[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 175 : Tin Tức Tốt Cùng Tin Tức Xấu (Thượng) (c871-c875)
❮ sautiếp ❯Chương 871: Tin Tức Tốt Cùng Tin Tức Xấu (Thượng)
Điều này làm cho hắn rất phiền muộn, làm tiểu tam đã đủ đáng thương, hiện tại lại lưu lạc thành tiểu tứ!
Vô sự có thể làm, chỉ có thể tu luyện.
Bốn huynh đệ Lăng Hàn quyết chí tự cường, bọn họ từng trải qua lực lượng to lớn, ở trước mặt lực lượng như vậy, ngay cả Thiên Đạo Chi Nhãn cũng chỉ có cúi đầu, để bọn họ cảm khái, cũng làm cho bọn họ bay lên đấu chí mãnh liệt.
Bọn họ muốn chúa tể vận mệnh của mình, mà muốn làm được điểm ấy, cần phải có thực lực mạnh mẽ.
Thời gian lặng yên trôi qua, lạ kỳ nhất là, Hải tộc lại không có động tĩnh, cũng không biết là không nhìn lục địa, hay đang đợi cái gì.
Có điều đừng nói, Ngao Kiếm kia tuy mạnh mẽ, nhưng chưa sánh bằng Mã Đa Bảo, chớ nói chi Mã Đa Bảo còn có quốc thế bổ trợ, vậy thì càng thêm đáng sợ.
Nửa năm sau, Lăng Hàn đột phá Phá Hư Cảnh.
Ầm ầm ầm, thiên địa lập tức phản ứng, có lôi vân dày đặc, chớp giật trắng lóa lấp lóe ở trong đó, bao hàm sát cơ đáng sợ.
Đặt chân Phá Hư Cảnh, cần qua thiên kiếp.
Nhân vật như vậy, chân chính nắm giữ thực lực uy hiếp vùng thế giới này, bởi vậy Thiên Địa sẽ hạn chế, chỉ có vượt qua thiên kiếp mới có thể thực sự trở thành Phá Hư Cảnh, bằng không, chỉ có một chữ… chết!
Điều này cũng chứng minh hàm lượng của Phá Hư Cảnh, ngay cả thiên địa cũng muốn thò một chân vào.
Lăng Hàn đứng ngạo nghễ ở trong trời đất, chịu đựng thiên kiếp oanh kích, thiên kiếp này hóa thành Cửu Thiên Thần Lôi, nhảy ra Ngũ hành, uy lực vô cùng.
Ầm ầm ầm, Thần Lôi này vô cùng đáng sợ, uy năng đạt đến Phá Hư Nhị Tinh!
Thông thường mà nói, vừa đột phá Phá Hư Cảnh có thể có bao nhiêu sức chiến đấu? Miễn cưỡng một tinh đã đáng quý, đương nhiên không thể ngang hàng Phá Hư Nhị Tinh, cũng may thiên kiếp kéo dài thời gian có hạn, chỉ có nửa ngày mà thôi, bằng không nếu phải chém thiên kiếp xuống mới có thể thông qua, vậy phỏng chừng Phá Hư Cảnh trên cõi đời này chỉ còn lại một phần vạn.
Đùng đùng đùng đùng, Thần Lôi đánh lên người Lăng Hàn, nhưng như hạt mưa đảo qua, hoàn toàn không có một chút ảnh hưởng.
Ở trong nháy mắt đặt chân Phá Hư Cảnh, thể phách của Lăng Hàn cũng vượt qua trân kim cấp mười, đạt đến cấp độ Thần thiết, như vậy Thần Lôi oanh kích hắn lại có uy hiếp gì?
Lăng Hàn trái lại thả lỏng người, lấy ra lực lượng thiên kiếp, tăng lên Lôi thể của hắn.
Lôi thể của hắn chỉ là tiểu thành, mà muốn đại thành, không chỉ cần lực lượng Lôi đình mạnh hơn, hơn nữa càng thêm thuần túy, bởi vậy tuyệt không phải luyện hóa chớp giật phổ thông là có thể làm được.
Thiên kiếp khẳng định có thể, đây được xưng là Thần Lôi a.
Thoải mái.
Lăng Hàn hấp thu lực lượng Lôi đình, Lôi Động Cửu Thiên lưu chuyển ở trong người, thay đổi thân thể của hắn, thẳng tiến về phía Lôi thể đại thành.
– Thực ước ao, tứ đệ dẫn đầu bước vào Phá Hư Cảnh, mà ta cách Thiên Nhân Cảnh còn kém một bước!
Mộ Dung Thanh lắc đầu nói, vừa cao hứng thay Lăng Hàn, lại vừa cảm thấy áp lực cực lớn.
Tốc độ tu luyện của hắn đã không chậm, nhưng tuyệt đối không thể so với Lăng Hàn.
Vũ Hoàng cười cợt nói:
– Tứ đệ là thiên tài chân chính, không chỉ thiên phú võ đạo tuyệt vời, còn tinh thông đan đạo và trận đạo, ngươi không cần đố kị, đàng hoàng tu luyện đi.
Phong Phá Vân cũng gật đầu nói:
– Thể phách của tứ đệ thực là đáng sợ, ở dưới Thần Lôi oanh kích không chỉ không tổn thương, còn có thể lấy cho bản thân sử dụng!
– Báo!
Chỉ thấy một tên binh lính chạy tới, quỳ xuống đất nói.
– Bẩm ba vị Vương gia, đặc sứ của Tử Nguyệt Hoàng Triều cầu kiến!
Lăng Hàn tắm rửa Thần Lôi, dáng người dong dỏng cao toả ra thần quang, như Thần linh hạ thế.
Với hắn mà nói, thiên kiếp chỉ là sân khấu đi ngang qua, thể phách mạnh mẽ để hắn hoàn toàn không nhìn oanh kích như vậy, xoa bóp cho hắn còn tạm được.
