[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 62 : Đối Kháng Thần Thai Cảnh (c306-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 306: Đối Kháng Thần Thai Cảnh
– Lão gia hỏa, đi ra đi! Theo lâu như vậy, cũng nên đi ra hóng mát chứ?
Lăng Hàn xoay người nói.
La Quý Phong ẩn thân ở trong bóng tối, nhưng không có đi ra ngay lập tức.
Hắn cho rằng Lăng Hàn đang hư trương thanh thế.
Một tiểu tử Dũng Tuyền cảnh, sao có khả năng phát hiện hành tung của mình?
– Trên mặt che vải bố thì có thể không biết xấu hổ sao?
Lăng Hàn cười nhạo nói.
La Quý Phong giận dữ, cũng biết quả thật bị Lăng Hàn phát hiện.
Hắn bước ra ngoài nói:
– Tiểu tử, làm sao ngươi phát hiện lão phu?
– Đoán.
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Mơ hồ cảm giác phía sau có cái đuôi.
Nghĩ tới nghĩ lui, đêm hôm khuya khoắt đi theo sau lưng người khác, nên khẳng định là lão cẩu không muốn người nhận ra rồi.
La Quý Phong bị hắn chửi đến giận sôi lên, phẫn nộ quát:
– Ngươi thật to gan!
– Khà khà, lá gan của ta luôn rất lớn nha.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
La Quý Phong lập tức bình tĩnh lại.
Cường giả Thần Thai Cảnh tự nhiên không thể thất thố như thế.
Hắn chắp hai tay sau lưng nói:
– Tiểu tử, đại khái ngươi còn không biết tu vi của lão phu a?
– Thần Thai Cảnh!
Hắn không chờ Lăng Hàn suy đoán liền vạch trần.
– Lão phu nghe nói, ngươi đã giết qua Linh Hải tầng năm! Có lẽ vì chuyện này mà ngươi lâng lâng, cho rằng lão phu cũng là mặt hàng như thế?
– Sai rồi, sai rồi, bất kể là Thần Thai Cảnh hay Linh Hải Cảnh, ngươi đều không thể nhìn ra tu vi khác nhau ở chỗ nào! Mà cái này chính là nguyên nhân ngươi chết!
– Có mấy người, một khi ngươi đắc tội, thì chỉ có một con đường chết!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Hóa ra là lão cẩu Thần Thai Cảnh, thất kính thất kính! Ta rất tò mò, Thành Phi Quân lại có thể chỉ huy được con chó già như ngươi, nghĩ đến ngươi cũng không có cái gì đáng đắc ý nha.
– Nói láo, Thành Phi Quân mới là người phải nghe mệnh lệnh của ta làm việc!
La Quý Phong lập tức trách mắng.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, hắn không khỏi rùng mình, lạnh lùng nói:
– Đáng chết, dám lừa lão phu!
Lăng Hàn nhún vai nói:
– Ngươi là đến giết ta.
Huống hồ Thần Thai Cảnh đánh Dũng Tuyền Cảnh, khẳng định sẽ nghiền ép.
Ta là kẻ chắc chắn phải chết, coi như để ta biết chút bí mật thì đã làm sao? Lão cẩu, ta hỏi ngươi, đến cùng ngươi là người của thế lực nào?
La Quý Phong nghe mà sững sờ.
Lăng Hàn nói rõ ràng là lời thật, nhưng vì cái gì từ trong miệng Lăng Hàn nói ra, lại để hắn cảm giác cực kỳ khó chịu nhỉ?
Một người biết rõ hẳn phải chết, còn có thể bình tĩnh như vậy sao?
Nhưng nghe câu cuối của Lăng Hàn, hắn liền giận.
Tiểu tử này còn dám nói mình là lão cẩu?
– Một kẻ đã chết, cần biết nhiều như vậy làm gì?
Hắn lạnh lùng nói.
Bị Lăng Hàn trái một câu lão cẩu, phải một câu lão cẩu, để hắn cũng “không nỡ” lập tức giết Lăng Hàn.
Hắn muốn trêu chọc đối phương một hồi, lại chậm rãi giết chết.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Lão cẩu chính là lão cẩu, lời hay không nghe, chỉ thích ăn đòn!
– Đáng chết!
La Quý Phong phẫn nộ hừ một tiếng.
Hắn thực không chịu được bị Lăng Hàn mắng lão cẩu.
Dự định trước bắt tiểu tử này, lại chậm rãi dằn vặt.
Đồng thời, thu lấy Dị Hỏa cũng là chuyện rất phiền phức, nhất định phải để Thành Phi Quân tới.
Vì lẽ đó hắn phải bắt Lăng Hàn lại trước.
– Tiểu Tháp!
Lăng Hàn nhẹ nhàng nói một tiếng.
Nhất thời, sức mạnh kinh khủng từ đan điền bắn ra, trong nháy mắt lưu chuyển toàn thân.
Linh Hải tầng một, tầng hai, tầng ba… Tu vi của hắn một đường bão táp, trong nháy mắt liền đạt đến Linh Hải tầng chín.
– Ồ!
La Quý Phong vừa muốn ra tay, nhưng vội dừng lại, lấy ngữ khí khiếp sợ không gì sánh nổi nói:
– Không thể! Không thể! Sao khí tức của ngươi lại là Linh Hải tầng chín?
Từ Dũng Tuyền tầng một đến Linh Hải tầng chín, đây cơ hồ là vượt qua hai cảnh giới lớn! Nó quá khủng bố, ai có thể tiếp thu?
– Một kẻ đã chết, cần biết nhiều như vậy làm gì?
Lăng Hàn nói.
Câu này chính là câu trước đó La Quý Phong trả lời hắn.
La Quý Phong đã từ trong khiếp sợ tỉnh hồn lại:
– Coi như Linh Hải tầng chín thì đã làm sao? Chênh lệch một cảnh giới lớn, lão phu trấn áp ngươi vẫn dễ như trở bàn tay! Lão phu tuyệt không tin địa phương nhỏ như Bắc Hoang có thể sinh ra Linh Hải tầng chín mười bảy tuổi, hơn nữa còn là Đan sư Địa Cấp.
Nhất định là ngươi ăn đan dược gì đó, tu vi tạm thời tăng lên.
– Tăng lên như vậy, chỉ nắm giữ sức mạnh, ý cảnh võ đạo căn bản không thể tăng lên tương ứng.
Ngươi nhiều nhất chỉ có thể phát huy ra sức chiến đấu của Linh Hải tầng ba tầng bốn.
– Ở trước mặt lão phu, chiến lực như vậy quả thực chính là cặn bã!
Hắn khinh thường nói.
