- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 65 : Bộ xương nhỏ trong đêm (c641-c650)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 65 : Bộ xương nhỏ trong đêm (c641-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 641: Bộ xương nhỏ trong đêm
– A a a!!!
Trong đêm khuya, một tiếng hét thất thanh vang lên phá vỡ bầu không khí yên lặng.
Trong Lục Phủ, một ả nha hoàn đang thu dọn chuẩn bị quay về nghỉ ngơi thì lại nhìn thấy một bộ xương nhỏ trong sân Lục Phủ.
Đang là lúc giữa đêm mà lại nhìn thấy một bộ xương trong sân, hơn nữa bộ xương này còn biết động đậy. Ả nhà hoàn hoảng sợ hét lên một tiếng rồi ngất đi.
Tiếng hét làm kinh động cả Lục phủ, lập tức các gia đinh trong nhà nhanh chóng chạy đến, chỉ vừa nhìn thấy bộ xương nhỏ, bọn họ đã bị dọa đến hồn phi phách tán, chạy đi tán loạn.
Bộ xương nhỏ cảm thấy bị đám người đó quấy rầy, nó vốn chỉ định đi thăm thú trong sân một chút thôi.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, chiếc xương sườn trên người đột nhiên tách ra, trong đôi mắt trống rỗng của nó chiếu ra một tia sáng lạnh lùng đuổi theo hướng đám gia đinh đang chạy trốn.
Trong đám gia đinh có một số tên bị dọa đến mức chân tay mềm nhũn, chỉ chạy được vài bước đã bị đuổi kịp, trực tiếp bị chiếc xương sườn đâm thẳng vào người, máu tươi theo chiếc xương chảy xuống.
Kỳ lạ hơn nữa là, chiếc xương đó dù có thấm đượm biết bao nhiêu là máu tươi cũng không bị đổi màu, hơn nữa càng ngày càng phát ra thứ ánh sáng long lanh như ngọc.
Lúc Bạch Nhạc nghe thấy tiếng hét rồi chạy đến cũng thấy cảnh tượng như thế.
Bộ xương đó khá nhỏ, vừa nhìn biết ngay là xương một đứa bé ba bốn tuổi gì đó, thế mà lại biến thành bộ dạng như thế này, khiến cho người khác phải sợ hãi đến khóc thét.
– Oàng…
Cùng lúc đó, Hà Diêu cũng chạy đến, ống tay áo ông hơi vung lên, lập tức có một nguồn sức mạnh đáng sợ nào đó tấn công lên bộ xương nhỏ, đánh cho bộ xương nhỏ lộn nhào trong không trung rồi nặng nề rơi xuống đất.
Bộ xương nhỏ dường như đã té bị thương, nó quằn quại dưới đất một hồi lâu cũng không đứng dậy được, nhìn bộ dạng này như kiểu một đứa trẻ đang rất tủi thân, chỉ là với hình dáng đấy, nó không thể khóc ra nước mắt mà thôi.
– Cao nhân phương nào giá lâm, có thể hiện thân được không?
Ánh mắt Hà Diêu lạnh nhạt, lạnh lùng nói.
Ban nãy lúc ra tay, ông đã phát hiện bộ xương nhỏ này vốn chẳng có năng lực gì đáng kể, nó chỉ dựa vào dáng vẻ đáng sợ của mình mà hù dọa người phàm mới có thể giết người.
Không cần đến những người tu hành, chỉ cần một người bình thường dũng cảm một chút đã có thể đánh bại nó rồi.
Rõ ràng, bộ xương nhỏ này cũng chỉ là do đối phương thả ra để làm mồi nhử mà thôi.
Khác với Hà Diêu, dường như trong giây phút nhìn thấy bộ xương nhỏ, Bạch Nhạc đã lờ mờ đoán được thân phận của đối phương.
Một bộ xương tầm thường như vậy, đương nhiên không thể nào là Bạch Cốt Hóa Thân, nhưng chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến Bạch Cốt thần.
Rõ ràng, thời gian lâu như vậy không cướp lại được chiếc nhẫn của Bích Vân Đào, không chỉ mỗi mình Mâu Kình Thần nôn nóng, thế lực sau lưng cuối cùng cũng không ngồi im được nữa mà phải ra tay.
– Bạch Nhạc, ta cho ngươi thời gian ba ngày để giao đồ ra, nếu không thì đừng trách bản tọa biến cả Lục Phủ và toàn bộ người của Linh Tê Kiếm Tông thành những bộ xương khô.
Đôi mắt của bộ xương nhỏ nọ bất ngờ phát ra luồng sáng xanh, miệng nó nói tiếng người, xung quanh dường như bao trùm một luồng tà khí đáng sợ.
Phịch…
Thậm chí không đợi Bạch Nhạc trả lời, bộ xương nhỏ đã đột nhiên phát nổ, biến thành một đống xương khô nằm rải rác trên mặt đất.
Trong phút chốc, cả khuôn viên chìm trong sự im lặng đáng sợ.
Đám hạ nhân Lục Phủ ở bên cạnh khó khăn lắm mới hồi phục lại chút hơi sức, nghe những lời này xong thì càng hoảng sợ thêm, cả người họ run cầm cập, thậm chí có thể nghe được tiếng hai hàm răng đánh vào nhau lách cách, sau đó hét lên sợ hãi rồi cắm đầu chạy ra khỏi Lục Phủ bất chấp giờ là lúc giữa đêm.
Đam người này thật ra cũng chả trung thành gì với Lục Phủ, chẳng qua họ chỉ đến Lục Phủ kiếm miếng ăn, đâu có từng thấy mấy trận chiến đáng sợ như vậy.
Đối với bọn họ, Lục Phủ chả khác nào địa ngục cả.
Nghĩ đến việc nếu còn tiếp tục ở lại, chắc có thể sẽ biến thành một bộ xương đáng sợ như thế thôi, có cho là lòng vẫn muốn ở đây thì cũng làm gì có dũng khí mà ở lại.
– Bạch đại ca…
Lúc Lục Yên Nhiên chạy đến thì đã muộn, nhưng nàng cũng vô tình nghe được những lời cuối cùng mà bộ xương nhỏ nói trước khi chết, nên đương nhiên cũng sợ hãi đến tái cả mặt.
– Không có gì, đừng sợ!
Cảm nhận được nỗi sợ hãi của Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc bước đến bên cạnh nàng, nhẹ nhàng an ủi.
Lục Yên Nhiên lập tức sà vào vòng tay của Bạch Nhạc, không kiềm được bật khóc, nước mắt thấm ướt một phiến áo của hắn.
Mấy ngày nay, áp lực mà Lục Yên Nhiên phải chịu thật sự rất lớn, khó khăn lắm mới khá lên được, vậy mà chỉ mới được có mấy ngày lại xảy ra chuyện như hôm nay, nàng chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, làm sao có thể chịu đựng được nỗi sợ hãi đến như vậy!!!
Khoảnh khắc dựa vào lòng Bạch Nhạc, nàng như thể muốn đem tất cả những nỗi sợ cũng như ấm ức trong lòng khóc hết ra.
Nhìn cảnh này, trong lòng Hà Diêu cũng không hiểu sao lại có hơi phức tạp.
Chương 642: Bộ xương nhỏ trong đêm (2)
Lúc trước, ông cũng từng hỏi Bạch Nhạc về chuyện này, chỉ là Bạch Nhạc không nói cho ông biết, quả nhiên đến hôm nay, chỉ mới có mấy ngày mà bọn ma đạo đã tìm đến cửa cảnh cáo.
Điều này cũng khiến ông có phần bất an.
Tuy không biết đối phương là ai, nhưng sử dụng thủ đoạn khống chế bạch cốt như thế này cũng quá là kì lạ, dù cho ông thân là một cường giả Tinh Cung Cảnh, nhưng trong lòng cũng hơi lo lắng.
So với sự tồn tại mạnh mẽ này mà nói, Linh Tê Kiếm Tông thật sự là quá yếu.
Lúc này, thậm chí Hà Diêu còn muốn khuyên Bạch Nhạc là cho dù hắn đã lấy được cái gì thì cũng nên giao ra đi, tạm thời giữ bình an mới tốt.
Chỉ là vừa định mở lời, nhìn sang Bạch Nhạc, mấy lời này ông thật không thể nào thốt ra.
Huống chi bây giờ Lục Yên Nhiên đã khóc đến mức này, ông cũng thật sự không thể nói xen vào.
Hà Diêu thở dài một hơi, nhẹ nhàng xoay người bỏ đi.
Bạch Nhạc yên lặng đứng một chỗ, mặc cho Lục Yên Nhiên ôm mình khóc, trong giây phút đó, trong lòng hắn không rõ vì sao cũng thoáng qua một cảm xúc vô cùng phức tạp.
Cấm chế của chiếc nhẫn đã bị phá, tình hình này, dù muốn giao nhẫn ra để dàn xếp cũng không được nữa.
