- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 101 : Tái Chiến Với Nhâm Bình Xuyên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c501-c505)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 101 : Tái Chiến Với Nhâm Bình Xuyên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c501-c505)
❮ sautiếp ❯Chương 501: Tái Chiến Với Nhâm Bình Xuyên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Tái Chiến Với Nhâm Bình Xuyên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Đ
ã đến đây rồi thì vào trong đi.
Giọng của Nhâm Bình Xuyên vẫn già nua như cũ, hơn nữa còn có vẻ rất thản nhiên.
Diệp Mặc nắm chặt lấy phi kiếm, thần thức cẩn thận quét quanh người Nhâm Bình Xuyên một lượt, chỉ cần cảm thấy có gì bất ổn là hắn sẽ lập tức đi ngay, tuyệt đối không thể để bản thân rơi vào vòng công kích của Nhâm Bình Xuyên, hơn nữa Diệp Mặc còn có dự cảm rằng, dường như hắn cảm giác thấy thần thức của mình đều bị Nhâm Bình Xuyên cảm nhận được hết, lão già này thật quá đáng sợ.
Nhưng hắn nhanh chóng yên lòng, chả trách sao Nhâm Bình Xuyên không truy đuổi hắn, vì hai chân của gã đã bị nổ mất, hai chân đó giờ chỉ có một miếng vải che lên, nếu như không phải là Diệp Mặc thì người khác nhất định sẽ không thể nào phát hiện ra.
Diệp Mặc nhẹ nhàng thở phào, cho dù Nhâm Bình Xuyên có lợi hại nhưng gã cũng đã không còn chân nữa, gã cũng không thể làm gì được mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc liền chậm rãi bước vào.
-Năng lực thần thức của mày rất kỳ lạ, tao cảm thấy mày chưa bước vào, nhưng thần thức của mày có thể cảm nhận được động tác của tao, thậm chí có thể nhìn thấy tất cả của tao.
Nói cho tao biết, làm sao mà mày làm được?
Nhâm Bình Xuyên ngồi trên mặt ghế đá, dung mạo không vì thăng cấp lên Tiên Thiên biến thành trẻ lại, mà lại hiện rõ sự già nua.
Ngữ khí của gã rất bình thản, cũng không vì hai chân của mình bị Diệp Mặc làm cho nổ gãy mà cảm thấy phẫn nộ.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
-Tao và mày có mối thù lớn ở Hồ Lô Cốc, tại sao phải nói với mày? Mày đang nằm mơ đấy à? Hay là mày là một kẻ ngu ngốc?
Nhâm Bình Xuyên lộ chút tức giận, nhưng đã bình tĩnh ngay được, lại thản nhiên nói:
-Thứ mà mày tu luyện rất lợi hại, từ trước đến nay tao chưa từng nhìn thấy một người tu luyện cổ võ lại có thể chế ngự được phi kiếm như mày.
Mày là người đầu tiên và cũng là duy nhất.
-Điều đó và mày chẳng liên quan gì đến nhau.
Diệp Mặc vẫn vẻ thản nhiên, lúc này thần thức lại đề phòng Nhâm Bình Xuyên.
Hắn biết tên già này tuyệt đối không bình thản như biểu hiện bên ngoài, mà gã là một lão già cực kỳ nguy hiểm.
-Mày có thể cảm nhận được tao đã bị thương? Thậm chí hai chân còn mất vì vụ nổ đó.
Nhâm Bình Xuyên nhíu mày.
Nếu như Diệp Mặc biết hai chân gã bị nổ mất, điều này thực sự gây bất lợi cho gã, nhưng gã cũng biết sự che giấu của mình đã bị phát giác.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
-Tao đã đến đây thì sẽ không sợ mày, bất kể hai chân của mày có bị gãy hay không.
Hồ Lô Cốc của mày và tao đã có mối thâm thù.
Nhâm Bình Xuyên, mày ít nói nhảm đi, nói thẳng luôn mục đích mày để tao tới đây đi.
Trong lời nói của Nhâm Bình Xuyên, Diệp Mặc cuối cùng cũng tin rằng, Nhâm Bình Xuyên dùng vải che chân lại là muốn để mình nhìn thấy, chỉ là nét mặt của mình đã bị gã nhìn thấu, có lẽ việc mình dám tiến vào hang động đá này đã bị gã đoán ra được.
Lần này Nhâm Bình Xuyên không tức giận, mà tiếp tục nói:
-Tên trẻ tuổi kia, mày tên Diệp Mặc đúng không? Mày có tin rằng hôm đó, nếu như bom của mày mà nổ chậm ba giây thì tao sẽ không bị thương không? Tao vừa mới thăng lên cấp Tiên Thiên, thậm chí nội công chưa thu hồi lại được, quả bom đó của mày đã làm nổ tung tất cả.
Đó là vận may của mày, nhưng vận may không phải lúc nào cũng có.
Diệp Mặc lạnh lùng nói:
-Vận may có hay không là việc của tao.
Hôm nay tao chỉ đi qua đây, nếu không có việc gì thì tao đi đây.
Diệp Mặc đương nhiên không muốn đi như vậy, hai chân của Nhâm Bình Xuyên đã bị gãy, hơn nữa trong lời nói của gã, hắn đã biết được gã bị thương.
Mặc dù không biết vết thương của gã như thế nào, nhưng hôm nay là cơ hội tốt nhất để giết Nhâm Bình Xuyên.
Nếu như bây giờ một tên Nhâm Bình Xuyên đã bị nội thương, thậm chí còn mất cả hai chân còn giết không nổi thì sau này còn giết nổi ai chứ.
Nếu như Nhâm Bình Xuyên biết được việc gã bị nội thương, Diệp Mặc hóa ra căn bản là không biết, mà biết được điều đó thông qua lời nói của gã thì không biết gã sẽ làm gì.
Diệp Mặc rất muốn giết ngay Nhâm Bình Xuyên, nhưng hắn biết với năng lực bây giờ của mình, muốn giết được gã cũng cần phải chuẩn bị thật tốt, cho dù hai chân của gã đã bị mất.
Nhưng may mà Nhâm Bình Xuyên không những bị gãy chân mà còn bị thương.
Điều này đối với Diệp Mặc là một tin tốt.
Cho dù gã là cao thủ Tiên Thiên, nhưng cao thủ Tiên Thiên mà bị gãy chân và trọng thương thì cũng không thể uy hiếp gì được mình, hơn nữa việc hắn nhờ có Tống Ánh Trúc mà tu vi lại lên một tầng nữa, đã đến luyện khí tầng bốn trung kỳ, sắp bước vào hậu kỳ.
Diệp Mặc nghĩ đến đây, sự tự tin đã tăng lên nhiều.
-Mày cảm thấy, chân tao bị gãy thì sẽ không thể giết nổi mày ư?
Nhâm Bình Xuyên vẫn bình thản như cũ, không một chút hoang mang.
Nói xong, gã không đợi Diệp Mặc trả lời, bình tĩnh nói:
-Để lại thứ mày được truyền kế, tao đảm bảo sẽ không động tới một sợi lông của mày.
– Thậm chí còn mang một phần của cải tặng cho mày.
Nếu như mày không đồng ý thì mày hãy xem xem, một cao thủ Tiên Thiên bị gãy chân như tao có thể giết được mày hay không.
Nói xong Nhâm Bình Xuyên thản nhiên nhìn Diệp Mặc:
-Mày có thể lựa chọn chạy trốn, sau khi mày chạy trốn thì tao sẽ đi thẳng đến Lưu Xà.
Tại Lưu Xà tao sẽ giết hết, tao cũng không ngại để người thân của mày ở Lưu Xà làm thức ăn cho Thủy Lang đâu.
Căn bản Diệp Mặc đã có động cơ giết Nhâm Bình Xuyên, bây giờ hắn càng muốn giết gã hơn, Nhâm Bình Xuyên bắt buộc phải chết.
Diệp Mặc nghĩ đến những lời Nhâm Bình Xuyên vừa nói, liền cảm thấy ghê tởm:
-Hóa ra những con quái ngư này đều do Hồ Lô Cốc chúng mày nuôi sao?
Nhâm Bình Xuyên cười lớn:
-Quái ngư? Đợi mày sau khi biết được tác dụng của loài cá đó thì mày sẽ không nói chúng là quái ngư nữa đâu.
– Nếu mày đồng ý với lão già này thì lão già này sẽ thu nhận mày làm đệ tử của Hồ Lô Cốc, hơn nữa còn đảm bảo trong vòng một năm mày từ Bán Bộ Tiên Thiên trở thành đệ tử Tiên Thiên luôn.
Nhưng xem ra tao đoán không sai, mày quả nhiên có thể thông qua thần thức để nhìn xuyên được thứ ở đằng sau lưng tao.
Nói xong, trong mắt Nhâm Bình Xuyên lại lóe lên ánh lửa, gã nghĩ đến công pháp thần kỳ đó của Diệp Mặc bị mình biết được, trong lòng liền cảm thấy sung sướng.
Diệp Mặc không nói gì, bất động trước Nhâm Bình Xuyên, hắn biết Nhâm Bình Xuyên còn có lời muốn nói.
-Chúng gọi là Thực Thi Thủy Lang, nhưng không phải là cá.
Máu của chúng có chứa tinh khí máu thịt, chỉ cần uống máu của Thực Thi Thủy Lang là có thể vận chuyển nội khí một cách dễ dàng hơn, thăng cấp rất nhanh, hơn nữa không có bất kỳ tác dụng phụ nào.
Nhâm Bình Xuyên thu ánh mắt của mình lại, chậm rãi nói.
Diệp Mặc nghe đến đây suýt nữa thì nôn ói.
Uống máu của loài cá này, cho dù là cả đời này hắn chỉ Luyện Khí tầng một thì hắn cũng sẽ không uống máu của loài động vật ghê tởm này.
-Mày nuôi hàng trăm con Thực Thi Thủy Lang, thảo nào mày có thể thăng cấp lên Tiên Thiên.
Diệp Mặc nói một cách châm chọc.
