[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 163 : Bọ Chét Vương (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Bọ Chét Vương
Lăng Hàn lắc đầu:
– Không được, con kia ít nhất có thể sánh ngang Thi Vương mười lăm mắt, phỏng chừng là nhân vật mạnh mẽ nhất Quỷ Long Quật này, cho nên mới trấn thủ khối Chân Long huyết thạch lớn như vậy, ngươi không chạy nhanh bằng nó.
– Không nên xem thường Nữu!
Hổ Nữu không phục, hai tay chống nạnh nói.
– Tốc độ của Nữu mới là nhanh nhất!
Vèo, nàng thân hóa lôi đình, chỉ trong nháy mắt liền xuất hiện ở nơi cực xa, lại lóe lên, lần này địa phương xuất hiện càng xa.
Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết đồng thời lộ ra vẻ khiếp sợ, tốc độ như vậy để bọn họ cũng hít khói.
Khóe miệng của bọn họ không khỏi co giật, mọi người đều học Lôi Động Cửu Thiên, nhưng sao tốc độ lại kém nhiều như vậy?
– Nữu là thiên tài!
Hổ Nữu lóe lên đã trở về, dào dạt đắc ý.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Tốc độ của ngươi thực có thể so với Phá Hư Cảnh, thậm chí nhanh hơn mấy phần!
– Vậy Nữu liền đi!
Hổ Nữu không sợ con Khiêu Tảo Vương (*bọ chét) kia chút nào.
Lăng Hàn lại suy nghĩ một chút, mới nói:
– Chút nữa ngươi tránh tên to xác kia xong, thì tới trước trăm dặm hội hợp.
– Được!
Hổ Nữu đáp ứng, vèo, liền bắn ra ngoài, đứng ở trước Khiêu Tảo Vương, lớn tiếng nói.
– Xú gia hỏa, tới bắt Nữu đi!
Khiêu Tảo Vương chỉ tùy ý liếc mắt, liền thu hồi ánh mắt, thật giống như đang ngủ say, không thèm để ý con giun dế kia.
Hổ Nữu giận dữ, lại dám không nhìn nàng, nàng cầm một khối xích thạch, lớn đến hoàn toàn che lại thân thể của nàng.
Nàng hét lớn một tiếng, ném ra, trên tảng đá quấn quanh ánh chớp, vèo, tảng đá này như đạn pháo bắn tới Khiêu Tảo Vương.
Đùng!
Không đợi tảng đá đập đến, khí tức đáng sợ của Khiêu Tảo Vương liền làm tảng đá nổ tung, đạt đến độ cao như vậy, chỉ một tia khí tức cũng có thể nát Tinh Thần.
Có điều tên to xác này đã tức giận, không nhịn được giơ thân lên, nhìn chằm chằm về phía Hổ Nữu.
Nhưng nó phiền muộn phát hiện, con kiến nhỏ này lại vừa vặn ở ngoài phạm vi công kích của nó, công kích nổ ra cũng giết không được.
Nó cực kỳ lười biếng, lại nằm xuống ngủ, giun dế mà thôi, không thèm để ý.
Xèo xèo xèo… Hổ Nữu ném liên tiếp, đá bay tứ tung.
Đừng xem khí tức của Khiêu Tảo Vương dật động liền có thể đánh nát, nhưng phía trên còn có lực lượng Lôi đình, ngay cả Khiêu Tảo Vương cũng cảm giác thân thể tê dại.
Cái này xa xa không thể xúc phạm tới nó, nhưng để nó rất khó chịu.
Rốt cục, sau khi bị Hổ Nữu đập mười mấy lần, Khiêu Tảo Vương bạo nộ rồi.
Bản vương không phát uy, ngươi thật cho rằng có thể động thổ trên đầu thái tuế sao?
Nó gầm một tiếng, sóng âm hóa thành từng vòng gợn sóng, khuếch tán về bốn phương tám hướng, đùng đùng đùng đùng… tảng đá bốn phía bị chấn nát tan, cực kỳ đáng sợ.
– Ha ha ha ha, muốn thương tổn Nữu, con rệp ngươi còn kém xa!
Hổ Nữu giả trang cái mặt quỷ, lập tức thả người bỏ chạy.
Khiêu Tảo Vương đứng dậy, truy kích theo Hổ Nữu.
Lăng Hàn muốn lao tới Chân Long huyết thạch, nhưng hơi động mới phát hiện không biết con Khiêu Tảo Vương này ở đây bao lâu, khí tức Phá Hư Cảnh như thực chất, hắn hơi động liền cảm giác không khí như đao, miễn cưỡng xé rách da dẻ.
– Lăng Hàn!
Hách Liên Tầm Tuyết vội kéo hắn lại.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ngươi vào Hắc Tháp trước, một mình ta được rồi.
– Nhưng mà…
Hách Liên Tầm Tuyết không yên lòng.
– Nên cho nhi tử ăn sữa, ngươi cái nữ nhân thiếu sữa này!
Lăng Hàn một phát bắt được Hách Liên Tầm Tuyết, cứng rắn nhét nàng vào Hắc Tháp.
Hắn lấy Băng Long Oanh Địa Trận ra, cái này tự nhiên không thể đối kháng Khiêu Tảo Vương, nhưng chỉ chống lại khí tức thì không thành vấn đề, mọi người đều là Phá Hư Cảnh, tuy có khoảng cách nhưng sẽ không lớn đến trình độ như thế.
Băng Long hiện lên, nằm ở trên đầu Lăng Hàn, hắn kéo trận pháp đi về phía trước, nhưng lập tức phát hiện trận pháp không có hiệu quả hóa giải áp lực của Phá Hư Cảnh chút nào.
Đệt!
Lăng Hàn không thể làm gì khác hơn là thu hồi mắt trận, một mình đi về phía trước, đùng đùng đùng… da của hắn nảy lên huyết hoa, mạch máu ở dưới áp lực như vậy phá nát.
