[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 174 : Ma Phó (c866-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 866: Ma Phó
– Đại ca!
Lăng Hàn kinh hỉ, lập tức tiến lên nghênh tiếp.
Đúng là Phong Phá Vân!
Mấy năm không gặp, Phong Phá Vân đã từ Phá Hư tầng ba bước vào Phá Hư tầng năm, tiến bộ như vậy thật rất lớn.
Nghĩ đến hẳn là hắn tu ra Kiếm Tâm Thông Minh, có thể chém ma chướng, cảnh giới tăng lên liền trở nên tương đối dễ dàng.
Đây tuyệt đối là một đại giúp đỡ, tuy Phong Phá Vân vẫn không có đạt đến Phá Hư tầng chín, nhưng tu ra Kiếm Tâm Thông Minh, đối với những Ma vật này sẽ có lực sát thương rất lớn.
– Nhị đệ, đã lâu không gặp, tu vi của ngươi tăng lên thật là làm cho ta khiếp sợ!
Phong Phá Vân cười to nói, lúc trước Lăng Hàn mới chỉ là Sinh Hoa Cảnh mà thôi, bây giờ, đã sắp bước vào Phá Hư.
Lăng Hàn cười nói:
– Đại ca, ngươi tạm thời về triều ta, ta phong ngươi một làm Vương, để ngươi có thể vận dụng quốc thế, tăng lên sức chiến đấu.
– Được!
Phong Phá Vân cười đáp ứng.
Nguyên bản lấy cảnh giới, địa vị của hắn, tự nhiên không thể hạ mình ở dưới trướng ai làm Vương gì cả, nhưng hiện tại vì đối kháng Minh giới xâm lấn, hắn tự nhiên phân rõ được đại nghĩa và mặt mũi cái nào trọng yếu.
Lại nói, làm công cho nhị đệ cũng không có gì.
Lăng Hàn xúc động Đồ Đằng nói:
– Hiện tại trẫm phong Phong Phá Vân là Phong Vân Vương của triều ta, do dó chiêu cáo thiên hạ!
Oanh, Đồ Đằng nhất thời dật động, trong nháy mắt lan truyền mệnh lệnh này đến mỗi góc của Đại Lăng Triều, mà ở hoàng triều, trên thân Đồ Đằng Hắc Tháp cũng có thêm một cái tên màu vàng.
– Phong Vân Vương, Phong Phá Vân!
Điều này đại biểu sắc phong chính thức của Đại Lăng Triều, thông qua Đồ Đằng tiếp thu niệm lực vạn dân, có thể vận chuyển quốc thế.
Hiện tại Đại Lăng Triều tổng cộng chỉ có ba vị Vương là Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, lại thêm Phong Phá Vân vừa mới sắc phong.
Phong Phá Vân lập tức vận dụng quốc thế, không khỏi kinh hỉ nói:
– Lực lượng của ta tăng lên tới Phá Hư mười một tinh! Đáng tiếc, thể phách của ta còn chưa đủ mạnh, bằng không còn có thể thăng lên nữa.
Dưới quốc thế bổ trợ, lực lượng của hắn tăng lên Tứ Tinh, nhưng sức chiến đấu không phải chỉ Tứ Tinh.
– Tiểu tử, cũng phong Vương cho bổn cô nương.
Dực Song Song nói, mặc dù nàng là Thần linh, bị giới lực áp chế, cảnh giới rơi xuống đến Phá Hư tầng chín, nhưng không có nghĩa là lực lượng của nàng không thể đạt đến hai mươi tinh.
Bởi vậy, quốc thế đối với nàng đồng dạng có hiệu quả bổ trợ.
Lăng Hàn gật đầu, lần thứ hai thông qua Đồ Đằng sắc phong Dực Song Song là Vô Song Vương.
– Sức chiến đấu của bổn cô nương lại chỉ tăng Tam Tinh?
Dực Song Song không khỏi phiền muộn.
Hết cách rồi, thực lực càng mạnh, tác dụng bổ trợ của quốc thế càng yếu, trừ khi nàng là chủ một quốc gia, có thể được lực lượng gia trì vô hạn, chỉ cần bản thân chịu đựng được, niệm lực của quốc dân lại đủ mạnh.
– Có điều vẫn đủ để trấn áp Đại Yêu tinh kia!
Đại Yêu tinh tự nhiên là chỉ Thái Âm Vương, có thể làm cho nàng nhớ mãi không quên, có thể thấy được phong thái của Thái Âm Vương mang đến bóng tối to lớn cho nàng cỡ nào.
– Nhân tộc, mau chóng đầu hàng, bản vương có thể tặng cho các ngươi vĩnh sinh!
Trong hẻm núi đối diện, những Ma phó cao cấp kia đã đi ra, hơn trăm tên Phá Hư Cảnh đứng ở đó, tỏa ra khí tức đáng sợ, tựa hồ ngay cả trời xanh cũng muốn chấn sụp.
– Ma phó nho nhỏ mà thôi, cũng dám nói khoác không biết ngượng!
Lăng Hàn cười lạnh nói.
– Lớn mật, lại dám nói chuyện với bản vương như vậy!
Một tên Ma phó cao cấp vóc người cao lớn nhất quát, tay giương lên, tung ra một ánh bạc, nhưng lập tức phóng to vô hạn, hóa thành một con Tri Chu màu bạc to như núi.
Con Tri Chu này dật động tám chân dài như thiên mâu, có vẻ khinh thường bễ nghễ chúng sinh.
Đạt đến cấp độ như nó, biến ảo thân thể tự nhiên là một việc nhỏ.
– Giết!
Tên Ma phó cao cấp tự xưng là Vương kia chỉ vào Lăng Hàn, Tri Chu màu bạc lập tức bắn ra, giết tới Lăng Hàn.
– Ha ha, ta tới làm đối thủ của ngươi!
Phong Phá Vân cười to nói, vung kiếm giết ra.
