[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 63 : Phát Hiện Khiếp Sợ (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Phát Hiện Khiếp Sợ
Lăng Hàn đè Hổ Nữu lại.
Ông lão kia quá mạnh mẽ, dù Hổ Nữu nắm giữ tốc độ kinh người, nhưng ở trước mặt Sinh Hoa Cảnh căn bản không có tác dụng.
Người ta tùy tiện phóng thích một tia kình khí liền có thể đánh chết tiểu nha đầu.
– Không có chuyện gì.
Hắn lắc đầu nói, lại lấy khăn mặt ra lau máu tươi.
Chỉ cảm thấy mắt phải hơi đau, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, đau đớn lập tức tan rã.
Chỉ mấy phút, mắt phải đã hoàn toàn khôi phục bình thường.
Không hổ là Bất Diệt Thiên Kinh, ngay cả vị trí mềm mại như mắt cũng có thể dễ dàng trị liệu.
Mà trải qua mấy phút đồng hồ giằng co, lò luyện đan đã bị nữ tử kia mua.
Giá cả cao tới trăm vạn nguyên tinh nhị tinh.
– Có nhiều nguyên tinh như vậy, chỉ cần ta bước vào Linh Hải Cảnh, không cần một tháng liền có thể xung kích đến Linh Hải tầng chín a?
Lăng Hàn thầm nói.
Tác dụng của nguyên tinh chính là chế tạo một hoàn cảnh tràn ngập nguyên lực, gia tốc tu hành.
Hắn lại ngưng mắt tìm nữ tử kia, chỉ một lúc liền tìm thấy.
Mà để hắn kinh ngạc chính là, thời điểm hắn tìm tới cô gái kia, đối phương vừa vặn đứng lên, trong tay cầm lò luyện đan vừa đấu giá được, muốn rời khỏi.
Nói cách khác, người ta là chuyên môn chạy tới đấu giá lò luyện đan.
Nếu lò luyện đan đã tới tay, nàng tất nhiên sẽ rời đi.
Dựa vào Chân Thị Chi Nhãn, Lăng Hàn liếc nhìn dung nhan của nàng, không khỏi có cảm giác kinh diễm.
Cô gái này thật đẹp, không thua kém Trì Hoa Lan chút nào.
Nhưng bất kể là cô gái này hay ông lão lúc trước, bọn họ đều không phải Đan sư.
Lăng Hàn không cảm giác được khí chất Đan sư ở trên người bọn họ!
Điểm này hoàn toàn không cần hoài nghi, từng làm đan đạo đế vương, nếu như Lăng Hàn vẫn chưa thể phán đoán một người có phải Đan sư hay không, vậy hắn thật nên mua đậu hũ về đập đầu chết.
Hai người rõ ràng không phải Đan sư, lại vì một lò luyện đan hỏng mà tiêu hết trăm vạn nguyên tinh nhị tinh, tại sao?
Có vẻ bọn họ rất tôn sùng mình kiếp trước, nhưng muốn nói vì thế mà trả giá cao như vậy, lại làm cho người không nghĩ ra.
Nữ tử rời đi, ông lão Sinh Hoa Cảnh cũng rời đi theo.
Mục tiêu của hai người nhất trí, chỉ vì lò luyện đan mà thôi.
Hiện tại lò luyện đan đã bị mua, bọn họ tự nhiên không có lý do ở lại.
Thực sự là không hiểu nổi.
Chỉ có thể nói bọn họ quá giàu.
Trải qua một lần cao trào, bán đấu giá kế tiếp không chỉ để Lăng Hàn buồn ngủ, phía dưới cũng có không ít người ngồi ngáp.
Thậm chí có mấy người còn ngáy o o.
– Khặc khặc!
Người chủ trì vội điều chỉnh thứ tự đấu giá, sớm lấy ra một trân bảo.
Cuối cùng cũng coi như để bầu không khí trở nên sống động lại.
Sau nửa giờ, một vật đấu giá khiến Lăng Hàn chú ý.
Đó là một pho tượng, như một con bò cạp, thân thể đen thui, toả ra ánh kim loại lạnh lẽo.
– Dựa theo mấy vị giám định sư thâm niên của chúng ta cùng nhau nghiên cứu, đây là pho tượng năm sáu ngàn năm trước.
Phía trên còn có chút văn tự cổ đại, cùng hiện nay có chút khác nhau.
Trải qua phiên dịch, đại khái ý tứ là: Thiên Hạt Cung, Sinh Mệnh cùng Tử Vong, Luân Hồi vạn thế.
Người bán đấu giá nói:
– Đây là một tín vật, một chiếc chìa khóa, có thể mở ra Thiên Hạt Cung trong bí cảnh Thập Nhị Thiên!
Xoạt, vừa dứt tiếng, tất cả mọi người đều đứng lên.
Mỗi người đều lộ ra vẻ kích động.
Bí cảnh Thập Nhị Thiên vẫn truyền lưu thế gian, mỗi cách trăm năm sẽ mở ra một lần.
Trong bí cảnh linh khí nồng đậm khiến người ta líu lưỡi.
Ở trong đó tu luyện một ngày có thể bằng mười ngày thậm chí 100 ngày ngoại giới.
Cũng bởi vậy, trong bí cảnh súc tích vô số linh dược.
Trăm năm mới mở một lần, không chỉ niên đại cao, hơn nữa bởi vì linh khí nồng đậm, nên phẩm chất của những linh dược này đều cao đến kinh người.
Nhưng đây không phải then chốt!
Then chốt là bí cảnh Thập Nhị Thiên có mười hai cung điện thần bí.
Đồn đãi bên trong cất giấu bảo vật to lớn nhất của bí cảnh, là công pháp, Linh khí, võ kỹ, đan dược….
Đã từng có một người may mắn tiến vào Bạch Dương Cung.
Kết quả rất nhanh thì thanh danh vang dội, cuối cùng thành cường giả Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa còn là loại rất hung hăng.
Nếu không phải niên đại của hắn bị áp chế, toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục không thể có Phá Hư Cảnh, thì thành tựu của hắn chắc chắn sẽ không dừng ở Thiên Nhân Cảnh, mà là Phá Hư Cảnh, thậm chí phá hư thành Thần.
Mà muốn đi vào mười hai điện, cần phải có chìa khoá đối ứng.
– Ha ha, dựa theo bản các nghiên cứu, cái này có khả năng là chìa khoá mở ra Thiên Hạt Cung.
Nhưng chỉ là có khả năng, điểm ấy bản các không quá chắc chắn.
Bởi vì trên pho tượng kia có vài thứ để chúng ta không thể xác định.
