[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 79 : Như Bẻ Cành Khô (c391-c395)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Như Bẻ Cành Khô
– Đáng chết!
Tráng hán kia tên Phổ Xuyên, tu vi Linh Hải tầng ba, cái này kỳ thực không tính yếu, đến chỗ nào cũng có thể tới lui tự nhiên, miễn cưỡng có thể xưng một tiếng cường giả.
Nhưng hắn lại bị bức ở trước mắt mọi người quỳ xuống xin tha, đây là nhục nhã cỡ nào?
Đại thù như vậy, lại thêm mơ ước tài vật trên người Lăng Hàn, hắn sao có thể trơ mắt thả Lăng Hàn rời đi!
Chỉ là nhị thế tổ Linh Hải tầng năm, sức chiến đấu tuyệt đối không vượt qua bốn tinh.
Dù hắn không địch lại, không phải còn có chín người sao?
– Thiếu niên, ngoan ngoãn giao ra không gian giới chỉ trên người, có thể thả ngươi một con đường sống.
Tên còn lại nói.
Cái này tự nhiên là lừa người, sau khi lấy được không gian giới chỉ, bọn họ sẽ ra tay hành hung.
Lăng Hàn cười, nhìn Hổ Nữu nói:
– Nữu Nữu, ngươi nói ta là người ngu ngốc sao?
– Lăng Hàn đương nhiên không phải ngu ngốc! Lăng Hàn là người thông minh!
Hổ Nữu vội vàng nói, sau đó vỗ vỗ lồng ngực nhỏ, nói bổ sung.
– Nữu cũng là người thông minh!
– Khà khà, nhưng mà có người xem ta là khỉ trêu chọc a!
Lăng Hàn lắc lắc đầu.
Hổ Nữu lộ hung quang nói:
– Nữu muốn cắn chết bọn họ!
– Nữu Nữu, giết người không nên dùng miệng, rất bẩn.
Lăng Hàn xoa xoa đầu nhỏ của nàng.
Hổ Nữu gật đầu liên tục, tuy nàng không cho rằng cắn chết người rất bẩn, nhưng nếu Lăng Hàn không thích, nàng tự nhiên sẽ tránh làm như thế.
– Các ngươi đủ chưa!
Mười người Phổ Xuyên đều giận dữ, một lớn một nhỏ này lại còn trêu chọc bọn họ.
Chỉ kỳ quái chính là, ngày hôm qua thật giống như không nhìn thấy tiểu cô nương kia a?
Đại khái theo hắn đồng thời tiến vào trại, trước vẫn ở trong phòng đợi đi.
Mọi người rất nhanh liền nghĩ “rõ ràng”.
– Nếu không nghe lời, vậy thì giết, miễn cho đêm dài lắm mộng!
Đám người Phổ Xuyên dồn dập kêu gào, người cả trại đều có mưu đồ với Lăng Hàn, tự nhiên phải tiên hạ thủ vi cường, miễn cho bị người khác đoạt đi.
– Ta đến!
Phổ Xuyên lập tức nhảy ra, cheng, trường đao ra khỏi vỏ, chém về phía Lăng Hàn.
Hổ Nữu ra tay, vèo, lập tức nhảy đến trên đầu Phổ Xuyên, đùng, quả đấm nhỏ đánh ra ngoài.
Nhất thời, đầu của Phổ Xuyên xoay quanh cái cổ chuyển bảy tám vòng, gáy bì đều xoắn đứt, một cái đầu người rớt xuống, phốc, máu tươi vọt lên cao tới ba trượng, như một suối máu, sau đó mới cấp tốc hạ xuống.
Võ giả khí huyết dồi dào, đặc biệt là Linh Hải Cảnh, đầu rơi cũng không lập tức chết đi, mà khua tay múa chân một trận, lúc này mới ầm ầm ngã xuống đất, nhưng tay vẫn còn co giật.
Tê, sao có thể có chuyện đó!
Phổ Xuyên tốt xấu gì cũng là Linh Hải tầng ba, lại bị một quyền giết chết? Hơn nữa ra tay lại là một tiểu nha đầu nhìn qua chỉ năm sáu tuổi, để người ta làm sao tin tưởng?
– Thét!
Hổ Nữu nhe răng rít gào, lần thứ hai giết ra ngoài.
Đùng, đùng, đùng, đùng…. nàng một quyền một tên, cấp tốc thu gặt mạng người, lấy tốc độ đáng sợ kia của nàng, ngay cả Thần Thai Cảnh cũng đau đầu, huống chi là Linh Hải Cảnh, căn bản không có sức phản kháng, không ai không bị nàng đánh bay đầu.
– Trốn a!
Mười người trong nháy mắt chỉ còn sót lại ba người, dồn dập chạy đi, nhưng có thể so tốc độ với Hổ Nữu sao? Thực sự là chuyện cười, chỉ hai cái hô hấp, ba người đều bị đánh nổ trái tim.
Mười người, diệt sạch.
Hổ Nữu chưa hết thòm thèm, ánh mắt hung ác nhìn về phía phía sau, thần thức của nàng cực kỳ mẫn cảm, phát hiện còn có nhiều người hơn ở phía sau, chỉ là khoảng cách quá xa, trong khoảng thời gian ngắn nàng không thể phát hiện vị trí cụ thể của mỗi người.
Trốn a!
Những người kia thấy rõ, mười Linh Hải Cảnh lại bị một tiểu cô nương giết sạch sẽ như bẻ cành khô, chiến lực như vậy quả thực biến thái, bọn họ lại không muốn đi chịu chết, liền vội vã trốn về trại.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, không có đuổi theo đại khai sát giới.
– Đi!
Hắn nắm tay của Hổ Nữu, tiếp tục hướng phía trước.
– Thực sự là không đơn giản.
Xa xa trên một cây đại thụ, một ông lão hơn sáu mươi tuổi ngưng mắt nhìn toàn bộ quá trình.
– Đinh Cao Dương, không chỉ thiếu niên, tiểu cô nương kia cũng là quái vật, tốc độ kia, chà chà, cực kỳ kinh người.
Phía sau ông lão, đứng hai người Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình, biểu hiện có vẻ rất cung kính.
– Mạc lão, ngài là cường giả Thần Thai Cảnh, bọn họ lại yêu nghiệt cũng không thể là đối thủ của ngài!
Đinh Cao Dương vội nịnh hót nói.
Mạc lão rất hưởng thụ, lộ ra nụ cười nói:
– Muốn đối phó hai Linh Hải Cảnh, bảng giá không thể như trước, phải gấp đôi.
