- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 87 : Thần Hồn Xuất Khiếu (c861-c870)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 87 : Thần Hồn Xuất Khiếu (c861-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 861: Thần Hồn Xuất Khiếu
Không có ai là không sợ chết cả, thời điểm đi dạo bên bờ sinh tử, mới là khảo nghiệm chân chính của một con người, chỉ có chiến thắng loại sợ hãi này, mới có thể nhận được tân sinh thực sự, mới có tư cách nói mình chiến thắng nỗi sợ hãi tử vong, nhìn thấu sinh tử.
Dù sao nói cũng dễ hơn làm nhiều.
Nếu là thời điểm không có đường lui thì thôi, nhưng một khi có đường lui, thì phải cắn chặt răng, quyết chống đỡ để mình không buông bỏ, đây mới là sự tình khó khăn nhất.
Đối với Bạch Nhạc hiện tại mà nói, chính là như vậy.
Rõ ràng trong tay cầm lệnh bài, lúc nào cũng có thể thoát thân mà đi, rời xa uy hiếp tử vong, nhưng nhất định phải đè nén loại ý niệm bản năng này lại, chống đỡ sự dày vò đau khổ, làm sao chuyện này không phải là một loại hành hạ to lớn chứ.
Chỉ cần tâm chí có dù chỉ là một tia dao động, cũng tuyệt đối không thể chống đỡ được.
Bạch Nhạc nhắm hai mắt lại, thiên văn luyện hồn Thông Thiên Ma Thể tự động hiện lên trong đầu, ép buộc chính mình dựa theo phương thức của Thông Thiên Ma Thể bắt đầu luyện hồn!
Chỉ là, phương thức luyện hồn của Thông Thiên Ma Thể, cũng tương tự phương thức rèn luyện thân thể, yêu cầu rất nhiều linh dược tới phối hợp, mới có thể bắt đầu rèn luyện.
Nhưng hôm nay, Bạch Nhạc chẳng những thiếu một cây Long Tu Thảo ngoài ngàn năm, hơn nữa ngay cả những linh dược khác hắn cũng không thể lấy ra được, chỉ có thể dựa vào bản thân cố gắng chống đỡ.
Dưới tình huống như vậy, căn bản không thể dựa theo phương thức của Thông Thiên Ma Thể bắt đầu luyện hồn!
Nhưng nếu chỉ dựa vào mình, Bạch Nhạc biết rõ, lấy cường độ thần hồn bây giờ của mình, căn bản không thể chịu đựng được áp lực hàn triều kinh khủng như vậy, chỉ sợ không bao lâu sau thần hồn sẽ tan vỡ.
Đây không phải là nói chuyện dọa người, mà là hiện thực chân thật.
Dưới áp lực to lớn, có người chọn buông tha, nhưng cũng có người triệt để ép ra tiềm lực của mình.
Hiển nhiên, Bạch Nhạc chính là loại người phía sau!
Dựa theo ghi chép của Thông Thiên Ma Thể, căn bản không có cách luyện hồn, như vậy đối với Bạch Nhạc mà nói, hiện tại biện pháp duy nhất chính là tự mình thôi diễn cải biến phương thức luyện hồn của Thông Thiên Ma Thể, dùng hàn triều của cái Hàn Đàm này thay thế cho hiệu quả linh dược.
Nếu như đổi thành người khác, chỉ sợ sẽ không dám nghĩ ra ý niệm điên cuồng như vậy.
Bản thân chuyện cải biến công pháp tu hành đã là sự tình khó khăn nhất, hơi không cẩn thận chính là kết cục tẩu hỏa nhập ma, bạo thể mà chết.
Nếu như là công pháp bình thường thì cũng thôi đi, nhưng hôm nay Bạch Nhạc lại muốn cải biến pháp môn do Thông Thiên Ma Quân truyền xuống!
Đối với tu hành giả chính thống mà nói, phương thức như vậy giống như đang khiêu chiến quyền uy của Thông Thiên Ma Quân.
Đừng nói là loại tiểu tử vừa mới vào Tinh Cung Cảnh như Bạch Nhạc, mà ngay cả lão tổ Tinh Hải Cảnh, cũng có ai dám sinh ra loại ý niệm này?
Nhưng hết lần này tới lần khác, bản thân Bạch Nhạc lại không phải là tu hành giả chính thống.
Đối với hắn mà nói, có thể có được thực lực hôm nay, ngoài truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân ra, còn lại đều là cơ duyên do hắn tranh đoạt được, có thể nói toàn bộ con đường tu hành, căn bản không có bất kỳ người nào chỉ điểm qua.
Tất nhiên chuyện này sẽ khiến cho hắn không hiểu một ít đồ vật mang tính thưởng thức, nhưng cũng có thể làm cho tư duy hắn trống trải, không bị bất cứ quy định cứng nhắc gì ước thúc.
Đương nhiên, bản thân chuyện này cũng có nghĩa là nguy hiểm!
Nhưng bản thân là ma tu đã là một con đường nghịch thiên rồi, làm sao có thể thiếu nguy hiểm chứ.
Ý nghĩ điên cuồng lóe lên trong đầu, kinh văn Thông Thiên Ma Thể bị Bạch Nhạc thôi diễn lặp đi lặp lại, thay thế bình thường, quá trình này mới thực sự là thời khắc khảo nghiệm ngộ tính.
Giả sử đổi thành một người có tài trí bình thường, cho dù thật sự có gan như vậy, cũng không có khả năng thành công, tùy tiện thay đổi sẽ chỉ là tự tìm đường chết.
Nhưng từ lúc vừa mới bắt đầu, Bạch Nhạc đã không phải là những người tài trí bình thường kia có khả năng so sánh.
Có thể thiên tư có chút chưa đủ, nhưng dựa vào cơ duyên của Vân Mộng Chân, đã thu được thay đổi cực lớn, có điều thứ chân chính quan trọng vẫn là ngộ tính cường đại kia của hắn!
Trên thực tế, nếu không phải có ngộ tính mạnh như vậy, hắn căn bản không có khả năng từng bước đi tới hiện tại.
Bất kể là trước đây cảm ngộ Linh Tê Kiếm Quyết, hay là về sau ở Thất Tinh Tháp cảm ngộ Thất Tinh Đồ, rồi tự nghĩ ra Phi Kiếm Thuật, từng việc từng việc đều đủ để chứng minh ngộ tính của Bạch Nhạc.
Mà bây giờ, ở dưới loại áp lực tử vong này, ngộ tính khủng bố kia của Bạch Nhạc, lại được thể hiện ra lần nữa!
Oanh!
Trong đầu Bạch Nhạc ầm vang một cái, nhất thời từ bỏ chống lại, chủ động dẫn dắt hàn triều dũng mãnh tràn vào thức hải, vào trong thần hồn.
Cùng lúc đó, Thông Thiên Ma Công cũng điên cuồng vận chuyển, lấy một loại phương thức điên cuồng nhất thôn phệ lực lượng hàn triều.
Chương 862: Thần Hồn Xuất Khiếu (2)
Bản thân Thông Thiên Ma Thể và Thông Thiên Ma Công vốn tương đồng, sở dĩ nhiều linh dược như vậy có thể hoàn mỹ hòa tan vào thân thể, trợ giúp rèn luyện Thông Thiên Ma Thể, thực ra nguyên do cũng không phải ở bản thân Thông Thiên Ma Thể, mà là do Thông Thiên Ma Công bá đạo đủ để thôn phệ tất cả lực lượng biến thành của bản thân!
Mặc dù bây giờ Bạch Nhạc bị hàn triều khống chế, không thể lấy ra linh dược, nhưng những hàn triều này lại bị hắn dùng một loại phương thức khác mạnh mẽ luyện hóa, biến tướng thay thế tác dụng của linh dược!
Trong nháy mắt, thần hồn Bạch Nhạc ở hàn dưới triều trùng kích, rung chuyển một hồi.
Từ bên ngoài nhìn vào, thậm chí thất khiếu Bạch Nhạc đang chảy máu, giống như lúc nào cũng có thể vẫn lạc.
Nhưng mà thần hồn Bạch Nhạc, lại như một chiếc thuyền nhỏ rơi vào sóng lớn ngập trời, mặc dù lúc nào cũng bị nguy hiểm bao phủ, nhưng lại mạnh mẽ chống đỡ xuống, không sợ nguy hiểm, giống như rất an toàn.
Bắt đầu từ lúc luồng lực lượng hàn triều thứ nhất bị cắn nuốt, Thông Thiên Ma Thể liền tự động vận chuyển, thần hồn vốn gần như sắp tán loạn, nhanh chóng ổn định lại, mượn hàn triều không ngừng dũng mãnh tràn vào lớn mạnh.
Luyện hồn!
Quá trình thôn phệ cũng chính là quá trình rèn luyện, thần hồn Bạch Nhạc không ngừng ngưng thật, đồng thời dần dần hình thành hình người rõ ràng, tựa như một tiểu nhân giống y Bạch Nhạc đang ngồi xếp bằng ở trong đầu.