Thậm chí một khi đối phương biết chuyện hắn đã phá cấm chế của nhẫn, biết được chân tướng trong đó, không khéo còn khiến đối phương tức điên hơn, dùng những phương pháp càng tàn khốc hơn để báo thù.
Đây tuyệt đối không phải việc của riêng hắn, một khi đã đến bước này thì ai cũng không thoát khỏi can hệ.
Trong giây phút này, dù cho Bạch Nhạc có muốn đem chuyện này nói hết cho Bắc Đẩu Tinh Cung đi chăng nữa thì chỉ e là hắn cũng phải chịu một vài rủi ro, nhưng song song đó, có khả năng rất lớn là sẽ làm Bắc Đẩu Tinh Cung trực tiếp nhúng tay vào, hóa giải mối nguy hiểm trước mắt.
Chỉ là suy nghĩ này chỉ mới vừa lóe lên đã một lần nữa bị dập tắt.
Nguyên nhân rất đơn giản, vốn đã không còn kịp nữa.
Hôm nay trong thành Duyễn Châu, đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung chỉ còn nhóm của Nam Cung Thiên, bí mật như vậy, nếu như nói với bọn họ, chỉ có lôi họ chết cùng mà thôi.
Một khi tin tức rò rỉ, chỉ e không kịp đợi người của Bắc Đẩu Tinh Cung đến thì đối phương đã đến liều mạng với Bạch Nhạc hắn rồi.
Mọi việc cũng đã đến bước đường hôm nay, hắn đã không còn đường lui nữa, chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục.
Thực lực à? Chỉ có cách trở nên mạnh hơn mới có thể sống sót.
Những, tất cả dường như lại quay về điểm bắt đầu.
Nếu không lấy được viên Uẩn Tinh đan còn lại thì Bạch Nhạc không có cách nào đột phá được.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc nắm chặt tay, đôi mắt chứa đầy sự kiên định.
Dù có thế nào đi chăng nữa, hắn buộc phải nghĩ ra cách lấy được viên Uẩn Tinh đan còn lại.
Giữa khi Bạch Nhạc suy nghĩ, Lục Yên Nhiên cũng đã thấm mệt.
Nàng ngại ngùng đẩy hắn ra:
– Xin lỗi, Bạch đại ca, ta thất lễ quá!!!
– Không sao.
Bạch Nhạc khẽ cười lắc đầu, lại nhẹ nhàng vỗ vai Lục Yên Nhiên:
– Cũng không còn sớm nữa, cô về nghỉ ngơi đi, còn chuyện này, ta sẽ nghĩ cách giải quyết!
– Bạch đại ca…
Lục Yên Nhiên cắn răng, do dự hỏi tiếp:
– Huynh có thể ở với ta thêm một lát nữa không? Bây giờ mỗi lần ta nhắm mắt lại thì trong đầu toàn là hình ảnh của mấy bộ xương đáng sợ đó, ta thật sự rất sợ hãi!!!
Bạch Nhạc nhìn Lục Yên Nhiên, hắn có hơi do dự, sau đó mới gật đầu:
– Vậy cô đến chỗ ta ngủ đi, ta sẽ nói chuyện với cô, đợi cô ngủ.
Bạch Nhạc có thể cảm nhận rõ rằng, kể từ đêm hôm đó, dường như Lục Yên Nhiên càng tỏ rõ sự yếu đuối trước mặt hắn.
Đây không phải do Lục Yên Nhiên thay đổi, mà là do khoảng cách giữa Lục Yên Nhiên và hắn cũng giống như buổi tối hôm đó, kéo gần lại rất nhiều, đến hôm nay nàng đã không cần ở trước mặt hắn giả bộ kiên cường mạnh mẽ nữa.
Nữ tử này vốn giống như nước vậy, yên tĩnh, yếu đuối, giống như mặt nước bình lặng.
Chỉ là dưới hiện thực tàn khốc này nên mới cố gắng thể hiện ra vẻ kiên cường.
Vả lại, chuyện xảy ra tối hôm đó, trong lòng Bạch Nhạc cũng có chút áy náy, nên cũng khó từ chối yêu cầu của Lục Yên Nhiên.
Về đến phòng, đợi Lục Yên Nhiên nằm lên giường ngay ngắn, Bạch Nhạc đắp chăn cho nàng xong xuôi mới xuống bên cạnh giường, trò chuyện cùng Lục Yên Nhiên.
– Lục cô nương, thật ra cô không cần phải sợ cái bộ xương nhỏ đó.
Cô nghĩ thử xem, hình hài của nó cũng chẳng qua là một đứa trẻ mà thôi.
Thật ra nó cũng rất đáng thương, chẳng qua là nó bị những người sử dụng ma đạo sát hại, tu luyện thành bộ dạng đáng sợ đó mà thôi!
Bạch Nhạc vì an ủi Lục Yên Nhiên nên nói rất nhẹ nhàng.
Lục Yên Nhiên yên lặng nghe Bach Nhạc nói, tâm trạng cũng từ từ bình tĩnh lại, mặc dù Bạch Nhạc cũng không nói gì thêm, nhưng chỉ cần có hắn ngồi bên cạnh là đã khiến cho nàng cảm thấy an toàn, dường như có bao nhiêu thứ đáng sợ trên đời này cũng bị xua đi hết.
Lục Yên Nhiên cũng nhỏ nhẹ trò chuyện với Bạch Nhạc, không bao lâu thì ngủ thiếp đi.
Khóc nhiều như vậy, nàng có vẻ cũng thấm mệt, tâm trạng vừa bình ổn lại, dĩ nhiên sẽ mau chóng ngủ say.
Chương 643: Ngựa non háu đá
Sau khi thấy Lục Yên Nhiên đã ngủ say, Bạch Nhạc nhẹ nhàng đứng dậy, rồi khẽ đẩy cửa đi ra ngoài.
Hắn nhìn trăng, nhưng trong lòng lại từ từ dâng lên sát khí lạnh lẽo.
Những lời lúc nãy, tuy là để an ủi Lục Yên Nhiên, nhưng trong lòng Bạch Nhạc cũng hiểu, đó không phải là một câu chuyện hư cấu, mà chính là sự thật.
Đứa trẻ đó được dùng để cảnh cáo mình, tuy nó cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường, nhưng chỉ bởi vì Bạch Nhạc mà bị sát hại, chỉ dựa vào như thế cũng khiến Bạch Nhạc càng không thể nhắm mắt làm ngơ.
Mặc dù bản thân mình cũng là Ma tu luyện, nhưng ‘ma’ của hắn không hề giống loại ma quỷ này.
Chỉ dựa vào những thủ đoạn tàn ác đó thì bọn chúng đã đáng phải chết rồi.
– Mặc kệ các ngươi là ai, mặc kệ chuyện này có liên lụy đến bao nhiêu người, ta cũng thề sẽ không bỏ qua cho một kẻ nào hết.
Nếu các người đã muốn giết, vậy ta sẽ giết đến khi các ngươi phải sợ mới thôi!!!
Nghe Bạch Nhạc nói xong, trong mắt Chu Đông Dương lóe lên sự sợ hãi, ông ta trầm giọng nói:
– Bạch Cốt Thần Giáo.
Bạch Nhạc nhướn mày, có hơi bất ngờ hỏi lại:
– Ông biết à? Bọn chúng có lai lịch gì?
Vốn cũng chỉ tiện miệng mà hỏi, không ngờ Chu Đông Dương lại thật sự biết về đối phương.
– Lai lịch cụ thể thế nào thì ta không rõ.
Ta chỉ nhớ, trước kia khi ngươi vừa mới đến thành Duyễn Châu, ta đã nói với ngươi, không ít cao thủ ở Duyễn Châu đã chết một cách kỳ lạ, e là có liên quan đến bọn Ma đạo.
Hơn nữa, có tin đồn kẻ rất mạnh của Ma đạo đã đến Duyễn Châu.
Châu Đông Dương nhìn Bạch Nhạc, thong thả giải thích:
– Những cao thủ chết không rõ nguyên nhân đó, theo lời đồn thì họ đã biến thành những bộ xương khô, hơn nữa những bộ xương khô đó còn biết tiếp tục giết người.
– Có lời đồn, những chuyện đó là do kẻ rất mạnh đấy của Ma đạo làm ra, hơn nữa bọn chúng còn tự xưng là Bạch Cốt Thần Giáo.
Mí mắt Bạch Nhạc giần giật, hắn cảm thấy có hơi đau đầu.
Lúc ở Thanh Châu, Huyết Ảnh Ngoa Ma Tông đã làm đảo lộn nơi đó, mà nguyên nhân sâu xa cũng chỉ vì vị Huyết Ảnh Ngoa Ma Quân kia.
Nên ‘kẻ cực mạnh’ nọ của Ma đạo đáng sợ bao nhiêu, Bạch Nhạc hiểu quá rõ..