Đinh Cao Dương lộ ra vẻ thịt đau, mời một cường giả Thần Thai Cảnh ra tay có thể tiện nghi sao? Hiện tại còn tăng gấp đôi! Chỉ có thể hi vọng trên người Lăng Hàn mang đồ vật đáng giá, nếu không hắn sẽ thiệt thòi chết mất.
Mạc lão lại nhìn Đinh Uyển Tình một chút, lộ ra vẻ mặt dại gái nói:
– Còn có, tối hôm nay để Uyển Tình đến nơi lão phu dừng một đêm.
Đinh Cao Dương ngay lập tức muốn nhảy lên, ông lão này thật quá mức, lại còn mơ ước nữ nhân của hắn! Hắn hừ một tiếng nói:
– Mạc lão, ngươi không nên quá mức, không nên quên ca ca của ta là ai!
Mạc lão không khỏi run lên, tên kia là nhân vật trên Thiên Kiêu Bảng giới trước, hơn nữa xếp hạng cũng không thấp.
Phàm là người có thể leo lên bảng, chỉ cần không ngã xuống, ngày sau tất thành Sinh Hoa Cảnh, xưa nay chưa từng xuất hiện ngoại lệ!
Nơi này là Ám Ma Sâm Lâm, nắm đấm nói chuyện, nếu hắn đắc tội tên kia… hậu quả khó mà lường được, dù Phong Ma Đường cũng sẽ không thay hắn ra mặt, chết cũng là chết vô ích.
– Hừ, vậy thì thù lao gấp đôi.
Mạc lão hừ lạnh một tiếng, từ ngọn cây nhảy xuống, giết tới phương hướng Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Trong lòng hắn khó chịu, vừa vặn cầm hai người này hả giận.
– Theo sau, ta muốn xem tiểu tử kia chết như thế nào!
Đinh Uyển Tình nói với Đinh Cao Dương.
Hai người cũng đuổi theo.
Tốc độ của Thần Thai Cảnh nhanh bực nào, mà Lăng Hàn và Hổ Nữu lại không có đi quá nhanh, bởi vậy, chỉ một hai phút sau, Mạc lão cũng đã đuổi theo, oanh, khí tức của Thần Thai Cảnh lộ ra, cực kỳ đáng sợ.
– Tiểu tử, lưu lại tính mạng!
Hắn uy nghiêm đáng sợ nói.
Lăng Hàn ngừng chân, xoay người lại, nhìn đối phương một chút nói:
– Ta nhớ không lầm, ngươi là một trong mấy Thủ Hộ giả của trại, họ Mạc a?
– Cạc cạc, không sai.
Mạc lão cười quái dị.
– Nếu biết thân phận của lão phu, còn không bó tay chịu trói?
Trong khi nói chuyện, Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình cũng chạy tới.
Lăng Hàn nhìn Đinh Cao Dương một chút, không khỏi ngạc nhiên, này chính là trung niên nhân buổi sáng nói cho hắn biết địa phương hàn nhiệt đan dệt kia, hóa ra là cố ý muốn dẫn hắn ra trại, để người đối phó hắn.
Hắn cười ha ha nói:
– Ông lão, một hồi làm Thủ Hộ giả, một hồi làm giặc cướp, da mặt của ngươi cũng thật dày!
– Lớn mật!
Mạc lão phẫn nộ, xa xa vỗ một chưởng, nguyên lực bắn ra, hóa thành một bàn tay cực lớn đập tới Lăng Hàn.
Đây chính là cường giả Thần Thai Cảnh nén giận ra tay, uy thế há không kinh người?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 392: Một Trượng Thiết Thân
Lăng Hàn không sợ, oanh, Lôi Đình Chiến Giáp toả ra hào quang, ở trước người hắn hình thành một hàng rào tia chớp.
Oành… bàn tay nguyên lực đánh tới, va vào hàng rào Lôi Điện, tiếng sét rung trời, để Đinh Cao Dương và Đinh Uyển Tình không cách nào chịu nổi.
Chỉ thấy sau một đòn này, bàn tay nguyên lực của Mạc lão đã bị đổ nát, mà Lăng Hàn thì vẫn đứng thẳng như cũ.
– Bảo giáp!
Trên mặt Mạc lão lập tức lộ ra vẻ tham lam, có thể hóa giải một đòn của hắn, bảo giáp như vậy tuyệt không đơn giản! Hơn nữa, ở trong tay Linh Hải Cảnh cũng có uy năng như vậy, nếu như ở trong tay hắn thì sẽ ra sao?
Chỉ sợ hắn sẽ vô địch ở trong Thần Thai Cảnh!
– Cạc cạc cạc, vậy thì đa tạ!
Mạc lão lại ra tay, chộp tới Lăng Hàn.
Lúc này, hắn không chỉ đánh ra nguyên lực, còn hòa vào ý chí võ đạo, hào quang óng ánh, vô lượng quang sinh, phảng phất như một vị Thần linh.
Thần Thai Cảnh là gì, ở trong Linh Hải bắt đầu dựng Thông Thiên Thần Thai, cấu kết thiên địa, chính là Thần Thai.
Chính vì có Thần Thai Cảnh quá độ, mới có Sinh Hoa Cảnh siêu phàm thoát tục.
Cường giả như vậy, uy năng quá mạnh mẽ.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, lấy ra Ma Sinh Kiếm, ong ong… hai cái mạch văn tối nghĩa thắp sáng, tỏa ra khí tức mạnh mẽ kinh sợ cửu thiên thập địa.
Sắc mặt của Mạc lão lập tức trắng nhợt, một chưởng này nhất thời vỗ không.
– Cái gì!
Lão gia hoả nhìn chằm chằm kiếm trong tay Lăng Hàn, kinh hô.
– Đây là Linh khí cỡ nào, tại sao có thể có uy thế khủng bố như thế?
Lăng Hàn cười nhạt, trên thực tế Lôi Đình Chiến Giáp cũng là Linh khí cấp mười, chỉ là hư hao quá nghiêm trọng, mới sẽ mất đi uy thế.
Bằng không hai Linh khí cấp mười đồng thời đến, bảo đảm lão gia hoả này ngay cả đứng cũng không đứng nổi.
Đáng tiếc, dù sao Linh khí cũng không phải pháp chỉ, một có thể sử dụng lâu dài, một cái khác hầu như là đồ dùng một lần, bởi vậy chỉ luận uy lực, Linh khí không sánh bằng pháp chỉ cùng cấp, trừ khi Linh khí thai nghén ra khí linh, có thể tự chủ thức tỉnh.
