[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 194 : Nữ Hoàng Triệu Kiến (Hạ) (c966-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 966: Nữ Hoàng Triệu Kiến (Hạ)
Nhưng bây giờ hắn chỉ có thể hối hận, lại cái gì cũng không dám làm.
Người Nữ Hoàng bệ hạ muốn gặp, ngươi cũng dám ngăn cản?
Lăng Hàn theo cung nữ đi vào Hoàng Cung, ở đây vô cùng yên tĩnh, trừ vệ binh tuần tra, thì không có người khác.
Dĩ nhiên, vệ binh cũng đều là nữ tính, mười người một đội, do một cường giả Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn suất lĩnh, đội viên cũng đều là Sơn Hà Cảnh.
Một lát sau, cung nữ dẫn Lăng Hàn tới một đại điện, tất cả do vật thể Thủy Tinh màu hồng nhạt làm bằng, như một khối bảo thạch mỹ lệ.
– Khởi bẩm Bệ Hạ, Lăng Hàn đã tới.
Cung nữ quỳ gối ở ngoài cửa nói.
– Tuyên.
Bên trong truyền tới một thanh âm uy nghiêm, rồi lại cất dấu quyến rũ không gì sánh được, điềm giống như mật, để người nghe xong thoải mái không gì sánh được.
Cung nữ nhìn Lăng Hàn gật một cái đầu, đi vào trong cung điện.
Lăng Hàn cũng đi theo, hắn bén nhạy phát hiện, phía sau mỗi một thạch trụ đều cất giấu một thị vệ, khí tức thâm bất khả trắc, chí ít không phải hắn có thể tra nhìn.
Cây cột như vậy tổng cộng có mười tám cây, kéo dài đến cuối cung điện, nơi đó có một hoàng tọa, ngồi một nữ tử mặc long bào, trên người có Thần quang dương động, thấy không rõ dáng dấp cụ thể, nhưng cho dù mông lung không gì sánh được, cũng có một loại quyến rũ tận xương, làm cho lòng người mềm nhũng.
Mỹ nhân đệ nhất thiên hạ danh bất hư truyền, chỉ ngồi đó mà thôi, thì có phong tình không gì ngăn nổi.
Lăng Hàn thở dài, nhưng không thể không nửa quỳ xuống nói:
– Lăng Hàn tham kiến Bệ Hạ.
Này là một cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn, bản thân còn là thiên tài Ngũ Tinh, cộng thêm quốc thế, không nói Hằng Hà Cảnh, chí ít ở đại năng Tinh Thần Cảnh là vô địch.
Đối với cường giả như vậy, tôn kính là nên.
Ánh mắt của Loạn Tinh nữ hoàng đảo qua, Lăng Hàn nhất thời có cảm giác bị nhìn thấu, như ở trước mặt đối phương, hắn dấu không được bất kỳ bí mật gì.
– Từ Tiểu Thế Giới khai thiên mà đến, ngươi rất không dễ dàng.
Nàng nói, mang theo một tia ngợi khen.
Lăng Hàn nhất thời có loại vui sướng nhiệt huyết xông đầu, nhưng trong lòng lập tức rùng mình, vì sao đối phương chỉ khích lệ, hắn lại có xung động vì đối phương phục vụ quên mình?
Mị lực của vị nữ hoàng này thật đáng sợ, rõ ràng không có dùng bất kỳ công pháp nào, chỉ một câu nói mà thôi, hơn nữa dung nhan, khí chất, thậm chí dung mạo của nàng đều mông lung, liền để hắn mê say.
Thảo nào ngay cả hai vị Đế Hoàng đại năng Tinh Thần Cảnh cũng mê nàng, quả thực, mị lực như vậy quá khó ngăn cản.
– Tạ ơn Bệ Hạ khích lệ.
Vẻ mặt của Lăng Hàn nghiêm túc nói, ánh mắt buông xuống, không dám liếc mắt nhìn nhiều.
Vị nữ hoàng này chính là một “hoạ thủy”, mị lực còn vượt qua Thủy Nhạn Ngọc, Chư Toàn Nhi một mảng lớn, chí ít lấy Lăng Hàn biết, có thể ở khí chất địch nổi thậm chí vượt lên nàng, chỉ có vị Cung Chủ kia của Côn Bằng Cung.
Chỉ là khí chất của hai nàng hoàn toàn không phải một loại hình, tuy giọng nói của Côn Bằng Cung chủ nhu hòa, ưu nhã, nhưng cách người từ ngoài ngàn dặm, để người chỉ biết kính ngưỡng mà không dám có bất kỳ suy nghĩ miên man.
