- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 64 : Đêm khuya đến thăm (2) (c631-c640)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 64 : Đêm khuya đến thăm (2) (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Đêm khuya đến thăm (2)
– Hả?
Trong chớp mắt, Bạch Nhạc cũng lập tức ý thức được từ mình vừa nói có nghĩa khác nữa, hắn có hơi bất đắc dĩ lắc đầu, giải thích:
– Chỉ ngồi một chút thôi.
Trong lòng Lục Yên Nhiên nhảy một cái, cúi đầu đáp:
– Ta biết.
Một đường đi theo Bạch Nhạc về phòng, tâm tình Lục Yên Nhiên cũng bình ổn lại, lúc này nàng mới chú ý tới Bạch Nhạc đang mặc một bộ thanh y.
Lục Yên Nhiên có hơi bất ngờ, nói:
– Bạch đại ca, huynh mặc thanh y nhìn cũng rất đẹp!
Mí mắt Bạch Nhạc khẽ nảy một cái khó có thể thấy, khóe miệng hắn mỉm cười, thuận miệng nói:
– Thật sao? Hôm nay không phải cô nói ta nên đổi y phục khác sẽ đẹp hơn à, ta cũng là người biết nghe lời góp ý, đúng không?
Lục Yên Nhiên nghe là vì mình nên Bạch Nhạc mới lựa chọn thay y phục, trong lòng lập tức vui vẻ, nàng nói:
– Bạch đại ca thích là được rồi.
Khi quay lại ta sẽ sai người chuẩn bị thêm cho Bạch đại ca một ít y phục kiểu dáng khác nữa, lúc thay có thể lấy mặc.
Bạch Nhạc có hơi bất lực, giải thích:
– Không cần phiền phức như vậy đâu, thật ra ta cảm thấy mặc bạch y cũng rất tốt.
Lục Yên Nhiên khẽ cười rồi nói:
– Không phiền đâu, chốc nữa Bạch đại ca cho ta số đo là được rồi.
Đúng rồi, ta cũng từng học nữ công, Bạch đại ca thích kiểu y phục nào, trở về ta làm cho Bạch đại ca một bộ có được không?
Bạch Nhạc cười khẽ một tiếng, nói:
– Thật sao? Vậy thì tốt quá, nhưng mà ta chẳng nói ra được kiểu nào cả, thôi chỉ cần đẹp mắt là được.
Lục Yên Nhiên che miệng cười một cái, thuận theo Bạch Nhạc nói:
– Bạch đại ca mặc cái gì nhìn cũng đẹp hết!
Bạch Nhạc tự hào trả lời:
– Lời này ta thích nghe.
Chỉ là lúc đang nói chuyện, đột nhiên trong lòng Bạch Nhạc vang lên một hồi chuông báo động, gần như là đồng thời, bên ngoài gian phòng lập tức vang lên một giọng nói quen thuộc.
– Bạch phủ chủ, Chu mỗ có việc cần hỏi, không biết bây giờ nói chuyện có được không?
Trong chớp mắt khi Bạch Nhạc nghe rõ giọng nói của đối phương, da đầu hắn lập tức tê dại, chuông báo động trong lòng vang lên.
Bạch Nhạc trở về quá vội, vốn còn chưa kịp thay y phục, bây giờ nhìn một thân thanh sam giống y như đúc thế này, nếu mặc ra ngoài, Chu Đông Dương không nổi lòng nghi ngờ mới lạ.
Trên thực tế, ý nghĩa của việc đối phương đêm khuya đến thăm, còn không lịch sự xông thẳng vào nội viện Lục gia như lúc này là có thể đối phương đã phát hiện ra được điều gì đó.
Tình hình đã như thế thì cho dù là một sơ hở cỏn con, Bạch Nhạc cũng không thể để đối phương nắm được.
Đừng thấy lời nói của đối phương khách sáo mà lầm tưởng, dưới tình huống này, Bạch Nhạc muốn thay y phục đã không còn kịp nữa.
Suy nghĩ của Bạch Nhạc chuyển rất nhanh, thân hình hắn thoắt một cái đã bế Lục Yên Nhiên lên, nhẹ nhàng để nàng xuống giường, sau đó đưa tay kéo một cái, thanh sam trên người liền rớt xuống.
Hắn túm lấy ném xuống cuối giường, sau đó Bạch Nhạc lật tay giũ chăn ra, chẳng những che khuất y phục, bản thân hắn và Lục Yên Nhiên cũng bị quấn chung vào trong chăn.
– A… Đừng!!!
Biến cố bất thình lình xảy ra đã dọa Lục Yên Nhiên sợ khiếp, nàng theo bản năng hét lên, nhưng vừa mới mở miệng, Bạch Nhạc đã hôn xuống, mạnh mẽ chặn ngang âm thanh kinh hoảng kia.
Mọi chuyện xảy ra thực sự quá nhanh, làm xong hết tất cả cùng lắm cũng chỉ trong vài hơi thở.
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc cũng cảm nhận được thần niệm của đối phương đang tiến vào.
Ra vẻ như đến giờ khắc này, Bạch Nhạc mới tỉnh lại, hắn có hơi khẩn trương buông Lục Yên Nhiên ra, giúp nàng đắp lại chăn mềm, sau đó mới chậm rãi chui từ trong chăn ra, rồi chỉ mặc mỗi áo lót đi ra ngoài.
Bạch Nhạc đẩy cửa ra, sắc mặc cực kỳ khó coi, không chút khách khí cúi gằm mặt xuống, lạnh giọng nói:
– Phủ chủ đại nhân, đã trễ thế này rồi, ngay cả một tin tức ông cũng không gửi đã đột nhiên đến thăm như vậy, e là không quá phù hợp nhỉ?
Chu Đông Dương nhìn thấy dáng vẻ y phục không chỉnh tề của Bạch Nhạc, tia nghi hoặc trong lòng đã tán đi hơn nửa.
Ông ta hơi ôm quyền, nhẹ giọng nói xin lỗi:
– Thật có lỗi, đã quấy rầy Bạch phủ chủ rồi.
Quả thật lúc nãy có chút bất ngờ, tình hình khẩn cấp không thể đợi đến ngày mai được.
Thấy Chu Đông Dương xin lỗi, lúc này sắc mặt Bạch Nhạc mới hòa hoãn đi mấy phần, rồi hỏi:
– Phủ chủ đại nhân, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà khiến ông đêm hôm khuya khoắt lại đến thăm vậy?
Chu Đông Dương nhìn Bạch Nhạc, trầm giọng nói:
– Ma tu cướp Bắc Đầu Tinh Cung kia vừa mới xuất hiện ở phủ thành chủ, bây giờ cả nửa cái phủ đều đã bị phá hủy.
Bạch Nhạc lập tức kinh ngạc:
– Cái gì? Rốt cuộc là ai lại to gan như vậy, phủ chủ đại nhân có bắt được hắn không?
Thực tế lúc Bạch Nhạc nói thì Chu Đông Dương luôn quan sát tỉ mỉ từng chi tiết những biểu cảm của hắn, đáng tiếc Bạch Nhạc lại không có mảy may dị thường nào.
Chu Đông Dương như có thâm ý nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nói:
– Thiên tài đứng đầu thật sự đều có thể lấy thực lực Linh Phủ đấu với Tinh Cung, cho dù là Bạch phủ chủ ngươi thì chẳng phải cũng đã từng đánh thắng Tinh Cung đó sao?
Chương 632: Đêm không ngủ
– Khiến phủ chủ đại nhân chê cười rồi, chẳng qua là may mắn vượt qua được Thất Tinh tháp, đạt được thức thần thông mà thôi.
Miệng thì nói là do may mắn, nhưng khóe miệng Bạch Nhạc lại nở một nụ cười đắc ý.
Nhưng đáy lòng Bạch Nhạc thì không ngừng cười khẩy.
Mặc dù không biết làm thế nào mà Chu Đông Dương có thể nghĩ tới, nhưng rất rõ ràng, đối phương hỏi như vậy là có chút hoài nghi bản thân mình, cũng đang cố ý thăm dò.
Chu Đông Dương thấy bộ dạng này của Bạch Nhạc thì đã bỏ đi mấy phần nghi ngờ trong lòng, ông ta thở dài một hơi, lúc này mới bất đắc dĩ nói:
– Già rồi, thật sự không so được với những thiên kiêu như các ngươi, chỉ cần chờ các ngươi bước vào Linh Phủ thì chút sức bảo vệ này của lão phu cũng chẳng còn tác dụng.
– Không đúng, phủ chủ đại nhân.
Bạch Nhạc tựa như đột nhiên nghĩ đến gì đó, sắc mặt lập tức lạnh xuống:
– Đối phương xông vào phủ thành chủ, phủ chủ đại nhân không đi nghĩ cách bắt hắn ta mà đêm hôm lại đến chỗ ta.
Không phải là đang nghi ngờ ta đấy chứ?
Đột nhiên bị Bạch Nhạc làm khó khiến Chu Đông Dương có hơi khựng lại.
Quả thật là ông ta hoài nghi giữa Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần có mối liên hệ nào đó, nên lúc nãy mới không màng đến việc đắc tội Bạch Nhạc mà quyết phải tìm ra ngọn ngành.