Nếu thật có một Linh khí cấp mười, hơn nữa có khí linh khống chế, vậy Lăng Hàn liền có thể quét ngang Thiên Nhân Cảnh.
– Lão gia hoả, duỗi cổ ra, ta sẽ để ngươi tự thể nghiệm Linh khí uy một hồi.
Lăng Hàn cười nói.
– Làm càn!
Mạc lão hừ lạnh, Linh Hải Cảnh nho nhỏ cũng dám nói năng lỗ mãng ở trước mặt hắn, không biết võ đạo tôn ti sao? Hắn lấy ra một cái khuyên đồng, đột nhiên vung lên, hô… hỏa diễm hừng hực, hóa thành một con Hỏa Lang, tấn công về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn vung kiếm chém, tuy Ma Sinh Kiếm chỉ kích hoạt hai cái mạch văn, nhưng đẳng cấp còn ở đó, bảy đạo kiếm khí cùng xuất hiện, đây chính là bị Ma Sinh Kiếm bổ trợ, kiếm khí oai quả thực không gì không xuyên thủng.
Phốc phốc phốc phốc… quả nhiên, mặc dù Hỏa Lang là Linh khí cấp năm đánh ra, nhưng vừa chạm vào bảy đạo kiếm khí, liền bị gọt vụn, trong tiếng kêu rên, lập tức hóa thành hỏa diễm, tiêu tán ở trong không khí.
Đinh Cao Dương, Đinh Uyển Tình đồng thời lộ ra vẻ kinh sợ, thiếu niên này thật đáng sợ, Thần Thai Cảnh không chỉ ra tay, hơn nữa còn lấy ra Linh khí, nhưng kết quả vẫn là không làm gì được Lăng Hàn.
Trên thực tế, Lăng Hàn căn bản không hề sử dụng toàn lực, bằng không lấy tu vi của hắn bây giờ, lại thêm hai Linh khí cấp mười, sức chiến đấu khẳng định vượt qua hai mươi tinh, Thần Thai tầng một lại tính là gì?
– Pháp không thiên địa, Tứ Tượng Bát Hợp!
Mạc lão bắt đầu liều mạng, hắn không cách nào nhịn được mình không bằng một tiểu bối Linh Hải Cảnh, hơn nữa hiện tại đối phương hùng hổ như thế, nếu như đột phá đến Thần Hải cảnh, sẽ mạnh đến mức độ cỡ nào?
Vì lẽ đó, nhất định phải giết chết, vĩnh viễn trừ hậu hoạn!
Theo một tiếng thét dài, thân thể của hắn đột nhiên cất cao, cao lên gấp đôi, đùng đùng đùng…. quần áo trên người hắn đều phá nát, cũng còn tốt, cuối cùng còn có một cái quần lót che giấu, bằng không cũng quá đồi phong bại tục.
Khí tức của hắn tăng lên rất nhiều, từ Thần Thai tầng một lập tức tiêu thăng đến tầng bốn.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Pháp tướng thiên địa này của ngươi cũng quá yếu đi, người ta mười trượng là đồng thân, trăm trượng ngân thân, ngàn trượng là kim thân, ngươi chỉ có một trượng, cái này xem như là thiết thân sao?
Hổ Nữu cười khanh khách, người khác không cho Lăng Hàn mặt mũi, nàng tự nhiên là phải cho.
– Đi chết!
Mạc lão nhấc chân, bàn chân lớn vung lên, sau đó tàn nhẫn đạp xuống Lăng Hàn.
– Đã nói rồi, Pháp tướng thiên địa của ngươi quá yếu, lấy ra quả thực là để người chê cười!
Lăng Hàn vung kiếm đón nhận, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, ý cảnh xuân hạ thu đông kéo dài không dứt.
Trên lý thuyết, sức mạnh của hắn kém xa Mạc lão, nhưng có Lôi Đình Chiến Giáp gia trì, lại thêm Ma Sinh Kiếm sắc bén, để hắn có thể đấu với Thần Thai tầng bốn.
Đương nhiên, trên đời ngoại trừ hắn, còn có ai có thể đồng thời lấy ra hai Linh khí cấp mười?
Hai người chiến đến kịch liệt, làm hai người Đinh Cao Dương nhin mà muốn rơi cằm.
Hóa ra… sức chiến đấu của Lăng Hàn mạnh mẽ đến mức độ như vậy!
Nếu sớm biết, thì không nên đi trêu chọc yêu nghiệt như vậy a! Nhưng chuyện đến nước này, bọn họ cũng chỉ có thể cầu khẩn Mạc lão phát uy, tuyệt đối phải trấn áp Lăng Hàn, bằng không bọn họ liền thảm.
Chỉ là, tình huống càng ngày càng gay go, sức chiến đấu của Mạc lão xác thực rất kinh người, nhưng Lăng Hàn có Lôi Đình Chiến Giáp bảo vệ, Mạc lão căn bản không gây thương tổn được hắn.
Ngược lại, Lăng Hàn công kích đủ để tạo thành uy hiếp cho Mạc lão.
Đây là chiến đấu hoàn toàn không công bằng.
– Không thể! Làm sao có khả năng! Kia là Thần Thai Cảnh a!
Hai người Đinh Cao Dương đều mất cảm giác.
Ngược lại là Đinh Uyển Tình trước tiên phản ứng lại, nói:
– Thừa cơ hội này, chúng ta nhanh chạy về trại, chỉ cần trốn về, tiểu tử kia cũng không dám tới tìm chúng ta.
– Được, đi! Chỉ cần ca ca ta đến, tiểu tử này làm sao cũng phải chết!
Bọn họ vội vã xoay người rời đi, nhưng mới vừa quay người, liền thấy một tiểu cô nương như ngọc đang cười tươi rói đứng phía trước, đáng yêu đến khiến người ta chỉ muốn hôn một cái.
Nhưng hai người Đinh Cao Dương lại run rẩy, tiểu nha đầu này ra tay tàn nhẫn, sức chiến đấu kinh người, mười Linh Hải Cảnh cơ hồ bị nàng diệt sạch trong nháy mắt, chiến lực như vậy ngay cả bọn họ cũng xấu hổ không bằng.
Quả thực là tiểu ác ma!
Mà hiện tại, tiểu ác ma này đang chặn đường đi của bọn họ.
– Tiểu cô nương, ngoan, để chúng ta rời đi có được hay không?
Đinh Uyển Tình nỗ lực để cho mình ra vẻ ôn nhu.
– Không được, Nữu sẽ không để cho các ngươi đi!
Hổ Nữu nhìn chằm chằm hai người, nàng chỉ dự định ngăn trở hai người, để cho Lăng Hàn giải quyết.
