- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 88 : Xem Núi Như Kiếm, Trăm Hơi Thở Trèo Núi (c871-c880)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 88 : Xem Núi Như Kiếm, Trăm Hơi Thở Trèo Núi (c871-c880)
❮ sautiếp ❯Chương 871: Xem Núi Như Kiếm, Trăm Hơi Thở Trèo Núi
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, rất muốn ra tay, đánh cho cái tên khốn kiếp vô liêm sỉ này nhừ đòn, nhưng lý trí lại nói cho hắn biết, hiện tại không phải thời điểm phát sinh xung đột với Vệ Phạn Dạ, trước không nói đến tột cùng Vệ Phạn Dạ có lá bài gì, mà dưới tình huống không bại lộ thân phận, hắn cũng không quá nắm chắc.
Quan trọng hơn là, bây giờ Vân Mộng Chân bên kia núi, có thể bị nguy hiểm không.
Hiện tại chuyện hắn muốn biết nhất chính là chân tướng, chứ không phải lãng phí thời gian và tinh lực, ở đây phân cao thấp với Vệ Phạn Dạ.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc nhất thời cười lạnh:
– Vệ Phạn Dạ, ngươi sống hay chết, không quan hệ với ta, thứ ta quan tâm là sống chết của Đạo Lăng Thánh Nữ, mệnh nàng là của ta, tuyệt không thể chết ở trong tay người khác.
Vệ Phạn Dạ nghe thấy Bạch Nhạc nhắc tới Vân Mộng Chân, vẻ đùa cợt trong mắt càng đậm:
– Yến Bắc Thần, ngươi thật sự coi mình là đại nhân vật sao, tới bây giờ, cũng không qua được ngọn núi này, cũng xứng so sánh với thánh nữ?
– Thật sao?
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát khí lạnh như băng, lạnh giọng phản bác:
– Ngươi đã đi qua, nhưng không phải hôm nay cũng trốn về như chó nhà có tang sao?
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Vệ Phạn Dạ nhất thời có chút khó chịu, lạnh lùng nói:
– Không phải ngươi muốn biết thánh nữ thế nào sao?
– Bên kia núi là một cái thung lũng, trong đó khắp nơi đều là mãnh thú, ta mới chỉ vượt qua một nửa khoảng cách mà thôi, nhưng số mãnh thú giết chết đã hơn mấy trăm con! Thánh nữ đi nhanh hơn ta, tự nhiên nguy hiểm hơn… Hôm nay là đêm trăng tròn, dựa theo kinh nghiệm trước đây, nửa đêm mới là thời điểm nguy hiểm nhất!
– Coi như là thánh nữ, cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra… Làm sao, bây giờ ngươi biết, lại có thể làm gì?
– Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!
Vệ Phạn Dạ cười lạnh một tiếng, khinh thường mở miệng nói:
– Yến Bắc Thần, ngay cả ngọn núi này ngươi cũng không đi qua được!
Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!
Câu nói này cũng khiến Bạch Nhạc xác định được, dường như Vệ Phạn Dạ đã nhận định, vị truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần này, có tâm đối với thánh nữ, hơn nữa trực tiếp nói ra!
Mặc dù thân phận của Yến Bắc Thần và Vân Mộng Chân đối lập nhau, nhưng bất kể là ai, cũng không cảm thấy lời nói này của Vệ Phạn Dạ có gì không ổn.
Trên thực tế, bất kỳ nam nhân nào trên thế gian đối mặt với vị Đạo Lăng Thánh Nữ này cũng thích nàng, chuyện này không có gì khó hiểu cả.
Khác biệt ở chỗ, một số người ưa thích, chỉ có thể làm cho người ta cười nhạo vọng tưởng mà thôi.
Bạch Nhạc hơi nheo mắt lại, nhìn Vệ Phạn Dạ, nhưng không trả lời gì.
Không thể nghi ngờ, trong lúc vô tình lời nói này của Vệ Phạn Dạ vừa lúc đánh trúng chân tướng.
Nhưng khác với trong dự đoán của Vệ Phạn Dạ, lời nói này không khiến cho Bạch Nhạc cảm thấy nhục nhã gì, thậm chí ngược lại nhắc nhở hắn.
Hắn hoàn toàn không cần thiết che che giấu giấu như thế.
Hắn luôn sợ bị người ta nhìn ra tâm tư của mình đối với Vân Mộng Chân, là vì ảnh hưởng thân phận của bản thân mang đến, cho rằng nếu bại lộ điểm này, tiếp theo sẽ bại lộ thân phận.
Nhưng hôm nay, phản ứng của Vệ Phạn Dạ lại khiến cho hắn ý thức được, hắn có thể thẳng thắn biểu hiện ra mình thích Vân Mộng Chân, trực tiếp coi đây là cớ tiếp cận Vân Mộng Chân, trợ giúp Vân Mộng Chân.
Cái này không có gì là lớn, càng không có nguy hiểm bại lộ thân phận, bởi vì, ưa thích Vân Mộng Chân, thật sự là một chuyện quá bình thường.
Sau khi nghĩ rõ ràng điểm này, Bạch Nhạc nhìn Vệ Phạn Dạ, ngược lại cười rộ lên.
– Vệ Phạn Dạ, ngươi cũng không tránh khỏi đánh giá quá cao mình đi.
Bạch Nhạc lộ ra vẻ khinh miệt, ngạo nghễ mở miệng nói:
– Sự tình ngươi không được làm, chưa chắc ta cũng không làm được…
– Ngươi nói ta không qua được ngọn núi này, vậy ta sẽ đi qua cho ngươi xem!
Trong nháy mắt lời nói rơi xuống, trên người Bạch Nhạc cũng lập tức lộ ra một đạo kiếm ý khủng bố!
Trước đó Bạch Nhạc vẫn luôn tránh để lộ ra thiên phú kiếm đạo, là vì ngăn chặn mọi người liên hệ tới hai cái thân phận Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc, nhưng đó cũng không phải tuyệt đối.
Yến Bắc Thần có Côn Ngô Kiếm trong tay, nếu như không sử dụng kiếm, mới là kỳ quặc quái gở!
Chỉ là, trước đó kiếm ý của Bạch Nhạc quá mức rõ ràng, nếu chỉ hiển lộ ra, cũng rất dễ dàng bị người xem thấu.
Nhưng hôm nay, ở trước ngọn núi này, Bạch Nhạc lại có một loại cảm ngộ mới đối với kiếm đạo.
Mà giờ khắc này, hắn cho mọi người thấy, chính là loại cảm ngộ đó, tự nhiên sẽ bị bất luận kẻ nào nhìn ra được kẽ hở.
Kiếm ý ngập trời!
Bạch Nhạc đứng ở kia, giống như là một ngọn núi, một thanh kiếm, đâm thẳng lên trời cao!
Ánh mắt hắn lạnh lùng đảo qua mọi người, trong mắt lộ ra một tia khinh miệt, ngạo nghễ mở miệng nói:
– Không phải các ngươi vẫn muốn biết, vượt qua ngọn núi này như thế nào sao? Hiện tại ta nói cho các ngươi biết, mở to hai mắt ra mà nhìn!
Hắn bước ra một bước, cả người giống như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, hung hãn bắn về phía ngọn núi trước mặt.
– Xem núi như kiếm! Trèo núi, giống như luận kiếm!
Chương 872: Xem Núi Như Kiếm, Trăm Hơi Thở Trèo Núi (2)
Trong nháy mắt thanh âm rơi xuống, cả người Bạch Nhạc đột nhiên bay lên khỏi mặt đất, hung hăng xông lên núi.
Mấy ngày qua, nhìn Bạch Nhạc giống như không hề làm gì, chỉ ngồi một chỗ như thế, không thu hoạch được gì, nhưng trên thực tế, đâu phải như vậy.
Xem núi như kiếm!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, ngọn núi này chính là một thanh kiếm, hơn nữa ẩn chứa một loại kiếm đạo cực mạnh.
Hắn ở đây, chính là để cảm ngộ loại kiếm đạo này.
Trên thực tế leo núi không cần bất cứ thực lực gì, đó chỉ là một lần luận kiếm với núi, không ngừng lên đỉnh núi, không ngừng lấy kiếm ý của mình chém mở áp lực ngọn núi mang đến, chỉ cần lĩnh ngộ đủ kiếm đạo, căn bản không cần tu vi gì, thậm chí ngay cả nửa điểm linh lực cũng không cần vận dụng, là có thể ung dung trèo qua núi!
