- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 82 : Ngưng luyện Thần hồn (c811-c820)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 82 : Ngưng luyện Thần hồn (c811-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Ngưng luyện Thần hồn
Tiêu Hành Nhất có thể có được sự chỉ điểm của Bạch Nhạc, có lẽ rời khỏi tông môn ngược lại là một lựa chọn tốt hơn.
Nghĩ vậy, Hà Diêu cũng không khỏi thở dài một tiếng, không tiếp tục khuyên nữa:
– Con dự định khi nào thì đi?
– Đợi Bạch sư huynh xuất quan ạ, Bạch sư huynh nói, chuyện của tông môn đã xong xuôi rồi, lần này xuất quan sẽ trở về Thanh Châu.
Tiêu Hành Nhất giải thích.
Hà Diêu hơi trầm ngâm một lúc, khẽ lẩm bẩm:
– Sau khi xuất quan thì đi liền à? Thôi vậy cũng tốt!
Khảo hạch Tông môn đã kết thúc, nhưng trong lòng ông cũng rất rõ ràng, cái đống phiền phức này của Duyễn Châu còn chưa kết thúc.
Vốn dĩ ông còn có chút chần chờ rằng có nên nói với Bạch Nhạc những chuyện này hay không, bây giờ nghe nói Bạch Nhạc muốn trở về Thanh Châu, ngược lại khiến ông thở phào một hơi.
Bạch Nhạc có thể rời đi như thế, có lẽ chưa chắc không phải chuyện tốt.
Răng rắc!!!
Một tiếng xương nứt giòn vang lên, dù Bạch Nhạc có cậy mạnh cũng không thể không cắt đứt việc rèn luyện.
Rèn luyện ba ngày, phần lớn xương cốt trên người Bạch Nhạc đều đã rèn luyện hoàn thành, nhưng phần xương đầu mấu chốt và xương cột sống căn bản vẫn không thể nào chạm đến, đây không phải là vấn đề về đau đớn, mà một khi xuất hiện chuyện ngoài ý muốn là có thể sẽ trực tiếp toi đời.
Tiếng xương nứt vừa rồi là tiếng xương phát ra từ trên xương sống, Bạch Nhạc hít sâu một hơi, cũng không nhịn được nở nụ cười khổ.
– Vẫn là cảnh giới quá thấp.
Bạch Nhạc có thể cảm giác được, cho dù là có linh dược đầy đủ, nhưng muốn thật sự tu hành đến Thốt Cốt cảnh hoàn chỉnh, ít nhất thì mình cũng phải đột phá đến Tinh Cung trung kỳ trước mới được.
Về phần Thối Hồn, thực lực hôm nay, ngay cả tư cách thử nghiệm hắn cũng không có.
Tay Bạch Nhạc lật một cái, một linh thảo màu vàng kim như râu rồng lập tức xuất hiện ở trong tay Bạch Nhạc.
Đây là một gốc Long Tu Thảo đã ngoài ngàn năm.
Hơn nữa, nó cũng không phải là do Bạch Cốt phu nhân đưa tới, mà là thứ Bạch Nhạc có được khi giết Mạc Vô Tình ở Thanh Châu năm đó, có trợ giúp rất lớn trong chuyện ngưng luyện thần hồn.
Đây chính là bảo vật mà Huyết Ảnh Ma Quân chuẩn bị cho Mạc Vô Tình đột phá Tinh Cung, giá trị không dưới đống Linh Khư Quả thượng phẩm này, chỉ là tự dưng thành của hời cho Bạch Nhạc.
Đối với Bạch Nhạc, thứ này vốn là linh dược dùng để tiến hành Thối Hồn tốt nhất, nhưng hôm nay, lấy thực lực của Bạch Nhạc thì còn không thể nào tiến hành Thối Hồn.
Bạch Nhạc hơi do dự một chút, lập tức đặt Long Tu Thảo vào trong miệng, một ngụm nuốt xuống.
Mặc dù trực tiếp nuốt Long Tu Thảo theo kiểu này có vẻ hơi lãng phí, nhưng đối với Bạch Nhạc, bây giờ hết sức tăng thực lực lên trước mới là chuyện quan trọng nhất.
Về phần sau này khi Thối Hồn thì lại nghĩ cách tìm kiếm Long Tu Thảo tốt hơn là được.
Bạch Nhạc nuốt Long Tu Thảo vào xong, chỉ trong một thoáng, hắn đã lập tức cảm nhận được một dòng nước ấm trực tiếp rót vào trong thần hồn, từ sâu trong linh hồn hắn sinh ra một loại cảm giác rất thoải mái.
Bạch Nhạc không thể nào Thối Hồn, bèn chỉ có thể dùng phương thức bình thường nhất để hấp thu dược lực của Long Tu Thảo.
Chỉ trong một hô hấp, Tinh Cung tự nhiên nổi lên, treo ngay trên đỉnh đầu Bạch Nhạc, chiếu sáng rạng rỡ.
Sức mạnh thần hồn không ngừng tăng lên cũng có giúp ích rất lớn với Tinh Cung.
Trên thực tế, bình thường thì bản thân Long Tu Thảo cũng là thứ dùng để gia tăng xác suất thành công ngưng tụ Tinh Cung, tăng phẩm chất của Tinh Cung lên, chỉ là lấy thiên phú và tư chất của Bạch Nhạc, lúc trước khi hắn đột phá, căn bản không cần dùng đến Long Tu Thảo mà thôi.
Bây giờ hắn nuốt Long Tu Thảo vào, đương nhiên sẽ khiến Tinh Cung càng thêm hoàn mỹ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, chỉ trong chớp mắt đã qua một đêm.
Khi Bạch Nhạc mở mắt ra lần nữa, thần hồn hắn gần như mạnh gấp đôi trước đó, Tinh Cung cũng rõ ràng hơn trước đó nhiều.
Bạch Nhạc có thể cảm giác được, trong một đêm này, chỉ sợ sự tăng trưởng của Tinh Cung chí ít có thể sánh với ba năm khổ tu
Sự trợ giúp của thiên tài địa bảo với tu hành thật sự quá lớn.
– Loại cảm giác này thật sự khiến người ta mê muội mà.
Bạch Nhạc thở dài một tiếng, quả thật có một loại xúc động muốn nuốt hết tất cả những loại linh dược có thể trợ giúp tăng cường thần hồn vào bụng.
Chỉ là, suy nghĩ như vậy không lâu sau đã bị hắn cưỡng ép kiềm chế lại.
Không phải là Bạch Nhạc không nỡ bỏ những linh dược kia, mà là hắn rất rõ ràng, đến cấp độ này rồi, trừ khi là dùng loại linh dược có phẩm chất tốt hơn Long Tu Thảo, nếu không, hiệu quả của việc chỉ sử dụng đơn thuần là có hạn.
Bây giờ, hắn mà lãng phí hết những linh dược này thì sau này khi thật sự có cơ hội để rèn luyện thần hồn, hắn sẽ rất lúng túng.
Dù sao, cơ hội bắt chẹt lão tổ Tinh Hải Cảnh như Bạch Cốt phu nhân này cũng không phải là lúc nào cũng có thể có được.
Nhưng mà, dù là như thế thì đối với Bạch Nhạc cũng đã đủ rồi.
Hắn cũng đã không còn thời gian dư thừa để lãng phí nữa.
Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy, thu hết hơi thở của Thông Thiên Ma Công vào, lúc này hắn mới mở cấm chế ra, rời khỏi động phủ.
Chương 812: Ngưng luyện Thần hồn (2)
Ánh mặt trời chiếu lên người rất ấm áp, cực kỳ thoải mái.
– Công tử!
Bên này, Bạch Nhạc vừa mới xuất quan, Tô Nhan đã tới chào đón, trên thực tế, mấy ngày nay Tô Nhan vẫn luôn ở Thiên Tâm Phong, chú ý kĩ lưỡng tình hình của Bạch Nhạc, lúc này mới có thể đuổi tới đây đầu tiên.
– Vất vả cho ngươi rồi!
Bạch Nhạc nhìn Tô Nhan, trong mắt lộ vẻ dịu dàng, nhẹ giọng nói.
– Công tử, người nghỉ ngơi trước đi, ta đi sai người chuẩn bị giúp công tử tắm rửa thay quần áo.
Bạch Nhạc gật đầu, cũng không từ chối, rồi hắn hỏi:
– Mấy ngày nay có tin tức gì không?
– Không có!
Tô Nhan lắc đầu, giải thích:
– Ta vẫn luôn nghe ngóng tình huống ở Duyễn Châu, tạm thời còn không có bất cứ tin tức nào liên quan đến Vân tiên tử.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi buông lỏng vài phần.
– Đúng rồi, công tử, Tiêu Hành Nhất đã đi gặp tông chủ của người rồi, nói rằng muốn cùng rời khỏi tông môn với người, cùng đến phủ Thanh Châu.
Như là nhớ ra chuyện gì đó, Tô Nhan bèn hỏi:
– Trạng thái bây giờ của Tiêu Hành Nhất ở lại Linh Tê Kiếm Tông và đến Thanh Châu hình như cũng không có gì khác biệt, sao công tử lại đồng ý để hắn cùng đến Thanh Châu vậy?