Tay phải của Lăng Hàn rung lên, bỗng dưng có thêm một thanh kiếm.
Không phải thiết kiếm phổ thông, mà là Ma Sinh Kiếm!
Ngày hôm nay, hắn tuyệt sẽ không bỏ qua La Quý Phong.
– Cái này, cái này… Đây là Linh khí!
La Quý Phong biến sắc.
Dù Ma Sinh Kiếm không có thức tỉnh ý chí võ đạo trong đó, nhưng Linh khí cấp mười chính là Linh khí cấp mười.
Chỉ cần liếc mắt nhìn hoa văn trên thân kiếm sẽ có cảm giác vô lực mãnh liệt, như đối mặt một vị cường giả tuyệt đỉnh.
– Linh khí cấp mười, Ma Sinh Kiếm.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Lúc này hắn không cần ẩn giấu.
– Linh khí cấp mười! Linh khí cấp mười!
La Quý Phong lẩm bẩm nói, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tham lam mãnh liệt.
– Lão phu rõ ràng, ngươi dựa vào chính là thanh Ma Sinh Kiếm này! Ha ha ha ha, Linh khí cấp mười xác thực rất lợi hại.
Nhưng ngươi căn bản không thể thức tỉnh ý chí võ đạo trong đó, nhiều nhất là có chút sắc bén mà thôi!
– Lão phu phải cảm tạ ngươi, đưa ra một chí bảo như vậy.
Ha ha ha, lão phu mới xứng với Linh khí cấp mười này!
– Thật sao?
Lăng Hàn vươn tay trái ra, ý niệm chuyển động.
Coong coong coong coong, trên tay của hắn có từng mạch văn hiện lên, thả ra ánh sáng năm màu.
Phốc!
La Quý Phong phun ra ngoài.
Đây là ý chí võ đạo, thật trăm phần trăm!
– Làm sao có khả năng, làm sao có khả năng!
Hắn muốn phát điên.
Dựa vào đan dược tăng cảnh giới lên, kỳ thực chỉ là tăng lực lượng mà thôi, cảm ngộ là không thể đồng thời tăng lên.
Lẽ nào Lăng Hàn là Linh Hải Cảnh thật, trước đó chỉ là áp chế tu vi?
Nhưng Linh Hải Cảnh mười bảy tuổi, kiêm Đan sư Địa Cấp, chuyện này nghe làm sao cũng như chém gió nha, nào có yêu nghiệt như thế?
Mặc hắn nghĩ sao cũng không nghĩ tới, kỳ thực linh hồn của Lăng Hàn đã từng là một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh, đan đạo đế vương.
Bởi vậy, đừng nói Đan sư Địa Cấp, dù Đan sư Thiên Cấp cũng có thể lập tức biến ra cho hắn xem!
Mà chỉ cần sức mạnh đạt đến, lấy thần thức Thiên Nhân Cảnh của hắn, chẳng lẽ còn không thể diễn biến ý chí võ đạo sao?
Lăng Hàn khẽ rung Ma Sinh Kiếm.
Vù, bảo kiếm rực rỡ, có hai mạch văn tản mát ra ánh sáng.
Này đại biểu có một bộ phận ý chí võ đạo của Ma Sinh Kiếm bị hắn thức tỉnh.
Dù chỉ có một chút xíu, nhưng Linh khí cấp mười trâu bò cỡ nào? Áp lực đáng sợ lưu quyển, nhất thời để thân thể của La Quý Phong loạn chiến, hai chân suýt chút nữa quỳ xuống.
Lúc trước một đạo pháp chỉ của Linh Anh Cảnh liền để Phó Nguyên Thắng cùng ba tên cường giả Thần Thai Cảnh không cách nào nhúc nhích, Linh khí cấp mười đương nhiên càng thêm trâu bò.
Bất quá Lăng Hàn chỉ có thể kích hoạt hai mạch văn, hơn nữa còn chỉ hơi thắp sáng, ý chí võ đạo thả ra ngoài có hạn.
Bởi vậy La Quý Phong vẫn bảo lưu hơn nửa sức chiến đấu.
– Bảo kiếm như vậy, lão phu thu!
La Quý Phong khiếp sợ, nhưng càng thêm hưng phấn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 307: Theo Giết Không Tha
La Quý Phong rất khiếp sợ, ởi vì Lăng Hàn lại có thể thức tỉnh Linh khí cấp mười.
Tuy chỉ một chút xíu, nhưng đã đủ kinh người.
Có điều hắn càng nghĩ, ngay cả Lăng Hàn cũng có thể thức tỉnh Linh khí cấp mười, như vậy hắn thì sao?
Nếu Ma Sinh Kiếm này rơi xuống trong tay hắn, nhất định có thể phát huy ra uy lực mạnh hơn.
Linh khí cấp mười a!
– Ha ha ha ha, món bảo khí này, lão phu thu!
Hắn cười to nói, thò tay tóm tới Lăng Hàn.
Hắc vân mở ra, bên trong trồi lên từng cái đầu lâu, như Địa ngục mở cửa, đi ra vô số tử linh.
Lăng Hàn bừng tỉnh nói:
– Hóa ra ngươi là người của Thiên Thi Tông.
Chẳng trách ta luôn có cảm giác quen mắt!
– Cái gì!
La Quý Phong kinh hãi.
– Làm sao ngươi có khả năng biết bản tông tồn tại?
– Phí lời, ngươi dùng bí thuật của Thiên Thi Tông ở trước mặt ta, nếu như ta còn không nhận ra, vậy ta có mắt làm gì?
Lăng Hàn xì nói.
La Quý Phong cực kỳ phiền muộn.
Thiên Thi Tông đã tiêu thanh biệt tích mấy vạn năm.
Hơn nữa gần vạn năm trước võ đạo còn bị đả kích, xuất hiện truyền thừa đứt gãy, thời đại này nên không ai nhận ra bí pháp của Thiên Thi Tông mới đúng, vì sao tùy tiện một thiếu niên liếc mắt liền nhìn ra?
– Tiểu tử, tựa hồ trên người ngươi ẩn giấu rất nhiều bí mật!
Ánh mắt của hắn thả ra kỳ quang.
Đan sư Địa Cấp kiêm Linh Hải tầng chín mười bảy tuổi, cái này đã không phải hai chữ kỳ tích có thể hình dung.
Sau đó đối phương lại lấy ra Linh khí cấp mười, nhận ra bí thuật của Thiên Thi Tông, tuyệt đối cất giấu bí mật to lớn.
Trái tim của hắn đập mạnh.
Nếu như có thể bắt Lăng Hàn, nói không chắc đó sẽ là kỳ ngộ to lớn nhất trong cuộc đời của hắn.
