- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 81 : Lại đấu với Mâu Kình Thần (c801-c810)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 81 : Lại đấu với Mâu Kình Thần (c801-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Lại đấu với Mâu Kình Thần
Chỉ một đòn bắt đầu này đã khiến không ít người có mặt ở võ đài hít vào một ngụm khí lạnh.
So với trước đây thì năng lực lúc Bạch Nhạc ra tay rõ ràng đã ghê gớm hơn lúc hắn đối đầu với Lương Sơn Kiếm Tông nhiều rồi.
Nói không ngoa, nếu đổi lại là một kẻ Tinh Cung sơ kỳ bình thường thì một đòn này đã đủ phân ra thắng bại.
– Coong…
Chỉ nghe một tiếng vang trong trẻo, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao của Mâu Kình Thần nháy mắt cũng hóa thành một màn sáng giống vậy, cho dù thế tiến công của Bắc Đẩu Kiếm Trận mạnh mẽ cỡ nào cũng không có cách đột phá phong tỏa của ánh đao..
Hơn nữa, lấy tính tình của Mâu Kình Thần, há sẽ chịu cam nguyện phòng thủ?!
Ánh mắt Mâu Kình Thần lộ ra ý giết người, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay bỗng kéo theo một vệt tàn ảnh, nó chém giết lung tung, đụng thẳng vào trong Bắc Đẩu Kiếm Trận rồi giết ra, lao thẳng về phía Bạch Nhạc.
Bắc Đẩu Kiếm Trận tuy mạnh, nhưng đối mặt với cách đánh ngang ngược như vậy của Mâu Kình Thần cũng không có cách nào chặn lại.
Nếu cố lấy cứng chọi cứng, chỉ e Bắc Đẩu Kiếm Trận sẽ bị một đòn này đánh vỡ.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây cũng là sơ hở lớn nhất của Bắc Đẩu Kiếm Trận hiện giờ.
Cho dù kiếm trận biến hóa có huyền diệu cỡ nào, nhưng dẫu sao Bạch Nhạc chỉ có một mình, không thể như lấy sức của mấy người tụ lại một chỗ để thu được đột phá, vượt cáp chiến đấu như Bắc Đẩu Kiếm Trận thật sự.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, thứ hắn có thể điều động chỉ vẻn vẹn có sức lực của bản thân mà thôi.
Một khi đối phương dùng cách thức bạo lực này, cưỡng chế đánh vào kiếm trận, sẽ lập tức khiến Bạch Nhạc rơi vào thế bị động.
Đây gọi là ‘Lấy hay phá hên’!!!
– Keeng… keeng… keeng.
Một chuỗi tiếng va chạm của mũi kiếm và lưỡi đao vang lên, Bắc Đẩu Kiếm Trận lần lượt biến đổi, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi đã hoàn thành hơn mười lần biến trận, đồng thời không ngừng lùi về phía sau, nhưng cũng cứng rắn hóa giải hơn phân nửa sức mạnh từ lưỡi đao của Mâu Kình Thần.
– Giỏi lắm!!!
Tận mắt nhìn thấy trận giao chiến đến hoa cả mắt này, cho dù là Trần Kiếm Phong cũng không kiềm được mà lên tiếng khen ngợi.
Thân làm trưởng lão của Bắc Đẩu Tinh Cung, dĩ nhiên Trần Kiếm Phong cực kỳ quen thuộc biến hóa của Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Đối với thế tiến công mạnh mẽ của Mâu Kình Thần, kiếm trận trong nháy mắt chuyển từ công thành thủ, dùng biến trận không ngừng tới để liên tục làm suy yếu sức mạnh của đối phương.
Biến trận lần này làm được đúng lúc đúng lực, thật sự có thể nói là phòng ngự hoàn mỹ như sách vở vậy.
Mặc dù không có người phối hợp, cũng không có cách nào liên hệ sức mạnh lẫn nhau qua kiếm trận, nhưng chính bởi vì Bạch Nhạc chỉ có một mình nên mới có thể thao túng kiếm trận hoàn mỹ như vậy.
Mỗi một lần biến trận từ đầu tới cuối đều không có chút khuyết điểm nào!
Giả sử đổi thành đệ tử của Bắc Đẩu Tinh Cung tới thi triển, cho dù có phối hợp lại còn là đồng môn sư huynh đệ lâu năm thì vốn cũng không thể đạt đến trình độ hoàn mỹ thế này.
Chỉ nhìn sự khống chế của Bạch Nhạc đối với Bắc Đẩu Kiếm Trận bây giờ thật sự khiến người ta khó thể tin được, hắn chẳng qua chỉ có được pháp môn Bắc Đẩu Kiếm Trận có vài ngày mà thôi!
Cho dù Trần Kiếm Phong không muốn thì cũng phải thừa nhận, trên đời này thật sự có thiên tài tồn tại, mà những thiên tài này luôn luôn có thể hoàn toàn đánh vỡ nhận thức của ngươi!!!
Rõ ràng, Bạch Nhạc chính là thiên tài như thế!
Đối với những người xem cuộc chiến mà nói, tất cả những thứ này dường như đã đủ đặc sắc rồi, nhưng đối với Bạch Nhạc và Mâu Kình Thần mà nói, cái này chẳng qua chỉ mới là giao chiến mang tính dò xét mà thôi.
Ầm…
Chỉ trong nháy mắt, sóng cuộn ngất trời.
Sau lưng Mâu Kình Thần đột nhiên nổi lên tinh cung, chỗ mà Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao chỉ, sóng biển ngập trời, linh khí dày đặc từng đợt từng đợt tuôn trào, thế như chẻ tre.
– Lên!!!
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc cũng đồng thời tế ra tinh cung.
Kiếm quang sáng chói như giao long che biển mà nhảy múa, rồi dùng ánh kiếm mạnh mẽ chém ra một vùng Niết Bàn trong sóng biển.
Phía trên tinh cung, linh lực không ngừng lưu chuyển nơi bảy ngôi sao đối ứng với Bắc Đẩu Kiếm Trận, khiến Bạch Nhạc cho dù là đang giao chiến trực tiếp với Mâu Kình Thần nhưng cũng không hề rơi xuống thế hạ phong.
Đây mới qua được mấy ngày chứ?
Trước đây lúc Mâu Kình Thần đánh nhau với Bạch Nhạc trên Đông Hải, chính là vì Bạch Nhạc không đỡ được thế tiến công của Mâu Kình Thần nên mới khiến Từ Phong chọn lấy cái chết để kết thúc.
Thực tế khi ấy không có mấy người thấy được trận chiến đó của Mâu Kình Thần và Bạch Nhạc.
Khi đó thực lực của Bạch Nhạc so với Mâu Kình Thần hắn còn chênh lệch rất lớn, nhưng bây giờ đã hoàn toàn khác xa rồi!!!
Một Bắc Đẩu Kiếm Trận đã khiến Bạch Nhạc cứng rắn san bằng chênh lệch với Mâu Kình Thần, cho dù đối đầu trực diện cũng không rơi vào thế hạ phong.
Tiến triển này thật sự khiến người ta nhìn mà than thở!!!
– Sảng khoái! Bạch Nhạc, từ khi ta bước vào tinh cung tới nay, chưa có ai có thể khiến ta dốc hết toàn lực!
Chương 802: Thủy Trạch Quốc Độ thật sự
Mắt thấy Bạch Nhạc tiếp lấy đòn đánh của mình, Mâu Kình Thần chẳng những không chút tức giận, ngược lại tùy ý cười phá lên:
– Bạch Nhạc, ngươi cũng thử tiếp một chiêu thần thông của ta xem!
Đánh nhau bình thường sẽ rất khó để hắn và Bạch Nhạc phân thắng bại.
Lúc này, Mâu Kình Thần lập tức thi triển thần thông lần nữa.
– Thủy Trạch!
Trong khoảng khắc khi Mâu Kình Thần chậm rãi thốt ra hai chữ này, thủy linh lực trong trời đất dường như đều bị điều động, toàn bộ sàn đấu võ đã hoàn toàn bị thủy trạch bao phủ, giống như đặt mình vào một đầm nước vô tận, nháy mắt không thể ngoi lên.
Thủy Trạch Quốc Độ!
Mâu Kình Thần vừa mới ra tay đã lập tức bị người khác nhận ra được.
Ngay lập tức, tất cả mọi người có mặt quanh sàn đấu võ đã xôn xao cả lên.
Nếu nói Bắc Đẩu Tinh Cung nổi danh nhất là Bắc Đẩu Kiếm Trận, vậy thì Đông Hải Tiên Đảo nổi danh nhất chính là thần thông Thủy Trạch Quốc Độ!
Nghe đồn một thức thần thông này, đệ tử chân truyền của Đông Hải Tiên Đảo có thể được truyền thụ, nhưng người thật sự có thể nắm giữ lại rất ít.
Nếu có thể thật sự thi triển ra, uy lực chính là vô hạn.
Ngày xưa lúc Mâu Kình Thần còn ở Linh Phủ cảnh, sở dĩ hắn có thể vượt cấp chém giết cường giả Tinh Cung cảnh chính là nhờ vào thần thông Thủy Trạch Quốc Độ này.