Dường như không nghe ra những lời châm chọc của Diệp Mặc, Nhâm Bình Xuyên vẫn nói tiếp:
-Mày tưởng máu của bất kỳ một con Thực Thi Thủy Lang nào cũng có tác dụng sao? Phải là những con Thực Thi Thủy Lang trưởng thành, những con Thực Thi Thủy Lang trưởng thành phải vươn dài tứ chi và có nanh vuốt mới có tác dụng.
Mày biết tao có hàng trăm con Thực Thi Thủy Lang, xem ra mấy ngày trước Thực Thi Thủy Lang đã bạo động, chắc là gặp mày rồi?
Trong lòng Diệp Mặc thầm tức giận, lão già này biết mấy ngày trước Thực Thi Thủy Lang đã bạo động, chứng tỏ vụ nổ đó và chúng có quan hệ với nhau.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lạnh lùng cười:
-Nói như vậy, mấy ngày trước vụ nổ đã sắp xếp cho tao phải chết là do mày làm? Di tích của cổ mộ đó, chúng mày biết?
-Di tích cổ mộ?
Nhâm Bình Xuyên lắc đầu cười nói:
-Tao không biết di tích cổ mộ nào cả, nhưng Thực Thi Thủy Lang ở mạch nước ngầm đó là do Hồ Lô Cốc của tao nuôi.
Vụ nổ đó chính xác là do tao làm, bất kỳ ai cũng không thể làm Thực Thi Thủy Lang của Hồ Lô Cốc chúng tao bị lộ ra ngoài, vì vậy cho dù tao có bị mất đi rất nhiều những con Thực Thi Thủy Lang thì cũng phải giết được kẻ đã biết đến Thực Thi Thủy Lang.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy, nếu như Thực Thi Thủy Lang có thể thăng cấp cảnh giới thì chẳng phải là rất đơn giản sao? Bao nhiêu con Thực Thi Thủy Lang như vậy, những đệ tử của Hồ Lô Cốc mỗi ngày uống máu hai con không được sao?
Dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, Nhâm Bình Xuyên cười nhạt nói:
-Có phải mày tưởng chỉ cần cho Thực Thi Thủy Lang cắn giết lẫn nhau thì có thể vươn dài tứ chi nanh vuốt ra đúng không? Nếu như mày nghĩ như vậy thì tao chỉ có thể nói rằng, mày quá ngây thơ.
Thực Thi Thủy Lang sống rất đơn giản, nhưng tuyệt đối không phải tự cắn giết lẫn nhau là có thể lớn được.
Mặc dù cắn giết lẫn nhau có thể khiến chúng nhanh chóng vươn dài chân trước ra được, nhưng chân sau và nanh vuốt vĩnh viễn sẽ không dài ra được.
Chúng bắt buộc phải uống máu người sống mới có thể dần dần lớn lên được.
Mày tưởng mỗi một ngày như vậy, ông trời đều ban thần vật một cách dễ dàng như vậy sao?
-Hóa ra đệ tử của Hồ Lô Cốc bị mày thả xuống sông cho quái vật này ăn?
Diệp Mặc theo bản năng thốt ra một câu.
Nhâm Bình Xuyên không giấu diếm chút nào, nói:
-Đúng vậy, Hồ Lô Cốc bị mày làm cho sập xuống, bây giờ không có một cái xác sống nào bước vào, Thực Thi Thủy Lang của tao đang đói đến chết rồi, tao chỉ có thể để cho những đệ tử này làm thức ăn cho Thực Thi Thủy Lang.
Được coi là đệ tử của Hồ Lô Cốc, bọn họ cũng nên vì Hồ Lô Cốc mà cống hiến chút ít công lao.
Giọng điệu của Nhâm Bình Xuyên rất thản nhiên, không có chút áy náy và chậm chạp nào, dường như việc những đệ tử kia làm thức ăn cho cá là một lẽ đương nhiên vậy.
Xem ra gã đã nói toàn bộ bí mật của Hồ Lô Cốc cho Diệp Mặc biết, Diệp Mặc nhất định sẽ ở lại đây.
Tiên Thiên là một thứ mà ai cũng theo đuổi suốt đời, có người vì muốn thăng cấp lên Tiên Thiên, thậm chí là cha mẹ anh em ruột thịt cũng giết, huống chi là một đám người vô dụng không để làm gì kia.
Diệp Mặc chậm rãi thở dài, nhìn chằm chằm Nhâm Bình Xuyên, cười lạnh nói:
-Lão thất phu, mẹ kiếp, mày đúng là đồ không biết xấu hổ, hãy nhận lấy một kiếm của ông đây đi.
Nói xong, trường kiếm trong tay của Diệp Mặc liền hóa thành một tấm lụa lớn và dài, mang đầy sát khí lao thẳng về phía Nhâm Bình Xuyên.
Lần này, Diệp Mặc thi triển 80% chân khí, mục đích chính là để Nhâm Bình Xuyên bị mê muội, khiến gã tưởng mình đã dốc toàn lực.
“Ầm”.
Nhâm Bình Xuyên đánh một quyền xuống, Diệp Mặc cảm thấy kiếm khí của mình đã đánh ra bị chia năm xẻ bảy, đồng thời hắn lại một lần nữa bị nội công của Nhâm Bình Xuyên bắn ngược lên trên.
Nhưng lần này là do Diệp Mặc cố ý, hắn mượn lực để bay ra khỏi sơn động của Nhâm Bình Xuyên.
Vì hai chân của Nhâm Bình Xuyên đã mất, nhưng nơi chiến đấu lại chật hẹp, đối với Diệp Mặc mà nói không có lợi thế gì.
Khi Diệp Mặc rơi xuống liền cảm thấy nội khí của Nhâm Bình Xuyên đã mạnh hơn mấy ngày trước rất nhiều, tuy nhiên nội khí của gã vẫn chưa hoàn chỉnh, quả nhiên bị nội thương rất nặng.
Trong lòng Diệp Mặc hơi hoảng sợ, lão già này bị nội thương nặng như vậy mà còn lợi hại như thế, nếu như gã không bị nội thương chắc mình không còn đường mà chạy nữa.
Biết được rằng tu vi của mình vài ngày trước lại thăng lên một tầng nữa, chân khí mà vài ngày trước hắn dốc toàn bộ để thi triển chỉ tương đương với 80% chân khí so với hiện tại mà thôi.
Chẳng lẽ Tiên Thiên thực sự đáng sợ như vậy sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 502: Nhanh Hơn Ông Một Cm: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Nhanh Hơn Ông Một Cm: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
N
hâm Bình Xuyên nhìn Diệp Mặc nhảy ra khỏi sơn động, vẻ mặt đầy tức giận, lão ta không ngờ rằng Diệp Mặc lại không chút quan tâm tới những lời lão ta nói nãy giờ, thậm chí đến Tiên Thiên cũng chẳng buồn quan tâm, lại còn ra tay với mình.
-Cậu không muốn thăng cấp lên Tiên Thiên sao?
Mặc dù đã cố gắng kìm nén cơn giận dữ nhưng Nhâm Bình Xuyên vẫn để lộ sự giận dữ của mình.
Diệp Mặc khua Phi Kiếm trong tay, nói lạnh lùng:
-Tiên Thiên? Tôi cũng từng chứng kiến rồi, cũng chẳng có gì đáng nói.
Yến Kinh có một cao thủ cấp Tiên Thiên, đến lúc ấy tôi đi hỏi ông ta xem rốt cuộc làm thế nào vậy là được rồi, việc gì phải ở lại cái nơi đầy mùi hôi thối tử thi thế này, thật là ghê tởm! Một nơi phong cảnh tươi đẹp thế này lại bị đám rác rưởi các người làm cho hôi thối hết rồi.
Dường như không hề để ý tới câu nói sau của Diệp Mặc, Nhâm Bình Xiêm khẽ nhíu mày nói:
-Tuyệt đối không thể, bên ngoài thiếu nguyên khí trời đất, căn bản không đủ nội khí để tu luyện tới cảnh giới cao nhất, làm sao có thể xuất hiện Tiên Thiên được? Trừ khi tên đấy có Thực thi thủy lang.
Nhưng Thực thi thủy lang ngoài nước từ núi băng ở Hồ Lô cốc ra, thì những nơi khác chúng đều không thể sống được.
Còn có chuyện Nhâm Bình Xuyên không nói ra, là cho dù có Thực thi thủy lang, nhưng nếu không thể lĩnh ngộ được quy tắc Tiên Thiên, thì cũng không thể đạt tới Tiên Thiên được.
Lão ta bế quan mười tám năm cũng không cách nào đạt tới Tiên Thiên, cuối cùng chỉ có trong Phi Kiếm của Diệp Mặc lĩnh ngộ được sự ảo diệu của Tiên Thiên.
Đương nhiên những lời này lão ta tuyệt đối không thể nói cho Diệp Mặc biết được.
-Nhưng ở Yến Kinh có một người tên Đàm Giác đã là Tiên Thiên rồi.
Mặc dù tu vi không bằng lão, nhưng cũng có thể coi là một cao thủ.
Diệp Mặc cũng không nói hắn và Đàm Giác từng đấu với nhau, hắn cũng muốn biết nguyên nhân là gì.
Nhâm Bình Xuyên lạnh lùng cười nói:
-Ấu trĩ, đấy gọi là Tiên Thiên sao? Nếu ta đoán không nhầm, cái tên Đàm Giác kia sau khi lên tới cấp Tiên Thiên chẳng qua cũng chỉ ngang bằng với Hạng Danh Vương mà thôi.
Hơn nữa tuổi thọ của hắn ta cũng không cách nào kéo dài được, sau khi lên Tiên Thiên, tuổi thọ sẽ tăng lên một giáp.
Nếu không phải lần ta lên cấp Tiên Thiên bị bom làm bị thương, khuôn mặt của ta sẽ trở nên trẻ trung hơn, vì tuổi thọ được tăng lên một giáp.
