[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 164 : Cái Tròng (c816-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 816: Cái Tròng
Tứ đại vương giả trẻ tuổi liên thủ phong tỏa, lại thêm Tuyệt Đao và Sơn Hà Phủ, có thể nói vững như thành đồng vách sắt, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không có mấy người có thể xông qua.
Lăng Hàn lấy ra Tích Sinh Kiếm, cười nói:
– Vậy ta liền xông cho các ngươi nhìn!
Lăng Hàn không chút do dự giết ra, xông thẳng về tầng thứ tư.
Chỉ cần giết vào, đám người Từ Tu Nhiên sẽ không thể đuổi theo.
Tích Sinh Kiếm ở dưới khí tức của Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ tự động thức tỉnh, trận văn phát sáng, sát khí phần thiên.
Lăng Hàn không có lấy Băng Long Oanh Địa Trận, hiện tại hắn chỉ cần xông vào, lại không phải muốn chiến thắng bốn người này, độ khó hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Lẽ nào Tích Sinh Kiếm không chặn được một đòn liên thủ của Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ? Thực là chuyện cười.
– Cút về!
Tứ đại cường giả liên thủ oanh kích, hơn nữa còn dùng sát khí như Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ, quả thực ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không dám gánh phong mang.
Lăng Hàn xông vào, Tích Sinh Kiếm phóng ra ánh sáng trận văn vô tận, chăm chú bao hắn lại, xông vào cánh cửa kia.
Ầm! Ầm! Ầm!
Trong va đấu kịch liệt, Lăng Hàn không nhịn được phun máu tươi, nhưng mạnh mẽ phá tan bốn vương giả trẻ tuổi liên thủ phong tỏa, tiến vào trong cánh cửa kia.
Vừa đi vào, hắn lập tức lấy ra Tử Linh Chi Hoa, vù, nhất thời đóa kỳ hoa này tỏa ra ánh sáng hắc ám, áp chế hỏa diễm sôi trào ở bốn phía.
Ngọn lửa này không hề ảnh hưởng tới thân thể, mà thẳng vào thần hồn, muốn thiêu sạch linh hồn của hắn, mà Tử Linh Chi Hoa thì vừa vặn có thể khắc chế.
Về phần tại sao có thể khắc chế, Lăng Hàn cũng không nói ra được nguyên do, chỉ biết là hiệu quả rất tốt.
Hắn quay đầu lại xem, chỉ thấy vẻ mặt của bốn người Từ Tu Nhiên đều quái lạ, cũng không có bởi vì để hắn xông vào mà lộ ra vẻ uể oải, mà đang cười lạnh, một bộ ngươi là tên ngu ngốc.
– Lăng Hàn, chúng ta đều biết ngươi có một không gian Thần khí, nhưng cố ý nói ra tác dụng của Tử Linh Chi Hoa, lẽ nào ngươi nghĩ chúng ta ngốc sao?
Từ Tu Nhiên cười lạnh nói.
Đông Linh Nhi nói tiếp:
– Sai rồi, lời này là chúng ta cố ý nói cho ngươi nghe! Tử Linh Chi Hoa đúng là vật then chốt thông qua tầng thứ tư, nhưng chỉ là một cái, một điểm mấu chốt khác là… phải tu ra võ đạo chi tâm, bằng không sẽ bị thiêu thành tro bụi!
– Sau khi ngươi chết, chúng ta sẽ đi vào lấy Tử Linh Chi Hoa, ngược lại lấy trạng thái hiện tại của ngươi cũng chạy không bao xa!
Tiểu Kiếm Đế từ tốn nói.
Lăng Hàn nha một trận, cười nói:
– Hiện tại các ngươi cố ý nói cho ta nghe, là muốn ta lưu lại nơi này, mặt khác là chặn cửa, để ta chỉ có thể ở tại chỗ, chờ sau đó thuận tiện thu hồi Tử Linh Chi Hoa.
Bây giờ nghĩ lại, vừa nãy các ngươi cũng không có toàn lực ngăn trở nha.
– Không sai, mượn cái này giết ngươi, chẳng phải càng ít tốn sức sao?
Lôi Đình Chi Tử từ tốn nói.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Các ngươi đã biết ta có một không gian Thần khí, chẳng lẽ không biết chỉ cần ta đi vào trong trốn một chút, hoàn cảnh bên ngoài lại ác liệt thì đã làm sao, có thể ảnh hưởng đến ta sao?
– Hừ, ngươi nghĩ rằng chúng ta chưa từng thấy không gian Thần khí, thì không biết hiệu quả của không gian Thần khí sao?
Đông Linh Nhi xì nói.
– Không gian Thần khí chỉ là thuận tiện mà thôi, không thể hoàn toàn ngăn cách hoàn cảnh, coi như ngươi trốn vào cũng khó thoát khỏi cái chết!
Lăng Hàn mặt giãn ra cười nói:
– Vậy cho dù ta chết, cũng sẽ không để Tử Linh Chi Hoa, không gian Thần khí tiện nghi các ngươi, trước đó các ngươi không tìm được, hiện tại như vậy, sau này cũng thế.
Nghe nói như thế, bốn người Từ Tu Nhiên đều nhíu mày, đây quả thật là bọn họ lo lắng nhất.
Bọn họ chỉ nghe nói qua không gian Thần khí, nhưng từ trước tới nay chưa gặp qua, làm sao biết nên thu thế nào?
Từ Tu Nhiên suy nghĩ một chút, mới nói:
– Ngươi giao Tử Linh Chi Hoa và không gian Thần khí ra, chúng ta có thể thả ngươi một con đường sống!
Thấy Lăng Hàn lộ ra vẻ không phản đối, hắn giơ tay lên nói:
– Ta có thể thề với trời.