Ba trăm mét, năm trăm mét, tám trăm mét!
Gầu như Bạch Nhạc lấy một loại tốc độ như bay nhanh chóng trèo lên, cho dù là ai cũng nhìn ra, lúc này Yến Bắc Thần căn bản không vận dụng chút ma khí nào, thậm chí ngay cả sức mạnh thân thể cũng không thôi động, chỉ dựa vào cỗ kiếm ý này, cũng đã đủ để ung dung phá vỡ tất cả trở ngại.
Giờ khắc này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Yến Bắc Thần đều lộ ra một tia khó tin cùng chấn động.
Xem núi như kiếm!
Yến Bắc Thần cũng không che giấu chút nào, mà rõ rõ ràng ràng nói cho bọn họ biết phương pháp, hơn nữa còn lấy hành động thực tế, chứng minh loại phương pháp này cho mọi người xem, cũng cười nhạo tất cả mọi người ngu dốt và vô tri.
Một nghìn mét, một nghìn năm trăm mét!
Thân hình Bạch Nhạc căn bản không có bất cứ dấu hiệu dừng lại nào, chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, đã lần nữa đạt được độ cao một nghìn năm trăm mét.
Lần trước, Bạch Nhạc buông xuôi ở độ cao này, lui xuống.
Nhưng hôm nay, lần nữa đạt được khoảng cách này, Bạch Nhạc lại gần như không cảm giác được bất cứ áp lực gì.
Hơn nữa, không có lộ ra bất kỳ dấu hiệu dừng lại gì, thân hình thoắt một cái, đã vọt thẳng qua danh giới này!
Một nghìn tám trăm mét!
Tận mắt nhìn tất cả chuyện này, ngay cả Vệ Phạn Dạ cũng không khỏi giật giật mí mắt, trong lòng sinh ra một tia kiêng kỵ.
Mặc dù lúc trước hắn cũng trèo qua núi, nhưng hắn dựa vào đạo mà bản thân cảm ngộ, mạnh mẽ đối kháng quy tắc đại đạo của ngọn núi này, từ sau một nghìn năm trăm mét, mỗi một bước đều cực kỳ gian nan, có thể nói là dốc hết toàn lực, mới trèo qua được.
Cũng chính bởi vậy, Vệ Phạn Dạ mới có thể khinh miệt chế nhạo Yến Bắc Thần, ngay cả ngọn núi cũng không đi qua.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, chỉ trong chớp mắt thời gian, Yến Bắc Thần đã dùng sự thực, cho hắn một cái bạt tai.
Hai ngàn mét!
Thẳng đến khi xông qua vị trí hai ngàn mét, tốc độ Bạch Nhạc mới thoáng chậm lại.
Giờ khắc này, ai cũng nhìn ra, Yến Bắc Thần coi núi thành kiếm đạt được cảm ngộ, cũng là chỉ đến thế mà thôi, không có đạt được một lần hành động trèo qua núi.
Trên thực tế, cũng đúng là như thế!
Bạch Nhạc vẫn chưa hoàn thành cảm ngộ, dường như vẫn kém một điểm gì đó, chưa được viên mãn, nếu như không có sự tình của Vệ Phạn Dạ, cho Bạch Nhạc thêm một chút thời gian, Bạch Nhạc sẽ có thể lấy một loại tư thế hoàn mỹ hơn hoàn thành cảm ngộ, trèo qua núi.
Có điều hiện tại Bạch Nhạc không làm được!
Nhưng… Đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn đã không có thời gian để lãng phí.
Vệ Phạn Dạ trốn về, cũng mang về tin tức Vân Mộng Chân có thể sẽ gặp nạn, chuyện này khiến Bạch Nhạc làm sao có thể ổn định lại ở chỗ này, lãng phí thời gian chậm rãi cảm ngộ.
Trong mắt lộ ra một đạo hàn mang, gần như là trong tích tắc, lực lượng Thông Thiên Ma Công bị Bạch Nhạc thôi động đến mức tận cùng, sau vài giây trì trệ ngắn ngủi, tốc độ lại tăng vọt lần nữa, tiếp tục phóng về phía đỉnh núi!
Hai nghìn một trăm mét, hai nghìn ba trăm mét… hai nghìn ba trăm bốn bảy mét!
Bạch Nhạc đứng trên đỉnh núi, thậm chí không quay đầu liếc nhìn, nhẹ nhàng nhảy lên, thân thể ở dưới ánh trăng mạnh mẽ nhảy xuống ngọn núi từ một bên khác!
Trăm hơi thở!
Từ khi Bạch Nhạc bắt đầu lên núi, cho tới bây giờ đơn giản trèo qua núi, tối đa cũng chỉ tốn thời gian trăm hơi thở.
Cảnh tượng này như một cái bạt tai vang dội, quất vào mặt Vệ Phạn Dạ, cũng quất vào mặt tất cả mọi người ở đây.
Rất nhiều chuyện đều là tương đối.
Giống như hiện tại, người khác cảm thấy trên mặt nóng bỏng đau rát, giống như bị tát vào mặt, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn thậm chí không quay đầu nhìn nhiều.
Bất kể là những người xem náo nhiệt kia, hay là Vệ Phạn Dạ, đều không có gì để Bạch Nhạc phải để ý cả.
Vừa từ trên núi nhảy xuống, Bạch Nhạc đã bị mãnh thú vây quanh.
Bầy sói!
Mười mấy con Yêu Lang thân hình to lớn, trong mắt lộ ra u quang đứng đó, Bạch Nhạc vừa nhảy xuống liền trực tiếp nhào tới chỗ hắn, dưới ánh trăng răng nanh băng lãnh càng lộ ra vẻ đáng sợ!
– Cút ngay!
Người chưa rơi xuống đất, Bạch Nhạc đã thấy bầy sói và làm ra phản ứng.
Trong nháy mắt rơi xuống đất, thân thể hắn liền vọt tới phía trước, đụng vào con Yêu Lang gần nhất, đột nhiên thanh âm xương cốt đứt gãy vang lên, con Yêu Lang kia ngay cả kêu gào thảm thiết cũng không kịp đã trực tiếp bị đụng chết.
Chương 873: Có Bẫy
Trực tiếp nhảy xuống từ độ cao hơn hai ngàn mét xuống, mặc dù lúc tiếp đất thế rơi đã bị hóa giải rất nhiều, nhưng vẫn có một bộ phận tàn dư như cũ.
Phải biết rằng, Thông Thiên Ma Thể gần như đại thành, đã khiến lực khống chế của Bạch Nhạc với lực lượng thân thể sớm đạt tới một loại cấp độ không thể tưởng tượng, cái va chạm nhìn như đơn giản này, nhưng thực tế đã chuyển hết xung động còn lại lên trên người con Yêu Lang kia.
Cũng chính bởi vì vậy, mới lộ ra vẻ hung hãn như vậy.
Con ngươi Bạch Nhạc bắn ra một tia lãnh mang, trong nháy mắt đụng chết con Yêu Lang này, hắn cũng thuận thế bay về phía trước, giơ một tay ra, hung hăng đánh về phía một con Yêu Lang khác.
– Ngao ô!
Một chưởng vỗ lên trên đầu Yêu Lang, nhất thời phát ra một tiếng xương cốt vỡ vụn thanh thúy, xương sọ trực tiếp bị đập nát, khiến Yêu Lang phát ra một tiếng hét thảm ngã xuống đất, không ngừng co giật.
Chỉ là, ngay tại lúc đó, mấy con Yêu Lang khác cũng đồng loạt nhào lên, trực tiếp cắn lên người Bạch Nhạc.
Dưới tình huống hỗn loạn này, sợ là đổi thành bất kỳ kẻ nào cũng phải chịu thiệt thòi, nhưng riêng Bạch Nhạc lại khác!
Thông Thiên Ma Thể đạt tới Thối Cốt Cảnh đại thành, khiến cho thân thể Bạch Nhạc còn cứng rắn hơn so với Linh Khí, có thể đám Yêu Lang này mạnh hơn so với cường giả Tinh Cung sơ kỳ bình thường, nhưng khi cắn lên người Bạch Nhạc, lại ngay cả một lớp da cũng không phá ra nổi.