Chỉ là, từ sau khi Mâu Kình Thần bước vào Tinh Cung cảnh thì đã không còn ai có thể buộc hắn thi triển môn thần thông này nữa.
Bây giờ đối mặt với Bạch Nhạc, Mâu Kình Thần lại lần nữa thi triển thần thông Thủy Trạch Quốc Độ, hiển nhiên đã cho Bạch Nhạc đủ tôn trọng.
Cũng có vô số người thật sự muốn biết, cùng là Thủy Trạch Quốc Độ, nhưng bây giờ được Mâu Kình Thần thi triển ra sẽ có uy lực kinh khủng đến cỡ nào.
Đầm nước tràn ngập, lúc Bạch Nhạc bị đầm nước bao phủ, trong lòng cũng đồng thời gióng lên hồi chuông báo động.
Trước đây khi Bạch Nhạc mới từ Thanh Châu trở về đã từng nhìn thấy Thủy Trạch Quốc Độ khi giao chiến với Bích Vân Đào.
Chỉ là lấy thực lực của Bích Vân Đào vốn không có cách thi triển hoàn chỉnh thức thần thông này, mà chỉ được phân nửa mà thôi.
Nhưng cho dù chỉ có nửa chiêu cũng đã cho Bạch Nhạc đủ áp lực, bây giờ đối mặt với Mâu Kình Thần, hắn mới chính thức có cơ hội biết Thủy Trạch Quốc Độ hoàn chỉnh.
Điều này khiến Bạch Nhạc có phần kiêng dè, nhưng cũng hơi nổi lòng hưng phấn!
Trong phút chốc, xung quanh Bạch Nhạc đột nhiên xuất hiện một vầng kiếm quang tuyệt đẹp.
Bắc Đẩu Kiếm Trận tuy mạnh, nhưng đối mặt một Mâu Kình Thần đang dốc toàn lực, Bạch Nhạc cũng không dám gửi gắm toàn bộ hy vọng vào cái kiếm trận này.
Bạch Nhạc ra tay, cũng thi triển thần thông.
Kiếm Linh Vũ.
Sức mạnh Tinh Cung vào giờ khắc này đã bị đẩy đến cực hạn.
Mỗi một đường ánh kiếm đều ẩn chứa sức mạnh kinh khủng nhất, tạo thành một phong cảnh kiểu khác trong đầm nước.
– Lên!!!
Áp lực xung quanh càng lúc càng lớn, cho nên Bạch Nhạc cũng không dám trì hoãn nữa.
Hắn hơi chỉ tay, trong nháy mắt, ánh kiếm kinh khủng kia đột ngột hóa thành một trận mưa kiếm, trực tiếp đâm rách thủy triều trước mặt rồi bay thẳng đến chỗ Mâu Kình Thần.
– …Quốc Độ!!!
Trong mắt Mâu Kình Thần lộ ra vẻ khinh thường, dường như vốn không thấy những mưa kiếm rơi xuống này.
Ánh mắt hắn lạnh băng, hai chữ cuối cùng vừa thốt ra, trong đầm nước vô biên vô tận giống như dâng lên một tòa cung điện nước.
– Ùng ục…
Vô số mưa kiếm rơi vào phía trước tòa cung điện nước đó, nhưng tất cả sức mạnh dường như đều vào tan vỡ hết vào giờ khắc này.
Mặc cho mưa kiếm có mạnh đến cỡ nào cũng đừng mong mảy may xâm nhập.
Đáng sợ nhất là, trong cung điện nước dường như có ẩn chứa một sự sống kinh khủng.
Trong nháy mắt xuất hiện đã hóa thành một nguồn sức mạnh mênh mông, làm cả đầm nước này đều sống lại.
Kiếm Linh Vũ nháy mắt tan vỡ, thậm chí cho dù là Bắc Đẩu Kiếm Trận, nếu bị đòn này đánh trúng thì cũng vỡ tan chứ không có cách nào chống đỡ.
Thủy Trạch Quốc Độ!
Ý nghĩa bản thân là một đất nước sinh trong đầm, thậm chí gần như có thể tượng trưng cho một thế giới.
Cung điện nước trong đầm nước vào giờ khắc này dường như hô ứng với tinh cung, thậm chí là dung hợp, dễ như trở bàn tay đã phá hủy tất cả trở ngại ngăn khuất trước mặt.
Quá mạnh!!!
Giờ khắc này, Bạch Nhạc có một loại ảo giác bản thân đang đối mặt với cường giả Tinh Cung hậu kỳ, thậm chí là Tinh Hải cảnh.
Lực áp bức khủng khiếp này thậm chí khiến hắn có chút không thở nổi.
Ngay tại lúc đó, một ánh đao lạnh như băng xé gió chém tới.
Ánh đao như biển, hủy thiên diệt địa!
Đây mới là sức mạnh thật sự của Mâu Kình Thần hoành hành Đông Hải, thậm chí được khen là thiên kiêu vô song.
– Coong…
Thu Hoằng kiếm nháy mắt tuốt khỏi vỏ, hóa thành một đường ánh kiếm sáng như tuyết chém ngược lại.
Theo đường kiếm này, một bóng kiếm trong tinh cung của Bạch Nhạc cũng bị dẫn động.
Nó giống như hợp lại làm một với đường kiếm kia mà mạnh mẽ chém xuống.
Linh Tê Nhất Kiếm.
Kiếm Linh Vũ cũng được, Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng được, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, kỳ thực đều không thể xóa bỏ địa vị của Linh Tê Nhất Kiếm.
Loại cảm thụ tâm kiếm hợp nhất này mới là thuyết minh hoàn mỹ nhất của Bạch Nhạc đối với kiếm đạo.
Chương 803: Thủy Trạch Quốc Độ thật sự (2)
Rầm…
Kiếm vào biển đao, long trời lở đất!
Sau một khắc, tinh cung của Bạch Nhạc và cung điện nước trong đầm nước mạnh mẽ đụng vào nhau, đồng thời chấn động.
– Phụt…
Bạch Nhạc phun ra một ngụm máu, tinh cung của hắn gần như cũng theo đó bị thương.
Cả người Bạch Nhạc bay ngược ra, trên người cũng đồng thời xuất hiện vô số vết đao, máu tươi trong nháy mắt thấm qua bạch y.
Hắn nửa quỳ trên sàn đấu võ, chỉ có thể dựa vào kiếm trong tay chống thân thể mới không ngã xuống.
Nhưng mà, giờ khắc này ánh mắt Bạch Nhạc lại càng lúc càng sáng.
Chỉ lấy một đòn đánh này mà nói, là Bạch Nhạc thua.
Cho dù hắn có tập trung sức mạnh của tinh cung cũng không có cách nào đánh tan được cung điện nước trong thủy trạch đó.
Nhưng mà, cũng chính là lần giao chiến này đã khiến Bạch Nhạc thật sự ý thức được vấn đề bây giờ của mình là ở đâu.
Cho dù là Kiếm Linh Vũ hay Bắc Đẩu Kiếm Trận, hoặc là Linh Tê Nhất Kiếm thì những sức mạnh này đều quá mức pha tạp rồi.
Đối phó với đối thủ tầm thường, dĩ nhiên có vẻ mọi việc đều thuận lợi, nhưng khi đối mặt cao thủ chân chính sẽ lộ ra mặt yếu ớt không chống nổi.
Cũng giống như rất nhiều sức mạnh nhưng vẫn không thể bện thành một sợi dây thừng, hình thành sức cạnh tranh thật sự.
Đối với điểm này, Bạch Nhạc vốn vẫn luôn không thể hiểu được thấu đáo, càng khỏi nói đến việc thay đổi.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Bạch Nhạc lúc nào cũng cảm thấy, lúc thi triển Thông Thiên Ma Công, bản thân lại mạnh hơn rất nhiều.
Cho dù là Thủy Trạch Quốc Độ hay là Thôn Thiên Quyết, trên thực tế, nói theo một cách nào đó đều có chỗ giống nhau nhất định.
Đó là có thể ngưng tụ tất cả sức mạnh thành một chỉnh thể, sau đó hoàn toàn bộc phát ra.
– Lại tới!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ hưng phấn, dưới chân bỗng đạp mạnh một cái, cả người lần nữa nhảy lên.
Trong lần giao tranh trước, bội kiếm của đệ tử Linh Tê Kiếm Tông sớm đã bị thủy trạch nuốt mất, không biết bị cuốn đến nơi nào, nhưng Bạch Nhạc bây giờ vốn đã không bận tâm chuyện này nữa.
Trong một ý niệm, bảy ngôi sao trên tinh cung đột nhiên diễn hóa thành bảy chuôi kiếm ánh sao.
Tinh cung là cái gì?
Đánh vỡ Linh Phủ, ngưng tụ Tinh Cung, ngưng tụ thành sức mạnh thích hợp với sức mạnh của bản thân nhất.
Từ bước vào Tinh Cung đến khi đạt được Tinh Cung Đỉnh Phong, phá vỡ Tinh Hải, toàn bộ quá trình này trên thực tế, chính là quá trình không ngừng diễn hóa tinh cung của bản thân.