Không để Diệp Mặc kịp nói gì, Nhâm Bình Xuyên tiếp tục nói:
-Cách để đạt tới Tiên Thiên thì có rất nhiều, một là có thể dựa vào việc không ngừng tu luyện, đả thông nhâm mạch và đốc mạch, để nội khí của mình tăng cao hóa thành cảnh địa Đại thành.
Cách này ta đã dùng 18 năm, thậm chí còn có sự trợ giúp của Thực thi thủy lang, tìm kiếm cơ hội lĩnh ngộ được…*
Dường như ý thức được bản thân đã tiết lộ bí mật lĩnh ngộ của Phi Kiếm, Nhâm Bình Xuyên nhanh chóng sửa lại nói:
-Không có sự giúp sức từ máu của Thực thi thủy lang thì không thể tiếp cận cảnh giới Đại thành.
Cách mà tên Đàm Giác kia sử dụng chắc chắn là Ngụy Tiên Thiên được lưu truyền ở thế giới bên ngoài.
Ngụy Tiên Thiên cũng được coi là một loại Tiên Thiên, một khi đã nắm bắt được nó, đích thực có thể mạnh hơn nhiều so với một cao thủ Địa cấp.
Nhìn thoáng qua thấy Diệp mặc vẫn đang lắng nghe, Nhâm Bình Xuyên nhẹ nhàng đưa tay ra sau, tiếp tục nói:
-Đặc điểm của cao thủ Tiên Thiên không phải là đả thông hai mạch nhâm đốc, mà là hình thành khí hải.
Còn Ngụy Tiên Thiên thì không thể hình thành khí hải, chỉ có thể đưa nội khí vào trong hai mạch nhâm đốc, cho nên kì thực Ngụy Tiên Thiên và Địa cấp không khác nhau là mấy….
Nhâm Bình Xuyên còn chưa dứt lời, tay của lão ta liền vung lên, đất dưới chân Diệp Mặc đột nhiên sụp xuống.
Đồng thời Nhâm Bình Xuyên chống mạnh hai tay xuống ghế bay lên trên không, hai tay đánh xuống đỉnh đầu của Diệp Mặc, một âm thanh “răng rắc” vang lên, giống như tiếng của lồng sắt khép lại vậy.
Nhâm Bình Xuyên khẳng định lần đánh lén này Diệp Mặc tuyệt đối không thể tránh được.
Chỉ cần Diệp Mặc bị nhốt lại trong lồng, thì dù hắn có bản lĩnh thế nào cũng sẽ là bữa ăn của mình, lão ta không tin bắt được Diệp Mặc rồi, dưới sự tra tấn của lão ta Diệp Mặc lại không khai ra tất cả.
Nhưng nội khí của Nhâm Bình Xuyên vừa phát ra toàn lực, liền cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Vì chỉ trong nháy mắt không kịp có chút phòng bị nào thì một luồng sát khí đã phóng tới xương sườn của lão ta.
Nhâm Bình Xuyên ngầm cảm thấy có chuyện chẳng lành, một chưởng lúc nãy của lão ta đánh ra phải đánh trúng đầu của Diệp Mặc, lão ta không có thời gian để nghĩ xem Diệp Mặc dùng cách nào để chạy thoát được, thậm chí còn phản đòn lại, lão ta nhanh chóng biến thân để thoát đòn. *
Nhưng Diệp Mặc đã động thủ rồi, làm gì có chuyện để cho Nhâm Bình Xuyên chạy thoát, đây là cơ hội duy nhất của hắn ta.
Nhâm Bình Xuyên lại đang ở trên không nên không thể dùng lực, hơn nữa lão ta đang bị trọng thương, một khi lão ta rơi xuống đất lần nữa, thì chắc chắn không thể thoát được.
“Ầm” một tiếng, Nhâm Bình Xuyên vẫn ở trên không, tung một quyền vào Phi Kiếm của Diệp Mặc, kiếm khí của Diệp Mặc chém thẳng vào bả vai của Nhâm Bình Xuyên.
Những chuyện này đều nằm trong dự liệu của Diệp Mặc, hai kiếm trước của hắn sở dĩ chỉ dùng tám phần công lực là bởi vì muốn giành cho chiêu cuối cùng này.
Diệp Mặc không nghĩ chỉ một chiêu kiếm trên không mà có thể giết chết Nhâm Bình Xuyên được, nếu quả thực Tiên Thiên lợi hại như Nhâm Bình Xuyên, cho dù không có hai chân, cơ thể đang trọng thương, thì sự tồn tại ấy cũng là một mối đe dọa lớn.
Nhâm Bình Xuyên trong lòng đầy phẫn nộ, vốn là lão ta định ám sát Diệp Mặc, không ngờ tên tiểu tử này lại giảo hoạt như vậy, lại không hề mắc bẫy.
Hơn nữa còn phản công lại Nhâm Bình Xuyên, thậm chí nhân lúc Nhâm Bình Xuyên ở trên không còn ra tay đánh lén.
Diệp Mặc không quan tâm Nhâm Bình Xuyên nghĩ gì, hắn không cho Nhâm Bình Xuyên cơ hội xuống đất.
Nhâm Bình Xuyên đang bị thương nặng, bây giờ lại phải đỡ một đòn của hắn trên không, có thể nói thời điểm trong nháy mắt trước khi lão ta rơi xuống đất chính là thời điểm mà lúc lão ta yếu ớt nhất.
Cơ hội này làm sao Diệp Mặc có thể bỏ qua được.
Hắn tích tụ mười thành chân khí, trong tay nắm Phi kiếm, ánh kiếm sáng cả một vùng trời, sát khí từ kiếm và từ người tỏa ra ngùn ngụt lao thẳng về phía Nhâm Bình Xuyên.
Diệp Mặc biết đây là lần đánh cuộc được ăn cả ngã về không, nếu như Nhâm Bình Xuyên còn lưu hậu thủ, thì Diệp Mặc e rằng hôm nay sẽ chôn thây tại nơi đây.
Hiện tại hắn đánh cược rằng Nhâm Bình Xuyên không có hậu thủ, lão ta chắc chắn không thể ngờ được cái hắn đợi chính là giây phút này đây.
Nhâm Bình Xuyên giận sôi máu, lúc này tên đó đương nhiên biết suy nghĩ của Diệp Mặc, chính là muốn nhân lúc lão ta vừa rơi xuống mặt đất mượn lực đao chém lão ta một cái.
Nhưng như vậy chẳng phải quá xem thường Nhâm Bình Xuyên này rồi sao, dù sao cũng là một cao thủ Tiên Thiên, mặc dù trên không không thể mượn lực đao, dù tiên lực đã phát ra, hoặc dù cho cơ thể đang bị nội thương, cũng không phải là người mà kẻ luyện võ thông thường như Diệp Mặc có thể đối phó được.
Nhâm Bình Xuyên dùng tốc độ nhanh nhất tung ra một quyền về phía Diệp Mặc.
Lão ta còn giữ lại một phần công lực, phần công lực này là giành để lúc lão ta và Diệp Mặc sau khi giao đấu, nếu rơi xuống đất thì có thể dùng số công lực còn lại này để mượn lực, đánh Diệp Mặc một đòn chí mạng.
Lão ta tin rằng, kiếm này của Diệp Mặc giống với hai kiếm trước của lão ta, đều là đánh cuộc một ăn cả ngã về không, dùng toàn bộ công lực, không hề để lại công lực cho những đòn tiếp theo.
Ầm… phụt…
Diệp Mặc cầm Phi kiếm lại một lần nữa áp sát vào Nhâm Bình Khiêm, nhưng lần này kiếm không bị quyền đánh bật ra, mà nhát kiếm chém thẳng vào vai của Nhâm Bình Khiêm, một tia máu phun ra.
Không hay rồi, Nhâm Bình Xuyên khuôn mặt biến sắc, rơi xuống đất, đồng thời cũng đánh ra một quyền, Diệp Mặc bị đánh bay, Nhâm Bình Xuyên khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, ngồi yên tại chỗ.
Đan điền từng đợt cuồn cuộn truyền đến, Diệp Mặc lập tức phun ra máu, nhưng ngay sau đó hắn liền nhẹ nhàng thở ra, mặc dù hắn đã bị thương, nhưng kế hoạch lần này đã thành công hoàn toàn.
-Hay cho tên nhóc gian trá, cậu lại có thể bảo toàn được thực lực, lần trước đã đối diện với cái chết rồi, vậy mà vẫn chưa lấy ra hết toàn bộ sinh lực, lẽ nào là vì giây phút này hay sao?
Nhâm Bình Xuyên không đi cầm máu, lão ta biết cho dù có cầm máu, thì hôm naylão ta cũng đã thua một cánh hồ đồ, lão ta không ngờ rằng Diệp Mặc lại gian trá đến như vậy, dùng tính mạng của mình để đánh cuộc vẫn giữ lại hai phần công lực.
Diệp Mặc cười lạnh lùng, không hề nói ra mấy ngày gần đây thực lực của hắn đã tăng lên một cấp, chỉ cầm Phi Kiếm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nhâm Bình Xuyên.
Hắn giữ lại hai phần công lực đến cuối cùng mới tấn công, mặc dù trận triến này nguy hiểm khôn cùng, nhưng rốt cục vẫn thành công rồi.
Nghĩ đến sự sợ hãi của Nhâm Bình Xuyên, Diệp Mặc cũng cảm thấy có chút sợ hãi, có thể nói nếu như Nhâm Bình Xuyên không định đánh lén hắn, khiến bản thân lơ lửng trên không, thì trận chiến hôm nay chưa chắc hắn đã thắng được.
Không ngờ rằng cái lão già không có chân này, thậm chí lại còn bị trọng thương, vậy mà vẫn lợi hại như vậy.
Nếu như lão ta không định đánh lén hắn, hoặc nếu như hắn không thăng một tầng công lực, vậy thì trận chiến hôm nay đã không được lạc quan như vậy.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc thấy có chút biết ơn Tống Ánh Trúc, nếu không nhờ có cô hắn khó có thể thăng cấp được.
