[Dịch] Thần Đế
Tập 41 : Vô danh (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401
Đăng Thiên Thai!
Tô Dật nhìn Đăng Thiên Thai cao ngất như mây, giống như một ngọn núi đá thoai thoải, bốn phía đều là bậc thang chỉnh tề.
Giờ khắc này ở trong biển người lít nha lít nhít, trong lòng Tô Dật không khỏi có chút cảm giác sôi trào.
Dù sao Tô Dật cũng là người trẻ tuổi, việc quan trọng thế này sẽ làm cho hắn động tâm.
Giờ phút này Tô Dật cũng muốn biết, mình ở trên Đăng Thiên Thai có thể đi đến loại tình trạng nào!
– Trên Đăng Thiên Thai, hết thảy có bảy tầng, tầng thứ nhất 700 bậc thang, tầng thứ hai 600 bậc thang, tầng thứ ba 500 bậc thang, đến tầng thứ bảy, chỉ có 100 bậc thang, nhưng càng đi lên, áp lực càng lớn, không chỉ kiểm trắc thiên phú, còn kiểm trắc chiến lực, chính là kiểm trắc toàn diện, nếu có thể lên tầng thứ tư, chúng ta xem như vượt qua kiểm tra, có hy vọng cực lớn trở thành đệ tử nội môn.
Hứa Giai Tuệ biết Tô Dật là lần đầu tiên đến Đăng Thiên Thai, nên nói cho hắn hết thảy, trong con ngươi tràn đầy khẩn trương.
Đệ tử ngoại môn như các nàng nhất định phải lên đến tầng thứ tư, cũng chính là đại biểu cho có thiên tư Soái phẩm, mới có thể có cơ hội trở thành đệ tử nội môn.
Kiểm trắc toàn diện!
Tô Dật chuyển mắt, ban đầu ở Man Thành, Thánh Sơn Vương Toàn Đức kiểm trắc mình người mang bốn loại thuộc tính, là thiên tư tạp dịch.
Nhưng Đăng Thiên Thai này lại kiểm trắc toàn diện, bao quát chiến lực, mình phải chăng có thể đạp lên, hay Đăng Thiên Thai này cũng giống như Trắc Nguyên Thạch, sẽ nhận định mình là thiên tư tạp dịch?
Bất quá đến lúc đó Đăng Thiên Thai sẽ nhận định mình thiên tư như thế nào, Tô Dật cũng không để ý.
Đoạn đường này đến nay, cái gọi là thiên tư tạp dịch của mình đến cùng thế nào, Tô Dật rõ ràng nhất, có điều cũng có chút chờ mong.
– Là hắn, Tô Dật, đệ tử ngoại môn của Kiếm Phong thứ ba mươi sáu!
– Cũng là hắn đánh bại Kiếm Thập Nhất, làm sao còn tới Đăng Thiên Thai?
– Xem ra quả nhiên là đệ tử ngoại môn, nếu không không cần đến Đăng Thiên Thai kiểm trắc.
Rất nhanh, Liệt Phong Kim Điêu gây chú ý, Tô Dật bị nhận ra.
Ngày đó ở trước Thần Kiếm Nhai, đệ tử tận mắt nhìn thấy Tô Dật đánh bại Kiếm Thập Nhất cũng không ít.
Vù vù…
Từng ánh mắt bay đến, đều hiếu kỳ đánh giá.
Những đệ tử ngoại môn không tận mắt nhìn thấy Tô Dật đánh bại Kiếm Thập Nhất, ánh mắt đều kinh ngạc và nghi hoặc.
Chính là thiếu niên nhìn như không lớn kia, thật có thực lực đánh bại Kiếm Thập Nhất xếp hạng thứ mười lăm trên Kiếm Tháp sao?
Phụ cận có rất nhiều đệ tử nhìn Tô Dật, Trương Khánh mang theo thiện ý, mỉm cười gật đầu ra hiệu.
– Tới nơi này, nơi này vị trí tốt!
Có đệ tử mở miệng, giành vị trí cho Trương Khánh, Hứa Giai Tuệ…
Giờ phút này trong biển người lít nha lít nhít, muốn có vị trí tốt thật đúng là không dễ.
– Đa tạ.
Trương Khánh mỉm cười, còn là lần đầu tiên được người khách khí như vậy.
Đương nhiên, trong lòng Trương Khánh rõ ràng, hết thảy đều là bởi vì Tô Dật.
Bọn họ chẳng qua là dính ánh sáng của Tô Dật, nếu như bình thường, sẽ không có người khách khí với đệ tử của Kiếm Phong thứ ba mươi sáu như vậy.
Thời gian còn chưa tới, nên có rất nhiều đệ tử từ bốn phương tám hướng chạy đến, bốn phía tiếng người huyên náo, hội tụ thành thanh âm trực trùng vân tiêu.
Dưới Đăng Thiên Thai, giờ phút này có không ít chấp sự và đệ tử lớn tuổi của Thần Kiếm Môn đang duy trì trật tự, chờ đợi Đăng Thiên Thai mở ra.
Xa xa có một ngọn núi cao, vân vụ lượn lờ.
Giờ phút này trên ngọn núi có hai bóng người, khí tức vô hình, giống như hư không bốn phía cũng bị ngưng kết.
Hai người này chính là chưởng môn của Thần Kiếm Môn Tư Đồ Lưu Vân và Hữu hộ pháp.
– Xem ra có không ít trưởng lão không đi chú ý Vạn Kiếm chiến trường, ngược lại đến chú ý Đăng Thiên Thai.
Ánh mắt của Hữu hộ pháp liếc nhìn bốn phía, cười nhạt nói.
– Đệ tử thân truyền còn chưa tiến vào Vạn Kiếm chiến trường, một vài đệ tử nội môn biểu hiện có lẽ sẽ có hạng người xuất chúng, nhưng còn chưa đủ để các trưởng lão chú ý, ngược lại là Đăng Thiên Thai, sợ là có không ít người muốn biết Tô Dật đến cùng có thể tới trình độ nào.
Tư Đồ Lưu Vân nhẹ nói, mắt nhìn Đăng Thiên Thai xa xa, trong ánh mắt cũng có chờ mong.
– Tô Dật này tuổi còn nhỏ, lại có thực lực như thế, xác thực kinh người, ta cũng muốn biết, đến cùng có thể đi tới tình trạng nào!
Hữu hộ pháp thở dài.
Lấy biểu hiện của Tô Dật ở trong Thần Kiếm Môn, thật quá mức kinh người, kinh người đến gây nên tất cả trưởng lão chú ý.
Thời gian chầm chậm trôi qua, trước Đăng Thiên Thai, tiếng nghị luận càng ngày càng nhiều, sau cùng hội tụ thành thanh âm huyên náo.
– Thời gian đã tới, các đệ tử yên tĩnh!
Bỗng dưng có một thanh âm truyền đến, trước Đăng Thiên Thai có một lão nhân mở miệng, thanh âm không lớn, lại rõ ràng rơi vào trong tai mọi người.
Bên người lão nhân có một đám đệ tử mặc khải giáp, ánh mắt sắc bén, kỷ luật nghiêm minh, tu vi đều không tầm thường, bảo trì trật tự ở trước Đăng Thiên Thai.
Bốn phía huyên náo nhất thời im bặt, mọi người bắt đầu trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Từng ánh mắt lập tức nhìn về phía Đăng Thiên Thai, bầu không khí vô cùng khẩn trương và yên tĩnh.
– Trên Đăng Thiên Thai, các ngươi phải toàn lực mà làm, đây là một lần kiểm nghiệm thành quả năm năm của các ngươi, người leo lên tầng thứ tư, sẽ có cửa truyền tống không gian trực tiếp tiến về Vạn Kiếm chiến trường.
Ánh mắt lão nhân đảo qua bốn phía, tràn ngập tinh quang.
Oanh!
Theo lão nhân nói xong, đột nhiên hư không run lên, Đăng Thiên Thai giống như lay động, ánh sáng tràn ngập, bốn phía phồng lên trận trận cương phong, toàn thân tràn ngập ra phù văn cổ lão, giống như sống lại.
Ào ào ào…
Trong nháy mắt, trên Đăng Thiên Thai ánh sáng lập loè, như bao phủ một vòng thần hoàn, như muốn cùng ánh mặt trời tranh nhau phát sáng.
Một cỗ khí tức cường hãn lập tức bao phủ khắp nơi.
– Đăng Thiên Thai mở ra!
Rất nhiều đệ tử lặng yên nắm chặt song quyền, trong thân thể nhiệt huyết sôi trào.
Đây là khảo nghiệm thành quả năm năm của bọn họ ở Thần Kiếm Môn, nếu có thể đạp vào tầng thứ tư, liền có thể tiến vào Vạn Kiếm chiến trường, sẽ là sự tình cực kỳ kích động.
Một khi tiến vào Vạn Kiếm chiến trường, đến lúc đó có cơ hội cùng đệ tử nội môn, thậm chí đệ tử thân truyền kề vai chiến đấu.
Cho dù đến lúc đó bọn họ cùng đệ tử nội môn, đệ tử thân truyền giao thủ chiến bại, nhưng tương lai về sau, đó cũng là một loại vinh diệu khó có thể tưởng tượng.
Tồn tại yêu nghiệt như Lưu Vân Xuyên, Vân Lăng Phong… cũng sẽ tiến vào Vạn Kiếm chiến trường, cho dù ở trong Vạn Kiếm chiến trường bị bọn họ đánh bại, đó cũng là vinh diệu, là một loại vốn liếng kiêu ngạo.
Mấy chục năm sau, thời điểm Lưu Vân Xuyên, Vân Lăng Phong… trở thành siêu cấp cường giả, bọn họ có thể kiêu ngạo nói, nhớ năm đó, bọn họ cùng đám người Lưu Vân Xuyên là đồng môn, lúc còn trẻ từng ở trong Vạn Kiếm chiến trường đại chiến, cái này là vinh diệu bực nào!
– Chỉ cần ngươi đủ mạnh, thì có cơ hội trở thành đệ tử nội môn, thậm chí đệ tử thân truyền, năm năm trước, các ngươi hơi kém một bậc, ngày hôm nay năm năm sau, các ngươi phải chăng có thể ngóc đầu trở lại, phải chăng có thể một bước lên trời, thì phải xem các ngươi biểu hiện!
Lão nhân kia tiếp tục mở miệng, khí tức trên người ba động như có như không, thanh âm như sấm.
Chương 402
Không hề nghi ngờ, lời nói của lão nhân kia cực kỳ mang tính kích động, nhất thời làm cho các đệ tử ngoại môn ở hiện trường nhiệt huyết xông lên đầu, cảm giác khẩn trương giảm xuống, bắt đầu ý chí chiến đấu sục sôi, ánh mắt toả sáng.
– Ta nhất định phải đạp vào tầng thứ tư!
Trong mắt Trương Khánh ánh sáng lấp lóe, nhận được cổ vũ, nắm đấm siết chặt, ý chí chiến đấu sục sôi.
– Hiện tại ta tuyên bố Vạn Kiếm Đại Hội chính thức bắt đầu, mọi người bắt đầu lên Đăng Thiên Thai đi!
Lão nhân đưa tay, thanh âm như sấm sét, đột nhiên phất tay hạ xuống.
Oanh!
Theo lão nhân nói xong, bầu không khí toàn trường lên đến đỉnh điểm, trực trùng vân tiêu!
Một cổ khí tức tuôn ra, lần lượt từng bóng người từ bốn phía cùng nhau leo lên Đăng Thiên Thai.
Trong mắt Tô Dật cũng có tia sáng lấp lóe, giờ khắc này ở trong dòng người cuồn cuộn, cũng có chút thân bất do kỷ lao tới Đăng Thiên Thai.
Đăng Thiên Thai quá lớn, giống như cự phong, bốn phía đều có thể leo lên.
Ở hiện trường có hơn 20 ngàn đệ tử ngoại môn, giờ phút này đồng thời lao về phía Đăng Thiên Thai, cũng không lộ ra quá chen chúc.