– Răng rắc!
Cánh tay bị một con Yêu Lang ngậm, nhưng Bạch Nhạc ngay cả tránh cũng không tránh, trở tay vặn một cái, trực tiếp bẻ gãy hai cái răng nanh kia xuống.
Khủng bố!
Đến thời khắc này uy lực của Thông Thiên Ma Thể mới chính thức được bày ra, quả thực toàn thân Bạch Nhạc giống như một cỗ máy giết chóc, đối diện với mấy chục con yêu thú cũng trực tiếp nghiền ép mà qua, bầy sói khiến cho Vệ Phạn Dạ cũng phải đau đầu không thôi, ở trước mặt Bạch Nhạc, lại không thể cấu thành một tia uy hiếp!
Đây không phải là thực lực Bạch Nhạc mạnh hơn Vệ Phạn Dạ, mà là Thông Thiên Ma Thể đạt đến Thối Cốt Cảnh đại thành, là khắc chế của những yêu thú này!
Bạch Nhạc căn bản không quan tâm việc bị những Yêu Lang này cắn, nhưng Vệ Phạn Dạ lại không làm được.
Điểm chênh lệch này, cũng đã đủ để tạo thành hai cái kết quả hoàn toàn khác biệt.
Trên thực tế, thời điểm xông qua bầy sói, trong lòng Bạch Nhạc đã có một tia minh ngộ!
Thật ra toàn bộ khảo nghiệm của Quảng Hàn Thiên Cung, đều là một vòng nối tiếp một vòng, liên quan lẫn nhau!
Nếu như trước đó không làm tốt nền móng, cho dù dễ dàng xông qua cửa ải phía trước, thì phía sau cũng sẽ càng bước đi càng khó khăn, thậm chí có thể sẽ có uy hiếp trí mạng.
Đỉnh núi kia đứng ở nơi này, giống như ngăn lại phần lớn mọi người, nhưng trên thực tế, đó không khác gì một loại bảo hộ.
Ngay cả thực lực vượt qua ngọn núi này cũng không có, thì có tư cách gì chống lại bầy yêu thú trong thung lũng này.
Đương nhiên, ngay cả đối với Bạch Nhạc, thì tất cả chuyện này cũng mới chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.
Coi như là Vệ Phạn Dạ, cũng phải đến giữa thung lũng mới bị thương, bị ép trở về, chứ không phải là bị bầy sói uy hiếp.
Nếu như có lựa chọn, nhất định Bạch Nhạc sẽ lui về trước, hoàn toàn tìm hiểu thấu đáo kiếm thế trong ngọn núi, mới tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng hôm nay, biết Vân Mộng Chân có thể sẽ gặp nguy hiểm, hắn căn bản không để ý được nhiều như vậy.
Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn trời, vị trí vầng trăng cách giữa đêm đã rất gần.
Tối đa còn hơn một canh giờ nữa sẽ là nửa đêm, muốn trợ giúp Vân Mộng Chân, nhất định phải tìm được tung tích của nàng trước nửa đêm.
Đến thời điểm này, Bạch Nhạc không dám tiếp tục khinh thường chút nào nữa.
Hắn toàn lực vận chuyển Thông Thiên Ma Công, thậm chí thôi động cả Huyết Ảnh Ngoa, điên cuồng chạy vào chỗ sâu trong thung lũng.
Sau khi Bạch Nhạc rời đi một nén nhang, Vệ Phạn Dạ mới khôi phục được một điểm khí lực lại trèo qua núi lần nữa, nhìn thi thể Yêu Lang ngổn ngang dưới chân núi, chân mày không khỏi nhíu PpqYOoṭ sâu.
Hắn biết Yến Bắc Thần rất mạnh, nhưng cũng không nghĩ đến, vậy mà mạnh tới mức này!
Trong mắt Vệ Phạn Dạ lộ ra một đạo sát khí khủng bố, chợt gia tốc, men theo dấu chân Yến Bắc Thần lưu lại, một đường đuổi theo.
Nếu có người khác ở bên cạnh, thấy một màn như vậy, sẽ giật mình phát hiện, thương thế Vệ Phạn Dạ còn lâu mới nghiêm trọng như hắn thể hiển hiện ra.
– Không đúng!
Trần Minh Dương nhìn ngọn núi, mí mắt giật mạnh, trong lòng nhất thời lộp bộp một tiếng!
Vừa rồi không có ai phát giác ra bất cứ chỗ dị thường nào, ngay cả hắn cũng sơ xuất, nhưng hôm nay nhìn thấy Vệ Phạn Dạ tiếp tục leo núi lần nữa, đột nhiên Trần Minh Dương giựt mình tỉnh lại.
Sự tình có chút không đúng!
Vệ Phạn Dạ có vẻ hơi khác thường.
Vệ Phạn Dạ nổi danh cùng Mâu Kình Thần, thậm chí có khả năng mạnh hơn Mâu Kình Thần, nhưng dường như biểu hiện lúc này của hắn có chút hơi yếu.
Không ai nghi ngờ Vệ Phạn Dạ sẽ có trọng bảo, vì đây là căn cơ của Bắc Đẩu Tinh Cung.
Cho dù thật sự gặp phải một ít nguy hiểm, Vệ Phạn Dạ cũng không có đạo lý trốn về yếu đuối như vậy!
Chương 874: Sát Khí Hiển Hiện
Theo như hắn nói, hắn đến vị trí trung tâm thung lũng mới bị ép trốn về, nhưng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng hiểu, cho dù thật sự có loại mãnh thú đủ để uy hiếp hắn, cũng không có khả năng đuổi theo ra khoảng cách xa như vậy, chuyện này không hợp với lẽ thường.
Còn nữa… vừa rồi đối mặt với Yến Bắc Thần, phản ứng của Vệ Phạn Dạ, cũng có vẻ quá ngây thơ!
Mặc dù Vệ Phạn Dạ rất ít lộ diện, nhưng tuyệt đối không đến mức không chịu được như thế, bằng không, hắn cũng không có tư cách trở thành thiên kiêu đủ để lực áp Mâu Kình Thần.
Như vậy, không thể nghi ngờ gì những chỗ khác thường này là chỉ một khả năng. ..
Có bẫy!
Từ lúc vừa mới bắt đầu, Vệ Phạn Dạ trốn về, chính là một cái âm mưu, nhằm vào vị truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần này.
Trần Minh Dương nghĩ rõ ràng điểm này, đột nhiên trong lòng chấn động dữ dội!
Giả sử cái âm mưu này, do một mình Vệ Phạn Dạ thiết kế thì cũng thôi đi, nhưng từ những dấu hiệu trước mắt đến xem, chỉ sợ bên trong có bóng dáng của vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia.
Thậm chí Trần Minh Dương không dám nghĩ sâu thêm thâm ý ẩn chứa trong đó nữa.
Nếu có khả năng, hắn thật muốn bay qua núi xem rõ ngọn ngành, nhưng hôm nay… Hắn lại chỉ có thể ở nơi đây lo lắng suông.
– Yến Bắc Thần… Ngươi sẽ không khiến ta thất vọng chứ?
Đoạn đường này Bạch Nhạc đi rất nhanh!
Mặc dù đúng như Vệ Phạn Dạ nói, không biết đoạn đường này gặp phải bao nhiêu lần yêu thú công kích, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, hầu như có rất ít yêu thú có thể làm cho hắn cảm thụ được uy hiếp, cước bộ càng từ đầu đến cuối không đình trệ chút nào.
Trong nửa canh giờ ngắn ngủi, Bạch Nhạc đã tiếp cận vị trí trung tâm thung lũng.
Vừa mới bước vào khu vực này, đột nhiên Bạch Nhạc cảm thấy trái tim trở nên căng thẳng, giống như bị thứ gì gắt gao nhìn chằm chằm vào.
– Híz-khà zz Hí-zzz!
Dường như trong lúc mơ hồ, Bạch Nhạc nghe được tiếng rít của độc xà, hắn chợt xoay người, hung hăng dựa đập ra một quyền về phía sau theo bản năng.
Oanh!
Cự mãng lặng yên nhào tới, vừa lúc đánh vào phía trên nắm tay Bạch Nhạc, trong nháy mắt va chạm, đột nhiên khiến cho toàn thân Bạch Nhạc run lên, cũng là lần đầu tiên bị mạnh mẽ ép lui!
