[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 130 : Có Người Nhúng Tay (c646-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 646: Có Người Nhúng Tay
Đáng thương nam tử kia, hiện tại ngay cả mắng cũng không còn, bởi vì hắn đã không thở nổi.
Không chạy, chính là bị roi đánh, không chỉ đau vào nội tâm, thậm chí thân thể cũng mất cảm giác, hoàn toàn không thở nổi.
Nhưng chạy đi, sức mạnh Lôi đình ở nơi này thật đáng sợ, để hắn biến thành cẩu, mồ hôi rơi như mưa, sắp muốn hư thoát rồi.
Luận thể lực, hắn chỉ mạnh hơn người bình thường một ít, nào chống lại dằn vặt như vậy.
– Thể tu, vẫn là tương đối trọng yếu.
Lăng Hàn gật đầu, cảm thấy thời gian và tài nguyên tiêu hao ở trên Bất Diệt Thiên Kinh, Cửu Long Bá Thể thuật hoàn toàn đáng giá, muốn trở thành cao thủ chân chính, thì phải đạt đến hoàn mỹ ở mỗi phương diện.
Bằng không, ở trong hoàn cảnh này ngươi có thể bễ nghễ, nhưng ở hoàn cảnh khác chỉ có thể nhìn, cái này tính là cao thủ gì đây?
– Không nên đánh nữa!
Nam tử kia cầu xin tha thứ, hiện tại hắn sắp thành chó chết, cả người giống như mới vớt ra từ trong nước, tất cả đều là mồ hôi, quần áo ướt nhẹp.
Nhưng hắn không có thời gian lau, chỉ có thể không ngừng chạy chạy chạy…
– Ngươi nói không đánh thì không đánh, ngươi là thứ gì?
Lăng Hàn từ tốn nói, cho rằng hắn không có hỏa khí sao? Ngược lại, kiếp trước hắn là đan đạo đế vương, tính khí so với ai khác còn mạnh hơn.
Đùng đùng đùng, roi đánh liên tục.
Nam tử kia bắt đầu thổ huyết, không phải là bị đánh, mà là thể lực tiêu hao nghiêm trọng.
– Ồ, này không phải Lý Nguyên Minh sao?
Phía trước có ba người đang nghỉ ngơi, thời điểm nhìn thấy nam tử kia, đầu tiên là sững sờ, ăn mày từ đâu tới a, nhưng định thần nhìn kỹ, lại phát hiện là người quen.
– Siêu Hành huynh! Siêu Hành huynh!
Nam tử kia vừa thấy, nhất thời như được cứu tinh, vội nhảy tới, kích động đến sắp khóc rồi.
– Siêu Hành huynh cứu ta!
Trong ba người, một nam tử vóc người khôi ngô đứng lên, đẩy Lý Nguyên Minh lui ra phía sau, giơ tay tóm tới roi dài, lạnh nhạt nói.
– Người trẻ tuổi, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, không nên đắc ý quên hình!
Trên tay của hắn cũng quấn quanh ánh chớp, nhưng không phải màu trắng, mà là màu xanh lam.
Đùng, roi dài hạ xuống, nam tử khôi ngô này nắm lấy, tia chớp màu xanh lam lập tức theo thân roi lan tràn, đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn vứt roi, đứng chắp tay.
Mới nhìn, hiển nhiên là nam tử khôi ngô này chiếm thượng phong, khiến cho Lăng Hàn vứt roi.
Chuyện này rất bình thường, đối phương là Linh Anh Cảnh cấp cao, chỉ nói nguyên lực thâm hậu, hiển nhiên là đối phương chiếm thượng phong.
Sức mạnh và sức chiến đấu, đây là hai chuyện khác nhau.
Sức chiến đấu của Lăng Hàn thể hiện ở ba môn thần thông, Bất Diệt Thiên Kinh, kiếm thuật, mười đóa tiên hoa và thể phách kinh người, ngươi bảo hắn và Linh Anh Cảnh liều lực lượng, đây thực sự là lấy kỷ ngắn nghênh địch trường.
Trước đó Lý Nguyên Minh bị sức mạnh Lôi đình nơi đây áp chế, nhưng nam tử khôi ngô này có thuộc tính Lôi, tự nhiên không bị ảnh hưởng, trái lại chiến lực còn có tăng lên.
– Dập đầu bồi tội với Nguyên Minh huynh, có thể tha cho ngươi một mạng.
Nam tử khôi ngô mở miệng nói, thanh âm ầm ầm, như Lôi kêu.
Tuy trong lòng Lý Nguyên Minh khó chịu, càng muốn chém giết Lăng Hàn, nhưng người ta ra mặt thay hắn cũng đã không tệ, hắn cũng không nên yêu cầu quá nhiều.
Dù sao đối phương là người tài ba trong đời tráng niên của Triệu gia, Lôi Đình thủ Triệu Siêu Hành bất kể là thanh danh hay địa vị, đều mạnh hơn hắn một đoạn.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngươi ngay cả ngọn nguồn sự tình cũng không làm rõ, liền muốn ta quỳ xuống xin lỗi, cũng thật bá đạo nha!
– Ta bá đạo thì đã làm sao?
Triệu Siêu Hành lạnh lùng nói.
Hắn ngược lại không có giao tình quá sâu với Lý Nguyên Minh, nhưng song phương đều đến từ thế lực của Thiên Nhân Cảnh, thuộc về một vòng, Lý Nguyên Minh bị người đánh như chó, cũng làm cho trên mặt hắn tối tăm.
Vì lẽ đó, cục tức này hắn nhất định phải ra.
– Vậy thì đánh thôi!
Lăng Hàn không sợ, nâng nắm đấm lên, trước đó vung roi chỉ là đùa giỡn, làm sao có khả năng thể hiện ra sức chiến đấu chân chính của hắn?
Triệu Siêu Hành cười ha ha nói:
– Ngươi có thể áp chế Nguyên Minh huynh, chỉ là bởi vì lôi đình nơi này, bị ngươi chiếm tiện nghi, nhưng ta cũng có thuộc tính Lôi, như vậy chính là nói chuyện cảnh giới! Ta là Linh Anh Cảnh, hơn nữa còn tầng chín, ngươi lấy cái gì đấu với ta?
– Ta xem ngươi là Khẩu cảnh tầng chín đi!
Lăng Hàn trêu nói.
– Đánh liền đánh, kỷ kỷ méo mó như thế, ngươi nói ngươi không phải Khẩu cảnh thì là cái gì?
