[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 78 : Trao Đổi Trận Pháp (c386-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 386: Trao Đổi Trận Pháp
Hổ Nữu đồng dạng bộc lộ bộ mặt hung ác, dám lộ ra sát ý với Lăng Hàn, để tiểu nha đầu cũng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, thân thể nhỏ căng cứng, đã thủ thế chờ đợi.
Lăng Hàn đưa tay đặt lên vai của Hổ Nữu, không cho nàng xằng bậy, nói:
– Để ta đoán xem, đan dược Thiên Cấp có thể chữa trị đạo thương tổng cộng có bốn loại, nhưng cần dùng đến Xích Hồng Hàn Băng Thảo thì chỉ có Phục Hổ Thiên Vận Đan.
Con ngươi của Chư Toàn Nhi lập tức rụt lại, bởi vì Lăng Hàn nói không sai, hiện tại nàng thu thập dược liệu chính là vì luyện chế Phục Hổ Thiên Vận Đan.
Lăng Hàn gật gù, xem ra là không sai rồi, lại nói:
– Chủ dược của Phục Hổ Thiên Vận Đan là Cửu Đạo Minh Thiên Quả, Tứ Tượng Thiên Lang Thảo cùng Cực Ám Long Hoàng Quả.
Chủ dược không thể thay thế, nhưng phụ dược có thể.
– Ngươi nói những cái này, chỉ là vì để ta không tranh Xích Hồng Hàn Băng Thảo với ngươi mà thôi.
Chư Toàn Nhi lập tức nhìn thấu mục đích của Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười nói:
– Không sai, có điều, không phải ta sợ ngươi, mà là xem ở mặt mũi sau này sẽ sóng vai chiến đấu, nên cho ngươi một kiến nghị và lời khuyên, ngươi không thể cướp qua ta.
Nhưng mà, không chiếm được Xích Hồng Hàn Băng Thảo cũng không cần lo lắng, ngược lại phụ dược có thể thay.
– Lăng đại sư, coi như Xích Hồng Hàn Băng Thảo có thể thay, nhưng thế gian có bao nhiêu linh thảo cấp bảy?
Chư Toàn Nhi hỏi ngược lại.
– Cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo này, ta là tình thế bắt buộc!
Lăng Hàn nhún vai một cái nói:
– Vậy thì mỗi người dựa vào thực lực.
Có điều, đến thời điểm bị ta đoạt đi, ngươi cũng không nên khóc nhè.
Mắt của Chư Toàn Nhi muốn trợn trắng, nàng là tiểu hài tử sao, còn khóc nhè! Trong lòng nàng có chút tức giận, này vẫn là lần đầu tiên gặp phải người hoàn toàn không để mị lực của nàng vào trong mắt, làm cho nàng có chút không thích ứng.
Thứ hai đương nhiên là Hổ Nữu, đầy mặt địch ý, thật giống như sợ mình cướp Lăng Hàn của nàng vậy!
Phi phi phi… coi như Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp thì lại làm sao, nàng nhiều nhất chỉ có thể cầu đối phương luyện đan, yêu thích? Không thể! Người nàng yêu thích, hẳn là kỳ tài võ đạo, mà không phải tên ngốc chỉ biết luyện đan.
– Ơ, các ngươi trò chuyện với nhau thật vui, có phải ta trở về không phải lúc không?
Ân Hồng lắc lắc bờ mông đi tới, trời sinh thân hình như rắn nước, vừa đến liền phong tình vạn chủng, muốn ngăn cũng không ngăn nổi.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Không một chút nào.
Ân cô nương, có bí điển loại hình trận pháp không, cho ta mượn tham khảo một hồi?
Ân Hồng không chút do dự cho Lăng Hàn một cái liếc mắt nói:
– Ngươi cho rằng trận pháp bí điển là cái gì, nói cho ngươi tham khảo liền tham khảo sao?
– Ta có thể lấy công pháp, võ kỹ đẳng cấp gần như đến trao đổi.
Lăng Hàn nghiêm mặt nói, đời này hắn không cần bỏ ra tâm tư ở trên đan đạo, võ đạo cũng có kinh nghiệm, đi lại lần nữa mà thôi, có lượng lớn thời gian dư không biết làm gì.
Dùng để học trận pháp, vừa vặn.
Trước đó hắn xem qua trận pháp chi uy của Ân Hồng, ngay cả Hổ Nữu công kích cũng có thể đỡ, cái này rất bất phàm, để hắn hứng thú mãnh liệt.
Hơn nữa, tương lai hắn khẳng định còn sẽ tiến vào các loại di tích cổ, nếu như có trình độ cao ở trận pháp, không thể nghi ngờ sẽ có giúp đỡ cực lớn.
Lại nói, hiện tại bảo khố của mỗi tông môn, dược viên đều có trận pháp bảo vệ, Hấp Huyết Nguyên Kim chỉ có thể mở khóa, lại không thể phá giải trận pháp.
Ân Hồng cười hì hì nói:
– Tốt, nếu ngươi có thể lấy ra công pháp hoặc võ kỹ cao cấp, ta liền trao đổi với ngươi.
– Được!
Lăng Hàn vô ý lưu lại, nên lập tức cáo từ, hắn trở lại kiếm chút công pháp võ kỹ, trao đổi mấy môn trận pháp đến nghiên cứu một chút, vừa vặn lần đi Ám Ma Sâm Lâm này, hắn cũng có chuyện để làm.
Hắn mang theo Hổ Nữu rời đi, trong sân nhất thời chỉ còn lại Chư Toàn Nhi và Ân Hồng.
– Ồ, tên này thật là một quái thai, không nhìn mị lực của ta thì thôi, nhưng ngay cả ngươi cũng không nhìn, lẽ nào là thái giám?
Ân Hồng hết sức kỳ quái nói.
Chư Toàn Nhi đỏ bừng cả mặt:
– Hồng tỷ, ngươi lại không giữ mồm giữ miệng!
Hóa ra hai nữ đã sớm nhận thức.
Cũng không kỳ quái, Chư Toàn Nhi vì tìm kiếm vật liệu luyện chế Phục Hổ Thiên Vận Đan, biện pháp nhanh nhất chính là thông qua Linh Bảo Các.
Vì lẽ đó, Chư Toàn Nhi và Ân Hồng nhận thức tự nhiên rất bình thường.
– Có điều, ngươi nên suy tính một chút, tên này thật có thể ở trước ba mươi tuổi trở thành Đan sư Thiên Cấp, có thể so với đại năng Phá Hư Cảnh, có hắn giúp đỡ, ngươi tìm kiếm mấy vị chủ dược kia liền dễ dàng hơn.