– Không nên mơ mộng đẹp như vậy, không thể đâu!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Ngươi biết lão phu đang nghĩ gì sao?
– Phí lời, nhìn ngươi sắp chảy ra nước miếng, có ý định quỷ quái gì chẳng lẽ còn không biết sao?
Lăng Hàn cười nhạo nói.
Đương nhiên La Quý Phong không thể thất thố đến trình độ chảy nước miếng.
Hắn hừ một tiếng.
Lúc này, bốn phía đã hoàn toàn bị hắc khí của hắn bao phủ, từng cái đầu lâu cuồn cuộn, điều này làm cho hắn tràn đầy tự tin.
– Tiểu tử, chờ lão phu bắt ngươi, kỳ ngộ của ngươi sẽ bị lão phu đoạt, ngươi cũng sẽ bị lão phu dằn vặt.
Lão phu có thể cam đoan với ngươi, ngươi tuyệt đối muốn sống không được, muốn chết không xong!
Lăng Hàn xì nói:
– Lấy trình độ nằm dưới khố của thái giám chết bầm như ngươi? Chẳng trách phải nuôi luyến đồng! Tu luyện tà pháp của Thiên Thi Tông, thân như thi thể, căn nguyên của nam nhân nát tan, chỉ có thể bán cái mông.
– Ngươi, ngươi, ngươi…
Tim của La Quý Phong như bị người đánh một quyền, da mặt trở nên vặn vẹo.
Đột nhiên hắn nổi giận gầm lên một tiếng như quỷ kêu.
Nhất thời, vô số đầu lâu xông ra, nhào tới Lăng Hàn.
Đây là chỗ đau lớn nhất của hắn, hiện tại bị Lăng Hàn vạch trần, nhất thời để hắn vô cùng phẫn nộ.
– Xú lão cẩu, bản thiếu vẫn chưa tính món nợ này với ngươi đâu, suýt chút nữa làm mù mắt của ta!
Lăng Hàn hét dài một tiếng, đánh ra Huyền Diệu Tam Thiên.
Oanh, bảy trăm ánh kiếm chuyển động.
Dưới sự điều khiển của Ma Sinh Kiếm, mỗi một ánh kiếm đều hóa thành chiến sĩ giáp đen, công về phía La Quý Phong.
– Mịa nó!
Lăng Hàn choáng váng.
Mỗi một chiến sĩ đều là Thần Thai tầng chín, bảy trăm chiến sĩ đồng loạt ra tay, khái niệm này nghĩa là gì?
Ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, Huyền Diệu Tam Thiên tổ hợp với Ma Sinh Kiếm, lại có thể phát huy ra uy lực khủng bố như thế! Đương nhiên, đây là vì Hắc Tháp quán lực, sức mạnh của hắn tiêu thăng đến Linh Hải tầng chín.
Hắn còn có ý thu hồi một trăm ánh kiếm, để La Quý Phong sống, miễn cho đánh chết hắn không thể ép hỏi tin tức, ai có thể nghĩ tới uy lực lại nghịch thiên như vậy?
Oanh, bảy trăm chiến sĩ lao lên, không chỉ đánh tan thi khí đầy trời, hết thảy đầu lâu đổ nát, La Quý Phong chết không toàn thây, ngay cả cặn cũng không còn.
Chỉ là một chiến sĩ Thần Thai tầng chín, La Quý Phong đã không hẳn đối kháng nổi, huống chi bị bảy trăm nhân vật như vậy đồng thời công kích?
– Ai!
Lăng Hàn thở dài.
Lần này xong rồi, trực tiếp giết người, manh mối đứt đoạn mất! Hắn lại nghĩ:
– Đi tìm thư đồng kia!
Hắn bước nhanh đi tới tiểu viện của La Quý Phong, một chiêu liền đánh ngất tên thư đồng kia, thu vào trong Hắc Tháp.
Sau đó hắn cũng lắc mình tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu ép hỏi.
– Ta bị ép, ta bị ép a!
Thư đồng này sợ đến gần chết.
Càng khó hiểu và sợ hãi đối với không gian trong Hắc Tháp.
Lăng Hàn hỏi thế nào, đối phương đều nói không biết.
Hắn là La Quý Phong đi tới nơi này mới thu dưỡng.
Mới đầu còn tưởng rằng gặp phải đại ân nhân, kết quả… Hắn cũng rất buồn nôn, bởi vậy mỗi lần đều dùng phương thức bạo lực ngược đãi La Quý Phong, nhưng chỉ để lão chó già kia thoải mái hơn mà thôi.
Lăng Hàn không thể làm gì khác hơn là đánh ngất thư đồng, sau đó ném ra Hắc Tháp.
Manh mối này vẫn không có đoạn, bởi vì Thành Phi Quân còn sống.
Hắn sai thư đồng đi mời Thành Phi Quân tới tiểu viện của La Quý Phong.
Vì để tránh đối phương giở trò, hắn bắt thư đồng nuốt một viên đan dược lung tung, lừa gạt nói là độc dược, trong vòng ba ngày không có giải dược sẽ độc phát thân vong.
Thư đồng không chút hoài nghi, bởi vì La Quý Phong vẫn chưa trở về, để hắn cảm giác rất có khả năng là bị Lăng Hàn giết chết.
Vừa nghĩ tới ngay cả nhân vật đáng sợ như La Quý Phong cũng bị Lăng Hàn giết, hắn còn dám phản kháng sao?
Không lâu lắm, ngoài cửa lớn vang lên thanh âm, hai tiếng bước chân đi vào.
– Tại sao là ngươi?
Thời điểm Thành Phi Quân nhìn thấy Lăng Hàn, không khỏi lộ ra vẻ giật mình.
Ở đây gặp ai cũng được, nhưng không thể nào gặp Lăng Hàn a.
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Ta chính là Chấp Pháp Trưởng lão, thấy bản tọa còn không quỳ xuống?
Thành Phi Quân bị hắn doạ đến cả kinh, do dự một chút mới lộ hung quang nói:
– Ngươi lừa ta! La đại nhân đâu? La đại nhân!
Hắn kinh hô.
– Thực là phiền phức!
Lăng Hàn ra tay, một chưởng liền đập ngất hắn, sau đó ánh mắt nhìn về phía tên thư đồng kia.
– Để ta tự làm.
Thư đồng vội vàng nói, liền chạy về phía vách tường, va đến hôn mê bất tỉnh.
Thật tự giác a.
Lăng Hàn bật cười, đồng thời thu hai người vào Hắc Tháp.
Hắn trở lại khách sạn, lần thứ hai tiến vào Hắc Tháp, bắt đầu ép hỏi Thành Phi Quân.