Người bán đấu giá nói vòng vo.
Nhất thời, không ít người lộ ra vẻ thất vọng.
Suy nghĩ lại thì thấy cũng đúng.
Nếu như chiếc chìa khóa này là thật, vậy ai sẽ lấy ra bán đấu giá chứ? Đem đi Trung Châu, nơi đó mới nhiều cường hào, mới có thể bán ra giá cao chân chính.
Dù như vậy, vẫn có rất nhiều người tràn ngập hứng thú.
Vạn nhất đây là thật thì sao?
– Lăng Hàn, ngươi nói đó là thật hay giả?
Lưu Vũ Đồng không khỏi tò mò hỏi.
Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, phát động Chân Thị Chi Nhãn.
Hình thể của pho tượng lập tức tan rã dưới tầm mắt của hắn, tầng tầng biến mất.
Khi thấy một vật ở trong pho tượng, hắn không khỏi lộ ra nụ cười.
Bởi vì đây lại là một tờ giấy, phía trên viết: Các ngươi bị lừa rồi, đây là hàng giả, ha ha ha.
Nhưng nhìn đến phần kí tên, thân thể của hắn không khỏi run lên, lộ ra vẻ không thể tin tưởng.
– Làm sao vậy?
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền vội vàng hỏi.
– Không có chuyện gì!
Lăng Hàn khoát tay áo một cái, nhưng ai cũng nhìn ra hắn không bình thường.
Lăng Hàn có thể không thất thố sao, bởi vì kí tên là một đồ án lỏa nữ!
Bút pháp này, hắn vừa nhìn liền nhận ra.
Là tên đồ đệ phong tao Giang Dược Phong kia của hắn!
Giang Dược Phong làm ra loại chuyện nhàm chán này hắn không có gì lạ.
Nhưng để hắn khiếp sợ là, tượng đá này là đồ vật năm sáu ngàn năm trước.
Nhưng Giang Dược Phong rõ ràng là nhân vật vạn năm trước.
Dù Giang Dược Phong có thể đột phá Phá Hư Cảnh, vậy hắn cũng chỉ có hơn một ngàn năm tuổi thọ.
Sao có thể sống đến năm sáu ngàn năm trước? Trừ khi… Giang Dược Phong còn tiến thêm một bước, bước vào Thần giới, trở thành Thần linh.
Tuy không biết Thần linh có thể bất diệt hay không, nhưng nhìn Tu La Ma Đế xem… Bị trấn áp mấy vạn năm, còn chém thành chín khối, không phải cũng nhảy nhót tưng bừng đó sao?
Giang Dược Phong còn sống? Thành Thần?
Vậy ba đồ đệ khác của hắn thì sao? Có phải đều còn sống không? Phải biết lúc trước bốn người bọn họ có thể được Lăng Hàn thu làm đệ tử, hoặc là ở trên đan đạo có thiên phú kinh người, hoặc là ở võ đạo có ngộ tính nghịch thiên.
Bằng không một lòng tu đan đạo như hắn, ai rảnh mà đi dạy đồ đệ?
Nếu như Giang Dược Phong có thể thành Thần, như vậy ba đồ đệ khác cũng có tư cách.
Vậy chẳng phải hắn còn có cơ hội tương phùng với bốn đồ đệ sao?
Ha ha, thật muốn xem vẻ mặt của bọn họ khi đó, nhất định rất đặc sắc a.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 312: Liên Tục Đắc Thủ
Nếu biết pho tượng này là hàng giả, Lăng Hàn đương nhiên không thể đi đấu giá.
Lại nói hắn chỉ có chừng mười vạn nguyên tinh, còn phải tiết kiệm đi mua Bích Lân Yêu Quả.
Nhân lúc này, hắn chạy đi chỗ ba người Long Vĩnh Trường, thương lượng chuyện mượn tiền với bọn hắn.
Gặp nữ nhân che kín và lão giả Sinh Hoa Cảnh hào khí kia, hắn cảm thấy mười vạn nguyên tinh cũng không thể xem như số tiền lớn a.
Nghe Lăng Hàn nói công dụng của Bích Lân Yêu Quả, ba vị đan đạo bá chủ đều vui vẻ đáp ứng cho Lăng Hàn mượn.
Bách thiện hiếu làm đầu.
Mà bọn họ chỉ nói ra một yêu cầu, là đến thời điểm đó muốn quan sát Lăng Hàn luyện chế Bổ Linh Đan.
Đây chính là đan dược Địa Cấp trung phẩm!
Lăng Hàn tự nhiên không quan tâm, thống khoái đồng ý.
Pho tượng được rất nhiều người đấu giá.
Ngay cả Cố Phong Hoa, Trì Hoa Lan cũng dồn dập ra tay.
Còn có mấy đệ tử Hào Môn của Bắc Vực, cũng tăng giá đến mức tàn nhẫn.
Cuối cùng bị một người tên Hứa Văn Thông mua đi.
Nguyên bản bán đấu giá đều nặc danh, nhưng tựa hồ đám người Bắc Vực kia rất quen thuộc nhau, thời điểm định giá không quên uy hiếp, hoặc hò hét đối thủ một hồi, bởi vậy bộc lộ ra thân phận của rất nhiều người.
Hứa Văn Thông này đến từ Kiền Nguyên Tông ở Bắc Vực.
Tựa hồ có tiếng tăm rất lớn trong thế hệ trẻ tuổi.
Sau đó, lại có một Linh khí xuất hiện.
Đây là một thanh đao, trên thân đao có chín cái vòng.
Nhìn kỹ, đây không phải vòng thật, mà là từng mạch văn, chỉ là hình dạng rất giống vòng mà thôi.
– Cửu Hoàn Thiên Anh Đao!
Người bán đấu giá bắt đầu giới thiệu:
– Cây đao này là Linh khí cấp năm, nhưng diệu dụng ở chỗ, chín cái vòng này là Linh ấn, có thể giải phong từng cái.
Mở ra một vòng tương đương với Linh khí cấp ba.
Mà mở ra nhiều một vòng, uy lực sẽ mạnh mẽ một phần, cuối cùng đạt đến cấp năm.
Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên.
Linh khí cấp năm vốn đã bất phàm, uy lực có thể đối kháng Thần Thai Cảnh.
Nhưng vấn đề là, ý chí võ đạo của Thần Thai Cảnh, há là Linh Hải Cảnh, Dũng Tuyền Cảnh có khả năng kích phát?
Bởi vậy, Linh khí cấp cao rơi vào trong tay võ giả cấp thấp, kỳ thực là không phát huy ra được.
