- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 100 : Thế Giới Này Thật Nhỏ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c496-c500)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 100 : Thế Giới Này Thật Nhỏ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Thế Giới Này Thật Nhỏ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Thế Giới Này Thật Nhỏ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
C
út…
Hai người này không ngờ ở cửa lều của mình hút thuốc, hơn nữa hương vị thuốc lá toàn bộ đều bay vào trong lều của mình.
Tống Ánh Trúc cũng nhịn không được nữa, cho dù là cô có bản lĩnh, cũng muốn quyết tâm cho hai người kia một bài học.
Tương Truyền Vũ bỗng nhiên phun ra một hơi khói thuốc đến trước mặt Tống Ánh Trúc, âm hiểm cười nói:
– Em gái, ở nơi núi non hoang dã này chúng ta ở cùng một chỗ không phải tốt hơn sao, lại ấm áp…
Tống Ánh Trúc trên mặt sát khí chợt hiện, tuy rằng cô chưa từng giết người, nhưng không có nghĩa là cô không dám giết người.
Thình thịch…
Tống Ánh Trúc nhấc chân, một cước đá bay Tương Truyền Vũ ra xa hơn mười mét, té ngã trên đất, một lúc lâu không đứng dậy được.
Xoay người Tống Ánh Trúc lại một cước đá vào trên người Exxon, Exxoncũng bị đá bay rất xa, ngã trên người Tương Truyền Vũ.
Vừa mới đá ra hai chân, Tống Ánh Trúc cũng cảm giác được có chút không ổn, một loại cảm giác vô lực yếu đuối truyền đến, thậm chí còn có một loại dục vọng cực độ dâng lên.
Tống Ánh Trúc lập tức chỉ biết không tốt, thần trí của cô rất rõ ràng, cô biết chắc khói thuốc kia có vấn đề.
Nhưng hiện tại cô không thể đứng vững được nữa rồi.
– Khỉ thật, mẹ mày chứ, không phải trong khói có…
Tương Truyền Vũ chưa mắng được một câu, đã nhìn thấy Tống Ánh Trúc lảo đảo một cái.
Y lập tức chỉ biết đã nhìn lầm Exxonrồi, hiệu quả của mê dược bên trong đã xuất hiện.
– Ha hả, thứ tôi dùng chính là cỏ rắn châu Phi làm thành thuốc lá, cho dù kiên định đến mấy đều chịu không nổi.
Exxoncười ha hả, day day phần eo, chậm rãi bò lên – Tuy nhiên người phụ nữ này thật sự đáng sợ, chỉ một cước mà khí lực đã lớn như vậy.
Tương Truyền Vũ cũng âm thầm nghĩ mà sợ, nếu không phải thuốc lá của Exxon.
Bọn họ nếu cứng rắn làm tới, cho dù là hai người cộng lại cũng không phải đối thủ của người phụ nữ này.
Diệp Mặc đứng lên, trải qua hơn một ngày chữa thương, ngoại thương của hắn đã hết, xương cốt đã khép lại.
Thần thức cũng khôi phục một nửa.
Chỉ là chân khí khôi phục chưa tới một phần trăm.
Diệp Mặc biết rằng đây có quan hệ với đan điền bị thương của hắn.
Nếu muốn chân khí toàn bộ khôi phục.
Biện pháp duy nhất là phải khôi phục đan điền của mình.
Nhưng hắn cũng biết không có ‘Liên sinh đan’ muốn cho đan điền khôi phục, không phải chuyện đơn giản như vậy.
Nếu không phải muốn tìm được phi kiếm, Diệp Mặc hiện tại liền muốn rời khỏi nơi này rồi, tìm chỗ yên tĩnh chữa thương.
Tuy rằng hắn khẳng định người của Hồ Lô cốc ngoại trừ Hạng Danh Vương cùng Nhâm Bình Xuyên có khả năng chạy ra khỏi vụ nổ, người còn lại khẳng định không có cách nào sống sót.
Hơn nữa Hạng Danh Vương cũng bị nổ chết rồi, bởi vì lúc ấy bom chính là y ôm.
Duy nhất khiến Diệp Mặc lo lắng chính là Nhâm Bình Xuyên, nếu y không có bị nổ chết, lúc này mình gặp Nhâm Bình Xuyên chỉ còn con đường chết.
Tốt nhất là đều nổ chết rồi mới tốt.
Nhưng cho dù phải đi, hắn nhất định phải tìm được phi kiếm của mình, không có phi kiếm hắn căn bản là đi không xong.
Hơn nữa phi kiếm của hắn lại rất quý báu.
Muốn tìm những tài liệu kia luyện chế lại một lần cũng không dễ dàng.
Diệp Mặc ở bờ sông Lan Thương, tìm mấy canh giờ, cũng không có bất kỳ cảm ứng.
Tuy rằng ngoại trừ nội thương, Diệp Mặc đã không có trở ngại.
Nhưng chân khí của hắn không đủ, liên tục dùng thần thức tìm nửa ngày cảm giác có chút mệt mỏi.
Một con động vật màu tuyết trắng chạy nhanh qua trước mắt Diệp Mặc, nhanh đến nỗi thiếu chút nữa Diệp Mặc không chú ý tới.
Con vật khá nhỏ, thần thức của Diệp Mặc lập tức liền chú ý tới đây không ngờ là một con hồ ly.
Hắn biết loại động vật này ở Địa Cầu rất là ít, chớ nói chi là loại hồ ly màu trắng xinh đẹp này.
Diệp Mặc lập tức liền nổi lên sự thích thú, hắn nghĩ đến Khinh Tuyết có ngân tử, nếu bắt lấy hồ ly đưa cho Lạc Ảnh, cô khẳng định rất thích.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức liền đi theo.
Hồ ly tuyết trắng dường như biết Diệp Mặc đang đuổi theo nó, nó chạy nhanh hơn.
Nếu Diệp Mặc có phi kiếm, hoặc là chân khí của hắn không có biến mất, đuổi theo một con hồ ly, thật sự không mất bao nhiêu thời gian.
Nhưng hiện tại hắn chỉ mạnh một chút so với một người bình thường mà thôi, cuộc truy đuổi này không ngờ mất mấy giờ, ngay cả Diệp Mặc đều không có chú ý tới, hắn đã đi tới chỗ sâu trong tuyết sơn.
Thời điểm Diệp Mặc mệt thở hổn hển, hắn cuối cùng cũng sắp đuổi kịp con tiểu hồ ly màu trắng kia rồi.
Mắt thấy hồ ly sắp bị Diệp Mặc bắt lấy, Diệp Mặc lại đột nhiên dừng lại, hắn không ngờ ở chỗ sâu trong tuyết sơn lại cảm nhận được khí tức của phi kiếm.
Phi kiếm của mình rõ ràng là rơi ở bờ sông Lan Thương, làm sao có thể ở trong này?
Bất kể là nguyên nhân gì, nếu phi kiếm của mình ở trong này, Diệp Mặc đều phải đi xem.
Diệp Mặc đem thần trí của mình phóng tới khoảng cách lớn nhất, dọc theo khí tức phi kiếm nhanh chóng chạy tới.
Con hồ ly tuyết trắng kia thấy Diệp Mặc đột nhiên không còn truy đuổi nó, nó không ngờ dừng lại, không ngừng nhìn chằm chằm bóng lưng Diệp Mặc.
Thời điểm Tống Ánh Trúc cả người nhũn ra, lập tức chỉ biết không xong rồi, cô đã hối hận vừa rồi đem hai người đá ra ngoài, cô nên giết hai người này mới đúng.
Cái khói thuốc kia khẳng định có vấn đề, nhưng lúc này hối hận cũng đã muộn.
Cô làm sao có thể nghĩ được một động tác mồi thuốc bình thường, lại khiến cho cô trúng kế.
Mắt thấy Tương Truyền Vũ và Exxon chậm rãi đứng lên, Tống Ánh Trúc trong lòng sốt ruột hơn.
Lòng của cô càng ngày càng chìm xuống dưới, thậm chí trở nên lạnh như băng, cô biết một khi bị hai người này tới lều trại của mình, tất cả đã hết rồi.
Tống Ánh Trúc tuy rằng cố gắng muốn vận khí bức loại khói độc này ra khỏi cơ thể, nhưng cô nửa phần khí lực cũng không có.
Dường như cảm giác mới vừa rồi còn thiếu chút nữa mắng Exxon, Tương Truyền Vũ hơi ngượng ngùng cười ha hả, lấy ra đoản kiếm mà mình nhặt được ném cho Exxon nói:
– Cái này cho anh, tôi lên trước nhé.
Exxoncũng cười ha hả, không chút để ý việc làm của Tương Truyền Vũ, mà chuyên chú nhìn chằm chằm đoản kiếm trong tay mình.
Bỗng nhiên cầm đoản kiếm chém xuống một tảng đá bên cạnh, hòn đá kia giống như đậu hủ bị chặt thành hai nửa.
Exxonvui mừng bất ngờ, với y mà nói phụ nữ chỗ nào cũng có, nhưng loại đoản kiếm này y chưa từng gặp qua.
Lại có loại bảo kiếm lợi hại như vậy, chẳng lẽ đoản kiếm này chính là một trong mười đại danh kiếm được lưu truyền trong Hoa Hạ? Lần này cho dù là không lấy được cáo tuyết nhung, nhưng có đoản kiếm này tính ra cũng đã rất lời.
Chỉ có điều tên ngốc Tương Truyền Vũ lại không biết thứ giá trị này.
Thấy Tương Truyền Vũ đi tới, Tống Ánh Trúc cả người phát run, không biết là run vì tức giận, hay là phát run vì sợ.
– Tôi nói tất cả mọi người hợp tác một chút thì đã không có chuyện gì rồi, giờ thì cô em nhìn đi.
Loại chuyện này cũng không phải một mình tôi thoải mái, tất cả mọi người đều thoải mái, cô em cũng sẽ không ít đi một miếng thịt, sao lại cho là thật.
