[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 193 : Quét Ngang Vô Địch (c961-c965)
❮ sautiếp ❯Chương 961: Quét Ngang Vô Địch
Lăng Hàn lạnh nhạt nói, ánh mắt đảo qua một nghìn tám trăm người còn dư lại, bị ánh mắt của hắn quét trúng, mỗi người đều không tự chủ được buông ánh mắt xuống, không dám nhìn thẳng.
Hắn rõ ràng không có Vương giả chi khí, nhưng vì cái gì có lực áp bách mạnh mẻ như vậy?
– Lên, tuyệt không thể để cho hắn nhẹ nhàng rời đi như vậy! Bằng không, mặt mũi của Tây Viện chúng ta để nơi nào?
– Không tiếc bất cứ giá nào, lưu hắn lại!
Học sinh của Tây Phân Viện không ngừng xông tới, người người phấn đấu quên mình.
Đây không phải tử đấu, Lăng Hàn lại ngoan tâm cũng không có khả năng đánh chết đánh tàn phế bọn họ, bởi vậy bọn họ cũng ít rất nhiều cố kỵ, kích phát ra huyết dũng, muốn đánh cuồng đồ kia một trận.
Đáng tiếc, cừu nhiều hơn nữa cũng không thể là đối thủ của Hùng Sư.
Huống chi bọn họ ở trước mặt Lăng Hàn ngay cả dê cừu cũng không tính.
Lăng Hàn tiện tay oanh qua một quyền, đoàn người giống như thiên nữ tán hoa, thình thịch, lập tức liền có mười mấy người bị đánh bay, thoạt nhìn dễ dàng, không có một chút xíu độ khó.
– Cổ sư huynh, xem ngươi!
Tất cả mọi người nhìn về phía một thiếu nhỉên vóc người thon gầy, như cây trúc vậy, cả người thực sự chỉ còn lại có xương bọc da.
Thiếu nhỉên này gật đầu, chợt hít một hơi, thình thịch, tay trái của hắn như bị bơm khí, nhất thời bành trướng, sau đó là cánh tay phải, thân người, hai bắp đùi, chỉ có đầu còn duy trì dáng dấp nguyên lai.
Trong nháy mắt, hắn từ một cây trúc biến thành Cự Nhân cao ba trượng, cơ thể đầy cơ bắp, phản xạ quang mang, như thoa một tầng dầu.
– Cổ sư huynh tu luyện Thôn Thiên Công không hoàn chỉnh, bình thường chỉ có chiến lực mười tám tinh, chỉ khi nào bạo phát, chiến lực có thể đạt tới hai mươi mốt tinh, thậm chí còn muốn vượt qua!
– Hanh, thiên phú của Cổ sư huynh vốn không kém Diệp Thừa Vận.
Nhưng Diệp Thừa Vận có thể đạt đến chiến lực thường trú hai mươi mốt tinh, còn Cổ sư huynh bạo phát chiến lực tuyệt đối có thể vượt lên trước.
– Hai mươi hai tinh!
Tất cả mọi người tràn đầy chờ đợi, Cổ sư huynh có thể ngăn cơn sóng dữ, trấn áp Lăng Hàn, miễn cho Tây Phân Viện lại tiếp tục mất mặt.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Cổ sư huynh phóng về phía Lăng Hàn, bây giờ hình thể của hắn to lớn, trọng lượng kinh người, mỗi một bước đạp lên mặt đất đều như tiếng sấm, đại địa run rẩy, như muốn băng liệt ra vậy.
Hắn xông như thế, những người khác đều né ra, bây giờ Cổ sư huynh quá mạnh mẻ, dù cho bị một đạo dư ba quét cũng gặp tai ương.
Oanh!
Cổ sư huynh ra quyền, đập tới đầu của Lăng Hàn.
Hiện tại hắn cao ba trượng, Lăng Hàn quả thực như trẻ con vừa ra đời, nhỏ đến đáng thương.
– Đánh chết hắn!
Tất cả mọi người hô to.
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, Cự Nhân này bộc phát ra chiến lực cư nhiên vượt qua Diệp Thừa Vận, đáng tiếc, hắn dùng một loại bí pháp mạnh mẽ đề thăng chiến lực, nhưng thời gian duy trì ngắn đến thương cảm.
Cũng vì như vậy, hắn mới tập trung chiến lực bộc phát ra, đáng sợ không gì sánh được.
Bất quá, so sánh với Lăng Hàn, chút chiến lực ấy hoàn toàn không đủ nhìn.
Lăng Hàn vươn tay, nhẹ nhàng nâng lên.
Ba, nắm tay của Cổ sư huynh cách đầu của Lăng Hàn một tấc thì không cách nào nhúc nhích nữa.
Nhưng bởi vì hình thể của hai người hoàn toàn không hợp, quả đấm của Cổ sư huynh lớn đến kinh người, che ở trên đầu Lăng Hàn, người khác căn bản nhìn không thấy tình huống cụ thể, rất nhiều người còn tưởng rằng Lăng Hàn bị đập trúng, không khỏi hoan hô lên.
Bọn họ hống một trận, lại phát hiện Lăng Hàn vẫn đứng vững vàng, không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ.
Người này là yêu quái sao?
Lăng Hàn đưa tay vừa nhấc, thân thể cao lớn của Cổ sư huynh liền bị hắn giơ cao khỏi đỉnh đầu, như một con kiến giơ Hùng Sư lên, tràn đầy quái dị và không hợp.
– Đi!
Lăng Hàn lắc lắc tay, hưu, Cổ sư huynh liền bị hắn ném ra ngoài, nặng nề đánh lên tường, thình thịch mấy cái mới ngừng lại.
Phốc!
Cổ sư huynh thở ra một hơi, thổi đến cả người hắn bay cao, thân thể cấp tốc thu nhỏ lại, trong nháy mắt liền khôi phục nguyên hình.
Chiến lực của hắn… cũng lui trở về Phá Hư mười tám tinh.
