[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 210 : Mười Chiêu Giết Ngươi (c1046-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1046: Mười Chiêu Giết Ngươi
– So thì so!
Thủy Nhạn Ngọc là tính cách không chịu thua, không cam lòng tỏ ra yếu kém nói.
– Ta thắng, buổi tối liền ôm ngươi ngủ.
Ngươi thắng, ta để ngươi ôm ngủ.
Lăng Hàn thấp giọng cười nói.
– Đồ lưu manh!
Thủy Nhạn Ngọc mắng, một bên tay nâng kiếm rơi, chém liên tục.
– Vợ chồng son thật ân ái, bất quá, tiểu tử này chết chắc rồi! Mỹ nữ, ngươi cũng không cần lo lắng, sẽ có rất nhiều người trở thành nam nhân của ngươi, bảo chứng cho ngươi ăn no!
Một gã hải tặc quơ đao giết lại.
Lăng Hàn hừ một tiếng, đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật, trực tiếp để hải tặc tiến nhập trạng thái si ngốc, Thủy Nhạn Ngọc bổ thêm một kiếm, đâm thấu tim người nọ.
Trong nháy mắt, thi thể người này đã bị Lăng Hàn thu vào Không Gian Linh Khí.
Không mang theo thi thể quay về học viện mà nói, sao chứng minh ngươi hoàn thành nhiệm vụ? Loại vật như Không Gian Linh Khí này, ở Thần giới thực quá phổ biến, mỗi người có hơn mười cái cũng không ngạc nhiên.
– Cẩu nam nữ!
Lại một tên hải tặc giết lại, thực lực người này cường đại hơn nhiều, tu vi đạt tới đại cực vị, một đao chém qua, hắc quang dương động, phát sinh thanh âm chói tai, để lỗ tai người muốn chấn ra máu.
Lăng Hàn đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật, nhưng chỉ làm cho đối phương hơi dừng lại một chút, Thủy Nhạn Ngọc không thể kiến công, mà bị đối phương hoành đao cản lại.
Nếu như Lăng Hàn vận dụng Hắc Tháp mà nói, vậy dĩ nhiên có thể thu hải tặc vào, nhưng một người sống hư không tiêu thất, vậy sẽ dẫn phát oanh động.
Lăng Hàn tinh tường biết, mặc dù mọi người đều kịch chiến, nhưng còn có không ít ánh mắt nhìn chằm chằm mình.
Hắn hừ một tiếng, kiếm chưởng tề vũ, đồng thời triển khai Huyền Diệu Tam Thiên cùng Phúc Địa Ấn, trấn về phía đối phương.
– Chỉ là trung cực vị sơ kỳ, cũng xứng đấu với lão tử!
Tên hải tặc cười to, đại đao huy vũ, chém về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn tâm niệm vừa động, phát động trọng lực thần văn, tên hải tặc kinh dị kêu một tiếng, chỉ cảm thấy đại đao trong tay đột nhiên nặng nề, thiếu chút nữa tuột tay.
Hắn vội vã nắm chặt, nhưng không thể tránh khỏi, một đao này đã mất chính xác.
Hắn không khỏi hoảng sợ, đây là bí pháp gì, cư nhiên lợi hại như vậy!
Phải biết rằng hắn chính là đại cực vị trung kỳ, cao hơn Lăng Hàn một tiểu cảnh giới, ở lực lượng chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, làm sao còn có thể bị ảnh hưởng?
Lăng Hàn đã tới, kiếm chưởng tề động.
– Muốn chết!
Tên hải tặc cười lạnh.
Võ giả chiến đấu, tối kỵ gần người ra chiêu, nhất là đánh với cường giả, hoặc đối thủ thực lực tương đương.
Chống lại cường giả không cần nói, xông lên cận chiến đó không phải chịu chết sao? Thực lực tương đương, cận chiến hung hiểm không gì sánh được, động một cái sẽ phân ra thắng bại thậm chí sinh tử.
Bất quá nói trái lại, nếu thực lực nghiền ép, cận chiến tuyệt đối là biện pháp giải quyết chiến đấu nhanh nhất.
Tiểu tử này cảnh giới xa không bằng mình, vậy xông lên không phải chịu chết sao.
Lẽ nào, hắn tùy tiện gặp phải một đối thủ chính là thiên tài Ngũ Tinh? Coi như là thiên tài Ngũ Tinh, tối đa cũng chỉ ngang mình mà thôi.
Hải tặc múa đao đoạt công, muốn trong thời gian ngắn nhất giải quyết đối thủ.
– Trong vòng mười chiêu, đưa ngươi ra đi!
Lăng Hàn cười nói.
Phốc!
Hải tặc thiếu chút nữa phun ra, những lời này hẳn là lời kịch của hắn a, chỉ là một võ giả trung cực vị tiền kỳ, lại dám khoe khoang muốn mười chiêu giải quyết mình, này là dũng khí thế nào?
– Tiểu tử, chịu chết đi!
Hắn múa đại đao gấp hơn, có thần văn hiện lên ở trên thân đao, như muốn sống lại.
Cũng không phải cây đao này của hắn là Thần Khí, mà ở dưới đại chiến, ý chí võ đạo của hắn hiện đầy thân đao, mới có thể hình thành biến hóa như vậy, tương đương với một bộ phận của thanh đao.
Bởi vậy, mặc dù không có Thần Khí oai, nhưng không phải chuyện đùa.
Ông, thân đao tản ra quang huy màu đen, lực phá hoại kinh người, quang mang đánh ra, chém lên boong thuyền, để lại một vết tích sâu đậm.
Thân hình của Lăng Hàn nhảy động, trọng lực thần văn không ngừng ảnh hưởng đối phương, hơn nữa Thất Sát Trấn Hồn Thuật trùng kích, để hải tặc mười thành chiến lực không phát huy ra phân nửa.