– Trong tình huống bình thường thì đương nhiên là không có gì khác biệt, nhưng mà nếu là Ma Tu thì sao?
Bạch Nhạc nhìn Tô Nhan, nhẹ giọng giải thích.
Trước đó, thật ra tin tức Tiêu Hành Nhất muốn tu ma Bạch Nhạc vẫn chưa nói cho Tô Nhan biết, dù sao thì Tiêu Hành Nhất cũng vẫn chưa chính thức rời khỏi tông môn, cho nên còn có đường lui, cũng nên cho Tiêu Hành Nhất một cơ hội đổi ý mới được.
Bây giờ, khi Bạch Nhạc nghe Tô Nhan nói Tiêu Hành Nhất đã bẩm báo với Hà Diêu rồi, hắn đương nhiên cũng đã hiểu được lựa chọn của Tiêu Hành Nhất.
Tô Nhan ngẩn người, nàng ta hơi chần chờ, giảm giọng nói nhỏ xuống mấy phần theo bản năng, hỏi:
– Công tử đã nói cho hắn biết thân phận của người rồi sao?
– Còn chưa.
Bạch Nhạc lắc đầu, khẽ nói:
– Chuyện này, người biết càng ít thì càng tốt, đương nhiên là không cần phải nói cho đệ ấy biết.
Huống chi đối với đệ ấy, biết quá nhiều cũng chưa chắc là chuyện gì tốt.
Nghe thế, trong lòng Tô Nhan mới có chút thả lỏng.
Nói thật ra, mấy ngày nay, mặc dù nàng ta có mấy phần tán thưởng với Tiêu Hành Nhất, nhưng vẫn còn lâu mới có thể đạt tới tình trạng thật sự có thể tin tưởng, nếu để Tiêu Hành Nhất biết được thân phận thật sự của Bạch Nhạc, nàng ta thật sự không yên lòng.
Nhưng mà, nếu chỉ để Tiêu Hành Nhất tưởng là hắn giống mình, chỉ là bắt đầu thử nghiệm tu ma thì ngược lại không có gì to tát cả.
Nói cho cùng, đây chẳng qua cũng chỉ là lựa chọn của bản thân Tiêu Hành Nhất mà thôi.
Bạch Nhạc khoát tay áo, bảo:
– Được rồi, không nói chuyện này nữa, ngươi đi thu xếp một chút đi, ngày mai chúng ta rời tông trở về Thanh Châu.
– Trở về Thanh Châu?
Tô Nhan ngớ ra, nàng ta nhìn về phía Bạch Nhạc, không khỏi có hơi bất ngờ.
Người khác không biết, nhưng nàng ta lại vô cùng rõ ràng tình cảm giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, trong tình huống này Vân Mộng Chân còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, sao Bạch Nhạc có thể tùy tiện trở về Thanh Châu được?
Bạch Nhạc lắc đầu, cũng không giải thích gì thêm, chỉ thản nhiên nói:
– Làm theo lời ta nói!
– Vâng.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Bên này Bạch Nhạc vừa mới tắm rửa thay y phục xong, chuyện hắn muốn trở về phủ Thanh Châu hầu như đã lan truyền khắp toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông.
Trong thời gian mấy năm này, tình cảm của đệ tử Linh Tê Kiếm Tông đối với Bạch Nhạc từ căm thù đến ước ao, đến bây giờ thì hoàn toàn là sùng bái.
Nổi lên từ một kẻ không quan trọng, sau đó tỏa sáng trên thế gian.
Cho dù là loại người đã từng có xung đột với Bạch Nhạc như Lý Tử Vân, lúc này cũng trở thành vui lòng phục tùng, không còn sinh ra một chút địch ý nào nữa.
Đối với những đệ tử Linh Tê Kiếm Tông bình thường này, Bạch Nhạc giống như là một giấc mơ vậy, một giấc mơ mà mỗi người bọn họ đều đang mơ.
Rất nhiều đệ tử tự phát đến Thiên Tâm Phong tiễn Bạch Nhạc, thậm chí ngay cả một vài trưởng lão cũng đến, không ai có thể nói ra lời giữ Bạch Nhạc lại, nhưng đối với Bạch Nhạc, trong lòng của mỗi một người đều tràn đầy cảm kích.
Ai có thể ngờ rằng, một tên tạp dịch nhỏ không được bất cứ ai coi trọng vậy mà thật sự có thể dẫn dắt Linh Tê Kiếm Tông rời khỏi khốn cảnh, chân chính đạp lên con đường quật khởi chứ?!
Nhưng ngoài những đệ tử này ra, người thật sự khó dỗ dành vẫn là Lục Hi Nhi.
Tiểu nha đầu biết Bạch Nhạc muốn đi, lập tức khóc như mưa, khăng khăng đòi đi theo Bạch Nhạc.
Tiểu nha đầu căn bản vốn không nói đạo lý gì cả, nói mấy câu không được là khóc, quả thật khiến Bạch Nhạc đau đầu vô cùng.
Nếu không phải còn có kế hoạch khác, chỉ sợ Bạch Nhạc thật sự sẽ mềm lòng đồng ý.
Nhưng trong loại tình huống thế này, Bạch Nhạc tuyệt đối không thể nào dẫn Lục Hi Nhi theo, có thể nói là hắn vừa đấm vừa xoa, dùng hết tất cả các cách, rồi lại hứa hẹn không lâu sau sẽ trở lại đón cô bé, lúc này trấn an tiểu nha đầu được.
Chương 813: Trở về Thanh Châu?
Làm xong những chuyện này rồi, lúc này Bạch Nhạc mới đi gặp Hà Diêu, trả lại lệnh bài đệ tử và y phục đệ tử, từ biệt bằng một cách chính thức, sau đó rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông.
Không phải hắn không muốn ở lại, mà là hắn đã thật sự không tìm thấy bất cứ lý do nào để ở lại.
– Bạch Nhạc, thân phận là gì cũng không quan trọng, dối với chúng ta, đối với Linh Tê Kiếm Tông, con mãi mãi là người nhà.
Bạch Nhạc khom người cúi đầu, tuy không trả lời, nhưng ý trong đó đã bày tỏ vô cùng rõ ràng.
Bạch Nhạc một đường bước ra khỏi cửa núi của Linh Tê Kiếm Tông cùng với Tô Nhan và Tiêu Hành Nhất, trong lòng cũng không khỏi sinh ra một chút thương cảm.
Thật ra, lúc đầu Bạch Nhạc vẫn luôn cảm thấy mình và Linh Tê Kiếm Tông cũng không có bao nhiêu tình cảm, hắn dường như cũng luôn không quá quan tâm đến cái thân phận này, nhưng khi thật sự đến lúc phải rời khỏi, hắn mới phát hiện, trong lúc không nhận ra, hắn đã có tình cảm sâu đậm với nơi này rồi.
Nơi này là chỗ mà Bạch Nhạc bắt đầu tu hành, nơi này có quá nhiều người không thể quên đi, dù là tốt hay xấu thì cũng sẽ trở thành hồi ức tốt đẹp nhất trong đời.
…
– Ngươi nói cái gì?
Trần Kiếm Phong có được hồi báo của đệ tử, ông ta không khỏi có chút kinh ngạc, hồi lâu sau cũng vẫn không thể lấy lại tinh thần.
Đệ tử kia lặp lại một lần nữa:
– Trần trưởng lão, vừa mới có được tin tức xác thực, Bạch Nhạc đã rời tông, rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông trở về Thanh Châu rồi.
– Trở về Thanh Châu…
Trần Kiếm Phong lặp lại một lần, cũng không nhịn được nói:
– Xem ra, cuối cùng thì hắn vẫn sợ.
Trong trận chiến ở Đông Hải, Bạch Nhạc mạo hiểm lớn bao nhiêu, tất cả mọi người rõ như ban ngày.
Bảo vật hộ thân đã không còn, dưới tình huống như vậy, Bạch Nhạc lại đối mặt với cường giả Tinh Hải Cảnh, thật đúng là ngay cả một chút sức tự vệ cũng không có, rời đi có lẽ sẽ tốt hơn.
Còn về phần sự uy hiếp của Bạch Cốt Thần Giáo… Nói đến cùng thì Bạch Nhạc bây giờ thân là phủ chủ Thanh Châu, cũng đã không còn quan hệ gì với Duyễn Châu nữa rồi.
Trên thực tế, cũng không chỉ là Bắc Đẩu Tinh Cung, tin tức Bạch Nhạc rời tông trở về Thanh Châu cũng đã truyền đến những tông môn khác ở Duyễn Châu, thậm chí vào trong Đông Hải Tiên Đảo.
Mâu Kình Thần vừa nhận được tin tức, gần như là người đầu tiên đứng bật dậy.
– Dừng lại!
Mai Vĩnh Giang trực tiếp ngăn cản Mâu Kình Thần lại:
– Ngươi muốn làm gì?
– Giết người.
Lông mày Mâu Kình Thần bỗng nhướn lên, trầm giọng đáp:
– Người cho rằng, ta có thể để hắn sống mà trở lại Thanh Châu sao?