Chỉ là hắn không ngờ, mình đến Duyễn Châu chẳng qua là giết tên Bích Vân Đào, thế mà rất có khả năng là đã chọc đến ‘kẻ cực mạnh’ của Ma đạo, loại may mắn này đúng là chẳng mấy ai có được!!!
Đương nhiên mấy chuyện vụn vặt này không thể đả động tới ‘kẻ cực mạnh’, tìm đến cửa có lẽ chỉ là vài trưởng lão Tinh Cung cảnh của Bạch Cốt Thần Giáo mà thôi.
Tuy là hơi rắc rối, nhưng cũng chẳng dọa được Bạch Nhạc.
– Bạch phủ chủ, đối phương sẽ không vô duyên vô cớ tìm đến cửa đâu, ta vẫn là câu nói đó, dù cho ngươi đã lấy thứ gì đó của chúng thì vẫn nên trả lại sớm đi!
Chu Đông Dương nhìn Bạch Nhạc, không kìm được mà lần nữa nhắc:
– Ta có thể giúp ngươi liên lạc với Mâu Kình Thần, ta tin chỉ cần người đồng ý giao ra thứ đó, nhất định có thể giải quyết êm đẹp chuyện này.
– Phủ chủ đại nhân.
Chu Đông Dương còn chưa nói hết câu thì đã bị Bạch Nhạc ngắt lời.
Ánh mắt Bạch Nhạc sắc bén, trầm giọng hỏi:
– Khoan hẵng nói đến việc ta vốn không biết hắn đang bảo ta giao ra thứ gì, dù cho có biết thì chẳng lẽ chúng ta lại nhún nhường thỏa hiệp với bọn Ma đạo hay sao?
– Chính và tà không thể cùng tồn tại, mục đích tu luyện cả đời của ta chẳng phải là trừ ma vệ đạo sao?
Bạch Nhạc nói khẽ nhưng lạnh lùng:
– Ta và ngài nếu đã làm chủ một châu, chẳng phải càng phải có trách nhiệm bảo vệ lão bá tánh hơn à?! Chỉ vì cảnh cáo ta mà giết hại một đứa trẻ rồi biến nó thành bạch cốt, thứ tà yêu như vậy có chết trăm ngàn lần cũng là đáng!
– Tuy thực lực của Bạch Nhạc không cao, nhưng lòng can đảm thì không thiếu đâu! Thân là đệ tử chính đạo, Bạch mỗ tuyệt đối sẽ không nhượng bộ trước loại tà ma này!
Ngừng một lúc, Bạch Nhạc lại từ tốn nói:
– Ta vẫn là câu nói đó, binh đến thì tướng đỡ, nước lên thì đất ngăn.
Có thủ đoạn gì thì cứ để chúng giở hết đi!!!
Dứt lời, Bạch Nhạc cáo biệt rời đi, còn Chu Đông Dương thì rất lâu sau cũng không có phản ứng, mãi cho đến khi bóng lưng Bạch Nhạc đã khuất, ông ta mới cười khổ, bảo:
Tên hộ vệ của Chu Đông Dương từ một bên đi đến, khẽ nói:
– Tên Bạch phủ chủ này, thật đúng là ngựa non háu đá mà!!!
– Ngựa non háu đá à?! Đúng thật!
Chu Đông Dương thở dài một hơi, lắc đầu:
– Ai mà không từng là trải qua tuổi trẻ chứ, nếu không phải ngựa non háu đá như thế, sao huynh đệ chúng ta lại trở mặt nhau?!
Nhắc đến Chu Mộng Dương, Chu Đông Dương có chút nghẹn ngào:
– Tiểu Đoạn, ngươi có cảm thấy hắn rất giống với Mộng Dương lúc trẻ không?
Tiểu Đoạn vừa gật đầu vừa khẽ đáp:
– Cũng có hơi giống, nếu không phải vì tính khí này thì Mông Dương trưởng lão cũng sẽ không xem trọng hắn đến vậy.
– Đúng vậy, thật sự khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa bất lực!
Tiểu Đoạn nghiêng đầu nhìn Chu Đông Dương, trầm ngâm một hồi mới nói:
– Nhưng dù sao hắn cũng không phải là Mộng Dương trưởng lão.
– Không sai!
Chương 644: Ngựa non háu đá (2)
Nghe đến đây, ánh mắt Châu Đông Dương lộ ra thần sắc khiến người ta sợ hãi, lạnh lùng nói:
– Hắn không phải Chu Mộng Dương.
Dù có giống hơn nữa thì cũng không phải.
Cho nên hắn muốn tìm đường chết, vậy thì cứ để hắn chết!
Ngựa non háu đá ư? Có lẽ cũng có một chút.
Những tỏ vẻ mạnh mẽ trước mặt Chu Đông Dương như thế, vậy chẳng phải là đang cố ý diễn kịch sao.
Chuyện của Bạch Cốt Thần Quyết, Bạch Nhạc không thể nói với Chu Đông Dương, do đó cách tốt nhất chính là xuất hiện với phong thái mạnh mẽ, thậm chí là làm cho tin tức này, hình tượng này truyền đến tai đối phương.
Làm như vậy sẽ khiến cho đối phương nghĩ rằng hắn chẳng qua chỉ là một thằng nhóc ngu xuẩn bốc đồng nên mới muốn chống lại Ma đạo, chứ sẽ không nghi ngờ là hắn đã biết bí mật gì trong chiếc nhẫn đó.
Đừng xem thường điểm này, đối với Bạch Nhạc mà nói, nó cực kỳ quan trọng.
Bởi vì nó có nghĩa là hắn sẽ từ đó mà đổi lại được bao nhiêu thời gian.
Hôm qua tuy người của Bạch Cốt Thần Giáo đã cảnh cáo hắn, nói cái gì mà chỉ có ba ngày, nhưng Bạch Nhạc chắc chắn rằng đó chỉ là hù dọa mà thôi.
Dù cho là ai, muốn ở cái thành Duyễn Châu này trực tiếp sát hại người khác như vậy, chỉ e là cũng phải có chút kiêng dè.
Mà Bạch Nhạc hắn vốn cũng không phải một Linh Phủ cảnh tầm thường, có thể mặc cho chúng muốn giết thì giết!
Mâu Kình Thần đã từng ra tay với Bạch Nhạc, không thể không biết chuyện này, huống hồ chi, hôm nay còn có tông chủ Hà Diêu ở đây, trừ khi cái tên ‘cực mạnh’ đấy của Ma đạo đích thân ra tay, nếu không thì sẽ chẳng ai dám cam đoan có thể trong thời gian ngắn sẽ ra tay với Bạch Nhạc và Hà Diêu cả, càng không dám bắt ép hắn giao đồ ra như vậy.
Nếu không thì, làm gì cần cảnh cáo, trực tiếp thủ tiêu là xong rồi.
Chỉ cần khiến đối phương cảm thấy hắn chẳng qua là một tên thiếu niên bốc đồng, nghi ngờ chiếc nhẫn đó của Bích Vân Đào chứa đựng bí mật về Ma đạo nên mới thà chết không hàng, vậy ít ra trong tạm thời đối phương sẽ không thật sự bất chấp tới trừ khử hắn.
Đối với Bạch Nhạc, như vậy là đủ rồi.
Chỉ cần có thể đột phá được Tinh Cung cảnh, đến lúc đó, dù có trực tiếp giao chiến với Bạch Cốt Thần Giáo, Bạch Nhạc cũng không sợ.
– Lần này Bạch Nhạc sẽ không bỏ qua Uẩn Tinh Đan của buổi đấu giá đâu!
Ánh mắt Mâu Kình Thần nhìn vào nửa người trên của thân ảnh trong bóng tối, chậm rãi nói:
– Chỉ cần theo dõi buổi đấu giá, theo dõi Uẩn Tinh Đan thì có thể nắm chắc được mọi động tĩnh của Bạch Nhạc.
– Tuy không biết vị Phủ chủ đại nhân đó đang chơi trò gì, nhưng dựa vào thực lực của chúng ta cũng có thể dễ dàng vượt qua!
– Thời gian ra tay thì quyết định là sau khi buổi đấu giá kết thúc đi.
Để hắn lấy được Uẩn Tinh Đan trước đã, sau đó trong giây phút hắn tràn đầy hy vọng nhất mà triệt để đánh đổ niềm tin của hắn! Chẳng qua chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mà thôi, ta không tin hắn thật sự có thể kiên trì theo con đường chính đạo chó má gì đó, có chết cũng không chịu giao thứ đó ra.
– Vừa có thể đạp đổ hy vọng bước vào Tinh Cung cảnh của hắn, vừa có thể âm thầm cảnh cáo… Cho là hắn ngựa non háu đá thế nào đi nữa, thì ta cũng không tin hắn có thể tiếp tục ngoan cố được.
Trong bóng đêm truyền đến một giọng nói khàn khàn, lộ ra vẻ u ám, sau đó lập tức biến mất không chút dấu tích vào màn đêm.
– Chỉ mong vậy.
Còn nữa, cái bộ xương đó của hắn, bản tọa lấy được chắc rồi!