– Chúng ta cũng có thể thề.
Ba người Đông Linh Nhi đều nói.
So với răng của Chân Long và không gian Thần khí, tính mạng của Lăng Hàn đương nhiên có thể trước để qua một bên, ngược lại cường giả của Ngũ Đại Tông có thể chém giết hắn.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Các ngươi không biết con người của ta thấy chết không sờn sao? Không tán gẫu với các ngươi nữa, gặp lại!
Hắn xoay người rời đi.
Bốn người Từ Tu Nhiên đều không ngờ, ở bọn hắn nghĩ Lăng Hàn tuyệt đối là người thông minh, mà người thông minh sao có khả năng lựa chọn như vậy.
Đây là lưỡng bại câu thương, mà bọn họ nhiều nhất chỉ là vết thương nhẹ, tổn thất một đóa Tử Linh Chi Hoa mà thôi, nhưng Lăng Hàn thì sao, là mất mạng.
Nghĩ như thế nào Lăng Hàn cũng không phải loại “thấy chết không sờn” a.
– Lẽ nào… hắn tu ra Kiếm Tâm!
Từ Tu Nhiên biến sắc, số lần hắn và Lăng Hàn giao thủ nhiều nhất, cũng hiểu tính cách của Lăng Hàn hơn.
Ba người Đông Linh Nhi cũng biến sắc, đây cũng không phải không thể, trước đó Lăng Hàn đã chạm tới biên giới Kiếm Tâm, mới có thể không bị Từ Tu Nhiên và Tiểu Kiếm Đế ảnh hưởng, đánh giết Cổ Minh.
Người khác không cách nào trong thời gian ngắn làm được như vậy, nhưng Lăng Hàn há là người bình thường?
– Vậy thì có chút nguy rồi!
Kiếm Tâm thêm vào Tử Linh Chi Hoa, đủ để đối kháng hồn hỏa ở tầng thứ tư, đạt được răng của Chân Long tuyệt đối không khó.
Mà bọn họ bảo vệ nơi này cũng không có tác dụng gì, kỳ hạn vừa đến, Lăng Hàn tự nhiên sẽ bị đưa ra Quỷ Long Quật.
– Chúng ta trước tiên bảo vệ ở nơi này, thời gian vừa đến nếu không thể chặn Lăng Hàn, thì lập tức trở về Trung Châu, mời đại năng ra tay, nhất định phải chém giết người này!
– Không sai, người mang răng của Chân Long và không gian Thần khí, tuyệt đối đáng giá đại năng ra tay!
Bốn người đều ngồi ở lối vào, kiên trì chờ đợi, dưới cái nhìn của bọn họ, Quỷ Long Quật này chỉ có một vật đáng giá ra tay, là răng của Chân Long, căn bản khinh thường lãng phí thời gian đi tìm bảo vật khác.
Lăng Hàn tay cầm Tử Linh Chi Hoa, cất bước ở trong biển lửa, vững như núi Thái Sơn, thong dong đến cực điểm.
Dứt bỏ linh hồn bị đốt, lực sát thương của ngọn lửa này đối với thân thể hầu như bằng không, mà linh hồn có Tử Linh Chi Hoa bảo vệ, còn có Kiếm Tâm gia trì, như vậy thì không có gì phải lo sợ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 817: Răng Của Chân Long
Hắn nhanh chân mà đi, kết cấu của tầng thứ tư này vô cùng đơn giản, chính là một đại đạo thông đến cùng, bởi vậy hắn không có lựa chọn khác, chỉ đi về phía trước, có người nói ở cuối cùng chính là răng của Chân Long, chỉ là ai cũng không cách nào vào được, chỉ có thể xa xa nhìn một chút.
Đường nối rất dài, non nữa ngày sau Lăng Hàn rốt cục nhìn thấy phần cuối, phía trước xuất hiện một tế đàn bằng đá, rất lớn, nhưng bốn phía có một vầng sáng màu tím như thực chất, bao vây tế đàn ở trong đó.
Đến nay mới thôi, không ai có thể vượt qua vầng sáng này, bằng không có người có thể đi vào lại đi ra, thì sao không lấy được răng của Chân Long chứ?
Ở trung ương tế đàn bày đặt một hàm răng to lớn, dài cả trượng, toàn thân trắng loáng, phảng phất như một vật mỹ nghệ tinh xảo, chỉ nhìn thì có cảm giác vui tai vui mắt.
Hơn nữa, cho dù cách xa như vậy, Lăng Hàn cũng có thể cảm ứng được hàm răng tản mát ra khí thế bàng bạc.
Răng của Chân Long!
Răng của Chân Long, chỉ cách gang tấc.
Lăng Hàn đi lên phía trước, đã đến nơi này, hắn làm sao cũng phải thử một lần, coi như cuối cùng vận dụng Tích Sinh Kiếm chém, thậm chí mời Tiểu Tháp ra tay, hắn cũng phải thử nghiệm một chút.
Chân Long lưu lại thần vật, dù cho phóng tới Thần giới cũng có thể gợi ra tranh đoạt?
Vù, khi Lăng Hàn đi tới trước vầng sáng màu tím, vầng sáng kia như sóng nước nhúc nhích, bao trùm hắn vào.
Hắn cúi đầu xem, chỉ thấy Tử Linh Chi Hoa trong tay đang phát tán ra ánh sáng thăm thẳm, tựa hồ đang câu thông với vầng sáng màu tím.
Hắn bừng tỉnh, nếu không như vậy, trước đó rất nhiều người có thể tới nơi này, tuy sau đó đều chết, nhưng vì cái gì lại nói nhất định phải dùng Tử Linh Chi Hoa mới có thể lấy đi răng của Chân Long?