Trong lúc nói chuyện, trong mắt Mâu Kình Thần đột nhiên lộ ra một ý muốn giết người lạnh lẽo.
– Nên ngươi muốn vô duyên vô cớ nửa đường chặn giết phủ chủ Thanh Châu?
Mai Vĩnh Giang lạnh lùng nhìn Mâu Kình Thần, trầm giọng mở miệng:
– Ngươi cho rằng Bạch Nhạc bây giờ vẫn là Bạch Nhạc lúc trước hay sao?
Lúc trước, Bạch Nhạc vừa mới trở lại Duyễn Châu, có thể nói là bừa bãi vô danh, chẳng những thực lực bình thường, hơn nữa cũng gần như không có ai biết được thân phận của Bạch Nhạc, giết thì cũng giết thôi, nhưng từ trận chiến ở Đông Hải kia, danh tiếng của Bạch Nhạc bây giờ có thể nói là như mặt trời ban trưa vậy.
Dưới tình huống như vậy, nếu không có đầy đủ lý do để ra tay với Bạch Nhạc, thì sẽ hoàn toàn khác biệt.
– Cao thủ của Bạch Cốt Thần Giáo ra tay giết chết phủ chủ Thanh Châu, có liên quan gì tới ta chứ?
Mâu Kình Thần ngẩng đầu, lạnh lùng hỏi ngược lại.
Mai Vĩnh Giang hơi ngập ngừng, ông ta đương nhiên hiểu được ý của Mâu Kình Thần, bản thân Mâu Kình Thần tu hành công pháp của Bạch Cốt Thần Giáo, chỉ cần giết người rồi giả tạo thành cảnh tượng cao thủ của Bạch Cốt Thần Giáo ra tay, đương nhiên cũng không khó.
Mai Vĩnh Giang nhìn chằm chằm vào mắt Mâu Kình Thần, lạnh lùng hỏi:
– Lỡ như ngươi không thể giết chết Bạch Nhạc thì sao?
– Không có loại ‘lỡ như’ này.
Mâu Kình Thần ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mắt Mai Vĩnh Giang, lạnh lùng đáp:
– Nếu là ta toàn lực ra tay mà còn để hắn ta chạy thoát, thế cho dù đưa cái mạng này cho hắn, ta cũng không thể nói gì được hơn.
– …
Mai Vĩnh Giang cảm nhận được sự kiên trì của Mâu Kình Thần, ông ta cười khổ trong lòng một hồi, nhưng cuối cùng cũng không thể nói ra điều gì cả.
Ông ta rõ ràng hơn bất cứ ai khác rằng mình không thể ngăn cản được Mâu Kình Thần.
Thậm chí là trong toàn bộ Đông Hải Tiên Đảo, ngoại trừ vị lão tổ Nguyệt Lâm Tiên kia ra, không có ai có thể ngăn cản được Mâu Kình Thần.
Dù là lần thất bại trước đó hay là trận chiến ở Đông Hải, Mâu Kình Thần bị Bạch Nhạc ép hòa ngay trước mặt nhiều người như vậy, thậm chí còn để Lâm Tiên Lão Tổ đích thân ra tay cắt đứt trận tỷ thí, tất cả chuyện này đều khiến Mâu Kình Thần không thể chịu đựng được.
Bằng sự kiêu ngạo của hắn ta, không thể chịu được phương thức Bạch Nhạc đạp lên người hắn để thành danh.
Chỉ có dùng cách trực tiếp nhất, bạo lực nhất để hủy hoại Bạch Nhạc, mới có thể khiến hắn ta đẩy cơn tức trong lồng ngực ra ngoài.
Chương 814: Chặn giết trên đường núi
Mai Vĩnh Giang thở dài một hơi, lúc này mới nhượng bộ, nói:
– Nếu ngươi đã khăng khăng muốn ra tay, thì phải ra tay gọn gàng một chút, không nên để lại bất cứ tai họa ngầm nào.
Lần này, người cùng trở về Thanh Châu với hắn ta còn có Tô Nhan và Tiêu Hành Nhất.
Mâu Kình Thần nhẹ nhàng gật đầu, trầm giọng nói:
– Mai trưởng lão yên tâm, ta sẽ không thất bại hai lần trên cùng một người đâu.
Lúc trước khi hắn ta đến Duyễn Châu giết Bạch Nhạc, chính là vì kiêng kỵ quá nhiều mới khiến Bạch Nhạc chạy khỏi cảnh chầu trời, cũng đưa tới những phiền phức sau này.
Lần này, dù thế nào thì hắn ta cũng sẽ không lặp lại sai lầm này nữa.
Cũng phải cho Bạch Nhạc biết được, tỷ thí thắng hay bại không có bất cứ liên quan gì đến thực lực chân chính.
Toàn bộ Duyễn Châu này, hắn ta chính là thiên kiêu duy nhất.
Bây giờ là Bạch Nhạc, sau đó còn có Vệ Phạm Dạ, hắn ta sẽ dùng thực lực để chứng minh, cái gì mới là thiên kiêu vô song thật sự.
Mâu Kình Thần bước ra ngoài một bước, thân hình cũng biến mất khỏi tầm mắt Mai Vĩnh Giang.
Đường núi dài dằng dặc, ba người nhóm Bạch Nhạc cũng không gấp, cứ thong thả mà đi.
Trong rừng có tiếng suối chảy truyền tới, ngược lại có vẻ tĩnh mịch lạ lùng.
Tô Nhan đánh giá chung quanh, tò mò hỏi:
– Công tử, ta nghe nói người đã gặp được Tiểu Hi Nhi trên đường trở về tông môn phải không?
– Đúng vậy!
Bạch Nhạc khẽ cười, giải thích:
– Chính là trên con đường núi này, tiểu nha đầu đó muốn lừa lấy ngựa của ta!
Nói tới đây, Bạch Nhạc không khỏi thấy hơi buồn cười.
– Công tử là cảm thấy Tiểu Hi Nhi đáng thương sao? Ta thấy chưa chắc đâu!
Tô Nhan bĩu môi, nói:
– Ta cảm thấy là do vị Lục cô nương kia xinh đẹp nên công tử mới động lòng trắc ẩn.
Nếu đổi lại là nha đầu xấu xí như ta, e là người sẽ chả thèm nhìn một cái!!!
– …
Bị Tô Nhan chế giễu thẳng thừng như thế, Bạch Nhạc không khỏi có hơi xấu hổ.
Nói công bằng, thật ra thì lời Tô Nhan nói cũng không phải không có lý.
Giả sử lúc đó là một nha đầu xấu xí, hoặc là nam nhân, e là bản thân hắn thật sự sẽ không xen vào chuyện của người khác rồi.
Thì cũng không phải nói hắn có tâm tư dơ bẩn gì với tỷ muội Lục gia, mà là thiên tính tự nhiên của con người, đối với sự vật tốt đẹp dĩ nhiên sẽ nhiều thêm một phần thương xót.
Mỹ nữ, đương nhiên cũng tính là sự vật tốt đẹp!!!
Bạch Nhạc cười lắc đầu, chỉ đành lượn sang vấn đề khác mà trả lời:
– Nếu ngươi là cô nàng xấu xí, vậy trên đời này thật sự sẽ chẳng còn bao nhiêu mỹ nhân nữa.
– Thật sự không có mấy người, vậy chính là có vài người còn đẹp hơn ta rồi!
– …
Bạch Nhạc vốn muốn khen Tô Nhan, nhưng tư duy của nữ nhân, hắn thật sự theo không kịp, vừa mở miệng đã bị chặn ngang!!!
Tô Nhan tiến tới bên cạnh Bạch Nhạc, vừa nhìn hắn chằm chằm vừa truy hỏi không thôi:
– Ta biết, Thánh Nữ là một vị, điều này ta tâm phục khẩu phục.
Nhưng mà công tử nói là ‘không có mấy người’, vậy là nói ngoại trừ Vân tiên tử ra còn có người khác nữa.
Đó là ai?
Bạch Nhạc nhìn Tô Nhan, chỉ đành bất đắc dĩ giải thích lần nữa:
– Không có! Ta chỉ thuận miệng nói vậy, thật sự không có phức tạp như ngươi nghĩ đâu!
– Ta không tin đâu! Công tử là theo bản năng thốt ra, chắc chắn không đơn giản như vậy, ít nhất cũng còn một nữ nhân nữa.
Đó rốt cuộc người nào, công tử người nói cho ta biết đi, chí ít cũng phải để ta chịu phục, có đúng không?
Tô Nhan tiếp tục vặn hỏi, nửa phần cơ hội để Bạch Nhạc lấp liếm lấy lệ cũng không cho.
– Tô cô nương, ta cảm thấy là cô suy nghĩ nhiều rồi!
Tiêu Hành Nhất chen miệng:
– Ngoại trừ vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia, ta thực sự nghĩ không ra trên đời này còn có người nào đẹp hơn cô.
Dù là vị biểu muội nổi danh mỹ nhân ở Duyễn Châu kia của ta, so với Tô cô nương cũng không bằng!