Giả sử nếu có người ngoài nhìn thấy quá trình này, chỉ sợ sẽ hù chết một đám người.
Thần hồn hóa hình, chuyện này vốn là một khâu quan trọng nhất sau khi thần hồn xuất khiếu!
Lúc trước Thông Thiên Ma Quân ở Đạo Lăng Sơn chiến tới thân thể vẫn lạc, nhưng vẫn có thể dựa vào một luồng tàn hồn chạy ra xa như vậy, cũng là bởi vì thần hồn quá mạnh mẽ, chỉ cần còn một chút thần hồn không tiêu tan, là có thể không ngừng thôn phệ lực lượng lớn mạnh, khôi phục.
Mà bây giờ, Bạch Nhạc cũng đi trên con đường này.
Đương nhiên, hắn vẫn cách loại cảnh giới chỉ dựa vào thần hồn đã có thể ngao du thiên địa như Thông Thiên Ma Quân kia quá xa, nhưng từ giờ khắc này trở đi, cũng xem như là miễn cưỡng nhập môn.
Oanh!
Chỗ sâu trong đầu, đã không thể thỏa mãn được yêu cầu của Bạch Nhạc, trong nháy mắt, thần hồn lại xuất khiếu lần nữa, yên lặng bay ra khỏi thân thể, trực tiếp xuất hiện bên ngoài cơ thể Bạch Nhạc, tiếp xúc hàn triều tiếp tục hoàn thành luyện hồn!
Lúc trước ở hoang nguyên, thần hồn Bạch Nhạc cũng miễn cưỡng xuất khiếu một lần, nhưng lần đó chỉ trong khoảnh khắc đã bị đánh trở lại thức hải, còn bây giờ mới là lần đầu tiên thần hồn Bạch Nhạc thật sự xuất khiếu theo ý nghĩa!
Dùng thần hồn quan sát thế giới này, dường như Bạch Nhạc càng có thể cảm nhận được thế giới này mênh mông và huyền diệu.
Loại cảm giác vui sướng này, quả thực khó có thể diễn tả bằng lời.
Dưới trạng thái thần hồn, có vẻ toàn thân rất nhẹ, chỉ cần hơi động ý niệm một chút, là có thể bay lên, chậm rãi đi về phía trước.
Đương nhiên, lực khống chế của Bạch Nhạc đối với trạng thái thần hồn này vẫn còn rất non nớt, chỉ có thể nói là trôi, chứ đừng nói tới bay.
Có thể chuyện này là vì thần hồn không đủ cường đại, Bạch Nhạc có thể cảm giác được, chỉ cần thần hồn không ngừng lớn mạnh thêm, cuối cùng sẽ có một ngày, hắn có thể khống chế thân thể mình, khống chế thần hồn, đến lúc đó, coi như thoát ly thân thể, cũng có thể sống sót như cũ.
Thế nhưng, đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói những thứ này đều có vẻ quá xa xôi.
Đối với hắn, việc quan trọng nhất bây giờ là tìm được huyền cơ trong cái thủy phủ này, tìm được phương thức kết thúc khảo nghiệm, phòng ngừa rủi ro.
Bên trong hàn triều, thần hồn hành động cũng không quá dễ dàng, nhưng những viên dạ minh châu tản mát ra Nguyệt Hoa Chi Lực kia, lại có tác dụng ôn dưỡng đối với thần hồn, nếu như chỉ có hàn triều, sợ là cái này cũng không phải là khảo nghiệm, mà là giết người.
Bạch Nhạc chậm rãi bay tới trước mặt Vân Mộng Chân, muốn tự tay vuốt ve gương mặt nàng, nhưng cuối cùng lại không dám tới quá gần.
Hắn không biết hiện tại Vân Mộng Chân đang ở trạng thái gì, cũng không dám đánh cược, nếu như để Vân Mộng Chân phát hiện hắn tiếp cận, không biết nàng có phát giác được nguy hiểm trực tiếp đánh tan thần hồn hay không.
Bạch Nhạc lặng yên trong chốc lát, rốt cục vẫn phải chậm rãi đi về phía sâu trong thủy phủ.
Từ xa, Bạch Nhạc đã thấy ở trung tâm thủy phủ có một cái ghế màu xanh nhạt, dường như có một loại lực hấp dẫn vô hình, đang không ngừng dẫn dụ người ta đi về phía cái ghế kia.
Đến gần, Bạch Nhạc mới phát hiện, chất liệu của cái ghế này giống với bạch ngọc trên mặt đất, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau, mặc dù lộ ra một loại cực hàn chi ý, nhưng cũng lộ ra một tia khí tức ôn hòa, khiến người ta không nhịn được muốn đụng vào.
– Đừng nhúc nhích!
Ngay tại thời điểm Bạch Nhạc còn đang do dự, đột nhiên phía sau vang lên một thanh âm rất tinh tường, có chút trong trẻo nhưng cũng có chút lạnh lùng, lộ ra một tia sát khí nhàn nhạt.
Bạch Nhạc chậm rãi xoay người lại, vậy mà lại nhìn thấy Vân Mộng Chân!
Không, có lẽ phải nói là thần hồn của Vân Mộng Chân!
Chương 863: Thời Gian Sẽ Chứng Minh, Ai Mới Là Đúng
Giống như Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân cũng đã hoàn thành thần hồn xuất khiếu, hơn nữa, từ trình độ rõ ràng của thần hồn đối phương, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được, thần hồn của Vân Mộng Chân, càng ngưng thật, càng mạnh mẽ hơn so với mình.
Còn về phần Bạch Nhạc, lại bởi vì thần hồn có chút mờ nhạt, nên căn bản không thấy rõ dáng dấp, không cần lo lắng đối phương vì vậy mà nhìn ra thân phận của hắn.
Trong lòng Bạch Nhạc hơi vui vẻ, nhưng cũng không khỏi âm thầm lắc đầu.
Quả nhiên mình quan tâm sẽ bị loạn.
Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, tu vi càng đạt tới Tinh Cung Cảnh đỉnh phong, thì Vân Mộng Chân mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn nhiều, căn bản không cần mình đi lo lắng.
– Vân tiên tử, không phải nàng ở dưới trạng thái thần hồn, vẫn muốn phân sinh tử với ta chứ?
Bạch Nhạc thả lỏng hai tay ra sau, thong thả mở miệng nói.
Mặc dù thần hồn Vân Mộng Chân mạnh hơn một chút, nhưng Bạch Nhạc cũng nhìn ra, không tới Tinh Hải Cảnh, Vân Mộng Chân có mạnh hơn nữa thì cũng có hạn, dưới trạng thái thần hồn, sợ là rất khó hình thành uy hiếp gì với mình.
So với Bạch Nhạc, lúc này Vân Mộng Chân càng chấn động hơn!
Phải biết rằng, bản thân nàng đã rất gần Tinh Hải Cảnh, nếu như không phải nàng áp chế cảnh giới, lúc nào cũng có thể trùng kích Tinh Hải Cảnh, dưới thực lực như vậy, muốn thần hồn xuất khiếu cũng đã không dễ dàng.
Nhưng đối phương chỉ có thực lực Tinh Cung sơ kỳ, lại vẫn làm được như vậy, hơn nữa còn nhanh hơn một bước so với nàng, làm sao có thể khiến cho nàng không chấn động cơ chứ.
Ngày xưa Thông Thiên Ma Quân đã có một không hai đương đại, bây giờ lưu lại một truyền nhân, vậy mà cũng có thể kinh diễm như thế, chuyện này thật sự khiến cho người ta có chút khó tin, cũng càng bất an.
Giả sử, để cho hắn trưởng thành tiếp, lại có Côn Ngô Kiếm trong tay, không bao lâu nữa hắn sẽ có thể là Thông Thiên Ma Quân thứ hai, thậm chí càng mạnh hơn!
Đối với Đạo Lăng Thiên Tông, thậm chí đối với toàn bộ Huyền Môn mà nói, đây là một tin dữ!
– Yến Bắc Thần! Ta thừa nhận, ta đã coi thường ngươi.
Vân Mộng Chân lẳng lặng nhìn Bạch Nhạc, trầm giọng nói:
– Nếu như cảnh giới của ngươi tương đương với ta, chưa chắc ta đã là đối thủ của ngươi! Nhưng bây giờ… Ngươi không chống được ta.
– Vì sao nhất định phải ngăn cản chứ?
Bạch Nhạc nhìn Vân Mộng Chân, nhẹ giọng nói:
– Ta là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân không sai, nhưng truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân thì nhất định phải chết sao?
Bạch Nhạc cảm nhận được ánh mắt băng lãnh kia của Vân Mộng Chân, rốt cục vẫn không nhịn được nói ra lời từ đáy lòng:
– Vân tiên tử, bất kể ngươi tin hay không tin, nhưng… Ta thật sự không muốn là địch với ngươi!