Chỉ là không ngờ lại phá hỏng chuyện tốt của Bạch Nhạc, bây giờ còn bị đối phương nhìn thấu tâm tư, kỳ thực có hơi xấu hổ.
Cũng may trước khi Chu Đông Dương đến đây đã nghĩ trước lí do thoái thác, quả nhiên nói chuyện một hồi đã cần dùng đến.
Sắc mặt Chu Đông Dương phức tạp, thở dài một hơi rồi nói:
– Nếu chỉ có như vậy thì Chu mỗ nào dám đến quấy rầy Bạch phủ chủ vào đêm khuya thế này, thật sự là thân phận của đối phương có hơi đặc biệt.
Bạch Nhạc nhíu mày, không hiểu hỏi:
– Vậy là có ý gì? Đối phương là một ma tu thì có thể có quan hệ gì với ta được, chả lẽ phủ chủ đại nhân nghi ngờ ta cấu kết với ma tu à?
Chu Đông Dương nhìn thẳng vào mắt Bạch Nhạc, chậm rãi nói:
– Ta không hề có ý này, nhưng chỉ sợ lỡ giữa Bạch phủ chủ và ma tu này thật sự có liên quan đến nhau thôi.
Bạch Nhạc có hơi giật mình, suy tư một lúc rồi đột ngột thốt lên:
– Yến Bắc Thần!
– Không sai!
Chu Đông Dương thấy Bạch Nhạc thế mà lại chủ động nói ra cái tên Yến Bắc Thần, mấy phần nghi ngờ cuối cùng trong lòng ông ta đã biến mất hoàn toàn, chậm rãi nói:
– Mặc dù ta chưa từng gặp Yến Bắc Thần, nhưng dù sao cũng không thể không nhận ra Thôn Thiên Quyết, ta nghĩ thiên hạ này chẳng lẽ còn có truyền nhân thứ hai của Ma Quân sao?!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ kinh hãi, có hơi nôn nóng hỏi:
– Không thể nào, tại sao Yến Bắc Thần lại ở Duyễn Châu chứ?
Bạch Nhạc tựa như nghĩ tới gì đó, trầm giọng hỏi Chu Đông Dương:
– Phủ chủ đại nhân, có phải là ông tính sai rồi không? Nếu thật sự là Yến Bắc Thần ra tay, chỉ sợ sẽ không dừng tay đơn giản như vậy đâu?
Chu Đông Dương cười khổ, lập tức giải thích:
– Bạch phủ chủ nói không sai, nếu thật sự liều mạng, chỉ sợ bản quan còn không bằng Yến Bắc Thần, rất có thể sẽ chết ở trong tay hắn ta.
Thực ra nếu không phải Mâu Kình Thần kịp thời chạy tới, hắn ta vì sợ nên chạy mất thì e rằng ta không thể đứng ở đây nói chuyện với Bạch phủ chủ rồi.
Nghe được cái tên này, Bạch Nhạc lập tức nhíu mày lại, nói:
– Mâu Kình Thần?! Hắn đuổi theo rồi à?
Chu Đông Dương lắc đầu:
– Đuổi không kịp, chẳng lẽ Bạch phủ chủ quên rồi sao, Huyết Ảnh Ngoa ở trong tay Yến Bắc Thần.
Nhắc đến Huyết Ảnh Ngoa, sắc mặt Bạch Nhạc lại lập tức trở nên khó coi.
Chu Đông Dương cũng biết, lời này khó tránh khỏi việc bóc trần vết sẹo.
Ánh mắt ông ta đúng lúc dừng ở bàn chân trần trụi của Bạch Nhạc, không nhịn được có hơi xấu hổ, lần nữa nói xin lỗi:
– Đêm khuya mạo muội mà đến, thực có hơi ngại, sáng sớm ngày mai, bản quan lại đến nói chuyện.
Bạch Nhạc gật đầu, thấp giọng nói:
– Cũng được.
Ta cũng có chút chuyện liên quan đến Yến Bắc Thần muốn hỏi phủ chủ đại nhân.
Đối phương đột nhiên xuất hiện ở Duyễn Châu, e là mọi chuyện không đơn giản như vậy.
– Được!
Chu Đông Dương gật đầu đồng ý rồi lập tức cáo từ.
Chu Đông Dương đến là để kiểm chứng thân phận của Bạch Nhạc, bây giờ người ta không thể hiện ra sơ hở nào, còn ông ta đã bị xem là quá mức đường đột, nếu còn muốn hỏi tiếp, vậy sẽ bị nói là không biết tiến lùi.
Dù sao Bạch Nhạc cũng không phải một Linh Phủ cảnh bình thường, mà là phủ chủ Thanh Châu.
Không có lý do bất đắc dĩ, Chu Đông Dương cũng không muốn đắc tội Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc nhìn bóng lưng Chu Đông Dương bỏ đi, lúc này hắn mới quay người trở về phòng, chỉ là sắc mặt vẫn có vẻ khó coi như cũ.
Mặc dù tạm thời lừa được Chu Đông Dương, nhưng mà chuyện ngày hôm nay đã lần nữa cho Bạch Nhạc một đòn cảnh báo.
Lần nữa lấy thân phận Yến Bắc Thần lộ diện là vì phá cục.
Nhưng trên đời này không phải ai cũng là đồ đần.
Nếu dùng cái thân phận Yến Bắc Thần này quá nhiều chung quy sẽ khiến mọi người hoài nghi, lần này không phát hiện được, cũng không mang ý nghĩa rằng lần sau vẫn không phát hiện được.
Chương 633: Đêm không ngủ (2)
Ngày sau dùng thân phận này cần phải thận trọng hơn nữa mới được.
Về đến phòng, Lục Yên Nhiên vẫn trốn ở trong chăn không dám ra, chỉ nhỏ giọng hỏi:
– Bạch đại ca, ông ta đi rồi đúng không?
Nghe được giọng nói của Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc lập tức lại đối mặt với việc lớn khác, chuyện vừa nãy xảy ra quá nhanh, căn bản hắn cũng không kịp nghĩ nhiều liền làm như vậy, bây giờ nghĩ lại quả thực khiến Lục Yên Nhiên quá ấm ức rồi.
Tuy nói là chuyện khẩn cấp, nhưng hành động kia khó thoát khỏi việc cợt nhả con nhà người ta.
Bạch Nhạc cười khổ, hơi khom người nói xin lỗi:
– Lục cô nương, thật sự xin lỗi, đối phương đến quá bất ngờ, không kịp giải thích với cô, đã mạo phạm cô nương, vẫn mong Lục cô nương thứ tội.
Lục Yên Nhiên biết Chu Đông Dương đã đi, lúc này nàng mới chui từ trong chăn ra, nhớ lại chuyện vừa nãy, trên mặt nàng đỏ bừng, cúi đầu nói:
– Ta hiểu, vừa rồi ta cũng nghe thấy.
Trên mặt Bạch Nhạc lộ ra mấy phần ngưng trọng, thấp giọng nói:
– Chuyện này rất phức tạp, ta hy vọng Lục cô nương không nên nhắc đến với bất kỳ ai.
Mặc dù đã lừa được Chu Đông Dương, nhưng tất nhiên Lục Yên Nhiên cũng sẽ phát hiện ra được có chỗ bất thường.
Tuy nàng không biết rõ đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện ngày hôm nay nếu bị nói ra thì e rằng tình cảnh của bản thân Bạch Nhạc sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Lục Yên Nhiên gật đầu rồi đáp:
– Bạch đại ca, Yên Nhiên hiểu.
Sắc trời đã không còn sớm nữa, Bạch đại ca nên nghỉ ngơi sớm một chút.
Có một số việc, Lục Yên Nhiên biết rằng không thể hỏi quá nhiều, hơn nữa với bộ dạng bây giờ nàng đã ngại đến nỗi không biết nên làm như thế nào mới phải, làm gì còn có tâm tư ở lại, thế là vội vàng đồng ý rồi lập tức chạy ra bên ngoài.
Nhìn Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc chỉ có thể cười khổ.
Chẳng qua bây giờ an toàn rồi, nghĩ lại chuyện vừa nãy cùng nụ hôn kia, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi hơi khô nóng.
Ngày bình thường có thể áp chế dục niệm xuống, nhưng gặp loại chuyện thế này, khó tránh khỏi sẽ có hơi mất khống chế.
Nếu Lục Yên Nhiên không đi mà muốn tiếp tục ở lại đây, chỉ sợ sẽ bị thua thiệt.
Bạch Nhạc cũng không dám khẳng định rằng bản thân có thể khống chế được
Bạch Nhạc cười khổ, bất đắc dĩ nằm lên giường, mũi ngửi được mùi hương Lục Yên Nhiên lưu lại trong chăn, không kìm được suy nghĩ rối loạn.
Đương nhiên Bạch Nhạc không biết rằng giờ phút này Lục Yên Nhiên trốn ở trong chăn, trái tim vẫn không ngừng nhảy bình bịch, trên mặt cũng đỏ bừng.
Trong lòng Bạch Nhạc còn có chuyện khác còn đỡ, chứ chuyện hồi nãy đối với nàng thật sự là không gì sánh bằng.