Đã có người đạp vào Đăng Thiên Thai, cảm thấy không quá tốn sức, ở trên bậc thang dốc đứng đi như bay, muốn thừa thế xông lên.
– Nhất định phải thành công!
Rất nhiều người ánh mắt kiên định, phát ra ánh sáng, nắm chặt song quyền.
Ào ào ào!
Theo leo lên Đăng Thiên Thai, quanh người những đệ tử kia nhất thời có ánh sáng lấp lóe, có ánh sáng đỏ thẫm và ánh sáng màu xanh ba động.
Có ánh sáng màu đen, ánh sáng màu vàng, còn có ánh sáng màu lam quanh quẩn ở bên người.
Đây đều là ánh sáng thuộc tính, leo lên Đăng Thiên Thai, thì lập tức bị kiểm trắc ra thuộc tính trên người, toàn bộ Đăng Thiên Thai chẳng khác gì một khối Trắc Nguyên Thạch to lớn.
Lão nhân mở miệng nói chuyện đứng ở một bên yên lặng nhìn vô số đệ tử lao lên Đăng Thiên Thai, nhưng trong lòng thì nắm chắc.
Năm năm trước, nhóm đệ tử ngoại môn này bị loại xuống, thiên tư không đủ trở thành đệ tử nội môn.
Năm năm sau, có thể có cơ hội thành công, sợ là trăm không có một.
Ở hiện trường hơn 20 ngàn đệ tử ngoại môn, sau cùng có thể vượt qua kiểm tra, cuối cùng trở thành đệ tử nội môn, sợ là không tới hai ba trăm người, đây là con số rất cao rồi.
Tuy loại vật thiên tư này, có thể ở dưới tư nguyên và bản thân nỗ lực tăng lên, nhưng loại tăng này sẽ không quá lớn.
Ở trong biển người phun trào, Tô Dật cũng bị đẩy lên Đăng Thiên Thai, ánh mắt thâm thúy, một bước đạp lên.
Oanh!
Theo cước bộ leo lên Đăng Thiên Thai, một cỗ lực lượng trấn áp to lớn rơi xuống, làm cho Tô Dật run lên, kém chút ngã xuống.
Nhất thời nguyên khí trong cơ thể Tô Dật tuôn ra, thân thể thẳng tắp.
Đồng thời quanh người Tô Dật ánh sáng chiếu rọi, có bốn loại ánh sáng Hắc, Lục, Hồng, Phong tuôn ra, sáng chói loá mắt, ánh sáng giao hòa, quanh quẩn ở quanh người Tô Dật.
Thời điểm bốn loại ánh sáng loá mắt kia lan tràn ra, nhất thời từ nơi hư không xa xa, có từng đạo khí tức mịt mờ nổi lên ba động.
– Bốn loại thuộc tính, sao lại là bốn loại thuộc tính!
– Ai, mặc dù có Phong thuộc tính, nhưng ba loại thuộc tính khác hỗn loạn không chịu nổi, không có chủ thứ!
– Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể có bốn loại thuộc tính, ai…
Trong lúc mơ hồ, trên ngọn núi bốn phía, có tiếng thở dài mà ngoại nhân khó có thể phát giác truyền ra.
Trên ngọn núi cao vút trong mây, ánh mắt của Tư Đồ Lưu Vân và Hữu hộ pháp cũng có chút hoảng hốt, ánh mắt đại biến.
– Tại sao có thể như vậy!
Hữu hộ pháp tràn đầy tiếc hận, bốn loại thuộc tính, có lẽ đã chứng minh không có bao nhiêu thiên tư.
– Tuy Phong thuộc tính là thuộc tính đặc thù, nhưng đồng thời có Thổ thuộc tính, Thủy thuộc tính và Hỏa thuộc tính, bốn loại thuộc tính hỗn loạn không có chủ thứ, Địa Thủy Hỏa lại tương khắc nhau, ai…
Tư Đồ Lưu Vân thở dài, nguyên khí thuộc tính hỗn loạn tương khắc, về sau tu luyện chi lộ sợ là không có tiềm lực quá lớn, chẳng khác gì hạn chế hết thảy.
– Tiếc nuối, quá tiếc nuối!
Hữu hộ pháp tiếc hận, hi vọng càng cao, thất vọng càng lớn.
– A, bốn loại thuộc tính, thiên tư này quá bình thường!
– Bốn loại thuộc tính hỗn loạn, thiên tư quá bình thường, thật có thể đánh bại Kiếm Thập Nhất sao!
Trên người Tô Dật biến hóa, bốn loại ánh sáng thuộc tính quanh quẩn, cũng lập tức khiến các đệ tử chú ý, nhất thời gây nên bạo động.
Nhưng giờ phút này, những đệ tử kia không có quá nhiều lưu ý, trên Đăng Thiên Thai, bọn họ là đang kiểm trắc, mình có thể vượt qua kiểm tra mới trọng yếu nhất.
– Ha ha ha ha, nguyên lai chỉ có thiên tư bình thường!
Trong đám người, có một bóng người cười lạnh.
Đây là một đệ tử ngoại môn, đã từng bị Tô Dật đánh qua, giờ phút này nhìn thấy ánh sáng thuộc tính trên người Tô Dật, nhất thời cười lạnh, tâm tình thật tốt.
Thời điểm trên người quanh quẩn bốn loại ánh sáng thuộc tính, bốn phía nghị luận cũng rơi vào trong tai Tô Dật.
Oanh!
Cùng lúc, trên Đăng Thiên Thai, lực lượng trấn áp mạnh mẽ tiếp tục bao phủ ở trên người Tô Dật, như cự thạch rơi lên đầu vai, muốn trấn áp không cho hắn đi.
Lực lượng trấn áp càng lúc càng lớn, giống như muốn ngăn cản Tô Dật tiến lên, không cho Tô Dật tiến thêm một bước.
Rất rõ ràng, giờ phút này trên người Tô Dật gặp phải lực lượng trấn áp, là cường đại hơn bất luận kẻ nào, loại lực lượng này ngay cả ngoại nhân cũng có thể rõ ràng cảm ứng được.
– Người thiên tư bình thường, không cách nào leo lên Đăng Thiên Thai, sẽ bị trấn áp xuống!
Có đệ tử mở miệng, mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn từng nghe sư huynh đệ đề cập tới, Đăng Thiên Thai rất thần bí, người thiên tư càng cao, gặp được lực cản càng nhỏ, thiên tư không đủ, thậm chí không có cách đạp vào Đăng Thiên Thai.
– Không có thiên tư, bị Đăng Thiên Thai xa lánh.
Trên ngọn núi xa xa, khí tức mịt mờ ba động, tiếng thở dài tiếc hận như ẩn như hiện truyền ra.
– Quá đáng tiếc, tu vi không tầm thường, đáng tiếc thiên tư bị quản chế.
Trên ngọn núi, Hữu hộ pháp nhìn Đăng Thiên Thai, cảm ứng được động tĩnh trên đó, kia là Đăng Thiên Thai đang ngăn trở người thiên tư bình thường.
Tư Đồ Lưu Vân không nói gì, khuôn mặt khó coi, rõ ràng là đang cực kỳ tiếc hận.
Oanh!
Trên Đăng Thiên Thai, nguyên khí trong cơ thể Tô Dật phun trào, lưu động ở trong kinh mạch, phát ra thanh âm nước chảy.
Tô Dật lấy nguyên khí chống lại lực lượng trấn áp vô hình, ngẩng đầu ưỡn ngực, thân thể thẳng tắp.
Giờ phút này lực lượng trấn áp to lớn, để Tô Dật có thể rõ ràng cảm ứng được, đây là Đăng Thiên Thai nhắm vào mình.
– Ngươi cũng muốn ngăn cản ta, hôm nay ta càng muốn đi lên, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao!
Đăng Thiên Thai ngăn cản, kích thích đấu chí trong lòng Tô Dật, không phục mà ngạo, lúc trước Thánh Sơn Vương Toàn Đức dùng Trắc Nguyên Thạch kiểm tra mình là thiên tư tạp dịch, Đăng Thiên Thai này cũng như thế sao?
Tô Dật không phục, không phục mà ngạo.
– Đăng Thiên Thai này không phải còn kiểm trắc chiến lực sao, vậy hôm nay mình nhất định phải đạp lên, Đăng Thiên Thai này có thể làm khó mình sao!
Chương 403
Nguyên khí lưu động ở trong kinh mạch, bộc phát ra chấn động mãnh liệt, Tô Dật quật cường mà ngạo, nhấc chân trèo lên bậc thang, từng bước một, ngẩng đầu ưỡn ngực, thân thể không cong.
Ở dưới áp lực vô hình to lớn, mỗi một bước của Tô Dật đều giống như cố hết sức, có cự lực ngăn cản, rơi xuống đất thân thể đều khẽ run lên.
– A, hình như tiểu gia hỏa kia không phục?
Trên ngọn núi, Hữu hộ pháp giật mình, trong ánh mắt có ba động mới, nhưng y nguyên vẫn là tiếc hận.
Hữu hộ pháp rất rõ ràng Đăng Thiên Thai, có thủ đoạn do tiền bối Thần Kiếm Môn bố trí, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm.
Đó là kiểm tra toàn diện, người thiên tư không đủ sẽ bị trấn áp, không cách nào leo lên Đăng Thiên Thai, xem như không phục, tiểu gia hỏa kia có thể làm được gì?
Tư Đồ Lưu Vân vốn muốn ly khai, nhưng nhìn thân hình không cam lòng mà quật cường kia, không nói gì, nhưng dừng bước lại, ánh mắt ngắm nhìn.
Hư không bốn phía, không ít khí tức mịt mờ cũng nhìn trộm đến.
Từng bước một, Tô Dật leo lên bậc thang, tốc độ không chậm hơn các đệ tử ngoại môn bao nhiêu.
Nguyên khí trong cơ thể phun trào, tuy vất vả, nhưng còn chưa tới trình độ để Tô Dật cố hết sức.
Tô Dật còn có thể chèo chống, 100 bậc thang, 300 bậc thang, 700 bậc thang.
Rất nhanh, Tô Dật đến tầng thứ hai.
– A, loại thiên tư này, thế mà cũng đến tầng thứ hai!
Có đệ tử ngoại môn kinh ngạc, nhìn quanh người Tô Dật bao phủ bốn loại ánh sáng thuộc tính, liền biết thiên tư của hắn bình thường, nhưng lại chạy tới tầng thứ hai, không khỏi có chút giật mình.
– Mới tầng thứ hai, nghe nói Tô Dật này chiến lực rất mạnh, hẳn là dựa vào chiến lực đi tới, nhưng cũng chỉ tới đây mà thôi.
Có đệ tử nói nhỏ, bình thường đã từng nghe đệ tử nội môn đề cập tới Đăng Thiên Thai.
– Tô Dật huynh đệ, cố lên, chúng ta cùng một chỗ đi lên!
Trương Khánh xuất hiện ở bên người Tô Dật, hắn cũng nhìn ra ánh sáng thuộc tính trên người Tô Dật đại biểu cho cái gì, hơi có tiếc nuối, nhưng không có để ý, vẫn ủng hộ Tô Dật.
Tô Dật mỉm cười, ánh mắt thâm thúy, tiếp tục cất bước đi lên.
300, 500, 600, tầng thứ ba.
– Tên này làm sao đi nhanh như vậy!
Có đệ tử ngoại môn kinh ngạc, hắn một mực đi theo ở bên người Tô Dật, phát giác tốc độ của Tô Dật căn bản không dưới hắn.
Oanh!
Lực lượng trấn áp vô hình càng lớn, giống như từ bốn phương tám hướng bao phủ xuống, muốn ép gãy thân thể Tô Dật.
– Tô Dật huynh đệ, chúng ta nhất định có thể đến tầng thứ tư!
