[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 207 : Mong Muốn Đơn Phương (c1031-c1035)
❮ sautiếp ❯Chương 1031: Mong Muốn Đơn Phương
Có thể nói, mỹ nữ vừa là một loại tài nguyên, tương tự cũng là một loại tài nguyên rất không đáng giá.
Thế nhưng, mỹ nữ Thần cảnh liền vô cùng ít ỏi.
Đây là một cửa ải, dù cho có tài nguyên của Thần giới, nhưng người vượt qua rất ít ỏi.
Bởi vậy, cái tửu lâu này rất không đơn giản, lại có thể lấy ra hai mỹ nữ Sơn Hà Cảnh đi tiếp rượu.
Lăng Hàn lắc đầu một cái nói:
– Nếu như Sa huynh không có chuyện gì, ta trước tiên cáo từ!
– Gấp cái gì!
Sa Nguyên vội vàng nói, trong ánh mắt lướt qua vẻ không vui, chỉ là tiện dân của tiểu thế giới, lại dám cùng mình xưng huynh gọi đệ, phi! Nhưng hiện tại hắn muốn có được công pháp trên người Lăng Hàn, cũng chỉ có thể không đi tính toán.
Hắn cười nói:
– Ngươi còn không biết, Đông Nguyệt và Mai Nhi là lần đầu, bảo đảm để ngươi sung sướng đê mê!
Lăng Hàn có chút khiếp sợ, con mẹ nó đây thực sự là nhi tử của Đại Tướng quân sao? Làm sao cảm giác như tú ông vậy.
Thậm chí ngay cả hai chữ lần đầu cũng có thể nói ra, thực sự là…
Hắn khoát tay đứng lên, coi như hắn thật t*ng trùng lên não, cũng sẽ không chia sẻ cho hai gái lầu xanh.
– Không hài lòng với các nàng?
Sa Nguyên chỉ cho rằng Lăng Hàn ghét bỏ thân phận của hai nàng này, cười ha ha nói.
– Lăng Hàn, chỉ cần ngươi giao công pháp ra, bốn thị nữ của ta cũng không phải là không thể bỏ đi yêu thích.
Phải biết, các nàng đều là xử nữ hàng thật đúng giá!
Hắn thấy bên người Lăng Hàn có nhiều mỹ nữ như vậy, chỉ cho rằng Lăng Hàn là đồ háo sắc, tất nhiên sẽ bị sắc đẹp mê hoặc.
Biểu hiện của tứ nữ Liễu Oánh đều bất biến, thật giống như con rối.
Thực sự là đáng thương.
Lăng Hàn thầm thở dài, nhưng hắn không có năng lực cùng thời gian lớn như vậy đi lo chuyện bao đồng, liền nói:
– Quân tử không đoạt người yêu thích, cáo từ!
– Lăng Hàn!
Dung sắc của Sa Nguyên nghiêm túc nói.
– Ngươi không nên rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt! Đừng tưởng rằng có Cửu Quận Vương cho ngươi chỗ dựa, ngươi liền coi trời bằng vung! Không nên quên, ngươi chỉ là giun dế của tiểu thế giới đến mà thôi!
– Cảm ơn lời nhắc nhở của ngươi!
Lăng Hàn lạnh nhạt nói, ấn tượng đối với người này đã thấp đến cực hạn.
Nói thật, tuy Triệu Luân có thù tất báo, cũng vô cùng bá đạo, nhưng cảm giác vẫn mạnh hơn người này không ít.
Rồng sinh chín con, mỗi người không giống, quả nhiên, cho dù là nhân vật như Sa Đại Tương Quân cũng không cách nào ngoại lệ.
Trừ thiên phú võ đạo của Sa Nguyên coi như không tệ, thì hắn thực sự không khác công tử bột phổ thông.
– Lăng Hàn, đây là lần cảnh cáo cuối cùng!
Sa Nguyên lên giọng.
Lăng Hàn không có để ý tới, nghênh ngang rời đi.
Oành!
Sa Nguyên nặng nề vỗ bàn một cái, chén rượu ngã xuống, rượu ngon nhất thời chảy ở trên bàn.
– Sa thiếu gia!
Đông Nguyệt cùng Mai Nhi đều nhích lại gần làm nũng.
Thay đổi bình thường, Sa Nguyên khẳng định sẽ tươi cười, một tay ôm một cái giở trò.
Nhưng hiện tại hắn chỉ hừ một tiếng, hai tay chặn lại, đẩy hai nữ ra đất.
– Thật sự cho rằng Cửu Quận Vương sẽ coi trọng mặt hàng như ngươi sao?
Hắn lạnh giọng nói.
– Liễu Oánh, nhìn kỹ cho ta, nếu như hắn có động tĩnh gì, lập tức bẩm báo!
– Vâng!
Liễu Oánh nửa quỳ lĩnh mệnh.
Lăng Hàn đi ra cửa, trong lòng lắc đầu.
Nguyên bản chuyện buôn bán là ngươi tình ta nguyện, huống chi còn là bí pháp, hắn không muốn truyền thụ không phải rất bình thường sao?
Như loại quyền quý này, đại khái là bình sinh không có bị người ta cự tuyệt qua, cũng không cho phép người khác nói một chữ không.
Trở lại học viện, Lăng Hàn lập tức tiến vào Hắc Tháp.
– Tiểu Tháp, làm sao trồng?
Hắn lấy hạt giống Luân Hồi Thụ ra.
– Ta trước tiên khai khẩn ra địa phương đã!
Thanh âm của Tiểu Tháp có chút thận trọng, hoàn toàn khác với dĩ vãng, đây để Lăng Hàn biết, cho dù là Tiểu Tháp, Luân Hồi Thụ cũng cực kỳ quý giá.
