- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 85 : Quảng Hàn Thiên Cung Khảo Nghiệm (c841-c850)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 85 : Quảng Hàn Thiên Cung Khảo Nghiệm (c841-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Quảng Hàn Thiên Cung Khảo Nghiệm
– Phốc!
Vừa mới bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, Bạch Nhạc đã phun ra một ngụm máu, một kiếm kia của Vân Mộng Chân quá kinh khủng, cho dù hắn đã vận dụng lực lượng của Côn Ngô Kiếm, cũng vẫn không thể hoàn toàn ngăn trở được, lúc này không ngừng nôn ra máu.
May là Thông Thiên Ma Thể đủ mạnh mec, nếu không sợ là một kích này đã đủ khiến cho nội tạng hắn vỡ vụn trực tiếp trọng thương, thậm chí là vẫn lạc.
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chút thương thế trên thân thể này, so với sự thống khổ trong lòng hắn, vẫn có thể nói là bé nhỏ không đáng kể.
Bạch Nhạc vẫn luôn biết, một khi hắn bại lộ thân phận, chắc chắn Vân Mộng Chân sẽ không hạ thủ lưu tình với hắn, từ lúc hắn nhận được truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân, trở thành truyền nhân Ma Quân trở đi, hắn cũng đã trở thành tử địch với Đạo Lăng Thiên Tông, với vị thánh nữ Vân Mộng Chân này.
Đối với hắn mà nói, lúc trước ở hậu sơn Linh Tê Kiếm Tông, trực tiếp giết chết Vân Mộng Chân, mới là phương thức xử lý đơn giản nhất.
Nhưng hết lần này tới lần khác… Bạch Nhạc lại không xuống tay được!
Thậm chí sau đó còn ở chung một chỗ, thật sự sinh ra tình cảm sâu đậm đối với Vân Mộng Chân, mặc dù hai người chưa từng đề cập qua, nhưng trên thực tế, ai cũng biết quan hệ bây giờ của bọn hắn, chính là tình yêu!
Mặc dù phần cảm tình này chỉ có thể chôn ở trong tim, không thể nói với bất cứ kẻ nào, thậm chí cũng không thể nói cho đối phương biết, nhưng tình cảm này vẫn không có bất kỳ thay đổi nào.
Nhưng đối với Vân Mộng Chân mà nói, nàng không dứt bỏ được chuyện Bạch Nhạc là truyền nhân Ma Quân tung hoành thiên hạ Yến Bắc Thần, chứ không phải đệ tử Linh Tê Kiếm Tông.
Trước đó, Bạch Nhạc vẫn luôn lừa mình dối người không ngừng lựa chọn bỏ qua điểm này.
Nhưng một kiếm này, đã triệt để đánh thức hắn.
Khi hắn từng bước nỗ lực đuổi kịp bước chân của Vân Mộng Chân, thì hắn cũng bị ép phải đối mặt với vấn đề này.
Hắn nhất định phải tuyệt tình đối mặt với sự truy sát của Vân Mộng Chân!
Chỉ cần hắn dám dùng thân phận này xuất hiện, thì hắn sẽ không chạy trốn được số mệnh.
Loại cảm giác đè nén này, thậm chí khiến cho Bạch Nhạc có chút không thở nổi.
Hắn không biết nên lấy thân phận hiện tại đối mặt với Vân Mộng Chân như thế nào, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ… Nhưng hắn đã được định trước là nhất định phải đối mặt với cái hiện thực này.
Đây mới là chỗ tàn khốc nhất của hiện thực!
– Ta không tin số mệnh!
Bạch Nhạc yên lặng hồi lâu, rốt cục lại ngẩng đầu, trong mắt khôi phục vài phần thần thái ngày xưa, tự tay lau đi vết máu trên khóe miệng.
Lúc trước ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân và hắn chia tay, hắn đã từng nói qua câu nói này.
Hơn nữa, cho tới nay Bạch Nhạc đều vì chuyện này mà nỗ lực.
Mặc dù theo thực lực đề thăng, hắn càng nhận thức rõ sự gian nan trong này, nhưng trái tim kia vẫn chưa từng thay đổi!
Hắn đã từng nói qua với Tiêu Hành Nhất không thể quên bản tâm, bây giờ hắn cũng dùng những lời này để cổ vũ chính mình.
Giống như vừa rồi gặp phải trắc trở ở bên ngoài, bất kể nguy hiểm cỡ nào, gian nan dường nào, hắn cũng không có đường lui, chỉ có thể tiếp tục đi về phía đích.
Hoặc là thành công, hoặc là chết ở trên con đường này, không có lựa chọn thứ ba!
Bạch Nhạc ổn định lại tâm thần một chút, lúc này mới quan sát cảnh vật xung quanh.
Xung quanh bị một đám sương mù bao phủ, cảnh vật hoàn toàn mờ mịt, giống như bản thân rơi vào trong tầng mây, căn bản không có cách phân rõ phương vị.
Mà hiện tại Bạch Nhạc đứng ở phía trên một tầng mây.
Chuyện duy nhất có thể xác định là, không gian nơi đây hoàn toàn tách biệt với bên ngoài.
Bạch Nhạc phục hồi lại tinh thần, lập tức ý thức được, cho dù hắn dựa vào lệnh bài tiến đến trước một bước, thì không bao lâu nữa những người khác cũng có thể đuổi vào, đối với hắn mà nói, nguy cơ vẫn không được giải trừ, thậm chí có thể nói là cùng lắm chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Mà ưu thế duy nhất của hắn, chính là vượt lên đối phương một chút xíu thời gian, hắn không thể dùng đoạn thời gian quý giá này để thương tiếc thanh xuân được!
Bạch Nhạc cúi đầu, tiếp tục dồn lực chú ý vào tấm lệnh bài trong tay.
Sau khi suy tư một chút, Bạch Nhạc vui sướng phát hiện, hoàn cảnh vị trí hiện tại mình đứng, thật sự rất giống cảnh tượng điêu khắc trên lệnh bài, chỉ là thực tế Quảng Hàn Thiên Cung càng mênh mông hơn mà thôi.
Những mây mù này cũng không có ý nghĩa quá lớn, vấn đề then chốt thực sự, là vòng Hàn Nguyệt giấu ở giữa những mây mù này!
Chỉ là tìm như thế nào, thì lại không có cái gì chỉ dẫn.
Bạch Nhạc do dự một chút, rốt cục vẫn phải bước ra một bước, rời khỏi tầng mây này đi về phía trước.
Nhưng trong nháy mắt bước ra khỏi tầng mây, Bạch Nhạc đột nhiên phát hiện, dường như mình đã mất đi bảo hộ, nhất thời có một loại cảm giác cực kỳ nặng nề, cả người trực tiếp rơi xuống dưới tầng mây!
Giờ khắc này Bạch Nhạc mới ý thức được, không phải tầng mây nơi đây có đặc thù gì, mà là lúc mới đi vào, Quảng Hàn Thiên Cung có một cái bảo hộ tạm thời đối với người giữ lệnh bài, chờ hắn rời khỏi tầng mây, loại bảo hộ này sẽ biến mất.
Chương 842: Quảng Hàn Thiên Cung Khảo Nghiệm (2)
Ý niệm trong đầu hơi chuyển, Bạch Nhạc liền ý thức được, Quảng Hàn Thiên Cung mở ra, liền có nghĩa là một trận khảo nghiệm!
Chỉ có người đi qua khảo nghiệm, mới có thể nhận được phần thưởng bên trong Quảng Hàn Thiên Cung, ngược lại, nếu thất bại sẽ bị trực tiếp loại bỏ đi ra ngoài, thậm chí nếu như tàn khốc hơn một chút, sẽ có nguy hiểm chết người.
Cũng chỉ có như này mới có thể giải thích được!
Quảng Hàn Thiên Cung vốn không phải của Đông Hải Tiên Đảo, mà chỉ là di tích vốn có tại đây mà thôi, cho dù là Nguyệt Lâm Tiên cũng không có cách nào chân chính khống chế nắm giữ Quảng Hàn Thiên Cung, cho nên khi Mâu Kình Thần lấy được tấm lệnh bài này, cũng vẫn luôn không đi vào.
Có điều, đối với Bạch Nhạc mà nói, bản thân cái này chính là một chuyện tốt.
Nếu như không có khảo nghiệm, như vậy phản ứng đầu tiên của người phía sau theo vào, chính là tiếp tục đuổi giết hắn, nhưng hôm nay bọn hắn nhất định phải vượt qua khảo nghiệm của mỗi người trước, người thực sự có thời gian nhàn rỗi tới đuổi giết hắn sẽ ít đi nhiều.
Giả sử mình có thể một mực kiên trì đến cuối cùng, thông qua khảo nghiệm của Quảng Hàn Thiên Cung, có thể nhận được phần thưởng càng khả quan, dùng cái này tới hóa giải nguy hiểm bây giờ cũng chưa biết chừng.
Bạch Nhạc suy nghĩ rõ điểm này, lập tức thoải mái hơn nhiều, hắn thi triển ra Thông Thiên Ma Công, rất nhanh đã ổn định lại thân hình trên không trung, tiếp tục bay về phía trước!