Trương Khánh mở miệng, có chút thở hồng hộc, khuôn mặt đầy mồ hôi, cảm thấy rất cố sức, mắt nhìn lên, nơi đó có một thân ảnh quen thuộc nói:
– Giai Tuệ sư muội ở phía trước, nàng nhất định có thể thành công!
Tô Dật ngước mắt, ở giữa tầng thứ ba, nơi đó có một thân ảnh quen thuộc, ngây ngô lôi kéo thân thể đã hiển lộ ra đường cong, đang từng bước trèo lên.
Tiếp tục!
Tô Dật tiếp tục, từng bước một đi lên.
Lực lượng trấn áp càng lúc càng lớn, trình độ trấn áp chỉ có Tô Dật rõ ràng nhất.
Không phải là Đăng Thiên Thai sao, nếu ngay cả cái này cũng không đi lên được, nói gì đạp vào Thánh Sơn!
Ánh mắt Tô Dật nổi lên ba động, có quang mang lấp lóe, nguyên khí hùng hồn không ngừng phun trào, ở trong kinh mạch rộng lớn phát ra rung động, giống như phong lôi!
Rất nhanh, Tô Dật cảm ứng được lực lượng trấn áp đang biến hóa, bốn phía bắt đầu mơ hồ.
Giống như trong lúc lặng lẽ, trong lúc bất tri bất giác, đệ tử ngoại môn bốn phía đều biến mất không thấy gì nữa, phía trước đột nhiên có biến hóa, hư không rung động, bậc thang dốc đứng dưới chân dần dần hóa thành sóng biển mênh mông.
Ầm ầm…
Thủy triều mãnh liệt, nhấc lên sóng to gió lớn, như bài sơn đảo hải cuốn về phía Tô Dật, giống như muốn cuốn đi hết thảy.
Sóng biển ngập trời, chỉ là thanh thế kinh thiên kia, cũng có thể đập người thành mảnh nhỏ, có thể thôn phệ hết thảy.
– Đây là huyễn cảnh, huyễn cảnh mà thôi!
Ánh mắt Tô Dật bất động, chỉ là huyễn cảnh mà thôi, từng bước một đi về phía trước.
Ầm ầm…
Sóng gió như bài sơn đảo hải, uy thế càng ngày càng kinh người.
Thời điểm sóng to gió lớn tới trước mặt Tô Dật, lại biến mất không thấy gì nữa.
Phần phật…
Chỉ nháy mắt, vùng biển mênh mông biến hóa, sóng to gió lớn dần dần biến mất, nhiệt độ càng ngày càng thấp, hàn băng thấu xương, phía trước xuất hiện sông băng.
Nhiệt độ đóng băng linh hồn, giống như có thể đóng băng hết thảy, khiến linh hồn người ta nhịn không được run rẩy.
– Tới đi, huyễn cảnh mà thôi!
Thân thể Tô Dật như đang phát sáng, cước bộ chưa từng ngừng lại, từng bước một tiến lên.
Giờ phút này trên Đăng Thiên Thai, tầng thứ ba, rất nhiều đệ tử đã ngừng bước, mồ hôi rơi như mưa, khuôn mặt đỏ bừng, đang cắn răng tiếp tục trèo lên, giống như mỗi một bước, đều cần khí lực bú sữa mẹ.
– Đây không phải là Tô Dật sao!
– Tô Dật làm sao còn có thể lên!
Các đệ tử đang thở hồng hộc, khó có thể tiến thêm nhìn thấy Tô Dật, ánh mắt nhất thời ngạc nhiên.
– Tên này không phải thiên tư bình thường sao, làm sao bọn họ cố sức như thế, tuy tên kia nhìn như cố sức, nhưng tốc độ một chút cũng không giảm a, đã siêu việt rất nhiều người.
Phía trước còn có 100 bậc thang cuối cùng là đến tầng thứ tư, Hứa Giai Tuệ ghé mắt, nhìn thấy Tô Dật, ánh mắt của hắn phát ra tia sáng chói mắt, trên người bốn loại ánh sáng thuộc tính bao phủ, từng bước một nhìn như cố sức, lại đang liên tục không ngừng.
Rất nhanh, bóng lưng kia đi xa, mái tóc đen dài bay bổng, thanh phá kiếm phía sau cũng bị ánh sáng bao phủ.
– Ngươi nhất định có thể!
Ánh mắt Hứa Giai Tuệ lấp lóe, quanh người bao phủ hai loại ánh sáng thuộc tính, sáng tối giao thoa, còn có loại ánh sáng thuộc tính thứ ba khó có thể khiến người ta phát giác, phát ra huỳnh quang hơi tối, nguyên khí trong cơ thể phun trào, đang đuổi theo cước bộ của Tô Dật.
– Làm sao nhanh như vậy…
Trương Khánh ở đằng sau rất xa, mắt nhìn thân hình kia, ánh mắt hơi nghi hoặc, tên này thật là thiên tư bình thường sao, sao cảm giác căn bản không giống.
– Ta vượt qua kiểm tra, rốt cục vượt qua kiểm tra!
Tầng thứ tư, có đệ tử ngoại môn mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc, nhưng khi đặt chân tầng thứ tư, lại mừng rỡ như điên, kích động đến nước mắt chảy dài.
Tầng thứ tư, năm năm trước hắn là người thất bại, không cách nào bước lên, chỉ có thể trở thành đệ tử ngoại môn.
Năm năm thời gian này, hắn không dám có một giây lười biếng, nỗ lực tu hành, vì chính là ngày hôm nay.
Bây giờ hắn thành công, đi đến tầng thứ tư, hắn nỗ lực đền bù thiên tư, đã có cơ hội trở thành đệ tử nội môn.
– Ta cũng thành công, ta thật thành công!
– Mẫu thân, cha, con thành công, không có cô phụ hi vọng của gia tộc!
Rất nhanh, lại có đệ tử đi đến tầng thứ tư, tuy từng người mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt, nhưng kích động không thôi.
Chương 404
Có thể đến tầng thứ tư, trừ năm năm qua ở trong Thần Kiếm Môn nỗ lực, nhưng cùng gia tộc chống đỡ là không thể tách rời, bọn họ gánh vác thậm chí là tiền đồ và vận mệnh của cả gia tộc.
Tầng thứ tư, phía trên có một cửa vào không gian ba động, màn sáng dập dờn.
Đây là cửa truyền tống không gian, tiến vào bên trong, có thể trực tiếp đi về phía Vạn Kiếm chiến trường, cùng đệ tử nội môn ma luyện.
Nhưng có người còn đang do dự, leo lên tầng thứ tư, đã là cực hạn, nếu như tiếp tục đi lên, sợ là không có hi vọng.
– A, Tô Dật, thiên tư này làm sao cũng tới!
– Là Tô Dật, đánh bại Kiếm Thập Nhất, nhưng thiên tư rất bình thường a!
– Không phải nói thiên tư bình thường, căn bản không có cách leo lên Đăng Thiên Thai sao?
Đệ tử tới tầng thứ tư nhìn thấy Tô Dật, bóng người kia là loá mắt như vậy, thình lình cũng đi vào tầng thứ tư.
Phần phật…
Liệt diễm không ngừng thiêu đốt, nhiệt độ nóng bỏng giống như có thể đốt cháy hết thảy, muốn đốt Tô Dật cháy thành tro bụi, khiến người ta lông tơ dựng thẳng, da thịt đau rát.
Lực lượng trấn áp vô hình còn đang tăng cường.
– Huyễn cảnh mà thôi!
Ánh mắt Tô Dật bình tĩnh, ánh sáng rạng rỡ, ban đầu ở trong Man Yêu Sâm Lâm rèn luyện Kim Cương chi thể, ở dưới Địa Tâm Chi Hỏa cũng sống qua, huống chi giờ phút này chỉ là huyễn cảnh.
Từng bước một trèo lên, tóc đen tung bay, áo bào xám giương ra, Tô Dật chưa từng ngừng bước.
– Hắn lại đi lên!
Ánh mắt đám đệ tử tầng thứ tư cực kỳ kinh ngạc, Tô Dật còn đi lên, căn bản không có ý tứ dừng lại.
– Đi, nhìn xem sau cùng có thể đến loại tình trạng nào!
Có người cắn răng, trên khuôn mặt tái nhợt mang theo vài phần kiên quyết, muốn tiếp tục, nhìn giới hạn cuối cùng của mình ở chỗ nào.
Vạn nhất nếu có thể đạp vào tầng thứ năm, cái kia chính là tiền đồ vô lượng.
– A, ngược lại có chút ý tứ, truyền ngôn người thiên tư không đủ, muốn đi lên cực kỳ khó khăn, không chỉ nửa bước khó đi, còn sẽ có các loại huyễn cảnh ngăn cản, nhưng tên này đã đến tầng thứ tư!
Trong sơn phong, Hữu hộ pháp nhìn xa xa, ánh mắt lấp lóe ánh sáng.
– Các loại huyễn cảnh tùy người mà định ra, đây là thủ đoạn của các tiền bối Thần Kiếm Môn, sẽ nhằm vào thuộc tính của mỗi người, không chỉ kiểm tra chiến lực và thiên tư, còn kiểm tra nghị lực, quyết tâm, tâm chí.
Tư Đồ Lưu Vân nhẹ nói.
– Xem ra tiểu tử kia thật không đơn giản.
Hữu hộ pháp nói.
– Bây giờ nói không đơn giản, thì còn có chút sớm, mới tầng thứ tư, lấy chiến lực của tiểu tử kia, có thể đánh bại Kiếm Thập Nhất, có thể dựa vào chiến lực cưỡng ép leo lên tầng thứ tư cũng không phải làm không được.
Tư Đồ Lưu Vân nói, ánh mắt nhìn xa xa, lại mang theo chút chờ mong.
Ào ào ào…
Cương phong gào thét, có thể cạo xương, như lưỡi dao sắc bén bao phủ, làm người ta run rẩy lạnh mình.
Giờ phút này Tô Dật thân ở trong cương phong, như bị ngàn đao bầm thây, thịt nát xương tan, trên thân thể truyền đến đau nhức kịch liệt và lực lượng trấn áp đáng sợ, như đang nhắc nhở hắn, đây không phải huyễn cảnh, mà là chân thật.
– Huyễn cảnh, sao có thể làm khó dễ được ta!
Ánh mắt Tô Dật thâm thúy cứng cỏi, ở trong cương phong có khí tức Phong thuộc tính rõ ràng, vừa rồi một đường trải qua trọng lực, hải dương, liệt diễm, đều có khí tức Thổ thuộc tính, Thủy thuộc tính và Hỏa thuộc tính.
Hắn cảm thấy hết thảy huyễn cảnh, có quan hệ tới thuộc tính nguyên khí trên người mình.
Nhưng đây là huyễn cảnh, linh hồn trong đầu Tô Dật chưa từng bị ảnh hưởng, rõ ràng nói với mình đây chỉ là huyễn cảnh.
Phốc…
Trên tầng thứ tư, sau mấy bước, có đệ tử thân thể phát run, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, không cách nào lên thêm nửa bước.
– Quá gian nan, không cách nào lại đi lên!
Có đệ tử đã hư thoát, sắc mặt trắng xám, vẻn vẹn mấy bước đã không còn cách nào chèo chống, khó có thể tiến thêm, càng đi lên, áp lực vô hình càng đáng sợ, không thể không từ bỏ.
– Tên này còn đi lên, chẳng lẽ có thể leo lên tầng thứ năm sao?
Từng ánh mắt nhìn về phía Tô Dật, nhịn không được rung động.
– Nếu thật leo lên tầng thứ năm, đây chính là đại biểu cho thiên tư Vương phẩm, Tô Dật nương theo chiến lực đạp lên, cái này sợ là càng kinh người hơn.
Từng bước một, thân hình Tô Dật càng ngày càng cao.
Lại có đệ tử đi vào tầng thứ tư, mừng rỡ kích động, đồng thời mắt nhìn bóng người giờ phút này đã sắp đến tầng thứ năm, đều có chút bị đả kích.