– Tiểu nha đầu chết tiệt!
Ánh mắt của Đinh Cao Dương âm lệ, tay khẽ vung, đã có thêm một thanh lợi kiếm, trên thân kiếm có từng đạo hoa văn màu máu, tỏa ra khí tức âm u đáng sợ.
– Huyết Lãng Kiếm!
Nhưng Đinh Uyển Tình lại lộ ra vẻ đại hỉ.
– Cao Dương ca, lúc nào gia tộc truyền Huyết Lãng Kiếm cho ngươi? Ha ha, lần này chúng ta không cần sợ tiểu tiện nhân này nữa.
Đinh Cao Dương không đáp, vung kiếm chém về phía Hổ Nữu, từng đạo huyết văn như mạng nhện mở ra, phô thiên cái địa.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 393: Băng Hỏa Hồ Lô Cốc
Hổ Nữu hoàn toàn không sợ, thân thể qua lại như thường ở trong huyết văn, nếu không tránh khỏi, nàng sẽ dùng móng vuốt xé hoặc dùng miệng cắn, liền bị nàng xé ra, cắn ra, năng lực khủng bố này để hai người Đinh Cao Dương chỉ có trố mắt.
Hai quái thai, tuyệt đối là hai quái thai a.
Một bên khác, Lăng Hàn đã hoàn toàn chiếm cứ thượng phong, ngay cả Huyền Nguyên Tam Thức cũng không cần, tay phải hắn triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, tay trái nắm thành đấm, không ngừng đánh Chiến Tượng Quyền.
Oanh… bảy đạo kiếm khí ngang dọc, mang theo tính sắc bén của Ma Sinh Kiếm, ngay cả Thần Thai Cảnh cũng không dám đón đỡ, bằng không nhẹ thì bị thương, nghiêm trọng có thể gãy tay gãy chân.
Nhưng Lăng Hàn có chút khó chịu, hắn chỉ có thể đánh ra bảy đạo kiếm khí, mà không thể cùng lúc đánh ra sáu đạo quyền khí, hai cái này không cách nào chồng chất.
Hắn rất phiền muộn, nhưng lại lập tức bật cười, nếu như cái này có thể vô hạn chồng chất, vậy hắn đồng thời sử dụng kiếm, oanh quyền, đá chân, vậy có thể nổ ra bao nhiêu khí?
– Lão gia hỏa, nên kết thúc rồi!
Lăng Hàn nói, hắn cũng không rảnh rỗi dây dưa với đối phương, Chư Toàn Nhi đến sớm hơn hắn, hơn nữa mị lực của nữ nhân này vô cùng lớn, không biết có thể khiến bao nhiêu người trợ giúp nàng tìm kiếm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, bởi vậy, hắn phải dành thời gian.
Mạc lão vừa sợ vừa giận, hắn đường đường là cường giả Thần Thai Cảnh, lại bị một thiếu niên áp chế? Hắn không cam lòng, chủ yếu là hai Linh khí trên người Lăng Hàn quá bá đạo, để hắn công kích không có kết quả, phòng ngự lại chật vật.
Còn tiếp tục như vậy, hắn thật sẽ bại.
– Thiếu niên, chúng ta không cừu không oán, lão phu cũng chỉ là bị người che mắt, không bằng ngưng chiến, được không?
Hắn đánh trống lui quân, thực sự không nghĩ ra lý do tử đấu với Lăng Hàn a.
Chỉ là cầm chút chỗ tốt của Đinh Cao Dương, vì thế liều mạng quá không đáng!
Lăng Hàn cười gằn nói:
– Thực buồn cười.
Ngươi đến truy sát ta, muốn giết ta, này chắc chắn sẽ không hạ thủ lưu tình, đánh không lại thì nói một tiếng không cừu không oán, lão cẩu, đầu ngươi bị lừa đá sao?
– Thằng nhãi ranh, ngươi dám!
Mạc lão tức giận đến run rẩy cả người, tiểu tử này mở miệng cũng quá độc ác.
Ánh mắt của hắn âm lệ nói:
– Ngươi thật muốn bức lão phu liều mạng sao?
– Ngươi liều mạng hay không, kết quả đều giống nhau.
Lăng Hàn từ tốn nói, hắn hít một hơi thật sâu, Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi.
– Hừ!
Mạc lão đánh liên tục ba chưởng, nhưng lại quay đầu bỏ chạy.
– Hiện tại còn muốn chạy? Đã chậm!
Lăng Hàn xuất kiếm, Huyền Diệu Tam Thiên nổ ra, xèo xèo xèo xèo… tám trăm ánh kiếm cùng chuyển động, phô thiên cái địa.
Đây chính là ánh kiếm do Ma Sinh Kiếm kích thích ra, uy năng cỡ nào?
Mạc lão xoay người lại, đề chưởng muốn chống đỡ, nhưng ánh kiếm đã cuồn cuộn vọt tới, giống như biển gầm nhấn chìm hắn.
Khi hết thảy ánh kiếm biến mất, Mạc lão cũng biến mất, chỉ còn dư lại huyết nhục, xương cốt vụn vặt bay lượn ở trên bầu trời.
Lăng Hàn hơi nghiêng người, nhặt lên một chiếc nhẫn, cái này là của Mạc lão.
Hắn nhìn lại hai người Đinh Cao Dương, bọn họ bị Hổ Nữu cản trở, muốn chạy trốn nhưng không được.
– Nữu Nữu, để ta tới!
Lăng Hàn tung kiếm mà đi.
Hai người Đinh Cao Dương đều sợ run tim mất mật, Lăng Hàn ngay cả Mạc lão cũng giết, so sánh với đó, bọn họ lại tính là gì?
– Bằng hữu, có chuyện gì từ từ nói, chúng ta chính là người của Đinh gia.
Đinh gia, Tứ Phương Thành Đinh gia, Gia chủ đại nhân là cường giả Sinh Hoa Cảnh! Ca ca của ta chính là Đinh Cao Tâm, nhân vật trên Thiên Kiêu bảng giới trước, bây giờ là Thần Thai tầng chín, hơn nữa còn ở đây.
Đinh Cao Dương giả vờ trấn định nói.
Hổ Nữu không nói lý, Lăng Hàn sẽ không như vậy chứ?
Lăng Hàn cắt một tiếng, cười nói:
– Không phải nói, trong Ám Ma Sâm Lâm không giảng bối cảnh gì sao?
Phí lời, trong Ám Ma Sâm Lâm xác thực không nói bối cảnh, chỉ xem thực lực của ai mạnh hơn.