– Ta là ma tu nhưng ta cũng không quen nhìn những ma đầu thích giết chóc thành tính, lấy tính mệnh người vô tội tăng lên tu vi của mình kia! Cho nên, lúc ở Thanh Châu, ta là địch với Huyết Ảnh Ma Tông, đến Duyện Châu ta lại là địch với Bạch Cốt Thần Giáo!
– Đạo và Ma, cũng chỉ là lựa chọn con đường tu hành khác biệt mà thôi, vì sao nhất định phải trở thành tử địch?
Những lời này giống như là phiền muộn, một mực ngăn ở trong lòng Bạch Nhạc, không nói ra không thoải mái!
Trước đó đối mặt với Tô Nhan, đối mặt với Tiêu Hành Nhất, hắn đã từng mơ hồ nói ra mấy phần, nhưng vẫn chưa quá rõ.
Hôm nay đối mặt với Vân Mộng Chân, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn không nhịn được phải nói ra những lời này.
Mặc dù biết rõ, việc này không có tác dụng gì, nhưng hắn vẫn muốn giải thích vài câu với Vân Mộng Chân, để cho Vân Mộng Chân biết rằng, hắn không giống với những ma đầu tàn nhẫn thích giết chóc kia.
Thực ra đáy lòng Bạch Nhạc luôn tồn tại tình cảnh, một ngày kia, hắn bị nhìn thấu thân phận, xuất hiện trước mặt Vân Mộng Chân.
– Sai, đạo ma bất lưỡng lập! Đây đâu chỉ là chuyện mấy năm nay mới có, từ thời đại thượng cổ, đã là như thế… Yến Bắc Thần, mặc cho ngươi xảo biện như thế nào, cũng đừng nghĩ ta thay đổi tâm ý! Trừ phi ngươi giao ra Côn Ngô Kiếm, tự phế ma công theo ta về Đạo Lăng Sơn thỉnh tội, nếu không… Cái Quảng Hàn Thiên Cung này, chính là nơi táng thân của ngươi!
Vân Mộng Chân lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, không nghe lọt nửa chữ lời giải thích của hắn.
Từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, nàng chính là Đạo Lăng Thánh Nữ, trừ ma vệ đạo vốn là sứ mệnh của nàng!
Loại quan niệm thâm căn cố đế này, làm sao có thể nói mấy câu là thay đổi được, nàng căn bản không tin nửa lời giải thích của Yến Bắc Thần.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, khẽ lắc đầu:
– Vân Mộng Chân, thời gian sẽ chứng minh, ai mới là người đúng.
Có mấy lời không phải nói ra là được, mà phải dùng sự thực làm chứng, chứng minh cho thế nhân xem.
Bạch Nhạc rất rõ điểm này, cho nên lúc này hắn không còn nỗ lực thuyết phục Vân Mộng Chân nữa.
– Vân Mộng Chân, có thể từng ấy năm tới nay ngươi luôn đúng, trước sau không có trải qua thất bại… nhưng cuối cùng ngươi cũng không phải thần! Thần thoại Đạo Lăng bất bại đã bị đánh vỡ, chuyện trên đời này cũng không phải ngươi muốn là có thể khống chế!
– Ngươi chậm một bước, sẽ một mực chậm xuống… Giống như ngươi không ngăn cản được ta tới nơi đây trước ngươi một bước, hoàn thành khảo nghiệm Hàn Đàm thủy phủ! Ngươi cũng sẽ không giết chết được ta!
Chương 864: Mảnh Hồ Này, Họ Yến
Nói xong, Bạch Nhạc không chút do dự, tâm niệm hơi động, nhất thời xoay người trực tiếp ngồi vào trên ghế!
Trong tích tắc, long trời lở đất!
Toàn bộ thủy phủ, thậm chí là toàn bộ Hàn Đàm Hồ đều chấn động kịch liệt theo.
Thần hồn ngồi xuống, liền có nghĩa là bắt đầu luyện hóa Hàn Đàm thủy phủ, đây là khảo nghiệm cuối cùng, cũng là phần thưởng của thủy phủ.
Gần như trong nháy mắt, thần hồn Vân Mộng Chân bị trùng kích, bị ép quay lại trong cơ thể.
Một khắc sau, Vân Mộng Chân đột nhiên mở mắt, chỉ là lúc này Hàn Đàm thủy phủ đã không còn bất cứ cái gì để nàng tiếp tục tranh đoạt, một cỗ lực lượng kinh khủng chợt cuốn ra từ trong thủy phủ, trực tiếp kéo Vân Mộng Chân ra bên ngoài.
Không chỉ là Vân Mộng Chân, mà Vệ Phạn Dạ cũng bị cuốn ra ngoài, chẳng qua là Vệ Phạn Dạ khác với Vân Mộng Chân, thần hồn hắn còn chưa đạt được cấp độ thần hồn xuất khiếu, nên căn bản không biết gì với tất cả xung quanh, thậm chí mọi người còn chưa tỉnh lại, đã bị quăng lên khỏi mặt nước.
Cùng lúc đó, Nguyệt Hoa Chi Lực bao phủ thân thể Bạch Nhạc, lộ ra màu sắc thần thánh, bất kể xung quanh cuồn cuộn sóng ngầm như thế nào, cũng không tạo thành chút ảnh hưởng nào đối với Bạch Nhạc.
Một bước tiên cơ, đã đủ để quyết định thắng bại!
Oanh!
Vòng xoáy xuất hiện lần nữa, mặt hồ vừa mới khôi phục lại bình tĩnh lại nhấc lên sóng lớn, Vân Mộng Chân từ trong hồ bay ra, nhìn mặt hồ sắc mặt có chút âm trầm khó đoán.
Mặc dù có lòng muốn xông vào thủy phủ lần nữa, nhưng Vân Mộng Chân trong lòng biết, cho dù nàng có thể chống cự áp lực dưới hồ nước, mạnh mẽ xông đến trước thủy phủ, chỉ sợ cũng không làm gì được Yến Bắc Thần trong thủy phủ.
Thua là thua, cho dù chỉ là chậm một bước thì nàng cũng đã thua trận thủy phủ chi tranh này.
Dưới tình huống tu vi vượt lên trên nhiều như vậy, thậm chí đã đến trên hồ từ lâu, nhưng vẫn bại bởi Yến Bắc Thần, chuyện này khiến tâm nàng xuất hiện một loại cảm giác vô lực khó diễn tả được!
Dường như câu nói cuối cùng của Yến Bắc Thần lại hiện lên trong đầu nàng lần nữa, khiến cho nàng khó mà tiếp tục giữ vững loại tâm thái bình tĩnh và tự tin kia!
Từ ngày nàng trở thành thánh nữ, nàng gần như không trải qua thất bại.
Trở lại Đạo Lăng Thiên Tông bế quan, lần này phá quan mà ra, chỉ thiếu chút nữa đã có thể bước vào Tinh Hải Cảnh, trong lòng nàng càng tự tin hơn, cho dù không có Côn Ngô Kiếm, nàng cũng vẫn có lòng tin duy trì cái thần thoại Đạo Lăng bất bại kia.
Nhưng hết lần này tới lần khác, nàng lại nếm được tư vị thất bại khi ở trước mặt Yến Bắc Thần.
Vân Mộng Chân hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra vẻ kiên định, cuối cùng liếc mắt nhìn mặt hồ, đạp sóng rời đi.
Mặc dù thua trong trận chiến thủy phủ, nhưng khảo nghiệm Quảng Hàn Thiên Cung lần này vẫn chưa kết thúc!
Lần tiếp theo, chưa chắc đã không thể thắng.
Được mất nhất thời cũng không thể quyết định tất cả, nàng vẫn có được thực lực vượt xa Yến Bắc Thần như cũ, đây chính là vốn liếng vững chắc để nàng chắc chắn mình có thể chém giết được Yến Bắc Thần!
Tóc bạc như tơ, Vệ Phạn Dạ tỉnh lại, liếc mắt nhìn phương hướng Vân Mộng Chân rời đi, cũng không có mở miệng, đuổi theo Vân Mộng Chân.
Mặc dù không biết, cuối cùng ở trong thủy phủ phát sinh chuyện gì, nhưng kết quả này, cũng đã đủ để hắn đoán được chân tướng.
Vệ Phạn Dạ vốn không phải là người nói nhiều, càng sẽ không vì vậy mà mất đi lòng tin!
Trên thực tế, trong lòng hắn đã rất rõ, bây giờ người chân chính có tư cách tranh đoạt cơ duyên trong Quảng Hàn Thiên Cung, cũng chỉ có ba người là hắn, Vân Mộng Chân, Yến Bắc Thần mà thôi, những người còn lại đã bị kéo ra khoảng cách rất lớn, chứ chưa nói tới có uy hiếp gì.
Mà chuyện hắn cần làm, chính là kiên trì đi tới cuối cùng!
Thần hồn vốn là thứ hắn không am hiểu nhất, thua Yến Bắc Thần trên phương diện này, cũng không phải là kết quả không thể chấp nhận được.