Người chưa có thử qua thì nếm thử, nhưng sau mấy bước đều lựa chọn từ bỏ, căn bản đi không được.
Có áp lực lớn lao vượt xa tầng thứ tư, để bọn hắn không thở nổi.
Thân hình Hứa Giai Tuệ xuất hiện ở tầng thứ tư, mang theo tư thái ngây ngô hoạt bát, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi thấm ướt tóc mai, ngước mắt nhìn thân ảnh quen thuộc đã sắp đến tầng thứ năm, cũng lựa chọn tiếp tục.
– Cái này là Hứa Giai Tuệ của Kiếm Phong thứ ba mươi sáu, thế mà cũng tới được!
Có đệ tử hai mặt nhìn nhau, bình thường Kiếm Phong thứ ba mươi sáu ít giao tiếp, đệ tử Kiếm Phong thứ ba mươi sáu cũng gần như không đi ra, cho nên rất ít người quen thuộc.
Cương phong vù vù, nguyên khí trong cơ thể Tô Dật mãnh liệt, thân thể phát sáng, từng bước một, không nhanh không chậm.
Oanh!
Bỗng dưng, cương phong bỗng nhiên biến mất, trước mắt sáng tỏ.
– Tầng thứ năm sao!
Tô Dật chuyển mắt nhìn, giờ phút này đã tới tầng thứ năm.
– Thế mà lên được tầng thứ năm!
Trên ngọn núi, ánh mắt của Hữu hộ pháp nhịn không được rung động, thiên tư bình thường như vậy, lại lên đến tầng thứ năm, cái kia chỉ có thiên tư Vương phẩm mới có thể tới.
Hư không bốn phía, không ít khí tức mịt mờ trao đổi, tề tụ ở trên Đăng Thiên Thai.
– Tầng thứ năm, Tô Dật lại đến tầng thứ năm!
Trên tầng thứ tư, đã có mấy chục đệ tử, mắt nhìn thân hình đã đến tầng thứ năm kia, ánh mắt rung động, trong lòng trùng kích không nhỏ, tên kia thật đến tầng thứ năm.
Oanh…
Bỗng dưng, toàn bộ Đăng Thiên Thai rung động một cái.
– Chuyện gì xảy ra!
Trong lòng các đệ tử ở trên Đăng Thiên Thai run lên, linh hồn rung động khó có thể bình an, tựa như cảm giác được loại dự cảm không tốt nào đó.
Ào ào ào!
Cùng lúc, trên hư không ánh sáng chiếu rọi, có quang mang kim sắc bao phủ toàn bộ trên Đăng Thiên Thai, chiếu rọi nó kim quang rạng rỡ, bí văn lưu động, to lớn trang nghiêm, túc mục trang trọng.
Trong chớp mắt, bốn phương tám hướng có từng đạo khí tức mịt mờ ba động.
– Chuyện gì xảy ra?
Trên ngọn núi, Hữu hộ pháp kinh ngạc, hắn chưa bao giờ nghe nói Đăng Thiên Thai còn có biến hóa như vậy.
Giờ phút này toàn bộ Đăng Thiên Thai bị kim quang bao phủ, trong lúc vô hình có một cỗ uy áp tràn ngập.
– Truyền ngôn lúc có người thiên tư khủng bố xuất hiện, Đăng Thiên Thai sẽ đơn độc khảo nghiệm, chẳng lẽ…
Tư Đồ Lưu Vân nhìn Đăng Thiên Thai, trên người tràn ngập ánh sáng, trong mắt phát ra hỏa quang loá mắt, giống như có xích diễm đang thiêu đốt.
Chương 405
Đơn độc khảo nghiệm!
Hữu hộ pháp mắt lộ tinh quang, thần sắc nghiêm túc khẩn trương, trên người có khí tức cường đại đang chấn động.
Kim quang bao phủ, Đăng Thiên Thai nghiêm túc trang nghiêm.
– Chuyện gì xảy ra, không cách nào tiến thêm nửa bước…
– Không có cách nào đi lên được!
– Đây là sao, vì sao không thể đi lên!
Bốn phía, giờ phút này các đệ tử đột nhiên phát hiện, mình không cách nào đi lên nửa bước.
Giờ phút này bọn họ như bị Thập Vạn Đại Sơn trấn áp, bị giam cầm ở tại chỗ, cưỡng ép đi lên sẽ bị trấn áp thổ huyết.
Tô Dật ngước mắt, giờ khắc này ở trong kim quang bao phủ, mới có thể rõ ràng cảm ứng được, hết thảy lực lượng trấn áp tựa hồ đang nhắm vào mình.
– Tới đi!
Tô Dật lần nữa nhấc chân, nguyên khí trong cơ thể phun trào, đi về phía tầng thứ sáu.
Oanh!
Đăng Thiên Thai rung động, một cỗ uy áp cực lớn bao phủ, khí tức ba động, bí văn lấp lóe.
Lực lượng trấn áp cuồn cuộn, nhất thời lấy thế nghiêm túc mạnh mẽ bao phủ ở trên người Tô Dật.
Giờ phút này, lực lượng trấn áp đã rất khác biệt.
Lực lượng trấn áp này đã không chỉ ở trên thân thể, mà trấn áp cả linh hồn, từ trong ra ngoài, muốn đè nén Tô Dật.
Lực lượng trấn áp này như đồi núi rơi xuống, làm cho thân thể Tô Dật run lên.
Ù ù…
Cùng lúc, nguyên khí trong cơ thể Tô Dật không giữ lại, toàn lực phun trào, ầm ầm ở trong kinh mạch rộng lớn, giống như phong lôi vang vọng.
Trong ánh mắt Tô Dật có ánh sáng đỏ thẫm phun trào, từng bước một đi lên.
– Trời ạ, làm sao Tô Dật còn có thể đi lên!
Giờ phút này, bốn phía Đăng Thiên Thai chỉ có đệ tử ở một mặt còn có thể nhìn thấy Tô Dật.
Nhìn thấy chỉ có Tô Dật vẫn còn tiếp tục trèo lên, làm cho bọn hắn không hiểu, trong lòng rung động!
– Tên này không phải thiên tư bình thường sao, sao còn có thể đi lên?
Có đệ tử không hiểu, thiên tư của Tô Dật rõ ràng rất bình thường, nhưng giờ phút này đã đến tầng thứ năm, lại còn có thể trèo lên, đây cũng quá doạ người đi.
– Tô Dật có thể đánh bại Kiếm Thập Nhất, chiến lực này quá kinh người, nói không chừng là dựa vào sức chiến đấu đáng sợ cưỡng ép trèo lên!
Có đệ tử nói, thân thể ở dưới uy áp của Đăng Thiên Thai run rẩy.
– Ta cảm thấy hẳn là hắn có chỗ bất phàm, có thể đánh bại Kiếm Thập Nhất, kinh diễm hạng gì, huống chi tuổi tác hắn không lớn, có lẽ thật có cơ hội leo lên tầng thứ sáu!
Có đệ tử chuyển mắt, sinh ra lòng tin với Tô Dật, mấy ngày nay hắn nghe nói qua quá nhiều truyền thuyết về Tô Dật.
– Không thể nào, thiên tư bình thường là rất khó lên được tầng thứ sáu, đây chính là đại biểu cho thiên tư Hoàng phẩm, nương theo chiến lực leo lên tầng thứ sáu, vậy cũng quá đáng sợ đi!
Rất nhiều đệ tử thấp giọng khẽ nói, cái này cũng là tiếng lòng của bọn hắn.
Chiến lực một người có mạnh hơn, nhưng muốn dựa vào chiến lực so sánh với thiên tư Hoàng phẩm, vậy thì cũng quá kinh khủng rồi.
– Chưa hẳn, Tô Dật này cực kỳ thần bí, ngươi nhìn, hiện tại cả Đăng Thiên Thai tựa hồ chỉ có một mình hắn còn có thể đi, có lẽ thật leo lên được tầng thứ sáu!
Có rất nhiều đệ tử thiên hướng Tô Dật, giờ phút này uy áp đáng sợ trên Đăng Thiên Thai đè xuống, chỉ còn một bóng người có thể đi, đã là kinh người hạng gì!
– Tô Dật huynh đệ, cố lên!
Trên tầng thứ ba, Trương Khánh đã nửa bước khó đi, xa xa nhìn bóng người bị kim quang bao phủ, một mình ngẩng đầu đi lên, tuy không biết xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng lại âm thầm cổ vũ.
Ầm ầm!
Dần dần, theo Tô Dật ở tầng thứ năm từng bước leo lên bậc thang, kim quang bốn phía ba động.
Mỗi một bước rơi xuống, hư không bốn phía sẽ khẽ run lên, có thanh âm ngột ngạt giống như tiếng sấm truyền ra.
Ù ù…
Từng thanh âm như tiếng sấm truyền ra, Tô Dật từng bước một rơi xuống, giống như Thiên Cổ nện gõ.
Trong lúc mơ hồ Đăng Thiên Thai oanh minh, ở trong kim quang rạng rỡ truyền ra năng lượng kịch liệt, chấn nhiếp tâm hồn, khiến người ta run như cầy sấy!
Mỗi đi một bước, lực lượng trấn áp sẽ càng lớn, chấn nhiếp cả linh hồn!
Loại áp lực kia quá kinh khủng, vượt xa con người tưởng tượng!
Giờ phút này Tô Dật càng ngày càng cố sức, nhưng còn cắn răng tiếp tục, sống lưng thẳng tắp.
– Không phục mà ngạo, bất khuất kiên cường!
Hư không bốn phía, từng đạo khí tức vô hình đang chấn động, chăm chú khóa chặt ở trên người Tô Dật.
Trên núi, ánh mắt của Tư Đồ Lưu Vân như hỏa diễm thiêu đốt, theo Tô Dật từng bước một trèo lên bậc thang, hỏa diễm trong mắt sẽ càng sáng.
– Quá kinh người, thật có thể đến tầng thứ sáu sao!
Hữu hộ pháp nói nhỏ, trong lúc bất tri bất giác, thần sắc cũng khẩn trương lên, con mắt khóa chặt Đăng Thiên Thai.
50 bậc cuối cùng, Tô Dật càng ngày càng cố sức, trấn áp vô hình đã đến cực hạn, giống như muốn đè nén thân thể hắn.
Loại đè nén này, không chỉ tác dụng lên thân thể, còn tác dụng lên linh hồn.
– Ngươi muốn ngăn trở ta, ta lại muốn leo lên!
Trong lòng Tô Dật hét lớn, Kim Cương chi thể và Thiên Nguyên Yêu Hồn phát huy ra tác dụng cực lớn.
Trên Kim Cương chi thể, da thịt phát sáng giống như ôn ngọc, làm cho Tô Dật như một đoàn quang mang, chiếu sáng rạng rỡ, tắm rửa ở dưới ánh sáng.
Nhưng tất cả những thứ này cách quá xa, cộng thêm áo choàng che thân, nên không ai có thể rõ ràng nhìn thấy tình cảnh như vậy, bằng không nhất định sẽ kinh hãi.
Trong đầu, giờ phút này uy áp vô hình bao phủ, làm linh hồn của Tô Dật run rẩy.
Nhưng lúc này, ở dưới Thiên Nguyên Yêu Hồn, trong linh hồn tự có một cỗ uy áp lớn lao, ẩn chứa hủy diệt và uy nghiêm lan tràn ra.
Khí tức hủy diệt và uy nghiêm kia, là đến từ sâu trong linh hồn của Tô Dật, đến từ Thiên Nguyên Yêu Hồn, mà không phải chùm sáng thần bí.
Lúc này Tô Dật căn bản không muốn chùm sáng thần bí nhúng tay.
Lấy hiểu biết của Tô Dật đối với chùm sáng thần bí, nếu chùm sáng thần bí ra tay, sợ là có thể ứng đối hết thảy.
Giờ phút này Tô Dật muốn nghiệm chứng mình, muốn xem thực lực chân chính của mình, nhìn mình có thể đạp vào Đăng Thiên Thai hay không!