Tương Truyền Vũ hai tay giơ lên, nói như không có việc gì.
– Súc sinh, nếu mày dám lại đây, tao giết.
Tống Ánh Trúc tựa vào một góc lều lớn tiếng quát, cô muốn cầm trường kiếm giết tên lùn này, nhưng cô lại cảm thấy cả người như nhũn ra, không có một chút sức lực.
Tương Truyền Vũ nghe xong lời Tống Ánh Trúc nói, bỗng nhiên cười ha hả, – Dám uy hiếp bố, bố âu yếm mày xong sẽ giết mày ngay, con tiện nhân, không biết tốt xấu.
Tương Truyền Vũ lời này tuy rằng mang theo uy hiếp, nhưng không có ý muốn giết người phụ nữ này.
Người phụ nữ này chỉ có một cước đã đá y và Exxonra rất xa, có thể thấy được người phụ nữ này sự thật lợi hại.
Y không dám thả cô, bởi vì y không dám lấy cái mạng nhỏ của mình để đùa giỡn.
Tống Ánh Trúc đã càng ngày càng tuyệt vọng, bỗng nhiên cảm giác trên người của mình có một tia khí lực, trong nội tâm nàng vui vẻ, lập tức liền muốn từ trong bao rút ra trýờng kiếm, nhýng cô còn chưa động thủ, liền cảm giác được một hơi thở khô nóng từ sâu trong nội tâm dũng mãnh tiến ra.
Một loại cảm giác dưới đáy lòng dâng lên làm cho nàng xấu hổ muốn chết, cô có một loại ham muốn dục vọng mãnh liệt, điều này làm cho Tống Ánh Trúc cảm giác mình thật không biết xấu hổ.
Tương Truyền Vũ lúc này đã cởi bỏ áo khoác, vội vàng đi tới trước mặt Tống Ánh Trúc.
Tống Ánh Trúc ánh mắt đã đỏ lên, làn da cả người có một loại cảm giác run rẩy.
Cô đã biết Tương Truyền Vũ không có ý tốt, nhưng cô không ngờ không có cách nào cự tuyệt.
– Ha hả, đợi lát nữa cô em sẽ chỉ biết mùi vị này thật tốt.
Tương Truyền Vũ một phát bắt được bả vai Tống Ánh Trúc, muốn giúp cô cởi quần áo.
Đáy lòng Tống Ánh Trúc phát ra vẻ run rẩy, một tia lý trí làm cho nàng cắn đầu lưỡi mình, đầu lưỡi toát ra một vị mặn của máu.
Tống Ánh Trúc một cước đá vào bụng Tương Truyền Vũ, Tương Truyền Vũ lại bị đạp ra ngoài.
Nhưng Tống Ánh Trúc đảo mắt lại lâm vào sâu trong dục vọng, thậm chí chính mình bắt đầu lột áo khoác xuống, sau đó lại bắt đầu xé quần áo bên trong.
– Exxon…
Tương Truyền Vũ vừa mới muốn chất vấn Exxonhiệu quả loại thuốc kia sao lại kém như vậy, lại nhìn thấy Tống Ánh Trúc đã cởi quần dài thậm chí có chút điên cuồng, lập tức đem lời của mình thu trở về, xem ra thuốc này vẫn là hậu phát chế nhân đấy.
Từ động tác phản kháng của Tống Ánh Trúc, Tương Truyền Vũ chỉ biết thuốc này khẳng định vô cùng lợi hại, mà tinh thần ý chí của Tống Ánh Trúc cũng quả thật rất cao.
Xem ra chuyện này chấm dứt, sẽ hỏi Exxonxin lấy chút thuốc lá này, một khi có loại vật này, cái dạng liệt nữ gì làm không được?
Nghe được Tương Truyền Vũ quát to, Exxoncầm đoản kiếm từ từ nói:
– Anh nhanh lên lên đi, cái thuốc kia rất lợi hại đấy, thời gian dài người phụ nữ kia sẽ bị dược lực đốt bị điên.
Cho dù là Exxonkhông nói, Tương Truyền Vũ cũng nhịn không được nữa rồi, y một bên cởi áo ngoài của mình, một bên lại hướng lều trại vọt tới.
Diệp Mặc mới vừa đi tới khe sâu tránh gió, thần trí của hắn lập tức liền phát hiện ra Tương Truyền Vũ, mà điều càng làm cho Diệp Mặc kinh dị chính là, trong lều vải không ngờ là chính Tống Ánh Trúc đang điên cuồng cởi quần áo.
Diệp Mặc không khỏi thầm than, thế giới này thật nhỏ.
Xa xa vừa thấy, Diệp Mặc lập tức chỉ biết Tống Ánh Trúc bị thuốc khống chế, bất kể Tống Ánh Trúc có phải người của Tống gia hay không, hắn cũng không quen nhìn loại chuyện này.
Hơn nữa Tống Ánh Trúc còn cứu hắn một lần, Diệp Mặc lập tức cười lạnh một tiếng nói:
– Thật bản lĩnh nha, không ngờ ở thâm sơn ức hiếp một phụ nữ.
Tương Truyền Vũ nghe được thanh âm Diệp Mặc, hoảng sợ, lập tức liền ngừng lại nhìn chằm chằm Diệp Mặc đang đi tới.
Nhưng y rất nhanh liền kịp phản ứng, lập tức kêu lên:
– Exxon, khẩn trương bắn chết hắn.
Diệp Mặc sớm thấy phi kiếm của mình ở trong tay Exxon, Exxonkhông đợi Tương Truyền Vũ quát to, đã buông phi kiếm xuống, đồng thời cầm súng săn lên.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, thần thức vừa động, phi kiếm của hắn mang theo một đường sáng trắng trực tiếp xẹt qua cổ Exxon.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 497: Người Phụ Nữ Đầu Tiên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Người Phụ Nữ Đầu Tiên: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
” Phụt “
Máu tươi đột nhiên phun ra giống như ống nước bị chặt đứt, sau vài giây đồng hồ, thân hình không đầu của Exxon mới ngã xuống.
Tương Truyền Vũ ngơ ngác nhìn cái đầu lăn đi thật xa, y biết đó là đầu của Exxon.
Nhưng y không biết người thanh niên này làm thế nào mà giết được Exxon, rõ ràng hai người cách xa nhau như vậy, y thậm chí đã quên bảo Diệp Mặc đừng giết y.
Diệp Mặc lại cảm giác có chút mệt mỏi, chân khí của hắn rất ít, lại đuổi theo tiểu hồ ly đã lâu, tuy rằng thần thức của hắn còn, nhưng chân khí có thể dùng lại thật sự quá ít.
– Đại ca, người phụ nữ này nhường cho anh trước…
Tương Truyền Vũ kịp phản ứng, chỉ có điều một câu cầu xin tha thứ còn chưa nói hết, phi kiếm của Diệp Mặc đã xuyên qua cổ của y, lại một cái đầu người rơi xuống.
Tại thời điểm gần hoàng hôn chân núi tuyết, hai cái đầu người dần dần lăn cùng nhau, có vẻ có chút quỷ dị.
Diệp Mặc định phát ra một hỏa cầu, đem toàn bộ hai người này đốt cháy, nhưng hắn cảm giác chân khí của mình thật sự là không đủ.
Thấy trong lều vải Tống Ánh Trúc đã gần như lâm vào trạng thái điên cuồng, Diệp Mặc không dám tiếp tục chậm trễ, vội vàng bước nhanh qua.
Hắn bước vào lều trại, vừa định xuất ra kim châm giúp Tống Ánh Trúc thử bức độc ra, nhưng Tống Ánh Trúc đã nhào tới, gắt gao ôm Diệp Mặc, và bắt đầu lôi kéo quần áo của Diệp Mặc.
Diệp Mặc thở dài, không kéo cô ra, chỉ lấy ra kim châm trực tiếp đâm vào linh đài huyệt phía sau lưng Tống Ánh Trúc.
Kim châm vừa mới đâm vào phía sau lưng Tống Ánh Trúc, Diệp Mặc sắc mặt liền biến đổi, hắn mới nhớ tới, hiện tại hắn không có chân khí, bức độc như thế nào đây?
Mà Tống Ánh Trúc bộ dạng rõ ràng là trúng dâm độc cực kỳ lợi hại, chỉ nhìn ánh mắt cô đã có chút phiếm hồng liền biết cô tuyệt đối cầm cự không được bao lâu.
Diệp Mặc trong lòng thầm giận, loại độc hại người này dùng cũng quá âm độc.
Thời điểm chân khí của hắn chưa biến mất, muốn bức những chất độc này là chuyện dễ dàng, nhưng bây giờ bất kể là loại gì hắn cũng không thể làm nổi.
Hơn nữa cho dù là hắn và Tống Ánh Trúc làm chuyện này, cũng không nhất định có thể hoàn toàn bài trừ loại độc này.
Nhưng nếu không làm, Tống Ánh Trúc lập tức sẽ xảy ra chuyện.
Nếu như chỉ thừa lại một chút độc tố, chỉ cần cô không bị lạc thần trí, dựa vào tu vi đỉnh cao hoàng cấp của Tống Ánh Trúc, hoàn toàn có thể tự mình bài trừ nó ra.
Giữa lúc Diệp Mặc đang bối rối, áo ngoài của hắn đã bị cởi bỏ.
Điểm không giống với Tống Ánh Trúc chính là, y phục trên người Diệp Mặc rất đơn giản, chỉ có một chiếc áo sơ mi mà thôi.
Hiện tại áo sơ mi của hắn bị Tống Ánh Trúc cởi ra rồi, thân thể nóng bỏng của Tống Ánh Trúc dán lên, Diệp Mặc chưa bao giờ tiếp cận qua nữ sắc, trong lòng nhất thời một trận lửa nóng bùng lên.
Hắn có rất nhiều thanh tâm pháp quyết, nhưng những thứ này đều phải phối hợp chân khí mới có thể sử dụng.