– Lăng Hàn, ngươi thật to gan! Coi như ngươi là Đan sư Địa Cấp, nhưng tự ý bắt Đan sư khác, cái này là trọng tội!
Thành Phi Quân tỉnh lại liền kêu gào.
– Lúc nào dư nghiệt của Thiên Thi Tông cũng lớn lối như thế nhỉ?
Lăng Hàn lắc đầu.
– Ngươi nói nhăng gì đó, ai là dư nghiệt của Thiên Thi Tông?
Thành Phi Quân biến sắc, lập tức phủ nhận.
– Đừng nói bậy, mau thả ta rời đi!
– Tiến vào không gian của ta, còn muốn rời đi?
Lăng Hàn cười nhạt.
Thân hình hắn bỗng dưng bay lên, tiện tay chiêu một cái, một ngọn núi lớn từ mặt đất vụt lên, diễn biến thiên địa biến hóa.
Phốc!
Thành Phi Quân phun ra ngoài, hai mắt đăm đăm, thật giống như đã biến thành si ngốc.
– Đây là ảo ảnh, đây là ảo ảnh!
Hắn lẩm bẩm nói, cả người run rẩy.
Đùng!
Lăng Hàn tát một cái, Thành Phi Quân đau đến kêu oa oa, cái này tuyệt đối không phải ảo giác!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 308: Kế Hoạch Của Thiên Thi Tông
Thành Phi Quân bị đánh tỉnh, ánh mắt nhìn Lăng Hàn tràn ngập hoảng sợ.
Có thể phi hành… Sinh Hoa Cảnh!
Sinh Hoa Cảnh, siêu phàm thoát tục, có lực lượng mà người thường không thể lý giải.
Bởi vậy, người này nhất định là lão quái vật sống một hai trăm năm.
Vì lẽ đó, nắm giữ lực lượng của Sinh Hoa Cảnh không ngạc nhiên, trở thành Đan sư Địa Cấp cũng không kì lạ.
Bởi vì không biết bao nhiêu năm trước hắn đã là nhân vật như vậy.
Một lão quái vật như thế, trăm phương ngàn kế giả dạng làm một thiếu niên, ý đồ là gì?
– Ngươi vẫn là ngoan ngoản trả lời đi!
Lăng Hàn phất tay.
Một nguồn sức mạnh gia tăng lên người của Thành Phi Quân, đau đến hắn kêu thảm thiết.
Ở trong không gian này, Lăng Hàn là Thần.
Thành Phi Quân cũng coi như xương cứng.
Đáng tiếc ở trong Hắc Tháp, bất kỳ hình pháp không thể tưởng tượng nổi nào đều có thể lập tức thực hiện, chỉ mấy lần liền để tinh thần của Thành Phi Quân tan vỡ.
Chuyện này quả thật là Thần, mình có thể thắng sao?
Kỳ thực Lăng Hàn còn có biện pháp khác có thể thu được tư liệu hắn cần, là trực tiếp sưu hồn.
Lấy một tia thần thức Thiên Nhân Cảnh như hắn, lại thêm ở trong Hắc Tháp, muốn làm rất dễ dàng.
Nhưng quá trình sưu hồn là xem nhân sinh hoàn chỉnh của một người.
Trừ khi bất đắc dĩ, nếu không tất phải đi theo trải qua một phen, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng bản thân, không nhận rõ người nào là mình, cái nào là người khác.
Vì lẽ đó, không phải tất yếu mà nói, Lăng Hàn không muốn sử dụng Sưu Hồn Thuật.
Hơn nữa, sau khi sưu hồn, người bị thi thuật khẳng định sẽ chết.
Bởi vì linh hồn bị hút ra, lật xem từng chút, tự nhiên sẽ bị phá hoại hoàn toàn.
Đương nhiên, chủ yếu là Lăng Hàn không muốn xem cuộc đời của Thành Phi Quân, miễn cho ô uế con mắt.
Như La Quý Phong thì càng khỏi nói.
Còn Thành Phi Quân có chết hay không hắn không thèm để ý, ngược lại hiện tại không giết, sau này cũng phải giết.
Lăng Hàn hỏi một câu, Thành Phi Quân đáp một câu, còn có phải là lời nói dối hay không thì Lăng Hàn bất luận.
Nghiêm chỉnh mà nói, Thành Phi Quân cũng không phải người của Thiên Thi Tông, bởi vì hắn không có tu luyện thi khí.
Đại khái mười năm trước, Thành Phi Quân chỉ là người có thiên phú đan đạo.
Nhưng vào lúc đó, hắn bị một tên cường giả của Thiên Thi Tông tìm tới, hứa hẹn chỗ tốt, kéo hắn vào Thiên Thi Tông.
Trải qua ba năm thử thách, hắn được tín nhiệm, được truyền rất nhiều đan phương cổ.
Thậm chí còn có ghi chép tâm đắc của đại năng đan đạo thượng cổ, nhất thời đan thuật tăng nhiều.
Trong lúc này, Thiên Thi Tông không sai hắn làm cái gì, chỉ nói hắn cố gắn tăng đan thuật lên, chuẩn bị cho “đại sự” ngày sau.
Cái này vốn là ước mơ của hắn, Thành Phi Quân đương nhiên sẽ không mâu thuẫn.
Hắn ở trên đan đạo đi càng ngày càng xa, cũng càng ngày càng thuận lợi.
Năm trước, Thiên Thi Tông cho hắn một đạo Dị Hỏa, trả giá rất lớn giúp hắn dung hợp.
Cũng bởi vậy, hắn ở Dũng Tuyền Cảnh liền thành công thăng cấp Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, danh tiếng cực thịnh.
Mà lúc này, hắn mới thu được nhiệm vụ của Thiên Thi Tông.
Chờ ba người Long Vĩnh Trường qua đời, đoạt quyền khống chế Tinh Diệu Điện.
Sau đó thông qua quyền lực trong tay, tăng thêm thi khí trong dược vật chảy vào Bắc Hoang Cửu Quốc, biến toàn bộ Bắc Hoang Cửu Quốc thành Thi quốc!
Thường ngày tiếp xúc thi khí, sẽ làm người sống chậm rãi biến thành Thi Binh, hơn nữa là Thi Binh đặc thù.
Như vậy Thi Binh có thể nuốt chửng lẫn nhau, tăng lên sức mạnh, tương đương với nuôi trùng độc, cuối cùng sẽ xuất hiện một Thi Vương!
Lấy nhân khẩu khổng lồ của Bắc Hoang Cửu Quốc, Thi Vương rất có khả năng là Kim Giáp Thi, thậm chí còn là cấp hai!
Còn làm sao để ba người kia đồng thời chết? Thiên Thi Tông sẽ xuất động cao thủ làm chuyện ấy, không cần Thành Phi Quân bận tâm.