Nhưng vấn đề là, hiện tại hắn đánh không lại, không thể làm gì khác hơn là dọn bối cảnh ra dọa người.
– Bằng hữu, chỉ là một chuyện hiểu lầm.
Đinh Cao Dương thấy Lăng Hàn không có lập tức động thủ, cho là có hy vọng, vội vã nói.
– Ha ha, ta giết các ngươi, cũng chỉ là một chuyện hiểu lầm.
Lăng Hàn cười nói, vung kiếm chém ra.
Phốc phốc… hai đạo kiếm khí xẹt qua, hai người Đinh Cao Dương liền bị chém giết, ở trước mặt Linh khí cấp mười, nếu không một chiêu miểu sát mới kỳ quái.
Lăng Hàn lại nhặt lên hai chiếc không gian giới chỉ, thu hoạch rất lớn a.
– Đi thôi.
Lăng Hàn cười nói, Hổ Nữu lập tức đáp ứng một tiếng, vui sướng ca hát, rừng rậm mới là địa phương để nàng cảm thấy tự tại.
Vừa đi, Lăng Hàn vừa nhìn đồ vật trong ba chiếc không gian giới chỉ.
Trong không gian giới của hai người Đinh Cao Dương hầu như rỗng tuếch, cái này cũng bình thường, bọn họ vừa tới Ám Ma Sâm Lâm, là đến hái thuốc, hiện tại tự nhiên không thể có thu hoạch gì.
Bất quá trong giới chỉ của Mạc lão lại có rất nhiều nguyên tinh, có điều đại bộ phận là nhất tinh, chỉ có mười mấy khối nhị tinh, cũng không phải quá giàu có.
Ngoại trừ nguyên tinh ra, còn có một bản võ kỹ, cùng với một tờ bản đồ.
Lăng Hàn thu tất cả vào trong Hắc Tháp, sau đó lấy cuốn vũ kỹ kia ra nhìn, đây là một môn trảo pháp Địa Cấp, nhưng trước đó không thấy Mạc lão triển khai, chỉ sợ hắn cũng vừa có được.
Võ kỹ Địa Cấp phải tới Thần Thai mới có thể tu luyện, Lăng Hàn liền ném môn võ kỹ này vào Hắc Tháp, lật xem tấm bản đồ kia.
Chỉ liếc mắt nhìn, hắn liền lộ ra nụ cười.
Đây là địa đồ của Ám Ma Sâm Lâm, vô cùng tường tận, đánh dấu tất cả khu vực ngoại trừ trung tâm, tỷ như địa điểm các trại, thuộc về thế lực nào, lại tỷ như khu vực nào có linh dược quý giá.
Ngoài ra, khu vực hoạt động của một ít yêu thú Sinh Hoa Cảnh cũng bị đánh dấu, lấy màu đỏ ghi chú để cảnh báo nguy hiểm.
Không tệ, giá trị của tấm bản đồ này vẫn tương đối quý giá.
Lăng Hàn tìm xuống, địa phương Đinh Cao Dương nói trên địa đồ đánh dấu là Băng Hỏa Hồ Lô Cốc, một nửa khu vực cả năm bị hàn băng bao phủ, nhưng nửa kia bởi vì có dung nham phun ra, nên xích hỏa trùng thiên, đúng là nơi hàn nhiệt đan dệt.
Nơi này có khả năng sinh dưỡng Xích Hồng Hàn Băng Thảo.
Lăng Hàn đuổi tới, khoảng cách cũng không tính xa, trong thung lũng này có một con yêu thú Thần Thai đỉnh phong, là một con rắn to, vô cùng đáng sợ, hơn nữa giảo hoạt, gặp cường giả Sinh Hoa Cảnh nó sẽ tiến vào kẽ băng ẩn giấu, gặp phải võ giả khác thì không chút lưu tình triển khai công kích, bởi vậy rất ít người tiến vào sơn cốc này.
Có điều, lấy điều kiện ác liệt như thung lũng này, hầu như không thể thai nghén ra linh dược gì, cũng không có cường giả Sinh Hoa Cảnh có ý đi giết con rắn kia, nên người hái thuốc sẽ tách ra rất xa.
Chỉ một ngày sau, hắn liền đến Hồ Lô Cốc.
Hắn vẫn không có tiến vào sơn cốc, nhưng đột nhiên cảnh giác, quay đầu lại, chỉ thấy phía sau mười trượng không biết lúc nào đã có thêm một người.
Ngạo Phong!
Tên này khẳng định là đến truy sát mình, có điều là Hàn Lâm mà hắn ngụy trang ra.
Ngạo Phong nguyên bản mặt đầy sát khí, nhưng thời điểm nhìn thấy Lăng Hàn quay đầu lại, liền ngẩn ra.
Lại không phải người hắn muốn tìm, tại sao bóng lưng giống như vậy?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 394: Gặp Lại Ngạo Phong
Lăng Hàn cũng nhìn Ngạo Phong, mấy tháng trôi qua, thiên tài Ngạo gia này đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, khí chất kỳ ảo, rõ ràng đứng ở đó lại phảng phất hư huyễn không tồn tại, loại cảm giác này khiến người ta khó chịu muốn thổ huyết.
Biện pháp tốt nhất, chính là không nhìn hắn.
Sinh Hoa Cảnh, vượt qua phàm tục, để Linh Hải Cảnh không thể nhìn lâu, uy năng có thể thấy được chút ít.
Sắc mặt của hắn thong dong, nhưng trong nội tâm lại cực kỳ cảnh giác, Sinh Hoa Cảnh quá mạnh mẽ, mạnh đến nỗi cho dù hiện tại hắn là Thần Thai tầng chín cũng chưa chắc có thể chặn được, cái rãnh trời kia rất khó có thể vượt qua.
Chỉ cần Ngạo Phong hơi động, hắn sẽ lập tức tiến vào Hắc Tháp.
Lôi Đình Chiến Giáp? Trước không nói ở trong tay hắn có thể phát huy ra uy lực ngăn chặn được Ngạo Phong hay không, nhưng chỉ cần sử dụng, không phải nói cho Ngạo Phong, hắn chính là “Hàn Lâm” sao?
– Ngươi là người phương nào?
Ngạo Phong nhàn nhạt hỏi, thần uy dật đãng, như Thần linh vô thượng.
Rắm thí!
Lăng Hàn thầm nói, cũng chỉ có thái điểu vừa bước vào Sinh Hoa Cảnh mới bày ra khí thế, đó là một loại tâm thái, thực lực siêu thoát phàm nhân, người khác há có thể lập tức vượt tới?