Hiện tại chân khí của Diệp Mặc quá ít, làm sao có thể chịu được loại lửa nóng của Tống Ánh Trúc tấn công.
Tuy rằng Diệp Mặc có năng lực đem Tống Ánh Trúc đẩy ra, nhưng bây giờ Tống Ánh Trúc nếu như không có hắn đúng là nguy hiểm, hơn nữa trong nội tâm của hắn đã bị Tống Ánh Trúc làm cho vô cùng nóng, căn bản không muốn đẩy Tống Ánh Trúc ra, thậm chí còn rút ra kim châm mà hắn lúc vừa rồi đâm trên lưng cô ta.
Diệp Mặc cảm giác có lỗi với Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, nhưng hắn chỉ có thể lừa mình dối người tự nói với mình, Tống Ánh Trúc đã cứu hắn một lần.
Biết rõ đây là một cái cớ, nhưng hắn vẫn lấy cớ này đến tự an ủi mình.
” Oanh “
Khi tay nhỏ bé của Tống Ánh Trúc bắt lấy lửa nóng của hắn, Diệp Mặc cũng không kịp nghĩ cái gì khác, hắn đã bị Tống Ánh Trúc bao phủ.
Mặc kệ tất cả, Diệp Mặc giơ tay hoàn toàn ôm lấy Tống Ánh Trúc mềm mại mảnh mai, hai người đều là người mới, nhưng không cần người khác tới dạy, đó là một loại bản năng.
Không cần dùng tay đụng vào, nhưng Diệp Mặc đã cảm thấy một loại cảm giác ướt át không chịu nổi.
Khi hắn bị lửa nóng ấm áp kia vây quanh, trong cổ họng hắn phát ra tiếng gầm rú giống như dã thú, thậm chí chính mình trong thời gian ngắn ngủi đã bị mất phương hướng.
Thời điểm Tống Ánh Trúc vụng về chống đỡ, một trận đau đớn ngắn ngủi làm cho nàng thanh tỉnh lại, cô là lần đầu tiên, cái loại đau đớn này không đơn thuần là đau đớn trên thể xác, mà càng là một loại dày vò trên tinh thần.
Lúc tỉnh táo lại Tống Ánh Trúc nhìn thoáng qua Diệp Mặc, trong mắt bỗng nhiên chảy ra nước mắt, cô muốn cố gắng khống chế ý nghĩ của chính mình, nhưng cái loại tỉnh táo ngắn ngủi đó lại bị một loại dục vọng bao phủ.
Cô quên hết thảy, biến thành một con thuyền nho nhỏ lướt trong biển rộng cuồng phong sóng lớn, có chút chông chênh, có chút mê man.
Diệp Mặc ôm lấy Tống Ánh Trúc, cho dù là lần đầu tiên bị người phụ nữ này lấy đi, hắn cũng không muốn bị động bị một người phụ nữ dẫn lối.
Hắn bắt đầu chủ động, thậm chí đem Tống Ánh Trúc thả trên đống quần áo trên mặt đất.
Khi Tống Ánh Trúc vụng về phối hợp theo, hắn quên người phụ nữ dưới thân mình là ai.
Dục vọng rời đi, thời điểm Tống Ánh Trúc cảm giác được một sự nóng bỏng, cô mở mắt.
Diệp Mặc dừng động tác, nhìn Tống Ánh Trúc đang nhìn hắn.
Diệp Mặc cảm giác mặt mình nóng lên khó chịu, tựa như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì nên không dám cử động nữa.
Tống Ánh Trúc sắc mặt rất đờ đẫn, ánh mắt của nàng có vẻ có chút dại ra.
Nhưng cô cũng không nhúc nhích, thậm chí đều không có cảm giác được hai người còn cùng một chỗ.
Diệp Mặc thấy sắc mặt Tống Ánh Trúc, trong lòng có chút kích động, hắn chưa từng trải qua loại chuyện này.
Đây là lần đầu tiên, hắn nghĩ tới vô số lần lần đầu tiên, hắn muốn cùng với Lạc Ảnh ở cùng một chỗ, muốn cùng với Ninh Khinh Tuyết ở cùng một chỗ, thậm chí nghĩ tới đồng thời cùng hai người ở cùng một chỗ.
Nhưng hắn duy chỉ không nghĩ qua hắn và một phụ nữ khác ở cùng một chỗ, thậm chí còn là ở cùng một chỗ với một kẻ thù.
Diệp Mặc giống như không biết nên nói gì, hai người cứ như vậy nhìn nhau mấy chục giây.
Ánh mắt Tống Ánh Trúc dường như có chút sương mù, hai hàng nước mắt lại dọc theo mắt nàng chảy xuống, vô thanh vô tức, lại tựa hồ như mãi mãi không dừng lại.
Cô giơ tay đẩy Diệp Mặc ra, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác được tay cô có chút run rẩy, không, là rất run rẩy.
Diệp Mặc không biết nên nói gì để an ủi Tống Ánh Trúc, nên nói cái gì? Tôi đây là vì cứu cô? Nhưng nếu là cứu cô, tại sao phải chủ động?
Tống Ánh Trúc giãy dụa bò lên, từ trong túi lấy ra một cái khăn lông chùi đi vết máu trên đùi, sau đó chậm rãi mặc y phục của mình vào, thu lại đồ đạc của mình, trên lưng cô chính là một ba lô cực lớn, lảo đảo đi ra ngoài, thậm chí ngay cả lều trại của cô, cô cũng không cần nữa.
Từ lúc bắt đầu đến kết thúc, cô không có nói câu nào với Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng không biết nên nói gì với nàng.
Cho đến khi Tống Ánh Trúc đi ra ngoài, Diệp Mặc mới vỗ vỗ đầu của mình, thu nhặt đồ của mình một chút.
Sau đó vội vàng thu dọn lều trại Tống Ánh Trúc và đuổi theo nàng.
Mặc dù đối với Tống Ánh Trúc không có ấn tượng gì cũng không có ý kiến gì, thậm chí cô còn là kẻ thù của mình, nhưng người phụ nữ này dù sao cũng là người phụ nữ đầu tiên của hắn.
Diệp Mặc là một người trọng tình nghĩa, chẳng sợ biết sự tình này có bất cứ quan hệ với hắn không, nhưng hắn vẫn không có bất kỳ biện pháp nào để làm người có mắt không tròng.
– Anh không được qua đây…
Tống Ánh Trúc quay đầu lại nhìn chằm chằm ánh mắt Diệp Mặc, thậm chí có chút điên cuồng, cô quát to thậm chí có chút hét lên.
Diệp Mặc tin rằng nếu hắn qua đó, nói không chừng Tống Ánh Trúc sẽ liều mạng với hắn.
Diệp Mặc biết rằng mình hiện tại đã có phi kiếm, dù chân khí ít, Tống Ánh Trúc muốn giết hắn cũng không thể nào.
Nhưng hắn lại không muốn động thủ với một phụ nữ vừa lên giường với hắn, hắn làm không được.
Cho dù người phụ nữ này là kẻ thù của hắn, hắn cũng làm không được.
Thời gian Diệp Mặc và Tống Ánh Trúc quen nhau không lâu, chỉ gặp mặt vài lần mà thôi.
Nhưng hắn lại biết Tống Ánh Trúc là một người ân oán rõ ràng, không phải cái loại phụ nữ điên cuồng tới cực điểm này.
Có thể nhìn ra cô toàn tâm toàn ý muốn giết Diệp Mặc, cô thậm chí có thể buông tha cơ hội giết Diệp Mặc một lần, bởi vì Diệp Mặc cứu cô một lần.
Cô không đi Yến Kinh tìm người còn lại của Diệp Gia để trả thù, cũng không đi Lưu Xà đả kích sản nghiệp của Diệp Mặc.
Cô chỉ muốn giết Diệp Mặc mà thôi, hoặc là nói ở trong lòng của nàng oan có đầu nợ có chủ.
Diệp Mặc trong lòng thầm than, đưa lều trại trong tay ném qua – Đây là đồ đạc của cô.
Tống Ánh Trúc yên lặng cầm lấy lều trại của mình, ánh mắt điên cuồng dần dần trở nên bình tĩnh lại, xoay người từ từ rời đi.
Bóng đêm đã tràn ngập xuống, tuy rằng ánh trăng chưa lên, nhưng ánh trăng phản chiếu ở phía trên tuyết sơn, bị bám từng vòng ánh sáng trắng thản nhiên dịu dàng, khiến chân núi tuyết lúc này có vẻ yên lặng và an nhàn.
Bóng dáng Tống Ánh Trúc đã từ từ biến mất giữa tầm mắt Diệp Mặc, không có vào chỗ sâu trong tuyết sơn.
Diệp Mặc đứng nguyên tại chỗ thật lâu không di động một bước, trong lòng của hắn có một tia phiền muộn, không ngờ không thể nói rõ ràng.
Ánh trăng rốt cuộc cũng hiện lên, chỗ sâu trong thung lũng tuyết sơn có vẻ càng thêm sáng ngời, nhưng Diệp Mặc lại đứng nguyên tại chỗ như cũ, không hề nhúc nhích.
Sau khi cùng Tống Ánh Trúc trải qua sự tình này, hắn cảm giác tâm tình của mình có chút biến hóa.
Sau khi đến đây, hắn đã giết rất nhiều người.
Nhưng mỗi người đều đáng chết sao? Diệp Mặc đếm kỹ, những người bị giết đó quả thật đáng chết.
Nhưng khi Đường chủ của Đoạn Quyền Đường bị hắn giết, hắn lại để cho Trương Chi Hối đi diệt môn Đoạn Quyền Đường, cuối cùng còn khiến Trương Chi Hối bị mất tính mạng.
Vài ngày trước, hắn dùng một quả bom diệt toàn bộ Hồ Lô cốc, Hạng Danh Vương cùng Nhâm Bình Xuyên của Hồ Lô cốc là người hắn muốn giết, nhưng những người còn lại thì sao? Chẳng lẽ mỗi người đều đáng chết sao?