Lôi thể của hắn đang đi về phía đại thành, tiếp cận viên mãn, chí ít là viên mãn trong phạm vi Nhân đạo.
Có thể đến Thần giới sẽ mở ra hạn mức tối đa mới, ai biết chứ?
Nửa ngày sau, hắn ung dung vượt qua thiên kiếp, mà Lôi thể cũng đạt đến đại thành.
– Chúc mừng, chúc mừng, cuối cùng bước vào Phá Hư, miễn cưỡng thoát khỏi cấp độ phàm nhân.
Tiểu Tháp ở trong thức hải của hắn nói.
Lăng Hàn kinh ngạc:
– Ngươi cũng biết chúc mừng? Ngươi đổi tính rồi sao?
Tiểu Tháp hừ một tiếng nói:
– Ta có phải là nên phát ra một đạo Thần quang giết chết ngươi không?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Lúc này mới giống ngươi, ta tin tưởng!
Tiểu Tháp không khỏi phiền muộn, nó bình thường nói chuyện có cay nghiệt như vậy sao?
– Có điều, Phá Hư Cảnh mới thoát khỏi cấp độ phàm nhân? Còn là miễn cưỡng?
Lăng Hàn thuận miệng hỏi, không phải Sinh Hoa Cảnh liền vượt qua phàm tục sao?
Tiểu Tháp hừ một tiếng, trước tiên ngạo kiều một cái, mới nói:
– Ở tình huống bình thường, Phá Hư Cảnh liền có thể phá tan hư không, bước vào Thần giới, đây là ranh giới giữa Thần và phàm, vì lẽ đó, chỉ có đi đến một bước này mới có tư cách xưng là thoát khỏi phàm tục.
Lăng Hàn nha một hồi, hắn rốt cục bước vào một cảnh giới mới, đây là kinh nghiệm vượt qua kiếp trước, từ đây đường phía trước sẽ do chính hắn đi, không còn kinh nghiệm có thể noi theo.
– Có ba tin tức, một xấu hai tốt, ngươi muốn nghe tin nào trước?
Tiểu Tháp lại nói.
Lăng Hàn kinh ngạc:
– Ngày hôm nay ngươi thực là uống nhầm thuốc, còn có thể chơi trò đánh đố này? Vậy trước nghe tin tức xấu đi.
– Ngươi không bao giờ có thể tiếp tục sử dụng Hắc Tháp rót lực nữa.
Nếu Tiểu Tháp có thể trợn mắt, hiện tại tròng mắt khẳng định đã nhảy ra.
– Tại sao không được?
Lăng Hàn vô cùng khó chịu, đây chính là lá bài tẩy mạnh nhất của hắn, tuy mỗi cảnh giới chỉ có thể sử dụng một lần, nhưng có thể trở mình giết ngược a.
– Không được là không được, này vốn chỉ để ngươi có thể ở khi yếu ớt vượt qua cửa ải khó, không phải trở thành thủ đoạn cho ngươi ỷ lại.
Tiểu Tháp hừ một tiếng.
Cái này thật là một tin xấu!
Lăng Hàn thở dài nói:
– Vậy hai tin tức tốt là gì?
– Thứ nhất tầng thứ ba của Hắc Tháp mở ra.
Tiểu Tháp nói.
– Lực lượng Kim Chi Bản Nguyên?
Lăng Hàn lộ ra vẻ mừng rỡ, Hắc Tháp tổng cộng có tầng chín, nhưng hiện tại mới mở ra ba tầng, vậy còn lại đều phải lưu đến Thần giới mới mở ra sao?
– Không sai, bắt đầu từ bây giờ, hàng năm có thể cung cấp một cân Thần thiết, nhưng ngươi không dùng, vậy chất lượng của Thần thiết sẽ càng ngày càng cao.
Tiểu Tháp nói.
Thần thiết!
Một khi tiến vào Thần giới, ngay cả Tích Sinh Kiếm cũng rất nhanh sẽ trở nên ảm đạm phai mờ, chỉ có binh khí do Thần thiết chế tạo mới có thể phát huy uy lực.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 872: Tin Tức Tốt Cùng Tin Tức Xấu (Hạ)
– Làm sao phải tới một năm lâu như vậy?
– Đây là Thần thiết, hơn nữa trạng thái của ta vẫn không có khôi phục, một năm có thể cho ngươi một cân đã không tệ rồi.
Tiểu Tháp hừ hừ nói.
Lăng Hàn gật đầu, cười nói:
– Cái này miễn cưỡng xem như là một tin tức tốt, như vậy thứ hai là gì?
– Ngươi có thể tu luyện tầng thứ hai của Bất Diệt Thiên Kinh.
Tiểu Tháp nói.
Lăng Hàn sững sờ, một lát sau mới nói:
– Ngươi xác định đây là một tin tức tốt? Phải biết, tầng thứ nhất ta dùng vạn năm mới lĩnh ngộ, tầng thứ hai phải bao lâu, một triệu năm sao?
Tiểu Tháp xì một tiếng nói:
– Tầng thứ nhất không phải rèn luyện thể phách đơn giản, mà ẩn chứa quy tắc chung của ba tầng công pháp đầu, chỉ là ngươi không có học công pháp tầng thứ hai, nên hồn nhiên không biết kỳ thực mình nắm giữ nhiều thứ hơn.
Lúc này Lăng Hàn mới thở phào nhẹ nhõm nói:
– Ý của ngươi là, ta có thể rất nhanh nắm giữ công pháp tầng thứ hai?
– Ta không có nói.
Tiểu Tháp lay động, như lắc đầu.
– Nếu như ngươi trời sinh đần độn, vậy tiêu tốn mười ngàn năm cũng không lĩnh ngộ là chuyện rất bình thường.
