[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 209 : Luyện Đan (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Luyện Đan
Khương An Vân bất mãn nói, lẽ nào danh hào Thiếu Bang chủ của Hắc Ngũ Bang như hắn không có tác dụng, nhiều người không nể mặt hắn như vậy?
– Thiếu bang chủ…
Một lão giả vội vàng kéo hắn một cái, nhỏ giọng nói.
– Vị này chính là Dương gia Dương Thiết Thành, cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, có người nói tu luyện kỳ công, thể phách như thần thiết, lợi khí khó thương, rất được Dương gia coi trọng.
Khương An Vân nhất thời không có tính tình, hắn là Hắc Ngũ Bang Thiếu Chủ không giả, nhưng Hắc Ngũ Bang có thể so sánh với Dương gia sao?
– Ở trên thuyền của ta, thì thành thật cho ta!
Dương Thiết Thành đảo qua mỗi người một vòng, kinh nghiệm của hắn phong phú thế nào, sao nhìn không ra rất nhiều người đều là hướng về phía đôi nam nữ trẻ tuổi kia mà đến.
– Xuống thuyền, các ngươi có ân oán gì có thể tự hành giải quyết, nhưng ở trên thuyền, nếu ai động thủ đả thương người, vậy đừng trách ta không khách khí!
Hắn lành lạnh nói, không giữ lại khí tức của mình chút nào.
– Dương huynh đúng không, tại hạ có chút ngứa tay, chúng ta qua hai chiêu làm sao?
La Ngọc đứng dậy, trên mặt mang dáng tươi cười.
– Tốt!
Dương Thiết Thành dứt khoát đáp ứng.
Nếu không trấn áp những người này mà nói, không chừng sẽ gây ra phiền toái gì ở phía sau.
La Ngọc đi lên trước vài bước, tay nhấn về phía Dương Thiết Thành.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Dương Thiết Thành xuất thủ, hai người đều lấy mau đánh mau, trong nháy mắt liền giao thủ hơn mười chiêu.
La Ngọc chợt kêu lên một tiếng đau đớn, lui về phía sau vài bước, sắc mặt tái nhợt đến kinh người.
– Đa tạ.
Dương Thiết Thành ôm quyền, nhàn nhạt nói.
Qua một hồi lâu, La Ngọc mới bớt đau ến, dùng thanh âm khàn khàn nói:
– Dương huynh quả nhiên lợi hại, tại hạ không phải đối thủ.
Cao thủ vừa ra tay, liền biết có môn đạo hay không, Dương Thiết Thành cường thế bày ra thực lực, nhất thời để người trên thuyền đều rùng mình, không dám có chút khinh thường hắn nữa.
Nguyên bản bọn người La gia tự nghĩ đến từ Hoàng Đô, có chút coi thường thổ dân ở thâm sơn cùng cốc này, nhưng Dương Thiết Thành cường đại đã tát cho bọn họ một bạt tai.
– Người này chắc là thiên tài Nhị Tinh.
– Tu vi đại viên mãn đỉnh phong, hơn nữa thiên tài Nhị Tinh, chắc là đệ nhất cao thủ hoàn toàn xứng đáng trên thuyền.
– Xem ra, ở trên thuyền là giết không được Lăng Hàn.
– Chờ!
Những người này đều có quyết định, nụ cười đầy mặt, nhìn không ra thần tình biến hóa chút nào.
– Lập lại lần nữa, bất kể là ai, đều không được xuất thủ với khách nhân ở trên thuyền, bằng không, ngươi giết người, ta liền giết ngươi!
Dương Thiết Thành lành lạnh nói.
– Hừ!
Những người khác đều im lặng không lên tiếng, chỉ có Khương An Vân bất mãn hiện ở trên mặt, này cũng có thể thấy được hắn ngu ngốc, đã đạt tới Sơn Hà Cảnh, nhưng ngay cả một chút lòng dạ cũng không có.
Hắn đã quen ta nghĩ thì ta làm, ta muốn thì ta đoạt, bây giờ bị người áp chế, tự nhiên cực kỳ bất mãn.
Sau khi Dương Thiết Thành nói xong, liền tiến vào trong khoang thuyền nghỉ ngơi.
Chuyến này đi sẽ rất dài.
Đội thuyền lấy lộ tuyến cố định nhiễu qua nội hải một vòng, trong lúc này sẽ dừng ở vài hải vực nổi danh, mỗi lần dừng lại từ một đến ba ngày không đều, tiếp đó sẽ lái về hải vực tiếp theo.
Cái gì gọi là nổi danh hải vực?
Chính là dưới hải vực này, có khả năng có bảo vật.
Trước đây lúc khối tinh thần kia rơi xuống, bản thân cũng bể thành nhiều khối, trong đó có bảy khối đặc biệt lớn, phân biệt ở trong bảy hải vực.
Bởi vậy, bình thường muốn tầm bảo mà nói, sẽ đi tới bảy hải vực này.
Lăng Hàn nhìn phong cảnh một chút, Tinh Thần Hải khắp nơi là trọng lực kinh người, võ giả bơi ở trong đó mà nói, không bao lâu sẽ lực lượng hao hết mà chìm tới đáy.
Dĩ nhiên, sau khi chìm tới đáy vẫn có thể khôi phục nguyên lực, ra sức bơi đi.
Bất quá, trong biển còn có rất nhiều yêu thú đáng sợ, chút yêu thú này sớm đã thích ứng trọng lực đáng sợ, hơn nữa, còn là trong hoàn cảnh nước, bởi vậy, nếu như gặp phải yêu thú, chỉ cần là cùng giai liền cực kỳ nguy hiểm, nếu như cảnh giới cao hơn mình, vậy trên cơ bản xong đời.
Tác chiến ở đáy biển, chiến lực của Nhân Tộc sẽ giảm bớt rất nhiều.