Nhiều năm qua, Lục Yên Nhiên chưa bao giờ thân mật như thế với nam nhân nào cả.
Cái hôn kia khiến toàn thân Lục Yên Nhiên hơi tê dại, đến bây giờ chỉ cần nhắm mắt lại, thì một màn này lại hiện ra, khiến nàng làm thế nào cũng không áp chế tâm tình xuống được.
Có một số chuyện từ khi bắt đầu, tiếp sau đó sẽ không thể khống chế được nữa.
Ban đầu Lục Yên Nhiên đối với Bạch Nhạc chỉ có lòng cảm kích đơn thuần, nàng muốn lấy thân báo đáp để trả ơn ân tình của Bạch Nhạc, đồng thời cũng dùng thứ này để ngăn chặn ý niệm của Bạch Nhạc với Lục Hi Nhi, đấy là thật.
Nhưng từ sau lời nói trước kia, lòng cảm kích của nàng với Bạch Nhạc đã tăng lên một mức độ khác.
Lục Yên Nhiên là nữ nhi gia tộc, nàng rất rõ ràng thân thể của mình đối với nam nhân mà nói có sức hấp dẫn cỡ nào.
Ở tình huống nàng chủ động đưa tới cửa mà Bạch Nhạc còn có thể cự tuyệt, đó là loại định lực và ý chí mạnh mẽ cỡ nào chứ.
Khi đó, nỗi lòng của nàng trở nên cực kì phức tạp.
Nàng cảm kích Bạch Nhạc, cũng muốn chặt đứt tất cả ý niệm, cho nên mới gọi hắn là Bạch đại ca, là để nhắc nhở bản thân mình phải đối với Bạch Nhạc như đối với ca ca vậy.
Nhưng mà mặt khác, khí chất và trí tuệ của Bạch Nhạc đối với nàng mà nói vẫn có một sức hấp dẫn khó nói lên lời.
Cho dù là tướng mạo, thân phận hay tính cách, thực lực cũng thuộc loại mạnh, người như thế này làm sao nữ nhi không động tâm cho được?
Nhất là bây giờ, chuyện xảy ra vào tối hôm nay đối với Lục Yên Nhiên mà nói chính là cú đánh lớn nhất, tình cảm ở đáy lòng, rốt cuộc bất tri bất giác mà lặng yên lớn mạnh lên khiến nàng không thể nào kiềm chế được.
Cái cảm giác được ôm vào trong lòng ngực kia, quả thật để lại cho nàng cảm nhận giống như trong mơ vậy, tựa như không bao giờ muốn tỉnh lại.
Đêm nay, xác định rằng sẽ là một đêm không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Chu Đông Dương lợi dụng chức danh phủ chủ đích thân tới thăm hỏi Lục phủ, cho Bạch Nhạc đủ mặt mũi.
Đối với hạ nhân ở Lục gia mà nói, kỳ thật bọn họ còn chẳng biết thân phận của Bạch Nhạc là gì, chỉ biết Lục gia đã vượt qua cửa ải khó khăn, nhưng đối với vị tiểu thư Lục Yên Nhiên này, thật ra vẫn còn thiếu lòng kính sợ.
Nhưng bây giờ Chu Đông Dương đích thân đến cửa thăm hỏi, mà cấp bậc lễ nghi còn cực kỳ chu đáo, quả thật đã dọa những hạ nhân này sợ đến choáng váng.
Chương 634: Suy đoán của Chu Đông Dương
Dù sao thân phận Bạch Nhạc cũng không thể tùy tiện nói ra, nên Chu Đông Dương đến thăm hỏi trên danh nghĩa Lục gia, tất nhiên sẽ do Lục Yên Nhiên tiếp đón, mặc dù trong lòng mọi người đều biết rõ ý đồ đến đây của Chu Đông Dương, nhưng những kỹ năng này thì vẫn phải thể hiện ra ngoài.
Với lại trong quá trình này, Chu Đông Dương cũng thể hiện thái độ cực kỳ khách khí với Lục Yên Nhiên, chứ không lấy danh phủ chủ rồi ra vẻ ta đây.
Hôm qua Chu Đông Dương coi như đã phá hỏng chuyện tốt của Bạch Nhạc, nhưng ông ta cũng xác định được Lục Yên Nhiên là nữ nhân của Bạch Nhạc, đương nhiên sẽ không mất cấp bậc lễ nghĩa.
Nhưng cảnh này bị người khác nhìn thấy thì ý nghĩa lại khác đi.
Một khi chuyện ngày hôm nay được truyền đi, không chỉ hạ nhân Lục gia mà toàn bộ thành Duyễn Châu cũng sẽ không còn mấy ai dám xem thường Lục gia và xem thường vị đại tiểu thư Lục gia này nữa.
Làm những chuyện này xong, bấy giờ Chu Đông Dương mới ngồi xuống trong đại sảnh Lục gia với Bạch Nhạc.
Sau khi Lục Yên Nhiên đích thân dâng trà xong thì cũng lui xuống.
Toàn bộ đại sảnh chỉ còn lại hai người Bạch Nhạc và Chu Đông Dương.
Chu Đông Dương nâng chung trà lên, nhẹ giọng nói:
– Bạch phủ chủ, đêm qua đã quấy rầy rồi, hôm nay tạm xem là bồi tội vậy.
Bạch Nhạc cũng đồng thời nâng chung trà lên, nhẹ giọng đáp lại, hắn chỉ chờ thế để tỏ thái độ rằng mình bỏ qua chuyện tối qua:
– Phủ chủ đại nhân khách khí rồi.
Chu Đông Dương thở dài một hơi, tiếp tục nói:
– Không giấu gì ngươi, hôm qua nhìn thấy vị truyền nhân kia của Ma Quân, trong lòng ta thật sự rất rối.
Ta không tài nào hiểu được vì sao vị truyền nhân Ma Quân này lại xuất hiện ở Duyễn Châu, hơn nữa vừa mới lộ mặt đã trực tiếp ra tay với ta.
Bạch Nhạc trầm ngâm một lát, mới chậm rãi đáp:
– Yến Bắc Thần vừa hiện thân, đầu tiên là cướp Bắc Đẩu Tinh Cung, đêm qua lại đến tìm phủ chủ đại nhân, sợ rằng mục đích của hắn ta là muốn cướp lấy linh dược đột phá Tinh Cung cảnh.
Phủ chủ đại nhân cũng biết, ban đầu lúc ở Thanh Châu, vị Yến Bắc Thần này từng ra tay với ta vì muốn cướp Linh Khư Quả.
Bạch Nhạc day day da đầu, tiếp tục nói:
– Cũng may có trưởng lão Chu Mộng Dương, còn có mấy người Thiên Thu đại sư ra tay mới bức lui được Yến Bắc Thần.
Chẳng qua sau chuyện lăng tẩm Thanh Vương, cuối cùng ta vẫn không thể bảo vệ Linh Khư Quả, lúc đấy Yến Bắc Thần mới từ bỏ suy nghĩ ra tay với ta.
Chu Đông Dương gật đầu, lập tức giải thích:
– Không sai! Ta cũng nghĩ như vậy, hôm qua gấp quá mới có chuyện đêm khuya đến thăm, kỳ thật là muốn nhờ ngươi để hiểu thêm đôi chút về Yến Bắc Thần, đề phòng hắn ta lại ra tay với ta lần nữa.
Bạch Nhạc nghĩ nghĩ, rồi mới từ tốn nói hết những tin đồn về Yến Bắc Thần mà lúc trước mình nghe được:
– Kỳ thật thứ ta biết cũng không nhiều.
Những điều này vốn cũng chẳng phải bí mật gì, cho dù Bạch Nhạc không nói, chỉ cần Chu Đông Dương muốn tra thì cũng có thể đạt được kết quả ở Thanh Châu, chẳng qua là ông ta muốn tiêu phí một ít thời gian thôi.
– Lúc trước Yến Bắc Thần ở Thanh Châu náo động đến nỗi ai cũng sợ bóng sợ gió.
Bất kể là người của Thất Tinh Tông hay Đạo Lăng Thiên Tông đều cực kỳ cảnh giác.
Dưới tình huống đó, hắn ta muốn cướp lấy Linh Dược để đột phá thật sự rất khó.
Hắn ta rời khỏi Thanh Châu cũng không có gì bất ngờ, nhưng ta nghĩ mãi cũng không ra, vì sao hắn ta lại xuất hiện ở Duyễn Châu.
Bạch Nhạc cười khổ, có hơi bất đắc dĩ nói.
Bạch Nhạc nói những chuyện này, trên thực tế Chu Đông Dương cũng biết một ít, nghe nhiều, dĩ nhiên ông ta sẽ rất dễ dàng tin tưởng những lời nói này.
Chu Đông Dương suy nghĩ một lát, lúc này mới hạ giọng:
– Bạch phủ chủ, thứ cho ta nói thẳng, theo ta thấy, chuyện Yến Bắc Thần tới Duyễn Châu này có thể là do ngươi đấy.
Bạch Nhạc kinh ngạc, chỉ vào mũi mình, hỏi:
– Ta? Sao có thể có chuyện đó chứ?