Cường như Cổ sư huynh cũng không phải đối thủ!
Người Tây Viện sợ rồi, bọn họ đối mặt không phải thiên tài thông thường, ưu thế nhân số ở trước mặt quái vật này căn bản không có một chút xíu tác dụng.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Còn đánh nữa không?
Mọi người nhìn thân thể la liệt đầy đất, hiện tại số lượng này đã vượt lên một nửa, nhưng Lăng Hàn dù bận vẫn ung dung, tựa hồ ngay cả nóng người cũng không tính.
Bọn họ nhất tề lắc đầu, không đánh nữa, người quá biến thái!
Vẫn là chờ tên biến thái này thăng nhập Sơn Hà Cảnh, lại để cho sư huynh sư tỷ Sơn Hà Cảnh thu thập hắn đi.
– Không đánh, vậy ta về nhà ngủ!
Lăng Hàn không có nói xin lỗi gì, đã đánh người Tây Phân Viện ngã hơn một nửa, hiện tại lại nói xin lỗi sẽ như miệt thị, đưa đến hiệu quả trái ngược.
Hắn chắp tay mà đi, người Tây Phân Viện chỉ có thể trơ mắt nhìn, hai mắt phun lửa.
Kỳ thực Lăng Hàn cũng cực kỳ khó chịu, tuy hắn đại hiển uy phong, nhưng là bị bức bách.
– Triệu Luân a Triệu Luân, thù này của chúng ta coi như đã kết!
Lăng Hàn thầm nói.
Hiện tại hắn có thực lực đối kháng Triệu Luân sao?
Không có!
Đừng nói Triệu Luân, ngay cả ba thủ hạ của hắn, còn có thủ hạ của thủ hạ hắn cũng đánh không lại, không có biện pháp, Sơn Hà Cảnh và Phá Hư Cảnh chênh lệch quá lớn.
– Ta phải xông lên Sơn Hà Cảnh, như vậy lấy tiềm lực của ta, trở thành thiên tài Ngũ Tinh tuyệt đối không khó! Như vậy, ta vừa lên tiểu cực vị liền có thể địch trung cực vị trung kỳ, chí ít sẽ không bị động như thế.
– Triệu Luân vì Thủy sư tỷ mà cùng ta kết thành hận thù, như vậy Thủy sư tỷ cũng là nhược điểm của hắn.
Ta làm bộ thân mật với Thủy sư tỷ, làm sao cũng phải để hắn tức chết, có cừu không báo là không hợp tính cách của ta.
Ngày thứ hai, Bắc Phân Viện mỗi tháng một lần nguyệt khảo bắt đầu.
Này là khảo nghiệm thực lực mọi người, xem có tiến bộ thậm chí lui bước hay không, dù sao có người cảm thấy đã thi được vào học viện, khó tránh khỏi tâm tình thả lỏng, từ đó không chuyên cần tu luyện, thực lực không tăng lại giảm cũng có khả năng.
Con đường võ đạo, chính là đi ngược dòng nước.
Nếu xuất hiện lui bước, lần đầu tiên là cảnh cáo, lần thứ hai sẽ trừ tất cả phúc lợi, lần thứ ba chính là khai trừ, nên nguyệt khảo còn rất trọng yếu.
Năm trăm tân sinh đều đến đông đủ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 962: Thiên Hải Bí Cảnh
Thủy Nhạn Ngọc quét mỗi người một lần nói:
– Ngày hôm nay tiến hành nguyệt khảo, mọi người cần phải toàn lực ứng phó, nếu như biểu hiện kém hơn lúc nhập học, sẽ bị học viện cảnh cáo, sau ba lần trực tiếp khai trừ.
– Vâng!
Tất cả mọi người nghiêm nghị đáp lại.
Lăng Hàn nhấc tay, tiếp đó đứng lên nói:
– Sư tỷ, nếu như cầm thứ nhất có ban thưởng hay không?
Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu nói:
– Không có.
– Không có a!
Trong nháy mắt Lăng Hàn mất đi hứng thú, nằm úp sấp trên bàn ngủ, không có ban thưởng còn có động lực sao?
Thấy dáng dấp hắn lười biếng, Thủy Nhạn Ngọc không khỏi sinh khí.
Người kia rõ ràng thực lực mạnh như vậy, vì sao lại không có tâm tiến thủ? Trách nhiệm của ngươi ở đâu a?
Nếu không phải người này là vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, thực sự là mặc kệ hắn!
– Bắt đầu đi!
Nàng không vui nói.
Cái gọi là cuộc thi, nói trắng ra chính là đánh nhau, nếu không còn có thể làm gì?
Nhưng không người nào dám khiêu chiến Lăng Hàn, đều thầm chấp nhận hắn là thứ nhất.
Nói giỡn, ngày hôm qua Lăng sư huynh một người đánh tan Tây Phân Viện, này là ngưu bức thế nào? Nếu như ngươi lợi hại hơn Lăng sư huynh, vậy lúc Tây Phân Viện tìm đến, ngươi có dám đứng ra hay không?
Đó không phải là tìm đánh sao?
Vì vậy, Lăng Hàn rõ ràng không có đánh một trận, cũng tự động trở thành nguyệt khảo thứ nhất.
Sau khi cuộc thi chấm dứt, Lăng Hàn cố ý thỉnh giáo vấn đề với Thủy Nhạn Ngọc, tiếp cận rất gần.
Hắn nhận thức võ đạo rất khắc sâu, nói mấy câu liền kích phát hứng thú của Thủy Nhạn Ngọc, hồn nhiên không biết tiếp cận Lăng Hàn quá gần.
Nhưng nội tâm của nàng đã ngầm đồng ý Lăng Hàn có thể có đặc quyền nhất định, cho nên mới không có phòng bị.
Trong lòng Lăng Hàn cười thầm, ở đây khẳng định có cơ sở ngầm của Triệu Luân, vậy xem cho đủ đi, nhanh đi bẩm báo đi.