Ầm ầm ầm, Tiểu Tháp mới là chúa tể chân chính của Hắc Tháp, ở dưới sự điều khiển của nó, một khối thổ địa trống không, tràn ngập linh tính xuất hiện.
Phải biết, trước bất luận Lăng Hàn gieo xuống món đồ gì, Tiểu Tháp đều không thèm để ý, nhưng hiện tại lại tự mình ra tay, mở ra sân bãi trồng trọt, có thể thấy được nó coi trọng như thế nào.
– Ngươi thực sự là vận may nghịch thiên, Luân Hồi Thụ là chí bảo vô thượng.
Tiểu Tháp nói.
– Kỳ quái, tại sao nơi này sẽ có hạt giống của Luân Hồi Thụ nhỉ?
Lăng Hàn mở túi ra, chỉ thấy bên trong là một hạt giống chỉ nhỏ bằng đậu tằm, trên người có từng vòng, tỉ mỉ đếm, sẽ phát hiện đây là vô cùng vô tận, làm sao cũng đếm không hết.
Chỉ trong nháy mắt, Lăng Hàn đã có loại cảm giác tinh thần kiệt quệ, trên trán xuất hiện mồ hôi.
Chẳng trách cho dù lấy cấp độ võ đạo của Hợp Ninh Tinh cũng có thể giám định ra đây là hạt giống của Luân Hồi Thụ, xác thực rất kỳ dị, làm sao cũng không cách nào giả mạo.
– Trồng xuống đi.
Tiểu Tháp lại nói.
Lăng Hàn ném hạt giống vào trong thổ địa mới khai khẩn ra, Tiểu Tháp lại triển khai bí lực, tác dụng ở trên khu vực này, nhất thời, toàn bộ thổ địa đều đang phát sáng, đủ mọi màu sắc, cực kỳ kỳ diệu.
– Được rồi, kế tiếp chính là chờ đợi.
Tiểu Tháp nói, trong thanh âm có một cảm giác uể oải.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Cực khổ rồi!
Hắn ra Hắc Tháp, bắt đầu bày Xuyên Vân Toa ra, trước khi lên đường đương nhiên phải biết làm sao sử dụng đồ chơi này.
Xuyên Vân Toa chỉ dài khoảng một trượng, hiện hình lưu tuyến, toàn thân màu trắng bạc, như một cái ngân toa.
Bởi vậy không gian bên trong tự nhiên cũng không lớn, chỉ có thể song song ngồi hai người, trước sau cũng chỉ có hai ghế mà thôi.
Đối với Lăng Hàn mà nói cái này không là vấn đề, hắn có Hắc Tháp, tương đương với có không gian vô hạn.
Sau một lúc, hắn đã biết làm sao sử dụng vật này.
Hắn báo cáo cho học viện, muốn đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.
Đây là thủ tục tất yếu, hơn nữa, Lăng Hàn còn có một thân phận, chính là quốc chủ của Đại Lăng Triều, là con tin, muốn rời khỏi Hoàng Đô trước tiên cần phải được phê chuẩn, bằng không, đây sẽ bị coi là khiêu khích Loạn Tinh Hoàng Triều.
Hai ngày sau, hắn được học viện phê chuẩn.
Thời điểm Lăng Hàn lập hồ sơ, mỗi thế lực trong Hoàng Đô đều thu được tin tức này.
– Cái gì, gia hỏa kia lại vào lúc này rời học viện, thậm chí còn rời Hoàng Đô?
– Đây là đang tìm chết sao?
– La gia, Triệu gia há có thể thả xuống thù hận như vậy!
– Vừa ra Hoàng Đô, hắn chắc chắn phải chết!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1032: Khắp Nơi Đều Động
– Xác thực, hắn lại thiên tài cũng chỉ là trong Sơn Hà Cảnh, sức chiến đấu tuyệt đối không thể vượt qua đại viên mãn, người có thể trấn áp hắn thực sự quá nhiều.
– Cho rằng có Cửu Quận Vương làm chỗ dựa, là có thể không kiêng dè gì sao?
– Mặc dù hắn là thiên tài, nhưng quá ngu.
– Hừm, thiên phú võ đạo cao hay không không có quan hệ gì tới làm người và xử sự, thiên tài như vậy… không muốn cũng được, chỉ có thể gây rắc rối mà thôi, hơn nữa không biết tiến thối!
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả thế lực lớn vốn muốn mời chào Lăng Hàn đều lựa chọn lui về phía sau.
Nguyên bản bọn họ đang ngừng chân quan sát, dù sao Lăng Hàn đắc tội Triệu Luân, nếu như mời chào Lăng Hàn, sẽ có nguy hiểm đắc tội Triệu gia, nhưng hiện tại Lăng Hàn lại điếc không sợ súng, đây để bọn họ đều lắc đầu.
Mời chào Lăng Hàn về, nói không chắc vẫn chưa có chờ hắn trưởng thành liền rước lấy tai họa, diệt gia tộc mình.
La gia.
– Tiểu tử này lại chạy ra Hoàng Đô?
La Hồng Đạo sửng sốt một chút, đây là hành vi ngu xuẩn để hắn cũng không thể tin tưởng.
Nhưng sau đó liền cười to nói:
– Vậy thì thật là tự mình muốn chết!
– Đi, sắp xếp người ám sát hắn, người của Ám Dạ Đường quá vô căn cứ, lâu như vậy cũng không thể giết chết một tiểu nhân vật Sơn Hà Cảnh.
Nếu hắn muốn chạy ra ngoài, vậy xử lý sạch sẽ một chút, cùng chúng ta liền không hề quan hệ.
– Ha, tốt xấu gì cũng là mười vạn Chân Nguyên Thạch, hà tất tặng không cho người!