Hắn muốn làm, chính là sau khi lên đài biến Bắc Hoang Cửu Quốc thành Thi quốc.
Sau khi hiểu rõ, Lăng Hàn vung tay lên, nhốt Thành Phi Quân lại.
Đã tiến vào Hắc Tháp, sinh tử trong một ý nghĩ của hắn.
Tương lai đối phương còn có chỗ hữu dựng, vậy thì nhốt hắn lại.
Thư đồng này cũng thế, ít nhất phải chờ Lăng Hàn rời đi Lạc Nguyệt hạp mới thả được.
Thiên Thi Tông này và Dung Hoàn Huyền không có quan hệ gì.
Xem ra, thượng cổ đại tông này ở truyền thừa cũng xuất hiện phân liệt.
Một bộ phận bị Dung Hoàn Huyền kế thừa.
Một bộ phận thì bị những người khác thu được.
Hơn nữa còn phát triển tươi tốt ở trong bóng tối, dã tâm lớn đến muốn giết chừng trăm ức người của Bắc Hoang Cửu Quốc, luyện ra một vị Thi Vương.
Đây thực sự là điên cuồng!
Hắn đánh bậy đánh bạ, lại phá giải một âm mưu lớn như thế, thật may mắn.
Lăng Hàn cũng có chút nghĩ mà sợ.
Bởi vì nếu hắn rời đi, như vậy ba tên Đan sư Địa Cấp chết, Thành Phi Quân thượng vị là chuyện thuận lý thành chương.
Bắc Hoang Cửu Quốc nho nhỏ, kỳ thực không cần ba vị Đan sư Địa Cấp tọa trấn.
Bởi vì ba người này đều đột phá Địa Cấp ở đây.
Trên thực tế thời điểm bọn họ bị phái tới chỉ là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm mà thôi.
Vì lẽ đó, kế hoạch của Thiên Thi Tông hoàn toàn không có vấn đề.
Lấy uy thế của Thành Phi Quân hiện tại, chỉ cần Lăng Hàn không ra, ai tranh qua hắn?
Mà nếu như kế hoạch của Thiên Thi Tông được thực thi, Bắc Hoang Cửu Quốc cơ bản không thể còn người sống.
Cho dù có tân Vũ Hoàng, Đại Nguyên Vương che chở, đám người Lăng Đông Hành có thể may mắn thoát khỏi sao?
Vì lẽ đó, Lăng Hàn mới cảm thấy nghĩ mà sợ.
Nếu thật xảy ra chuyện như thế, như vậy hắn diệt Thiên Thi Tông trên vạn lần thì đã làm sao?
Thiên Thi Tông này, nhất định phải giết chết!
Nếu không lần này thất bại, còn có thể có lần sau, lần sau nữa, khó lòng phòng bị.
Người thân là nghịch lân của Lăng Hàn, hắn tuyệt không cho phép có người xúc phạm tới người bên cạnh hắn.
Vì lẽ đó Thiên Thi Tông, ngươi vẫn tiếp tục mai táng ở trong bụi bặm của lịch sử đi.
Nhưng hiện tại Thiên Thi Tông đã phát triển rất lớn.
Muốn tiêu diệt bọn họ không phải vài câu hùng hồn là được.
Như La Quý Phong, mặc dù là cường giả Thần Thai Cảnh, nhưng địa vị ở Thiên Thi Tông lại không cao.
Còn Thành Phi Quân căn bản không rõ thực lực của Thiên Thi Tông như thế nào.
Nếu như tông môn này đã phục hưng rất lâu, như vậy xuất hiện một vị thậm chí mấy vị Phá Hư Cảnh cũng không ngạc nhiên.
Dù sao hiện tại là thời kỳ võ đạo thịnh thế.
Mà ở trong lịch sử, Thiên Thi Tông cũng có cường giả cấp mười.
Lăng Hàn gãi đầu.
Đời này yêu ma quỷ quái đi ra hết a.
Sau một ngày, buổi đấu giá đúng hạn cử hành.
Địa vị của Linh Bảo Các ở Lạc Nguyệt hạp là không thể so với Tinh Diệu Điện, nhưng cũng sở hữu một lâu vũ rất lớn,.
Nó được làm thành rất nhiều phòng đấu giá, tổng cộng năm tầng, thiết kế hình tròn.
Nơi này có thể đồng thời chứa khoảng ngàn người, đã không coi là nhỏ.
Tuy Lăng Hàn vẫn chưa lấy được chứng minh Đan sư Địa Cấp, nhưng chỉ là thiếu một thủ tục mà thôi.
Bởi vậy hắn được hưởng quy cách đãi ngộ cao nhất của Linh Bảo Các, nắm giữ một gian bao sương ở tầng năm.
Ba vị bá chủ khác cũng trình diện.
Xem ra Bích Lân Yêu quả cũng rất có sức hấp dẫn đối với bọn họ.
Điều này làm cho Lăng Hàn cân nhắc có nên thương lượng với bọn hắn một chút, tặng Bích Lân Yêu quả cho mình hay không.
Nhưng Lăng Hàn lập tức giật mình, vì phòng khách tầng năm lại còn có những khách nhân khác!
Hắn tận mắt nhìn thấy một nữ nhân toàn thân quấn ở trong áo choàng tiến vào phòng.
Tại sao nói nữ nhân? Vì thân hình bên trong vặn vẹo, eo nhỏ mông cong, ngực cao vót vẫn bị vẽ ra a.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 309: Cạnh Tranh Kịch Liệt
Sau đó, còn có một ông lão xấu xí xuất hiện, tiến vào một phòng khách khác.
Linh Bảo Các làm ăn, quan trọng nhất chính là cân bằng.
Bởi vậy hai người kia có thể tiến vào phòng khách tầng năm, nói rõ bọn họ, hoặc là thế lực bọn họ đại biểu chí ít sẽ không yếu hơn Đan sư Địa Cấp hạ phẩm.
Ông lão kia là Sinh Hoa Cảnh!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc.
Buổi đấu giá hôm nay lại đưa tới một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh, thực là không đơn giản.
Không ngừng có người vào sân.
Không lâu lắm, hắn nghe được một thanh âm rất có cá tính.
– Trì tiên tử, thực vừa vặn a, lại gặp ngươi.
Chúng ta thật có duyên, không bằng ngồi cùng nhau?
– Ha ha, từ hôm qua đến hiện tại, chúng ta tổng cộng xảo ngộ mười bảy lần!
– Hóa ra có tới mười bảy lần? Xem ra chúng ta tuyệt đối là hữu duyên! Trì tiên tử, ngươi xem ngày hôm nay dáng dấp của ta như vậy có phải càng biến thái không?