Cho nên khi đến Tinh Cung trung kỳ mới có thể làm Tinh Cung hiện ra, khi đến Tinh Cung hậu kỳ mới có thể trực tiếp hóa Tinh Cung thành sự tồn tại chân thật mà đối địch.
Đã như vậy, Tinh Cung sao có thể bất biến không thay đổi?!
Dựa theo cảm ngộ của bản thân đối với đạo, không ngừng hoàn thiện sức mạnh Tinh Cung, rồi biến thành Tinh Cung hoàn mỹ thật sự thuộc về mình, đây mới là phương hướng và ý nghĩa tu hành của Tinh Cung Cảnh.
Bản thân việc chiến đấu chính là cách tăng thực lực lên nhanh nhất.
Nếu không có trận chiến lần này với Mâu Kình Thần, đạo lý trong đó có thể Bạch Nhạc sẽ cần rất lâu mới có thể chạm đến, nhưng dưới loại áp lực mạnh mẽ này, nó lại cứng rắn ép Bạch Nhạc tỉnh ngộ đột phá.
Chỉ trong một ý niệm, bên trong Tinh Cung đã hiện ra một kiếm ý khủng khiếp.
– Cái đó là… Kiếm Cung?!
Trần Kiếm Phong nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, không khỏi thất thanh kêu lên.
Khi lý giải đối với kiếm đạo đến một cấp độ, Tinh Cung có thể chuyển hóa thành Kiếm Cung, uy lực tăng gấp bội.
Đối với một kiếm tu, sớm ngưng tụ thành Kiếm Cung có nghĩa là trong cùng cảnh giới, lực công kích gần như vô địch.
Nhưng cho dù là bên trong tông môn đông đảo kiếm tu như Bắc Đẩu Tinh Cung, người thật sự có thể ngưng tụ thành Kiếm Cung cũng lác đác chẳng có mấy.
Trên thực tế, trước đó khi ông ta nhìn thấy một đường kiếm ảnh bên trong Tinh Cung của Bạch Nhạc, ông ta đã nhận ra được một chút ý vị của Kiếm Cung, chỉ là khi đó nó còn chưa quá rõ ràng, nhưng bây giờ, theo cách bảy ngôi sao bên trong Tinh Cung hóa thành kiếm ánh sao, lại hoàn toàn diễn hóa Tinh Cung thành Kiếm Cung.
Kiếm ý ngút trời, Bạch Nhạc bước ra một bước, ngang nhiên chém tới cung điện nước bên trong đầm nước.
Cho tới bây giờ, kiếm đạo đều là đạo công phạt.
Nơi mũi kiếm chỉ đến, sắc bén không thể đỡ.
Nhưng mà đối với Bạch Nhạc, muốn đánh bại Mâu Kình Thần thì những thứ này vẫn còn chưa đủ.
– Lên!!!
Tinh Cung bao phủ đầm nước, bảy viên ngôi sao biến thành kiếm ánh sao kia cũng sinh ra biến hóa, hóa thành vị trí của bảy ngôi sao Bắc Đẩu, thình lình bày ra Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Biến hóa trong chớp nhoáng này mới thật sự khiến tất cả mọi người thốt nhiên biến sắc.
Bản thân Kiếm Cung đã đủ đáng sợ rồi, bây giờ Bạch Nhạc thậm chí còn có thể biến hóa Bắc Đẩu Kiếm Trận rồi dung nhập vào bên trong Kiếm Cung, ý nghĩa ẩn chứa bên trong thật sự quá khiếp người.
– Mâu Kình Thần, ngươi cũng tiếp kiếm của ta thử xem!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một ánh sáng rực rỡ, lớn tiếng quát lên.
Ngay tại lúc đó, xung quanh mỗi một thanh kiếm ánh sao đều xuất hiện một vầng ánh kiếm hoa mỹ, như là trong nháy mắt đã tạo thành một bầu trời sao rực rỡ.
Chương 804: Cảm ngộ, hạ màn hoàn mỹ
Kiếm Linh Vũ.
Dung nhập tất cả sức mạnh vào trong Kiếm Cung, hóa thành một kích kinh khủng nhất.
Đây mới là mục đích thật sự của Bạch Nhạc.
Một kiếm này bỗng nhiên xé rách đầm nước, ánh kiếm kinh khủng trực tiếp tiến thẳng không lùi về phía cung điện nước.
Ầm!!!
Kiếm Cung ngang nhiên đụng vào cung điện nước một lần nữa, hai sức mạnh đồng thời nổ tung, gần như phá hủy toàn bộ võ đài.
– Phụt…
Lại là một búng máu phun ra, nhưng mà, lần này Thủy Trạch trước mặt cũng bị Kiếm Cung cứng rắn phá nát, ngực của Mâu Kình Thần cũng có thêm một vết thương nhợt nhạt, mặc dù không chí mạng nhưng cũng thương tổn đến hắn ta.
Dù là bằng vào sự mạnh mẽ của Mâu Kình Thần, khi đối mặt với Kiếm Cung công phạt đệ nhất trong cùng cảnh giới cũng không thể nào toàn thân trở ra được.
Một kiếm này mới thật sự khiến Mâu Kình Thần kinh sợ.
Đây cũng là lần đầu tiên Mâu Kình Thần cảm nhận được, đối với trận chiến này, mình vậy mà lại không nắm chắc.
– Sảng khoái!!! Ha ha, Mâu Kình Thần, chúng ta lại tiếp!!!
So với sự rung động của Mâu Kình Thần, giờ phút này Bạch Nhạc lại là càng đánh càng nhanh, mỗi một lần xuất kiếm đều có thể khiến hắn nhận thức rõ ràng hơn thiếu sót của mình.
Đối với Bạch Nhạc, trận chiến này thắng hay thua đều không quan trọng, ngược lại đã trở thành phương thức cảm ngộ tu hành của hắn.
Lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư…
Lần nào Bạch Nhạc cũng đều sẽ bị thương, thương thế nghiêm trọng hơn xa Mâu Kình Thần, nhưng lần nào hắn cũng sẽ xông lên nghĩa chẳng từ nan, ngang nhiên bắt đầu lần công kích tiếp theo.
Thậm chí, bên trong
Đồ điên!!!
Từ kinh diễm và chấn động ban đầu, biến thành tim đập nhanh như bây giờ… Đây chính là tiếng lòng của mỗi người ở đây.
– Người của Linh Tê Kiếm Tông đều điên hết cả!!!
Cũng không biết là ai mở đầu nói câu như thế, nó lại lập tức được tất cả mọi người đồng ý.
Bắt đầu từ Tiêu Hành Nhất, mỗi một đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông đều cho họ thấy mặt điên cuồng, ngay cả Bạch Nhạc cũng không ngoại lệ, Linh Tê Kiếm Tông như thế này quả thật nghĩ thôi cũng đã khiến người ta thấy sợ hãi.
– Đủ rồi!
Nguyệt Lâm Tiên chậm rãi đứng dậy, lúc bàn tay giơ lên, một bàn tay khổng lồ bỗng từ đằng xa đập xuống võ đài.
Dù là kiếm của Bạch Nhạc hay là Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao của Mâu Kình Thần, khi đối mặt với bàn tay khổng lồ này thì quả thật đều như đồ chơi vậy, không thể nào tạo ra một chút gợn sóng.
– Cuộc tỷ thí này xem như hòa.
Nguyệt Lâm Tiên hờ hững mở miệng, trực tiếp đưa ra phán xét.
Mặc dù dựa theo suy nghĩ của Nguyệt Lâm Tiên, ông ta muốn để Mâu Kình Thần giết chết Bạch Nhạc, nhưng từ tình huống bây giờ, đã không còn loại khả năng này nữa.
Bạch Nhạc tiến bộ thật sự quá nhanh.
Mỗi một lần tranh đấu, mặc dù Bạch Nhạc đều bị thương, nhưng lần nào cũng có sự tiến bộ, cứ tiếp tục đánh như thế, Mâu Kình Thần sẽ trở thành người bồi luyện của Bạch Nhạc.
Cho dù là kéo dài tới cuối cùng, Mâu Kình Thần vẫn có thể thắng được, nhưng cái giá phải trả ra sẽ vô cùng nặng nề, đây không phải là điều mà Nguyệt Lâm Tiên muốn thấy.
Lấy danh vọng của Mâu Kình Thần, không thể dứt khoát thắng được thì đã xem như là thua rồi.
Trong nháy mắt, tiếng hoan hô trên cả sân vang lên như sấm.
Lời chào sân hoàn mỹ!
Đối với tất cả mọi người, trận chiến này như là một lời chào sân hoàn mỹ vậy!
Thắng thua không quan trọng, quan trọng là tất cả mọi người đã tận mắt thấy được sự mạnh mẽ của Mâu Kình Thần và sự vùng dậy của Bạch Nhạc.
Nếu như trước đó còn có người chất vấn về thực lực của Bạch Nhạc, vậy thì sau trận chiến này đã hoàn toàn sửa lại danh tiếng cho Bạch Nhạc rồi.
Thiên kiêu của toàn bộ Duyễn Châu đã thành thế chân vạc!