– Quan trọng nhất chính là, thu hồi Xích La Tỏa Địa Võng lại, gia tộc vì thế trả cái giá quá lớn, tuyệt không có thể rơi vào tay người khác!
Triệu Luân bệ vệ ngồi xuống, nghe Tả Tiêu cùng Phạm Dũng bẩm báo.
Hắn cười gằn nói:
– Phụ thân đại nhân cho ta một nhóm lớn Sơn Hà Thạch, còn có Cửu Minh Thần Đan, ta muốn bế quan, lúc xuất quan, chính là đại viên mãn đỉnh cao.
– Đến thời điểm đó, ta sẽ xung kích Nhật Nguyệt Cảnh, trở thành cường giả Nhật Nguyệt Cảnh trẻ nhất trong lịch sử bản triều.
– Vì lẽ đó, nhiệm vụ ám sát này liền giao cho các ngươi!
– Vâng, thiếu chủ!
Tả Tiêu cùng Phạm Dũng đồng thời nửa quỳ trên mặt đất, cung kính lĩnh mệnh.
Dù Triệu Luân bị mất mặt, nhưng bọn họ không dám mất một chút xíu cung kính, bởi vì bọn họ đều biết, cũng không phải Triệu Luân không bằng Lăng Hàn.
Bọn họ tự nhiên càng xem trọng Triệu Luân, một cái là con trai của Đại Tướng quân, một cái là giun dế của tiểu thế giới đến, có khả năng so sánh sao?
Cửu Quận Vương trẻ tuổi, đúng là tuổi tính tình khó lường, bây giờ có hảo cảm với Lăng Hàn, cũng không có nghĩa là sau này vẫn sẽ thế.
Mà mặc kệ như thế nào, Triệu Luân trước sau là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, có đúng hay không?
Bọn họ đều khiếp sợ, Triệu Luân đây là biết sỉ sau đó dũng, nếu thật có thể trong khoảng thời gian ngắn đột phá Nhật Nguyệt Cảnh, vậy hắn tuyệt đối sẽ trở thành minh tinh chói mắt nhất của toàn bộ Loạn Tinh Hoàng Triều.
Bước đi này quá khó có thể vượt qua, ở toàn bộ Loạn Tinh Hoàng Triều, trong cường giả Thần cấp có ít nhất chín phần mười là Sơn Hà Cảnh, nhưng cuối cùng có thể đột phá đến Nhật Nguyệt Cảnh, lại vạn không còn một!
Hiện tại Triệu Luân không tới ngàn tuổi, suy nghĩ một chút cũng làm người ta tê cả da đầu, tương lai sẽ quang minh cỡ nào?
Hai người đều thán phục, tuy thiên phú của bọn họ hơi kém hơn Triệu Luân, nhưng cũng là thiên tài Nhị Tinh tiếp cận Tam Tinh, nhưng so tu vi tiến bộ lại kém quá rõ ràng, hiện tại bọn họ đều đã vượt qua hai vạn tuổi, nhưng còn chỉ là đại cực vị mà thôi.
Điều này là bởi vì bọn họ thu được tài nguyên tu luyện xa xa không bằng Triệu Luân, mới càng phóng to ưu thế thiên phú của Triệu Luân.
– Tuy giun dế kia chỉ là trung cực vị, nhưng nắm giữ một môn tinh thần bí thuật, các ngươi cầm hai khối ngọc phù này, có thể chống đối đại khái một trăm lần thần hồn xung kích.
Triệu Luân ném hai khối ngọc phù.
– Tạ thiếu chủ!
Hai người Tả Tiêu vui mừng khôn xiết.
Ở trong các Thần khí, bí bảo thần hồn là ít nhất, mà tính chất công kích thì càng ít, bình thường đều là phòng ngự.
Nhưng dù như vậy, bí bảo phòng ngự thần hồn vẫn cực kỳ quý giá, bởi vì đây chỉ có đại năng Tinh Thần cảnh mới có thể chế tác.
Triệu Luân suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không đủ nắm chắt, lại lấy ra một thanh bảo kiếm đưa tới nói:
– Tử Nguyệt Luân Kiếm này liền ban tặng các ngươi, phía trên có phụ thân ta vẽ chín đạo thần văn, sau khi kích phát, có thể phát huy ra sức chiến đấu của Sơn Hà Cảnh đại viên mãn.
Tả Tiêu và Phạm Dũng nguyên bản còn có chút bận tâm, dù sao Lăng Hàn nắm giữ Xích La Tỏa Địa Võng, có thể để cho một cái trong bọn họ mất đi sức chiến đấu, trực tiếp thuấn sát.
Nhưng có Thần khí này, sức lực của bọn họ lại tăng nhiều.
Dù Xích La Tỏa Địa Võng thì đã làm sao, trực tiếp chém nát!
– Vâng, chúng ta nhất định không phụ thiếu chủ tin tưởng!
Bọn họ ầm ầm đáp.
Thủy Nhạn Ngọc tìm tới, Lăng Hàn liền cùng nàng rời Hoàng Đô.
Sau khi ra khỏi cửa thành, Lăng Hàn ngóng nhìn tòa thành cổ này, trong lòng tâm tư vạn ngàn.
Ở trong Hoàng Đô này, tuy hắn biểu hiện bình thường, lại có một loại ngột ngạt không nói ra được vẫn đang nhắc nhở hắn, mình là một con tin.
Mà hiện tại cuối cùng rời đi, để cả người hắn có một loại ung dung không nói ra được.
Tuy trước đó hắn từng rời một lần, nhưng lần này không giống, lúc đó có Đinh Lập An tọa trấn, thật giống như phạm nhân đi ra ngoài thông khí.
– Thê tử, hiện tại chỉ có hai chúng ta, có phải nên cho ta một nụ hôn không?
Lăng Hàn cười nói.