Lăng Hàn không cho rằng ngang ngược, trái lại nở nụ cười nói:
– Đây mới là Tiểu Tháp của ta, cảm giác quen thuộc hơn nhiều.
Tiểu Tháp có chút phát điên, tiểu tử này trời sinh tiện cốt sao, thật giống như hảo ngôn hảo ngữ sẽ làm hắn không thoải mái.
Nó hừ một tiếng nói:
– Công pháp tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh tu thể phách, tầng thứ hai tu Thần Hồn, công pháp ở đây, chính ngươi tìm hiểu đi!
Nó khe khẽ rung lên, trong Hắc Tháp lưu chuyển ra vô số ký tự màu vàng, phun trào ở trong thức hải của Lăng Hàn.
Nghiêm chỉnh mà nói, đây cũng không phải chữ, chí ít Lăng Hàn hoàn toàn không biết, nhưng cũng không trở ngại hắn tìm hiểu ý nghĩa trong đó.
Cái này vượt qua cấp độ ngôn ngữ, văn tự, mà thẳng tới bản chất.
Hắn nguyên bản còn muốn hỏi tầng thứ ba tu cái gì, nhưng sự chú ý lập tức bị những ký tự màu vàng này hấp dẫn, không khỏi thần du trong đó, phỏng đoán hàm nghĩa.
Tầng thứ hai Bất Diệt Thiên Kinh tu Thần Hồn.
Thần Hồn của sinh linh là vô cùng yếu đuối, như Lăng Hàn, cho dù hiện tại bước vào Phá Hư Cảnh, nhưng nếu như gặp phải Kiếm Vương, đối phương lấy Kiếm Tâm Thông Minh ám sát, vậy thân thể của Lăng Hàn không việc gì, nhưng Thần Hồn có khả năng bị chém xuống.
Muốn đối kháng cũng rất đơn giản, kéo dài khoảng cách liền có thể, hoặc đồng dạng lấy võ đạo chi tâm đối kháng, vậy thì là Thần Hồn giao chiến, càng thêm hung hiểm, nếu như ai thất bại, vậy Thần Hồn sẽ bị chém, thân thể chỉ còn lại xác không, chậm rãi mục nát, hoặc một số năm sau súc tích ra một linh hồn mới.
Như Lăng Hàn hiện tại, thể phách đạt đến cấp bậc Thần thiết, vậy ở Hạ giới khẳng định là không hư bất hủ, Thần Hồn diệt rất có khả năng tích súc ra một tân linh hồn, nhưng này đã không phải hắn.
Nhưng nếu tu luyện công pháp tầng thứ hai của Bất Diệt Thiên Kinh, Thần Hồn của hắn sẽ được tăng cường, cuối cùng Thần Hồn vững chắc có thể so với thể phách, không chỉ có thể ly thể, dù chịu đựng xung kích mạnh mẽ đến đâu cũng không hư.
Thậm chí, nhất niệm liền có thể sống lại!
Chỉ có thân thể bất diệt há có thể xem như là bất diệt chân chính?
Lăng Hàn vui mừng khôn nguôi, không khỏi phỏng đoán, khi hắn có chút lĩnh ngộ, đột nhiên dừng lại, đã là mười ngày sau.
Hắn từ giữa bầu trời bay xuống, chỉ thấy đám người Phong Phá Vân đều ở phía dưới chờ mình.
– Tứ đệ, có phải đột phá thì gặp phải phiền toái, bị nội thương không?
Đám người Phong Phá Vân đều tiến lên đón, thân thiết hỏi.
Lăng Hàn lộ ra vẻ không tiện nói:
– Để ba vị huynh trưởng lo lắng, ta không có chuyện gì, chỉ là chợt có lĩnh ngộ, cho nên mới lập tức phỏng đoán.
– Như vậy là tốt rồi!
Đám người Phong Phá Vân đều gật đầu.
– Đúng rồi, Tử Nguyệt Hoàng Triều phái đặc sứ tới.
Vũ Hoàng đột nhiên vỗ đầu, nhớ tới một chuyện.
– Chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Mã Đa Bảo muốn khai thiên, đặc biệt mời chúng ta đi xem lễ.
Phong Phá Vân cười nói.
Lăng Hàn nghĩ nghĩ, xác thực, kỳ hạn một năm đã đến.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đám người Hổ Nữu, cha mẹ rời đi cũng đã nửa năm, mà nửa năm này hắn vẫn dùng tu luyện đến chiếm cứ tất cả thời gian, không suy nghĩ người thân và hồng nhan, nhưng hiện tại đột nhiên bị nhớ nhung tràn ngập, để hắn hận không thể lập tức xông lên Thần giới.
– Tốt lắm, chúng ta thu thập một chút, chạy đi xem lễ a.
Lăng Hàn cười nói.
– Tốt nhất là mập mạp chết bầm này ra lực, chúng ta cũng có thể thơm lây.
Ba người Phong Phá Vân đều cười to, chuyện khai thiên quá trọng đại, hơn nữa một ngày không có khai thiên tiến vào Thần giới, vậy sẽ phải một ngày lo lắng Ngũ Tông chơi âm mưu gì, đây thực sự là tra tấn.
Hơn nữa, Hải tộc cũng không thể khinh thường, bọn họ tự nhiên không thể trơ mắt nhìn Hằng Thiên Đại Lục thoát ly khống chế.
Con thỏ, Thạch Linh, Tầm Kim Thử, Hách Liên Thiên Vân đều tới, lại thêm đám đại tướng Quảng Nguyên, Tàn Dạ,…. một nhóm gần năm mươi người, xuất phát về phía Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Khai thiên, đây là tráng cử to lớn nhất của Tiểu Thế Giới.
Lăng Hàn thu tất cả mọi người vào trong Hắc Tháp ngoại trừ Phong Phá Vân, Hách Liên Thiên Vân, sau đó chạy đi nhanh như chớp.