Tây Phân Viện.
Vài thanh niên phía sau có Sơn Hà dương động đứng chắp tay, nhìn một đám sư đệ sư muội Phá Hư Cảnh mặt đỏ tới mang tai, sắc mặt rất xấu xí.
– Chỉ có một người, đơn thương độc mã xông vào, các ngươi lại còn không ngăn được?
– Chẳng những không ngăn cản, lại để cho hắn tổn thương nhiều người như vậy?
– Một đám phế vật!
Các sư huynh Sơn Hà Cảnh trách mắng, bọn họ đều là người Tiểu cực bộ của Tây Phân Viện, biết được ngày hôm qua Phá Hư bộ bị Lăng Hàn đanh bay, nên ngày hôm nay lại đây xác nhận tình huống một chút.
– Lẽ nào Lăng Hàn này còn có ba đầu sáu tay?
Bọn họ rất là chẳng đáng, dù sao học sinh của Xích Thiên Học Viện nhiều lắm, mà một Phá Hư Cảnh thiên tài đi nữa cũng không có khả năng để Sơn Hà Cảnh quan tâm.
Bởi vậy, bọn họ rất không giải thích được, các sư đệ của Tây Phân Viện giới này quá yếu, cư nhiên bị người giết ra giết vào, vứt sạch mặt mũi của Tây Phân Viện.
– Lưu sư huynh, Lăng Hàn kia thật rất mạnh, mấy ngày hôm trước lúc quyết đấu với La Phách, một chiêu liền miểu sát!
Có người xem qua Lăng Hàn và La Phách quyết đấu nói.
Lưu sư huynh, tên là Lưu Hằng, Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, đồng thời cũng là thiên tài Nhất Tinh, ở trong mấy người này thực lực mạnh nhất, nên trong vài tên Sơn Hà Cảnh đều lấy hắn dẫn đầu.
Lưu Hằng lộ ra vẻ khinh thường nói:
– La Phách? Là Hoàng Đô tam đại cao thủ trẻ tuổi? Chiến lực bất quá mười tám tinh mười chín tinh mà thôi.
– Bẩm Lưu sư huynh, La Phách luyện hóa một khối Huyết Khấp Thạch, chiến lực đã đạt tới hai mươi mốt tinh, trước đó hắn đã từng liều mạng ba chiêu với Diệp Thừa Vận, bất phân thắng phụ.
Có học sinh nói.
Lúc này mấy người Lưu Hằng mới lộ ra vẻ kinh ngạc, chiến lực hai mươi mốt tinh, ngay cả bọn họ trước đây cũng không có đạt đến.
– Ngày hôm qua, Cổ sư huynh cũng toàn lực ứng phó, nhưng vẫn bị Lăng Hàn kia nhất chiêu đánh bại.
Lại có học sinh nói.
Sắc mặt của Lưu Hằng càng ngày càng thận trọng:
– Chiếu nói như vậy, thực lực của người kia chẳng phải là đạt tới hai mươi ba tinh?
– Cũng không phải là không có khả năng!
Một học sinh Sơn Hà Cảnh nói.
– Theo ta biết, người nọ là từ Tiểu Thế Giới phi thăng lên, hơn nữa còn là Đế Vương khai thiên.
Lưu sư huynh, có tin đồn nói khai thiên mà đến, sẽ được Thiên Địa ban thưởng.
– Thiên Địa ban thưởng?
Lưu Hằng hỏi, mặc dù hắn là thiên tài trong Sơn Hà Cảnh, bình thường sao đi quan tâm sự tình của Tiểu Thế Giới? Khai thiên đạt được Thiên Địa ban thưởng, với hắn có quan hệ gì đâu?
– Có người nói, có thể đạt được lực lượng quán chú, bù đắp ba tinh lực lượng sau cùng!
Lúc này Lưu Hằng mới nghiêm nghị nói:
– Khai thiên ít nhất phải có chiến lực hai mươi tinh, cộng thêm ba tinh lực lượng, chiến lực của hắn liền đạt tới hai mươi ba tinh.
Đây là không thể giải, trong Phá Hư Cảnh tuyệt không có người có thể địch nổi yêu nghiệt như vậy.
– Được rồi!
Hắn vỗ tay nói.
– Tam quốc tranh phách sắp bắt đầu, cũng ý nghĩa Thiên Hải Bí Cảnh muốn mở ra.
– Lưu sư huynh, ý của ngươi là?
– Hắc hắc, nếu người nọ có thể tiến vào Thiên Hải Bí Cảnh mà nói, sinh tử liền ở trong chúng ta khống chế.
Lưu Hằng cười lạnh nói.
– Ha ha, nếu như hắn có tư cách đi vào, vậy sẽ để cho hắn đẹp mắt!
Chỗ thác nước.
Triệu Luân kinh ngạc nói:
– Ngay cả toàn bộ Tây Phân Viện cũng không đở nổi hắn?
Tên thị vệ thứ hai dưới tay hắn, Bạch Nguyên Tư cung kính nói:
– Bẩm Thiếu Chủ, chiến lực của người này có thể tới hai mươi ba tinh, không có quốc thế gia trì, trong Phá Hư Cảnh là không có người có thể chiến thắng hắn.
Sắc mặt của Triệu Luân chợt âm trầm xuống, hắn ở Phá Hư Cảnh cũng chỉ đạt tới hai mươi tinh mà thôi, hiện tại có người vượt qua hắn ba tinh chiến lực, làm trong lòng hắn có chút không vui.
– Lấy chiến lực của hắn, lần này nhất định có thể suất lĩnh bản triều thu được thứ nhất trong tam quốc tranh phách.
Nữ Hoàng bệ hạ thưởng phạt phân minh, sẽ cho hắn một danh ngạch tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh.
Bạch Nguyên Tư lại nói.
– Thiên Hải Bí Cảnh!