Lòng của hắn thay đổi, yếu đuối hơn rồi ư? Diệp Mặc nhíu nhíu mày, thực lực ở Tu Chân giới là vua, ở trong này thực lực cũng là vua.
Nếu hắn không có bản lãnh, hắn sớm đã bị người khác nuốt hết cả xương cốt.
Tống gia bị giết là đúng, người của Tống gia muốn giết hắn, hắn vì sao không thể giết? Đoạn Quyền đường bị diệt cũng đúng, Đoạn Quyền đường động thủ trước đối với hắn, nếu hắn không diệt họ, chính là không chịu trách nhiệm đối với chính mình.
Hoặc là không chịu trách nhiệm đối với người bên cạnh hắn.
Hồ Lô cốc bị hắn tiêu diệt càng không sai, chẳng lẽ nói thời điểm hắn không có cách nào hành động, đệ tử Hồ Lô cốc sẽ tha Diệp Mặc?
Mình tại sao có thể bởi vì một sự kiện như thế mà động lòng? Tu chân vốn chính là vì theo đuổi đạo lý nghịch thiên.
Nếu không kiên định lòng mình, làm thế nào đi thông thiên? Huống chi tài nguyên ở đây cằn cỗi như vậy?
Nghĩ thông suốt việc này, Diệp Mặc mở lòng, chút tâm tình đối với Tống Ánh Trúc biến mất tăm mất tích.
Đứng ở chỗ khe sâu này, Diệp Mặc thét dài một tiếng, hắn cảm giác thương thế của mình lại tốt thêm vài phần.
Hắn nắm chắc một khi thương thế của mình khỏi hẳn, cảnh giới của hắn lại tăng thêm một bước.
Tống Ánh Trúc nghe được tiếng thét dài của Diệp Mặc, thân thể đột nhiên dừng một chút, cô dừng lại, mãi cho đến tiếng của Diệp Mặc tiêu tan, lúc này mới chậm rãi rời đi.
Một con tiểu hồ ly tuyết trắng tránh ở một góc khe sâu, nghe được tiếng thét dài của Diệp Mặc không ngờ cẩn thận bước ra, ánh mắt nhìn chằm chằm Diệp Mặc cách đó không xa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 498: Đường Hầm Ngôi Mộ Cổ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Đường Hầm Ngôi Mộ Cổ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
D
iệp Mặc quay đầu lại thấy con hồ ly trắng này có chút kỳ lạ, con hồ ly này ban ngày mình không đuổi theo, sao nó lại đến đây? Chẳng lẽ sợ mình lại đuổi theo nó?
Con hồ ly kia thấy Diệp Mặc chú ý đến nó, lại quay người bỏ chạy, một lát sau liền biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, cũng không đuổi theo con hồ ly đó nữa, mà lại bước vào lều bắt đầu chữa trị đan điền của mình.
Hắn vừa nãy có chút hiểu được, tận dụng cơ hội này tu luyện, hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.
…
Tống Ánh Túc có chút mù mờ đến vào ban ngày muốn đào móc ngôi mộ kia, cô không biết bây giờ mình nên làm gì.
Tiếp tục đào ngôi mộ lên tìm cách thăng cấp, sau đó giết Diệp Mặc, hay là không giết hắn.
Cô đương nhiên biết Diệp Mặc cứu cô, nhưng cô lại không có cách nào để chịu đựng được sự hành hạ này.
Lại được kẻ thù cứu giúp, hơn nữa lại thất thân cho hắn, điều này khiến Tống Ánh Trúc có chút man mác.
Nhưng không đi tìm Diệp Mặc báo thù, không ngờ lại mất đi phương hướng.
Nếu như sư phụ còn đối xử với cô như ngày trước, hoặc là cô vẫn còn có thể quay trở về tiếp tục tĩnh tâm tu luyện.
Sau khi sư phụ và cô bất hòa, vốn cô chỉ có động lực duy nhất là báo thù, nhưng bây giờ động lực duy nhất ấy lại trở nên mơ hồ, cô không có cách nào tìm được đáp án.
Tống Ánh Trúc không tiếp tục tu luyện nữa, cũng không ăn viên “Thăng huyền đan” kia.
Cô không muốn suy nghĩ về chuyện với Diệp Mặc nữa, thậm chí thà rằng chưa có chuyện gì xảy ra.
Cô chỉ có thể đem chuyện giữa mình và Diệp Mặc dồn nén lại, chôn tận sâu trong đáy lòng, tốt nhất là mãi mãi không động vào nó nữa.
Từ đáy lòng cô thậm chí còn hy vọng, tốt nhất vĩnh viễn không bao giờ gặp lại kẻ thù đã cướp đi sự trong trắng của mình.
Tống Ánh Trúc ngồi trên mộ thật lâu, lúc này mới cầm lấy dụng cụ bắt đầu đào bới.
Bởi vì cô phát hiện ra rằng bây giờ ngoài việc làm những chuyện mà đã lên kế hoạch, cô cũng không biết nên làm gì nữa, cũng không biết nên đi đâu.
Dường như không biết mệt mỏi, mới có 2 tiếng đồng hồ, Tống Ánh Trúc cuối cùng cũng đào được đường ngầm thông mới ngôi mộ cổ mà trên bản đồ đã chỉ.
Cô ngạc nhiên dừng lại, đường ngầm này không phải là cô đào xuyên vào được, mà đường ngầm này cũng bị người khác đào qua.
Đường ngầm cô đào rõ ràng là vì bị sập mà lấp đi, thực ra chỉ cần đào chỗ bị sập này là có thể đi vào đường ngầm mà người khác đã từng đào ngày trước.
Tống Ánh Trúc đeo ba lô lên lưng, cẩn thận bò vào đường ngầm.
Cô chưa từng trộm mộ bao giờ, cũng không hiểu được quy tắc trộm mộ, thậm chí đến việc vào đường ngầm thông mộ trước tiên phải kiểm tra đường ngầm có đủ khí oxy hay không cũng không biết, đừng nói đến mấy thứ như “người điểm nến, Quỷ thổi đèn, gà gáy đèn tắt không sờ kim”…
Cũng may Tống Ánh Trúc cũng còn biết ngôi mộ cổ như này có chút nguy hiểm, hơn nữa cô cũng đã trải qua một lần.
Cho nên cũng biết lấy một thanh kiếm phòng thân.
Đường ngầm thông mộ cổ tối đen như mực, hình như kéo dài lên trên.
Tống Ánh Trúc lấy một chiếc đèn mỏ từ trong ba lô đeo lên đầu, bởi vì có ánh sáng, không khí âm u trong đường ngầm lại trở nên càng kì dị.
Tống Ánh Trúc cảm thấy da đầu có chút run lên, rõ ràng là một đường ngầm mộ cổ trong lòng núi, nhưng cô rõ ràng cảm nhận được có chút luồng gió âm thổi qua.
Luồng gió âm thổi đến làm cho Tống Ánh Trúc rùng mình một cái, cô dừng bước, cô bỗng nhiên nghĩ lại mình muốn đến ngôi mộ cổ này làm cái gì? Tiếp tục nâng cao tu vi để giết Diệp Mặc sao? Nếu như nhìn thấy Diệp Mặc cô sẽ ra tay sao?
Tống Ánh Trúc nghĩ đến đây không dám nghĩ tiếp nữa, cô cảm thấy sau khi trải qua chuyện này, Diệp Mặc trong lòng cô thậm chí có chút thay đổi, cô muốn cố gắng tránh Diệp Mặc đi, không nghĩ đến hắn nữa, cô cảm nhận được dường như ý chí giết hắn đã dần dần mai một, nhưng hắn vẫn là kẻ thù của Tống gia nhà cô.
Ra ngoài vậy, cứ đi tìm một chỗ sống cả đời, vĩnh viễn sẽ không phải gặp lại hắn, vĩnh viễn không phải gặp lại những người mình quen biết.
Tống Ánh Trúc đã không còn động lực báo thù, cũng không ý tưởng để tiếp tục tìm tòi nghiên cứu mộ cổ, bây giờ cô có một suy nghĩ duy nhất đó là rời khỏi chỗ này, sau đó tìm một nơi ẩn cư cả đời.
Nhưng không đợi Tống Ánh Trúc quay đầu lại, cô liền cảm nhận được một luồng khí lạnh sau lưng truyền đến.
Cô hạ quyết tâm quay đầu lại, lúc này Tống Ánh Trúc đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những anh em họ Phó năm đó.
Một tiếng thét rất nhỏ biến mất, Tống Ánh Trúc sợ đến mức toát mồ hôi, cô khẳng định thanh kiếm của mình vừa nãy hình như đã chém vào vật gì đó rồi.
Ầm ầm…
Một tiếng nổ truyền đến, Tống Ánh Trúc lại cảm giác thấy đường ngầm phía sau lưng mình lại bị sập xuống, trong lòng Tống Ánh Trúc kinh sợ, cô không kịp nghĩ gì vội vàng lấy cái xẻng từ trong ba lô ra, đào ra bên ngoài.
Nhưng không đợi đến lúc Tống Ánh Trúc đào, sau lưng cô lại có một luồng khí lạnh truyền đến.
Tống Ánh Trúc buông cái xẻng xuống, quay đầu lại chém.
Khí lạnh lại biến mất, Tống Ánh Trúc không dám quay đầu đào ra bên ngoài nữa, dường như cô quay đầu lại là cái vật đấy liền tóm lấy sau lưng cô, nhìn không thấy sờ không được.
Tống Ánh Trúc không đào nữa, cô cầm lấy thanh kiếm nhìn chằm chắm vào đường ngầm mộ cổ, trong đường ngầm ngoài cô và tia sáng phát ra từ chiếc đèn của cô thì không còn có vật nào khác.
Tống Ánh Trúc cẩn thận cầm lấy cái xẻng lên, nhưng chưa cần dùng đến lực của cô, cái xẻng của cô không ngờ bị gãy.
Tống Ánh Trúc ngơ ngác đứng nhìn chiếc xẻng chất lượng cao của cô, không biết tại sao lại bị gãy rồi.
