- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 84 : Trở lại Đông Hải (c831-c840)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 84 : Trở lại Đông Hải (c831-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Trở lại Đông Hải
Bạch Nhạc trà trộn ở trong đám người này, không có lộ ra chút chói mắt nào, ngay cả một số người rất quen thuộc với Bạch Nhạc có lẽ cũng không thể phân biệt được ai là hắn trong đám người này.
Theo sự tăng lên của thần hồn, hiệu quả của Thiên Cơ Biến cũng ngày càng tăng, bây giờ ngay cả Tinh Hải Lão Tổ cũng sẽ không phát hiện được dị thường.
Người thanh niên bên cạnh chạm vào cánh tay Bạch Nhạc, nói nhỏ:
– Vân huynh, nhìn thấy không? Người của Quỷ Diễm Tông cũng tới, người ở giữa bọn họ chính là Thiếu tông Chung Diễm.
Lần này náo nhiệt quá chừng!!!
Thanh niên này là một Ma Tu rất thú vị mà Bạch Nhạc gặp được mấy ngày nay, tên là Trần Minh Dương, tu vi không cao, chỉ ở giai đoạn Linh Phủ trung kỳ, nhưng lại vô cùng nhiều chuyện, chuyện của các tông môn lớn nhỏ ở khắp cả Duyễn Châu này đều biết rất rõ, tự xưng là Bách Sự Thông.
Còn việc gọi Bạch Nhạc là Vân huynh, là do Bạch Nhạc thuận miệng đặt cho mình một cái tên là Vân Nhạc.
Những người quen thuộc với Bạch Nhạc, hoặc đã đoán được thân phận của hắn dĩ nhiên sẽ rất dễ sinh ra liên tưởng, nhưng đối với những người xa lạ, từ cái tên này mà có thể nghĩ ra quá nhiều thì thực sự có chút hão huyền.
Theo tầm mắt của Trần Minh Dương, Bạch Nhạc thoáng nhìn thấy Thiếu tông của Quỷ Diễm Tông, hắn ta mặc một bộ y phục màu trắng xanh đan xen hoa phục, bên hông thắt một thanh kiếm, trên mặt luôn có vẻ tươi cười, cả người lộ ra một loại tà khí, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy chán ghét.
Quan trọng nhất là Chung Diễm này cũng có thực lực của Tinh Cung Cảnh, chỉ cần nhìn thoáng qua là Bạch Nhạc đã có thể cảm nhận được thực lực của đối phương, e là những Tinh Cung Cảnh bình thường không thể sánh được.
Bạch Nhạc ở trong đám người thản nhiên hỏi, không lo bị chú ý:
– Chung Diễm này rất lợi hại à?
– Rất lợi hại đấy!
Trần Minh Dương gật gù, đắc ý giải thích:
– Mặc dù thế lực của Quỷ Diễm Tông không bằng Bạch Cốt Thần Giáo, nhưng đó chỉ là do Quỷ Diễm Tông không có cường giả Tinh Hải Cảnh mà thôi, Chung Diễm này từ nhỏ đã được ca tụng là thiên tài, được nói là người có khả năng bước vào Tinh Hải Cảnh nhất của Quỷ Diễm Tông.
– Hơn nữa, Chung Diễm đã sớm bước vào giai đoạn trung kỳ của Tinh Cung Cảnh.
Chỉ là do Quỷ Diễm Tông có danh tiếng rất xấu, lại ít khi lộ diện, nên danh tiếng của hắn ta mới không hiển hách.
Thực tế nếu thực sự ra tay, ngay cả Mâu Kình Thần cũng chưa chắc dám nói mình sẽ thắng.
Nhắc đến Mâu Kình Thần, Trần Minh Dương lắc đầu, có chút thổn thức:
– Thật đáng tiếc, ta vẫn luôn mong chờ Mâu Kình Thần và Chung Diễm sẽ đấu với nhau một trận, nhưng không ngờ Mâu Kình Thần cứ thế bị giết chết rồi… Chà chà!!!
Bạch Nhạc không quan tâm đến những câu chuyện về Chung Diễm, nhưng Chung Diễm đã thu hút sự chú ý của Bạch Nhạc, lần này khi Quảng Hàn Thiên Cung được mở ra, Chung Diễm này có thể là một trong những đối thủ khó nhằn nhất của hắn.
– Nhiều cao thủ chạy đến Đông Hải như vậy, lần này, khi Quảng Hàn Thiên Cung được mở ra ắt sẽ là một cuộc chiến bi thảm, không biết có bao nhiêu người sẽ đạt được điều họ muốn.
Bạch Nhạc lắc đầu, nói:
– Ai thèm quan tâm chứ?
Trần Minh Dương không để ý, nói tiếp:
– Cơ duyên bày ra trước mặt như vậy, ngay cả loại người nhỏ bé như ta và huynh còn bị thu hút, chớ đừng nói đến những thiên tài chân chính kia, cho dù có chết trong đó, ta cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.
Bạch Nhạc cười ha ha một tiếng, gật đầu phụ họa:
– Trần huynh nói rất đúng!!!
– Nói mới nhớ, thật ra lần này, người mà ta muốn gặp nhất, ngoài Đạo Lăng Thánh Nữ thì chính là tên truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần kia.
Trần Minh Dương cười xong lại nói:
– Mâu Kình Thần là một thiên tài, thế nhưng muốn giết liền giết, hơn nữa còn chặt đứt Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao… Chậc chậc chậc, loại người tàn nhẫn như vậy thực sự rất tuyệt vời!!!
Bạch Nhạc khẽ cười một cái, xem thường đáp:
– Chỉ là một cái lỗ mũi một cái miệng thôi, có gì đặc biệt hơn người?!
– Vân huynh, ta phát hiện huynh còn lạc quan hơn ta nữa.
Trần Minh Dương bật cười, tiếp lời:
– Tuy nhiên, lần này ta không nghĩ Yến Bắc Thần sẽ dám đến.
Cho dù không có Tinh Hải Lão Tổ ra tay, nhưng lại có Đạo Lăng Thánh Nữ ở đó, nếu hắn dám xuất hiện cũng không chiếm được chỗ tốt nào.
Nói đến đây, Bạch Nhạc không khỏi im lặng một hồi.
Thật ra lần này tới Đông Hải, đây là điều mà hắn lo lắng nhất.
Đối mặt với người khác, dù có nguy hiểm đến mấy Bạch Nhạc cũng không quan tâm, nhưng khi đối mặt với Vân Mộng Chân… Nếu kiếm của Vân Mộng Chân thực sự chém tới, hắn phải làm sao đây
Bạch Nhạc im lặng một lát, rồi tự nói với mình:
– Cái gì nên đối mặt thì cuối cùng vẫn là phải đối mặt.
Mấy ngày sau, Bạch Nhạc lần lượt gặp rất nhiều người quen.
Mới rời khỏi Đông Hải không bao lâu, đệ tử các môn phái lại tụ họp trở về, thậm chí còn có một số trưởng lão Tinh Cung Cảnh cũng theo đó mà đến, họ muốn đến đây kiếm một chén canh.
Những người này cũng không hoàn toàn vì báo vật và truyền thừa của Quảng Hàn Thiên Cung mà tới đây, đối với bọn họ mà nói, vốn dĩ không có ý muốn đi tranh đoạt báo vật hay truyền thừa gì đó, chỉ cần có thể tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung dù là ở phía ngoài thì cũng có thể lấy được một ít chỗ tốt.
Chương 832: Ba người thú vị
Ngoại trừ những người bên ngoài, Bạch Nhạc cũng đã thấy được người của Linh Tê Kiếm Tông.
Đều là Huyền cấp tông môn, đối mặt với loại cơ duyên này, Linh Tê Kiếm Tông tự nhiên sẽ không bỏ qua, nhưng sau khi Bạch Nhạc rời đi, lai lịch của Linh Tê Kiếm Tông quả thực kém hơn một chút, lần này đi tổng cộng chỉ có năm người.
Khổng Từ là người dẫn đội, hiện tại Khổng Từ cũng đã thành công bước vào Tinh Cung Cảnh, mặc dù còn lâu mới có thể so sánh với thiên tài như Mâu Kình Thần hay là Nhậm Bách Đào, nhưng có Tinh Cung Cảnh làm chỗ dựa nên cũng không tính là quá yếu.
Trong trường hợp này, Bạch Nhạc đương nhiên sẽ không đi chào hỏi bọn họ, coi như là không nhìn thấy.
Ngay sau đó, hầu như tất cả các thuyền xung quanh Đông Hải đều được đưa qua.
Rốt cuộc lần này đi tới Đông Hải không phải để tham gia khảo hạch Tông môn, Đông Hải cũng sẽ không phái thuyền lớn tới đón, nếu người của các môn phái muốn ra ngoài biển tìm Quảng Hàn Thiên Cung, họ chỉ có thể trực tiếp tìm thuyền để giải quyết vấn đề.
Kết quả là khu vực xung quanh Đông Hải trở nên vô cùng sôi động, xuất hiện vô số tàu thuyền lớn nhỏ.