Hắn vốn không phải vì bảo tàng dưới đáy biển mà đến, tự nhiên sẽ không để ý, nhìn một lúc liền trở về buồng nhỏ trên tàu, tiếp tục mở lò luyện đan, lãng phí thời gian là đáng xấu hổ a.
Đội thuyền đi tới, nhưng trừ rất ít mấy người, những người khác đều không có hứng thú xuống biển, mục tiêu của bọn họ đều là Lăng Hàn.
Bảy ngày sau, Lăng Hàn cuối cùng luyện chế ra Khí Thiên Đan.
Đan dược này chủ yếu là cho Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị dùng, trung cực vị không phải không có thể dùng, nhưng hiệu quả kém rất nhiều.
Vì vậy, Lăng Hàn luyện được đan dược đều đưa cho Thủy Nhạn Ngọc, để vưu vật này vô cùng khiếp sợ.
Lăng Hàn lại còn biết luyện đan, hơn nữa thật luyện chế được Thần Đan!
Trước đó nàng quả thực thấy Lăng Hàn luyện đan, nhưng bởi vì luôn thất bại, nàng chỉ cho là Lăng Hàn vừa mới bước lên Đan Đạo, không nghĩ tới hắn luyện chế lại là Khí Thiên Đan.
Này ở Hoàng Đô, có thể bán được một trăm Chân Nguyên Thạch một viên!
Lô thứ nhất Lăng Hàn chỉ luyện ra ba viên, nhưng lô thứ hai lại đạt tới năm viên, lô thứ ba bảy viên, lô thứ mười thì hoàn mỹ mười viên.
Hắn thấy này rất bình thường, thân là Đan Đạo Đế Vương, trước đây chỉ là thiếu tài liệu, tu vi không đủ mà thôi, lúc này mới không thể luyện ra Thần Đan, hiện tại các điều kiện đều thỏa mãn, vậy dĩ nhiên là nước chảy thành sông.
Nhưng Thủy Nhạn Ngọc thì sợ hãi, nam tử này là yêu quái sao? Không chỉ võ đạo tinh tiến như bay, hơn nữa ở Đan Đạo cũng có thiên phú kinh người, thực sự là dọa chết người.
Nhưng nàng vô cùng cao hứng, bởi vì Khí Thiên Đan chính là linh dược hiện tại nàng cần, có thể để tu vi của nàng bay nhanh.
Lăng Hàn dùng xong tất cả tài liệu, bắt đầu nghiên cứu đan phương thứ hai.
Thiên Cơ Đan.
Này là Thần Đan cấp hai, tác dụng là đề thăng nguyên lực, thể lực của võ giả, còn có thể có chút hiệu quả tăng cường thể phách.
Tại Thần giới, rất nhiều người tu luyện Thể Thuật, nhưng có thể đại thành lại rất ít, mà thể phách là một vấn đề nan giải, quá ít người có thể tăng tới Thần Cảnh, bởi vì này cần tiêu hao rất nhiều tài nguyên.
Bởi vậy Thiên Cơ Đan rất quý, một viên có thể bán ba trăm Chân Nguyên Thạch, hơn nữa bình thường còn có cầu không có cung.
Hiện tại, này là đan dược hữu dụng nhất với Lăng Hàn.
Hắn động lực mười phần, sau khi hiểu rõ đan phương, liền bắt đầu đốt tiền.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1042: Sát Cơ Trong Sương Mù
Mỗi một tên Đan Sư đều là cầm tiền tích tụ ra, khác biệt ở chỗ đốt nhiều hay ít.
Chỉ bốn ngày, Lăng Hàn liền luyện hỏng hai mươi vạn Chân Nguyên Thạch tiền vật liệu, đây đủ để thế lực như La gia đau lòng không ngớt.
Mà cái này chỉ là Thần Đan cấp hai, nếu như cấp ba, cấp bốn, cấp năm, mỗi phế một lò, vậy sẽ làm người ta khóc.
Lăng Hàn tổng cộng bỏ ra trăm vạn Chân Nguyên Thạch ở dược liệu, mà chỉ có mười vạn là vật liệu luyện chế Khí Thiên Đan, cái khác tất cả đều là Thiên Cơ Đan, còn Thần Đan cấp ba cùng Thần đan cấp bốn, hắn tạm thời còn không cân nhắc.
– Tất cả nhân viên, toàn bộ lên boong tàu tập hợp.
Một thanh âm đột nhiên vang vọng toàn bộ thân thuyền, là âm thanh của Dương Thiết Thành.
– Xảy ra chuyện gì?
Thủy Nhạn Ngọc hỏi.
– Không biết, đi lên trước xem một chút.
Lăng Hàn lắc đầu.
Hai người ra khoang thuyền, vừa vặn Khương An Vân cũng từ sát vách đi ra, vẻ mặt hiểm độc, dùng ánh mắt hung tợn không ngừng quét Lăng Hàn, thật giống như một đôi gian phu dâm phụ bị hắn bắt gian ở trên giường vậy.
Ở hắn nghĩ đến, cô nam quả nữ ở trong một gian phòng có thể làm chuyện gì tốt? Khẳng định là y y a a.
Bọn họ đi tới đầu thuyền, chỉ thấy đã có mấy người tới trước.
– Chúng ta sắp tiến vào khu vực Độc Vụ.
Dương Thiết Thành nói, một bên chỉ về đằng trước.
– Ở trong Độc Vụ, thần thức, thị lực của chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật trước nửa thước.
Hắn dừng một chút lại nói:
– Vì lẽ đó triệu tập mọi người đến, chính là không muốn phát sinh chuyện không vui.
Sự tình rất hiển nhiên, một khi tiến vào trong khu vực Độc Vụ, vậy thần thức của hắn liền không thể bao phủ toàn bộ thuyền, xảy ra chuyện gì cũng sẽ ra ngoài khống chế của hắn.