Mặc dù thật ra mỗi người đều nhìn ra được, bàn về thực lực, Bạch Nhạc vẫn hơi kém một chút, nhưng sự điên cuồng và ngộ tính kia của Bạch Nhạc lại vẫn có được vô hạn khả năng.
Lần giao tranh tiếp theo, có lẽ sẽ lại là một kết quả khác.
…
– Ta sẽ không thua!
Trong mắt Mâu Kình Thần lộ ra một sự tàn ác, hắn ta nhìn Mai Vĩnh Giang, trầm giọng nói.
Không giống với những người khác, trong lòng Mâu Kình Thần thấy đầy nghẹn khuất.
Đối với hắn ta, giao thủ với Bạch Nhạc ngay trước mặt nhiều người như vậy thật sự có quá nhiều hạn chế.
Mấy năm nay, thực lực mà hắn ta bày ra vẫn chưa tăng lên bao nhiêu, đó là bởi vì hắn ta đã tiêu tốn rất nhiều thời gian và tinh lực bên trên Bạch Cốt Thần Quyết, đã sớm luyện hóa ra được Bạch Cốt Hóa Thân thuộc về mình.
Còn có cả Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao nữa.
So với bất cứ kẻ nào, hắn ta biết rõ rằng sức mạnh mà Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao ẩn chứa kinh khủng bực nào, chỉ là, trong loại tỷ thí này, hắn ta cũng không thể nào vận dụng sức mạnh của Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao để thủ thắng.
Hơn nữa, lúc chiến đấu, hắn ta cũng không hoàn toàn dẫn dắt sức mạnh của nước biển, giả sử nếu hắn ta toàn lực làm thế, dẫn nước biển Đông tới, uy lực của Thủy Trạch Quốc Độ ít nhất có thể tăng lên gấp đôi.
Chương 805: Đệ chịu tu ma không?
Nhưng dù là như thế, hắn ta vẫn luôn đè Bạch Nhạc mà đánh, cứ tiếp tục như thế thì hắn ta cũng tin tưởng rằng hắn ta nhất định có thể dây dưa Bạch Nhạc cho đến chết.
Nhưng mà… Dù có bao nhiêu cái nhưng mà, trận chiến này cuối cùng vẫn bị Lâm Tiên lão tổ cắt đứt, mặc dù nói là thế hòa, nhưng đối với hắn ta thì bản thân chuyện đó đã chính là một loại sỉ nhục.
– Ngươi sẽ không thua, nhưng cũng rất khó thắng.
Mai Vĩnh Giang nhìn Mâu Kình Thần, chậm rãi nói:
– Kình Thần, ngươi phải thừa nhận rằng tên Bạch Nhạc này rất lợi hại! Lúc trước ta kêu ngươi đi giết chết hắn, mang chiếc nhẫn về thì ngươi đã thất bại rồi.
Nhắc tới chuyện này, da mặt Mâu Kình Thần không khỏi hơi co lại.
Bạch Nhạc lúc trước còn chưa bước vào Tinh Cung Cảnh, đối với hắn ta, quả thật có thể nói là tiện tay đã có thể giết chết, nhưng cho dù là trong tình huống đó, cũng là bởi vì đủ loại nguyên nhân mà hắn ta không thể nào giết chết Bạch Nhạc.
Cũng là bắt đầu từ lúc đó, dường như hắn ta làm chuyện gì đều không thuận lợi, cho tới hôm nay, hắn ta vậy mà lại bị Bạch Nhạc mạnh mẽ ép cho ngang tay.
Đương nhiên là có căm hận, nhưng chính như lời Mai Vĩnh Giang nói, hắn ta nhất định phải thừa nhận rằng hắn ta coi thường Bạch Nhạc, trong lúc vô thức, Bạch Nhạc đã trưởng thành thành một đối thủ mà hắn ta nhất định phải nhìn thẳng vào.
Mâu Kình Thần đột nhiên nắm chặt nắm đấm, chậm rãi ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:
– Đây là lần cuối cùng.
Hắn ta sẽ không còn may mắn như vậy nữa.
– Tốt!
Mai Vĩnh Giang gật đầu, chậm rãi nói:
– Chuyện lần này, ngươi và ta đều khiến lão tổ rất thất vọng, ta cũng hi vọng rằng tuyệt đối sẽ không có lần tiếp theo.
Mai Vĩnh Giang tạm dừng một chút, tiếp tục nói:
– Hơn nữa, mọi chuyện còn chưa kết thúc đâu… Nếu như lão tổ đã ra tay với Bạch Cốt Thần Giáo rồi thì tất nhiên sẽ nhân cơ hội diệt cỏ tận gốc, triệt để giải quyết vấn đề của Bạch Cốt Thần Giáo, cũng dùng nó để cho Đạo Lăng Thiên Tông một câu trả lời thỏa đáng.
Bạch Cốt phu nhân và Đoạn Thiên Thương đặt bẫy mai phục giết Đạo Lăng Thánh Nữ trên biển Đông, dù là thành hay bại, chuyện này nhất định phải trả giá đắt.
Vân Mộng Chân đã không chết, chuyện này tất nhiên càng phải truy cứu tới cùng, đây không phải là chuyện giết chết một tên Đoạn Thiên Thương là có thể hóa giải được.
Dù cho khi Nguyệt Lâm Tiên ra tay cũng gặp phải chuyện ngoài ý muốn, không thể diệt khẩu Bạch Cốt phu nhân, nhưng phương hướng đại thế cũng không thay đổi.
Khảo hạch Tông môn kết thúc, chuyện quan trọng nhất tiếp theo chính là chinh phạt Bạch Cốt Thần Giáo.
Đương nhiên, đây chỉ là chuyện trên danh nghĩa mà thôi, trong quá trình này còn xuất hiện một vài chuyện ngoài ý muốn hay không thì cũng rất khó nói.
Ví dụ như khi Bạch Nhạc phá hư sát cục của Bạch Cốt Thần Giáo với Vân Mộng Chân, bị Bạch Cốt Thần Giáo trả thù giết chết, vậy thì cũng chẳng là chuyện gì lạ đúng không?
Bạch Nhạc cướp đoạt vị trí đệ nhất khảo hạch Tông môn lần này, theo quy tắc, tài nguyên mà Linh Tê Kiếm Tông thu hoạch được tự nhiên cũng nhiều hơn, những chuyện cụ thể trong đó dĩ nhiên sẽ do vị tông chủ Hà Diêu này đứng ra nói.
Về phần Bạch Nhạc, bắt đầu từ khi đoạt được vị trí đệ nhất này, chuyện tiếp theo cũng đã không liên quan gì tới hắn nữa.
Cho dù là đoạt được đệ nhất, được tặng Uẩn Tinh Đan, nhưng đối với Bạch Nhạc bây giờ, nó cũng đã không có ý nghĩa gì nữa, qua tay Bạch Nhạc là bị hắn trực tiếp đưa cho Khổng Từ.
Trong sát hạch tông môn lần này, Khổng Từ cũng biểu hiện ra thiên phú và thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Nếu không phải Quý Lương Xuyên có một viên Uẩn Tinh Đan, cho dù không có Bạch Nhạc, Khổng Từ cũng có thể thắng cả một đường, không dám nói là có thể cướp lấy đệ nhất, nhưng có thể giúp Linh Tê Kiếm Tông thu được một thứ hạng không tệ hẳn là không phải vấn đề gì quá lớn.
Bây giờ, hắn đưa viên Uẩn Tinh Đan này cho Khổng Từ, có lẽ không bao lâu sau là Linh Tê Kiếm Tông có thể có thêm một vị cường giả Tinh Cung Cảnh.
Mà đây cũng là chuyện cuối cùng mà Bạch Nhạc có thể làm cho Linh Tê Kiếm Tông trước khi hắn rời tông.
Trên thực tế, so với Khổng Từ, Bạch Nhạc càng đồng tình với Tiêu Hành Nhất hơn, trong khảo hạch Tông môn lần này, cũng là Tiêu Hành Nhất trả giá nặng nề nhất.
Mặc dù bản thân Tiêu Hành Nhất không nói, nhưng mặc dù là ai cũng có thể nhìn ra được, bị đứt mất một cánh tay khiến ý chí của Tiêu Hành Nhất sa sút rất nhiều.
Dù sao cũng rảnh rỗi, Bạch Nhạc bèn lấy danh nghĩa luận kiếm, mượn cơ hội này nghiên cứu thảo luận Ngu Kiếm với Tiêu Hành Nhất và phương hướng tu hành sau này của Tiêu Hành Nhất.
Ở trong mắt Bạch Nhạc, mất đi một cánh tay cũng không tính là gì, điều thật sự ảnh hưởng đến Tiêu Hành Nhất vẫn chính là Linh Phủ phẩm chất cực kém của đệ ấy.
Chỉ cần điều này không thay đổi, Tiêu Hành Nhất sẽ rất khó bước vào Tinh Cung, trở thành cường giả chân chính.
Nhưng muốn thay đổi tư chất thì lại khó khăn nhường nào, không ai dám nói là nhất định không thể nào làm được, nhưng chí ít, lấy thân phận và thực lực của Tiêu Hành Nhất, sợ là căn bản không có hi vọng làm được.