Thật sự có ma sao? Cho dù đã là người tu cổ võ đẳng cấp đỉnh cao hoàng cấp rồi, nhưng Tống Ánh Trúc trống ngực đập thình thịch không ngừng.
Cô nhớ lại chuyện gặp âm hồn trên đỉnh núi, ban đầu cô cứ tưởng đó là ảo giác của mình, cuối cùng vì sợ quá mà hôn mê bất tỉnh.
Hôm nay xem ra đây không phải là ảo giác nữa rồi, cái đó chắc là sự thật.
Hẳn là hai kẻ trộm mộ kia cũng thấy rồi, cho nên bọn họ bị dọa chết ngất.
Nhưng nếu là thật, tại sao trước khi mình bị ngất lại có thể nhìn rõ được? Còn nữa, vì sao Diệp Mặc không có chuyện gì, lại còn cứu được mình nữa?
Đứng một lúc thật lâu, Tống Ánh Trúc cảm thấy mình có chút cảm giác buồn ngủ, cô cắn đầu lưỡi, lúc này mới nghĩ ra chuyện không đủ khí oxy.
Đường ngầm này nếu không đủ khí oxy, có bị chết trong này hay không?
Sao phải sợ chết? Tống Ánh Trúc bỗng nhiên có chút giật mình, mình sống thì có thể làm được gì? Đột nhiên cô không đào chỗ đường ngầm bị sập để ra ngoài nữa, mà lại men theo đường ngầm đi vào ngôi mộ cổ.
Dường như sợ thanh kiếm trong tay Tống Ánh Trúc, Tống Ánh Trúc đi được một đoạn dài rồi, cũng không gặp lại sự xâm nhập của âm khí đó nữa.
Lại men theo đường ngầm hướng lên phía trên một đoạn, Tống Ánh Trúc dường như nhìn thấy bên trong có những tia sáng mờ nhạt hắt đến, chẳng lẽ lại ra được ngoài rồi hay sao? Tống Ánh Trúc nghĩ đến đây, lại càng nện bước nhanh hơn.
Cho dù là muốn chết, cô cũng không muốn chết ở chốn đường ngầm mộ cổ tối tăm như này.
Tống Ánh Trúc ngây dại nhìn về phía ánh sáng, từ lúc sinh ra đến giờ, dạ minh châu cô chỉ nghe trong truyện cổ tích, nhưng hôm nay không ngờ lại nhìn thấy thật rồi.
Mà không phải là một viên, mà là tám viên dạ minh châu.
Những viên dạ minh châu này được khảm trên cửa đá cổ xưa, tản ra những ánh hào quang dịu dàng, không ngờ trong một ngôi mộ cổ lại có khí chất cao quý như vậy.
Trước cửa đá có hai bộ xương khô nằm cùng một chỗ, trên mặt đất còn có những tên sắt nằm ngổn ngang.
Trừ những thứ này ra, cũng không còn những dấu vết khác.
Tống Ánh Trúc theo bản năng đi về phía trước cửa đá, đưa tay ra đẩy cửa đá.
…
Khi Diệp Mặc tỉnh dậy thì trời cũng đã sáng, chân khí của hắn đã khôi phục được chút ít, mặc dù bây giờ vẫn chưa đạp kiếm rời khỏi nơi này được, nhưng theo tiến độ bây giờ mà nói, có lẽ phải đợi vài ngày nữa, hắn mới hồi phục được hoàn toàn.
Đánh ra vài quả cầu lửa đốt toàn bộ thi thể trên mặt đất và lều trại, Diệp Mặc mới rời khỏi thung lũng vắng lặng này.
Mặc dù hắn không biết Tống Ánh Trúc đến khu rừng thiêng nước độc này rốt cục là làm cái gì, nhưng nếu cô ấy đã đi rồi, thì cũng không phải nghĩ nữa.
Chuyện đó mặc dù lúc đó Diệp Mặc có chút bối rối, nhưng sâu trong thâm tâm hắn không có chút hổ thẹn.
Nếu như hắn không làm như vậy, Tống Ánh Trúc nói không chừng đã xảy ra chuyện rồi.
Nếu cô ấy đã lựa chọn rời khỏi đây, thì cứ để cô ấy đi.
Nếu như đã ở trong mai nội tuyết sơn, Diệp Mặc vẫn muốn xem xem ngôi mộ cổ mà ngày trước anh em họ Phó đã nói là ở chỗ nào.
Khi hắn cầm tấm bản đồ mà ngày trước anh em họ Phó giao cho, lập tức ngây ngẩn cả người.
Trên thế giới này lại có sự trùng hợp như vậy sao? Chỗ mà mình đang đứng lại chính là vị trí của ngôi mộ cổ trên bản đồ.
Nếu như ngôi mộ cổ ở chỗ khác, Diệp Mặc có lẽ sẽ không đi ngay bây giờ, nếu muốn đi, hắn cũng phải đợi vết thương của mình hồi phục hoàn toàn mới đi được.
Nhưng hiện tại di chỉ của ngôi mộ cổ lại đang ở ngay dưới mắt hắn, nếu như không đi, chẳng phải là lãng phí thời gian sao.
Diệp Mặc men theo chân tuyết sơn, đi được hơn mười thước liền dừng lại, hắn nhìn thấy cửa động ngôi mộ cổ, hơn nữa cái cửa động này lại rất mới, thậm chí chỉ mới được đào cách đây vài tiếng trước.
Sao lại trùng hợp như vậy? Mình vừa mới tìm thấy chỗ này, đã có người thâm nhập vào? Không đúng, Diệp Mặc chợt nhớ đến Tống Ánh Trúc, hôm qua chỉ có cô ấy ở bên cạnh.
Cô ấy đến đây làm gì? Diệp Mặc nhớ tới ngôi mộ cổ Đoạn Đỉnh sơn, Tống Ánh Trúc cùng với hai tên trộm mộ cùng nhau vào mộ cổ.
Chẳng lẽ cô ấy lại có hứng với mộ cổ? Một người con gái thích trộm mộ, đây là lần đầu Diệp Mặc gặp phải.
Mình có nên đi xuống xem thế nào không?
Diệp Mặc quét thần thức vào trong, khi hắn phát hiện ra tình trạng ngôi mộ cổ, sắc mặt lập tức biển đổi, ngôi mộ cổ vừa mới đào ra đã bị sập ngay rồi.
Nếu nói Tống Ánh Trúc đang ở bên trong, chẳng phải là đã bị chôn trong ngôi mộ cổ hay sao?
Nếu lúc trước, Diệp Mặc có lẽ sẽ không bước vào trong xem thế nào, nhưng chủ yếu nhất định là vào trong xem di tích mộ cổ, nhưng bây giờ, hắn lại có chút lo lắng cho Tống Ánh Trúc.
Sự thay đổi nhỏ này trong lòng, Diệp Mặc thậm chí cũng không cảm giác được.
Khi hắn bắt đầu đào bới cửa động đã bị sụp xuống, Diệp Mặc mới đột nhiên nhớ ra, mình gặp Tống Ánh Trúc đã lâu như vậy, cũng không nhớ ra phải lấy ngọc giản và dương âm ngư trên người cô ấy.
…
Tuy chân khí của Diệp Mặc mới chỉ khôi phục được chút ít, nhưng tốc độ hắn đào bới còn nhanh hơn nhiều so với Tống Ánh Trúc.
Chưa đến một tiếng đồng hồ, hắn đã đào xong phần đường ngầm bị sập xuống, tiến vào đường ngầm mộ cổ.
Diệp Mặc có nghe anh em họ Phó nói qua, ngôi mộ cổ này hình như có ma, thực ra đối với Diệp Mặc mà nói chỉ là âm hồn mà thôi.
Những âm hồn cấp thấp, e rằng không như người thường tu luyện, chỉ cần dương khí trên người sung mãn, thì bọn chúng không dám gần người, nói gì đến Diệp Mặc là người Tu Chân tràn đầy dương khí.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 499: Mộ Cổ Sụp Đổ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Mộ Cổ Sụp Đổ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
D
iệp Mặc liền quét thần thức vào trong đường ngầm, lập tức quét được một âm hồn đang trốn trong một góc.
Nếu như một mình hắn tiến vào nơi này, thì nó không thể xâm phạm vào hồn phách của hắn, hắn sẽ không để ý đến nó.
Chỉ đó điều trước đó không lâu Tống Ánh Trúc vừa mới tiến vào, âm hồn này không chừng đã đánh lén cô ấy rồi.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc tiện tay tạo ra một quả cầu lửa phóng vào trong, âm hồn kia lập tức tiêu tan trong không trung.
Không khí lạnh lẽo trong đường ngầm mộ cổ dường như đã giảm đi rất nhiều.
Diệp Mặc đi rất nhanh, chỉ trong một thời gian ngắn, hắn đã nhìn thấy cửa đá, hơn nữa cạnh cánh cửa đá đó có hai thi thể.
Trên cánh cửa đá có vài viên dạ minh châu…
Ủa, không đúng, Diệp Mặc chợt nhớ đến tình huống mà anh em họ Phó nói, có 9 viên dạ minh châu, nhưng sao ở đây chỉ có 8 viên? Còn nữa, lúc đó anh em họ Phó nói ngoài hai thi thể này ra, trong ngôi mộ cổ còn có một người nữa bị cung tên bắn chết, nhưng sao lại không nhìn thấy thi thể đó ở đây?
Những cái này Diệp Mặc lại không để ý đến, cái mà hắn để ý chính là Tống Ánh Trúc bây giờ đang ở chỗ nào? Tại sao trong đường ngầm lại không thấy cô ấy?
Diệp Mặc biết rằng cánh cửa đá này có thể phóng tên, hắn lấy một tảng đá ném về phía cửa đá, nhưng lại không có một mũi tên nào bắn ra, chẳng lẽ lại không còn mũi tên nào?
Bất kể là có còn mũi tên nào không, Diệp Mặc không chút do dự cạy 8 viên dạ minh châu còn lại xuống.