Chỉ là, rất nhanh Bạch Nhạc liền phát hiện, phi hành ở chỗ này sẽ phải thừa nhận áp lực lớn hơn so với bên ngoài!
Nếu như là ở ngoại giới, lấy thực lực hiện tại của Bạch Nhạc, coi như bay vài ngày cũng chưa chắc đã lực kiệt, nhưng hôm nay mới chỉ bay ngắn ngủi một hồi, ma khí đã tiêu hao vô cùng nghiêm trọng, dựa theo tình huống hiện tại, chỉ sợ không chống đỡ nổi nửa canh giờ.
Bản thân chuyện này rất kỳ quái!
Bởi vì dựa theo tin tức nhận được trước đó, cho dù người không đến Tinh Cung Cảnh, cũng có thể thử bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng những đệ tử Linh Phủ Cảnh kia, vốn không có khả năng lăng không phi hành, sẽ không đến mức vừa tiến vào đã trực tiếp bị ngã chết, hoặc là bị loại bỏ chứ?
Bạch Nhạc vừa nghĩ đến đây, liền không cậy mạnh phi hành nữa, mà thuận thế bay xuống dưới tầng mây.
Quả nhiên, sau khi hạ xuống một khoảng cách, Bạch Nhạc liền cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi rất nhiều.
Ánh mắt thuận thế nhìn xuống phía dưới, liền thấy một mảnh hoang mạc.
Hiển nhiên những người không thể phi hành kia, sẽ trực tiếp rơi vào mảnh sa mạc hoang vu này, đối với bọn hắn mà nói, xông qua mảnh sa mạc hoang vu này, chính là khảo nghiệm thứ nhất.
Tất nhiên hiện tại vẫn còn có thể kiên trì thì Bạch Nhạc sẽ không cam tâm rơi vào hoang mạc, mà lần nữa bay vào tầng mây, thử lấy tốc độ nhanh nhất bay về phía trước, nỗ lực trực tiếp xuyên qua mảnh sa mạc hoang vu này.
..
Ngay tại thời điểm Bạch Nhạc liều mạng bay về phía trước, rốt cục cánh cửa Quảng Hàn Thiên Cung trên Đông Hải cũng triệt để mở ra.
Gần như không có nửa điểm do dự, Vân Mộng Chân là người thứ nhất bay vào bên trong.
Theo sát là mấy người Vệ Phạn Dạ, Chung Diễm, Ẩn Tâm, Nhậm Bách Đào, tất cả đều lấy tốc độ nhanh nhất xông vào bên trong, đợi những cường giả Tinh Cung Cảnh này bước vào, những thiên tài Linh Phủ Cảnh đi thuyền qua đây, cũng theo sát vọt vào.
Đứng trước cơ duyên bực này, cho dù là ai cũng không thể dễ dàng buông tha.
Cùng lúc đó, một đạo quỷ ảnh chợt xé rách hư không, muốn nhảy vào bên trong, chỉ là người còn chưa tới trước cửa, đột nhiên phía trước Quảng Hàn Thiên Cung lộ ra một vòng nguyệt ảnh, chỉ một luồng ánh sáng, đã ép lui quỷ ảnh đang nỗ lực xông vào tới, thậm chí thân thể kia còn nhất thời phun ra tiên huyết!
– Âm Quỷ Vương, dựa vào chút bản lĩnh ấy của ngươi thì không cần thử, quy tắc của Quảng Hàn Thiên Cung không phải ngươi có khả năng khiêu chiến! Cẩn thận mất luôn tính mệnh!
Nguyệt Lâm Tiên đứng trong hư không, chậm rãi rơi xuống, trong mắt lộ ra một tia khinh thường, giễu cợt nói.
Sắc mặt Âm Quỷ Vương có chút khó coi, nhưng vẫn ẩn vào trong bóng tối, không mở miệng cãi lại.
Trên thực tế, đừng nói là Âm Quỷ Vương, mà ngay cả Nguyệt Lâm Tiên cũng không phải chưa từng thử, nhưng không thể khiêu chiến quy tắc Quảng Hàn Thiên Cung.
Thậm chí Nguyệt Lâm Tiên dám chắc chắn, coi như cường giả Hóa Hư Cảnh đích thân tới, sợ là cũng không thể mạnh mẽ xông vào Quảng Hàn Thiên Cung!
Uy nghiêm của thượng cổ đại giáo không dễ dàng bị khiêu khích như vậy.
Thế nhưng, Âm Quỷ Vương xông vào như thế, cũng cắt đứt ý nghĩ của các lão tổ Tinh Hải Cảnh.
Dưới loại tình huống này, không ai nguyện ý mở miệng, chỉ lẳng lặng nhìn môn hạ đệ tử của mỗi người xông vào bên trong, tranh đoạt phần cơ duyên này.
Nguyệt Lâm Tiên lạnh lùng nhìn tất cả, từ đầu đến cuối cũng không có bất cứ ý tứ ngăn cản gì, nhưng khóe miệng luôn ẩn chứa một nụ cười lạnh lùng.
Bắc Đẩu lão tổ ngồi ở trên thuyền, quan sát tất cả, hơi hơi lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Ai cũng muốn chiếm lợi, nhưng… lợi ích của Nguyệt Lâm Tiên dễ chiếm như vậy sao?
So với những người khác, Bắc Đẩu lão tổ đấu đá với Nguyệt Lâm Tiên gần như cả đời tự nhiên càng rõ ràng tính nết của Nguyệt Lâm Tiên hơn.
Chương 843: Cấm Linh Chi Địa
Từ lúc còn chưa bước vào Tinh Hải Cảnh, Nguyệt Lâm Tiên tranh đấu với người khác đã có lúc nào từng bị thua thiệt?
Hắn gần như có thể khẳng định, Nguyệt Lâm Tiên tự tay sáng lập cục diện này, chắc chắn có mưu đồ cực lớn, tuyệt không chỉ là dụ Yến Bắc Thần tới báo thù cho Mâu Kình Thần đơn giản như vậy.
Nếu như là sự tình khác, hắn sẽ không để đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung tham dự, càng không để cho Vệ Phạn Dạ cuốn vào bên trong.
Nhưng hết lần này tới lần khác, cái cục diện này quá lớn, thậm chí liên lụy đến Đạo Lăng Thánh Nữ!
Dưới loại tình huống này, hắn không thể không nhúng tay vào, nếu không, sẽ càng không có ai có thể kềm chế được Nguyệt Lâm Tiên.
Trong yên lặng, ánh mắt Bắc Đẩu lão tổ giống như xuyên qua không gian, đối mặt với Nguyệt Lâm Tiên, nhưng chỉ trong nháy mắt, hai người liền phân biệt thu hồi ánh mắt, cho dù ai cũng không có nói nhiều.
Ván cờ này vừa mới bắt đầu, còn xa mới tới thời điểm vạch trần, dĩ nhiên càng không phải là thời điểm hai người phát sinh xung đột.
Ma khí trong cơ thể hao hết, rốt cục Bạch Nhạc vẫn bị ép rơi vào trên hoang nguyên.
Trên thực tế, lúc này hắn cũng đã đến gần biên giới hoang nguyên, nếu như Bạch Nhạc tiếp tục dẫn động linh lực bên trong Tinh Cung, là có nắm chắc bay thẳng ra hoang nguyên, nhưng dưới tình huống này, bất kể như thế nào Bạch Nhạc cũng phải giữ lại một lá bài tẩy, không dám để mình rơi vào trạng thái hoàn toàn lực kiệt.
Bạch Nhạc rơi vào trên hoang nguyên, nhất thời cảm thấy thân thể nặng hơn rất nhiều, giống như so với bình thường mỗi bước một bước đều gian nan hơn.
Gống như mặt đất dưới chân có một cỗ hấp lực rất mạnh, khiến cho người ta khó có thể di động.
Bạch Nhạc hoạt động thân thể một chút, không nhịn được cười khổ lên, rơi xuống dễ dàng, nhưng nếu bay lên khả năng sẽ khó khăn, quả thực cái Quảng Hàn Thiên Cung này, khắp nơi đều lộ ra khí tức quỷ dị.
Ban đầu Bạch Nhạc muốn khôi phục một chút ma khí, nhưng đột nhiên lại phát hiện, xung quanh căn bản không có chút linh lực nào có thể hấp thu.
Phải biết rằng, bản thân chuyên này đã rất không bình thường rồi, muốn duy trì vận chuyển một cái Quảng Hàn Thiên Cung lớn như vậy, tất nhiên cần linh lực cực kỳ khổng lồ, đáng lẽ ra nơi đây phải dồi dào linh khí mới đúng.
Bạch Nhạc thử phóng ra một tia linh lực, nhưng lập tức phát hiện, linh lực vừa thả ra, liền trực tiếp bị hoang mạc thôn phệ, thậm chí không có cách hoàn thành tuần hoàn ở trong người.
Cấm Linh Chi Địa!