Mà trên chiếc thuyền này giương cung bạt kiếm hắn cũng không phải không biết, vạn nhất có người chết, hắn khẳng định sẽ gánh trách nhiệm.
Vì lẽ đó, mọi người đều ngoan ngoãn đi ra, ở dưới mí mắt của hắn, vậy thì không sợ có vấn đề gì.
Lăng Hàn nhìn lại xa xa, chỉ thấy chỗ trước mặt ba dặm, có một vụ khu màu đen, phạm vi rất lớn, căn bản không thể đi vòng qua.
Phải biết ở trong vùng biển này, tốc độ của thuyền rất chậm, muốn vòng qua mà nói, phỏng chừng ít nhất phải hơn nửa ngày.
– Đây là đặc sắc của Tinh Thần Hải, thỉnh thoảng sản sinh Độc Vụ, chỉ là vì sao lại như vậy, thì đến nay không người nào biết.
Thủy Nhạn Ngọc ở bên cạnh hắn thấp giọng nói.
– Hiện tại ta rất có hứng thú, muốn xuống biển tìm tòi.
Lăng Hàn cười nói, sau đó lắc đầu.
– Làm sao nhóm hải tặc kia ngoan như thế, đã mấy ngày rồi còn không có động tĩnh.
Thủy Nhạn Ngọc cũng nhíu mày, có vẻ rất không vui.
Người khác đều sợ gặp hải tặc, nhưng hai người bọn họ lại ước gì gặp phải hải tặc.
– Phiền phức mọi người, ở trong lúc thông qua Độc Vụ, đều đàng hoàng mà đứng, không nên cử động, bằng không…
Dương Thiết Thành siết nắm đấm, trong ánh mắt tràn ngập uy hiếp.
Không có một người mở miệng nói chuyện, nhưng ánh mắt mỗi người đều dao động bất định, hiển nhiên mỗi người đều có dự định.
– Cẩn thận!
Thủy Nhạn Ngọc có chút sốt sắng, ở đây không thiếu cao thủ Sơn Hà Cảnh đại cực vị, càng có cường giả đại viên mãn.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Không có chuyện gì, chờ sau đó chúng ta tiến vào Hắc Tháp tâm sự nhân sinh, tùy tiện bọn họ ở bên ngoài nháo ra sao cũng được.
Trong lòng Thủy Nhạn Ngọc dập dờn, gia hỏa này tán gẫu nhân sinh sẽ đồng thời thăm dò ở trên người nàng, cực độ lưu manh.
Thuyền cách đoàn sương mù màu đen kia đã càng ngày càng gần, bầu không khí trên thuyền đột nhiên trở nên sốt sắng lên.
– Chút nữa vừa vào sương mù, các ngươi liền làm thịt tiểu tử kia!
Khương An Vân nhìn thủ hạ phân phó nói.
– Nhưng mà thiếu bang chủ, Dương Thiết Thành ngay ở bên cạnh.
Một tên thủ hạ yếu yếu nói.
– Hừ, vậy thì thế nào, trong sương mù ngăn cách thần thức và thị lực, chỉ cần các ngươi ra tay nhanh, ai biết là các ngươi hạ thủ?
Khương An Vân nói, sau đó lại bỏ thêm một câu.
– Tuyệt đối không thể gây tổn thương đến người phụ nữ kia, bằng không, ta ném các ngươi vào biển chôn cùng!
– Vâng, thiếu bang chủ.
Hắc Ngũ Bang tổng cộng có tám người lên thuyền, bảy người còn lại đều chỉ có đàng hoàng lĩnh mệnh.
Khương Cát cả ngày tu luyện, còn hi vọng Khương An Vân nối dõi tông đường, bởi vậy coi như Khương Cát biết chuyện này, phỏng chừng còn có khả năng đi giúp đỡ.
Một bên khác, Tả Tiêu cùng Phạm Dũng cũng xì xào bàn tán, thương lượng chút nữa nên làm sao ra tay, mà hai người La gia đồng dạng không an phận, bốn mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, đằng đằng sát khí.
Khuôn mặt của đám người Liễu Oánh cũng lạnh lẽo, sát cơ tứ phía.
Nam tử trung niên thì ánh mắt lấp loé, tự do bất định.
Thanh niên ôm kiếm, thiếu niên vải thô, cô gái mặc áo trắng thì đứng ở bên người Dương Thiết Thành, tựa hồ cũng ý thức được sẽ có một hồi cuộn sóng mãnh liệt, bọn họ không muốn bị cuốn vào trong đó.
Ngay ở trong bầu không khí như vậy, thuyền chậm rãi lái vào sương mù.
Nhất thời, mọi người chỉ cảm thấy mình lập tức biến thành người mù, mở to hai mắt ngay cả cảnh vật trước mặt cũng không nhìn thấy, chỉ có đưa tay phóng tới trước mắt, mới có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ.
Thần thức thì càng thảm, thả ra bên ngoài như bị món đồ gì nuốt chửng, hoàn toàn vô dụng.
Cũng còn tốt, thính lực vẫn còn, bằng không đồng thời mất đi thị giác, thính giác, thần thức, phỏng chừng không ít người sẽ phát điên.
Trên thuyền, hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ là trong nháy mắt, oành oành oành oành, lập tức có âm thanh chiến đấu truyền đến, gợn sóng lực lượng mãnh liệt, nhưng không thể cuốn lấy sương mù nơi này chút nào.
Cũng còn tốt, thuyền là đặc chế, có thể đối kháng trọng lực đáng sợ, tự nhiên cũng cực kỳ kiên cố, chí ít Sơn Hà Cảnh là rất khó đánh hỏng.
– Dừng tay! Dừng tay!