Thủy Nhạn Ngọc cho hắn một cái liếc mắt nói:
– Ra Hoàng Đô, từng bước nguy hiểm, ngươi không thể chính kinh một chút sao?
– Được, chính kinh, chính kinh.
Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa nói.
– Thê tử, mời!
Thủy Nhạn Ngọc cũng không có đi sửa lại cách gọi của hắn, da mặt của gia hỏa này còn dày hơn tường thành, huống hồ nàng cũng có chút thích thú.
Vèo!
Bọn họ tiến vào Xuyên Vân Toa, Lăng Hàn dịch động Thần khí, nhất thời, chiếc phi toa tràn ngập vẻ đẹp này lập tức phá không mà đi, tốc độ nhanh kinh người, cho đến khi chỉ còn dư lại một điểm đen nhỏ, mới nghe được có âm thanh truyền đến.
Tại Thần giới muốn đột phá tốc độ âm thanh, đây là vô cùng khó khăn, ngay cả Nhật Nguyệt cảnh cũng rất ít người làm được.
Nhìn thấy phi toa phá không, đầu trâu mặt ngựa theo phía sau đều nặng nề hừ một tiếng.
– Không cần phải gấp gáp, mục tiêu của bọn họ tất nhiên là Tinh Thần Hải, tới đó lại đánh lén bọn họ!
Phi toa phá không, nhanh vô cùng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1033: Bến Tàu Phách Phủ
Thủy Nhạn Ngọc mắt nhìn thẳng, nhưng khuôn mặt càng ngày càng hồng, cuối cùng không nhịn được trách mắng:
– Móng vuốt của ngươi còn dám sờ loạn, ta liền chặt nó!
Lăng Hàn cười hì hì, cũng không có thu tay lại, mà kéo cả người Thủy Nhạn Ngọc lại nói:
– Thê tử, ta liền yêu thích dáng dấp mạnh miệng nhẹ dạ của ngươi, ngoài miệng nói không muốn, nhưng thân thể lại thành thật.
– Lưu manh!
Thủy Nhạn Ngọc đỏ mặt trách mắng.
– Ngươi nên học chút từ mới, lăn qua lộn lại đều là hai chữ này, ta cũng nghe chán!
– A…
Thủy Nhạn Ngọc vừa định phản bác, lại bị Lăng Hàn hôn môi, lời vừa tới miệng đã biến thành rên rỉ mê người, cánh tay ngọc không tự chủ được cuốn lấy cổ của Lăng Hàn, mị nhãn mê ly như nước.
Phi Toa phá không, bay về phương tây.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc cô nam quả nữ, lại củi khô bốc lửa, khó tránh khỏi khừ khừ ta ta, lâu lâu ôm một cái là khó tránh khỏi, chỉ là hai người đều khắc chế, không có đâm phá cửa ải cuối cùng.
Cho dù có Thần Khí phi hành, bọn họ cũng bỏ ra chín ngày mới chạy tới Tinh Thần Hải.
Tinh Thần Hải, đây là một nội hải, truyền thuyết ở rất lâu trước đây, nơi này là bình nguyên, một ngày nọ có ngôi sao từ trên trời giáng xuống, đập trúng chỗ này, tạo thành một hải vực rộng lớn.
Theo suy đoán, này là mảnh nhỏ của một hành tinh bị đánh nát, bởi vậy, ở đáy biển thường thường có thể thấy kiến trúc tràn ngập phong tình dị vực, nhưng cơ bản không nguyên vẹn, ở dưới lực va đập kinh khủng, làm sao còn có thể bảo tồn hoàn chỉnh?
Bất quá, này dù sao cũng là mảnh nhỏ của một đại lục, ở trong biển rơi lả tả số lớn Thần Thiết, phẩm chất còn tương đối cao, cái này cũng hấp dẫn rất nhiều người tới đây tìm kiếm, nếu có thể tìm được một khối Thần Thiết cao cấp liền phát đạt.
Nếu có thể tìm được Thần binh cao cấp, giá trị càng thêm kinh người.
Kỳ thực còn không chỉ là Thần binh Thần Thiết, ở đây còn có thể tìm được công pháp, linh dược, hạt giống,… có người nói còn có người tìm được Khôi lỗi cao cấp, chiến lực kinh người.
Nói chung, phiến nội hải này chính là một bảo tàng!
Chính vì vậy, ở đây mới nảy sinh hải tặc, chuyên môn cướp người có vận khí.
Đi tới sát biên giới nội hải, Lăng Hàn ngừng Phi Toa.
Phiến nội hải này rất quỷ dị, đối với Thần Khí phi hành có hạn chế cực lớn, sẽ sản sinh trọng lực cường đại, để Thần Khí phi hành chìm xuống đáy, hình như là khối tinh thần rơi xuống này còn có trọng lực bản thân, cực kỳ lớn.
Ngay cả đội thuyền bình thường cũng không thể đi qua đây, đi qua chỉ có thể chìm xuống.
Muốn đi ở trên hải vực này, phải sử dụng thuyền do xương, da yêu thú ở trong hải vực này chế thành, mới có thể sản sinh ra sức nổi đối kháng.
Bởi vì những yêu thú kia sinh sống ở trong hải vực này vô số năm, thân thể diễn biến, thay đổi đến thích ứng trọng lực.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc muốn tiêu diệt hải tặc tự nhiên là ở trong nội hải.
Nhưng sào huyệt cụ thể ở trên đảo nào, bọn họ lại không biết.
Đám hải tặc kia làm việc rất cẩn thận, chưa từng có lộ ra ngoài vị trí sào huyệt, làm cho tiêu diệt bọn họ trở nên rất trắc trở.
Hoàn hảo, hai người Lăng Hàn cũng không cần một mình thâm nhập, lấy lực của hai người cũng không diệt hết được ổ của bọn chúng.