Bởi vì tới đây không khó, khó là làm sao thông qua vầng sáng màu tím kia, Tử Linh Chi Hoa liền đưa đến tác dụng như chìa khoá.
Quái lạ!
Lăng Hàn hơi nhướng mày, trong lòng nổi lên một cảm giác không rõ, nhưng cũng không có để ở trong lòng, hắn đã tiến vào tế đàn, kế tiếp chỉ cần thu răng của Chân Long vào Hắc Tháp, vậy cho dù Thần linh hạ giới cũng không thể làm gì.
Ong ong ong… hắn đi ở trên tế đàn, từng viên gạch đá phát ra quang mang, hình thành hoa văn kỳ dị nào đó, không ngừng tụ hợp, thật giống như diễn tấu một làn điệu kỳ diệu, nhưng không hề có một tiếng động vang lên.
Hắn ngừng bước, trong lòng bay lên báo động mãnh liệt, nếu có nguy hiểm gì không thể kháng cự, hắn sẽ lập tức tiến vào Hắc Tháp, chắc chắn sẽ không cậy mạnh.
Dù sao nơi này chôn xuống Á Long mạnh mẽ nhất thiên hạ a.
Hắn ngừng lại, nhưng gạch đá còn đang phát sáng, liên tiếp, đan dệt thành quy luật nào đó, có một luồng khí tức mơ hồ lưu chuyển, cổ xưa, thương tang rồi lại mạnh mẽ, phảng phất trải qua vô số vạn năm.
Đây là lão Long kia lưu lại sao?
Lăng Hàn quan sát, phát hiện chỉ là gạch đá phát sáng, không có những biến hoá khác, hắn tiến về phía trước, răng của Chân Long đang ở trước mắt, hắn không có lý do từ bỏ.
Rốt cục, hắn đi tới trước răng của Chân Long, chậm rãi đưa tay, chạm tới răng của Chân Long, kế tiếp hắn chỉ cần lấy thần thức bao vây Long Nha, liền có thể thu vào Hắc Tháp.
Vù!
Tử Linh Chi Hoa trong tay hắn bộc phát cường quang, rồi lại cấp tốc héo tàn, cánh hoa khô héo rơi xuống, thật giống như bị hấp thu tinh hoa, trở nên lu mờ ảm đạm, không còn chỗ thần dị nữa.
Đúng lúc này, răng của Chân Long cũng tỏa ra ánh sáng, cực kỳ chói mắt, ngay cả Lăng Hàn cũng không cách nào nhìn thẳng, vội quay đầu đi, cũng nhắm mắt lại, nhưng động tác thu lấy răng của Chân Long thì không chậm chút nào, thần thức đã bao bọc cả viên Long Nha lại.
Thu cho ta!
Lăng Hàn không khỏi biến sắc, bởi vì hắn phát hiện không có cách nào thu Long Nha vào trong Hắc Tháp.
Sao có thể có chuyện đó!
Hắc Tháp chỉ có một đồ vật thu không vào, là cá thể nắm giữ năng lực suy nghĩ độc lập, nhất định phải không chống cự ý chí của hắn mới có thể bị thu vào.
Nhưng hiện tại rõ ràng là một viên Long Nha, tại sao không thể thu vào?
Long Nha có ý chí độc lập? Hoặc là nói, Long Nha chính là Thần vật, trời sinh liền không cách nào bị Hắc Tháp thu lấy?
Lăng Hàn không rõ, nhưng hiện tại hắn căn bản không mở mắt ra được, tự nhiên cũng không cách nào kiểm tra Long Nha có gì quái lạ.
Bao nhiêu vạn năm không hề biến hóa, sao hắn đến lại sản sinh biến hóa không tên chứ?
Tử Linh Chi Hoa!
Nhất thời trong lòng hắn sáng tỏ, tuy trước có rất nhiều người đến nơi này, nhưng người nào cũng không có mang Tử Linh Chi Hoa, chỉ có hắn là ngoại lệ, do đó làm răng của Chân Long sản sinh biến hóa không tên.
Nhưng biến hóa này đến cùng là cái gì?
Qua chí ít một nén hương thời gian, ánh sáng mà răng của Chân Long tản mát ra mới trở nên ảm đạm, Lăng Hàn mở mắt, chỉ thấy Tử Linh Chi Hoa trong tay đã triệt để điêu tàn, chỉ còn lại một cái cành không.
Hắn nhìn lại răng của Chân Long, hiện tại cái răng trong suốt như ngọc này càng ngày càng trở nên long lanh, thậm chí trong suốt, tuy phía trên che kín hoa văn phức tạp, nhưng không ảnh hưởng hắn nhìn thấy bên trong Long Nha, tựa hồ có một đồ vật gì đó.
Cụ thể là cái gì thì không biết, hoa văn có tác dụng bảo vệ, mơ hồ có thể thấy được… đồ vật kia đang ngọ nguậy!
Cái này hết sức kinh người, một cái răng của Chân Long ở đây không biết bao nhiêu vạn năm, nhưng bên trong lại súc tích ra một loại sinh mệnh nào đó? Nhất định là sinh mệnh, có ý thức của mình, mới sẽ không cho Hắc Tháp thu lấy.
Cảm giác bất an trong lòng Lăng Hàn càng ngày càng mãnh liệt, luôn cảm thấy mình như lọt vào một cái tròng nào đó, nhưng việc đã đến nước này, hắn vẫn phát động Chân Thị Chi Nhãn, muốn xem tỉ mỉ.
Hách!
Lăng Hàn ngẩn ra, hắn cuối cùng nhìn thấy, đồ vật ở trong Long Nha kia, là một đứa bé trai!
Nhìn khoảng sáu bảy tuổi, còn nhỏ hơn Hổ Nữu vài tuổi, dáng dấp rất tuấn tú, toàn thân trơn bóng, nhưng không nhìn thấy nơi nào có tượng trưng của hậu duệ Long tộc.