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc phản ứng kịp.
Có lẽ mảnh hoang nguyên này chính là Cấm Linh Chi Địa trong lời đồn, ở chỗ này căn bản không có chút linh lực nào, tu hành giả và người thường cũng không có khác biệt quá lớn!
Đối với tu hành giả mà nói, loại địa phương này chính là một cơn ác mộng!
Đương nhiên, đối với cường giả Tinh Hải Cảnh mà nói, chưa chắc đã phải chịu ảnh hưởng, nhưng ít ra từ Tinh Hải Cảnh trở xuống, sợ là không thoát khỏi loại cầm cố này.
Phát hiện này, nhất thời khiến cho tinh thần Bạch Nhạc rung động một cái!
Trước đó, hắn chỉ muốn thoát khỏi sự vây công của người khác, nhưng hôm nay ở trong mảnh hoang mạc cấm linh này, lại cho Bạch Nhạc một lựa chọn khác là phản kích!
Phải biết rằng, Bạch Nhạc ở chỗ này có một ưu thế mà người khác không cách nào có thể so sánh, đó là Thông Thiên Ma Thể!
Trong mảnh Cấm Linh Chi Địa này, lực lượng thân thể cường hãn, chính là vốn liếng lớn nhất để hoành hành vô kỵ.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc không khỏi nhớ đến lúc mưa gió ở trên biển, Chung Diễm nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đánh cướp khắp nơi.
Quả thực loại chuyện như vậy, nghĩ như thế nào cũng thấy thoải mái!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, mảnh hoang nguyên cấm linh này, càng thoải mái hơn so với cơn mưa gió giữa đêm kia.
Nghĩ vậy, khóe miệng Bạch Nhạc lập tức hiện lên một nụ cười rực rỡ, chẳng những không tiếp tục đi về phía trước, mà còn quay đầu lại, chạy như bay về phía sau.
– Đây là… Cấm Linh Chi Địa!
Vân Mộng Chân rơi xuống biên giới hoang mạc, không khỏi nhíu chặt mày lại.
Ban đầu nàng cho rằng dựa vào thực lực của nàng, dù thế nào cũng có thể bay thẳng ra mảnh hoang nguyên này, nhưng theo thời gian đưa đẩy, nàng mới phát hiện, linh lực trong cơ thể tiêu hao càng lúc càng nhanh, cuối cùng ép nàng phải rơi xuống biên giới hoang nguyên.
Nàng chưa kịp thở phào một hơi, đi tìm Yến Bắc Thần gây chuyện, đã phát hiện Cấm Linh Chi Địa trước.
Phát hiện này thật sự khiến cho nàng hơi kinh hãi.
Bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, thứ lớn nhất nàng ỷ vào chính là tu vi tiếp cận Tinh Hải Cảnh, dựa vào phần thực lực này, lại ở dưới trường hợp lão tổ Tinh Hải Cảnh không thể tiến nhập Quảng Hàn Thiên Cung, quả thực nàng có thể nói là vô địch.
Nhưng hết lần này tới lần khác, vừa mới tiến đến hiện thực đã cảnh cáo nàng!
Quả thực giờ khắc nàyVân Mộng Chân đang hoài nghi, có phải Nguyệt Lâm Tiên đã sớm biết tình hình bên trong Quảng Hàn Thiên Cung hay không, cho nên mới yên tâm để cho mình tiến đến như vậy.
Vân Mộng Chân hít sâu một hơi, lúc này mới tìm hiểu phương hướng một chút, tiếp tục đi ra ngoài hoang nguyên, bất kể như thế nào, chỉ có rời khỏi mảnh Cấm Linh Chi Địa này trước, mới khiến cho nàng có cảm giác an toàn!
Chương 844: Cấm Linh Chi Địa (2)
Chỉ là, trong sâu thẳm nàng lại mơ hồ có một loại dự cảm, sợ rằng sự tình sẽ không thuận lợi như thế.
Rất nhanh những người bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, đều rơi vào trong cảnh khó xử này.
Bất kể là cường giả Tinh Cung Cảnh hay là đệ tử Linh Phủ Cảnh, đến nơi đây đều không phân biệt, mỗi người đều mặt mày xám xịt.
Bết bát hơn là, lần này bước vào Quảng Hàn Thiên Cung có cả đệ tử Huyền Môn và ma tu, hai bên căn bản không có khả năng chung sống hòa bình.
Phải biết rằng, ma tu rèn luyện thân thể càng mạnh hơn so với đệ tử Huyền Môn một chút, từ đó những ma tu này liền ý thức được lợi lộc trong này, không bao lâu đã bắt đầu có ma tu lợi dụng ưu thế thân thể, động thủ với đệ tử Huyền Môn.
Kể từ đó đệ tử Huyền Môn liề rơi vào thế yếu, bị ép không thể không lựa chọn đoàn kết lại, bảo trì ưu thế về số lượng.
Cường giả Tinh Cung Cảnh còn tốt, loại xung đột và ảnh hưởng này giữa các đệ tử Linh Phủ Cảnh càng có vẻ rõ ràng hơn.
Nhưng cũng chính ở dưới tình huống này, bọn hắn lại đụng phải Bạch Nhạc đang đi ngược lại!
Người xui xẻo đầu tiên đụng phải Bạch Nhạc, chính là Nhậm Bách Đào của Đông Hải Tiên Đảo!
Thực lực Nhậm Bách Đào chỉ kém hơn so với Bạch Nhạc và Vệ Phạn Dạ một chút, nên thời gian kiên trì của hắn cũng lâu hơn một chút, dĩ nhiên dễ dàng đụng phải Bạch Nhạc quay ngược lại rồi.
Trong nháy mắt nhìn thấy Bạch Nhạc, phản ứng đầu tiên của Nhậm Bách Đào chính là trốn!
Chỉ tiếc, ở trong cái Cấm Linh Chi Địa này, cho dù tốc độ của hắn nhanh như thế nào đi nữa, cũng không thể nhanh hơn Bạch Nhạc tu luyện Thông Thiên Ma Thể.
Chỉ mấy lần đuổi bắt, Nhậm Bách Đào đã bị Bạch Nhạc gạt ngã.
– Yến Bắc Thần, ngươi làm cái gì vậy?
Cả người vừa ngã xuống đất, sắc mặt Nhậm Bách Đào liền trở nên rất khó coi, lớn tiếng quát mắng.
– Đánh cướp!
Khóe miệng Bạch Nhạc lộ ra một nụ cười rực rỡ, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Nhậm Bách Đào mở miệng nói:
– Chúc mừng ngươi, ngươi là người thứ nhất bị ta bắt được, ta sẽ lựa chọn cướp hết của ngươi… Tự mình giao nhẫn trữ vật ra đây, sau đó cởi hết quần áo ra!
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, Nhậm Bách Đào nhất thời lộ ra vẻ kinh hoàng, lớn tiếng mắng:
– Yến Bắc Thần, ngươi muốn giới chỉ ta có thể cho ngươi, nhưng cái khác thì không được!
– Thật sao?
Bạch Nhạc lười biếng liếc Nhậm Bách Đào, thong thả mở miệng nói:
– Sợ rằng chuyện này không phải do ngươi quyết!
Trong lúc nói chuyện, thân thể Bạch Nhạc chợt hóa thành một đạo tàn ảnh, trực tiếp nện một quyền lên bụng Nhậm Bách Đào.
Nếu như còn tu vi, nói gì Nhậm Bách Đào cũng có thể giãy dụa một chút, nhưng hôm nay, đối mặt Thông Thiên Ma Thể gần như đại thành của Bạch Nhạc, hắn ngay cả nửa điểm phản kháng cũng không có, cả người lập tức bị một quyền này đập bay ra ngoài, quăng mạnh xuống đất.
Trong bụng cuồn cuộn một hồi, cả người cuộn lại một chỗ, lại không có sức giãy dụa.
Bạch Nhạc chậm rãi tới trước mặt Nhậm Bách Đào, tùy ý cướp đi giới chỉ trên tay hắn, sau đó rút Thu Hoằng Kiếm ra, xoát xoát mấy kiếm, cắt nát quần áo Nhậm Bách Đào, chỉ để lại một điểm cuối cùng, lúc này mới thoả mãn gật đầu.
– Ngươi xem, sớm hợp tác chẳng phải sẽ không bị đau khổ sao? Ngoan, trói tay lại là chúng ta có thể đi rồi.
Bạch Nhạc cười tủm tỉm chỉ vào đống quần áo bị kiếm chém thành vải rách trên mặt đất, bình tĩnh mở miệng nói, quả thực giống như một tên ác ma!
Không phải Bạch Nhạc không nghĩ tới việc giết chết Nhậm Bách Đào.
Nhưng lúc này Quảng Hàn Thiên Cung có nhiều người tiến đến như vậy, hắn cũng không thể giết chết toàn bộ được? Trước không nói có thể làm được hay không, cho dù thật sự có thể, lấy tính khí Bạch Nhạc cũng sẽ không làm ra loại chuyện tàn nhẫn thích giết chóc như vậy.