Nhưng vị nữ hoàng trước mắt này tuy giọng nói vắng lặng, lại như độc dược điềm mỹ, để người muốn ngừng mà không được, cam nguyện làm thiêu thân lao đầu vào lửa, chí tử dứt khoát.
Đây là vị nữ hoàng này còn không dùng mị công gì, bằng không sẽ càng chết người.
Lăng Hàn cũng không nhận ra tu vi của mình bây giờ có thể chống đối mị lực của vị nữ hoàng này bao lâu, bởi vậy không nhìn tốt nhất, miễn cho tâm thần trầm luân, không thể tự kềm chế.
– Ngươi vì bản triều ngăn cơn sóng dữ, thắng được một nghìn danh ngạch tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh, bởi vậy, trẫm liền phá lệ, ban thưởng ngươi danh ngạch tiến vào.
Loạn Tinh nữ hoàng nói.
– Tạ ơn Bệ Hạ.
Cái ban thưởng này ở trong dự liệu của Lăng Hàn, hơn nữa đại nhân vật như nữ hoàng sẽ vì tuyên bố tin tức như thế mà cố ý triệu kiến hắn sao? Nghĩ đến, có lẽ vì hắn biểu hiện ra chiến lực quá kinh người, mới để Loạn Tinh nữ hoàng muốn quan sát hắn một chút.
Ra Hoàng Cung, trong đầu Lăng Hàn tất cả đều là thân ảnh mê người của Loạn Tinh nữ hoàng.
Thật là một kẻ gây tai hoạ.
Nguyên bản, trong lòng Lăng Hàn thường thường sẽ nhớ tới phụ mẫu, hồng nhan, bằng hữu và nhi tử, nhưng bây giờ tất cả lại là dáng dấp của nữ hoàng kia.
Hơn nữa, hắn rõ ràng chưa từng thấy qua vị nữ hoàng này, cũng huyễn tưởng ra một gương mặt động nhân không gì sánh được.
Giống như hắn dùng ưu điểm của tất cả nữ nhân hắn gặp qua, hợp thành một dung nhan không thể xoi mói.
Nội tâm như có một thanh âm nói cho Lăng Hàn, vị nữ hoàng này là nữ nhân đẹp nhất trên đời.
Không được, thực sự là không được, trong lòng Lăng Hàn nói thầm, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, thật lâu sau mới xóa đi thân ảnh của Loạn Tinh nữ hoàng, nhưng trong lòng lại dâng lên ý không muốn, để hắn lắc đầu, cư nhiên sẽ mê muội như vậy, quả thực như nhập ma.
Loạn Tinh Hoàng Triều thắng được thứ nhất, liền có một nghìn danh ngạch tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh, mà hai đại Hoàng Triều khác thì được năm trăm danh ngạch.
Một nghìn danh ngạch thoạt nhìn nhiều, nhưng thực chất lại không đủ chia.
Ai không muốn một cái?
Sơn Hà Thạch đối với bất luận Sơn Hà Cảnh nào mà nói đều có chỗ tốt lớn lao, không chỉ có thể đề thăng tu vi, còn có thể giao cho năng lực đặc thù.
Đối với Phá Hư Cảnh mà nói, vậy càng là chí bảo, có thể nhảy qua giai đoạn lĩnh ngộ, trực tiếp ngưng xuất Sơn Hà, rảo bước tiến lên một cảnh giới.
Chỉ là dựa vào Sơn Hà Thạch đột phá, cực hạn là Sơn Hà tiểu cực vị đỉnh phong, trừ khi có thể tự thân đột phá, bằng không chỉ có thể vĩnh viễn dừng ở giai đoạn này.
Trời xanh đương nhiên công bình.
Vì chút danh ngạch này, mọi người đã đánh bể đầu.
Bởi vì Loạn Tinh nữ hoàng không có con, nàng chỉ lấy vài danh ngạch giao cho Cửu Quận Vương, để nàng tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh lịch lãm, ngoài ra còn có vài hộ vệ để bảo vệ an toàn.
Danh ngạch còn dư lại thì giao cho Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng phân phối.
Cửu Vương địa vị cao cả, tuy quyền thế trên Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng, nhưng trọng điểm chỉ tu luyện, chưa bao giờ vung tay múa chân với triều sự, đây cũng là nguyên nhân đám đại nhân vật Tả Tướng tình nguyện thần phục.
Mấy ngày nay Hoàng Đô khẳng định rất náo nhiệt, các gia tộc đều vì người mình bôn ba, Sơn Hà Thạch a, có thể bồi dưỡng truyền nhân kiệt xuất.