Dương Thiết Thành không ngừng gào thét, hắn giết vào chiến đoàn, mặc kệ gặp phải ai, hắn nắm lấy một cái liền ném ra, oành oành oành, không ngừng đụng vào trên cây cột, khoang thuyền.
Các thuyền viên khác cũng gia nhập chiến đấu, nỗ lực ngăn cản hỗn chiến, nhưng đây chỉ để chiến đấu trở nên càng thêm hỗn loạn.
Trong sương mù, ai cũng thấy không rõ lắm, đều chỉ có thể dựa vào cảm giác mà hành động.
Gần như một nén hương thời gian sau, một tia ánh mặt trời đột nhiên chiếu xạ qua, sương mù bắt đầu biến mất.
Chiến đấu trong nháy mắt đình chỉ, khi bầu trời xuất hiện lần nữa, chỉ thấy tất cả mọi người đều đàng hoàng đứng ở vị trí ban đầu, tựa hồ vừa nãy mọi người đều là người văn minh, ai cũng không có ra tay.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1043: Ai Là Hung Thủ
Nhưng cẩn thận xem, liền phát hiện có người trên mặt bị đánh một quyền, viền mắt đen thui, có thì tóc tai rối bời, có thì quần áo đều bị gỡ bỏ, mỗi một người đều cực kì chật vật.
– Thiếu… thiếu bang chủ!
Một tiếng thét kinh hãi truyền đến, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Khương An Vân nằm trên đất, ngực có một lỗ máu, vừa vặn đâm trúng trái tim của hắn, khí tức đã đoạn tuyệt.
Vẻ mặt hắn kinh ngạc, tựa hồ căn bản không nghĩ tới mình sẽ bị công kích, thậm chí một đòn trí mạng.
– Ngươi! Nhất định là ngươi!
Lão giả của Hắc Ngũ Bang kia chỉ vào Lăng Hàn, đầy mặt đều là sát khí.
– Ta?
Lăng Hàn cười nhạt, vừa tiến vào khu vực sương mù, hắn liền cùng Thủy Nhạn Ngọc đồng thời tiến vào Hắc Tháp, bên ngoài quyết đấu sinh tử cùng hắn có quan hệ gì?
Chỉ là chuyện này tất nhiên không thể nói, hắn chỉ lắc đầu một cái nói:
– Ta còn khinh thường ám sát hắn.
Lời này nói ra, trong lòng hắn cũng hiếu kỳ, người nơi này đều hẳn là hướng về phía hắn đến, tại sao ngược lại là Khương An Vân bị một kiếm ám sát? Nhìn vết thương kia, vừa nhỏ vừa sâu, hiển nhiên người đánh lén ra tay tàn nhẫn, một đòn trí mạng.
Tuyệt đối là ám sát có dự mưu, mà không phải lâm thời nảy lòng tham.
– Trừ ngươi ra, còn có ai!
Ông lão run run nói, đây là con trai độc nhất của Khương Cát, mặc dù là người không thể tả, nhưng gánh vác “trọng trách” nối dõi tông đường cho Khương gia, hiện tại còn chưa sinh con, nhưng người đã chết, Khương Cát tất nhiên sẽ phát điên.
Người ta vội vàng bế quan tu luyện, làm sao có thời giờ đi khà khà khà, lại sinh một đứa con trai?
– Không sai, hắn có cừu oán với ngươi, từ ngày thứ nhất lên thuyền thì mọi người đều biết, không phải ngươi, ai sẽ xuất thủ?
La Ngộ chen lời nói, trên mặt còn có một dấu tay, cũng không biết là ai đánh.
Nhất thời, ánh mắt của Dương Thiết Thành quét tới, đằng đằng sát khí.
Kỳ thực Lăng Hàn cũng không sợ người này, đánh, hiện tại xác thực đánh không lại, nhưng thể phách của hắn kinh người, hoàn toàn có thể đào mạng, lùi một bước mà nói, hắn còn có Hắc Tháp không phải sao?
Nhưng nếu không tất yếu, hắn cần gì phải quyết đấu sinh tử với một người hoàn toàn không liên quan, trúng ám chiêu của người khác chứ?
Hiện tại hắn đã biết rõ, tuy người hạ thủ giết Khương An Vân, nhưng mục tiêu có thể vẫn là hắn, oan uổng hắn, mượn tay của Dương Thiết Thành, Hắc Ngũ Bang đối phó hắn.
Lăng Hàn thong dong nói:
– Ta nói lại lần nữa, không phải là ta hạ thủ.
Nếu như ta thật muốn giết hắn, tuyệt không phải chỉ là một kiếm đâm chết, mà là đánh bạo đầu của hắn!
– Ha, ngươi thừa nhận ngươi có động cơ!
Tả Tiêu đột nhiên nhảy lên.
– Ngươi ngớ ngẩn sao?
Lăng Hàn khinh thường liếc mắt nhìn hắn.
– Dương huynh, người này và Khương An Vân có thù cũ, mà vừa nãy cũng thừa nhận, có ý nghĩ giết đối phương.
La Ngọc nhìn Dương Thiết Thành nói.
– Lăng Hàn, ngươi nói không phải ngươi xuống tay, có chứng cứ sao?
Phạm Dũng quái gở nói.
– Không sai, nếu không phải ngươi hạ thủ, lấy chứng cứ ra!
La Ngộ cũng kêu lên, ở trên chuyện đối phó Lăng Hàn, bọn họ đều có cùng chung lập trường.
Lăng Hàn cười gằn nói:
– Thực sự là một đám ngớ ngẩn, nếu các ngươi chỉ trích ta giết người, vậy hẳn là các ngươi lấy ra chứng cứ, mà không phải là ta! Vậy ta nói, khi còn bé ngươi ăn phân, ngươi không đồng ý, vậy lấy chứng cứ ra! Ngày hôm qua ngươi nhìn lén hắn tắm, xin lấy ra chứng cứ chứng minh trong sạch của ngươi đi!