Đám người Bạch Nhạc chỉ là những tán tu không có lai lịch, đương nhiên chỉ có thể ở trên một chiếc thuyền nhỏ, ngoài Bạch Nhạc và Trần Minh Dương ra, còn có một ít tán tu cũng chen chúc trên chiếc thuyền này, mấy người này tu vi không tính là cao, nhưng trong đó lại có một nữ nhân có vài phần tư sắc, thỉnh thoảng sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Nữ nhân độc thân xinh đẹp có vẻ không được mạnh mẽ cho lắm, nên việc bị người khác ngấp nghé là điều khó tránh khỏi.
Chỉ là Bạch Nhạc không giống như những người khác, hắn có thể dễ dàng ngửi thấy một luồng khí tức nguy hiểm từ nữ nhân kia, tuy rằng thực lực của nữ nhân này chỉ ở Linh Phủ hậu kỳ, nhưng rõ ràng trên tay nàng ta đã có hơn một sinh mạng, bề ngoài được che giấu bởi sự yếu đuối.
Nhưng bên trong chính là một trái tim vô cùng tàn nhẫn.
Bạch Nhạc lắc đầu, không nhắc nhở người khác, hắn ung dung ngồi trên thuyền ra khơi, ngược lại có vẻ vô cùng thoải mái.
Trần Minh Dương nghiêng người về phía Bạch Nhạc, lấy ra một bình rượu từ trong túi trữ vật, đưa cho Bạch Nhạc, hỏi:
– Vân huynh đệ, huynh có muốn một bình rượu không?
– Chèo thuyền du ngoạn trên biển nên có rượu ngon làm bạn mới phải.
Bạch Nhạc bật cười, nhưng cũng không từ chối, hắn đưa tay nhận lấy bình rượu.
Trần Minh Dương lại lấy ra thêm một bình rượu, rồi cụng vào bình rượu của Bạch Nhạc, trêu ghẹo:
– Vân huynh đệ, không nhìn ra huynh còn có thể ngâm thơ không đứng đắn đấy!!!
Bạch Nhạc cười khẽ, hắn uống một ngụm rượu, thản nhiên đáp:
– Thơ cợt nhả là rượu dở, nhưng cũng hợp.
Trần Minh Dương bất mãn, ngay lập tức phản bác:
– Cái gì?! Thơ của huynh là thơ không đứng đắn, còn rượu của ta là độc môn bí chế ủ lâu năm mới ra thành rượu ngon, làm sao có thể là rượu dở?
Bạch Nhạc bật cười, lắc đầu nói:
– Rượu của huynh nếu không có pha thêm nước, ta sẽ coi như là rượu ngon.
– …
Trần Minh Dương nghe thấy lời của Bạch Nhạc thì lập tức líu lưỡi:
– Không nhìn ra, huynh ngay cả chuyện trộn nước vào rượu cũng biết, ta nói huynh nghe, ta, Bách Sự Thông đã tung hoành giang hồ nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên bị người ta nhận ra đấy.
Bạch Nhạc lắc đầu, không nói gì.
Bản thân Trần Minh Dương là một tán tu, mặc dù danh xưng là Bách Sự Thông, nhưng trên thực tế, hầu hết những người mà hắn tiếp xúc đều là những nhân vật nhỏ, làm sao những người đó có thể phân biệt được rượu ngon hay dở được?!
Khi đặt chân vào con đường tu luyện, từ lâu họ không còn quan tâm đến những chuyện vặt vãnh nữa.
Nhưng Bạch Nhạc thì khác, khi còn bé là người được sủng ái nhất trong Bạch gia, tuy rằng chịu khổ mấy năm trong Linh Tê Kiếm Tông, nhưng khi rời đi thì hắn lại có một bộ dáng khác.
Dù là ở Thất Tinh Tông trở về, những người mà Bạch Nhạc tiếp xúc đều là những thiên tài kiệt xuất, những người này làm sao có thể làm loại chuyện như pha nước vào rượu.
– Này, Bách Sự Thông, lấy rượu ra chia cho chúng ta đi, hai người các ngươi có thể uống rượu thì không thể để mọi người ngồi nhìn được nhỉ?
Nhìn Bạch Nhạc và Trần Minh Dương uống rượu, những người khác không khỏi có chút ghen tị, ngay lập tức liền có người nhảy ra, mở miệng đòi hỏi.
– Uống cũng vui mà!!!
Trần Minh Dương xoay người nở nụ cười, nói:
– Ta thì chuyện nào cũng có quy tắc, làm gì có chuyện tốt như thế, ta chỉ có đủ rượu để ta uống thôi.
– Bách Sự Thông, lấy hết rượu ra đi, bộ chúng ta mua không nổi à?
– Vậy coi như xin lỗi!
Trần Minh Dương chắp tay, gật gù đắc ý:
– Ta nào có nhiều rượu như vậy, nếu cho các ngươi, khi gặp lại người xưa có chuyện để nói, ta lại không có rượu thì thật là không hay.
Mắt thấy nói chuyện nãy giờ đều vô nghĩa, lập tức có người lên tiếng uy hiếp:
– Bách Sự Thông, ngươi đừng có gây sự, nơi này biển rộng mênh mông như vậy, ném ngươi xuống dưới thì sẽ không có ai vớt xác ngươi được đâu.
Chương 833: Ba người thú vị (2)
Trần Minh Dương khẽ nheo mắt, lập tức chế nhạo:
– Ta, Bách Sự Thông, lăn lộn ở Duyễn Châu nhiều năm như vậy, các ngươi có nghe nói ta bị uy hiếp bao giờ chưa? Muốn uống rượu của ta thì phải tuân theo quy tắc của ta, nếu như bị ngươi uy hiếp dễ dàng đến như vậy, e là ta đã sớm chết cả trăm lần rồi.
Nghe đến đây, Bạch Nhạc có chút kinh ngạc.
Trước giờ chỉ nghe Trần Minh Dương khoe khoang, chứ thật ra Bạch Nhạc cũng không biết nhiều về Trần Minh Dương, nhưng bây giờ, xét về sự khí phách và độ tự tin này, xem ra thanh niên này còn lâu mới đơn giản như vẻ ngoài của hắn.
Tên kia còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị những người xung quanh kéo lại.
Tên kia nheo mắt, tiếp tục nói:
– Bách Sự Thông, chúng ta có mỹ nữ, thế nào, ta đổi nữ nhân này lấy rượu của ngươi được không?
Vừa nói, tên kia vừa đưa tay chỉ về phía nữ nhân bên cạnh.
Câu nói đột ngột này khiến mọi người sững sờ, sau đó mọi người đều bật cười.
Nữ tử đang nhắm mắt dưỡng thần chậm rãi mở mắt ra, nàng ta nhìn ngón tay trước mặt, lạnh lùng nói:
– Bỏ ngón tay của ngươi xuống đi!
– Ái chà, tính khí cũng kiêu căng phết, không biết sau khi bị lột sạch, ngươi còn có khí phách như vậy nữa hay không?
Sau khi cười mắng, tên nam nhân lập tức vươn tay túm lấy nữ tử.
Gần như cùng lúc đó, một luồng kiếm quang lóe lên, rất nhiều người còn không biết chuyện gì đang xảy ra, tay của tên kia đã bị chặt đứt, máu tươi phun ra, khắp nơi trên thuyền đều là máu, tên kia hét lên một tiếng rồi trực tiếp ngã xuống thuyền.
Quá nhanh!
Ánh kiếm lóe lên đó khiến Bạch Nhạc nhíu mày.
Mặc dù trước đó hắn đã đoán được đối phương không hề yếu, lại còn tàn nhẫn, nhưng khi chứng kiến một kiếm nhanh như vậy vẫn khiến Bạch Nhạc kinh ngạc.
Nhìn bề ngoài, một kiếm này có mấy phần giống với Ngu Kiếm, nhưng nếu để ý, sẽ thấy nó hoàn toàn khác với Ngu Kiếm, mà là một loại kiếm thuật cực kì cao siêu.
Biến cố đột ngột này thực sự khiến nhiều người kinh hãi.
Bây giờ trên thuyền ngoại trừ Bạch Nhạc và Trần Minh Dương, không ai dám nói mình có thể chặn được một kiếm như vậy.
Vốn tưởng là mỹ nữ yếu ớt có thể tùy ý bắt nạt, nhưng trong nháy mắt, nàng ta đã biến thành nữ ma đầu giết người không chớp mắt.
Nhìn thấy một kiếm này, ánh mắt Trần Minh Dương bỗng sáng lên, hắn ta thuận tay cầm lấy một bình rượu khác đưa qua:
– Vị mỹ nữ này, không biết xưng hô như thế nào, cùng nhau uống một chén rượu được không?
– Cút!
Nữ tử lạnh lùng phun ra chữ này, sau đó lập tức nhắm mắt lại lần nữa.
Đụng một cái đinh như vậy, Trần Minh Dương cũng không cảm thấy tức giận, nói tiếp:
– Đi ra bên ngoài sẽ có thêm nhiều bằng hữu tốt, nếu cô nương không muốn nói, ta đương nhiên sẽ không ép buộc, bình rượu này đưa cho cô nương xem như là quà gặp mặt.