Long Nha này cũng thật quái đản, trải qua tháng năm dài đằng đẵng đã súc tích ra ý thức của mình, thu được tân sinh mệnh?
Không đúng!
Ngươi xem như Thi Đại Thi Nhị, tuy cũng là thi thể phục sinh, nhưng ít nhất cũng từ trên thi thể hoàn chỉnh diễn hóa ra, một viên Long Nha cũng có thể súc tích ra sinh mệnh, đây không phải có chút kinh người sao?
Thẻ thẻ thẻ thẻ thẻ!
Thời điểm hắn suy nghĩ viển vông, trên Long Nha xuất hiện từng vết nứt, giống như mạng nhện che kín cả viên Long Nha, sau đó oành… cả viên Long Nha vỡ nát, trên đất có thêm một đứa bé trai.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 818: Á Long Tái Hiện
– Ha ha ha ha, bản tọa rốt cục sống lại!
Đứa bé trai này phát ra thanh âm non nớt, nhưng ngữ khí lại như ông cụ non.
Hắn liếc mắt nhìn Lăng Hàn, không khỏi ngạo nghễ nói:
– Tiểu bối, thấy lão tổ tông còn không quỳ xuống?
Lăng Hàn đầu tiên là cả kinh, đây là yêu quái từ đâu tới? Nhưng hắn lập tức phát hiện, đứa bé trai này chỉ là Luyện Thể Cảnh, vậy còn có kiêng kỵ gì, liền lấy tay tóm tới.
– Lớn mật, lại dám vô lễ với lão tổ tông, xem bản tọa làm sao trừng trị ngươi!
Bé trai kia tức giận nói, vù, hắn tỏa ra Long uy đáng sợ, chí cao chí thượng, tin tưởng Tiên Vu Thông, Văn Nhân Kiệt ở đây cũng không nhịn được quỳ xuống, cái này không quan hệ với tu vi, thuần túy là nghiền ép trên huyết mạch.
Nhưng Long uy như vậy đối với Lăng Hàn có điểu dùng? Hắn không phải Long tộc, hơn nữa tu ra Kiếm Tâm, có Hắc Tháp tọa trấn ở trong người, không sợ nhất chính là uy thế tinh thần.
Bàn tay nắm tới, bé trai đã lọt vào trong tay hắn, Lăng Hàn cười hì hì, đánh đến cái mông.
Đùng đùng đùng, nhất thời để bé trai kêu to oa oa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ chót.
Quá bi phẫn, hắn là thân phận gì, lại bị một hậu bối đánh đòn, hơn nữa còn đánh cởi truồng, điều này làm cho hắn tức đến ói máu.
– Tiểu bối, mau dừng tay! Ngươi biết bản tọa là ai không?
Bé trai kêu to oa oa, không ngừng giãy dụa.
Lằng Hàn hừ một tiếng nói:
– Không phải là con Á Long lúc trước sao? Kiêu ngạo cái gì chứ?
Bé trai không khỏi ngẩn ra:
– Vì sao ngươi lại đoán như thế?
– Mẹ kiếp, nếu như ngươi không phải con Á Long kia, thì làm sao có thể lấy ra tinh hoa trong răng của Chân Long? Hơn nữa, dáng dấp như ông cụ non, khiến người ta nhìn đã muốn đánh!
Lăng Hàn tức giận nói, nhưng không có đánh nữa, tiện tay ném bé trai qua một bên, sau đó cho nó một bộ quần áo.
Bé trai mặc vào, nhưng quần áo của Lăng Hàn, đối với hắn mà nói thì hơi lớn, dài đến chân cũng không nhìn thấy.
Hắn không khỏi phiền muộn nói:
– Lẽ nào không có quần áo nhỏ hơn sao?
– Có, bất quá là con gái mặc, ngươi có muốn hay không?
Lăng Hàn nói.
Bé trai do dự một chút, lắc lắc đầu nói:
– Bản tọa vẫn là mặc bộ này đi.
Hắn cuốn tay áo và ống quần lên, nhưng quần áo rộng quá mức, nhìn vẫn không ra ngô ra khoai, để Lăng Hàn nhịn không được cười to.
– Nếu biết thân phận của bản tọa, lại còn dám chê cười, ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?
Bé trai hung tướng nói.
Đùng!
Lăng Hàn cốc đầu nó một cái, nhất thời để bé trai ôm đầu kêu đau:
– Làm sao, mới vừa rồi còn không đánh phục ngươi?
Bé trai không rõ nói:
– Tại sao ngươi không bị Long uy của bản tọa ảnh hưởng? Tuy tu vi của bản tọa hoàn toàn biến mất, tất cả làm lại từ đầu, nhưng từ răng của Chân Long súc tích thân thể lần nữa, Long uy mạnh nhất thiên hạ, bất kỳ hậu duệ Long tộc nào cũng phải bị ảnh hưởng!
Lăng Hàn cắt một tiếng, nói:
– Trợn to mắt chó của ngươi nhìn cẩn thận, ta không phải hậu duệ Long tộc?
– Cái gì, ngươi không phải hậu duệ của Long tộc?
Bé trai không thể tin tưởng.
– Nhưng bản tọa rõ ràng cảm ứng được khí tức của Long tộc ở trên thân thể ngươi!
Cái này rất bình thường, vợ của hắn là Long tộc, nhi tử cũng có huyết mạch Long tộc, hơn nữa hắn còn tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật, trên người có chút “Long vị” thì có gì kỳ quái? Lăng Hàn nâng bé trai lên nói:
– Đúng là quên hỏi ngươi, ngươi tên gì nhỉ?