Uy áp quá lớn, giống như có thể nghiền ép hết thảy.
Cái uy áp này tựa hồ còn càng ngày càng mạnh, Tô Dật có Kim Cương chi thể và Thiên Nguyên Yêu Hồn, tuy giờ phút này còn có thể kiên trì, nhưng toàn thân giống như sắp bị xé nứt.
Nhưng Tô Dật không sợ không cố kỵ, những năm này còn có cái gì mình chưa trải qua.
Lực lượng trong linh hồn lưu chuyển, chống cự uy áp, phóng thích khí tức uy nghiêm hủy diệt.
Bên ngoài thân thể, da thịt Tô Dật phát sáng, sinh cơ không dứt, chèo chống hắn tiếp tục trèo lên bậc thang.
Ù ù…
Âm thanh sấm rền càng ngày càng rõ ràng, uy áp kia càng ngày càng mạnh.
Mười hai bậc, năm bậc…
Tất cả ánh mắt có thể nhìn thấy, giờ phút này đều nghẹn họng trân trối, thần sắc kinh hãi, nỗi lòng chập trùng.
Chương 406
Bọn họ đang nhìn một bóng người, ở trong tiếng oanh minh như sấm rền, từng bước một đi lên.
Quanh người thiếu niên kia, bốn loại ánh sáng thuộc tính giao hòa, giờ phút này đại biểu đã không phải bình thường, mà là một vệt thần quang giữa trời, sáng chói lóa mắt, bao phủ thân hình cao ngất kia.
Thiếu niên kia đeo kiếm đạp giày, tỏa ra ánh sáng, uy nghiêm mà thánh khiết, có một cỗ uy thế khiến linh hồn người ta khiếp đảm.
Hình ảnh kia, làm mọi người ngây ra như phổng.
Thiếu niên kia lại lấy loại phương thức này leo lên Đăng Thiên Thai.
Đây là dị tượng, để người ta cảm thấy quá mức rung động!
– Quá cường hãn, ta cảm giác Tô Dật huynh đệ sẽ dẫn động phong vân!
Ánh mắt Trương Khánh rung động, nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng âm thầm trợ uy.
Toàn trường đều kinh ngạc đến ngây người, tình cảnh như vậy thực sự quá rung động.
Thân hình thiếu niên kia, giờ phút này giống như Chiến Thần!
Thần quang bao phủ, kim quang rạng rỡ, cảnh tượng doạ người!
Oanh!
Bỗng dưng, Tô Dật lại bước ra một bước, trèo lên bậc thang cuối cùng.
Trên Đăng Thiên Thai, đột nhiên một tiếng vang kịch liệt truyền ra, kim quang bao phủ Đăng Thiên Thai đột nhiên giải thể, phân tán, ánh sáng bay múa.
Trong chớp mắt, toàn bộ Đăng Thiên Thai, tất cả uy áp giống như biến mất không thấy gì nữa.
Toàn bộ Đăng Thiên Thai không có bất kỳ uy áp gì, thậm chí ngay cả Đăng Thiên Thai cũng ảm đạm, không có bất kỳ ánh sáng gì.
– Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ Tô Dật thất bại sao?
Có người giật nảy mình, chẳng lẽ Tô Dật thất bại.
– Không đúng, mau nhìn, Tô Dật đã đến tầng thứ sáu!
Đột nhiên có đệ tử kinh hô, có thể thấy rõ ràng, Tô Dật đã ở trên tầng thứ sáu.
Giờ phút này, Tô Dật đứng ở trên tầng thứ sáu, bốn phía ánh sáng tiêu tan, nhưng bản thân hắn từ trong ra ngoài, y nguyên ánh sáng rạng rỡ, khí tức kinh người, tựa như còn mở rộng.
Oanh!
Cơ hồ đồng thời, vùng thế giới này rung động, vừa rồi hết thảy ánh sáng trên Đăng Thiên Thai biến mất, trong nháy mắt xuất hiện dung hợp, nối liền lần nữa.
Có quang mang như từ sâu trong bầu trời hạ xuống, lại lần nữa rơi vào trên người Tô Dật.
Trong chớp mắt, một cỗ uy áp càng thêm to lớn từ bốn phương tám hướng rơi xuống, bao phủ toàn bộ Đăng Thiên Thai.
Các đệ tử vừa mới cảm ứng được hết thảy uy áp biến mất, còn chưa kịp phản ứng, lại lần nữa bị trấn áp phủ phục.
– Cái uy áp này quá mạnh!
Có đệ tử sắc mặt trắng bệch, tim đập rộn lên, nguyên khí ngưng kết, uy áp đáng sợ hơn vừa rồi quá nhiều.
– Tầng thứ sáu, Tô Dật đến tầng thứ sáu!
Từng tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, vô số ánh mắt gian nan ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy giờ khắc này ở trên tầng thứ sáu của Đăng Thiên Thai, một thiếu niên tóc đen rối tung, áo bào xám khẽ nhúc nhích, phía sau phá kiếm rất đáng chú ý, cơ thể giống như đang phát sáng, bị thần quang bao phủ, khí tức uy nghiêm khiếp người.
Xa xa nhìn qua thân hình gầy gò kia, đều cho bọn hắn một loại cảm giác linh hồn run rẩy, giống như Chiến Thần hạ giới!
– Hắn thật leo lên tầng thứ sáu, cái này đủ để so với thiên tư Hoàng phẩm!
– Dựa vào chiến lực của mình, sánh với thiên tư Hoàng phẩm, Tô Dật này quá kinh người!
– Quá cường hãn, không nghĩ tới trong hàng đệ tử ngoại môn chúng ta, cũng có hạng người kinh diễm như thế!
– Ai nói thiên tư có thể quyết định hết thảy, Tô Dật là một ngoại lệ, là kiêu ngạo của đệ tử ngoại môn chúng ta!
Có đệ tử cảm thán, kích động, rung động, cảm xúc chập trùng, sau đó nhiệt huyết dâng trào.
Ai nói thiên tư quyết định hết thảy, ai nói bọn họ thiên tư không đủ, vĩnh viễn không cách nào so sánh với đệ tử nội môn và đệ tử thân truyền?
Thiếu niên Tô Dật trước mắt kia, chính là ví dụ sống sờ sờ.
Trên ngọn núi, ánh mắt của Hữu hộ pháp mở to, cảm xúc chập trùng bất định.
– Tầng thứ sáu, chỉ dựa vào chiến lực đi lên tầng thứ sáu, quá cường hãn, quá hung tàn!
Hữu hộ pháp rung động, ánh mắt phát ra tia sáng chói mắt, nỗi lòng bành trướng!
– Tầng thứ sáu, tầng thứ sáu…
Trong miệng Tư Đồ Lưu Vân lẩm bẩm, ánh sáng trong mắt giống như biển lửa, đang thiêu đốt hừng hực.
– Đúng vậy, tầng thứ sáu!
Hữu hộ pháp kích động, đi lên tầng thứ sáu, hắn làm sao không rõ điều này đại biểu cái gì.
Chỉ dựa vào chiến lực, đã sánh vai với thiên tư Hoàng phẩm.
…
– Còn có một tầng…
Trên tầng thứ sáu, cước bộ của Tô Dật hơi dừng lại, cảm thụ bốn phía, uy áp kia còn đang kéo lên.
Ầm ầm!
Đột nhiên, một tiếng sét vang lên, cả vùng thế giới oanh minh, chấn động hư không.
Ào ào ào…
Đột nhiên, hư không tự dưng sinh ra áp lực, mây đen thật dày xuất hiện.
Chỉ mấy tức, mây đen rợp trời, trong mây đen có thiểm điện xuyên qua, âm thanh sấm sét chấn động thiên địa!
Một cỗ uy áp cực lớn tràn ngập, khuấy động trời cao, khiến người ta rùng mình, linh hồn run rẩy!
– Đây là…
Mọi người kinh ngạc đến ngây người, cảnh tượng này thật đáng sợ.
– Dị tượng, đây là dẫn tới thiên địa dị tượng sao!
Một vài đệ tử kinh hô, đây là thiên địa dị tượng.
Từng ánh mắt lập tức khóa chặt ở trên người Tô Dật.
Giờ phút này trên Đăng Thiên Thai chỉ có một người có thể tiếp tục đi, vì vậy hết thảy động tĩnh tự nhiên chỉ có hắn dẫn tới.
Thiên địa dị tượng này cũng là bởi vì hắn mới đến, là hắn gây ra thiên địa dị tượng!
Trên Đăng Thiên Thai, mây đen bao phủ, thiểm điện xuyên toa.
Quanh người Tô Dật bao phủ thần quang, da thịt phát sáng!
Nhưng giờ phút này, Tô Dật thân ở trung tâm càng có thể cảm nhận được uy áp đáng sợ, như núi lớn mang theo lực lượng vạn cân trấn áp xuống, muốn đè nát mình từ thân thể đến linh hồn!
Chỉ là trong mắt Tô Dật, y nguyên không sợ hãi!
Thủ ấn ngưng kết, lúc này, Hỗn Nguyên Chí Tôn Công trong thân thể Tô Dật bắt đầu vận chuyển.
Oanh!
Trong chớp mắt, từ trong thân thể hắn, một cỗ khí tức không dung khiêu khích tuôn ra, bá đạo sắc bén, uy nghiêm hủy diệt!
Trong hai con ngươi hắn như có liệt diễm thiêu đốt, nguyên khí lưu động, có âm thanh sấm sét truyền ra.
Thời điểm Hỗn Nguyên Chí Tôn Công vận chuyển, Tô Dật nhất thời cảm ứng được, mình nhận uy áp bị triệt tiêu không ít.
Khí tức sinh cơ cuồn cuộn không dứt, không ngừng tuôn ra, làm cho ánh sáng quanh người Tô Dật càng thêm loá mắt, như một mặt trời nhỏ đang hừng hực thiêu đốt.
Ầm ầm!
Giống như cảm ứng được khí tức trên người Tô Dật, toàn bộ Đăng Thiên Thai ầm ầm rung động.
Tách tách…
Hư không oanh minh, mây đen cuồn cuộn, thiểm điện xuyên toa.
Tiếng sét không dứt, như đang cảnh cáo Tô Dật.
Mọi người lạnh mình, khí tức này thật đáng sợ, khiến linh hồn người ta lạnh toát!
– Chẳng lẽ tiểu tử này còn muốn leo lên tầng thứ bảy sao?
Trên ngọn núi, ánh mắt của Hữu hộ pháp rung động, nhịp tim gia tốc.
– Nếu như hắn leo lên tầng thứ bảy, Thần Kiếm Môn ta sẽ tới thời đại hưng thịnh!
Tư Đồ Lưu Vân mở miệng, sợi tóc bay múa, ánh mắt giống như mặt trời, hỏa quang nóng rực!
Chương 407
Khí tức trên người hắn tựa như còn đang tăng cường!
Trên Đăng Thiên Thai, rất nhiều ánh mắt nhìn thiếu niên kia, đều có thể cảm ứng được khí tức trên người hắn còn cường hãn hơn trước.
Giờ phút này, cổ khí tức uy nghiêm bá đạo trên người Tô Dật đang kéo lên, trở nên càng ngày càng kinh khủng, áo bào xám phần phật, giống như thiếu niên Chiến Thần!
Ba mặt khác của Đăng Thiên Thai, giờ phút này các đệ tử Thần Kiếm Môn lại không biết phát sinh chuyện gì.
Bọn họ không cách nào nhìn thấy, nhưng uy thế đáng sợ kia lại bao phủ và giam cầm bọn họ.
Bọn họ chỉ có thể ngước mắt nhìn hư không gió giục mây vần, thiên địa biến sắc, uy áp đáng sợ, như muốn quỳ bái!
Tô Dật ngước mắt, lỗ chân lông toàn thân tràn ra ánh sáng, trong suốt long lanh giống như ôn ngọc.
Oanh!