Nhìn Trần Minh Dương thế này, Bạch Nhạc đột nhiên nghĩ đến Dương Bằng, hai người này quả thực là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, nếu hai người họ gặp nhau, chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếng nói chung.
Nhìn về phía nữ tử lạnh lùng, ai đó chợt nhớ ra điều gì, liền hét lớn:
– Nữ La Sát! Ngươi là La Sát Ẩn Tâm!
Bạch Nhạc còn chưa có phản ứng gì, ánh mắt Trần Minh Dương đột nhiên sáng lên:
– Thảo nào, chẳng trách, đáng lẽ ta phải nghĩ tới sớm hơn, một kiếm nhanh như vậy cũng chỉ có La Sát Ẩn Tâm mới làm được.
Thân phận bị bại lộ, Ẩn Tâm mở to mắt liếc nhìn mọi người:
– Nếu đã nhận ra thân phận của ta, các ngươi chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tự mình nhảy khỏi thuyền, hoặc là… trở thành một cái xác và bị ta ném xuống.
– …
Im lặng một lúc, đám người chung quanh đột nhiên nhảy hết xuống biển, tựa hồ sợ chậm một bước thì sẽ chọc giận nữ sát tinh này.
Chỉ có Bạch Nhạc và Trần Minh Dương là bất động.
Ánh mắt nàng từ từ đảo qua, Ẩn Tâm lạnh lùng nói:
– Cút!
Trần Minh Dương sờ sờ mũi, giải thích:
– Ẩn Tâm, ngươi làm như vậy thì coi sao được! Ít nhất vừa rồi ta đã nói chuyện giúp ngươi, phải không?
– Coong!
Trong khoảnh khắc, kiếm trong tay Ẩn Tâm đột nhiên tuốt ra khỏi vỏ, mờ ảo xuất hiện một vệt kiếm quang sáng ngời như tuyết.
Mí mắt của hắn ta nhảy lên, lần này ngay cả Trần Minh Dương cũng không dám nói chuyện nữa, lập tức bịch một cái nhảy xuống biển, nhưng một tay vẫn bám ở mạn thuyền, cẩn thận quan sát phản ứng của đối phương.
Giờ phút này, chỉ có Bạch Nhạc vẫn đang tự mình uống rượu, cho dù là đuổi người khác xuống thuyền hay là dọa Trần Minh Dương nhảy xuống thuyền, xem ra cũng không liên quan gì đến Bạch Nhạc.
Ẩn Tâm nhìn Bạch Nhạc chăm chú, thật không ngờ, nàng ta lại không nói nữa mà thu kiếm lại.
Bàn tay Trần Minh Dương bám trên mạn thuyền, bất mãn nói:
– Này, không công bằng! Ẩn Tâm, ngươi không thể đối xử khác biệt với hắn bởi vì trông hắn giống tiểu bạch kiểm được!!!
Trần Minh Dương vừa nói vừa muốn leo lên thuyền lần nữa, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Ẩn Tâm, chỉ một cái liếc mắt đã khiến Trần Minh Dương xua tan ý định leo lên lần nữa.
– Này, nói chuyện với ta đi! Ngươi đừng đối xử khác biệt với hắn ta!
Chương 834: Ba người thú vị (3)
Trần Minh Dương tiếp tục nói nhảm với chính mình, Ẩn Tâm dường như cuối cùng cũng không kiên nhẫn, lúc này nàng ta mới khẽ nói:
– Ta đánh không lại hắn, vì vậy chỉ có thể để hắn ngồi đó.
– …
Trần Minh Dương nghe rồi liền trợn tròn mắt.
Hắn ta đã nghĩ ra rất nhiều lý do, nhưng đây là điều duy nhất hắn ta không nghĩ đến.
Phải biết mặc dù La Sát Ẩn Tâm chưa bước chân vào Tinh Cung Cảnh, nhưng bản thân đã trở thành sát thủ lợi hại nhất, thậm chí còn có chiến tích vượt cấp giết chết cường giả Tinh Cung Cảnh, nên mới có thể nói có một câu đã dọa cho người khác nhao nhao nhảy xuống biển.
Nhưng chẳng phải Vân Nhạc đang ở giai đoạn trung kỳ của Linh Phủ Cảnh sao? Trần Minh Dương tuy rằng có thể nhìn ra đối phương có chút khác biệt, nhưng cũng không ngoa đến mức không cần ra tay lại có thể để cho Ẩn Tâm tự nhận bản thân đánh không lại chứ?
Bạch Nhạc uống một hớp rượu, ánh mắt rơi vào trên người Ẩn Tâm, tò mò hỏi:
– Ngươi biết ta là ai sao?
Ngoài dự liệu của hắn, Ẩn Tâm nói thẳng:
– Ta không biết, nhưng ta có thể thấy được ngươi dùng huyễn thuật che đậy khuôn mặt và hơi thở.
Một câu này đột nhiên làm Bạch Nhạc sửng sốt.
Từ lúc học được Thiên Cơ Biến cho đến nay, Bạch Nhạc luôn sử dụng cái này để chuyển đổi thân phận giữa Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc, bây giờ khi bước chân vào Tinh Cung Cảnh, thần hồn của hắn đã được cải thiện rất nhiều, hắn tự hỏi cho dù là Tinh Hải Lão Tổ cũng chưa chắc có thể nhìn ra, thế nhưng lại bị Ẩn Tâm này trong nháy mắt nhìn thấu, Bạch Nhạc làm sao có thể không kinh ngạc.
Dường như đoán được suy nghĩ của Bạch Nhạc, Ẩn Tâm lại giải thích:
– Ta là sát thủ nên dĩ nhiên có thể cảm nhận được một số chi tiết mà người thường không thể phát hiện ra, nhưng nó không liên quan gì đến huyễn thuật của ngươi.
Bạch Nhạc khẽ vuốt cằm, có thể coi như là đồng ý chuyện này, khẽ hỏi:
– Cho nên, ngươi tới đây không phải vì Quảng Hàn Thiên Cung, mà là vì giết người?
– Đúng.
Ẩn Tâm trực tiếp thừa nhận, không hề che giấu.
– Giết ai?
Ẩn Tâm khép hờ mắt, thờ ơ đáp:
– Không thể trả lời.
Bạch Nhạc có thể cảm giác được đối phương thật sự không biết thân phận của mình, tuy nàng ta biết đánh không lại mình, nhưng cũng không sợ, không liên quan gì đến thực lực, chỉ liên quan đến tâm cảnh mà thôi.
Nói cách khác… đối phương không quan tâm đến sống chết một chút nào.
Chỉ khi buông bỏ sinh tử mới có thể kiểm soát sinh tử của người khác.
Một kẻ sát thủ như vậy, rất thú vị!
Còn có Trần Minh Dương dù đã nhảy xuống biển nhưng vẫn bám vào mạn thuyền không chịu buông, Ẩn Tâm cũng không có ý định cưỡng chế Trần Minh Dương rời đi.
Tuy rằng hắn ta nhìn như đang rất sợ hãi, nhưng thật ra Bạch Nhạc có thể cảm giác được hắn ta không có e ngại Ẩn Tâm chút nào, ít nhất là có lòng tin bảo mệnh.
Chỉ là một chiếc thuyền nhỏ, nhưng ba con người trên đó đều mang tâm tư khác nhau, cũng đều là những người không đơn giản, chuyến đi biển này… xem ra có chút thú vị!
Nghèo còn gặp cái eo, thuyền chậm còn gặp ngược gió!
Hiện tại cảm giác của Trần Minh Dương chính là như vậy, bị đuổi xuống biển, bấu vào mép thuyền đã đủ thảm rồi, lúc này mới đi được không bao lâu, lại gặp phải bão tố.
Những con thuyền lớn kia không sao cả, mặc dù có sóng gió nhưng không ảnh hưởng quá lớn, còn với những con thuyền nhỏ này, một cơn sóng qua đây, thân thuyền liền nhấp nhô theo đợt sóng, nếu như sóng gió quá lớn, thậm chí có thể sẽ lật úp.
Không vào Tinh Cung, không thể lăng không phi hành, ở trên biển vẫn sẽ có nguy hiểm trí mạng như cũ.
Bạch Nhạc không cần để ý, nhưng đối với Trần Minh Dương và Ẩn Tâm mà nói, khả năng là nguy cơ thật sự.
Mặc dù lúc này sóng gió do bão tố mang đến, còn chưa đạt tới tình trạng lật tung thuyền, nhưng đáng buồn chính là, Trần Minh Dương vẫn bị ngâm trong nước biển, vì bám vào mép thuyền nên thỉnh thoảng hắn bị nhấn chìm một cái, quả thực cực kỳ đáng thương.
Trần Minh Dương kêu gào ầm ĩ ở trong biển, nhưng hai người trên thuyền lại không nghe được cái gì, một người ngồi tựa ở trên thuyền uống rượu, một người thì ngay cả con mắt cũng chưa từng mở ra.