Muốn chiến thắng đối thủ, cũng không nhất định cần chiến lực của mình vượt lên trước đối phương, suy yếu thực lực của đối phương đồng dạng có thể đạt đến mục đích.
Ngươi tới ta đi, trong nháy mắt đã giao thủ chín chiêu.
Tên hải tặc này không dám coi khinh Lăng Hàn nữa, nhưng muốn ở trong mười chiêu giải quyết mình, vậy thì thật là nói giỡn.
Còn có một chiêu, ngươi muốn giết ta, đây không phải là nằm mơ sao?
Lăng Hàn lao về phía trước, bày ra tư thế muốn đồng quy vu tận.
Hải tặc đầu tiên là cả kinh, sau đó cười lạnh.
Hắn tự tin có thể giết chết Lăng Hàn trước, như vậy, chỉ cần Lăng Hàn vừa chết, hắn bị ảnh hưởng sẽ hoàn toàn tiêu thất, khôi phục toàn bộ chiến lực, lúc này công kích của Lăng Hàn đánh tới, có thể thương tổn được hắn sao?
Thực sự là ngu xuẩn, cho là có thể ảnh hưởng mình, liền vô địch sao?
Hắn vung đại đao lên, chém xuống đầu của Lăng Hàn.
Đáng tiếc, người của Hoàng Đô đều không ở chỗ này, bằng không tất sẽ có người hảo tâm khuyên bảo, nghìn vạn lần không nên coi thường thể phách của Lăng Hàn, nếu không chính là tự tìm đường chết.
Oanh!
Một đao chém xuống, quả nhiên đánh lên đầu Lăng Hàn, nhưng để người khiếp sợ là, ông… thân đao chấn động, lại bắn ngược lại.
Phốc!
Tròng mắt của tên hải tặc kia trừng ra ngoài, một màn này thật ngoài dự liệu của hắn.
Hắn thế mới biết vì sao Lăng Hàn có lực lượng làm như vậy, thể phách này quả thực phi nhân loại.
Không tốt!
Hắn thầm kêu, nhưng lúc này còn muốn biến chiêu đã không kịp rồi.
Hắn vốn dự định trước giết chết Lăng Hàn, như vậy đối phương phản kích tất nhiên sẽ uy lực giảm nhiều, đối với hắn không có chút nguy hiểm.
Nhưng bây giờ thì sao?
Hắn chỉ cảm thấy ngực đau xót, tiếp đó lực lượng cả người cấp tốc trôi qua.
– Chiêu thứ mười!
Bên tai hắn vang lên thanh âm của Lăng Hàn, nhưng lại phảng phất như ở chân trời, ý niệm trong đầu còn không lộn lại, hắn đã mất đi tất cả ý thức.
Lăng Hàn rút kiếm, Thần kiếm không nhiễm chút máu, sáng trong như gương.
Hắn thu thi thể tên hải tặc này vào Không Gian Linh Khí, tiếp đó lướt về phía Thủy Nhạn Ngọc, trợ giúp nàng khắc địch.
Hai người sớm đã phối hợp ăn ý, một cái lấy Thất Sát Trấn Hồn Thuật tê liệt địch nhân, khác một nhân cơ hội thu gặt, chỉ cần tu vi cảnh giới dưới đại cực vị, vậy thì bách phát bách trúng, chỉ cần một chiêu liền có thể làm được.
Nhưng số lượng hải tặc chỉ có sáu mươi người, bị bọn họ liên thủ giết mười mấy cái, tự nhiên có rất nhiều hải tặc theo dõi bọn họ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1047: Sát Thủ Hiện Hình (Thượng)
Hưu, lại một tên hải tặc cường đại nhảy ra, phía sau thình lình có bốn hư ảnh Sơn Hà.
Đại viên mãn!
Hoàn hảo, ngọn thứ tư vừa mới hình thành sông, nhỏ hơn rất nhiều, hẳn chỉ là đại viên mãn hậu kỳ, còn không có đạt đến đỉnh phong.
Dù như vậy, thực lực vẫn nghiền ép Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc.
Coi như là Lăng Hàn cũng kém tới mười tiểu cảnh giới nhỏ, trừ khi hắn là thiên tài Thập Tinh, bằng không căn bản không thể bù đắp chênh lệch như vậy.
Nhưng thiên tài Ngũ Tinh cũng đã là truyền thuyết, ở đâu ra thiên tài Thập Tinh?
– Hừ, chết!
Tên hải tặc này xuất thủ, hắn là một người hói đầu, đầu sáng trong suốt, vũ khí chính là một chuỗi hạt châu, nhưng nhìn kỹ, mỗi một hạt châu đều là một cái đầu người, chỉ là nhỏ hơn rất nhiều lần.
Lăng Hàn có thể khẳng định, xương sọ kia đều thuộc về Nhân Loại, hơn nữa ít nhất là tồn tại Sơn Hà Cảnh, bị đối phương lấy bí pháp rèn luyện, lúc này mới nhỏ như vậy.
Châu xuyến huy ra, từng cái xương sọ phát quang, phốc, phun ra từng đạo hắc khí, hóa thành một thanh kiếm màu đen, chém về phía Lăng Hàn.
Tốc độ thật nhanh!
Lăng Hàn chỉ kịp hộ song chưởng ở trước mặt, kiếm kia cũng đã chém đến, phốc phốc phốc phốc, nhất nhất đâm rách quần áo của hắn, huyết nhục phá nát.
May mắn, thần cốt của Lăng Hàn cực kỳ kiên cố, cũng không có một kích liền gãy.
Đại viên mãn dù sao cũng là đại viên mãn, thực lực thật đáng sợ.
Lăng Hàn cảm khái, nhưng không biết người hói đầu kia càng khiếp sợ, hắn cao hơn Lăng Hàn tròn mười tiểu cảnh giới nhỏ, trên lý thuyết một kích liền có thể đánh chết Lăng Hàn, nhưng chỉ tạo thành một ít vết thương nhẹ, thực không cách nào tiếp thu.