Bằng không, linh thảo cấp chín a, Thần Thai Cảnh như ngươi làm sao lấy được!
Ân Hồng lại nói.
Chư Toàn Nhi thở dài, hiện tại mấy vị phụ dược còn nói được, nhưng ba vị chủ dược thực sự là muốn mạng của nàng.
Mà nàng có cái gì?
Dung nhan tuyệt thế! Nhưng lẽ nào cần phải dùng thân thể của nàng để đổi sao?
Sau khi Lăng Hàn trở lại khách sạn, liền tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu tìm kiếm ở trong đầu, tìm kiếm công pháp và võ kỹ thích hợp.
Ở trong Hắc Tháp, hắn hầu như không gì không làm được, tuy để người chết phục sinh hắn còn chưa làm được, nhưng hơn trăm bút cùng chuyển, từng tờ giấy bay ở trong không khí, trong thanh âm chít chít chi, trên giấy hiện ra một loạt chữ viết.
Chỉ một buổi tối, Lăng Hàn liền viết ra trăm cuốn công pháp và võ kỹ.
– Đủ rồi a.
Hắn khẽ mỉm cười, ra Hắc Tháp, lại đi Linh Bảo Các.
– Lăng công tử nhanh như vậy đã trở lại? Có phải còn muốn nhìn Chư muội muội một chút không? Đáng tiếc, người ta sớm đã lên đường xuất phát, đi tới Ám Ma Sâm Lâm rồi.
Ân Hồng cười nói.
Lăng Hàn cũng cười nói:
– Ta là tới gặp Ân cô nương.
– Ta có gì để nhìn, ngay cả một phần trăm mỹ lệ của Chư muội muội cũng không bằng.
– Ta có ít công pháp và võ kỹ, ngươi xem một chút đi, có thể trao đổi bao nhiêu trận pháp.
Lăng Hàn trực tiếp ném ra mười bản công pháp và võ kỹ.
Ân Hồng không nói đùa nữa, cầm lấy một quyển công pháp quét nhìn, nhất thời lộ ra kinh sợ nói:
– Công pháp Địa Cấp!
Nàng tiếp tục cầm lấy sách của hắn xem, vẻ mặt không ngừng biến sắc.
Những cái này không chỉ đều là công pháp Địa Cấp, hơn nữa thuộc tính không giống, thích hợp người có linh căn khác nhau, cái này rất hiếm thấy.
– Lăng công tử thực là kỳ nhân!
Nàng than thở.
Lăng Hàn nở nụ cười nói:
– Có người cầu ta luyện đan, không trả nổi tiền, không thể làm gì khác hơn là cầm công pháp ra đổi.
Đây là lời nói thật, nhưng là chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, tỷ như Kiếm Đế, Nạp Lan Đột, liền bị hắn yêu cầu Huyền Nguyên Tam Thức cùng Chiến Tượng Quyền.
– Lăng công tử thống khoái như vậy, ta cũng không nên giấu dốt.
Ân Hồng quét tay phải, lập tức hiện ra ba bản cổ tịch, tuyệt đối không phải vật liệu phổ thông, bản thân liền toả ra khí tức cổ xưa.
Lăng Hàn cầm lấy nhìn, ba quyển sách này phân biệt viết: Trận pháp cơ sở nhập môn (một), Trận pháp cơ sở nhập môn (hai) cùng Trận pháp cơ sở nhập môn (ba).
Hắn lắc đầu một cái nói:
– Ân cô nương, ta lấy ra mười bản công pháp Địa Cấp, ngươi lại cho ta ba bản trận pháp nhập môn?
Ân Hồng hì hì nở nụ cười, lại ném ra một quyển sách nói:
– Lại thêm bản Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận này, không thể nhiều hơn nữa, bằng không ta thà rằng không đổi!
– Cái này còn tạm được!
Lăng Hàn cầm Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận lên, lộ ra một nụ cười.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 387: Nghiên Cứu Trận Pháp
Tuy ngày hôm qua Lăng Hàn viết ra hơn trăm bản công pháp và võ kỹ, nhưng không có ý tứ giao ra toàn bộ, mà ba bản trận pháp nhập môn, lại thêm một môn trận pháp cũng đủ hắn nghiên cứu một thời gian.
Bởi vậy, hắn quyết định rời đi, đi Ám Ma Sâm Lâm.
Mang theo Hổ Nữu, hắn thuê một chiếc xe ngựa, chuyến này chừng mười ngày lộ trình, bởi vậy vẫn là thuê một chiếc xe ngựa cho thỏa đáng.
Trong buồng xe, Hổ Nữu gặm thịt khô, mà Lăng Hàn thì lấy cơ sở nhập môn trận pháp lật xem.
Rất nhanh, hắn liền lộ ra vẻ nghiêm nghị.
Võ đạo là một quá trình tự tu mình, coi thân thể là một bảo tàng, đào móc ra tiềm lực vô tận.
Ở võ đạo giới có một câu nói như vậy, một người một thế giới.
Ý tứ là, tu luyện võ đạo tới cực hạn, bản thân võ giả liền có thể trở thành một thế giới khổng lồ, nắm giữ uy năng vô thượng.
Trận đạo vừa vặn ngược lại.
Đạo này tôn sùng sức mạnh tự nhiên, nghĩa là mượn dùng sức mạnh của đất trời, biến hoá để cho bản thân sử dụng.
Bởi vậy, then chốt của nó chính là làm sao mượn dùng sức mạnh đất trời.
Muốn mượn dùng sức mạnh của đất trời, cần phải có một môi giới, xưng là mắt trận.
Mắt trận có rất nhiều loại, tỷ như kiếm, đao, cờ xí… nhưng không phải tùy tiện kiếm, đao, cờ xí gì cũng có thể làm mắt trận, có yêu cầu rất nghiêm ngặt.
Một là chất lượng bản thân vật liệu, hai là khắc hoạ trận văn.
Người biên soạn quyển sách này thích lấy kỳ làm mắt trận, xưng là trận kỳ.
Trận kỳ giống như võ đạo, chia làm mười cấp, trận kỳ không đồng cấp bố trí trận pháp, uy lực sẽ không giống nhau.
Trận kỳ cấp cao có thể dùng bố trí trận pháp cấp thấp, nhưng ngược lại thì không được, trận pháp cao cấp nhất định cần trận kỳ cao cấp đến bố trí, bằng không trận kỳ căn bản không thể chịu đựng được sức mạnh của đất trời đến, trong nháy mắt sẽ bể mất.