Cảnh giới của hắn có thể tăng lên nhanh như vậy, còn có quan hệ tới con Tri Chu này, mọi thời khắc đều khích lệ hắn.
Hiện tại được quốc thế bổ trợ, Phong Phá Vân đương nhiên phải oanh oanh liệt liệt chiến một trận.
Oành!
Hai đại cường giả đấu, trong nháy mắt liền từ trên mặt đất đánh lên trời, cực kỳ kịch liệt.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn, liền phát hiện hiện tại sức chiến đấu của Phong Phá Vân cũng không kém Tri Chu màu bạc, nhất thời yên tâm, lạnh nhạt nói:
– Trẫm chính là Thiên Tử Đại Lăng Triều Lăng Hàn, bọn ngươi là người phương nào, hãy xưng tên ra!
Ma phó kia cười gằn:
– Thiên Nhân Cảnh nho nhỏ cũng dám xưng vương, thực sự là chuyện cười lớn! Tên trước kia của bản vương đã sớm bỏ đi không cần, các ngươi có thể xưng bản vương là… Tán Di Ma Vương!
Dực Song Song không khỏi cười phun ra ngoài nói:
– Ma phó nho nhỏ mà thôi, lại dám xưng Ma Vương, da mặt của ngươi dày bao nhiêu a? Đến đến đến, cùng bổn cô nương đại chiến ba trăm hiệp, xem bổn cô nương không xé ra mặt dày của ngươi!
– Ngươi đây là tự tìm đường chết sao?
Tán Di Ma Vương cười gằn, lấy tay tóm tới Dực Song Song.
– Bổn cô nương không phải là người tùy tiện, đừng lấy tay bẩn của ngươi chạm!
Dực Song Song đưa tay vỗ một cái, nhất thời đánh bay bàn tay của Tán Di Ma Vương ra ngoài.
Tán Di Ma Vương cười gằn, giơ bàn tay bị Ma khí quấn quanh nói:
– Giết chết toàn bộ!
Đại quân nhất thời giết tới Đại Lăng Triều.
– Giết!
Lăng Hàn cũng chấn Tích Sinh Kiếm, lực lượng Phá Hư mười tinh đủ để hoàn toàn kích hoạt sát kiếm này, mà hắn cũng đồng thời ném ra Băng Long Oanh Địa Trận, hiện tại mỗi một lực lượng của Phá Hư Cảnh đều là quý giá.
Đại chiến lập tức triển khai.
Vừa mới tiếp xúc, Đại Lăng Triều liền rơi vào hạ phong, hơn nữa là hạ phong tuyệt đối.
Bên Ma phó, số lượng Phá Hư Cảnh thực quá nhiều, hơn nữa sức chiến đấu của Tán Di Ma Vương đạt đến Phá Hư mười chín tinh, mạnh hơn Dực Song Song một đoạn, nhất thời làm cho nàng giật gấu vá vai.
Dực Song Song tức giận đến kêu to oa oa, nếu như ở Thần giới, nàng thổi một hơi cũng có thể giết chết loại mặt hàng này một vạn lần, nhưng ở đây bị giới lực áp chế, nàng lại rơi vào hạ phong.
Nếu nàng bạo phát một đòn toàn lực, vậy nhất định có thể đánh giết Tán Di Ma Vương, nhưng nàng cũng sẽ bị Hằng Thiên Đại Lục bài xích ra ngoài, mà ngoại giới lại có đại trận phong tỏa, đủ để giết chết nàng.
Đồng quy vu tận? Nàng tự nhiên không muốn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 867: Viện Binh
Nàng sử dụng hết toàn lực, nỗ lực kéo dài thời gian, hiện tại chỉ có chờ viện binh của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Lăng Hàn càng bận bịu đến sứt đầu mẻ trán, dù cho được quốc thế bổ trợ, cũng chỉ có một mình hắn thẳng tiến Phá Hư Cảnh, những người khác nhiều nhất chỉ xông lên Hóa Thần, Thiên Nhân.
Bởi vậy, sức chiến đấu Phá Hư Cảnh bên hắn chỉ có Phong Phá Vân, Dực Song Song cùng hắn mà thôi, tính cả Băng Long Oanh Địa Trận cũng miễn cưỡng chỉ có bốn.
Đối phương lại có hơn một trăm Phá Hư Cảnh, càng mấu chốt chính là, mỗi một cái đều có lực lượng Phá Hư tầng chín, sức chiến đấu hơi một tí là mười tinh, mạnh thậm chí đạt đến mười lăm tinh.
Chuyện này làm sao chặn?
Chỉ tiếp xúc trong nháy mắt, Đại Lăng Triều liền thương vong nặng nề.
Nhưng không thể không chiến!
Những Ma phó này tiến vào Bắc Vực, vậy Bắc Vực sẽ biến thành Địa ngục, sau đó là ba vực khác, cuối cùng là Trung Châu, thậm chí Hải vực cũng khó thoát vận mệnh như vậy.
Vì lẽ đó, nhất định phải chặn bọn họ ở đây.
Chỉ cần Mã Đa Bảo tới, lấy sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh của hắn đủ để quét ngang.
Lăng Hàn liều mạng, Lôi Động Cửu Thiên thêm vào Quỷ Tiên Bộ, hắn cứu tràng khắp nơi, ỷ vào thể phách mạnh mẽ, sức khôi phục nghịch thiên, hắn hấp dẫn lượng lớn cường giả vây công hắn.
Đối phương ngược lại cũng kinh sợ hắn, hết cách rồi, hiện tại sức chiến đấu của Lăng Hàn cũng có Phá Hư mười hai tinh thậm chí mười Tam Tinh, lại thêm thể phách và sức khôi phục, hắn đủ để sản sinh uy hiếp nghiêm trọng với lượng lớn Ma phó Phá Hư Cảnh.
Hơn nữa hắn là Hoàng Đế của Đại Lăng Triều, giết hắn, mọi người sẽ không được quốc thế bổ trợ nữa, tự nhiên trở thành mục tiêu thứ nhất.