Hắn vội vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, thượng cổ thần công gia trì, tình thế tốt hơn rất nhiều.
Nhưng hắn còn phải tiếp tục đi về phía trước, hơn nữa khí trận ở phía trước còn đáng sợ hơn, lại đi một đoạn đường, xương của hắn cũng leng keng vang vọng, thật giống như muốn gãy vỡ.
Đây là một thử thách không tệ!
Lăng Hàn thầm nói, hắn là chuyên gia biến đau khổ thành kỳ ngộ, ở dưới áp lực như thế, nói không chắt Kiếm Tâm của hắn có thể phá kén mà ra.
Kiếm Tâm là cấp bậc Phá Hư Cảnh, chỉ cần hắn có thể tu ra Kiếm Tâm, khi đó đối kháng khí tức của Phá Hư Cảnh sẽ trở nên dễ như ăn cháo.
Hắn kiên định đi tới, cả người phun ra máu tươi, nhưng ánh mắt lại càng ngày càng sáng sủa, trong thân thể đang có món đồ gì muốn súc tích ra.
Trước đó Lăng Hàn chiến một trận với Tiên Vu Tử Uyên, cuối cùng càng bị ý chí võ đạo của đối phương vào thể, phải đối kháng một tháng mới có thể hóa giải.
Điều này làm cho hắn tìm thấy biên giới Kiếm Tâm, nhưng thiếu một bước liền có thể vượt qua, khả năng cần mấy năm, mấy chục năm, mấy trăm năm, thậm chí cả đời cũng không cách nào làm được.
Lĩnh ngộ Đạo, chính là huyền diệu như vậy, cái gọi là người đi trăm dặm bán chín mươi, ở trước khi chưa thành công, thì không khác đạp bước tại chỗ.
Hiện tại, khí tức của Khiêu Tảo Vương càng thêm đáng sợ, đây chính là cấp bậc như Thi Vương mười lăm mắt, muốn đối kháng chính diện, đối phương thở một hơi liền có thể giết chết Lăng Hàn mấy trăm lần, nhưng hiện tại chỉ đối kháng khí tức Phá Hư Cảnh, vậy dĩ nhiên không giống.
Đây là cấp độ võ đạo tranh tài, tuy cảnh giới của Lăng Hàn kém rất nhiều, nhưng hắn sắp tu ra Kiếm Tâm, đây là niềm tin của hắn.
Phá kén thành điệp, đi ra đi, Kiếm Tâm!
Lăng Hàn thầm nói, nhưng lại kém tí tẹo như vậy, để hắn phát điên.
– Phốc!
Hắn phun máu tươi, ở dưới khí tức của Phá Hư Cảnh áp chế, dù hắn yêu nghiệt ra sao, cũng bị thương như thường! Ở bên ngoài, Phá Hư Cảnh nào không cố ý thu khí thế lại?
Nếu không kiêng kị thả ra, vậy ngoại trừ Phá Hư Cảnh, những người khác đều bị chém giết, cho dù Thiên Nhân Cảnh cũng không thể chịu đựng khí tức như vậy ở cự ly gần.
Đùng đùng đùng… xương cốt cả người Lăng Hàn phá nát, thân thể ở dưới khí thế áp bức vặn vẹo biến hình, bây giờ hắn dài tới ba trượng, nhưng thân thể lại nhỏ như thân trúc, cực kỳ quái lạ.
Sắp chết mất!
Trong lòng Lăng Hàn hiểu ra, vội dùng một giọt Bất Diệt Chân Dịch, nhất thời, thân thể của hắn lập tức khôi phục lại, dù khí tức của Phá Hư Cảnh cũng không cách nào ngăn cản.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 812: Cuối Cùng Ngộ Kiếm Tâm
Nhưng tiệc vui chóng tàn, sau khi tinh hoa của Bất Diệt Chân Dịch tan hết, thân thể của hắn lại bắt đầu phá hoại.
Vì sao vẫn chưa ngộ ra Kiếm Tâm?
Lăng Hàn chấn động mạnh một cái, hắn quá gấp! Võ đạo há là gấp có thể gấp ra? Dục tốc bất đạt, hắn lạc lối rồi.
Điều này cũng chẳng trách, ở dưới khí tức của Phá Hư Cảnh áp bức, ai không gấp chứ?
Hắn thả lỏng tâm thái, không cố gắng theo đuổi Kiếm Tâm nữa, mà chỉ chăm chú đối kháng áp lực.
Đùng đùng đùng… trên thân hắn có lượng lớn vết thương, như bị chém ngàn đao, như ác ma đẫm máu.
Từng bước từng bước, dưới chân Lăng Hàn cực kỳ kiên định.
Huyết chảy, mồ hôi cũng chảy, nhưng ánh mắt của hắn sáng quắc, trong lòng phát lên một luồng ngạo khí, dù không tu thành Kiếm Tâm thì đã làm sao, hắn dựa vào bản thân cũng có thể đối kháng khí tức của Phá Hư Cảnh.
Cùng lắm vết thương đầy rẫy, nhưng bị thương đối với võ giả lại coi là gì?
Hắn nhanh chân đi tới, cách Chân Long huyết thạch càng ngày càng gần.
Rốt cục, hắn chạm được.
Lòng hắn vui sướng, mà ngay trong nháy mắt ấy, cảm giác cơ thể như đánh vỡ một loại gông xiềng nào đó, một cảm giác không cách nào hình dung xông lên đầu, trong đầu có vô số kiếm ý phun trào.
Kiếm Tâm!
Hắn sững sờ, sau đó mới phản ứng được.
Ở thời điểm bước ra bước cuối cùng, tâm linh của hắn hoàn thành một lần lột xác, một bước bước vào Kiếm Tâm.
Hắn hiểu ra, có chút đạo lý là không thể cố sức theo đuổi, đạo pháp tự nhiên, tự nhiên mới hợp đạo.