– Hừ!
Lăng Hàn tâm niệm vừa động, thần văn hỏa diễm phát động, thanh kiếm đinh ở trên cánh tay của hắn nhất thời bị luyện hóa thành tro bụi, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương khép lại trong nháy mắt.
Tên kia nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng có một vạn con kiến chạy qua.
Thể phách như vậy, lực khôi phục như vậy, nếu có thể bảo trì vô hạn mà nói, trừ khi miểu sát Lăng Hàn, bằng không ai có thể hao tổn được hắn?
Gặp quỷ, tại sao có thể có quái thai như vậy.
Người hói đầu hít một hơi thật sâu, xem ra, hắn nhất định phải động thật, phải tế xuất đại chiêu một kích đánh giết Lăng Hàn, ít nhất cũng phải đánh đối phương bị thương nặng, nếu không đối thủ có thể dễ dàng khôi phục lại, căn bản giết không chết.
Hắn vũ động châu xuyến nói:
– Ngã Phật từ bi, độ chúng sinh qua Khổ Hải!
Ông, cả người hắn lại có một vòng Kim Quang toả ra, thần thánh không gì sánh được.
Rõ ràng là một ma đầu sát nhân, nhưng cư nhiên có thể bảo tướng trang nghiêm như vậy?
– Ngu dân, bản tọa liền tới độ ngươi!
Người hói đầu khẽ quát một tiếng, ném châu xuyến đi, ông, châu xuyến này lập tức phóng đại, mỗi một cái đầu người đều đạt tới bình thường, đếm một chút, vừa vặn 360 viên.
– Vạn Cổ Chu Thiên đại trận, trấn giết!
Oanh, mỗi một cái đầu người đều phun ra hắc quang, thắt cổ về phía Lăng Hàn.
Mỗi một cái đầu người đều phụt ra hắc quang, bay về phía Lăng Hàn.
360 tia sáng hợp thành một trận pháp kỳ diệu, tăng lên lực phá hoại của mỗi một kích trên diện rộng, mà hắn sau khi phát sinh một kích này, sắc mặt cũng không khỏi tái nhợt, hiển nhiên đánh ra một kích này để hắn cố hết sức.
Lăng Hàn không dám đón đỡ.
Thể phách của hắn mạnh mẽ là một chuyện, nhưng tu vi của đối phương vượt lên trước hắn mười tiểu cảnh giới nhỏ, vậy dù là Kim Cương Thể cũng sẽ bị xuyên thủng, ít nhất cũng phải bị thương nặng.
Thình thịch, hắn vỗ ra một chưởng, đưa Thủy Nhạn Ngọc qua bên cạnh, mình thì lui lại.
– Ngã phật từ bi, phổ độ chúng sinh!
Hắn ngự trên Kim Quang mà xuống, khuôn mặt dử tợn, nào có chút từ bi.
Lăng Hàn không ngừng tránh, tên đầu trọc thì truy, thực lực của hắn vượt lên Lăng Hàn quá nhiều, tự nhiên là bị hắn càng đuổi càng gần, những hắc quang kia cuộn trào mãnh liệt, mắt thấy muốn đuổi kịp Lăng Hàn.
Trong một tiếng hừ lạnh, xoát, một đạo ô quang đảo qua, ba ba ba ba, phách toái hết thảy hắc quang, chỉ thấy Dương Thiết Thành đang kịch chiến cùng ba gã hải tặc, nhưng vẫn tranh thủ hóa giải nguy cơ cho Lăng Hàn.
Chỉ là bởi vậy, hắn lập tức bị ba cường giả hải tặc vồ đến, trong quang ảnh đằng vũ, hoàn toàn bao vây hắn vào, không thể nhìn thấy chút hình bóng.
– Thoát được một kích, thoát được kích thứ hai sao?
Tên đầu trọc cười lạnh, nhưng hắn không có lập tức dương động châu xuyến công kích, mà chỉ quơ châu xuyến đánh lại.
Hiển nhiên, một kích trước kia tiêu hao quá nhiều lực lượng, hiện tại hắn lực bất tòng tâm.
Lăng Hàn tự nhiên áp lực giảm đi, hắn lợi dụng địa hình đặc thù trên thuyền không ngừng tránh né, vừa quan sát tình hình chiến đấu.
Chiến đấu nhìn như kịch liệt không gì sánh được, nhưng rất nhiều người không có đem hết toàn lực.
Tỷ như Liễu Oánh tứ nữ, các nàng rõ ràng đều là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, lại chỉ phát huy ra thực lực trung cực vị đỉnh phong.
Vài người khác cũng vậy, tỷ như hai người La gia, rõ ràng thực lực mạnh mẻ, lại cố ý tỏ ra yếu kém.
Bằng không, trong bọn họ có ít nhất năm tên Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, này là một lực lượng áp đảo.
Tà tâm không chết a!
Lăng Hàn thầm nói, những người này đều lưu lực, hiển nhiên là muốn thừa dịp chiến đấu hỗn loạn hạ sát thủ với mình, đến lúc đó có thể đổ lên trên người hải tặc, phủi sạch sẽ tội danh.
Dù sao, ai cũng không muốn nhấc lên quan hệ tới chuyện giết chết đệ tử của Xích Thiên Học Viện.
– Độ ngươi qua thế giới cực lạc!
Tên đầu trọc nhe răng cười, tay phải tạo thành lan hoa chỉ, nhẹ nhàng vỗ, oanh, lại thật có một đóa hoa lan hình thành, đánh tới Lăng Hàn.
Nhìn kỹ, hoa lan này là do thần văn hình thành, phát ra quang mang hóa thành hư ảnh đóa hoa, có một loại khí tức thần thánh.