– Cút!
Lăng Hàn từ cửa sổ nhìn xuống.
Chỉ thấy Cố Phong Hoa truy ở phía sau Trì Hoa Lan, tên biến thái này đang cười đến mặt nở hoa.
Hai người này cũng lên lầu, nhưng không có đến tầng năm.
Hiển nhiên bọn họ còn chưa có tư cách ngồi ở phòng khách nơi này.
Còn là lầu hai, lầu ba hay lầu bốn, Lăng Hàn cũng không biết, chỉ có thể phát động Chân Thị Chi Nhãn đi tìm.
Hóa ra, người trẻ tuổi của Bắc Hoang Cửu Quốc nhìn thấy võ giả ngoại lai chính là bọn họ.
Trong bao sương, bọn người Quảng Nguyên cảm giác rất mới mẻ.
Bình thường bọn họ không có tư cách tiến vào phòng khách như vậy.
Dù cho bốn phía trang trí không quá xa hoa, nhưng bọn họ vẫn loay hoay khắp nơi, đông sờ tây chạm, cảm giác như hai lúa vào thành.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều là nữ nhi, đương nhiên phải chú trọng hình tượng, bởi vậy ngồi rất quy củ.
Hổ Nữu thì mặc kệ nhiều như vậy, dính vào trong lồng ngực của Lăng Hàn cười vui vẻ.
Một lát sau, buổi đấu giá rốt cục bắt đầu.
Lăng Hàn tẻ nhạt, nằm úp sấp ngủ.
Hổ Nữu thì không ngừng cầm tay nhỏ dụ dỗ hắn.
Một lớn một nhỏ cười đùa, để Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền nhìn mà không ngừng hâm mộ, hận không thể thay vào đó.
Hai nữ nhìn nhau một cái, đều gật đầu.
Cảm thấy không thể bởi vì Hổ Nữu nhỏ mà sơ sẩy bất cẩn.
Không thể khinh thường nha đầu này.
Hơn nữa đợi thêm mười năm, tiểu nha đầu cũng có thể trưởng thành thành đại cô nương, đến thời điểm đó muốn đề phòng đã muộn.
Phòng cháy, phòng trộm, phòng Hổ Nữu a!
– Chư vị, hiện tại bắt đầu đấu giá.
Vật thứ nhất là một bảo vật thời kỳ thượng cổ, có ý nghĩa tượng trưng không gì sánh nổi!
Người bán đấu giá nói tới nước miếng văng tung tóe.
– Là lò luyện đan của Lăng Hàn Lăng đại sư, người khai sáng ra Tam Hỏa Dẫn, được khen là đan đạo đế vương.
Lăng Hàn?
Đám người Quảng Nguyên, Lưu Vũ Đồng đều nhìn Lăng Hàn.
Bọn họ tự nhiên nghe được, Lăng Hàn kia không phải là Lăng Hàn này.
Nhưng hai người lại trùng tên, hơn nữa đều là thiên tài đan đạo, không thể không khiến người ta tấm tắc kêu kỳ lạ.
– Ha ha, nghe nói nơi này cũng có một người tên Lăng Hàn.
Một thanh âm lạnh lùng đột nhiên từ bao sương nào đó truyền ra, vô cùng già nua.
– Thực sự là không biết trời cao đất rộng, lại dám lấy tên của đan đạo đế vương.
– Ha ha, đúng là không tự lượng sức.
Trùng tên cũng không ngạc nhiên, nhưng vạn năm trước Lăng Hàn Lăng đại sư có thành tựu cỡ nào, lấy tên giống ngài, thật là đáng chết!
Đây là thanh âm của một cô gái, âm thanh mềm mại, nhưng đầy ý giễu cợt.
Tuy hai thanh âm này nghe không ra cụ thể đến từ căn phòng nào, nhưng có thể khẳng định đến từ tầng năm, để Lăng Hàn lập tức nghĩ tới nữ nhân che kín người và lão giả Sinh Hoa Cảnh kia.
Lăng Hàn không biết nên cười hay nên tức giận, bởi vì hai người đều là hắn.
Nhưng một được nâng lên mây, một cái khác lại bị đạp xuống đất, để hắn có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười.
Cũng vừa vặn, ai bảo hai người trùng tên chứ?
Không phải Tiểu Tháp cố ý chứ?
– Hừ, ta không biết vị Lăng đại sư vạn năm trước kia là ai, nhưng hiện tại Lăng Hàn mới mười bảy tuổi, cũng đã là Đan sư Địa Cấp, thả tới chỗ nào cũng có thể được xưng một tiếng thiên tài, điều này cũng nói không tự lượng sức sao?
Lưu Vũ Đồng không cao hứng, lập tức giữ gìn Lăng Hàn.
Lý Tư Thiền cũng gật đầu nói:
– Ta cũng là Đan sư, nên biết một ít chuyện của vị Lăng đại sư vạn năm trước kia.
Vị đại sư kia đến ba mươi tuổi mới trở thành Đan sư Địa Cấp hạ phẩm.
Sau đó lại dùng mười năm thành Địa Cấp trung phẩm.
Hai mươi năm sau thành Địa Cấp thượng phẩm.
Ba mươi năm sau trở thành Đan sư Thiên Cấp, thành Đan sư Thiên Cấp trẻ nhất cổ kim.
Về sau, lại dùng năm mươi năm đột phá cực hạn Thiên Cấp, bị tôn xưng là đan đạo đế vương.
Lời này có chứng có cứ, không sai chút nào, cổ tịch cũng ghi chép như thế.
Lại nghe Lưu Vũ Đồng nói trước đó, vậy thì đã quá rõ ràng.
Vạn năm trước Lăng Hàn ở ba mươi tuổi mới thành Đan sư Địa Cấp.
Nhưng Lăng Hàn hiện tại thì sao? Mười bảy tuổi!
Không nói ngày sau thành tựu làm sao, chỉ so hiện tại, vậy khẳng định là Lăng Hàn đương đại hơn một bậc.
Bởi vậy, ông lão cùng nữ tử kia trong khoảng thời gian ngắn đều không nói lời nào.
Ai bảo Lăng Hàn xác thực trẻ tuổi hơn chứ?
Nhưng Lăng Hàn lại bật cười lắc đầu.
Hắn nắm giữ hết thảy ký ức kiếp trước, chẳng khác gì đứng ở trên cơ sở kiếp trước đi tới, vậy khẳng định phải vượt qua rồi.
Cái này sao có thể so sánh chứ?
Chỉ là hơi kỳ quái.
