- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 66 : Bạch Cốt Thần Giáo ra tay (c651-c660)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 66 : Bạch Cốt Thần Giáo ra tay (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: Bạch Cốt Thần Giáo ra tay
Những người không biết người ở phòng chữ Thiên số ba là ai thì kinh ngạc với sự lớn mật của Bạch Nhạc, nhưng đối với đám người biết thân phận của Bạch Nhạc như Mâu Kình Thần và Chu Đông Dương, lại cảm nhận được rõ ràng sự điên cuồng của hắn!
– Hay cho một tên phủ chủ Thanh Châu, là ta đã xem thường ngươi!
Mâu Kình Thần để lộ đôi mắt sắc lạnh, đột nhiên đứng dậy nhìn thẳng về phía Bạch Nhạc, trầm giọng nói.
– Mâu sư huynh, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Đệ tử của Đông Hải tiên đảo bên cạnh nhìn thấy cảnh này, không khỏi hỏi.
…
– Thủ đoạn này đẹp đấy!!!
Chu Đông Dương ngồi ở trước bàn, ông ta thưởng thức ly trà trong tay, trong mắt không kiềm nổi lộ ra một chút tán thưởng.
Đổi lại là người khác thì theo bản năng sẽ trốn đi, tìm cơ hội đột phá, nhưng thành Duyễn Châu chỉ lớn như vậy, làm gì có chỗ để cho Bạch Nhạc trốn tránh chứ.
Hiện giờ, trong thành Duyễn Châu có không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, muốn giết chết hắn, có thể nói rằng, đối với Bạch Nhạc, căn bản không có nơi nào là an toàn có thể khiến hắn an tâm đột phá.
Chu Đông Dương chắc chắn chỉ cần Bạch Nhạc rời khỏi phòng đấu giá, cho dù hắn chạy tới đâu thì cũng phải nghênh đón tầng tầng lớp lớp người đuổi giết! Không nói đâu xa, chỉ mình vị Mâu Kình Thần kia thôi là đã tuyệt đối không bỏ qua cho Bạch Nhạc rồi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc lại làm ngược lại, hắn trực tiếp nuốt Uẩn Tinh Đan vào rồi đột phá trong phòng đấu giá trước mặt nhiều người như vậy.
Trông qua thì như là vô cùng nguy hiểm, trực tiếp tự làm lộ thời điểm nguy hiểm nhất, yếu ớt nhất của bản thân ngay trước mặt mọi người.
Nhưng trên thực tế, đâu phải là chuyện như vậy.
Mâu Kình Thần có thân phận thế nào?
Là thiên kiêu đứng đầu ở Đông Hải tiên đảo, được mệnh danh là thiên kiêu vô song, là nhân vật thiên tài áp ngang cả một thế hệ Duyễn Châu, lấy thân phận của hắn ta, ra tay với một tên còn chưa bước vào Tinh Cung cảnh như Bạch Nhạc cũng đã đủ mất mặt rồi, nếu còn thừa dịp lúc người ta mở Tinh Cung mà ra tay, cái mặt này của hắn ta chắc không cần nữa đâu, trực tiếp biến thành trò cười cho vô số người.
Bằng vào sự kiêu ngạo của Mâu Kình Thần, dù thế nào đi chăng nữa thì hắn ta cũng căn bản không thể làm ra loại chuyện như vậy được, hắn ta thà chờ sau khi Bạch Nhạc đột phá rồi mới quang minh chính đại ra tay với Bạch Nhạc, đánh chết Bạch Nhạc sau khi hắn đã đột phá.
Nhưng Bạch Nhạc là ai?
Là thiên kiêu đệ nhất của Thanh Châu, là thiên tài tuyệt thế chỉ mới Linh Phủ đỉnh phong đã có thể lấy thực lực chiến với Tinh Cung, bàn về thiên phú, bàn về tài hoa, e chưa chắc đã dưới cơ Mâu Kình Thần! Trước khi đột phá, đương nhiên không thể nào chống lại Mâu Kình Thần, nhưng một khi bước vào Tinh Cung, cho dù tạm thời không bằng Mâu Kình Thần, nếu hắn quyết tâm muốn chạy, e là Mâu Kình Thần muốn ngăn cũng không được.