Thật ra Tiêu Hành Nhất cũng vô cùng hiểu rõ chuyện này, cho nên dù thế nào thì ý chí trông cũng đều hơi sa sút.
Chương 806: Đệ chịu tu ma không? (2)
Bạch Nhạc im lặng hồi lâu, lúc này mới chậm rãi nhìn Tiêu Hành Nhất, nói:
– Tiêu sư đệ, thật ra, có lẽ thật sự có một cách có thể thay đổi tư chất của đệ… Chỉ là cái giá của việc này rất lớn, có lẽ sẽ hoàn toàn thay đổi vận mệnh của đệ.
– Bạch sư huynh, huynh thật sự nghiêm túc sao?
Trong nháy mắt, Tiêu Hành Nhất lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt hắn lộ ra một ánh sáng khiếp người, vội vàng hỏi.
Bạch Nhạc nhìn vào đôi mắt Tiêu Hành Nhất, hắn có thể thấy được chút hi vọng và kiên quyết trong mắt Tiêu Hành Nhất.
– Dù trả bất cứ giá nào vì nó, đệ cũng bằng lòng phải không?
– Bạch sư huynh, đệ đã thành bộ dạng như thế này rồi, còn có thể tệ hơn nữa hay sao?
Tiêu Hành Nhất cười khổ một tiếng, thở dài nói:
– Cho tới tận bây giờ, đệ vẫn cho rằng dù tư chất kém, nhưng chỉ cần đi xa hơn trên kiếm đạo là nhất định có thể đền bù vấn đề về tư chất.
– Nhưng mà huynh cũng thấy đấy, đệ làm không được.
Trong đôi mắt Tiêu Hành Nhất lộ ra chút cơ đơn, hắn tiếp tục nói:
– Đệ tử của Lương Sơn Kiếm Tông kia quả thật là không thể sánh nổi ta trên kiếm đạo, nhưng mà kết quả thì sao?
– Cho dù không có trưởng lão Đông Hải Tiên Đảo nhúng tay vào, chính đệ cũng biết đệ không thắng được hắn.
– Bạch sư huynh, đệ không cam lòng! Dựa vào cái gì chứ?!
Đôi mắt Tiêu Hành Nhất vằn đầy tơ máu.
Bạch Nhạc im lặng hồi lâu, lúc này mới nhìn Tiêu Hành Nhất, chậm rãi mở miệng:
– Như vậy… Đệ chịu tu ma không?
– !!!
Dù là Tiêu Hành Nhất nghĩ qua vô số khả năng, nhưng khi câu nói đó được nói ra từ trong miệng Bạch Nhạc, nó cũng khiến hắn kinh sợ, thậm chí trong một khắc này, Tiêu Hành Nhất quả thật có chút hoài nghi vị Bạch sư huynh này có phải đã điên rồi hay không.
Cũng do người mở miệng chính là Bạch Nhạc mà hắn vẫn luôn tôn kính, chứ đổi thành bất cứ ai khác, chỉ sợ Tiêu Hành Nhất sẽ trực tiếp trở mặt.
Bạch Nhạc lẳng lặng nhìn Tiêu Hành Nhất, hắn cũng không trả lời, không giải thích thêm, cứ thế bình tĩnh nhìn Tiêu Hành Nhất.
Sau cơn rung động ngắn ngủi, khi Tiêu Hành Nhất tỉnh táo lại, một lần nữa suy xét về chuyện này, đáy lòng hắn lại đột nhiên nảy sinh một cảm giác giãy giụa khó nói nên lời.
Tu ma?!
Giờ khắc này, cuống họng Tiêu Hành Nhất không khỏi có chút nghèn nghẹn.
Hắn há to miệng ra như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại không thể nói ra.
Nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận rằng, lực trùng kích mà hai chữ đơn giản này cho hắn là quá lớn.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Tiêu Hành Nhất vẫn nhịn không được nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Nhưng mà… Đó là tu ma.
– Tiêu sư đệ, thật ra tư chất của đệ cũng không kém.
Chẳng qua là ban đầu khi đột phá Linh Phủ, cái gì đệ cũng không hiểu, cũng căn bản không có bất cứ tài nguyên dư thừa nào mà thôi.
Bạch Nhạc lắc đầu, đáp:
– Nếu đệ chuyển thành tu ma, là đệ có thể cho bản thân đệ một cơ hội… Đây cũng là cách duy nhất mà ta có thể nghĩ đến để thay đổi tư chất của đệ.
Trong mắt Tiêu Hành Nhất trần đầy vẻ giãy giụa, gian nan mở miệng:
– Nhưng mà…
– Phàm là đạt được, tất có trả giá.
Bạch Nhạc nhìn Tiêu Hành Nhất, bình tĩnh nói:
– Chỉ xem đệ có nguyện trả cái giá lớn này hay không thôi.
– …
Tiêu Hành Nhất cắn răng, hắn siết chặt quả đấm, cảnh tượng trước đó không ngừng hiện lên trong đầu, sau một lúc lâu, lúc này Tiêu Hành Nhất mới trầm giọng đáp:
– Đệ đồng ý.
Phàm là đạt được tất có trả giá, câu này mang đến cho Tiêu Hành Nhất sự trùng kích quá lớn, cũng khiến hắn thật sự hiểu rõ bản thân.
Câu này nói ra rồi, cả người Tiêu Hành Nhất nhẹ nhõm hơn rất nhiều, giống như tảng đá lớn đè ở trên người cuối cùng cũng bị dời đi.
– Đệ rất tốt, vô cùng tốt!
Bạch Nhạc nhìn Tiêu Hành Nhất, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười rạng rỡ.
– Thật vui vì mấy năm qua đi, đệ vẫn còn giống như lúc trước, Tiêu sư đệ, tin tưởng ta, lựa chọn của đệ là không sai.
Thật ra Bạch Nhạc vẫn luôn tán thưởng Tiêu Hành Nhất, sự tán thưởng đó xuất phát từ trận thi đấu ở Linh Tê Kiếm Tông năm xưa, Tiêu Hành Nhất khiêu chiến Bạch Nhạc thất bại, bị Lý Tử Vân châm biếm là Ngu Kiếm chẳng là cái gì cả.
Lúc đó, Bạch Nhạc đã từng hỏi hắn một câu, đệ cảm thấy đệ sai sao?
Ngay lúc đó, Tiêu Hành Nhất liền đương đầu với áp lực của Lý Tử Vân, kiên quyết nói, đệ không sai!!!
Cũng chính là vì câu trả lời này của Tiêu Hành Nhất, Bạch Nhạc mới đứng ra lấy Ngu Kiếm đánh bại Lý Tử Vân, dùng hành động thực tế để nói cho Tiêu Hành Nhất rằng đệ ấy không sai, Ngu Kiếm cũng không sai.
Cũng chính là bởi vậy, Tiêu Hành Nhất mới chính thức tiếp tục kiên trì, trở thành Tiêu Hành Nhất của bây giờ.
Bây giờ, khi một áp lực giống vậy bày ra ở trước mặt Tiêu Hành Nhất, hắn cũng chọn một câu trả lời như vậy.
Đơn giản, mạnh mẽ.
– Bạch sư huynh!
Tiêu Hành Nhất nghe thấy Bạch Nhạc nhắc lại chuyện này, hắn cũng không nhịn được nhớ tới tình cảnh năm đó, khuôn mặt hơi đỏ lên.
– Thật ra tu ma cũng không có gì to tát cả, chẳng qua chỉ là đổi một loại phương thức tu hành mà thôi.
Ma, chưa chắc là ác, đám cặn bã bên trong huyền môn thường còn đáng chết hơn ma.
Chương 807: Không quên bản tâm
Bạch Nhạc vỗ vỗ bả vai Tiêu Hành Nhất, nhẹ giọng nói:
– Không phải Tô cô nương cũng là Ma Tu hay sao, nhưng đệ có cảm thấy nàng ta đáng chết không?
Nhắc tới Tô Nhan, Tiêu Hành Nhất nao nao, lập tức hiểu ý của Bạch Nhạc.
– Bạch sư huynh, huynh hi vọng đệ là kiểu Ma Tu như Tô cô nương sao?
– Phải, nhưng cũng không phải.
Bạch Nhạc hơi lắc đầu, giải thích:
– Ta chỉ muốn để đệ hiểu rằng, đệ chính là đệ, dù là ở huyền môn hay là tu ma, chuyện này cũng sẽ không thay đổi.
– Có rất nhiều chuyện, đệ vẫn luôn ở trong tông môn nên có thể còn không có cảm giác sâu sắc như vậy, nhưng trong thực tế, có rất nhiều chuyện không giống với tưởng tượng của chúng ta.
Bạch Nhạc tạm dừng một lát, mới tiếp tục nói:
– Vương triều Đại Càn không từ chối Ma Tu, mà ta thân là phủ chủ Thanh Châu, đương nhiên cũng quan tâm đến chuyện thủ hạ của ta sẽ có thêm vài tên Ma Tu hay không.