Hai mắt của Triệu Luân sáng ngời, hắn là thiên tài Tứ Tinh, nên trước đây hắn cũng tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh.
– Nếu như hắn tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh mà nói, vậy thì đừng để hắn đi ra ngoài nữa.
Hắn lạnh lùng nói, tuy hắn rất lý giải tính cách của Thủy Nhạn Ngọc, nhưng gần đây nghe đồn vẫn để hắn phi thường, phi thường khó chịu.
– Vâng!
Bạch Nguyên Tư vội nửa quỳ xuống nói.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Lăng Hàn rất điệu thấp, vẫn ở trong học viện, không có cho Ám Dạ Đường cơ hội ám sát, mà bên Triệu Luân cũng rất an phận, không gây chuyện gì nữa.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 963: Lôi Chiến Bắt Đầu
Cách tam quốc tranh phách cũng càng ngày càng gần, ngày này, Lăng Hàn bị Tả Tướng kêu qua, ngày mai sẽ trình diễn tam quốc tranh phách, bởi vậy ngày hôm nay hắn phải tới Tả Tướng phủ, ngày mai cùng Tả Tướng vào cung.
Tam quốc tranh phách, mỗi mười năm một lần, địa điểm tổ chức sẽ thay phiên, năm nay vừa vặn đến phiên Loạn Tinh Hoàng Triều, bằng không bọn hắn ít nhất phải xuất động sớm nửa tháng.
– Lăng Hàn, lần này nếu như ngươi biểu hiện xuất sắc, hẳn là có thể đạt được một tư cách tiến nhập Thiên Hải Bí Cảnh.
Đột nhiên Tả Tướng nói.
Lăng Hàn sửng sốt:
– Đại nhân, Thiên Hải Bí Cảnh gì?
– Lớn mật, ở trước mặt Tả Tướng đại nhân, có ngươi tư cách đặt câu hỏi sao?
Hướng Thừa Duẫn lập tức khiển trách.
Tả Tướng lại mỉm cười, khoát khoát tay nói:
– Không sao.
Hắn tựa hồ rất có hứng thú nói chuyện.
– Thiên Hải Bí Cảnh, cách mỗi mười năm mở ra một lần, trong Bí Cảnh có một loại đá, có thể giúp Phá Hư Cảnh ngưng tụ Sơn Hà, vô hạn rút ngắn thời gian đột phá, xác xuất thành công cũng tăng nhiều.
– Bởi vì công hiệu như vậy, chúng ta đều xưng là Sơn Hà Thạch, thuộc về đặc sản trong Thiên Hải Bí Cảnh, về phần tại sao sẽ như vậy, vì sao địa phương khác không có, vậy ai cũng không biết.
– Mà có chút Sơn Hà Thạch còn có hiệu quả đặc thù, tỷ như Trọng Nguyên Thạch, có thể để ngươi ngưng tụ ra Sơn Hà có siêu trọng lực, lúc chiến đấu tế xuất, đối thủ sẽ bị Sơn Hà của ngươi trấn áp.
– Hỏa Diễm Thạch, để Sơn Hà của ngươi có hỏa oai, không có gì không thiêu!
– Bất quá, Thiên Hải Bí Cảnh có hạn chế tu vi của võ giả, cực hạn có thể tiến vào là Sơn Hà tiểu cực vị, bởi vậy, trong học viện các ngươi có rất nhiều người cố ý áp chế tu vi, vì chính là vào Thiên Hải Bí Cảnh.
Tả Tướng nói rất nhiều, lộ ra vẻ nhớ lại:
– Lúc bổn tướng còn trẻ, cũng không có bối cảnh gì, bởi vậy vô duyên đi vào.
Bằng không, nếu có thể có một ít bí lực của Sơn Hà Cảnh, nói không chừng chiến lực của bổn tướng có thể đạt đến thiên tài Ngũ Tinh.
Lăng Hàn kinh ngạc, ngay cả Tả Tướng cũng cảm khái như thế, vậy Thiên Hải Bí Cảnh kia thực đáng giá đi vào.
Tả Tướng chỉ hơi cảm khái, cũng không có nói tình huống của Thiên Hải Bí Cảnh quá cặn kẽ.
Hắn không nói, Lăng Hàn tự nhiên không thể hỏi kỹ, quay đầu lại đi tìm Thủy Nhạn Ngọc, bảo nàng giải thích tỉ mỉ.
Bọn họ ngồi liễn xa của Tả Tướng phủ, tốc độ nhanh kinh người, không bao lâu liền tới trước Hoàng Cung.
Đến nơi này, coi như là Tả Tướng cũng không thể đi xe, xuống xe ngựa, do thủ vệ thẩm tra đối chiếu thân phận của ba người, lúc này mới cho đi.
– Ở chỗ này, không được lắm miệng!
Tả Tướng nghiêm nghị cảnh cáo.
– Vâng!
Lăng Hàn và Hướng Thừa Duẫn đều tuân theo.
Nơi này là trung tâm quyền lực của cả Loạn Tinh Hoàng Triều, cũng là một ba trung tâm quyền lực của Hợp Ninh Tinh.
Màu chủ đạo của Hoàng Cung cơ hồ là hồng nhạt, có chút nương khí, nhưng không có biện pháp, cửu ngũ Chí Tôn nơi này là một vị nữ hoàng, hơn nữa còn có danh xưng mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, ngay cả Quân Chủ của hai đại Hoàng Triều khác cũng cam nguyện vì nàng buông tha quốc thổ, ngôi vị hoàng đế.
Nếu nàng không có nữ nhân vị, thì ai có chứ?
Lăng Hàn cũng có chút chờ mong, rốt cục gặp được vị Nữ Hoàng bệ hạ trong truyền thuyết, tới cùng có bao nhiêu mê người, lại để hai đại Đế Vương đều cam nguyện quỳ dưới váy.