Kế hoạch của bọn họ rất đơn giản, gia nhập một đội tàu, chờ hải tặc đến cướp đoạt, bọn họ nhân cơ hội xuất thủ.
Ngược lại nhiệm vụ của bọn họ chính là tiêu diệt hải tặc, số lượng đủ là được rồi.
– Thuận tiện chúng ta còn có thể thử thời vận, đã từng có người ở đây tìm được Thần Thiết cấp mười!
Thủy Nhạn Ngọc nói.
Lăng Hàn dọc theo đường đi đã nghe Thủy Nhạn Ngọc giới thiệu qua tình huống của Tinh Thần Hải, lúc này gật đầu, cười nói:
– Vận khí của ta luôn luôn tốt.
Này thật không phải hắn thổi, bởi vì hắn Khai Thiên mà đến, chiếm được thiên địa khí vận gia trì, vận khí quả thực tốt hơn người bình thường vô số lần.
Không nên xem thường vận khí, lúc còn ở Hằng Thiên Đại Lục, Hiên Viên Tử Quang là người có vận khí nghịch thiên, xuất môn sẽ bị Linh Khí vấp chân, nhảy xuống vực có thể thu được truyền thừa vô thượng.
Vận khí của Lăng Hàn không có nghịch thiên như Hiên Viên Tử Quang, nhưng tuyệt đối cũng thuộc về loại người bị may mắn bao phủ.
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, nàng có nghiên cứu tương đối với Tiểu Thế Giới, biết Khai Thiên Chi Chủ sẽ nhận được Thiên Địa ban thưởng.
Bao quát lực lượng đề thăng, cải tạo thể chất còn có quán chú khí vận.
– Đoạn đường này, lấy ngươi làm chủ!
Nàng nói.
Lăng Hàn thu hồi Xuyên Vân Toa, vừa cười vừa nói:
– Phu chính phụ tùy, ngươi vốn nên nghe ta.
– Xú lưu manh!
Thủy Nhạn Ngọc hừ một tiếng.
– Bỏ thêm một chữ xú, ngươi đã có ý mới?
Lăng Hàn cười nói.
– Đi!
Thủy Nhạn Ngọc đi trước.
Mục tiêu của bọn họ là bến tàu Phách Phủ, ở đây định kỳ sẽ có đội thuyền rời bến, dĩ nhiên phải giao một khoản phí ra khơi xa xỉ, dù sao người ta nắm giữ đội thuyền hàng hải độc quyền ở đây a.
Bến tàu không xa, hai người rất nhanh liền đi tới.
Bởi vì người rời bến quá nhiều, nơi này là trạm tiếp tế trọng yếu, nên phụ thuộc vào bến tàu cũng phát triển ra một trấn nhỏ.
Khách sạn, thanh lâu, sòng bạc mọi thứ đều có, hưởng thụ ở nơi này hoàn toàn không thua thành phố lớn như Hoàng Đô.
Nhưng trấn cuối cùng là trấn, ngang dọc không quá mười dặm, ba mặt đều lấy tường cao dựng lên, trên tường còn có thần văn, hiển nhiên hiệu quả phòng ngự rất mạnh.
Mặt khác là đại hải, có thể thấy có hơn mười chiến thuyền và các đội thuyền lớn nhỏ đang đổ.
Ở trong trấn, có một lá cờ kéo thật cao, phía trên vẻ một cây búa máu tươi dầm dề, chính là tiêu chí của nơi này.
Hai người Lăng Hàn tới lối vào của trấn nhỏ, lập tức bị người ngăn lại.
– Mỗi người một khối Chân Nguyên Thạch.
Đối phương tổng cộng có năm người, đều khoanh tay trước ngực, ở trên người Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc quét một vòng, cuối cùng đều chăm chú vào trên người Thủy Nhạn Ngọc, đánh giá từ trên xuống dưới, hận không thể ánh mắt sinh tay, lột nàng ra sạch sẻ.
Lăng Hàn hơi dời thân thể, chắn Thủy Nhạn Ngọc ở phía sau nói:
– Chưa nghe nói qua tiến vào bến tàu Phách Phủ còn phải giao tiền.
– Hiện tại ngươi nghe rồi.
Một gã tráng hán bận bạch y nói.
– Bất quá, nếu để cho mỹ nữ phía sau ngươi hôn chúng ta một cái mà nói, vậy chỉ cần giao một khối là đủ.
Lại một tráng hán cười nói, khuôn mặt dâm tà.
– Hắc hắc, nếu như chịu cho ta làm một đêm, lão tử nguyện ý cho lại một khối Chân Nguyên Thạch!
– Ha ha ha ha!
Năm người này đều cười ha hả.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1034: Tiến Vào Trấn
Ở trong Hoàng Đô, mặc dù có loại hậu duệ quyền quý như Triệu Luân, Sa Nguyên, La Phách,… tác phong hành sự thập phần bá đạo, nhưng dù sao nơi đó cũng là dưới chân thiên tử, dù có quá phận cũng giới hạn trong cấp bậc ăn chơi trác táng.
Ở đây, là nhược nhục cường thực, thói xấu của nhân tính phóng lớn đến cực hạn.
Thế giới của võ giả, nắm tay là vương, thực lực vi tôn.
– Tiểu nương tử dáng dấp thực là đẹp, không nghĩ tới ở địa phương thiên dã lại còn có mỹ nữ như vậy, đến, cười cho đại gia một cái!
Một gã tráng hán nhịn không được, đưa tay đẩy Lăng Hàn ra, đi đùa giỡn Thủy Nhạn Ngọc.
Sắc mặt của Lăng Hàn không khỏi đen lại.
“Cười cho đại gia một cái” là lời kịch của hắn có được hay không, hiện tại lại bị một nhân vật như du côn nói ra, chẳng phải là kéo đẳng cấp của hắn xuống?