Oanh!
Đột nhiên trong bão táp, vang lên một tiếng động thật lớn, một đạo kiếm quang sáng như tuyết, nhanh như sấm sét xé rách mưa gió!
Trong nháy mắt, ba người liền bị thu hút tới.
Ở bên ngoài mấy trăm mét, có một chiếc thuyền lớn, giờ khắc này trên mạn thuyền, có một một bóng người, ngang nhiên cầm kiếm chém về phía thuyền lớn, dưới một kiếm này, đột nhiên thuyền lớn bị chém ra một khe hở khủng bố, các khoang nhỏ trên tàu bị nước vào, nhất thời làm cho cả thuyền lớn hỗn loạn tưng bừng.
Phải biết, trên thuyền lớn như vậy sẽ có không ít người, một khi thuyền thật sự bị chìm, hậu quả mang tới đơn giản là tai họa!
– Chung Diễm, chúng ta và Quỷ Diễm Tông ngươi không thù không oán, đột nhiên ngươi ra tay độc ác là đạo lý gì?
Trong khi nói chuyện, có hai lão giả trên thuyền bay ra, nổi giận đùng đùng mắng đối phương.
– Không thù không oán?
Chung Diễm cười lạnh một tiếng, lành nhạt nói:
– Tại sao lúc các ngươi ở Đông Hải Tiên Đảo đuổi giết đệ tử Quỷ Diễm Tông ta, không nói không thù không oán?
Chương 835: Đánh Cướp Trong Bão Táp
– Đó đã là chuyện quá khứ, Chung Diễm, mọi người chúng ta đều vì Quảng Hàn Thiên Cung mà đến, bây giờ đến cái bóng cũng chưa thấy được, lại tự mình đánh mình, chẳng phải thành trò cười sao.
Lão giả kia trầm giọng khuyên giải.
– Quảng Hàn Thiên Cung cái gì, còn không biết nó có thật hay không! Trước tiên giao mười vạn linh thạch ra đây, nếu như không đủ, thiếu một vạn ta sẽ chém một kiếm, các ngươi tự nhìn mà làm!
Chung Diễm dùng kiếm chỉ phía xa, khinh thường mở miệng nói.
– Chuyện làm ăn đánh cướp này không tồi!
Trần Minh Dương nhìn cảnh tượng này, ghé vào mạn thuyền, có chút hưng phấn mở miệng nói.
Ai cũng biết, Chung Diễm đang nhân lúc cháy nhà đi hôi của, lý do gì cũng chỉ là lấy cớ, mục đích cuối cùng chính là cướp sạch tài phú của những người này.
Nếu như dưới tình huống bình thường, một mình Chung Diễm thật sự không có biện pháp gì ép đối phương.
Nhưng khổ nỗi hôm nay lại ở trên Đông Hải, hơn nữa, còn đúng lúc gặp phải bão tố, chuyện này quá có lợi cho hắn.
Bạch Nhạc nhìn Chung Diễm, khóe miệng cũng không khỏi hiện lên nụ cười.
Trước đó đã cảm thấy gia hỏa này rất tà khí, bây giờ xem ra, quả nhiên là có tà.
Mặc dù một kiếm vừa rồi nhìn như hung ác, nhưng trên thực tế, Chung Diễm ra tay vẫn có đúng mực, tuy có ảnh hưởng, thế nhưng chỉ cần toàn lực cứu giúp, vẫn có thể giữ được thuyền lớn, nói cách khác, từ lúc vừa mới bắt đầu, mục đích của hắn không phải là giết người, mà là mượn cơ hội này cướp đoạt linh thạch.
Mặc dù bị Chung Diễm uy hiếp có chút uất ức, nhưng người ta ở thế mạnh, nên những người trên thuyền lớn cũng chỉ có thể bỏ tiền mua mệnh, không bao lâu sau, đã có người đưa ra đủ linh thạch!
Chung Diễm thoả mãn nhận lấy linh thạch, vừa quay đầu liền nhìn thấy thuyền của đám người Bạch Nhạc.
Thân hình Chung Diễm thoắt một cái, liền bay tới.
Sau khi đến gần, thấy rõ tình huống trên thuyền, cho dù là Chung Diễm cũng không khỏi nao nao:
– Ặc, ta, không phải ta đụng trúng người trong ngành chứ?
– Ngươi nói vậy, thì cứ coi như vậy là được.
Uống nốt những giọt rượu cuối cùng trong bình xong, Bạch Nhạc tùy ý ném bình rượu xuống biển, đồng thời quay đầu nói với Trần Minh Dương:
– Trần huynh, hết rượu rồi, hay là ngươi đưa ta hai bầu rượu đi, ta để ngươi lên thuyền ngồi một nén nhang?
“…”
Nghe thấy những lời này của Bạch Nhạc, không chỉ Trần Minh Dương, mà ngay cả khóe miệng Chung Diễm cũng không khỏi giật giật.
– Có chút thú vị, hắn muốn lấy rượu mua mạng, vậy các ngươi dự định lấy cái gì ra mua mạng?
– Một chiếc thuyền nhỏ như thế ngươi cũng không buông tha?
Trần Minh Dương nghe ra ý tứ trong lời nói của Chung Diễm, nhất thời trợn mắt hốc mồm nói.
– Thịt muỗi cũng là thịt!
Chung Diễm liếc mắt nhìn Trần Minh Dương, tùy ý mở miệng nói.
– Vậy ngươi tìm bọn hắn mà đòi, ta chỉ là một người cọ thuyền thôi, không thấy ta ngay cả lên thuyền cũng không được sao?
Trần Minh Dương nhất thời chỉ vào Bạch Nhạc và Ẩn Tâm mở miệng nói.
Gần như cùng lúc Trần Minh Dương nói chuyện, Bạch Nhạc cũng chỉ vào Trần Minh Dương lười biếng nói:
– Mặc kệ ngươi thu bao nhiêu linh thạch, đều do một mình hắn trả.
– Dựa vào cái gì chứ?
Trần Minh Dương nghe Bạch Nhạc nói xong, nhất thời hét lớn.
– Vậy ngươi cảm thấy, ngươi có thể đánh bại ai trong ba người chúng ta?
Bạch Nhạc buông tay một cái, tùy ý hỏi ngược lại.
“…”
Trần Minh Dương trố mắt nhìn ba người này, nhất thời bi thương không thôi, quả thực hận không thể khóc lớn một trận.
– Ba khối linh thạch!
Chung Diễm đưa ra ba đầu ngón tay, thản nhiên nói.
– Cộng thêm ba bình rượu ngon!
Bạch Nhạc liếc mắt nhìn Trần Minh Dương, bổ sung thêm.
“…”
– Đồng ý!
Trần Minh Dương gần như phun ra ba chữ này từ trong hàm răng, sau đó lập tức giãy dụa bò lên thuyền, cắn răng lấy từ trên người ra ba miếng linh thạch, cộng thêm ba bầu rượu.
Chung Diễm tiếp nhận linh thạch, lập tức mở bầu rượu ra uống một ngụm, mới chỉ uống một ngụm, đã trực tiếp đẩy Trần Minh Dương vừa mới bò lên thuyền xuống dưới.
– Ngươi làm gì vậy?
Thật vất vả mới bò lên được, lại bị ném xuống biển, Trần Minh Dương lập tức giận tím mặt, tư thế kia quả thực là muốn liều mạng với Chung Diễm.
– Rượu của ngươi pha nước à!
Chung Diễm liếc nhìn Trần Minh Dương, mở miệng nói.
“…”
Trong vòng một ngày, gặp phải hai tên đáng ghét nói rượu của hắn pha nước, thực sự khiến cho Trần Minh Dương có chút khóc không ra nước mắt.
– Đổi, ta đổi cho các ngươi!
Trần Minh Dương lại giãy dụa bò lên thuyền lần nữa, uất ức lấy ra ba bầu rượu khác.
Sau khi uống thử một ngụm, lúc này Chung Diễm mới thoả mãn gật đầu:
– Rượu ngon!
Trần Minh Dương thấy Bạch Nhạc và Chung Diễm đã cầm rượu uống, cũng ngượng ngùng cầm bầu rượu thứ ba, nhưng vừa mới đưa tay ra, đột nhiên trước mắt đã xuất hiện một luồng kiếm quang khủng bố, dọa cho Trần Minh Dương nhất thời rụt tay trở về.
– Ngươi làm cái gì vậy?
Trần Minh Dương trợn tròn hai mắt, tràn đầy oán giận nhìn về phía Ẩn Tâm.
– Đó là rượu của ta!
Ẩn Tâm không mở mắt, lạnh lùng đáp.
– Ngươi đâu có uống rượu!
– Ta có thể đổ!
Ẩn Tâm không để ý đến phản ứng của đối phương chút nào, nhàn nhạt đáp.
-… Các ngươi, các ngươi còn biết nói lý không?
Chương 836: Biết Bay Ghê Gớm Lắm Sao?
Trên đời này đâu chỉ có nữ nhân không nói đạo lý!