Nhâm Bình Xuyên ánh mắt không cam tâm, lão ta mới lên được Tiên Thiên mấy ngày, không ngờ từ việc mất hai chân tới lúc mất mạng lại có liên quan tới tên thanh niên này.
Suy tính của tên thanh niên này không ngờ lại thâm sâu như vậy, mấy ngày trước cố ý che giấu thực lực, mãi đến hôm nay mới để lộ ra, khiến lão ta căn bản không thể ngờ tới.
Nếu lão ta biết Diệp Mặc còn giấu hai phần công lực, đến cuối cùng cho dù có bị thương, cũng sẽ không mất đi một cánh tay, hơn nữa lại còn bị mất mạng.
Nhâm Bình Xuyên phun ra một ngụm máu tươi, nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói:
-Tại sao cậu biết ta muốn đánh lén cậu, nếu như không biết được nguyên nhân thì ta chết cũng không nhắm mắt.
Diệp Mặc đi xa khỏi chỗ Nhâm Bình Xuyên, mặc dù bản thân hắn bị trọng thương, nhưng nếu như lão ta trước khi chết lại muốn liều mạng một phen thì người chịu thiệt là hắn.
Bây giờ chỉ cần kéo dài thời gian, sau đó cho một cầu lửa và một đao gió như vậy là kết thúc.
Nghe thấy câu hỏi của Nhâm Bình Xuyên Diệp Mặc cười lạnh:
-Ông có biết là ta có lực cảm ứng, vậy mà lại sơ ý như vậy.
Ta đã nghĩ chiếc nút màu xám trên ghế của ông dùng để làm gì, hơn nữa ta lại chỉ chú ý quan sát chiếc nút xám ấy.
À đúng rồi, ta còn có một pháp thuật nho nhỏ gọi là Ngự Phong Thuật, thời điểm tay của ông cách cái nút 1cm, ta đã thi triển Ngự Phong Thuật, đồng thời ra tay với ông.
Thấy sắc mặt của Nhâm Bình Xuyên càng lúc càng khó coi, Diệp Mặc càng lúc càng cảm thấy vui, hắn lau vết máu ở khóe miệng cười nói:
-Nói tới lần đánh lén lúc nãy, thì ta đã nhanh hơn ông 1cm rồi.
Ta luôn chờ lúc ông ấn cái nút xám ấy, cũng may, ông rất biết nghe lời, ấn cái nút ấy, ừm, và thắng lợi tự đến với ta thôi.
Nhâm Bình Xuyên không kìm được, lại phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Mặc thấy Nhâm Bình Xuyên hộc máu, lại nở nụ cười vui vẻ:
-Nhâm cốc chủ, ông yên tâm chết rồi chứ, tôi sẽ xóa tên Hồ Lô cốc trong Ẩn môn, chuyện này ông không phải lo lắng, đúng rồi, hãy ăn cầu lửa của tôi trước đã.
Nghe xong những lời của Diệp Mặc, Nhâm Bình Xuyên vô cùng sầu não, lại thấy ngay một quả cầu lửa bay tới ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, lại có loại pháp thuật như vậy sao? Lão ta trợn mắt nhìn chằm chằm cầu lửa xuyên qua ngực mà vẫn chưa tin đấy là hiện thực.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 503: Chỗ Thuộc Về Mình: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Chỗ Thuộc Về Mình: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
D
iệp Mặc nhìn Nhâm Bình Xuyên bị cầu lửa thiêu thành tro bụi, đứng ngây ra một lúc lâu, quả cầu lửa của hắn chỉ là muốn cảnh cáo Nhâm Bình Xuyên, hắn tin nếu Nhâm Bình Xuyên tránh, chắc chắn quả cầu lửa không thể trúng lão ta, nhưng không ngờ rằng Nhâm Bình Xuyên lại không hề tránh đi, để bị cầu lửa thiêu rụi.
Đáng tiếc, hắn còn có chuyện muốn hỏi lão ta, chính là chỗ vào linh đàm rốt cuộc ở nơi nào, bây giờ thì hay rồi, không cần phải hỏi nữa, người để hỏi đã chết rồi Diệp Mặc tìm kiếm cả nửa ngày ở Hồ Lô cốc, ngoài một số cơ quan mật thất ra, hắn không thể tìm thấy bất kì một cửa vào linh đàm nào.
Thật đáng tiếc! Nếu như bốn tinh thạch kia thực sự là linh thạch, hay thậm chí cái linh đàm kia có thể tự động tạo ra nơi có linh thạch, nói không chừng hắn có thể thăng lên tầng năm.
Có lẽ linh đàm không ở nơi này, Diệp Mặc thất vọng đạp Phi Kiếm bay ra khỏi Hồ Lô cốc.
Từ hôm nay trở đi đã không còn tồn tại Hồ Lô cốc nữa.
Còn về chuyện của Linh Đàm đi hỏi Phong Vũ là được, hiện tại người biết về linh đàm có lẽ chỉ còn có anh ta.
Diệp Mặc đi vào cổ mộ, phát hiện nơi này đã hoàn toàn bị sụp xuống, hơn nữa cũng không thấy bóng dáng Tống Ánh Trúc đâu, đoán rằng có lẽ cô ta đã đi rồi.
Hắn đột nhiên nhớ lại mấy ngày trước có gặp một tiểu hồ ly, nếu như hôm nay lại gặp được nó, chắc chắn có thể dễ dàng bắt được nó, nhưng đáng tiếc hôm nay lại không gặp được nó.
Trong thời gian mấy ngày, Diệp Mặc đã trải qua nhiều chuyện ở Mai nội Tuyết Sơn, không một ai hay biết nơi Tuyết Sơn thâm sâu cùng cốc này lại xảy ra một trận chiến lớn như vậy.
Không biết đám người Khinh Tuyết thế nào rồi, nghĩ tới đây, Diệp Mặc không còn ý định lưu lại đây nữa, Phi Kiếm dưới chân phi thẳng lên trời.
…
Mặc dù thời gian rời xa Lưu Xà chưa lâu, nhưng khi Diệp Mặc về lại Lưu Xà, lại cảm thấy nơi đây đã có sự thay đổi.
Khắp nơi đều là đội ngũ thi công, Tiểu Hỏa thủ hạ của Phương Nam kéo người đi tuần tra, không còn thấy cảnh lôi kéo khách bắt mua bán ép nữa.
Diệp Mặc gật gật đầu, có lẽ đây là Lưu Xà mà hắn muốn, đợi sau khi nơi đây trở thành địa bàn của hắn, có lẽ hắn có thể xây dựng thành trì thuộc về mình rồi.
Diệp Mặc biết rằng muốn tu luyện tới mức Phi thăng tiên giới ở đây, gần như là chuyện không thể, nếu đã không thể chi bằng tìm được một chỗ thuộc về mình, cùng chung sống với những người thân yêu của mình tại nơi đây.
Không biết Khinh Tuyết đã trở lại hay chưa, Diệp Mặc cảm thấy lo lắng không yên.
Hắn cảm thấy có lỗi với Ninh Khinh Tuyết, hắn biết Ninh Khinh Tuyết muốn hắn và cô trở thành vợ chồng chính thức của nhau, nhưng hắn thực sự không thể biến nó thành hiện thực.
Ninh Khinh Tuyết đang ngồi ở văn phòng xem lại bản kế hoạch, đột nhiên cô đứng dậy, cô dường như cảm nhận được Diệp Mặc đã trở về, cảm giác ấy không thể nói được thành lời.
-Ý Phi, tôi ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay.
Ninh Khinh Tuyết nói rồi lập tức xuống tầng, dọc theo đường phố bước nhanh ra ngoài Diệp Mặc dừng bước, hắn nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết từ xa đang đi như chạy, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy rất thoải mái, nơi đây mới là nhà của hắn.
-Diệp Mặc…
Ninh Khinh Tuyết cảm thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng vì cảm giác của cô không hề sai, Diệp Mặc thực sự đã trở về.
Cô cảm thấy vô cùng kích động, nhanh chóng chạy tới trước mặt Diệp Mặc, không chút suy nghĩ nhào vào lòng Diệp Mặc.
Diệp Mặc ôm Ninh Khinh Tuyết, hắn nhìn thấy mọi người xung quanh đang nhìn họ cười.
Một Ninh Khinh Tuyết kiêu ngạo không ngờ lại lao vào vòng tay của hắn ngay trên đường phố, cô thực sự rất nhớ hắn.
-Anh đã quay lại rồi.
Ninh Khinh Tuyết như chợt nhớ ra, đây là ngoài đường, cô rời khỏi vòng tay Diệp Mặc giọng nhẹ nhàng.
-Anh đã trở về rồi.
Diệp Mặc cầm tay Ninh Khinh Tuyết cảm thấy lòng nhẹ nhõm, có lẽ đây là điều mà hắn mong muốn có được.
-Anh Diệp trở về rồi…
Tiểu Hỏa giống như cái loa phóng thanh, nhìn thấy Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết, lập tức mang theo đám thuộc hạ chạy tới.
Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết không ở bên nhau một thời gian, Hư Nguyệt Hoa, Úc Diệu Đồng, Tàng Gia Nghiêm, Hứa Bình, Nhị Hổ, Diệp Lăng… trong thời gian ngắn biết tin đã lập tức chạy tới đây.
Diệp Mặc trong lòng cảm thấy ấm áp, nơi đây mới là nơi thuộc về hắn.
Hắn ngầm hạ quyết tâm, bất luận là xảy ra chuyện gì, cũng tuyệt đối không để cho bất cứ ai tới Lưu Xà làm hại những người này.
Nửa tiếng sau, Diệp Mặc cùng với tất cả những người quản lý ở Lưu Xà ngồi trong một phòng họp lớn, ở đây có những người là quản lý của Dược phẩm Lạc Nguyệt, cũng có người giống như Hư Nguyệt Hoa không quản lý của Dược phẩm Lạc Nguyệt, nhưng nói chung đều là những người quản lý của Lưu Xà.
Úc Diệu Đồng là người đầu tiên đứng dậy nói:
-Tôi sẽ nói về tình hình của Dược phẩm Lạc Nguyệt trước.