Những viên dạ minh châu này đều là những thứ vô giá, hơn nữa lại có giá trị thẩm mĩ.
Hắn tuyệt đối sẽ không để lại chỗ này cho người khác.
Sau khi cạy được những viên dạ minh châu đó, Diệp Mặc đứng bên cạnh cửa đá, hắn đang định dùng thanh kiếm của mình phá cánh cửa này.
Nhưng hắn vừa mới đưa tay ra dùng lực đẩy nhẹ cánh cửa, không ngờ cánh cửa lại mở ra.
Diệp Mặc đi vào phía bên trong cửa đá, lại phát hiện ra mình đang đứng trên một bục có chu vi khoảng một mét vuông, bên dưới bục chính là một vách núi sâu thăm thẳm.
Ở một chỗ tối tăm như này, nếu như không cẩn thận sẽ bị rơi xuống vực thẳm.
Cũng may ngay dưới bục là một đường cầu thang bước xuống dưới.
Nơi này có chút bẫy người đây, hắn không có đèn mỏ, may thay hắn lại có thần thức, nếu không nhỡ chân một bước, thì hắn đúng thật gặp thảm kịch rồi.
Lúc này chân khí của hắn vẫn chưa khôi phục, đến việc đạp kiếm để bay lên khỏi cổ mộ bị sụp này cũng không được.
Diệp Mặc đang định bước theo đường cầu thang, nhưng cánh cửa đá sau lưng bỗng nhiên đóng kín lại.
Diệp Mặc quay đầu lại, đưa tay ra đẩy cửa đá, nhưng lại không có bất cứ động tĩnh nào, cánh cửa đá này giống như đã bị khóa chặt lại vậy.
Diệp Mặc giận dữ, như này đúng là lừa người thật rồi, lừa người ta vào trong rồi khóa cửa lại, làm gì có chuyện như này?
Không chút nghĩ ngợi, Diệp Mặc lấy phi kiếm ra, định chém cửa đá này ra.
Nhưng phi kiếm của hắn mới chém vào cửa đá được nửa thước, hắn liền biết rằng đây không phải là cửa đá, mà là một tấm sắt dày hơn một tấc, tấm cửa sắt này trước sau được bao phủ một lớp đá dày nửa tấc nữa.
Nếu như là người khác, cả đời cũng không muốn phá hỏng cánh cửa sắt này, nhưng đây lại là Diệp Mặc.
Diệp Mặc cầm phi kiếm lên, khoét một lỗ tròn ba thước trên cánh cửa sắt này một cách thuần thục.
Lúc này mới thu phi kiếm lại.
Nhìn cái lỗ hổng mà chính mình vừa với đục khoét, trong lòng Diệp Mặc rất hài lòng, phỏng đoán người mà phát chế ra cánh cửa sắt này cũng không ngờ được, không ngờ có người trong thời gian rất ngắn đã khoét được một lỗ lớn như này.
Người làm ra cánh cửa sắt này thật nham hiểm, nhưng không may cho gã là lại gặp mình.
Diệp Mặc chém cánh cửa sắt này xong, lúc này mới cẩn thận dọc theo bậc cầu thang đi xuống dưới, đồng thời phóng thần thức ra ngoài, bây giờ thần thức của hắn bị tổn thương, chỉ có thể nhìn được trong phạm vi 200m.
Sau khi Diệp Mặc đi được hơn 100m, hắn liền nhìn thấy Tống Ánh Trúc, Tống Ánh Trúc lúc này đang đi xuống khoảng một trăm mét gần đáy cốc, hơn nữa lại còn một đoạn ngập trong nước ngầm, xem ra tình hình không được tốt.
Lúc này sắc mặt Tống Ánh Trúc trắng bệch, cô đang đứng trên một tảng đá nhô lên, tảng đá này nằm giữa con sông dưới chân núi, thực ra thì hắn không biết sao cô ấy lại leo được lên tảng đá đó.
Thanh kiếm trong tay Tống Ánh Trúc không ngừng chém loạn xạ vào trong không trung, nhưng xung quanh cô lại chẳng có thứ gì hết.
Diệp Mặc không chút do dự vọt xuống dưới, lấy một tấm gỗ vất xuống sông, sau đó bước lên trên tấm gỗ xông về phía Tống Ánh Trúc.
Nhưng Diệp Mặc vừa bước lên tấm ván gỗ, xung quanh tấm gỗ lại ngoi lên vô số những cái đầu đen thủi.
Những cái đầu quái dị này há to miệng táp tới tấm ván gỗ, có cái thậm chí còn xông lên định cắn vào chân Diệp Mặc.
Bao nhiêu cái miệng to như vậy táp tới, lộ ra những chiếc răng nanh sắc bén, lập tức một mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên.
Diệp Mặc kinh ngạc, từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ bắt gặp loài cá hung dữ như này, hình đầu kì dị, còn có cả răng nanh thì không nói, hơn nữa những tấm vảy trên mình lại lộn ngược ra ngoài, lộ ra xanh xanh.
Ở giữa những tấm vảy đó thậm chí còn có một chất gì đó nhầy nhầy, trông vô cũng ghớm ghiếc ghê tởm.
Diệp Mặc vội vàng chém một đường kiếm xuống, mùi máu tanh hôi lập tức nhuộm đỏ cả một đoạn sông, những con quái ngư bị chém chết lúc đó lập tức bị những con khác ăn thịt ngay tức khắc.
Mặc dù như vậy, những cái đầu quái ngư kia càng lúc càng nhiều.
Tấm ván gỗ dưới chân Diệp Mặc trong nháy mắt đã biến mất, Diệp Mặc vội vàng nhảy lên, hạ xuống tảng đá mà Tống Ánh Trúc đang đứng.
Cho dù bọn quái ngư này không làm gì được hắn, hắn cũng không muốn đụng phải những thứ này, huống chi vừa nhìn thấy những thứ này đã biết không phải loại hiền lành.
Nếu chẳng may hắn rơi xuống sông, chắc chắn là mất mạng.
Chiếc ba lô trên người Tống Ánh Trúc đã bị mất, không biết đã bị mất đi đằng nào rồi.
Lúc này cô như bị điên lên vậy, dùng kiếm chém loạn xạ, không chút để ý đến Diệp Mặc đang đứng bên cạnh, thậm chí còn chém phải Diệp Mặc.
Cũng may kiếm pháp của cô loạn xạ, Diệp Mặc giơ tay ra đã khống chế được cô.
Đồng thời cũng cảm nhận được hàn khí lạnh lẽo trong người Tống Ánh Trúc, biết được cô lại gặp thứ gì đó không sạch sẽ.
Diệp Mặc không chút do dự đánh tan khí tức âm hàn trong người cô đi, Tống Ánh Trúc lúc này mới bình tĩnh trở lại.
Tuy rằng chiếc đẻn mỏ của cô đã bị mất, nhưng mùi quen thuộc của Diệp Mặc khiến cô dừng phản kháng lại.
Cô trầm mặc không nói gì, cô không biết Diệp Mặc sao lại cũng đến chỗ này.
Diệp Mặc chưa kịp nói chuyện, những cái đầu cá lại càng lúc càng đông, dường như bị mùi tanh kia dẫn dụ tới đây.
Diệp Mặc tiện tay lấy ra một viên dạ minh châu, Tống Ánh Trúc lập tức nhìn thấy tình hình xung quanh, sợ tới mức cứng lýỡi không nói lên lời.
Cô gặp âm hồn không thét chói tai, Diệp Mặc chiếm ðoạt cô, cô cũng không thét, nhýng khi nhìn thấy những con cá đầu răng ghớm ghiếc này, cô lại không kìm nổi sự sợ hãi trong lòng, những con cá này thật quá hung ác.
Tảng đá trong lòng sông quá nhỏ, mà hình như nước sông lại đang từ từ dâng lên, cho dù là Diệp Mặc hay Tống Ánh Trúc cũng không muốn rơi xuống nước.
Những thứ trong nước này thật làm cho người ta không muốn nghĩ tới, Diệp Mặc thà rằng gặp một nghìn âm hồn, chứ cũng không muốn gặp loài cá ghê tởm này.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc không có cách nào để phóng ra phi kiếm, hắn biết cần phải tìm cách khác.
Nghĩ đến đây, thanh trường đao trong tay Diệp Mặc nhanh chóng đánh ra, khoảng mười con cá hung ác xung quanh tảng đá lập tức bị giết, không đợi những con cá tiếp theo xông đến, Diệp Mặc đưa cho Tống Ánh Trúc một viên dạ minh châu nói:
– Đợi lát nữa tôi sẽ cho cô lên trước, sau khi cô lên rồi, thì ra ngoài ngay lập tức.
– Vậy anh…
Tống Ánh Trúc hỏi theo bản năng, lúc đó cô không nghĩ Diệp Mặc chính là người mình muốn giết.
– Cô đi trước, tôi sẽ lên ngay.
Diệp Mặc nói xong liền nắm lấy Tống Ánh Trúc, dùng chân khí của mình ném cô lên trên, không sai lệch rơi chính xác lên trên cầu thang.
Diệp Mặc lúc này không ngừng giết cá, lại không có cách nào tốt nhất rời khỏi nơi này, hắn vẫn còn một tấm gỗ, nhưng lúc đó lũ cá kia không biết đã nhiều hơn lúc trước bao nhiêu lần rồi, một khi hắn ném tấm ván xuống sông, nói không chừng không đợi hắn hành động thì đã bị lũ cá này rỉa chết rồi.
Tống Ánh Trúc ngơ ngác đứng trên cầu thang, xa xa là bóng Diệp Mặc chém giết được mơ hồ nhìn thấy qua ánh sáng mờ nhạt của viên dạ minh châu.
Diệp Mặc đang suy nghĩ làm sao để rời khỏi chỗ này, hắn lại phát hiện ra một chuyện đáng sợ hơn, đó chính là những con cá này vốn chỉ có thể vươn đầu ra trong nước, hoặc là quái ngư trong lúc tương đối nhiều, nối tiếp nhau ngoi lên.