Một Ác Ma sát nhân, lại luôn có khí tức thần thánh lưu chuyển, này rất quái dị.
Lăng Hàn vội vã né tránh.
Oanh, hoa lan đập vào trên boong thuyền, sanh sanh đánh ra một cái động, cho thấy một kích này cường đại.
Phải biết thuyền này là dùng xương yêu thú đặc thù trong Tinh Thần Hải chế thành, kiên cố không gì sánh được.
Thình thịch, Lăng Hàn bị dư ba đánh bay, bay về trong một góc.
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang vô cùng lạnh lẻo dương động, đâm tới ngực của Lăng Hàn.
Người xuất kiếm, rõ ràng là Chu Cao Dương, cũng chính là nam tử dung mạo xấu xí, nhưng lúc này hai mắt của hắn tản ra hung quang, cả người bộc phát ra khí tức đáng sợ.
Đại cực vị đỉnh phong!
Đây là một cao thủ còn cường đại hơn tên hải tặc trước, một kiếm kéo tới, ngay lúc thân hình của Lăng Hàn bay ra sau, lực phòng ngự yếu nhất, mà mũi kiếm rét lạnh, này hiển nhiên là một thanh lợi khí vô thượng, lại lấy lực lượng cường đại của hắn quán chú, có khả năng cực lớn một kiếm đâm thủng thân thể của Lăng Hàn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1048: Sát Thủ Hiện Hình (Hạ)
Mà mục tiêu của hắn chính là trái tim của Lăng Hàn, đây là muốn một kích trí mạng!
Tên đầu trọc lại không biết người trên thuyền đã sớm ám sóng dũng động, thấy một màn như vậy không khỏi kỳ quái, nhưng không sao cả, ngược lại mục tiêu của bọn họ chính là giết toàn bộ nam nhân, còn là ai hạ thủ lại có quan hệ gì chứ?
Sắc mặt của Chu Cao Dương nghiêm nghị, hai tay nắm trên chuôi kiếm, có thể thấy trên tay có thần văn phát quang, kéo dài đến trên thân kiếm, để thanh kiếm này bùng ra hào quang kinh người.
Hắn hiển nhiên cũng cực kỳ kiêng kỵ thể phách của Lăng Hàn, bởi vậy một kích này là toàn lực, nhất định phải đâm thủng thân thể của Lăng Hàn.
– Vạn Ảnh Hóa Thân Quyết!
Lăng Hàn khẽ quát một tiếng, đợi trong nháy mắt mũi kiếm chạm vào thân thể, hắn liền tiến nhập Hắc Tháp.
Chu Cao Dương một kiếm này nhất thời đâm không.
Phải biết một kiếm này của hắn chính là toàn lực ra hết, đâm vào không khí, lực lượng vô tận không được phát tiết, tự nhiên thân hình không khống chế được, đằng đằng đằng vọt tới trước.
Phốc!
Thật đúng dịp, một kiếm này vừa khéo đâm lên đùi một gã hải tặc, đau đến người nọ kêu thảm thiết, nhìn lại, hắn cũng mạc danh kỳ diệu, bởi vì hắn đang cùng một gã thuyền viên quần nhau, vì sao ngươi đột nhiên đâm ta một kiếm?
Còn không có chờ hắn biểu thị vô tội, thình thịch, tên thủy thủ đối chiến với hắn nắm lấy cơ hội, một búa đập tên hải tặc này thành ba đoạn.
Hưu, Lăng Hàn hiện thân ra, tự nhiên vẫn là chỗ cũ.
– Ừ?
– Di?
Chu Cao Dương, tên đầu trọc đồng thời phát sinh kinh dị, mấy người để lực chú ý ở trên người Lăng Hàn cũng không ngoại lệ, vừa rồi… Lăng Hàn đột nhiên tiêu thất?
Vạn Ảnh Hóa Thân Quyết?
Những người này đều tự động tiêu hóa đạn khói mà Lăng Hàn thả ra, bởi vì so với Không Gian Thần Khí, bọn họ càng thêm tin tưởng này là một môn thân pháp kỳ diệu không gì sánh được, nói giỡn, một con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới đến làm sao có thể đạt được bảo vật của Sáng Thế cảnh?
Trong đầu bọn họ căn bản không có nghĩ tới bốn chữ Không Gian Thần Khí.
Thân pháp này quá ngưu bức, phải biết thực lực của Chu Cao Dương vượt qua Lăng Hàn một mảng lớn, hơn nữa lựa chọn thời cơ xuất thủ càng chuẩn, nhưng dù như vậy, một kiếm này vẫn không có thành công.
Tê, con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới đến này thật khó giết như vậy sao?
Lăng Hàn cười lạnh nói:
– Nguyên lai sát thủ thần bí kia… là ngươi!
Chu Cao Dương mặt không biểu tình nói:
– Ngươi đã sớm hoài nghi ta?
– Ta ly khai Hoàng Đô, đối với chút Si Mị Võng Lượng như các ngươi mà nói, tự nhiên là một cơ hội tốt không cho bỏ qua, Ám Dạ Đường như thế nào sẽ không có hành động? Ta đã sớm suy đoán sát thủ thần bí đến từ Ám Dạ Đường, mà trong mắt ta, ngươi hiềm nghi lớn nhất!
Lăng Hàn nói, như thân phận bọn người La Ngọc, Liễu Oánh, Tả Tiêu là chắc chắn, như vậy muốn nói Ám Dạ Đường phái ra sát thủ, dĩ nhiên là ở trong bốn người Kim Trí Huy, Chu Cao Dương, Phục Thiên cùng Ân Nguyên Hương.
Bất quá, tuy Kim Trí Huy cũng sử dụng kiếm, nhưng kiếm pháp đại khai đại hợp, thậm chí có chút vị đạo tông sư, hoàn toàn không hợp thủ pháp đánh lén lúc trước.