– Theo ta về Thanh Châu, dù đệ tu ma cũng sẽ khi bị bất cứ ai kỳ thị cả, thậm chí ngược lại, chỉ cần đệ có thể có được thực lực mạnh mẽ hơn, thì nhất định sẽ có được sự tôn trọng của nhiều người hơn.
Chỉ là đệ phải nhớ, không quên bản tâm!
Cho dù là đến bây giờ, có mấy lời, Bạch Nhạc vẫn không thể nào nói ra được.
Nhưng hắn lại có thể làm.
Từ rất sớm, Bạch Nhạc đã nói với Tô Nhan rằng sẽ có một ngày, hắn sẽ khiến người đời hiểu cái gì gọi là ma.
Đây không phải là chuyện chỉ giới hạn trong Bạch Nhạc, mà còn cần có những Ma Tu khác có thể cùng chung ý niệm với hắn, chỉ có như vậy, hắn mới có thể thật sự thực hiện lời hứa của mình được.
Mà Tiêu Hành Nhất chính là vị ma đầu tiên mà Bạch Nhạc muốn bồi dưỡng, phù hợp với hình tượng Ma Tu trong lòng Bạch Nhạc.
Đôi mắt Tiêu Hành Nhất sáng lên, rất nhanh sau đó đã hiểu được ý bên trong lời nói.
– Đúng vậy, Bạch sư huynh nói rất đúng, chỉ cần bản thân đệ không quên ước nguyện ban đầu, không thành kẻ lạm sát người vô tội, thô bạo vô đạo, cho dù là tu luyện ma công thì đệ cũng vẫn là đệ.
Chỉ cần tấm lòng chính đáng, người bên ngoài nhìn ta như thế nào… sao cần phải để ý đến chứ.
Trước đó Tiêu Hành Nhất bằng lòng tu ma chẳng qua chỉ là nhất thời kích động, cũng xuất phát từ sự tin tưởng với Bạch Nhạc, nhưng những lời này của Bạch Nhạc lại khiến Tiêu Hành Nhất thật sự suy nghĩ cẩn thận lại.
Bạch Nhạc hơi gật đầu, nói:
– Đệ nghỉ ngơi cho khỏe trước đi, điều chỉnh trạng thái lại cho tốt.
Sau khi trở lại tông môn, đệ rời khỏi tông môn trước để đến Thanh Châu, rồi ta sẽ bảo Tô Nhan truyền ma công cho đệ, ở Thanh Châu, ta cũng sẽ cung cấp cho đệ đủ tài nguyên tu hành.
Về phần sau này rốt cuộc đệ có thể đi được bao xa, vậy thì phải xem chính đệ rồi.
– Đa tạ Bạch sư huynh!
Tiêu Hành Nhất đứng dậy, cúi người thật sâu với Bạch Nhạc, nghiêm túc nói cảm ơn.
– Không cần như vậy!
Bạch Nhạc khoát khoát tay, nhẹ giọng nói:
– Một khi đệ đã rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông, thì dĩ nhiên sẽ thành người của phủ Thanh Châu ta, sau này, đệ có thành tựu thì cũng là chuyện tốt với phủ Thanh Châu.
Tiêu Hành Nhất hơi gật đầu, cũng không nói tiếp nữa.
Đây chính là đại ân không lời nào cảm tạ hết được, đối với Tiêu Hành Nhất, món nợ tình cảm này của Bạch Nhạc hoàn toàn không phải một chữ cảm ơn là có thể bày tỏ được.
Bạch Nhạc rời khỏi chỗ của Tiêu Hành Nhất, lại đi gặp Trần Kiếm Phong.
Hắn đến đó, là vì giải thích chuyện Bạch Cốt Hóa Thân với Trần Kiếm Phong.
Lúc trước ở Bắc Đẩu Tinh Cung, Bạch Nhạc từng đã đồng ý sẽ hủy diệt Bạch Cốt Hóa Thân trước mặt mọi người lúc khảo hạch Tông môn,
Nhưng mà bây giờ Bạch Nhạc lại chưa chủ động hủy diệt nó, dù sao cũng phải cho Bắc Đẩu Tinh Cung một lời giải thích.
– Trần trưởng lão, không phải là ta tham luyến Bạch Cốt Hóa Thân, mà là trong lúc giao thủ với Bạch Cốt Thần Giáo, Bạch Cốt Hóa Thân có thể đưa đến tác dụng rất lớn! Lần này nếu không phải có Bạch Cốt Hóa Thân, có thể ta đã bị nhốt lại trong Thuyền Bạch Cốt rồi, căn bản không thể nào trốn ra ngoài được.
Bản thân chuyện thoát thân từ trong tay Bạch Cốt phu nhân chính là cái cớ tiện dụng nhất.
Bây giờ chuyện vây công Bạch Cốt Thần Giáo hầu như đã trở thành kết cục đã định, lúc này chỉ cần lời nói khỏi miệng có liên quan đến chuyện đối phó Bạch Cốt Thần Giáo, là dĩ nhiên sẽ có đủ lí do.
– Không sao cả.
Trần Kiếm Phong khoát khoát tay, nói nhẹ hẫng:
– Hành động của ngươi đã chứng minh bản thân, chỉ cần ngươi không tu luyện loại ma công này, tạm thời giữ lại Bạch Cốt Hóa Thân cũng không tính là gì.
Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, một khi ngươi để ta phát hiện ngươi lấy phương thức tàn nhẫn tu luyện Bạch Cốt Hóa Thân, thì đừng trách ta trở mặt vô tình.
– Trần trưởng lão yên tâm, chút thị phi ấy ta phân rõ.
– Vậy là tốt rồi!
Trần Kiếm Phong gật đầu, tiếp tục nói:
– Khảo hạch Tông môn đã kết thúc, chuyện sau đó cũng không liên quan gì tới ngươi, hai ngày nay chắc phải rời khỏi biển Đông rồi.
Chuyện vây quét Bạch Cốt Thần Giáo, Bắc Đẩu Tinh Cung ta cũng sẽ tham dự, nếu như ngươi rảnh rỗi, không ngại tới bản tông trước một chuyến.
Chương 808: Trở về tông
Bạch Nhạc ngẩng đầu lên nhìn Trần Kiếm Phong, hỏi:
– Trần trưởng lão cho rằng, lầy này có thể diệt trừ được Bạch Cốt Thần Giáo sao?
– Sao lại dễ như vậy được.
Trần Kiếm Phong lắc đầu giải thích:
– Nếu Bạch Cốt phu nhân đã chạy trốn, tất nhiên nàng ta sẽ có sắp xếp tương ứng, có thể nhổ được lực lượng bên ngoài sáng của Bạch Cốt Thần Giáo đã là rất khó rồi.
Mà phiền toái lớn nhất của loại tông môn ma đạo này chính là nó vẫn giấu kín trong bóng tối, ngươi căn bản không tìm thấy được sự tồn tại của bọn họ.
Trần Kiếm Phong tạm dừng một lúc, mới tiếp tục nói:
– Nhưng mà, ta cứ mãi cảm thấy mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy… Đoạn Thiên Thương đã chết, nhưng thánh nữ còn ở tại Duyễn Châu.
Chỉ cần Đạo Lăng Thiên Tông không nhúng tay vào, sợ rằng những kẻ tai to mặt lớn trong Ma Đạo kia sẽ không dễ dàng dừng tay.
Sau khi rời khỏi nơi ở của Trần Kiếm Phong, Bạch Nhạc không khỏi lần nữa nhíu mày.
Vốn cho rằng sau trận chiến ở biển Đông, bên phía Vân Mộng Chân đã vượt qua nguy hiểm, nhưng mọi chuyện giải quyết như thế nào lại thật sự không có đầu mối gì cả.
Bạch Nhạc vốn dĩ muốn đi gặp Vân Mộng Chân một chút, hỏi thăm rõ ràng hoặc là khuyên Vân Mộng Chân trở về núi Đạo Lăng.
Nhưng Bạch Nhạc cẩn thận suy nghĩ lại, bây mình mình đúng là không thích hợp đến quá gần Vân Mộng Chân.
Đó không phải chỉ là chuyện mình sẽ gặp nguy hiểm, mà đối với Vân Mộng Chân thì cũng là một loại uy hiếp.
Tin tức tốt duy nhất chính là Bạch Cốt phu nhân đã đạt thành giao dịch với mình, cũng hứa hẹn sẽ không ra tay với Vân Mộng Chân nữa, dưới tình huống như vậy, có lẽ mình có thể có được nhiều manh mối hơn từ bên phía Bạch Cốt phu nhân.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, nghĩ cách tăng thực lực của mình lên mới là chuyện chính.
Bước vào Tinh Cung rồi, muốn đột phá trong khoảng thời gian ngắn là chuyện gần như không có khả năng, muốn tăng thực lực lên thì chỉ có thể nghĩ cách từ phương diện khác mà thôi.
Tiếp tục nghiên cứu sự phù hợp giữa Bắc Đẩu Kiếm Trận và Tinh Cung là một mặt, mặc khác, mình phải tiếp tục tu luyện Thông Thiên Ma Thể, sớm bước vào cảnh giới Luyện Hồn, tăng cường độ của thần hồn lên cũng sẽ có sự trợ giúp rất lớn.