Bé trai nỗ lực bày ra vẻ mặt nghiêm túc, ôm hai tay trước ngực, giả vờ thâm trầm, chỉ là bị Lăng Hàn nắm cổ áo, thân thể không ngừng đảo quanh, nhất thời để nghiêm túc của hắn không còn sót lại chút gì.
Hắn thẹn quá thành giận nói:
– Coi như ngươi không phải hậu duệ Long tộc, nhưng bản tọa là tiền bối không biết bao nhiêu năm trước, ngươi nhất định phải duy trì tôn kính nên có với bản tọa.
Huống hồ, nơi này còn cần bản tọa đến cứu vớt!
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, năm đó Á Long cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả Thần linh hạ giới cũng không thể giết chết, vậy khẳng định sẽ biết chân tướng thanh toán.
Hiện tại vượt qua vô số năm tháng sống lại, hắn chắc chắn sẽ không bất đắc dĩ chết già nữa.
Cái gọi là cứu vớt, lẽ nào cũng muốn khai thiên sao?
Hắn không có trực tiếp hỏi, mà nói:
– Đừng tưởng rằng ta không biết, nơi quỷ quái này cần Tử Linh Chi Hoa mới Nhưng đi vào, khẳng định là ngươi giở trò, có quan hệ tới chuyện ngươi trọng sinh! Phải biết, Tử Linh Chi Hoa là ta mang đến, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi còn bày biện cái giá tiền bối, có phải mông lại ngứa hay không?
Tuy Tử Linh Chi Hoa kỳ thực là bọn người Từ Tu Nhiên mang đến, nhưng Lăng Hàn cần nói rõ với đối phương sao?
Khí thế của bé trai không khỏi yếu đi, bị Lăng Hàn nói trúng rồi, then chốt để hắn sống lại chính là Tử Linh Chi Hoa, đây ắt không thể thiếu, từ điểm đó mà nói, Lăng Hàn đúng là ân nhân cứu mạng của hắn.
Hắn hừ một trận nói:
– Cũng được, bản tọa sẽ nói cho ngươi biết tên thật của bản tọa! Bản tọa lấy Hách Liên làm họ, tên Thiên Vân, chính là Á Long mạnh nhất Hằng Thiên Đại Lục!
Hắn dào dạt đắc ý, để Lăng Hàn không khỏi xem thường.
Xem ra, có lẽ vì tân sinh, tính cách của Á Long cũng phát sinh biến hóa lớn, bằng không một vị đại năng Phá Hư hai mươi tinh cần kiêu ngạo như thế sao? Nhân vật như vậy căn bản không cần người khác tán đồng, ngay cả Thần linh hạ giới cũng Nhưng ngang hàng, mạnh đến không cách nào hình dung.
Có điều, lấy Hách Liên làm họ? Lẽ nào là lão tổ tông của Hách Liên Dung? Dựa vào, vậy tuyệt không thể cho hắn biết vợ của mình là Hách Liên Tầm Tuyết, bằng không tên này nhất định sẽ kiêu ngạo chết mất, ở trước mặt hắn bày biện cái giá trưởng bối.
Lăng Hàn đưa tay chém xuống, tâm ý uy hiếp mười phần, sau đó mới nói:
– Ngươi rõ ràng đã chết không biết bao nhiêu vạn năm, tại sao lại phục sinh?
– Hừ, bản tọa là cường giả cỡ nào, sống thêm đời thứ hai lại có gì ngạc nhiên?
Hách Liên Thiên Vân hừ hừ nói.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không tin tưởng, ở Thần giới để linh hồn chuyển thế cũng cực kỳ khó khăn, ở Hạ giới hiển nhiên càng khó.
Có điều, mọi người lần thứ nhất gặp mặt, cho dù hắn có ân cứu mạng, Hách Liên Thiên Vân cũng há Nhưng dễ dàng thổ lộ bí mật?
Muốn biết bí mật của người khác, trước phải thổ lộ bí mật của mình, mới có thể thắng được tín nhiệm của người khác.
Lăng Hàn nói:
– Ngươi nói cứu vớt thương thiên đại địa, có phải là chỉ khai thiên không?
Ầm!
Dù cho đây là Quỷ Long Quật, có thể nói là thiên địa độc lập, nhưng khi Lăng Hàn nói ra hai chữ “khai thiên”, bốn phía vẫn vang lên tiếng sấm dậy.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 819: Thu Đồ Đệ
Hách Liên Thiên Vân khiếp sợ nói:
– Ngươi cái quái vật này, lại để thiên địa không dung! Không không không, ngươi thật có khả năng uy hiếp được vùng thế giới này, mới sẽ làm thiên địa giao cảm, muốn dẫn ra lôi kiếp giết chết ngươi!
Sắc mặt của Lăng Hàn tối sầm lại, bị một lão quái vật không biết sống bao nhiêu vạn năm trước chỉ vào mặt nói quái vật, làm sao cũng để hắn rất khó chịu.
– Đến cùng bản tọa ngủ bao lâu, trên đời này lại xuất hiện người quái lạ như vậy!
Hách Liên Thiên Vân ôm đầu nói.
– Oa a a a, bản tọa còn muốn cứu vớt thiên hạ muôn dân, trở thành Chúa cứu thế, không nghĩ tới lại bị người cướp đoạt chuyện làm ăn! Dựa vào dựa vào dựa vào, tại sao bản tọa không tỉnh lại sớm hơn một chút!
– Nén bi thương!
Lăng Hàn nói.
– Nhà ta lại không có người chết, nén cái lông!
Hách Liên Thiên Vân tức giận nói.
Lăng Hàn không còn gì để nói, nghĩ đến năm đó con Á Long này cũng là một con Long lưu manh, cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, coi như hắn sống thêm đời thứ hai, cũng không thể sửa quá nhiều.