Phục Thiên thì càng không cần nói, thiếu niên này quả thực chính là một con dã thú, phong cách chiến đấu là dã man hệ, mỗi một bộ phận trên người đều là vũ khí, khửu tay kích, đầu gối đỉnh, đầu đụng, thậm chí còn há mồm cắn người, giống như một Người Man Rợ.
Ân Nguyên Hương dùng tiên, thủ giỏi không thiện công.
Như thế so sánh, Chu Cao Dương liền là sát thủ của Ám Dạ Đường, đồng thời cũng là người ra tay sát hại lúc trước.
Tuy Lăng Hàn cùng tên đầu trọc kịch chiến, nhưng một bộ phận lực chú ý vẫn đặt ở trên người hắn, biết chiến đấu hỗn loạn như thế, nói không chừng đối phương sẽ như Độc Xà đánh lén.
Hắn quả nhiên không có đoán sai.
– Dù ngươi biết thì như thế nào, vẫn phải chết!
Chu Cao Dương cười lạnh, một kiếm tước tới.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Lão huynh, ngươi nghìn vạn lần không nên kéo người vô tội vào.
– Nga, lẽ nào ngươi còn muốn xuất đầu thay bọn họ sao?
Chu Cao Dương một kiếm đón một kiếm, kiếm kiếm sắc bén, dương động thần quang đáng sợ.
Kiếm chiêu của hắn ngắn gọn không gì sánh được, chính là đánh chỗ yếu hại, bỏ hết tất cả kỹ xảo.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ta cũng không có rãnh rỗi như vậy, nhưng có người đã sớm muốn đánh ngươi thành cặn bả!
– Nga, là ai?
Chu Cao Dương nói, nhưng kiếm trong tay không hề chậm chạp.
– Là ta!
Trong một tiếng hừ lạnh, chỉ thấy thân ảnh của Dương Thiết Thành xuất hiện, thân thể tản mát ra khí thế đáng sợ, sắc mặt xanh đen, tràn đầy sát khí lành lạnh.
Trong nháy mắt toàn thân Chu Cao Dương nổi da gà, chỉ cảm thấy hàn khí từ đáy lòng sinh sôi, trong nháy mắt truyền đến tứ chi.
Hắn và Dương Thiết Thành kém tới một tiểu cảnh giới hoàn chỉnh, mà hắn chỉ là sát thủ kinh nghiệm phong phú, không phải thiên tài có thể vượt cấp khiêu chiến, trái lại Dương Thiết Thành, người ta chính là thiên tài Nhị Tinh!
Nói cách khác, song phương kém tới sáu tiểu cảnh giới nhỏ.
Này là nghiền ép tuyệt đối.
Hắn cũng không phải Lăng Hàn, thể phách mạnh mẽ, đối mặt cường giả như Dương Thiết Thành, hắn rất có khả năng ở trong vòng mười chiêu bị trấn giết.
– Dương Thiết Thành, nhận lấy cái chết!
Ba gã cường giả hải tặc cũng giết lại đây.
Dương Thiết Thành chỉ lấy một tay đối kháng, một bên lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Cao Dương nói:
– Ngươi còn có cái gì muốn nói?
Chu Cao Dương không nói, đột nhiên, hắn nhân kiếm hợp nhất, hưu, bay thẳng ra xa.
Không phải công kích Dương Thiết Thành, cũng không phải muốn đồng quy vu tận với Lăng Hàn, mà trực tiếp lao ra ngoài khơi, hiển nhiên, hắn muốn chạy trốn vào đáy biển.
Tuy nơi này trọng lực lớn đến đáng sợ, người xuống phía dưới căn bản là chìm tới đáy, bất quá có thể giống như người thường đi từng bước một, thời gian lâu, mười năm tám năm khẳng định vẫn có thể đi ra nội hải.
Tổng so với liều mạng cùng Dương Thiết Thành, mất tính mệnh thì tốt hơn nhiều?
– Còn muốn chạy?
Dương Thiết Thành cười lạnh, tay kia lộ ra, bắt tới Chu Cao Dương.
Một kích này, hiển lộ hết thực lực đáng sợ của đại viên mãn đỉnh phong, bàn tay to màu đen mở ra, hóa thành một tòa núi nhỏ, hơn mười thần văn chớp động, tản mát ra khí tức kinh động tâm phách.
Oanh, bàn tay này quá lớn, trong nháy mắt liền bao lại cả chiến thuyền thuyền, chặn lối đi của Chu Cao Dương.
– Trùng Tiêu Nhất Kiếm!
Chu Cao Dương khẽ quát một tiếng, thân hình bỗng nhiên gia tốc, Nhân Kiếm Hợp Nhất, đụng tới bàn tay.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1049: Hoàng Tước Ở Phía Sau
Phốc!
Kiếm quang chớp động, như quang vũ bắn ra, ở trên trời bùng lên.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, chỉ thấy Chu Cao Dương đã phá ra một cái động, hưu, hắn phi thân ra, nhưng kiếm quang cũng ảm đạm không gì sánh được, hiển nhiên một kiếm này để hắn bỏ ra cái giá rất lớn.
– Trốn được sao?
Dương Thiết Thành cười lạnh, giơ tay lên truy đánh tới.
– A…
Chu Cao Dương phát sinh tiếng kêu thảm thiết, bị bàn tay to bắt lại, đầu khớp xương rung động, để hắn không nhịn được hét thảm lên.
Thực lực sai biệt thực quá rõ ràng, áp chế sáu tiểu cảnh giới nhỏ, hơn nữa Chu Cao Dương căn bản không có chiến ý, chỉ muốn chạy trối chết, kết quả càng dễ bị Dương Thiết Thành bắt lại.
– Chết!
Ba gã hải tặc liên tục oanh kích, thình thịch thình thịch thình thịch, công kích như mưa rơi xuống.