Hắn đưa tay, nắm lấy cổ tay tráng của hán kia nói:
– Ngay cả vợ của ta cũng dám đùa giỡn, các ngươi thật to gan!
– Sát, lại dám hoàn thủ?
Tráng hán kia sửng sốt, chợt vung kiếm, lại phát hiện tay của mình như bị sắt kẹp, căn bản không thể động đậy.
Hắn hung tính đại phát, tay kia quất tới Lăng Hàn.
– Hừ!
Lăng Hàn run tay một cái, ba ba ba, thanh âm xương bể nát truyền ra, chỉ thấy cả cánh tay tráng của hán kia như bột mì, mềm nhũn, tất cả đầu khớp xương đã bị chấn nát bấy.
– A…
Tráng hán kia sửng sốt một lúc mới phản ứng được, chợt thảm kêu lên.
– Thật to gan, lại dám tổn thương người của Hắc Ngũ Bang chúng ta!
Bốn gã đại hán khác giận tím mặt, đều rút binh khí ra, vây hai người Lăng Hàn lại.
Năm người này đều ở Sơn Hà Cảnh, nhưng chỉ là tiểu cực vị mà thôi, hai tiền kỳ, hai hậu kỳ, chỉ có một đạt tới đỉnh phong.
Thủy Nhạn Ngọc đứng ra, chiến ý hừng hực.
Nàng bởi vì phát chút tài, ở trên đấu giá hội cũng mua lại ba khối Sơn Hà Thạch, hơn nữa còn mua một ít linh dược, tu vi bây giờ đã trực bức tiểu cực vị đỉnh phong, đang nóng lòng muốn thử, muốn biết thực lực của mình đề thăng bao nhiêu.
Bốn người này có thể nói là tự đưa mình tới cửa.
Nàng quát một tiếng, trường kiếm tuôn ra, nhẹ nhàng như Tiên Tử, quyến rũ lại như Ma nữ.
Bốn người kia nguyên bản còn đắm đuối, nhưng Thủy Nhạn Ngọc tước ra một kiếm, bọn họ nhất thời lộ vẻ kinh hãi, nào còn có ý nghĩ kỳ quái trong đầu, vội huy động binh khí đón đánh.
Dù cho ở trong Xích Thiên Học Viện, thiên tài Nhất Tinh cũng hữu hạn, nhìn khảo hạch nhập học lần này của Bắc Phân Viện sẽ biết, đi qua tầng năm chỉ có hai mươi mấy người mà thôi.
Nhưng Xích Thiên Học Viện là nơi hội tụ thiên tài trẻ tuổi của toàn bộ Loạn Tinh Hoàng Triều, so sánh như thế, liền có thể thấy thiên tài Nhất Tinh hiếm thấy.
Thủy Nhạn Ngọc chính là trên Nhất Tinh, không đủ Nhị Tinh, nhưng đây cũng không phải cố định, thời gian tới khả năng rảo bước tiến lên Nhị Tinh, cũng có thể thối lui đến Nhất Tinh.
Bất quá cộng thêm Thần Khí trong tay, chiến lực của nàng bây giờ có thể trên Nhị Tinh!
Trái lại bốn người khác, chỉ là hạng người tầm thường, cũng không có năng lực vượt cấp chiến đấu.
Bởi vậy, cho dù là lấy một địch bốn, nhưng Thủy Nhạn Ngọc lại chiếm cứ chủ động, ưu thế hết sức rõ ràng.
Dù sao, nàng chính là có hai tiểu cảnh giới áp chế, một chọi bốn cũng dễ dàng.
Leng keng leng keng!
Nàng thập phần cường thế.
Tiếu dung ngưng tụ thành băng, so với Lăng Hàn, nàng tự nhiên càng thêm phẫn nộ chuyện bị người đùa giỡn.
– A, a…
Tráng hán bị Lăng Hàn bắt được sợ ngây người, lúc này mới ý thức được hai nam nữ này không dễ chọc, dưới giật mình, tựa hồ ngay cả cánh tay đau đớn cũng không cảm giác được, thẳng đến bị Lăng Hàn tát một cái, hắn mới lại kêu thảm lên.
– Câm miệng!
Lăng Hàn quát một tiếng.
– Ta hỏi ngươi đáp, nếu để cho ta có chút không hài lòng, ta trước phế ngươi một cánh tay, lại đoạn hai đùi, minh bạch chưa?
– Vâng!
Trên đầu tráng hán kia đều là mồ hôi lạnh, nhưng từ thanh âm lạnh lùng của Lăng Hàn, để hắn không chút nghi ngờ đối phương là một người sát phạt quả quyết, vội nhịn xuống đau nhức đáp.
Trong lòng hắn thầm kêu không may, sớm biết đôi nam nữ này cường thế như vậy, đánh chết hắn cũng không lên trêu chọc.
– Nói một chút, trong trấn này có bao nhiêu thế lực, nhà nào mạnh nhất?
Lăng Hàn hỏi, đi tới một địa phương xa lạ, chuyện thứ nhất chính là biết rõ ràng cách cục thế lực của nơi này.
Tráng hán kia vội tổ chức tâm tư một chút, lúc này mới nói.
Đừng nhìn bến tàu Phách Phủ không lớn, nhưng bởi vì rất nhiều người rời bến, ở đây cũng cất dấu lợi ích kinh người, hấp dẫn rất nhiều thế lực.
Lớn nhất đương nhiên là người sở hữu bến tàu Phách Phủ, Dương gia.
Dương gia gia chủ tên Thông Thiên, tu vi Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị.
Phóng tới Hoàng Đô, cũng có thể xếp vào thế lực tứ lưu, tương đối bất phàm.