Bởi vậy, muốn học thành tài, trước tiên phải có lợi khí, tìm được vật liệu thích hợp làm trận kỳ, hoặc là mắt trận khác, sau đó lại đến nói bố trí trận pháp.
Lăng Hàn nóng lòng muốn thử, thời điểm đi ngang qua một thành thị lớn, hắn bỏ ra 3 vạn nguyên tinh mua một khối Tử Văn kim hơn một cân, vô cùng đắt.
Đây là tài liệu chú khí cấp năm, có thể chế tạo Linh khí cấp bậc Linh Hải Cảnh, đương nhiên rất quý giá, cũng may chỉ hơn một cân, không đủ đúc thành kiếm, đao,… nếu không 3 vạn nguyên tinh căn bản mua không nổi.
Lăng Hàn lập tức tiến vào Hắc Tháp, ở trong này, hắn có thể vận chuyển thiên hỏa, dễ như ăn cháo liền nung nấu khối trân kim này thành bảy cây thiết côn, bởi vì thiếu hụt vật liệu, hắn không làm thành trận kỳ, ngược lại trước mắt trọng yếu nhất chính là khắc trận văn, còn hình thức mắt trận gì thì hoàn toàn không quan trọng.
Đây là bước thứ nhất, bước thứ hai là khắc trận văn lên thiết côn, cũng là mấu chốt nhất, trận văn xúc động sức mạnh đất trời, trận văn thuộc tính gì, bày ra trận pháp nào,… hình thành hiệu quả sẽ hoàn toàn khác nhau.
Lăng Hàn đúc thành bảy cây thiết côn, cũng có ý riêng của mình, chính là căn cứ Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, chỉ cần hắn có thể khắc trận văn lên, vậy thì có thể hình thành mắt trận chân chính, đến thời điểm đó cắm ở bên người, trận thế tự thành, có thể đưa đến hai loại hiệu quả là phòng ngự và công kích.
Vấn đề là, làm sao khắc trận văn lên.
Cái này không phải vẽ vời, theo bản vẽ khắc lên là được, trận văn có thể xúc động sức mạnh đất trời, đó là một loại lý giải, giống như ý chí võ đạo, ngươi hiểu chính là hiểu, không hiểu vậy thì là không hiểu, căn bản không nói ra được bằng lời.
Muốn khắc trận văn, trước tiên cần phải lý giải trận pháp, bởi vậy, người lý giải sâu sắc, chính là trận pháp sư cao cấp, người lý giải thô thiển, chính là trận pháp sư cấp thấp.
Ở kiếp trước Lăng Hàn liền nghiên cứu trận pháp, đương nhiên, khi đó hắn nghiên cứu là làm sao phá giải, làm sao xuyên lỗ thủng của trận pháp, nhưng cái này có thể tham khảo.
Huống chi hắn còn nắm giữ thần thức cùng lĩnh ngộ võ đạo của Thiên Nhân Cảnh, quay đầu lại nghiên cứu trận pháp cấp thấp, vậy thì thật quá đơn giản.
Hắn không ngừng cảm thán, ở trận pháp tinh tiến mãnh liệt.
Sau năm ngày, hắn vứt ba bản trận pháp nhập môn qua một bên, tùy tiện kiếm một tảng đá, ở phía trên khắc trận văn.
Mỗi một trận văn đều phải làm liền một mạch, không thể dừng lại, chỉ cần xuất hiện vướng víu, vậy thì sẽ ảnh hưởng sức mạnh đất trời vận chuyển.
Một mắt trận nhiều nhất xuất hiện ba điểm dừng lại, bằng không chẳng khác nào báo hỏng.
Mắt trận cấp bốn, số lượng trận văn có thể khắc xuống ít nhất là chín, nhiều nhất mười lăm, đều chen ở trên một cây thiết côn nho nhỏ.
Mà Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận cần dùng đến bảy mắt trận, mỗi mắt trận giới hạn mười lăm trận văn, ở trong trận pháp cấp bốn cũng có thể xưng là thượng phẩm, từ điểm đó mà nói, Ân Hồng vẫn tương đối công đạo.
Lăng Hàn bắt đầu điêu khắc trận văn, trước làm ở trên một tảng đá, sau khi khắc xuống mười lăm trận văn, hắn tỉ mỉ kiểm tra, phát hiện chí ít sai tám cái, hơn nữa mấy cái không sai, cũng có rất nhiều dừng lại.
Không có chuyện gì, hắn cũng không hi vọng lập tức liền trở thành trận pháp sư, từ từ mà đi a.
Từ Cực Dương Thành xuất phát đến ngày thứ mười một, Lăng Hàn rốt cục đến ngoại vi Ám Ma Sâm Lâm, phu xe không muốn tiếp tục tiến lên nữa, chờ Lăng Hàn xuống xe, liền lập tức giơ roi, mau mau rời đi.
Đây là một địa phương cực kỳ hỗn loạn, không được bất kỳ một thế lực nào quản lý, nhưng nơi này sản xuất nhiều linh thảo, hấp dẫn lượng lớn thế lực tiến vào hái thuốc, dưới lợi ích thật lớn, nơi này thường thường bạo phát xung đột, đổ máu, chết người là chuyện quá bình thường.
Ám Ma Sâm Lâm không có chúa tể, nhưng có bốn thế lực mạnh mẽ đối lập, bởi vì ở trong Ám Ma Sâm Lâm phát triển, tương đương với địa đầu xà, cho dù thế lực lớn như Đông Nguyệt Tông, Thú Hoàng Tông cũng sẽ không nguyện ý đi trêu chọc.
Bốn thế lực này phân biệt là Huyết Quang Lâu, Thiên Tàm Viện, Thực Cốt Điện cùng Phong Ma Đường, có người nói đều có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn.
Ngoại trừ bốn thế lực lớn này ra, còn có rất nhiều thế lực cỡ trung, loại nhỏ ở trong kẽ hở cầu sinh, thậm chí còn muốn thay bốn thế lực lớn kia.
Có người nói, rất nhiều thế lực tầm trung thậm chí được thế lực như Đông Nguyệt Tông nâng đỡ, thế nhưng thật hay giả, không ai nói rõ được.
Bốn thế lực lớn có rất nhiều nơi đóng quân ở trong Ám Ma Sâm Lâm, đối ngoại mở ra, tương đương với từng thành trì, cung cấp bảo vệ võ giả hái thuốc.