Chu Đông Dương thong thả đáp:
– Hôm trước ngươi vừa đến thành Duyễn Châu, hôm sau Yến Bắc Thần đã lộ diện, nếu không phải như vậy thì giải thích thế nào, có sự trùng hợp như thế sao?
Bạch Nhạc có hơi khó chịu:
– Nhưng mà hắn ta đi theo ta làm cái gì? Huyết Ảnh Ngoa đã bị hắn ta đoạt đi, Linh Khư Quả đã không còn từ lâu rồi, bây giờ trên người của ta không có một thứ gì có thể làm hắn ta cảm thấy hứng thú cả.
Trong mắt Chu Đông Dương xẹt qua một tia sáng, trầm giọng nói:
– Không nhất định là phải ở trên người ngươi, cũng có thể là liên quan đến một ít chuyện khác.
Đừng quên, lần cuối cùng Thông Thiên Ma Quân lộ diện chính là ở Linh Tê Kiếm Tông.
Còn có một thanh Côn Ngô Kiếm, từ đầu đến cuối đều không có một tí tung tích nào.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ kinh ngạc, không kiềm được mà thốt lên:
– Côn Ngô Kiếm?
Chu Đông Dương nói:
– Đúng vậy.
Ta nghi ngờ Thông Thiên Ma Quân đã dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó, giấu Côn Ngô kiếm đi.
Với lại nói không chừng là ở phía sau núi bên trong Linh Tê Kiếm Tông của ngươi.
Bạch Nhạc lập tức lắc đầu, nói:
– Chuyện này không có khả năng, lúc trước chúng ta đã tìm toàn bộ khu vực sau núi, thánh nữ Đạo Lăng còn tự mình hạ lệnh phong sơn, một thời gian dài sau đó cũng không ai dám bước ra phía sau núi nữa.
Chương 635: Châm ngòi
Chu Đông Dương không hề lay động, nói tiếp:
– Người khác không dám nhưng chắc gì Yến Bắc Thần không dám.
– …
Bạch Nhạc nhìn Chu Đông Dương, ngay cả hắn cũng không khỏi muốn trợn mắt há hốc mồm.
Ai có thể nghĩ ra, đang yên đang lành như vậy mà Chu Đông Dương có thể suy đoán ra được nhưng chuyện hợp tình hợp lý đến thế chứ, quả thật ngay đến bản thân Bạch Nhạc còn muốn tin nữa mà.
Chu Đông Dương chăm chú nhìn Bạch Nhạc, bảo:
– Một bước đến Tinh Cung cảnh chính là cách biệt một trời.
Nếu ở dưới Tinh Cùng thì không thể nào điều khiển được chí bảo Côn Ngô kiếm này.
Giả sử vị truyền nhân Yến Bắc Thần của Ma Quân này thuận lợi bước vào Tinh Cung cảnh, trong tay còn có Côn Ngô kiếm thì thiên hạ này e là chỉ có thể mặc hắn ta hoành hành.
Suy nghĩ của Bạch Nhạc thay đổi rất nhanh, giờ khắc này, trong đầu hắn cũng lóe lên vô số suy nghĩ.
Nhưng ngoài mặt, Bạch Nhạc lại giang tay, bất đắc dĩ nói:
– Phủ chủ đại nhân, nếu như đây là sự thật thì chúng ta có cách nào không? Ta dù sao cũng chỉ là Linh Phủ cảnh mà thôi, khoan nói việc ta có tìm được Yến Bắc Thần hay không, cho dù thật sự tìm được thì ông nghĩ ta có thể thắng được hắn ta à?
Chu Đông Dương nói:
– Tất nhiên một mình ngươi thì không được, nhưng nếu chúng ta liên thủ, vậy thì chưa chắc không thể.
– Phủ chủ đại nhân, rốt cuộc là ông muốn làm gì, không ngại thì nói rõ ra đi.
Chu Đông Dương chậm rãi đáp:
– Bây giờ vẫn chưa có ai biết chuyện Yến Bắc Thần xuất hiện ở Duyễn Châu.
Ngay cả Mâu Kình Thần, đêm qua ta vẫn chưa nói cho hắn biết đối phương chính là Yến Bắc Thần.
Linh Tê Kiếm Tông các ngươi không phải muốn thừa cơ quật khởi sao? Chỉ cần chúng ta hợp tác bắt giữ Yến Bắc Thần, đồng thời tìm ra Côn Ngô kiếm.
Đến đại hội tông môn có thể dâng hắn lên núi Đạo Lăng, vậy Linh Tê Kiếm Tông của ngươi ắt trở thành địa cấp tông môn đứng thứ ba ở Duyễn Châu.
– Lại thêm thân phận phủ chủ Thanh Châu của ngươi, hai người chúng ta đồng thời có thể điều khiển nhân lực ở hai châu Thanh Duyễn, chiếm cứ một vùng đất trời này.
Chu Đông Dương dã tâm bừng bừng vẽ ra một kế hoạch cực kì vĩ đại, tương lai tốt đẹp như thế, đáng giá để cho bất cứ ai cũng phải ao ước.
Không phải nói trong toàn bộ quá trình suy luận, từng câu từng chữ đều mang một loại tự tin quả quyết khiến cho người ta không tự chủ được mà bị thuyết phục.
Ngoại trừ một điểm là ông ta tìm nhầm đối tượng hợp tác rồi!!!
Vẻ mặt Bạch Nhạc chấn động nhìn Chu Đông Dương, tựa như đã bị kế hoạch này đánh động hoàn toàn, thậm chí lộ ra thần sắc sùng bái, điều này làm cho Chu Đông Dương càng thêm đắc ý.
Chu Đông Dương trước khi tới đã cân nhắc nhiều lần mới nói những lời này.
Nó hoàn toàn thích hợp với nhu cầu cấp thiết hiện tại của Bạch Nhạc và Linh Tê Kiếm Tông.
Bất kể thế nào Bạch Nhạc cũng sẽ không có lý do gì để cự tuyệt.
Trước tiên Bạch Nhạc nói một câu lấy lòng, sau đó mới chuyển ý:
– Phủ chủ đại nhân, kế hoạch của ông thật sự rất hấp dẫn, hơn nữa ta cũng tin tưởng suy đoán của ông.
Chỉ là hình như việc này vẫn chưa thể giải quyết rắc rối bây giờ của ta.
Bạch Nhạc bất đắc dĩ nói:
– Mâu Kình Thần muốn giết ta cho sảng khoái, ta vốn không thể rời khỏi Duyễn Châu được, làm sao có thể đi bắt Yến Bắc Thần?
Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn Chu Đông Dương, hắn như có thâm ý mà nói:
– Đương nhiên không phải là ta không tin vào thực lực của phủ chủ đại nhân nhưng trước khi bước vào Tinh Cung cảnh thì ta không dám dính líu đến loại chuyện nguy hiểm thế này.
Phủ chủ đại nhân, ông có hiểu ý ta không?
Thấy màn diễn này của Bạch Nhạc, trong lòng Chu Đông Dương không khỏi mắng thầm tên này đúng là tiểu hồ ly.
Chu Đông Dương cố ý miêu tả một tương lai cực kì tốt đẹp, chính là muốn vẽ ra một cái bánh nướng để mê hoặc Bạch Nhạc.
Nhưng không ngờ tới, Bạch Nhạc lại trầm tĩnh không giống với tuổi hiện tại, mà giống một lão già có thể nhìn thấu thế sự chìm nổi.
Rõ ràng là không thấy thỏ thì không thả ưng, ép buộc ông ta phải cho hắn lợi ích trước.
Sắc mặt Chu Đông Dương lộ ra vẻ khó chịu, nhấn mạnh:
– Bạch phủ chủ, ta hiểu ý của ngươi, nhưng trên tay ta thật sự không có linh dược đột phá Tinh Cung.
Nhưng ở chỗ Mâu Kình Thần thì có, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ dốc sức giúp ngươi.
Bạch Nhạc nghe được lời này liền cười lạnh một cái rồi nói:
– Nếu như vậy thì mời phủ chủ đại nhân trở về cho.
Chu Đông Dương không hề nghĩ tới vậy mà Bạch Nhạc lại cự tuyệt một cách nhanh gọn như thế, ngay cả ý tứ bàn điều kiện cũng không có.
Phương thức này giống như lăng đầu thanh(*), không hề có ý di chuyển.
(*) Lăng Đầu Thanh – 愣头青 : một thuật ngữ trong cuộc sống, dùng để chỉ những người làm việc không cần đầu óc hay trí tuệ và hành động một cách mù quáng.
Một khắc trước còn đa mưu túc trí như một lão hồ ly, nhưng xoay một cái đã biến thành lăng đầu thanh, cái loại tương phản mạnh mẽ này khiến Chu Đông Dương tức muốn thổ huyết.
Ngay lúc Chu Đông Dương không biết nên làm thế nào thì đột nhiên Lục Yên Nhiên đi đến bên cạnh Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Bạch đại ca, phủ chủ đại nhân, tông chủ đến rồi.
Nghe vậy, Bạch Nhạc và Chu Đông Dương đều hơi giật mình.
Chương 636: Châm ngòi (2)
Ngay sau đó, trên mặt Chu Đông Dương lộ ra vẻ vui mừng, chậm rãi nói:
– Bạch phủ chủ, không bằng chúng ta hỏi ý của tông chủ các ngươi như thế nào?