Hắn không chút yếu thế, lấy ra huy chươ ng màu vàng nói:
– Ta chính là Lăng Hàn, Đan sư Địa Cấp hạ phẩm!
Hí!
Ngạo Phong không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, Đan sư Địa Cấp trẻ tuổi như thế? Thế này thì quá mức rồi.
Nhưng lấy nhãn lực của hắn, là có thể phán định tấm huy chươ ng kia không giả.
Hắn là Sinh Hoa Cảnh, xác thực bất phàm, nhưng vấn đề là, Đan sư Địa Cấp hạ phẩm đứng ngang hàng với Sinh Hoa Cảnh, thậm chí, bởi vì đặc tính hi hữu của Đan sư, còn muốn mạnh hơn Sinh Hoa Cảnh một nấc, ngay cả cường giả Linh Anh Cảnh cũng phải khách khí.
Sinh Hoa Cảnh có thể để Linh Anh Cảnh khách khí sao? Đùa giỡn, đẳng cấp võ đạo sâm nghiêm, nếu như Sinh Hoa Cảnh dám hả hê ở trước mặt cường giả Linh Anh Cảnh, tuyệt đối là bị một cái tát đập chết!
Trừ khi ngươi có một lão cha Hoá Thần Cảnh hoặc Thiên Nhân Cảnh, mà nếu có cha đẻ là Phá Hư Cảnh, vậy để Linh Anh Cảnh quỳ xuống cũng không phải là không thể được.
– Hóa ra là Lăng đại sư.
Ngạo Phong thu hồi tư thái cao cao tại thượng, hắn mới vừa vào Sinh Hoa, nói không chắc sau này có thời điểm cầu Lăng Hàn luyện đan.
Hơn nữa, quần thể Đan sư rất đoàn kết, đắc tội một tên, liền có thể đắc tội một đám, vì lẽ đó hắn cũng không muốn trở mặt với Lăng Hàn.
Đương nhiên, chủ yếu vẫn là hắn có tâm tư sau này cầu Lăng Hàn luyện đan, bằng không đây chính là Ám Ma Sâm Lâm, dù làm thịt Lăng Hàn thì đã sao, ai biết chứ?
Lăng Hàn cũng chắp tay nói:
– Dễ bàn.
Không lạnh không nhạt, biểu hiện ra sự ngạo mạn đặc hữu của Đan sư vừa đúng.
Đây là bản năng của hắn, tự nhiên quen tay dễ làm.
– Lăng đại sư sao sẽ một người… ah hai người chạy đến Ám Ma Sâm Lâm?
Ngạo Phong hỏi, lúc này hắn mới nhìn thấy Hổ Nữu, không khỏi kinh ngạc, tại sao trước kia lại quên nhỉ?
Đạt đến độ cao như hắn, tất cả sự vật nhìn thấy đều chiếu rọi ở trong đầu, nhưng lại quên Hổ Nữu, thực kỳ quái.
Cũng may chỉ là một tiểu cô nương năm sáu tuổi, quên thì quên, không sao cả.
– Ta cần một cây linh dược, nếu như Ngạo huynh có thể tìm được, tất có thâm tạ.
Lăng Hàn cười nói.
Ngạo Phong vừa nghe, trong lòng cảm giác rất khó chịu.
Hắn là Sinh Hoa Cảnh a, nhưng một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, tu vi chỉ có Linh Hải Cảnh, lại cùng hắn xưng huynh gọi đệ, cái này tự nhiên để hắn rất khó chịu.
Nhưng ai bảo người ta là Đan sư Địa Cấp, tu vi thấp, nhỏ tuổi căn bản không thành vấn đề.
– Không biết Lăng đại sư đang tìm linh dược gì?
Ngạo Phong hỏi.
Vừa bắt đầu hắn đã có dự định giao hảo với Lăng Hàn, hiện tại tự nhiên chỉ có thể một đường hạ thấp tư thái.
– Xích Hồng Hàn Băng Thảo.
Lăng Hàn nghiêm nghị nói, nhưng trong lòng thì cười thầm, nếu như Ngạo Phong thật tìm được linh dược cho hắn, vậy ngày sau hắn luyện chế ra Bổ Linh Đan cho Lăng Đông Hành ăn, lại để tu vi của phụ thân một đường tăng nhanh, cuối cùng đi trấn áp Ngạo Phong, thời điểm nói chân tướng cho Ngạo Phong, tên này có thể tức giận đến thổ huyết hay không?
Thực sự là chờ mong a.
– Được, ta nhớ rồi, nếu có cơ hội, nhất định thay Lăng đại sư tìm linh dược.
Ngạo Phong gật đầu, sau đó nói.
– Ta còn có chuyện quan trọng khác, trước tiên cáo từ!
– Xin mời.
Lăng Hàn cũng gật gù.
Ngạo Phong đạp phong mà đi, rất nhanh thì biến mất ở phía chân trời.
Ánh mắt của Lăng Hàn chuyển lạnh, cân nhắc có nên cùng Ngạo Phong kết huynh đệ khác họ gì không, đến thời điểm đó tên này thấy Lăng Đông Hành không phải gọi thúc thúc sao? Ha ha, hắn lập tức lắc đầu, thu hồi ác tâm như vậy.
– Lăng Hàn chán ghét người xấu kia?
Hổ Nữu đột nhiên hỏi.
Lăng Hàn cười nói:
– Nữu Nữu thật thông minh, cái này cũng bị ngươi nhìn ra.
Hổ Nữu cười hì hì, nàng rất mẫn cảm với khí tức, tâm tình, dù Lăng Hàn áp chế căm hận, ngay cả Ngạo Phong cũng không thể phát hiện, nhưng chạy không thoát con mắt của Hổ Nữu.
– Có điều, kế tiếp chúng ta phải cẩn thận một chút.
Lăng Hàn nói, cùng Hổ Nữu đi vào trong thung lũng.
Băng Hỏa Hồ Lô Cốc, một nửa là băng thiên tuyết địa, một nửa là dung nham phun trào, vừa đi vào, tuyết trắng mịt mùng, bao trùm toàn bộ thung lũng, hoàn toàn trắng xóa, không nhìn thấy tạp sắc, khung cảnh rất đồ sộ.
– Nơi này có một con rắn to.
Lăng Hàn nói.
– Nữu muốn ăn thịt rắn!
Hai mắt của Hổ Nữu lập tức phát sáng, nước miếng muốn chảy ra.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Nó là Thần Thai đỉnh cao, ta đánh không lại, ngươi thì sao?
– Nữu cũng đánh không lại.