Trong lòng nghĩ, động tác của hắn cũng không chậm, đưa tay đặt lên Chân Long huyết thạch, tuy cái này lớn thái quá, nhưng sau khi tu thành Kiếm Tâm, thần hồn của hắn cũng thoát thai hoán cốt, trở nên cực kỳ cứng cỏi, như lưới cá mở ra, bao vây lấy Chân Long huyết thạch, thu lại, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
Quyết định!
Hắn xoay người lại, rời khỏi nơi này.
Lúc này, hắn không còn cảm giác vất vả, Kiếm Tâm bảo vệ, thần hồn ổn định, dù khí tức của Phá Hư Cảnh cũng không quá tổn thương hắn, còn bị thương, này là bởi vì hắn chỉ vừa tu ra Kiếm Tâm, tiểu thành cũng không tính, huống chi là Kiếm Tâm Thông Minh.
Một lúc sau, hắn đi ra khu vực này, Kim Cương Thể phát huy, xương gãy trên người liền khép lại.
Hắn lấy quần áo mới ra thay, cả người hoàn hảo như lúc ban đầu.
– Khà khà, giao Chân Long huyết thạch ra, có thể tha cho ngươi một mạng!
Nhưng vào lúc này, chỉ thấy sau mấy khối xích thạch đi ra năm tên nam nữ trẻ tuổi, đều dùng ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn hắn.
Ồ, lại không có phát hiện bọn họ!
Lăng Hàn sững sờ, không khỏi tỉnh lại, ở trên đường trở về hắn vẫn phỏng đoán diệu dụng của Kiếm Tâm, quên mất hoàn cảnh chung quanh.
Mà nơi này xác thực hạn chế thần thức rất lớn, mới để hắn không phát hiện đối phương tồn tại.
Nếu như bọn họ là đội ngũ của Từ Tu Nhiên, lại đột nhiên ám sát, chỉ sợ hắn sẽ luống cuống tay chân.
Bất cẩn rồi, sau này bất luận lúc nào cũng phải duy trì lòng cảnh giác, bằng không chỉ cần ngươi một ngày không đạt đến cực hạn võ đạo, đều có khả năng vì một ít chi tiết nhỏ mà chết.
Thấy Lăng Hàn lại dám không để ý tới bọn họ, năm người này ai cũng giận dữ.
Một nam tử thân mang cẩm bào quát lên:
– Nhân tộc, ta đang nói chuyện với ngươi đấy!
Lăng Hàn thu hồi tâm tư, lạnh nhạt nói:
– Chân Long huyết thạch là ta đoạt được, dựa vào cái gì giao cho các ngươi? Nếu muốn, tự mình tìm đi, bây giờ tâm tình của ta thoải mái, các ngươi tốt nhất không nên phá hoại.
– Ha ha ha ha!
Người trẻ tuổi này cười to.
– Thực buồn cười, chỉ là một Nhân tộc cũng dám làm càn! Ngươi có biết chúng ta là ai không?
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Tự nhiên biết.
Năm người này không khỏi đắc ý, uy danh của bọn họ ngay cả một Nhân tộc cũng biết, đây là trâu bò cỡ nào, nhưng kế tiếp Lăng Hàn lại để da mặt của bọn họ co giật, lộ ra biểu tình tức giận.
Bởi vì Lăng Hàn chỉ vào bọn họ, từng cái nói:
– Ngươi là a miêu, ngươi là a cẩu, ngươi là a ngưu, ngươi là a trư, ngươi là a dương.
Người trẻ tuổi cẩm bào không nhịn được quát lên:
– Ta chính là Mặc Nguyên Minh, thiên tài của Mặc thị Vương tộc Tây Hải!
– Há, hóa ra ngươi gọi Mặc Nguyên Minh, ta biết rồi, a cẩu.
Lăng Hàn gật gù, có vẻ biết nghe lời phải.
Một nam tử quần áo tím hừ lạnh nói:
– Không nên phí lời, giết hắn, cướp đoạt Chân Long huyết thạch.
– Vâng, Chính Tín Vương huynh!
Bốn người khác đều nghiêm khắc tuân theo.
Tuy bọn họ đều là người tài ba trong thế hệ trẻ tuổi của Mặc gia, nhưng người nào cũng không thể so với Mặc Chính Tín, đây là thiên tài siêu cấp mấy ngàn năm, thậm chí hơn vạn năm mới có thể xuất hiện, tổ huyết tinh khiết, chính là một trong tam đại vương giả trẻ tuổi của Bắc Hải, có khả năng rất lớn ở trước năm mươi tuổi bước vào Phá Hư.
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều xông tới, Mặc Chính Tín thì đứng chắp tay, xem thường ra tay.
Hải tộc kiêu ngạo, dưới cái nhìn của bọn họ, đối phó một Nhân tộc còn muốn bốn người liên thủ, cái này đã quá để mắt hắn.
Dù sao, Lăng Hàn toát ra khí tức là Hóa Thần, mà trong bốn người lại có một người là Thiên Nhân Cảnh cấp thấp.
– Một cơ hội cuối cùng, giao ra Chân Long huyết thạch, bằng không… chết!
– Chẳng muốn phí lời với các ngươi!
Nhưng Lăng Hàn lại ra tay trước tiên, tay phải kết ấn đập tới bốn người, nhất thời kim quang bắn ra bốn phía, đây chính là thần thông Phúc Địa Ấn!
Lúc nào con bọ chét kia cũng có thể trở về, hắn không muốn dừng lại ở chỗ này a.
Hắn tu ra Kiếm Tâm, có thể đối kháng lực áp bách của Phá Hư Cảnh, nhưng không có nghĩa là hắn có thể ngang hàng Phá Hư Cảnh.
Đặc biệt là nhân vật như Khiêu Tảo Vương, ngay cả đám người Thái Âm Vương thấy cũng đau đầu.