Phản ứng của Bạch Nhạc thực sự khiến Chu Đông Dương có hơi khó giải quyết, nhưng nếu là tông chủ Linh Tê Kiếm Tông Hà Diêu thì với ông ta mà nói chính là một trợ lực lớn.
Tình cảnh hiện tại của Linh Tê Kiếm Tông cực kì gian nan, chỉ cần Chu Đông Dương xuất ra một chút thiện ý, thì Hà Diêu sẽ rất dễ dàng đồng ý điều kiện của ông ta, đến khi đó lại để Hà Diêu thuyết phục Bạch Nhạc.
Tất cả sẽ dễ dàng hơn nhiều.
– Mau mời vào.
Trong đầu Bạch Nhạc cũng lướt qua rất nhiều ý nghĩ, nhưng bất kể thế nào, ở thời điểm này hắn cũng phải mời Hà Diêu vào rồi hẵng nói.
Đương nhiên, trên thực tế nếu không phải vị phủ chủ Duyễn Châu Chu Đông Dương ở đây, rất có thể Hà Diêu chẳng cần thông báo đã trực tiếp tới rồi.
Bạch Nhạc đối mặt với Hà Diêu, hắn hoàn toàn không chưng ra bộ dạng làm dáng, đi thẳng ra ngoài đón.
Việc này không chỉ vì Bạch Nhạc mang thân phận đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, mà còn vì bản thân hắn rất rõ mục đích Hà Diêu tới thành Duyễn Châu vào lúc này.
Không nghi ngờ gì nữa, Hà Diêu đến là để bảo vệ hắn.
Cho dù phải đối mặt với Mâu Kình Thần, thậm chí toàn bộ Đông Hải Tiên Đảo thì ông cũng không có suy nghĩ từ bỏ Bạch Nhạc.
Phần tình nghĩa này khiến Bạch Nhạc vô cùng cảm động.
Trong chốc lát, Bạch Nhạc ở bên ngoài đại sảnh gặp được Hà Diêu, hắn khom mình hành lễ:
– Đệ tử Bạch nhạc bái kiến tông chủ.
Ngay lúc đó Chu Đông Dương cũng mỉm cười, nói:
– Bái kiến Hà Tông chủ.
Hà Diêu hơi ôm quyền đáp lễ:
– Bái kiến phủ chủ đại nhân.
Khóe miệng Chu Đông Dương hiện lên vẻ tươi cười, tùy ý nói:
– Vừa nãy ta còn cùng Bạch phủ chủ nhắc đến ông, không ngờ bây giờ Hà tông đã ở đây rồi.
Chuyện này đúng là cơ duyên xảo hợp mà.
Hà Diêu phản ứng không kịp:
– Bạch phủ chủ?
Trên mặt Chu Đông Dương cố ý lộ ra một tia kinh ngạc, nhẹ giọng bảo:
– A, Hà tông chủ vẫn chưa biết sao? Là ta lắm lời rồi.
Bạch Nhạc lườm Chu Đông Dương một cái, trong lòng cười lạnh, sao hắn lại không rõ là đối phương cố ý được.
Trước tiên bóc trần thân phận của mình, một là thuận tiện nói tiếp chủ đề hồi nãy, hai là châm ngòi quan hệ giữa hắn và Hà Diêu.
Chỉ cần khiến Hà Diêu ý thức được, trong tương lai Bạch Nhạc có thể rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông, mới làm cho Hà Diêu vì Linh Tên Kiếm Tông mà cân nhắc nhiều hơn chứ không phải đứng trên lập trường của mình.
Chẳng qua, vốn dĩ Bạch Nhạc cũng không muốn giấu vị tông chủ này, nên dĩ nhiên hắn cũng sẽ không để ý, lạnh nhạt nói:
– Phủ chủ đại nhân cứ đùa, chỉ là tạm thời chưa kịp tới hồi bẩm cho tông chủ mà thôi.
Bạch Nhạc nói đến đây thì đưa tay ra hiệu mời vào rồi nói:
– Tông chủ, mời!
Hà Diêu không ngờ rằng, bản thân vừa tới vậy mà phát hiện tình hình không đơn giản như mình nghĩ.
Bạch Nhạc và Chu Đông Dương âm thầm tranh đấu, ông cũng thấy rõ ràng, chỉ là lúc này, ông cũng sẽ không tùy tiện tỏ thái độ, càng sẽ không vì một câu nói kia mà đứng về phía Chu Đông Dương.
Ba người lần nữa quay lại đại sảnh, Lục Yên Nhiên dâng trà lên cho Hà Diêu rồi lui xuống.
Bạch Nhạc khẽ khom người, nói:
– Tông chủ, lúc trước về quá vội, có một số việc chưa kịp bẩm báo với ngài.
Trước kia khi đệ tử ở Thanh Châu, có gặp một ít chuyện đặc biệt, bây giờ đệ tử là phủ chủ Thanh Châu.
– Cái gì?
Dù trước đó Hà Diêu đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng lúc nghe được lời này, ông vẫn không thể kìm được tiếng kinh ngạc, chén trà trong tay không cầm chắc, nước trà bắn ra tay mà vẫn chưa phát hiện.
Bạch Nhạc có hơi bất lực, đành phải giải thích:
– Mặc dù vương triều Đại Càn không hạ chỉ sắc phong, nhưng bây giờ đệ tử đã hoàn toàn làm chủ Thanh Châu.
Cũng đã nhận được sự đồng ý của toàn bộ tông môn ở Thanh Châu.
Kết quả này, khỏi phải nói là kết quả mà Hà Diêu chưa bao giờ nghĩ tới.
Đúng như Chu Đông Dương dự liệu, phản ứng đầu tiên của Hà Diêu chính là Bạch Nhạc muốn rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông.
Ông rất muốn hỏi một câu, nhưng mà lời nói này không thể nào nói ra ở trước mặt Chu Đông Dương được.
Bạch Nhạc nói:
– Mặc kệ đệ tử có thân phận gì, khi trở lại Duyễn Châu thì đệ tử vẫn chỉ là một đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông.
Tông chủ, sát hạch tông môn sắp đến, đây mới là việc cấp bách hiện giờ, chuyện khác, không ngại thì chúng ta gác lại rồi nói sau.
Bạch Nhạc nói xong câu cuối cùng, trong giọng nói cũng lộ ra thâm ý, ngấm ngầm tung ra phản kích với Chu Đông Dương.
Chuyện bắt Yến Bắc Thần hay tìm kiếm Côn Ngô kiếm gì gì đó so với sát hạch tông môn đều phải xếp ra sau hết.
– Bạch phủ chủ, chúng ta không cần phải nói lời sắc bén nữa, thẳng thắn ra đi.
Bây giờ Hà tông chủ ở đây, chúng ta sẽ nắm chắc hơn mấy phần.
Mí mắt Chu Đông Dương giật một cái, rốt cuộc ông ta không đi vòng vèo nữa mà nói thẳng ra suy đoán trước đó của bản thân với Hà Diêu thêm một lần.
Hà Diêu lẳng lặng nghe Chu Đông Dương nói, ông mới hiểu vì sao khi mình đến chu Đông Dương lại âm thầm tranh đấu với Bạch Nhạc.
Hóa ra là vì chuyện này.
Chương 637: Kế hoạch nghị định
Chu Đông Dương nói không sai, chuyện này không chỉ liên quan tới bản thân Bạch Nhạc, đối với Linh Tê Kiếm Tông mà nói cũng chính là một cơ hội cực lớn.
Không thể không nói, vào thời khắc này cả Hà Diêu cũng hưng phấn vô cùng.
Thân là tông chủ Linh Tê Kiếm Tông, cục diện khó khăn bây giờ, Hà Diêu càng rõ ràng hơn người khác.
Nếu suy đoán của Chu Đông Dương là thật thì đây chính là cơ hội xoay người tốt nhất cho Linh Tê Kiếm Tông.
Nếu không phải vì Bạch nhạc, Hà Diêu đã một lời đồng ý luôn rồi.
Chẳng qua Hà Diêu thấy thái độ của Bạch Nhạc, nên ông cố ép mình ghìm xuống, chỉ nhàn nhạt nói:
– Chuyện liên quan đến Yến Bắc Thần ta cũng không biết nhiều lắm.
Bạch Nhạc, con đã hiểu rõ tình hình, như vậy việc này do con quyết định.
Nghe vậy, mí mắt Bạch Nhạc và chu Đông Dương đều giật giật.
Cho dù là ai cũng không ngờ, dưới lợi ích to lớn như vậy mà Hà Diêu lại có thể yên tâm giao quyền quyết định cho Bạch Nhạc.
Chuyện này có phải tín nhiệm Bạch Nhạc quá mức rồi không?
Chu Đông Dương im lặng một lát, cười khổ một tiếng rồi nói:
– Hà tông chủ cho ra quyết định thật dứt khoát, bản quan bội phục.
So với Chu Đông Dương thì trong lòng Bạch Nhạc có chút ấm áp, khóe miệng tràn ra ý cười, khẽ nói:
– Đa tạ tông chủ Tín Nhiệm.