Tốc độ của Phá Hư Cảnh đương nhiên là nhanh nhất thiên hạ.
Hách Liên Thiên Vân tiến vào Phá Hư Cảnh sớm hơn Lăng Hàn nửa tháng, có Hắc Tháp cung cấp linh dược hầu như không hạn chế, hắn lại không có bình cảnh, ăn bao nhiêu linh dược liền có thể tăng lên bao nhiêu tu vi, tự nhiên nhanh vô cùng.
– Tuy hiện tại ta chỉ là Phá Hư tầng một, nhưng sức chiến đấu có thể ngang hàng mười tinh, lại thêm quốc thế gia trì, sức chiến đấu có thể đạt tới mười tám tinh.
Lăng Hàn vừa chạy vội, vừa kiểm tra thực lực của mình.
– Có điều, quốc thế bổ trợ sức chiến đấu quả nhiên không phải phép cộng đơn giản, bằng không hiện tại cực hạn của ta phải đạt đến mười chín tinh, thậm chí hai mươi tinh.
– Cảnh giới càng cao, lực lượng tăng lên sẽ càng yếu, chuyện này rất tự nhiên.
Thật giống như thời điểm ta vẫn là Thiên Nhân Cảnh, sức chiến đấu của bản thân so với quốc thế là bé nhỏ không đáng kể.
– Phá Hư Cảnh một tinh một thiên địa, chiếu theo như vậy, nếu sức chiến đấu của ta đạt đến hai mươi tinh, thì lấy quốc thế hiện tại mà nói, tăng lên e chỉ nhiều nhất hai tinh.
– Nhưng tăng lên trên cực hạn, thì một tinh cũng cực kỳ đáng sợ, đó là bản chất thay đổi.
Sau ba ngày, bọn họ tiến vào Trung Châu, cũng tiến vào địa bàn của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 873: Xem Lễ
Nhất thời, Lăng Hàn và Phong Phá Vân đều mất đi quốc thế gia trì, bỗng nhiên mất đi lực lượng to lớn, để bọn họ có loại thất lạc không tên.
Lăng Hàn không thích ứng, sau đó đột nhiên tỉnh ngộ nói:
– Quốc thế đúng là thứ tốt, nhưng chỉ có thể coi như phụ trợ, ngàn vạn lần không thể nuôi thành ỷ lại!
Phong Phá Vân cũng nghiêm nghị gật đầu.
Võ giả theo đuổi chung quy là bản thân mạnh mẽ, ngươi quá ỷ lại quốc thế, vậy nếu quốc thế không còn thì sao?
Ba người một đường đi tới Hoàng Đô, lúc này mới dừng lại ở ngoài thành, thả người trong Hắc Tháp ra, sau đó trình lên quốc thư, đi lễ tiết ngoại giao chính thức.
Mã Đa Bảo phái Thiên Tinh Vương, nghênh đón người của Đại Lăng Triều vào hoàng cung.
– Chúc mừng Đại Lăng Vương, cuối cùng bước vào Phá Hư!
Thiên Tinh Vương cười nói với Lăng Hàn, nhớ tới lần thứ nhất gặp Lăng Hàn, thực lực của đối phương hắn căn bản khinh thường nhìn, nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy liền ngang hàng với hắn.
Đương nhiên, hắn tràn ngập tự tin với sức chiến đấu của mình, tin tưởng Lăng Hàn muốn chân chính đứng ngang hàng với hắn, vậy ít nhất còn cần hơn trăm năm đánh bóng cảnh giới.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Từ biệt nửa năm, phong thái của Thiên Tinh Vương vẫn như xưa.
Nói lời khách sáo xong, bọn họ đồng thời tiến vào hoàng cung.
Khai thiên định ở ba ngày sau.
Lúc này, vô số hào môn của Trung Châu từ mỗi địa phương tràn tới, lấy có tư cách tiến vào hoàng cung mà kiêu ngạo.
Hiện tại Tử Nguyệt Hoàng Triều quá thịnh, một trận chiến với Thiên Kiếm Tông, Ngũ Tông thất bại thảm hại, cũng thành tựu thanh danh vô địch cho Mã Đa Bảo.
Sát trận thứ nhất thiên hạ, sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh!
Bởi vậy, không ít nữ tử nghe nói Mã Đa Bảo vẫn không có hoàng hậu tần phi, thì đều rục rà rục rịch, muốn bắt lấy vị trí cao quý nhất của Hằng Thiên Đại Lục, một bước lên trời.
Mã Đa Bảo đang làm chuẩn bị cuối cùng, mấy ngày nay ai cũng không gặp, thanh tâm an thần, điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất.
Lăng Hàn tự nhiên lý giải, đổi thành hắn cũng sẽ như vậy, dù sao đây là tráng cử “trước nay chưa từng có”, ngoại trừ Lăng Hàn ra, cũng không ai biết Hằng Thiên Đại Lục đã trải qua một lần khai thiên, chuyện này quá không thể tưởng tượng nổi, ngay cả đại năng Thần giới cũng không cách nào làm được, Hạ giới vậy thì càng không cách nào tưởng tượng.
Đám người Lăng Hàn được sắp xếp ở một biệt viện tao nhã, Thiên Tinh Vương lưu lại vài câu liền cáo từ rời đi.
Dù sao hiện tại tân khách thực quá nhiều, Thất Vương cũng bận bịu đến chóng mặt.
Nhưng sáu Vương khác vẫn phân biệt tới đây thăm hỏi một chuyến, cùng Lăng Hàn ôn chuyện, dù sao mọi người sóng vai chiến đấu qua.
Hơn nữa Lăng Hàn rất được Mã Đa Bảo thưởng thức.
Sau ba ngày, bọn họ được mời ra ngoài, đi tới Khai Thiên đài đã sớm thiết kế tốt.
Nơi này như đấu thú tràng vậy, bốn phía bày ghế đá, nhưng trung gian trống không, bày một cái búa lớn sáng lấp lóa.