Ánh mắt màu đỏ thẫm như liệt nhật, ánh sáng thuộc tính hội tụ thần quang đang chấn động, mang theo khí tức uy nghiêm hủy diệt, tiếp tục leo lên tầng thứ bảy.
Ù ù!
Toàn bộ Đăng Thiên Thai, uy áp cuồn cuộn như gió giục mây vần, thiên địa biến sắc, khủng bố ngập trời, để tất cả người xem ở hiện trường run rẩy bất an, cảm ứng được một loại khủng bố tim đập nhanh.
Tô Dật không sợ không cố kỵ, như có một loại thần uy nghiêm nghị, ngẩng đầu dậm chân, quanh người bao phủ thần quang, uy áp hủy diệt không gì so sánh nổi, tràn ngập khí thế kinh người.
Ngao ô…
Bỗng dưng, thú hống giống như sấm sét, trong hư không mây đen cuồn cuộn, thiểm điện xuyên toa, có hư ảnh hung thú hiện lên.
Ngao ô…
Thú hống kinh người, có ưng kích trường không, to lớn che đậy nửa bầu trời.
Có nộ vượn nện ngực, cao ngất như núi.
Có mãnh hổ làm bộ muốn lao ra, vượt qua hư không.
Có giao long giương nanh múa vuốt, vắt ngang không trung…
Hình ảnh này quá rung động, thiên địa đang rung chuyển, gió giục mây vần.
Toàn bộ Thần Kiếm Môn ở lúc này, đều đột nhiên lay động.
Thuỷ triều lên xuống, đồi núi lay động, mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội!
– Trời ạ, chuyện gì phát sinh!
Trong Thần Kiếm Môn, lần lượt từng bóng người nhảy ra, ánh mắt hoảng sợ.
Lập tức, từng ánh mắt lần theo thiên địa rung chuyển nhìn về phía Đăng Thiên Thai.
Nơi đó thần quang bạo phát, sấm sét vang dội, gió giục mây vần, khiến người ta kinh hãi!
– Là Đăng Thiên Thai, phát sinh chuyện gì!
Trong Thần Kiếm Môn, có cường giả biến sắc, bay lên trên không, nhanh chóng lao về phía Đăng Thiên Thai.
Bốn phía Đăng Thiên Thai, khí tức cuồn cuộn.
Đệ tử ba mặt khác chỉ có thể nhìn thấy hư không rung chuyển, sấm sét vang dội, ánh sáng mông lung.
Trong mây đen, từng con hung thú dữ tợn mang theo khí tức đáng sợ buông xuống, làm cho cả thiên địa trở nên mơ hồ.
Mọi người lạnh mình tim đập nhanh, quỳ sát cúng bái.
Khí tức này quá đáng sợ, không ai có thể chống cự.
Ngao ô…
Từng hư ảnh đại thú lao về phía Tô Dật, giống như muốn nghiền nát hắn.
Đại thú là hư ảnh, nhưng uy thế lại là thực.
Nếu như là người khác, chỉ sợ đã sớm quỳ rạp trên đất, bị khí thế kia nghiền ép phá hủy.
Nhưng Tô Dật y nguyên ngẩng đầu, trên người có ánh sáng bao bọc, không sợ không cố kỵ, cất bước mà lên.
Từng hư ảnh dữ tợn vọt thẳng đâm vào trên người Tô Dật.
Ong ong!
Mỗi một lần va chạm, sinh linh ở vùng thế giới này đều có thể nghe được thanh âm rồng ngâm hổ gầm, âm vang điếc tai, vang vọng bầu trời, bộc phát ra tia sáng chói mắt.
Mỗi một lần va chạm, Tô Dật leo lên bậc thang càng gian nan, tốc độ cũng dần dần chậm lại, nhưng y nguyên ngẩng đầu ưỡn ngực!
Tất cả những người có thể nhìn thấy, ánh mắt đều ngây ra như phỗng, kinh hãi thất sắc.
Rất nhiều cường giả Thần Kiếm Môn xuất hiện ở bốn phía Đăng Thiên Thai, nhìn thấy hết thảy.
Khi bọn hắn nhìn thấy thiếu niên dẫn dắt động tĩnh kia, đều ngây ra như phỗng, cả kinh thất sắc!
– Có người đi lên tầng thứ bảy, khó trách!
– Chẳng lẽ Thần Kiếm Môn ta lại muốn xuất hiện một yêu nghiệt nghịch thiên sao!
Cường giả Thần Kiếm Môn càng ngày càng nhiều, nhìn thấy hết thảy, thần quang hoa mắt.
– Khó trách Thần Kiếm Môn thiên địa rung chuyển, gió giục mây vần, lại có đệ tử đi lên tầng thứ bảy.
Đăng Thiên Thai cương phong cuồn cuộn, năng lượng mãnh liệt!
Tô Dật dậm chân, ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt nghiêm nghị, từng bước đi lên.
Mỗi một bước rơi xuống, Đăng Thiên Thai dưới chân Tô Dật đều giống như lay động, có vết nứt lan tràn.
Ầm ầm…
Qua bậc thang thứ năm mươi, hư ảnh đại thú dần dần biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, thiểm điện xuyên toa.
Mây đen thật dày, bên trong uẩn nhưỡng tia chớp màu bạc, từng đạo từng đạo hồ quang điện tàn phá bừa bãi, mang theo uy áp đáng sợ.
Trên ngọn núi, Hữu hộ pháp và Tư Đồ Lưu Vân mắt sáng như đuốc, khóa chặt lấy thân ảnh kia.
– Đây là thiên uy, áp chế ý chí, không ai có thể qua, trừ khi có thiên tư Thiên phẩm!
Tư Đồ Lưu Vân nói, trong lòng như có sóng to gió lớn.
Đăng Thiên Thai là do tiền bối của Thần Kiếm Môn bố trí, câu thông thiên địa, muốn leo lên tầng thứ bảy, trừ khi có thể khiêu chiến thiên uy, có thiên tư Thiên phẩm.
Nếu không sẽ bị áp chế.
Huống chi Tô Dật còn chỉ là dựa vào nghị lực muốn leo lên tầng thứ bảy, đây là lấy bản thân khiêu khích thiên uy, sợ là sẽ gặp phải áp chế càng thêm nghiêm khắc.
Hữu hộ pháp không nói gì, đã ngây ra như phỗng.
Thiên uy áp chế ý chí, đây là tiểu tử kia lấy ý chí của mình khiêu chiến thiên uy, quá hung hãn, nếu thành công, xem như tiểu tử này thiên tư bình thường, nhưng bằng nghị lực của mình, lại cường hãn biến thái hơn thiên tư Thiên phẩm.
Trong sấm sét vang dội, Tô Dật tóc đen bay múa, tiếp tục đi lên.
Ầm ầm…
Xì xì xì…
Sấm sét vang dội, hồ quang điện hội tụ, lập tức đánh về phía Tô Dật.
Từng đạo từng đạo lôi đình rơi vào trên thần quang, lập tức biến mất.
Lôi điện kinh thiên động địa, thiểm điện và thần uy đồng thời phóng thích, muốn phá hủy hết thảy!
Vùng thế giới này nổi sóng chập trùng, thật quá đáng sợ!
Mỗi một tia chớp rơi vào trên người Tô Dật, đều phát ra tiếng sấm kinh thiên, đinh tai nhức óc.
Tô Dật mỗi bước ra một bước, Đăng Thiên Thai đều rung động một lần, khiến hồn phách người ta run rẩy, sợ mất mật!
– Tô Dật thật đáng sợ, Vạn Kiếm Đại Hội lần này, hắn là muốn từ trong hàng đệ tử ngoại môn nghịch tập, muốn cùng những thiên tài đỉnh phong kia quyết đấu sao!
Người người run như cầy sấy, thiếu niên kia giống như Chiến Thần, thật quá đáng sợ.
– Hắn là Tô Dật sao!
Bốn phía càng ngày càng nhiều cường giả bay lên không trung, kinh hãi biến sắc, thiếu niên kai thật quá đáng sợ, dẫn ra uy áp của Đăng Thiên Thai, để bọn hắn cũng không dám tới gần, chỉ có thể xa xa đứng nhìn!
Chương 408
Tốc độ của Tô Dật càng ngày càng chậm, trên hư không sấm sét vang dội, càng ngày càng đáng sợ.
Giờ phút này Tô Dật mỗi bước ra một bước, leo lên cấp một, đều rất chậm chạp.
Tô Dật mỗi bước ra một bước, đều giống như mang theo toàn bộ Đăng Thiên Thai ù ù rung động, áp bách hư không.
Ánh sáng trên người càng ngày càng mờ, đang không ngừng ma diệt ở trong lôi đình, thân thể Tô Dật dần dần lung lay sắp đổ, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị oanh rớt xuống Đăng Thiên Thai.
Mười bước sau cùng, ánh sáng quanh người Tô Dật đã ảm đạm, bị lôi điện bao phủ, uy thế đáng sợ làm thân hình lay động, sắc mặt trắng bệch.
Ngoại nhân cảm ứng được uy áp đã đáng sợ như thế, mà uy áp đáng sợ này, Tô Dật thân ở trung tâm mới càng cảm nhận được rõ ràng.
Uy áp vô hình từ ngoài vào trong, áp chế hết thảy, chỗ nào cũng có, muốn tê liệt thân thể, nghiền ép linh hồn, muốn ma diệt ý chí của Tô Dật.
Phốc phốc…
Rốt cục, ở dưới uy áp đáng sợ, trong miệng Tô Dật phun ra một ngụm máu tươi, cước bộ lảo đảo, kém chút lăn xuống dưới.
– Định!
Tô Dật rống to, khí thế bạo phát, như một pho tượng chiến thần khôi phục, một chân hung hăng đập mạnh, đi lên một cấp, tiếp tục ngạo nghễ mà đứng!
Long!
Trong chớp mắt, thiên địa run rẩy, giống như có Thần Ma đang gào thét, khiến người ta lạnh mình tim đập nhanh!
– Tô Dật, cố lên, ngươi nhất định có thể!
Tầng thứ ba Đăng Thiên Thai, Trương Khánh ngước mắt nhìn xa xa, song quyền nắm chặt, lớn tiếng hô một tiếng, hi vọng Tô Dật có thể nghe thấy.
– Tô Dật cố lên, chịu đựng, đạp vào tầng thứ bảy!
Theo Trương Khánh nói xong, nhất thời có đệ tử phụ họa.
– Trong hàng đệ tử ngoại môn, vẫn có thể đi ra hạng người khủng bố kinh diễm, Tô Dật cố lên!
– Tô Dật cố lên!
Trong đám người, có đệ tử như trợ uy gào thét, hội tụ thành sóng âm, tuy tiếng gầm bị sấm sét bao phủ, nhưng vẫn có thể khoách tán ra.
Tô Dật tiếp tục trèo lên, cực kỳ cố sức.
Lần nữa hạ xuống một bước, Đăng Thiên Thai oanh minh, hồ quang điện sáng chói bao phủ Tô Dật.
Phốc…
Khóe miệng Tô Dật lại tràn ra máu tươi, uy áp áp chế ý chí, nghiền ép linh hồn, muốn xé nát thân thể, giống như bị Thập Vạn Đại Sơn áp chế.
Tô Dật tim đập rộn lên, đã sắp không thở nổi.
Uy áp quá mức cuồn cuộn, vô biên vô hạn!
Tô Dật cắn răng, tiếp tục dậm chân đi lên, từng bước một, khí thế bạo phát, giống như cùng thiên địa cộng minh, chấn động hư không!
– Quá cường đại!
Đệ tử phía dưới kích động, lạnh run, lông tơ dựng đứng.
Thiếu niên kia giống như là bọn họ ở trên Đăng Thiên Thai, cùng chung tiến thoái, làm người kích động!
Phốc phốc…
Một bước cuối cùng, Tô Dật phun máu, ánh sáng trên người đã ảm đạm.