Chỉ có trời sinh lưu manh mới sẽ như vậy.
– Có điều, tiểu tử ngươi nhắc tới khai thiên, nói vậy cũng biết chân tướng Thần giới thanh toán.
Hách Liên Thiên Vân nghiêm nghị nói.
Lăng Hàn gật đầu:
– Năm đó ngươi không phá toái hư không thành Thần, là phát hiện Tỏa Thiên Đại Trận sao?
– Không sai, bản tọa vốn muốn tu luyện tới cực hạn, sau đó phá toái hư không hẳn không thành vấn đề, không nghĩ tới vẫn không địch lại.
Hách Liên Thiên Vân thở dài.
– May là bản tọa có chuẩn bị, tuy lúc đó bị trọng thương, nhưng vẫn chạy về được, cũng ở đây tọa hóa, nhưng đưa thần thức vào trong Long Nha, trong chết cầu sinh.
– Lúc còn trẻ bản tọa đã từng được một cây thần dược, có thể để cho linh hồn hoàn thành lột xác, bản tọa liền hạ quyết tâm, vứt bỏ thân thể nguyên bản, lấy răng của Chân Long súc tích lại.
– Khà khà, bản tọa tu luyện cái răng này tới cấp bậc Chân Long, phóng tới Thần giới cũng là bảo vật không bình thường.
Hiện tại trải qua vô số năm tháng, tinh hoa của Long Nha ngưng tụ thành thân thể, lại được Tử Linh Chi Hoa giúp linh hồn lột xác, rốt cục sống lại rồi.
– Lúc trước tuy thân thể của bản tọa đã vô cùng mạnh mẽ, nhưng vẫn không chịu được niệm lực của thiên hạ sinh linh, lần này tuyệt đối có thể!
Đời trước Hách Liên Thiên Vân đã muốn khai thiên, nhưng khai thiên cần lập quốc, dù sao sức một người có hạn, Hằng Thiên Đại Lục lại không có điều kiện thành Thần, không lấy quốc thế gia trì, lực lượng của ai cũng không cường đại đến trình độ khai thiên.
Coi như Thần linh cũng không được, bùng nổ ra lực lượng siêu cường chỉ có thể bị thiên địa bài xích.
Nhưng quốc thế gia trì lại không giống, bởi vì cảnh giới bản thân không vượt qua, thiên địa có quy củ của thiên địa, bằng không khai thiên chính là một câu nói suông.
Nhưng quốc thế gia trì, đối với bản thân mà nói cũng là một gánh nặng to lớn, thể phách không đủ mạnh mẽ làm sao gánh? Dù lấy thể phách cường hoành của Long tộc, năm đó Á Long mạnh mẽ, vẫn không lựa chọn khai thiên, chính là hắn biết không thể chịu đựng được quốc thế.
Đời này, Hách Liên Thiên Vân lấy răng của Chân Long tái tạo thân thể, như vậy tu luyện về Phá Hư Cảnh, thể phách của hắn tự nhiên càng mạnh hơn, thật có thể chịu đựng được niệm lực.
– Có điều, hiện tại có quái vật như ngươi, bản tọa có thể dễ dàng một chút, không cần gánh trách nhiệm khai thiên lên người.
Hách Liên Thiên Vân cười hắc hắc nói.
– Thiên địa cũng trở nên động dung, nói rõ khả năng ngươi thành công cực kỳ cao.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, mới nói:
– Ngươi cũng thật may mắn, cuối cùng đợi được Tử Linh Chi Hoa, đồ chơi này là vật của Minh Giới, nhưng ngươi có thể cả đời cũng chờ không được.
Ta không tin cái răng của Chân Long này có thể để linh hồn của ngươi vạn cổ bất hủ.
– Khà khà, cho nên nói, bản tọa là người mạng lớn, số mệnh gia thân a.
Hách Liên Thiên Vân cười nói.
– Vậy ngươi dự định giúp ta?
Lăng Hàn hỏi.
– Đó là tự nhiên, coi như bản tọa trọng sinh, cũng không dám chắc phá được Tỏa Thiên Đại Trận, chỉ có ký thác hi vọng ở khai thiên.
Hách Liên Thiên Vân nói, nói đến Tỏa Thiên Đại Trận, hắn không nhịn được rùng mình, lúc trước làm hắn trọng thương, suýt chút nữa chết đi, tự nhiên là lòng vẫn còn sợ hãi.
Lăng Hàn cười nói:
– Hiện tại ngươi chỉ là Luyện Thể Cảnh, có thể giúp ta cái gì?
– Phi, hiện tại thân thể của bản tọa là răng của Chân Long súc tích, lại thêm đời trước bản tọa đạt đến Nhân đạo đỉnh cao, đời này đi lại đường cũ, không có một chút xíu bình cảnh, chỉ cần cho bản tọa mấy năm, lại thêm đủ tài nguyên tu luyện, bản tọa trở về Nhân đạo đỉnh cao lại có khó gì? Hơn nữa, Long uy của bản tọa còn mạnh hơn lúc trước, Long gì ở trước mặt bản tọa đều phải ngoan ngoãn cúi đầu.
Hách Liên Thiên Vân đắc ý nói.
Cái tác dụng này đúng là rất tốt, nếu như Hách Liên Thiên Vân có thể hạ Hải vực, như vậy trên đất bằng có hắn và Mã Đa Bảo, đến thời điểm đó song phương hợp địa bàn trong tay lại, toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục không phải quyết định sao?
Không tệ, tuy bị con Á Long này hãm hại một phen, nhưng hắn cũng không phải là không có thu hoạch.
Lăng Hàn quay đầu lại nói:
– Có điều, Tử Linh Chi Hoa bị ngươi hấp thu, chúng ta làm sao đi ra ngoài?