Sơn Hà Phủ!
Lát nữa, Mã Đa Bảo sẽ cầm lấy Sơn Hà Phủ khai thiên, mà mọi người là ngồi xem lễ.
Lăng Hàn cùng hơn năm mươi người được một tên thị vệ dẫn dắt, bước về tầng cao nhất của Khai Thiên đài, đây là vị trí tôn quý nhất, Mã Đa Bảo để cho Lăng Hàn, không ai có thể đặt ngang hàng với hắn.
Thất Vương thì đi dạo ở bốn phía Khai Thiên đài, ngày hôm nay là ngày quan trọng nhất của Tử Nguyệt Hoàng Triều, phải đề phòng Ngũ Tông, Thiên Thi Tông hoặc Hải tộc tới quấy rối.
– Này, các ngươi nhường đường một chút!
Bởi vì phải cố gắng sắp xếp vị trí, nên lối đi nơi này rất hẹp, như trường hợp bây giờ, ai dám phi hành ở trên bầu trời? Đây là đại bất kính! Bởi vậy, ở trên lối đi, hai bầy người rất dễ dàng phát sinh chen lấn.
Nếu như chỉ là hai người, vậy lẫn nhau nhường một chút liền xong, nhưng mấy chục người, vậy dù muốn nhường cũng phải trì hoãn thời gian rất lâu.
Then chốt là, võ giả đều sĩ diện, vì sao là ta nhường ngươi, mà không phải ngươi nhường ta?
Hiện tại đám người Lăng Hàn bị một đám người khác lấp kín, người phía bên kia cũng không ít, khoảng hai mươi, tất cả đều là người trẻ tuổi, mỗi người đều mang theo ngạo khí ngông cuồng tự đại.
Cái này rất tự nhiên, bọn họ là người của Liễu gia nha!
Liễu gia có thể nói là khai sáng một huy hoàng, Lão tổ gia tộc ở bốn năm trước đột phá Phá Hư Cảnh, trở thành một trong những người mạnh nhất Hằng Thiên Đại Lục.
Ở hậu bối Liễu gia xem ra, Lão tổ gia tộc là thiên hạ thứ nhất cao thủ, để bọn họ hoàn toàn có thể nghênh ngang mà đi.
Tới nơi này xem lễ, con mẹ nó cũng là cho Tử Nguyệt Hoàng Triều mặt mũi có được hay không?
Hiện tại lại có người dám cướp đường với bọn hắn, đây là sống thiếu kiên nhẫn sao?
– Ngay cả đường của chúng ta cũng dám cướp, các ngươi là món đồ gì?
– Nhanh quỳ xuống, nhìn các ngươi liền phiền!
Đám thiếu niên kia bắt đầu quát mắng, mặt đầy ngạo nhiên.
Trước đó thời điểm Lão tổ là Thiên Nhân Cảnh, bọn họ đã đủ hung hăng, hiện tại tự nhiên càng thêm trắng trợn không kiêng dè.
– Lớn mật!
Đám người Tàn Dạ dồn dập rút binh khí, dám bất kính với Vương của bọn họ, muốn chết!
Nhưng Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngày hôm nay là ngày vui của Mã huynh, không nên động võ.
– Vâng!
Tất cả mọi người nghiêm khắc tuân theo.
– Coi như ngươi thức thời!
Người trẻ tuổi của Liễu gia đều cười ha ha, mà được Lăng Hàn nhường như thế, bọn họ ngược lại cũng không còn ý nghĩ để đám người Lăng Hàn quỳ xuống, mà nghênh ngang rời đi, đi tới ghế chỉ định của bọn họ.
Một đường đi tới, bọn họ còn đang nói chuyện vừa rồi, vô cùng phấn khởi, chỉ cảm thấy Lão tổ gia tộc quả nhiên trâu bò, bọn họ còn chưa báo ra gia tộc, đối phương cũng đã kinh sợ.
– Chuyện gì xảy ra?
Liễu gia lão tổ và đại nhân vật của gia tộc đã sớm ngồi vào chỗ của mình, chỉ là những hậu bối này ngồi không yên, thấy chỗ nào xuất hiện mỹ nữ liền muốn đi đến gần một chút.
Những người trẻ tuổi kia cười vui vẻ nói chuyện, tự nhiên rất xem thường đám người Lăng Hàn.
Liễu gia lão tổ lơ đãng quay đầu nhìn lại, da mặt không khỏi co giật, lập tức trở nên nghiêm nghị nói:
– Các ngươi nói đám người kia, là bọn họ sao?
Hắn chỉ vào đám người Lăng Hàn nói.
– Bẩm lão tổ, chính là bọn họ.
Những người trẻ tuổi kia dồn dập gật đầu.
– Lão… lão phu muốn đánh chết các ngươi!
Liễu gia lão tổ một hơi suýt chút nữa không thuận, nhất thời quất đám hậu bối.
Người khác không biết, nhưng Phong Phá Vân là cường giả tán tu Phá Hư Cảnh, Liễu gia lão tổ sẽ không biết sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 874: Doạ Thảm Thương
Truyền thuyết liên quan tới vị này có không ít, hơn nữa, Phong Phá Vân còn tu ra Kiếm Tâm, có uy danh cùng cấp vô địch! Đừng nói Liễu gia lão tổ chỉ vừa bước vào Phá Hư Cảnh, coi như đồng dạng là Phá Hư tầng năm, hắn cũng tự nhận không thể là đối thủ của Phong Phá Vân.
Hơn nữa… đối phương tổng cộng có mấy Phá Hư Cảnh?
Một, hai, ba, bốn!
Ba người, còn một con rối Thạch đầu to lớn.
Các ngươi là ăn gan Chân Long sao, cái này không phải tìm lý do cho Liễu gia diệt tộc sao?