Nếu chỉ bàn về lực lượng, ngay cả Thông Thiên Ma Thể đạt tới Thối Cốt Cảnh đại thành, cũng không khủng bố bằng con cự mãng này.
Bạch Nhạc xoay người lại, lúc này mới chú ý tới, cự mãng trước mặt dài khoảng hơn mười thuớc, toàn thân trắng như tuyết, dưới ánh trăng, hai tròng mắt huyết hồng kia càng trở nên chói mắt.
So sánh với nó, một cá nhân có vẻ rất nhỏ bé.
Con ngươi hơi co rụt lại, Bạch Nhạc nhất thời cảm thụ được, sợ rằng con Bạch Mãng này chí ít cũng có thực lực Tinh Cung hậu kỳ, hơn nữa thân thể cực kỳ cứng cỏi, đao kiếm khó thương!
Rất có thể trước đó chính con Bạch Mãng này ép lui Vệ Phạn Dạ về.
Thân hình Bạch Nhạc lóe lên một cái, Thông Thiên Ma Công chợt bộc phát ra, Tinh Cung chợt hiển hiện trên đỉnh đầu, lại đấm ra một quyền.
Ầm!
Hiển nhiên Bạch Mãng đã sớm quen với tu hành giả, nên khi đối mặt Tinh Cung căn bản không sợ hãi chút nào, ngược lại hung quang trong mắt càng hiện, nó vẫy đuôi một cái, cái đuôi thật lớn như một đạo thiểm điện màu trắng, trực tiếp quất về phía Bạch Nhạc.
Cái đuôi hung hãn đánh lên người Bạch Nhạc, cho dù Bạch Nhạc đã dốc hết toàn lực thôi động Thông Thiên Ma Công, cũng vẫn khó có thể chống cự sức mạnh này, cả người trực tiếp bị quất bay ra ngoài.
Nếu là người khác, sợ là lần này đã bị đánh cho đứt gân gãy xương.
Nhưng mà, Bạch Nhạc lại dựa vào Thông Thiên Ma Thể cường đại tiếp tục chống đỡ, chỉ là khí huyết trong cơ thể có chút sôi trào.
Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây, Bạch Mãng thành công đánh ra một kích, càng không chút do dự nào, thân hình như điện, lần nữa nhào tới Bạch Nhạc, mở cái miệng như bồn máu ra, hung hăng cắn xé hắn.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc cảm thụ được một hồi nguy cơ trí mạng!
Cho dù có Thông Thiên Ma Thể, hắn cũng tuyệt đối không dám để Bạch Mãng tùy ý cắn lên người, con này khác với yêu thú bình thường, Thông Thiên Ma Thể tuyệt đối không đỡ được.
– Vù vù!
Gần như trong nháy mắt bị quất ra ngoài, thần niệm hắn hơi động một chút, Côn Ngô Kiếm chợt xuất hiện trong tay.
Dưới nguy cơ sinh tử, hung tính trong lòng Bạch Nhạc, cũng triệt để bị kích thích ra.
Một kiếm nơi tay, chính là long trời lở đất!
Không nói quá chút nào, nhưng hầu như một thân bản lĩnh của Bạch Nhạc, đều ở trên cây kiếm này, cho dù Thông Thiên Ma Công mạnh mẽ như thế nào, cũng không thể trung hoà tự tin một kiếm nơi tay.
Nhưng cho dù ở chỗ này không có bất kỳ người nào, Bạch Nhạc cũng không dám bại lộ kiếm đạo của mình.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!
Nếu Vân Mộng Chân thật sự ở trong cái thung lũng này, nói không chừng lúc nào cũng có thể đột nhiên xuất hiện, dưới tình huống như vậy, tự nhiên Bạch Nhạc không dám bại lộ thân phận.
Xem núi như kiếm!
Trong tích tắc, cả người Bạch Nhạc giống như hóa thành một tòa cô phong.
Kiếm thế nhập sơn, hung hãn chém xuống!
Một vệt thanh quang hiện lên, Bạch Mãng không kịp né tránh, thân thể khổng lồ bị một kiếm này mạnh mẽ chém ra một đạo vết thương thật lớn, tiên huyết tuôn trào ra, trong nháy mắt liền nhiễm hồng một mảnh thân thể.
Chương 875: Sát Khí Hiển Hiện (2)
Thần kiếm Côn Ngô!
Binh khí bình thường chưa chắc có thể thương tổn được nó, nhưng Côn Ngô Kiếm lại là một ngoại lệ.
– Hít!
Thân thể Bạch Mãng chợt co lại, dường như trong mắt cũng lộ ra vẻ kiêng kỵ, khẩn trương nhìn chằm chằm Côn Ngô Kiếm trong tay Bạch Nhạc, không dám truy kích qua đây.
Bạch Nhạc cầm kiếm, trong mắt cũng lộ ra vẻ ngưng trọng!
Đừng xem một kiếm vừa rồi, dường như đã thương tổn được Bạch Mãng, nhưng trên thực tế, đối với nó mà nói, đó cũng chỉ là một chút vết thương ngoài da mà thôi, hoàn toàn không đủ để trí mạng.
Hơn nữa, đây là Bạch Mãng bị bất ngờ, không kịp làm ra phản ứng.
Một khi để cho súc sinh này ý thức được Côn Ngô Kiếm khủng bố, muốn thương tổn được nó, sẽ không dễ dàng như vậy.
Quan trọng nhất là, Bạch Nhạc không muốn dây dưa với con cự mãng này.
Bây giờ thời gian đã rất khẩn cấp, hắn cần tìm được tung tích Vân Mộng Chân trong thời gian ngắn nhất, hắn chẳng có bao nhiêu thời gian để lãng phí trên người Bạch Mãng.
Dưới điều kiện không thể bại lộ Tinh Cung hoàn chỉnh, cho dù cầm Côn Ngô Kiếm trong tay, Bạch Nhạc muốn chém giết con Bạch Mãng này, cũng tuyệt đối không phải một chuyện dễ dàng.
– Tránh ra!
Trong mắt lộ ra một vệt hàn mang, Bạch Nhạc trầm giọng mở miệng nói.
Đây không phải là Bạch Nhạc điên, mà là Bạch Nhạc có thể ý thức được, yêu thú tu hành đến loại cảnh giới này, chỉ sợ cũng đã có một ít linh trí, mặc dù không có khả năng thật sự miệng nói tiếng người, nhưng ít ra cũng nghe hiểu được ý mình.
– Tê!
Bạch Mãng nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, hiển nhiên nó nghe hiểu ý tứ của Bạch Nhạc, nhưng không có ý định nhường đường, ngược lại làm ra tư thái tấn công, chuẩn bị công kích Bạch Nhạc lần nữa.
– Ta biết ngươi nghe hiểu!
Bạch Nhạc lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Mãng, mở miệng nói:
– Ta tới tìm người, không muốn giết ngươi, chỉ cần ngươi tránh đường, chúng ta bình an vô sự, bằng không… Ta nhất định chém ngươi!
Trong lúc nói chuyện, trên người Bạch Nhạc lộ ra một đạo kiếm ý kinh thiên, uy thế ngập trời.
– Đừng nằm mơ, Yến Bắc Thần, nó căn bản sẽ không trao đổi với ngươi! Không giết nó, ngươi đừng hòng đi qua.
Gần như cùng lúc đó, đột nhiên thanh âm của Vệ Phạn Dạ vang lên phía sau Bạch Nhạc.
Trong nháy mắt, nội tâm Bạch Nhạc run lên, tránh qua một bên, cảnh giác nhìn Vệ Phạn Dạ ở về phía.
Mặc dù Bạch Mãng hung ác, nhưng Bạch Nhạc cũng không dám giao phía sau lưng cho Vệ Phạn Dạ, so với Bạch Mãng, Vệ Phạn Dạ mới càng nguy hiểm hơn.
Bạch Nhạc không ngốc, ngược lại phản ứng còn cực nhanh!
Gặp lại Vệ Phạn Dạ ở chỗ này, lập tức khiến cho Bạch Nhạc ý thức được, sự tình không giống như trong tưởng tượng của mình.