Hổ Nữu chán nãn thở dài, có vẻ cực kỳ thất vọng.
Chuyện này đối với kẻ tham ăn là đả kích quá lớn.
– Chúng ta chủ yếu là tìm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, con rắn kia có thể lưu đến sau này giải quyết.
Lăng Hàn nói.
– Ừm!
Hổ Nữu ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người đi rất nhanh, xuyên qua băng cốc, phía trước xuất hiện một biển lửa, có dung nham màu đỏ thắm cuồn cuộn, để người nhìn mà tê cả da đầu.
Giữa biển lửa và tầng băng, là nước nóng sôi trào khắp chốn, như ranh giới.
Nhưng bất kể là biển lửa hay tầng băng, lực lượng đều vô cùng mạnh mẽ, không ai làm gì được ai, tồn tại không biết mấy ngàn năm.
Lấy Lăng Hàn biết, kiếp trước là không có nơi tên Ám Ma Sâm Lâm, nhưng cũng có thể có nơi như thế, chỉ là hắn không biết, dù sao Hằng Thiên Đại Lục quá lớn.
Lăng Hàn tỉ mỉ tìm kiếm địa điểm mà Xích Hồng Hàn Băng Thảo có thể sinh trưởng, linh dược như vậy chỉ có thể sinh ở khu vực ranh giới, đồng thời hấp thụ băng hàn, hỏa viêm, bằng không căn bản không sống nổi.
Nhưng khu vực ranh giới đều là nước sôi, không có nham thạch nhô ra gì, vậy thì quyết định Xích Hồng Hàn Băng Thảo không có khả năng sinh trưởng, bởi vì loại linh thảo này chán ghét hoàn cảnh nước.
Một chuyến tay không.
Lăng Hàn lấy ra địa đồ, phía trên đánh dấu rất nhiều địa hình địa vật đặc thù, nhưng ngoại trừ Băng Hỏa Hồ Lô Cốc, lại không chỗ nào phù hợp Xích Hồng Hàn Băng Thảo sinh trưởng.
Trừ khi là… Nơi hạch tâm của Ám Ma Sâm Lâm.
Ầm!
Đúng lúc này, chỉ nghe tiếng nổ vang kinh thiên động địa truyền đến, một đại xà toàn thân trắng bạc phá băng mà ra, chỉ lộ ra đầu rắn thì cao mấy chục mét, độ dài toàn bộ thân rắn cực kỳ kinh người.
Lăng Hàn kinh ngạc, không phải bởi vì con cự xà này dài, mà là trên đầu nó có một bao thịt.
Đây là tiết tấu muốn hóa giao sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 395: Chiến Đại Xà
Xà hóa giao, giao hóa Long, đây là con đường tiến hóa rất bình thường.
Nhưng vấn đề là, giao từ trước đến giờ đều mọc hai sừng, ngươi chỉ có một bao thịt là ý tứ gì, muốn biến thành Độc Giác Thú sao?
Hổ Nữu lập tức nằm bò trên đất, giương miệng nhỏ, lộ ra răng trắng, làm hình thái rít gào, nếu như nàng mọc lông, hiện tại khẳng định đã dựng đứng hết.
Lăng Hàn cũng lộ ra vẻ cảnh giới, con rắn này chính là bá chủ của Hồ Lô Cốc, Thần Thai tầng chín.
Cũng không biết xảy ra chuyện gì, cho Lăng Hàn cảm giác so với Ngạo Phong vừa nãy còn đáng sợ hơn.
Không sai, Hổ Nữu cũng có cảm giác như vậy, cho nên mới lập tức phòng ngự, cảnh cáo, vừa nãy Ngạo Phong xuất hiện, Hổ Nữu rất thong dong.
Cự Xà từ từ “đứng” lên, đầu rắn không ngừng cất cao, thật giống như thân thể dài vô tận, lại đẩy đến độ cao ngang tầng thung lũng, toàn thân nó vẫn chưa chui ra hết.
Đây thực sự là khó mà tin nổi, chí ít dài ngàn mét, nói không chắc có mấy ngàn mét ấy chứ.
Lăng Hàn không rõ, yêu xà Thần Thai Cảnh có thể dài như vậy sao?
Hình thể càng lớn, sức mạnh của sinh linh cũng càng lớn.
Nói thí dụ, nếu có sinh linh sau khi trưởng thành có thể dài lớn bằng Hằng Thiên Đại Lục, vậy nó căn bản không cần tu luyện, tùy tiện giẫm mấy cước là được, dù Hằng Thiên Đại Lục không đổ nát, người, yêu thú ở phía trên phỏng chừng đều chết sạch, không ít cường giả cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.
Nhưng chính vì như thế, thiên đạo sẽ nghiêm ngặt hạn chế hình thể của sinh linh.
Đối với yêu thú mà nói, chỉ có đủ thực lực, hình thể mới lớn lên theo.
Thần Thai Cảnh, hình thể cực hạn khoảng trăm mét, chỉ có Sinh Hoa mới có thể đạt đến ngàn mét, nhưng không thể vượt qua số này.
Nhưng con cự xà này chỉ là Thần Thai tầng chín, hình thể không chỉ phá trăm, thậm chí còn phá ngàn, thẳng tiến cấp độ của Linh Anh Cảnh.
Lại thêm bao thịt trên đầu nó, này thì càng thêm quái lạ, chưa từng nghe nói Xà Yêu ở Thần Thai Cảnh có thể hóa giao.
Hóa giao, làm sao cũng phải là chuyện sau Thiên Nhân Cảnh.
Quái lạ, quá quái lạ!
Nói rất dài dòng, nhưng đây chỉ là chuyện trong nháy mắt, oanh, con rắn to kia từ trên trời giáng xuống, cả đầu rắn trùng trùng đập xuống, dã man, thô bạo, chính là lấy sức mạnh kinh khủng đến chiến thắng.
Lăng Hàn tái mặt, một tay tóm lấy Hổ Nữu còn muốn phóng lên trời chiến thoải mái, thân hình lóe lên, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
Lấy sức mạnh, trọng lượng của Cự Xà, lại thêm quán tính từ trên trời rơi xuống, như vậy đủ để trong nháy mắt đập hắn và Hổ Nữu thành thịt nát, bảo đảm bị chết từ đầu đến đuôi.
Đây thực sự là ngang ngược không biết lý lẽ a, căn bản không cùng ngươi so kỹ xảo gì, chỉ dùng man lực nghiền ép, nhưng khoan hãy nói, lại có thể hoàn toàn thả ra uy năng của Cự Xà.