Đùng đùng đùng… Liễu gia lão tổ đánh những người trẻ tuổi này một trận, để những người này hoàn toàn không hiểu ra sao.
Cho đến khi đánh những người này thương tích đầy mình, Liễu gia lão tổ mới ngừng lại nói:
– Không cho chữa thương, theo lão phu đi xin lỗi!
– A?
Lúc này những người trẻ tuổi kia mới biết, Lão tổ lại bởi vì đám người Lăng Hàn mà đánh mình, điều này làm cho bọn họ không rõ.
Bình thường bọn họ không phải không có hung hăng qua, sự tình so với chuyện này càng khuếch đại, càng bá đạo cũng từng làm vô số, nhưng người trong nhà có ai trách một câu? Hiện tại bọn hắn không chỉ bị quất một trận, lại còn phải đi xin lỗi?
Cái này cái này… những người này là ai a!
Ngươi muốn nói bọn họ trâu bò, thì sao vừa nãy đều kinh sợ, rõ ràng là sợ Liễu gia a.
– Lão tổ, tại sao?
Có người hỏi, hắn là hậu đại mà Liễu gia lão tổ thích nhất, cũng chỉ có hắn mới dám vào lúc này đặt câu hỏi.
Những người khác cũng nín thở ngưng thần, muốn biết đáp án, nếu không thì quá oan.
– Các ngươi cho rằng lão phu đột phá Phá Hư Cảnh, liền vô địch thiên hạ?
Liễu gia lão tổ hừ một tiếng nói.
– Trong đám người mới vừa bị các ngươi ‘bắt nạt’ kia, có bốn Phá Hư Cảnh, mà trong đó có ít nhất một vị, muốn đánh bại lão phu chỉ cần một chiêu!
Phốc!
Những người trẻ tuổi kia giật mình phun ra ngoài, sao có thể có chuyện đó! Ở trong mắt bọn họ, Lão tổ là vô địch, dù cho kém một chút, nhưng chí ít cũng là bất bại.
Phá Hư Cảnh, đứng ở đỉnh thế giới, căn bản không cần e ngại bất luận người nào.
Trong lòng Liễu gia lão tổ thở dài, nếu như hắn không có ràng buộc, vậy xác thực ai cũng không cần sợ, Phá Hư Cảnh muốn chạy còn không đơn giản sao? Nhưng bây giờ thì sao, hắn có gia có nghiệp có đời sau, nhưng Phong Phá Vân là người cô đơn, hắn có thể không cúi đầu sao?
Hắn chờ đợi, chờ đám người Lăng Hàn ngồi xuống, sẽ lập tức dẫn người tới xin lỗi.
Người của Liễu gia đều nhìn, dồn dập lộ ra vẻ khiếp sợ, bởi vì vị trí của đám người Lăng Hàn vượt xa bọn họ, đi tới chỗ cao nhất của Khai Thiên đài, có thể xem toàn trường.
Cái này!
Vị trí là không thể ngồi loạn, mỗi thế lực ngồi ở nơi nào đều có suy tính, đây là một loại tán thành của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Mà trong thiên hạ, ai dám có dị nghị với Tử Nguyệt Hoàng Triều, ngươi dám kháng nghị một vị cường giả có sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh sao?
Dưới Lăng Hàn, trống không rất nhiều vị trí, đây là một loại thái độ của Tử Nguyệt Hoàng Triều, không có bất kỳ thế lực nào có thể đứng ngang hàng với Đại Lăng Triều, thậm chí thấp hơn một bậc cũng không có, mà là chênh lệch vài đẳng cấp.
Thấy cảnh này, đừng nói người trẻ tuổi của Liễu gia không phục, ngay cả Liễu gia lão tổ cũng có chút không thích.
Hắn thừa nhận mình không phải đối thủ của Phong Phá Vân, nhưng mọi người đều là Phá Hư, hắn cũng chỉ hơi kém, ở trên cấp độ là tương đồng.
Hiện tại hai người không chỉ không đứng ngang hàng, lại còn chênh lệch vài cấp, đây cũng quá coi thường hắn đi?
Không chỉ hắn, những người khác cũng phát hiện.
Cho dù là ở Trung Châu cũng không có mấy Phá Hư Cảnh, trừ Ngũ Tông, cũng chỉ có Linh Bảo Các, Đan Sư hiệp hội, Hàn Phong Hội và một ít thế lực nắm giữ cường giả cấp số này, nhưng dù sao cũng có.
Hiện tại bọn hắn đều thấp hơn Lăng Hàn vài cấp, ở nơi này ngước nhìn, thật giống như mình là thần tử, điều này làm cho trong lòng bọn họ khó chịu.
Liễu gia lão tổ nhất thời bỏ đi ý nghĩ xin lỗi, ở trong lòng nói:
– Khà khà, cây to đón gió, có rất nhiều cường giả ra tay, lão phu cũng có thể yên lặng xem kỳ biến, nếu bọn họ bị đánh rơi xuống, vậy dĩ nhiên sẽ không có mặt mũi tìm bổn gia phiền phức.
Phàm là thế lực có Phá Hư Cảnh đều không phục.
Dựa vào cái gì các ngươi có thể cao cao tại thượng?
Phong Phá Vân xác thực rất mạnh, nhưng không có mạnh mức độ như thế!
– Khà khà khà, có chút vị trí phía dưới là một ngọn núi lửa, không phải ai cũng có tư cách ngồi ở chỗ đó, bằng không một khi núi lửa bạo phát, thì sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi!
Có một tên Phá Hư Cảnh đi tới đài cao, cười lạnh nói.
Đây là một tên Phá Hư Cảnh lâu năm, thành danh chí ít năm sáu trăm năm, bây giờ đã là Phá Hư tầng tám, nhưng tuổi tác quá lớn, lúc này khí huyết suy yếu, kỳ thực sức chiến đấu không đạt tới tám tinh.