Lời này Tô Nhan thích nghe, nàng ta lập tức cho Tiêu Hành Nhất một nụ cười hài lòng:
– Nhưng mà công tử không cảm thấy thế, ở trong mắt công tử, người ta chính là một nha đầu xấu xí!
– Nói bậy, ta nói thế bao giờ?
– Ngoài miệng dĩ nhiên công tử không nói, nhưng trong lòng thì chắc chắn có.
Được đấy, bây giờ bắt đầu hành xác rồi!!!
Bạch Nhạc đảo mắt, sáng suốt quyết định không nói chủ đề này nữa.
Nữ nhân loại sinh vật này, mặc kệ là tuổi lớn hay nhỏ thì đều không nói đạo lý như nhau!!!
Tiêu Hành Nhất cũng rất thông minh, liền thuận thế chuyển đề tài:
– Bạch sư huynh, qua khỏi ngọn núi này chính là địa giới Thanh Châu rồi à?
Bạch Nhạc gật đầu, khẽ đáp:
– Không sai, nhưng dựa theo tốc độ hiện giờ của chúng ta thì sợ là ít nhất còn phải đi thêm một ngày nữa.
– Lần này đi, không biết bao lâu mới có cơ hội trở về!!!
Tiêu Hành Nhất thở dài một hơi, nói khẽ.
Từ nhỏ hắn đã lớn lên ở Duyễn Châu, sau đó thì trực tiếp đến Linh Tê Kiếm Tông, trước giờ chưa từng rời đi, nhưng hôm nay lại phải đến Thanh Châu, trong lòng dĩ nhiên vẫn có phần luyến tiếc.
– Có lâu hay không thì phải xem đệ mạnh bao nhiêu.
Chương 815: Chặn giết trên đường núi (2)
Bạch Nhạc lắc đầu, nói:
– Đối với người ở Linh Phủ Cảnh mà nói, ngay cả Ngự Không Phi Hành cũng không làm được, hai châu cách nhau dĩ nhiên tính là xa, nhưng một khi đệ có thể bước vào Tinh Cung, đi về chẳng qua chỉ mất có vài ngày.
Còn nếu có thể bước vào Tinh Hải, cho dù là thiên hạ Cửu Châu cũng chỉ như một góc mà thôi, có gì mà phải cảm thán?!
Nghe thế, Tiêu Hành Nhất hơi rùng mình, lập tức khom người thụ giáo:
– Đa tạ Bạch sư huynh chỉ điểm, Hành Nhất hiểu rồi!!!
Bạch Nhạc bật cười lớn, tùy tiện nói:
– Không cần khách khí như vậy, chẳng qua là mọi người tán gẫu chơi mà thôi.
– Thiên hạ chẳng qua là một góc, lời này nói không sai, nhưng nếu ngươi đã biết thì sao còn dám đi chậm như rùa kiểu đó?! Bạch Nhạc, ngươi thật sự cho rằng ở Duyễn Châu không ai làm gì được ngươi sao?
Trong rừng cây phía trước không xa đột nhiên truyền tới một giọng nói đầy vẻ chế nhạo.
Nháy mắt, một bóng người quen thuộc lập tức từ trong rừng đi ra, kẻ đó đứng trên đường núi, cứ như vậy ngăn trước mặt Bạch Nhạc.
– Mâu Kình Thần?!
Tiêu Hành Nhất gần như lập tức biến sắc, thất thanh la lên.
Rõ là hắn có thế nào cũng không ngờ được lại gặp phải Mâu Kình Thần ở chỗ này, hơn nữa từ trong lời của đối phương rất dễ dàng có thể cảm thấy được, đối phương tuyệt đối không có nửa phần thiện ý.
Khóe miệng Bạch Nhạc hơi nhếch lên, nói:
– Mâu sư huynh.
Mâu Kình Thần lạnh lùng liếc Bạch Nhạc, lãnh đạm nói:
– Bạch phủ chủ đã rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông, không còn ở trong Huyền môn ta nữa, hai chữ sư huynh, thứ cho không dám nhận!
Bạch Nhạc hơi nheo mắt, nói:
– Mâu sư huynh thế này là một chút quan hệ cũng không muốn dây với ta rồi! Đây là đã hạ quyết tâm muốn ra tay sao?
Mâu Kình Thần cười lạnh một tiếng, nói nhạt thếch:
– Xem ra ngươi vẫn không tính là ngu đến mức hết thuốc chữa!
– Ta vốn cho là, không chừng sẽ có cao thủ Bạch Cốt Thần Giáo tới chặn giết ta, nhưng lại không ngờ, ta không đợi được người của Bạch Cốt Thần Giáo, mà đã đợi được Mâu sư huynh.
Bạch Nhạc lắc đầu, nói tiếp:
– Á, không đúng, hai chữ sư huynh đã không thể nhắc nữa rồi, như vậy… Mâu Kình Thần, ngươi vì sao lại muốn giết ta? Chỉ là bởi vì ở lúc tỷ thí ở Đông Hải, ta không bị ngươi đánh bại sao?
Mấy vấn đề này, trên thực tế cũng là điều mà Tiêu Hành Nhất muốn hỏi.
Lúc khảo hạch Tông môn còn có thể nói là Đông Hải Tiên Đảo vì mục đích nào đó mới muốn nhằm vào Linh Tê Kiếm Tông.
Nhưng mà bây giờ khảo hạch Tông môn đã kết thúc, hơn nữa bọn họ đều đã rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông rồi.
Trên đường về Thanh Châu, Mâu Kình Thần còn lý do gì mà tiếp tục làm khó dễ họ, thậm chí là truy sát theo vạn dặm nữa? Chuyện này vốn là quá vô lý rồi!!!
Mâu Kình Thần lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, lạnh nhạt đáp:
– Người chết, không cần thiết biết nhiều như vậy.
– Đúng vậy, người chết hoàn toàn chính xác không cần thiết biết nhiều như vậy.
Ta cũng càng không cần phải tính toán với một người chết.
Bạch Nhạc hơi nhướn mày, trong mắt lộ ra vẻ châm biếm:
– Mâu Kình Thần, mặc kệ ngươi vì cái gì mà muốn giết ta.
Nhưng mà ngươi dựa vào cái gì mà có đủ tự tin là có thể giết chết ta?
– Chặn giết một Thanh Châu phủ chủ là ta, vậy thì ngươi, hoặc có lẽ là Đông Hải Tiên Đảo của các ngươi, thực sự đã làm xong chuẩn bị khi bị ta trả thù rồi sao?
Bạch Nhạc mi mục như kiếm, cả người đột nhiên bốc lên một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương.
– Trả thù sao?
Khóe miệng Mâu Kình Thần lộ ra vẻ giễu cợt, lạnh lùng hỏi ngược lại:
– Ta cũng rất bất ngờ, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng ngươi có thể sống sót chạy trốn từ trong tay ta đây? Là bởi vì lúc đánh nhau ở Đông Hải, ta và ngươi hòa nhau à?
Keeng!!!
Một tiếng kiếm reo vang lên, Thu Hoằng Kiếm tuốt ra khỏi vỏ, lộ ra một luồng kiếm quang sáng như tuyết, nó cứ như vậy nâng cao trước mặt Bạch Nhạc, phối với một thân bạch y như tuyết kia, càng lộ vẻ phóng khoáng khôn cùng.
– Tóm lại ngươi vẫn là muốn dùng kiếm để nói chuyện, Mâu huynh, mời!!!
Xưng hô từ Mâu sư huynh biến thành Mâu huynh, điều này cũng có nghĩa là, từ giờ khắc này, Bạch Nhạc đã triệt để cắt đứt tất cả quan hệ, không còn tự cho mình là đệ tử Huyền môn nữa mà chân chính xác định trận giao chiến này là đánh nhau ngươi chết ta sống, chứ không phải tỷ thí so tài.
Keeng!!!
Ngay tại lúc đó, Tiêu Hành Nhất cũng đồng thời rút kiếm ra, chĩa thẳng vào Mâu Kình Thần.
Tuy là hắn biết rõ, lấy thực lực của mình thì vốn không thể giúp bất kỳ chuyện gì, nhưng dưới tình hình này, hắn cũng tuyệt đối không muốn một mình chạy thoát thân.
Đánh thắng hay không là vấn đề thực lực, nhưng có đánh hay không thì lại là vấn đề thái độ.
Tô Nhan bỗng bước lên ngăn trước mặt Tiêu Hành Nhất, nàng ta lắc đầu, trầm giọng nói:
– Tiêu công tử, chúng ta đi!!!
– Tô cô nương?!
Tiêu Hành Nhất nhe thấy lời Tô Nhan nói, lập tức có phần nóng nảy.
Tô Nhan trầm giọng đáp:
– Chúng ta không giúp được gì, ở chỗ này sẽ chỉ làm công tử phân tâm.
Đối với thực lực của Bạch Nhạc, Tô Nhan không lo.
Lúc ở Đông Hải Mâu Kình Thần còn không thể dễ dàng đánh bại hắn, huống chi là bây giờ?!
Chương 816: Mọi mặt đều bị đè ép
Vấn đề duy nhất là thân phận của Bạch Nhạc không tiện cho những người khác biết.