Trên bờ có vô số người nhìn bóng lưng hai người rời đi chỉ trỏ, xôn xao bàn luận về thế cục!
Nhưng bất kể như thế nào… Bọn hắn đã từ người cạnh tranh, biến thành người đứng xem.
Vù vù!
Vô số Nguyệt Hoa Chi Lực rót vào trong thần hồn, Bạch Nhạc ngồi trên ghế, rõ ràng cảm thụ được thần hồn mình cường đại hơn nhiều so với trước kia.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, thần hồn cũng đã trở lại trong thân thể, bây giờ cả người ngồi ngay ngắn trên ghế!
– Hô!
Hắn chậm rãi thở một hơi, thời điểm lại ngẩng đầu quan sát, dường như những viên dạ minh châu trên tường đã mất đi ánh sáng, thậm chí bạch ngọc trên mặt đất, cũng có chút ảm đạm phai mờ!
Tự nhiên Bạch Nhạc biết đó không phải là lỗi, mà là lực lượng ẩn chứa bên trong, đã bị tiêu hao hầu như không còn, cần một thời gian thật lâu, mới có thể khôi phục lại lần nữa.
Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy, hắn có thể cảm nhận được, bên trên thần hồn của mình, đã nhiễm một tia Nguyệt Hoa Chi Lực.
Hơn nữa, Bạch Nhạc có thể cảm thụ được loại biến hóa này, không chỉ đề thăng thần hồn, mà sau này tu hành, thậm chí lúc bước vào Tinh Hải Cảnh, chỉ sợ những Nguyệt Hoa Chi Lực này, sẽ còn mang đến cho mình niềm vui càng lớn.
Nghĩ đến Vân Mộng Chân, trong mắt Bạch Nhạc lại lộ ra một tia tinh mang!
Chương 865: Cừu Hận Giá Trị Đầy Cách
Thật tâm mà nói, Bạch Nhạc không muốn tranh đấu với Vân Mộng Chân, nhưng tình cảnh trước đó lại làm cho hắn hiểu, bây giờ đối mặt Vân Mộng Chân, hắn nhất định phải tranh!
Chỉ có tranh, hơn nữa phải thắng thì hắn mới có quyền nói nhiều hơn, để Vân Mộng Chân nguyện ý nghe hắn, cũng tin tưởng lời hắn nói.
Đối với hắn mà nói, trước đó chạm mặt Vân Mộng Chân dưới trạng thái thần hồn, xem như là lần đầu tiên hắn dùng thân phận Yến Bắc Thần gặp mặt nàng.
Mặc dù Vân Mộng Chân không nghe lọt lời hắn nói, nhưng ít nhất đây cũng là một cái bắt đầu tốt đẹp.
Sẽ có một ngày, hắn mạnh hơn Vân Mộng Chân, cho dù Vân Mộng Chân không muốn đi nữa, cũng nhất định phải nghe hắn.
Đúng như hắn nói với Vân Mộng Chân… Thời gian sẽ chứng minh, ai mới là người đúng!
Bạch Nhạc thong thả đứng dậy, đi ra trước thủy phủ, tự nhiên cánh cửa mở ra.
Ý niệm hơi động, nhất thời có một dòng nước lạnh dũng mãnh tràn vào thủy phủ, rửa sạch vết máu trên người hắn.
Hoàn thành khảo nghiệm Hàn Đàm thủy phủ, bây giờ Bạch Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng, hồ nước xung quanh đã không cách nào mang đến áp lực cho hắn nữa, giống như mảnh Hàn Đàm này, đã trở thành lãnh địa thuộc về hắn.
Bạch Nhạc thay một bộ quần áo sạch, đã sớm không còn chật vật như trước nữa, lặng yên bước ra khỏi thủy phủ.
Oanh!
Toàn bộ mặt hồ chợt rạn nứt, giống như tách ra một con đường cho hắn, để hắn dễ dàng bay lên, trong chốc lát đã xuất hiện ở trên mặt hồ!
– Vù vù!
Trong nháy mắt, bên bờ lập tức xôn xao.
Vừa rồi đoàn người vẫn còn đang suy đoán lung tung, lúc này nhìn thấy Yến Bắc Thần vọt ra khỏi mặt nước, ngay cả con mắt đều muốn trợn ra ngoài.
Hơi so sánh tình hình hắn và Vân Mộng Chân, Vệ Phạn Dạ đi ra, là có thể để cho người ta biết, đến tột cùng ai mới là người thắng.
Nhưng kết quả này, cũng không tránh khỏi quá không thể tưởng tượng nổi đi?
Thắng Vệ Phạn Dạ không tính là gì, nhưng làm sao Yến Bắc Thần thắng được Vân Mộng Chân?
Ánh mắt Bạch Nhạc rơi vào trên thân mọi người, khóe miệng hiện lên một nụ cười rực rỡ, thong thả mở miệng nói:
– Xem chuyện vui đủ rồi, vậy thì giao mua lộ phí ra đi… Từ giờ trở đi, mảnh hồ này, họ Yến!
Xem chuyện vui không khó khăn gì, nhưng xem chuyện vui đến mức bị đánh cướp, thì thực sự quá bi thương rồi.
Trong số những người này, có một bộ phận rất lớn đã bị Bạch Nhạc cướp qua một lần ở hoang nguyên, vẫn chưa phục hồi lại tinh thần từ loại bi thương kia, không ngờ lại nghênh đón một vòng đánh cướp mới, lúc này mới thật sự là bi thương thành sông.
Rất nhanh, đã có một số người tự nhận không may, ngoan ngoãn giao ra một nửa tài vật trên người, coi như là tiền mãi lộ đi qua cái hồ này.
Trong số này có cả Chung Diễm, đương nhiên nhẫn trữ vật của hắn đã sớm bị Bạch Nhạc cướp đi, bây giờ giao ra cũng chỉ là một bộ phận về sau hắn giành được từ trong tay người khác mà thôi.
Trong số này, cũng không thiếu người Bạch Nhạc quen, ví dụ như Ẩn Tâm, Bách Sự Thông, thậm chí là… Khổng Từ!
Nhưng bất kể là ai, Bạch Nhạc cũng không dành cho bất cứ ưu đãi gì! Cho dù là Khổng Từ, Bạch Nhạc cũng vẫn lạnh lùng thu phân nửa tài phú của hắn.
Đây không phải là Bạch Nhạc lạnh lùng, mà là cẩn thận, bất kỳ một điểm gì có khả năng làm bại lộ thân phận, đều bị hắn trực tiếp gạt bỏ!
Những người này đều nhìn thấy rõ, ngay cả Vân Mộng Chân và Vệ Phạn Dạ đều không thể làm gì Yến Bắc Thần, Nhậm Bách Đào một mực là địch với Yến Bắc Thần càng bị giết chết, ngay cả thi thể cũng chìm vào hồ không tìm được, thì người khác còn có thể có biện pháp nào?
So với việc tiếp tục liều chết cùng Yến Bắc Thần, chẳng bằng thẳng thắn một chút, giao ra một bộ phận tài phú, đổi lấy cơ hội rời xa tên sát tinh này!
Huống chi, cơ duyên của Quảng Hàn Thiên Cung không chỉ là chút trước mắt này, chỉ cần có thể đạt được thu hoạch từ chỗ khác, so sánh ra, chút trả giá ấy không tính là gì.
Vậy mới là người hiểu chuyện.
Nhưng vẫn có một chút người không tự giác, sau khi bị Bạch Nhạc uy hiếp, phản ứng đầu tiên chính là lập tức giải tán, nghĩ đợi sau khi Bạch Nhạc rời đi, lại nghĩ biện pháp qua hồ.
Đáng tiếc, rất nhanh những người này liền phát hiện ra, bọn hắn tính sai rồi.
Tên tiện nhân Bạch Nhạc kia, căn bản không có dự định lập tức rời khỏi, ngược lại không lo không lắng ngây người ở bên hồ.
Giống như lúc ở hoang nguyên, Bạch Nhạc cũng không cho rằng, vội vã chạy đi là một chuyện tốt.
Đặc biệt là khi hắn biết rõ thực lực của mình kém xa Vân Mộng Chân, tùy tiện đuổi theo, chẳng những không thể giành được tiên cơ, ngược lại sẽ là tự chui đầu vào lưới.
Ngược lại, ở lại chỗ này, tận khả năng tăng thực lực lên, nắm giữ mỗi một chỗ có khả năng đạt được lợi ích vào trong tay, mới có thể khiến cho con đường kế tiếp dễ đi hơn.
Bản thân Hàn Đàm Hồ vốn là địa phương tốt trợ giúp người luyện hồn.
Mặc dù Bạch Nhạc đã trải qua khảo nghiệm trong thủy phủ, nhưng trên thực tế, hắn vẫn có thể cảm nhận được, thần hồn mình còn rất nhiều chỗ trống để tăng lên!