– Lớn mật!
Bọn người Mặc Nguyên Minh hừ lạnh, chỉ là một Nhân tộc Hoá Thần Cảnh lại còn dám cướp công?
Bọn họ huy động binh khí, phách, chém, đập, đâm về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi ngứa ngáy, diệu dụng của Kiếm Tâm chính là có thể khống chế binh khí trong thiên hạ, vì lẽ đó người xưng Kiếm Vương, Đao Vương, Quyền Vương, không ai không nắm giữ võ đạo chi tâm, như ngồi ở trên vương tọa, có thể hiệu lệnh thiên hạ.
Hắn vươn tay trái ra, nhẹ nhàng vồ một cái, nhất thời, binh khí trong tay bốn người Mặc Nguyên Minh đều phát ra tiếng kêu, nhẹ nhàng run rẩy, thật giống như muốn thoát ly khống chế, bay về phía Lăng Hàn.
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều kinh hãi, đây là tình huống thế nào? Bọn họ liên tiếp lui về phía sau, cầm lấy binh khí trong tay thật chặt, chỉ lo thật bay mất.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 813: Mặc Gia Thiên Kiêu
Lăng Hàn không khỏi thầm than, Kiếm Tâm của hắn chỉ vừa tu thành, không đủ mạnh a, bằng không trong một ý nghĩ những binh khí này đều nên bay đến bên cạnh, như thị vệ của hắn.
Điều này làm cho hắn càng thêm chờ mong, Kiếm Tâm đại thành ngưu bức cỡ nào? Mà Kiếm Tâm Thông Minh, đại diện cho cảnh giới tối cao của kiếm đạo, được xưng không gì không chém, ngay cả tâm ma cũng có thể chém xuống, bằng không há có câu “Thông Minh”?
– Kiếm Tâm!
Mặc Chính Tín trầm giọng nói, trên mặt hiện ra vẻ thận trọng.
– Cái gì, Kiếm Tâm?
– Không thể, Nhân tộc này chỉ là Hoá Thần Cảnh, làm sao có khả năng lĩnh ngộ Kiếm Tâm?
– Phải, ngay cả đại năng Phá Hư Cảnh cũng chưa chắc lĩnh ngộ được Kiếm Tâm, Nhân tộc này làm sao xứng!
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều không tin, ở trong quan niệm của bọn họ, võ đạo chi tâm là độc quyền thuộc về Phá Hư Cảnh, hơn nữa còn thuộc về một bộ phận người rất ít, tuyệt đối không phải là Phá Hư Cảnh liền có thể nắm giữ.
Sắc mặt của Mặc Chính Tín nghiêm nghị:
– Các ngươi còn nhớ Từ Tu Nhiên và Trương Mạch đồng hành với chúng ta không?
– Tự nhiên nhớ.
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều gật đầu, bốn vị này là khách quý Hải Hoàng tự mình chiêu đãi, mặc dù là Nhân tộc thấp kém, nhưng bọn họ không dám coi thường.
– Hai người này cũng phân biệt tu ra Đao Tâm và Kiếm Tâm, hơn nữa còn thâm hậu hơn Nhân tộc này.
Mặc Chính Tín nói.
– Cái… cái gì!
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều chấn kinh đến tê cả da đầu.
Nhân tộc thực sự là chủng tộc thấp kém sao? Ba người kia đều không bước vào Phá Hư Cảnh, nhưng nắm giữ võ đạo chi tâm mà đại bộ phận Phá Hư Cảnh không thể nắm giữ.
Như thế so sánh, làm sao cảm giác Hải tộc mới thấp kém nhỉ?
Trong lòng Mặc Chính Tín thở dài, Hải tộc chiếm thượng phong ở tu luyện cảnh giới, dưới Long huyết gia trì, thể phách cũng mạnh hơn Nhân tộc nhiều, nhưng nói đến lĩnh ngộ Đạo, thì Nhân tộc càng hơn một bậc.
Đúng vậy, thành cũng huyết mạch, bại cũng huyết mạch.
Nhưng hắn lập tức thu hồi cảm khái trong lòng, lạnh nhạt nói:
– Trước không quan tâm những chuyện đó, giết Nhân tộc này, cướp đoạt Chân Long huyết thạch.
– Vâng!
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều quát lên, lần thứ hai vây quanh Lăng Hàn.
Lăng Hàn vung động tay trái, bây giờ hắn tràn ngập hứng thú với vận chuyển Kiếm Tâm, không ngừng diễn luyện, mỗi qua nháy mắt, hắn liền phát hiện lĩnh ngộ Kiếm Tâm lại có tiến bộ.
– Coi như nắm giữ Kiếm Tâm thì đã làm sao, dù sao chỉ là một Nhân tộc, hơn nữa tu vi mới Hoá Thần Cảnh mà thôi.
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều xuất kích, phát động tấn công Lăng Hàn.
Lăng Hàn dật động Kiếm Tâm, ảnh hưởng binh khí của bốn người, để Linh khí trong tay bọn họ như muốn tạo phản, căn bản không thể chính xác.
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều ngơ ngác, ngay cả chính xác cũng không thể, còn đánh cọng lông?
Nếu như Lăng Hàn là đại năng Phá Hư Cảnh, vậy quên đi, vì đánh không lại, nhưng bây giờ đối phương chỉ là một Hoá Thần Cảnh, để bọn họ thúc thủ trói tay như vậy, thực sự là quá mất mặt.
– A a a!
Bọn họ phát điên, đối phương căn bản trốn cũng không trốn, mặc bọn họ công kích, nhưng bọn họ lại không thể động tới góc áo của đối phương, điều này khiến người ta làm sao chịu nổi?
Võ đạo chi tâm, thật cường đại như vậy sao?