Hắn chỉ qua từng cái, xếp cho mỗi người một tội danh lung ta lung tung.
Mọi người đều biết là ăn nói linh tinh, nhưng ý tứ của Lăng Hàn cũng biểu đạt thanh thanh sở sở, chính là ai nói, thì lấy chứng cứ ra, bằng không ngươi chỉ nói miệng, liền ép chết người khác sao?
Bọn họ nói Lăng Hàn là hung thủ giết người, vậy thì lấy chứng cứ ra, bằng không câm miệng.
Trong khoảng thời gian ngắn, vẻ mặt của tất cả mọi người đều lạnh lùng.
Vừa nãy cục diện hỗn loạn, lại ngăn cách thị lực, thần thức, trên thực tế cũng không ai biết là ai ra tay, nhưng đã có người nhảy ra chỉ trích Lăng Hàn, vậy bọn họ tự nhiên mừng rỡ đổ thêm dầu vào lửa, dù sao giết chết Lăng Hàn mới là mục đích hàng đầu của bọn họ.
Dương Thiết Thành nhíu mày, người trên thuyền quan hệ phức tạp, hắn cũng không thể kết luận là ai hạ thủ, nhân tiện nói:
– Ta tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng việc này, kính xin các vị phối hợp!
– Tùy tiện!
Tất cả mọi người nói.
Tất cả mọi người ở lại trên boong thuyền, phối hợp Dương Thiết Thành điều tra.
Kỳ thực cái này rất khó điều tra rõ ràng, dù sao mọi người đều có không gian Linh khí, giấu hung khí vào, ai có thể tìm được? Lùi một bước mà nói, trực tiếp ném vào nội hải, lẽ nào ngươi còn có thể lái thuyền về trong sương mù tìm sao?
Điều tra tự nhiên tiến vào ngõ cụt, nhưng tên thì đều lộ ra.
Thanh niên ôm kiếm gọi Kim Trí Huy, lão giả áo xám gọi Chu Cao Dương, thiếu niên vải thô gọi Phục Thiên, bạch y mỹ nữ gọi Ân Nguyên Hương, bảy người còn lại của Hắc Ngũ Bang thì thôi, tất cả đều là cặn bã, quản bọn họ tên gì chứ.
Dương Thiết Thành đau đầu, ở trên thuyền chết người, hắn nhất định phải gánh vác trách nhiệm, then chốt là thủ là ai lại hoàn toàn không có dấu vết lần theo, thật giống như người hạ thủ chính là sát thủ, một kiếm kia thực quá gọn gàng.
– Sát thủ!
Những người khác cũng cân nhắc vấn đề này, dù sao có thể hãm hại Lăng Hàn tự nhiên là một chuyện tốt, nhưng nếu trên thuyền có một tên sát thủ, vậy mỗi người bọn họ đều gặp nguy hiểm.
Nói không chắc người kế tiếp ngã xuống chính là mình, dùng để hãm hại Lăng Hàn thì sao? Đương nhiên, cũng có thể là Lăng Hàn hạ thủ.
Chính bởi vì chân tướng bị sương mù bao phủ, để mỗi người đều có cảm giác nguy hiểm, cảm thấy không có một người có thể tín nhiệm, thật giống như người ở bên cạnh đều có thể hóa thân thành sát thủ.
– Không bằng, lại tiến vào Độc Vụ lần nữa!
Lăng Hàn đột nhiên đề nghị.
Tất cả mọi người ngơ ngác, ngươi điên rồi sao, trong sương mù thị lực thần thức đều bị ảnh hưởng to lớn, sức chiến đấu xuống thấp, ai cũng sẽ không muốn ở trong hoàn cảnh như vậy.
– Nếu hung thủ còn muốn ra tay, nói không chắc liền có thể tìm được.
Lăng Hàn lại nói.
Ngược lại mục tiêu của hắn là hải tặc, không thèm nhìn hành trình biến hóa a.
– Ta cảm thấy, đề nghị này không tệ.
La Ngọc nói, con mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lộ ra sát khí uy nghiêm đáng sợ.
Trước lại không có tìm được Lăng Hàn, đây để hắn có chút bất ngờ, nhưng lần này tuyệt đối sẽ không!
– Được!
Liễu Oánh tứ nữ cũng biểu thị đồng ý.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1044: Ba Lần Vào Mê Vụ
Phạm Dũng, Tả Tiêu nhìn lẫn nhau, cũng chậm rãi gật đầu.
Kim Trí Huy, Chu Cao Dương, Phục Thiên, Ân Nguyên Hương thì không có ý kiến, vừa không đồng ý nhưng cũng không phản đối, một bộ các ngươi loạn các ngươi, ta chỉ cần quản tốt mình là đủ.
Thấy hết thảy khách nhân đều không phản đối quay lại Độc Vụ, Dương Thiết Thành hừ một tiếng nói:
– Được, vậy thì trở lại Độc Vụ.
Hắn cũng nín một hơi, có người lại dám ở dưới mí mắt của hắn hành hung, hắn nhất định phải tìm ra người này.
Thuyền chậm rãi quay đầu lại, chạy tới trong sương mù.
Mỗi người đều không nói nữa, thật giống như thủ thế chờ đợi, rất nhanh, sương mù bao phủ lại, ánh mặt trời biến mất, cuối cùng biến thành một vùng tăm tối.
Chỉ trong nháy mắt, chỉ nghe thanh âm oành oành oành oành vang lên, chiến đấu đã bạo phát.
– Ừm!
– A!
– Ồ!
Không ngừng có tiếng kêu rên truyền đến, có người bị đẩy lùi đụng vào khoang thuyền, có người bị đánh mấy quyền mấy chưởng, phát ra thanh âm đau đớn, còn có người trúng kiếm, máu tươi tung bay, dán lên mặt người nóng hầm hập.