Vệ Phạn Dạ lẳng lặng đứng tại chỗ, bình tĩnh mở miệng nói:
– Yến Bắc Thần, giao Côn Ngô Kiếm ra đây! Bằng không, chúng ta chính là địch nhân, ngươi hai mặt thụ địch, không trốn thoát đâu.
Đột nhiên con ngươi Bạch Nhạc co rụt lại, lạnh lùng nói:
– Hay cho một Vệ Phạn Dạ, xem ra ngươi cố ý dẫn ta tới.
– Ta cũng không nghĩ đến, ngươi lại dễ bị lừa gạt như vậy!
Vệ Phạn Dạ bình tĩnh nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng đáp:
– Thân là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, lại có ý đồ không an phận đối với thánh nữ… Chỉ dựa vào điểm này, ngươi đã đáng chết rồi!
Nghe được lời này của Vệ Phạn Dạ, không hiểu sao trong lòng Bạch Nhạc lại thở phào một hơi:
– Nói như vậy, thánh nữ gặp nguy hiểm cũng là giả?
– Vậy cũng chưa chắc!
Vệ Phạn Dạ lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, nhàn nhạt đáp:
– Đối với ta và ngươi mà nói, đầu Bạch Mãng này khó đối phó, nhưng còn chưa uy hiếp được thánh nữ, nhưng trong trung tâm thung lũng này, còn có Giao Long!
– Giết ngươi, lấy Côn Ngô Kiếm cho thánh nữ, mới có thể bảo đảm không có sơ hở nào! Thời gian đã không còn nhiều… Yến Bắc Thần, ngươi cam chịu số phận đi!
Bạch Nhạc không để bụng có phải Vệ Phạn Dạ bày kế hãm hại mình hay không, nhưng có thể Vân Mộng Chân sẽ gặp nguy hiểm, lại khiến cho nội tâm hắn bất an.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, nắm Côn Ngô Kiếm trong tay, nhìn Vệ Phạn Dạ chậm rãi mở miệng nói:
– Đạo lý ta đều hiểu, nhưng… Ngươi dựa vào cái gì dám cho rằng, ngươi có thể uy hiếp được ta? Chỉ dựa vào con Bạch Mãng này sao?
Bạch Nhạc có thể đoán được bảy tám phần tâm tư của Vệ Phạn Dạ, nhưng Côn Ngô Kiếm nơi tay, cuối cùng vẫn phải dùng thực lực nói chuyện.
Cho dù Vệ Phạn Dạ có một chút lá bài tẩy, sợ là cũng không dám nói có thể thắng được Côn Ngô Kiếm trong tay mình?
– Dựa vào cái gì sao?
Vệ Phạn Dạ lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Yến Bắc Thần, ngươi thật sự cho rằng người muốn động thủ với ngươi là ta sao?
Vệ Phạn Dạ nhìn Bạch Nhạc, trong mắt lộ ra vẻ thương hại, lạnh lùng mở miệng nói:
– Ta nói rồi, ngươi chỉ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga mà thôi!
Chỉ một câu nói đơn giản này, lại khiến cho nội tâm Bạch Nhạc căng thẳng, một loại cảm giác ngột ngạt, không nói ra được phả vào mặt.
Bạch Nhạc không phải kẻ ngốc, chỉ là có chút việc, hắn không muốn nghĩ, cũng không dám suy nghĩ mà thôi.
Nhưng giờ khắc này, lại bị Vệ Phạn Dạ vạch trần.
Thật ra người chân chính bố trí sát cục, cũng không phải là Vệ Phạn Dạ, mà là… Vân Mộng Chân!
Chương 876: Ta Nói Rồi, Ta Không Tin Mệnh
Trước đó ở Hàn Đàm thủy phủ, Vân Mộng Chân chậm một bước, để cho hắn chiến thắng, nhưng Vân Mộng Chân sẽ không cho phép sự tình như này xảy ra lần thứ hai.
Toà núi kia không ngăn được hắn, điểm này, bất kể là Vệ Phạn Dạ hay là Vân Mộng Chân đều vô cùng rõ ràng.
Mà cái thung lũng tràn đầy yêu thú này, lại rất có khả năng vây giết Yến Bắc Thần, chỉ cần một cái thời cơ thích hợp dụ hắn tới là đủ.
Đêm trăng tròn, nửa đêm!
Còn có thời cơ hoàn mỹ hơn cái sao này?
– Yến Bắc Thần… Trăng lên giữa trời rồi, hiện tại giao Côn Ngô Kiếm ra, ta còn có thể cho ngươi chết một cách có thể diện!
Vệ Phạn Dạ ngẩng đầu nhìn trời, lạnh lùng nói.
Trăng lên giữa trời!
Cuối cùng cũng sắp đến nửa đêm, nhìn vầng trăng tròn trên không trung, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút đắng chát.
– Vân Mộng Chân đâu? Nếu muốn giết ta… tại sao nàng không tự mình đến động thủ?
– Giết ngươi cần gì phải thánh nữ xuất thủ?
Vệ Phạn Dạ cười lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói:
– Tự nhiên những yêu thú này, sẽ xé nát ngươi!
Gần như Vệ Phạn Dạ vừa nói xong, đột nhiên phía xa xa truyền đến một tiếng long ngâm!
Trong tích tắc, toàn bộ thung lũng cũng hoàn toàn sôi trào lên.
Giao Long!
Không ngờ bên trong cái thung lũng này, thật sự có Giao Long.
Đột nhiên trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ hoảng sợ khó tin, nội tâm lập tức hiện lên một đạo linh quang, cẩn thận suy nghĩ lại tất cả.
Giao Long là có thật, Vân Mộng Chân có thể gặp nguy hiểm cũng là thật, vì hắn bố trí xuống sát cục, cũng là thật.
– Ầm!
Vệ Phạn Dạ ném ra một cái bình ngọc, vệt máu đỏ tươi chợt nở rộ dưới chân Bạch Nhạc.
Hầu như không cần nghĩ, Bạch Nhạc cũng có thể biết, bên trong bình ngọc này chứa chính là máu Giao Long.
Coi đây là vật dẫn, toàn bộ yêu thú trong trung tâm thung lũng sẽ điên cuồng lên, không ngừng chạy về hướng này, đây mới thực sự là sát cục nhắm vào mình, thậm chí không cần Vệ Phạn Dạ động thủ, những yêu thú này cũng đủ để vây chính mình.
Vệ Phạn Dạ ở chỗ này, tác dụng duy nhất, chính là ngăn cản mình chạy trốn mà thôi.
Không, những thứ này còn chưa đủ!
Sợ rằng trên người Vệ Phạn Dạ còn có bảo vật có thể hoàn toàn che lấp khí tức, như vậy mới có thể cam đoan hắn không bị yêu thú công kích.
Hầu như ngay tại thời điểm trong đầu Bạch Nhạc lóe lên những ý niệm này, trong tay Vệ Phạn Dạ đã xuất hiện một tấm đạo phù, trong nháy mắt đạo phù bị thiêu đốt, khí tức của Vệ Phạn Dạ giống như chợt biến mất, mặc dù người vẫn còn đứng tại chỗ, nhưng khí tức đã biến mất, đối với những yêu thú này mà nói, bây giờ Vệ Phạn Dạ giống như là một người trong suốt.
Ùng ùng!
Đại địa rung động, giờ khắc này, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được, đang có vô số yêu thú chạy về hướng này!
Đến giờ phút này, tất cả mới hoàn toàn rõ ràng.
Vân Mộng Chân lấy cái giá chính mình sẽ bị Giao Long công kích, bố trí xuống sát cục, lợi dụng thời cơ đêm trăng tròn, dùng thú triều đến giết chính mình, sau đó đợi sau khi mình chết, lại để cho Vệ Phạn Dạ cầm Côn Ngô Kiếm đi, dựa vào Côn Ngô Kiếm mất mà lại tìm về được, Vân Mộng Chân sẽ có đủ nắm chắc, giết được Giao Long!
Đây quả thực là một lần hành động được nhiều chuyện tốt!
Không, Vân Mộng Chân cũng chưa hẳn là tín nhiệm Vệ Phạn Dạ.
Lúc trước Bạch Nhạc đã trải qua Côn Ngô Kiếm nhận chủ, tự nhiên rõ ràng, chỉ cần mình chết, Côn Ngô Kiếm sẽ tự nhiên cảm ứng được khí tức của Vân Mộng Chân, bay thẳng về phía Vân Mộng Chân, trong thời gian đó, bất kể Vệ Phạn Dạ có tuân thủ ước định hay không, đều không quan trọng.