Sắc mặt của Triệu Siêu Hành trở nên âm trầm, hắn tiện tay vứt roi dài cho Lý Nguyên Minh, hai tay nắm chặt, đùng đùng đùng… khớp xương vang rền nối liền không dứt, bắp thịt cả người cũng nhô lên, cho thấy lực lượng thân thể của hắn hết sức kinh người.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, tương tự là xuất thân thế lực lớn, cũng đồng dạng là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, nhưng Triệu Siêu Hành lại mạnh hơn Lý Nguyên Minh mười mấy lần!
Bởi vì cho dù là tài nguyên của thế lực Thiên Nhân Cảnh cũng có hạn, khẳng định chỉ có thể tập trung bồi dưỡng mấy người thiên phú cao, vì lẽ đó Lý Nguyên Minh chỉ là cảnh giới đạt đến Linh Anh Cảnh, nhưng sức chiến đấu… vô cùng thê thảm.
Triệu Siêu Hành này không thể khinh thường.
Lăng Hàn khởi động gân cốt, xương cốt trong cơ thể bạo vang lên tiếng vang như tiếng sấm nổ, hơn nữa còn kinh người hơn Triệu Siêu Hành, chấn đến trái tim của người ta muốn nổ tung.
Đồng dạng là thể tu, nhưng Cửu Long Bá Thể thuật truyền thừa từ Thập Nhị Cung, tuyệt đối là Thần cấp, như thế vẫn chưa đủ trâu bò, vẫn chưa thể ở trên bản chất nghiền ép thể tu thuật khác sao?
Triệu Siêu Hành hơi thay đổi sắc mặt, hắn tu luyện thể thuật, nên rõ ràng biết, muốn kiêm tu thể thuật cần trả giá lớn cỡ nào.
Đầu tiên công pháp thể tu không nhiều, tu luyện thể thuật thấp kém lại như không học, uổng phí thời gian và tinh lực.
Thứ hai, thể chất vừa mở, thì yêu cầu với thiên tài địa bảo càng cao, càng lên càng kinh người, dù là thế lực của Thiên Nhân Cảnh, mỗi đời cũng chỉ có thể chọn năm tộc nhân tiến hành bồi dưỡng.
Nhưng đối phương rõ ràng trẻ tuổi hơn hắn, cảnh giới thấp hơn hắn, nhưng ở trên thể thuật lại vượt qua hắn, điều này làm cho hắn không thể nào tiếp thu được.
Lẽ nào đối phương đến từ thế lực càng mạnh hơn?
Triệu Siêu Hành có cảm giác phiền phức, lần này nhúng tay thực là bắt phải khoai lang bỏng tay a.
Nhưng việc đã đến nước này, hắn đã tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể cắn răng tiếp tục.
– Ra tay đi!
Hắn nói.
– Ngươi chỉ là Sinh Hoa Cảnh, ta nhường ngươi ba chiêu, ngươi có thể biết khó mà lui, chỉ cần nói lời xin lỗi với Nguyên Minh huynh, việc này coi như bỏ qua.
Trong lúc vô tình hắn đã thoái nhượng, không cần Lăng Hàn dập đầu xin lỗi, chỉ cần xin lỗi để mặt mũi của mình không trở ngại là được.
Nhưng Lăng Hàn cười gằn, tại sao hắn phải cho đối phương mặt mũi?
Mặt mũi không phải là người khác cho, mà là dựa vào thực lực của mình tranh!
Hắn hét dài một tiếng, công kích về phía đối phương, cười nói:
– Nhường ta ba chiêu, ta sợ ngươi không có cơ hội ra tay rồi!
– Hừ, nói nhường ngươi ba chiêu liền nhường ba chiêu, Triệu … đệt!
Triệu Siêu Hành biến sắc, đối phương đấm ra một quyền, đánh ra một Long Tượng cao mười trượng, có màu vàng kim nhạt, cả người quấn quanh ánh chớp, cực kỳ đáng sợ.
Hắn vội vung quyền giáng trả, quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ, nếu hắn thật nhường ba chiêu, sẽ bị đối phương triệt để áp chế, vậy thì vĩnh viễn cũng đừng nghĩ vươn mình.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 647: Doạ Lui
Oành oành oành… ác chiến mở màn, ánh chớp dật động, để những người khác dồn dập lùi về sau, chỉ có Hổ Nữu còn có thể đứng ở tại chỗ, lôi đình dâng lên, là không có một chút ảnh hưởng với nàng.
Triệu Siêu Hành nào dám nhường Lăng Hàn ba chiêu, vừa nhường hắn sẽ rơi vào cục diện bất lợi, cũng không kịp nhớ mặt mũi khó coi, ra quyền như mưa, oanh về phía Long Tượng.
– Đây là Chiến Tượng Quyền của Địa Long Tông sao?
Kiến thức của hắn cũng rộng rãi, lại nhận ra Chiến Tượng Quyền.
Đây không phải tuyệt học cao cấp nhất của Địa Long Tông, đệ tử biết rất nhiều, bởi vậy Triệu Siêu Hành có thể nhận ra cũng không kỳ quái.
Lăng Hàn không đáp, nếu đã xuất thủ, vậy oanh bại đối phương chính là đáp lại mạnh mẽ nhất.
Triệu Siêu Hành hừ một tiếng, tuy hắn không dám coi thường Lăng Hàn nữa, nhưng cũng không đến nỗi sợ Lăng Hàn, song quyền vung lên cao, sức chiến đấu của hắn không hề yếu, cùng Lăng Hàn liều bất phân cao thấp.
Hắn là Linh Anh tầng chín, hơn nữa dừng lại ở cảnh giới này cực kỳ lâu, cũng đánh bóng cảnh giới tinh khiết.
Bởi vậy, có ưu thế một cảnh giới lớn, hắn không yếu hơn Lăng Hàn chút nào.
Nhưng chuyện này càng làm cho hắn líu lưỡi, bởi vì sức chiến đấu của hắn tuyệt đối là đứng đầu trong Linh Anh Cảnh, nhưng hiện tại một Sinh Hoa Cảnh lại có thể ngang hàng hắn, để hắn khiếp sợ, quả thực khó mà tin nổi.
– Tiểu bối, ngươi là đệ tử của Địa Long Tông sao?
Hắn quát hỏi, hắn đã muốn nói mấy câu mang tính hình thức, không muốn đánh tiếp nữa, dù sao Địa Long Tông là thế lực còn cường đại hơn Thiên Nhân cấp, Lý Nguyên Minh bị đánh lại thảm thì đã làm sao?