Tuy kiếp trước Lăng Hàn được xưng đan đạo đế vương, nhưng đã “chết” nhiều năm như vậy, tại sao hai người này còn sùng kính như thế? Đại bộ phận Đan sư đều biết hai Lăng Hàn trùng tên, nhưng chưa từng thấy ai bởi vậy mà chỉ trích Lăng Hàn a.
Không hiểu ra sao, hơn nữa còn là hai người!
– Ha ha, mấy vị quý khách không nên tổn thương hòa khí.
Chúng ta đến bán đấu giá lò luyện đan này đi.
Vừa nãy đã nói, đây là lò luyện đan của Lăng Hàn đại sư thời thượng cổ dùng qua, nhưng đáng tiếc đã hư hao.
Bởi vậy nó chỉ có thể xem như kỷ niệm.
Người bán đấu giá vội điều tiết bầu không khí.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Đồ vật của Lăng đại sư thời thượng cổ dùng qua, ý nghĩa to lớn.
Bởi vậy chúng ta tự nhiên không thể bán tháo, nếu không chính là bất kính với Lăng đại sư.
Bởi vậy, giá khởi điểm… Một ngàn nguyên tinh!
– Hai ngàn!
– Ba ngàn!
– Năm ngàn!
Tiếng nói mới xuống, liền có người tăng giá.
Nghe thanh âm liền biết là ba vị đan đạo bá chủ kia.
Cũng đúng, thanh danh của Lăng Hàn thượng cổ quá vang dội.
Đồ vật hắn dùng qua, đối với Đan sư hiện tại mà nói chính là Đồ Đằng, trụ cột tinh thần, có ý nghĩa tượng trưng không gì sánh nổi.
Chỉ một hồi, giá tiền liền tăng lên 10 ngàn, hơn nữa còn đang tăng.
Rất nhanh nó đã phá tan 50 ngàn.
Lăng Hàn kinh ngạc.
Lẽ nào ba người Long Vĩnh Trường là vì lò luyện đan hắn dùng qua năm xưa mới đến? Nói thật, lò luyện đan kia đúng là thứ tốt.
Dùng Tử Nguyệt Tinh Thần Thiết đúc thành, tính dẫn nhiệt, tính kháng bạo lô rất mạnh, nhưng đã tổn hại, không thể dùng để luyện đan.
Hơn nữa nhìn dáng dấp kia còn hư hỏng rất nặng, cho dù dung luyện lại vật liệu cũng không còn bao nhiêu.
Bởi vậy, giá trị chân chính chỉ khoảng 10 ngàn nguyên tinh, nhưng hiện tại đã vượt qua gấp 5 lần.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 310: Hai Đời Lăng Hàn
Cái lò luyện đan này Lăng Hàn đã từng dùng qua, hiện tại chỉ có ý nghĩa tượng trưng nhưng giá cả vẫn một đường tăng cao.
Rất nhanh bước qua mười vạn nguyên tinh.
Bất quá ba vị đan đạo bá chủ đều không có dự định từ bỏ, vẫn đang không ngừng tăng giá, thật giống như thề không bỏ qua vậy.
– Ba vị Đan sư thật chân ái với Lăng Hàn đại sư của vạn năm trước a!
Quảng Nguyên cảm khái nói.
– Đúng vậy, đã mười mấy vạn nguyên tinh, giá cả đã tăng biết bao nhiêu lần?
Chu Vô Cửu cũng gật đầu.
Sắc mặt của Lăng Hàn đen lên.
Hắn không cần chân ái như vậy nha.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền còn tưởng rằng Lăng Hàn bị Lăng Hàn của vạn năm trước hạ thấp, vì lẽ đó tâm tình không tốt, nên liên tục an ủi.
Hổ Nữu thì trực tiếp hơn nhiều, hôn hắn một cái, sau đó cười khanh khách.
Ba người Long Vĩnh Trường đều không có ý thu tay.
Giá cả tăng lên hai mươi vạn, sau đó thẳng tiến về ba mươi vạn, khiến người ta không khỏi líu lưỡi.
Một là quyết tâm của ba vị bá chủ, hai là Đan sư thật có tiền.
Ba mươi vạn nguyên tinh a, khái niệm này nghĩa là gì!
Dù cho đối với ba vị đan đạo bá chủ mà nói, ba mươi vạn nguyên tinh cũng thương gân động cốt.
Dù sao bình thường bọn họ luyện chế chỉ là đan dược Huyền Cấp, mà đan dược Huyền Cấp dùng kim ngân mua bán.
Mà ba vị Đan sư khẳng định còn đang trùng kích Đan sư Địa Cấp trung phẩm.
Mỗi lần xung kích thất bại, tiêu hao vật liệu là giá trên trời.
Đây nhất định là dùng nguyên tinh mua.
Bởi vậy, ba vị này có thể tích trữ ba mươi vạn nguyên tinh đã rất trâu bò, nhưng phỏng chừng cũng là cực hạn.
Quả nhiên, sau khi lên tới ba mươi vạn, ba vị đan đạo bá chủ đều rất dè chừng.
Cuối cùng, giá cả ngắt quãng ở ba mươi ba vạn hai ngàn tám trăm năm mươi ba viên nguyên tinh.
Vì sao lại xuất hiện số lẻ? Là vì ba người Long Vĩnh Trường quá liều mạng, móc ra hết thảy nguyên tinh trên người.
Hiện tại cái giá cao nhất này là Lệ Tư Nguyên hô.
Hắn không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
Rốt cục có thể mua lò luyện đan của đan đạo đế vương, cái này là Đồ Đằng, là tượng trưng a!
– Còn ai tăng giá hay không?
Người bán đấu giá nói.
Bán ra giá cao như vậy, cũng để hắn phi thường khiếp sợ, bất quá nghĩ lại thì thấy hợp lý.
Khiếp sợ là bởi vì đây chỉ là một lò luyện đan vỡ mà thôi.
Nhưng ai bảo nó từng được đan đạo đế vương dùng qua? Ở trong mắt tín đồ của hắn, đừng nói ba mươi vạn, dù một trăm vạn cũng không quá đáng.
– Bốn mươi vạn!
Đúng lúc này, thanh âm của một nữ tử vang lên.
Lời nhẹ như mây gió, nhưng lại làm cho tất cả mọi người chấn động đến mức nhảy một cái.
Đây chính là bốn mươi vạn nguyên tinh a, không phải bốn mươi vạn kim ngân!
Lăng Hàn nghe rõ ràng, cô gái này chính là một trong hai người vừa nãy châm chọc hắn.
Trước đó hắn còn kỳ quái, nếu hai người này sùng bái mình của vạn năm trước như vậy, thì vì sao thời điểm đấu giá lại im lặng? Hóa ra người ta quá bình tĩnh, trực tiếp ra chiêu tuyệt sát a.