Nhưng Linh khí này không giống.
Từng bước phóng thích uy lực, để Linh khí này rất tiện lợi.
Ở trong tay Linh Hải Cảnh, Thần Thai Cảnh đều có thể phóng thích ra uy lực lớn nhất, thực là quá mạnh mẽ.
– Giá quy định năm ngàn nguyên tinh!
Người bán đấu giá nói.
Lập tức, thanh âm ra giá nổi lên bốn phía.
Nhưng rất nhanh võ giả Bắc Hoang liền không chịu được nữa.
Coi như bọn họ gom nguyên tinh lại cũng không có bao nhiêu.
Dù sao trước đó bị Lăng Hàn tàn nhẫn cướp một phen, lấy đi hơn mười vạn.
Đám người Cố Phong Hoa lại bắt đầu tranh cướp.
Mỗi người đều gió nhẹ mây bay, mấy vạn nguyên tinh còn không bị bọn họ để ở trong mắt.
Lăng Hàn nhìn lướt qua, thấy Tàn Dạ lộ ra biểu tình ước ao lại thất vọng, không khỏi nở nụ cười, cao giọng nói:
– Mười vạn!
Nhất thời, bốn phía yên lặng như tờ.
Hiện tại giá cả vừa đạt đến bảy vạn, ngươi hô mười vạn, hoàn toàn không theo lẽ thường an bài, nào có tăng giá như vậy chứ?
Tàn Dạ dùng ánh mắt cảm kích nhìn Lăng Hàn.
Hắn tự nhiên biết Lăng Hàn dùng kiếm, như vậy ra tay cạnh tranh cũng chỉ có thể cho hắn dùng.
Hắn không am hiểu biểu đạt, chỉ có thể dùng ánh mắt truyền đi sự cảm kích.
– Xong, Tiểu Dạ của chúng ta chỉ có thể lấy thân báo đáp.
Quảng Nguyên quái dị nói.
Xoạt, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đồng thời xuất kiếm, chém về phía Quảng Nguyên.
Kiếm khí ngang dọc, để Quảng Nguyên vội nhảy ra, cái ghế hắn ngồi bị kiếm khí xoắn nát tan.
Đùng!
Trốn được kiếm của Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền, nhưng hắn đã quên còn có một người… Hổ Nữu!
Tiểu nha đầu đạp một cước lên mông của hắn.
Tốc độ của nàng quá nhanh, ngay cả Quảng Nguyên cũng không kịp đề phòng, nhất thời bị đạp chặt chẽ vững vàng, thân thể đụng lên tường.
Hắn quay đầu lại.
Nhìn thấy Hổ Nữu đang nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng um tùm, trong lòng không khỏi cả kinh.
Bởi vì Hổ Nữu thấp bé, vị trí ánh mắt đảo qua để hắn không rét mà run.
– Không giữ mồm giữ miệng!
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều trách mắng.
Da mặt của Quảng Nguyên giật giật.
Hai nữ nhân này hắn tự nhiên không để trong lòng.
Nhưng Hổ Nữu thật khó lòng phòng bị, hơn nữa càng ngày càng lợi hại.
Không nói quy tắc, đánh lén, chơi xấu gì cũng có thể làm, tuyệt đối là tiểu sát tinh, không thể đắc tội mà.
Hắn chỉ lo chế nhạo Tàn Dạ, lại không nghĩ tới đắc tội đám người Lưu Vũ Đồng, thực sự là tự mình chuốc lấy cực khổ.
Lăng Hàn cười to.
Mà ở phía dưới, sau phút giây khiếp sợ ngắn ngủi, tranh giá lại nổi lên, dần dần xông lên mười lăm vạn.
Tuy cách lò luyện đan lúc trước xa lắm, nhưng hiện tại không có hai siêu cấp cường hào kia, nên cũng gần như đạt đến cực hạn của mọi người.
– Hai mươi vạn!
Lăng Hàn tăng giá.
Hắn đã có đầy đủ tự tin, cộng thêm nguyên tinh của ba người Long Vĩnh Trường, mua Linh khí với Bích Lân Yêu Quả là không có vấn đề.
Hắn vừa dứt tiếng, nhất thời bốn phía không còn thanh âm.
– Ồ, tại sao thanh âm này có chút quen tai nhỉ?
Cố Phong Hoa lầm bầm lầu bầu.
– Đến cùng là tên biến thái nào, thật có tiền, phải kết giao bằng hữu với hắn, ôm bắp đùi lớn a.
Chỉ là tuy tên này lầm bầm lầu bầu, nhưng thanh âm không thấp chút nào, để rất nhiều người nghe được rõ ràng.
Lăng Hàn lấy tay lau trán.
Hiện tại hắn không muốn làm bằng hữu với tên biến thái này chút nào.
Cũng may Cửu Hoàn Đao kia rốt cục bị Lăng Hàn mua.
Lấy địa vị của hắn hoàn toàn có thể thu hàng trước, mấy ngày sau lại thanh toán nguyên tinh.
Bảng hiệu của Đan sư Địa Cấp vẫn tương đối hữu hiệu.
Sau đó vài vật phẩm nhỏ được mang lên đấu giá, buổi đấu giá cũng sắp kết thúc.
Rốt cục đến phiên Bích Lân Yêu Quả lên sàn.
Quả nhiên lại nhấc lên một trận cao trào khác.
– Giá quy định 10 ngàn nguyên tinh!
Người chủ trì nói một trận, rốt cục bắt đầu đấu giá.
– 10 ngàn mốt!
– 10 ngàn hai!
Thanh âm ra giá liên tiếp, Lăng Hàn lại ngồi bất động.
Hiện tại còn chưa tới thời điểm ra giá, mà giá cả cũng còn lâu mới đạt đến giá trị của Bích Lân Yêu Quả, bởi vậy hoàn toàn không cần phải gấp.
Có điều, khi giá tiền đạt đến 50 ngàn, thì hơi dừng lại.
Dù sao Đan sư nơi này nắm giữ của cải lấy kim ngân làm chủ, nguyên tinh là rất nhiều người tụ lại mới đủ.
– 60 ngàn!
Các võ giả trẻ tuổi đến từ Bắc Vực bắt đầu ra giá.
Bọn họ mới là chủ lực cạnh tranh ngày hôm nay.
Người trẻ tuổi của Bắc Hoang Cửu Quốc chỉ mua chút đồ chơi nhỏ, tranh cướp bảo vật chân chính thì trên căn bản không thể là đối thủ của võ giả Bắc Vực.