Dương Thiết Thành chỉ lấy một tay chống đỡ, này tự nhiên không thể hoàn toàn hóa giải hết công kích, nhưng thể phách của hắn tương đối kinh người, chỉ là khóe miệng tràn ra một đạo tiên huyết.
Ở dưới ba đại cường giả vây công, hắn còn có thể bắt giữ một chuẩn cao thủ đại cực vị đỉnh phong, thực lực này là kinh người không gì sánh được.
– Tha… tha mạng!
Chu Cao Dương lập tức cầu xin tha thứ.
– Không phải ta giết người, thật không phải ta giết người!
Phốc!
Dương Thiết Thành sẽ tin tưởng mới lạ, tay phải căng thẳng, Chu Cao Dương liền bị bóp vỡ, hóa thành một mảnh huyết vũ.
Hắn hừ một tiếng, tay phải buông ra, bàn tay cũng chậm rãi tiêu thất.
– Hải tặc giết bất tận, ngày hôm nay để ta đưa các ngươi xuống địa ngục!
Hắn bị khơi dậy sát tính, thân thể như Ma Tôn, tản ra lực uy hiếp cường đại.
– Giết! Giết! Giết!
Đám hải tặc cũng không hãi sợ đánh một trận.
– Cạc cạc, tiểu tử, hiện tại chỉ còn chúng ta, nạp mạng đi!
Tên đầu trọc lần thứ hai ra chiêu, công về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn đón nhận, chỉ cần đối phương không phát động đại chiêu, lấy thể phách của hắn hoàn toàn có thể cứng rắn ăn công kích của đối phương, cùng lắm thì bị thương, Bất Diệt Thiên Kinh trong nháy mắt có thể trị hết.
Từ chiến lực mà nói, hiện tại hắn là tiêu chuẩn khoảng năm tinh sáu tinh, nhưng từ góc độ khác, hắn tuyệt đối là cấp bậc biến thái mười tinh.
Cường giả đại viên mãn cũng giết không chết hắn, quả thực không có thiên lý.
Lăng Hàn có chút đáng tiếc, bị tên đầu trọc này dây dưa, hắn không thể trợ giúp Thủy Nhạn Ngọc thu gặt hải tặc.
Vậy chính hắn đến.
Lăng Hàn không ngừng phát sinh Thất Sát Trấn Hồn Thuật, bách phát bách trúng, ngay cả trung cực vị đỉnh phong trúng chiêu, cũng sẽ bị hắn một quyền oanh bạo, thu vào Không Gian Linh Khí.
Điều này làm cho tên đầu trọc kia tức giận đến oa oa kêu to, ở dưới sự đuổi giết của hắn, Lăng Hàn lại còn có thừa lực sát nhân, hoàn toàn là thiên đại nhục nhã với hắn.
Người yếu trong hải tặc bị tiêu diệt, về phương diện khác, thuyền viên cũng gặp tàn sát, điều này làm cho Dương Thiết Thành như muốn phát cuồng, nộ phóng lên cao, thân thể lại lớn thêm một vòng, hóa thân thành Cự Nhân cao hai trượng.
Quần áo bị bức bạo, chỉ có một cái quần cộc che bộ vị then chốt, trên người hắn có chín ấn ký hình tròn, hiện tại đang chiếu lấp lánh, để lực lượng của hắn lần thứ hai tăng lên một đoạn.
– Cửu Ấn thần văn!
Mấy cường giả trong hải tặc kinh hô.
– Bí mật bất truyền của Dương gia, lấy hi sinh thọ nguyên làm cái giá, đề thăng một tinh chiến lực!
Nguyên bản Dương Thiết Thành đã đủ mạnh, hiện tại tăng lên một tinh chiến lực, tuyệt không có người có thể ở chánh diện đối kháng hắn.
Này dù sao cũng là lấy hi sinh thọ nguyên làm đại giới a!
Đối với sinh linh mà nói, còn có cái gì trân quý hơn thọ nguyên?
– Đều đi tìm chết cho ta!
Dương Thiết Thành đại phát thần uy, hiện ra hết phong thái của cường giả.
Trong lòng Lăng Hàn cũng khiếp sợ, nếu hắn chính diện giao phong với Dương Thiết Thành mà nói, cực có khả năng ở trong vòng mười chiêu bị đối phương đánh cho nội tạng bạo liệt.
Trăm chiêu mà nói, ngay cả thần cốt cũng có thể đứt đoạn.
Dù sao cũng là đại viên mãn đỉnh phong, hơn nữa hiện tại càng đạt tới ba tinh chiến lực.
Theo Dương Thiết Thành đại phát thần uy, hải tặc nhất thời rơi vào hạ phong, ngay cả đám người Liễu Oánh cũng bắt đầu cho thấy chiến lực chân chính của bọn họ.
Bất quá, muốn Lăng Hàn nói, toàn trường để người chú mục nhất, tuyệt không phải cường giả đại viên mãn như đám người Liễu Oánh, cũng không phải Dương Thiết Thành, mà là Phục Thiên, thiếu niên nhìn qua chỉ có mười sáu mười bảy tuổi kia.
Người này đơn giản là một dã nhân!
Tu vi của hắn chỉ có tiểu cực vị đỉnh phong, nhưng chiến lực phi thường mạnh, căn bản không dùng binh khí gì, chính là để các bộ phận trên người hắn phát huy ra kỳ hiệu, Lăng Hàn thấy hắn một ngụm cắn chết đối thủ a.
Võ giả đánh nhau, thông thường đều lấy tay hoặc chân, hoặc dụng binh khí, có rất ít người, mới có thể tu luyện dị thuật như Thiết Đầu Công.
Chỉ là dùng miệng làm vũ khí, trừ Hổ Nữu trước kia, đại khái chính là thiếu niên này.