Huống chi, có rất nhiều tình huống, giết người cũng chỉ mang đến lực uy hiếp rất nhỏ!
Bây giờ chuyện Bạch Nhạc cần làm, là mượn cơ hội này khiến những người kia kinh sợ một chút, để bọn hắn về sau chỉ cần thấy mình là toàn thân run rẩy, không dám tiếp tục tới trêu chọc mình.
Lấy Nhậm Bách Đào tới làm vị dụ là rất vừa vặn!
Bạch Nhạc dùng mảnh vải rách trói chặt hai tay Nhậm Bách Đào lại, sau đó kéo Nhậm Bách Đào giống như dắt chó tiếp tục đi tìm tung tích những người khác, toàn bộ quá trình, Nhậm Bách Đào liên tục bị xỉu vì tức giận, tuy nhiên vẫn bị Bạch Nhạc không chút lưu tình đá tỉnh lại.
Hơn nữa uy hiếp nói, nếu như không phối hợp, ngay cả cái khố cuối cùng cũng sẽ tháo nốt, sau đó lôi kéo thi thể hắn diễu phố thị chúng.
Uy hiếp độc ác như vậy, cho dù trái tim Nhậm Bách Đào có mạnh đến đâu cũng không chịu nổi, gần như cả hàm răng sắp bị cắn nát, nhưng cuối cùng cũng không dám tiếp tục phản kháng nữa.
Trời có mắt rồi, nhiều năm trôi qua, có khi nào Nhậm Bách Đào bị sỉ nhục như này.
Loại cảm giác này, đơn giản là hận không thể tự mình chết đi.
Thế nhưng, rất nhanh Nhậm Bách Đào đã không còn cô độc.
Tốc độ Bạch Nhạc rất nhanh, cũng không lâu lắm, liền gặp được người thứ hai, người thứ ba.
Bất kể là người Đông Hải Tiên Đảo, hay là Bắc Đẩu Tinh Cung, hoặc là cường giả các tông môn khác, gặp phải Bạch Nhạc, đều hưởng thụ đãi ngộ giống nhau.
Chương 845: Hoành Hành Vô Kỵ, Trấn Áp Thiên Kiêu
Chẳng những cướp đi nhẫn trữ vật, hơn nữa còn lột sạch quần áo, xé thành vải rách, trói tất cả hai tay mọi người lại, buộc chung một chỗ giống như kẹo hồ lô, trùng trùng điệp điệp tiếp tục đi về phía trước.
Đương nhiên, cũng chỉ Nhậm Bách Đào là bị lột chỉ còn lại một cái khố, hơn nữa, đối với những nữ nhân kia, Bạch Nhạc vẫn rất ưu đãi, chỉ cởi cái áo ngoài, nếu bản thân mặc hở hang, thì sẽ may mắn tránh khỏi loại bi kịch này.
Mặc dù Bạch Nhạc là ma tu, nhưng cuối cùng không có vô liêm sỉ đến loại cấp độ kia.
Mặc dù loại phương thức này ở trong mắt Bạch Nhạc là rất ôn hòa, nhưng rơi vào trong mắt người khác lại là một chuyện khác.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, số cường giả Tinh Cung Cảnh bị Bạch Nhạc bắt lại, đã có hơn mười người, đây đã là gần một nửa cường giả Tinh Cung Cảnh xông vào Quảng Hàn Thiên Cung lần này.
Không phải những người này vô dụng, mà là Thông Thiên Ma Thể thật sự quá mạnh mẽ, dưới tình huống không có linh lực chống đỡ, chỉ dựa vào nhục thân chi lực, căn bản không có bất kỳ người nào có thể chống lại Bạch Nhạc.
Đến lúc hoàng hôn, rốt cục Bạch Nhạc cũng gặp phải người quen.
Sau khi Chung Diễm thấy phía sau có chuỗi người bị lôi kéo đi, quả thực con mắt đều muốn trừng ra ngoài, gần như là trong nháy mắt, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng mà hắn còn chưa chạy được hai bước, phía sau đã truyền đến thanh âm lo lắng của Bạch Nhạc.
– Chung huynh, nếu hiện tại ngươi chạy thêm một bước, ta sẽ cởi thêm một bộ y phục của ngươi, bảo đảm không nói dối!
“…”
Thân thể Chung Diễm không khỏi trở nên cứng đờ.
Hắn có lòng không muốn nghe, nhưng trước mặt có nhiều bài học như vậy, hắn thật sự có chút bất lực, mặc dù chỉ nhìn liếc qua một chút, nhưng hắn vẫn nhận ra Nhậm Bách Đào bị lột sạch y phục trong đội ngũ, chỉ cần nghĩ đến mình cũng có thể bị thảm như vậy, Chung Diễm liền không khỏi có chút nhụt chí.
Chung Diễm dừng bước xoay người lại, cố nặn ra vẻ tươi cười:
– Yến huynh, dù sao chúng ta cũng coi như người quen từng uống rượu cùng nhau, có gì cũng dễ thương lượng.
– Đúng vậy, là người quen, người quen cướp linh thạch của ta.
Bạch Nhạc nhếch miệng nở một nụ cười, chậm rãi nói.
– Ba viên linh thạch, chỉ có ba viên linh thạch mà thôi, hơn nữa không phải do ngươi bỏ ra, mà là Bách Sự Thông bỏ ra.
Nụ cười trên mặt Chung Diễm cứng lại, không ngừng giải thích.
– Mặc kệ là ai bỏ ra, cũng đều tính ngươi cướp của ta một phần, cho dù chỉ là một viên linh thạch!
Bạch Nhạc nhún nhún vai, nhẹ giọng đáp.
– Ta trả lại cho ngươi gấp mười lần, à không, một ngàn lần, một vạn lần!
Chung Diễm không ngừng nhận sai.
– Người một nhà, đừng nói khó nghe như vậy! Ngươi cướp của ta một viên linh thạch, ngươi đưa ta một chiếc nhẫn trữ vật, chuyện này rất công bằng, có đúng hay không?
Bạch Nhạc liếc nhìn ngón tay Chung Diễm, không nhanh không chậm mở miệng nói.
“…”
Công bằng, công bằng cái em gái ngươi ấy!
Không nói đến tài phú của bản thân Chung Diễm, trước đó trong đêm mưa gió, hắn đã nhân lúc cháy nhà hôi của đi cướp đoạt của không ít người, bây giờ thì tốt rồi, Yến Bắc Thần muốn hắn một hơi nôn ra toàn bộ, hơn nữa còn phải lấy ra tiền tài của chính hắn nữa, làm sao chuyện này có thể khiến hắn không đau chứ.
Mí mắt Chung Diễm giật giật một cái, nhất thời cầm lấy trường kiếm tùy thân:
– Không thương lượng được sao?
– Không thương lượng!
Bạch Nhạc nhìn Chung Diễm cầm kiếm trong tay, nhưng vẫn đưa ra một cái đáp án khẳng định.
Ở bên ngoài Quảng Hàn Thiên Cung, Chung Diễm cũng không có nương tay với hắn, tự nhiên bây giờ hắn cũng sẽ không hạ thủ lưu tình đối với Chung Diễm, huống chi, Bạch Nhạc lại không dự định giết người, nếu thật sự hạ thủ lưu tình, chờ những người này sống qua cửa ải này, chỉ sợ cũng chưa chắc là chuyện tốt.
– Coong!
Trong nháy mắt, trường kiếm chợt ra khỏi vỏ, lúc này Chung Diễm cười lạnh nói:
– Yến huynh không khỏi quá tự tin đi, tất cả mọi người không thể vận dụng ma khí, một kiếm nơi tay, chưa chắc ta sẽ thua ngươi!
– Vậy thì đến thử xem!
Bạch Nhạc không chút phật lòng, hờ hững đáp.
Vù vù!
Đột nhiên Chung Diễm ra tay trước, trực tiếp bổ một kiếm về phía Bạch Nhạc.
Thân là ma tu, nên thân thể Chung Diễm cũng vô cùng mạnh mẽ, cho dù không thể vận dụng ma khí, thì một kiếm này vẫn hiện ra tiêu chuẩn kiếm đạo cao siêu, đổi thành người khác, chỉ sợ sẽ không thể ngăn cản một kiếm này.
Đáng tiếc, người hắn phải đối mặt lại là Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc nhìn kiếm phong đánh tới, thậm chí không có một chút ý tứ tránh né, cứ như vậy giơ một tay ra, trực tiếp bắt kiếm phong lại!
Giờ phút này kiếm phong sắc bén lại giống như là một món đồ chơi, dễ dàng bị nắm trong tay, đừng nói là đả thương đến Bạch Nhạc, mà ngay cả một lớp da cũng không thể xuyên qua.
Thông Thiên Ma Thể gần tới Thối Cốt Cảnh đại thành mạnh mẽ như nào, người ngoài căn bản không có cách tưởng tượng.
Nếu như Chung Diễm có thể điều động lực lượng Tinh Cung, tự nhiên Bạch Nhạc không dám khinh thường như vậy, nhưng bây giờ… Thật sự không cảm giác được áp lực gì.