Giá tiền rất nhanh tăng lên mười lăm vạn, lần thứ hai đạt đến cực hạn của võ giả Bắc Vực.
– Hai mươi vạn.
Lăng Hàn giải quyết dứt khoát.
– Sát, tại sao lại là hắn?
– Thanh âm này rất trẻ, sao có nhiều nguyên tinh như vậy?
– Ồ, chẳng lẽ các ngươi không biết sao, hắn chính là Lăng Hàn Lăng đại sư vừa thành Đan sư Địa Cấp!
– Không thể nào, chính là hắn?
– Nghe nói mới mười bảy tuổi!
– Quả thực đùa giỡn!
– Khà khà, lẽ nào các ngươi không biết Lăng đại sư đan vũ song tuyệt, trước kia còn ở võ đạo trà hội đánh giết một Linh Hải Cảnh tên Bao Tín Nhiên.
Tê, lần này, người trẻ tuổi của Bắc Vực đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 313: Giúp Ta San Bằng Đông Nguyệt Tông
Ở võ giả Bắc Vực xem ra, Bắc Hoang Cửu Quốc là khu vực võ đạo lạc hậu nhất của Hằng Thiên Đại Lục.
Ngay cả Sinh Hoa Cảnh chân chính cũng không có, chỉ dựa vào quốc thế chống đỡ, mới miễn cưỡng xem như có cường giả như vậy.
Dưới Sinh Hoa Cảnh, đều là giun dế.
Một thâm sơn cùng cốc như vậy, ở trong mắt bọn họ tự nhiên tất cả đều là nhà quê.
Nhưng hiện tại sinh ra một đan đạo đại sư mười bảy tuổi không tính, hơn nữa người này còn có thể chém giết Bao Tín Nhiên!
Tuy Bao Tín Nhiên ở trong thế hệ tuổi trẻ của Bắc Vực không tính là cao thủ chân chính, nhưng cũng không phải Thổ cẩu ở Bắc Hoang có khả năng chém giết.
Hơn nữa, con chó này còn chỉ có mười bảy tuổi, ở trên đan đạo đạt đến Địa Cấp.
Trên đời này có thiên tài như vậy sao?
– Ha ha ha ha, hóa ra là Lăng đại sư, ngày mai sẽ tới quấy rầy, lĩnh giáo Lăng đại sư một chút!
Có người lập tức nói.
– Ta cũng mặt dày đến bái phỏng Lăng đại sư một hồi.
– Ta cũng tới!
Những người trẻ tuổi của Bắc Vực kia dồn dập nói, cũng mặc kệ Lăng Hàn có đáp ứng hay không.
Nếu vật đấu giá cuối cùng đã danh hoa có chủ, mọi người tự nhiên đều ly khai.
Ngược lại trên đời nhiều bảo vật lắm, này chỉ là một buổi đấu giá bình thường mà thôi, ai cũng sẽ không bởi vì không mua được đồ vật mà khó chịu.
Lăng Hàn lấy Bích Lân Yêu Quả và Cửu Hoàn Thiên Anh Đao, trả nguyên tinh còn thừa, hắn còn nợ ba người Long Vĩnh Trường một ít nữa.
Ngược lại hắn còn có lượng lớn nhân sâm và linh chi trăm năm, liền bán cho đám người Cố Phong Hoa đi, bọn họ sẽ không thiếu tiền nha.
Nguyên bản hắn có chút bất mãn vì những người này tự biên tự diễn, nói ngày mai muốn đến bái phỏng.
Nhưng nếu những người này thành kim chủ, vậy thái độ của hắn tự nhiên cũng thay đổi, mừng rỡ thu tiền của bọn họ thôi.
Dựa theo Long Trường Vĩnh nói, chứng minh Đan sư của hắn chỉ mấy ngày nữa sẽ đưa tới, cách thời gian hắn xuất phát đã rất gần.
Lăng Hàn ném Cửu Hoàn Thiên Anh Đao cho Tàn Dạ.
Chờ trở lại khách sạn, hắn liền tiến vào trong Hắc Tháp nhổ nhân sâm, linh chi.
Kỳ thực hắn còn có rất nhiều linh dược, nhưng đối với người không phải Đan sư mà nói, vẫn là nhân sâm và linh chi tốt nhất, ăn sống cũng đại bổ.
Ngày thứ hai, đám người Cố Phong Hoa đều chạy tới.
– Lăng đại sư, thực không nghĩ tới, ngươi lại trẻ tuổi như vậy!
Ai tới cũng nói một câu tương tự, để Lăng Hàn nghe mà lỗ tai sinh kén.
– Ha ha ha, Lăng Hàn, quả nhiên là tên biến thái, có mấy phần phong thái của ta năm đó!
Thanh âm của Cố Phong Hoa vang lên, đi vào liền cho Lăng Hàn một cái ôm nhiệt tình, nhưng lập tức tiến đến bên tai của hắn nói.
– Có điều, Trì tiên tử là của ta! Nếu ngươi dám cướp, cẩn thận ta vẩy dương phấn lên quần lót của ngươi, để ngươi nhảy tưng tưng mỗi ngày.
Sau đó tên này buông tay ra, vẻ mặt vẫn rất nhiệt tình.
Lăng Hàn khinh bỉ nói:
– Trọng sắc khinh bạn.
– Cái này gọi là người không vì mình, trời tru đất diệt! Vì hạnh phúc của ta, cũng chỉ có thể hi sinh ngươi một chút.
Cố Phong Hoa không chút khách khí nói.
– Lăng huynh!
Trì Hoa Lan nhẹ nhàng đi đến, chắp tay với Lăng Hàn.
– Ân cứu giúp trong Ma Thiên Bí Cảnh vẫn chưa báo đáp.
Không nghĩ tới ngươi đã thành Đan sư Địa Cấp, Hoa Lan thật không biết có còn cơ hội báo đáp hay không.
– Đương nhiên là có!
Cố Phong Hoa chen lời nói.
– Ta và hắn là bạn tốt, hắn chính là ta, ta lại là ta! Vì lẽ đó, ngươi lấy thân báo đáp, gả cho ta là được rồi, chẳng khác nào báo ân của Lăng Hàn.
Trì Hoa Lan chỉ làm như không nghe thấy, nhìn Lăng Hàn nở nụ cười xinh đẹp nói:
– Lăng huynh, có hứng thú đi Tử Tinh Tông làm khách không?
Nàng chính là đệ tử của Tử Tinh Tông, nếu như có thể kéo Lăng Hàn vào tông môn, công lao này lớn đến không cách nào hình dung nha! Đan sư Địa Cấp mười bảy tuổi, dù cho ngày sau không có cơ hội thẳng tiến Thiên Cấp, nhưng xông lên Địa Cấp thượng phẩm hẳn là không có vấn đề.