Đệ tử biết nên làm thế nào.
Bạch Nhạc nói xong câu đó, lần nữa nói với Chu Đông Dương:
– Phủ chủ đại nhân, vẫn là câu nói kia, trừ khi ta có thể bước vào Tinh Cung cảnh, nếu không chuyện này không liên quan tới Linh Tê Kiếm Tông chúng ta.
Lời nói này lần nữa phát ra từ miệng Bạch Nhạc, lại lộ ra một khí thế chém đinh chặt sắt.
Cho dù là Chu Đông Dương cũng phải im lặng.
Tất nhiên ông ta hiểu ý Bạch Nhạc, chuyện này không chỉ đòi hỏi lợi ích mà còn đề phòng việc lúc sau trở mặt không giữ lời, thậm chí là giết người diệt khẩu.
Quan trọng nhất chính là Bạch Nhạc đoán rất chuẩn.
Vốn dĩ chu Đông Dương không có dự định cùng bất kể ai chia công.
Sau khi giết chết Yến Bắc Thần và tìm được Côn Ngô kiếm thì giết Bạch nhạc mới là kết quả có lợi nhất với ông ta.
Bạch Nhạc giấu thực lực đến nay, bây giờ lộ ra lại chỉ là Linh Phủ cảnh.
Ông ta cũng không khinh thường, chỉ vì muốn làm Bạch Nhạc mụ mị.
Dù sao có bao nhiêu Hà Diêu đi chăng nữa, Chu Đông Dương cũng chẳng sợ.
Chỉ là ai có thể ngờ tới tên gia hỏa Bạch Nhạc này lại cẩn thận như vậy
Thái độ của Hà Diêu cũng khiến cho Chu Đông Dương hiểu được, nếu ông ta nhất định không chịu nhượng bộ.
Chỉ sợ Bạch Nhạc thà rằng không làm cũng không chịu đồng ý điều kiện của ông ta.
Chu Đông Dương im lặng một lát mới trầm giọng nói:
– Ta sẽ nghĩ cách tìm được một viên Uẩn Tinh Đan.
Đến lúc đó ta sẽ tổ chức hội đấu giá cỡ nhỏ.
Chỉ cần ngươi đặt Uẩn Tinh Đan xuống, chắc chắn Yến Bắc Thần sẽ ra tay với ngươi.
Chúng ta chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.
Đánh hắn ta trở tay không kịp.
Mí mắt Bạch nhạc giật giật, thấp giọng nói:
– E là không ổn đâu.
Ở Duyễn Châu cũng không chỉ có mình ta muốn Uẩn Tinh Đan, đến lúc đó có vô số người tranh đoạt.
Nếu Uẩn Tinh đan rơi vào trong tay người khác thì sao?
Chu Đông Dương lạnh nhạt hỏi ngược lại:
– Bạch phủ chủ nói đùa.
Lấy tài lực của ngươi thì một viên Uẩn tinh Đan mà cũng không tranh được sao?
Bạch Nhạc bình tĩnh nói:
– Vấn đề không phải ở chỗ tranh được hay không tranh được, mà là không cần thiết phải trả một cái giá lớn như thế.
Phủ chủ đại nhân, bản thân chúng ta vì thiết lập cái bẫy bắt Yến Bắc Thần mà ngay cả Uẩn Tinh Đan ông cũng muốn dùng phương thức bán đấu giá để bán cho ta, sợ là không ổn lắm.
Trong lòng Chu Đông Dương thầm mắng một câu, ông ta nói:
– Bạch phủ chủ hiểu lầm rồi, tổ chức hội đấu giá, chẳng qua chỉ là phương thức dụ Yến Bắc Thần hiện thân thôi.
Đến lúc đó bất kể ngươi ra đến giá bao nhiêu thì bản quan vẫn sẽ chia đôi.
Nếu là ta tự mình cho ngươi thì căn bản Yến Bắc Thần sẽ không thể biết được.
Chúng ta muốn thiết lập bẫy để bắt hắn ta sẽ khó hơn rất nhiều.
Bạch Nhạc liếc Chu Đông Dương, không mặn không nhạt nói:
– Nói tóm lại, phủ chủ đại nhân vẫn chưa chịu để cho ta đột phá rồi.
Lần này Chu Đông Dương không đi vòng nữa mà nói thẳng:
– Đúng vậy! Bạch Nhạc, ngươi đã quen biết với Yến Bắc Thần từ sớm, tất nhiên hắn ta cũng biết thực lực của ngươi.
Nếu ngươi bước vào Tinh Cung cảnh trước, ngươi cho rằng hắn ta còn dám tùy tiện hiện thân sao?
Bạch Nhạc cũng không ngờ tới Chu Đông Dương lại lo lắng như vậy, hắn suy nghĩ một lát mới nói:
– Đừng quên còn có một Mâu Kình Thần.
Ở Duyễn Châu thành chúng ta rất khó tránh được hắn.
– Không sao, ta sẽ bày pháp trận tại Lục gia, chỉ cần không bị phá thì có thể ngăn cản được khí tức.
Trừ khi lão tổ Tinh Hải cảnh đích thân ra tay, bằng không cho dù là ai cũng sẽ không phát hiện được tình hình bên trong, càng không có cách nào phá vỡ đại trận.
Chu Đông Dương lại nói, hiển nhiên đã lên kế hoạch từ sớm.
Bạch Nhạc nghe được lời này, cũng chẳng nói được lời phản đối nào nữa, chỉ hạ giọng nói:
– Phủ chủ đại nhân, Yến Bắc Thần cũng không ngốc, lỡ như hắn ta ý thức được là có bẫy nên không chịu hiện thân thì sao?
Chương 638: Rắc rối phức tạp, mưa gió sắp đến
Chu Đông Dương không hề do dự nói thẳng:
– Vậy viên Uẩn Tinh đan này coi như là bản quan bán cho ngươi, chi bằng ngươi đột phá trước, chúng ta lại tính tiếp.
Không phải là Chu Đông Dương rộng lượng mà ông ta biết rõ nhất định phải trả cái giá rất đắt.
Hơn nữa, Chu Đông Dương không tin rằng Yến Bắc Thần sẽ để yên cho Bạch Nhạc đột phá.
Phải biết linh dược trợ giúp đột phá Tinh Cung rất ít, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì Yến Bắc Thần muốn nữa sẽ khó khăn hơn nhiều.
Sự kiêu ngạo khi là truyền nhân Ma Quân của đối phương, cho dù biết rõ sẽ gặp nguy hiểm, e là hắn cũng sẽ bước vào.
Sau khi Bạch Nhạc cân nhắc trong lòng, thì hắn cũng hiểu đây có lẽ là ranh giới cuối cùng của Chu Đông Dương nên cũng không tiếp tục do dự nữa, lập tức đồng ý:
– Được! Vậy cứ làm như thế đi.
Trên mặt Chu Đông Dương vui mừng thấy rõ, lập tức nói:
– Đã như vậy, bản quan trở về chuẩn bị trước, nửa tháng sau sẽ tổ chức hội đấu giá.
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng đáp:
– Được! Còn chuyện bày trận, phủ chủ nhớ đừng để lộ ra tí tiếng gió nào, nếu để cho Mâu Kình Thần phát hiện được, sợ rằng sẽ có thêm chuyện xấu.
– Yên tâm, ta hiểu!
Chu Đông Dương cho Bạch Nhạc một ánh mắt yên tâm rồi cáo từ.
Chu Đông Dương rời đi, cuối cùng Hà Diêu cũng không nhịn được nữa, mở miệng hỏi:
– Bạch Nhạc, bây giờ có phải con nên nói cho ta biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi không?
Trong một thời gian ngắn như vậy mà Hà Diêu đã nhận được lượng tin tức quá lớn, lớn đến nỗi khiến ông không đủ khả năng để tiếp nhận nó.
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một lúc rồi mới chậm rãi đáp:
– Tông chủ, đệ tử không hề lừa gạt ngài, lần này đệ từ trở về chính là để tham gia sát hạch tông môn.
Đệ tử sẽ dốc hết sức để giúp bản tông lấy được vị trí thứ nhất.
Dừng một chút, Bạch Nhạc mới tiếp tục nói:
– Nhưng từ sau chuyện này đệ tử sẽ rời khỏi tông môn.
Bạch Nhạc không hề có ý lừa gạt với Hà Diêu, hắn từ từ giải thích:
– Chắc tông chủ biết chuyện đại hội đạo môn đúng không? Bản tông không có tư cách tham gia đại hội đạo môn, cho nên cho dù thế nào, đệ tử nhất định cũng phải rời đi.
Nhắc đến đại hội đạo môn, đột nhiên trong lòng Hà Diêu nhảy lên, há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Hà Diêu đương nhiên biết đại hội đạo môn, ông cũng biết cho dù làm như thế nào Linh Tê Kiếm Tông cũng không có tư cách tham dự.
Bạch Nhạc thật sự quá xuất sắc, xuất sắc đến độ bây giờ Linh Tê Kiếm Tông không đủ khả năng giữ hắn nữa.
Hà Diêu biết rất rõ đại hội đạo môn đối với thiên tài như Bạch Nhạc có ý nghĩa thế nào.