Phong cách chiến đấu của Phục Thiên gần như chính là phiên bản của Hổ Nữu, nhưng hắn biểu hiện càng tàn nhẫn, hai tay phảng phất như kim thạch chú thành, có thể đơn giản xé mở phòng ngự của đối thủ, mổ bụng phá bụng, miệng cắn yết hầu, ngược lại chỉ cần có thể giết địch là được, phát huy đặc điểm của mình vô cùng nhuần nhuyễn.
Này là kết quả sau khi thiên chuy bách luyện, người này hẳn là không biết trải qua bao nhiêu chiến đấu như vậy, đã biến thành bản năng, một khi đánh nhau, thân thể tự nhiên sẽ động như vậy.
Thiếu niên này đến tột cùng là từ đâu chạy tới?
– Lui! Lui!
Đám hải tặc không chịu nổi, trước có sáu mươi người lên thuyền, bây giờ còn sống cư nhiên không đủ 20, tổn thất có thể nói thảm trọng không gì sánh được.
Càng then chốt là, bọn họ còn không thể hạ được chiếc thuyền này.
– Một cái cũng chạy không được!
Dương Thiết Thành hừ lạnh, chiến lực của hắn toàn bộ khai hỏa, không ngừng từ đầu thuyền tới đuôi thuyền, từ bên trái tới bên phải, không cho bất kỳ một hải tặc nào có cơ hội đào tẩu.
Thình thịch!
Đúng lúc này, thân thuyền chấn động mạnh một cái, thiếu chút nữa trở mình.
Người trên thuyền đều lảo đảo, ngừng chiến đấu, đây là có chuyện gì?
– Không tốt!
Dương Thiết Thành, vài tên hải tặc nhìn thoáng qua xa xa, đồng thời lộ ra vẻ khiếp sợ.
Có thể làm cho bọn họ hiện ra vẻ sợ hãi, tất nhiên là gặp phải nguy cơ to lớn.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn nhìn về xa xa, chỉ thấy chí ít có chừng trăm con cự xà đang lội tới, mỗi một con đều dài vài chục trượng, thân rắn to như giếng nước, trên người có hoa ban màu xanh biếc.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1050: Cuồng Mãng Tai Ương
– Lục Ban Ma Bạo Xà!
Có thuyền viên kinh hô.
Này là yêu thú đặc thù của Tinh Thần Hải.
Theo tư liệu, loại này thuộc về yêu thú quần cư, một ổ có ít nhất mấy trăm yêu xà Sơn Hà Cảnh, thuyền nhỏ gặp phải loại yêu thú này cũng chỉ có chạy trốn.
Thình thịch!
Thân thuyền lại chấn động, khuynh đảo về bên trái, muốn ngã xuống.
– Hừ!
Thân hình Dương Thiết Thành nhảy một cái, đạp xuống thân thuyền bên phải một cước, thình thịch, thân thuyền rung mạnh, đình chỉ xu thế nghiêng, tiếp đó lật trở về.
Tám phần mười là dưới đáy thuyền đang có một con cự xà đẩy thân thuyền, muốn lật úp bọn họ xuống.
Một khi tiến nhập thuỷ vực, thực lực của võ giả sẽ giảm bớt rất nhiều.
Yêu thú đạt đến Thần cấp, trí tuệ hoàn toàn khai hoá, thậm chí có thể hóa thành hình người, tự nhiên biết làm sao phát huy ưu thế bản thân.
Ánh mắt của Lăng Hàn quét qua, chỉ thấy bọn họ đã bị đàn yêu xà bao vây, bốn phía đều là đại xà dài vài chục trượng, mỗi một con tu vi ở Sơn Hà Cảnh, nhưng cụ thể là tu vi gì thì không thể khẳng định.
Còn có một chút rắn nhỏ, dài không tới một trượng, rơi ở phía sau khoảng cách rất xa, chỉ là Phá Hư Cảnh, Thiên Nhân Cảnh.
Hiển nhiên, chúng nó không có tư cách gia nhập chiến đấu, phải chờ đại xà giải quyết chiến đấu xong, chúng nó mới có thể đến, nuốt chững huyết nhục của võ giả.
Linh nhục đối với võ giả mà nói là vật đại bổ, nhưng tinh huyết của võ giả đối với yêu thú mà nói đồng dạng là đồ tốt.
Nhất là võ giả Thần cấp, đối với yêu thú Phá Hư Cảnh mà nói là đại bổ.
Đám yêu xà này chắc là nghe được mùi máu tươi trong nước biển, mới có thể dốc toàn bộ lực lượng, muốn tới ăn thoải mái.
Tình thế thoáng cái nghiêm trọng không gì sánh được.
Thình thịch!
Thân thuyền còn đang lay động, Xà Yêu phía dưới hiển nhiên không chịu bỏ qua, muốn lật úp thân thuyền.
Lần này, tất cả mọi người đều không dám nội đấu.
Đều đứng ở các ngõ ngách trên thân thuyền, lục tục xuất thủ, duy trì thân thuyền ổn định, nếu như thân thuyền lật úp mà nói, tất cả mọi người là khó thoát khỏi cái chết.
Thình thịch! Thình thịch thình thịch! Thình thịch thình thịch thình thịch!
Thân thuyền rung mạnh, như gõ trống vậy, dày đặc không gì sánh được.
– Không tốt, Ma Bạo Xà này muốn đánh bể thân tàu!
Tất cả mọi người biến sắc.
Nếu như lúc này có người lẻn vào đáy nước, sẽ thấy đang có hơn mười con đại xà bơi ở dưới thân thuyền, nhắm đáy thuyền bắn từng đạo thủy đạn, thủy đạn này vừa đụng đến đáy thuyền sẽ bạo tạc, chấn đến thân tàu cự chiến.
Mà ở vị trí càng dưới, thì có một con Ma Bạo Xà dài đến trăm trượng, vằn hoa hoa trên người là màu bạc nhạt.