Bình thường nắm đấm lớn, cũng không nói đạo lý.
Lúc trước Trần Minh Dương không nghĩ như vậy, nhưng hôm nay lại cảm nhận được sâu sắc.
Đến khi cơn bão này kết thúc, những bình rượu không bị pha nước trên người hắn cũng đã bị phân chia sạch sẽ, nhưng cho tdQxdqḞ qEwqxẫ đến thời khắc này, Chung Diễm và ba người khác cũng không hỏi qua tên của nhau.
– Cổ nhân nói, bạch đầu như tân, khuynh cái như cố, đúng là không lừa ta!
Chung Diễm thong thả đứng dậy, mở miệng nói.
– Ai khuynh cái như cố với ngươi!
Trần Minh Dương nhìn bầu rượu bị ném lăn lóc khắp nơi, tràn đầy oán giận lẩm bẩm.
Chung Diễm không để ý tới hắn, khẽ nhìn về phía ba người ôm quyền, mở miệng nói:
– Lần này uống rượu thật thoái mái, nếu có duyên, lúc gặp nhau tại Quảng Hàn Thiên Cung, chúng ta lại uống một trận nữa!
– Chỉ sợ đến lúc đó, là địch không phải bạn!
Trần Minh Dương không cam lòng chen lời nói.
– Uống với bằng hữu thoái mái, thì uống với địch nhân cũng giống như vậy!
Chung Diễm bật cười, lập tức chắp tay nói:
– Cáo từ!
Không đợi ba người trả lời, Chung Diễm đã phá không mà đi.
Nhìn Chung Diễm lăng không bay đi, Trần Minh Dương càng tỏ ra không cam lòng nói:
– Biết bay thì ghê gớm lắm sao?
Bạch Nhạc vỗ vỗ bả vai Trần Minh Dương, nhếch miệng nở một nụ cười rực rỡ, nhẹ giọng nói:
– Ta đoán là rất không tầm thường.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc hơi bước ra, cả người lập tức lăng không bay lên, cũng phá không bay đi.
– Chí ít không tầm thường so với ngươi.
Ẩn Tâm vẫn một mực không nói lời nào cũng nhàn nhạt nói một câu, dưới chân hơi điểm một cái, bay vào không trung!
Lần này, Trần Minh Dương mới chính thức mở mắt!
Chung Diễm là cường giả Tinh Cung Cảnh thì thôi, không ngờ hai người kia cũng ẩn giấu thực lực, tất cả đều là cao thủ Tinh Cung Cảnh, chuyện này không khỏi quá bắt nạt người đi!
Trần Minh Dương nhìn thuyền nhỏ vắng vẻ, nhất thời bi thương không thôi!
Những người này đều là kẻ vô lại!
Hơn nữa… hình như biết bay thật sự không tầm thường!
… ..
Có vẻ ánh trăng sau bão tố rất sáng.
Bạch Nhạc bay vào không trung, ánh mắt không khỏi hơi nheo lại.
Bạch Nhạc không biết đến tột cùng hai người Chung Diễm và Ẩn Tâm đoán được bao nhiêu, nhưng hắn biết rõ, cái thân phận này đã không thể dùng được nữa.
Chung Diễm gây chuyện như thế, sợ rằng bây giờ toàn bộ Đông Hải đều không được yên tĩnh.
Bởi vì có lẽ chuyện như Chung Diễm, không chỉ có một lần.
Bây giờ đệ tử Huyền Môn và ma tu trên Đông Hải phân biệt rõ ràng, hơn nữa sẽ lấy đủ loại lý do để va chạm, đây là chuyện không ai có thể ngăn cản.
Trên thực tế quá trình này, cũng là một cách để mọi người thăm dò lẫn nhau.
Chờ đến thời điểm Quảng Hàn Thiên Cung chân chính mở ra, chân chính tranh đấu, trong lòng cũng có một chút cơ sở.
Đương nhiên, ở một mức độ nào đó, khả năng sẽ liên minh với nhau.
Sở dĩ Chung Diễm uống rượu trên thuyền nhỏ lâu như vậy, hơn nữa khi đánh cướp cũng chỉ thu tượng trưng thu ba viên linh thạch, là bởi vì nhận thấy ba người bất phàm, cho dù là Trần Minh Dương nhìn qua dễ bắt nạt nhất, thì cũng không có đơn giản như vẻ ngoài.
Cho nên lúc đi, mới có lời hẹn lúc gặp lại ở Quảng Hàn Thiên Cung sẽ uống rượu.
Có điều, so với người khác, Bạch Nhạc càng biết rõ tình huống của bản thân hơn.
Người khác có thể có bằng hữu, duy chỉ hắn là không!
Một khi thân phận bại lộ, hắn sẽ là địch của cả thế gian, cho dù là ai cũng không thể tín nhiệm.
Hơn nữa, Bạch Nhạc có một loại dự cảm, chẳng mấy chốc Quảng Hàn Thiên Cung sẽ mở ra, đến lúc đó, nếu như còn không rời đi, chỉ sợ những người đến gần hắn, đều sẽ bị liên lụy.
… …
Đông Hải Tiên Đảo!
Nguyệt Lâm Tiên ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời, hơi có chút thất thần.
Tự tay bố trí xuống một cái kế hoạch lớn như vậy, cũng chỉ có hắn mới rõ ràng, một khi mở ra, sẽ nhấc lên bao nhiêu sóng gió!
Nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên Nguyệt Lâm Tiên không có nắm chắc kết quả chút nào.
Nhưng bất kể như thế nào, chuyện tới mức này rồi, hắn cũng không có đường lui nữa.
Nguyệt Lâm Tiên hít sâu một hơi, đột nhiên trong mắt lộ ra sát khí lạnh như băng!
Bàn chân thoáng bước ra, Nguyệt Lâm Tiên liền bay về phía không trung, mỗi một bước đều có hơn mười trượng khoảng cách, cảnh tượng này giống như đạp trên minh nguyệt mà đi.
Trong lúc nhất thời, dường như toàn bộ Đông Hải đều rung chuyển theo!
Ùng ùng!
Tiếng nổ vang chậm rãi truyền đến, dường như trong nháy mắt ánh trăng rực rỡ hơn mấy chục lần, soi sáng hư ảnh một cái cung điện khổng lồ trên mặt biển!
Dưới ánh trăng, mây mù lượn lờ, như tiên cảnh nhân gian!
Trong nháy mắt, tất cả mọi người trên Đông Hải đều thấy một màn như vậy!
Đám người dùng các phương thức khác nhau, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về phía cái hư ảnh cung điện kia.
Nguyệt Lâm Tiên đứng trong hư không, lạnh lùng nhìn tất cả, trong tay tiếp tục đánh ra ấn quyết, khiến cho hư ảnh cung điện kia càng lộ ra vẻ chân thực.
… …
– Quảng Hàn Thiên Cung!
Mặc dù đã sớm biết, lời đồn không giả, nhưng khi chân chính thấy một màn như vậy, trong lòng những người ở đây cũng không khỏi sinh ra một loại cảm giác chấn động khó diễn tả được.
Chương 837: Cả Thế Gian Đều Là Kẻ Địch
Lấy toàn bộ Đông Hải làm sân khấu, mênh mông vô ngần!
Cho dù là Đạo Lăng Thiên Tông hiện tại, cũng kém xa loại tông môn thượng cổ này, cảnh tượng kia mới là thời đại mà hiện tại khó có thể tưởng tượng ra.
Bây giờ, hậu nhân cũng chỉ có thể từ trong cái di tích cuối cùng này tìm kiếm chút tài hoa của tu chân giả thượng cổ mà thôi.
Giờ phút này, ngay cả Vân Mộng Chân đang đứng ở trên thuyền, nhìn Quảng Hàn Thiên Cung từ xa, cũng không khỏi có chút ngẩn ngơ.
So với người khác, cảm xúc của nàng càng mãnh liệt hơn!
Ngay cả thượng cổ tông môn như Quảng Hàn Thiên Cung, cũng có ngày tan biến trong dòng sông thời gian, thì Đạo Lăng Thiên Tông có may mắn tránh khỏi sao?
Hiện tại nhìn nàng vẫn là Đạo Lăng Thánh Nữ cao cao tại thượng, nhưng cái thân phận này, có thể duy trì được bao lâu nữa?
Nếu như đã định trước cuối cùng rồi cũng sẽ tiêu vong, vậy nàng nỗ lực lại có ý nghĩa gì?
Thế nhưng không ai có thể đưa ra đáp án!
Chuyện duy nhất nàng có thể làm, đó chính là cố gắng làm tốt việc mình nên làm, tiếp tục bảo vệ cái thần thoại Đạo Lăng bất bại này.
Thẳng đến khi nàng không chịu đựng nổi, cuối cùng chết đi mới thôi!
Hoặc là… Một lần nữa áp chế thiên hạ, khiến cho Đạo Lăng Thiên Tông tiếp tục áp đảo thế gian và cường giả.
Có người nói, đây là thời đại chung kết!