Rất nhanh Lăng Hàn không còn hứng thú, bốn người này quá yếu, trợ giúp hắn tăng Kiếm Tâm có hạn, e là phải giao thủ với Từ Tu Nhiên, Tiểu Kiếm Đế, dùng Đao Tâm, Kiếm Tâm của bọn họ đến mài giũa, Kiếm Tâm của mình mới có thể cấp tốc trưởng thành.
Tay phải hắn đánh ra, Phúc Địa Ấn lóng lánh kim quang, đùng đùng đùng đùng… bốn người Mặc Nguyên Minh bị hắn chấn bay ra ngoài.
– Oa!
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều phun máu tươi, ở dưới công kích của Lăng Hàn trọng thương.
– Phế vật!
Mặc Chính Tín lạnh lùng nói, trên mặt đều là vẻ xem thường.
Ngay cả một Nhân tộc Hoá Thần Cảnh cũng không thu thập được, không phải phế vật thì là cái gì?
Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn, cười nói:
– Nói như ngươi không phải phế vật vậy.
– Ta tự nhiên không phải phế vật!
Mặc Chính Tín đàng hoàng trịnh trọng nói.
– Có phải phế vật hay không, không phải miệng nói là được.
Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay.
– Đến, để ta đánh phục ngươi, cho ngươi biết kỳ thực mình cũng là phế vật.
– Có khả năng sao?
Hai tay của Mặc Chính Tín rung lên, đều hóa thành vuốt rồng.
– Ngươi tu ra võ đạo chi tâm, có thể điều khiển thiên hạ vạn khí, nhưng binh khí của ta là thân thể của mình biến thành, ngươi Nhưng ảnh hưởng sao?
Lăng Hàn nhìn hắn nói:
– Tựa hồ ngươi rất tự tin với mình?
– Đương nhiên, ta chính là thiên tài xuất sắc nhất Tây Hải Mặc gia, bây giờ mới hai mươi bảy tuổi, đã là Thiên Nhân tầng chín, cách Phá Hư Cảnh chỉ kém một bước.
Mặc Chính Tín ngạo nhiên nói.
Đây quả thật là rất trâu bò, đủ tự hào.
Lăng Hàn cười nói:
– Một bước này, có khả năng cả đời cũng không bước qua được.
Dựa vào huyết mạch, cũng giới hạn bởi huyết mạch, đi không ra con đường của mình, thành tựu nhất định sẽ có hạn.
– Đừng đứng nói chuyện không đau eo, chỉ là Nhân tộc mà thôi, cũng dám nói khoác không biết ngượng!
Mặc Chính Tín ra tay, bước ra một cước đã tới trước người Lăng Hàn, vuốt phải thò ra, đánh thẳng tới ngực.
Nếu như oanh trúng, như vậy lấy trình độ sắc bén của vuốt rồng, dù cho thể phách của Lăng Hàn cũng sẽ trọng thương.
Lăng Hàn đưa tay ra, tóm tới vuốt rồng.
– Lớn mật!
– Muốn chết!
Bốn người Mặc Nguyên Minh đều hừ lạnh, vuốt rồng a, đó là tồn tại cỡ nào, ngươi lại muốn chống đỡ, thực không biết chữ chết viết như thế nào!
Đùng!
Lăng Hàn nắm lấy vuốt rồng, trên tay trái toả ra kim quang nhàn nhạt, đó là Kim Cương Thể.
Nắm lấy, vững như bàn thạch!
Làm sao có khả năng!
Con ngươi của bốn người Mặc Nguyên Minh đều muốn trừng ra, sao có thể có chuyện đó? Một Nhân tộc, chỉ dựa vào tay thịt liền tóm lấy vuốt rồng, cái này còn có thiên lý sao? Cái này còn có vương pháp sao?
Ta sát!
Ngay cả Mặc Chính Tín cũng biến sắc, hắn phát hiện tay của đối phương cứng như kim thạch, vuốt rồng không thể tổn thương, cái này thật đáng sợ.
Có điều, Nhân tộc lại dám cận chiến với Hải tộc, đặc biệt là vương giả Hải tộc?
Phải biết sở trường của Nhân tộc là lĩnh ngộ võ đạo, kéo dài khoảng cách liều “Pháp” và “Kỹ” mới là vương đạo, cận chiến là thuộc về lĩnh vực của thể tu! Vương giả Hải tộc bởi vì Long huyết gia trì, mỗi người đều là thể tu, thể phách cực kỳ mạnh mẽ.
Cận chiến, ngươi không có thể lực, một chưởng vỗ ra cần bao lâu? Điểm ấy thời gian ta có thể đánh ra mười phát trăm phát, đánh giết ngươi thành cặn bã!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 814: Liều Mạng Cận Chiến
Mặc Chính Tín hừ lạnh, một tay khác cũng tóm tới Lăng Hàn.
Đòn đánh này, vừa nhanh vừa độc lại chuẩn.
Ở trong khoảng cách ngắn, Lăng Hàn làm sao chặn?
Nếu kéo dài khoảng cách, như vậy chỉ cần tay vừa nhấc, nguyên lực phun ra liền được, tốc độ chậm một chút cũng không sao, dù sao cánh tay cũng không dài bao nhiêu nha.
Nhưng bây giờ thì sao, tay ngươi mới giơ lên, vuốt rồng của ta đã cắt đứt cổ của ngươi!
Mặc Chính Tín lộ ra nụ cười tàn nhẫn, sau đòn đánh này, một Nhân tộc thiên tư hơn người sẽ chết mất, điều này làm cho hắn rất thoải mái.
Đánh giết người bình thường nào có vui vẻ gì, giết một ngàn mười ngàn cũng không thoải mái bằng giết một thiên tài.
Đùng!
Nhưng hắn ngơ ngác phát hiện, Lăng Hàn đưa tay phải ra, lại nắm lấy vuốt rồng của hắn.
Sao Nhưng có chuyện đó?