Nhưng người ta tuyệt đối không phải là làm việc thiện, muốn đi vào nơi đóng quân phải giao tiền, đương nhiên là nguyên tinh, không có nguyên tinh cũng có thể sử dụng linh thảo, tài liệu luyện khí thay thế.
Ở trong nơi đóng quân, bất luận người nào cũng không được động võ, đây là quy củ cơ bản nhất, đi ra ngoài, ngươi đánh cho đầu rơi máu chảy cũng không sao.
Lăng Hàn tùy ý đi, nhưng tất cả tâm tư đều ở trên trận pháp, trải qua mười ngày nghiên cứu, hắn đối với trận đạo cũng sản sinh hứng thú nồng hậu, phối hợp với võ đạo, có thể phát huy kỳ hiệu.
Trên thực tế, trận đạo và võ giả có cùng một nhịp thở, ví dụ đơn giản nhất, Linh khí kỳ thực là thuộc về trận đạo, ở trên khắc xuống ý chí võ đạo, đây là trận văn thô thiển nhất.
Nhưng nếu khắc trận văn lên Linh khí, hai người kết hợp, phát huy uy lực tự nhiên càng mạnh hơn.
– Huynh đệ, một người sao, không bằng gia nhập chúng ta đi?
Hắn đi chậm rãi, rất nhanh bị một nhánh đội ngũ vượt qua, có người mời hắn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 388: Xung Đột Nhỏ
Đây là một đội hái thuốc, bảy tên võ giả giữ chức hộ vệ, mười hai tên dược nông cõng lấy giỏ trúc, ngoài ra còn có một mỹ nữ hồng y, nhìn dáng dấp như là ông chủ, tổng cộng hai mươi người.
Đội hái thuốc quy mô như vậy đặt ở trong Ám Ma Sâm Lâm chỉ có thể nói là loại nhỏ, vì có đội hơn trăm người, thậm chí ngàn người.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, bảy tên hộ vệ đều là Linh Hải Cảnh, thực lực rất không tầm thường, mà người mời chính là một tráng hán hơn bốn mươi tuổi, thân cao thể tráng, cánh tay thô như eo của Lăng Hàn, bắp thịt cuồn cuộn đến kinh người.
Không đợi Lăng Hàn trả lời, cô gái áo đỏ mở miệng trước, có chút không vui nói:
– Vu hộ vệ, ngươi muốn mời người tiến vào đội ngũ, vì sao không trưng cầu ý kiến của ta trước?
Tráng hán kia cười ha ha nói:
– Trước khi chúng ta xuất phát liền ước định, là trưng thu mười tên hộ vệ, nhưng hiện tại chỉ chiêu bảy người, ta thân là đội trưởng của đội hộ vệ, đương nhiên có quyền thu người.
– Đó là những người khác đều không hợp cách.
Cô gái áo đỏ nói.
– Hắn hợp lệ.
Tráng hán kia chỉ vào Lăng Hàn.
– Linh Hải tầng năm, còn chưa đủ sao?
Cái gì, một thiếu niên như thế lại là Linh Hải tầng năm?
Những người khác đều khiếp sợ, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá trẻ.
– Đinh tiểu thư, để hắn gia nhập đội ngũ đi.
– Đúng nha, Linh Hải tầng năm, không tệ.
Mấy hộ vệ khác dồn dập khuyên, Linh Hải tầng năm xác thực không cao lắm, nhưng mười mấy tuổi liền bước vào tầng thứ này, nói rõ cái gì? Bối cảnh phía sau của Lăng Hàn cực không đơn giản!
Mặc dù nói đây là địa phương hỗn loạn, nhưng nếu có loại sư môn như Đông Nguyệt Tông, Bán Nguyệt Tông… vậy thời khắc mấu chốt cũng có thể cứu mạng.
Vì lẽ đó, những người này đương nhiên không phản đối Lăng Hàn gia nhập, thêm cái bảo hiểm cho tính mạng của mình.
Cô gái áo đỏ kia suy nghĩ một chút mới nói:
– Được rồi, nhưng Vu hộ vệ, ngươi bảo hắn không nên gây sự.
– Được!
Tráng hán kia gật đầu, sau đó nhìn Lăng Hàn cười nói.
– Tiểu ca, thế nào? Một ngày một khối nguyên tinh, công việc tốt như vậy không phải là mỗi ngày đều có thể gặp phải nha!
Linh Hải Cảnh một tháng chỉ có thể ngưng luyện ra một khối nguyên tinh, hiện tại một ngày có thể được một khối, đãi ngộ quả thật không tệ.
Lăng Hàn không khỏi bật cười nói:
– Các ngươi tự biên tự diễn, ta thật giống như chưa từng nói qua muốn gia nhập các ngươi a?
– Hừm, ngươi còn có ý kiến?
Cô gái áo đỏ kia nguyên bản không quá cao hứng, nghe được Lăng Hàn phản đối nhập bọn, thì có vẻ càng bất mãn.
– Thật to gan, bắt lại vả miệng cho ta!
Lăng Hàn lắc đầu, chỉ cảm thấy mình thực là nằm cũng trúng đạn, đang đi yên lành, lại không trêu chọc ai, sao lại có họa từ trên trời rơi xuống? Lẽ nào hắn là tai tinh, chạy tới chỗ nào đều sẽ gây ra phiền phức?
– Cho rằng ta dễ bắt nạt sao?
Hắn nổi giận, giương tay một cái, đánh về phía cô gái áo đỏ kia.
– Dừng tay!
Bảy tên hộ vệ kia đồng thời quát lên, dồn dập ra tay, ngăn cản Lăng Hàn.
Những người này cảnh giới có cao có thấp, nhưng kém cỏi nhất cũng là Linh Hải tầng sáu, mạnh nhất đạt đến tầng chín, nhưng sức chiến đấu đều không vượt qua cảnh giới, dù sao đại bộ phận là người bình thường.
Lăng Hàn cười khẽ, nhất thời kiếm ý bắn ra, xèo xèo xèo xèo… đánh ra bảy đạo kiếm khí, gọt về phía bảy tên hộ vệ kia.
Sức chiến đấu của hắn là gì? Linh Hải tầng một thì có mười sáu tinh, hiện tại bay thẳng hai mươi tinh! So với người mạnh nhất của đối phương còn vượt qua mười một tinh, đây là nghiền ép tuyệt đối, bởi vậy, dưới bảy đạo kiếm khí, bảy tên hộ vệ kia đều bị chấn bay ra ngoài.