Áo bào thẩm thấu vết máu, trên thân thể xuất hiện vết nứt, Kim Cương chi thể cũng bị ép phá.
Phun ra một ngụm máu tươi, thân thể Tô Dật rốt cục cong xuống, gian nan mà đứng, toàn thân chảy máu.
Hắn thụ thương, đã đến cực hạn!
– Cái này quá gian nan, xem như kém một bước cuối cùng, cũng đã đẩy đủ yêu nghiệt!
Có đệ tử mở miệng, uy áp cường đại kia không khó tưởng tượng, có thể đến một bước cuối cùng, đã cực kỳ đáng sợ.
– Một bước cuối cùng, còn đáng sợ hơn tất cả bậc thang lúc trước cộng lại!
Hư không xa xa, có cường giả Thần Kiếm Môn mở miệng, mắt sáng như đuốc.
– Nhìn như một bước, nhưng chính là một rãnh trời!
Có thân ảnh già nua mắt lộ tinh quang, chấn động thì thầm.
Trên ngọn núi, Hữu hộ pháp nắm chặt song quyền, mắt nhìn xa xa nói:
– Một bước cuối cùng, chung quy phải ngừng bước sao?
– Nhìn như một bước, lại khác biệt trời vực, một bước cuối cùng, tiểu tử này còn có thể kiên trì sao!
Tư Đồ Lưu Vân mắt như biển lửa, nổi lên thủy triều.
Lưng Tô Dật hơi cong, bị lực lượng áp bách từ ngoài vào trong, miệng không ngừng chảy máu, sắc mặt trắng bệch!
Nhưng giờ phút này, sắc mặt hắn lại không chút sợ hãi, thậm chí trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhếch miệng lẩm bẩm nói:
– Một bước cuối cùng, ngươi cho rằng ngăn cản được ta sao!
Nói xong, ở dưới vạn chúng chú mục, Tô Dật cởi xuống phá kiếm phía sau.
Keng!
Phá kiếm rơi xuống đất, tay trái nắm chặt.
Oanh!
Trong chớp mắt, sống lưng Tô Dật lại thẳng tắp, Hỗn Nguyên Chí Tôn Công vận chuyển tới cực hạn, toàn thân lấp lóe ánh sáng, khí tức khủng bố tràn ngập cả cơ thể.
Ầm ầm!
Giống như cảm ứng được Tô Dật phản kháng, hư không trên Đăng Thiên Thai run rẩy, hồ quang điện càng kinh người, hội tụ vào một chỗ, hình thành lôi cầu sáng chói, nương theo lôi điện chi uy, hồ quang điện nương theo khí thế ngập trời, cực kỳ đáng sợ, giống như muốn hủy diệt hết thảy.
Đây là thiên uy hội tụ, nó đang cảnh cáo, nếu mạnh mẽ xông tới sẽ bị diệt sát!
Trên ngọn núi, trong mắt Tư Đồ Lưu Vân có hào quang óng ánh, thần sắc cực kỳ ngưng trọng.
– Tiểu tử, đã đến cuối rồi, không nên mạnh mẽ xông tới, nếu không sẽ bị diệt sát!
Hư không xa xa, có cường giả Thần Kiếm Môn ánh mắt rung động, người nào cũng có thể cảm ứng được uy áp cường đại kia.
Lôi cầu kia đã không phải ngăn trở, mà ẩn chứa sát ý, nếu không thể chống lại thiên uy, thực sẽ bị mạt sát ở trên Đăng Thiên Thai.
– Tới đi!
Bên ngoài thân thể Tô Dật lại bị ánh sáng màu đỏ bao phủ, tay trái cầm kiếm, bễ nghễ thế gian, như Chiến Thần bất khuất!
– Rống…
Hắn hét lớn một tiếng, phá kiếm vung lên, Tô Dật bước ra một bước, leo lên tầng thứ bảy của Đăng Thiên Thai.
Oanh!
Trong chớp mắt, thiên địa run rẩy, gió giục mây vần, sơn hà oanh minh.
– Không tốt!
Giờ phút này, một bước cuối cùng, đệ tử bốn phía Đăng Thiên Thai đều đã có thể thấy rõ ràng.
Ở trên tầng thứ bảy, một thiếu niên đứng đó, lôi cầu đáng sợ mang theo thiên uy cuồn cuộn, cũng cùng lúc rơi xuống.
Lôi cầu mang theo thiên uy, trùng trùng điệp điệp, sấm sét vang dội, ở dưới lực lượng áp chế vô cùng vô tận, hư không giống như muốn vỡ nát.
– Ngươi muốn cản ta, đánh nát là được!
Tô Dật rống to, một cổ khí tức uy nghiêm bá đạo bao phủ, nguyên khí hội tụ ở trên quyền phải, khuôn mặt lộ ra gân xanh, tăng thêm mấy phần dữ tợn.
Oanh!
Đồng thời Tô Dật vung tay lắc một cái, nắm tay phải oanh về phía lôi cầu.
Một cỗ lực lượng đáng sợ như núi lửa phun trào, nắm đấm của Tô Dật bành trướng, có thanh âm sấm sét truyền ra.
Trong chớp mắt, uy áp như bá vương giác tỉnh, Hoàng giả buông xuống ở trên người Tô Dật cũng nhảy lên tới cực hạn.
Mọi người đều trợn tròn mắt, giờ phút này thiếu niên kia không lùi mà tiến tới, đối kháng thiên uy, cái này là hung hãn bực nào!
Trong nháy mắt, một quyền va chạm với lôi cầu.
Chương 409
Toàn bộ Đăng Thiên Thai run rẩy, giống như muốn sụp đổ.
Lôi điện tàn phá bừa bãi, bao phủ hết thảy.
Thiểm điện loá mắt khuếch tán ra, bao quát toàn bộ Đăng Thiên Thai.
– Quá kinh người, Tô Dật có thể chống lại sao?
Có đệ tử chấn động, ở dưới thiên uy cuồn cuộn, làm cho thân thể hắn run rẩy!
– Nếu như không cách nào chống lại, Thần Kiếm Môn ta sẽ tổn thất một thiên tài đỉnh phong, nếu có thể chống lại, sau này Tô Dật sẽ là đệ nhất nhân của Thần Kiếm Môn ta!
Xa xa có cường giả Thần Kiếm Môn nhìn lôi điện bạo động, cũng hãi hùng khiếp vía!
Bốn phía còn có từng đạo khí tức mịt mờ đang giao lưu.
Toàn bộ Đăng Thiên Thai không ngừng rung động, vang lên ầm ầm.
Mọi người chấn kinh, con ngươi trợn to, kinh hãi đến không thể tin!
– Có thể chống lại sao?
Hứa Giai Tuệ, Trương Khánh ngừng thở, hai tay nắm chặt, móng tay tiến trong thịt cũng không biết, đủ thấy khẩn trương như thế nào.
Thời gian cũng không có quá dài, nhưng lại khiến người ta cảm thấy nó dài dằng dặc.
Bầu không khí khẩn trương khiến người ta hô hấp khó khăn, nguyên khí ngưng kết, hình ảnh giống như dừng lại.
Hết thảy rốt cục chấm dứt, lôi điện dần dần biến mất.
Hết thảy tiêu tan, bốn phía gió giục mây vần, dị tượng giống như tận thế cũng tiêu tán.
Ánh mặt trời bắt đầu bắn xuống, ánh mắt sáng rõ, lôi vân tiêu nhạt, tựa như chưa bao giờ xuất hiện qua.
Có người nín hơi mong đợi, khẩn trương, bốn phía giống như hết thảy đều ngưng kết, lâm vào một loại trạng thái đứng im nào đó.
Thời điểm hết thảy rõ ràng, trên đỉnh Đăng Thiên Thai, một thiếu niên đã đứng ở trên tầng thứ bảy.
Thiếu niên kia tóc đen rối tung, tay trái chống kiếm, quanh người bao phủ ánh sáng, uy áp hung hãn, như bễ nghễ thế gian, ánh mắt sáng chói khiếp người.
Giờ phút này, chỉ có Tô Dật mới biết vừa rồi gian khổ cỡ nào, chống phá kiếm mới có thể đứng thẳng, bị thương cực kỳ nghiêm trọng.
Nhưng trong lòng Tô Dật lại mừng rỡ, nương theo thực lực bản thân, mình đã leo lên Đăng Thiên Thai, không hề dựa vào ánh sáng thần bí.
Oanh!
Thiên địa ù ù, trên bầu trời đột nhiên có quang mang kim sắc phủ xuống.
Quang mang kim sắc này cực kỳ lộng lẫy, bao phủ ở trên người Tô Dật.
Thời điểm ánh sáng này bao phủ, kim quang rạng rỡ, giống như có lực lượng vô cùng vô tận quán chú cho Tô Dật.
Mắt trần có thể thấy, Tô Dật bị kim quang bao phủ, năng lượng thiên địa dập dờn, sương mù mông lung, khí tức trên thân thể không ngừng khôi phục, thậm chí kéo lên.
Rất nhanh, có thể thấy được vết thương trong nháy mắt khôi phục, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, khí thế trong thân thể lại lần nữa sôi trào.
Kim quang rạng rỡ, Tô Dật thần uy lẫm liệt, sừng sững ở trên Đăng Thiên Thai, thần quang bao phủ, giống như Chiến Thần bễ nghễ thế gian!
Tất cả ánh mắt mọi người đều chấn kinh, kinh ngạc!
– Đây là…
Trên núi, Tư Đồ Lưu Vân vọt lên hư không, ánh mắt kinh ngạc nhìn Đăng Thiên Thai.
– Ta hiểu rồi, Tô Dật thành công, lấy chiến lực của mình leo lên tầng thứ bảy Đăng Thiên Thai, đây là Đăng Thiên Thai khen thưởng!
Hư không xung quanh, có cường giả Thần Kiếm Môn run rẩy nói.
Thiếu niên kia, lấy chiến lực của mình trèo lên đỉnh Đăng Thiên Thai.
– Hắn thành công, thành công leo lên Đăng Thiên Thai, quá đáng sợ, so với thiên tư Thiên phẩm chỉ hơn chứ không kém.
– Đây là thật àsao Tô Dật thành công trèo lên đỉnh!
Toàn trường chấn động, thật không thể tin.
Tô Dật thật trèo lên đỉnh, đây là tồn tại có thể so với thiên tư Thiên phẩm trong truyền thuyết, bọn họ tận mắt chứng kiến truyền thuyết sinh ra.
Một người thiên tư bình thường, lại dựa vào ý chí của mình trèo lên đỉnh Đăng Thiên Thai, cái này thật á đáng sợ.
– Thần Kiếm Môn ta muốn đại hưng!
Trên ngọn núi, đồng tử của Hữu hộ pháp co lại, trong lòng chấn động không gì sánh nổi.
– Một bước lên trời, kẻ này phi phàm, Thần Kiếm Môn đại hưng!
Khí tức của Tư Đồ Lưu Vân ba động, hai con ngươi giống như ẩn chứa biển lửa.
– Ta liền biết huynh có thể!
Hứa Giai Tuệ ngước mắt, quần áo tung bay, dù mặc trang phục thống nhất của đệ tử ngoại môn, cũng không che lấp được khí tức xuất chúng, lúm đồng tiền mê người, con ngươi thanh tịnh mà mỹ lệ.
– Quá kinh người, từ nay về sau, Tô Dật chính là đệ nhất nhân của Thần Kiếm Môn ta sao!
Bốn phía xôn xao, Tô Dật thật đáng sợ, truyền ngôn người có thiên tư Thiên phẩm sẽ cực kỳ kinh khủng, cường đại mà hung hãn, có thể quét ngang hết thảy.
Mà bây giờ Tô Dật chứng minh mình cũng không thua thiên tư Thiên phẩm.
Oanh!
Trên Đăng Thiên Thai, nhìn như chậm chạp, kì thực rất nhanh, mắt trần có thể thấy, khí thế trên người Tô Dật nhảy lên tới đỉnh phong, kim quang rạng rỡ, khí tức như Phi Long trùng thiên, thừa thế xông lên, trực tiếp kéo lên một cấp độ.