Mà hiện tại những quái ngư này sau khi ăn đồng loại của chúng xong, không ngờ lại có thể mọc chân dài ra, thậm chí có thể chầm chậm trèo lên tảng đá.
Diệp Mặc cảm giác da đầu có chút căng thẳng, có nên phóng phi kiếm ra hay không? Nhưng nếu chẳng may chân khí không đủ, mình lại bị rơi vào nước như lần trước, thì hoàn toàn xong đời thật rồi.
Những con cá này làm hắn nhớ tới những con trùng trên sa mạc, cũng là vì sau khi ăn thi thể, lập tức trở nên lợi hại hơn, những thứ này rốt cục là cái gì?
– Còn chưa biến đi còn đứng đó làm gì?
Diệp Mặc thấy Tống Ánh Trúc không ngờ lại đứng bất động trên cầu thang, lập tức điên tiết, đến lúc nào rồi, người phụ nữ này không ngờ lại không biết hành động.
– Anh…
Tống Ánh Trúc thấy Diệp Mặc không ngờ lại muốn mình biến đi, sự phẫn nộ trong lòng suốt cả đêm không thể kìm được hơn nữa, trong khoảnh khắc đó, cô thậm chí còn muốn cầm kiếm xông lên chém cho Diệp Mặc một phát.
Nhưng Tống Ánh Trúc nhanh chóng nhìn thấy những quái ngư đang chậm rãi trèo lên tảng đá, hơn nữa càng lúc càng nhiều.
Quái ngư ghê tởm đến cực điểm này khiến cho cô không thể chịu đựng được, cô thà rằng chết ngay lập tức chứ không muốn đụng đến loài cá này.
Tống Ánh Trúc quay đầu bước đi, cô bước thật nhanh đến bục đứng bên cạnh cửa đá, lúc này cô mới phát hiện ra cửa đá bị khoét một lỗ hổng rộng ba thước.
Chắc chắn là do Diệp Mặc làm, Tống Ánh Trúc nghĩ đến Diệp Mặc lập tức quay đầu lại nhìn.
Ầm ầm…
Một tiếng nổ từ phía sau truyền đến, trên người Tống Ánh Trúc lập tức bị bắn bùn đầy người.
Lúc đó mới vội vàng trèo qua lỗ hổng trên cửa đá, nếu như cô đứng ngẩn ra một lúc nữa, chắc chắn sẽ bị rơi xuống và bị đất đá che lấp.
Tống Ánh Trúc theo bản năng không ngừng chạy về phía trước, đất đá đằng sau lưng cô không ngừng sụp xuống.
Sau một lúc khi cô nhanh chóng dọc theo đường ngầm chạy ra ngoài, ngôi mộ cổ sau lưng cô phát ra một tiếng nổ thật lớn Ầm…
Ngôi mộ bị sụp đổ hoàn toàn.
Dường như toàn bộ tuyết sơn đều bị chấn động.
Tống Ánh Trúc chạy đến một nơi an toàn thật xa nhìn khu núi đá bị sụp xuống, trong thâm tâm ngầm vui mừng, chỉ cần chậm một chút, cô đã bị chôn sống rồi.
Chỉ có điều sau một lát cô lại ngây ra, cô ra rồi, còn Diệp Mặc thì sao?
Diệp Mặc chưa ra, khi hắn quẳng mình ra, núi đá đã bắt đầu sụp xuống rồi.
Đầu óc Tống Ánh Trúc không ngờ lại cảm thấy có chút trống rỗng!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 500: Mày Đã Đến Rồi: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Mày Đã Đến Rồi: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
V
ừa rồi Diệp Mặc vì cứu cô, nhưng không ngờ lại không ra ngoài được.
Bây giờ Tống Ánh Trúc dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra Diệp Mặc đã bị núi đá đè bẹp rồi.
Cái kiểu núi đá sụp đổ này, cộng thêm loài cá ghê tởm khủng bố kia, Diệp Mặc không cần nghĩ cũng không ra được.
Lẽ ra Diệp Mặc chết rồi thì bản thân phải cảm thấy vui mừng mới đúng, nhưng Tống Ánh Trúc lại không cảm thấy một chút vui vẻ nào ở trong lòng.
Cô đứng dưới chân núi tuyết, nhìn những dãy núi đá đang gầm thét ở trước mặt, trong lòng không ngờ lại cảm thấy chút đau thương.
Cô không muốn khóc vì Diệp Mặc, nhưng cô lại không có cách nào ngăn những giọt nước mắt của mình lại.
Tại sao lại muốn khóc vì kẻ thù? Vì sao? Cô cũng không hiểu được.
Cơ thể dường như còn giữ lại chút hơi ấm của Diệp Mặc, trong tay còn có một viên dạ minh châu.
Đêm qua hai người còn nồng nàn bên nhau mà hôm nay chỉ còn lại một mình cô.
Thù đã báo, còn ân huệ thì không có cách nào đáp trả được.
Người thì cũng không sống lại được, nhưng hắn mãi mãi là kẻ thù của mình, mặc dù hắn là kẻ thù của mình, nhưng hắn vẫn là người đàn ông của mình.
Tống Ánh Trúc nghĩ đến người đàn ông của mình thì ngây người ra.
Cô ngồi ở chân núi suốt một ngày một đêm, khóc ở đó một ngày một đêm.
Cô không biết cô khóc là vì mối thù của nhà họ Tống cuối cùng đã được trả, hay cô khóc vì người đàn ông đó đã chết, có lẽ là vì cả hai điều này.
Lúc này, cô không sao hiểu được tâm tư của chính mình.
Đến ngày thứ ba, cô mới tập tễnh rời khỏi nơi này.
Đói khát đối với cô đã không còn là việc giày vò nổi cô nữa rồi.
Thậm chí cô còn không biết bản thân mình rốt cuộc đang làm gì, điều mình làm là đúng hay là sai.
Nếu như cả ngày cô không muốn nghĩ đến việc báo thù thì làm sao có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy được chứ?
Quá khứ đã qua, tốt nhất là vĩnh viễn không bao giờ nhớ đến.
Tống Ánh Trúc lẩm bẩm:
– Về sau không còn Tống Ánh Trúc nữa, thù nhà họ Tống đã được trả, mình cần phải đi thôi.
Một hình bóng tập tễnh cứ khuất dần rồi biến mất trong Mai Nội Tuyết Sơn …
Một tiếng ầm truyền đến, Diệp Mặc lập tức biết có điều không hay.
Mặc dù không biết là việc gì, nhưng việc đất đá rơi xuống đầu, Diệp Mặc là người hiểu rõ nhất.
Hắn biết nếu như lúc này còn không đi thì sẽ không còn cơ hội để đi nữa.
Diệp Mặc nắm lấy ván gỗ, đang muốn vứt đi, nhưng hắn lại phát hiện ra có một bậc thang bằng đá bị đống đất cát bao phủ.
Diệp Mặc không chần chừ, lập tức men theo hướng ngược lại, ném tấm gỗ đi, quả nhiên đúng như dự đoán của hắn, hắn vừa mới đặt chân lên tấm gỗ thì số quái ngư với những chiếc răng nanh sắc nhọn một cách kỳ quái đã ăn miếng gỗ không sót một mảnh nào.
Nhưng lúc này, Diệp Mặc đã dùng khí lực để điềm trên tấm gỗ, rồi rơi vào vách đá ở phía đối diện, đồng thời phi kiếm trong tay hắn liền phóng nhanh đâm về phía vách đá, giữ cho thân thể không bị rơi xuống.
Đất đá không ngừng rơi xuống, đập không ít vào người Diệp Mặc, có một vài cục đá to rơi xuống sông, nước bắn tung tóe, đập vào người Diệp Mặc.
Diệp Mặc mau chóng bò ra xa một chút, cầm lấy phi kiếm đào một động nhỏ ở trên vách đá đó.
Nếu như là bình thường thì nhất định hắn sẽ rất tiếc khi dùng phi kiếm của mình để đào, nhưng lúc này, hắn đã không còn để ý gì nữa, vì cái mạng nhỏ bé của hắn quan trọng hơn cả.
Diệp Mặc mới đào được một hang nhỏ đủ để người hắn chui vào thì càng có nhiều cục đá to hơn rơi xuống.
Theo như hắn quan sát thì có thể tưởng tượng ra, chỉ cần hắn chậm một chút, cho dù là bản lĩnh có to lớn thế nào đi nữa thì cũng sẽ bị những cục đá này rơi xuống khiến nước đập vào người.
Lại một trận ầm ầm nữa, càng ngày càng có nhiều đất đá rơi xuống, trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
Hắn cảm thấy cả hòn núi này như chấn động, qua một lúc, hắn nghi ngờ vách đá bên mình không biết có bị sập xuống không.
Không được, nếu cứ tiếp tục như vậy thì nhất định không thể nào tự cứu mình được.
Diệp Mặc nhanh chóng cầm lấy phi kiếm đào lấy vách núi ở giữa, hắn không dám đùa giỡn với cái mạng nhỏ bé của mình.
Lại một giờ nữa trôi qua, âm thanh sụp đổ bên ngoài dường như nhỏ hơn một chút, nhưng những âm thanh àm ầm vẫn không ngừng truyền đến.
Diệp Mặc đoán, lúc này chắc hắn đã ở giữa lòng núi.
Đúng là xui xẻo, một ngôi mộ cổ không ngờ là một cơ quan như vậy, không biết Tống Ánh Trúc đã ra ngoài hay chưa, Diệp Mặc thở dài một tiếng.
Tốt nhất sau này hai người không nên chạm mặt nhau nữa, nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy rối như tơ vò.
Tống Ánh Trúc dù sao cũng là người phụ nữ của hắn, căn bản là hắn không muốn người phụ nữ của mình và người đàn ông khác có quan hệ gì với nhau.
– Có phải quá bá đạo không?