– Không phải!
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi lại đoán đi.
Đoán muội muội ngươi a!
Triệu Siêu Hành không nói nhảm nữa, chỉ oanh quyền, hắn dự định sau khi chiếm cứ ưu thế tuyệt đối lại bỏ chiến, như vậy sẽ không đắc tội Lăng Hàn, hắn cũng bảo vệ mặt mũi.
Còn Lý Nguyên Minh? Móa, vốn là chuyện không liên quan tới hắn, có thể ra tay đã không tệ.
Hai người đại chiến, trước sau khó phân cao thấp.
Triệu Siêu Hành muốn nhanh chóng giải quyết chiến đấu, nên lấy ra một thanh trường đao, trên thân đao nằm dày đặc mạch văn.
Đây là bản mệnh Linh khí của hắn, nguyên bản chỉ là một thanh lợi khí cấp bảy, trải qua mấy chục năm ôn dưỡng, bây giờ đã thăng cấp thành Linh khí.
Đây chính là Linh khí do chính hắn ôn dưỡng, ở trong tay hắn có thể phát huy ra uy lực mạnh nhất.
Lăng Hàn nhìn, không khỏi lộ ra một nụ cười cổ quái:
– Ngươi thật muốn liều Linh khí với ta?
Một đao ở tay, Triệu Siêu Hành tự tin tung bay, tương tự là Linh khí cấp bảy, Hắc Lôi Đao của hắn có thể phát huy ra mười phần, thậm chí mười hai phần mười uy năng.
Mà sử dụng một Linh khí không thuộc về mình, như vậy nhiều nhất chỉ phát huy ra sáu, bảy phần mười uy lực.
Tay phải của Lăng Hàn rung lên, lấy ra Ma Sinh Kiếm, ong ong ong… ba cái mạch văn thắp sáng, nhất thời, sát khí đáng sợ lưu chuyển, đây chính là Linh khí cấp mười, dù Lăng Hàn không thể sử dụng hết uy lực, nhưng đẳng cấp đặt ở đó, há có thể không bằng một Linh khí cấp bảy?
– Đây là Linh khí gì?
Sắc mặt của Triệu Siêu Hành kinh biến, là đời sau của gia tộc Thiên Nhân Cảnh, nhãn lực của hắn đương nhiên sẽ không tệ, lập tức liền nhìn ra Ma Sinh Kiếm phi phàm.
– Còn muốn chiến không?
Lăng Hàn rung trường kiếm lên, cười nói.
– Nói không chắc, cây đao kia của ngươi sẽ bị ta chặt đứt!
Triệu Siêu Hành lộ ra vẻ do dự.
Nếu như Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa Cảnh tầm thường, như vậy coi như đối phương cầm Linh khí cấp mười, hắn cũng không sợ, bởi vì căn bản sẽ không bị kiếm của đối phương đụng tới, nhưng sức chiến đấu của Lăng Hàn đủ để sánh ngang hắn, vậy thì phiền phức.
Hắn Lôi đao là bảo đao hắn ôn dưỡng mấy chục năm, dù chỉ sước một chút hắn cũng đau lòng.
– Không đánh!
Hắn quyết định an toàn là số một, dù sao hắn và Lý Nguyên Minh không có giao tình thâm hậu gì, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn nói.
– Người trẻ tuổi, Lý Nguyên Minh là hậu nhân Lý gia, Lý gia lão tổ là tồn tại Thiên Nhân Cảnh, ngươi tốt nhất không nên làm quá mức.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Ta sẽ không làm quá mức, ta chỉ là muốn làm thịt hắn mà thôi.
Sắc mặt của Triệu Siêu Hành cứng đờ, cái này cũng không tính quá mức, vậy như thế nào mới xem như quá mức? Nhưng hắn có thể làm, nên làm cũng đã làm, hoàn toàn không có lý do vì Lý Nguyên Minh mà tử đấu với Lăng Hàn, ngươi lại không phải em vợ ta.
Lý Nguyên Minh sợ đến liên tục rút lui, đột nhiên xoay người bỏ chạy, hắn không muốn chết một chút nào a.
Lăng Hàn không truy kích, chỉ là lấy Lạc Nhật Cung, lắp một mũi tên, vèo, mũi tên bắn ra, ánh chớp dật động, trong nháy mắt liền gia tốc đến mức tận cùng, phốc, từ hậu tâm của Lý Nguyên Minh bắn vào, lại bắn ra, chen vào trong núi đá cứng rắn.
Lý Nguyên Minh lảo đảo đi mấy bước, lúc này mới ầm ầm ngã xuống, máu tươi tràn ra, hình thành một quả cầu máu ở dưới thân hắn.
Trên mặt của hắn tràn ngập hối hận, song phương không có tử thù gì, chỉ là hắn ngăn đường, lại bá đạo muốn giết người ta mà thôi.
Nếu như hắn không thô bạo, sau đó lại ỷ vào thân phận đệ tử Lý gia, muốn lấy tính mạng của Lăng Hàn, kết quả sẽ như thế sao?
Chỉ là hắn lại hối hận cũng không có tác dụng, hai mắt không cam lòng trợn to, nhưng đã không còn bất kỳ khí tức.
Lăng Hàn đi tới, cất mũi tên, đây là trân kim cấp bảy chế tạo, nếu như bắn một mũi liền tiêu hao một mũi, đoán chừng phải là dòng dõi Phá Hư Cảnh mới chống đỡ nổi.
Triệu Siêu Hành nhìn bóng lưng của Lăng Hàn, đột nhiên nói:
– Người trẻ tuổi, xưng hô như thế nào?
Lăng Hàn quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn nói:
– Lăng Hàn.
– Lăng Hàn!
Triệu Siêu Hành gật gù nói.
– Ta nhớ kỹ danh tự này! Người trẻ tuổi, ngươi xác thực rất mạnh, ta coi như tu luyện nhiều hơn ngươi mấy chục năm, tu vi cao hơn ngươi một cảnh giới lớn, nhưng vẫn chỉ có thể đánh hoà với ngươi.
Có điều, đời này thiên kiêu thực sự quá nhiều, Triệu gia ta có một siêu cấp thiên tài, tên là Triệu Nguyên, năm nay chỉ hai mươi ba tuổi, đã là Linh Anh tầng hai, sức chiến đấu thậm chí còn mạnh hơn ta.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Có cơ hội, có thể giao thủ với hắn.