Chương 866: Cừu Hận Giá Trị Đầy Cách (2)
Lúc trước dưới tình huống bất đắc dĩ, mạnh mẽ cải biến Thông Thiên Ma Thể luyện hồn, mặc dù coi như thành công, nhưng loại thủ đoạn tạm thời thôi diễn đi ra này, tự nhiên thua xa nguyên bản, huống chi trong tay Bạch Nhạc còn có nhiều linh dược như vậy, tự nhiên cũng không thể uổng phí hết.
Kể từ đó, Bạch Nhạc liền bình tĩnh ngây người ở bên hồ!
Mỗi ngày thực lực Bạch Nhạc đều đang tăng lên, nhưng đối với người khác mà nói, chuyện này đơn giản là một cơn ác mộng.
Người khác, còn phân ngày sáng đêm tối!
Đến thời điểm ban ngày cấm linh, cũng là một cơ hội nghĩ biện pháp, nhưng ở trước mặt Bạch Nhạc, căn bản không thể thực hiện được.
Thời điểm cấm linh, người khác càng không trêu chọc nổi tên biến thái có thân thể có thể lay động Tinh Cung này.
Trong lúc nhất thời, Yến Bắc Thần trở thành đại ma đầu ăn từ đầu tới đuôi, quả thực không tìm được bất kỳ kẽ hở gì, cũng không nhìn thấy chút hy vọng tồn tại nào.
Bi đát hơn là, Bạch Nhạc canh giữ ở bên hồ, không giao tiền, bọn hắn cũng không dám tới gần hồ để cảm ngộ tu luyện!
Dưới tình huống không còn cách nào, dù nhiều người hơn vẫn lựa chọn khuất phục!
Thế nhưng, Bạch Nhạc cũng rất giữ chữ tín, chỉ cần ngươi giao ra tiền mãi lộ, bất kể ngươi muốn tu luyện ở bên hồ, hay cơ hội vượt qua mảnh hồ này cũng được, Bạch Nhạc sẽ không ngăn cản, nhưng nếu có ai muốn đục nước béo cò, sẽ bị Bạch Nhạc trực tiếp ném vào trong hồ, cho dù không chết cũng bị giày vò đến nửa tàn phế, chỉ có thể chật vật chạy về.
Trong nửa tháng ngắn ngủi, hầu như tất cả người tiến nhập Quảng Hàn Thiên Cung lần này, bị Bạch Nhạc cướp đoạt một lần.
Thế cho nên hắn cướp được rất nhiều đồ vật, thậm chí có nhiều thứ Bạch Nhạc không kịp liếc nhìn.
Thù hận cũng trực tiếp lấp đầy!
Nếu như không phải đánh không lại tên khốn này, sợ là hắn đã sớm đã bị người ta thiên đao vạn quả.
Thời điểm trăng tròn thứ hai tới, Bạch Nhạc cố ý quan sát một chút, mặc dù Nguyệt Hoa Chi Lực vẫn rất mạnh, ràng buộc cấm bay trên hồ cũng bị phá vỡ lần nữa, nhưng thủy phủ lại không có động tĩnh gì.
Hiển nhiên, sau khi Bạch Nhạc vượt qua khảo nghiệm, thủy phủ cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể chân chính khôi phục lại, trước lúc đó, coi như người khác đến đây, cũng không có cách nào phát động khảo nghiệm thủy phủ.
Sau khi biết rõ điểm này, Bạch Nhạc không còn hứng thú tiếp tục ở lại nữa, cũng lười đi chặn mấy con cá lọt lưới cuối cùng, dứt khoát mượn ánh trăng, rời khỏi Hàn Đàm Hồ!
Hắn vừa rời đi, những người vẫn còn ở gần Hàn Đàm Hồ, quả thực muốn rơi nước mắt, dáng vẻ vui mừng khắp chốn.
Chỉ là, bọn hắn không biết, cùng lúc bọn hắn lao lực tâm tư bảo vệ tài phú trên người mình, đã lãng phí bao nhiêu thời gian và cơ hội!
Đối với bọn hắn mà nói, mặc dù không bị Bạch Nhạc cướp sạch, nhưng những thứ mất đi càng trân quý hơn nhiều.
Việc chỉ có thể nhìn được chút lợi ích trước mắt đã quyết định, bọn hắn vĩnh viễn không đi được quá xa, càng không cách nào trở thành cường giả chân chính.
…..
Trên Đông Hải!
Từ lúc Quảng Hàn Thiên Cung mở ra đến bây giờ, cũng đã trọn một tháng, nhưng vẫn không có tin tức gì.
Trừ số đệ tử có Mệnh Phù bị vỡ, để người ta biết bọn hắn vẫn lạc ra, còn lại không biết gì cả.
Hơn nữa, thiên tài chân chính có tư cách lưu lại mệnh phù vô cùng ít, chết đi thì càng ít, trong số những thiên tài đã biết chết đi, người có thực lực mạnh nhất chính là Nhậm Bách Đào của Đông Hải Tiên Đảo, nhưng Nguyệt Lâm Tiên cũng không có bất kỳ thái độ gì đối với chuyện này.
Giống như tất cả đều không có bất cứ quan hệ gì với hắn.
Nhưng trên thực tế, Nguyệt Lâm Tiên biết rõ hơn so với bất kỳ kẻ nào, mỗi lần Quảng Hàn Thiên Cung mở ra, tối đa chỉ có thể duy trì ba tháng, bây giờ đã qua một phần ba thời gian.
Dựa theo thời gian tới suy tính, loại khảo nghiệm ôn hòa ban đầu kia, cũng đã kết thúc.
Mỗi khảo nghiệm sau đó, đều sẽ mang đến thương vong rất lớn!
Đừng thấy số người tiến nhập Quảng Hàn Thiên Cung lần này dường như rất nhiều, nhưng trên thực tế, người có thể đi tới cuối cùng, tuyệt đối là mười không còn một!
Thậm chí là ít hơn!
Dưới tình huống cực đoan, coi như Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân cũng có thể chết ở bên trong.
Huống chi, từ lúc mới bắt đầu… Hắn đã hạ quyết tâm muốn nhúng tay.
Bây giờ chỉ đợi một cái thời cơ thích hợp xuất thủ mà thôi.
– Ầm!
Một tiếng động thật lớn vang lên, lại có một người trực tiếp ngã xuống từ lưng chừng núi, cả người lăn trên đất như hồ lô, mặt mũi bầm dập, nếu như không nói, sợ là không ai tin được hắn là một vị cường giả Tinh Cung Cảnh.
Hơn nữa, người như vậy không hề đơn độc.
Bây giờ dưới chân núi, có rất nhiều người đứng.
Hầu như tất cả những người giao ra tiền mãi lộ rời khỏi Hàn Đàm Hồ trước đó, đều đã ở đây rồi.
Lúc Bạch Nhạc đến đây, chính là nhìn thấy tình cảnh như vậy.
– U ah, đều ở đây sao, mọi người đang đợi ta à? Như vậy không tốt lắm đâu.
Bạch Nhạc thong thả đi tới, nhìn đoàn người, lười biếng nói.
“…”
Mọi người nghe được những lời gợi đòn này của Bạch Nhạc, da mặt không khỏi có chút giật giật.
Chương 867: Lật Không Qua Núi
Họ có lòng muốn phản bác, nhưng hôm nay nhiều người như vậy cũng bị vây ở đây, thật quá mất mặt! Muốn đánh hắn một trận, nhưng hết lần này tới lần khác cho dù nhiều người như vậy liên thủ lại, cũng không biết có bao nhiêu phần thắng, hơn nữa, một khi thất bại… Dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng biết sẽ nghênh đón kết cục thê thảm bực nào.
– Yến huynh, ngươi không cần chế giễu chúng ta, mau đến xem xem, có biện pháp gì đi qua hay không.
Trần Minh Dương khác mọi người, ánh mắt hơi chuyển, nhất thời tiến đến trước mặt Bạch Nhạc nói chuyện làm quen.
Trước đó hắn đã từng ngồi cùng thuyền với Bạch Nhạc trên Đông Hải, tự nhiên trong lòng có chút ưu thế, mặc dù lúc Bạch Nhạc thu phí qua đường của hắn, cũng không cho ưu đãi gì, nhưng loại quen thuộc mất mặt mũi này, không cần thiết chút nào, trên thực tế, trừ rượu ra hắn cũng không bị cướp thứ gì.
– Nếu ta có biện pháp, ngươi không sợ ta sẽ lại thu phí qua đường của ngươi ư?
Bạch Nhạc nhếch miệng nở một nụ cười rực rỡ, bình tĩnh nói.
-… Đừng, chút ít đồ này của ta đâu đáng lọt vào mắt của ngươi, nếu không lại uống bầu rượu nữa?
Trần Minh Dương vừa bày ra vẻ mặt nhăn nhó, vừa lấy ra một bầu rượu đưa cho Bạch Nhạc nói.