Trước đó hắn có quá trình tăng tốc độ phóng về phía Lăng Hàn, như vậy tuy Lăng Hàn động sau, nhưng có thời gian làm bước đệm, như vậy nắm lấy tay của mình còn có thể hiểu được.
Nhưng hiện tại thì sao?
Lẽ nào Nhân tộc này cũng nắm giữ thể lực kinh người, bằng không làm sao có khả năng phản ứng nhanh như thế?
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Nguyên bản ta còn có mấy phần yêu tài, tương lai ngươi có thể ở trong đại tai họa ra một phần lực, nhưng ngươi lại muốn chết, ta cũng chỉ đành tác thành ngươi.
– Hừ, ta thừa nhận coi thường ngươi, nhưng nếu ngươi muốn giết ta… nằm mơ!
Mặc Chính Tín cười gằn, đột nhiên giơ cước đạp tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn lên chân đón lấy, oành oành oành oành… chân hai người không ngừng đá kích đối phương, bởi vì cánh tay của song phương nắm lẫn nhau, nên mỗi một cước đều va chạm chặt chẽ vững vàng.
Hải tộc có ưu thế ở thể phách, thể phách của Mặc Chính Tín có thể so với trân kim cấp chín, mà Lăng Hàn cũng không kém, tương tự đạt đến tầng thứ này.
Trên lý thuyết, hai người hẳn là đánh hoà nhau.
Nhưng hoà nhau cũng không có nghĩa là hai người sẽ không bị thương, ngược lại, mỗi một lần va chạm, bọn họ đều bị trùng kích cực lớn, hai chân ở trong va chạm biến hình.
Đây giống như một tuyệt thế bảo kiếm không gì không xuyên thủng, nhưng để hai thanh bảo kiếm như vậy va chạm vào nhau, vậy cả hai đều sẽ xuất hiện tổn hại, thậm chí cùng nhau gãy vỡ.
Hiện tại là như thế, chân của hai người đều uốn cong, hơn nữa trình độ vặn vẹo có chút đáng sợ.
Nhưng bọn họ còn đang không ngừng công kích đối phương, cái này liều chính là một hơi, ai không thể tiếp tục kiên trì, vậy bị đá trúng không phải chân, mà là chỗ yếu hại bụng dưới.
Nếu như đan điền bị đá bạo, vậy không phải thành phế nhân sao?
Mặc Chính Tín thầm hối hận, đến mức độ như thế, Linh khí, pháp chỉ gì cũng không có cơ hội sử dụng, cánh tay của song phương nắm lẫn nhau, căn bản không thể lấy Linh khí pháp chỉ ra được!
Nhưng hắn là đời sau Mặc gia, trên người mang theo vài kiện Bảo khí lợi hại, mỗi một kiện đều đủ để tiêu diệt Lăng Hàn, hiện tại tế không ra, hắn há có thể không hối hận?
Ai bảo hắn ức hiếp Nhân Tộc, muốn cận chiến với đối phương, không nghĩ tới gặp phải kình địch.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Hối hận rồi sao?
– Ha ha, tại sao ta phải hối hận, ngươi thấy tình cảnh của mình tốt hơn ta sao?
Mặc Chính Tín không cam lòng yếu thế.
– Xác thực tốt hơn ngươi!
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, bắp đùi cong gãy lập tức khôi phục bình thường.
Cái gì!
Mặc Chính Tín kinh hãi đến biến sắc, con mẹ nó đây là sức khôi phục gì? Ngươi thực là Nhân tộc sao, ngươi xác định không phải quái vật?
– Hiện tại thì sao?
Lăng Hàn đá tới một cước.
– A!
Mặc Chính Tín kêu thảm thiết, tuy uy lực của một cước này không hề tăng lên, nhưng hắn cảm giác ở trong va chạm bị trọng thương.
Đây là tác dụng tâm lý, hắn bị trọng thương, nhưng Lăng Hàn khôi phục hoàn toàn, so sánh như vậy tự nhiên để hắn có chút tan vỡ, càng có một loại nhục nhã mãnh liệt, thân là hậu duệ Chân Long, hắn lại ở thể phách thua Nhân tộc.
Lăng Hàn không chút lưu tình, ra chân càng nhanh.
Oành oành oành oành… một khi chiến ý của Mặc Chính Tín dao động, chân khí tự nhiên không thuận, nhất thời bị Lăng Hàn cuồng đá, oành, hắn không bắt được Lăng Hàn nữa, bị đá bay ra ngoài.
Khóe miệng của hắn chảy huyết, bụng lún xuống, nhìn thấy mà giật mình.
Mặc Chính Tín miễn cưỡng bò lên, hắn thở hổn hển, thoáng bình phục tâm tình, lấy ra một cuốn sách.
Pháp chỉ của Phá Hư Cảnh!
– Ngươi rất mạnh, nhưng vậy thì như thế nào!
Hắn cười lạnh nói.
– Ở trước mặt sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh, ngươi chỉ là một giun dế! Chết đi cho ta!
Hắn đột nhiên mở pháp chỉ, uy thế vô tận tràn ra, để bốn người Mặc Nguyên Minh không tự chủ được quỳ xuống, không có một chút sức chống cự.
Đây phảng phất như một vị Phá Hư Cảnh đích thân tới, không phải là khí thế đơn giản như vậy, dù vương giả thì đã làm sao, thân thể cũng muốn tan vỡ.
Lăng Hàn cười nhạt, vung tay phải lên, tung ra một trăm linh tám thanh đoản kiếm, tạo thành Băng Long Oanh Địa Trận.
Nhất thời, một Băng Long sinh thành, ngửa mặt lên trời gầm thét.
– Đi!
Lăng Hàn chỉ tay một cái, Băng Long liền giết tới Mặc Chính Tín.