Lăng Hàn ngược lại đã lấy được một danh ngạch, đây chính là Nữ Hoàng bệ hạ ban cho, ai cũng không có khả năng đoạt, bởi vậy, hắn an tâm quay lại học viện.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 967: Lịch Sử
Hắn vốn muốn lập tức đi tìm Thủy Nhạn Ngọc hỏi sự tình liên quan đến Thiên Hải Bí Cảnh, nhưng nhớ tới chuyện này, hắn mới phát hiện còn không biết Thủy Nhạn Ngọc ở chỗ nào, không khỏi mỉm cười.
Vậy tìm người hỏi một chút.
Lăng Hàn đi tìm Lâm Do, đối phương xuất thân thế gia, làm người lại trượng nghĩa, hỏi hắn mấy vấn đề tự nhiên không có vấn đề gì.
Lâm Do rất nhiệt tình, khi biết ý đồ đến của Lăng Hàn, hắn đem tư liệu mình biết về Thiên Hải Bí Cảnh nói cho Lăng Hàn.
Lịch sử của Bí Cảnh này, còn dài hơn Loạn Tinh Hoàng Triều mấy lần.
Bích Lạc Hoàng Triều, Trụ Thiên Hoàng Triều truyền thừa ít nhất mấy ức năm, kỳ thực trước đây chỉ có hai Hoàng Triều tranh phách, thẳng đến một trăm vạn năm trước, mới có Loạn Tinh nữ hoàng ngang trời xuất thế, từ một tiểu quốc đi tới, từng bước chinh chiến, cuối cùng hình thành thế chân vạc tam quốc bây giờ.
Nhưng Thiên Hải Bí Cảnh tồn tại lại sớm hơn Bích Lạc, Trụ Thiên Hoàng Triều mấy lần, trước khi hai đại quốc sáng lập, hay Hợp Ninh Tinh vẫn còn ở thời kỳ Hồng Hoang, Bí Cảnh này liền tồn tại.
Bởi vậy không có ai biết địa vị của Bí Cảnh này, chỉ biết ở trong đó có Sơn Hà Thạch, có một chút thậm chí là chí bảo, đáng tiếc, qua Sơn Hà Cảnh thì không thể trùng tu Sơn Hà, bằng không tầm quan trọng của Bí Cảnh này còn muốn lớn hơn.
Lối vào Bí Cảnh chỉ mở nửa ngày, tiến vào khoảng hai ngàn người chính là cực hạn, thêm nữa sẽ trực tiếp miểu sát.
Mà ở trong Bí Cảnh có thể đợi bao lâu, vậy không nhất định, có đôi khi chỉ nửa tháng, có đôi khi là nửa năm.
Cái Bí Cảnh này hạn cao không hạn thấp, chỉ có thể cho võ giả dưới Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị tiến nhập, cảnh giới cao đi vào sẽ bị chém thành mảnh nhỏ, ngay cả đại năng Tinh Thần Cảnh cũng không ngoại lệ.
Bởi vậy, có người suy đoán Bí Cảnh này là thủ bút của Sáng Thế cảnh, bằng không làm sao có thể xuất hiện chí bảo như Sơn Hà Thạch?
Mấy ngày kế tiếp, Hoàng Đô quả nhiên bởi vì một nghìn danh ngạch kia mà sôi trào, gia tộc có chút thực lực đều bôn ba, tặng lễ tới quý phủ của Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng quân, để cầu thu được một tư cách tiến vào.
Bởi vì Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị có thể đi vào, Lăng Hàn tự nhiên không được coi trọng, hắn ở Phá Hư Cảnh có thể vô địch, nhưng phóng tới Sơn Hà Cảnh, một Sơn Hà Cảnh là có thể nghiền ép hắn.
Bất quá đối với điểm ấy Thủy Nhạn Ngọc tuyệt đối sẽ không nhận đồng, nàng chính là ăn xong vị đắng, tinh tường biết thể phách của Lăng Hàn đáng sợ đến bực nào.
Trong Xích Thiên Học Viện, vài thiên tài Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị bài danh cao còn được thế lực khắp nơi truy phủng, có chút rõ ràng chỉ xuất thân hàn môn, không bối cảnh, cũng ngoài ý muốn thu được tư cách.
Tỷ như một người tên Đường Phi, hắn là thiên tài Sơn Hà tiểu cực vị xếp hàng thứ nhất của Bắc Phân Viện, xuất thân bình dân, nhưng lần này được Tả Tướng đại nhân bổ nhiệm, có thể tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh, mục đích tự nhiên là vì bảo hộ Lệ Vi Vi.
Này quá xa xỉ, nhưng Tả Tướng không quan tâm, hắn chỉ có bốn nữ nhi, mà tiểu nữ nhi là thịt trong lòng hắn, vì cho ái nữ cơ duyên lại bảo chứng an toàn, trả giá một danh ngạch lại tính là gì?