Ngay cả Mâu Kình Thần cũng không cản được, những người khác lại càng không cần nhắc đến, đến lúc đó, tình thế nguy hiểm mà Bạch Nhạc gặp phải bây giờ đương nhiên sẽ được giải quyết một cách dễ dàng.
Cho nên, những người muốn giết Bạch Nhạc chỉ có một cơ hội duy nhất là không để ý đến thể diện, thừa dịp Bạch Nhạc đột phá mà ra tay giết chết Bạch Nhạc trước.
Nhưng nếu Mâu Kình Thần không thể ra tay, như vậy thì đối với Bạch Nhạc, cái gọi là nguy hiểm đã xem như là giảm xuống rất nhiều.
Lựa chọn đột phá ở trước con mắt trừng trừng của bao người, cố ý lộ ra sơ hở, lấy khả năng những người khác có thể ra tay với hắn để đổi lấy việc Mâu Kình Thần không thể nào ra tay, tính ra, trong vụ làm ăn này thì Bạch Nhạc đã kiếm lợi lớn!
Hiểu rõ được chuyện này, Chu Đông Dương sao có thể không khen ngợi mưu trí của Bạch Nhạc được !
Người có thể trở thành thành chủ Thanh Châu, sao có thể là người đơn giản được.
Chỉ là… Người Bạch Nhạc trêu chọc vào, sao mà chỉ có mỗi một Mâu Kình Thần được!
Rầm!
Đám người ở bên dưới đột nhiên bùng nổ, một người mặc áo bào đen bỗng nhiên tung người bay lên, trực tiếp tấn công về phía phòng chữ thiên số ba.
Bạch Cốt Thần Giáo!
Từ lúc người của Bạch Cốt Thần Giáo bước vào Duyễn Châu, thực tế chúng đã luôn theo dõi Bạch Nhạc, hôm nay Bạch Nhạc đến tham gia hội đấu giá, tranh đoạt Uẩn Tinh Đan, đương nhiên người của Bạch Cốt Thần Giáo càng sẽ không thể bỏ qua cơ hội giết chết Bạch Nhạc này.
So với Mâu Kình Thần, người của Bạch Cốt Thần Giáo không có nhiều kiêng kị như vậy.
Bản thân bọn họ là ma tu, hơn nữa còn là loại ma tu hung ác nhất, để đạt được mục đích, bọn họ không từ thủ đoạn.
Bạch Nhạc dám đột phá ở trước mặt nhiều người như vậy, cho dù bọn họ có bại lộ sớm thì cũng phải cưỡng chế ra tay giết chết Bạch Nhạc.
Trong nháy mắt, ma khí ngập trời.
Mỗi một đệ tử của Bạch Cốt Thần Giáo đang lẩn trốn trong phòng đấu giá đều là cao thủ Linh Phủ đỉnh phong, bây tại chúng đồng loạt ra tay, trong nháy mắt đã trực tiếp đánh nát phòng chữ Thiên số ba, hiện ra bóng dáng của Bạch Nhạc!
Linh khí nồng đậm vây quanh người Bạch Nhạc, tử phủ hắn đang không ngừng nứt vỡ diễn biến thành Tinh Cung, không thể nghi ngờ, đây chính là thời điểm Bạch Nhạc yếu ớt nhất.
Chương 652: Bạch Cốt Thần Giáo ra tay (2)
– Láo xược, ai dám ra tay ở thương hội Càn Khôn của ta?
Mắt Kim Tam mập lập tức trợn trừng, mơ hồ để lộ ra một chút sát khí, lão đột nhiên đạp mạnh một cái, vừa nhấc chân đã đạp thẳng tới tên đệ tử cầm đầu của Bạch Cốt Thần Giáo kia.
Trong nháy mắt, hộ vệ của thương hội Càn Khôn cũng đồng thời ra tay, liên tiếp tiến về vị trí Bạch Nhạc đang đứng.