Trời vừa tối, Bạch Nhạc đã đến thương hội Càn Khôn.
Lục Yên Nhiên đi cùng với Bạch Nhạc, còn Hà Diêu thì không hề lộ mặt.
Bạch Nhạc vừa mới đến, hội trưởng phân hội của thương hội Càn Khôn đã đến đón tiếp hắn, rồi cười tươi giới thiệu bản thân:
– Bạch phủ chủ, nghe danh đã lâu! Ta họ Kim, thứ ba, nên đặt tên có chữ ‘tam’, bời vì hơi mập, nên mọi người gọi là Tam mập.
Bạch Nhạc nhìn Kim Tam, đấy là một tên mập vừa trắng vừa trùng trục, vừa nhìn đã thấy là người khôn khéo, chỉ là cái nụ cười đấy, không biết vì sao luôn khiến người ta cảm thấy thô tục.
– Kim Tam lão gia!
Bạch Nhạc nhẹ nhàng chào hỏi.
– Ôi chao, không dám nhận, không dám nhận, Bạch phủ chủ, nếu ngài gọi như vậy, ta thật sự không dám nhận!
Kim Tam lắc đầu như trống bỏi:
– Tam mập.
Nếu ngài coi trọng ta thì cứ gọi ta là Tam mập là được rồi.
Thấy Kim Tam kiên quyết như vậy, Bạch Nhạc cũng chỉ đành cười khổ:
– Kim lão bản, ông đưa bọn ta về phòng trước thì hơn.
– Được được, sớm đã chuẩn bị sẵn cho ngài rồi, phòng chữ Thiên số ba.
Kim Tam vừa cười tươi vừa dẫn đường, rất nhanh, ba người đã đến phòng ở.
Có Lục Yên Nhiên ở đây, Bạch Nhạc không để lại bất cứ hạ nhân nào, hắn nói vài câu ngắn gọn, Kim Tam liền biết ý mà lui xuống.
– Bạch đại ca, cái tên Tam mập này, ánh mắt của hắn đáng ghét thật!!!
Đợi khi Kim Tam lụi xuống, Lục Yên Nhiên mới dám nói với Bạch Nhạc.
So với Bạch Nhạc, cảm giác của Lục Yên Nhiên rõ ràng mẫn cảm hơn nhiều.
Tuy đối phương luôn thể hiện sự cung kính, nhưng trên thực tế, trong mắt chỉ toàn là vẻ giả tạo, điều này khiến Lục Yên Nhiên rất khó chịu.
Chương 645: Bắt đầu buổi đấu giá
Bạch Nhạc phì cười, lắc đầu:
– Cái tên này đúng là không đơn giản, bản thân vốn là cường giả Linh Phủ đỉnh phong, mà nói chuyện hay làm chuyện gì cũng khéo đưa đẩy! Hơn nữa, sắp xếp căn phòng này cũng có dụng ý riêng.
Bạch Nhạc được sắp xếp ở phòng chữ Thiên số ba, cũng có nghĩa là trước đó vẫn còn hai người nữa địa vị cao hơn cả hắn.
Ở thành Duyễn Châu không có cao
Thậm chí cả khi Mâu Kình Thần chưa chắc đã đến thương hội thế này, nhưng phòng thì chắc chắn đã được sắp xếp từ trước, dù cho đối phương có đến hay không, phòng ở tuyệt đối sẽ không thay đổi thứ tự.
Căn cứ theo ánh mắt lúc đối phương nhìn Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc hiểu ngay trong đáy lòng đối phương vốn không coi trọng hắn, thậm chí cho rằng, rất có khả năng hắn sẽ sớm chết trong tay của Mâu Kình Thần.
Đương nhiên, trước khi có kết quả thì hắn ta không thể tự chuốc họa vào thân, nên tỏ ra tôn kính thì cứ tôn kính, điều này đã thể hiện rõ trong việc hắn ta xếp cho mình phòng chữ Thiên số ba.
Chỉ dựa vào từng đấy việc đã có thể nhìn ra tâm cơ thủ đoạn của con người này rồi, không nghi ngờ gi nữa, chắc chắn hắn ta chính là vai ác.
Mấy lời này, trong lòng Bạch Nhạc tự hiểu rõ, nhưng hắn không giải thích với Lục Yên Nhiên.
Chớp mắt một cái đã qua nửa canh giờ, sắc trời cũng từ từ sụp tối.
Đến lúc này, những người có tư cách được vào phòng riêng dường như cũng đã đến cả, chỉ còn lại mấy người ở đại sảnh buổi đấu giá, họ đang được xếp thành sáu đợt để vào.
Chỉ điều này thôi đã tách biệt hoàn toàn những người thật sự có địa vị với những kẻ khác, tuy chỉ là thủ đoạn nhỏ, nhưng cũng khiến Bạch Nhạc phải nhìn lại thương hội Càn Khôn này.
Trước khi đấu giá, có người dâng lên một phiến đá, bên trên viết một pháp trận đơn giản, chỉ cần dùng linh lực điền số lượng lên đó, ngoài phòng sẽ lấy tinh lực để hiện ra con số đấu giá.
Dùng cách này sẽ tránh được phiền phức khi đấu giá bằng miệng, cũng thêm vài phần an toàn.
Bạch Nhạc ngồi trước cửa sổ, ở đây có thể nhìn rõ cảnh bên dưới, nhưng những người khác tuyệt đối không thể nhìn rõ được bên trong phòng thế nào, càng không thể biết người ngồi bên trong là ai.
Buổi đấu giá nhanh chóng chính thức bắt đầu.
Thứ đầu tiên được đấu giá là một thanh bảo kiếm Linh Khí cấp.
Tuy đối với Bạch Nhạc mà nói, nó chẳng được xem là đồ vật quý hiếm gì, nhưng đối với những người tu hành bình thường mà nói thì chắc chắn có một sức hấp dẫn vô cùng lớn.
Nếu muốn biết, dù là đệ tử của Huyền cấp tông môn thì cũng có rất nhiều thứ cần phải suy xét kỹ lưỡng mới có thể dám đụng đến những bảo vật cấp linh khí, còn kiếm vốn đã là thứ vũ khí thường thấy nhất, vậy nên, sức cám dỗ rất lớn.
Rất nhanh, thanh bảo kiếm này đã được đấu giá lên hàng trăm linh thạch, đến cuối cùng, thành giao ở giá hơn ba trăm.
Bạch Nhạc tính toán một chút đã hiểu rõ, cái giá này thật ra cũng không cao hơn giá trị thực tế bao nhiêu, nhưng nó lại tiện hơn.
Chỉ cần trả Linh thạch là có thể trực tiếp mua được, chứ không cần phải cực khổ chạy khắp nơi tìm kiếm, như thế tiện hơn nhiều, có người còn tự nguyện trả nhiều tiền hơn, điều này cũng có thể hiểu được.
Nhưng đây mới chỉ là món đồ đầu tiên được đem đấu giá mà thôi.
Thật ra giá trị lớn nhất của cả hội đấu giá chính là bời vì, ở đây, mọi người có thể mua được những bảo vật ở của những nơi khác, những bảo vật rất khó tìm, thậm chí là căn bản không thể có được.
Mấy bảo vật này càng quý giá, sức ảnh hưởng của hội đấu giá càng lớn.
Quá trình này, dường như Bạch Nhạc vừa xem cho vui, chứ hoàn toàn không có ý định ra tay.
Trên thực tế, không chỉ riêng Bạch Nhạc, trong các phòng riêng của cả sàn đấu giá cũng rất hiếm có người tham gia.
Cho đến khi buổi đấu giá trôi qua được một nửa thì cái tên Tam mập kia lấy ra một Linh Khư quả hạ phẩm, lúc này mới khiến cho cả sàn đấu giá sôi sục.
Linh Khư quả vô cùng quý giá, dù chỉ là hạ phẩm thì lúc trước nó cũng có thể khiến cho Vân Mộng Chân đau khổ.
Đối với người khác mà nói, đây chính là trân bảo tu hành.
Trong chốc lát, phòng chữ Thiên số bảy trực tiếp hô lên giá ba ngàn linh thạch.
Đến khi những người trong phòng ra tay, những người khác mới thật sự cảm nhận được sự chênh lệch lớn đến mức nào.
Không phải nói quá, nhưng những người tham gia đấu giá bên dưới khi đứng trước một bảo vật thực thụ như vậy cũng chỉ để làm nền mà thôi, cơ bản không có tư cách cạnh tranh.
Không phải bọn họ không muốn đấu giá, mà là vốn không có hy vọng thắng.
Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, giá của Linh Khư quả hạ phẩm này đã được hô thẳng lên đến mức trên tám ngàn linh thạch.
– Một vạn.
Bạch Nhạc hầu như không hề suy nghĩ đã trực tiếp viết lên phiến đá cái giá mới này.