Pháp chỉ vừa mở, đi ra một nam tử vóc người khôi ngô, toả ra khí tức mạnh mẽ của Phá Hư Cảnh, phát hiện Băng Long lao tới, hắn lập tức tiến lên nghênh tiếp.
Oành oành oành… song phương đại chiến, trong nháy mắt sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh đánh tan núi đá bốn phía.
Nếu không phải đây là Quỷ Long Quật, ngôi sao trên trời khẳng định lại muốn xui xẻo, không biết sẽ rơi bao nhiêu.
Nam tử kia bị áp chế!
– Cái gì!
Năm người Mặc Chính Tín đều lộ ra vẻ không thể tin được, đây chính là lá bài tẩy lớn nhất của bọn họ a, ở chỗ này Phá Hư Cảnh không thể vào, pháp chỉ của Phá Hư Cảnh còn chưa đủ trâu bò?
Nhưng bây giờ thì sao? Lại bị áp đảo nghiêng về một phía.
Lăng Hàn lại sáng tỏ, lực lượng phong ấn trong pháp chỉ có thể mạnh đến mức nào? Sẽ bị người chế tác, vật liệu bản thân pháp chỉ hạn chế, Nhưng đạt đến sức chiến đấu của Phá Hư ngũ tinh đã rất ghê gớm.
Tới Phá Hư Cảnh, một tinh một thiên địa, huống chi chênh lệch hai tinh thậm chí nhiều hơn, Băng Long rít gào, phá tan pháp chỉ thành từng mảnh.
– Không…
Mặc Chính Tín phát ra tiếng kêu thảm, nhưng không có chút hồi hộp nào mà bị Băng Long cắn giết.
Lăng Hàn đằng đằng sát khí, đang muốn giết luôn bốn người Mặc Nguyên Minh, nhưng sắc mặt kinh biến, chỉ thấy con bọ chét kia đang từ xa bay vụt về, tốc độ nhanh kinh người.
Nó thấy Chân Long huyết thạch biến mất, nhất định sẽ rất tức giận, mau lui!
Lăng Hàn không kịp thu thập bốn người Mặc Nguyên Minh, ngược lại cũng không bị hắn để ở trong mắt, hắn lao vút, trong nháy mắt liền biến mất ở phương xa.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 815: Xông Vào
Lăng Hàn chạy tới chỗ ước định với Hổ Nữu, chỉ thấy tiểu nha đầu đã sớm đến, đang nhàm chán ngồi ở trên tảng đá lắc chân, miệng nhỏ bĩu lên, có vẻ rất không vui.
Phát hiện Lăng Hàn lại đây, nàng hừ hừ nói:
– Lăng Hàn, ngươi quá chậm, để Nữu chờ lâu!
– Xin lỗi, xin lỗi!
Lăng Hàn vội cười nói.
– Lần này đều nhờ có Nữu.
Hổ Nữu chuyển giận thành vui, vỗ tay nói:
– Nữu là giỏi nhất!
– Nữu đúng là giỏi nhất!
Lăng Hàn xoa xoa đầu của Hổ Nữu, cô gái nhỏ này thực quá đặc biệt.
– Xem thu hoạch một chút!
Lăng Hàn và Hổ Nữu đồng thời tiến vào Hắc Tháp, gọi Hách Liên Tầm Tuyết tới, nàng đang ôm Lăng Kiến Tuyết, đồng thời đi tới trước Chân Long huyết thạch.
– Nha nha!
Lăng Kiến Tuyết múa tay, muốn tránh thoát Hách Liên Tầm Tuyết ôm ấp.
– Ồ?
Lăng Hàn ngẩn ra.
– Tiểu tử này cảm giác được lực lượng của Chân Long huyết thạch sao?
Hắn dừng một chút, mới nói:
– Tầm Tuyết, nàng thả con ra đi.
Ở trong Hắc Tháp tự nhiên không thể có vấn đề gì.
Hách Liên Tầm Tuyết theo lời thả nhi tử ra, tiểu tử lập tức bò tới bên Chân Long huyết thạch.
Tuy nó còn chưa tới một tuổi, nhưng man lực cực kỳ mạnh, tốc độ nhanh kinh người, rất nhanh liền chạy đến trước Chân Long huyết thạch, bò lên đến đỉnh chóp, nó thoải mái nằm nhoài xuống, như con bọ chét kia vậy.
Lăng Hàn lập tức chú ý tới, trên người nó có từng đạo Long Văn lấp lóe, toả ra hào quang nhàn nhạt, có Long uy toả ra, hơn nữa còn đang không ngừng tăng cường.
Hấp thu Chân Long Chi Huyết, không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Đối với hậu duệ Chân Long mà nói, Chân Long Chi Huyết này tuyệt đối là bảo vật hiếm có, không gì Nhưng thay thế.
Lăng Hàn đi tới, đưa tay kề sát Chân Long huyết thạch, lập tức, Cửu Long Bá Thể thuật tự động vận chuyển, lấy ra tinh hoa trong huyết thạch, cường hóa thân thể của hắn, để thể chất của hắn hơi tăng cường, còn lực lượng thì tăng lên trên diện rộng.
Hắn có loại kích động, muốn hút sạch năng lượng trong huyết thạch, để man lực lập tức xông lên Thiên Nhân Cảnh, thậm chí càng mạnh hơn.
Hắn vội khắc chế, lực lượng tăng lên quá nhanh cũng không phải chuyện tốt, cần phải có đủ tâm cảnh để điều khiển nguồn lực lượng này.
Kiếp trước hắn chỉ là Thiên Nhân Cảnh, sức chiến đấu căn bản không tính mạnh mẽ, thậm chí không sánh bằng hiện tại, không còn ưu thế trên tâm tình.
Nhưng nói, ngoại trừ bước vào Thiên Nhân Cảnh vẫn là đường xưa, hắn đã toàn diện vượt qua đời trước, mà thời gian vẻn vẹn chỉ năm năm, để hắn nghĩ lại cũng như đang nằm mơ.