Điều này cũng hợp ý Lăng Hàn, có chừng trăm tên Phá Hư Cảnh tham gia quần chiến, cuối cùng thương vong của Đại Lăng Triều đã hạ xuống.
Có điều, Lăng Hàn liền thảm.
Đối phương là Ma phó, tu luyện công pháp hoàn toàn không hợp giới này, tràn ngập tính ăn mòn, âm tà, nguyên lực đả kích cũng không phải rất mạnh, nhưng lực phá hoại chỉ có hơn chứ không kém, tạo thành tổn thương thật lớn với thể phách của Lăng Hàn.
Thể phách của Lăng Hàn là trân kim, mà nguyên lực của bọn họ chính là axit, có thể chậm rãi luyện hóa hắn!
May nhờ sức khôi phục của Lăng Hàn kinh người, nhưng ở dưới hơn trăm tên Phá Hư Cảnh luân phiên oanh tạc, hắn cũng dần dần bị ăn mòn rơi mất hai tay hai chân, trên người tất cả đều là hố máu.
Miễn cưỡng chống đỡ nửa ngày, Lăng Hàn bị ép sử dụng Bất Diệt Chân Dịch, trong nháy mắt liền hoàn toàn khôi phục thân thể.
Nhưng không bao lâu, trên người hắn lại xuất hiện lỗ máu, dáng dấp vô cùng thê thảm.
– Nữu đến giúp ngươi!
Hổ Nữu bước vào trời cao, đọ sức cùng những Ma phó kia, giảm bớt áp lực cho Lăng Hàn.
Chỉ là lực lượng của nàng chưa bước vào Phá Hư, tác dụng thực có hạn, gấp đến độ nàng kêu to oa oa.
Đại chiến kịch liệt, chớp mắt đã qua ba ngày.
Lăng Hàn còn đang kéo, nhưng Bất Diệt Chân Dịch của hắn chỉ còn lại một giọt.
Coi như là Bất Diệt Chân Dịch cũng có kháng dược tính, trong thời gian ngắn liên tục sử dụng, hiệu quả tự nhiên là một giọt không bằng một giọt.
Khi giọt Bất Diệt Chân Dịch cuối cùng hết, vậy nên làm gì đây?
– Xin lỗi xin lỗi, chúng ta đến muộn!
Trong một tiếng hét dài, chỉ thấy tám nam nữ từ phương xa bay tới, mỗi một người đều toả ra khí thế có thể chấn sụp trời cao.
Bát Vương đến!
– Đến chậm dù sao cũng hơn không tới a!
Lăng Hàn nở nụ cười.
– Các vị, lập tức tham chiến đi!
– Được!
Đám người Thái Âm Vương ra tay, mỗi người bọn họ đều là Phá Hư mười lăm tinh, có bọn họ giúp đỡ, nhất thời áp lực của Lăng Hàn giảm mạnh.
Oành oành oành, Thạch Linh cũng từ đằng xa chạy vội tới, tốc độ của nó không sánh được Bát Vương, nhưng cũng liều cái mạng già chạy theo.
– Cạc cạc cạc, đồng thời đến nha, vừa vặn giết chết toàn bộ!
Tán Di Ma Vương cười gằn.
– Thời điểm đánh nhau với bổn cô nương cũng dám phân tâm?
Dực Song Song mở ra cánh chim dài ngàn trượng, gọt về phía Tán Di Ma Vương, như hai cái thiên phủ.
– Hừ, ngươi cho rằng có thể đánh lâu với bản vương như vậy, là bởi vì thực lực ngươi đủ mạnh sao?
Tán Di Ma Vương khinh thường nói.
– Đến, kết trận, hôm nay bản vương muốn ra sức uống máu tươi của những Nhân tộc này!
Trăm tên Phá Hư Cảnh lập tức phân tán, hình thành trận pháp nào đó, nhất thời, trên người bọn họ dồn dập tỏa ra Ma khí, tràn vào trong cơ thể Tán Di Ma Vương.
Oanh, khí tức của Tán Di Ma Vương nhất thời tăng vọt.
Ngay cả Dực Song Song cũng lo lắng, nghiêm nghị nói:
– Không ổn, sức chiến đấu này tuyệt đối vượt qua hai mươi tinh!
Phá Hư Cảnh cực hạn là hai mươi tinh, nhưng nghiêm chỉnh mà nói, là lực lượng không thể vượt qua hai mươi tinh, bất quá lại thêm võ kỹ, bí pháp,… kỳ thực sức chiến đấu có thể vượt qua, như Mã Đa Bảo không có quốc thế bổ trợ cũng có sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh, lại thêm quốc thế, phá hai mươi tinh dễ dàng.
Tán Di Ma Vương này vận dụng trận pháp nào đó, lấy ra lực lượng của những Ma phó khác, gia trì bản thân, để lực lượng của hắn lập tức xuất hiện bay vọt.
Nếu như lực lượng có thể áp sát hai mươi tinh, vậy sức chiến đấu vượt qua hai mươi tinh liền không khó khăn.
Lần này làm sao chơi?
– Mã huynh đâu?
Lăng Hàn hỏi.
– Thi Vương mười tám mắt của Thiên Thi Tông xuất hiện làm loạn, bệ hạ tự mình đi bình định rồi.
Thái Âm Vương nói.
Sắc mặt của mọi người đều khó coi, lẽ nào những Ma phó này hợp tác với Thiên Thi Tông?
Cái này rất có thể, bởi vì Thiên Thi Tông chính là do cường giả của Minh giới tiến vào Thần giới sáng lập.
– Ha ha ha, đều đi chết đi!
Tán Di Ma Vương ra tay, đập tới mọi người một cái tát, Ma khí tràn ngập, che đậy cả thiên địa.
– Thiên Đạo Chi Nhãn đâu, mau ra đây thu thập những cẩu vật này a!