Cũng đúng, hô giá lâu như vậy, nàng tự nhiên biết giới hạn của ba người Long Vĩnh Trường, bởi vậy hô một lần liền thuấn sát, còn có thể bớt chút tiền.
– Năm mươi vạn!
Lại một thanh âm khàn khàn, già nua vang lên.
Chính là lão giả còn lại lúc trước trào phúng Lăng Hàn kia.
– Sáu mươi vạn!
Nữ tử không thèm để ý tăng giá.
Thật giống như sáu mươi vạn là chút lòng thành.
– Bảy mươi vạn!
Ông lão cũng không khiếp chiến.
– Chín mươi vạn!
Lần này là âm thanh của Long Vĩnh Trường.
Hẳn là ba vị đan đạo bá chủ liên thủ, tập hợp nguyên tinh lại a.
– Một trăm vạn.
Nữ tử và ông lão đồng thời mở miệng.
– Một trăm năm mươi vạn!
Nữ tử dừng một chút, trực tiếp gọi ra giá trên trời.
Tựa hồ tính tình nàng rất nóng nảy, không muốn tăng từng chút từng chút.
– Hai trăm vạn!
Ông lão càng không kinh sợ.
Hai cường hào siêu cấp nha!
Mới đầu, ai có thể nghĩ tới người cạnh tranh lò luyện đan chân chính sẽ là hai người bọn họ?
Không nói thân phận của bọn họ ra sao, chỉ nói có thể lấy ra hai trăm vạn nguyên tinh liền đủ để ngồi vào phòng khách tầng năm.
Đối với người làm ăn như Linh Bảo Các, có tiền chính là thượng đế.
Lăng Hàn không khỏi cảm khái, lẩm bẩm nói:
– Hiện tại ta cũng dùng qua vài lò luyện đan, không phải cũng có thể cân nhắc bán chúng ra chứ?
Cái này dẫn tới bọn người Lưu Vũ Đồng cười ha ha, còn tưởng rằng hắn tự giễu.
Ai nghĩ tới hai Lăng Hàn vốn là cùng một người.
Giá cả đến độ cao này, ngay cả ba người Long Vĩnh Trường cũng chỉ có thể làm khán giả.
Bọn họ đều rất tiếc hận, lò luyện đan của đan đạo đế vương a! Nếu như có thể ở lại Tinh Diệu Điện, vậy nơi này tuyệt đối có thể trở thành Thánh Địa của hết thảy Đan sư!
Nhưng bọn họ lại không biết, chỉ cần ngày sau Lăng Hàn lại lên đỉnh phong, nơi này là nơi Lăng Hàn chứng thực Đan sư Địa Cấp, nhất định sẽ trở thành Thánh Địa của Đan sư.
– Ba mươi vạn nguyên tinh nhị tinh.
Nữ tử ra giá lần nữa.
Nhất thời lại dọa mọi người nhảy dựng.
Trên lý thuyết, nguyên tinh lên một cấp, giá tiền sẽ tăng lên mười lần.
Nhưng trên thực tế không ai nguyện ý lấy nguyên tinh cấp cao ra tiêu xài cả.
Ví dụ thế này, nếu như số lượng nguyên tinh đồng dạng, nguyên tinh nhất tinh có thể để người ta ở trong vòng ba năm hoàn thành đột phá, nhưng nguyên tinh nhị tinh chỉ cần một năm.
Đúng, thời gian, đây mới là quan trọng nhất!
Đặc biệt là võ giả Sinh Hoa Cảnh trở xuống, chỉ có trăm năm tuổi thọ.
Như vậy đột phá đến Thần Thai Cảnh càng sớm, sẽ càng có đủ thời gian đi xung kích Sinh Hoa Cảnh, một khi vượt qua liền bỏ đi phàm thai.
Nguyên tinh nhất tinh là Linh Hải Cảnh luyện chế.
Đối với võ giả Luyện Thể, Tụ Nguyên, Dũng Tuyền, Linh Hải tu luyện đều có giúp đỡ cực lớn, có thể cung cấp đủ nguyên lực.
Nhưng đối với Thần Thai Cảnh mà nói, hiệu quả của nguyên tinh nhất tinh sẽ mất giá rất nhiều, cần nguyên tinh nhị tinh mới có thể phát huy hiệu quả.
Mà đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói, nguyên tinh nhất tinh ngoại trừ có thể làm tiền, thì hoàn toàn vô dụng.
Bởi vậy, nguyên tinh cấp bậc càng cao, không chỉ mang ý nghĩa hiệu quả càng tốt, còn có công dụng càng rộng.
Có chút linh dược quý giá không thể dùng nguyên tinh nhất tinh tới mua, thậm chí phải là tứ tinh, ngũ tinh, lục tinh…
Bởi vậy, ba mươi vạn nguyên tinh nhị tinh, giá trị chân thực vượt xa ba trăm vạn nguyên tinh nhất tinh nhiều lắm.
– Bốn mươi vạn nguyên tinh nhị tinh!
Ông lão kia cũng bình tĩnh thong dong.
Tất cả mọi người chấn kinh đến con ngươi muốn rơi ra ngoài.
Bốn mươi vạn nguyên tinh nhị tinh là khái niệm gì? Cần 40 ngàn Thần Thai Cảnh luyện chế ròng rã một năm! Toàn bộ Bắc Vực, có mười vạn Thần Thai Cảnh sao?
Then chốt là, hai vị này đều hững hờ như vậy, không để ý chút nào.
Bọn họ thực là người của Bắc Vực sao?
Lăng Hàn cũng rất kỳ quái.
Ba người Long Vĩnh Trường cướp lò luyện đan, hắn còn có thể lý giải.
Nhưng hai người này là vì sao?
Hắn không nhịn được phát động Chân Thị Chi Nhãn nhìn sang.
Đầu tiên, hắn tìm tới lão giả kia, nhưng đối phương lập tức có cảm giác, nặng nề hừ một tiếng, một luồng sóng âm rung động.
– A!
Lăng Hàn rên lên một tiếng, trong mắt có máu tươi chảy ra, bị ăn thiệt thòi không nhỏ.
Sinh Hoa Cảnh, đó là lực lượng vượt qua phàm tục.
– Lăng Hàn!
Bọn người Lưu Vũ Đồng kinh hãi.
Vì sao đang yên đang lành lại đột nhiên chảy huyết lệ?
Chỉ có Hổ Nữu cảnh giác nhìn một chỗ, chính là vị trí của ông lão kia.
Hiển nhiên không phải tiểu nha đầu nhìn loạn, mà là thật cảm giác được cái gì, đã lộ ra hung tướng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