Mà nếu tông môn không tiếc đánh đổi giúp Lăng Hàn tăng lên tới Sinh Hoa Cảnh, lại thêm linh dược kéo dài tuổi thọ, vậy để Lăng Hàn sống bốn trăm năm là tuyệt đối không khó.
Ròng rã bốn trăm năm a! Lại luyện chế Đan dược Địa Cấp, sẽ để Tử Tinh Tông sinh ra bao nhiêu cường giả Sinh Hoa Cảnh?
Có thể nói, một tên Đan sư cấp cao hoàn toàn có thể thay đổi vận mệnh của một tông môn.
– Ơ, Trì muội muội không phải được xưng băng thanh ngọc khiết sao? Sao bây giờ cũng dùng tới mỹ nhân kế?
Trong tiếng cười khẽ, chỉ thấy một nữ tử vóc người yểu điệu, phong tình vạn chủng đi tới.
Vóc người của nàng thướt tha, nóng bỏng đến kinh người.
Hai vật đột xuất cùng đầy đặn kia khiến người ta chảy nước miếng ròng ròng.
Vì sao có vóc người tốt đến trình độ như vậy?
Môi đỏ như liệt diễm, mái tóc đen dài như thác nước, đây là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Hơn nữa tràn ngập phong tình, như hoa tươi nở rộ, hấp dẫn người đi ngắt lấy, dù cho bởi vậy bị đâm chảy máu cũng không để ý.
– Lâm Hương Cần!
Trì Hoa Lan nhẹ giọng nói.
Mỹ nhân nóng bỏng này chính là Lâm Hương Cần.
Nàng dịu dàng cúi chào Lăng Hàn, lộ ra một đoạn nhỏ gáy ngọc, nhẵn nhụi trắng tuyết, như tơ như ngọc, đẹp đến kinh người.
Nàng rất am hiểu lợi dụng ưu thế của mình.
Rõ ràng không có động tác rõ ràng gì, nhưng lại khiến người ta lãnh hội đến phong tình của nàng, trong lòng ngứa ngáy, không muốn nghĩ cũng không được.
– Hoàng Cực Tông Lâm Hương Cần, bái kiến Lăng đại sư!
Nàng không có lập tức đứng lên, tựa hồ đang chờ Lăng Hàn đi tới nâng.
Mà cơ hội như vậy, tin tưởng nam nhân nào cũng sẽ không từ chối nha!
Bốn phía, bọn người Cố Phong Hoa, Hứa Văn Thông đều lộ ra vẻ mặt như si như say.
Chỉ luận dung mạo, nàng và Trì Hoa Lan khó phân cao thấp.
Nhưng nói đến phong tình, nàng lại quăng Trì Hoa Lan mấy con phố.
Đương nhiên, khẳng định có nam nhân yêu thích loại hình thanh thuần như Trì Hoa Lan hơn.
Mặc dù tuổi tác của Lâm Hương Cần chỉ khoảng hai mươi tuổi, nhưng phong tình nóng bỏng đã như ngự tỷ.
Trì Hoa Lan hừ một tiếng nói:
– Hồ ly tinh.
Lăng Hàn không có đưa tay đi nâng.
Sắc đẹp mê hoặc ở kiếp trước hắn nhìn nhiều lắm.
Lúc đó hắn ở đan đạo và võ đạo đồng thời đạt đến đỉnh cao, địa vị của mỹ nữ đồng ý nhào vào lòng hắn còn cao hơn nữa.
Cũng không ít tiên tử cấp bậc Hóa Thần Cảnh.
Lâm Hương Cần hơi kinh ngạc.
Nhưng Lăng Hàn đã quay người đi ra, nàng cũng chỉ có thể tự mình đứng lên, xoa xoa mũi, lộ ra vẻ không vui.
Lưu Vũ Đồng cùng Lý Tư Thiền nở nụ cười.
Lăng Hàn của các nàng không phải người nông cạn.
Muốn được sự chú ý của hắn, chỉ sắc đẹp mê hoặc là không được, mà phải dùng chân tâm thực lòng đổi lấy sự tin tưởng của hắn.
– Lăng đại sư, đi Hoàng Cực Tông của ta dạo được không?
Lâm Hương Cần không cam lòng chịu thua, lập tức đuổi theo, yểu điệu nói.
– Được, chỉ phải đáp ứng ta một điều kiện.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Nghe nói như thế, mọi người không khỏi lộ ra vẻ khinh bỉ.
Đóng kịch nửa ngày, hóa ra cũng là sắc quỷ.
Nhưng ai bảo sắc quỷ này là Đan sư Địa Cấp, hơn nữa tiền đồ vô hạn, thật có khả năng sở hữu vưu vật động lòng người như Lâm Hương Cần ấy chứ.
Trong lòng Lâm Hương Cần cười gằn, đối với Lăng Hàn có ý chán ghét, nhưng nụ cười trên mặt vẫn như hoa, dịu dàng nói:
– Không biết Lăng đại sư có điều kiện gì?
– Giúp ta san bằng Đông Nguyệt Tông!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 314: Bán Sâm Luận Anh Hùng
Giúp ta san bằng Đông Nguyệt Tông!
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều câm như hến.
Đông Nguyệt Tông là tồn tại cỡ nào? Tuy thế lực có thể xưng “Tông” ở Bắc Vực rất nhiều, nhưng chỉ có năm đại tông môn được công nhận mạnh nhất, xưng là Bắc Vực ngũ tông.
Mà Đông Nguyệt Tông chính là một trong số đó.
Tuy Hoàng Cực Tông, Kiền Nguyên Tông đều rất trâu bò, nhưng nói đến thực lực tuyệt đối, mỗi người lại không bằng Đông Nguyệt Tông.
E là phải ba nhà gộp lại mới có thể ngang hàng.
Mà muốn san bằng Đông Nguyệt Tông, vậy ít nhất phải có lực lượng gấp ba Đông Nguyệt Tông!
Nói cách khác, ít nhất phải mười tông môn như Hoàng Cực Tông liên hợp lại mới được.
Hơn nữa trong quá trình này, cho dù chiến thắng cũng sẽ bỏ ra cái giá khổng lồ.
Vì một Đan sư Địa cấp, thế lực nào đồng ý làm như thế?
– Ha ha ha, Lăng đại sư thật biết nói đùa.
Tất cả mọi người cười gượng.
Lập tức mất hết ngạo khí, trở nên đàng hoàng lại.