Giờ phút này, hai mắt Kim Tam đỏ bừng, sớm đã mắng tám đời tổ tông nhà Bạch Nhạc hết một lượt trong lòng, nhưng trong tình huống thế này, lão vẫn không còn con đường nào khác, chỉ có thể gắng đứng ra che chở cho Bạch Nhạc.
Cũng không phải là do quan hệ của lão với Bạch Nhạc tốt bao nhiêu, mà là vì lão muốn giữ gìn danh dự của thương hội Càn Khôn!
Nhiều người đang nhìn như vậy, bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm, nếu để cho người ta giết Bạch Nhạc ở trong phòng đấu giá, thương hội Càn khôn lại dửng dưng, không phải là tự đập bể bảng hiệu của mình sao?
Một khi tin này truyền ra ngoài, người ta cũng sẽ không quan tâm nguyên nhân kết quả gì, họ chỉ biết có người phá phòng đấu giá Càn Khôn, bởi vì sợ có người cướp đoạt, người mua được bảo vật trân quý không thể không cưỡng chế sử dụng nó trong phòng đấu giá! Nhưng cho dù là như thế, người đó vẫn bị người ta giết chết ngay trong phòng đấu giá Càn Khôn.
Sự ảnh hưởng này xem như là vô cùng ác liệt, giỡn chơi cái gì vậy, nếu tin tức này truyền ra thì còn có ai dám đến phòng đấu giá thương hội Càn Khôn để vung tiền mua đồ? Rất có thể khi người vừa mới mua được đồ, vừa lộ tiền của ra, ngay cả cửa phòng đấu giá còn chưa bước ra đã trực tiếp bị người ta xử lý.
Đeo cái danh tiếng này trên lưng thì khỏi cần phải làm ăn buôn bán gì nữa.
Bản thân Kim Tam mập là một thương nhân khôn khéo, đầu óc lão cực kì nhạy bén, nếu không thì cũng sẽ không được giao cho trọng trách này.
Nhưng cũng bởi vì phần nhận thức nhạy bén này, mới khiến lão càng vào thế đâm lao phải theo lao.
Nơi này không phải là Ung Châu, không nằm dưới sự khống chế tuyệt đối của vương triều Đại Càn, sức mạnh khống chế của thương hội Càn Khôn ở đây cũng cực kỳ có hạn, trong tình huống như vậy, cho dù lão có lòng muốn giữ gìn quy tắc của thương hội Càn Khôn thì cũng đôi phần có lòng mà chẳng có lực.
– Biến ngay, đây là ân oán cá nhân giữa Bạch Cốt Thần Giáo ta và Bạch Nhạc, ai dám xen vào, chính là muốn trở thành kẻ địch của Bạch Cốt Thần Giáo ta!
Mắt người áo đen cầm đầu kia lộ ra một nguồn sát khí lạnh lẽo, lạnh lùng mở miệng đe dọa.
– Ta không quan tâm ngươi là cái Bạch Cốt Thần Giáo gì!
Kim Tam nhìn chằm chằm vào đối phương, quát lớn:
– Chỉ cần Bạch Nhạc rời khỏi nơi này, các ngươi tùy ý đánh sống đánh chết gì cũng không có một chút liên quan đến thương hội Càn Khôn bọn ta! Nhưng trước khi hắn rời khỏi, cho dù là ai, chỉ cần dám ra tay với hắn thì đều là phạm vào quy tắc của thương hội Càn Khôn ta!
Kim Tam mập chắn ở trước người Bạch Nhạc, nói không khoan nhượng.
Đương nhiên là lão cũng từng nghe qua tiếng xấu của Bạch Cốt Thần Giáo rồi, nhưng thương hội Càn Khôn cũng không phải là quả hồng mềm, có ý chí của toàn bộ vương triều Đại Càn chống lưng, sao có thể lùi bước?
– Tự tìm cái chết!
Ánh mắt đối phương lập lòe, cũng tự hiểu nói đã tới như vậy rồi thì vốn không còn gì để thương lượng nữa, chỉ có thể chiến một trận.