Ở những cao thủ này mà nói, dù cho không thể nhìn thấy thì đã làm sao, đã sớm nắm giữ hoàn cảnh trên boong tàu thanh thanh sở sở, thật giống như một người đui ở trong một gian phòng mấy năm, cực kỳ quen thuộc.
Bọn họ đều cho rằng khóa chặt Lăng Hàn, ra tay đánh nhau.
– Ngươi thật là hư hỏng.
Ở trong Hắc Tháp, Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu than thở.
La Ngọc, La Ngộ đều là lực lượng trung kiên của La gia, Tả Tiêu, Phạm Dũng, Liễu Oánh tứ nữ cũng là người sống mấy vạn năm, nhưng tất cả mọi người đều bị Lăng Hàn đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
Hắn bảo là muốn để hung thủ hiện hình, có thể nắm chân ngựa, nhưng trên thực tế chỉ là muốn để những người này nội đấu, hắn thì xem cuộc vui.
– Vậy ngươi có thích hay không?
Lăng Hàn cười nói, đáng tiếc là, mê vụ cắt đứt thần thức, hắn ở trong Hắc Tháp cũng nhìn không thấy cái gì, để hắn cảm thấy tiếc nuối.
– Không thích!
Thủy Nhạn Ngọc vội vàng nói, rất sợ Lăng Hàn động thủ động cước với nàng, điều này làm cho nàng vừa thích lại vừa ghét.
Lăng Hàn cười hắc hắc nói:
– Không phải nói, nam nhân không xấu nữ nhân không thương sao?
– Ai nói!
Thủy Nhạn Ngọc chỉ trích nói, nàng mới sẽ không thích một nam nhân hư, bằng không như thế nào sẽ xích mích với Triệu Luân?
– Không sai biệt lắm có thể đi ra ngoài.
Lăng Hàn nói, hắn đã cảm giác có ánh dương quang chiếu xạ xuống.
Hưu, hai người cùng đi ra Hắc Tháp, có mê vụ cắt đứt, ai cũng không có khả năng phát hiện bọn họ từng tiêu thất một đoạn thời gian, hiện tại lại đột nhiên xuất hiện.
Ánh dương quang chiếu khắp, ánh sáng quay về.
Tất cả mọi người có một loại âm trầm như từ Địa Ngục trở lại trần gian, cảm giác mất đi thị lực và thần thức thực sự là quá tệ.
– Tê!
Nhưng mọi người lập tức khiếp sợ, bởi vì trên boong thuyền lại thêm bảy cổ thi thể, bày rất chỉnh tề, vừa lúc là bang chúng còn dư lại của Hắc Ngũ Bang.
Mỗi người chết giống nhau như đúc, đều là ngực trúng một kiếm.
Một kích trí mạng.
Ai hạ thủ?
Ánh mắt của mọi người không khỏi nhìn về phía Lăng Hàn, là hắn đề nghị tiến vào mê vụ, dĩ nhiên có hiềm nghi lớn nhất.
– Lăng Hàn, lần này ngươi còn có cái gì để nói?
La Ngọc quát.
– Đối với loại ngu ngốc như ngươi dĩ nhiên là không có gì đáng nói.
Lăng Hàn cười nói.
– Chủ ý này của ta không tệ đi, hung thủ lại xuất hiện.
Chỉ là các vị không có đồng tâm hiệp lực, bằng không có vài cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn tọa trấn, hung thủ có thể sát nhân xong lại toàn thân trở ra sao?
– Nói sạo, rõ ràng là ngươi hạ thủ!
La Ngộ chỉ vào Lăng Hàn.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Mọi người nói thẳng ra đi, vừa rồi các ngươi đều công kích ta, ta làm sao có thời giờ đi ám sát người, hơn nữa còn là giết bảy người?
– Không nên ngậm máu phun người!
Phạm Dũng thản nhiên nói.
– Đúng, đừng vội nói bậy!
La Ngọc cũng lập tức phủ nhận, giết đệ tử của Xích Thiên Học Viện, này truyền đi không phải là chuyện tốt gì.
Dương Thiết Thành nhíu mày, hắn tự nhiên rõ ràng, tràng diện loạn như vậy, đúng là tất cả mọi người công kích Lăng Hàn, muốn nói ở trong hoàn cảnh như vậy, Lăng Hàn còn có thể ra tay giết người, hơn nữa giết bảy cái, hắn là không thể nào tin tưởng.
Nhưng trái lại, Lăng Hàn quả thực có hiềm nghi lớn nhất, hắn đề nghị trở lại mê vụ, mà hắn lại có cừu oán với Hắc Ngũ Bang, tất cả căn cứ đều chỉ hướng Lăng Hàn.
– Không bằng chúng ta lại về mê vụ một lần nữa, bất quá, lần này cần trói chặt người này!
La Ngọc chỉ vào Lăng Hàn nói.
– Ý kiến hay!
Phạm Dũng lập tức vỗ tay tán thành.
– Hắc hắc.
Lăng Hàn, ngươi không phải luôn miệng nói mình thuần khiết sao, tự trói đi, nếu ra mê vụ vẫn có người tử vong, vậy chứng minh ngươi không phải là hung thủ.
La Ngộ nói.
Lăng Hàn xuy một tiếng nói:
– Các ngươi ngu ngốc sao? Nếu như hung thủ bất động, chẳng phải ta bị vu oan giá hoạ sao? Hơn nữa, các ngươi từng cái nhìn ta bất thiện như vậy, ta tự trói để thành mục tiêu sống cho các ngươi sao!
– Dương huynh, ngươi là chủ nhân, ngươi nói làm sao bây giờ!
La Ngọc ném vấn đề cho Dương Thiết Thành.
Dương Thiết Thành suy tính một hồi lâu, lúc này mới nói:
– Lăng Hàn, ngươi qua đây, ta sẽ bảo hộ ngươi an toàn!