Tuy đối với Bạch Nhạc mà nói, Linh Khư quả hạ phẩm cơ bản không đủ để hắn có thể đột phá Tinh Cung cảnh, nhưng Bạch Nhạc hiểu rất rõ, đối với bản thân hắn, đại chiến đang đến gần, nhờ vào Linh Khư quả thì có thể đủ để nhanh chóng hồi phục sức mạnh, nếu như vậy, đương nhiên phải lấy cho bằng được rồi.
Chương 646: Bỏ tiền mua mạng
Gần như cùng lúc Bạch Nhạc báo giá, trong phòng chữ Thiên số hai, đệ tử của Đông Hải Tiên Đảo cũng lập tức lên tiếng:
– Mâu sư huynh, Bạch Nhạc bắt đầu đấu giá rồi.
Mâu Kình Thần từ từ mở mắt, đôi mắt lộ ra vẻ đắc chí, trầm giọng nói:
– Ra giá cao hơn! Tối nay Bạch Nhạc muốn đấu giá món nào, chúng ta sẽ đấu giá món đó, nhất định phải khiến hắn không được bất kì lợi ích nào.
– Vâng.
– Một vạn linh thạch! Đại nhân phòng chữ Thiên số 3 ra giá một vạn linh thạch, còn có ai trả giá cao hơn không?
Kim Tam đứng trên bục đấu giá, hào hứng đến đỏ cả mặt, lớn tiếng hét:
– Một vạn linh thạch, lần một.
– Còn ai trả giá cao hơn không? Một vạn linh thạch, lần hai.
Trong lúc Kim Tam đang định thành giá thì bên ngoài phòng chữ Thiên số hai hiện lên một con số mới.
– Một vạn năm ngàn linh thạch! Đại nhân phòng chữ Thiên số hai ra giá một vạn năm ngàn linh thạch, còn ai trả cao hơn một vạn năm ngàn linh thạch không?
Đôi mắt nhỏ của Kim Tam híp lại, hưng phấn hô to:
– Hai vạn, hai vạn linh thạch!
– …Ba vạn!
Chỉ vài trong vài khắc ngắn ngủi, phòng chữ Thiên số hai và số ba cũng nhau hô giá, trực tiếp nâng giá của Linh Khư quả hạ phẩm này lên đến con số năm vạn linh thạch.
Đến mức độ này, những người khác sớm đã dừng báo giá, những người chuyên hóng hớt tin tức đã bắt đầu nghe ngóng hai người trong phòng đó là ai.
– Bạch đại ca, tình huống này có hơi kỳ quặc, đối phương dường như đang cố ý đấu giá với chúng ta!
Thấy tình hình buổi đấu giá hôm nay, Lục Yên Nhiên cuối cùng cũng không chịu được mà phải lên tiếng.
Tuy nàng không hiểu mấy về tu hành, cũng không biết đối phương là ai, nhưng dựa vào bản năng kinh doanh của mình cũng có thể nhìn ra được.
Bạch Nhạc nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, tiện tay viết lên phiến đá một con số, lúc này mới khoan thai đáp lại:
– Không phải là ‘hình như’, hắn ta chắc chắn cố ý gây phiền phức cho chúng ta rồi.
Tuy tên Kim Tam đó chưa nói, nhưng Bạch Nhạc cũng có thể đoán ra, đối phương chắc chắn là Mâu Kình Thần.
Ở thành Duyễn Châu này, dám đối đầu với hắn, lại có năng lực như vậy, e là chỉ có mỗi Mâu Kình Thần mà thôi.
Bạch Nhạc hiểu rõ ý đồ của đối phương, nhưng lại chẳng thèm mảy may để ý.
Lục Yên Nhiên lo lắng nói:
– Bạch đại ca, nếu như huynh đã biết, tại sao lại muốn đấu với hắn ta? Giá này không có lợi, nó đã cao hơn gấp mấy lần rồi!
– Không sai, dĩ nhiên không có lợi, nhưng không phải ta là ‘ngựa non háu đá’ sao?
Khóe môi Bạch Nhạc nhếch lên, lộ lên một nụ cười lạnh lùng.
– Mậu sư huynh, đã bảy vạn linh thạch rồi, chúng ta vẫn tiếp tục hô giá ạ?
Một đệ tử của Đông Hải Tiên đảo giúp Mâu Kình Thần hô giá, nhưng hắn cũng đã có chút e dè, cái giá này quá cao so với thực tế rồi, chỉ là một Linh Khư quả hạ phẩm mà thôi, tuy là rất hiếm, nhưng cũng không đáng để khoa trương đến vậy.
– Quả nhiên là ngựa non háu đá!
Ánh mắt Mâu Kình Thần lộ ra vẻ khinh thường, hờ hững nói:
– Nếu như hắn đã muốn, vậy thì cứ cho hắn đi! Vị Bạch phủ chủ này của chúng ta giàu có, hôm nay cho hắn vung tiền cho thỏa thích vậy.
Gía được đẩy lên đến mức này thật ra đã khiến cho Mâu Kình Thần thỏa mãn, hắn ta tin trong lòng Bạch Nhạc đã đoán được là ai đang đấu giá.
Nhưng cũng chính vì điều này khiến hắn ta càng ngày càng đắc ý, đến cuối cùng cũng chỉ là một thằng nhóc mới lớn mà thôi, đến cả cảm xúc cũng không không chế được, làm sao có thể giữ được bí mật chứ.
Chỉ cần cho Bạch Nhạc áp lực đủ lớn, Mâu Kình Thần không lo tên đó không nhường bước.
Qua quýt chi ra bảy vạn linh thạch, nhận lấy quả Linh Khư hạ phẩm, Bạch Nhạc cầm trong tay, khóe miệng cũng nhếch lên lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Hắn nhìn Lục Yên Nhiên, thuận miệng nói:
– Xem ra cái tên Mâu Kình Thần này cũng chả mấy giàu có gì, chỉ mới có bao nhiêu đó linh thạch mà đã không dám tiếp tục rồi!
– Bảy vạn linh thạch rồi đó! Bao nhiêu đó mà gọi là ‘chỉ mới’ á?
Lục Yên Nhiên trợn tròn mắt, không thốt lên thêm được lời nào nữa.
Tuy không hiểu gì về tu hành, nhưng cũng không có nghĩa là Lục Yên Nhiên không biết giá trị của linh thạch.
Đừng nhìn gia tộc Lục gia lớn mạnh như vậy, nhưng cho dù là lúc họ còn ở đỉnh cao nhất thì có bán hết tài sản cũng không được bao nhiêu đó linh thạch.
Con số này đã khiến nàng rất kinh ngạc, nhưng Bạch Nhạc thì vẫn là cái bộ dạng ung dung đó, vậy chẳng phải là khoa trương quá rồi sao?
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
– Đối với ta thật sự không nhiều!
Cũng không phải Bạch Nhạc nói cứng, bao nhiêu đấy linh thạch nghe thì có vẻ nhiều, nhưng trên thực tế, nếu như đổi thành linh thạch thượng phẩm thì cũng chỉ có bảy trăm linh thạch mà thôi.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây chả đáng là gì.
Khoan nói Thanh Châu mỗi năm thu được bao nhiêu linh thạch, chỉ tính số linh thạch lấy được trong bảo khố của Ngô Tuyết Tùng thôi đã có cả vạn linh thạch thượng phẩm rồi.
Chương 647: Bỏ tiền mua mạng (2)
So sánh một chút, dù cho ở Đông Hải Tiên Đảo, địa vị của Mâu Kình Thần có cao hơn đi nữa thì hắn có thể giàu có được bao nhiêu chứ? Nếu như so về linh thạch, Bạch Nhạc thật sự có thể nhẹ nhàng bỏ xa hắn cả mười con phố.
– …
Nếu Mâu Kình Thần biết, không biết hắn ta có tức đến ói máu hay không, nhưng Lục Yên Nhiên nghe những lời này thì đã cảm thấy tức đến hộc máu.
– Bạch đại ca, cứ cho là huynh có tiền đi chăng nữa thì cũng đâu cần tiêu xài phung phí như vậy chứ, chúng ta có cần phải hơn thua với hắn ta vậy hay không?
– Đây không phải là hơn thua!
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
– Ta là đang bỏ tiền mua mạng đó.
– Cái gì?
Nghe Bạch Nhạc nói thế, mặt Lục Yên Nhiên đột nhiên tái nhợt.
Tốn bao nhiêu đó linh thạch để đổi lấy một Linh Khư quả hạ phẩm thật sự không đáng, Bạch Nhạc không hiểu sao?
Đương nhiên hắn hiểu, nhưng với hôm nay, trong lúc đó thì rất xứng đáng, bởi vì mỗi một linh dược có ích đều sẽ khiến cho hắn đột phá vào một ngày nào đó, nắm chắc được phần nào chiến thắng, lúc đấu trực diện với đối thủ, cũng thêm phần chắc chắn.