Đạt đến Hoá Thần Cảnh đỉnh cao, cần cẩn thận mài giũa cảnh giới lại đột phá, không thể lưu khuyết điểm, bằng không có thể tạo thành ảnh hưởng lớn.
Lăng Hàn thu tay về, nói:
– Tiểu Tháp, tiểu tử này hấp thu Chân Long Chi Huyết như thế có vấn đề gì không?
Tiểu Tháp hiện lên, lạnh nhạt nói:
– Thể chất của hắn không tệ, mạnh hơn ngươi rất nhiều.
Ngươi tốt nhất chết sớm một chút, như vậy con trai của ngươi kế thừa Hắc Tháp, nhất định càng ưu tú hơn ngươi.
Đệt!
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, ngươi biểu dương con trai của ta cũng không cần làm thấp ta như thế chứ? Cái tháp kiêu ngạo này, một ngày nào đó phải để nó quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Có điều, không thành vấn đề là tốt rồi, cứ để tiểu tử này nằm ở đó hấp thu Chân Long Chi Huyết đi.
Thật không biết thời điểm nhi tử mở ra linh căn, man lực có thể đạt đến độ cao thế nào… Sinh Hoa Cảnh? Linh Anh Cảnh?
Ba người Lăng Hàn ra Hắc Tháp, bảo vật quý giá nhất đương nhiên là răng của Chân Long, so sánh với đó, cái khác đều là hạt vừng, dù cho khối Chân Long huyết thạch kia cũng chỉ có thể coi là hạt vừng lớn hơn một chút.
– Ngang!
Mới ra Hắc Tháp, liền nghe được tiếng gào thét đáng sợ truyền vang, chấn động đến da dẻ của bọn họ đều gợn sóng, như sóng nước.
Là con bọ chét kia, trở về phát hiện không còn Chân Long huyết thạch, tự nhiên phát điên, hận không thể hủy diệt vùng thế giới này.
– Đi mau!
Ba người Lăng Hàn vội vã rời đi, chống đối nó quả thực là đang tự tìm đường chết, chỉ kẻ ngu si mới làm.
Một đường chạy ra hơn trăm dặm, tuy còn có tiếng gào thét đang vang động, nhưng gợn sóng trong không khí đã không thể sản sinh ảnh hưởng với bọn họ.
Đây chính là Phá Hư Cảnh, gầm lên giận dữ cũng có thể chấn thương cường giả Thiên Nhân Cảnh.
Lại đi mấy trăm dặm, tiếng rống giận mới hoàn toàn biến mất, để ba người thở phào nhẹ nhõm, may là nó không có truy kích khắp nơi, nếu bị nó nhìn chằm chằm, Tích Sinh Kiếm thức tỉnh Nhưng đỡ được sao?
Bọn họ không đi tìm Chân Long huyết thạch hay Long Huyết Thảo nữa, hiện tại bọn họ chỉ nhìn chằm chằm răng của Chân Long, dù sao bọn họ không biết sẽ ở tầng thứ tư tiêu tốn bao nhiêu thời gian.
Hai ngày sau, bọn họ đi tới cuối tầng thứ ba, nơi này không có đường nối do xương hình thành, chỉ có một cánh cửa nhìn rất phổ thông, nhưng liên thông một thiên địa tuyệt nhiên không giống, đối diện là hải dương hỏa diễm.
– Khà khà, rốt cục đợi được ngươi!
Trong tiếng cười lạnh, chỉ thấy bốn người Từ Tu Nhiên dồn dập hiện thân, ngăn trở lối vào.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Để cho các ngươi đợi lâu, thật không tiện!
– Không sao, dùng mạng của ngươi bồi thường là được.
Tiểu Kiếm Đế lạnh lùng nói.
– Vậy thì càng không tiện, ta rất coi trọng tính mạng của mình, không có dự định giao cho ai a.
Lăng Hàn nhìn bốn người kia, ánh mắt lạnh lùng.
Bằng thực lực của bản thân chiến một trận, hắn không sợ bốn người này, dù cho sức chiến đấu không bằng, lấy thể phách của hắn cũng có thể khôi phục, trở thành người cười cuối cùng.
Nhưng mọi người đều nắm giữ sức chiến đấu vượt qua cảnh giới, cái gì Tuyệt Đao, Sơn Hà Phủ,… này e phải mang con bọ chét kia tới mới có thể ngang hàng.
Hắn lập tức làm ra quyết định, muốn trực tiếp xông qua, trước tiên đoạt lấy răng của Chân Long, còn bốn người này có thể để sau lại thu thập.
– Nhận lấy cái chết!
Từ Tu Nhiên lập tức lấy ra Tuyệt Đao, Lôi Đình Chi Tử thì lấy Sơn Hà Phủ, nâng ở trong tay, món bảo khí này đã thức tỉnh, toả ra khí thế bá đạo tuyệt luân.
Lăng Hàn thu Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu vào trong Hắc Tháp, ngược lại bốn người đối phương đã biết hắn có một không gian Thần khí, dùng ở trước mặt bọn họ cũng không đáng kể.
– Muốn xông vào? Ngươi quá ngây thơ!
Tiểu Kiếm Đế cười lạnh nói, hắn cũng lấy ra một thanh bảo kiếm, kiếm ý lưu chuyển, món bảo khí này thức tỉnh, toả ra khí tức ác liệt, cho dù không đạt đến Phá Hư Cảnh cũng kém không xa.
Đông Linh Nhi đồng dạng xuất kiếm, nàng vẫn chưa nắm giữ Kiếm Tâm, nhưng tự có chỗ cường đại của nàng, phát động lực lượng huyết thống, ở sau lưng mở ra hai cánh chim thật dài, còn có một quang ảnh dệt thành Phượng vĩ, thật giống như đã biến thành một con Hỏa Phượng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