Cũng may Lăng Hàn hạ thủ lưu tình, chỉ vẽ ra một vết thương ở trước ngực bọn họ, bằng không một đòn liền có thể thuấn sát.
Đùng, trên mặt cô gái áo đỏ bị đánh một tát, trực tiếp đánh rơi mất ba cái răng.
– Đừng lấy mắt chó nhìn người, một tát này là cho ngươi giáo huấn nho nhỏ, nếu có lần sau nữa, liền lấy mạng của ngươi.
Lăng Hàn lạnh lùng nói.
Cô gái áo đỏ cắn răng, trên mặt không thể tin tưởng, một là Lăng Hàn chỉ là Linh Hải tầng năm mà thôi, lại có thể một đòn đánh bay bảy hộ vệ của mình, hai là tên này lại dám đánh mình?
Nàng là Đinh gia quý nữ, hơn nữa dáng dấp xinh đẹp như hoa, tiểu tử này bị mù sao? Ngay cả khuôn mặt xinh đẹp như thế cũng xuống tay được?
Lăng Hàn xoay người rời đi.
Bất kể là bảy tên hộ vệ, hay những dược nông kia, đều lặng lẽ không có thanh âm, Lăng Hàn mạnh mẽ vượt qua tưởng tượng của bọn họ, đến hiện tại còn chưa tỉnh hồn lại.
– Một đám rác rưởi!
Cô gái áo đỏ kia nổi giận nói, nàng bưng khuôn mặt sưng đỏ nói.
– Nhanh đi Dương Phong Trại, Cao Dương tộc huynh đang ở chỗ đó, xin hắn ra tay đối phó tiểu tử chết tiệt này!
– Đinh tiểu thư, thiếu niên kia tuổi còn trẻ thì có tu vi Linh Hải tầng năm, hơn nữa sức chiến đấu kinh thiên, tất nhiên có lai lịch lớn, không bằng quên đi?
Tráng hán họ Vu khuyên nhủ, bởi vì là hắn mở miệng mời chào, nên cảm thấy có chút trách nhiệm.
– Hừ, ở trong Ám Ma Sâm Lâm, lai lịch lớn thì đã làm sao, chết cũng là chết vô ích!
Ánh mắt cô gái áo đỏ kia oán độc, nàng nuốt không trôi cơn giận này.
– Đi!
Đội ngũ tiếp tục tiến lên.
Đi hơn nửa ngày, phía trước Lăng Hàn xuất hiện một doang trại, đây là địa bàn của Phong Ma Đường, cung cấp một chỗ tránh mưa gió cho võ giả.
Lăng Hàn cũng muốn thăm dò tin tức của Xích Hồng Hàn Băng Thảo, bởi vậy hắn tiến vào trại, đánh đổi là một khối nguyên tinh.
Trại không tính quá lớn, nhưng cũng có diện tích như một thôn nhỏ, ngoại vi dùng thân cây tráng kiện làm thành tường phòng ngự, gian nhà bên trong dùng trúc tía làm thành, hiệu quả cách âm rất tệ.
Nơi này thực sự là tam giáo cửu lưu cái gì cũng có, Lăng Hàn nhìn thấy rất nhiều nữ tử mặc hở hang đứng ven đường, nhìn từng người qua lại quăng mị nhãn, nếu như đối mắt, thì sẽ kết bạn rời đi, chẳng mấy chốc sẽ từ trong nhà trúc truyền đến thanh âm hừ hừ y y, khiến huyết mạch của người ta sôi sục.
Với võ giả mà nói, sau khi trải qua mạo hiểm căng thẳng, tự nhiên hi vọng có thể “thả lỏng” một hồi.
Có cầu tất có cung, dù cho ở địa phương nguy hiểm như Ám Ma Sâm Lâm cũng súc tích ra ngành nghề cổ lão nhất.
Lăng Hàn một đường đi qua, tự nhiên tránh không được bị những cô gái này khiêu khích, hắn không để ý tới, đi thẳng tới một tửu lâu.
Hắn tùy tiện kêu một ít đồ ăn, chủ yếu là tìm người hỏi thăm tình huống.
– Này, các ngươi có nghe nói không, mấy ngày trước Chư tiên tử đại danh đỉnh đỉnh đến nơi này rồi.
– Cái gì, Chư Toàn Nhi có danh xưng Bắc Vực đệ nhất mỹ nhân sao?
– Thật sự đẹp như vậy sao?
– Đâu chỉ như vậy, ta thấy nàng nên xưng mỹ nhân đệ nhất thiên hạ a!
– Có điều, nếu nàng dám đến Ám Ma Sâm Lâm, không sợ dê vào miệng cọp sao?
– Khà khà, không biết có bao nhiêu người muốn thu mỹ nhân này làm tư sủng! Hơn nữa, nơi này là Ám Ma Sâm Lâm, nếu như người bị bắt, ngay cả Bán Nguyệt Tông cũng không có cách nào!
– Ngược lại không có phần của ngươi.
– Phi, cũng không có phần của ngươi.
Nghe lời của mọi người, Lăng Hàn lắc đầu, Chư Toàn Nhi chỉ là Thần Thai Cảnh, gặp phải Sinh Hoa Cảnh, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, nàng lại dám tới nơi này.
Hắn bưng chén rượu lên, tới vị trí một bàn ba người nói:
– Ba vị lão huynh, hỏi thăm các ngươi một chút, nơi này có địa phương nào hàn nhiệt xen kẻ nhau không?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 389: Ngươi Trêu Chọc Ta?
– Thiếu niên, ngươi vừa tới Ám Ma Sâm Lâm?
Một tráng hán chừng ba mươi tuổi cười khanh khách nhìn Lăng Hàn.
– Đúng.
Lăng Hàn gật đầu, đây quả thật là một chút liền có thể nhìn thấy, không giống những người khác trên người mang theo “thổ vị” mãnh liệt, đó là vì ở trong vùng rừng rậm dằn vặt ra.
Tráng hán cười hì hì, đưa tay ra ngoài nói:
– Ở đây, cái gì cũng thành giao dịch, ngươi muốn hỏi, phải cho người ta chỗ tốt.
– Bao nhiêu?
Lăng Hàn lạnh nhạt nói, hiện tại ví tiền của hắn lại phồng lên, đối với nguyên tinh tự nhiên rất coi nhẹ.
– Một khối nguyên tinh.
Tráng hán kia dựng lên một ngón tay.
Một vấn đề muốn một khối nguyên tinh, thật hắc!