Cùng lúc đó, cánh tay còn lại chợt hóa thành đao rơi xuống, vừa đối mặt, kiếm trong tay Chung Diễm bị đoạt lấy.
Chương 846: Một Vòng Trăng Tròn, Vui Quá Hóa Buồn
– Kiếm tốt, ta sẽ vui lòng nhận lấy.
Bạch Nhạc lười biếng đáp một câu, cánh tay cầm kiếm vung lên một cái, áo ngoài của Chung Diễm cũng khó thoát khỏi vận rủi, trong nháy mắt bị chém nát.
Chung Diễm trợn mắt há mồm nhìn tất cả, một luồng khí lạnh lập tức chạy từ dưới chân lên đỉnh đầu!
Vừa rồi hắn còn dự định bắt chuyện những người khác đồng thời làm ra phản kháng, nhưng lần này bại cũng quá nhanh đi, nhanh đến mức khiến cho hắn cũng có chút không phản ứng kịp.
Tại sao lực lượng nhục thân của ngươi lại mạnh mẽ tới mức này, còn để cho người ta sống nữa không?
Về phần người khác đã sớm chết lặng, Chung Diễm không phải là người thứ nhất muốn phản kháng, cũng không phải là người cuối cùng!
Ở bên ngoài, bản thân Chung Diễm là thiên kiêu, cho dù là đối đầu một một với Yến Bắc Thần, cũng chưa chắc rơi vào hạ phong, nhưng ở trong Cấm Linh Chi Địa… Kết cục của mọi người đều giống nhau!
Dường như nơi này chính là thiên đường mà thượng thiên chuyên môn chế tạo cho Yến Bắc Thần, để cho hắn có thể hoành hành vô kỵ, trấn áp thiên kiêu.
Trừ những cường giả Tinh Cung Cảnh này ra, ngay cả Linh Phủ Cảnh Bạch Nhạc cũng không tha, bất kể là Huyền Môn hay là ma tu, chỉ cần gặp phải, hắn sẽ cướp sạch không còn, không ngừng lớn mạnh đội ngũ phía sau, đến khi bóng đêm phủ xuống, nhẫn trữ vật trên tay Bạch Nhạc cũng đã nhiều đến mức không đếm hết, phải dùng vải xâu thành một cái vòng đeo ở cổ tay.
Trừ chuyện đó ra, hắn cũng không thiếu túi trữ vật, tất cả đều buộc chung một chỗ treo ở trên eo, nhìn thoáng qua, quả thực không khác những nhà giàu mới nổi trong thế tục chút nào.
Hết cách rồi, không thể vận dụng nửa điểm linh lực, hiện tại cho dù là Bạch Nhạc cũng không thể mở được nhẫn trữ vật, chỉ có thể chấp nhận như thế.
Thế nhưng, không cần biết hiện tại hình tượng Bạch Nhạc quê mùa như thế nào, thì cũng không có bất kỳ người nào dám cười nhạo hắn, thậm chí, mỗi khi ánh mắt hắn nhìn về phía những nhân vật này, khóe miệng họ không khỏi có chút co quắp lại.
Cũng không biết có bao nhiêu người đã âm thầm hối hận khi chạm vào vũng nước đục này.
Nếu như thời gian có thể quay lại, coi như đánh chết, bọn hắn cũng không chịu tiến nhập vào cái Quảng Hàn Thiên Cung chết tiệt này.
Sắc trời dần dần tối lại, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục đánh cướp nữa, mà thuận thế dừng lại tại chỗ, suy nghĩ bước kế tiếp.
Dù sao mảnh hoang nguyên này cũng không nhỏ, hơn nữa theo đội ngũ lớn mạnh, hắn muốn bắt người cũng không dễ dàng như trước nữa.
Đến hiện tại, ít nhất đã có gần một nửa người bị hắn đánh cướp qua, bây giờ thu tay lại, cũng khiến cho hắn rất thỏa mãn.
Tiếc nuối duy nhất là, không thể đụng vào Vệ Phạn Dạ!
Trên thực tế, người hiện tại Bạch Nhạc muốn bắt nhất chính là tên bựa kia, đáng tiếc, trời không chiều lòng người, không gặp được cũng chỉ có thể như thế thôi.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, lười biếng nhìn về phía thiên không, không khỏi có chút ngạc nhiên, đến tột cùng cái Quảng Hàn Thiên Cung này có bí mật gì.
Từ cảnh tượng hiện tại đến xem, dường như nó cũng không khác bên ngoài là mấy, đều phân chia ngày đêm sáng tối, hơn nữa, còn có thể nhìn thấy ánh trăng!
Chờ một chút!
Đột nhiên, Bạch Nhạc như nhớ tới cái gì, cẩn thận quan sát bầu trời đêm một lần nữa, lúc này mới đột nhiên phát hiện ra, mặc dù bầu trời có một vòng trăng rằm vừa mới lên, nhưng lại không có bất kỳ ngôi sao nào!
Còn nữa, lúc ban ngày, mặc dù có ánh mặt trời, nhưng lại không nhìn thấy thái dương!
Dường như những thứ này chỉ là chi tiết rất nhỏ, nhưng lại khiến cho nội tâm Bạch Nhạc dâng lên một tia bất an, chỉ sợ sự tình không có đơn giản như vậy!
Bạch Nhạc nheo mắt lại, không khỏi nghĩ tới hình ảnh tàn nguyệt giấu ở trong mây mù, nhỏ không thể thấy trên lệnh bài, như có điều suy nghĩ.
Nhưng mà, ngay tại lúc Bạch Nhạc rơi vào trong suy tư, cũng không có chú ý tới, theo vầng nguyệt quang kia chậm rãi nhô lên, không ngờ phía trên hoang nguyên cấm linh, lại mơ hồ lộ ra một tia linh khí.
Bạch Nhạc không cảm nhận được, nhưng những người bị hắn bắt nạt cả một ngày, lại cảm thụ được rất rõ ràng!
Dù bây giờ chỉ có một tia linh khí yếu ớt, nhưng đối với những người không thể vận dụng được nửa điểm linh lực mà nói, quả thực giống như nắng hạn lâu ngày gặp mưa, khiến cho tâm thần bọn hắn dấy lên hy vọng một lần nữa!
Chung Diễm và Nhậm Bách Đào, là hai người có tu vi cao nhất trong đám người hiện tại, cũng là người đầu tiên nhận ra được loại biến hóa này.
Thừa dịp Bạch Nhạc quay lưng lại, vẫn chưa nhìn ra cơ hội của bọn hắn, hai người lập tức dồn sức đánh ra thủ thế, chỉ huy bằng khẩu hình!
Nếu như dưới tình huống bình thường, nhiều người như vậy tự nhiên sẽ không có khả năng làm được kỷ luật nghiêm minh, đã sớm loạn.
Nhưng hôm nay bọn họ đã bị Bạch Nhạc bắt nạt một ngày, thật vất vả mới có một tia hy vọng thoát khốn, nên mọi người biểu hiện cực kỳ ăn ý, đồng tâm hiệp lực xúm lại phía sau Bạch Nhạc, cẩn thận khôi phục từng điểm linh lực.
– Hả?
Bạch Nhạc hồi phục lại tinh thần từ trong trầm tư, theo bản năng liền nhận thấy được một tia không đúng.
Bởi vì xung quanh thực sự quá an tĩnh.
Chương 847: Một Vòng Trăng Tròn, Vui Quá Hóa Buồn (2)
Những người này mặc dù không dám phản kháng, nhưng cuối cùng không phải con rối, vẫn sẽ cử động, thấp giọng chửi bới, hoặc ít nhất cũng sẽ ra một chút âm thanh, nhưng bây giờ xung quanh lại hoàn toàn yên tĩnh, nếu như không biết, sợ là sẽ cho rằng chỉ có mình Bạch Nhạc ở đây.
Không thể không nói, phản ứng của Bạch Nhạc thực sự quá nhanh!
Một chút xíu dị thường cũng đủ làm hắn cảnh giác, thậm chí không kịp suy tư cái gì, Bạch Nhạc đã theo bản năng làm ra phản ứng!
Bạch Nhạc lập tức nhảy dựng lên khỏi mặt đất.
Đối với đám người Chung Diễm mà nói, bọn họ vốn rất khẩn trương nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Bạch Nhạc, nên Bạch Nhạc vừa động, bọn họ cũng lập tức phản ứng kịp!
– Giết!
Trong nháy mắt, tiếng hô “Giết” rung trời vang lên!
Thụ thương và bị trói mang ý nghĩa nhục nhã nhiều hơn, chứ cũng chẳng có bao nhiêu ảnh hưởng mang tính thực chất, huống chi bây giờ mọi người đã khôi phục một điểm linh lực, chuyện kia càng không thành vấn đề, trong tích tắc, tất cả mọi người đồng thời trốn thoát khỏi dây vải ràng buộc, có vũ khí lấy vũ khí, không có vũ khí thì trực tiếp nhào tới!
Trong mắt mỗi người đều hiện lên hồng quang, sát ý ngập trời!