Phách Phủ là xưng hào gia chủ đời thứ nhất của Dương gia, từ nghìn vạn năm trước, Dương gia liền đặt chân tới đây, lịch sử còn dài hơn Loạn Tinh Hoàng Triều.
Truyền thừa đến thế hệ của Dương Thông Thiên, đã tiếp cận trăm đời.
Mỗi một đời Dương gia gia chủ sẽ kế thừa xưng hào Phách Phủ cùng Thần Khí Phách Phủ, phẩm chất cao tới cấp tám, có thể đối kháng Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Dương gia có thể tọa trấn nơi này, nghìn vạn năm không suy.
Nơi đây, tất cả đội thuyền đều ở dưới sự khống chế của Dương gia.
Mà võ giả rời bến mang theo thu hoạch trở về, Dương gia cũng sẽ thu mua trước tiên, thông thường có thể lấy giá tiền thấp nhất ăn vào.
Vô số năm qua, thế lực Dương gia cường đại, không thể dao động.
Dương gia ăn thịt, dĩ nhiên cũng sẽ lưu chút canh cho người khác.
Bởi vậy, ở đây còn có năm bang phái, phân biệt khống chế các loại làm ăn như thanh lâu, sòng bạc, khách sạn… trong trấn nhỏ, vì tranh đoạt khách hàng, những thế lực này bình thường cũng đánh nhau không ít, người chết là chuyện bình thường.
Ở đây không có sinh tử lôi đài gì, một lời không hợp liền có thể đao kiếm tương hướng, động chỉ biết phân ra sinh tử.
Cũng vì vậy, sinh ý của khách sạn nơi này mới sẽ vô cùng tốt, bởi vì vào ở khách sạn, ngươi sẽ được khách sạn bảo hộ, không cần lo lắng khuya khoắt có người mò đến bên giường chém đầu của ngươi xuống.
Dĩ nhiên, khách sạn ở đây thu lệ phí rất xa xỉ, vẫn có rất nhiều người vì tiết kiệm tiền, tùy tiện ở trên đường tìm cái góc nào đó nghỉ ngơi một chút, bất quá đa số không còn đứng lên nữa, tài vật trên người dĩ nhiên cũng bị cướp sạch sẽ.
Hắc Ngũ Bang, chính là một trong năm bang phái dưới trướng Dương gia, khống chế năm khách sạn, ba sòng bạc cùng hai thanh lâu trong trấn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1035: Miệng Tiện
Lão đại của thế lực này gọi Khương Cát, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị, còn là tiền kỳ, trung kỳ hay hậu kỳ thì không biết, ngược lại rất ngưu bức là được.
Bất quá, gần đây Hắc Ngũ Bang và Đại Thừa Bang đấu với nhau lợi hại, song phương đều tổn thất thảm trọng, bởi vậy Hắc Ngũ Bang mới có thể không tiết tháo chạy đến cửa chính thu phí ra vào, phụ “chi tiêu”.
– Nhật Nguyệt Cảnh a, hiện tại đánh không lại!
Lăng Hàn thì thào nói.
Đừng nói hiện tại hắn chỉ là trung cực vị, dù đạt tới đại viên mãn cũng không thể địch nổi Nhật Nguyệt Cảnh, đạo hạm này được xưng lạch trời, chưa từng nghe nói thiên tài nào có thể vượt qua đại cảnh giới chiến thắng đối thủ.
– Như vậy, khách sạn của Hắc Ngũ Bang là không thể ở.
Hắn nhìn về phía Thủy Nhạn Ngọc nói:
– Thê tử, đừng đùa nữa, chúng ta nhanh đi vào.
Kỳ thực Thủy Nhạn Ngọc sớm có thể chiến thắng bốn người kia, chỉ là nàng muốn thử các loại kỹ xảo của mình một chút, lúc này mới lấy bốn người kia bồi luyện.
Bị Lăng Hàn gọi như thế, nàng cũng mất đi hứng thú, lúc này thần kiếm vãn một kiếm hoa, bạo phát ra toàn lực.
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, bốn người kia nhất thời bị chém bay, ngực có tiên huyết chảy ra, đều bị thương nặng, nhưng không chết.
Nàng tuyệt không phải người lỗ mãng, ở đây quang hoàn của Thủy gia không sử dụng được, đệ tử của Xích Thiên Học Viện cũng sẽ không có tác dụng bảo hộ, bởi vậy, có thể không đắc tội chết thì không cần đắc tội chết.
Bọn họ ở cửa vung tay như thế, tự nhiên không có khả năng không ai thấy, nhưng người đi qua đều làm như không thấy, giống như chuyện này quá bình thường vậy.
Loạn!
Này là đều là khách ngũ hồ tứ hải, không thể nghĩ bởi vì Hoàng Đô trật tự nghiêm minh mà thiên hạ sẽ thái bình thịnh thế được.
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc vào trấn, bọn họ đi bến tàu trước, biết được đội thuyền nơi này mỗi ba ngày mới có thể rời một chuyến, vừa khéo, chuyến mới nhất ngày hôm qua đã ra khơi, bọn họ muốn rời bến mà nói, vậy phải chờ thêm hai ngày.
Bởi vậy, hai người trước đi tìm chỗ ở lại.
Khách sạn của Hắc Ngũ Bang đương nhiên là không thể ở, Lăng Hàn cố ý đi tìm khách sạn của Đại Thừa Bang, hai nhà đang đánh cho lửa nóng, vậy hắn đắc tội Hắc Ngũ Bang cũng không sợ đối phương cấu kết với Đại Thừa Bang, nửa đêm mưu tài sát hại tính mệnh.
Khi bọn hắn tiến nhập khách sạn, thân thể gợi cảm mê người của Thủy Nhạn Ngọc lập tức hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, có một chút càng không che dấu dục vọng chút nào.