Lăng Hàn không đáng kể, chỉ cần có thể tìm được Xích Hồng Hàn Băng Thảo, vậy cho dù trả giá trăm vạn nguyên tinh hắn cũng sẽ không đau lòng, nên lấy ra một khối nguyên tinh đưa tới.
Tráng hán tiếp nhận nguyên tinh, cười hì hì.
– Nên trả lời vấn đề rồi.
Lăng Hàn gõ gõ bàn.
– Được.
Tráng hán gật gù nói.
– Ta không biết.
Ánh mắt của Lăng Hàn lập tức âm lệ.
– Ngươi đang đùa ta?
– Thiếu niên, ta là cho ngươi một bài học, ra ngoài nên để tâm một chút, không nên dễ dàng tin tưởng người khác!
Tráng hán cười to, không sợ Lăng Hàn ra tay với hắn chút nào.
Bởi vì nơi này là địa bàn của Phong Ma Đường, Lăng Hàn dám ra tay ở chỗ này, nhẹ thì bị đuổi ra ngoài, nặng thì bị đánh giết, bằng không nơi này cũng không thể trở thành cảng tránh gió.
Có người nói, trong trại giống như vậy thậm chí có rất nhiều tội phạm truy nã cùng hung cực ác, bị thế lực như Đông Nguyệt Tông, Thú Hoàng Tông truy sát, chạy trốn đến nơi này.
Nhưng chưa thấy bọn họ dám động thủ ở trong trại, có thể thấy được tứ đại thế lực thâm nhập lòng người mạnh mẽ cỡ nào.
Lăng Hàn nhìn ở trong mắt, tiện tay phất ra, trên bàn nhất thời có thêm mười cây nhân sâm, từng cây đều lớn cỡ cánh tay trẻ con, sợi rễ như rồng.
Hí!
Mọi người vừa thấy, con mắt đều trợn lên, này chí ít là nhân sâm hai ba trăm năm a! Trong Ám Ma Sâm Lâm có nhân sâm như vậy, nhưng cần thâm nhập đến hạch tâm, bởi vì nơi đó quá nguy hiểm, bình thường đừng nói không người tiến vào, ngay cả yêu thú cũng vô cùng ít ỏi, vì lẽ đó số lượng linh dược rất nhiều, hơn nữa dược linh kinh người.
Nhân sâm như vậy, một cây bán trên mười nguyên tinh là thừa sức, mười cây chính là mấy trăm nguyên tinh, đây là một món của cải không nhỏ, nếu như Linh Hải Cảnh không đi trộm không cướp, vậy cần tiêu tốn mấy chục năm mới có thể luyện chế ra.
Trong khoảng thời gian ngắn, hô hấp của tất cả mọi người dồn dập, con mắt trở nên đỏ chót, hận không thể ra tay cướp giật.
Lăng Hàn cười nhạt, chỉ vào tráng hán vừa nãy nói:
– Ai giết hắn, những nhân sâm này liền thành của người đó.
Nhất thời, ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm tên tráng hán kia.
Người này chỉ là Linh Hải tầng hai, đối với võ giả Linh Hải Cảnh hậu kỳ mà nói, không nói đánh giết dễ như trở bàn tay, nhưng sẽ không khó khăn bao nhiêu.
Dễ như ăn cháo liền có thể kiếm mấy trăm nguyên tinh, chuyện làm ăn tốt như vậy đi đâu tìm?
Lại nói, nhân sâm mấy trăm năm là vật đại bổ cỡ nào, võ giả bọn họ là người bình thường, khi chém giết với yêu thú, khó tránh khỏi lưu lại ám thương, đây là đan dược phổ thông không thể chạm đến, chỉ có vật đại bổ như thế mới có thể chữa trị.
Bảo vật như vậy, có thể gặp mà không thể cầu!
– Thiếu niên, trong trại không thể động thủ.
Có người nói.
Lăng Hàn cười nói:
– Không sao, các ngươi nhìn chằm chằm là được rồi.
Tuy không lâu sau ta sẽ rời đi, nhưng sẽ đặt mười cây nhân sâm ở chỗ trại chủ, ai giết hắn, liền có thể đi tìm trại chủ lĩnh, mọi người yên tâm chứ?
– Được!
Tất cả mọi người gật đầu, trong trại quả thật có người sẽ tuyên bố nhiệm vụ, mời người hỗ trợ, chỉ là thông qua Phong Ma Đường, khó tránh khỏi sẽ bị thu phí.
Bởi vậy mọi người không ai không hi vọng tráng hán kia nhanh rời khỏi trại, liền làm thịt, sau đó trực tiếp tìm Lăng Hàn lĩnh thưởng, như vậy sẽ không cần bị thu phí.
Tên tráng hán kia tái mặt, không nghĩ tới chỉ vì lừa Lăng Hàn một khối nguyên tinh liền bị đối phương chỉnh vào chỗ chết.
Hắn vội vàng lấy khối nguyên tinh kia ra, như khoai lang bỏng tay ném về phía Lăng Hàn:
– Ta không muốn nguyên tinh của ngươi, ngươi nhanh thu hồi giải thưởng đi.
Đây là nhị thế tổ nhà ai a, lại lãng phí nhân sâm như vậy, mẹ ngươi biết ngươi trâu bò như thế không?
Lăng Hàn cũng không tiếp nói:
– Cầm đi, vừa vặn có thể đi mua một bộ quan tài.
Tráng hán kia sợ đến sắp khóc, hắn chỉ muốn chiếm tiểu tiện nghi mà thôi, ai có thể nghĩ tới sẽ đưa tới họa sát thân? Hắn vội quỳ xuống nói:
– Tiểu gia, ta sai rồi, ta sai rồi, cầu ngươi tha thứ ta!
– Thật biết sai rồi sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Thật biết sai rồi!
Tráng hán không ngừng bạt tai mình, rất dùng sức, đánh đến máu cũng chảy ra.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Được rồi, thủ tiêu giải thưởng này.
Nhất thời, tráng hán kia thở phào nhẹ nhõm, nhưng những người khác thì bất mãn, ngươi trêu người sao! Nơi này không có mấy người lương thiện, mỗi một người đều nhìn chằm chằm Lăng Hàn, hung quang lấp lóe, chỉ cần chờ Lăng Hàn vừa rời trại, khà khà…
Lăng Hàn không để ý nói:
– Thủ tiêu giải thưởng vừa nãy, thay mới.