Oanh!
Trong nháy mắt, vô số công kích rơi vào trên người, sau khi bị tập kích, Bạch Nhạc mới phản ứng được, không ngờ hiệu quả của Cấm Linh Chi Địa đã suy yếu trên diện rộng, có thể khiến cho những người này điều động được linh lực!
Mặc dù, vẫn chịu một ít ảnh hưởng, không có khả năng vung ra toàn bộ thực lực, thậm chí không thể tế xuất Tinh Cung, nhưng nhiều người như vậy, cho dù chỉ khôi phục ba phần lực lượng, liên thủ lại cũng là một cỗ lực lượng cực kì khủng bố.
Dưới tình huống vội vàng không kịp chuẩn bị, Bạch Nhạc trực tiếp bị đập một trận.
Cũng may mà là Thông Thiên Ma Thể đủ mạnh mẽ, Bạch Nhạc phản ứng cũng nhanh, nên lúc này mới tránh được hơn phân nửa công kích, lăn trên mặt đất một vòng, mặc dù chật vật nhưng cuối cùng không bị vết thương trí mệnh gì.
– Giết, giết tên ma đầu này, cướp lại đồ của chúng ta!
Trong lúc nhất thời tiếng hô giết ngập trời, ban ngày những người này đều bị Bạch Nhạc bắt nạt, bây giờ tìm được cơ hội hoàn thủ, nào có nửa phần khách khí, mọi người đều dồn hết sức lực nhẳm thẳng về phía Bạch Nhạc, tư thế kia, quả thực giống như là có thù không đội trời chung.
Quả thực lần này đã dọa cho Bạch Nhạc hồn bay lên trời rồi!
Cái hoàn cảnh này chuyển cũng quá nhanh đi, Cấm Linh Chi Địa đâu? Không nên đùa người khác như vậy chứ!
– Đừng, dừng tay đi, có việc gì mọi người thương lượng được mà!
Trong nháy mắt Bạch Nhạc bị đánh chạy trối chết, không ngừng kêu thét.
Nhưng thời điểm này, còn ai để ý đến hắn, đáp lại hắn ngoại trừ công kích ra, chính là các loại mắng chửi ác độc.
Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách!
Bạch Nhạc vui quá hóa buồn, nào còn dám ở lâu, trong nháy mắt thi triển lực lượng Thông Thiên Ma Công đến mức tận cùng, chạy về phía xa nhanh như chớp.
Nhưng bản thân Bạch Nhạc cũng bị Cấm Linh Chi Địa ảnh hưởng, lực lượng có thể điều động, cũng chỉ là ba thành mà thôi, muốn bỏ qua những người này nào có dễ dàng như vậy.
Bạch Nhạc một đường kêu la chạy trốn, trong lòng cũng đã đoán được vài phần chân tướng.
Vầng nguyệt quang kia chính là đầu sỏ gây tai họa!
Ban ngày, hoang nguyên là Cấm Linh Chi Địa, nhưng đến tối, theo nguyệt quang bay lên, hiệu quả cấm linh sẽ dần dần biến mất, hiện tại mới chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi, tiếp đó, đêm càng khuya, hiệu quả Cấm Linh Chi Địa sẽ càng yếu, lúc đó mới chính thức là phiền toái.
Tuy ban ngày cướp đoạt rất vui sướng, bây giờ bị người đuổi theo phải chạy trối chết, chính là báo ứng xứng đáng.
Một đêm này, còn dài dằng dặc. ..
Thiên hạ rộn ràng cũng vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo cũng vì lợi mà đi!
Bạch Nhạc bị đuổi theo một hồi, cuối cùng mới phản ứng lại, sở dĩ những người này đồng tâm hiệp lực truy sát mình như vậy, sợ rằng cũng chỉ một nửa tâm tư báo thù rửa hận, mấu chốt nhất là muốn đoạt lại nhẫn trữ vật của bọn hắn.
Phải biết rằng, lúc ban ngày, Bạch Nhạc cướp rất triệt để, toàn bộ tài sản đều bị Bạch Nhạc cướp hết, bây giờ vất vả lắm mới có hi vọng đoạt lại, những người này không liều mạng với hắn mới là lạ.
Bạch Nhạc ý thức được điểm này, nhất thời liền rõ ràng.
Ném tất cả mọi thứ ra ngoài là không có khả năng, trước không nói Bạch Nhạc có đau sót hay không, nếu như thật sự trả lại toàn bộ, những người này cũng vẫn không từ bỏ ý đồ như cũ, dù sao tài sản của Bạch Nhạc cũng rất phong phú, hơn nữa còn có Côn Ngô Kiếm, đủ để những người này tiếp tục truy sát không tha.
Muốn ngăn cản đối phương vây công, biện pháp duy nhất chính là phân hóa!
Bạch Nhạc hơi dùng sức, chiếc vòng trên tay nhất thời bị xé vỡ, một nửa số nhẫn trữ vật bị Bạch Nhạc thu lại, một nửa kia bị Bạch Nhạc cầm ở trong tay, sau đó quăng về phía các phương vị như là thiên nữ tán hoa.
Trong lúc ném ra, Bạch Nhạc vẫn không quên kêu la om sòm:
– Chung huynh, Nhậm huynh, ta đã trả lại giới chỉ của các ngươi, có việc gì chúng ta từ từ thương lượng, nếu không chúng ta dừng tay, ba người chúng ta chia đều số còn lại được không?
Chương 848: Nguyệt Hoa Chi Lực
Một câu nói, cộng với việc ném ra những chiếc nhẫn trữ vật, lập tức khiến cho đội ngũ trước đó tán loạn.
– Mọi người đừng nghe hắn nói bậy, giết hắn, chúng ta đều có thể lấy về đồ vật của mình, còn có thể chia đều bảo vật của hắn!
Lúc này Chung Diễm cao giọng la lên.
– Giết ta? Chung Diễm, ngươi không khỏi đánh giá quá cao mình đi, cho dù đuổi theo một đêm, chưa chắc các ngươi đã có thể đuổi theo ta, nhưng nếu đến trời sáng, hắc hắc!
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, mở miệng uy hiếp nói.
Nếu như nói lúc đầu, người khác không biết vì sao đột nhiên họ khôi phục được một ít linh lực, nhưng bây giờ đuổi theo nửa ngày như thế, cũng đủ đủ để bọn họ suy nghĩ rõ ràng.
Hiện tại liều chết với Yến Bắc Thần không có lời!
Nếu thật sự đuổi đến trời sáng cũng không giết được Yến Bắc Thần, vậy khả năng cục diện sẽ đảo ngược lại, khi đó mới thực sự là muốn khóc cũng không kịp.
Nếu như vậy, chẳng bằng hiện tại thừa dịp hỗn loạn tùy tiện đoạt một chiếc nhẫn trữ vật bỏ chạy, thừa dịp một đêm này, trốn đi thật xa, tốt nhất là rời khỏi mảnh sa mạc hoang vu này, đến lúc đó cũng không cần lo lắng Yến Bắc Thần uy hiếp nữa.
Phải biết rằng, trừ Chung Diễm và Nhậm Bách Đào ra, thực lực các cường giả Tinh Cung Cảnh khác đều không kém nhiều, tài phú trong giới chỉ cũng sẽ không chênh lệch quá nhiều, cướp được một cái coi như hồi vốn, nhiều hơn một cái chính là có lời.
Nếu ai gặp may mắn, cướp được nhẫn trữ vật của Chung Diễm hoặc là Nhậm Bách Đào, vậy thì coi như kiếm bộn.
Dù sao hiện tại cũng loạn như vậy, sẽ không có ai nhận ra.
Vừa nghĩ đến đây, liền có người không nhịn được thoát ly đội ngũ chạy về phía Bạch Nhạc vừa ném ra nhẫn trữ vật.
Loại chuyện như vậy, chỉ sợ không có người mở đầu, chỉ cần có người thứ nhất, lập tức sẽ có người thứ hai, thứ ba!
Trong nháy mắt, đoàn người trước đó còn đồng tâm hiệp lực đuổi theo Bạch Nhạc, nhất thời hỗn loạn.
Bạch Nhạc nhìn thấy tất cả những chuyện này, càng rèn sắt khi còn nóng, tự tay kéo một cái, lại lôi ra hơn nửa túi trữ vật ném loạn khắp nơi.
Đám người Linh Phủ Cảnh kia vốn đã rất do dự, dù sao mọi người cũng đều khôi phục một ít thực lực, dưới loại tình huống này, bọn hắn không dám đi đoạt nhẫn trữ vật của cường giả Tinh Cung Cảnh, một khi đoàn người tản ra, bọn họ càng không dám đuổi theo Yến Bắc Thần.
Bây giờ thì tốt rồi, không ngờ Yến Bắc Thần lại chủ động ném túi trữ vật của bọn hắn ra, vậy thì còn cái gì phải do dự chứ, trong nháy mắt những đệ tử Linh Phủ Cảnh này cũng gia nhập vào đội ngũ cướp đoạt.