Triệu Siêu Hành gật đầu, đồng thời cũng rất cảm khái, thiên phú, thực lực của hắn đặt ở vạn năm trước, bất luận thời kì nào cũng có thể xếp đỉnh cấp, nhưng thời đại này nghênh đón thịnh thế, thật giống như muốn thả toàn bộ tích lũy trong mười ngàn năm ra, không chỉ thực lực võ đạo xuất hiện tăng lớn, thế hệ trẻ tuổi càng nghênh đón trăm hoa đua nở, các đường thiên tài liên tiếp xuất hiện, dễ dàng liền đạp đời trước dưới chân.
Sinh không gặp thời a, nếu như hắn có thể sinh muộn năm mươi năm thì tốt biết bao.
Lăng Hàn tiếp tục tiến lên, Hổ Nữu nắm tay hắn, vừa đi vừa ăn vặt, con thỏ thì đi theo một bên khác, nó đã cảm giác được áp lực rất lớn, sức mạnh Lôi đình càng ngày càng đáng sợ.
– Sắp đến rồi!
Lăng Hàn nhìn về phía trước, lộ ra vẻ mừng rỡ, Thiên Vân Tử Lôi ngay ở phía trước, sau khi dung hợp, hắn có thể tu ra Lôi Đình Chi Thân chân chính.
Phía trước có một đoàn người, còn có một Lôi Trì to lớn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 648: Thanh Hòa Điện
Lôi Trì này chu vi ít nhất mười trượng, một đầu khác là một hang núi, cửa động sập nửa bên, có loại cảm giác rất rách rưới.
Lôi Trì mãnh liệt, Thần Lôi lăn lộn đáng sợ, khí tượng kinh người.
Bốn phía có rất nhiều người quan sát, có mấy người còn muốn xông lên, tiến vào trong hang núi kia, nhưng thử một hồi liền từ bỏ, bị lôi điện nổ đến thương tích đầy người, dáng dấp cực thảm.
Lăng Hàn nhìn một lúc, mới nói:
– Uy lực của Lôi Trì này sợ là tới cấp bậc Hoá Thần Cảnh.
Hiện tại tuy thế hệ trẻ tuổi đi cực mãnh, nhưng ngay cả Tiểu Đao Vương, Lãng Nhai Thiên có thể đưa về đời thanh niên trai tráng cũng chưa bước vào Hoá Thần Cảnh, thì huống chi là những người khác?
Có điều, cảnh giới chưa đạt tới cũng không quan hệ, có thể dùng bảo vật đền bù, Lăng Hàn thấy có người lấy ra một cái tán, đẩy lên, tiến vào trong Lôi Trì, Lôi Điện oanh kích, cái tán này tỏa ra hào quang dịu dàng, đã biến thành một tấm chắn, cản lại tất cả lôi đình.
Đó là một nữ tử, mỹ lệ làm rung động lòng người, thân hình thướt tha, đạp lên Lôi ba, nàng phiêu dật như tiên, làm say lòng người.
– Văn Nhân Thiên Thiên của Nghiễm Dương Tông!
– Cái gì, chưa từng nghe nói nha!
– Ha ha, Văn Nhân tiên tử rất biết điều, nhưng thiên phú kinh người, thực lực cực kỳ mạnh mẽ, người cũng đẹp như thiên tiên, không thua kém minh châu của Vương gia, Hồ gia a.
– Thực lực mạnh hay không còn không biết, có điều vóc người rất đẹp đẽ.
– Khà khà, đẹp đẽ ngươi có thể lên sao! Văn Nhân tiên tử đã lên tiếng, chỉ cần đánh nhau cùng cấp, hoặc cùng tuổi chiến một trận, nam nhân có thể đánh bại nàng thì có tư cách làm vị hôn phu tương lai của nàng!
– Thật sự?
– Đương nhiên là thật, chỉ có điều, người ta cũng không nói ngươi thắng liền nhất định có thể cưới, chỉ là có một tư cách mà thôi.
Dù như vậy, cũng làm cho rất nhiều người nóng lòng muốn thử, Văn Nhân Thiên Thiên này thật là đẹp đến làm người run sợ, vừa nhắm mắt, tất cả đều là vẻ thướt tha của đối phương, hình ảnh đạp sóng Lôi Trì tuyệt mỹ mà lại phiêu dật, căn bản lau không đi.
– Ta khuyên các ngươi vẫn hết hy vọng đi, Văn Nhân tiên tử đã bị Cổ Minh coi trọng, trừ khi các ngươi cho rằng có thể đánh với Cổ Minh, bằng không thì tránh xa một chút.
– Cổ Minh!
Nghe được danh tự này, rất nhiều người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đây là một thiên tài thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, gần hai năm nay thanh danh đại chấn, trước vẫn ở trong Man Hoang khổ tu, vật lộn với yêu thú không hiện thế.
Chính vì như thế, sát tính của Cổ Minh rất lớn, ra tay tàn nhẫn chưa hề biết hạ thủ lưu tình, trở về hai năm, trong tay hắn không biết chết bao nhiêu thiên tài, có chút càng là đệ tử của đại gia tộc, thế lực lớn, nhưng hắn vẫn bình an vô sự.
Không gì khác, Cổ Minh chính là đệ tử của Địa Long Tông!
Một trong năm tông môn thượng cổ, môn nhân đệ tử đi ra ai dám động? Lại nói, Cổ Minh ở trong quyết đấu một chọi một giết người, có thể nói là công bằng, thế lực nào dám đánh giết hắn?
Đây chính là chỗ tốt khi có bối cảnh lớn, bằng không người giết chóc vô kỵ như Cổ Minh, sớm đã bị thế hệ trước lén lút làm thịt nhiều lần.
Tất cả mọi người không dám mở miệng nói bậy, Cổ Minh này một lời không hợp sẽ giết người, hoàn toàn không hề e dè, nếu như biết bọn họ ở sau lưng ý dâm Văn Nhân Thiên Thiên, nói không chắc sẽ truy sát bọn họ.
Sát thần này không trêu chọc nổi.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Xem ra, đã có mấy người đi vào.
– Thiên Vân Tử Lôi ở trong động, Lôi Trì này chỉ là một ít sức mạnh dật lan ra.
Con thỏ biểu thị đồng ý.
– Đi thôi!
Hổ Nữu nắm tay Lăng Hàn, đi vào trong Lôi Trì trong, không để ý chút nào.