Cho dù người này có là Tiêu Hành Nhất, nàng ta cũng vẫn không thể tin tưởng được.
– Đi à? Muốn chạy đi đâu?!
Mâu Kình Thần cười lạnh một tiếng, hắn ta vung một tay lên, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao liền xuất hiện, trong mắt hắn lộ ra ý giết người lạnh băng, lạt lẽo nói:
– Hai người các ngươi tốt nhất đứng yên ại chỗ không được cử động.
Nếu không, ta cam đoan, trước khi các ngươi bỏ chạy sẽ chém rụng đầu của các ngươi!!!
Cho dù là Tiêu Hành Nhất hay là Tô Nhan, ở trong mắt Mâu Kình Thần đều không có bất kỳ uy hiếp gì, chẳng qua là hắn muốn giết người diệt khẩu mà thôi.
Cho nên tình hình trước mặt, nếu bọn họ chuẩn bị đào tẩu, Mâu Kình Thần tuyệt đối không ngại lập tức ra tay, giết bọn họ trước.
Chỉ cần chịu bỏ ra cái giá lớn một chút, Mâu Kình Thần dám chắc chắn, cho dù là Bạch Nhạc cũng không thể ngăn cản hắn được.
– Mâu huynh cũng không khỏi đánh giá quá cao bản thân mình rồi!!!
Bạch Nhạc nhướn mày, trong tích tắc, Tinh Cung phía sau đã nổi lên, bảy ngôi sao bỗng hóa thành bảy chuôi kiếm ánh sao, chúng làm thành Bắc Đẩu Kiếm Trận, không chút lưu tình nghiền ép xuống Mâu Kình Thần.
Lần này đối mặt với Mâu Kình Thần, Bạch Nhạc trực tiếp ra tay trước.
Ầm!!!
Mâu Kình Thần không hề chần chừ một phút nào, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay hắn vung lên, Tinh Cung trên người cũng xuất hiện, chính diện đón lấy Bắc Đẩu Kiếm Trận đang chém tới.
Nhưng cũng như lúc ở Đông Hải Tiên Đảo, trong chớp nhoáng giao tranh này, hai người ai cũng không thể chiếm được chỗ tốt nào, kết quả vẫn là ngang tài ngang sức.
– Bạch Nhạc, hôm nay ta sẽ cho ngươi chết được rõ ràng!
Mâu Kình Thần cười lạnh một tiếng, cổ tay hắn hơi lật, một mảnh Cốt Phù lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.
Ngón tay Mâu Kình Thần hơi dùng sức, gần như chỉ trong nháy mắt, xung quanh đã hóa thành một không gian xương trắng, cuốn không những Bạch Nhạc mà còn cả Tiêu Hành Nhất và Tô Nhan vào.
Bạch Cốt Trủng.
Đây không phải lần đầu tiên Bạch Nhạc nhìn thấy Bạch Cốt Trủng, nên trong khoảng khắc bị cuốn vào, hắn đã lập tức hiểu ra.
Xung quanh xương trắng từng chồng, gần như đã hoàn toàn cắt thành một khoảng tách biệt với không gian chung quanh.
– Bạch Cốt Thần Giáo?!
Bạch Nhạc còn chưa có phản ứng gì, Tiêu Hành Nhất đã không khỏi biến sắc, hắn không kiềm được thất thanh la lên.
Cũng không trách hắn khiếp sợ như vậy, loại chuyện như Đông Hải Tiên Đảo có thể cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo này cũng chỉ có vài cường giả Tinh Cung Cảnh biết được một hai, còn Tiêu Hành Nhất thì dạo trước chẳng qua cũng chỉ là nghe được vài cái tin đồn, vốn dĩ không có liên tưởng tới điều này.
Nhưng hôm nay khi nhìn thấy Mâu Kình Thần thi triển bản lĩnh của Bạch Cốt Thần Giáo, kiểu chấn động tâm lý này, hắn sao có thể không la hoảng lên được?!
Bạch Nhạc rơi vào Bạch Cốt Trủng, nhưng trên mặt lại lộ ra một tia cười lạnh, nhàn nhạt nói:
– Quả nhiên là thế! Đông Hải Tiên Đảo cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo.
Chuyện mai phục giết Thánh Nữ trên Đông Hải, chỉ sợ các ngươi cũng không tránh khỏi có liên quan đâu nhỉ?!
– Kỳ thực ngươi không phải sớm đã đoán được rồi sao?
Mâu Kình Thần nhìn Bạch Nhạc, không nhanh không chậm nói:
– Từ khi ngươi giết Bích Vân Đào rồi lấy được Bạch Cốt Thần Quyết và Bạch Cốt Hóa Thân trong tay hắn, ngươi đã đoán được rồi.
Chỉ là ngươi vẫn không có chứng cứ mà thôi.
Không thể không nói, ánh mắt và phán đoán của mâu Kình thần vẫn là cực kỳ chuẩn!!!
Bạch Nhạc gật đầu, bình tĩnh đáp:
– Không sai, quả thực ta đã sớm đoán được.
Không chỉ như vậy, ta thậm chí còn biết ngươi nhất định sẽ đuổi theo rồi ra tay với ta, bằng không, ta cần gì phải thong thả trên đường núi này mà lãng phí thời gian?
Từ khi ra khỏi Linh Tê Kiếm Tông, từ đầu đến cuối Bạch Nhạc đều không nhanh không chậm đi về hướng Thanh Châu, có thể nói hắn vốn là có ý định để tin tức truyền khắp Duyễn Châu.
Trong đó có một bộ phận rất lớn là bởi vì Bạch Nhạc cần một chứng cứ vắng mặt, hắn nhất định phải cho càng nhiều người biết, hắn đã trở về Thanh Châu, không nhúng tay vào chuyện của Duyễn Châu nữa.
Còn một mặt khác, chính là vì để Mâu Kình Thần ra tay.
Cùng như việc Mâu Kình Thần muốn giết Bạch Nhạc, thực tế ban đầu lúc ở thành Duyễn Châu, trong lòng Bạch Nhạc đã nổi sát ý với Mâu Kình Thần rồi, chỉ là vẫn luôn không có cơ hội thích hợp để hắn có thể toàn lực ra tay không chút kiêng dè mà thôi.
Ở Duyễn Châu không được, lúc đến Đông Hải, Bạch Nhạc phải mở to mắt nhìn Từ Phong chết trận, Linh Tê Kiếm Tông thì gần như bị người của Đông Hải Tiên Đảo hãm hại vào tuyệt cảnh, nhưng hắn cũng không tìm được cơ hội.
Cho nên, hắn căn bản là mượn cơ hội này, tới đợi Mâu Kình Thần chủ động dâng tới cửa.
Con ngươi Mâu Kình Thần hơi co rút lại, giờ khắc này, cho dù là hắn cũng đã mơ hồ ngửi được một ít hơi thở nguy hiểm.
Chỉ là Mâu Kình Thần lấy tự tin của mình mà không muốn thừa nhận sai lầm của bản thân.
Hắn bỗng đạp mạnh một bước, lập tức nhấc Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao lên, lần nữa chém về phía Bạch Nhạc.
– Đoán được thì sao? Không có đủ thực lực, tất cả tính toán đều thành vô ích cả.
Chết đi cho ta!!!
Chương 817: Mọi mặt đều bị đè ép (2)
Gần như là trong tích tắc khi một đao này chém xuống, một bộ xương trắng cũng theo đó nổi lên, nó cầm cờ Bạch Cốt trong tay, chém về phía Bạch Nhạc.
Bạch Cốt Hóa Thân.
Đông Hải Tiên Đảo cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo sớm đã không phải một hai ngày, trong lúc đó, Mâu Kình Thần đương nhiên sớm đã có được Bạch Cốt Thần Quyết, hơn nữa còn tu thành Bạch Cốt Hóa Thân.
Dù sao bây giờ đã triệt để vạch mặt rồi, hắn cũng không sợ bại lộ thêm nữa, miễn sao có thể nhanh chóng trực tiếp giết chết Bạch Nhạc mà thôi.
Nhưng mà cũng gần như lúc này, đầu ngón tay Bạch Nhạc khẩy một cái, một bộ Bạch Cốt Hóa Thân bay ra từ trong giới chỉ trên tay hắn, trực tiếp chém giết với Bạch Cốt Hóa Thân của đối phương.
– Bạch Cốt Hóa Thân mà thôi, chẳng lẽ ta không có chắc? Mâu Kình Thần, ngươi còn có bản lĩnh gì nữa thì cứ sử dụng hết đi, bằng không với chút thực lực ấy, nếu muốn giết ta thì còn xa xôi lắm!
– Như ngươi mong muốn!!!
Mâu Kình Thần hừ lạnh một tiếng, dưới chân hắn bỗng nhiên đạp một cái, tức khắc liền có một luồng linh khí mạnh mẽ cuồn cuộn trào ra, những xương trắng xung quanh kia lập tức giống như bị sức mạnh nào đó dẫn dắt, trong nháy mắt đã đứng lên hóa thành một vùng đầy xương khô cùng nhau hướng về Bạch Nhạc mà chém giết, giống hệt như một biển xương khô.