Nhưng chỉ từ tư cách mà nói, hắn thực rất cao, có thể tính tư cách lão.
Vì lẽ đó hắn không phục, lão tử đức cao vọng trọng, lại phải ngồi ở dưới các ngươi, các ngươi có tư cách như vậy sao?
Cường giả này họ Mãng, gọi Mãn Kinh Nghĩa, bây giờ đã hơn ngàn tuổi, thọ nguyên còn không đủ mười năm, bởi vậy hắn cũng ít đi rất nhiều kiêng kỵ, gặp phải đối thủ mạnh hơn cũng có thể bày biện ra một bộ cùng lắm ta và ngươi đồng quy vu tận.
Càng già, hắn càng lưu ý hư danh, cái gọi là hổ chết để da không phải sao?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Không có chuyện gì, ta trấn được!
– Ngươi chắc chắn chứ?
Mãn Kinh Nghĩa nhíu mày.
– Khà khà, Mãn lão muốn quyết tâm!
– Tuy lão gia hoả này khí huyết suy yếu, nhưng dù sao cảnh giới bày biện ở đó, Phá Hư tầng tám, người cảnh giới cao hơn hắn thực có thể đếm được trên đầu ngón tay!
– Thiêu đốt khí huyết chiến một trận, Mãn lão vẫn có thể phát huy ra sức chiến đấu tám tinh, đây là sức chiến đấu mạnh nhất trên đời này.
Tất cả mọi người gật đầu, đừng tưởng sức chiến đấu Phá Hư cửu tinh trở lên rất nhiều, ở Phá Hư Cảnh muốn vượt cấp chiến đấu quá khó khăn, mới có câu một tinh một thiên địa, mạnh như đám người Kiếm Vương cũng chỉ có thể vượt qua ba, bốn tinh chiến đấu mà thôi.
Cho rằng trên đời này người người đều là thiên tài như vậy sao?
– Xác định!
Lăng Hàn cười nói.
Mãn Kinh Nghĩa nhấc tay lên nói:
– Vậy tiếp lão phu một chiêu được không?
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Tốt, vậy thì mời chỉ giáo một phen.
Giữa bầu trời, Thất Vương đều nhìn tới.
– Có cần giúp một tay hay không?
Nghĩa Sơn Vương nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 875: Thể Phách Vô Địch
Thiên Tinh Vương lắc đầu:
– Có thể được bệ hạ đánh giá cao, cho dù thực lực người này không thể so với chúng ta, nhưng cũng không phải mặt hàng này có thể đánh bại.
Hơn nữa, thể phách của hắn giống bệ hạ, dù mặc cho lão già kia oanh kích thì đã làm sao?
– Cũng đúng!
Lục Vương khác đều gật đầu, bỏ đi ý nghĩ ra tay giúp đỡ.
Mãn Kinh Nghĩa hơi kinh ngạc, người trẻ tuổi này thật là nghé con mới sinh, cho rằng xông lên Phá Hư Cảnh liền vô địch thiên hạ sao? Hừ, ngày hôm nay liền cho hắn biết, gừng càng già càng cay!
Hắn vọt người vào không nói:
– Vậy thì đến chiến một trận đi!
Hắn lại cuồng cũng không dám phá hoại Khai Thiên đài, không nói Mã Đa Bảo, Thất Vương tùy tiện ra một người liền có thể trừng trị hắn.
Ông lão sĩ diện như thế, đương nhiên càng không muốn bị oanh thất bại ở trước mặt mọi người.
– Muốn đánh! Muốn đánh!
Người Liễu gia nhìn mà hưng phấn, bọn họ tự nhiên hi vọng Lăng Hàn bị đánh bại.
Lăng Hàn tùy ý nở nụ cười, đạp không mà đi, giữa bầu trời thật giống có một loạt bậc thang không nhìn thấy, để hắn từng bước đăng lâm, đi tới trời cao.
– Nể tình các hạ lớn tuổi, liền nhường ngươi ba chiêu.
Hắn ngoắc ngoắc ngón tay.
– Cuồng ngạo!
Mãn Kinh Nghĩa tức giận đến tóc trắng bay múa, hắn bắt đầu thiêu đốt khí huyết, quyết định óng ánh chiến một trận, muốn trong nháy mắt đánh bại người trẻ tuổi không biết khiêm tốn này, tuy ngươi trẻ tuổi như thế liền tiến vào Phá Hư Cảnh xác thực rất lợi hại, nhưng nên biết nhân ngoại hữu nhân a!
Oanh, khí thế của hắn không ngừng tăng cường, đạt đến sức chiến đấu Phá Hư tám tinh, tương xứng cảnh giới.
– Trấn áp cho lão phu!
Hắn phi thân mà ra, trấn áp tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn không né không tránh, mặc cho đối phương oanh đến.
Đùng, nhất thời hắn bị một chưởng vỗ lên ngực.
Tê, này cũng dám nói nhường ba chiêu?
Khóe miệng của tất cả mọi người co giật, quả thực không thể tin được con mắt của mình.
Cái gọi là nhường mấy chiêu, đó chỉ là không chủ động hoàn thủ, nên chặn vẫn phải chặn, nên trốn vẫn phải trốn, tuyệt không phải không né không tránh không chống đỡ, lấy thân ngạnh kháng a!
Phá Hư Cảnh không chết, đó là bởi vì chỉ cần Phá Hư Cảnh muốn chạy trốn thì căn bản không có người theo kịp, nhưng ngươi xằng bậy như thế, vậy Phá Hư Cảnh cũng có thể bị chết rất nhanh.
Một chiêu miểu sát, tuyệt đối!
– A…
Nhưng Mãn Kinh Nghĩa lại kêu thảm thiết, hai cánh tay rung động, hiện ra vặn vẹo khó mà tin nổi, đó là xương trật khớp.
Cái gì!