Con thỏ gấp đến độ giơ chân.
Dực Song Song lắc đầu nói:
– Những Ma phó này nguyên bản ở Hằng Thiên Đại Lục, chỉ là sửa tu Ma công, hóa thành Minh thể, vì lẽ đó Thiên Đạo Chi Nhãn sẽ không bài xích bọn họ.
Hơn nữa, cảnh giới của Tán Di Ma Vương cũng không có đột phá Thần cấp, cái này đồng dạng sẽ không để Thiên Đạo Chi Nhãn bài xích.
– Ngươi không thể nói sự tình làm người ta cao hứng sao?
Thái Âm Vương vừa xuất chưởng, vừa nhìn Dực Song Song kêu lên.
– Vậy mọi người không thể sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng có thể chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, cái này có tính sự tình làm người ta cao hứng hay không?
Dực Song Song cười nói, cũng vung chưởng xuất kích, liên thủ với Bát Vương, Lăng Hàn, cùng nhau đối kháng Tán Di Ma Vương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 868: Thuyền Lại Tới Nữa Rồi
Ầm!
Một đòn chém xuống, Lăng Hàn, Dực Song Song, Bát Vương đều bị chấn bay ra, mỗi người thổ huyết, không có trực tiếp vẫn lạc đã rất may mắn.
Nhưng bọn họ liên thủ cũng không ngăn được một chiêu của Tán Di Ma Vương, còn có hi vọng sao?
Trừ khi Mã Đa Bảo đích thân tới, lúc này mới có thể sánh ngang Tán Di Ma Vương, thậm chí đánh giết.
Nhưng Mã Đa Bảo bị Thiên Thi Tông kiềm chế, hiện tại nước xa không cứu được lửa gần, căn bản không thể xuất hiện.
Làm sao bây giờ?
Lăng Hàn cau mày, chỉ có thể thu người vào trong Hắc Tháp, tuyệt không thể toàn bộ chết ở đây.
Chỉ cần người không chết, vậy tất cả đều có khả năng, hơn nữa, chỉ cần Mã Đa Bảo tỉnh ngộ lại, thì có thể tới cứu viện rất nhanh.
Chỉ có thể như vậy.
– Các vị, ta có không gian Thần khí có thể bảo mệnh, chờ sau đó mọi người không nên chống cự thần thức của ta bao vây, ta thu các vị vào.
Lăng Hàn truyền âm cho Bát Vương và Dực Song Song.
– Không gian Thần khí!
Dực Song Song lập tức trợn to đôi mắt đẹp, vật này ở Thần giới cũng là tồn tại cực kỳ quý giá, chỉ có đại năng cao cấp nhất mới có thể luyện chế, không nghĩ tới Lăng Hàn lại có.
Chẳng trách nàng ngửi thấy được trên người đối phương có khí tức bảo vật kinh người!
Bát Vương đều gật đầu, sự tình phát triển đến một bước này đã không phải bọn họ có thể khống chế, chỉ có Mã Đa Bảo mới có thể ngăn cơn sóng dữ.
Thể phách của Lăng Hàn mạnh mẽ, nên đều đánh tuyến đầu, nhưng trong chiến đấu lúc trước hắn bị thương quá nghiêm trọng, lúc này vẫn là vết thương đầy rẫy, dáng dấp là vô cùng thê thảm.
– Lăng Hàn!
Hổ Nữu chạy lại, cô gái nhỏ cũng bị thương không nhẹ, trên trán có máu tươi chảy xuống, toả ra khí tức thê diễm.
Đáng ghét a!
Lăng Hàn thầm hận, trước tuy từ Hải tộc đào tẩu, nhưng này không có đặt ở trong lòng hắn, đối mặt Chân Long Phá Hư Cảnh còn có thể toàn thân trở ra, đây cũng không phải sỉ nhục.
Nhưng hiện tại là bị thất bại hoàn toàn, hơn nữa Ma phó xâm lấn, không biết có bao nhiêu sinh linh sẽ chịu khổ độc thủ.
Hắn thân là vua, trong lòng há có thể dễ chịu?
Quốc thế là một con dao hai lưỡi, hiện tại chính là phản phệ.
– Khà khà, đều lưu tính mạng lại cho bản vương!
Tán Di Ma Vương cười ha ha, tái xuất một chưởng, sức chiến đấu vượt qua Phá Hư hai mươi tinh, rung động thiên địa, miễn cưỡng xé rách không gian.
Ầm!
Đúng lúc này, chỉ thấy một cái đầu thuyền đột nhiên từ không gian kẽ nứt trong đụng phải đi ra.
Sát, lại tới nữa rồi?
Trước đó Mã Đa Bảo ra tay với Ngũ Tông, sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh bắn ra, trực tiếp xé rách không gian, kết quả kéo ra một chiếc Thần chu, cũng không biết đi bao lâu ở trên hư không, phía trên còn có vong hồn không tiêu tan, thực lực cường đại đến nghịch thiên.
Hiện tại… chẳng lẽ lại muốn tới một lần nữa sao?
Đầu thuyền va chạm, hiện ra một chiếc thuyền lớn dài đến ba trăm trượng.
Có điều, lần này thuyền lớn không giống trước, phía trên rõ ràng không có bất kỳ chỗ vỡ, hơn nữa cờ xí rõ ràng, trên đầu thuyền thậm chí còn có từng nữ binh tọa trấn.
Lăng Hàn thấy rõ, trên cờ xí vẽ một loại sinh linh kỳ quái, một con cá bơi trong biển, nhưng bỗng nhiên vọt ra khỏi mặt nước, hóa thành một Đại Bằng, ngao du ở trong thiên địa.
Rõ ràng chỉ là một bức họa mà thôi, nhưng ở trong đầu của hắn sản sinh hình ảnh động thái, thực sự là thần kỳ.
Chiếc thuyền lớn này vắt ngang ở giữa Tán Di Ma Vương và đám người Lăng Hàn.