Đây mới là kế hoạch hoàn hảo của vị Đạo Lăng Thánh Nữ này.
Mặc dù vị Đạo Lăng Thánh Nữ này cao cao tại thượng, dường như không dính khói lửa trần gian.
Nhưng nếu ai nghĩ nàng thật sự không có nửa điểm tâm cơ, càng không gạt người, vậy thì đã sai mười phần.
Người khác không biết, chẳng lẽ mình còn không biết sao?
Từ lúc gặp nhau ở Linh Tê Kiếm Tông, thời điểm Vân Mộng Chân biểu hiện ra tâm cơ còn ít sao?
Chỉ là quan tâm sẽ bị loạn, khi chính mình nghe được khả năng nàng gặp nguy hiểm, đã quên mất chuyện này mà thôi.
Nhưng bốn chữ này, chính là vấn đề lớn nhất.
Mình biết nàng là Vân Mộng Chân, là chính người phụ nữ mình luôn nhớ mong yêu thương nhất, nhưng đối với Vân Mộng Chân mà nói, bây giờ mình chỉ là Yến Bắc Thần, là truyền nhân Ma Quân nàng muốn giết!
Đối với Yến Bắc Thần, nàng căn bản không có chút khoan dung, lại càng không có nửa điểm do dự và thương hại!
Cho dù là đánh bạc an nguy của nàng, cũng sẽ không nháy mắt chút nào.
Giờ khắc này nội tâm Bạch Nhạc đắng chát, muốn nói gì đó, nhưng mãi không thể nói ra miệng.
Cái hiện thực tàn khốc này, giống như rãnh trời chắn ngang hắn và Vân Mộng Chân!
Làm người ta mất mác mà tuyệt vọng!
Chỉ là… cảm xúc này, rất nhanh đã bị Bạch Nhạc mạnh mẽ thu liễm lại, thay vào đó, là một loại tín niệm cứng cỏi!
– Nhận mệnh sao? Ta nói rồi, ta không tin mệnh!
Bạch Nhạc chậm rãi nói ra những lời này, sau đó trong mắt đột nhiên bắn ra một đạo tinh mang khiếp người.
Lời này nhìn như là trả lời Vệ Phạn Dạ, nhưng trên thực tế, đó là hắn cách không đáp lại Vân Mộng Chân!
Chương 877: Tuyệt Cảnh Hạ Kinh Diễm
Lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân rời đi, Bạch Nhạc đã từng nói qua câu nói này.
Nhiều năm trôi qua, Bạch Nhạc vẫn đang dùng hành động của mình để chứng minh câu nói này.
Không có đạo lý vì chút gian nan và quấy nhiễu trước mắt này liền buông tha.
Trong nháy mắt, kiếm ý khủng bố tuôn ra từ trên người Bạch Nhạc, cả người hắn như hóa thành một tòa núi cao nguy nga.
Xem núi như kiếm, bất động như núi!
Tất cả khảo nghiệm của Quảng Hàn Thiên Cung, đều tồn tại liên hệ chặt chẽ với nhau!
Trên thực tế, không nhắc tới sát cục của Vân Mộng Chân và Vệ Phạn Dạ, thì cũng phải đối mặt với thú triều, thực ra quy tắc đại đạo ẩn chứa trong đỉnh núi kia, cũng chính là thủ đoạn hóa giải thú triều.
Vệ Phạn Dạ và Vân Mộng Chân không hiểu điểm này, nhưng Bạch Nhạc lại vô cùng rõ ràng.
Trên đời này không có sát cục tuyệt đối, ít nhất… sát cục trước mắt, còn xa không tính là khó giải.
Bởi vì, bất kể là Vân Mộng Chân hay là Vệ Phạn Dạ, cũng chưa đủ hiểu hắn!
Cả đời Bạch Nhạc cũng chưa từng thấy nhiều yêu thú như vậy!
Một mảnh đen kịt, như là như thủy triều, dường như muốn trực tiếp bao phủ cái thung lũng này!
Đại địa chấn chiến, giống như nhịp trống nặng nề nện vào trong tim, ép cho người ta không thở nổi.
Căn bản không có chút thời gian nào để phản ứng, vô số yêu thú đã xông tới, thậm chí Bạch Nhạc còn không thấy rõ rốt cuộc có bao nhiêu yêu thú, việc duy nhất có thể làm, chính là nâng kiếm trong tay lên!
Xem núi như kiếm, bất động như núi!
Kiếm ý gào thét mà ra, vào giờ khắc này cả người Bạch Nhạc giống như hóa thành một tòa cô phong, mặc cho thủy triều trùng kích như thế nào, vẫn lù lù bất động.
Vô số yêu thú đánh thẳng tới, đánh vào phía trên kiếm khí hóa thành thịt nát, thậm chí ngay cả tiên huyết cũng không tới kịp chảy ra triệt để nổ tung, yêu thú phía sau đã đuổi tới, một đợt nối tiếp một đợt, không ngừng không nghỉ.
Dưới trùng kích dạng này, bất kỳ kiếm chiêu gì cũng đã không có ý nghĩa nữa, thứ có khả năng dựa vào chính là một hơi thở, một phần kiếm thế!
Cũng may trong tay Bạch Nhạc có Côn Ngô Kiếm, bằng không đổi thành trường kiếm của hắn, sợ là đã sớm không chịu được.
Phải biết, những yêu thú vọt tới như thủy triều này, hầu hết đều có thực lực Tinh Cung Cảnh, mặc dù dưới loại trùng kích này, không thể hoàn toàn phát huy ra thực lực của bản thân, có cũng chỉ là gào thét chạy qua, dùng thân thể cường hãn trực tiếp va chạm cắn xé.
Nhưng cho dù như thế, cũng đã rất khủng bố, nếu như đổi thành Thu Hoằng Kiếm, dưới loại công kích cường độ cao này, sợ là rất khó cắt mở da thịt những yêu thú này.
Thậm chí nói quá lên một ít, rất có thể bản thân kiếm phong sẽ ở dưới loại trùng kích này gãy nát!
Hơn nữa, trừ cái đó ra, bản thân Côn Ngô Kiếm còn ẩn chứa kiếm khí, cũng đưa đến tác dụng cực lớn, chẳng những uy lực được đề thăng rất nhiều, mà còn giúp giảm thiểu Bạch Nhạc tiêu hao lực lượng ở mức độ lớn.
Đối với Bạch Nhạc mà nói trận thú triều này, chính là một trận chiến kịch liệt giữa lực lượng và ý chí.
Tinh Cung đã sớm nổi lên, mỗi một phần ma khí, một phần lực lượng trong cơ thể đều được điều động ra một cách hoàn mỹ, cũng chỉ có như vậy, mới có thể kiên trì được dưới loại trùng kích điên cuồng này.
Vệ Phạn Dạ cách đó không xa, tận mắt nhìn thấy tất cả, trong lòng cũng không khỏi rung độnh lên.
Quá mạnh mẽ!
Trước đó chỉ nghe nói Yến Bắc Thần giết chết Mâu Kình Thần, thậm chí ngay cả Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao cũng bị chặt đứt, nhưng Vệ Phạn Dạ vẫn luôn không để bụng, hắn cho rằng, Yến Bắc Thần có thể giết chết Mâu Kình Thần, cũng chỉ là dựa vàov của Côn Ngô Kiếm mà thôi, lực lượng của bản thân không đủ để nói.
Nhưng chuyến đi lần này đến Quảng Hàn Thiên Cung, đã khiến hắn thay đổi cách nhìn về Yến Bắc Thần.
Thời điểm ở Hàn Đàm thủy phủ, có thể là do bản thân hắn không tu hành Thần Hồn Chi Lực, nên mới bị Yến Bắc Thần chiếm tiên cơ, nhưng bất kể là lúc trước Bạch Nhạc dùng trăm hơi thở leo núi, hay là lúc này một người một kiếm mạnh mẽ chống đỡ thú triều, đều khiến Vệ Phạn Dạ không tìm được bất cứ cớ gì.
Đúng, trong lòng hắn biết rõ hơn so với bất cứ ai, nếu đổi chỗ, sợ là hắn căn bản không chống đỡ được, cho dù có Côn Ngô Kiếm trong tay, cũng không thể chống đỡ được.