Nói lời này ý tứ là đồng ý đề nghị của đám người La Ngọc, muốn dồn Lăng Hàn ra sau, trở về mê vụ.
Lăng Hàn hơi suy tính một chút lại nói:
– Hảo, ta tin tưởng Dương đại nhân!
Hắn gật đầu với Thủy Nhạn Ngọc, hai người đi đến bên cạnh Dương Thiết Thành.
Dương Thiết Thành lấy ra hai dây xích nói:
– Này là Thần Thiết cấp bốn chế tạo, phía trên còn có ba đạo thần văn, bị khóa lại, ngay cả Sơn Hà Cảnh đại viên mãn cũng không thể cởi ra.
Tất cả mọi người gật đầu, này là chuyên môn dùng để ràng buộc cường giả, đây chỉ là Thần Thiết cấp bốn chế tạo, còn có cấp sáu cấp bảy cấp tám, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn cũng có thể vây khốn.
Ba đạo thần văn sẽ chế ước lực lượng của võ giả, một khi bị trói lại, sẽ không khác phế nhân.
Hắc hắc, lần này hắn chết chắc rồi!
Bọn người La Ngọc thầm nói, bọn họ cũng không thèm để ý Lăng Hàn có phải là người hành hung hay không, chỉ là muốn mượn cơ hội này giết chết Lăng Hàn mà thôi.
Trước mặt của mọi người, Dương Thiết Thành khóa Lăng Hàn lại, đồng thời nói:
– Yên tâm, chỉ cần ta còn một hơi thở, tuyệt đối sẽ bảo chứng ngươi an toàn!
Đối với điểm ấy, Lăng Hàn không tin chút nào.
Thực lực của Dương Thiết Thành quả thực rất mạnh, nhưng người nơi này cũng không yếu a, La Ngọc, Liễu Oánh tứ nữ đều là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, năm người đồng thời động thủ, chẳng lẽ còn đỡ không được Dương Thiết Thành?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1045: Hải Tặc Đánh Tới
Chỉ cần bọn họ có thể chế trụ Dương Thiết Thành, dù cho chỉ một hai chiêu, những người còn lại tự nhiên có thể đánh chết Lăng Hàn, không cần tốn nhiều sức.
Lăng Hàn chịu đáp ứng, là bởi vì hắn có Hắc Tháp.
– Chúng tiểu nhân, đều tới đây cho ta, xếp thành vòng tròn, bảo hộ hai người này, coi như các ngươi chết, cũng không thể lui một bước!
Dương Thiết Thành đột nhiên quát.
– Vâng!
Hơn hai mươi thuyền viên cùng kêu lên đáp, ở trước người Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc vây quanh hai vòng.
Hừ, chỉ là một ít phế vật Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, có thể có tác dụng gì?
Bọn người La Ngọc thầm nói, Thần Cảnh từng cảnh giới chênh lệch quá xa, một tiểu cảnh giới nhỏ cũng có thể hình thành ưu thế nghiền ép, huống chi kém đến hai ba tiểu cảnh giới, ngay cả thiên tài Ngũ Tinh trong truyền thuyết cũng chỉ có nuốt hận.
Đội thuyền quay đầu, lái về phía hắc vụ.
Chúng nhân an tĩnh lại.
Đầu thuyền chậm rãi lái vào trong sương mù, khi một luồng ánh sáng cuối cùng tiêu thất, bỗng nhiên, đại chiến bạo phát.
Leng keng đinh, thình thịch thình thịch thình thịch!
Mỗi người đều không cố kỵ gì xuất thủ, đao quang kiếm ảnh, lực lượng tịch quyển.
Dương Thiết Thành liên tục hét lớn, hắn hóa thành một bức tường, muốn đỡ tất cả người trùng kích tới.
Hắn là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, đã không có không gian tăng lên, trừ khi nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh.
Mấy nghìn năm mài giũa, chiến lực của hắn cương mãnh bá đạo không gì sánh được, trong Thiết Quyền oanh kích, uy lực không kém Thần Thiết cùng giai trùng kích chút nào.
Hơn nữa, hắn là thiên tài Nhị Tinh, chiến lực cực kỳ cường đại.
Nhưng vấn đề là, người xuất thủ nhiều lắm, hơn nữa mỗi người đều không có ý tứ tử chiến với hắn, chỉ muốn xông qua hắn mà thôi.
Kể từ đó, độ khó của hắn tự nhiên tăng nhiều, muốn ngăn tất cả mọi người, đó là sự tình không có khả năng.
– A.
Có thuyền viên kêu thảm, ngã trên mặt đất, hừ hừ không ngớt.
– Các ngươi dám!
Dương Thiết Thành giận dữ, thân thể tản ra quang trạch hắc sắc, hắn cuối cùng động thật, ra đại chiêu.
Hỗn chiến đánh cho kích liệt, thuyền lại lái ra khỏi mê vụ.
Nhất thời, đại chiến trong nháy mắt ngừng lại.
Cả người Dương Thiết Thành có quang mang màu đen đằng vũ, để hắn phảng phất như một Cửu U Ma Thần, tản mát ra khí tức kinh khủng.
Ánh mắt của hắn đảo qua, chỉ thấy đám thủy thủy đoàn ngã trái ngã phải, đều đang rên rỉ kêu đau.
Hoàn hảo, chỉ bị chút thương tích.
Trong lòng hắn hơi buông lỏng, nhưng trên mặt lập tức lộ ra sát khí.
Có hai người nằm ngửa mặt lên trời, ngực có tiên huyết tuôn ra, dưới người tạo thành một vũng máu lớn.
Sát thủ thần bí lại xuất hiện!
Hiển nhiên, mục tiêu của sát thủ cũng là Lăng Hàn, sau khi giải quyết hai mục tiêu cản đường, liền nhắm thẳng đi vào!