Hướng Thừa Duẫn cũng có chút không tự chủ được hô hấp dồn dập, không phải hắn chưa gặp qua nữ hoàng đại nhân, chỉ là vẻ đẹp của nữ hoàng quá mê người, làm hắn vừa nghĩ tới liền tim đập rộn lên, hô hấp khẩn trương.
Có thể nói như vậy, phàm là người gặp qua Nữ Hoàng bệ hạ, trong mắt sẽ không có mỹ nhân, chỉ chứa chấp một vưu vật tuyệt sắc như thế.
Vừa so sánh với nàng, cái gọi là mỹ nữ hoàn toàn ảm đạm không ánh sáng,.
Thâm nhập Hoàng Cung, thủ vệ nơi này liền đổi thành nữ tính.
Đại khái cũng là sợ nam nhân không đáng tin cậy, đặt ở đây làm thủ vệ mà nói, trông coi tự trộm có khả năng càng cao, trái lại không an toàn.
Địa điểm tỷ võ an bài ở hoàng gia luyện võ trường, không chỉ sân bãi tỷ võ rất lớn, ngay cả thính phòng cũng cực lớn.
Bốn phía có khán đài xông ra ngoài, như vách núi, khán đài phía nam lớn nhất, như là Đế Hoàng.
Này tự nhiên là nơi dành riêng cho nữ hoàng đại nhân, bình thường cũng chỉ có Cửu Vương có thể lên.
Ba khán đài khác thì nhỏ hơn rất nhiều.
Hiện tại mặt đông phân phối cho Trụ Thiên Hoàng Triều, phía tây phân phối cho Bích Lạc Hoàng Triều, phía bắc là do Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng…
Mỗi lần tam quốc tranh phách, bởi vì dính đến mặt mũi của một quốc gia, nên quy cách tương đối cao, hai nước khác đều phái một vị Thân Vương lĩnh đội, Trụ Thiên Hoàng Triều là đệ đệ của Hoàng đế đương triều, Bích Lạc Hoàng Triều là tứ thúc của Hoàng đế.
Đều là đại nhân vật quyền khuynh cả nước, thực lực bước vào đại năng Tinh Thần Cảnh.
Lăng Hàn dĩ nhiên không có tư cách ngồi ở trong một cái đài cao nào, Hướng Thừa Duẫn thì nhờ phúc của Tả Tướng, có thể đứng ở đài cao phía bắc.
Ở dưới dĩ nhiên nhìn không thấy tình huống trên đài cao, điều này làm cho Lăng Hàn có chút tiếc nuối, ngay cả Loạn Tinh nữ hoàng tới hắn cũng nhìn không thấy.
Ngược lại hắn không phải vừa ý vị Nữ Hoàng bệ hạ này, thuần túy là nghe qua nhiều lắm, hiện tại hiếu kỳ, muốn tận mắt thấy một lần.
Người dự thi của ba nước đều đứng ở giữa sân luận võ, trung gian đáp một lôi đài.
Lôi đài chiến tự nhiên có quy củ của lôi đài chiến, phàm là bị đánh rơi xuống lôi đài coi như thua, bằng không một cái trốn một cái truy, vậy muốn đánh tới năm nào tháng nào? Ở đây đều là đại nhân vật, nào có nhiều thời gian xem Phá Hư Cảnh chơi như vậy?
– Lăng huynh, tin tức mới vừa nhận được, cái này có chút phiền toái.
Diệp Thừa Vận đột nhiên chạy tới, tiếp đó nhìn tám người khác vẫy tay nói.
– Tất cả mọi người tới nghe một chút.
– Có phiền toái gì?
Mã Hưng hỏi.
– Có Lăng sư huynh tọa trấn, chúng ta ổn cầm thứ nhất.
– Phải!
Những người khác đều gật đầu, Lăng Hàn biểu hiện đã hoàn toàn chinh phục mọi người.
Diệp Thừa Vận lắc đầu nói:
– Ta vừa nhận được tin tức, đã điều tra người dự thi của hai nước khác rõ ràng, bọn họ cũng có hai yêu nghiệt.
– Có thể càng yêu nghiệt hơn Lăng sư huynh sao?
Mã Hưng quạt tay nói, có vẻ không quan tâm.
Diệp Thừa Vận lắc đầu:
– Bên Trụ Thiên Hoàng Triều, nghe nói là hậu nhân của Khổng Tước Minh Vương, mà Bích Lạc Hoàng Triều, thì được xưng Đại Quy Vương, theo thôi trắc có thể là hậu đại của Thần Thú Huyền Vũ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 964: Phòng Ngự Vô Địch?
Cái này, tất cả mọi người có chút động dung, này dính đến Thần Thú, chiến lực không thể cân nhắc theo lẽ thường.
Lăng Hàn có chút hứng thú nói:
– Vậy cũng phải kiến thức một chút a.
Hắn ở Phá Hư Cảnh quá mạnh mẻ, vẫn luôn là ưu thế áp đảo, hiện tại nếu có người có thể khiêu chiến hắn, ngược lại làm cho hắn kinh hỉ.
Vô địch quá con mẹ nó tịch mịch a.
Thấy Lăng Hàn tự tin như vậy, trong lòng tất cả mọi người hơi định, tuy Lăng Hàn không có ưu thế huyết mạch gì, nhưng vị này đồng dạng cũng là yêu nghiệt.
– Bệ hạ giá lâm!
Một nữ quan hô lớn, quanh quẩn ở trong luyện võ trường không dứt.
Xoát, tất cả mọi người đứng lên, cung nghênh thánh giá của nữ hoàng.
Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn về phía khán đài phía nam, nhưng cái gì cũng không thấy, không khỏi thất vọng.
Trên khán đài hơi ồn ào, Loạn Tinh nữ hoàng không chỉ thực lực uy chấn thiên hạ, xinh đẹp đến càng ngay cả hai đại quân vương cũng bị chinh phục triệt để, ai không muốn nhìn nhiều? Đáng tiếc, bởi vì vị trí, chỉ có người ở trên ba khán đài khác mới có thể nhìn thấy.