Ai nói cho ta trong rừng rậm nơi nào có địa phương hàn nhiệt tương giao, mười cây nhân sâm này liền quy hắn.
– Thật chứ?
Mọi người lại vẻ vui hỏi.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Tự nhiên là thật, có điều, nếu ai coi ta là kẻ ngu si trêu chọc, lung tung nói cái địa phương, vậy ta cũng không ngại treo giải thưởng hắn.
Tất cả mọi người giật mình, vừa nãy tên tráng hán kia chỉ lừa Lăng Hàn một khối nguyên tinh, liền bị đối phương lấy ra mười cây nhân sâm treo giải thưởng đầu người, nếu dối gạt Lăng Hàn mười cây nhân sâm, vậy đối phương sẽ mở ra giá bao nhiêu đến treo giải thưởng?
Nhị thế tổ như vậy thực sự rất đáng sợ, có tiền, tùy hứng a!
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người trầm mặc, có mấy người vốn định lừa gạt, nhưng mà bị doạ cho sợ rồi.
– Vị thiếu gia này, ta biết có một nơi, phù hợp yêu cầu của ngươi.
Một lát sau, có người mở miệng, hắn nói ra một chỗ, ở Tây Bắc bộ của Ám Ma Sâm Lâm, còn tặng kèm Lăng Hàn một tờ bản đồ, ghi rõ địa điểm.
Lăng Hàn tỉ mỉ hỏi dò, nhưng rất thất vọng, bởi vì nơi đó đúng là hàn nhiệt đan dệt, bất quá cùng hắn nghĩ cách biệt quá nhiều.
Nhưng thiên kim mua ngựa tốt, hắn vẫn cho đối phương mười cây nhân sâm, dựng lên tín dự của mình.
– Còn có người biết địa điểm như vậy không, một tin đổi mười cây nhân sâm.
Lăng Hàn vung tay lên, lại lấy ra mười cây nhân sâm, dù sao đồ chơi này đối với hắn mà nói chỉ là rau cải trắng.
Có người được khen thưởng, nhất thời để những người khác trở nên hưng phấn, người có chút kiến thức đều nóng lòng muốn thử.
Mình không biết không quan hệ, chẳng lẽ không thể đi thám thính sao?
– Ta dừng ở chỗ này trên hai ngày, có tin tức liền đến tìm ta.
Lăng Hàn bỏ xuống câu nói này, liền rời tửu lâu, ra tiền thuê một gian phòng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 390: Bị Nhìn Chằm Chằm
Điều kiện trong trại gian khổ, từ đâu tới nơi ở tốt, chỉ là một gian nhà trúc, đừng nói hiệu quả cách âm tệ, thậm chí còn có khe hở, có thể bị người nhòm ngó.
Lăng Hàn không để ý, dù sao cũng chỉ dừng hai buổi tối mà thôi.
Sau khi hắn rời đi, trong trại tin tức liên quan tới hắn “người ngốc nhiều tiền” lập tức truyền ra, người người đều muốn từ trong tay hắn thu được nhân sâm khen thưởng, đều dồn dập đi ra ngoài hỏi thăm.
Mọi người đều biết tin tức Lăng Hàn treo giải thưởng, có người còn đi tới trại kế bên tìm hiểu tình huống.
Nhưng cũng có người sinh sát tâm, chờ đợi Lăng Hàn rời trại, để giết người cướp của.
Một thiếu niên Linh Hải tầng năm mà thôi, có thể cường đi nơi nào? Vừa nhìn chính là hoa trưởng thành ở trong nhà ấm, sức chiến đấu nói không chắc còn chưa tới bốn tinh.
Đêm đó, một đội ngũ hái thuốc hai mươi người tiến vào trại, chính là đoàn người của cô gái áo đỏ trước kia xung đột với Lăng Hàn.
Bọn họ đi tới góc tây bắc của trại, người hái thuốc chen một nhà trúc lớn, đội hộ vệ cũng chen một gian, cô gái áo đỏ thì đi tới một gian, nơi này có một nam tử gần ba mươi tuổi.
– Uyển Tình!
Nam tử nghe được tiếng gõ cửa, thấy là cô gái áo đỏ, thì không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, ánh mắt hừng hực, liền kéo nàng vào trong lồng ngực, đã không nhịn được táy máy tay chân.
– Tử Tương, vẫn không có sờ đủ sao, sao gấp như thế?
Cô gái áo đỏ Đinh Uyển Tình lắc mông, nói đối phương không nên gấp, nhưng lại khiêu khích đối phương.
Nam tử kia đồng dạng họ Đinh, gọi Đinh Cao Dương, cùng Đinh Uyển Tình đến từ một gia tộc, nhưng huyết mạch cách cực xa, sớm không còn quan hệ huyết thống, bởi vậy cũng không cấm kết hôn.
Chỉ là Đinh Cao Dương này sớm có thê thất, hai người tự nhiên thuộc về loại vụng trộm.
Nhưng hai người chung quy không có thành chuyện tốt, dù sao nơi này hiệu quả cách âm quá tệ, Đinh Uyển Tình lại không phải gà, sao không biết xấu hổ như vậy.
– Cao Dương ca, ngày hôm nay ngươi có gặp một thiếu niên, đại khái mười bảy mười tám tuổi, cao hơn ta nửa cái đầu, da dẻ rất trắng, thật giống công tử ca không?
Đinh Uyển Tình nằm ở trong lồng ngực của Đinh Cao Dương, hỏi đến sự tình của Lăng Hàn.
Nàng bị đánh một tát, đây là nàng làm sao cũng không thể nhẫn nhịn.
– Ồ, sao ngươi biết hắn?
Đinh Cao Dương tự nhiên biết sự tình ban ngày Lăng Hàn treo giải thưởng, lập tức liên hệ hai người đến cùng một chỗ.
– Hắn thật sự ở nơi này?
Đinh Uyển Tình lộ ra hung quang.
– Đừng nóng vội, trước tiên đem sự tình từ đầu tới đuôi nói với ta một lần.
Đinh Cao Minh vội vàng nói, hắn biết Lăng Hàn nắm giữ tài lực rất lớn, chỉ cần còn ở khu vực an toàn, như vậy đối phương có thể nhấc lên sóng gió rất lớn.
Đinh Uyển Tình nói chuyện đã xảy ra một lần, nàng tự nhiên đẩy trách nhiệm lên đầu Lăng Hàn, chỉ nói đối phương bá đạo làm sao làm sao, lại không đề cập tới nàng miệng tiện.