Hiện tại sản phẩm của Dược phẩm Lạc Nguyệt đơn nhất, cơ bản không thể thu hút những người tiêu thụ thuộc tầng lớp thấp, thị trường như vậy có thể nói là mất nhiều hơn được.
Trên thị trường phần đông người tiêu thụ thuộc tầng lớp trung bình, tôi đề nghị nên đưa ra các sản phẩm đánh vào thị trường này.
Diệp Mặc gật gật đầu, nói:
-Chị Úc nói đúng, nhưng hiện tại sản phẩm của chúng ta được cung ứng trên toàn cầu, một khi Dưỡng nhan hoàn phát sinh tình trạng ế hàng, chúng ta phải lập tức ngừng sản xuất Dưỡng nhan hoàn.
Trong giai đoạn hiện nay cái chúng ta cần là tiền, hơn nữa năng lực sản xuất cũng không đủ, nên tạm thời không thể khai thác thị trường này.
Còn đàm phán với HP và KL thế nào rồi?
Câu nói cuối mới là chuyện Diệp Mặc quan tâm nhất, hắn cố gắng thu gom của cải, chính là muốn mảnh đất này thuộc về hắn, sau đó hắn sẽ lập tức xây dựng thành trì.
-Đàm phán vẫn đang được tiến hành, nhưng có vẻ như hai quốc gia này đều có ý muốn sản phẩm của Dược phẩm Lạc Nguyệt chúng ta, Lưu Xà hiện nay tình hình cũng không được lạc quan nữa.
Hư Nguyệt Hoa đứng dậy nói, hiện tại chuyện về đất đai cũng như việc xây dựng Lưu Xà đều do cô phụ trách.
-Không cần phải gấp, nếu bọn họ thực sự không đồng ý, tôi sẽ nghĩ cách khiến họ đồng ý.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, mảnh đất này tuy thuộc về hai nước, nhưng nếu như hắn không xây dựng Dược phẩm Lạc Nguyệt ở đây, thì mảnh đất này chỉ là một bãi rác.
Bây giờ thấy công ty của hắn ăn nên làm ra, thì lại ghen tị, làm gì có chuyện đấy.
Úc Diệu Đồng nói:
-Nếu Lưu Xà xây dựng thành trì, gần Quế Lâm còn có một mảnh đất thuộc Hoa Hạ, hiện nay chúng ta có cần phải đàm phán với các quan chức Hoa Hạ hay không? Đúng rồi, quân đội Hoa Hạ từng phái người sang tiếp xúc với chúng ta, muốn tạo hiệp ước với chúng ta về Kiện thể hoàn, nhưng vì vấn đề giá cả nên đàm phán đã khép lại.
-Không cần, miếng đất ấy đối với chúng ta hiện tại mà nói cũng không có gì phải vội, cái vùng dất hoang sơ rừng rú ấy, có lẽ sau này họ cũng sẽ cấp cho chúng ta thôi.
Diệp Mặc khoát tay thản nhiên cười nói:
-Lão Tàng, xây dựng thêm hai nhà máy gia công dược phẩm, quy mô lớn hơn trước, mô hình giống với mô hình nhà máy Dưỡng nhan hoàn và Kiện thể hoàn.
Việc hiện nay Diệp Mặc cần làm là đi thu gom của cải, mặc dù hai sản phẩm dược của hắn giống như hai cái máy in tiền, nhưng hắn vẫn chê quá chậm, sở dĩ không sản xuất thuốc hạng trung, là vì hắn cam đoan cung sẽ không đủ cầu.
-Nhị Hổ, lần trước có một thanh niên tên Trương Hoa đã tới đây đúng không?
Diệp Mặc nhớ tới cậu thanh niên có thể tự mình chế thuốc, có lẽ cậu ta có thể trở thành một trợ thủ của hắn.
-Sư phụ, cậu ta đã đến đây, hiện tại luôn ở tại viện nghiên cứu, cậu ta rất thích môi trường ở đây.
Có cần gọi cậu ta tới đây không?
Du Nhị Hổ lập tức trả lời.
-Không cần, cậu cố gắng giúp đỡ cho cậu ta, tài chế thuốc của cậu ta cũng không tồi, thậm chí còn hơn cả cậu, nhà máy chế thuốc sau này của chúng ta phải nhờ vào mấy người các cậu rồi.
Diệp Mặc khá là hài lòng với Trương Hoa.
-Anh, còn có em nữa, bây giờ em rất giỏi về dược lý.
Diệp Lăng thấy Diệp Mặc không khen cô, lập tức tỏ vẻ bất mãn.
Ninh Khinh Tuyết cười kéo Diệp Lăng:
-Anh của em khen ngợi em ở trong lòng.
Hội nghị kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, Diệp Mặc đã nắm bắt được tiến độ của Lưu Xà, không hề khoa chân múa tay.
Hắn chỉ đưa ra phương hướng chung, những chuyện còn lại đều để mọi người tự làm.
Sau khi hội nghị kết thúc, Diệp Mặc giữ lại Hư Nguyệt Hoa và Hứa Bình, Ninh Khinh Tuyết cũng không đi, trong mắt mọi người, một khi Diệp Mặc không ở Lưu Xà, Ninh Khinh Tuyết sẽ là người có tiếng nói nhất ở Lưu Xà.
-Chị Nguyệt Hoa có phải chị có chuyện muốn nói với tôi hay không?
Diệp Mặc sớm đã phát hiện ra Hư Nguyệt Hoa có điều gì muốn nói với hắn nhưng đến cuối cùng không kìm được mới hỏi.
Hư Nguyệt Hoa gật đầu nói:
-Từ lúc chúng ta phái người đi HP đàm phán, HP đã tăng cường quân đội ở biên giới Lưu Xà, tôi nghi ngờ bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể đem quân đội tiến vào đây.
Tôi rất lo lắng chuyện này, một khi quân đội của họ tiến vào đây, dù Lưu Xà có phồn hoa thế nào thì cũng như giã tràng xe cát mà thôi.
Hơn nữa quân đội của họ vào Lưu Xà còn hợp với quy định, vì tám mươi phần trăm đất chúng ta chiếm là của HP.
Diệp Mặc cau mày, chuyện về đất đai này một ngày không giải quyết thì giống như quả bom lúc nào cũng có thể nổ.
Hiện tại hắn không có nơi nào tốt hơn, nếu như có nơi nào tốt hơn, hắn cũng không muốn ở lại Lưu Xà này.
Hứa Bình gật đầu nói:
-Nguyệt Hoa nói không sai, cô ấy đã nói mọi chuyện với tôi rồi.
Hiện tại tôi đang đốc thúc bọn Quách Khởi thu nạp binh lính, nhưng chúng ta muốn thành lập quốc gia mà không có thành trì thì không thể hùng mạnh được.
Hư Nguyệt Hoa tiếp lời:
-Hứa Nhị ca mặc dù đang chiêu binh, nhưng chúng ta không có vũ khí, thậm trí vũ khí hạng năng cũng không có, chiêu binh chỉ là cách tự trấn an tâm lí mà thôi.
Chuyện về vũ khí Diệp Mặc thấy không phải vội, hắn có quen biết một số băng nhóm xã hội đen ở Mỹ, lo gì không lấy được vũ khí.
Mà cho dù là thực sự không lấy được vũ khí, hắn cũng sẽ trực tiếp tới kho vũ khí của quân đội Mỹ.
Nhưng trước hết phải biến chiếc nhẫn của mình trở nên lớn hơn nữa.
Điều quan trọng nhất chính là đất đai không phải của hắn, HP có thể ngang nhiên chiếm giữ Lưu Xà, mà hắn lại không thể nói được gì, đây mới chính là điều đáng buồn bực nhất.
Mấy người vừa nói tới đây, tiếng điện thoại của phòng hội nghị vang lên, Hư Nguyệt Hoa lập tức bắt máy, tuy cô chỉ nói có vài câu nhưung sắc mặt lập tức thay đổi, cô cúp máy.
-Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc cảm thấy cuốc điện thoại này có điều gì đó không bình thường, hắn có nghe loáng thoáng nhưng vẫn không rõ là chuyện gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 504: Ai Đang Uy Hiếp: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Ai Đang Uy Hiếp: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
H
P đang điều động thêm quân đội ở biên giới Lưu Xà, hơn nữa cũng phái đến hai quản lý của doanh nghiệp, muốn tiếp quản toàn bộ công ty dược Lạc Nguyệt của chúng ta, ra lệnh công ty dược Lạc Nguyệt phải rời khỏi Lưu Xà trong vòng hai mươi tư giờ, nhưng những nhân viên kỹ thuật thì nhất định phải ở lại, bây giờ Phương Nam và tổng giám đốc Úc đang thương lượng với họ.
Hư Nguyệt Hoa lo lắng nói.
Mấy tên này đúng là không nói lý lẽ gì mà? Diệp Mặc thậm chí còn không thể tin nổi những lời Hư Nguyệt Hoa nói.
-Cô nói bọn chúng muốn tiếp quản Lưu Xà, đồng thời còn muốn chiếm công ty của chúng ta, thậm chí còn muốn lấy cả các nhân viên kỹ thuật?
Diệp Mặc dường như không thể tin vào điều này.
Hư Nguyệt Hoa gật đầu, vừa rồi Lô Lâm đã nói rất rõ như vậy.
Diệp Mặc cười nhạt, nếu như HP chỉ muốn bọn họ rời khỏi Lưu Xà thì còn có thể bỏ qua được, dù sao đây cũng là địa bàn của người khác.
Nhưng không ngờ đến cả công ty và nhân viên bọn chúng cũng muốn tiếp quản, thì đúng là quá bá đạo rồi.
Việc này chứng tỏ bọn chúng không công nhận chỗ đứng của công ty dược Lạc Nguyệt trong ngành dược, hay nói cách khác bọn chúng coi công ty dược Lạc Nguyệt không có tư cách là đối thủ của bọn chúng.
-Chuyện này giao cho tôi được rồi, chị Nguyệt Hoa, chị đi bàn với Khinh Tuyết chuyện xây dựng thành phố.