Diệp Mặc tự lẩm bẩm một câu, nhưng lại lập tức vỗ đầu.
Bây giờ tính mạng của hắn còn chưa biết thế nào, nghĩ ngợi những thứ này để làm gì chứ?
Âm thanh bên ngoài đã nhỏ đi, khi Diệp Mặc đang muốn dừng lại thì lại phát hiện ra vách đá mà mình đang đào đã có thể xuyên qua được.
Trước mắt là một khe sâu rất lớn, có lẽ bốn phía, thậm chí là cả đỉnh núi đều là vách đá, ở giữa là một khe nước ngầm nhỏ.
Đúng là một nơi kỳ lạ.
Diệp Mặc cẩn thận bò xuống.
Hắn men theo khe nước ngầm đó một vòng, phát hiện ra dưới con sông này, thỉnh thoảng nhìn thấy loài cá ghê tởm đó, chỉ là không nhiều như bên ngoài mà thôi.
Đây rốt cuộc là nơi gì vậy, không ngờ lại có một loài sinh vật ghê tởm như vậy?
Nơi này giống như một cái rương.
Nếu như không tìm ra đường đi thì chỉ có thể bị chôn sống ở đó đến chết.
Diệp Mặc lại men theo khe nước ngầm, tìm được một nơi, tiếp tục bắt đầu đào.
Hắn biết, nếu như không đào xuyên được chỗ này thì hắn sẽ không thể nào ra ngoài được.
Chỉ có điều Diệp Mặc không dùng phi kiếm của mình để đào nữa.
Mặc dù phi kiếm không thể đào đến nỗi bị hỏng được, nhưng Diệp Mặc vẫn đề phòng trước.
Đây là pháp bảo duy nhất của hắn, thậm chí là một nửa tính mạng của hắn ở đây.
Ngộ nhỡ đào đến một khe khác, nói không chừng hắn còn cần đến phi kiếm để bay ra ngoài.
Cũng may trong nhẫn, trường đao và đoản đao nhiều vô kể, và đều là những binh khí lợi hại.
Những binh khí của các võ giả Huyền Cấp bình thường, Diệp Mặc không muốn thu thập, những thứ hắn thu thập về đều là những đồ của các võ giả Địa Cấp.
Vừa để chữa thương và tu luyện, vừa để đào bới được.
Đối với Diệp Mặc mà nói, điều này đã thành thói quen.
May mà trong nhẫn đồ ăn thức uống gì cũng có, sau một tuần, vết thương của Diệp Mặc đã hoàn toàn hồi phục.
Đồng thời tu vi của hắn quả nhiên giống như dự liệu, lại thăng tiến lên một tầng nữa, đã đến trung kỳ tầng bốn, chỉ cần một bước nữa thôi là có thể đi đến hậu kỳ.
Với tâm trạng sung sướng, Diệp Mặc lại tăng tốc quá trình đào của mình, lại một ngày nữa trôi qua, hắn đã đào xuyên được vách đá, đến được một khe sâu mới.
Điểm khác nhau chính là khe sâu này không ngờ có thể nhìn thấy bầu trời, trong lòng Diệp Mặc vui sướng.
Bây giờ hắn đã có thể đạp kiếm để bay ra ngoài, chỉ cần nhìn thấy bầu trời thì chứng tỏ hắn đã thoát khỏi hoạn nạn.
Lúc nào hắn có thể đạp kiếm để bay ra ngoài.
Diệp Mặc đứng ở bên sườn núi đã đào, thở dài, cuối cùng cũng được sống tiếp.
Mặc dù không lấy được nhiều tinh thạch, nhưng cuối cũng cũng không mất đi cái mạng nhỏ này, hơn nữa tu vi còn thăng lên một cấp nữa.
Nhưng Diệp Mặc vẫn chưa đạp lên phi kiếm mà hắn lại ngây người ra, sườn núi chỗ hắn đứng có một đống hỗn độn, thậm chí còn có một số gạch đá mái ngói, và rất nhiều chân cụt tay đứt Chỗ này hắn quá quen thuộc, chính là Hồ Lô Cốc mà mấy ngày trước hắn vừa rời khỏi.
Đào đi đào lại không ngờ lại đào đúng địa bàn của Hồ Lô Cốc, thần thức Diệp Mặc quét qua một lượt.
Trong Hồ Lô Cốc toàn bộ đều là các thi thể, thậm chí ngay cả đầu của Hạng Danh Vương hắn còn nhìn thấy.
Trong lòng Diệp Mặc vui vẻ, vụ nổ bom đó quả thật lợi hại, Hồ Lô Cốc quả nhiên đã bị hắn diệt sạch.
Nhưng Diệp Mặc lập tức dừng lại lần nữa, hắn không nhìn thấy Nhâm Bình Xuyên, hay nói cách khác, Nhâm Bình Xuyên đã thoát.
Không làm nổ chết Nhâm Bình Xuyên? Sự vui sướng của Diệp Mặc lập tức tiêu tan hết, Nhâm Bình Xuyên mới là kẻ địch lớn của hắn, hắn thà rằng để cho Hồ Lô Cốc chỉ chết một người, mà người đó chính là Nhâm Bình Xuyên.
Nhưng Nhâm Bình Xuyên lại không biết bay, lão đi kiểu gì chứ? Việc Nhâm Bình Xuyên không biết bay, làm sao mà Diệp Mặc biết được? Bản lĩnh Tiên Thiên, hắn vẫn chưa từng nhìn qua, lão Đàm Giác đó nhất định không phải là cao thủ Tiên Thiên thực sự.
Mặc dù Diệp Mặc đoán được Nhâm Bình Xuyên không biết bay, nhưng một cao thủ Tiên Thiên muốn thoát khỏi vách núi sâu thăm thẳm này chắc sẽ không có vấn đề gì.
Diệp Mặc dùng Ngự Phong Thuật tiến vào trong đống hỗn độn của Hồ Lô Cốc.
Thần thức của hắn lại cẩn thận quét một lần nữa, quả thực không phát hiện ra thi thể của Nhâm Bình Xuyên, nhưng đồng thời Diệp Mặc cũng không phát hiện ra một người nào còn sống, điều đó là không thể.
Lúc trước mặc dù phần lớn đệ tử của Hồ Lô Cốc đều ở quảng trường, nhưng vẫn có mội vài đệ tử không ra ngoài.
Những đệ tử không ra ngoài này, cho dù là phải chết thì cũng phải đợi sau này bị chết đói chứ? Tại sao mới có vài ngày mà đã không còn một ai? Lẽ nào nơi đây còn có một lối ra khác?
Đại điện của Hồ Lô Cốc bị nổ cho đến sập xuống một nửa, nhưng bên trong vẫn có thể đi vào được.
Diệp Mặc cầm phi kiếm bước vào trong đại điện, đồng thời phóng toàn bộ thần thức ra phía ngoài, Nhâm Bình Xuyên không chết, trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu.
Hơn nữa hắn không có cách nào tu luyện tới tầng năm, thậm chí tu luyện tới tầng sáu, rồi tới gây phiền phức với Nhâm Bình Xuyên.
Vì ở đây không có tài nguyên, không phải muốn thăng cấp là có thể thăng cấp được.
Lần này sở dĩ có thể thăng lên một tầng nhỏ là vì có Tống Ánh Trúc.
Đại điện của Hồ Lô Cốc hiện rõ sự cũ kỹ.
Diệp Mặc bước vào trong đại điện, một bóng người cũng không có, xem ra những đệ tử của Hồ Lô Cốc thực sự đã không còn một ai, trong lòng Diệp Mặc càng thêm nghi ngờ, lẽ nào nơi đây còn có một lối ra khác?
Ở chính giữa đại điện là một đài vuông sơn đỏ cao tầm hai mét, bên trên có đặt một chiếc ghế được sơn đen bình thường, phía lưng ghế lại là một bình phong có trạm khắc rồng.
Bình phong này trông sang hơn nhiều so với chiếc ghế này.
Hai bên của đài vuông này có sáu cột gỗ to, mỗi một cột gỗ đều được khắc một hình động vật kỳ quái.
Diệp Mặc nhìn thấy loại động vật này, trong lòng lập tức lóe lên một điều gì đó, hắn đã từng nhìn thấy loài động vật này.
Hình thù loài động vật được khắc trổ trên chiếc cột này mặc dù trông rất uy phong nhưng thứ này xem ra lại rất ghê tởm.
Vài ngày trước hắn và Tống Ánh Trúc đã nhìn thấy loài quái ngư này trong con sông đó.
Loài quái ngư cực kỳ ghê tởm này không ngờ lại được khắc trạm trong đại điện của Hồ Lô Cốc.
Diệp Mặc thực sự không hiểu được, chẳng lẽ loài quái ngư này là do Hồ Lô Cốc nuôi sao? Hay là loài quái ngư này đại diện cho điều gì đó?
Thần thức Diệp Mặc quét ra phía ngoài, sâu vào trong đại điện tầm 200m nữa là một hang động đá.
Hang động đá này dường như có vài thứ cổ quái, Diệp Mặc đi vào hậu điện, hướng thẳng đến hang động kia.
Bỗng nhiên hắn dừng bước, thậm chí muốn lập tức xoay người bỏ chạy.
– Mày đã đến rồi à.
Một giọng nói vô cùng già nua vang lên.
Diệp Mặc chỉ cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, không ngờ lại là tên Nhâm Bình Xuyên đó.
Tên già này không những không bị nổ chết mà còn đợi hắn ở trong này.
Làm sao gã biết được là mình muốn đến đây chứ? Nếu như không phải vì không chạy được ra ngoài thì căn bản là hắn đã không đến nơi này rồi.
Nhưng thần thức của bản thân luôn phóng ra ngoài, thế mà đến một chỗ chỉ cách chỗ hắn chừng mười mấy mét, thì mới phát hiện ra, rốt cuộc làm thế nào mà gã làm được?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện [Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Co-He-Thong-Auto-Tu-Luyen-Audio-Truyen.jpg)