– Ngu ngốc, nơi này do thân thể của bản tọa biến thành, là dùng để bảo vệ linh hồn của bản tọa, một bên dùng răng của Chân Long hấp dẫn người mang Tử Linh Chi Hoa đến, hiện tại nếu bản tọa xuất thế, vậy nơi này tự nhiên không cần tồn tại nữa.
Hách Liên Thiên Vân khinh thường nói.
Cũng đúng, tuy bây giờ thực lực của hắn yếu đến một ngón tay cũng có thể đâm ngã, nhưng không thể thay đổi sự thực hắn đã từng là Á Long.
Lăng Hàn do dự một chút, mới nói:
– Ta giới thiệu cho ngươi mấy người.
– Nha!
Hách Liên Thiên Vân có vẻ rất kinh ngạc, nơi này quỷ cũng không có một cái, ngươi còn giới thiệu cho ta mấy người? Nhưng hắn còn chưa nghĩ xong, đã thấy bên cạnh xuất hiện rất nhiều người.
Chuyện này dọa hắn nhảy một cái, sau đó mới khiếp sợ nói:
– Không gian Thần khí! Là không gian Thần khí! Tiểu tử này quả nhiên được thiên địa sủng ái, lại Nhưng lấy được không gian Thần khí!
Ánh mắt của hắn đảo qua, không khỏi ồ một tiếng:
– Đây là hậu duệ Long tộc, bản tọa có thể ngửi được mùi vị trên người bọn họ!
Hắn chỉ vào Hách Liên Tầm Tuyết và Lăng Kiến Tuyết.
Hách Liên Tầm Tuyết dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
– Tiểu hài này là ai?
– Tổ tông của ngươi!
Hách Liên Thiên Vân như ông cụ non nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 820: Long Uy Kiến Công (Thượng)
Hách Liên Tầm Tuyết đương nhiên sẽ không tin tưởng, thằng nhóc này lại dám chiếm tiện nghi của mình, đưa tay ra muốn gõ đầu đối phương, nhưng tay mới duỗi ra, vù, một luồng Long uy chí cao vô thượng truyền đến, làm cho thân thể nàng như nhũn ra, hai chân đứng cũng đứng không vững, liền ngã về phía sau.
Lăng Hàn đưa tay đỡ, ôm lấy nàng.
Lăng Kiến Tuyết giận dữ, tuy tiểu tử này chỉ mới nửa tuổi, nhưng trí lực cao đến không thể cân nhắc, lập tức từ trong lồng ngực của Hách Liên Tầm Tuyết nhảy ra, bò trên mặt đất, nhìn Hách Liên Thiên Vân gào thét.
– Ồ!
Hách Liên Thiên Vân khiếp sợ.
– Chân Long huyết mạch của tiểu oa nhi này thật dày, lại có thể ngang hàng Long uy của bản tọa! Ôi chao!
Hắn kêu thảm một tiếng, bởi vì Lăng Kiến Tuyết đã đánh tới, đấm lên mặt của hắn một quyền, oanh hắn bay ra xa.
Tuy hắn đã từng là Á Long, Long uy càng đáng sợ, nhưng luận thực lực chỉ là Luyện Thể Cảnh, còn Lăng Kiến Tuyết thì sao? Man lực đã đạt đến Dũng Tuyền Cảnh, sức chiến đấu của song phương tự nhiên không phải một cấp độ.
Tiểu tử bạo đánh, Hách Liên Thiên Vân thì chỉ có kêu thảm thiết.
Ai bảo hắn bắt nạt mẹ của người ta chứ?
Nhưng Hách Liên Thiên Vân lại rất cao hứng:
– Tên tiểu tử này không tệ, bản tọa muốn thu hắn làm đồ đệ, truyền cho hắn tuyệt học vô thượng của Long tộc!
Trên mặt Lăng Hàn lộ ra vẻ quái lạ:
– Ngươi nhất định muốn thu con trai của ta làm đồ đệ?
– Con trai của ngươi?
Hách Liên Thiên Vân khiếp sợ.
– Chẳng trách huyết mạch tinh khiết như vậy, hơn nữa có thể đối kháng Long uy của bản tọa! Ha ha, tiểu tử này bản tọa thu định rồi, ai cướp với bản tọa, bản tọa liền giết hắn!
Hắn không có chút hình tượng nào mà bị Lăng Kiến Tuyết đạp ở dưới chân, còn kêu to oa oa.
Lăng Hàn nói khẽ với Hách Liên Tầm Tuyết, để Hách Liên Tầm Tuyết trợn to mắt, vị này thật là tổ tông của mình! Nhưng nếu Hách Liên Thiên Vân thu Lăng Kiến Tuyết làm đồ đệ, này không phải ngang bối phận với nàng và Lăng Hàn sao? Vậy sẽ loạn thành cái dạng gì?
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Được rồi, nể tình ngươi cũng sống một bó tuổi, con trai của ta liền cho ngươi thu làm đồ đệ.
Hắn ôm Lăng Kiến Tuyết lên, sau đó nói:
– Nếu thu đồ đệ, vậy lễ ra mắt đâu? Ngươi tốt xấu gì cũng là Á Long, nếu như ra tay không rộng rãi, vậy tất cả mọi người sẽ xem thường ngươi nha!
Hách Liên Thiên Vân cười gượng, hắn thân hóa Quỷ Long Quật, lại qua nhiều năm như vậy, lúc ấy trần truồng mà đi, giờ trần truồng mà đến, nào có bảo vật gì chứ? Hắn vội vàng nói:
– Bản tọa sẽ dạy sở học suốt đời cho tiểu tử này, so với bảo vật gì cũng quý giá hơn trăm lần!