Anh Hai đi cùng với em là được rồi.
Diệp Mặc lập tức đứng dậy, trong lòng có chút tức giận, hắn đương nhiên không cho rằng tên HP đó lại bá đạo đến như vậy, lấy chuyện này ra lừa ai được chứ.
Chuyện này chỉ giống như của thiên trả địa mà thôi.
Chắc chắn là HP rất thèm muốn công ty dược Lạc Nguyệt, mục đích chính mà bọn chúng quay về Lưu Xà là vì công ty dược Lạc Nguyệt, trước tiên bọn chúng muốn đẩy giá lên thật cao, sau đó đợi công ty dược Lạc Nguyệt hoàn giá.
Diệp Mặc phỏng chừng cuối cùng bọn chúng sẽ muốn được chia hoa hồng với công ty dược Lạc Nguyệt, rồi sau đó sẽ đem quân rút khỏi Lưu Xà.
Nhưng bọn chúng đồng ý, không có nghĩa là Diệp Mặc cũng đồng ý.
Một khi bọn chúng muốn uy hiếp, thì hắn cũng phải uy hiếp lại chúng.
Thấy Diệp Mặc đi ra ngoài, Hư Nguyệt Hoa cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô không hiểu Diệp Mặc nhiều bằng Ninh Khinh Tuyết.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết thì lại hiểu ý của Diệp Mặc, hơn nữa cô cũng biết cách mà Diệp Mặc định làm.
Chỉ có điều có những lời cô không thể nói ra.
Chỉ đành quay sang Hư Nguyệt Hoa nói:
-Chị Hoa, một khi Diệp Mặc đã muốn chúng ta bàn bạc về chuyện xây dựng thành phố, thì chúng ta nên nghe theo lời anh ấy.
Diệp Mặc còn chưa xuống lầu, một tiếng súng vang lên phá vỡ bầu không gian yên tĩnh.
Trong đại sảnh của công ty dược Lạc Nguyệt, người của hai bên đang giằng co nhau.
Người của HP không nhiều, chỉ là mười mấy tên lính có trang bị vũ khí, cùng với hai gã giống như là người đại diện đến đàm phán, hoặc cũng có thể là kẻ cầm đầu.
Bên Úc Diệu Đồng, ngoại trừ cô và Phương Nam còn có Tàng Gia Nghiêm, Dương Cửu, cùng mười mấy người bảo vệ nữa.
Có một thành viên của đội bảo vệ đang nằm trên mặt đất, Tiểu Hỏa dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào mười mấy tên lính cầm súng của HP.
Từ vẻ mặt coi thường của mấy tên lính này cũng đủ biết chúng căn bản là không coi người của công ty dược Lạc Nguyệt ra gì.
Cho dù có đánh chết một người, thì cũng chẳng đáng để bọn chúng phải bận tâm.
-Đừng nổ súng Một tên HP vội vàng khoát tay nói, nhưng vẻ mặt thì hoàn toàn không để ý gì đến việc bọn chúng đã nổ súng giết chết một người.
Có lẽ trong mắt bọn chúng.
Bọn chúng là đại diện của quân đội, cho dù công ty dược Lạc Nguyệt có làm ăn kinh doanh tốt đến đâu thì chẳng qua cũng chỉ là một đám con buôn mà thôi, cùng lắm cũng chỉ là dân thường mà thôi.
Bọn chúng uy hiếp những người này, rồi muốn làm gì thì làm.
Bắn chết một người cũng chỉ là để uy hiếp mà thôi, cũng không phải là cố ý.
-Chủ tịch Diệp…
-Anh Diệp…
Diệp Mặc vừa đến, Úc Diệu Đồng và Phương Nam cùng với đám người ở đó đều lên tiếng chào hỏi, vẻ mặt của ai cũng đều rất phẫn nộ, nhưng bọn họ không có súng, chỉ có thể thể hiện sự phẫn nộ trên khuôn mặt.
Trong lòng Diệp Mặc cũng rất giận, hắn biết bọn người này đến uy hiếp, sau đó sẽ giành quyền chủ động đàm phán, nhưng không ngờ bọn chúng giám giết người để thị uy.
-Ngài đây chính là chủ tịch Diệp của công ty dược Lạc Nguyệt? Tôi là Mạch Sái, vừa nãy binh lính chúng tôi lạc đạn, tôi vô cùng xin lỗi, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ bồi thường cho người bị nạn.
Chuyện này tôi thay mặt cho HP gửi lời xin lỗi chân thành đến các vị.
Giọng điệu của người đại diện của HP rất thành khẩn, giống như thật sự là do bất cẩn nên mới để xảy ra chuyện này vậy.
Diệp Mặc cười nhạt trong lòng, hắn biết ngay rằng những kẻ đến hôm nay chắc chắn là muốn uy hiếp, và dò xét công ty dược Lạc Nguyệt.
Một khi công ty rơi vào cảnh hoảng loạn, thì bọn chúng sẽ điều binh lính đến để chiếm cứ nơi này, đúng là muốn cướp bằng được công ty dược Lạc Nguyệt rồi đây.
Nếu như công ty mà làm rắn, thì bọn chúng sẽ bàn bạc đến việc hợp tác.
Cho nên mới giết một người trước, rồi luôn miệng đề cập đến quân đội của HP, kỳ thực là chỉ muốn thể hiện thực lực và quyết tâm của mình mà thôi, tranh thủ thu lợi về phía mình.
Nói trắng ra, bọn chúng không sợ công ty dược Lạc Nguyệt, mà sợ chuyện này ảnh hưởng quá lớn đến thị trường thế giới.
Vẻ mặt của Diệp Mặc vô cùng bình tĩnh, không phủ định cũng không đồng ý, không hề nói đến chuyện nên hay không nên.
Mặc dù có rất nhiều người biết đến chuyện của công ty dược Lạc Nguyệt, biết rằng HP muốn gây áp lực, hơn nữa cho dù bọn chúng có bao vây Diệp Mặc ở đây, thì cũng không còn cách nào khác, dù sao thì bọn chúng cũng là lính chuyên nghiệp được trang bị đầy đủ vũ khí, còn bên này thì không có bất cứ thứ vũ khí gì.
Diệp Mặc không nói gì, Úc Diệu Đồng tức giận nói:
-Bọn chúng không nói lý lẽ gì hết, rõ ràng là cố ý giết người, lại còn nói không cẩn thận nên mới để súng cướp cò.
Bọn chúng không chỉ muốn chúng ta rời khỏi Lưu Xà, mà còn muốn chúng ta hai tay dâng công ty dược Lạc Nguyệt cho bọn chúng.
-Tổng giám đốc Úc, Lưu Xà vốn dĩ là của chúng tôi, bây giờ chúng tôi đóng quân ở đây, thì đương nhiên các cô phải rời đi thôi.
Đối với việc binh lính của tôi không cẩn thận để súng cướp cò, tôi đã công khai xin lỗi rồi, thậm chí còn muốn bồi thường.
Mạch Sái chỉ đề cập đến chuyện bồi thường cho người đã chết, chứ không hề đả động gì đến chuyện bồi thường cho những người rời khỏi công ty dược Lạc Nguyệt.
-Tôi nhổ, tôi giết một người của các anh, rồi bồi thường cho các anh chút tiền có được không?
Úc Diệu Đồng vô cùng tức giận, cô cảm thấy kể từ ngày cô rời khỏi xã hội đen đến bây giờ, cô chưa từng tức giận đến như vậy.
Mạch Sái thấy Diệp Mặc không nói câu nào, trong lòng khấp khởi mừng thầm, tên họ Diệp này hóa ra lại là một tên nhát gan, như vậy thì dễ rồi.
Bây giờ anh ta nghe thấy Úc Diệp Đồng nói như vậy, liền sầm mặt lại, nói:
-Tổng giám đốc Úc, không thể nói như vậy được, đây là chỗ của chúng tôi, thực tế nếu quân của chúng tôi có giết người ở đây thì cũng không sao, chúng tôi chỉ bồi thường theo tinh thần nhân đạo mà thôi, chứ không phải vì làm sai mà bồi thường, nếu như các cô cứ khăng khăng là chúng tôi làm sai, vậy thì không còn gì để nói nữa rồi.
Bây giờ bên ngoài Lưu Xà chúng tôi vẫn còn một đội quân nữa, chỉ vì không muốn Lưu Xà rơi vào tình trạng khủng hoảng, nên đội quân đó mới đóng tạm ở bên ngoài mà thôi.
-Anh đang uy hiếp chúng tôi sao?
Úc Diệu Đồng lạnh lùng nói, Diệp Mặc vẫn không nói gì, thì tuyệt đối cô không thể lùi bước được.
-Nếu cô cứ khăng khăng cho là như vậy, thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Mạch Sái nói rất trôi chảy, Diệp Mặc quả thực là rất khâm phục khả năng ăn nói của thằng cha này.
Úc Diệu Đồng hừ lạnh một tiếng: -Cô cả vú lấp miệng em.
Mạch Sái rõ ràng là không hiểu về những chuyện này, thậm chí giận đến mức không thể nói chuyện được, mấy tên lính đứng sau anh ta nắm chặt súng trong tay.
Ánh mắt Diệp Mặc sáng lên, không ngờ lại có chuyện như vậy, sao Úc Diệu Đồng không nói sớm? Nhưng Diệp Mặc cũng bắt đầu hiểu ra rồi.
Không phải là Úc Diệu Đồng không nói, mà là vì chuyện của đám thổ phỉ đó nên mới cho rằng nơi này là của HP.
Hay nói cách khác nếu như không phải vì công ty dược Lạc Nguyệt làm ăn phát đạt, thì sẽ không có người nào thèm để ý đến nơi khỉ ho cò gáy này.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức nói:
-Chị Úc ở lại đây, những người khác lui xuống hết đi.
Tuy rằng không biết Diệp Mặc định làm gì, nhưng mọi người đều lui hết ra ngoài.