Nhưng cũng có thể đây là một thời đại huy hoàng hơn của Đạo Lăng được mở ra, thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, thì đây chính là số mệnh của nàng.
Chỉ là, không hiểu sao giờ khắc này trong đầu Vân Mộng Chân, lại hiện lên hình bóng người kia!
Có lẽ bây giờ hắn cũng đã trở lại Thanh Châu rồi… Nói chuyện cũng tốt.
Không có Bạch Nhạc ràng buộc, cũng khiến cho nàng càng không kiêng kỵ gì, trừ việc tâm hồn có chút sơ hở duy nhất này ra, nàng vẫn là Đạo Lăng Thánh Nữ có một không hai kia.
– Yến Bắc Thần… Đạo Lăng Thiên Tông ta đã bại một lần bởi Thông Thiên Ma Quân, ta tuyệt sẽ không bại lần thứ hai!
– Mất đi Côn Ngô Kiếm, ta sẽ tự tay đoạt lại!
Gần như chỉ tốn nửa nén hương thời gian, tất cả các cường giả Tinh Cung Cảnh đã chạy tới trước hư ảnh Quảng Hàn Thiên Cung.
Chỉ là, dường như bây giờ Quảng Hàn Thiên Cung, chỉ là một cái hư ảnh mà thôi, có người thử đi qua, nhưng lại đơn giản xuyên qua Quảng Hàn Thiên Cung, giống như bản thân cái cung điện kia cũng chỉ là do ánh trăng chiếu đi ra.
Đương nhiên đến cảnh giới này, sẽ không có người thật sự cho rằng Quảng Hàn Thiên Cung là giả, như vậy vấn đề duy nhất chính là, làm như thế nào mở ra Quảng Hàn Thiên Cung?
Trong lúc nhất thời, mọi người không khỏi nhớ tới lời đồn đãi kia.
Truyền nhân Ma Quân, Yến Bắc Thần chém giết Mâu Kình Thần, cũng đã cướp đi lệnh bài mở ra Quảng Hàn Thiên Cung, chỉ cần Yến Bắc Thần chạy tới thôi động lực lượng lệnh bài, là có thể chân chính mở ra Quảng Hàn Thiên Cung.
Có điều… Yến Bắc Thần ở đâu?
Hiện tại có hơn hai mươi cường giả Tinh Cung Cảnh chạy tới nhưng lại phân tán, bởi vì ở đây có không ít ma tu nên muốn từ đó nhận ra Yến Bắc Thần, là điều không dễ dàng.
Huống chi, hiện tại mọi người cũng chưa đến đông đủ, ví dụ như Vệ Phạn Dạ của Bắc Đẩu Tinh Cung cũng chưa có lộ diện.
Kể từ đó, cũng không thể loại trừ khả năng Yến Bắc Thần còn chưa tới.
Bạch Nhạc lẳng lặng nhìn Quảng Hàn Thiên Cung, ánh mắt không khỏi hơi nheo lại.
Hiện tại hắn vẫn đang mặc trang phục của Vân Nhạc, nhìn có vẻ không bắt mắt chút nào, chỉ cần không chủ động bại lộ thân phận, Bạch Nhạc sẽ không lo có người có thể nhận ra hắn.
Tất cả mọi người đang đợi Yến Bắc Thần xuất hiện, nhưng trong lòng Bạch Nhạc vẫn có chút chần chờ.
Mặc dù lệnh bài ở trong tay hắn, thế nhưng rốt cuộc có thể dùng cái lệnh bài này mở ra Quảng Hàn Thiên Cung hay không, hoặc là làm sao mở ra, hắn lại không biết, dưới loại tình huống này, nếu như nhảy ra, có thể chưa mở được Quảng Hàn Thiên Cung, mình đã bị người khác vây công đến chết.
Hoặc là… Cái này vốn là bố cục do Nguyệt Lâm Tiên bố trí xuống để lừa hắn hiện thân, căn bản không có cái gì gọi là Quảng Hàn Thiên Cung, chỉ đợi hắn lộ diện một cái, Nguyệt Lâm Tiên sẽ tự mình xuất thủ.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bất kỳ một chút sai lầm nào, cũng có thể dẫn hắn đến cái chết.
Dưới tình huống như vậy, chuyện duy nhất hắn có thể làm, chính là vững vàng, yên lặng xem thay đổi!
Cùng lúc đó, một con thuyền thật lớn chậm rãi đi vào hải vực này, ký hiệu Bắc Đẩu Thất Tinh trên thân thuyền, đã nói rõ thân phận người đến.
Mặc dù cách nhau rất xa, nhưng mọi người vẫn có thể nhìn thấy người thanh niên đứng yên lặng trên thuyền kia.
Một bộ đồ đen, một mái tóc bạc, không lộ một chút khí tức nào ra ngoài, nhưng vẫn có phong thái độc nhất vô nhị.
Dường như có vài người nên là nhân vật chính đứng ở kia.
Hiển nhiên, đối phương chính là người như vậy!
Nếu loại người này xuất hiện ở trong đám người, tất nhiên sẽ được hàng ngàn hàng vạn nữ nhân điên cuồng theo đuổi, cho dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi nhìn lâu hơn chút, hơn nữa không thể không thừa nhận, gia hỏa này quá tuấn tú.
Bất kể là mái tóc bạc, gương mặt tuấn tú, vóc người hoàn mỹ, hay là khí chất kia, đều khiến cho người ta không nhịn được muốn nhìn thêm vài lần.
Chương 838: Cả Thế Gian Đều Là Kẻ Địch (2)
Vệ Phạn Dạ!
Lúc này không cần ai giới thiệu, mọi người cũng có thể đoán ra thân phận đối phương, trừ Vệ Phạn Dạ trong truyền thuyết ra, sợ là toàn bộ Duyện Châu, cũng không có ai có phần phong thái này.
Ngay cả Bạch Nhạc cũng phải thừa nhận, bản thân mình đã hơn người rồi, nhưng nếu nói có năng lực trấn áp danh tiếng Vệ Phạn Dạ, sợ là cũng chỉ có Vân Mộng Chân.
– Tiểu bạch kiểm!
Bạch Nhạc bĩu môi, phun ra ba chữ này, sau đó rất nhanh thì thu hồi lại ánh mắt.
Cho dù đẹp như thế nào cũng là một nam nhân, không phải mỹ nữ, có cái gì đáng để xem chứ?
Đương nhiên, không phải ai cũng có được phần những hờ này như Bạch Nhạc, Vệ Phạn Dạ xuất hiện vẫn gây nên hỗn loạn.
Hơn nữa, theo thuyền của Bắc Đẩu Tinh Cung chạy tới, đội thuyền xung quanh hắn cũng lục tục đi tới, tụ tập lại trên vùng biển này.
Nguyệt Lâm Tiên đứng trong bầu trời đêm, từ trên cao nhìn xuống tất cả, khóe miệng nhất thời nổi lên một tia lãnh ý.
– Trốn sao? Ngươi có thể trốn được đi đâu?
Hắn tự lầm bẩm một mình, sau đó bàn tay hơi nắm lại, trong nháy mắt, hư ảnh Quảng Hàn Thiên Cung chợt bắn ra một luồng nguyệt quang huyễn lệ, trực tiếp rơi vào trên cơ thể một người trong sân!
Gần như trong nháy mắt, Bạch Nhạc phát hiện, một đạo nguyệt quang bất ngờ xuyên thấu chiếc nhẫn trữ vật của mình, trực tiếp bao phủ trên người hắn!
Trong lòng Bạch Nhạc lộp bộp một tiếng, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp.
Khoảng cách quá gần, hơn nữa, trên chiếc nhẫn trữ vật của mình, căn bản không có hạ cấm chế gì lợi hại, dưới loại tình huống này, tự nhiên không thể ngăn cản Quảng Hàn Thiên Cung cảm ứng, ánh trăng vừa rơi xuống liền trực tiếp bại lộ vị trí của mình.
Tâm niệm thay đổi rất nhanh, nhưng phản ứng của Bạch Nhạc lại không chậm chút nào, ý niệm trong đầu hơi động một chút, lệnh bài liền xuất hiện trong tay Bạch Nhạc, cùng lúc đó, cả người Bạch Nhạc chợt phóng lên cao, bay thẳng đến vị trí Quảng Hàn Thiên Cung.
Tất nhiên bại lộ bất ngờ như thế là nguy hiểm, nhưng cũng chứng minh chuyện liên quan đến Quảng Hàn Thiên Cung cũng không phải là vô căn cứ, càng không phải là Nguyệt Lâm Tiên hư cấu ra, từ đó Bạch Nhạc cầm lệnh bài trong tay, rất có thể sẽ vào Quảng Hàn Thiên Cung trước một bước.
Nếu quả thật chuyện giống như lời đồn, chỉ có người dưới Tinh Hải Cảnh mới có thể đi vào Quảng Hàn Thiên Cung, như vậy trốn vào trước, sẽ khiến cho Bạch Nhạc có thêm chút an toàn.
Chí ít cho dù là bị người khác vây công, cũng tốt hơn việc trực tiếp đối mặt lão tổ Tinh Hải Cảnh.