Lăng Hàn đi ra, nhưng đã vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên, trên người tản ra ánh chớp, hắn không thể đối kháng lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh, nhưng những lôi đình này cũng không phải là công kích do ai đánh ra, hắn lấy Lôi chế Lôi, chỉ cầu bình yên vượt qua là được, độ khó sẽ giảm rất nhiều.
Nhưng ngoài ý muốn chính là, thân thể của Hổ Nữu lại hóa thành động không đáy, thời điểm lôi đình trảm tới bị nàng ung dung hấp thu, để Lăng Hàn trừng mắt như hạt châu.
Đây chính là lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh a, đừng nói Lăng Hàn, ngay cả Tiểu Đao Vương đến cũng phải nơm nớp lo sợ, nhưng Hổ Nữu ngược lại tốt, ai đến cũng không cự tuyệt, thu sạch sẽ.
Con thỏ thấy thế, liền vội vã nhảy lại.
Ở phía sau Hổ Nữu, Lôi Trì xuất hiện một lối nhỏ, thật giống như bị đại năng chém ra một khu vực an toàn, nhưng theo Hổ Nữu rời xa, con đường này nhanh chóng bị lôi đình nhấn chìm, một lần nữa hóa thành Lôi Trì hoàn chỉnh.
Bốn phía, tất cả mọi người không thể tin tưởng, nhưng ánh mắt của bọn họ đều chăm chú lên người Lăng Hàn, tự nhiên cho rằng động tác như thế là Lăng Hàn làm ra, ai sẽ đi hoài nghi một tiểu cô nương chỉ bảy tám tuổi, hay một con đại bạch thỏ chứ?
Ở dưới Hổ Nữu dẫn dắt, Lăng Hàn vượt qua Lôi Trì rất nhanh, đi tới lối vào của sơn động.
– Còn chưa ăn no!
Hổ Nữu chưa hết thòm thèm, quay đầu lại nhìn Lôi Trì một chút.
Lăng Hàn cười nói:
– Vậy ngươi có thể đi hấp thu một chút.
– Được rồi, vẫn là trước tiên giúp Lăng Hàn của Nữu tìm Thiên Vân Tử Lôi đã!
Hổ Nữu rất hiểu chuyện nói.
Nha đầu này thực sự là càng ngày càng khiến người ta yêu thích.
– Hì hì, Nữu ngoan như thế, sau này Lăng Hàn nhất định phải cưới Nữu!
Tiểu nha đầu lập tức cò kè mặc cả.
Hai người đi vào sơn động, con thỏ không có nhân quyền theo ở phía sau, bởi vì chỉ cần nó đi song song sẽ bị Hổ Nữu cắn, nói nó vướng bận, để Thỏ Gia chỉ có thể ngoan ngoãn theo ở phía sau, trong lòng khó chịu, nó tốt xấu gì cũng là cường giả Linh Anh Cảnh, tại sao phải đi theo phía sau một tiểu tử Nhân loại Sinh Hoa Cảnh chứ?
Lối vào sơn động không lớn, hơn nữa rách rưới, nhưng đi vào bên trong một lúc, lại rộng rãi sáng sủa, hơn nữa càng thâm nhập không gian lại càng lớn.
– Ồ, xem này!
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, thân hình nhảy tới, chỉ thấy phía trước có một phế tích, đây đã từng là một kiến trúc, nhưng hiện tại chỉ còn một nền tảng, bốn phía có vách tường rách nát, cũng không biết là sự tình bao nhiêu năm trước.
– Thanh Hòa Điện sao?
Lăng Hàn lẩm bẩm nói.
Hắn nhìn bốn phía một vòng, lại thật để hắn tìm được một tấm biển tổn hại, nhưng chỉ còn một chữ: Hòa.
Nhất định là Thanh Hòa Điện!
Lăng Hàn hoàn toàn có thể kết luận, đây chính là Thanh Hòa Điện mà Tử Tuyết Tiên nói, lôi đình này, di chỉ này, chữ Hòa này, trong thiên hạ không có sự tình trùng hợp như thế.
Hàng vạn năm trôi qua, quả nhiên có biến hóa lớn.
Lăng Hàn không khỏi cảm khái, nếu không phải trước đó phát sinh địa chấn, lại có Lôi Linh sắp sửa xuất thế, hắn có thể phát hiện nơi này sao?
Ngọn núi này rất lớn, bên trong cơ bản bị đào rỗng, bởi vậy không gian vô cùng lớn, toà Thanh Hòa Điện này không xây ở tận cùng của sơn động, phía sau còn có không gian rất lớn.
Lăng Hàn chần chờ, Tử Tuyết Tiên lưu lại đồ vật đến tột cùng là ở trong Thanh Hòa Điện, hay là ở nơi sâu xa của sơn động?
Bởi vì Tử Tuyết Tiên nhắn lại chỉ có sáu chữ Thương Mang Sơn, Thanh Hòa Điện, mà không nói rõ tỉ mỉ.
Lăng Hàn suy nghĩ hồi lâu, quyết định trước tiên tìm kiếm ở trong di chỉ của Thanh Hòa Điện.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 649: Lôi Liên
Nếu Tử Tuyết Tiên nói Thanh Hòa Điện, như vậy nó có tác dụng then chốt, bằng không Lăng Hàn có thể lật ngửa cả Thương Mang Sơn, đối với cường giả Sinh Hoa Cảnh mà nói, san bằng một ngọn núi thật không phải việc khó gì.
Lăng Hàn đẩy ra một chưởng, Kiếm Khí hủy diệt ngang dọc, phốc phốc phốc… gạch đá trên đất hóa thành bột phấn, Hổ Nữu nhô miệng nhỏ, hô, thổi ra một cơn lốc, thổi bay toàn bộ tro bụi.
Lăng Hàn phá hoại, Hổ Nữu quét sạch, rất nhanh, toàn bộ di chỉ Thanh Hòa Điện không còn tồn tại nữa, chỉ còn dư lại một núi đá gồ ghề.
Thế nhưng, có một khu đất gạch lại không hỏng.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, xem ra hắn đoán đúng, phía dưới này có khả năng cất giấu đồ vật của Tử Tuyết Tiên lưu lại.
Hắn tóm lấy khối gạch đó, nhấc lên, lại phát hiện khối gạch này cực kỳ nặng, hắn làm sao cũng di chuyển không được, hắn không khỏi sinh lòng háo thắng, hét lớn một tiếng:
– Lên!
Nguyên lực, man lực cùng nhau phát uy, bùng nổ ra sức mạnh kinh người.