Bởi vì bọn họ cuồng vọng hơn nữa cũng không dám nói san bằng Đông Nguyệt Tông.
Mặc kệ là thật hay giỡn!
Nhưng Lăng Hàn không đáng kể.
Ân oán giữa hắn và Phong Viêm ở Vũ Quốc là sự tình mọi người đều biết, chỉ cần tìm hiểu một hồi liền rõ.
Bởi vậy, hắn buông lời lại tàn nhẫn, người ta cũng cho rằng là bởi vì Phong Viêm.
Nhưng không biết, cái ân oán này còn liên lụy tới đời trước.
Nếu người bình thường dám nói như vậy, dù cho Đông Nguyệt Tông không động thủ, cũng sẽ có rất nhiều thế lực muốn giết Lăng Hàn đi nịnh nọt.
Nhưng hiện tại người nói là một vị Đan sư Địa Cấp, địa vị xấp xỉ Sinh Hoa Cảnh, thế lực bình thường ai dám ra tay?
Dù thế lực lớn như Đông Nguyệt Tông cũng phải kiêng kỵ Đan sư hiệp hội ở phía sau.
Nhiều lắm là đánh Lăng Hàn một trận, để hắn không nên ăn nói ba hoa, nhưng căn bản sẽ không dám công khai giết Lăng Hàn.
Đương nhiên, ngầm lại là chuyện khác.
Vừa mở miệng liền kiềm chế ngạo khí của những thiên kiêu kia lại, Lăng Hàn một bên hỏi dò tình huống của Bắc Vực bây giờ, một bên để Chu Vô Cửu lấy nhân sâm linh chi ra bán.
Những người trẻ tuổi này đều không thiếu tiền, lần bán đấu giá trước đó họ có thể ném đi mười vạn nguyên tinh liền biết.
Quả nhiên, dù những thiên kiêu này xuất thân đại tông môn, bình thường cũng đã gặp, ăn qua nhân sâm, linh chi trăm năm, nhưng nhìn thấy nhiều như thế, khóe miệng cũng co giật.
– Ai, so sánh với Lăng đại sư, chúng ta quả nhiên là ếch ngồi đáy giếng!
– Nhiều nhân sâm, linh chi trăm năm như vậy, Lăng đại sư khẳng định nắm giữ một dược viên thượng cổ.
– Không thể là dược viên thượng cổ được, nơi này tất cả đều là dược liệu trăm năm.
– Cũng đúng, đại khái là trăm năm trước có thế lực gieo xuống rất nhiều nhân sâm và linh chi, nhưng không biết vì sao bị người diệt.
Bất quá dược viên lại không gặp phải phá hoại, trái lại phát triển khỏe mạnh, cuối cùng bị Lăng đại sư phát hiện.
Tất cả mọi người cảm khái, đây thực sự là vận may.
Hơn nữa, có tên gọi Đan sư Địa Cấp chống lưng, ai đồng ý vì “một chút” nhân sâm, linh chi trăm năm mà trở mặt với Lăng Hàn?
Lăng Hàn có thể gom tiền, mà không cần lo lắng bị người nhìn chằm chằm.
Dù sao đối với thế lực lớn mà mới, đây chỉ là món tiền nhỏ.
Chu Vô Cửu phụ trách lấy tiền, Lăng Hàn thì cùng mọi người nói chuyện phiếm, tìm hiểu tình huống của Bắc Vực.
Dù sao trên sách viết chí ít cũng là sự tình mười mấy năm trước, thậm chí của mấy chục năm trước.
Đại cách cục của Bắc Vực không có biến hóa.
Mạnh nhất vẫn là năm thế lực kia, xưng là nhất cốc tứ tông: Huyết Viêm Cốc cùng Đông Nguyệt Tông, Sâm La Tông, Thú Hoàng Tông, Bán Nguyệt Tông.
Huyết Viêm Cốc là thế lực duy nhất không có lấy tông làm tên, nhưng thực lực của bọn họ lại mạnh nhất Bắc Vực.
Có người nói rất có khả năng sẽ sinh ra Hoá Thần Cảnh, chân chính quét ngang Bắc Vực.
Tuy Hằng Thiên Đại Lục có bốn vực một châu, nhưng bình thường không dễ lui tới, mỗi bộ phận cách xa nhau một lạch trời.
Có người nói là thượng cổ đại chiến lưu lại, thực lực càng mạnh càng khó có thể vượt qua.
Cũng vì như thế, nên tuy Bắc Vực chỉ có cường giả Linh Anh Cảnh tọa trấn, nhưng vẫn không lo bị cường giả bốn vực khác xâm lấn.
– Nói đến thiên tài thế hệ trẻ tuổi, thì phải nói Tả Vũ Đạt của Huyết Viêm Cốc.
Mới hai mươi ba tuổi, nhưng đã bước vào Thần Thai Cảnh!
Hứa Văn Thông nói, trên mặt là ra vẻ hâm mộ.
Hắn ở trong thế hệ trẻ tuổi của Kiền Nguyên Tông cũng có thể xếp top 10.
Nhưng hiện tại chỉ là Linh Hải tầng bốn, cách Linh Hải đỉnh phong còn rất xa.
Huống chi từ Linh Hải đến Thần Thai, vượt qua một bước này là cực kỳ gian nan.
Cảnh giới võ đạo càng cao, vượt qua đại cảnh giới sẽ càng khó.
Đã từng có một thiên tài lấy ba mươi hai tuổi bước vào Sinh Hoa Cảnh, trở thành Sinh Hoa Cảnh trẻ nhất từ cổ chí kim.
Nhưng từ Sinh Hoa đến Linh Anh hắn lại bỏ ra 122 năm.
Cuối cùng chết già ở Linh Anh Cảnh.
Ngay cả Hoá Thần Cảnh cũng không thể bước vào, khiến người ta thổn thức.
– So với ta còn muốn biến thái.
Cố Phong Hoa ở một bên lẩm bẩm nói.
– Tả Vũ Đạt.
Lăng Hàn lẩm bẩm nói, ghi nhớ danh tự này.
Thần Thai Cảnh hai mươi ba tuổi, xác thực kinh người.
Thậm chí lấy hắn biết, ngay cả Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ lúc trước cũng không trâu bò như thế.
Nghĩ đến cũng đúng, thiên địa xảy ra biến hóa, để người tu luyện hiện tại trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
– Thú Hoàng Tông cũng có một quái thai tên Lỗ Dương.
Hai mươi bốn tuổi, tương tự bước vào Thần Thai Cảnh.