Bạch Nhạc cũng chỉ thuận miệng đùa một chút, không có ý tứ nghiêm túc, hắn tiện tay nhận lấy bầu rượu, ngửa đầu uống một ngụm, lúc này mới nheo mắt lại hỏi:
– Vân tiên tử và Vệ Phạn Dạ đã qua?
– Đúng!
Trần Minh Dương gật đầu, nhẹ giọng đáp:
– Trừ hai người bọn họ ra, người khác có thành công không.
Trần Minh Dương dừng một chút, tiếp tục đáp:
– Lúc chúng ta đến, Vân tiên tử đã không ở đây, Vệ Phạn Dạ ngồi dưới chân núi ba ngày, cũng liền đi qua, nhưng chúng ta đều thử qua, tối đa cũng chỉ có thể leo đến vị trí hai phần ba liền ngã xuống.
Bạch Nhạc ngẩng đầu lên nhìn, ngọn núi trước mặt này cũng chỉ cao khoảng hai nghìn mét, địa hình có chút nguy hiểm, nhưng cũng không đến loại trình độ không thể vượt qua kia!
Cho dù không thể phi hành, nhưng đến nơi đây, tu vi đã gần như khôi phục, dưới tình huống bình thường, cho dù là Linh Phủ Cảnh, cũng có thể ung dung leo lên mới đúng.
– Có chút ý tứ, để ta đến thử xem!
Khóe miệng Bạch Nhạc hơi vểnh lên, không tiếp tục hỏi nhiều nữa, hắn ném bầu rượu lại cho Trần Minh Dương, đi thẳng đến chân núi.
Lúc này Bạch Nhạc mới đến, thực sự khiến cho tất cả mọi người phải chú ý.
Nhìn thấy Bạch Nhạc lên núi, tất cả mọi người không khỏi ghé mắt qua nhìn.
Bạch Nhạc không để ý tới ánh mắt của người khác, bắt đầu lên núi, toàn bộ tâm thần đều được thu liễm lại.
Chỉ bước ra một bước, Bạch Nhạc đã cảm thấy cả người trầm xuống, giống như trên người nhiều hơn một tảng đá.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, không cần vận dụng ma khí, chỉ dựa vào sức mạnh thân thể đã đủ để chống cự lại loại áp lực này, lập tức đi về phía trước lần nữa.
Nhưng sau khi đi ra được mấy bước, Bạch Nhạc đã hiểu, vì sao lại có nhiều người bị vây ở chỗ này như vậy.
Trên đường lên núi, mỗi khi bước ra một bước, áp lực trên người sẽ nặng thêm một phần, giống như tảng đá trên lưng càng lúc càng lớn, càng ngày càng nặng.
Lúc này mới chỉ đi được mấy bước, mà trên người như đã có áp lực mấy chục cân, nếu cứ tiếp tục như thế, đến đỉnh núi áp lực sẽ khủng bố đến mức nào, quả thực khó có thể tưởng tượng.
Tuy tâm niệm hơi động, nhưng Bạch Nhạc cũng không để ý lắm, ngược lại bước nhanh hơn, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mấy trăm hơi thở, đã leo lên độ cao gần năm trăm mét.
Nhưng đến độ cao này, cho dù lấy sự mạnh mẽ của Thông Thiên Ma Thể, thì Bạch Nhạc cũng cảm thụ được áp lực.
Cố gắng đi thêm ba trăm mét nữa, Bạch Nhạc liền cảm giác được, sức mạnh thân thể đã đạt tới cực hạn.
Không nói quá chút nào, đến loại trình độ này, trên người giống như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng, quả thực ngay cả thở cũng có vẻ cực kỳ cố sức.
Phải biết rằng, thân thể Bạch Nhạc đủ để chống lại Tinh Cung.
Nói cách khác, nếu là cường giả Tinh Cung Cảnh sơ kỳ bình thường, đi tới nơi đây, sợ là cũng đã tới cực hạn.
Nhưng như vậy cũng chưa đi được một nửa quãng đường!
Bạch Nhạc hơi lưỡng lự một chút, chợt thi triển ra Thông Thiên Ma Công, tiếp tục leo lên núi, có Thông Thiên Ma Công chống đỡ, cả người nhất thời nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Đoàn người dưới núi nhìn thấy Bạch Nhạc chợt gia tốc lần nữa, không khỏi náo động một hồi.
Mỗi người ở đây đều thử leo núi, tự nhiên biết sau khi đến độ cao tám trăm mét sẽ có nhiều trắc trở, nhưng dưới loại tình huống này, Yến Bắc Thần vẫn có thể gia tốc lần nữa, chuyện này không khỏi quá biến thái đi.
Chỉ mấy lần lên xuống, Bạch Nhạc đã vượt qua độ cao một nghìn mét, mà hầu như đại đa số mọi người không có khả năng đạt đến.
Bạch Nhạc thừa thắng xông lên, trực tiếp trèo lên đến độ cao một nghìn năm trăm mét, nhưng đến nơi đây, ngay cả hắn cũng rất rõ ràng, chỉ dựa vào tu vi bây giờ, cực hạn của hắn cũng chỉ đến như thế thôi.
Nếu thật sự muốn lên đỉnh núi, trừ phi hắn bại lộ thân phận, vận dụng toàn bộ lực lượng mới có hy vọng.
Nhưng loại ý niệm này đã đã bị Bạch Nhạc lập tức xóa bỏ.
Chương 868: Hết Biện Pháp, Vòng Sáng Tiêu Tán
Trước không nói hắn không có khả năng bại lộ thân phận ở trước mặt nhiều người như vậy, cho dù không suy nghĩ vấn đề này, chỉ sợ đó cũng không phải là cách giải quyết vấn đề chính xác nhất.
Phải biết rằng, đây là khảo nghiệm, là thứ tất cả mọi người đều phải đối mặt.
Dựa theo lý thuyết thì, khảo nghiệm của Quảng Hàn Thiên Cung là nhằm vào đệ tử Tinh Cung Cảnh, cũng không thể yêu cầu từng đệ tử Tinh Cung Cảnh, đều có thực lực như hắn được?
Huống chi, bản thân ngọn núi này càng gần đến cuối càng trắc trở, đừng thấy dường như chỉ còn lại một phần ba đoạn đường cuối cùng, nếu chỉ đơn thuần dựa vào thực lực, sợ là chỉ có tồn tại Linh Phủ đỉnh phong như Vân Mộng Chân kia, mới có thể ung dung hoàn thành.
Bất kể là hoang nguyên, hay là Hàn Đàm, trên thực tế đều là một loại khảo nghiệm, hơn nữa bên trong còn cất giấu cơ duyên và phần thưởng.
Như vậy cũng có nghĩa là, ngọn núi dường như không qua được này, cũng giống như thế!
Chỉ có tìm được huyền cơ bên trong, đồng thời phá giải, mới là phương thức chính xác đi qua!
Nghĩ đến Bách Sự Thông, Vệ Phạn Dạ ngồi dưới chân núi ba ngày liền qua, trong lòng Bạch Nhạc đã có một ít suy đoán.
Trong lúc nhất thời, Bạch Nhạc không tiếp tục khiêu chiến cực hạn, leo lên phía trên nữa mà chậm rãi nhắm mắt lại, cảm thụ loại áp lực trên người, cùng với tất cả xung quanh kia.
Trên người gánh vác một tảng đá lớn, là một loại cảm thụ vô cùng rõ ràng, không có làm bộ làm tịch.
Cho dù ngươi biết rõ, đó không phải là tồn tại chân thực, mà chỉ khiến người ta cảm giác, giống như là một loại ảo giác.
Bản thân Bạch Nhạc đã tu hành qua huyễn thuật chi đạo, tự nhiên rõ ràng, loại trạng thái này, không phải là một cái huyễn thuật đơn giản có khả năng miêu tả.
Tĩnh tâm xuống, chính là đang cảm nhận sự vi diệu trong này.
Chỉ là, phản ứng này của Bạch Nhạc, ở trong mắt người khác, lại là chuyện khác.
– Truyền nhân Ma Quân cũng không gì hơn cái này!
– Hắn chỉ ỷ vào thần thông được truyền thừa phách lối một chút, chứ thực lực chân thật, căn bản không đáng nhắc tới.
– Thật sự cho rằng nhận được truyền thừa của Ma Quân chính là Thông Thiên Ma Quân sao? Cho tới bây giờ cũng chỉ có một vị Thông Thiên Ma Quân!
“…”
Tự nhiên Bạch Nhạc nghe không được những lời khiêu khích châm chọc này, nhưng người khác lại nghe rất rõ ràng.
Trần Minh Dương lạnh lùng nhìn những người này, tâm thần nhất thời nổi lên một nụ cười lạnh lùng.
Hắn được xưng là Bách Sự Thông, trừ đi nhiều, gặp nhiều ra, thì ánh mắt cũng có chỗ đặc biệt, hoàn toàn không phải người bình thường có khả năng so sánh.
Lúc trước hắn còn chưa biết đối phương là Yến Bắc Thần, cũng đã có thể nhìn ra đối phương bất phàm, bằng không, làm sao lại lấy ra rượu mạnh như thế cho hắn.