Mỹ nữ là tài nguyên bình thường nhất của Hợp Ninh Tinh, chỉ cần đạt đến Sơn Hà Cảnh, muốn cưới một mỹ nữ làm vợ thực sự là quá dễ dàng.
Nhưng mỹ nữ cũng có ba bảy loại chi phân, thân phận địa vị bất đồng, cũng sẽ để lực hấp dẫn của mỹ nữ sản sinh biến hóa bất đồng.
Đồng dạng là một nữ nhân, con gái rượu cùng Công Chúa hoàng thất, vậy cảm giác chinh phục có thể như nhau sao?
Mà như Thủy Nhạn Ngọc, không chỉ dáng dấp xinh đẹp động nhân, còn có một khí chất trời sanh quyến rũ, mọi cử động phong tình vạn chủng, để người thần hồn điên đảo.
Hơn nữa nàng có tu vi Thần cấp, tự nhiên thành tiêu điểm cho chúng nhân chú mục.
Vưu vật như vậy, ai thấy sẽ không động tâm?
– Nữ nhân thật xinh đẹp!
– Xem cái mông, vừa tròn vừa vễnh, thật muốn đi tới sờ một cái.
– Hắc hắc, ngực cũng thật lớn, lão tử phỏng chừng một tay cầm không hết.
Trong sảnh có rất nhiều người đang dùng cơm, một ít người đã miệng đầy ô uế nói.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, theo dõi một người trong đó.
– Tiểu tử, nhìn cái gì vậy?
Đó là một trung niên nam tử nhìn qua chừng bốn mươi, thân dài tráng kiện, trên mặt tất cả đều là vẻ dữ tợn.
Hắn lại còn mặc một trường bào đỏ thẫm, có vẻ chẳng ra cái gì cả.
Hắn chỉ vào Lăng Hàn nói:
– Nhìn nữa, lão tử đánh chết ngươi!
– Lăng Hàn!
Thủy Nhạn Ngọc nắm hắn lại, không muốn để cho hắn động võ ở đây.
Lăng Hàn lắc đầu, giật tay nàng lại, tiếp đó đi tới trung niên nam tử kia.
– Tiểu tử.
Xung quan giận dữ vì hồng nhan sao?
Trung niên nam tử cười lạnh nói.
– Ngươi là nhị thế tổ của gia tộc nào đi, mới để cho ngươi chiếm được mỹ nữ như vậy! Thiết, không có gia thế như vậy, ngươi xứng sao?
Hắn tràn đầy đố kị, mắt có chút hồng, nghĩ tới hắn chính là Sơn Hà Cảnh đại cực vị, lại căn bản không có diễm phúc như Lăng Hàn.
– Một mớ tuổi sống ở trên thân chó, nói không giữ miệng, vậy cái miệng này có ích lợi gì?
Lăng Hàn sãi bước đi i qua, trên mặt tất cả đều là sương lạnh.
Hắn và Thủy Nhạn Ngọc phải ở chỗ này hai ngày, nếu hắn không lập uy mà nói, tránh không được còn muốn bị những người này miệng tiện, chiếm tiện nghi của Thủy Nhạn Ngọc.
– Miệng thật cứng!
Trung niên nam tử kia cười lạnh.
– Thanh niên, ngày hôm nay bổn đại gia hảo hảo dạy ngươi một chút, không có gia thế, ngươi cái gì cũng không phải!
Hai người giương cung bạt kiếm, hết sức căng thẳng, những người khác đều hi hi ha ha ở một bên xem cuộc vui.
Việc này không liên quan tới mình tự nhiên ai cũng sẽ không can thiệp vào.
Mà chủ quán cũng không có ngăn cản, nhiệm vụ của bọn họ chỉ là phòng ngừa có người ngoài tới quấy rối, hai người này đương nhiên là tự muốn đánh nhau, vậy đánh chết cũng không quan hệ.
Dĩ nhiên, nếu trung niên nam tử kia hay Lăng Hàn nhờ giúp đở mà nói, bọn họ sẽ ngăn cản chiến đấu.
Lăng Hàn đã đến gần, hắn động nộ, khí thế tán ra, có một loại oai khiếp người.
Đây là bởi vì thần thức của hắn mạnh hơn trung cực vị thông thường, lại được Bất Diệt Thiên Kinh thiên chuy bách luyện, tự nhiên như một kiện Thần Binh.
– Muốn chết!
Trung niên nam tử kia vỗ một cái tát, đánh thẳng tới ót của Lăng Hàn.
Mặc dù hắn nói muốn giáo huấn Lăng Hàn, nhưng vừa ra tay chính là chiêu sát nhân.
Ai tin tưởng hắn nói thì quá ngây thơ rồi.
Lăng Hàn hừ một tiếng, đồng dạng huy ra một chưởng, nghênh đón tay của trung niên nam tử.
Ba!
Hai chưởng va chạm, nhất thời, một thanh âm thật lớn vang lên, chỉ thấy một đạo sóng gợn mà mắt thường có thể thấy được bắn ra, nhất thời chấn bay vài cái bàn ở phụ cận.
– A…
Trung niên nam tử kia phát sinh tiếng kêu thảm thiết, hắn chỉ cảm thấy tay mình như vỗ vào Thần Thiết, chấn đến xương tay của hắn nứt ra, khó chịu không cách nào hình dung.
Hắn hoảng sợ nhìn Lăng Hàn, làm sao cũng không thể nào tin nổi.
Thanh niên mới trung cực vị kia cư nhiên có lực lượng lớn như vậy.
Hắn chính là đại cực vị sơ kỳ a!
Hắn lùi lại một bước, tay phải ngưng hóa thành nắm tay, lại quất tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn đồng dạng hóa quyền, một quyền đối oanh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần [Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Te-Thuyet-Hong-Tran-Audio-Truyen.jpg)