Hơn nữa, Thú Hoàng Tông đều nuôi yêu thú làm thú sủng, một người một thú liên thủ, sức chiến đấu còn muốn tăng lên một đoạn dài.
Lâm Hương Cần cũng nhắc tới một thiên tài.
– Sâm La Tông không có tân tinh quá chói mắt, nhưng bọn họ có tổ hợp ba bào thai.
Tuy bây giờ đều là Linh Hải tầng chín, nhưng ba người liên thủ lại có thể giết chết Thần Thai sơ kỳ, cũng không thể coi thường.
Trì Hoa Lan nói.
– Thiên kiêu tuổi trẻ của Bán Nguyệt Tông là một nữ tử.
Nghe nói dáng dấp xinh đẹp như hoa, ngay cả Tả Vũ Đạt cũng vừa gặp đã thương, để sư môn đi cầu hôn, lại bị lạnh lùng từ chối.
Hứa Văn Thông cười nói.
– Ta cũng nghe nói, vị kia tên Chư Toàn Nhi, mới hai mươi hai tuổi, tương tự bước vào Thần Thai Cảnh, thật khiến người ta thán phục.
Lâm Hương Cần gật đầu, có vẻ rất hâm mộ.
Tương tự đều là nữ nhân, tại sao người ta vượt qua nàng dài như vậy?
– Không chỉ như vậy, vẻ đẹp của nàng cũng rất kinh người! Ta đã từng thấy nàng vén khăn che mặt uống nước.
Tuy chỉ lộ ra một chút xíu, nhưng đã để ta say mê, hận không thể vì nàng mà chết.
Có người bổ sung nói, trên mặt đều là vẻ si mê.
Người chưa từng thấy Chư Toàn Nhi đều kinh ngạc.
Có thể làm cho một thiên kiêu trẻ tuổi si mê như thế, ma lực của Chư Toàn Nhi này cũng quá lớn rồi! Hơn nữa, người ta căn bản không có ló mặt, chỉ lộ một chút xíu liền mê người như vậy?
Khó mà tin nổi nha!
– Ta cũng nghe nói.
Đồn đãi có thiên tài Trung Châu chạy đến nơi này của chúng ta rèn luyện, bất ngờ gặp phải Chư Toàn Nhi, lập tức kinh vi thiên nhân, còn chạy đi Bán Nguyệt Tông cầu hôn, nói muốn dẫn Chư Toàn Nhi đi Trung Châu.
Các ngươi đoán, vị thiên tài kia là nhà nào của Trung Châu?
Lại có người nói, có vẻ hơi khoe khoang.
Không chờ mọi người suy đoán, hắn liền trực tiếp vạch trần:
– Thiên Kiếm Tông!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 315: Ngươi Rất Có Hi Vọng
Thiên Kiếm Tông!
Ba chữ này phảng phất như có một ma lực, để nam nữ trẻ tuổi nơi này không ai không tôn kính, lộ ra ngóng trông vô tận.
– Gần vạn năm trước, Hằng Thiên Đại Lục phát sinh đại họa.
Là Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông, Vân Phượng Tông cùng mấy thế lực siêu cấp lãnh đạo đời trước huyết chiến.
Cuối cùng bình định đại họa, mới có vạn năm hòa bình hiện tại.
– Hơn nữa, Thiên Kiếm Tông có Phá Hư Cảnh tọa trấn, quả thực là tấm bia bất hủ.
– Nếu là ta, còn cần phải nói, lập tức chạy theo rồi.
– Ha ha, ngươi cắt phía dưới, lại cẩn thận chỉnh dung một hồi, sẽ có cơ hội.
– Cút!
Mọi người cười to, thế nhưng đối với Thiên Kiếm Tông lại có ngóng trông không nói ra được.
Đây là một Thánh Địa võ đạo chân chính! Có truyền thừa bất hủ, có thể sẽ có một ngày xuất hiện một vị đại năng đánh vỡ hư không, tiến vào Thần giới.
– Cuối cùng thì sao, Chư Toàn Nhi có đi tới Trung Châu không?
Lưu Vũ Đồng hiếu kỳ, không nhịn được hỏi.
– Không.
Người kia nói.
– Nghe nói Chư Toàn Nhi cực kỳ hiếu thuận.
Sư phụ của nàng ở mấy năm trước tu luyện tẩu hỏa nhập ma, nàng liền phát đại thệ, nhất định phải làm cho sư phụ nàng khôi phục như cũ.
Ai có thể làm được, nàng có thể dành cho đối phương vô số tài nguyên tu luyện, thậm chí gả cho hắn cũng được.
Có điều, dựa theo một vị thần y nói, muốn chữa khỏi thương thế như vậy, chỉ có đan dược Thiên Cấp mới được! Vì lẽ đó, vị tiên nữ của chúng ta cuối cùng vẫn phải đi Trung Châu, không biết sẽ tiện nghi tên khốn kiếp nào.
Nói xong lời cuối cùng, hắn đã nghiến răng nghiến lợi.
Thật giống như thấy nữ thần trong mộng bị xú nam nhân nào đó kéo vào trong ngực, phải nói rất đau lòng a!
Xoạt, trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt của mọi người đều nhìn chăm chú Lăng Hàn.
– Các ngươi nhìn ta làm gì?
Lăng Hàn rất vô tội nói.
– Muốn nói Bắc Vực có ai có thể trở thành Đan sư Thiên Cấp, vậy khẳng định là ngươi.
Cố Phong Hoa cười ha ha.
– Ngươi biến thái như vậy, trở thành Đan sư Thiên Cấp ngay trong tầm tay.
Đến thời điểm đó sẽ ôm được mỹ nhân về nha! Thương lượng với ngươi một chuyện, có thể cho ta một cái nội khố của Chư tiên tử hay không?
Oành oành oành oành oành…
Không đợi Lăng Hàn mở miệng, tên biến thái này đã bị mười mấy người ái mộ Chư Toàn Nhi đánh một trận.
Trong nháy mắt đã bị đánh cho không thành hình người.
– Đúng nha, đây là Chư tiên tử a!
Lưu Vũ Đồng ăn giấm nói.
– Hừ!
Lý Tư Thiền cũng như thế.
Chỉ có Hổ Nữu không để ý chút nào, trong lòng nói:
– Lăng Hàn là của Nữu, một đám nữ nhân ngốc.
Lăng Hàn chỉ cười nhạt.
Kiếp trước mỹ nữ gì hắn chưa từng thấy? Thiên Phượng Thần Nữ càng được xưng đẹp tuyệt vạn cổ, hắn còn không phải không có động tâm.