Tất cả chuyện sau đó, đã đủ để chứng minh ánh mắt của hắn.
Hiện tại hắn bị vây ở trong núi, nhưng ở trong mắt Trần Minh Dương, lại càng chứng minh Yến Bắc Thần khủng bố.
Đạo lý rất đơn giản, bây giờ lên núi, khảo nghiệm chính là thực lực chân thật và cảnh giới!
Bản thân Yến Bắc Thần chỉ là Tinh Cung sơ kỳ, dựa theo cảnh giới người bình thường tới so sánh, có thể trèo lên độ cao một nghìn mét, cũng đã rất không dễ dàng, nhưng Yến Bắc Thần lại mạnh mẽ xông đến vị trí một nghìn năm trăm mét mới hết lực, bản thân chuyện này cũng đã chứng minh hắn mạnh mẽ.
Dường như những người cười nhạo Yến Bắc Thần đã quên mất, Yến Bắc Thần mà bọn họ cho rằng không gì hơn cái này, đã cướp đoạt của bọn họ một lần, thậm chí khiến bọn họ ngay cả dũng khí đánh lại cũng không có.
Hiện tại Yến Bắc Thần mới bước vào Tinh Cung Cảnh bao lâu!
Cho dù thật sự bị kẹt ở chỗ này, thì như thế nào chứ?
Chờ đến khi tu vi Yến Bắc Thần đuổi kịp Vệ Phạn Dạ thậm chí là Vân Mộng Chân, sẽ mạnh mẽ đến cỡ nào?
– Quy tắc đại đạo sao?
Bạch Nhạc ngẩng đầu, trong mắt lập tức lộ ra một đạo tinh mang, nhẹ giọng nói.
Bạch Nhạc suy tư hồi lâu, rốt cục cũng hiểu ra manh mối, sở dĩ ngọn núi này khó lên như vậy, là bởi vì bên trong ẩn chứa quy tắc đại đạo, nếu như dựa vào tu vi xông lên, chẳng khác gì đang mạnh mẽ chống lại đại đạo.
Cho nên, muốn chân chính vượt qua ngọn núi này, thì phải lấy đạo đối kháng, lấy đạo của bản thân, mở ra một con đường lên núi.
Vân Mộng Chân và Vệ Phạn Dạ đã dùng phương thức này đơn giản trèo lên núi.
Nếu như Bạch Nhạc cũng nguyện ý dùng loại phương pháp này, lấy cảm ngộ của hắn đối với kiếm đạo, chí ít cũng có tám phần mười nắm chặt có thể đi qua.
Nhưng trừ cái đó ra, hắn vẫn còn một con đường khác.
Đó là cảm ngộ quy tắc đại đạo trong núi này, thời điểm hiểu được loại quy tắc này, tự nhiên cũng có thể đơn giản rời đi.
Đối với người khác mà nói, họ chỉ coi đây là một loại khảo nghiệm, lấy mục tiêu vượt qua khảo nghiệm là điều quan trọng nhất, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, hoàn toàn không phải như vậy.
Thứ hắn suy nghĩ, là mỗi một lần có thể nhận được lợi ích gì từ đó!
Nếu chỉ đơn thuần đi qua khảo nghiệm, một đường xông đến cuối cùng, thì có ý nghĩa gì chứ?
Lẽ nào là vì muốn chứng minh cho người khác, thiên phú của mình cao bao nhiêu, thực lực mạnh bao nhiêu sao?
Chương 869: Hết Biện Pháp, Vòng Sáng Tiêu Tán (2)
Đối với người bình thường mà nói danh lợi này vô cùng quan trọng, nhưng đối Bạch Nhạc mà nói, căn bản không có bất cứ lực hấp dẫn gì.
Hắn biết rõ thứ mình muốn là gì, tự nhiên cũng không cần dùng phương thức này để chứng minh chính mình.
Thân hình Bạch Nhạc lóe lên một cái, trực tiếp nhảy xuống dưới núi.
Độ cao hơn một ngàn mét, cho dù có cấm phi hành, thì đối với Bạch Nhạc, cũng không tính là quá khoa trương, dựa vào Thông Thiên Ma Thể là có thể đơn giản hóa giải được xung độnh từ trên cao nhảy xuống.
Một tiếng rầm vang lên, mặt đất rơi Bạch Nhạc hạ xuống bị nứt ra một mảnh.
Phương thức rơi xuống bá đạo như vậy, cũng làm cho mọi người lập tức im lặng!
Mặc dù bọn hắn có thể âm thầm giễu cợt, nhưng khi tên sát tinh này đứng trước mặt họ, tất cả mọi người đều hiểu ý lựa chọn im miệng.
Hiển nhiên, Bạch Nhạc cũng không có ý tứ để ý đến bọn hắn, hắn bước nhanh mấy bước, đi thẳng tới chỗ Trần Minh Dương, cầm bầu rượu về, thoải mái uống một trận.
– Yến huynh…
Chân mày Trần Minh Dương hơi giật giật, thử mở miệng thăm dò:
– Thế nào rồi?
Bạch Nhạc xua xua tay, tùy ý đáp :
– Qua không khó, nhưng… tạm thời ta không có ý định đi qua, hiện tại ở đây nghỉ ngơi một thời gian ngắn đã.
Lúc Bạch Nhạc và Trần Minh Dương nói chuyện, có rất nhiều người dựng thẳng lỗ tai lên nghe trộm, nhưng khi đạt được câu trả lời này, liền lập tức khinh thường bĩu môi.
Qua không khó?
Ngươi lừa quỷ đâu à, nếu như không khó, không phải ngươi đã sớm qua rồi sao, còn dừng lại ở chỗ này nghỉ ngơi nữa?
Đương nhiên, lời này cũng chỉ dám nói thầm, đối mặt Bạch Nhạc không ai dám nói ra những lời như vậy.
Thậm chí ngay cả Trần Minh Dương, cũng vô ý thức cho rằng tạm thời Bạch Nhạc không nghĩ ra được biện pháp gì, chỉ có thể ở lại chỗ này đưa ra tính toán khác.
Dưới tình huống như vậy, tự nhiên hắn không dám tiếp xúc với ánh mắt Bạch Nhạc, hắn để lại một bầu rượu, liền đàng hoàng xoay người rời đi.
Bạch Nhạc lắc đầu, không giải thích gì, trực tiếp ngồi dưới chân núi.
Trần Minh Dương nói, trước đây Vệ Phạn Dạ đã từng ngồi dưới chân núi ba ngày, sau đó mới rời đi.
Vệ Phạn Dạ cảm ngộ cái gì, Bạch Nhạc không dám khẳng định, nhưng đối với hắn mà nói, từ một khắc ngồi xuống trở đi, hắn đã bắt đầu cảm ngộ.
Trong nháy mắt, tâm thần Bạch Nhạc giống như hoàn toàn dung nhập vào trong ngọn núi này.
Tới mức này, Bạch Nhạc mới cảm giác được, muốn cảm ngộ quy tắc bên trong ngọn núi này, cũng không dễ dàng, nếu như không phải lúc trước đã thối luyện thần hồn, để cho thần hồn mạnh mẽ hơn rất nhiều, thì bây giờ hắn căn bản vô lực duy trì loại cảm ngộ này.
Thối thể, luyện hồn, ngộ đạo!
Dường như ba đạo khảo nghiệm này của Quảng Hàn Thiên Cung là để lựa chọn truyền nhân, dần dần từng bước, không có chút cơ hội nào để lười biếng vượt qua.
Có thể tưởng tượng, sau thời kỳ thượng cổ, mỗi một môn hạ đệ tử của Quảng Hàn Thiên Cung, đều phải trải qua khảo nghiệm dạng này, như vậy muốn không cường đại cũng không thể.
Người khác thế nào Bạch Nhạc không biết, nhưng đối với hắn mà nói, cái này cũng là kết quả tốt nhất.
Nội tình bạc nhược, lại kiêm tu ma đạo, Bạch Nhạc cần từng cái cơ hội có thể bù đắp căn cơ như thế.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cứ như vậy chỉ chớp mắt đã trôi qua bảy ngày!
Trong bảy ngày này, không ít người thử khiêu chiến qua lần nữa, nhưng căn bản không tiến triển chút nào, cho dù là ai cũng không thể đánh vỡ ghi chép.
Một số người ban đầu còn ôm thái độ lưỡng lự, chờ xem có phải Bạch Nhạc cũng có thể đột phá giống như Vệ Phạn Dạ hay không, cũng đã hoàn toàn thất vọng đối với Bạch Nhạc.
Dường như hào quang của vị truyền nhân Ma Quân này, đang dần tiêu tán trong mắt mọi người. ..
Bất động như núi!
Bốn chữ này nói thì đơn giản, nhưng khi ngươi chân chính muốn làm, lại có vẻ cực kỳ gian nan.
Mấy ngày qua, Bạch Nhạc ở chân núi cảm ngộ sơn ý, thật ra chính là bốn chữ này.