Chuẩn bị bảy ngày, một nghìn nhân viên tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh toàn bộ định xuống, những người này đều ngồi lên một chiếc phi thuyền sang trọng, chở bọn họ bay về phía mục đích.
Nời ba nước giao nhau, là một cánh đồng hoang vu, để Lăng Hàn rất kỳ quái, Thiên Hải Bí Cảnh này mang theo một chữ hải, như vậy hải đâu? Ở chỗ nào?
Người của hai đại Hoàng Triều khác cũng đến rồi, đồng dạng là dùng phi thuyền, bằng không cho dù là Sơn Hà Cảnh chạy tới cũng phải lấy tháng tính.
Dẫn đội của Loạn Tinh Hoàng Triều là một trong Thất Đại Tướng Đinh Lập An, cũng là người duy nhất chưa thành gia, không có hậu đại trong Thất Đại Tướng.
Có người nói vị Đại Tướng Quân này khổ yêu Loạn Tinh nữ hoàng, quyết chí thề suốt đời không cưới, nhưng hiển nhiên hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, nhất định độc thân một đời rồi.
Độc thân, vậy cũng chỉ có tu luyện, bởi vậy tu vi của Đinh Lập An rất cao, đạt tới đại năng Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong, bản thân là thiên tài Tứ Tinh, có thể địch đại năng Tinh Thần Cảnh trung cực vị đỉnh phong thông thường.
Hai đại Hoàng Triều khác cũng xuất động nhân vật nặng ký đồng dạng, có vẻ rất coi trọng, dù sao tiến nhập Bí Cảnh đều là hậu đại của các nhân vật trọng yếu trong Hoàng Triều, hoặc là thiên tài tuyệt đỉnh, không thể sơ thất.
Đám người Thủy Nhạn Ngọc, Quý Vân Nhi, Lâm Do, Diệp Thừa Vận cũng dựa vào thế lực gia tộc lấy được tư cách tiến vào, bất quá Mã Hưng tuy thiên phú bất phàm, nhưng không duyên nơi này, bởi vì hắn không có hậu trường gì.
Nói thật, nếu không phải Loạn Tinh nữ hoàng ngự khẩu ân chuẩn, Lăng Hàn cũng không nhất định có thể đạt được danh ngạch.
Hiện thực chính là tàn khốc như thế.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, chỉ thấy có rất nhiều người đang nhìn mình chằm chằm cười gằn, lộ ra sát cơ không hề che giấu chút nào.
Có các sư huynh sư tỷ của Tây viện, có con cháu La gia, còn có thủ hạ của Triệu Luân, đều là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị.
Bọn họ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, phảng phất nhìn một con cừu, tràn ngập tàn nhẫn và vô tình.
Lăng Hàn vốn không quen biết nhiều người như vậy, nhưng bên người có Lâm Do giới thiệu giúp, để trong lòng hắn hiểu rõ.
Trong Thiên Hải bí cảnh không phải chỉ có cơ duyên, còn có nguy hiểm vô tận, bởi vậy mỗi lần ở bên trong chết mấy người là chuyện rất bình thường, hơn nữa căn bản không thể tra ra là ai hạ thủ.
Ở trong bí cảnh, luôn là điểm giải quyết tư oán tốt nhất, ngươi sợ chết, vậy chỉ có thể lựa chọn không vào.
Cơ duyên và nguy hiểm từ trước đến giờ là cùng tồn tại.
Lăng Hàn nhìn những người kia, trong lòng cười gằn, coi như không có Hắc Tháp, lấy thể phách của hắn hiện tại cũng hoàn toàn không thua Thần Thiết cấp một, hoàn toàn có thể chống đỡ Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh phong oanh kích.
Mà hắn còn có Thất Sát Trấn Hồn Thuật, đến thời điểm đó ai giết ai còn chưa chắc chắn!
Mặt khác hắn ở sáu pháp quy nhất đã đạt được tiến bộ, hiện tại thiếu chỉ là thời gian, chỉ cần lực lượng đạt đến hai mươi tinh liền có thể đột phá, chờ hắn bước vào Sơn Hà Cảnh,vậy cơ bản là hắn quét ngang những người khác mà thôi.
Hắn xác thực không có công pháp Thần cấp, nhưng đừng quên trong bí cảnh có Sơn Hà Thạch, có thể trực tiếp ngưng tụ Sơn Hà, chỉ là cực hạn ở tiểu cực vị đỉnh cao mà thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 969: Cửu Quận Vương Tặng Lễ
Nhưng mà, Bát Vương và nữ hoàng bệ hạ đều có một điểm giống nhau, là không ưa nam nhân, cự ngoài ngàn dặm.