– Người phương nào, dám to gan ngăn cản bản vương sao?
Tán Di Ma Vương lập tức quát to, hiện tại sức chiến đấu của hắn cao tới hai mươi tinh, ở giới này là vô địch, để tự tin của hắn bạo rạp.
Sắc mặt của Lăng Hàn và Bát Vương đều quái lạ, bọn họ đã gặp qua một chiếc Thần chu lợi hại khác, nữ tử phía trên ngay cả Thiên Đạo Chi Nhãn cũng đánh lui, ngươi đây là tự mình chuốc lấy cực khổ a.
Trên thuyền không người để ý tới hắn, chỉ thấy một lão ẩu thanh y đi tới đầu thuyền, quét qua phía dưới, ánh mắt dừng ở trên người Hổ Nữu, nhất thời lộ ra vẻ vui mừng.
Xèo xèo xèo, trên thuyền lập tức nhảy xuống mười mấy người, đều là nữ tử, nhưng không ai mặc quần áo binh sĩ, đều mặc chiến y của tướng lĩnh, hiển nhiên rất có địa vị.
– Bái kiến Thiếu Cung chủ!
Những cô gái này dồn dập quỳ gối, hành lễ với Hổ Nữu.
Chỉ có lão ẩu thanh y ngoại lệ, lộ ra nụ cười nói:
– Nha đầu, lão thân rốt cuộc tìm được ngươi.
– Các ngươi…
Tán Di Ma Vương giận dữ, thiên hạ này lại có người dám không nhìn hắn? Hắn cười lạnh một tiếng, phất tay đập tới những cô gái kia, đợi thời điểm các nàng hóa thành một vũng máu, thì sẽ hối hận vì thái độ hiện tại a?
– Thiếu Cung chủ, là ai đánh tổn thương ngươi?
Chúng nữ hỏi Hổ Nữu, mỗi người lộ ra vẻ giận dữ.
Tuy Hổ Nữu không rõ vì sao, nhưng nàng quỷ linh tinh cỡ nào, lập tức chỉ Tán Di Ma Vương cùng những Ma phó kia nói.
– Là hắn, hắn hắn hắn hắn, còn có hắn hắn hắn hắn hắn hắn….
Chúng nữ đều đứng lên, cùng nhau xoay người, nhìn về phía Tán Di Ma Vương.
Chuyện này vô cùng quái lạ, Tán Di Ma Vương đã ra tay, sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh nhanh bực nào, làm sao cho đến hiện tại cũng không có đụng tới? Thời gian thật giống như ngưng tụ!
Một nữ tướng ra tay, bóp về phía Tán Di Ma Vương, oanh, thiên địa rên rỉ, đùng, Tán Di Ma Vương bị chấn thành mảnh vỡ, khí tức trong nháy mắt biến mất.
Liền chết như thế.
Đây chính là sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh a, ở giới này là vô địch, làm sao có khả năng bị người miểu sát!
– Đây là lực lượng Thần cấp!
Dực Song Song thất thố kêu lên.
– Đó là lực lượng của Thần cấp?
Nhưng sắc mặt của Lăng Hàn và Bát Vương lại vô cùng quái lạ, bọn họ thật sống ở trong một Tiểu Thế Giới phong tỏa sao, hiện tại lực lượng Thần cấp liên tiếp xuất hiện?
Thuyền lớn giống nhau, đáng sợ giống nhau!
Những Ma phó kia hoàn toàn khiếp sợ, chuyện gì thế này, bọn họ ngủ say không biết bao nhiêu vạn năm, lấy thân hóa ma, sau khi xuất thế vốn nên vô địch thiên hạ a, càng có trọng trách mang Hằng Thiên Đại Lục vào Minh giới, có thể khai sáng lịch sử, nhưng hiện tại vừa đi ra Bắc Hoang, lão đại liền chết.
Làm sao có thể tiếp thu?
Ầm ầm ầm, thiên địa run rẩy dữ dội, Thiên Đạo Chi Nhãn xuất hiện.
Có thể rõ ràng nhìn thấy, trên nhãn cầu có một vết thương đang chảy máu, qua lâu như vậy cũng không có khép lại.
– Khí tức của Cung chủ đại nhân!
Một tên nữ tướng nói.
– Là bị Cung chủ gây thương tích.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 869: Cò Kè Mặc Cả
– Có điều, nếu Cung chủ đại nhân không diệt nó, vậy chúng ta cũng hạ thủ lưu tình đi.
Các nữ tướng khác dồn dập nói.
Lão ẩu thanh y ngẩng đầu nhìn trời, lạnh nhạt nói:
– Cút!
Thiên Đạo Chi Nhãn lập tức chớp một cái, các ngươi cho rằng mỗi người đều là nữ nhân kia sao, một đòn liền có thể đánh tổn thương nó? Nó nổi giận, dật động thiên địa oai, muốn bài xích những người này ra ngoài.
Tiểu Thế Giới không dung lực lượng Thần cấp!
– Bảo ngươi cút, không có nghe sao?
Lão ẩu thanh y liếc mắt, nhất thời tỏa ra uy thế vô cùng vô tận, đùng, vết thương của Thiên Đạo Chi Nhãn nứt ra, có lượng lớn máu tươi dâng lên.
Đệt!
Trong giây lát này, tất cả mọi người đều nói tục rồi.
Quá khó tiếp nhận, đường đường Thiên Đạo Chi Nhãn, hóa thân của thiên địa ý chí, lại không chịu được ánh mắt của một lão bà!
Ai mới là Thiên Đạo Chi Nhãn a?
Thiên Đạo Chi Nhãn run run, sợ hãi mãnh liệt, nó cảm giác được, sinh linh phía dưới nắm giữ năng lực hủy diệt nó.
Vài tên nữ tướng dồn dập xoay người, ra tay với những Ma phó kia, rầm rầm rầm, lực lượng Thần cấp tùy ý dật động, trong nháy mắt liền diệt sạch hết thảy Ma phó.