Ngay cả khi không muốn thừa nhận, thì trong lòng hắn cũng mơ hồ hiểu, hắn có chút không bằng vị truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần này.
Chỉ tiếc… Chuyện này vẫn không có bất kỳ ý nghĩa gì!
Bất kể Yến Bắc Thần mạnh mẽ bao nhiêu, thì hiện tại cũng đã sắp đến giới hạn không chống đỡ được nữa, thú triều còn lâu mới đến thời điểm kết thúc.
Bất kể thiên phú Yến Bắc Thần có kinh diễm như nào đi nữa, không chịu đựng nổi, vẫn sẽ chỉ có một con đường chết!
Thông Thiên Ma Quân truyền thừa cho hắn thực lực cường đại, tiềm lực đáng sợ, nhưng cũng đồng thời cho hắn thêm nhiều kẻ thù, thêm nhiều áp lực.
Bản thân chuyện này là một sự tình rất công bằng.
Giờ khắc này, ánh mắt Vệ Phạn Dạ nhìn về phía Yến Bắc Thần, đã mơ hồ lộ ra vài phần thương hại.
Bất kể Vệ Phạn Dạ có tâm tư gì, nhân phẩm như thế nào, thì ít nhất tầm nhìn của hắn cũng vô cùng tốt.
Chương 878: Tuyệt Cảnh Hạ Kinh Diễm (2)
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 879: Đột Phá Cùng Phản Kích
Vệ Phạn Dạ nhìn thấy một màn này, cũng không khỏi trợn to hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Mặc dù hắn không biết tại sao Yến Bắc Thần làm được, nhưng hắn có thể cảm thụ được loại kiếm ý kia, đối với Vệ Phạn Dạ luôn luôn tự phụ mà nói, không thể nghi ngờ chuyện này lại là một đả kích thật lớn.
– Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối không có khả năng.
Bạch Nhạc phun ra một ngụm trọc khí, nhìn lớp yêu thú cuối cùng đi qua bên người, bình tĩnh trả lời.
Đến nay loại cảm giác mệt mỏi rã rời đến tận xương kia vẫn không hết, nhưng cũng mang cho Bạch Nhạc một loại cảm giác vui sướng sống sót sau tai nạn, mặc dù đột phá dưới loại tuyệt cảnh này nguy hiểm, nhưng lợi ích tuyệt đối xứng đáng với phần nguy hiểm này.
– Thật sao?
Vệ Phạn Dạ nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, lạnh lùng mở miệng nói:
– Yến Bắc Thần, ta thừa nhận ta vẫn nhìn nhầm ngươi, nhưng… Vậy thì thế nào chứ?
Vệ Phạn Dạ thu liễm lại cảm xúc, trên người lộ ra một luồng sát khí nhàn nhạt, cánh tay hơi lật, trường kiếm xuất hiện, lạnh lùng chỉ về phía Bạch Nhạc.
Mặc dù theo dự tính là, để cho Yến Bắc Thần chết trong yêu thú trùng kích mới là kết quả tốt nhất, nhưng cho dù Yến Bắc Thần may mắn chạy ra, cũng không có gì không bình thường.
Hắn ở đây, chính là một phần bảo đảm cuối cùng.
Trên thực tế, lấy thực lực của hắn, cho dù Yến Bắc Thần ở trạng thái đỉnh phong, thắng bại cũng là năm mươi năm mươi, càng không nói đến tình huống hiện tại.
Bạch Nhạc đã sớm lực kiệt, hắn cũng nhìn thấy rất rõ ràng, chuyện này không thể nào làm giả được.
Mặc dù chuyện này hơi có vẻ thắng không anh hùng, nhưng vậy thì sao chứ?
Bản thân lần này đã không phải là một trận tỷ thí công bằng, hắn cũng không cần cái gì là công bằng, muốn chỉ là một cái kết quả mà thôi.
Chém giết truyền nhân Ma Quân, đoạt lại Côn Ngô Kiếm, một khi cái công lao này rơi vào trên người hắn, đủ để hắn lập tức danh chấn thiên hạ, sau đó cái gì cũng không cần làm, chỉ cần chờ rời khỏi Quảng Hàn Thiên Cung là đủ.
Bất kể là bản thân hắn, hay Bắc Đẩu Tinh Cung đều bởi vì chuyện này mà được lợi!
Thậm chí trong đáy lòng Vệ Phạn Dạ, vẫn có một chút tâm tư, nếu có thể trợ giúp Vân Mộng Chân đoạt lại Côn Ngô Kiếm, không chừng, vị thánh nữ kia cũng sẽ đối đãi với khác hắn!
Nếu lấy đây là mấu chốt, có thể đến gần thánh nữ, cuối cùng ôm mỹ nhân về, vậy coi như hoàn mỹ.
Tất cả chuyện này, khiến trong lòng Vệ Phạn Dạ sinh ra vô số mơ màng, cũng làm cho sát ý của hắn bén nhọn hơn.
Bạch Nhạc nhìn Vệ Phạn Dạ, dường như đã đoán được chút tâm tư khác của hắn, khẽ thở dài một tiếng.
– Vệ Phạn Dạ, ta không muốn giết ngươi… Hiện tại tránh đường, vẫn không tính là quá trễ! Ta có thể tạm thời buông xuống thành kiến, liên thủ với ngươi trợ giúp thánh nữ chém giết Giao Long trước, rồi tính tiếp.
Bạch Nhạc thật sự không muốn liều mạng với Vệ Phạn Dạ, bởi nó không có ý nghĩa gì.
Dù cái sát cục này, vốn là do Vân Mộng Chân bố trí xuống, nhưng thứ hắn chân chính để ý cũng vẫn là sự an nguy của Vân Mộng Chân.
Vì thế không tiếc giảng hòa cùng Vệ Phạn Dạ, thậm chí… Lần nữa gánh chịu nguy hiểm lớn hơn.
Đáng tiếc, bất kể thái độ Bạch Nhạc thành khẩn như nài, Vệ Phạn Dạ cũng sẽ không tin tưởng hắn, càng không vì vậy mà dừng tay.
– Giết ngươi, tự nhiên ta sẽ cầm Côn Ngô Kiếm về cho thánh nữ! Ngươi yên tâm, ta sẽ mang theo cả đầu ngươi cùng đi gặp thánh nữ, không chừng, ngươi chết, còn có thể khiến thánh nữ cười.
Khóe miệng Vệ Phạn Dạ lộ ra một nụ cười đùa cợt, trầm giọng đáp.
Trong nháy mắt lời nói rơi xuống, Vệ Phạn Dạ đã giành tấn công trước, chém một kiếm về phía Bạch Nhạc.
Trường kiếm chợt hóa thành một đạo cầu vồng ngân sắc, sắc bén không thể đỡ!
Hắc y ngân phát!
Lúc này Vệ Phạn Dạ, đã bộc phát ra toàn bộ thực lực, cho dù là truyền nhân Ma Quân đã lực kiệt, cũng đủ làm cho hắn ra tay toàn lực.
Một kiếm này hạ xuống cực nhanh, thậm chí dường như đã vượt qua cực hạn của mắt thường.
Ngay tại thời điểm một kiếm này gần rơi vào trên người Bạch Nhạc, một tiếng thở dài thong thả vang lên.
Một khắc sau, sau lưng Bạch Nhạc lập tức hiển hiện ra Tinh Cung hoàn chỉnh.
Trong nháy mắt, linh lực chợt bộc phát ra từ trong cơ thể, hóa thành một cỗ kiếm ý ngập trời, hung hãn chém về phía Vệ Phạn Dạ.
Tinh Cung hoàn mỹ bạo phát!
Giờ khắc này, đối mặt với thủ đoạn độc ác của Vệ Phạn Dạ, Bạch Nhạc cũng không dám khinh thường chút nào, hơn nữa, một khi động thủ, tốc độ cũng phải nhanh, chỉ có trong thời gian ngắn nhất chém giết Vệ Phạn Dạ diệt khẩu, mới có thể giảm thiểu khả năng bại lộ thân phận tới mức thấp nhất.
Oanh!
Một kiếm chém ra, linh khí ngập trời liền hóa thành một cỗ lực lượng không thể ngăn cản, ầm ầm rơi xuống.