– Hắn lại đột phá?
Mọi người trợn tròn mắt, giờ khắc này, thiếu niên kia đã đủ đáng sợ, nhưng bây giờ còn đột phá ở trước mặt bọn hắn.
– Hắn leo lên Đăng Thiên Thai, đây là Đăng Thiên Thai khen thưởng!
Hư không xa xa, có cường giả mở miệng.
– Đăng Thiên Thai là tiền bối của Thần Kiếm Môn ta bố trí, câu thông thiên địa, Tô Dật leo lên Đăng Thiên Thai, không có bị hủy diệt, chống lại thiên uy, sẽ được khen thưởng rất lớn, trực tiếp đột phá chỉ là chín trâu mất một sợi lông, trọng yếu nhất là sẽ được năng lượng thiên địa rèn luyện, chỗ tốt này mới là to lớn nhất.
Có thân ảnh già nua mở miệng, ánh mắt lấp lóe như sao, thần sắc rung động.
Đăng Thiên Thai câu thông thiên địa, giờ phút này Tô Dật đạt được chỗ tốt là đến từ thiên địa.
Hai con ngươi Tô Dật đã đóng chặt, yên tĩnh đứng đấy, bị kim quang bao phủ.
Giờ phút này không ai nhìn thấy ở trong kim quang rạng rỡ, bên ngoài thân Tô Dật có một tầng da hơi mỏng rớt xuống.
Da khô rơi xuống, cơ thể Tô Dật càng như ôn ngọc, càng cường đại hơn.
Giờ phút này kim quang trên Đăng Thiên Thai đến từ thiên địa, có tác dụng ngăn cách hết thảy, không người có thể nhìn trộm được cải biến trên người hắn, đây là một loại thuế biến mới.
Cũng chỉ có Tô Dật rõ ràng, giờ phút này năng lượng quán chú ở trong cơ thể mình tới từ thiên địa, đang giúp mình phạt xương tẩy tủy, để Kim Cương chi thể càng hoàn thiện, càng hoàn mỹ vô khuyết.
Nếu giờ phút này có cường giả nhìn thấy biến hóa trên người Tô Dật, tất nhiên sẽ cực kỳ kinh hãi.
Thân thể bực này thật đáng sợ, đủ để so sánh với Yêu tộc ấu tể, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém.
Dạng thân thể này, giống như đến một cực hạn.
Chương 410
Thân thể một nhân loại, còn là một tiểu gia hỏa, có thể đến cấp độ như vậy, cái này nếu nói ra, tuyệt đối sẽ hù chết người.
Thiếu niên như vậy, từ trong ra ngoài đều rất đáng sợ, nếu như để ngoại giới biết được, sợ là sẽ dẫn ra phong vân, chấn động đương thời!
Ở trên linh hồn, lúc này Tô Dật cũng cảm giác năng lượng thiên địa đang rèn luyện linh hồn, hiệu quả sẽ không dưới nhục thân.
Cho tới nay, Tô Dật biết ở cảnh giới ngang nhau, mình không cần sợ hãi bất luận kẻ nào, thậm chí là Yêu tộc.
Nhưng Tô Dật không thoả mãn ở đó, mình muốn trở thành cường giả, mình muốn bảo vệ hết thảy bên người, ngày sau đạp vào Thánh Sơn đòi lại công đạo thuộc về mình, thì không chỉ phải chiến thắng cùng cảnh giới.
Chỉ có hết thảy càng hoàn thiện, căn cơ càng kiên cố, mới có thể đi càng xa.
Đoạn thời gian trước, tu vi đột nhiên tăng mạnh, tăng trưởng quá nhanh, để căn cơ của Tô Dật trong lúc vô hình có chút tì vết.
Tuy tì vết này mắt thường không thể thấy, có thể xem nhẹ, nhưng Tô Dật lại có thể trong lúc vô hình cảm ứng được, tì vết này y nguyên tồn tại, có lẽ một ngày nào đó sẽ nhảy ra gây hại.
Bây giờ ở dưới năng lượng thiên địa trùng kích, Tô Dật có thể cảm ứng được, tì vết bị ma diệt, thân thể được hoàn thiện.
Nhưng Tô Dật không thấy đủ, càng nghiêm khắc với mình, tương lai mới có thể càng mạnh.
Kim quang bao phủ, trên người Tô Dật phóng thích ra ánh sáng, khí tức cường đại.
Một lúc sau, kim quang rốt cục biến mất, năng lượng bốn phía bắt đầu tiêu tán.
Tô Dật mở mắt, cảm ứng thân thể, đã là Nguyên Linh cảnh tứ trọng, khí thế cuồn cuộn, linh hồn tràn đầy, nguyên khí bành trướng.
– Làm sao nhiều người như vậy…
Tô Dật nhìn thấy bốn phía xuất hiện lít nha lít nhít cường giả Thần Kiếm Môn, cảm ứng được trong hư không bắn ra rất nhiều khí tức cường đại, khẽ nhíu mày, có chút cười khổ.
– Xem ra mình leo lên tầng thứ bảy, gây ra quá nhiều người chú ý.
Đây không phải Tô Dật muốn, không muốn gây ra quá nhiều người chú ý.
Tô Dật leo lên tầng thứ bảy Đăng Thiên Thai, thuần túy chỉ là muốn nghiệm chứng mình mà thôi.
Còn về sau chiếm được chỗ tốt, ngược lại để Tô Dật ngoài ý muốn.
Chỗ tốt này rất kinh người, là một đại cơ duyên.
Nhưng Tô Dật không muốn gây ra quá nhiều chú ý, Thần Kiếm Môn và Thánh Sơn đều ở Trung Châu, lấy Thánh Sơn to lớn, sợ là có rất nhiều tai mắt trong Thần Kiếm Môn, vạn nhất có tin tức gì truyền đến Thánh Sơn, bị người biết rõ, ở thời điểm mình chưa trưởng thành ra tay, cái này đối với mình là cực kỳ bất lợi.
Trong suy tư, ánh mắt Tô Dật đột nhiên sáng lên, đây là Đăng Thiên Thai, kiểm tra thiên tư và chiến lực, tuy không phải Trắc Nguyên Thạch, nhưng ít nhiều gì cũng giống như Trắc Nguyên Thạch.
Tô Dật biết tác dụng của không gian thần bí, một khi tiếp xúc đến Nguyên Thạch thì ngay cả mình cũng không cách nào khống chế, giống như ban đầu ở Man Thành.
Khóe miệng nhấc lên ý cười, Tô Dật cầm tàn khuyết, đồng thời hơi ngồi xổm xuống, nhẹ sờ Đăng Thiên Thai.
– A, Tô Dật đang làm cái gì vậy?
Nhìn động tác của Tô Dật, ánh mắt mọi người kinh ngạc, rất nghi hoặc.
Trên Đăng Thiên Thai, Tô Dật âm thầm hít sâu một hơi, bàn tay dán lên Đăng Thiên Thai, nguyên khí chầm chậm tuôn ra.
Oanh!
Bỗng dưng, Đăng Thiên Thai run lên, Tô Dật nhất thời cảm ứng được trong Đăng Thiên Thai có năng lượng nồng đậm đang chấn động.
Ù ù…
Đồng thời chùm sáng thần bí trong đầu Tô Dật giống như đột nhiên nhận lấy dẫn dắt, phát sinh động tĩnh.
Ào ào ào…
Có quang mang ầm ầm lướt ở trong đầu Tô Dật, lực lượng quỷ dị như thiểm điện lao ra.
Tô Dật có thể rõ ràng cảm ứng được, trong chùm sáng thần bí lan tràn ra lực lượng quỷ dị, thông qua bàn tay của mình trực tiếp lao vào trong Đăng Thiên Thai.
Tô Dật phảng phất như cảm ứng được trong lòng bàn tay mình hình thành lực lượng thôn phệ, hấp thụ năng lượng của Đăng Thiên Thai.
Ầm ầm…
Nhất thời, Đăng Thiên Thai vừa mới khôi phục bình tĩnh lại oanh minh, lung la lung lay, ánh sáng chiếu rọi, phát ra thanh âm rung động, hiển lộ ra bốn loại ánh sáng Hắc, Lục, Hồng, Bạch, cực kỳ lộng lẫy.
– Chuyện gì xảy ra…
Loại biến hóa này, trước đó chưa từng có, làm cho mọi người ở hiện trường sắc mặt đại biến.
– Lại có chuyện gì?
Hư không xa xa, cường giả Thần Kiếm Môn cũng kinh ngạc biến sắc.
Ken két…
Ánh sáng chiếu rọi, thanh thế to lớn, toàn bộ Đăng Thiên Thai tràn ngập vết nứt, giống như mạng nhện, nhanh chóng phủ đầy toàn bộ Đăng Thiên Thai.
– A, áp lực nhỏ đi rất nhiều!
– Thật kỳ quái, áp lực đột nhiên nhỏ đi rất nhiều!
Các đệ tử Thần Kiếm Môn ở trên Đăng Thiên Thai kinh ngạc, đều có thể cảm ứng được áp lực bao phủ quanh người mình nhỏ đi rất nhiều.
Ken két…
Trên Đăng Thiên Thai, vết nứt lít nha lít nhít lan tràn ra.
Nhưng chỉ mười mấy tức, hết thảy hoàn toàn biến mất, bình tĩnh trở lại.
Trên Đăng Thiên Thai ánh sáng ảm đạm đi rất nhiều.
– Thành công?
Tô Dật đứng dậy, mắt lộ ra ý cười, cảm giác trong Đăng Thiên Thai ẩn chứa không ít năng lượng.
Như Tô Dật nghĩ, Đăng Thiên Thai kiểm tra thiên tư, hẳn là có quan hệ tới Trắc Nguyên Thạch.
Từ vừa rồi Tô Dật cảm ứng được tình huống đến xem, Trắc Nguyên Thạch trong Đăng Thiên Thai tuyệt đối là một con số to lớn.
Hiện tại Tô Dật còn không biết trong không gian thần bí đạt được bao nhiêu chỗ tốt, cái này phải đích thân tiến vào trong không gian thần bí mới có thể biết được.
– Nhanh, áp lực nhỏ đi rất nhiều, nhanh đi lên, đạp vào tầng thứ tư, chúng ta liền có thể tiến vào Vạn Kiếm chiến trường!
– Nhanh, xông lên!
– Nhanh, nhất định phải tiến vào Vạn Kiếm chiến trường!
Rất nhanh, đệ tử trên Đăng Thiên Thai hiểu được, thừa dịp áp lực giảm nhiều, nhất thời thừa thế xông lên Đăng Thiên Thai.
Các đệ tử hy vọng có thể leo lên tầng thứ tư, tiến vào Vạn Kiếm chiến trường.
Trên Đăng Thiên Thai, vết nứt tràn ngập, không còn ánh sáng.
Nhưng cửa truyền tống không gian vẫn còn, tràn ngập quang mang, chiếu sáng rạng rỡ.
Còn về tầng thứ sáu và tầng thứ bảy, căn bản không có cửa truyền tống không gian.
Ngay cả cường giả Thần Kiếm Môn cũng không nghĩ đến, đệ tử ngoại môn kiểm tra thiên tư, sẽ xuất hiện một gia hỏa khủng bố leo lên tầng thứ bảy.
Ở những kỳ trước, đệ tử ngoại môn kiểm tra, có thể đạp vào tầng thứ năm cũng đếm được trên đầu ngón tay, trăm năm khó có một cái, càng đừng nói tầng thứ sáu.
Còn về tầng thứ bảy, dưới tình huống bình thường, là chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết.
Ào ào ào…
– Nhanh lên!
Chúng đệ tử tranh nhau chen lấn, nhanh chóng leo lên Đăng Thiên Thai.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Mịch Tiên Lộ [Dịch] Mịch Tiên Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Mich-Tien-Lo-2.jpg)