Lực lượng Thần cấp vốn nên cấm chỉ xuất hiện ở Tiểu Thế Giới, nhưng hiện tại tùy ý ra tay ở trước mặt Thiên Đạo Chi Nhãn, đây là ngưu bức nhất trên đời này a?
Tất cả mọi người trố mắt ngoác mồm, chỉ cảm thấy chuyện ngày hôm nay bọn họ có thể thổi cả đời.
Nhìn thấy màn này, đời này đáng giá.
Thiên Đạo Chi Nhãn gào thét, vội lóe lên một cái rồi biến mất, các ngươi ầm ĩ đi, lão tử không quản nữa!
Ai có thể nghĩ tới, một nguy cơ vốn nên lan tràn, lại giải quyết dễ dàng như vậy? Đương nhiên, cũng cực kỳ chấn động, Thần linh hạ giới, ra tay, trấn đến Thiên Đạo Chi Nhãn không dám ho he, đây tuyệt đối là cảnh tượng hoành tráng, cũng coi như cho đủ đám Ma phó mặt mũi.
– Thiếu Cung chủ, chúng ta về nhà đi!
Lão ẩu thanh y dắt tay của Hổ Nữu, thần quang lưu chuyển, tổn thương trên người Hổ Nữu lập tức khỏi hẳn.
– Không muốn, Nữu muốn ở cùng Lăng Hàn!
Hổ Nữu vội giãy dụa, nhảy một cái trốn đến phía sau Lăng Hàn.
Lão ẩu thanh y lập tức nhìn Lăng Hàn, những nữ tướng kia cũng như thế, đều dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
Đó là đương nhiên, dụ dỗ đứa nhỏ, hơn nữa còn là Thiếu Cung chủ của các nàng, người đàn ông này thật đáng chết!
Lão ẩu thanh y nhìn chằm chằm Lăng Hàn, áp lực kinh khủng lưu chuyển.
Phốc, Lăng Hàn phun máu, trên người phát ra tiếng vang rền thẻ thẻ thẻ, xương cốt rên rỉ, thậm chí gãy vỡ.
Thể phách mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo lại chống không được ánh mắt của lão ẩu nhìn chăm chú!
Không hổ là Thần linh, ngay cả quy tắc của Tiểu Thế Giới cũng có thể không nhìn!
Vẻ mặt của Dực Song Song mất cảm giác, lẩm bẩm nói:
– Đây là nhân vật mạnh mẽ cỡ nào? Ngay cả quy tắc của Tiểu Thế Giới cũng có thể đánh vỡ, lẽ nào là đại năng Sáng Thế Cảnh sao? Trời, bổn cô nương lại may mắn nhìn thấy đại năng Sáng Thế Cảnh!
Đây mới thực là lực lượng vô địch, đừng nói Mã Đa Bảo tự thân tới, dù đại năng của Ngũ Tông có thể tập thể hạ giới, phát huy khả năng mạnh nhất, đối mặt bà lão này e cũng bị một chiêu đánh giết.
– Không cho ngươi thương tổn Lăng Hàn!
Hổ Nữu vội đứng ra, mở tay bảo hộ ở trước mặt Lăng Hàn.
Nàng trợn mắt nhìn bà lão, toả ra sát khí kinh người, nơi lồng ngực lại có thần quang dật động, toả ra khí tức chí cường.
– Lực lượng truyền thừa!
Chúng nữ đều thành kính, dồn dập quỳ xuống, trong miệng nỉ non cái gì đó, ánh mắt nhìn về phía Hổ Nữu tràn ngập cuồng nhiệt.
Chỉ có lão ẩu thanh y ngoại lệ, cười nói:
– Quả nhiên, Ỷ Vân giao lực lượng truyền thừa cho ngươi! Nha đầu, ngươi là Thiếu Cung chủ của Côn Bằng Cung chúng ta, tương lai là chúa tể vô thượng, há có thể bị một nam nhân khống chế? Lão thân thay ngươi tiêu trừ hậu hoạn này!
– Ngươi dám!
Hổ Nữu vội vã quay người ôm lấy Lăng Hàn.
– Lăng Hàn là của Nữu, ngươi dám động một sợi tóc của hắn, Nữu liền tự sát!
Nàng tựa hồ cũng ý thức được đối phương mạnh mẽ làm cho nàng khó giải, bởi vậy chỉ có thể lấy tính mạng của mình uy hiếp.
Lăng Hàn hừ một tiếng, ôm Hổ Nữu xuống nói:
– Ta và tiền bối không cừu không oán, nhưng tiền bối cố ý muốn giết ta, đây là cái đạo lí gì?
– Ngươi điên rồi, sinh linh này quá mạnh mẽ, trừ khi ta khôi phục trạng thái toàn thịnh, nếu không căn bản không phải đối thủ của nàng!
Tiểu Tháp thì ở trong thức hải của hắn kêu lên, ngữ khí lần đầu trở nên cực kỳ kinh hoảng.
Có thể làm cho Tiểu Tháp thất thố, bà lão này mạnh có thể thấy được chút ít.
Lão ẩu thanh y cười gằn nói:
– Tiểu tử, ngươi thật to gan.
Ngươi có biết, nếu lão thân thật muốn giết ngươi, ai cũng ngăn cản không được không?
– Không cho phép ngươi thương tổn Lăng Hàn!
Hổ Nữu khua tay múa chân, oán hận không ngớt.
– Thực lực của tiền bối xác thực vượt xa vãn bối, nhưng thực lực của vãn bối không bằng, cũng không có nghĩa là không có một luồng ngạo khí!
Lăng Hàn bất khuất.
– Tiền bối có thể giết ta, nhưng không thể lấp miệng của ta!
– Ha ha ha!
Lão ẩu thanh y cười to.
– Thái Thượng Trưởng lão, tiểu tử này có ảnh hưởng rất mạnh với Thiếu Cung chủ, vẫn là giết mới tốt.