Chẳng qua, bây giờ trong tay Bạch Nhạc còn không có linh dược, nhất định phải trở lại Linh Tê Kiếm Tông trước, chờ Bạch Cốt phu nhân sai người đưa linh dược tới.
Ngoại trừ Bạch Nhạc ra, những đệ tử khác của Linh Tê Kiếm Tông cũng đều mượn cơ hội lần này để liên lạc tình cảm với những đệ tử của các tông môn khác, mặc dù thành phần công lợi lớn hơn một chút, nhưng dưới tình huống không xung đột về lợi ích, loại quan hệ này vẫn tương đối đáng để tin cậy.
Qua nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên mà Linh Tê Kiếm Tông mở mày mở mặt như thế, không chỉ là Hà Diêu, mà những đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông này cũng cùng chung vinh quang.
…
Ba ngày sau đó, thuyền lớn của Đông Hải Tiên Đảo một lần nữa rời khỏi biển Đông.
Linh Tê Kiếm Tông cũng hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất giống như lúc tới đây, điều khác biệt duy nhất chính là, cho dù Bạch Nhạc không còn lộ diện, nhưng đã không còn ai dám khinh thường Linh Tê Kiếm Tông nữa.
Vân Mộng Chân cũng rời khỏi Đông Hải Tiên Đảo, chỉ là trong toàn bộ quá trình, Bạch Nhạc vẫn không thể tìm đến cơ hội để nói với Vân Mộng Chân một câu.
Đám Bạch Nhạc bọn họ đi chậm rãi một đường, khoảng thời gian này, bọn họ cũng không lãng phí, đám đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông thường xuyên đến thỉnh giáo Bạch Nhạc vấn đề về tu hành, Bạch Nhạc cũng không sợ người khác làm phiền mình, giải đáp từng cái một.
Hơn nữa trong quá trình giải đáp này, thực tế thì cũng khiến Bạch Nhạc có thu hoạch riêng.
Đồng thời, sự hiểu biết của Bạch Nhạc về Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng càng sâu sắc hơn.
Một đường không trò chuyện, khi trở lại tông môn thì cũng đã là hai mươi ngày sau.
Tin tức Linh Tê Kiếm Tông đạt được vị trí đệ nhất của khảo hạch Tông môn sớm đã truyền trở về trước khi bọn họ tới, bọn họ vừa mới tới chân núi, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông đã hoàn toàn sôi trào, tất cả trưởng lão, đệ tử, bao gồm cả đệ tử ngoại môn trong môn đều rời núi nghênh đón.
Đối với đám Bạch Nhạc bọn họ, thứ bọn họ hưởng thụ chính là đãi ngộ khi anh hùng trở về.
– Sư phụ, sư phụ!
Từ rất xa, Lục Hi Nhi đã chen từ trong đám người ra ngoài, trực tiếp nhào vào trong ngực Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc nhìn thấy Lục Hi Nhi, trong lòng không khỏi có chút ấm áp, hắn cười xoa đầu của tiểu nha đầu, cả người dường như thả lỏng hơn rất nhiều.
Bạch Nhạc dẫn Lục Hi Nhi cùng đến Thiên Tâm Phong, ồn ào cả nửa đêm cùng với những người khác, mãi đến khuya mới sai Tô Nhan dẫn Lục Hi Nhi đi nghỉ ngơi, bản thân Bạch Nhạc thì uống rượu với người khác đến khi trời sáng.
…
Chỉ nghỉ ngơi nửa tháng là Khổng Từ bắt đầu bế quan.
Dù là ai cũng rất rõ ràng, có được Uẩn Tinh Đan rồi, lần đột phá này của Khổng Từ cũng gần ngay trước mắt.
Buổi tối ba ngày sau đó, mượn nhờ bóng đêm, một bộ xương trắng bất thình lình xuất hiện ở trên Thiên Tâm Phong, Bạch Nhạc đuổi theo bộ xương trắng đến phía sau núi, mới gặp được Bạch Cốt phu nhân.
Chương 809: Trở về tông (2)
Bạch Nhạc ngẩn người, vẻ hơi ngoài ý muốn:
– Bạch Nhạc bái kiến giáo chủ.
Bạch Cốt phu nhân liếc Bạch Nhạc một cái, lạnh lùng nói:
– Lần này Bạch phủ chủ ngược lại rất là khách sáo.
Bạch Nhạc nghe ra ý giễu cợt trong lời nói của đối phương, hắn cũng không khỏi lộ vẻ hậm hực sờ mũi một cái.
Không phải hắn muốn khách sáo, mà thật sự là không thể nào không khách sáo!
Lần trước bên trên thuyền Bạch Cốt, bản thân Bạch Cốt phu nhân bị trọng thương, lại trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị nên bị Thông Thiên Ma Công cắn nuốt sức mạnh còn sót lại, đối mặt với Bạch Nhạc, nàng ta căn bản không hề có sức chống cự, lúc này mới bị Bạch Nhạc ép ký các loại hiệp ước không bình đẳng, thậm chí còn bị tên khốn này ‘sàm sỡ’.
Cho dù là bây giờ, khi nàng ta nhớ lại cũng vẫn thấy ngứa răng.
Mặc dù ngại vì lời thề, nàng ta không thể làm gì Bạch Nhạc, nhưng nàng ta vẫn có thể tìm cớ dập hắn một trận.
Trên thực tế, Bạch Cốt phu nhân cũng đang có ý định này, chỉ là nàng ta lại không ngờ Bạch Nhạc quá ranh ma, vừa thấy mặt đã bày tư thái vô cùng thấp, nghiễm nhiên là bộ dạng bé ngoan, nếu chỉ nhìn bộ dạng này bây giờ, ai mà ngờ rằng cái tên này lúc trước cũng có cái biểu cảm đáng hận như thế chứ?
– Giáo chủ nói giỡn, đối mặt giáo chủ, Bạch Nhạc nào dám có nửa phần bất kính.
– Cầm đi!
Đầu ngón tay Bạch Cốt phu nhân vẩy một cái, lập tức có một chiếc nhẫn trữ vật bay về phía Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc tiện tay tiếp nhận, chỉ liếc một cái, hắn đã lập tức hài lòng đến mức mặt mày rạng rỡ.
Những linh dược không thể nào góp đủ đối với hắn bây giờ lại chỉnh tề đặt trong giới chỉ theo yêu cầu của danh sách, không thiếu nửa cái, đối với Bạch Nhạc, bản thân chuyện này đã là một kinh hỉ lớn rồi.
– Cái này sao được, còn để giáo chủ tự mình đưa tới cho ta.
Bạch Nhạc nhìn Bạch Cốt phu nhân, mặt đầy tươi cười, vờ vịt nói.
Bạch Cốt phu nhân hừ nhẹ một tiếng, cũng lười đáp lại lời của hắn.
Nàng ta nào dám nói ra chuyện âm thầm bị ăn thiệt thòi trong tay Bạch Nhạc được chứ, huống chi, chuyện này cũng căn bản không thích hợp để người khác biết được.
Hơn nữa, đừng nhìn nàng ta đưa ra nhẹ tênh thế, nhưng thực tế thì những linh dược này quả thật vô cùng trân quý.
Rất nhiều linh dược đều là thứ mà dù ngươi có bao nhiêu linh thạch cũng rất khó để lấy được, một món tiền lớn như thế, cho dù là nàng ta cũng có chút không nỡ, nhưng giao cho người khác, sao nàng ta có thể yên tâm.
Nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Bạch Nhạc bảo nàng ta đưa một phần y chang như vậy tới nữa, nàng ta mới thật sự là hộc máu!!!
Đương nhiên, nàng ta cũng có thể chống chế, dù sao lúc trước khi phát thề, nàng ta cũng không nói nhất định sẽ cho Bạch Nhạc nhiều linh dược như vậy, nhưng nếu nàng ta đã biết thân phận của Bạch Nhạc rồi, như vậy thì đối với Bạch Cốt phu nhân, những thứ này như một món tiền cược vậy.
Nếu chỉ vỏn vẹn là cầu thoát thân mà làm gãy mất phần liên quan này, nàng ta mới thật sự là lỗ lớn.
Thậm chí ngay cả bản thân Bạch Nhạc bây giờ cũng không hiểu nổi cái thân phận truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân này mang giá trị lớn bao nhiêu đâu.
Bạch Cốt phu nhân giữ bình tĩnh lại, lúc này mới chậm rãi nói:
– Vân Mộng Chân vẫn luôn truy tìm tung tích của ta.
Ngươi cũng không thể bảo ta chỉ mãi bị đánh mà không đánh trả lại được đúng không? Ngươi cảm thấy nên giải quyết chuyện này như thế nào đây?
– Đừng có nói vẻ uất ức như thế, Vân Mộng Chân chưa quen thuộc cuộc sống nơi đây, nếu có thể tìm được ngươi dễ dàng như thế, Bạch Cốt Thần Giáo đã sớm bị diệt không biết bao nhiêu lần rồi.
Bạch Nhạc liếc Bạch Cốt phu nhân một cái, nói:
– Ta cũng không tin ngươi sẽ không chuẩn bị chút nào.