Cùng lúc đó, bảy ngôi sao bên trong Tinh Cung cũng đột nhiên hóa thành bảy chuôi kiếm quang, trực tiếp phong kín đường chạy trốn của Vệ Phạn Dạ.
– Linh lực? Không đúng… Đây là, Bắc Đẩu Kiếm Trận?
Đột nhiên con ngươi Vệ Phạn Dạ co rụt lại, trong nháy mắt chợt nhận ra.
Trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, giờ khắc này Vệ Phạn Dạ mới đoán được thân phận của Bạch Nhạc.
Chương 880: Ngạnh Hám Vệ Phạn Dạ
Đáng tiếc, phần hiểu ra này tới quá muộn.
Bắc Đẩu Kiếm Trận đã thành, bịt kín tất cả không gian, Côn Ngô Kiếm chỉ về phía xa, trên người Bạch Nhạc cũng lộ ra một đạo sát khí lạnh lùng:
– Vệ Phạn Dạ, ta đã nói, ta không muốn giết ngươi! Nhưng đây là ngươi tự tìm, ta cũng muốn nhìn một chút, đến tột cùng đệ nhất thiên kiêu Bắc Đẩu Tinh Cung như ngươi, mạnh như nào!
Mấy ngày nay, có hai người danh chấn Duyện Châu, một là Bạch Nhạc, một là Yến Bắc Thần!
Hai người kia đều được Vệ Phạn Dạ chú ý qua, nhưng hắn làm thế nào cũng không nghĩ ra, hai người này vậy mà lại là cùng một người.
Quan trọng nhất là, không ngờ để hắn gặp được dưới tình huống này.
Gần như không cần suy nghĩ, Vệ Phạn Dạ cũng có thể hiểu, một khi đối phương bại lộ thân phận, sẽ chỉ có con đường giết người diệt khẩu, bằng không, cho dù tránh thoát cái sát cục này, nhưng tin tức truyền ra, thì sau khi rời khỏi Quảng Hàn Thiên Cung, Bạch Nhạc cũng không có chỗ để ẩn giấu, chắc chắn phải chết!
Hầu như trong nháy mắt, trong đầu Vệ Phạn Dạ lập tức lóe lên ý niệm chạy trốn.
Mặc dù chưa giao thủ, nhưng chỉ bằng uy thế Tinh Cung đối phương hiển hiện ra, cũng đã khiến cho hắn ý thức được nguy hiểm bên trong.
Quan trọng nhất là, trong tay đối phương còn có Côn Ngô Kiếm!
Giả sử thật sự liều mạng tranh đấu, cho dù bây giờ thực lực Bạch Nhạc đã tổn hao rất nhiều, nhưng chỉ sợ dựa vào Côn Ngô Kiếm, cũng vẫn có năng lực chém giết hắn.
Một khi cái thân phận này của Bạch Nhạc lộ ra, hiện tại có giết chết được Bạch Nhạc hay không, cũng đã không quan trọng, chỉ cần truyền tin tức này trở về, cũng đã đủ, căn bản không cần phải mạo hiểm chém giết cùng Bạch Nhạc nữa.
Thân hình Vệ Phạn Dạ thoắt một cái, trực tiếp lộn ngược lại!
Bắc Đẩu Kiếm Trận đủ để vây khốn người khác, nhưng trong này không bao gồm Vệ Phạn Dạ!
Được coi như là thiên kiêu của Bắc Đẩu Tinh Cung, nếu như hắn bị vây chết dưới Bắc Đẩu Kiếm Trận, mới thực sự là chuyện cười.
Đáng tiếc, chuyện Vệ Phạn Dạ có thể nghĩ đến, tự nhiên Bạch Nhạc cũng có thể nghĩ đến.
Từ lúc vừa mới bắt đầu, Bạch Nhạc đã không trông cậy vào Bắc Đẩu Kiếm Trận có thể vây khốn Vệ Phạn Dạ, đối với Bạch Nhạc mà nói, chỉ cần ngăn chặn hắn trong chốc lát, cũng đã đủ rồi.
Xem núi như kiếm!
Kiếm thế này, không chỉ dùng để phòng thủ.
Kiếm thế nhập sơn, một kiếm này rơi xuống, tựa như kim sơn đẩy tới, thế không thể đỡ.
Trọng kiếm vô phong, đại xảo vô công!
Thứ Bạch Nhạc ngộ ra được khi đứng trước ngọn núi, chính là kiếm nặng như vậy.
Đương nhiên, Côn Ngô Kiếm cũng không phải là trọng kiếm đơn giản như vậy, một khi lực lượng ẩn chứa bên trong bộc phát ra, không nghi ngờ gì sẽ kinh khủng hơn trọng kiếm.
Thời điểm một kiếm này rơi xuống, Vệ Phạn Dạ đã biết, mình không đi nổi nữa rồi.
Mặc dù Bắc Đẩu Kiếm Trận không trói buộc được hắn, nhưng muốn phá giải, tuyệt đối không phải trong khoảnh khắc, chuyện có khả năng làm được trong khoảng thời gian này, đã đủ để một kiếm này rơi xuống rồi, dưới loại tình huống này, biện pháp duy nhất của hắn chính là buông tha ý nghĩ chạy trốn, chính diện giao phong cùng Bạch Nhạc.
Dưới nguy cơ sinh tử, phản ứng Vệ Phạn Dạ cũng cực nhanh, gần như là trong nháy mắt, đã làm ra phán đoán chính xác nhất.
Trong nháy mắt, Ngân Hoa đại phóng, kiếm trong tay Vệ Phạn Dạ, giống như chợt hóa thành một đóa ngân hoa huyễn lệ, thoả thích nở rộ dưới ánh trăng.
Trong giới tu hành, tất cả sự vật mỹ lệ, thường thường có nghĩa là nguy hiểm tuyệt đối.
Bởi vì vẻ đẹp kia, thường là vẻ đẹp của đạo vận!
Lực lượng gần như là “đạo”, tự nhiên đều vô cùng hoàn mỹ.
Oanh!
Một kiếm giống như núi đó, đụng vào chính diện phía trên ngân hoa, nhưng một kiếm khủng bố như thế, không có chém vỡ ngân hoa, ngược lại bị đóa hoa nở rộ kia nâng lên.
Cho dù là Bạch Nhạc, cũng không thể không thừa nhận được, hắn cũng hơi nhìn về phía Vệ Phạn Dạ.
Được khen là thiên kiêu xuất sắc nhất Bắc Đẩu Tinh Cung, thậm chí dưới tình huống nhiều năm bế quan, nhưng thanh danh vẫn luôn đè Mâu Kình Thần một đầu, thiên tài dạng này, xác thực là không thể dò xét.
Nếu như không phải bại lộ thân phận, dưới tình huống chỉ có thể vận dụng lực lượng nửa toà Tinh Cung, chỉ sợ mình thật sự không phải là đối thủ của Vệ Phạn Dạ.
Bên trong một kiếm này ẩn chứa kiếm đạo chi lực, cho dù là Bạch Nhạc chứng kiến, cũng không khỏi có một loại cảm giác nhìn thấy mà giật mình!
Dường như bên trong đóa ngân hoa nở rộ kia, ẩn chứa sinh cơ vô tận, không ngừng luân chuyển, đủ để trung hoà tất cả áp lực.
Nếu chỉ bàn về kiếm đạo, lúc này Vệ Phạn Dạ tuyệt đối không bằng Bạch Nhạc, nhưng cho dù Bạch Nhạc tung ra hết thủ đoạn, thì ở phía trên kiếm đạo, cũng không cách nào thắng được một đường!
Đáng tiếc… Bạch Nhạc bại lộ thân phận, chắc chắn sẽ không chỉ có kiếm đạo.
– Thôn Thiên!
Trong mắt Bạch Nhạc bắn ra một đạo tinh mang khiếp người, không có nửa điểm do dự, gần như là cùng lúc đó, liền hung hãn thi triển ra Thôn Thiên Quyết.
Thông Thiên Ma Công bá đạo bực nào!
Cho dù lực lượng trong cơ thể Bạch Nhạc, đã gần như hao hết, thì khi thi triển thần thông Thôn Thiên Quyết, tất cả lực lượng xung quanh, đều có thể cho hắn sử dụng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