Cứ như vậy, dưới tình huống Bạch Nhạc ném ra phân nửa thu hoạch, dĩ nhiên đã hóa giải được tình thế nguy hiểm này.
Chung Diễm và Nhậm Bách Đào thấy vậy, quả thực muốn tức đến thổ huyết.
Ai cũng có thể nhìn ra được, Yến Bắc Thần đang cố ý châm ngòi ly gián, nhưng hết lần này tới lần khác, bọn hắn lại không có bất kỳ biện pháp nào.
Đây chính là nhân tính!
Lòng người đã tản ra, cho dù bọn hắn không cam tâm nữa cũng chỉ có thể mạnh mẽ ngừng truy kích!
Không có người khác hỗ trợ, chỉ dựa vào hai người bọn họ thật đúng là không dám tiếp tục đuổi tiếp, bằng không chỉ sợ chỗ tốt không lấy được, ngược lại sẽ làm Yến Bắc Thần tức giận, bị người ta chém giết.
Nhìn đoàn người vì tranh đoạt một chiếc nhẫn trữ vật, hoặc một cái túi trữ vật mà đánh nhau tàn nhẫn, tâm thần hai người nhất thời hiện lên một loại cảm giác vô lực tự đáy lòng.
– Hô!
Bạch Nhạc liên tục chạy mười mấy dặm, sau khi xác định không có người đuổi theo, rốt cục lúc này mới thở phào một cái.
Tuy phải ném ra hơn phân nửa thu hoạch, nhưng Bạch Nhạc cũng không quá đau lòng, dù sao cũng còn không ít, hơn nữa chớ nhìn hắn la hét hăng say, trên thực tế hắn sớm thu lại nhẫn trữ vật của Chung Diễm và Nhậm Bách Đào, căn bản không có ném ra bên ngoài.
Hơn nữa, lấy loại phương thức này kết thúc, ở một trình độ nào đó cũng có thể giấy lên cừu hận của người khác, chưa chắc đã không phải là một chuyện tốt.
Nhưng vấn đề ở chỗ là, đột nhiên nguyệt dạ xuất hiện, cũng thực sự quá bẫy người đi.
Nếu như không phải hắn nhanh trí, lần này thật sự bị bẫy chết rồi.
Quan trọng nhất là, chỉ có trời mới biết được sau này còn có loại bẫy như vậy nữa hay không, nếu liên tục bị hãm hại như thế mấy lần, đó mới thực sự là khóc không ra nước mắt.
Bạch Nhạc tùy ý ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, không khỏi rơi vào trầm tư.
Bản thân Quảng Hàn Thiên Cung không phải là nơi đơn giản, hơn nữa, Bạch Nhạc cũng không tin vô duyên vô cớ lại xuất hiện loại tình huống này, cũng không thể là vì đùa giỡn người nên mới xuất hiện loại tình huống này?
So với việc đoạt được nhiều hay ít nhẫn trữ vật, đây mới là vấn đề hiện tại Bạch Nhạc quan tâm nhất.
Bạch Nhạc định thần một chút, khẽ nhắm mắt lại, bắt đầu thử tu luyện dưới ánh trăng.
Sau khi thật sự tĩnh tâm xuống, rất nhanh Bạch Nhạc đã phát hiện được chỗ bất phàm của nguyệt quang, dường như có một loại lực lượng lạnh lẽo đang chậm rãi chảy vào bên trong cơ thể, xâm nhập mỗi một tấc da thịt, thậm chí là chảy thẳng vào trong thần hồn.
Thối thể!
Chương 849: Mạnh Mẽ Đột Phá
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã phản ứng kịp, bản thân những ánh trăng này có hiệu quả giúp người thối thể, hơn nữa không có xung đột với bất cứ phương pháp tôi luyện thân thể nào, có thể tự nhiên tăng thực lực lên, thậm chí là đề thăng lực lượng thần hồn.
Nếu như nói ban ngày, Cấm Linh Chi Địa là một loại khảo nghiệm, như vậy nguyệt quang buổi tối, chính là phần thưởng Quảng Hàn Thiên Cung dành cho những người ở lại chỗ này.
Bản thân chuyện này là phần cơ duyên thứ nhất Quảng Hàn Thiên Cung dành cho tất cả mọi người.
Đặc biệt là đối với loại người tu luyện Thông Thiên Ma Thể đến bình cảnh, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không tìm được phương pháp tăng cường như Bạch Nhạc mà nói, càng không khác nào tự nhiên.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, nhất thời gạt bỏ tạp niệm, cứ như vậy khoanh chân ngồi xuống yên lặng vận chuyển Thông Thiên Ma Thể tu luyện.
Trăng lên giữa trời, dường như Nguyệt Hoa Chi Lực nồng nặc cũng theo đó mà sôi trào.
Có lẽ đến chừng nửa đêm, hiệu quả của Cấm Linh Chi Địa triệt để biến mất, cùng lúc đó, Nguyệt Hoa Chi Lực nồng nặc cũng có vẻ rất cuồng bạo, giống như hình thành một cỗ Nguyệt Chi Triều Tịch đáng sợ.
Cho dù là Bạch Nhạc ở dưới loại áp lực này, cũng không khỏi cảm thấy một hồi áp lực thật lớn, cần toàn lực vận hành Thông Thiên Ma Thể mới có thể chống đỡ.
Ban đầu dựa vào bản thân, xương sống và xương sọ đã rất khó tiếp tục rèn luyện, nhưng dưới loại Nguyệt Hoa Chi Lực này trùng kích vào, cũng được rèn luyện vài phần, mặc dù đau đớn, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, tuyệt đối là vui sướng nhiều hơn đau khổ.
Nhưng loại Nguyệt Chi Triều Tịch này cũng chỉ duy trì vẻn vẹn một khắc đồng hồ, là bắt đầu biến mất!
Thế nhưng, cho dù chỉ là một khắc đồng hồ thời gian, đã có đề thăng không nhỏ đối với Bạch Nhạc.
Nếu không phải mượn Nguyệt Hoa Chi Lực ở chỗ này tu luyện, thì trong khoảng thời gian ngắn Thông Thiên Ma Thể của Bạch Nhạc căn bản không có khả năng có bất kỳ tiến bộ nào.
Thời gian chậm rãi trôi qua, lúc Bạch Nhạc mở mắt ra lần nữa, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Khi luồng ánh trăng cuối cùng tiêu tán, hiệu quả Cấm Linh Chi Địa cũng triệt để khôi phục, bây giờ cho dù là Bạch Nhạc, cũng không lấy ra được một tia linh lực.
Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy, trên mặt nhất thời lộ ra một nụ cười rực rỡ.
Lúc trước hắn còn nghĩ có nên nhanh chóng rời khỏi mảnh hoang nguyên này hay không, nhưng hôm nay đã hoàn toàn cắt đứt cái ý niệm này.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, nơi đây chính là thánh địa tu luyện, trước khi hoàn thành thối cốt, hắn sẽ không chịu rời đi.
Nhưng đối với những tu hành giả còn dừng lại ở trên hoang nguyên mà nói, ác mộng lại phủ xuống lần nữa.
Ban ngày, Bạch Nhạc đi lại xung quanh trên hoang nguyên, tìm người đánh cướp, tới buổi tối lại mượn Nguyệt Hoa Chi Lực tu hành, lặp đi lặp lại!
Trong chớp mắt, đã gần nửa tháng trôi qua.
Hơn nữa, theo thời gian đưa đẩy, Bạch Nhạc lập tức phát hiện, mỗi ngày ánh trăng nơi đây so với bên ngoài, đều sẽ xảy ra một ít biến hóa, từ một vòng trăng tròn lúc ban đầu, đã dần dần đầy đặn, bây giờ gần tiếp cận với trình độ đầy tháng.
Hơn nữa, trăng càng tròn, buổi tối Nguyệt Hoa Chi Lực tản ra càng mạnh, trợ giúp đối với Bạch Nhạc cũng càng lớn hơn.
Bạch Nhạc có một loại cảm giác mơ hồ, sợ rằng đêm trăng tròn sẽ còn sinh ra một ít biến hóa mới.
Thế nhưng, trải qua thời gian rèn luyện dài như vậy, Bạch Nhạc cách trình độ thối cốt đại thành cũng chỉ còn một bước ngắn, có thể đêm trăng tròn cũng là cơ hội đột phá tốt nhất của Bạch Nhạc.
Biên giới hoang nguyên, là một mặt hồ trong vắt.
Chung Diễm và Nhậm Bách Đào đã dừng lại nơi đây chừng mấy ngày, nhưng mãi không dám đi về phía trước!
Ban đầu, bọn hắn cho rằng chỉ cần rời khỏi hoang nguyên, là hiệu quả Cấm Linh Chi Địa sẽ biến mấtt, nhưng khi thật sự đi tới nơi này, mới phát hiện, căn bản không phải như vậy, cho dù đã rời khỏi hoang nguyên, bước vào mảnh hồ nước này, thì hiệu quả cấm linh cũng không biến mất.
Hơn nữa khắp nơi hồ nước đóng băng lạnh lẽo, thậm chí có thể trực tiếp đông cứng người!