Sau khi nói xong, Đinh Cao Dương không khỏi hừ một tiếng nói:
– Thật to gan, lại dám đánh Uyển Tình muội muội của ta!
– Cao Dương ca, ngươi nhất định phải thay ta hả giận!
Đinh Uyển Tình dịu dàng nói.
Đinh Cao Dương gật đầu, nhưng lập tức lại nói:
– Việc này phải bàn bạc kỹ càng, thiếu niên kia lại một kích đánh bay bảy hộ vệ của ngươi, này cực kỳ khủng bố, ngay cả ta cũng chỉ có thể mặc cảm không bằng.
– Vậy làm sao bây giờ, lẽ nào ta bị đánh vô ích sao?
Đinh Uyển Tình suýt chút nữa nhảy lên.
Đinh Cao Dương ôm nàng thật chặt nói:
– Ngươi yên tâm, ta sẽ mời một vị cường giả Thần Thai Cảnh ra tay, vậy trấn áp hắn tuyệt đối là thừa sức! Coi như này cũng không được, thì ca ca ta rèn luyện ở gần đây, hắn là tồn tại xếp hạng thứ sáu mươi sáu trên Thiên kiêu Bảng giới trước, bây giờ có tu vi Thần Thai tầng chín.
Ta lập tức sai người truyền tin, để hắn lại đây một chuyến.
– Nếu như Nguyên Tâm tộc huynh ra tay, vậy khẳng định không có sơ hở nào!
Đinh Uyển Tình nói.
Trên thực tế, nàng tốt với Đinh Cao Dương, không phải là hướng về phía cây to này sao? Đây là tộc nhân xuất sắc nhất của Đinh gia từ trước tới nay, năm nay chỉ ba mươi bảy tuổi cũng đã là Thần Thai tầng chín.
Đinh Cao Dương cười gằn, Lăng Hàn hẳn là đời sau của đan đạo thế gia nào đó đi, vì lẽ đó trên người mới có nhân sâm quý như vậy, tuổi còn trẻ liền đạt đến Linh Hải tầng năm.
Có điều, đây chính là Ám Ma Sâm Lâm, bối cảnh gì cũng vô dụng!
Tài sản trên người tiểu tử kia đều quy về hắn!
Lăng Hàn ở đây một đêm, ngày thứ hai liền tìm hiểu tình huống của Ám Ma Sâm Lâm.
Ám Ma Sâm Lâm sẽ có danh tự như vậy, thứ nhất chính là hoàn cảnh của nơi này rất âm u, bị mây đen bao phủ, quanh năm suốt tháng không thấy ánh mặt trời.
Thứ hai, nơi này có sương mù màu đen, làm cho cả rừng rậm có vẻ càng thêm âm u.
Những sương mù này như ma khí, sẽ ảnh hưởng tâm trí của người và yêu thú, ví dụ cuối cùng phát điên là nhiều lắm.
Bởi vậy, liền có tên Ám Ma Sâm Lâm.
Ma khí bao phủ toàn bộ rừng rậm, nhưng càng ở ngoại vi, ma khí càng mỏng manh, đối với sinh linh ảnh hưởng rất nhỏ, nhưng vẫn có ảnh hưởng, để người và yêu thú nơi này rất hiếu chiến.
Nhưng đến khu vực hạch tâm, ma khí liền đáng sợ, có thể dễ dàng để một người biến thành người điên.
Có điều, nếu không đủ thực lực, là không thể tiến vào nơi sâu xa, sớm đã điên cuồng, bị yêu thú mạnh mẽ xé thành mảnh vỡ.
Có thể nói, trong Ám Ma Sâm Lâm đáng sợ nhất không phải võ giả hay yêu thú, mà là ma khí.
Lăng Hàn lại không sợ, hắn có Hắc Tháp, lúc trước ngay cả ma khí của Tu La Ma Đế cũng có thể dễ dàng tiêu trừ, ma khí nơi này nên kém xa tít tắp.
Ngược lại, có Hắc Tháp ở trong tay, hắn cực kì yên tâm.
Đến trưa, có người lại đây bái phỏng Lăng Hàn, đây là một nam tử chừng ba mươi, không có nói tên họ, Lăng Hàn cũng không kỳ quái.
Đối phương nói cho hắn một chỗ, cực kỳ phù hợp yêu cầu của hắn.
Lăng Hàn giao mười cây nhân sâm, liền quyết định xuất phát,
Hắn biết mình lộ tài trêu chọc rất nhiều người đỏ mắt, nhưng hắn không để ý, người ở ngoại vi mạnh nhất chỉ là Thần Thai tầng một.
Hiện nay, Thần Thai tầng một là không được Lăng Hàn để ở trong mắt, hắn không cần vận dụng lá bài tẩy liền có thể giết chết loại cao thủ này.
Lăng Hàn lên đường xuất phát, mà hắn vừa rời đi, cả trại hầu như cũng rời một nửa người, đánh cái ý định gì, chỉ cần không phải ngu ngốc đều có thể đoán được.
Tại sao Lăng Hàn muốn tìm địa phương hàn nhiệt đan dệt?
Bởi vì Xích Hồng Hàn Sương Thảo chỉ có thể sinh ở nơi như thế, loại linh thảo này có hai loại đặc tính hàn nhiệt, nơi càng rét căm khô nóng, Xích Hồng Hàn Sương Thảo sẽ càng tốt, càng có thể đạt đến dược linh cao.
Hổ Nữu ở trong Hắc Tháp đợi tẻ nhạt, Lăng Hàn liền tìm địa phương hẻo lánh đưa nàng ra, một lớn một nhỏ nắm tay nhau, bước chậm ở trong rừng rậm, thật giống như đây không phải Ám Ma Sâm Lâm, mà chỉ là rừng cây phổ thông.
Thế nhưng, một màn hài hòa như vậy rất nhanh bị phá hỏng.
– Thiếu niên, đứng lại!
Phía trước đột nhiên xuất hiện năm người, mỗi người bộc lộ bộ mặt hung ác, mà phía sau cũng truyền đến âm thanh sa sa sa, tương tự có năm người đi ra, cắt đứt đường lui của Lăng Hàn.
Lăng Hàn kinh ngạc, bởi vì trong người cướp đường phía trước, lại có một cái là người lừa một khối nguyên tinh của hắn, về sau bị hắn treo giải thưởng, cuối cùng quỳ xuống xin tha.
Hắn không khỏi bật cười nói:
– Ngươi thật là chết cũng không hối cải, cảm thấy sống không dễ chịu đúng không?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