– Bắt, bắt đầu đi!
Một thanh âm có chút nói lắp vang lên, chính là Cửu Quận Vương.
Quả nhiên, Cửu Vương và Nữ Hoàng bệ hạ tình như tỷ muội, thanh âm này chính là từ trên đài cao phía nam truyền xuống.
– Lần trước là Trụ Thiên Hoàng Triều dành quán quân, bởi vậy, lần này do Trụ Thiên Hoàng Triều thủ lôi, mà lần trước thứ hai là Loạn Tinh Hoàng Triều, liền do Loạn Tinh Hoàng Triều dẫn đầu công lôi đài đài, Bích Lạc Hoàng Triều tiếp sau.
Cửu Quận Vương điều chỉnh tâm tình, câu tiếp theo cuối cùng không nói lắp nữa.
Tam đại Hoàng Triều hiển nhiên đã sớm sắp xếp xong trình tự mọi người lên sân khấu, bởi vậy, khi thanh âm của Cửu Quận Vương hạ xuống, trong Trụ Thiên Hoàng Triều đã có người nhảy lên lôi đài, mà bên Loạn Tinh Hoàng Triều, một người tên là Thượng Thanh dẫn đầu công lôi đài.
Lăng Hàn không quá quan tâm, hắn là Đại Tướng cuối cùng, thời gian hắn lên sân khấu sẽ không ít, mà không quản hai bên còn lại bao nhiêu người, hắn đều không quan tâm.
Hắn tìm kiếm trên khán đài, rất nhanh liền thấy Thủy Nhạn Ngọc, nàng đi cùng với những người khác trong học viện, phát hiện ánh mắt của Lăng Hàn, vài bạn gái bên người nàng nhất thời nở nụ cười, trêu ghẹo Thủy Nhạn Ngọc, đùa giỡn đến đại mỹ nữ này mặt đỏ tới mang tai.
Lăng Hàn lại thấy được La Liệt, hắn ngồi ở phía sau vài trung niên nhân, lão nhân, phát hiện ánh mắt của Lăng Hàn, ánh mắt của hắn có chút cổ quái, đã phẫn nộ lại có chút đắc ý.
Bất quá, ánh mắt của mấy trung nhỉên nhân kia lại tràn đầy sâm lạnh, không che dấu sát khí chút nào.
Đều là người của La gia.
Lăng Hàn thầm nói, cho nên mới hận hắn như thế.
Chiến đấu tiến hành rất mau.
Bởi vì bị cực hạn ở trên lôi đài, thân pháp không thể thi triển hết, không cần mấy chiêu phải đánh giáp lá cà.
Chỉ nửa canh giờ, bên Loạn Tinh Hoàng Triều chỉ còn lại ba người, mà hai bên khác cũng không kém bao nhiêu.
Sự thực chứng minh, trừ loại yêu nghiệt thỉnh thoảng xuất hiện như Lăng Hàn ra, tam đại quốc ở dự trữ nhân tài đều không sai biệt lắm.
Sau khi Mã Hưng chiến bại, Diệp Thừa Vận xuất chiến, hắn liên thắng bốn đối thủ của hai đại quốc, ép Đại Tướng của Trụ Thiên Hoàng Triều ra.
Này là một nữ tử.
Vóc người nàng thon dài, diện mạo đẹp như vẽ, tóc dài rủ thẳng xuống mông, mà trang phục của nàng cũng rất đơn giản, nửa người trên quần áo quá ngắn, cư nhiên lộ ra vòng eo thon, trắng như ngà voi, trơn như mỹ ngọc.
Nửa người dưới là một quần da, chỉ tới đầu gối là hết, lộ ra hai chân nhỏ trắng bóng, so với quần da màu đen, thì càng lộ vẻ trắng nõn.
Vóc người của nàng thật quá tốt, cái mông no đủ như đào mật chín muồi, mê người đến chỉ muốn tới gặm một cái.
Quần da thì phản xạ ra quang mang, làm nàng có vẻ càng thêm kinh tâm động phách.
– Trụ Thiên Hoàng Triều… Nguyệt Dung Nhi.
Nàng ôm quyền.
Diệp Thừa Vận lộ ra một tia kinh diễm, cũng ôm quyền nói:
– Loạn Tinh Hoàng Triều, Diệp Thừa Vận.
– Mời!
Nói xong chữ mời, Nguyệt Dung Nhi lập tức phát động công kích, thân hình nàng nhảy ra, mang theo một đạo lưu quang, tốc độ thật nhanh, trong nháy mắt liền xuất hiện ở trước mặt Diệp Thừa Vận, một chưởng nhấn qua.
Diệp Thừa Vận hoảng sợ, tốc độ này nhanh ngoài dự liệu của hắn.
Nhưng này là Đại Tướng thủ quan của đối phương, thực lực mạnh vốn trong dự liệu của hắn.
Hắn dầu gì cũng là Phá Hư hai mươi mốt tinh, thực lực mạnh đến kinh người, lập tức ngưng quyền đánh tới đối phương.
Thình thịch!
Quyền và chưởng oanh rắn chắc, nhưng Diệp Thừa Vận lại bị đánh bay ra ngoài, ba, rơi xuống dưới lôi đài.
Dĩ nhiên không phải đối thủ!
Ánh mắt của Lăng Hàn sáng ngời, cô gái này bày ra chiến lực bất quá trên hai mươi mốt tinh, vẫn chưa tới hai mươi hai tinh, nhưng nàng hoàn toàn không có dùng bất kỳ bí pháp, điều này nói rõ chiến lực của đối phương tuyệt đối vượt qua hai mươi hai tinh, thậm chí đạt đến hai mươi ba tinh cũng có khả năng.
Diệp Thừa Vận bại như thế, liền đến phiên Bích Lạc Hoàng Triều phái ra Đại Tướng của bọn họ.
– Bích Lạc Hoàng Triều… Chung Hải.