Ở mọi người nghĩ đến, Cửu Quận Vương cũng không ngoại lệ mới đúng.
Bởi vậy, nhìn thấy Cửu Quận Vương chuyên môn chạy tới đưa đan, tự nhiên làm mọi người chấn kinh đến trợn mắt ngoác mồm, không cách nào tin nổi.
Lăng Hàn tiếp nhận bình đan, lộ ra nụ cười nói:
– Cảm ơn Cửu Quận Vương.
Hắn ngược lại rõ ràng, Cửu Quận Vương thiên chân vô tà, đơn thuần đến cực hạn, căn bản không có tâm cơ, cũng không có ý nghĩ tình ái gì, hoàn toàn chỉ là bởi vì hắn trợ giúp Loạn Tinh Hoàng Triều đạt được thứ nhất, để Cửu Quận Vương được nữ hoàng khích lệ, người ta cao hứng, muốn biểu đạt lòng biết ơn.
Chỉ đơn giản như vậy.
– Được rồi,vậy ngươi cũng không nên chết ở bên trong, sau này gặp lại.
Cửu Quận Vương phất phất tay, lại xách quần chạy đi.
Lâm Do há to miệng, đủ để nhét vào một nắm đấm, thật lâu sau mới đấm ngực của Lăng Hàn một quyền, âm thanh quái dị nói:
– Khá lắm, không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên âm thầm bắt Cửu Quận Vương, tê, vậy phỏng chừng không có ai dám ra tay với ngươi a.
Cửu Quận Vương có thể đại biểu ý chí của nữ hoàng bệ hạ, nếu nàng xem trọng Lăng Hàn, ai dám động?
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười, nhưng trong lòng lắc đầu, sự tình lại há có thể đơn giản như vậy, bí cảnh giết người, ai có thể biết là ai hạ thủ? Lẽ nào Cửu Quận Vương còn có thể chém toàn bộ mọi người sao?
Nếu Cửu Quận Vương xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, nói không chắc Loạn Tinh nữ hoàng thật sẽ giết tất cả người đi vào để trút lửa giận, nhưng chắc chắn sẽ không vì hắn mà làm như vậy!
Nói khó nghe một chút, hắn là cái thá gì?
Lăng Hàn thu bình đan, Ngọc Dương Đan có thể tiết kiệm được võ giả tu hành một năm, đây đặt ở Thần linh mà nói hầu như không đáng chú ý, nhưng đối với hắn mà nói, hiện tại là cực kỳ hữu dụng.
Nói không chắc, hắn luyện hóa viên đan dược kia xong là có thể đạt đến lực lượng hai mươi tinh.
Nhàn rỗi cũng đúng nhàn, hắn trực tiếp dùng, liền luyện hóa ở ngay đây.
Ai dám đụng đến ta?
Dưới con mắt mọi người, Lăng Hàn ngược lại là an toàn nhất, ai dám ra tay vào lúc này là công nhiên đối nghịch với Cửu Quận Vương, tin tưởng ngay cả Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng cũng không dám.
Chuyện này, khóe miệng của Thủy Nhạn Ngọc co giật, vì gan của người đàn ông này lớn mà kinh ngạc.
Lăng Hàn ăn đan dược, lập tức vận chuyển sáu pháp hợp nhất, hấp thu dược lực trong đó.
Thiên địa linh khí cuồn cuộn mà đến, hóa thành thực chất, bao bọc Lăng Hàn lại.
Linh căn sáu thuộc tính hấp dẫn sáu loại thuộc tính linh khí, hóa thành lục đạo khí trụ, sắc thái ban lan.
Nhìn thấy những trụ linh khí này, không ít người đều thay đổi sắc mặt.
– Có gì đáng kinh ngạc, không phải là xúc động linh khí sao?
Có người khinh thường nói.
– Đồng thời xúc động linh khí sáu thuộc tính không kỳ quái, coi như Tiên Thiên không có linh căn, cũng có thể ở Hậu Thiên đúc luyện ra, thành tựu linh căn sáu thuộc tính cân bằng hoàn mỹ.
Nhưng vấn đề là, tại sao trụ linh khí kia sẽ thô to như vậy!
– Quá kinh người, thời điểm ta ở Phá Hư Cảnh, xúc động trụ linh khí nhiều nhất chỉ bằng một phần trăm của hắn.
Bị đề tỉnh như thế, bất kể là Phá Hư Cảnh hay Sơn Hà Cảnh đều lộ ra vẻ khiếp sợ, chẳng trách người này vô địch ở Phá Hư Cảnh, xác thực tu luyện Phá Hư Cảnh tới mức độ hầu như hoàn mỹ.