Mọi người hầu như không thể tin được con mắt của mình, ngươi con mẹ nó oanh người ta một chưởng, nhưng kết quả cánh tay của mình gãy lìa, đây là cái đạo lý gì?
Đùng đùng, Mãn Kinh Nghĩa chấn động nguyên lực, chỉnh xương trật khớp về vị trí, da mặt hắn co rúm, trên mặt tất cả đều là vẻ không thể tin tưởng, sao có thể có chuyện đó, đối phương bị hắn đánh một chưởng, nhưng không chỉ đánh rắm không có, còn để cho mình trật khớp.
Sức phòng ngự này… nghịch thiên rồi!
– Còn hai chiêu.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Toàn trường yên lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng hít thở trầm trọng, còn có một câu nói này của Lăng Hàn vang vọng.
Ngay cả Thất Vương cũng kinh hãi không tên.
– Thể phách của tiểu tử này lại trở nên mạnh mẽ.
– Trước chính là trân kim cấp mười, vậy bây giờ chẳng phải là bước vào Thần thiết?
– Ta sát, trong thiên địa này còn có ai có thể giết hắn?
– Đừng nói giết, có người tổn thương được hay không còn chưa biết?
Mãn Kinh Nghĩa mặt đầy cay đắng, coi như hắn có thể chiến thắng Lăng Hàn thì đã làm sao, nào có chút xíu hào quang! Tại sao có thể có biến thái như thế? Chẳng trách đối phương sẽ được Tử Nguyệt Hoàng Triều sắp ở tầng cao nhất, chỉ nhìn sức phòng ngự thì có ai dám không phục?
Hắn hít một hơi thật sâu, hiện tại nào có đường lui, hắn chỉ có thể hi vọng sức phòng ngự của Lăng Hàn không thể luôn trâu bò như thế, để hắn thoáng hòa nhau một điểm, lưu chút mặt mũi.
Đầy đủ súc tích ba cái hô hấp, hắn đánh ra một đại chiêu.
– Thương Thủy Giang Hà, phá huỷ vạn dặm!
Oanh, hắn xúc động thiên địa Thủy nguyên, hóa thành một Hắc Hà xung kích về phía Lăng Hàn.
Mỗi một giọt nước đều do nguyên lực thuần túy ngưng tụ thành, nặng như sơn nhạc, nếu Hắc Hà đánh trúng, vậy cho dù là Phá Hư tầng chín cũng bị trực tiếp đánh giết.
Lăng Hàn vẫn chắp tay đứng ở trên không trung, không hề có ý né tránh.
– Này này này, một chiêu này cũng không ngạnh kháng sao?
Thông Dương Vương hít vào một ngụm khí lạnh, sức chiến đấu của hắn tuyệt đối thuấn sát Mãn Kinh Nghĩa, nhưng tuyệt đối không dám dửng dưng ngạnh kháng một đại chiêu của đối phương.
– Có phòng ngự cấp bậc Thần thiết, chính là tùy hứng như thế a!
Thiên Tinh Vương than thở, thể phách quá khó tu, tuy bọn họ cũng có một chút thành tựu, nhưng chỉ đạt đến Thiên Nhân Cảnh, bước cuối cùng căn bản vô pháp vượt qua.
Oanh, Hắc Hà đánh tới, nặng nề đánh lên người Lăng Hàn, trong nháy mắt nhấn chìm hắn.
Trong tiếng vang trầm trọng, Hắc Hà khuynh xuống, xung kích về phía Khai Thiên đài, doạ cho vô số người sợ hãi.
Phá Hư Cảnh, hơn nữa là đại chiêu của Phá Hư tầng tám, dù cho đại bộ phận Phá Hư Cảnh đón đỡ cũng chỉ có bị thuấn sát.
– Ta đến!
Thân hình của Hỏa Diễm Vương lóe lên, đã xuất hiện ở trước Hắc Hà.
Hắn đưa tay ra, oanh, hỏa diễm bốc lên, trong nháy mắt liền đốt Hắc Hà thành tro tàn.
Hắn vốn là Phá Hư mười lăm tinh, bây giờ còn có quốc thế gia trì, sức chiến đấu bay thẳng mười tám tinh, muốn hóa giải đại chiêu của Phá Hư tám tinh tự nhiên là sự tình dễ dàng.
Tai nạn hóa giải, lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, bọn họ không có đem sự chú ý đặt ở trên người Hỏa Diễm Vương, đối phương có thể hung hăng như vậy tự nhiên ở trong dự liệu.
Then chốt là Lăng Hàn, ngạnh kháng một chiêu này là bị trọng thương, hay vẫn như trước, không mất một sợi tóc?
Hắc Hà tan hết, chỉ thấy Lăng Hàn ngạo nhiên mà đứng, khí huyết cả người trùng thiên, như một hỏa lò.
Chuyện này… biến thái a!
Liễu gia lão tổ lạnh run, không được không được, phải lập tức nhận lỗi với Lăng Hàn, người như vậy thật đáng sợ, nếu như bị ghi hận, vậy Liễu gia tuyệt đối sẽ xong đời.
Không nói cái khác, chỉ nói sống lâu, hắn cũng không phải đối thủ của Lăng Hàn.
– Còn một chiêu.
Lăng Hàn cười nói, trung khí mười phần.
Lúc này mọi người mới chợt hiểu, không phải Lăng Hàn cuồng ngạo, mà là hắn xác thực quá mạnh mẽ, lấy thể phách như vậy, đừng nói nhường ba chiêu, dù nhường ba trăm chiêu thì đã làm sao?
Mãn Kinh Nghĩa không còn ý nghĩ, hắn đã ra đại chiêu mạnh nhất, tuy ngay cả một sợi tóc của Lăng Hàn cũng tổn thương không được, như vậy đánh tiếp một chiêu lại có thể tạo được tác dụng gì chứ?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