Đây là một nam tử vóc người cổ quái, thân thể không lùn, nhưng lưng lại còng, hơn nữa lưng hắn như mai rùa, không chỉ bẹp, còn có hình vòng cung.
Huyền Vũ hậu duệ, thật không phải nói lung tung nha.
Hai người bắt đầu chiến đấu kịch liệt, Nguyệt Dung Nhi ở phương diện công kích càng tốt hơn, nhưng Chung Hải lại kế thừa tính phòng ngự của rùa.
Mặc cho công kích của ngươi cường đại hơn nữa, hắn chỉ cần quay lưng, lưng rùa có thể đơn giản hóa giải.
Muốn tạo thành thương tổn với hắn, vậy thì phải kéo gần thiếp thân vật lộn, để hắn không có thời gian xoay người.
Nhưng gần người chiến đấu, quá hung hiểm, cũng không thích hợp người tu Nguyên lực, đó là sáo lộ công kích của thể tu.
Thực lực của Nguyệt Dung Nhi hiển nhiên không chỉ có bấy nhiêu, nàng nũng nịu một tiếng:
– Khổng Tước Bách Linh… Phá Diệt Càn Khôn!
Sau lưng của nàng chợt xuất hiện một cánh chim mỹ lệ, như khổng tước xòe đuôi.
Tiếp đó tổng cộng bảy mươi hai cái lông đuôi nhất tề bắn ra, đánh về phía Chung Hải.
Thế gian không có phòng ngự tuyệt đối, chỉ có công kích không đủ cường đại mà thôi.
Chung Hải cười nhạt, xoay người, nhưng lần này, trên lưng hắn nhô cao, quần áo hé lộ, hiện ra một mai rùa hình trứng màu đen, phía trên có thần văn, lúc này đã phát quang.
Hắn rõ ràng chỉ là Phá Hư Cảnh mà thôi, lại có thể dẫn động thần văn, tuy chỉ vài đạo, nhưng uy lực tự nhiên vô cùng cường đại.
Đây là huyết mạch, để hắn sớm có uy năng của Thần Cảnh.
Hưu hưu hưu hưu, bách linh tề xạ, ở trên mai rùa lóe ra tia sáng chói mắt.
Trăm đạo linh vũ đảo qua, Chung Hải không bị thương chút nào.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 965: Nữ Hoàng Triệu Kiến (Thượng)
– Ha ha ha ha!
Chung Hải phản kích về phía Nguyệt Dung Nhi, hắn cũng không công, chính là lấy lưng rùa làm tấm chắn, va chạm tới nàng.
Mục đích của hắn rất rõ ràng, chính là muốn đụng Nguyệt Dung Nhi xuống lôi đài, vậy hắn có thể bất chiến mà thắng.
Này rất đê tiện, nhưng hiệu quả rất tốt.
Lực phòng ngự của mai rùa thật đáng sợ, hơn nữa còn có thần văn đan vào, Phá Hư Cảnh bị đánh một cái tuyệt đối không dễ chịu, khi Nguyệt Dung Nhi bị buộc vào góc chết, vậy thì đồng nghĩa với tuyên bố nàng thất bại.
Nàng bị đụng xuống lôi đài.
Nguyệt Dung Nhi tức giận đến sôi lên, luận chiến lực chân chính nàng tuyệt đối không thua Chung Hải, nhưng võ đài chiến với nàng mà nói quá thua thiệt, lực công kích cường đại gần như không có đất dụng võ.
Kể từ đó, Trụ Thiên Hoàng Triều liền làm lão tam, chỉ có thể ngồi xem Loạn Tinh Hoàng Triều và Bích Lạc Hoàng Triều tranh thứ nhất.
Phương thức thắng lợi như vậy của Chung Hải đưa tới khinh bỉ, hơn nữa mỹ nữ vốn đã được ưu ái, hiện tại mọi người tự nhiên càng nghiêng về một phía, hận không thể đạp Chung Hải xuống lôi đài.
Nhưng da mặt của Chung Hải dày giống như mai rùa của hắn, đứng ở trên lôi đài không có chút xấu hổ, trái lại nhìn Lăng Hàn ngoắc ngón tay, ý khiêu khích mười phần.
– Lăng sư huynh, giết hắn!
Người của Loạn Tinh Hoàng Triều đều nổi giận, ngươi cũng quá lớn lối đi.
Lăng Hàn cười nhạt, chậm rãi đi tới trước lôi đài, từng bước mà lên, có vẻ cực kỳ thong dong.
– Nhanh lên một chút, đánh bại ngươi, chúng ta chính là thứ nhất.
Chung Hải phách lối nói.
Lăng Hàn không nhanh, cũng không chậm, tâm linh của hắn kiên định, sao lại bị người khác mê hoặc? Hắn đi lên lôi đài nói:
– Loạn Tinh Hoàng Triều, Lăng Hàn.
– Bích Lạc Hoàng Triều, Chung Hải, mời!
– Mời!
Đợi Lăng Hàn nói ra chữ mời, Chung Hải lập tức nhe răng cười, huy quyền đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiện tay đánh ra một đạo kiếm khí, dễ dàng hóa giải một quyền này.
– Có chút thực lực.
Chung Hải cười nhạt, một quyền kia chỉ là thử xem mà thôi.
Thần sắc của hắn ngưng tụ, song quyền nắm chặt, hai mắt nguyên bản hắc bạch phân minh đã biến thành màu trắng.
– Nộ Hải Quyền!
Hắn hét lớn, song quyền cùng oanh, nhất thời, sóng triều nổ lớn, hư ảnh một đạo biển gầm hiện lên, va chạm về phía Lăng Hàn.
Chiến lực Phá Hư hai mươi hai tinh, sắp tiếp cận hai mươi ba tinh.
Lăng Hàn thầm bình luận, bất quá, bây giờ chiến lực của hắn đã bao nhiêu?
– Đi!