Trước đây Bạch Cốt Thần Quyết mà Bạch Nhạc lấy được thực ra chỉ là một bộ phận nhỏ đủ để dùng cho tế luyện Bạch Cốt Hóa Thân mà thôi, cũng không có được thủ đoạn lợi hại thật sự gì, nói cho cùng lấy thân phận và thực lực của Bích Vân Đào không có khả năng lấy được Bạch Cốt Thần Quyết hoàn chỉnh thật sự, hơn nữa với tính tình của Bạch Nhạc cũng không thèm tu luyện loại ma công tà đạo này.
Nhưng mà Mâu Kình Thần lại không quan tâm, đối với hắn ta mà nói, chỉ cần có thể nâng cao thực lực, hắn ta căn bản không quan tâm là thủ đoạn gì.
Lấy Bạch Cốt Hóa Thân làm căn cơ, dưới tình huống không ảnh hưởng tu vi bản thân thì hắn ta đều nguyện ý tu luyện tất cả ma công, thậm chí là những thần thông của Bạch Cốt Thần Giáo, có một bộ phận rất lớn hắn ta cũng biết.
Dưới tình huống đã có ý đồ muốn giết người diệt khẩu, Mâu Kình Thần căn bản không sợ Bạch Nhạc biết những bí mật này, một khi đã không hề kiêng dè mà thi triển ra, sức mạnh hiển nhiên liền nâng cao lên rất nhiều.
– Vù vù!
Chân mày Bạch Nhạc giật giật, trong nháy mắt đó, trước người hắn xuất hiện một mảnh kiếm quang rực rỡ, hóa thành một màn mưa kiếm hướng về phía biển xương khô.
Kiếm Linh Vũ.
Lấy Tinh Cung làm căn cơ, khi thi triển Kiếm Linh Vũ, uy lực cũng cực kỳ kinh người, trong chốc lát mưa kiếm kinh khủng bỗng giáng xuống, mạnh mẽ chém bể biển xương khô trước mặt.
– Vô dụng thôi Bạch Nhạc.
Ở chỗ này, linh lực của ngươi không thể bổ sung được, mà những bộ xương khô này lại có thể không ngừng sống lại, còn kiếm đạo thần thông như vậy ngươi có thể thi triển bao nhiêu lần?
Mâu Kình Thần Cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nói.
Sau khi giọng nói của Mâu Kình Thần phát ra, vừa vặn trong nháy mắt bộ xương khô mới vừa rồi bị Kiếm Linh Vũ chém vỡ đã từ đống xương vỡ đầy đất một lần nữa hợp lại, chậm rãi từ dưới đất bò dậy.
– Thế à?
Mắt Bạch Nhạc chưa từng chớp lấy một lần, ngay sau một khắc đó, trên người hắn đột nhiên bốc lên một luồng ma khí ngập trời.
– Mâu Kình Thần, ngươi cho là chỉ có ngươi mới giấu giếm thực lực sao?
Nhận thấy được ma khí thuần túy trên người Bạch Nhạc, lúc này Mâu Kình Thần rốt cuộc mới biến sắc.
Hắn ta chẳng qua chỉ mới tu luyện một chút pháp môn ma đạo Bạch Cốt Thần Giáo mà thôi.
Còn nhất định phải dựa vào Bạch Cốt Hóa Thân mới có thể thi triển, nhưng mà Bạch Nhạc lại là Ma Tu chân chính.
Chỉ bằng vào một phần phương pháp che giấu hơi thở này thì Bạch Nhạc đã mạnh hơn hắn ta không biết gấp bao nhiêu lần!!!
Suy nghĩ của Mâu Kình Thần thay đổi rất nhanh, những chuyện nghĩ mãi không hiểu trước kia dường như đều trong nháy mắt đều hoàn toàn rõ ràng.
– Yến Bắc Thần!!! Ngươi là Yến Bắc Thần truyền nhân của Ma quân.
– Bây giờ mới hiểu ra, không thấy hơi trễ rồi sao?
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên nụ cười lạnh như băng, lành lạnh nói:
– Ngươi muốn giết ta, nhưng sao ta lại không muốn giết ngươi chứ?! Mâu Kình Thần, hôm nay là ngươi tự chui đầu vào lưới.
Còn có bản lĩnh gì thì cứ thể hiện cả đi, bằng không sợ là ngươi không có cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu.
Trong mắt Mâu Kình Thần lóe lên hung quang, lúc này cười lạnh nói:
– Truyền nhân của Ma quân thì thế nào? Cũng không phải là chưa từng nhìn thấy ngươi ra tay, ngươi nghĩ ta là kẻ ngu xuẩn giống như Chu Đông Dương chắc?
Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao vung ra, Tinh Cung trên người Mâu Kình Thần lộ ra một tia sáng rực rỡ.
– Thủy Trạch.
Đã đến tình cảnh này rồi, Mâu Kình Thần cũng rất rõ, hắn ta đã bị buộc vào bước đường cùng, đây là một trận đánh sinh tử thật sự, không thể nói bất kỳ đạo lý gì, chỉ có thực lực của kẻ nào mạnh hơn thì kẻ đó mới có thể sống sót.
Bất luận là Bạch Nhạc hay là Yến Bắc Thần cũng được, cuối cùng cũng chỉ là Tinh Cung sơ kỳ mà thôi, thực lực tương đương với hắn ta, dưới tình huống như thế thì hắn ta có lòng tin không thua bất kỳ kẻ nào.
Chương 818: Mọi mặt đều bị đè ép (3)
Dám đến giết Bạch Nhạc, Mâu Kình Thần cũng đã chuẩn bị xong hết thảy, cho dù hôm nay có xảy ra một số chuyện ngoài ý muốn thì hắn ta cũng vẫn cho rằng cục diện ở dưới sự khống chế của mình.
Trong nháy mắt, sóng lớn ngập trời, toàn bộ Bạch Cốt Trủng giống như đều bị một đầm nước bao phủ, mênh mông cuồn cuộn đánh về phía Bạch Nhạc.
Thủy Trạch Quốc Độ.
Mâu Kình Thần gặp phải nguy hiểm lại lần nữa thi triển ra thần thông Thủy Trạch Quốc Độ, muốn dựa vào cách bạo lực nhất này để trực tiếp nghiền nát Bạch Nhạc.
So với thời điểm ở Đông Hải Tiên Đảo, lúc này Mâu Kình Thần toàn lực ra tay có vẻ càng đáng sợ hơn.
Nếu như lấy thực lực trước kia của Bạch Nhạc đối mặt với một kích này, chỉ sợ cho dù không chết cũng phải bị thương nặng.
Tiếc là đúng như theo như lời Bạch Nhạc đã nói, ẩn giấu thực lực đâu phải chỉ mỗi mình Mâu Kình Thần.
– Thôn Thiên!
Không có bất kỳ do dự nào, trong nháy mắt, phía sau Bạch Nhạc tức khắc xuất hiện một pho tượng hình người hóa thân, trong chốc lát đó liền tạo thành một sức mạnh cắn nuốt kinh khủng, cắn nuốt tất cả sức mạnh xung quanh vào trong.
Cho dù là sức mạnh của Bạch Cốt Trủng hay là sức mạnh của Thủy Trạch Quốc Độ, đối mặt với Thông Thiên Ma Công bá đạo này đều không có gì khác biệt, đều bị cắn nuốt xuống.
Chẳng qua chỉ mới trong chốc lát, pho tượng Thân Ngoại Hóa Thân hiện ra đã cực kỳ rõ ràng, có thể dễ dàng nhìn ra mặt mũi của Bạch Nhạc.
-… Quốc Độ!
Trong Thủy Trạch, đột nhiên hiện ra một tòa cung điện bằng nước, ẩn chứa sức sống dồi dào, phảng phất giống như trong nháy mắt tạo thành một thế giới nhỏ riêng biệt.
Trước đó bị Thôn Thiên Quyết điên cuồng cắn nuốt sức mạnh, khi tòa cung điện nước xuất hiện tại đây thì rốt cuộc bị cưỡng ép hoãn chậm lại.
Trấn áp.
Cung điện nước cùng Tinh Cung của bản thân Mâu Kình Thần hợp lại làm một, trấn áp toàn bộ Bạch Cốt Trủng, mạnh mẽ đánh về phía Tinh Cung của Bạch Nhạc.
Theo Mâu Kình Thần nhìn thấy, bất luận Thôn Thiên Quyết thần thông kinh khủng cỡ nào thì chỉ cần không để cho Bạch Nhạc có đủ thời gian, để cho Bạch Nhạc không kịp phát huy mà trước một bước đánh nát Tinh Cung của hắn, tình thế nguy hiểm tự nhiên cũng sẽ được hóa giải.
Không thể không nói, cái ý nghĩ này của bản thân Mâu Kình Thần không hề có vấn đề gì.
Chẳng qua là, hắn ta căn bản không nghĩ tới, Bạch Nhạc đã bại lộ thân phận thì từ bất kỳ phương diện nào cũng đều là một lần đè bẹp hoàn mỹ với hắn ta.