Đúng như hắn nói, đây không phải là hơn thua, mà là muốn nhân lần đấu giá này, dùng linh thạch đổi lấy tất cả những linh dược và báo vật có ích, đây không phải là đang bỏ tiền mua mạng hay sao?!
Mua mạng của hắn, cũng là mua mạng của Mâu Kình Thần và mấy cao thủ ở Bạch Cốt thần giáo.
Bạch Nhạc nhìn Lục Yên Nhiên, cuối cùng cũng từ từ mở lời:
– Lục Yên Nhiên, ta cũng đang định nói với cô, tối nay cô đừng theo ta về Lục Phủ.
Nếu như ta đoán không sai, tối nay Lục phủ chắc chắn sẽ có một trận ác chiến.
Đến lúc đó, ta không cam đoan sẽ bảo vệ được cô đâu.
– Bạch đại ca, huynh đang nói, cái tên Mâu Kình Thần này hôm nay còn muốn ra tay với huynh à?
Sắc mặt Lục Yên Nhiên đột nhiên tái nhợt, giọng nói run run.
– Chưa hẳn sẽ là Mâu Kình Thần, nhưng hôm nay chắc chắn sẽ có một trận đánh.
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
– Yên tâm đi, ta sẽ không có chuyện gì đâu, sau ngày mai, ta sẽ làm cho cả cái thành Duyễn Châu này phải ghi nhớ cái tên Bạch Nhạc này!
Nói đến đây, ánh mắt Bạch Nhạc tràn đầy kiêu ngạo.
Chỉ cần lấy được một viên Uẩn Tinh Đan còn lại, hai viên Uẩn Tinh Đan cộng thêm loại linh dược như Linh Khư quả này, hôm nay hắn càng thêm tin sẽ đột phá được Tinh Cung cảnh.
Cộng thêm sắp xếp trước đó, dù là Mâu Kình Thần cũng được, Bạch Cốt Thần Giáo cũng được, hắn đều tin có thể giành được phần thắng.
Lúc trở lại Duyễn Châu này, hắn chưa từng nghĩ là sẽ khiêm tốn, mà ngược lại là để giúp Linh Tê Kiếm Tông xứng danh, cũng để khiến cho người ở núi Đạo Lăng đó có thể nghe được tên của hắn sớm hơn, hắn sớm đã chuẩn bị cho thiên hạ một bất ngờ lớn rồi.
Nổi tiếng khắp thiên hạ.
Một khi đã bước vào Tinh Cung cảnh, hắn chẳng bận tâm việc phải giấu giếm gì, cứ trực tiếp dùng thanh kiếm trong tay tạo ra uy danh hiển hách, thiên kiêu vô song.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cuộc đấu giá cũng chuẩn bị kết thúc.
Trong toàn bộ quá trình đấu giá, Bạch Nhạc ra tay tổng cộng năm lần, mỗi một lần có linh dược quý giá xuất hiện, Bạch Nhạc đều không chút do dự nện lượng lớn linh thạch xuống để bắt vào tay, đó mới gọi là vung tiền như rác!
Đừng nói là người khác, cho dù là Mâu Kình Thần thì cuối cùng cũng thấy rung động.
Ngay từ đầu hắn ta chỉ muốn kiếm chuyện với Bạch Nhạc một chút, để Bạch Nhạc đau lòng, nhưng hắn vạn vạn không ngờ, vị phủ chủ Thanh Châu này vậy mà lại giàu có đến như thế, tiêu xài chẳng cần đắn đo điều gì! Hắn ta không tin Bạch Nhạc nhìn không ra hắn ta cố tình đấu giá ác ý, thậm chí cũng đã chuẩn bị tinh thần bị Bạch Nhạc gài bẫy ở một vật đấu giá nào đó.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc không hề có chút phản ứng nào!
Không, loại thái độ cao ngạo này, có thể là câu trả lởi mà Bạch Nhạc cho hắn ta.
Càng buồn cười hơn là, Bạch Nhạc càng điên cuồng vung tiền như rác, người đau lòng lại chính là hắn ta!!!
Đúng vậy, không sai đâu, hắn ta đau lòng cho linh thạch của Bạch Nhạc!
Điều này cũng không có gì buồn cười, bởi vì trong lòng Mâu Kình Thần, Bạch Nhạc đã sớm là một người chết, tài sản thuộc về Bạch Nhạc đương nhiên chẳng khác gì là của hắn ta! Bỏ ra nhiều linh thạch như vậy, mua về một mớ linh dược lung ta lung tung thì có lợi ích gì chứ? Mà những linh thạch này, vốn nên thuộc về hắn!
– Ngừng! Đừng cố tình nâng giá cho hắn nữa!
Ngay khi Bạch Nhạc muốn ra tay lần thứ sáu để mua một bộ đạo phù trận pháp, Mâu Kình Thần cuối cùng cũng nhịn không được hạ lệnh.
…
Không có Mâu Kình Thần quấy rối, vỏn vẹn chỉ hao tốn không đến năm vạn linh thạch, Bạch Nhạc đã mua được một bộ đạo phù trận pháp này.
Khóe miệng Bạch Nhạc cười châm biến, khẽ nói với Lục Yên Nhiên:
– Nhìn thấy không? Mâu Kình Thần đang đau lòng thay ta!
– …
Câu nói này của Bạch Nhạc lại khiến Lục Yên Nhiên nhịn không được cạn lời, không biết nên trả lời thế nào mới tốt nữa.
Chương 648: Hắn, sống được qua đêm nay không?
Nàng không ngốc, nàng đương nhiên rất rõ sự nguy hiểm ẩn chứa trong việc làm của Bạch Nhạc khi nãy, nhưng dù là trong tình huống như thế, Bạch Nhạc vẫn có thể tự nhiên trò chuyện vui vẻ như cũ, đây là sự tự tin mạnh mẽ đến cỡ nào.
Giờ khắc này, nhìn Bạch Nhạc, Lục Yên Nhiên có thể cảm nhận được sự tự tin trong hắn, trong lúc nhất thời, loại cảm giác bị đả kích mạnh mẽ kia không khỏi khiến nàng nảy sinh một cảm giác mê say.
Chỉ là, sau vài phút, nội tâm nàng không khỏi có một chút cay đắng.
Bạch Nhạc quá ưu tú, đến mức để nàng tự giác sinh ra cảm giác tự ti mặc cảm khi ở cạnh, nhiều năm qua nhan sắc mà nàng tự tin nhất đã giảm xuống không còn chút nào khi đứng trước mặt đối phương, càng không cách nào mang đến cho nàng một chút tự tin.
Bạch Nhạc không nhận ra sự khác thường của Lục Yên Nhiên, hắn đặt bộ đạo phù trận pháp vừa mới mua tới vào trong lòng bàn tay, cẩn thận nhìn một chút, lúc này mới mở miệng than thở:
– Đối phó với cường giả Tinh Cung cảnh bình thường thì cũng không tệ, nhưng khi đối mặt với cao thủ chân chính thì đúng là vẫn còn hơi yếu!
Bộ đạo phù trận pháp này tên là Khốn Tiên Trận, nếu là Khốn Tiên Trận chân chính thì sẽ rất lợi hại, cho dù lão tổ Tinh Hải cảnh bị nhốt vào trong đó cũng rất khó thoát thân.
Nhưng bộ trận pháp này, lại chỉ là một bản mô phỏng.
Đối mặt với tu sĩ Tinh Cung cảnh bình thường, có lẽ còn có thể có hiệu quả không tệ, nhưng một khi đối mặt với cao thủ như Mâu Kình Thần, có thể vây nhốt đối phương được mấy chục giây đã giỏi lắm rồi.
Bạch Nhạc không keo kiệt khi tiêu tiền, đáng tiếc loại bảo vật sử dụng một lần duy nhất như vậy rất ít, mãi cho đến khi món cuối cùng là Uẩn Tinh Đan được đưa ra, hắn cũng chỉ có thể nhìn trúng được mỗi bộ đạo phù trận pháp này, căn bản không thể cho Bạch Nhạc có cơ hội tiếp tục vung tiền như rác.
– Các vị, đây là Uẩn Tinh Đan hàng thật giá thật, hơn nữa còn là Uẩn Tinh Đan phẩm chất cực phẩm tốt nhất! Cái khác ta không dám nhiều lời, chỉ cần ngươi có một viên Uẩn Tinh Đan trong tay, dù ngươi chỉ là một lam Linh Phủ tạp sắc cũng có thể giành được một cơ hội bước vào Tinh Cung cảnh!
Kim Tam đứng trên đài khàn giọng cố gắng hét lớn, ngay lúc này, giọng nói không dễ lọt tai kia lại ngập tràn sức hấp dẫn.
– Làm vật phẩm đấu giá then chốt của buổi đấu giá hôm nay, viên Uẩn Tinh Đan cực phẩm này có giá khởi điểm là… Mười vạn linh thạch.
Câu nói của Kim Tam vừa dứt, cả phòng đấu giá lập tức hỗn loạn.