– Thiết, chỉ vô địch ở Phá Hư Cảnh mà thôi, tiến vào Sơn Hà Cảnh chính là cặn bã.
– Không sai, hắn cũng chỉ bò đến tầng tám, thiên tài Tứ Tinh mà thôi, coi như là thiên tài Nhị Tinh, chỉ cần đạt đến tiểu cực vị đỉnh cao liền có thể trấn áp hắn.
Có mấy người ghen tị nói, nhưng sau khi nói ra, ngay cả mình cũng không nhịn được líu lưỡi.
Mới vừa vào Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị liền nắm giữ sức chiến đấu ngang hàng trung cực vị sơ kỳ, đây là kinh người cỡ nào?
– Thiên tài Tứ Tinh mà thôi? Ngươi biết Loạn Tinh Hoàng Triều tổng cộng có mấy thiên tài Tứ Tinh sao? Còn mà thôi!
– Khà khà, hắn chỉ là có tiềm lực đạt đến thiên tài Tứ Tinh mà thôi, lại không phải nhất định!
Cuối cùng, những người này càng nói vòng trở về.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để ở trong lòng, ở dưới dược lực ảnh hưởng, linh khí như trụ, điên cuồng tràn vào trong cơ thể hắn, cuồn cuộn không ngừng chuyển hóa thành Nguyên lực bản thân.
lực lượng của hắn đang nhanh chóng tăng lên, xung kích hai mươi tinh.
Bởi vì vẫn đang tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật, lại thêm tài nguyên của Thần giới, một Phá Hư Cảnh nho nhỏ như hắn tự nhiên rất nhanh đạt đến thể thuật đỉnh cao, chỉ kém ở cấp độ Nguyên lực.
Trên thực tế, lấy tài nguyên của Thần giới, có thể dễ dàng đưa lực lượng một võ giả lên Phá Hư Cảnh hai mươi tinh, chỗ khó là, bản thân ngươi có thể chịu đựng được lực lượng như vậy hay không.
Đan điền của ngươi không đủ lớn, Linh Hải không rộng rãi, làm sao có thể chứa đựng nhiều Nguyên lực như vậy?
Tuyệt đối sẽ bị căng nứt.
Thật giống như một người rõ ràng có gia tài bạc triệu, nhưng lại sinh bệnh tật, không thể ăn mỹ vị món ngon, không thể đụng vào kiều thê như hoa, như vậy giàu có lại có ý nghĩa gì?
Lăng Hàn tu sáu pháp hợp nhất, chính là mở ra một cánh cửa cuối cùng, để bản thân có thể chứa đựng lực lượng cực hạn hai mươi tinh, khi hắn ngộ ra bí quyết như vậy,vậy kém chỉ là thời gian mà thôi.
Hiện tại Cửu Quận Vương tặng hắn một hạt Ngọc Dương Đan, vừa vặn lấp bằng khuyết điểm ấy.
Chỉ sau một ngày, Lăng Hàn ngừng lại, mở hai mắt, lộ ra một nụ cười.
– Ồ!
Thủy Nhạn Ngọc khiếp sợ.
– Thời điểm ngươi nhìn ta, lại để ta có cảm giác không dám đối diện.
Lăng Hàn cười ha ha, trêu ghẹo nói:
– Đó là tự nhiên, chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý phu tôn thê ti, ngươi sợ ta là phải.
Thủy Nhạn Ngọc tàn nhẫn trừng hắn một cái, nhưng lại rất kinh ngạc, phải biết nàng là Sơn Hà Cảnh, lại bị ánh mắt của một Phá Hư Cảnh dọa, đây là cái đạo lí gì?
Trong lòng nàng ngẩn ra, chỉ cảm thấy hô hấp có chút khó khăn:
– Ngươi, ngươi sẽ không đẩy mạnh lực lượng đến hai mươi tinh chứ?
– Thông minh, không hổ là vợ ta!
Lăng Hàn khen.
Lực lượng… hai mươi tinh!
Trong đầu Thủy Nhạn Ngọc đều là mấy chữ này, khiếp sợ đến quên phản bác Lăng Hàn đùa giỡn.
Nàng biết khẳng định có một ngày Lăng Hàn sẽ đạt đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh, nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ đến nhanh như vậy.
Nàng tràn ngập khiếp sợ nhìn Lăng Hàn, nam nhân này… có lẽ sẽ thành tựu vĩ tích làm cho tất cả mọi người chỉ có thể ngước nhìn!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 970: Tiên Kim?
– Thiên Hải Bí Cảnh sắp mở ra!