Những thứ này nói rất dài dòng, nhưng trên thực tế, chỉ là sự tình lóe lên trong đầu Bạch Nhạc mà thôi.
Thậm chí rất nhiều người còn chưa phản ứng kịp, Bạch Nhạc đã bay về phía Quảng Hàn Thiên Cung trước một bước.
– Yến Bắc Thần!
Chỉ trong nháy mắt, đã có người phản ứng lại, thân hình thoắt một cái, đơn giản xuất thủ về phía Bạch Nhạc.
– Giết hắn!
Có người dẫn đầu, cả đám người liền nhất thời sôi trào.
Trước đó lệnh bài ở trong tay Yến Bắc Thần chỉ là một lời đồn đãi, nhưng bây giờ, tất cả mọi người tận mắt nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này, cho dù thực tế, chưa có ai biết tấm lệnh bài kia, đến tột cùng có thể đưa đến tác dụng gì, thì cướp được loại bảo vật này vào trong tay mình vẫn tương đối yên tâm hơn.
Cộng thêm Yến Bắc Thần có thân phận truyền nhân Ma Quân, càng làm cho tất cả mọi người đều có lý do giết hắn.
Có thể nói, từ giây phút thân phận Yến Bắc Thần bại lộ, hắn đã là kẻ địch của cả thế gian, người người kêu đánh.
– Cút!
Bạch Nhạc đấm ra một quyền, người ra tay đầu tiên vừa mới xuất hiện trước mặt hắn, đã bị một quyền trực tiếp đánh bay ra ngoài, cho dù hắn đã là Tinh Cung sơ kỳ, nhưng ngay cả tư cách ngăn cản một quyền này cũng không có, sức mạnh kinh khủng này càng kích thích những người khác.
Chỉ là, đối với bây giờ Bạch Nhạc mà nói, chuyện này còn thiếu rất nhiều!
Đánh bay một người, trong nháy mắt sẽ có nhiều người hơn đuổi theo ngăn cản, cứ như vậy chỉ là một khoảng cách ngắn ngủi, nhưng đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói, lại tựa như một cái lạch trời!
Trong đám người, Ẩn Tâm và Chung Diễm gần như chỉ liếc mắt đã nhận ra Bạch Nhạc, nhưng trừ vẻ phức tạp trong đôi mắt ra, còn lại họ cũng không làm gì, thậm chí sau khi trầm mặc mấy hơi thở, mới gia nhập hàng ngũ vây công!
Cả thế gian đều là kẻ địch!
Thông Thiên Ma Công toàn lực bạo phát, giờ khắc này Bạch Nhạc giống như ép ra toàn bộ tiềm lực.
Dường như loại cảm giác cả thế gian đều là kẻ địch này, khiến cho nhiệt huyết toàn thân Bạch Nhạc đều triệt để dấy lên.
Chiến! Chiến! Chiến!
Mỗi khi hắn đấm ra một quyền, đều mang theo một cỗ lực lượng bài sơn đảo hải, giống như có thể phá hủy tất cả trở ngại ở trước mặt.
Dường như lúc này mỗi một phần ma khí, mỗi một phần lực lượng huyết nhục, đều được thả ra ngoài một cách hoàn mỹ, lực khống chế vi diệu, cũng khiến cho Bạch Nhạc có thể khống chế được tất cả lực lượng.
Tất nhiên Bạch Nhạc không có khả năng ngăn cản hết được cả một bầu trời công kích, nhưng Thông Thiên Ma Thể đủ để giúp hắn trung hoà một phần lực lượng khổng lồ, chỉ cần không phải công kích trí mạng chân chính, thậm chí Bạch Nhạc cũng không cần tránh.
Chương 839: Lực Chiến Quần Hùng
Cũng chính vì vậy, cho dù ở dưới sự vây công của rất nhiều người, Bạch Nhạc vẫn có thể miễn cưỡng xông ra một con đường.
– Coong!
Một tiếng kiếm minh thanh thúy vang lên, nắm đấm của Bạch Nhạc bất ngờ nện lên một đạo kiếm quang, trong nháy mắt, luồng kiếm khí khủng bố kia úp mặt mà đến, mặc dù kiếm khí không thể xé mở làn da Bạch Nhạc, nhưng cũng khiến cho ống tay áo hắn hóa thành từng mảnh vải vụn tan theo gió trong nháy mắt!
Đây cũng là lần đầu tiên có người khiến Bạch Nhạc phải dừng bước lại!
Chung Diễm!
Bạch Nhạc nhìn gương mặt gần trong gang tấc, hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Cùng lúc đó, phía sau chợt lóe lên một cảm giác nguy cơ, gần như theo bản năng hắn lắc thân thể một cái, lãnh kiếm như rắn độc không tiếng động chém tới cổ Bạch Nhạc.
Ẩn Tâm!
Trước đó ở trên thuyền vẫn mượn rượu nói bằng hữu, chỉ trong chớp mắt đã biến thành kẻ địch đáng sợ nhất, đối với tâm tình của Bạch Nhạc, loại thay đổi quan hệ này cũng là một cái trùng kích!
Mặc dù hắn đã sớm làm tốt chuẩn bị, nhưng sau khi tất cả thực sự xảy ra, vẫn khiến cho hắn có một loại cảm giác đè nén khó diễn tả được.
Quan trọng nhất là, bất kể như thế nào hắn cũng không thể lui!
Lui liền có nghĩa là chết!
Trong nháy mắt, Tinh Cung chợt nổi lên, lực lượng bàng bạc lập tức phun ra ngoài, Bạch Nhạc không có chút chậm trễ nào, hóa quyền thành chưởng, thuận thế đập về phía kiếm phong của Chung Diễm.
Oanh!
Trong nháy mắt giao phong, kiếm trong tay Chung Diễm đã bị Bạch Nhạc mạnh mẽ đánh nghiêng ba tấc, cùng lúc đó, Bạch Nhạc và Chung Diễm sượt qua nhau như một ngôi sao rơi, tiếp tục bay về phía vị trí Quảng Hàn Tiên Cung.
Nhưng chỉ một chút trở ngại này, cũng đủ làm cho nhiều người đuổi tới hơn, trong nháy mắt Bạch Nhạc đi về phía trước, gần như bị đủ loại công kích bao phủ.
Thân thể Bạch Nhạc quá linh hoạt, cho dù bị mọi người vây công, thì muốn đánh trúng hắn cũng không phải chuyện dễ dàng, nhưng nếu như chỉ là vây kín lối đi, vậy thì dễ hơn nhiều.
Bất kể ai cũng có thể thấy, chỉ cần ngăn cản Yến Bắc Thần bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, thì cho dù Yến Bắc Thần có ba đầu sáu tay, cũng đều phải chết ở chỗ này.
Người khác nhìn ra, tự nhiên Bạch Nhạc cũng nhìn ra, cho nên dù trước mặt là núi đao biển lửa, hắn cũng nhất định phải kiên trì xông qua, bởi vì chỉ có xông qua mới có một chút hi vọng sống!
– Thôn Thiên!
Nếu đã không thể tránh thì không cần tránh nữa, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ dứt khoát, trực tiếp đâm vào khu vực nhỏ bị vô số công kích bao phủ kia, cùng lúc đó thi triển Thôn Thiên Quyết, mạnh mẽ thôn phệ tất cả lực lượng xung quanh!
Trong chớp mắt, phía sau Bạch Nhạc liền hiện ra một tôn hư ảnh hình người.
Tôn thân ngoại hóa thân kia giống như cá voi hút nước, trong nháy mắt cắn nuốt đại bộ phận công kích.
Còn lại một bộ phận, cho dù rơi vào trên người Bạch Nhạc, cũng rất nhanh bị Thông Thiên Ma Thể cường đại triệt tiêu mất, rất khó tạo thành thương tổn thực chất gì cho Bạch Nhạc.
Thôn Thiên Quyết!
Đối với phần lớn người mà nói, mặc dù đã sớm nghe nói qua cái tên Thôn Thiên Quyết, nhưng đây cũng là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến sự khủng bố của Thôn Thiên Quyết!
Giờ khắc này, bọn hắn mới chính thức ý thức được, vị truyền nhân Thông Thiên Ma Quân này cường đại như nào!
Ít nhất cũng có hơn mười vị cường giả Tinh Cung Cảnh ra tay phong tỏa, vậy mà lại bị Thôn Thiên Quyết cứng rắn cắn nuốt, thậm chí, dường như tốc độ của Bạch Nhạc cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, cứ như vậy hung hăng đụng tới.
Quả thực lực lượng dạng này, nghe mà rợn cả người!
Nhưng mà đúng vào lúc này, Vệ Phạn Dạ một mực đứng ở trên thuyền chưa từng xuất thủ lại đột nhiên động, trong tích tắc, kiếm trong tay như hóa thành một đạo ngân quang, rõ ràng còn cách nhau rất xa, lại vẫn cứ bước ra một bước nhỏ, đi thẳng đến chỗ Bạch Nhạc.