– Quái lạ, tại sao ta từ trên người con rắn này cảm ứng được một mùi vị quen thuộc.
Lăng Hàn vuốt cằm.
Yêu thú Thần Thai Cảnh, làm sao cũng sẽ có thuộc tính công kích đặc dị, tỷ như phun lửa, phun hàn vụ, phun nọc độc… Lăng Hàn còn gặp yêu xà đem vảy toàn thân hóa thành lưỡi dao sắc.
Nhưng con rắn này thật giống như căn bản không có dự định sử dụng dị năng bản thân, vừa lên liền lấy đầu rắn đập, cực kỳ thông thạo, vừa nhìn chính là kẻ tái phạm.
Lăng Hàn xuyên thấu Hắc Tháp trông xem, chỉ thấy con rắn này đang tìm kiếm huyết nhục của hắn và Hổ Nữu, trong mắt cự xà lộ ra vẻ mờ mịt, tựa hồ không rõ vì sao hai người đã không thấy tăm hơi.
Ngu! Cực ngu!
Lăng Hàn càng thêm kỳ quái, có thể tu luyện tới Thần Thai đỉnh cao, chỉ kém một bước liền có thể vượt qua phàm tục, linh trí sao sẽ thấp như thế? Yêu thú nắm giữ trí tuệ rất cao, càng cao cấp thì càng thông minh, yêu thú Sinh Hoa Cảnh là tuyệt đối không kém trí giả nhân loại.
Nhưng thấy thế nào, con rắn này cũng rất xuẩn ngốc, thật giống như nó chỉ có thể dùng đầu đập người, dùng bản năng chiến đấu.
– Đánh thử xem.
Lăng Hàn quyết định, vèo, thân hình hắn lóe lên, đã đi ra Hắc Tháp, tay cầm Ma Sinh Kiếm, kích phát Lôi Đình Chiến Giáp, oanh… tay trái của hắn bắn ra một tia sét, tay phải vung kiếm, vèo, bảy đạo kiếm khí ngang dọc.
Phốc phốc phốc phốc… hai đạo công kích đồng thời đánh lên người đại xà, nhưng để Lăng Hàn kinh ngạc chính là, bảy đạo kiếm khí chỉ vẽ ra vài vệt trắng ở trên vảy rắn, tia sét thì tác dụng lớn hơn chút, đánh xuyên vảy rắn, tạo ra một vết thương ở trên người đại xà, nhưng mà lấy hình thể của đại xà mà nói, đây thực là không đến nơi đến chốn.
Đại xà bị chọc giận, oanh, đầu rắn lại đập xuống.
Lăng Hàn vội tiến vào Hắc Tháp, tránh thoát đòn đánh này.
Oành… toàn bộ thung lũng đều run rẩy, cho thấy sức mạnh của con cự xà này rất đáng sợ.
Nhưng Lăng Hàn lại nở nụ cười, tự nói:
– Nếu đổi thành Thần Thai tầng chín khác, ta thực đối phó không được, nhưng con rắn này quá ngu, ta có thể miễn cưỡng dây dưa nó đến chết.
Hắn ra Hắc Tháp lần thứ hai, song quyền oanh liên tục, kích phát sức mạnh của Lôi Đình Chiến Giáp, hóa thành từng ánh chớp, đánh tới con mắt của đại xà.
Đại xà xuẩn là xuẩn, nhưng bản năng để nó tận khả năng tránh đi chỗ yếu bị thương như ánh mắt, đầu rắn lập tức tránh qua.
Sau đó đầu đập xuống, chấn động đến mức thung lũng cự chiến, vô số tuyết đọng trùng thiên, lại rơi xuống hoa tuyết đầy trời, một bên khác thì hỏa diễm cũng sôi trào như thủy triều, tung toé ra dung nham màu đỏ thắm.
Lăng Hàn không ngừng ra vào Hắc Tháp, chăm chỉ tiến công, hắn chỉ cần thành công một lần, liền có thể thu hoạch đại thắng, vì lẽ đó hắn không vội.
Đại xà xuẩn ngốc, nếu như thực lực của Lăng Hàn mạnh hơn, nó ở dưới bản năng khẳng định đã sớm tiến vào trong tầng băng, căn bản sẽ không chiến đấu với Lăng Hàn.
Nhưng dưới cái nhìn của nó, Lăng Hàn nhỏ yếu, chỉ cần nó đập một cái sẽ chết, đối mặt con rệp như vậy, tại sao nó có thể trốn?
Hơn nữa, nó bị Lăng Hàn đánh trúng liên tục, tuy da dày thịt béo, chỉ có chút đau mà thôi, nhưng lại hoàn toàn kích thích hung tính, nhất định phải giết chết Lăng Hàn.
Một người một xà liền tiêu hao như thế.
Mấy tiếng sau, đại xà càng có vẻ cáu kỉnh, không ngừng dùng đầu nện mặt đất, thật giống như muốn nắm giữ quyền chủ động.
Lăng Hàn nhìn đúng thời cơ, trong nháy mắt đại xà đập lên đất, hắn từ trong Hắc Tháp xuất kích, vèo, một chiêu kiếm điên cuồng, tám trăm ánh kiếm phóng lên trời, chính là Huyền Diệu Tam Thiên.
Phốc phốc phốc phốc… ánh kiếm cùng nhau đánh về mắt phải của đại xà.
Lúc này, sức phòng ngự khủng bố của đại xà hiển lộ hết, dù chỗ bạc nhược như con mắt, mấy trăm ánh kiếm oanh tới vẫn không có phá nát, cho đến khi một trăm ánh kiếm cuối cùng dâng lên, trên nhãn cầu mới xuất hiện vết rạn nứt, sau đó như đồ sứ vỡ tan, ầm ầm phá nát, đùng… một luồng chất lỏng như thủy triều vỡ đê lao ra.
Bị đau, đại xà điên cuồng vặn vẹo, sức mạnh khổng lồ đấu đá lung tung, toàn bộ thung lũng như sắp bị san bằng.
Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, lập tức khôi phục nguyên lực.
Hiện tại hắn toàn lực chém ra Huyền Diệu Tam Thiên đã không tiêu hao hết thảy sức mạnh, nhưng vẫn ít đi một phần ba, hắn bóp nát mấy chục khối nguyên tinh, nhanh chóng khôi phục tu vi.
Trở lại, hắn giết ra Hắc Tháp, vung kiếm giết vào hốc mắt của đại xà, Ma Sinh Kiếm kích hoạt hai cái mạch văn, kiếm khí ngang dọc, Lăng Hàn bất chấp tất cả chém thoải mái.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