Này là Ma Bạo Xà Vương, tu vi đạt tới Sơn Hà Cảnh đỉnh phong, thậm chí có khả năng đột phá Nhật Nguyệt Cảnh, bởi vậy, vằn hoa hoa của nó cũng xuất hiện biến hóa.
Trước chính là nó kéo thân thuyền, muốn lật úp chiếc thuyền này.
Thân thuyền loạng choạng, như trên biển nhấc lên sóng gió to lớn, người dưới Thần cấp tuyệt đối sẽ bị chấn ngã trái ngã phải, đã sớm rơi vào trong biển.
Nhưng bọn người Lăng Hàn như nam châm vậy, dán ở trên thuyền thật chặc, mặc cho ngươi lay động làm sao cũng không chút sứt mẻ, nhưng vẻ mặt của mọi người lại càng thêm nghiêm túc, bởi vì ai cũng biết, bị oanh kích điên cuồng như vậy, chiếc thuyền này không thể duy trì lâu lắm.
– Chúng ta ở đây lãng phí không ít thời gian, nếu có thể chống trên hai ngày mà nói, chiến thuyền tiếp theo sẽ đến.
Đó là một chiếc đại thuyền, có Nhật Nguyệt Cảnh tọa trấn.
Dương Thiết Thành cổ vũ mọi người.
Có Nhật Nguyệt Cảnh trấn tràng, đừng nói ở đây chỉ có mấy trăm yêu xà, dù mấy nghìn mấy vạn cũng chỉ có phần bị tàn sát.
Vấn đề là, bọn họ có thể kiên trì hai ngày sao?
– Thuyền sắp phá!
Phục Thiên đột nhiên nói, nhưng trên mặt cư nhiên không có lộ ra một tia hoảng sợ, mà tràn đầy chiến ý.
Đây tuyệt đối là một chiến đấu cuồng!
Tạp!
Quả nhiên, thân thuyền phát sinh âm hưởng thanh thúy, đó là xương cốt gảy lìa.
Chúng nhân hai mặt nhìn nhau, nhưng còn không có chờ bọn hắn mở miệng nói, oanh, cả chiến thuyền giải thể, hóa thành chí ít hơn mười mảnh nhỏ.
– Đều giẫm ở trên boong thuyền, bằng không mất đi sức nổi, tác chiến ở trong nước hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Dương Thiết Thành quát lớn, hắn là thuyền trưởng, phải phụ trách với tất cả thuyền viên cùng khách nhân.
Tất cả mọi người làm theo lời, chia làm mấy đội bất đồng lao lên mảnh vụn.
Đám hải tặc cũng ngừng chiến đấu, 20 người phân tán ở trong ba mảnh vụn, về phần thuyền của bọn chúng sớm đã bị yêu xà nghiền thành mảnh nhỏ, hoàn toàn không thể dùng lại.
Oanh, một con đại xà vạch nước mà ra, dùng chiêu thần long bái vĩ, cái đuôi to dài hữu lực quét tới một mảnh vỡ.
Rất không khéo, Lăng Hàn ở trên mảnh vụn này.
Hoàn hảo, trên mảnh vụn này không chỉ có Lăng Hàn, còn có Dương Thiết Thành!
– Lăn!
Hắn ngưng quyền, một quyền đập vào đuôi rắn.
Thình thịch, đuôi rắn bị đánh bể, hóa thành huyết vũ đầy trời, đau đến con cự xà kia không ngừng giãy dụa, nhấc lên sóng dữ.
Không hổ là Dương Thiết Thành, thật mạnh!
– Thê tử, lại gần một chút.
Lăng Hàn tay phải cầm kiếm, tay trái thì ôm Thủy Nhạn Ngọc nói.
– Ngày hôm nay chúng ta có khả năng sẽ làm một đôi đồng mệnh uyên ương, ngươi còn không có nói câu nào yêu ta, sẽ không để cho ta mang theo tiếc nuối mà chết chứ!
Thủy Nhạn Ngọc lật bạch nhãn, người này quá biết trang, rõ ràng có Hắc Tháp trong tay, dù người nơi này chết sạch toàn bộ, hai người cũng có thể sống rất tốt.
Đàn yêu xà phát động tiến công.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Bọn chúng tiến công thập phần đa dạng, có miệng phun thủy đạn, có quét đuôi, có ở đáy nước lay động mảnh tàu, mục tiêu đều giống nhau, chính là muốn kéo đám người Lăng Hàn xuống nước.
Chỉ cần lọt vào trong nước, yêu xà có thể bỏ ra cái giá nhỏ nhất để biến những người này thành lương thực.
Lần này, không ai còn tàng tư, đều đem hết toàn lực, không dám có chút lơ là, bằng không chính là lấy mạng của mình ra đùa giỡn.
Tuy Lăng Hàn không lo lắng vấn đề tính mệnh, nhưng nếu chìm vào đáy biển mà nói, làm sao quay lại bờ là một vấn đề rất lớn.
Bởi vậy, hắn cũng toàn lực, lấy thân làm cung, lấy nguyên lực làm tiễn, ngắm bắn bầy rắn xa xa.
Mặc dù không có vận dụng tiễn thật, nhưng này vẫn có thể phát huy ra chiến lực ngũ tinh.
Phải biết tu vi của Lăng Hàn đã đạt đến trung cực vị sơ kỳ, tăng thêm năm tinh nữa, đây chính là tiêu chuẩn tương đương với đại cực vị trung kỳ, một mũi tên xuống, chỉ cần không phải yêu xà đại cực vị thì nhất định sẽ bị miểu sát.
Không có biện pháp, Diệt Long Tinh Thần Tiễn quá nhanh, thực lực không bằng Lăng Hàn, vậy căn bản không có khả năng tránh, chỉ còn lại có phần bị giết.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp [Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-The-Gioi-Tien-Hiep-Truyen-Audio.jpg)