Nhưng khiến người ta lúng túng chính là, gạch đá vẫn không chút sứt mẻ, thật giống như cùng núi đá hợp thành một thể.
Lăng Hàn không khỏi giận, trực tiếp phá hoại đất đá phụ cận, vòng qua khối gạch này.
Phốc phốc phốc… hắn phá hoại một chút núi đá, nhưng rất nhanh liền phát hiện, hắn chỉ có thể đào nửa thước, tiếp sau đó thì đào không xuống, núi đá cứng không thua khối gạch này, chí ít hắn không làm gì được.
Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm, gọt về phía gạch đá, lần này rốt cục có chút hiệu quả, trên gạch xuất hiện một vết thương nhợt nhạt.
Có điều, cái này muốn chém đến năm nào tháng nào?
Lăng Hàn quyết định lấy Vạn Pháp Quy Nhất oanh kích, hiện tại hắn ngưng tụ thành giả Mang, hai mươi chín đạo kiếm khí lại phối hợp Vạn Pháp Quy Nhất, thêm vào Ma Sinh Kiếm sắc bén, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ.
– Để Nữu đến!
Nhưng Hổ Nữu lại nhào tới, kêu to oa oa nói.
– Tảng đá thối, lại dám không ngoan ngoãn nứt ra, Nữu rất tức giận, Nữu muốn cắn nát ngươi!
Thẻ sát thẻ sát… nàng bắt đầu cắn, mà chuyện kinh khủng cũng phát sinh, đất đá phá nát.
– Ồ, răng của ngươi lại lợi hại thêm!
Lăng Hàn kinh hô, trước đó tuy hàm răng của Hổ Nữu bá đạo, nhưng tuyệt không kinh người như vậy.
– Hì hì, hấp thu Lôi Điện, Nữu càng thêm lợi hại!
Hổ Nữu đắc ý nói, lại bắt đầu gặm, rất nhanh thì cắn ra một cái hố, cả khuôn mặt đều chôn vào.
– Chẳng trách cái mông của Thỏ Gia bị cắn càng ngày càng đau.
Con thỏ không khỏi sờ mông, khóe môi co giật.
Lăng Hàn nhìn nó một chút nói:
– Ngươi cũng là quái thai, bị Hổ Nữu cắn nhiều như vậy vẫn không mất một khối thịt, tuyệt đối là người thứ nhất.
– Còn phải nói!
Con thỏ không khỏi đắc ý.
– Lão tổ tông của Thỏ Gia là một đời thiên kiêu, có thể coi như đế hoàng trong yêu, vô địch một thời đại, dưới huyết mạch của hắn ảnh hưởng, Thỏ Gia tự nhiên yêu nghiệt!
Trong khi nói chuyện, cả người của Hổ Nữu đã vùi vào trong hố, sau đó phốc oành… bàn chân nhỏ lộ ở bên ngoài đột nhiên biến mất.
– Lăng Hàn, Nữu rơi xuống phía dưới rồi!
Hổ Nữu nũng nịu yếu ớt nói.
Tiểu nha đầu chỉ cắn ra cái động không xê xích thân thể nàng bao nhiêu, nhưng không sao, đạt đến Sinh Hoa Cảnh chẳng lẽ còn không thể vặn vẹo xương cốt sao? Lăng Hàn lấy đại pháp lực đè ép xương cốt của mình, nhất thời, mỗi khối xương đều phát sinh tiếng leng keng, phảng phất đang run run.
Hết cách rồi, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, xương cốt cứng rắn như trân kim cùng cấp, muốn nó biến hình vẫn có chút khó khăn.
Hắn kéo dài thân thể của mình, sau đó trượt xuống dưới, vóc người con thỏ thon thả, đã sớm nhảy xuống rồi.
Ra ngoài dự liệu của Lăng Hàn, hắn vốn tưởng rằng phía dưới là một bí thất, lưu lại đồ vật năm đó của Tử Tuyết Tiên, ai có thể đoán này lại là một con đường, phía trước đen thui, cũng không biết dẫn tới nơi nào.
– Thực là, không phải lưu thư tín gì sao, còn làm phức tạp như thế.
Lăng Hàn nhổ nước bọt nói, dọc theo con đường đi tới.
Hắn nhìn kỹ, chỉ thấy bốn phía đường nối có từng mạch văn mịt mờ, cấp độ cực cao, chí ít vượt qua trình độ kiếp trước của hắn.
– Đây là sau khi Tử Tuyết Tiên tiến vào Phá Hư Cảnh bố trí, chẳng trách ta không cách nào phá hoại, bị một vị đại năng Phá Hư Cảnh luyện hóa, há là ta hiện tại có thể phá hoại?
– Có điều, răng của Hổ Nữu thực sự là càng ngày càng lợi hại!
Lăng Hàn cảm khái, dị năng của tiểu nha đầu đang không ngừng bày ra, hơn nữa càng ngày càng lợi hại.
Trước đây bụng nhỏ của nàng là động không đáy, nhưng chỉ là ăn chút đồ ăn, hơn nữa còn có cực hạn, nhưng hiện tại, nàng ngay cả Lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh cũng có thể ung dung hấp thu.
Trước đây răng của nàng lợi hại, ở Thần Thai Cảnh liền cắn ra lực phá hoại của Sinh Hoa hai mươi tinh, tuy nhiên chỉ vượt qua một cảnh giới.
Nhưng hiện tại ngay cả động phủ do đại năng Phá Hư Cảnh bố trí cũng có thể cắn xuyên, dù cho trải qua hơn vạn năm, hiệu quả hoàn toàn không thể so với lúc trước, nhưng Lăng Hàn mất công sức lắm mới chém ra một cái khe, so sánh với nhau liền có thể thấy được Hổ Nữu yêu nghiệt.
Nhưng Lăng Hàn lại lo lắng, tiểu nha đầu càng ngày càng mạnh, không phải bởi vì linh căn hình người trong đan điền thức tỉnh chứ, hắn hoàn toàn không cảm thấy đó là một linh căn, mà là một hồn thể nắm giữ ý thức riêng!
Thầm nghĩ một ngày kia Hổ Nữu có khả năng đột nhiên biến thành người khác, hoàn toàn là người xa lạ, liền để Lăng Hàn không rét mà run, rất là đau lòng.
Hổ Nữu ngửi ngửi, vỗ tay nói:
– Lăng Hàn! Lăng Hàn! Phía trước có mùi vị ngon miệng!