Không biết là ai kêu một tiếng, chúng nhân nhất tề nhìn bầu trời.
Lăng Hàn cũng không khỏi nhìn lại thiên không, chỉ thấy trước đó còn là thanh thiên lãng nhật, nhưng chỉ trong nháy mắt, thương thiên bị xé ra, xuất hiện một hải dương to lớn.
Rộng chẳng biết bao nhiêu, sóng to gió lớn, có thần thức đáng sợ đan vào, nhìn liền để người kinh hồn táng đảm.
Ùng ùng, cánh đồng hoang vu phía trước hé theo, hiện ra một thâm uyên to lớn, chợt, một cột nước dựng lên, hóa thành thác nước, ngược quyển về phía bầu trời.
Thác nước đảo lưu, tiếp nối thiên hải trên không trung, nhất thời, sóng nước cuồn cuộn không dứt nghịch lưu bầu trời.
Tiếng nước như sấm, áp đảo tất cả thanh âm, lúc này cho dù có người liều mạng la cũng nghe không được mình đang nói cái gì.
Lăng Hàn hoảng sợ nhìn, cũng quá đồ sộ đi, trên bầu trời hiện ra một đại hải, giống như đổ xuống có thể nhấn chìm toàn bộ Hợp Ninh Tinh.
Mà nước dưới nền đất cư nhiên chảy ngược không trung, hoàn toàn trái với thường quy.
Hiện tại hắn rốt cuộc biết, vì sao Bí Cảnh này được xưng là “Thiên Hải”.
Biển trên bầu trời, xứng đáng cái tên.
Hiện tại chúng nhân chỉ có thể dùng thần thức giao lưu, thính giác hoàn toàn phế bỏ, chỉ có sóng nước nổ vang không dứt.
– Đó chính là Thiên Hải, không người nào có thể lên trên đó nhìn đến tột cùng, trong biển rộng có sinh linh hay không, lại có cuối cùng hay không.
Lâm Do ở một bên cảm khái nói.
– Đã từng có một vị cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh điều khiển chiến hạm tiến nhập trong đó, nhưng một cơn sóng phách qua, chiến hạm nát bấy, vị cường giả kia ngay cả thần hồn cũng không kịp chạy trốn, thân tử đạo tiêu.
đại năng Tinh Thần Cảnh, ở Hợp Ninh Tinh chính là đại danh từ vô địch, nhưng ngay cả đại năng Tinh Thần Cảnh cũng như vậy, đại hải kia tự nhiên thành vùng cấm.
– Xem!
– Có cái gì!
Có người chỉ vào thác nước liên tiếp trời và đất.
Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, trong thác nước có một thứ màu trắng loáng, nhưng thấy không rõ cụ thể là cái gì.
Này rất kinh người, thác nước nghịch lưu vốn là nhất kiện đại chuyện tình cổ quái, nhưng bây giờ trong Thiên Hải lại có một vật lại nghịch thác nước chảy xuống, càng làm cho không người nào có thể tiếp thu.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, cuối cùng để hắn nhìn thấy mơ hồ.
– Là một khối kim chúc!
– Kim chúc bạch sắc!
– Trời ạ, sóng nước nơi đó có thể đơn giản phách toái Tinh Vũ chiến thuyền, thắt cổ cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh, hiện tại lại có một khối kim chúc còn giữ vững hoàn chỉnh.
– Kim chúc tất nhiên rất nặng, bằng không làm sao có thể nghịch thác nước hạ xuống?
– Thần Thiết đỉnh cấp, tuyệt đối là Thần Thiết đỉnh cấp, có thể chú thành pháp khí cường đại nhất thế gian! Ngay cả lực phá hoại của Thiên Hải cũng có thể đỡ, thế gian còn có lực lượng nào có thể phá hủy nó sao!
Vài đại nhân vật đều kinh hô, đây chính là cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh, có thể làm cho bọn họ động dung… giá trị khối Thần Thiết này có thể nghĩ.
Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người đều lửa nóng.
Phải biết rằng khối Thần Thiết này chính là rớt xuống, vậy sẽ rơi tới nơi nào? trong Thiên Hải Bí Cảnh!
Đúng, Thiên Hải Bí Cảnh không thể như đại dương mênh mông trên bầu trời, ngay cả cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh đi vào cũng bị trực tiếp thắt cổ, những người khác đi không phải là chịu chết sao? Bí Cảnh ở dưới đại địa, chỉ có thời điểm Thiên Hải xuất hiện, Bí Cảnh này mới hiển hóa ra, bằng không cho dù ngươi đào xuyên Hợp Ninh Tinh cũng mơ tưởng tìm được.