Diệp Mặc thấy tất cả mọi người đều đã lui hết ra ngoài, lúc này mới bắt đầu cất tiếng đe dọa Mạch Sái:
-Không ngờ mày dám đến địa bàn của tao giết người, mày dám làm vậy chứ gì.
Mạch Sái nhếch miệng cười nhạt, còn chưa kịp cất tiếng, thì thấy trong tay Diệp Mặc xuất ra hơn mười tia sáng, lóe lên rồi vụt tắt.
-Bộ kim châm này theo tao cũng đã lâu, bây giờ cho bọn rác rýởi chúng mày thýởng thức. Ðem quân ðội ðến ðể uy hiếp tao ý, HP khốn khiếp của chúng mày vẫn chýa ðủ tý cách ðâu.
Giọng điệu của Diệp Mặc lạnh lùng, nếu như không phải vì sợ địa bàn của mình bị vấy bẩn bởi mấy tên khốn khiếp này, thì hắn đã dùng tới đao rồi.
Bụp…
Sau khi Diệp Mặc cất lời, những tiếng ngã gục liên tiếp vang lên.
Mạch Sái ngơ ngác nhìn mười hai tên lính đứng sau, đôi mắt đỏ ngầu, không ngờ trong nháy mắt những tên này đã bị chủ tịch Diệp đứng trước mặt giết chết.
Điên rồi, người này điên mất rồi, Mạch Sái cho rằng Diệp Mặc điên mất rồi.
Không ngờ hắn lại giám giết mười mấy binh lính của quốc gia y, chẳng khác gì khai chiến với nước HP.
Anh ta nhất thời không thể hiểu được, Diệp Mặc làm thế nào có thể giết được đám người này, hay nói cách khác là không thể nào tưởng tượng được.
-Anh…
Mạch Sái thất thần chỉ vào Diệp Mặc, không biết nên nói gì nữa.
Diệp Mặc ngồi xuống, rồi lại rút một cây kim nữa ra, dường như muốn nhắm vào tên trợ lý đang đứng sau anh ta.
-Tao làm sao? Tao giữ lại mạng cho mày, quay về nói cho chủ của bọn mày biết, tối nay tao sẽ đến thăm bọn chúng, nếu như nội trong vòng hai tư giờ mà chúng mày không rút khỏi đây, thì sẽ giống như mấy cái xác này đấy.
Cút!
Diệp Mặc rất khinh thường bọn chỉ biết giễu võ dương oai ức hiếp kẻ yếu, hắn biết Mạch Sái đến để dọa công ty dược Lạc Nguyệt, nếu như là một công ty bình thường, thì làm sao giám chống lại một quốc gia, cho dù có là một quốc gia nhỏ đi chăng nữa.
Bị bọn chúng uy hiếp như vậy, nhất định sẽ ngoan ngoãn mà nghe theo thôi.
Diệp Mặc cảm thấy thế giới này nếu như không phải anh giết tôi, thì sẽ là tôi giết anh, bạn lùi một bước, người ép bạn sẽ tiến một bước.
Nếu như mấy tên lính của HP không giết người, chỉ đến uy hiếp thôi, thì chắc Diệp Mặc cũng chỉ đánh cho đám người này tàn phế là cùng, nhưng một khi bọn chúng đã giết người rồi, thì hắn cũng không khách khí nữa.
-Anh Hai, đợi sau khi Mạch Sái rời khỏi đây, để hắn mang mấy cái xác HP rác rưởi này về, hai chân, hai tay hai chân của Mạch Sái nhất định phải đánh cho gãy mới được.
Diệp Mặc không thèm để ý đến Mạch Sái đang đứng ngây ngây dại dại một chỗ, quay sang nói với Hứa Bình.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 505: Nụ Hôn Nhung Nhớ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Nụ Hôn Nhung Nhớ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
M
ột giờ sau, Mạch Sái bị đánh cho đến gãy chân gãy tay, dẫn theo một tên lính hoảng sợ chạy về.
Mặc dù lần này Mạch Sái là người chịu trách nhiệm, nhưng anh ta không dám hạ lệnh động thủ nữa rồi.
Anh ta chỉ đến uy hiếp, tạo áp lực mà thôi, không ngờ chủ tịch Diệp này lại quyết đoán đến như vậy, không hề do dự, ra tay giết chết mười mấy người của anh ta.
Anh ta thay vì uy hiếp dồn công ty dược Lạc Nguyệt rơi vào cảnh khốn khổ, còn giết chết một người, nhưng bây giờ anh ta lại trở thành người bị uy hiếp, bị người ta giết sạch hết thủ hạ, nếu như không phải vì giữ anh ta lại để chuyển lời, nói không chừng chân tay của anh ta không chỉ là bị đánh gãy, đến mạng cũng còn không giữ nổi cũng nên.
Đương nhiên chuyện này không phải là chuyện mà anh ta cảm thấy sợ nhất, chuyện khiến anh ta cảm thấy kinh hãi nhất đó chính là chủ tịch Diệp này làm thế nào có thể giết được mười mấy người trong cùng một lúc? Thậm chí anh ta còn không nhìn thấy gì, đúng là quái dị và kinh khủng, chuyện này nhất định phải lập tức về báo cáo cho Tổng thống biết mới được.
Hứa Bình dẫn Mạch Sái đi được một lúc lâu, Úc Diệu Đồng mới hoảng hốt tỉnh táo lại, mặc dù cô biết Diệp Mặc rất lợi hại, nhưng không ngờ Diệp Mặc có thể lợi hại đến mức này, khoát tay một cái mà đã có thể giết chết mười mấy người trong thời gian không đến nháy mắt.
Không biết lợi hại gấp bao nhiêu lần so với lần đầu tiên gặp mình?
Đương nhiên, chuyện này cũng chưa phải là chuyện khiến cô ngạc nhiên nhất, chuyện khiến cô ngạc nhiên và lo lắng nhất chính là Diệp Mặc dám giết lính của HP, mà lại còn giám giết công khai như vậy.
-Chủ tịch Diệp, chuyện này có khiến nước HP tức giận không, muốn giết hết người của chúng ta ở Lưu Xà không? Nhưng chúng ta không có chút sức chiến đấu nào.
Úc Diệu Hoa coi như cũng đã tỉnh lại, mặc dù cô không nói ra, nhưng Diệp Mặc cũng hiểu được ý của cô, cho dù một mình hắn có thể đánh lại được, nhưng người ta là quân đội của cả một nước, phải làm như thế nào đây? Nếu như người ta phát động tấn công thì phải làm như thế nào đây?
Diệp Mặc cười thản nhiên, mặc dù những lời Úc Diệu Đồng nói không phải là không có khả năng xảy ra, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Về việc đi giết đám người ở biên giới, thì cũng chỉ là để uy hiếp Mạch Sái thôi.
Nhưng không có nghĩa là hắn không thể giết nổi đám người đó.
Hắn có thể làm được việc đó, nhưng đấy không phải là mục đích của hắn, nếu như muốn giết, hắn cũng có thể giết được đến cả tên cầm đầu của đội quân đó, thậm chí là chỉ huy cao nhất của HP.
-Không cần phải lo lắng, chuyện của Lưu Xà tôi có thể tự mình xử lí được, đến lúc đó chị Nguyệt Hoa cần mua một lượng lớn nguyên liệu, chị đi phối hợp với tổng giám đốc Tàng là được rồi.
Diệp Mặc quyết định tốt hơn hết là mình nên đến HP một chuyến xem sao.
Chuyện này không thể chậm trễ được, Diệp Mặc thật sự cũng không muốn đánh nhau, chuyện đó không có lợi với Lưu Xà.
Chuyện này tốt nhất không nên làm kinh động đến bất cứ tổ chức quốc tế nào, không thì sẽ tổn hại lớn đến những người ở Lưu Xà.
Công ty dược Lạc Nguyệt chỉ là một công ty làm ăn buôn bán mà thôi, một công ty mà tiến hành tranh cãi với một quốc gia, đương nhiên là sẽ không có lợi rồi.
Nếu như Diệp Mặc thật sự mạnh mẽ đến một mức độ nào đó, cho dù có là Trúc Cơ, thì hắn cũng hoàn toàn không thèm để ý đến lợi ích này lợi ích nọ, nhưng bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa có được sức mạnh lớn như vậy.
Diệp Mặc muốn đến HP vào buổi tối, nên quay về hỏi ý kiến Ninh Khinh Tuyết về chuyện này.
Nhưng hắn vừa quay về đã gặp phải rất nhiều chuyện, đến hôn Ninh Khinh Tuyết cũng còn không có thời gian chứ đừng nói đến chuyện hỏi cô những chuyện này.
Chỉ sau khi phân công cho Úc Diệu Đồng và Hư Nguyệt Hoa bàn bạc về chuyện xây dựng thành phố, Diệp Mặc quay về phòng của mình, Ninh Khinh Tuyết dường như đã sớm biết là hắn sẽ quay về, nên đã đợi hắn từ trước rồi.
-Khinh Tuyết…
Diệp Mặc vừa mới bước vào phòng đã cất tiếng gọi, Ninh Khinh Tuyết chạy từ trên lầu xuống, ôm chầm lấy hắn đồng thời hôn hắn một nụ hôn cuồng nhiệt.
Diệp Mặc ôm Ninh Khinh Tuyết rất chặt, hai người nhiều lần tan rồi hợp, hợp rồi lại tan, Ninh Khinh Tuyết bây giờ đã không thế khống chế được bản thân mình nữa rồi, cô không thể không ngừng nhớ đến Diệp Mặc.
Đôi môi mềm mại và ướt át đó khiến Diệp Mặc đắm say, cái ấm áp và mạnh mẽ của Diệp Mặc khiến cho Ninh Khinh Tuyết không thể kiềm chế được.
Hai người hôn nhau đến hơn nửa tiếng đồng hồ, mới buông nhau ra thở hổn hển.
-Anh lại phải đi sao?
Ánh mắt của Ninh Khinh Tuyết có chút không nỡ rời xa, cô không muốn Diệp Mặc suốt ngày chạy đi chạy lại, cô muốn Diệp Mặc luôn ở bên cạnh cô.