Lăng Hàn nở nụ cười, mạnh mẽ đuổi đi lo lắng, nhanh chân đi tới nói:
– Cái mũi của ngươi thực linh nha!
– Còn phải nói, Nữu rất ghê gớm!
Đường nối rất nhanh đến phần cuối, chỉ thấy phía trước xuất hiện một mặt tường, rất rộng, rất cao, trên tường phân ra vô số ô phân cách, mỗi một ô phân cách đều vẽ một mặt người, nữ có nam có, trẻ có già có, đạt tới 999 cái.
Mà ở bên tường, lại là một Lôi Trì nho nhỏ, trong Lôi Trì mọc một cây sen, hoa sen đã kết quả, nhưng súc tích ra không phải đài sen, mà là một trái cây hình tròn to bằng bàn tay, đang toả ra hào quang màu tím.
Mùi thơm ngát là từ trên trái cây này tản mát ra.
Lôi Trì đã gần như khô cạn, có thể rõ ràng nhìn thấy rễ sen đâm vào dưới đáy Lôi Trì, từng chiếc hiện ra màu đỏ tím.
– Thiên Vân Tử Lôi!
Lăng Hàn kinh hô.
Quả nhiên, Thiên Vân Tử Lôi ở trong thời gian dài dằng dặc thu được tiến hóa, trước mắt đã đến thời khắc hóa linh mấu chốt, hoa sen kia kết trái chính là Lôi Linh, chỉ cần thành thục, như vậy trái cây mở ra, Lôi Linh liền xuất thế, từ đây tiêu dao thiên địa, trở thành sinh linh chân chính.
Nhưng trước mắt, Lôi Linh kết thành đạo quả, đúng là thời điểm phòng ngự bạc nhược nhất, hái, ăn vào, liền có thể được thiên địa phúc vận, thu được chỗ tốt không cách nào tưởng tượng.
Đây chính là thiên địa sinh dưỡng, bổ đến khiến người ta không cách nào tưởng tượng, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng sẽ động lòng.
Lăng Hàn tim đập thình thịch, tạm thời đã quên sự tình mặt tường, chỉ chăm chú nhìn Lôi Liên.
Oành oành oành, nhưng phía sau lại truyền tới tiếng bước chân.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 650: Kiếm Si Lô Nguyên Cơ
Tuy cửa động do Hổ Nữu cắn ra rất nhỏ, nhưng đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói liền không thành vấn đề, thoát ly phàm thai, muốn tạm thời thay đổi hình thể còn không phải chuyện dễ dàng sao?
Lăng Hàn quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử đi nhanh tới, trong không gian âm u, hắn toả ra thần quang, vóc người thon dài, lông mày như kiếm, mắt như kiếm, mũi như kiếm, môi cũng như hai thanh kiếm hợp lại.
Người như vậy vốn nên khiến người ta cảm thấy cực kỳ quái dị!
Không phải sao, cả người sắp biến thành một thanh kiếm, nhưng đặt ở trên người hắn, lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ nghệ thuật, không chút khó chịu nào, trái lại có một loại mị lực không cách nào hình dung.
Hơn nữa, binh khí của người khác đều thu ở trong không gian linh khí, muốn dùng liền trực tiếp lấy ra, nhưng hắn cầm ở trong tay, thật giống như một khắc cũng không thể rời vậy.
Quả thực là Kiếm Si!
Nam tử kia tự nhiên cũng nhìn thấy Lăng Hàn, Hổ Nữu và con thỏ, nhưng ánh mắt chỉ quét qua liền thôi, ánh mắt chăm chú nhìn Lôi liên, lạnh nhạt nói:
– Các ngươi có thể rời đi.
– Mẹ kiếp, ngươi là ai, dám cản Thỏ Gia nhà ngươi?
Con thỏ lập tức dựng lông.
Nam tử kia lại không phẫn nộ, cũng không bởi vì nhìn thấy một con yêu thú nói tiếng người mà khiếp sợ, đàng hoàng trịnh trọng nói:
– Ta Lô Nguyên Cơ, xưng hào Kiếm Si.
Ta đang tự lập một môn kiếm pháp hệ Lôi, tên Bạo Lôi kiếm pháp, cần Lôi quả này đến rèn luyện kiếm ý của ta.
Đúng là gọi Kiếm Si, nhưng đừng không có sáng tạo như thế có được hay không?
Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt, trong miệng lại nói:
– Ngươi muốn luyện kiếm, ta cũng muốn rèn luyện Lôi khu, không thể để cho ngươi.
– Vậy thì không có cách nào, ta chỉ có giết ngươi, vậy ngươi tự nhiên không cần Lôi quả!
Lô Nguyên Cơ từ tốn nói, không có chút hỏa khí nào.
Ở trong mắt hắn, Lăng Hàn không thấy một chút xíu sát khí, thật giống như dưới cái nhìn của hắn, đây chỉ là sự tình rất bình thường.
Kiếm Si, đúng là Kiếm Si, một lòng ở kiếm!
Dưới cái nhìn của hắn, giết người không phải giết người, mà là quét dọn cản trở trên đường luyện kiếm, nên sẽ không có sát khí lưu chuyển, bởi vì tuyệt không có ai ở thời điểm chạy bộ, có tảng đá chặn đường vướng bận, muốn dẹp tảng đá mà lộ ra sát khí cả.
Mà hiện tại Lăng Hàn chính là tảng đá này.
Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm, trong lòng thở dài, xem ra một trận chiến là trốn không thoát.
– Hảo kiếm!
Lô Nguyên Cơ nhìn chằm chằm Ma Sinh Kiếm, hai mắt nhất thời tỏa ánh sáng, không khỏi nói.
– Có thể để ta quan sát kiếm này một chút hay không?
Da mặt của Lăng Hàn co giật, chúng ta sắp đánh đến nơi rồi, hơn nữa ngươi nói rõ muốn giết ta, lại còn muốn mượn kiếm của ta quan sát, đầu óc của ngươi có vấn đề sao? Hắn lắc đầu nói:
– Không được!
– Tại sao không được?
Lô Nguyên Cơ lộ ra vẻ không hiểu, dưới cái nhìn của hắn, bảo kiếm tự nhiên đáng giá thưởng thức, đáng giá hết thảy kiếm khách trong thiên hạ thưởng thức.
Lăng Hàn không còn gì để nói, gặp phải loại người tình thương thấp đến giận sôi này, hắn có thể nói cái gì cho phải? Hắn hơi suy nghĩ, mới nói:
– Ngươi đánh thắng ta, ta liền để ngươi thưởng thức một chút, bằng không, ngươi có tư cách gì chứ?