– Muốn so đấu Tinh Cung sao? Vậy đi thử xem!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia sắc bén, trong nháy mắt đó, Tinh Cung màu trắng bên cạnh lập tức hiển hóa ra một nửa hình dáng còn lại.
Một pho tượng hình người hóa thân xuất hiện, nhất thời làm cho cả khí tức Tinh Cung đều sinh biến hóa long trời lỡ đất.
Trắng đen giao nhau, bên trái là thất tinh lấp lánh, bên phải là hóa thân hình người tọa trấn, chính giữa còn treo một đạo kiếm ảnh kinh khủng, lộ ra một kiếm ý bén nhọn.
Những sức mạnh này rõ ràng không hợp nhau, nhưng vào giờ khắc này lại hoà hợp hoàn mỹ.
Tinh Cung hoàn mỹ.
Trước đó Bạch Nhạc chỉ dựa vào một nữa Tinh Cung mà đã có thể chứng minh có đủ sức đánh nhau với Mâu Kình Thần, giờ đây Tinh Cung hoàn mỹ hiện ra, loại thực lực đó đâu thể đơn giản là ‘tăng gấp bội’?!
Trong nháy mắt đã trực tiếp tạo thành khí thế nghiền ép tuyệt đối.
Ầm!!!
Tinh Cung của Bạch Nhạc tàn nhẫn đánh vào tòa cung điện nước, chiêu này không có bất kỳ kỹ xảo gì, chính là cậy vào sức mạnh mà đụng nhau, vậy mới có thể hiển hiện ra sự bá đạo của Tinh Cung hoàn mỹ.
Trong nháy mắt đó, cung điện nước lung lay, gần như lập tức liền xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Quá mạnh mẽ!!!
Chỉ có lúc Bạch Nhạc thể hiện toàn bộ sức mạnh ra, mới khiến cho người ta cảm nhận được cái loại cảm giác bị áp bách tuyệt vọng như vậy.
Nghiền ép, đè bẹp toàn bộ phương vị.
Mỗi một phương diện Mâu Kình Thần tự tin nhất, vào giờ khắc này dường như đều giống như truyện cười.
Cái gì là thiên kiêu vô song, vào thời khắc này ở trước mặt của Bạch Nhạc, còn có kẻ nào dám tự xưng là thiên kiêu?
– Không thể nào…không thể nào!!!
Mâu Kình Thần nhìn Bạch Nhạc trân trân, hai mắt hắn ta đỏ bừng, tựa như có vô số tơ máu trong đó, loại cảm giác đó gần như là tuyệt vọng, giống như mang tất cả tự tin của hắn ta đạp nát dưới chân vậy.
– Sao ngươi lại mạnh như vậy, không ai có thể mạnh như vậy được!!!
Bắt đầu từ lúc Mâu Kình Thần bước vào Tinh Cung cho tới bây giờ vẫn chưa từng thua cuộc, từ trước đến giờ hắn ta vẫn luôn cho rằng trong thế hệ cùng trang lứa ở Duyễn Châu… không, thậm chí là toàn thiên hạ cũng sẽ không có ai mạnh hơn mình.
Cho dù là Vệ Phạm Dạ hay những thiên kiêu của các thiên tông khác, Mâu Kình Thần đều không quan tâm.
Từ đầu đến cuối Mâu Kình Thần cho rằng, thời điểm hắn ta toàn lực ứng phó thì đã đủ để giẫm toàn bộ những người này dưới chân, cho dù là vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia cũng không hẳn là không thể bắt kịp.
Trận chiến trên biển Đông kia, thậm chí Mâu Kình Thần còn mơ mộng làm anh hùng cứu mỹ nhân để lấy được sự cảm mến của Thánh Nữ.
Chương 819: Uy hiếp hèn mọn
Mâu Kình Thần không thể nào chịu đựng được thất bại, cho nên lúc hắn ta nghe Bạch Nhạc muốn về Thanh Châu, hắn ta mới có thể không màng đường sá xa xôi mà truy sát Bạch Nhạc, ý muốn tự tay giết chết Bạch Nhạc, muốn nói cho Bạch Nhạc biết hắn ta mới là thiên kiêu độc nhất vô nhị.
Nhưng tất cả mọi thứ vào thời khắc này đều hoàn toàn vỡ vụn.
Tinh Cung hoàn hảo ở đó khiến Mâu Kình Thần thậm chí không có một ý nghĩ nào về việc tranh tài, tất cả chỉ có tuyệt vọng!!!
Đạo Ma song tu, cho dù chỉ có một nửa Tinh Cung thì cũng đã đủ để đánh ngang với Mâu Kình Thần, thực lực như vậy khiến cho hắn ta không thể nào tưởng tượng nổi trên đời này mà lại có một công pháp hoàn hảo, một thiên tài yêu nghiệt như thế!
– Không! Đây chưa phải là kết quả! Ngươi không giết được ta!
Trong miệng Mâu Kình Thần phát ra tiếng gầm giận dữ, hô hấp càng trở nên nặng nề, điên cuồng gào thét.
Nhưng là thắng hay bại thì giờ khắc này Mâu Kình Thần đã mất đi niềm tin chiến thắng, trải qua việc bị chèn ép về mọi phía khiến hắn ta không thể nào tìm thấy một tia hy vọng trở mình.
Nhưng bại và chết chính là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Mâu Kình Thần thua nhưng chỉ cần không tiếp tục dây dưa với Bạch Nhạc, một lòng chạy trốn thì có lẽ cũng chưa chắc không có cơ hội.
Bạch Cốt Trùng là do chính Mâu Kình Thần xuất ra, chỉ cần bằng lòng trả một cái giá đắt thì tất nhiên có thể cưỡng chế mở được.
Đương nhiên ở tình huống bình thường, muốn tranh thủ được cơ hội này cũng chẳng dễ dàng, có thể nói vấn đề ở chỗ, bây giờ bên trong Bạch Cốt Trùng không chỉ có mình Mâu Kình Thần và Bạch Nhạc mà còn có cả Tiêu Hành Nhất và Tô Nhan.
Vốn dĩ hai người kia ở trong mắt Mâu Kình Thần cũng chỉ là mấy con kiến, chỉ là hắn ta muốn diệt khẩu nên lúc nãy họ mới bị quấn vào trong Bạch Cốt Trủng.
Nhưng hôm nay, trong mắt Mâu Kình Thần thì hai người kia chính là hy vọng để hắn ta chạy trốn.
Thân hình Mâu Kình Thần thoắt một cái, lập tức buông Bạch Nhạc ra rồi vung Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao lên, đi thẳng đến chỗ Tiêu Hành Nhất và Tô Nhan, chỉ có cách uy hiếp hai người kia trong tay thì hắn ta mới có thể bức Bạch Nhạc nhượng bộ.
Mặc dù số lần Mâu Kình Thần gặp Bạch Nhạc cũng không nhiều, nhưng hắn ta có thể nhìn ra được, Bạch Nhạc là một người cực kỳ trọng tình trọng nghĩa, tuyệt đối sẽ không vì giết hắn ta mà từ bỏ tính mạng của hai người kia.
Không thể không nói Mâu Kình Thần đoán cực kỳ chuẩn xác, bất kể là Tô Nhan hay Tiêu Hành Nhất thì trong lòng Bạch Nhạc đều có trọng lượng rất lớn, Bạch Nhạc sẽ không lựa chọn hi sinh bọn họ để giết Mâu Kình Thần.
– Nhiên Huyết*!!!
*Nhiên Huyết: Đốt máu.
Trong nháy mắt Tô Nhan cảm giác được nguy hiểm đã lập tức xuất ra Tinh Cung, đồng thời thi triển ra thuật Nhiên Huyết.
Phải biết, bản thân Tô Nhan là cường giả Tinh Cung Cảnh, mặc dù thực lực kém loại cao thủ như Mâu Kình Thần, nhưng một khi liều mạng thì kéo dài thêm một chút thời gian vẫn được.
Huyết sắc ngập trời, trong tay Tô Nhan cầm một thanh chủy thủ, trực tiếp đỡ lấy Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao.
Rầm!!!
Chỉ mới vừa đối mặt Tô Nhan đã trực tiếp bay ra ngoài.
Đối diện với một Mâu Kình Thần đang liều mạng thì cho dù Tô Nhan có dốc toàn lực cũng đừng mơ cản được một kích của đối phương.
Đây là do Mâu Kình Thần có mưu đồ muốn bắt Tô Nhan và Tiêu Hành Nhất để dùng tính mạng họ uy hiếp Bạch Nhạc, nếu không thì chỉ với một đao kia đã đủ để chém vỡ Tinh Cung của Tô Nhan rồi.
Cũng may trong đoạn thời gian ngắn ngủi này cũng đã đủ để Bạch Nhạc chạy tới.
Sức mạnh Thông Thiên Ma Thể hoàn toàn bộc phát ra, tốc độ của Bạch Nhạc nhanh hơn Mâu Kình Thần rất nhiều, trước khi Mâu Kình Thần xuất đao thứ hai thì hắn đã chặn trước người Tô Nhan.