Có nữ tướng đề nghị.
– Đúng, hiện tại Thiếu Cung chủ còn trẻ không hiểu chuyện, rất dễ bị người đầu độc!
– Người này lòng dạ đáng chém!
Lão ẩu thanh y khoát tay áo một cái nói:
– Cũng được, ngược lại sau khi chúng ta trở về, vĩnh viễn không thể gặp lại được tiểu tử này.
Nể tình hắn còn có mấy phần ngông nghênh, liền tha cho hắn một mạng.
– Vâng, Thái Thượng Trưởng lão!
Chúng nữ đều lẫm liệt đáp.
Lão ẩu thanh y cười híp mắt nhìn Hổ Nữu nói:
– Nha đầu, theo lão thân trở về thôi.
– Không đi!
Hổ Nữu lắc đầu.
Lão ẩu thanh y thở dài nói:
– Vậy lão thân không thể làm gì khác hơn là giết Lăng Hàn này!
– Không được!
Hổ Nữu cuống lên, chỉ vào mũi đối phương nói.
– Ngươi không phải mới vừa nói không làm thương hại Lăng Hàn sao?
– Nhưng mà ngươi không nghe lời, lão thân cũng không có cách nào.
Lão ẩu thanh y cười nói.
Hổ Nữu chu cái miệng, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng gật gù nói:
– Được, Nữu đáp ứng ngươi!
– Lúc này mới nghe lời!
Lão ẩu thanh y cười nói, nàng sống bao nhiêu năm, chẳng lẽ còn không đối phó được một tiểu nha đầu?
Hổ Nữu xoay chuyển ánh mắt nói:
– Thế nhưng Nữu muốn dẫn Lăng Hàn cùng đi!
Phốc!
Lão ẩu thanh y trợn mắt, suýt chút nữa ho khan.
Tại sao cô gái nhỏ này khó chơi như vậy? Nàng nghiêm mặt nói:
– Không được, người này tuyệt không thể theo chúng ta trở lại!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 870: Rời Đi
Hổ Nữu kêu to oa oa, bắt đầu la ó, nhưng bà lão không hề bị lay động.
– Yên tâm, ngươi trước tiên trở về với các nàng, ta nhất định sẽ tìm được ngươi!
Lăng Hàn nói, đại năng Thần giới thì sao, một ngày nào đó hắn cũng có thể tu luyện tới tầng thứ này.
– Ngươi chắc chứ?
Hổ Nữu đáng thương nói.
Lăng Hàn gật đầu, thận trọng nói:
– Ta bảo đảm!
Chúng nữ dùng ánh mắt xem thường nhìn Lăng Hàn, tiểu tử này căn bản không biết thế lực của các nàng cường đại cỡ nào, ngươi tu luyện tu thành hài cốt, cũng cách một trời một vực.
Đời này cũng không thể đặt chân lên địa bàn của các nàng, đừng hòng!
– Được rồi!
Hổ Nữu không cam lòng đáp ứng nói, chậm rãi đi về phía lão ẩu thanh y, nghiêng đầu nói.
– Nữu muốn dẫn mấy người cùng đi, bằng không Nữu nhất định sẽ không nghe lời!
Lão ẩu thanh y cười ha ha nói:
– Chỉ cần không phải tiểu tử này, đều không có vấn đề!
Lúc này Hổ Nữu mới cao hứng, chỉ vào Hách Liên Tầm Tuyết nói:
– Nữ nhân không ngực này đồng thời mang đi.
Nàng dừng một chút, lại chỉ vào Thái Âm Vương nói.
– Còn có Đại Yêu tinh này, Nữu không yên lòng!
Sau đó lại chỉ về Dực Song Song.
– Còn có tiểu yêu tinh này, Nữu cũng không yên lòng!
Nàng chua ngoa quá độ, ngay cả Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, Chư Toàn Nhi đều bị nàng điểm tên, thậm chí còn có Lăng Kiến Tuyết.
Lăng Hàn không khỏi biến sắc, Hổ Nữu thật để hắn biến thành người cô đơn sao? Có điều, thế lực này ở Thần giới tất nhiên là tồn tại vô thượng, có thể theo đồng thời tiến vào Thần giới, lại có Hổ Nữu trông nom, kỳ thực là một cơ duyên lớn.
– Nữu Nữu đại nhân, mang theo Thỏ Gia! Mang theo Thỏ Gia!
Con thỏ thì cực kỳ tích cực, hiện tại Hổ Nữu thành Thiếu Cung chủ gì đó ở Thần giới, tiền đồ quang minh, Thỏ Gia đương nhiên muốn đáp thuyền thuận gió.
Hổ Nữu hừ một tiếng nói:
– Ngươi bồi tiếp Lăng Hàn, phải chăm sóc Lăng Hàn của Nữu thật tốt, không thể để cho hắn tẻ nhạt, càng không thể để hắn bị thương tổn, bằng không Nữu liền ăn ngươi!
Con thỏ muốn khóc, nó đây là làm ra tội nghiệt gì, lại bị vứt bỏ.
Lăng Hàn cũng không có ý định thuyết phục Hổ Nữu thay đổi chủ ý, cũng được, liền để người ở bên cạnh đi theo Hổ Nữu, thứ nhất có thể được tài nguyên tu luyện cùng hoàn cảnh tốt hơn, thứ hai an toàn hơn ở bên cạnh hắn.
Ngoại trừ đại địch của Côn Bằng Cung, dẫn đến tồn tại như nguyên Cung chủ chết đi.
Nhưng nhìn thấy những người này, nghĩ đến Côn Bằng cung phải vô cùng hung hăng, gốc gác thâm hậu, bằng không Cung chủ chết còn có thể không bị diệt?
Lăng Hàn gật gù, thả người trong Hắc Tháp ra, để bọn họ lên thuyền.