Kiếm chưa đến, Bạch Nhạc đã ngửi được một loại khí tức tử vong, dường như một kiếm này càng nguy hiểm hơn so với tất cả mọi người vây công trước kia!
– Bạo!
Bạch Nhạc không dám có chút do dự nào, trong nháy mắt liền tự bạo thân ngoại hóa thân, những lực lượng vừa mới cắn nuốt kia cũng cuốn ngược mà ra, trong nháy mắt hóa thành một bức tường huyễn lệ ngăn cản, miễn cưỡng đỡ được một kiếm này.
Giờ khắc này Vệ Phạn Dạ, giống như thay Bạch Nhạc chịu một kích liên thủ của hơn mười vị cường giả Tinh Cung Cảnh!
Ùng ùng!
Không ngờ đạo ngân quang kia lại mạnh mẽ tăng vọt trong tiếng nổ vang, mở ra một con đường, chỉ là tốc độ đã bị giảm xuống!
Mặc dù bản thân Vệ Phạn Dạ không bị tổn hại gì, nhưng vẫn bị Bạch Nhạc kéo dài khoảng cách.
Mọi người nhìn thấy một màn này, tâm thần không khỏi hít sâu một hơi!
Bất kể là uy lực kinh khủng của Thôn Thiên Quyết, hay là một kiếm như mộng ảo này của Vệ Phạn Dạ, đều làm cho nội tâm tất cả mọi người mạnh mẽ run lên!
Cái này còn là người sao?
Tất cả mọi người đều là Tinh Cung Cảnh, chênh lệch có cần rõ ràng như vậy không?
Cùng lắm Yến Bắc Thần và Vệ Phạn Dạ cũng chỉ là Tinh Cung sơ kỳ mà thôi.
Giờ khắc này, khoảng cách giữa Bạch Nhạc và Quảng Hàn Thiên Cung đã chỉ còn vẻn vẹn trăm mét, đối với cường giả Tinh Cung Cảnh mà nói, khoảng cách như vậy, chính là chớp mắt đã tới.
Chương 840: Lực Chiến Quần Hùng (2)
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, nguy hiểm đâu có qua đi dễ dàng như vậy!
Bất kể là những cường giả Tinh Cung Cảnh kia vây công, hay là Vệ Phạn Dạ xuất thủ, chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi, căn bản chưa tới uy hiếp chân chính.
Một vầng hàn nguyệt chợt rơi xuống từ không trung, hóa thành một đạo kiếm quang trực tiếp chém vào chỗ yếu hại của Bạch Nhạc.
Cùng lúc đó, bóng người tuyệt mỹ trong không trung cũng xuất hiện ở trước mặt tất cả mọi người!
Vân Mộng Chân!
Rốt cục vị Đạo Lăng Thánh Nữ này cũng xuất thủ, một kiếm này nhìn như đơn giản, nhưng lại lộ ra một cỗ lực lượng không thể địch nổi, xé rách hư không, chém giết tất cả!
Một kiếm này có thể lay động Tinh Hải Cảnh!
Bất kể là Thôn Thiên Quyết, hay là Thông Thiên Ma Thể đều không có cách nào ngăn cản lại một kiếm như vậy.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây mới thực sự là một kích gần với tử vong nhất!
Hô!
Hắn thở ra một hơi, tay hơi nắm lại, một thanh trường kiếm cổ xưa chợt tới tay, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không kịp nghĩ, đã phải giơ tay lên nghênh đón một kiếm này!
Thần kiếm Côn Ngô!
Đối mặt với một kích kinh khủng này của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc bị buộc phải dùng Côn Ngô Kiếm.
Không phải hắn không biết hậu quả khi bại lộ Côn Ngô Kiếm, mà là hắn đã không còn bất kỳ biện pháp nào, không sử dụng Côn Ngô Kiếm, một kiếm này của Vân Mộng Chân đã đủ để chém giết hắn!
– Phốc!
Thân người ở trong không trung, trong nháy mắt kiếm phong giao thoa, kiếm khí khủng bố nhập vào cơ thể, cho dù trong tay cầm Côn Ngô Kiếm, Bạch Nhạc cũng không có khả năng không bị tổn hại ngăn cản một kiếm này.
Bạch Nhạc phun ra một ngụm máu, cả người chợt rơi xuống!
Cùng lúc đó, lệnh bài bị Bạch Nhạc gắt gao nắm chặt trong lòng bàn tay đột nhiên toát ra một luồng ánh sáng huyễn lệ, trong nháy mắt bao bọc Bạch Nhạc lại rồi hóa thành một đạo lưu quang, xé rách không bay đi, trực tiếp biến mất ở bên trong hư ảnh Quảng Hàn Thiên Cung.
Đối với người khác mà nói, dường như khi có lệnh bài thì cái Quảng Hàn Thiên Cung hư huyễn kia, sẽ lập tức hóa thành tồn tại chân thực, trực tiếp dẫn Bạch Nhạc đi vào!
Trừ cái đó ra, dường như luồng kiếm quang tàn dư của Vân Mộng Chân cũng chém vào khoảng trống, trực tiếp xuyên qua hư ảnh, rơi vào trong biển, khiến một đợt sóng nổi lên.
Sau khi tận mắt nhìn thấy tất cả, toàn bộ hải vực liền lập tức sôi trào lên.
Không có cái gì có sức thuyết phục bằng một màn này!
Quảng Hàn Thiên Cung cũng không phải là một cái truyền thuyết giả tạo, mà là tồn tại chân thật, hơn nữa còn khiến Bạch Nhạc mạnh mẽ gánh chịu nhiều người truy sát như vậy chạy đến, thậm chí trong này còn bao gồm cả Đạo Lăng Thánh Nữ!
Tất cả chuyện này đều quá chấn động, cho dù là những thiên tài kia, cũng không thể lập tức phục hồi tinh thần lại ngay.
Quan trọng hơn là, theo Bạch Nhạc tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung, cái hư ảnh cung điện kia, chợt xuất hiện một đạo quang môn mơ hồ, chậm rãi mở ra!
Đúng như truyền thuyết nói, tấm lệnh bài kia là chìa khóa mở ra Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng cũng không phải chỉ có người sở hữu lệnh bài mới có thể bước vào Quảng Hàn Thiên Cung.
Mà là vào sớm hơn so với người khác một thời gian ngắn mà thôi.
Cái này vừa hiện, lập tức khiến những người khác càng hưng phấn.
Dù sao thì, đối với đa số mọi người mà nói, đánh chết Bạch Nhạc cũng chỉ là thứ yếu, bọn hắn có thể bước vào Quảng Hàn Thiên Cung tìm kiếm cơ duyên, mới là chuyện quan trọng nhất.
So với tất cả thì điểm này càng quan trọng hơn!
Không giống với người khác, giờ khắc này Vân Mộng Chân lại nhíu chặt mày.
Tuy Quảng Hàn Thiên Cung cũng là một cái mê hoặc đối với nàng, nhưng so sánh xuống, thì không có cái gì quan trọng bằng Côn Ngô Kiếm!
Trong nháy mắt đó, nàng đã thật sự gặp lại Côn Ngô Kiếm.
Và sự thật cũng khác với trong tưởng tượng, không phải là đối phương mạnh mẽ thôi động Côn Ngô Kiếm, mà là Côn Ngô Kiếm đã thật sự nhận chủ, bằng không hắn căn bản không có khả năng thôi động lực lượng bản thân Côn Ngô Kiếm ngăn lại một kích kia của nàng!
Nhưng… làm sao có thể có chuyện này?
Không ai quen thuộc Côn Ngô Kiếm hơn so với nàng, cho dù là lúc Thông Thiên Ma Quân còn sống, cũng không thể mạnh mẽ luyện hóa Côn Ngô Kiếm, bằng không sẽ chỉ làm Côn Ngô Kiếm mất đi linh tính, hóa thành sắt thường, nàng vẫn luôn cho rằng mặc dù Yến Bắc Thần đạt được Côn Ngô Kiếm, thì cũng chỉ có thể lấy bí pháp nào đó mạnh mẽ thôi động!
Thậm chí nàng vẫn luôn tự tin, chỉ cần đối phương dám sử dụng Côn Ngô Kiếm ở trước mặt nàng, là nàng có thể dựa vào liên hệ giữa bản thân và Côn Ngô Kiếm, mạnh mẽ thu hồi Côn Ngô Kiếm!
Nhưng tất cả dự định đó, đều triệt để thất bại ở trong nháy mắt vừa rồi.
Không ngờ Côn Ngô Kiếm đã thật sự nhận chủ, cho dù là nàng cũng không thể mạnh mẽ khống chế Côn Ngô Kiếm.
Quả thực là chuyện này đã phá vỡ nhận thức của nàng, cũng làm cho nàng khó mà tin được.
Dựa cái gì mà một tên ma tu có thể khiến Côn Ngô Kiếm nhận chủ, lẽ nào vị Thông Thiên Ma Quân kia đã thật sự mạnh mẽ đến loại cấp độ gần như không gì không làm được sao? Chuyện này cũng quá kinh khủng đi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