Ban ngày không có linh lực chống đỡ, căn bản không có cách nào vượt qua cái hồ này, dưới loại băng hàn này, cho dù là người có kỹ năng bơi muốn đi qua cũng không có khả năng.
Tới buổi tối, cái hồ này sẽ phóng ra rất nhiều linh lực, đồng thời ở dưới ánh trăng, hình thành thuỷ triều lên xuống.
Hơn nữa, cho dù buổi tối khôi phục thực lực, cũng không có cách nào phi hành ở trên mặt hồ này, chỉ cần bay đến mặt hồ, sẽ bị không khống chế được trực tiếp ngã vào trong hồ nước, nếu như không thể kịp thời thoát đi, sẽ bị thuỷ triều thôn phệ, chết đuối trong hồ nước.
Mấy ngày nay bọn hắn đã tận mắt thấy mấy tên xui xẻo ôm tâm lý may mắn trực tiếp chết đuối trong nước hồ, hơn nữa ngay cả thi thể cũng chìm vào hồ, không tìm được nửa điểm vết tích.
Nếu như tất cả mọi người đều như vậy thì cũng thôi đi, nhưng hết lần này tới lần khác có một người ngoại lệ là Vân Mộng Chân!
Ban ngày, không ai biết Vân Mộng Chân ở đâu, nhưng mỗi khi đến tối, Vân Mộng Chân sẽ xuất hiện ở trên mặt hồ, giống như một tiên tử nhanh nhẹn rơi trên mặt hồ, nhưng hết lần này tới lần khác lại không chìm vào bên trong, cứ như vậy đạp trên mặt hồ hấp thu Nguyệt Hoa Chi Lực, mặc cho trên hồ nhấc lên thuỷ triều thế nào cũng không thể ảnh hưởng đến nàng chút nào.
Chương 850: Mạnh Mẽ Đột Phá (2)
Tất cả mọi người đều đồng thời bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, Vân Mộng Chân đã thích ứng hoàn cảnh, thậm chí có thể mượn lực lượng trong hồ tu hành, nhưng bọn họ lại không dám vượt qua lôi trì nửa bước, loại so sánh này thực làm người ta có chút uể oải.
Cũng chỉ đến loại thời điểm này, thì những người ngày thường tự xưng là thiên kiêu như bọn hắn, mới có thể cảm nhận được chênh lệch giữa bọn họ và vị Đạo Lăng Thánh Nữ này.
– Trước không cần để ý đến vị thánh nữ này, người chúng ta phải đối phó vẫn là Yến Bắc Thần!
Nhậm Bách Đào lắc đầu, trầm giọng nói:
– Hắn không có khả năng một mực ở trên hoang nguyên, chỉ cần phong tỏa tốt nơi đây, nhất định có thể bắt được hắn!
Chung Diễm gật đầu, chậm rãi nói :
– Tốt nhất là lựa chọn thời gian buổi tối, đến lúc đó động thủ, nhất định thánh nữ sẽ chú ý tới, dù hắn có bản lĩnh lớn đến cỡ nào, cũng không thoát được thánh nữ truy sát!
Đối với bọn hắn mà nói, đồ vật bị cướp cũng chỉ là việc nhỏ, chỉ cần có thể đánh chết Yến Bắc Thần, tự nhiên tất cả tổn thất đều có thể bù lại.
Về phần Nguyệt Hoa Chi Lực mỗi lúc trời tối, mặc dù cũng có một chút trợ giúp đối với bọn hắn tu hành, nhưng bọn họ vốn không phải là thể tu, nên trợ giúp cũng không tính là quá lớn.
Bây giờ có rất nhiều người muốn giết Yến Bắc Thần, chỉ cần một cơ hội thích hợp để ra tay!
Mặc dù mảnh Cấm Linh Chi Địa này cho Yến Bắc Thần rất nhiều ưu thế, nhưng cũng chôn xuống tai hoạ ngầm thật lớn.
Bóng đêm phủ xuống!
Vầng trăng đầy tháng kia vừa mới xuất hiện, Bạch Nhạc đã phát hiện Nguyệt Hoa Chi Lực mạnh hơn ngày thường gấp mấy lần, thậm chí còn không đợi trăng lên giữa trời, cũng đã đạt đến cấp độ đủ để trùng kích Thối Cốt viên mãn!
Lần này Bạch Nhạc chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, ngay từ đầu đã lấy ra rất nhiều linh dược thối thể, trực tiếp nuốt vào, trùng kích cảnh giới Thối Cốt đại thành.
Oanh!
Trong nháy mắt Thông Thiên Ma Thể được vận chuyển lần nữa, dược tính và Nguyệt Hoa Chi Lực khủng bố dung hợp cùng một chỗ, giống như có một cỗ lực lượng kinh khủng chợt nổ tung trong cơ thể Bạch Nhạc.
Mặc dù Bạch Nhạc vô cùng mạnh mẽ, thì giờ khắc này ý thức cũng không khỏi có chút mơ hồ.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây mới là thời điểm hắn suy yếu nhất, giả sử lúc này có người ở gần đây, cho dù chỉ là một Linh Phủ Cảnh, cũng có khả năng giết chết hắn!
Cũng may, mấy ngày qua, Bạch Nhạc đã khiến những người khác đủ thảm, xung quanh căn bản không có bất luận kẻ nào dám tới gần.
Dưới tình huống tu vi chưa đủ, mạnh mẽ trùng kích Thối Cốt Cảnh viên mãn, đã tràn ngập rất nhiều nguy hiểm, sơ sẩy một cái sẽ bạo thể mà chết.
Dưới tình huống bình thường, chưa chắc Bạch Nhạc đã dám chọn phương thức mạo hiểm như vậy mạnh mẽ đột phá.
Nhưng hôm nay ở trong Quảng Hàn Thiên Cung, Bạch Nhạc càng hiểu rõ nguy hiểm mà bản thân phải đối mặt hơn bất luận kẻ nào, nếu muốn sống hắn nhất định phải lợi dụng tất cả cơ hội, tận khả năng tăng thực lực lên.
Từ lúc hắn quyết tâm đánh cướp những người này, đã không có khả năng hòa hợp nữa, chỉ có sở hữu thực lực cường đại hơn, hắn mới có thể làm được một đường nghiền ép, mạnh mẽ đánh ra một con đường sống.
– Răng rắc!
Một tiếng răng rắc vang lên, cột sống trên người Bạch Nhạc đứt gãy, thậm chí vỡ thành vô số mảnh vụn, trong nháy mắt trên lưng xuất hiện hơn mười vết nứt, đầu khớp xương vỡ vụn đâm thủng làn da nhìn có vẻ vô cùng dữ tợn!
Lúc này Bạch Nhạc, tựa như một quái vật máu me khắp người, nhưng mà bất kể có bao nhiêu đau khổ, Bạch Nhạc cũng đứng thẳng thân thể, cắn chặt răng, thậm chí không hừ ra một tiếng.
Trên đời này, thành công chưa từng có ngẫu nhiên.
Muốn có được nhiều, nhất định phải trả giá đắt!
Nếu như ngươi không bỏ ra cái gì, cũng không phải là ngươi có nhiều may mắn, mà là có người gánh chịu phần áp lực này giúp ngươi.
Ngươi ước ao được làm những người ngậm chìa vàng sinh ra, dường như bọn hắn không cần làm cái gì, cũng có thể có được những thứ mà ngươi phấn đấu đến chết cũng chưa chắc đạt được.
Nhưng đó là bởi vì phụ mẫu bọn hắn, đã sớm trả giá đắt giúp bọn hắn.
Người phàm còn như vậy, thì tu hành giả càng không cần nói tới.
Bất kể ngươi có thiên phú tốt như nào, muốn trở thành một cường giả, thì cũng phải trả giá và nỗ lực hơn gấp nhiều lần so với người thường.
Người khác hâm mộ Thông Thiên Ma Thể của Bạch Nhạc cường đại, nhưng trên thực tế, cho dù truyền Thông Thiên Ma Thể cho bọn hắn, chưa chắc bọn hắn đã có thể thừa nhận đau đớn như này.
Tu hành vốn là sự tình rất khổ.
Cùng lúc cốt tủy vỡ vụn, Nguyệt Hoa Chi Lực trên không trung cũng thuận thế trành vào trong vết thương của Bạch Nhạc, dùng Nguyệt Hoa Chi Lực nhàn nhạt chữa lành tất cả thương tích.
Cộng thêm linh dược Bạch Nhạc đã ăn vào trước đó, thì vỡ vụn cũng chính là một lần trọng sinh.
Tốn không đến một canh giờ, cột sống mới của Bạch Nhạc đã hoàn thành rèn luyện, dưới ánh trăng, gần như hoàn thành một lần trọng sinh xương cốt.
Thế nhưng, đối với Bạch Nhạc mà nói, nguy hiểm còn chưa kết thúc, mà là mới chỉ vừa bắt đầu!
So với cột sống, xương sọ mới là bộ phận nguy hiểm nhất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