Hắn đoạt bước mà ra, đánh ra một chưởng, quang hoa kim sắc dũng động, trực tiếp phá tan biển gầm, tiếp tục đánh về phía Chung Hải.
Chung Hải lộ ra vẻ hoảng sợ, đối phương đây là lực công kích gì a, đơn giản liền oanh phá Nộ Hải Quyền của hắn.
Hắn vội xoay người, đây là át chủ bài của hắn, lợi dụng lực phòng ngự đến chiến thắng.
Oanh!
Chưởng của Lăng Hàn ấn vào mai rùa, thân hình của hai người đều dừng lại, chỉ thấy thần văn trên mai rùa chớp động.
Lại cản được?
Khán giả đều thất vọng, bọn họ tự nhiên hy vọng Lăng Hàn có thể thắng, ngay cả người của Trụ Thiên Hoàng Triều cũng không ngoại lệ.
Tạp, thanh âm thanh thúy truyền đến, chỉ thấy trên mai rùa xuất hiện vết rạn, tiếp đó như mạng nhện lan tràn, trong nháy mắt đã hiện đầy cả lưng.
Tiếp đó, từng mãnh nghiền nát, giống như đồ sứ.
Nát!
Quy, ở trong sinh linh bình thường, đây là danh từ phòng ngự cường đại, ngay cả Mãnh Hổ Hùng Sư cũng không có biện pháp làm gì chúng.
Mà tiến vào trình tự Yêu thú, lực phòng ngự của quy đề thăng lần thứ hai.
Yêu tu cực hạn là Thần Thú, lực phòng ngự tự nhiên càng thêm kinh người.
Chung Hải trời sinh dị bẩm, có một tia huyết mạch của Thượng Cổ Thần Thú Huyền Vũ, này thể hiện ở phòng ngự của hắn, trên lưng có một khối xương được xưng “Thần Chi Lĩnh Vực”, bởi vì chỉ có Thần linh mới có thể oanh phá.
Trên khán đài, tất cả khán giả đều mục trừng khẩu ngốc, ngay cả rất nhiều cường giả Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh cũng không thể tin tưởng.
Lăng Hàn rõ ràng chỉ là Phá Hư Cảnh mà thôi, nhưng tại sao chiến lực lại cường đại như vậy?
Trên đài cao, đại nhân vật của Bích Lạc, Trụ Thiên Hoàng Triều hơi cảm ứng, xem Lăng Hàn có phải mượn quốc thế hay không, nhưng để bọn họ thất vọng là, trên người Lăng Hàn không có vết tích ngoại lực, hơn nữa trên Đồ Đằng quốc gia cũng không có tên Lăng Hàn.
Trên Đồ Đằng vô danh, liền không thể lấy quốc thế, này là đạo lý ai cũng biết.
Chiến lực bản thân… cũng có thể cường đại như thế?
Điều này làm cho rất nhiều đại nhân vật kinh ngạc, bởi vì Phá Hư Cảnh còn không có nhảy vào Thần cấp, ảnh hưởng điều không phải quá lớn, nên cho dù kỳ tài ngút trời cũng chỉ yêu cầu mình đạt đến chiến lực hai mươi tinh là đủ, không cần thiết liều mạng ở bước này.
Dù sao con đường võ đạo quá dài, hơn nữa, ngươi ở Phá Hư Cảnh tu luyện càng hoàn mỹ, năng lực vượt cấp có thể tăng mấy tinh?
Ta ở Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh đồng dạng có thể tu luyện hoàn mỹ, chiến lực tăng lên chẳng phải càng cường đại.
Chính bởi vì Thần Cảnh vượt cấp chiến đấu quá khó khăn, nên truy cầu cảnh giới mới là vương đạo.
Thình thịch, Chung Hải rơi xuống lôi đài, phát sinh tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Mai rùa này chính là một bộ phận thân thể của hắn, bây giờ bị đánh nát, tự nhiên để hắn đau nhập nội tâm.
Nhưng trước đó hắn thắng quá hèn hạ, bởi vậy nhìn hình dạng hắn hiện tại, chúng nhân đều khoái ý, cảm thấy giải hận.
– Bài vị đã định, lần này tam quốc tranh phách, Loạn Tinh Hoàng Triều thứ nhất, Bích Lạc Hoàng Triều thứ hai, Trụ Thiên Hoàng Triều thứ ba.
Thanh âm của Cửu Quận Vương ở trên đài cao vang lên, tuyên bố kết quả sau cùng.
Đám người Lăng Hàn, Diệp Thừa Vận đều được ca ngợi, theo thứ tự mỗi người nhận trăm khối Chân Nguyên Thạch, đây chính là một khoản tài phú không nhỏ, chỉ tranh tài một hồi mà thôi, có thể nói trọng thưởng.
Lăng Hàn đang muốn theo Tả Tướng ly khai, chỉ thấy một cung nữ đuổi theo, đầu tiên là vén áo thi lễ, sau đó nói:
– Phụng ý chỉ của Bệ Hạ, truyền Lăng Hàn diện thánh.
Tả Tướng hơi sửng sờ, vội cung kính nói:
– Tuân chỉ!
Hướng Thừa Duẫn đố kị muốn phát rồ, dân đen từ Tiểu Thế Giới mà đến này cư nhiên được Nữ Hoàng bệ hạ triệu kiến, này là vận khí như thế nào! Ngay cả hắn cũng chỉ là bởi vì theo Tả Tướng, mới có thể xa xa trông thấy nữ hoàng.
Này là kiêu ngạo thuộc về hắn, nhưng bây giờ thì sao, tiểu tử Phá Hư Cảnh kia cư nhiên có thể gần gũi tiếp xúc với Nữ Hoàng bệ hạ, trong nháy mắt đã đạp kiêu ngạo của hắn dưới chân.
Hắn hận, trước đây tại sao lại mang Lăng Hàn về, không bằng trực tiếp trấn giết, tùy tiện lập một hoàng đế bù nhìn không được sao.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