Lô Nguyên Cơ sững sờ, sau đó liên tục gật đầu nói:
– Không sai, không sai, bảo kiếm cỡ này tuyệt đối không phải phàm phu tục tử có khả năng thưởng thức, ta trước chứng minh thực lực của mình!
Hắn cũng rút kiếm, để Lăng Hàn kinh ngạc chính là, kiếm của tên này làm bằng gỗ.
– Ha ha ha ha!
Con thỏ trực tiếp ôm bụng cười, còn đặt mông ngồi xuống, loạn đạp hai chân.
– Cười chết Thỏ Gia, lại có người lấy gỗ làm kiếm, ngươi là giết người vẫn khu quỷ?
Nhưng tâm tình của Lô Nguyên Cơ không hề biến hóa, cầm kiếm ở trên tay, vẻ chất phác tiêu hết, lông mày, khóe môi trở nên anh khí, kiếm ý càng thêm mãnh liệt.
Lăng Hàn không dám khinh thường, mặc dù đối phương làm người có chút kỳ quái, nhưng trình độ Kiếm đạo cao đến kinh người, bởi vì thiên tài và người điên, quái thai thông thường chỉ cách một tia.
– Đây là Chuyên Mộc Tam Kiếm ta tự nghĩ ra.
Lô Nguyên Cơ nói, khe khẽ rung kiếm gỗ lên, lập tức hiện ra mấy chục bóng mờ, đó là hắn run trường kiếm quá nhanh lưu lại tàn ảnh.
Lăng Hàn khiếp sợ, phải biết tốc độ vận kiếm đạt tới trình độ nhất định sẽ xuất hiện bình cảnh, còn gọi là cực hạn, bởi vì nguyên lực của ngươi có hạn mức tối đa, hơn nữa thân thể cũng có cực hạn, xương cốt, bắp thịt không thể kéo nổi chấn động tần số cao.
Thể tu là một biện pháp giải quyết, để thể phách trở nên mạnh mẽ hơn, nắm giữ năng lực đột phá cực hạn.
Nhưng Lô Nguyên Cơ rõ ràng không phải thể tu, lại có thể vượt qua cực hạn, chuyện này tự nhiên khó mà tin nổi.
Phải, tại sao hắn phải dùng kiếm gỗ, bởi vì kiếm gỗ nhẹ, bằng không bảo kiếm do trân kim cấp sáu cấp bảy chế tạo, như vậy thể tích chí ít cũng hơn trăm cân, mà kiếm gỗ nhiều nhất một hai cân, ở trong chấn động tần số cao, gánh nặng của hai tuyệt đối là khác biệt một trời một vực.
Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi, nói:
– Vậy ta liền đến lĩnh giáo một hồi.
Lô Nguyên Cơ xuất kiếm, vèo, thân theo kiếm động, trong nháy mắt đã đi tới trước người Lăng Hàn, một kiếm đảo qua, như thiên ngoại phi tiên.
Hắn vung kiếm mà ra, tung xuống ánh kiếm vô tận, óng ánh tươi đẹp, không cách nào diễn tả bằng lời.
Lăng Hàn khẽ quát một tiếng, Huyền Diệu Tam Thiên nổ ra.
Xèo xèo xèo xèo, oành oành oành oành!
Ánh kiếm kích va, phóng ra ánh sáng kinh người, dư âm rung chuyển, ở trong hang núi nho nhỏ va chạm.
Cũng còn tốt, hang núi này được Phá Hư Cảnh rèn luyện qua, bằng không bọn họ sẽ bị chôn sống.
Ánh kiếm dâng lên, Lăng Hàn và Lô Nguyên Cơ cách xa nhau ba trượng, quần áo của hai người đều xuất hiện tổn hại, còn có máu tươi chảy ra, nhưng không quá lo.
Trong lòng Lăng Hàn cực kỳ khiếp sợ, đối phương đỡ lấy Huyền Diệu Tam Thiên!
Mặc dù cảnh giới của đối phương cao hơn, đạt đến Linh Anh tầng năm, nhưng Lăng Hàn dùng tới Huyền Diệu Tam Thiên, hơn nữa lấy Ma Sinh Kiếm thôi phát ra, vốn nên quét ngang toàn bộ Linh Anh Cảnh mới đúng.
Mạnh, thực sự rất mạnh!
Hơn nữa, thanh kiếm gỗ của đối phương cũng không đơn giản, tuyệt đối không phải phàm mộc, mà là vật liệu vô cùng cao cấp, mới có thể đối kháng với Ma Sinh Kiếm.
Càng quan trọng chính là, đối phương ngưng ra Kiếm Mang, hơn nữa tuyệt không chỉ mười đạo Kiếm Khí, uy lực cực kỳ đáng sợ.
Những cái này trùng điệp, mới để Lô Nguyên Cơ có thể đối kháng Huyền Diệu Tam Thiên.
Nhưng vẻ mặt của Lô Nguyên Cơ không có chút biến hóa, tựa hồ đối với chuyện Lăng Hàn có thể lấy tu vi Sinh Hoa Cảnh cùng hắn liều cân sức ngang tài không có gì lạ, hắn chỉ càng bộc lộ kiếm ý, kiếm gỗ giương lên, quét tới một chiêu kiếm.
Lăng Hàn vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên, triển khai Quỷ Tiên Bộ, thân hình bỗng nhiên gia tốc lùi về sau, bỏ qua chiêu kiếm này.
Hắn giơ kiếm ở trước ngực, Vạn Pháp Quy Nhất đang súc lực.
Lô Nguyên Cơ cũng dừng lại, sắc mặt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Lăng Hàn, kiếm gỗ hơi giương lên, mũi kiếm có một đạo ánh sáng màu xanh lấp lóe:
– Kiếm thứ ba, Tử Triền Lạn Đả, thân pháp của ngươi nhanh hơn nữa cũng vô dụng, bị kiếm ý của ta khóa chặt, dù cho ngươi trốn đến chân trời góc biển, chiêu kiếm này vẫn sẽ đuổi theo, chém qua.
Lăng Hàn không nói gì, ngươi không thể đặt một cái tên tốt hơn sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Ngôi Nhà Cũ Của Lão Cải [Audio] Ngôi Nhà Cũ Của Lão Cải](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Ngoi-Nha-Cu-Cua-Lao-Cai.jpg)