Cho dù vì lòng ích kì, ông cũng không thể kêu Bạch Nhạc từ bỏ đại hội đạo môn mà ở lại Linh Tê Kiếm tông.
Bây giờ nghĩ lại, kỳ thật lần này Bạch Nhạc trở về đã an bài xong chuyện rời đi rồi.
Mở lại truyền thừa Thiên Tâm phong, nhận Lục Hi Nhi làm đệ tử, thậm chí không tiếc đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm cũng phải đến thành Duyễn Châu gạt bỏ nguy hiểm cho bản tông.
Từng chuyện từng chuyện đều biểu thị rằng Bạch Nhạc đã làm tốt khâu chuẩn bị trước khi rời đi.
Hà Diêu ngồi trên ghế, trầm mặc hồi lâu, sau đó lại cười khổ.
Ông thở dài một hơi:
– Ta hiểu, con muốn chọn Bắc Đẩu Tinh Cung hay Đông Hải Tiên Đảo.
Bạch Nhạc lắc đầu, đáp:
– Đều không phải.
Ngài biết đó, trước khi trở về đệ tử đã trở thành phủ chủ Thanh Châu, về sau với con mà nói thì Thanh Châu mới là căn cơ, trước đó con cũng đã đạt thành ước định với Thất Tinh Tông, sẽ lấy danh nghĩa Thất Tinh Tông tham gia đại hội đạo môn.
Hà Diêu nghe lời này, thần sắc đã hoà hoãn đi mấy phần, quan hệ của Linh Tê Kiếm Tông với Bắc Đẩu Tinh Cung và Đông Hải Tiên Đảo đều không tốt.
Nếu Bạch Nhạc bái nhập một trong hai tông môn này, tâm lý ông khó mà tiếp nhận được.
Nhưng nếu rời khỏi Duyễn Châu thì sẽ dễ dàng tiếp nhận cDnqxqPFqẋ KzvwLợ nhiều.
Hà Diêu nghĩ tới điều gì đó, hỏi Bạch Nhạc:
– Chuyện con vừa nói với Chu chủ phủ thì sao?
Bạch Nhạc gật đầu rồi nói:
– Đệ tử sẽ toàn lực ứng phó.
Nếu việc này có thể thành, con cũng sẽ lấy danh nghĩa Linh Tê Kiếm Tông để đưa tin cho Lăng Thiên Tông.
Có rất nhiều chuyện Bạch Nhạc sẽ không giấu diếm Hà Diêu, nhưng chỉ duy nhất chuyện này, hắn tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa chữ.
Dù chỉ một chút thôi cũng đủ để Hà Diêu suy đoán được, cần phải ngăn chặn triệt để.
Nhắc đến việc này, hai mắt Hà Diêu lập tức tỏa sáng, hạ giọng nói:
– Đúng vậy.
Nếu có thể hoàn thành việc này, sẽ có khả năng thăng cấp cho bản tông lên địa cấp tông môn.
Đến lúc đó, con không cần đi Thất Tinh Tông cũng có thể tham gia đại hội đạo môn rồi.
Bạch Nhạc nhìn vẻ mặt kích động của Hà Diêu, không nỡ đả kích sự tích cực ấy chỉ đành phải gật đầu đáp:
– Tông chủ yên tâm, đệ tử sẽ toàn lực ứng phó.
Trên đời này không gì không lọt ra ngoài tí tiếng gió, hơn nữa Hà Diêu đến Duyễn Châu cũng không hề có ý muốn che giấu ai, rất nhanh tin tức đã truyền đến tai đệ tử Đông Hải Tiên Đảo, trực tiếp nói cho Mâu Kình Thần biết:
– Mâu sư huynh, đệ vừa mới nhận được tin, tông chủ Linh Tê Kiếm Tông Hà Diêu đã tới thành Duyễn Châu, bây giờ đang ở Lục phủ.
Chương 639: Rắc rối phức tạp, mưa gió sắp đến (2)
– Hà Diêu?!
Mâu Kình Thần chậm rãi lặp lại cái tên này, không khỏi khẽ cau mày.
Không phải là hắn sợ Hà Diêu, mà vì thân phận của đối phương quá rắc rối.
Giết một tên Bạch Nhạc tôm tép thì không sao, nhưng nếu giết tông chủ Linh Tê Kiếm Tông thì to chuyện rồi.
Muốn động thủ với Linh Tê Kiếm Tông không phải không được, nhưng ít nhất cũng phải đợi đến sát hạch tông môn, xóa tên Linh Tê Kiếm Tông khỏi hàng ngũ Huyền Cấp tông môn, lúc này mới tiện ra tay.
Nếu bây giờ động thủ, tất sẽ dẫn đến những Huyền Cấp tông môn khác đánh trả, hậu quả này, cho dù là Mâu Kình Thần cũng không gánh nổi.
Trừ khi là…
Ánh mắt Mâu Kình Thần lấp lóe, hắn trầm mặc một lát mới hạ giọng dặn dò:
– Giám sát Lục phủ, nếu Bạch Nhạc hoặc Hà Diêu rời khỏi thành Duyễn Châu thì lập tức báo cho ta.
Quan hệ của Bạch Cốt Thần Quyết thật sự quá lớn, cho dù như thế nào cũng không thể để đồ rơi vào trong tay người ngoài.
Ở thành Duyễn Châu hắn không tiện động thủ, nhưng nếu Bạch Nhạc hoặc Hà Diêu dám bỏ đi, cho dù coi trời bằng vung, hắn nhất định cũng phải nghĩ cách cướp đồ về.
Hơn nữa, trong những người đang nôn nóng, e chưa chắc chỉ có Đông Hải Tiên Đảo.
Tại Lục phủ, Hà Diêu cũng có tai mắt của riêng mình, rất nhanh đã hỏi được tình huống cụ thể.
Lần này ông tìm tới Bạch Nhạc là vì muốn hỏi lại:
– Bạch Nhạc, ta nghe nói, vì con cầm vật gì đó của Bích Vân Đào nên Mâu Kình Thần mới cắn con không thả, rốt cuộc là cái gì vậy?
Nhắc đến chuyện này, Bạch Nhạc có hơi do dự.
Lúc đối mặt với Chu Đông Dương, Bạch Nhạc có thể trực tiếp chối cãi là không cầm thứ gì cả, nhưng loại chuyện hoang đường này không thể nào lừa được Hà Diêu.
Với lại trên chiếc nhẫn trữ vật kia có cấm chế, Bạch Nhạc cũng đã phá giải.
Vào lúc này một khi đưa cho Hà Diêu, hậu quả như thế nào khó mà đoán được.
Bạch Nhạc do dự một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu nói:
– Tông chủ, không phải là đệ tử không muốn nói cho ngài biết mà là không có cách nào nói ra.
– Hả?
Hà Diêu đã tưởng tượng ra rất nhiều câu trả lời, nhưng không ngờ tới sẽ nghe được câu nói này.
Tông chủ như mình ở trong mắt Bạch Nhạc không đáng tin cậy đến vậy sao?
Bạch Nhạc nhìn thấu suy nghĩ Hà Diêu, lập tức mở miệng giải thích:
– Tông chủ, đệ tử chỉ có thể nói, đệ tử nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Ma đạo, tình cảnh của bản tông bây giờ nếu biết quá nhiều có thể dẫn tới tai họa.
Hiện tại đệ tử vẫn chưa biết nên xử lý như thế nào, cho đệ tử một thời gian, tự đệ tử sẽ có chừng mực.
Nếu là đệ tử khác nói vậy, Hà Diêu đã tát cho một cái rồi, nhưng đối mặt với Bạch Nhạc quả thật ông có chút bất lực.
Bạch Nhạc bây giờ không chỉ là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông mà còn là phủ chủ Thanh Châu.
Xét về thân phận thì Bạch Nhạc đã ngang hàng với Hà Diêu, ông có tư cách gì có thể ép buộc Bạch Nhạc.
Hà Diêu suy nghĩ một hồi, cuối cũng không tiếp tục hỏi nữa, vỗ vỗ bả vai Bạch Nhạc, khẽ đáp:
– Cho dù như thế nào, nên nhớ kỹ, con không chỉ có một mình, con là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, bản tông sẽ cùng tiến cùng lùi với con.
Cho dù là đối mặt với Đông Hải Tiên Đảo.
Hà Diêu nói xong lời này, lập tức bỏ đi.
Năng lực của vị phủ chủ Chu Đông Dương này rất nhanh đã thể hiện ra ngoài.
Trong thời gian ngắn ngủi chưa tới năm ngày, đã truyền ra tin tức thương hội Càn Khôn muốn tổ chức hội đấu giá ở thành Duyễn Châu.
Nghe nói bảo vật mấu chốt trong hội đấu giá là linh dược Uẩn Linh Đan, có thể trợ giúp đột phá Tinh Cung cảnh.
Rất nhanh người của thương hội Càn Khôn đã ra mặt xác nhận tin tức này, hơn nữa còn công bố thời gian và địa điểm tổ chức.
Thời gian là bảy ngày sau, địa điểm ở phòng đấu giá của thương hội Càn Khôn.
Tin tức này truyền đi từ sáng, giờ đã lan ra toàn bộ Duyễn Châu, vô số người nghe tin lập tức hành động, nhao nhao đổ về thành Duyễn Châu.