Có thể nói thật ra vì hướng đến cơ hội này nên mới có rất nhiều người tham gia hội đấu giá, bọn họ không tranh cướp mạnh mẽ rất nhiều bảo vật trước đó chính là vì giữ lại linh thạch để tham dự cuộc tranh cướp viên Uẩn Tinh Đan này.
Ngoại trừ những đệ tử chân truyền của địa cấp tông môn như Đông Hải tiên đảo hoặc là Bắc Đẩu Tinh Cung, những người khác muốn có được loại linh đan như Uẩn Tinh Đan này thật sự rất khó khăn, cơ hội như vậy đang bày ra trước mặt, đủ để khiến người ta điên cuồng!
Chỉ mới ngắn ngủi không đến nửa khắc đồng hồ, giá của Uẩn Tinh Đan đã bị thét lên ba mươi vạn linh thạch!
Cái giá tiền này, cho dù là Bạch Nhạc cũng cảm thấy điên cuồng.
Phải biết trước đó khi hắn cưỡng ép mua nhiều linh dược và bộ đạo phù trận pháp kia như vậy, hắn đã ném ra hơn hai mươi vạn linh thạch! Bây giờ nếu tiếp tục đấu giá viên Uẩn Tinh Đan này nữa, dù Chu Đông Dương có đồng ý sẽ đền bù một nửa giá cho hắn, thì cũng đủ để Bạch Nhạc cảm thấy đau lòng.
Nên biết đây vẫn chưa phải là giá cuối cùng.
Chỉ là, đến tình trạng này rồi, hắn làm gì còn thời gian để đau lòng?! Bạch Nhạc thở dài một hơi, lại trực tiếp viết xuống một con số kinh khủng lên mặt đá – năm mươi vạn linh thạch.
– Năm mươi vạn! Đại nhân ở phòng chữ Thiên số ba, ra giá năm mươi vạn, còn có ai ra giá cao hơn số này không?
Nghe thấy cái giá này, cho dù Kim Tam làm việc ở thương hội Càn Khôn, đã từng chủ trì rất nhiều lần đấu giá cũng không khỏi hưng phấn, cái giá tiền này quá điên cuồng, đã vượt xa giá trị của bản thân Uẩn Tinh Đan.
…
– Vị Bạch phủ chủ này, tại sao có thể có nhiều tiền như thế?
Nhìn lên con số đang hiện ra ở bên ngoài phòng chữ Thiên số ba, cho dù là Chu Đông Dương cũng không khỏi có chút rung động, cuộc đấu giá hôm nay, ông ta chỉ là một người đứng xem, nhưng dù là như thế, Bạch Nhạc điên cuồng đấu giá như vậy vẫn khiến ông ta thấy khiếp sợ.
– Nghe đồn Bạch Nhạc có được tài sản của thập tam hoàng tử ở Thanh Châu, bây giờ xem ra, lời đồn không giả.
Tiểu Đoạn thở dài một hơi, nhỏ giọng giải thích.
Nhắc đến thập tam hoàng tử, mí mắt Chu Đông Dương không khỏi hơi giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì.
– Đại nhân, ngài còn đã đồng ý với hắn rằng dù hắn mua Uẩn Tinh Đan với giá bao nhiêu, ngài đều sẽ chịu một nửa giá, e là do vậy nên hắn mới có thể thét giá không chút sợ hãi như thế.
– Ta đã đồng ý với hắn chưa?
Nghe thấy câu này, Chu Đông Dương lập tức nở nụ cười lạnh:
– Hắn cũng phải có bản lĩnh sống qua đêm nay trước mới được.
Chương 649: Làm việc không theo lẽ thường
Lúc này, chỉ một câu đơn giản được nói ra từ trong miệng Chu Đông Dương lại lộ ra sát khí mạnh mẽ.
Đúng vậy, đúng là ông ta đã đồng ý với Bạch Nhạc, nhưng chí ít cũng phải đợi đến buổi sáng ngày mai, ông ta mới thực hiện hứa hẹn này.
Nhưng Bạch Nhạc có thể sống qua đêm nay không?
Bây giờ thành Duyễn Châu này, có bao nhiêu người muốn mạng của Bạch Nhạc đây?!
Mâu Kình Thần, Bạch Cốt Thần Giáo, truyền nhân của Ma Quân – Yến Bắc Thần, thậm chí còn có cả ông ta… Quá nhiều người muốn mạng của Bạch Nhạc, dưới tình huống như vậy, cuối cùng thì ai có thể thu hoạch được lợi ích lớn nhất vẫn còn rất khó nói, nhưng không thể nghi ngờ, Bạch Nhạc chắc chắn phải chết, chuyện này không thể nghi ngờ.
– Năm mươi vạn lần một.
– Năm mươi vạn lượng lần hai, có cao hơn nữa không?
Kim Tam trên đài vẫn ra sức kêu lên, nhưng giá năm mươi vạn linh thạch quả thực đã vượt qua giới hạn chấp nhận được của đại đa số người ở đây, nếu thực sự có năng lực cạnh tranh thì cũng sẽ không muốn tốn uổng số tiền này .
Vốn dĩ Kim Tam còn hy vọng Mâu Kình Thần ở phòng chữ Thiên số hai có thể tiếp tục quấy rối Bạch Nhạc, nhưng lúc này bên phía Mâu Kình Thần đột nhiên không lên tiếng, quả thực làm hắn có hơi thất vọng.
– Năm mươi vạn lần ba, thành giao!
Giải quyết dứt khoát, đồng nghĩa rằng lần đấu giá này đã hoàn toàn kết thúc.
Kim Tam vặn cơ thể mập mạp của mình, cầm lấy Uẩn Tinh Đan, thân thủ mạnh mẽ tự mang nó đến phòng chữ Thiên số ba trước rồi làm thủ tục cuối cùng.
Dù sao thì năm mươi vạn cũng không phải một con số nhỏ, không loại trừ khả năng đầu nóng lên kêu giá loạn, nhưng thực tế lại không thể trả nổi nhiều linh thạch như vậy!
Nếu quả thật là thế, không những kết quả của lần đấu giá này bị hủy bỏ, phải tiến hành đấu giá thêm một lần nữa, mà Bạch Nhạc cũng sẽ bị thương hội Càn Khôn trừng phạt, nhất định phải nộp một khoản bồi thường khổng lồ, đồng thời từ đó về sau, hắn cũng sẽ không được phép tham dự bất kỳ hội đấu giá nào của thương hội Càn Khôn.
– Bạch phủ chủ, ngài thật là hào phóng! Đêm nay ngài vung tiền như rác, thu hoạch rất phong phú!!!
Kim Tam cười híp mắt bước vào trong phòng, cung kính khom người ôm quyền hành lễ.
– Kim lão bản khách sáo quá, thu hoạch của các ngươi cũng không ít đâu!
Bạch Nhạc nhếch miệng nở nụ cười rạng rỡ, nhẹ giọng đáp lại.
– Còn không phải nhận ân tình của ngài hay sao?
Trên mặt Kim Tam vẫn cười híp mắt như cũ, hắn nâng bình ngọc chứa Uẩn Tinh Đan bên trong lên, nói:
– Uẩn Tinh Đan ở đây, hay là ngài kiểm nghiệm một chút?
Bạch Nhạc đương nhiên nghe ra được lời nói bóng gió của Kim Tam, kiểm hàng là giả, muốn đòi tiền là thật.
Chỉ là Bạch Nhạc cũng không quan tâm, hắn vốn không có ý định quỵt nợ, thuận tay tiếp nhận bình ngọc mở ra nhìn, quả đúng là Uẩn Tinh Đan thật, lúc này hắn mới khoan thai nói:
– Kim lão bản, năm mươi vạn linh thạch thì quá nhiều, ta cũng không có nhiều linh thạch hạ phẩm như vậy trên người.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Kim Tam lập tức hơi thay đổi, lão hờ hững nói:
– Bạch phủ chủ, ngài đừng nói là để ta cùng ngài trở về Thanh Châu lấy tiền đấy nhé?
Bạch Nhạc không thèm để tâm tới phản ứng của Kim Tam mà khoan thai đáp:
– Kim lão bản hiểu lầm rồi, ý của ta đó là dùng linh thạch thượng phẩm để thanh toán, như thế có được không?
– Linh thạch thượng phẩm?
Trong nháy mắt, sắc mặt của Kim Tam lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, nào còn có bộ dạng lạnh lùng vừa nãy, trên cái mặt béo gần như có thể nở ra hoa:
– Chao ôi, Bạch phủ chủ của ta, ngài đừng làm ta sợ! Còn gọi Kim lão bản cái gì nữa, Tam mập, ngài cứ gọi ta là Tam mập là được rồi.
Bạch Nhạc cũng nghe lời, lần này hắn không từ chối, khóe miệng mỉm cười, khẽ đáp:
– Được! Tam mập, ngươi xem năm mươi vạn linh thạch này muốn quy đổi thành linh thạch thượng phẩm, thì ta cần đưa cho ngươi bao nhiêu?