– Quên đi, biết ngươi là quỷ nghèo!
Lăng Hàn tiện tay tung ra vài cây linh dược nói.
– Ầy, cầm luyện hóa, nhanh tăng cao thực lực, đừng ngay cả đồ đệ cũng không bằng.
Hách Liên Thiên Vân cười khà khà, cũng không ngại ngùng, cầm lấy linh dược gặm, chỉ một trận, khí tức cả người hắn tăng vọt, liền bước vào Tụ Nguyên Cảnh.
Quả nhiên, hắn không có bất kỳ bình cảnh, càng không cần tích lũy, đột phá như uống nước vậy.
Lăng Hàn đơn giản bày ra bữa tiệc lớn, dùng các loại thịt và nguyên liệu quý giá, kể cả thịt yêu thú cấp cực, Bảo Châu vạn năm, Long Huyết Phách Vương Tham,… đặt ở cùng một chỗ nấu canh.
Tuy hắn không biết trù nghệ, nhưng không sao, những tài liệu này quá quý giá, chỉ trộn lại nấu cũng thơm nức mũi, khiến người ta thèm ăn nhỏ dãi.
Hách Liên Thiên Vân cũng không hăng hái mà chảy nước miếng nói:
– Bảo Châu vạn năm a, dù bản tọa năm đó cũng không có được! Còn có Long Huyết Phách Vương Tham, bản tọa cũng chỉ ăn qua một cây!
– Đều là của Nữu, không cho phép cướp!
Hổ Nữu tàn bạo nói.
Lúc này Hách Liên Thiên Vân mới nhìn thấy Hổ Nữu, hai mắt không khỏi tỏa sáng nói:
– Tiểu muội muội, ngươi đã gả hay chưa? Ngươi xem bản tọa như thế nào, rất xứng với ngươi a!
Oành oành oành!
Kết cục miệng tiện tự nhiên là bị đánh một trận, Hổ Nữu ra tay không nhẹ, đánh đến Hách Liên Thiên Vân bán sống bán chết, để hắn cực kỳ phiền muộn, đời trước chính là tồn tại vô địch thiên hạ, sao hiện tại vừa xuất thế liền bị ba người đánh đòn?
Tại sao Long uy của hắn lại không có tác dụng?
– Tiểu tử thúi, đừng nói tiểu nữ này cũng là con gái của ngươi nha?
Hắn thảm thiết nói, nếu không, làm sao sẽ không bị Long uy của hắn ảnh hưởng? Cái này không chỉ có tác dụng với Long tộc, đối với những chủng tộc khác cũng có lực áp bách mạnh mẽ, chỉ là không hữu hiệu như Long tộc.
– Nữu là thê tử của Lăng Hàn!
Hổ Nữu tàn bạo nói, chân giẫm Hách Liên Thiên Vân đau đến không muốn sống.
Hách Liên Thiên Vân phiền muộn, sao “hàng tốt” nào cũng bị Lăng Hàn đoạt? Đồ đệ thiên tư tuyệt đại là con trai của người ta, tiểu mỹ nữ này cũng là cô dâu nhỏ của người ta.
Sau khi nấu chín, tất cả mọi người đều cướp ăn.
Nguyên liệu nấu ăn như vậy ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng không dám ăn quá nhiều, nhiều nhất chỉ uống mấy chén, nếu không thân thể sẽ bị căng nứt.
Nhưng Lăng Hàn, Hổ Nữu, Hách Liên Tầm Tuyết, Hách Liên Thiên Vân đều là đại vị vương, từng cái từng cái ăn đến không còn biết trời đâu đất đâu.
Có điều, Hách Liên Tầm Tuyết “no” trước nhất, không phải cái bụng ăn không vô, mà là không chịu nổi quá nhiều tinh hoa năng lượng, nhất định phải ngồi ở một bên luyện hóa.
Lăng Hàn, Hổ Nữu và Hách Liên Thiên Vân còn cuồng ăn, không có ý tứ dừng lại chút nào.
Hách Liên Thiên Vân càng thêm phiền muộn nói:
– Bản tọa chính là răng của Chân Long súc tích, thân thể mạnh mẽ, năng lượng nhiều hơn nữa cũng không bạo thể, nhưng hai người các ngươi là chuyện gì xảy ra, lại còn ăn nhiều hơn bản tọa!
Hắn cảm giác mình sắp tới cực hạn, dù sao tu vi bây giờ quá thấp.
– Vô dụng!
Hổ Nữu cho hắn một cái liếc mắt, ý tứ là ngươi quá kém.
Hách Liên Thiên Vân biết điều im lặng, lại ăn vài miếng thịt, chỉ có thể ngồi xuống luyện hóa.
Hắn cũng thật yêu nghiệt, trong nháy mắt lại phá mấy cảnh giới nhỏ, bước vào Dũng Tuyền Cảnh, cuối cùng có thể so cao thấp với Lăng Kiến Tuyết.
Nhưng lại tiếp sau, cảnh giới của hắn tăng lên sẽ không đơn giản như vậy, dù sao tu vi càng cao, cần năng lượng càng khủng bố, đặc biệt từ Thiên Nhân đến Phá Hư, cần năng lượng nhiều kinh người.
Nhưng đối với hắn mà nói, chỉ là sự tình một hai năm, nhiều nhất hai ba năm.
Như Lăng Hàn và Hổ Nữu thì hầu như không có tiến bộ rõ ràng, dù sao sức chiến đấu của bọn họ đều đạt đến Thiên Nhân Cảnh, muốn tăng lên tự nhiên khó khăn.
– Đi thôi, nên rời nơi này!
Lăng Hàn vỗ tay cái độp, thu thập bát đũa, sau đó bọn họ đi trở về.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