Đồng thời, Chu Đông Dương cũng phái cao thủ trận pháp đến Lục gia âm thầm bày trận.
Tất cả đều dựa theo kế hoạch của Chu Đông Dương mà tiến hành.
Bạch Nhạc tản bộ trong sân với Lục Yên Nhiên, hắn thuận miệng hỏi:
– Chuyện thương hội Càn Khôn là sao vậy?
Lục Gia thân là đại gia tộc Duyễn Châu, những chuyện buôn bán như thế này tất nhiên Lục Yên Nhiên sẽ hiểu tường tận.
– Nghe nói là thương hội của một vị hoàng tử nào đó trong vương triều Đại Càn, từ trước đến đến nay đều chỉ kinh doanh ở Ung Châu nên rất nổi danh ở đó.
Bắt đầu từ năm ngoái mới đến Duyễn Châu hoạt động, lúc vừa tới cũng tổ chức một hội đấu giá, Linh Bảo hạ phẩm chính là món mấu chốt, lúc ấy dẫn đến náo động luôn.
A đúng rồi, nghe đồn thương hội Càn Khôn này muốn mở rộng ra Cửu Châu, huynh ở Thanh Châu mà không biết nhỉ?
Bạch Nhạc gật đầu, tùy ý đáp:
– Lúc ta rời khỏi Thanh Châu còn chưa nghe thấy thương hội Càn Khôn.
Có một số việc Lục Yên Nhiên không hiểu nhưng Bạch Nhạc lại hiểu rõ.
Lý do thương hội Càn Khôn không hoạt động ở Thanh Châu rất đơn giản.
Ngô Tuyết Tùng là phủ chủ Thanh Châu đồng thời cũng là hoàng tử của vương triều Đại Càn, mà hoàng tử thì sẽ tranh vị rất khốc liệt.
Ở tình huống đó, nếu thương hội Càn Khôn là thế lực của hoàng tử khác, Ngô Tuyết Tùng chịu cho đối phương hoạt động ở Thanh Châu thì chắc chắn là có chuyện lạ.
Chương 640: Bạch Cốt Thần
Nhiều năm qua như vậy, thế lực vương triều Đại Càn vẫn chỉ duy trì ở Ung Châu chứ không mở rộng ra vùng khác.
Nhưng bây giờ thương hội Càn Khôn này lại mở rộng địa bàn, e là thế lực Đại Càn lại lần nữa xuất hiện rồi.
Sau trận chiến ở núi Đạo Lăng, toàn cục ảnh hưởng, những kẻ ngo ngoe muốn vực dậy không chỉ có mỗi ma đạo.
Chu Đông Dương có thể điều động thương hội Càn Khôn, e là quan hệ của ông ta với vương triều Đại Càn rất sâu.
Chỉ có như vậy, ông ta mới dám duy trì khoảng cách với Bắc Đẩu Tinh Cung và Đông Hải Tiên Đảo, giữ vững cục diện tương đối độc lập này.
Trước đó Bạch Nhạc ở Thanh Châu vẫn không cảm nhận được.
Nhưng lần này trở lại Duyễn Châu, hắn lại có thể cảm nhận được một cách rõ ràng các mối quan hệ rắc rối phức tạp, chỉ e thiên hạ này sắp loạn rồi.
Chi dù là Mâu Kình Thần hay Nam Cung Thiên, khi biết được tin tức thì đều phái người giám sát Chu Đông Dương, nhưng vẫn không thể có được đáp án chính xác.
– Đấu giá Uẩn Tinh Đan vào lúc này? Chu Đông Dương muốn làm gì vậy chứ?
Toàn bộ thành Duyễn Châu cũng chỉ có hai ngươi đang gấp gáp cần Uẩn Tinh Đan.
Một là Bạch Nhạc, hai là ma tu thần bí đã từng ra tay đánh cướp Bắc Đẩu Tinh Cung và tấn công Chu Đông Dương.
Nhìn từ bên ngoài thì hai người này chẳng có liên quan gì đến Chu Đông Dương cả.
Tuy nhiên loại chuyện để thương hội Càn Khôn đấu giá Uẩn Tinh Đan, cho dù là ai cũng có thể nhìn ra, người ở sau màn chính là vị phủ chủ Duyễn Châu này.
Nhưng trong đó có mục đích gì lại khiến người ta đoán không ra.
Bắc Đẩu Tinh Cung thì bỏ đi, dù sao quan hệ giữa bọn họ cũng không thân lắm.
Thế nhưng Mâu Kình Thần lại nổi lên sát ý với vị phủ chủ Chu Đông Dương này, bởi vì từ ngoài nhìn vào, người có khả năng đạt được Uẩn Tinh Đan nhất chính là Bạch Nhạc.
Hơn nữa những người thông minh đều nhìn ra, Lục gia có quan hệ thân thiết với Bạch Nhạc hơn cả vị phủ chủ này.
Nhất là sau khi Hà Diêu đến, thành ra lại có thêm một cái bóng của Linh Tê Kiếm Tông, làm sao hắn có thể không khó chịu chứ.
Thậm chí Mâu Kình Thần còn nghi ngờ, có phải Bạch Nhạc âm thầm đưa giới chỉ của Bích Vân Đào cho Chu Đông Dương không.
Nếu không phải có sự tin tưởng tuyệt đối với trưởng lão Mai Vĩnh Giang, chỉ e Mâu Kình Thần đã sớm ra tay rồi.
Cũng may trong khoảng thời gian này, Mâu Kình Thần đã có được tin tức mình muốn.
Hôm nay, trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo cũng đã đến thành Duyện Châu.
– Chu Đông Dương, tốt nhất ngươi không nên liên quan đến chuyện này.
Nếu không ta chỉ có thể trừ khử ngươi!
Ngoài cửa Lục phủ, một vị lão giả toàn thân được bao bọc bởi một cái áo choàng đen cất giọng khàn khàn hỏi:
– Nơi này chính là Lục gia?
Tên nhóc ăn mày đứng bên cạnh gật đầu rồi nói:
– Đúng vây! Đại gia là chỗ này, ngài xem, nữ nhân kia chính là đại tiểu thư Lục gia, tuyệt đối không sai.
Lão giả áo bào đen gật đầu một cái, duỗi bàn tay già nua từ trong áo ném ra một khối vàng nói:
– Rất tốt!
Nhóc ăn mày kia nhìn thấy vàng hai mắt lập tức sáng lên, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Ai có thể ngờ, đối phương chỉ muốn hỏi đường thôi mà có thể hào phóng như này.
Đây chính là vàng đấy, có thứ này, nó cũng không cần phải ăn xin nữa.
Nhóc ăn mày nhào xuống nhất nhặt vàng, khuôn mặt đầy vẻ vui mừng, liên tục cúi đầu cảm tạ lão giả áo bào đen kia:
– Tạ ơn đại gia! Tạ ơn đại gia!
Lão giả ngẩng đầu, diện mạo bị che đi lộ ra ngoài là một khuôn mặt quỷ dị, nhìn về phía nhóc ăn mày, lạnh nhạt nói:
– Cảm ơn sao?! Thế thì không cần đâu.
Ngay lúc đó, bàn tay chạm vào thỏi vàng của nhóc ăn mày đã lập tức bị thối rữa, trong thời gian mấy hơi thở ngắn ngủi, toàn bộ bàn tay đã hoàn toàn mục nát.
Trong chớp mắt, nhóc ăn mày liền hét lên thảm thiết, dùng sức vung tay muốn ném khối vàng kia đi, nhưng mà cho dù nó dùng sức thế nào thì khối vàng kia vẫn như dính chặt vào bàn tay, làm thế nào cũng không rơi ra được.
Càng kinh khủng hơn khi nhóc ăn mày mới vừa hét lên hai tiếng thì nó phát hiện bản thân lại không hét được nữa, lưỡi, cổ họng cũng bắt đầu thối rữa, tiếp là cả thân thể.
Từng khối từng khối thịt trên người bị mục nát, hòa cùng với máu rơi xuống đất.
Nhóc ăn mày điên cuồng giãy dụa, dùng sức dập đầu xuống xin tha với lão giả kia, nhưng lão giả áo bào đen chỉ đứng lẳng lặng trước mặt nó, trơ mắt nhìn nó liều mạng giãy dụa, thẳng đến khi máu thịt trên người đều bị thối nát, chỉ còn lại bộ xương trắng.
Lão giả áo bào đen hạ mắt nhìn, nhẹ nhàng chỉ một cái, bộ xương trắng kia lập tức bay lên, máu thịt trên đó đã hoàn toàn biến mất, cực kì sạch sẽ.
– Khung xương này cũng không tệ.
Lão giả áo bào đen khẽ khen ngợi, ngón tay chỉ một cái, bộ xương trắng kia lập tức bị thu vào trong giới chỉ của lão.
Quay đầu nhìn thẳng vào Lục gia, trên mặt lão lộ ra nụ cười âm trầm, chậm rãi rời đi.
Trên mặt đất chỉ còn lại khối vàng kia nằm trong bãi máu đen và thịt nhão, cực kì gai mắt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