Bạch Nhạc cố gắng để mình dung nhập vào bên trong sơn thế, dùng cái này để cảm ngộ ý cảnh, nhưng dường như luôn có chút không đúng.
Thẳng đến khi Bạch Nhạc đứng dậy, quan sát ngọn núi cao nguy nga này lần nữa, dưới ánh trăng, ngọn núi hiểm trở này giống như biến thành một thanh kiếm!
Trong nháy mắt, trong đầu Bạch Nhạc như có thứ gì đó nổ tung.
Quan tưởng!
Đến đây, Bạch Nhạc mới hiểu được chân ý trong ngọn núi này!
Mọi người đứng trước núi, nhìn thấy núi không giống nhau, có thể cảm ngộ được đại đạo, cũng không phải là như vậy, bởi vì, mỗi đạo của mỗi người, đều không giống nhau.
Những ngày trước đó, Bạch Nhạc vẫn luôn cố gắng để mình dung nhập vào sơn thế, đi cảm ngộ quy tắc trong đó, bản thân đã đi lệch hướng!
Giống như việc muốn hắn bỏ qua đạo của mình, đi tìm hiểu một loại đại đạo hoàn toàn xa lạ khác, tự nhiên gian nan vạn phần, khó có thể tiến thêm.
Nhưng hôm nay, linh quang chợt hiện, khiến cho Bạch Nhạc hoàn toàn tỉnh táo lại.
Xem núi làm kiếm, thứ hắn phải cảm ngộ không còn là núi nữa, mà là kiếm!
..
– Phốc!
Vệ Phạn Dạ phun ra một ngụm máu, cả người lập tức bị mãnh thú trước mặt đánh bay đi ra ngoài, thân thể không khống chế được run rẩy, kiếm phong trên mặt đất cày ra một khe rãnh dài hơn mười mét, tiên huyết theo kiếm phong chảy xuống, nhìn vô cùng dữ tợn.
Chương 870: Vệ Phạn Dạ Trốn Về
Phía sau không đến trăm mét, chính là ngọn núi hiểm trở, mà trước đó Vệ Phạn Dạ thật vất vả mới leo qua được.
Chỉ là Vệ Phạn Dạ làm thế nào cũng không nghĩ đến, qua ngọn núi này, khảo nghiệm không còn ôn hòa như trước đó nữa, ngược lại thay đổi cực kỳ hung hiểm.
Đi qua ngọn núi, khắp nơi bên trong đều là mãnh thú, tùy tiện con nào cũng có thực lực Tinh Cung Cảnh.
Nếu như từng con từng con xuất hiện, thì cũng không có vấn đề gì, lấy thực lực của Vệ Phạn Dạ, đủ để ung dung ứng phó!
Nhưng hết lần này tới lần khác, những con thú dữ này đều xuất hiện thành đàn, hơn nữa một khi ngửi được mùi máu tươi sẽ có càng nhiều mãnh thú tới hơn!
Lúc ban ngày còn khá hơn một chút, nhưng một khi đến buổi tối, dưới ánh trăng, những mãnh thú này liền sẽ biến dị thường cuồng bạo, một khi cắn chết ngươi, chính là đến chết mới thôi!
Nguyên bản Vệ Phạn Dạ đã vượt qua hơn phân nửa thung lũng, có thể hết lần này tới lần khác bây giờ vừa lúc đụng phải đêm trăng tròn, dưới ánh trăng, thực lực những con mãnh thú này, giống như đều được đề thăng gấp bội, hơn nữa càng trở nên cuồng bạo, giống như đã hoàn toàn mất đi lý trí.
Dưới tình huống bất đắc dĩ, Vệ Phạn Dạ chỉ có thể một đường trốn về.
Đoạn đường này, hắn đã sớm không nhớ ra được mình từng giết bao nhiêu mãnh thú, đến cuối cùng, Vệ Phạn Dạ gần như lực kiệt, rốt cục cũng xuất hiện sơ sẩy, trên người cũng bị mãnh thú xé mở ra vết thương.
Mà chút máu tươi từ vết thương chảy ra, càng triệt để kích thích mãnh thú xung quanh, một đường truy đuổi, khiến Vệ Phạn Dạ sớm mất đi vẻ tuấn dật trước đó, chật vật như chó nhà có tang.
Va chạm một cái, khiến Vệ Phạn Dạ bị đánh bay ra ngoài, nhưng rốt cục cũng nhìn thấy ngọn núi!
Đối với hắn mà nói, đây quả thực là cọng rơm cứu mạng, cũng là đường sinh cơ duy nhất bây giờ hắn có thể nghĩ đến!
Vệ Phạn Dạ thả người nhảy lên, sau mấy lần lên xuống, liền leo đến sườn núi.
Nhắc tới cũng kỳ quái, mặc dù mãnh thú xung quanh vẫn điên cuồng như trước, nhưng từ đầu đến cuối lại không có bất cứ con mãnh thú nào có can đảm leo lên núi, cho dù là làm ra một động tác tấn công đơn giản cũng không dám.
Vệ Phạn Dạ quay đầu liếc nhìn, lúc này mới thở phào một hơi, sau khi định thần một chút, hắn chợt gia tốc, không đến một khắc đồng hồ liền trèo lên đến đỉnh núi, chỉ là, như vậy cũng làm hao hết chút sức lực sau cùng của hắn, hắn chật vật không chịu nổi ngã từ trên núi xuống.
– Vù vù!
Nhìn thấy Vệ Phạn Dạ trốn về từ một chỗ khác của ngọn núi, thậm chí là trực tiếp ngã xuống, đoàn người lập tức xôn xao.
– Vệ Phạn Dạ?
– Xảy ra chuyện gì rồi?
– Ta không nhìn lầm đấy chứ, không ngờ Vệ Phạn Dạ lại trốn về? Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
– Không phải là thánh nữ ra tay chứ?
– Không có khả năng, thánh nữ là thực lực cỡ nào, nếu như thánh nữ xuất thủ, sợ là Vệ Phạn Dạ cũng không trốn được!
– Không sai, vô duyên vô cớ, làm sao thánh nữ lại xuất thủ với hắn.
Trong lúc nhất thời, đoàn người lập tức nghị luận ầm ĩ, cái gì cũng có, nhưng mãi không lấy ra được một chút manh mối.
Bọn hắn vẫn luôn suy đoán, vượt qua ngọn núi này, sẽ gặp được cơ duyên dạng gì, làm sao cũng không nghĩ đến, nguy cơ gì có thể ép Vệ Phạn Dạ chật vật trốn về như vậy.
Đoàn người xôn xao, rốt cục cũng quấy nhiễu đến Bạch Nhạc!
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, có chút bất mãn liếc mắt nhìn đoàn người, rất nhanh cũng chú ý tới Vệ Phạn Dạ té trên mặt đất!
Đột nhiên con ngươi Bạch Nhạc co rụt lại, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc!
So với người khác, hắn biết rõ Vệ Phạn Dạ mạnh mẽ như nào.
Không phải nói quá chứ, dưới tình huống không vận dụng Côn Ngô Kiếm, không thể bại lộ thân phận, sợ rằng hắn cũng không phải đối thủ của Vệ Phạn Dạ.
Ngay cả Vệ Phạn Dạ cũng bị ép tới mức này, thì hơi quá mức không thể tưởng tượng nổi đi.
Thân hình Bạch Nhạc lóe lên một cái, lúc này liền xuất hiện ở trước người Vệ Phạn Dạ.
– Vệ Phạn Dạ, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Vệ Phạn Dạ nghe được giọng nói của Bạch Nhạc, liền chống đỡ thân thể ngồi trên mặt đất, lạnh lùng liếc nhìn hắn:
– Xảy ra chuyện gì sao, tự ngươi vượt qua đỉnh núi nhìn tự nhiên sẽ biết, cần gì phải hỏi ta.
Oanh!
Trong tích tắc, Thông Thiên Ma Công chợt bạo phát, dưới ánh trăng, ma uy ngập trời!
Thanh âm Bạch Nhạc trở nên cực kỳ băng lãnh:
– Vệ Phạn Dạ, tốt nhất ngươi không nên tự cho là thông minh… Lấy trạng thái của ngươi bây giờ, ta giết ngươi, như thịt gà giết chó!
– Ngươi cứ việc động thủ thử xem!
Trong mắt Vệ Phạn Dạ lộ ra một tia quang mang nguy hiểm, gay gắt phản kích kích!
Cho dù là bản thân bị trọng thương, chật vật không chịu nổi trốn về, nhưng nếu là chiến đấu sinh tử, ai dám khẳng định Vệ Phạn Dạ không có lá bài tẩy?
Thân là thiên kiêu xuất sắc nhất Bắc Đẩu Tinh Cung, nếu không có một ít thủ đoạn bảo vệ tính mạng, vậy không phải là coi thường Vệ Phạn Dạ, mà là coi thường Bắc Đẩu Tinh Cung.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