– Bạch Nhạc, ta chấp nhận ta thua rồi, nhưng ngươi không được giết ta!!!
Mâu Kình Thần nắm chặt Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, hắn ta cao giọng hô to:
– Ta đánh không lại ngươi, nhưng ngươi cứ khăng khăng bức ép ta, ta cũng cam đoan rằng ngươi không thể bảo vệ được bọn họ.
Cùng lắm thì chúng ta đồng quy vu tận, cho dù ta có chết cũng sẽ kéo theo bọn họ chôn cùng.
Không đợi Bạch Nhạc lên tiếng, Tiêu Hành Nhất đã mắng rằng:
– Không biết xấu hổ! Mâu Kình Thần, tốt xấu gì ngươi cũng coi như là thiên kiêu một phương, vậy mà lại sử dụng thủ đoạn hèn hạ như vậy, không cần mặt mũi nữa hay sao?
Mâu Kình Thần cười lạnh một tiếng, không chút khách khí mà chế giễu:
– Mặt mũi sao? Ngươi cho rằng cái tên Bạch Nhạc này vẫn là sư huynh của ngươi à? Linh Tê Kiếm Tông các ngươi chẳng qua cũng dựa vào truyền nhân Ma Quân trợ giúp mới có thể giành được hạng nhất trong khảo hạch Tông môn, nếu tin tức này truyền ra chẳng phải Linh Tê Kiếm Tông các ngươi cũng mất mặt sao? Chính Ma không thể cùng tồn tại.
Đối phó với loại ma đầu này, bất kể dùng thủ đoạn gì cũng chả có gì to tát cả.
Mâu Kình Thần nói xong câu cuối cùng, ngay cả bản thân hắn ta cũng tin mấy phần.
Những lời này khiến Tiêu Hành Nhất sững sờ, thậm chí cả người đều hoảng hốt, không nói nên lời.
Chương 820: Cầm Côn Ngô Kiếm, mạnh mẽ chém giết
Quả thật cho tới nay Tiêu Hành Nhất đều cực kỳ sùng bái Bạch Nhạc, bây giờ bằng lòng đi theo Bạch Nhạc về Thanh Châu, thậm chí là tu ma cũng là vì sự tín nhiệm đối với Bạch Nhạc.
Nhưng mà Bạch Nhạc Nhạc chính là Yến Bắc Thần, truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, tin tức này mang tới chấn động quá lớn, lớn đến nỗi khiến Tiêu Hành Nhất khó mà tiếp nhận được.
Tô Nhan thì khác với Tiêu Hành Nhất, nàng ta không bị ảnh hưởng bởi những lời nói đó, lúc này mới cười lạnh mắng:
– Hừ, ngươi còn có mặt mũi mà nói nữa à?! Chính Ma không cùng tồn tại! Ha, thời điểm ngươi tu hành ma công Bạch Cốt Thần Giáo, sao không nói Chính Ma không cùng tồn tại đi?!
– Sao mà nói nhảm nhiều vậy?!
Mâu Kình Thần hừ lạnh một tiếng, linh lực xung quanh sôi trào, đầm nước ngập tràn, cung điện bằng nước bao phủ tất cả mọi người quanh đó, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, hắn ta điềm nhiên nói:
– Bạch Nhạc, ngươi lựa chọn đi, giết ta hay là tính mạng của bọn họ?
Trong lúc nói chuyện, bỗng dưng Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao giương lên, lộ ra ánh sáng khiếp người, đồng thời đao quang cũng bao phủ lên ba người Tiêu Hành Nhất, Tô Nhan và Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc nhìn Mâu Kình Thần, hắn bĩnh tĩnh nói:
– Mâu Kình Thần, đây chính là thủ đoạn cuối cùng của ngươi sao?
Mâu Kình Thần cũng nhìn Bạch Nhạc, hắn ta khinh thường, cuời lạnh:
– Thế nào, ngươi cũng muốn mắng ta không biết xấu hổ à?
Bạch Nhạc lắc đầu, hắn lạnh nhạt nói:
– Từ lần thứ nhất ta gặp ngươi, ta đã biết ngươi không biết xấu hổ rồi.
Người có thể tu hành loại ma công tàn nhẫn như Bạch Cốt Thần Quyết thì chuyện không biết xấu hổ nào mà không làm được.
Ta chỉ thương hại ngươi thôi.
Ánh mắt Bạch Nhạc hiện lên vẻ hờ hững, hắn nói khẽ:
– Nếu ngươi thật sự liều mạng với ta đến cùng thì ta còn có thể cho ngươi chết một cách đàng hoàng, kính ngươi mấy cái xương cứng, kỳ thật ngươi dùng mấy thủ đoạn hèn hạ này chỉ khiến ngươi chết nhanh hơn thôi.
Ngươi đã hết cách nhưng ta vẫn chưa xuất toàn lực.
– Nực cười, Bạch Nhạc, ngươi tại sao phải lừa mình dối người?
Mâu Kình Thần nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, lập tức chế nhạo nói:
– Ta thừa nhận ngươi rất mạnh, truyền nhân Ma Quân đúng là danh bất hư truyền.
Nhưng, vậy thì sao? Coi như ngươi mạnh hơn nữa, chẳng lẻ sẽ mạnh giống như các cường giả Tinh Hải Cảnh, trong nháy mắt có thể giết chết ta sao?
Mâu Kình Thần giơ Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao lên, sau đó tiếp tục nói:
– Đây là bảo vật của bản tông ta, chất liệu và trận pháp cốt lõi không khác Hải Thần Kích chút nào, nếu ta sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình để thi triển, uy lực chí ít cũng bằng năm phần của Hải Thần Kích.
Dù ngươi có mạnh đến đâu, ngươi cũng không thể phá vỡ phòng ngự của ta trong một thời gian ngắn.
Khoảng thời gian này đủ để ta giết bọn họ hơn mười lần.
Mâu Kình Thần dừng lại một chút, sau đó trầm giọng nói:
– Yến Bắc Thần, bản tông ta không thù không oán gì với ngươi, cũng không muốn trở thành kẻ thù của ngươi.
Chỉ cần ngươi thả ta đi, ta cam đoan sẽ không tiết lộ thân phận của ngươi với bất kỳ ai.
Ngày sau khi gặp lại ở đại hội Đạo môn, chúng ta có lẽ sẽ trở thành bằng hữu của nhau.
Dù cho ngươi có muốn đối phó với Đạo Lăng Thiên Tông, chúng ta cũng có thể liên thủ.
Mâu Kình Thần nói xong, thậm chí còn đổi cả xưng hô, không gọi Bạch Nhạc nữa, mà trực tiếp gọi là Yến Bắc Thần, hắn gọi như vậy chính là để nhắc nhở Bạch Nhạc, ngươi không còn là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông nữa, mà ngươi chính là truyền nhân của Ma Quân.
Đầu tiên là lấy mạng sống của Tiêu Hành Nhất và Tô Nhan ra để uy hiếp Bạch Nhạc nhượng bộ, sau đó lại hứa hẹn sẽ không tiết lộ thân phận của Bạch Nhạc, thậm chí còn chỉ ra rằng, trong tương lai Đông Hải Tiên Đảo có thể sẽ có hành động chống lại Đạo Lăng Thiên Tông, một loạt các lí do thoái thác này có thể thấy được Mâu Kình Thần đã dùng hết thủ đoạn trong đó, nó vô cùng dụ dỗ nhưng cũng có tính đe dọa.
Đến thời điểm này, có thể nói Mâu Kình Thần đã chắc chắn Bạch Nhạc nhất định sẽ phải nhượng bộ.
Nhưng thật đáng tiếc, trên đời này không có thứ gọi là hoàn hảo.
Mâu Kình Thần tràn đầy sự tự tin nhưng thứ mà hắn nhận được chỉ là ánh mắt khinh thường của Bạch Nhạc.
– Mâu Kình Thần, ta nói, ngươi đã sử dụng hết biện pháp, mà ta thì vẫn chưa dùng hết sức của mình.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ thương hại, hắn lạnh nhạt nói:
– Đừng nói thứ mà ngươi có trong tay chỉ là hàng nhái của Hải Thần Kích, cho dù có là Hải Thần Kích thật sự… Bạch Nhạc ta sợ gì chứ?
Bạch Nhạc vừa nói, vừa lật bàn tay, một thanh trường kiếm cổ xưa màu xanh lam đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay.
Coong…
Lưỡi kiếm được rút ra khỏi vỏ, một luồng kiếm khí đáng sợ trong tích tắc đột nhiên xé toạc mặt nước xung quanh, thậm chí Bạch Nhạc còn chưa ra tay, nhưng năng lượng kiếm khí đáng sợ đó đã ép người không thở nổi.
– Côn Ngô Kiếm?!!!
Đồng tử của Mâu Kình Thần đột nhiên co rút lại, thời điểm nhìn rõ trường kiếm màu xanh lam, trong lòng Mâu Kình Thần chỉ còn lại sự sợ hãi.
Thảo nào Bạch Nhạc lại tự tin như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái [Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Giang-Ho-Nay-Vi-Ta-Ma-Tro-Nen-Ky-Quai-Audio-Truyen.jpg)