Mặc dù cô muốn sống an nhàn ở một nơi cố định, nhưng nếu việc xây dựng thành phố khiến Diệp Mặc quá vất vả, thì cô cũng không muốn nữa.
-Xin lỗi em, Khinh Tuyết…
Diệp Mặc nghĩ đến chuyện mình không thể giành nhiều thời gian bên cạnh Ninh Khinh Tuyết, cộng với chuyện của Tống Ánh Trúc, khiến cho hắn càng cảm thấy áy náy hơn.
Ninh Khinh Tuyết giơ tay chặn lấy môi của Diệp Mặc, lắc lắc đầu nói:
-Thật ra em chỉ muốn anh ở bên cạnh em là được rồi, nếu như việc xây dựng thành phố quá vất vả, thì thôi bỏ đi.
-Không phải, chuyện xây dựng thành phố cũng không có gì vất vả với anh, hơn nữa anh cũng hi vọng có một nơi thuộc về chúng ta.
Anh cũng không thể dẫn em vào thâm sơn ẩn cư, cho nên việc xây dựng thành phố là việc phải làm.
Diệp Mặc kiên định nói.
Ninh Khinh Tuyết không nói gì nữa, chỉ gật đầu, nếu Diệp Mặc đã quyết định như vậy, cô cũng không muốn cản hắn.
-Kỳ thực, anh nói xin lỗi em là vì chuyện khác, hôm đó anh…
Diệp Mặc có chút do dự, nhưng vẫn muốn nói ra chuyện giữa hắn và Tống Ánh Trúc.
-Cô ấy đâu?
Lúc Diệp Mặc đang định nói thì không ngờ Ninh Khinh Tuyết lại cất lời hỏi trước.
Diệp Mặc lắc lắc đầu -Chắc cô ấy đã đi rồi, anh nghĩ chắc sau này cô ấy sẽ không đến tìm anh nữa, anh chỉ cảm thấy rất có lỗi với em và Lạc Ảnh…
Diệp Mặc nghĩ gì nói nấy, quả thực hắn cảm thấy rất áy náy với Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, với Tống Ánh Trúc, Diệp Mặc có cảm giác rất mãnh liệt, cô ấy chắc sẽ không đến tìm hắn để báo thù đâu.
Nói không chừng cô ấy còn cho rằng mình đã chết ở dưới ngôi mộ đó rồi cũng nên, mặc dù nghĩ đến chuyện ân ân oán oán giữa cô và hắn, hắn cũng cảm thấy có chút bồi hồi, nhưng Diệp Mặc là người cầm lên được thì cũng sẽ đặt xuống được.
-Vâng…
Ninh Khinh Tuyết không hỏi về chuyện của Tống Ánh Trúc nữa, ngả đầu vào lòng Diệp Mặc không nói gì.
Diệp Mặc không biết trong lòng Ninh Khinh Tuyết đang nghĩ gì, có phải là đang giận không, nhất thời cũng không tìm được điều gì để nói.
Cũng không biết bao lâu sau, trời cũng đã bắt đầu tối rồi, tiếng nói du dương của Ninh Khinh Tuyết truyền đến tai Diệp Mặc:
-Tối nay em muốn ở cùng anh…
Trong lòng Diệp Mặc cảm thấy rất ấm áp, hắn đương nhiên là hiểu ý của Ninh Khinh Tuyết rồi, với tính cách kiêu ngạo của cô, mà có thể nói ra được những lời này là vì trong lòng cô chỉ có Diệp Mặc mà thôi.
Cô cũng không nhắc đến chuyện của Tống Ánh Trúc, lời của cô đã thể hiện hết những suy nghĩ của cô rồi.
Diệp Mặc nâng khuôn mặt Ninh Khinh Tuyết lên, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi cô một nụ hôn ấm áp.
-Khinh Tuyết, anh đã nói rồi, nhất định sẽ đường đường chính chính cưới em làm vợ.
Nếu như không tìm thấy Lạc Ảnh, thì đợi đến lúc “Lạc Nguyệt thành” của chúng ta xây xong, đó cũng chính là lúc chúng ta động phòng.
-Vâng…
Ninh Khinh Tuyết đã bị mất phương hướng trong đêm tối mất rồi.
Thật ra còn một câu nữa mà Diệp Mặc không nói, không phải là hắn không muốn động phòng cùng với Ninh Khinh Tuyết, mà thực sự là rất rất muốn.
Nhưng trong lòng hắn vẫn còn một tia hy vọng mơ hồ, chính là một ngày nào đó có thể tìm thấy một lượng lớn bảo vật của trời đất, thậm chí là linh thạch, như vậy, hắn và những người xung quanh hắn có thể luyện đến Trúc Cơ rồi.
Nhưng Trúc Cơ khó đến mức nào Diệp Mặc đương nhiên hiểu rất rõ, ở đại lục Lạc Nguyệt một ngàn người luyện thì mới có một người có thể luyện được đến Trúc Cơ mà thôi, chứ đừng nói là ở trái đất, cơ hội luyện thành Trúc Cơ sẽ càng ít hơn.
Nhưng tư chất của Ninh Khinh Tuyết cũng rất tốt, nếu như có cơ duyên rất có thể sẽ tới Trúc Cơ, nhưng nếu hắn lấy đi thuần âm khí của cô trước khi luyện được Trúc Cơ, thì mọi chuyện sẽ trở nên càng khó khăn hơn, hắn không muốn bỏ qua cơ hội nhỏ nhất của Ninh Khinh Tuyết.
Tuy nhiên hắn lại không muốn nói cho Ninh Khinh Tuyết biết những lời này, hắn sợ cô sẽ bị gánh nặng tâm lý, Diệp Mặc phỏng chừng “Lạc Nguyệt thành” sẽ được xây dựng xong trong vòng vài năm.
Nếu như trong vòng mấy năm tới mà hắn vẫn không tìm được dược liệu để thăng cấp, thì hắn sẽ không đợi nữa, mà sẽ sống yên ổn cùng với người hắn yêu cả đời.
-Đúng rồi, Khinh Tuyết, anh muốn hỏi em, sau đó mấy tên dị nhân người nước ngoài có đến tìm nữa không?
Diệp Mặc nhớ đến nguyên nhân quan trọng nhất mà hắn đến tìm Ninh Khinh Tuyết.
-Không, hình như lại có người đi Du Châu.
Sau đó bị Ý Phi phát hiện, nhưng Ý Phi lại không bắt được gã.
Ninh Khinh Tuyết lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu nói.
Diệp Mặc gật gật đầu, chuyện này có lẽ sẽ không chấm dứt như vậy, nhưng một khi mình đã quay về rồi, thì cũng không cần phải lo lắng nữa.
Ăn tối cùng với Ninh Khinh Tuyết xong, Diệp Mặc rời khỏi Lưu Xà, hắn đến biên giới xem xét tình hình đóng quân của HP.
Đám người này không có dấu hiệu gì sẽ rời đi, thậm chí còn phái mười mấy tên trinh sát đến do thám Lưu Xà, Diệp Mặc không hề do dự giết chết mười mấy tên trinh sát này.
Lúc này văn phòng làm việc của tổng thống HP – Hải Mặc Đơn giữa rừng núi được canh phòng cẩn mật, không khí bên trong rất căng thẳng, tổng tư lệnh quân đội HP là Mặc Hãn Kiệt và bộ trưởng quốc phòng Vưu Kim, còn có Mạch Sái mặc dù bị thương nhưng vẫn nằm trên cáng để tham gia cuộc họp khẩn cấp này.
Vưu Kim dáng người thấp bé, hai mắt hơi lồi, đầu đã hói đến quá nửa.
Ông ta nhìn chằm chằm vào Mạch Sái nói:
-Những gì cậu nói là thật sao? Hắn thực sự có thể giết chết mười hai binh sĩ của chúng ta trong vòng chưa đến một giây sao? Còn nói tối nay sẽ đến đây sao?
Mạch Sái nằm trên cáng cứu thương, trán vẫn không ngừng toát mồ hôi lạnh, nhưng bây giờ anh ta không có cách nào lau đi được.
Anh ta nghe xong lời của Vưu Kim, vội vội vàng vàng nói:
-Tôi không dám nói dối nửa lời, hắn ta thực sự đã làm như vậy, tôi nghi ngờ rằng hắn chính là Vu Sư trong truyền thuyết, mặc dù tôi biết chuyện này rất hoang đường, nhưng thực sự hắn đã khiến tôi vô cùng hoảng sợ như vậy đó.
-Hừ, muốn ta lui binh trong hai mươi tư tiếng đồng hồ sao? HP của chúng ta mặc dù là một nước nhỏ, nhưng cũng không thể để một tên doanh nhân bình thường ức hiếp được, dám giết lính của ta, ta không những không lui binh, mà ngày mai ta sẽ dẫn quân đến đóng ở Lưu Xà.
Bộ trưởng Vưu, lẽ nào ông cũng tin vào chuyện Vu Sư này sao…
Những lời này là của Mặc Hãn Kiệt.
Ông ta dáng người cao lớn, là tổng tư lệnh lục quân của HP.
Hơn nữa lời ông ta nói cũng rất cứng rắn, câu cuối cùng còn có chút bất mãn, xem chừng ông ta không muốn thương lượng gì hết, cứ cho quân tiến thẳng vào đó là xong.
Vưu Kim bị hỏi đến thì có chút bực bội, cùng lắm cũng chỉ là một tên biết đánh nhau mà thôi, nghe nói Hoa Hạ có rất nhiều người đánh nhau rất giỏi, nhưng giỏi cỡ nào, thì cũng không thể giỏi bằng quân đội được.
Hải Mặc Đơn nghe thấy những người này nói như vậy, cau có nhíu mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
-Tên chủ tịch họ Diệp đó chắc là người đến từ Hoa Hạ phải không?
Vưu Kim gật đầu nói:
-Đúng vậy, Diệp Mặc đến từ Hoa Hạ, nhưng tư liệu liên quan đến hắn đều đang trong giai đoạn điều tra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