Chỉ là ở thời điểm đối phương xin hắn luyện đan, hắn bảo Thiên Phượng Thần Nữ nói cho hắn biết tên thật.
Cũng không biết nữ nhân này có tật xấu gì, bảo nàng nói tên thật lại giống như muốn giết nàng vậy.
Sau đó càng là ba ngày hai lần tìm đến cửa, không nói hai lời liền động thủ cầm đan dược, thật giống như coi mình thành chủ nhân vậy.
Muốn ngăn cản nàng, đánh với nàng… Đó là tìm ngược.
Lăng Hàn muốn đột phá Phá Hư Cảnh như vậy, chính là chịu đủ Thiên Phượng Thần Nữ “ức hiếp”, muốn vươn mình làm chủ nhân.
Kết quả tốt rồi, không bao lâu liền bị Hắc Tháp dằn vặt chết.
Nếu như Thiên Phượng Thần Nữ tiến vào Thần giới, bây giờ vẫn đẹp đến mê người nhỉ?
Trong chớp mắt, hắn hơi nhớ Thiên Phượng Thần Nữ, còn có Kiếm Đế, Lạc Nhật Đao Hoàng.
Đến tột cùng những người này đã sớm chết, hay phá nhập Thần giới? Đám người Giang Dược Phong cũng có khả năng tiến vào Thần giới, mấy tên này nên không có vấn đề đi?
-Nghĩ nhập thần như vậy sao?
Lưu Vũ Đồng ghen, không nhịn được nhéo Lăng Hàn một cái.
Chỉ thấy Lý Tư Thiền cũng rất ăn ý véo bên hông khác, không khỏi bật cười.
Lăng Hàn nói:
– Như vậy Đông Nguyệt Tông thì sao, có thiên tài kinh người gì không?
– Đông Nguyệt Tông, Ngạo gia thất tử hẳn là mạnh nhất.
Lâm Hương Cần suy nghĩ một chút nói.
– Con trai thứ bảy của Ngạo Phong?
Lăng Hàn hỏi.
– Không phải, là Ngạo Phong có bảy con trai đều rất thiên tài, hợp xưng Ngạo gia thất tử.
Hứa Văn Thông giải thích.
– Bảy người này đều là Linh Hải đỉnh phong.
Người nào cũng có khả năng bước vào Thần Thai Cảnh.
Long sinh cửu tử, quả nhiên mỗi người không giống.
Ngạo Dương Danh chỉ là Tụ Nguyên Cảnh, nhưng các huynh đệ của hắn lại sắp trở thành Thần Thai Cảnh.
Nói không chắc có mấy cái còn tệ hơn, hiện tại còn dừng lại ở Luyện Thể Cảnh.
Lăng Hàn vuốt cằm nói:
– Bảy người này là ai?
Cố Phong Hoa lắc đầu nói:
– Ngạo Phong có quá nhiều con riêng, ai nhớ ai là ai chứ.
Bảy người kia có tiền đồ nhất, liền phân biệt gọi là Ngạo Đại, Ngạo Nhị, Ngạo Tam… cho đến Ngạo Thất.
Chuyện này… Lăng Hàn cũng cảm giác đổ mồ hôi lạnh.
Sinh quá nhiều, người ngoài ngay cả tên cũng không nhớ được.
Phế bỏ bảy người này, Ngạo Phong nên rất đau lòng nhỉ?
Nghĩ đến thống khổ mà Lăng Đông Hành chịu đựng, Lăng Hàn không khỏi hận đến nghiến răng.
Ngạo Phong nhất định phải lưu đến cuối cùng mới giết.
Để hắn trước khi chết cũng thưởng thức thống khổ như vậy.
Rất thuận lợi bán ra lượng lớn nhân sâm cùng linh chi trăm năm, hắn kiếm được gần bốn mươi vạn nguyên tinh.
Phải biết Bắc Hoang Cửu Quốc nhiều người như vậy gộp lại, cũng chỉ tiêu phí mười mấy vạn nguyên tinh mà thôi.
Nhưng hiện tại ở đây chỉ mười mấy người, lại mua gần bốn mươi vạn.
Có thể thấy được người của Bắc Vực giàu cỡ nào.
Người so với người, tức chết người a!
Mọi người liên lạc tình cảm một chút, tự nhiên dồn dập rời đi.
Lăng Hàn cũng đi tới Tinh Diệu Các một chuyến, trả nguyên tinh còn thiếu cho ba người Long Vĩnh Trường.
Hắn vốn còn nghĩ, nếu như không đủ tiền thì cầm cố Thất Chuyển Phá Ách Đan, không nghĩ tới người Bắc Vực ra sức như vậy.
Thành Phi Quân mất tích hai ngày, rốt cục khiến Tinh Diệu Điện chú ý, phái người tìm kiếm vị đại sư trẻ tuổi này.
Nhưng làm sao có khả năng tìm được chứ?
Mới đầu còn có người hoài nghi Lăng Hàn, nhưng rất nhanh điều tra ra, Thành Phi Quân là bị thư đồng của La Quý Phong gọi đi.
Nhưng hiện tại, không chỉ Thành Phi Quân mất tích, ngay cả La Quý Phong cùng thư đồng của hắn cũng mất tích! Vậy dĩ nhiên không quan hệ tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn quyết định đổ thêm dầu vào lửa, nói ra sự tình La Quý Phong là đệ tử của Thiên Thi Tông, để Hằng Thiên Đại Lục cảnh giác tông môn tà ác này.
Ngay cả sự tình Thiên Thi Tông hủy diệt Bắc Hoang cũng làm ra được, có thể thấy được hủy diệt Bắc Vực, thậm chí toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục cũng không phải là không có khả năng.
Hắn để bọn người Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu tản tin tức, chỉ cần lơ đãng nói ở quán trà, tửu lâu,… loại tin tức ngầm này sẽ như mọc cánh, cấp tốc truyền khắp thiên hạ.
Quả nhiên, mới mấy ngày mà thôi, trong trấn nhỏ liền lan truyền sự tình của Thiên Thi Tông.
Thế lực này khủng bố làm sao làm sao, muốn biến toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục thành Thi quốc thế nào…
Trong quá trình tin tức truyền lưu nhất định sẽ bị gia công, bởi vậy Thiên Thi Tông cũng càng truyền càng tà ác, quả thực chính là ma quỷ.
Lăng Hàn cảm thấy như vậy rất tốt.
Thiên Thi Tông xác thực cần cảnh giác, cái thế lực này quá tà ác.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch) [Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phi-Thang-Chi-Hau-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu [Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichThieu-Gia-Phong-Luu-SE-Audio-Truyen.jpg)