Nếu dựa theo giá cả quy đổi bình thường, năm mươi vạn linh thạch hạ phẩm, đương nhiên cũng chẳng khác gì năm ngàn linh thạch thượng phẩm, nhưng trên thực tế khi thật sự muốn quy đổi nó ra thì chưa từng có ai đổi, nhất là khi quy đổi một số lượng lớn linh thạch thượng phẩm như vậy.
Mặc dù Bạch Nhạc hào phóng, vung tiền như rác, nhưng hắn lại không ngốc.
– Bạch phủ chủ, năm mươi vạn linh thạch, nếu ngài đều dùng linh thạch thượng phẩm để thanh toán, ta giảm giá cho ngài mười phần trăm, ngài chỉ cần trả bốn ngàn năm trăm linh thạch thượng phẩm là được.
Kim Tam hơi do dự một chút, sau lão mới cười híp mắt nói.
Giảm giá còn chín mươi phần trăm, chiết khấu như vậy đã coi như là vô cùng công bằng.
– Được!
Bạch Nhạc gật đầu, đầu ngón tay hắn gảy nhẹ, lập tức lấy ra bốn ngàn năm trăm linh thạch thượng phẩm từ trong giới chỉ, trực tiếp đặt ngay ngắn trên mặt đất.
Nhìn thấy đống linh thạch này, mắt Kim Tam lập tức sáng lên, với tầm mắt của lão, đương nhiên nhìn ra được phẩm chất của những linh thạch thượng phẩm này đều vô cùng tốt, hơn nữa còn không thiếu chút nào.
Kim Tam phất tay áo một cái, trong nháy mắt đống linh thạch này đều đã được thu vào:
– Bạch phủ chủ hào phóng, Tam mập bội phục!
Chương 650: Làm việc không theo lẽ thường (2)
– Ta mới là người cần cảm tạ Tam mập và thương hội Càn Khôn mới phải.
Bạch Nhạc cầm lấy bình ngọc chứa Uẩn Tinh Đan đặt trong lòng bàn tay, mỉm cười đáp.
– Bạch phủ chủ, ngài là chủ phủ Thanh Châu, thương hội Càn Khôn chúng ta còn chưa mở đến Thanh Châu đâu.
Thế này đi, nếu sau này có cơ hội, ngài có thể phê chuẩn cho Tam mập ta đến Thanh Châu mở thương hội Càn Khôn được không?
Kim Tam nhìn Bạch Nhạc, thử thăm dò lần nữa:
– Đương nhiên có thể!
Bạch Nhạc mỉm cười trả lời, không chút do dự:
– Thân là chủ phủ của một châu, nào có chuyện đẩy loại thương hội làm ăn lớn như thương đội Càn Khôn ra ngoài được chứ.
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, nụ cười trên mặt Kim Ba càng tươi hơn:
– Sảng khoái! Bạch chủ phủ, vậy sau này Tam mập coi như là dựa vào ngài rồi.
– Kim lão bản khách sáo rồi!
Nói tới đây, chuyện nên đàm luận cũng đã nói xong, Kim Tam lập tức hạ giọng nói nhỏ:
– Bạch phủ chủ, bây giờ những người muốn ra tay với ngài cũng không ít đâu, ngài cần phải sớm chuẩn bị!
Mắt Bạch Nhất hơi nheo lại, hắn liếc nhìn Kim Tam một cái, lúc này mới nói khẽ:
– Đa tạ Tam mập nhắc nhở, tự ta sẽ cẩn thận, chỉ là… Nếu là có người ra tay ở đây thì sao?
– Ngài khách sáo quá!
Kim Tam hơi ôm quyền, lập tức nói:
– Ngài có sắp xếp gì cứ việc làm là được, chỉ cần ngài không rời khỏi phòng đấu giá của chúng ta thì chúng ta có nghĩa vụ phải sự bảo đảm an toàn của ngài!
Đảm bảo sự an toàn ở trong phòng đấu giá là dịch vụ cơ bản nhất, thương hội Càn Khôn có thể làm ăn lớn như vậy, chút tự tin ấy vẫn có.
Kim Tam cũng không coi đấy là chuyện gì to tát, nói chuyện xong thì trực tiếp quay người đi ra.
Chỉ là, rõ ràng giờ phút này lão còn không biết được Bạch Nhạc muốn làm gì.
Lục Yên Nhiên nhìn thấy Bạch Nhạc, lo lắng gọi:
– Bạch đại ca.
Bạch Nhất nhìn Lục Yên Nhiên, hơi bận tâm dặn dò:
– Lục cô nương, cô đi trước đi, nhớ kỹ, không được trở về Lục gia! Qua đêm nay, tất cả mọi phiền phức sẽ tự được giải quyết dễ dàng!
Lục Yên Nhiên cắn môi, khẽ nói:
– Bạch đại ca, chính huynh cũng phải thật cẩn thận đó!
– Yên tâm đi!
Bạch Nhạc mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng đáp:
– Bạch đại ca của cô rất lợi hại, chỉ bằng đám người bọn hắn còn chưa làm gì được ta đâu!
Tình huống như thế này, Lục Yên Nhiên cũng hiểu rõ, nàng ở lại đây chỉ kéo chân Bạch Nhạc, lúc này nàng đồng ý, đẩy cửa đi ra ngoài.
Bây giờ không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào phòng chữ Thiên số ba, nhìn thấy Lục Yên Nhiên một mình bước ra, cũng chẳng ai quá để ý đến, dù sao cũng chỉ là một nữ nhân bình thường mà thôi.
Chỉ là, dù là Mâu Kình Thần, Chu Đông Dương hay là những người khác, chẳng ai ngờ tới rằng ngay khi Lục Yên Nhiên rời đi thì đầu ngón tay của Bạch Nhạc cũng đồng thời khẩy một cái, hắn lập tức mở nắp bình ngọc ra nhìn Uẩn Tinh Đan, khóe miệng nở một nụ cười rực rỡ, cứ thế trực tiếp nuốt Uẩn Tinh Đan xuống.
Bạch Nhạc rõ ràng hơn bất cứ ai khác, nếu muốn sống sót trong tình huống thế này, hắn nhất định phải lợi dụng tất cả cơ hội và sức mạnh có thể lợi dụng được, hành động không theo lẽ thường, trực tiếp phá vỡ kế hoạch của đối phương, nếu không thì cho dù hắn thuận lợi đột phá, chỉ sợ cũng khó thoát khỏi cái chết.
Đấu giá kết thúc, tất cả mọi người đều cho rằng Bạch Nhạc sẽ nghĩ cách bỏ đi, dù là trốn về Lục gia hay là chạy đến thành Duyễn Châu.
Nhưng dù là ai cũng tuyệt đối không ngờ rằng, Bạch Nhạc thế mà lại trực tiếp bắt đầu lựa chọn cưỡng ép đột phá trong phòng đấu giá, mở Tinh Cung cảnh.
Linh lực bàng bạc bỗng nổ tung trong cơ thể, trong nháy mắt, sức mạnh kinh khủng kia như muốn khiến cơ thể Bạch Nhạc căng đến nổ ra.
Trong lòng Bạch Nhạc hiểu rất rõ, đã tới nước này rồi, căn bản không thể che giấu được nữa.
Cũng may là từ lúc vừa mới bắt đầu, Bạch Nhạc vốn dĩ đã không muốn che giấu.
Chỉ trong một ý niệm, sức mạnh tử phủ bỗng nhiên bị Bạch Nhạc điều động ra ngoài, linh lực bên trong Uẩn Tinh Đan dũng mãnh lao vào trong tử phủ.
Trong chớp mắt, một luồng sáng màu tím chói mắt đâm thủng đi sự cản trở trong phù, linh lực mãnh liệt bỗng nhiên nổ tung ra ngoài, trong khoảnh khắc đã làm kinh động đến toàn bộ phòng đấu giá.
Mọi người ngay lập tức đổ dồn ánh mắt nhìn về hướng căn phòng chữ Thiên số ba vừa mới mua được Uẩn Tinh Đan.
Sau sự yên lặng ngắn ngủi, phút chốc đám người đã hoàn toàn bùng nổ.
Trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ chuyện này, người mua Uẩn Tinh Đan đương nhiên là vì muốn đột phá đến cảnh giới Tinh Cung, nhưng vấn đề ở chỗ… Ngươi cũng không cần phải gấp như vậy chứ?
Cho tới bây giờ, chuyện mở Tinh Cung vẫn luôn không phải là chuyện đơn giản, người nào mà chẳng chuẩn bị đầy đủ, điều chỉnh trạng thái bản thân đến mức tốt nhất rồi mới tìm một nơi an toàn để thử đột phá chứ.
Nào có ai giống thế này, vừa mới đoạt được Uẩn Tinh Đan đã trực tiếp nuốt vào bắt đầu đột phá?
Nói theo lý, mở Tinh Cung là cần phải trải qua đạo kiếp đúng không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