Hổ Nữu cực kỳ ghen, phụ nữ bên cạnh Lăng Hàn đều bị nàng mang đi, chỉ để lại một đoàn lão gia cho hắn, như Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Phong Phá Vân, con thỏ, Thạch Linh, cũng không sợ làm hắn đổi tính.
Lệnh của Thiếu Cung chủ vô cùng hữu hiệu, mặc kệ có nguyện ý hay không, vậy cũng phải lên thuyền!
Có mấy người cũng không lưu ý, thậm chí còn mừng rỡ, nhưng cũng có chút người không nỡ lòng rời đi, đặc biệt là Lăng phụ Lăng mẫu, với nhi tử vẫn ở cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, hiện tại lại phải tách ra, để bọn họ đau lòng.
May là còn có cháu trai ở bên người, để bọn họ có ký thác, bằng không bọn họ nhất định sẽ nhớ con sốt ruột, trắng tóc.
Chư Toàn Nhi, Lý Tư Thiền, Lưu Vũ Đồng đều châu lệ dịu dàng, Hách Liên Tầm Tuyết thật mạnh mẽ, còn toát ra tâm ý không muốn.
Thái Âm Vương kêu lên:
– Tại sao phải mang bản vương đi, bản vương cùng tiểu tử kia không có cái gì không minh bạch?
– Phải phải, bổn cô nương băng thanh ngọc khiết, cùng tiểu tử kia hoàn toàn không có quan hệ!
Dực Song Song cũng kháng nghị nói, tuy nàng cũng rất muốn về Thần giới, nhưng không muốn lấy phương thức này.
Hổ Nữu hừ lạnh nói:
– Đại yêu tinh, tiểu yêu tinh, yêu tinh lớn nhỏ gì Nữu cũng không yên lòng, toàn bộ mang đi!
Sau khi tất cả mọi người lên thuyền, Thần chu chậm rãi bay lên.
– Lăng Hàn, nhất định phải tìm Nữu!
Hổ Nữu ở đầu thuyền dùng sức vung vẩy tay nhỏ.
– Nhất định!
Lăng Hàn thấp giọng nói, không bao lâu nữa hắn sẽ giết vào Thần giới, nhất định sẽ để mọi người đoàn tụ, cũng sẽ để người của Côn Bằng cung nhìn với cặp mắt khác xưa.
Oanh, Thần chu đánh ra một vết nứt không gian, trực tiếp xuyên vào, khi đuôi thuyền biến mất, vết nứt không gian cũng lập tức biến mất không còn tăm hơi, thật giống như chiếc Thần chu kia xưa nay chưa từng xuất hiện.
Áp lực đáng sợ phun trào, Thiên Đạo Chi Nhãn xuất hiện, hơi chớp ở trên bầu trời, có máu tươi chảy ra, trong thiên địa xuất hiện mưa máu, tựa hồ đang rên rỉ cho Thiên Đạo Chi Nhãn.
Điều này đại biểu thiên địa ý chí đang nhìn chằm chằm Lăng Hàn, thật giống như muốn giết hắn.
Lăng Hàn đứng chắp tay, không thua khí thế chút nào.
Thiên Đạo Chi Nhãn xác thực mạnh mẽ, hiện tại đủ để thuấn sát hắn, nhưng thiên địa có quy củ của thiên địa, chỉ cần không nghịch thiên, thiên địa sẽ không động hắn, đây là quy tắc, Thiên Đạo Chi Nhãn nhất định phải tuân thủ, bằng không không có quy tắc, thiên địa không có ý nghĩa tồn tại.
Hắn làm người làm việc, xứng đáng lương tâm, xứng đáng người trong thiên hạ, cần gì phải sợ Thiên Đạo Chi Nhãn?
Thiên Đạo Chi Nhãn nháy một cái, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
– Thảm, Thất muội bị bắt đi, lần này làm sao bàn giao với lão đại?
Thất Vương còn lại cuối cùng thở phảo nhẹ nhõm, nhưng không ngừng kêu khổ.
Lăng Hàn nhìn bọn họ cười nói:
– Đa tạ các vị gấp rút tiếp viện.
Có điều, Thái Âm Vương sớm tiến vào Thần giới cũng không nhất định là chuyện xấu, nếu như các ngươi không nỗ lực, nói không chắc lúc gặp lại sẽ bị Thái Âm Vương treo lên đánh!
Thất Vương nhất thời biến sắc, Thái Âm Vương tuyệt đối làm được chuyện như vậy!
Không được không được, bọn họ phải nỗ lực tu luyện, tăng lực lượng Thần Hồn lên, đây là phương hướng tu luyện của Thần Cảnh.
Cảnh giới của bọn họ không thể tăng lên, nhưng Thần Hồn có thể, như vậy chỉ cần đi vào Thần giới, bọn họ đột phá Thần Cảnh cũng có thể nghênh đón một bay vọt.
Thất Vương cáo từ rời đi, Thái Âm Vương bị mang tới Thần giới, đại sự như vậy đương nhiên phải lập tức nói cho Mã Đa Bảo.
Lăng Hàn tiễn một đoạn đường, cũng cùng đám người Phong Phá Vân, Vũ Hoàng trở lại hoàng cung, tuy diệt sạch Ma phó, nhưng quét sạch Ma khí, trùng kiến Bắc Hoang là một chuyện rất phiền phức.
Phong Phá Vân vô cùng khẳng khái, thấy Lăng Hàn gọi tới hai đại ca có chút khó coi, nên quyết định bốn người kết bái lần nữa.
Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh vui vẻ đáp ứng, lần này, Phong Phá Vân tự nhiên vẫn là lão đại, Vũ Hoàng lão nhị, Mộ Dung Thanh lão tam, Lăng Hàn giảm xuống một cách, thành lão tứ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tạo Hóa Chi Môn [Dịch] Tạo Hóa Chi Môn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Tao-Hoa-Chi-Mon-AudioSite.net_.jpg)





![[Audio] Tàng Long Đỉnh [Audio] Tàng Long Đỉnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/tang-long-dinh-audio.jpg)