Lăng Hàn cũng tim đập thình thịch, Thần Thiết đỉnh cấp, ai không muốn?
Hơn nữa, người khác có thể không có cách nào rèn Thần Thiết như vậy, nhưng hắn có Hắc Tháp, chắc là có thể đi?
– Tiểu Tháp, ngươi được không?
Hắn không khỏi hỏi.
– Ta lại không nhìn thấy, làm sao biết?
Tiểu Tháp hừ một tiếng.
– Bất quá, chỉ cần là Thần Thiết, vậy chỉ là chút lòng thành.
Lăng Hàn bắt được ý ở ngoài lời của nó:
– Cũng chính là còn có vật càng kiên cố hơn Thần Thiết, ngay cả ngươi cũng không thể luyện hóa?
– Tự nhiên, ngươi cũng không nghĩ, Hắc Tháp là dùng tài liệu gì luyện chế!
Tiểu Tháp ngạo kiều nói.
– Dùng cái gì luyện chế?
Lăng Hàn truy vấn, hắn quả thực rất tò mò.
– Tiên Kim!
Lúc này Tiểu Tháp không nói ngươi tu vi quá thấp, nói cho ngươi biết cũng vô dụng gì gì đấy.
– Trên Thần Thiết, là Tiên Kim.
Bất quá, Thần Thiết phân rất nhiều đẳng cấp, nhưng tuy chủng loại của Tiên Kim không ít, lại chỉ có một đẳng cấp.
– Mỗi một khối Tiên Kim đều có linh tính đặc thù của mình, có uy năng lớn lao, trong truyền thuyết… Hắc hắc, ngươi thật có thể bắt được Tiên Kim rồi hãy nói.
Tiểu Tháp lại bán bí ẩn rồi.
Trong lúc nói chuyện, khối kim chúc bạch sắc kia đã rơi vào dưới nền đất.
– Thiên Hải Bí Cảnh đã mở, còn không mau mau tiến nhập?
– Hiện tại không vào, còn đợi lúc nào!
– Nhất định phải tìm được khối Thần Thiết kia!
– Ai cầm lại khối kia Thần Thiết kia cho bản tọa, trọng trọng có thưởng.
Các đại nhân vật đều nói, thúc giục chúng nhân xuống phía dưới, đồng thời cũng mở ra điều kiện kinh người, muốn thu lấy khối Thần Thiết đỉnh cấp kia.
Không có biện pháp, bọn họ không vào Bí Cảnh được, chỉ có thể ký thác hy vọng vào trên người bọn tiểu bối.
Nhưng nếu gặp, vì tranh đoạt khối Thần Thiết này, tất nhiên sẽ dẫn phát tranh đoạt máu tanh.
– Đi!
Lăng Hàn kéo tay của Thủy Nhạn Ngọc, khi tiến vào nếu không ở thời gian đồng nhất, như vậy tiến nhập Bí Cảnh sẽ xuất hiện ở chỗ bất đồng.
– Đầu gỗ, chờ bản tiểu thư một chút!
Lệ Vi Vi vội vã đuổi theo.
– Tứ tiểu thư!
Đường Phong cản lại, hắn còn muốn cùng Lệ Vi Vi một chỗ, tự nhiên không hy vọng nhiều một ngoại nhân.
– Cút!
Lệ Vi Vi vung tay, chiến lực của nàng dĩ nhiên không có khả năng có uy hiếp với Đường Phong, nhưng khi nàng vỗ ra một chưởng, trên cổ tay mang một chuỗi châu liên cũng phát sinh ánh sáng, thình thịch, Đường Phong bị đánh bay, phun ra một ngụm máu tươi.
Thần Khí!
Trong lòng Đường Phong nói, hơn nữa cũng không phải Thần Khí thông thường, bằng không Phá Hư Cảnh tuyệt đối không thể thôi phát.
Chắc là được Tả Tướng rèn luyện qua, bởi vì huyết mạch tương thừa, Lệ Vi Vi mới có thể thôi phát ra uy năng trong đó.
Lăng Hàn cầm lấy tay của Thủy Nhạn Ngọc, oanh, tiếng nước rầm rầm ở bên tai hắn.
Ngọn sóng nơi này rất lớn, nhưng không có thần văn đan vào, bởi vậy Phá Hư Cảnh bị vỗ tới cũng sẽ không chết, nhưng nếu thực lực không đủ, thì vẫn thổ huyết như trụ.
Mấu chốt là, sóng nước nơi này là nghịch lưu, nhưng Bí Cảnh ở phía dưới, bởi vậy phải khắc phục lực xung kích, bằng không ngay cả tư cách tiến vào Bí Cảnh cũng không có.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