Ngươi tới đây là bởi vì, các ngươi cũng định ra tay với Vân Mộng Chân đúng không?
Trước khi trở về, Bạch Nhạc đã nhận được một chút tin tức từ bên phía Trần Kiếm Phong, đương nhiên bây giờ hắn có thể dễ dàng đoán được ý định thật sự của đối phương.
– Chuyện này không liên quan gì tới ta cả.
Bạch Cốt phu nhân lắc đầu, từ tốn nói:
– Người thật sự muốn giết Vân Mộng Chân rất nhiều, đến bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông lại không có bất cứ phản ứng gì.
Không ai muốn ra tay với nàng ta mới là kỳ lạ đấy.
Bạch Nhạc nhìn Bạch Cốt phu nhân, nghiêm túc hỏi:
– Về chuyện này, ngươi biết được bao nhiêu?
– Không nhiều, cũng không ít.
Dường như Bạch Cốt phu nhân hoàn toàn không có chút dao động cảm xúc nào, nàng ta thản nhiên đáp:
– Cũng giống như lần trước, cùng lắm thì ta chỉ xem như là tham dự vào mà thôi.
Chỉ là cục diện lần này vô cùng phức tạp, chỉ sợ Nguyệt Lâm Tiên và Bắc Đẩu Lão Tổ đều sẽ ra tay.
Không đến một khắc cuối cùng, không ai biết được người nào mới là người thắng cuối cùng trên ván cờ Duyễn Châu này.
Bạch Cốt phu nhân nói hời hợt, nhưng dù là như thế, Bạch Nhạc cũng rất dễ dàng có thể ngửi được hơi thở nguy hiểm trong đó.
Bạch Nhạc yên lặng chốc lát, trầm giọng hỏi:
– Còn bao nhiêu thời gian?
– Khoảng nửa tháng.
Bạch Cốt phu nhân giải thích:
– Đạo Lăng Thiên Tông không thể nào cứ không có phản ứng gì, nửa tháng gần như đã là cực hạn rồi.
Chương 810: Bế quan và rời khỏi tông môn
Mặc dù bên trong Đạo Lăng Thiên Tông có một chút nội đấu, cố ý đặt Vân Mộng Chân vào trong nguy hiểm, nhưng mọi chuyện gần như cũng phải có một giới hạn, dù thế nào thì Vân Mộng Chân cũng là Đạo Lăng Thánh Nữ, không thể nào cứ mãi không quan tâm đến nàng được.
Ván cờ trong chuyện này vô cùng phức tạp, hoàn toàn không phải là người ngoài có thể hiểu được.
Chẳng qua đối với Bạch Nhạc, hắn cũng không cần phải hiểu nhiều như vậy, hắn chỉ cần biết đường lối đại khái là đã đủ để phán đoán rồi.
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, nhẹ giọng nói cảm ơn:
– Đa tạ! Ta biết rồi.
– Không lẽ ngươi thật sự định nhúng tay vào à?
Bạch Cốt phu nhân nhìn Bạch Nhạc, có chút không thể tưởng tượng.
Mặc dù thực lực của Bạch Nhạc đúng là không yếu, nhưng cũng phải xem là so với ai.
Cuốn vào cuộc tranh đấu của nhiều lão tổ Tinh Hải Cảnh như vậy, có thể có kết cục gì tốt chứ?!
– Ngươi yên tâm, tự ta có chừng mực.
Bạch Nhạc cũng không giải thích quá nhiều, hờ hững trả lời.
– Ngươi cứ mãi suy nghĩ giúp đỡ Vân Mộng Chân như thế, không phải là thật sự muốn theo đuổi vị Đạo Lăng Thánh Nữ này đấy chứ? Một khi để nàng ta biết được thân phận của ngươi, dù ngươi từng làm gì vì nàng ta thì e là nàng ta sẽ là người đầu tiên muốn giết ngươi.
Bạch Cốt phu nhân nhìn chằm chằm vào mắt của Bạch Nhạc, một lần nữa nhắc nhở hắn.
– Không phức tạp như ngươi nghĩ đâu, ta tự có đạo lý của ta.
Trong lòng Bạch Nhạc hơi giật mình, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn vẫn là vẻ mây trôi nước chảy như cũ.
– Ngươi muốn làm gì, ta không cản được.
Nhưng mà, ta phải nhắc nhở ngươi, một khi thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ta không cứu được ngươi.
Bạch Cốt phu nhân nhìn Bạch Nhạc, hờ hững nói.
Đây cũng là một lời cảnh cáo, để phòng Bạch Nhạc trông cậy vào việc nàng ta sẽ ra tay tương trợ, nhìn từ bất cứ phương diện nào, nhiều nhất thì nàng ta cũng chỉ có thể làm được chuyện không tự ra tay với Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc trong sự kiện lần này mà thôi, chứ muốn nói ra tay để cứu người thì đừng có mơ.
– Đa tạ giáo chủ!
Bạch Nhạc khẽ gật đầu, cũng không thấy bất ngờ, sau khi cảm ơn một lần nữa thì hắn quay người bỏ đi.
Bạch Cốt phu nhân nhìn bóng dáng rời đi của Bạch Nhạc, hơi nheo mắt lại, nhưng cuối cùng nàng ta cũng không nói gì.
…
Sáng sớm hôm sau, Bạch Nhạc tuyên bố bế quan, hắn trực tiếp mở cấm chế của động phủ ra, cấm bất cứ kẻ nào tiếp cận.
Trong thời gian ngắn, mượn nhờ những linh dược này để tu luyện Thông Thiên Ma Thể chính là phương thức tăng thực lực lên duy nhất của hắn.
Cũng may động phủ Thiên Tâm Phong vốn là chỗ tu hành ngày xưa của kiếm tổ, hiệu quả cấm chế cực mạnh, một khi mở cấm chế ra là hoàn toàn không cần phải lo lắng có người sẽ phát hiện được bất cứ chuyện gì khác thường.
Lúc trước Bạch Nhạc chỉ miễn cưỡng đưa Thông Thiên Ma Thể vào cảnh giới Thối Cốt, bây giờ tu luyện lại một lần nữa, mới chính thức cảm nhận được loại đau đớn như khoan tim găm xương, mỗi một tấc xương cốt toàn thân đều như bị đánh nát, sau đó được đúc lại.
Cũng may mà ý chí của Bạch Nhạc đủ kiên định, nếu không, chỉ sợ trong quá trình ráng chống đỡ này, hắn đã phải hỏng mất cả ý chí rồi.
Cho tới bây giờ, tu hành vẫn luôn là chuyện không đơn giản.
…
– Con muốn rời tông?
Hà Diêu nhìn Tiêu Hành Nhất, khó có thể tin hỏi.
– Vâng.
Tiêu Hành Nhất hơi khom người, trả lời:
– Tông chủ, ngài cũng thấy đấy, tình cảnh bây giờ của đệ tử, ở lại trong tông cũng chỉ là một phế vật, chẳng thà đi ra ngoài, có lẽ sẽ tìm được một vài cơ duyên.
– Hành Nhất, con không cần phải sa sút tinh thần như thế! Tông môn bây giờ đã rất khác với lúc trước rồi, con lập công lớn cho tông môn, tài nguyên tu hành sau này chắc chắn sẽ không ít đi.
Hà Diêu chậm rãi bước tới trước mặt Tiêu Hành Nhất, trầm giọng nói:
– Con phải tin tưởng vào mình, thiếu một cánh tay cũng không tính là gì, chỉ cần còn có thể cầm kiếm, con vẫn là thiên tài kiếm đạo.
– Tông chủ, đệ tử không sa sút tinh thần.
Tiêu Hành Nhất lắc đầu, giải thích:
– Trước đó, đệ tử đã nói với Bạch sư huynh rồi, lần này, đệ tử sẽ cùng huynh ấy về Thanh Châu.
Chuyện lần này, đệ tử đã xem vô cùng rõ ràng rồi, tình huống bây giờ của đệ tử đã không thể nào bảo thủ không chịu thay đổi được nữa, chỉ có ra ngoài mới có thể nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn.
Nhắc tới Bạch Nhạc, Hà Diêu cũng khỏi im lặng.
Nếu như Tiêu Hành Nhất đã từng đề cập chuyện này với Bạch Nhạc rồi, như vậy thì ông thật sự không tiện giữ lại nữa.
Mặc dù cứ để Tiêu Hành Nhất đi như vậy, dường như sẽ có nghi vấn rằng tông môn khiến Tiêu Hành Nhất chịu thiệt thòi, nhưng ông cũng biết, lời Tiêu Hành Nhất nói đúng là sự thật, ở lại tông môn, dù Tiêu Hành Nhất có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể nào có hi vọng đột phá Tinh Cung.
Nhưng đi theo Bạch Nhạc thì khác, Bạch Nhạc sáng tạo ra quá nhiều kỳ tích, cho tới bây giờ, Linh Tê Kiếm Tông đã khác với lúc trước rất nhiều rồi, nhưng trong lòng Hà Diêu cũng hiểu rõ, nó vẫn kém xa để có thể giữ lấy loại chân long như Bạch Nhạc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