Tất cả mọi người há hốc mồm, chỉ thấy Lăng Hàn đang ngồi ở tại chỗ, bên cạnh hắn là Thủy Nhạn Ngọc, hai người đều cực kỳ thong dong, trên người không có chút vết tích chiến đấu qua.
Này thật bất khả tư nghị, phải biết mỗi người bọn họ đều ở trong hỗn chiến để lại một ít vết tích, vì sao Lăng Hàn làm mục tiêu lại một chút vết tích chiến đấu cũng không có?
Lại nhìn kỹ, trên tay, trên chân Lăng Hàn còn tròng xiềng xích, này để cho bọn họ không lời nào để nói.
– Cái kia… Có thể mở xiềng xích ra không?
Lăng Hàn cười nói.
Đồ chơi này chỉ có thể khóa lực lượng của hắn, nhưng đối với thần thức lại không có chút ảnh hưởng, hắn tự nhiên có thể thong dong tiến nhập Hắc Tháp nhìn trò hay.
Sắc mặt của Dương Thiết Thành tái xanh, trước mở khóa cho Lăng Hàn, tiếp đó nhìn hai thuyền viên bị giết, thật lâu không nói gì.
– Bất kể là ai hạ thủ, ta nhất định sẽ bắt được hắn, chém thành mảnh nhỏ!
Hắn gằn từng chữ nói, ánh mắt đảo qua mỗi người, tràn đầy sát ý rét lạnh.
Hiện tại trừ Lăng Hàn, tất cả mọi người đều có hiềm nghi.
– Báo!
Thuyền viên phụ trách quan sát ở trên cột buồm lớn tiếng nói.
– Phát hiện địch nhân! Phát hiện địch nhân! Có hải tặc giết tới!
Hải tặc!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, mấy ngày hôm trước hắn vẫn ngóng trông hải tặc xuất hiện, không nghĩ tới ở lúc mấu chốt này lại thật có hải tặc tới.
– Chuẩn bị ứng chiến!
Dương Thiết Thành lạnh lùng nói, hắn biết rõ người sát hại tiểu đệ của mình đang ở trên thuyền.
Nhưng bởi vì không biết là ai, chỉ có thể thúc thủ vô sách, điều này làm cho hắn thập phần căm tức.
Hiện tại hải tặc đánh tới, vừa khéo để hắn có nơi trút giận.
Phía trước xuất hiện 12 chiến thuyền nhỏ, thật rất nhỏ, trên mỗi một chiến thuyền chỉ có năm người, đã ngồi đầy.
Không có không gian dư thừa.
Người trên thuyền đều khua mái chèo, tốc độ rất nhanh, như mũi tên bay tới, rõ ràng trước còn cách hơn năm dặm, nhưng nháy mắt khoảng cách này liền rút ngắn đến hai dặm.
Gần như vậy, những người trên thuyền đó đều có thể thấy rõ, mỗi người sắc mặt dữ tợn, tràn đầy biểu tình tàn nhẫn.
– Pháo kích!
Dương Thiết Thành hạ lệnh.
– Vâng!
Thình thịch thình thịch thình thịch, đội thuyền nã pháo, nhưng đám hải tặc hiển nhiên gặp nhiều trường hợp như vậy, không loạn chút nào, cỡi thuyền nhỏ linh hoạt tránh né.
Muốn trực tiếp né tránh pháo kích, vậy cơ hồ là chuyện không thể nào.
Dù sao pháo đánh ra là ánh sáng, dùng trận pháp phức tạp lấy ra lực lượng trong Chân Nguyên Thạch oanh kích.
Thế nhưng, trước nã pháo cần nhắm vào mục tiêu, mà những thuyền nhỏ kia hoàn toàn không đi thẳng tắp, như linh xà giãy dụa, làm cho pháo kích không cách nào tập trung.
– Chuẩn bị tiếp chiến!
Dương Thiết Thành cũng không hốt hoảng chút nào, tiếp tục hạ lệnh.
– Ha ha ha ha!
Từng tên hải tặc đảo thuyền đến, phát ra tiếng cười quái dị, đây là một loại tâm lý chiến.
Đe dọa đối thủ, để cho sĩ khí của địch nhân đại ngã.
– Lần này buôn bán không tệ, cư nhiên có nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy!
– Mỹ nữ Sơn Hà Cảnh, mỗi người đều có thể bán giá cao.
– Hắc hắc.
Quy củ cũ, nam toàn bộ giết, nữ mang đi!
– Vâng!
Rất nhanh, 60 tên hải tặc toàn bộ lên thuyền, chiến đấu chân chính bạo phát.
Trước ở trong sương mù bạo phát vài tràng ám đấu, chết không ít người, nhưng này chỉ có một mục tiêu là Lăng Hàn.
Tám người Hắc Ngũ Bang, còn có hai thuyền viên kỳ thực chỉ là gặp tai bay vạ gió.
Nhưng bây giờ bất đồng, hải tặc sẽ không giảng nhân nghĩa với ngươi, ngươi không đáng hắn, hắn sẽ không tới giết ngươi.
Ở trong mắt hải tặc, nữ nhân là tài vật, mà nam nhân là địch nhân, phải tiêu diệt.
– Giết!
Người người đều có giác ngộ, lúc này tuyệt không thể nội đấu, bằng không đều sẽ thành vật hi sinh của hải tặc.
Mỹ nữ nhất thời bán hội không chết được, nhưng tin tưởng kết cục càng thê thảm hơn tử vong.
– Thê tử, chúng ta đến so tài một chút, xem ai giết hải tặc nhiều hơn!
Lăng Hàn cười to, trường kiếm tuôn ra.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Khủng Bố Sống Lại [Dịch] Khủng Bố Sống Lại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Khung-Bo-Song-Lai-Audio-Truyen.jpg)