Người trong Ma Đạo vốn coi trời bằng vung, huống chi lúc đó trưởng lão trong giáo đã ra mệnh lệnh bắt buộc rồi, nếu để cho Bạch Nhạc thuận lợi đột phá thì tất cả bọn chúng đều phải chết!
Dưới tình huống này, ai dám ngăn cản bọn chúng thì bọn chúng giết kẻ đó!
Trong nháy mắt, đám đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo đó lập tức toàn lực ra tay, ngang nhiên giết tới đám người của thương hội Càn Khôn.
Tuy rằng Kim Tam mập bình thường có vẻ như luôn cười tủm tỉm, vẻ mặt hiền hòa, thậm chí còn để lộ ra mấy phần khí chất hèn hạ, nhưng một khi ra tay, bên trong lại bày ra một loại liều mạng điên cuồng.
Cho dù đối mặt với người Bạch Cốt Thần Giáo cũng không hề lùi bước, mạnh mẽ sáp vào đánh với đối phương.
Mâu Kình Thần lạnh lùng nhìn mọi thứ ở đây, nhịn không được nhếch mép cười khinh thường.
Cái chiêu này của Bạch Nhạc đúng là rất tuyệt, nhưng đáng tiếc là Bạch Nhạc căn bản không rõ giới chỉ hắn cướp từ tay Bích Vân Đào rốt cuộc đang ẩn chứa bí mật gì.
Đừng nói tới một cái thương hội Càn Khôn, cho dù phải đắc tội với tất cả thế lực ở Duyễn Châu, đối phương cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha.
Bắt đầu từ khi dẫn người của Bạch Cốt Thần Giáo ra ngoài, Bạch Nhạc đã rơi vào tuyệt cảnh.
Cho dù hắn ta không ra tay, Bạch Nhạc cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.
Như là để chứng minh suy nghĩ của Mâu Kình Thần, trong phòng đấu giá bỗng xuất hiện một vị lão giả cả người bị che phủ bởi áo đen, trong tay cầm một cái Bạch Cốt trượng, lão lặng yên không một tiếng động bước vào phòng đấu giá, rõ ràng chưa hề nói một câu nào, chỉ vỏn vẹn là cầm Bạch Cốt trượng nhẹ nhàng đập xuống mặt đất một cái, đã giống như là một nhịp trống hung hăng đập vào trái tim mỗi người.
Chương 653: Đạo kiếp buông xuống, vu oan giá họa
Trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đây không khỏi biến sắc.
Cường giả Tinh Cung cảnh!
Hơn nữa còn không phải Tinh Cung cảnh bình thường, mà còn là cao thủ chân chính trong Bạch Cốt Thần Giáo.
Lão giả áo đen kia chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt vô cùng già nua, ánh mắt hướng về phía Bạch Nhạc:
– Xem ra lời lão phu nói trước đó ngươi đã không để trong lòng!
Giọng nói khàn khàn lộ ra một sự âm u khiến đáy lòng người ta không khỏi phát lạnh.
Lời của đối phương gần như đồng thời rơi vào tai Bạch Nhạc.
Chân mày Bạch Nhạc khẽ nhướn, trong lòng hắn hiểu rõ, nguy cơ thật sự đến bây giờ mới mở màn.
Như vậy thì… Bắt đầu đi!
Trong lòng Bạch Nhạc thấy nặng nề, hắn không đáp, tâm niệm chuyển đổi, tử phủ lập tức diễn biến đến tinh cung, ngay lúc đó, trong bầu trời mơ hồ xuất hiện một tiếng sấm.
Đạo kiếp!
Trong quá trình mở Tinh Cung, cửa ải gian nan nhất chính là đạo kiếp, có thể nói rằng, nguyên do khiến Tinh Cung cảnh khó khăn như vậy cũng là bởi vì có đạo kiếp tồn tại, mười tu hành giả ở Linh Phủ đỉnh phong đã hết chín người bỏ mạng dưới đạo kiếp.
Khi đối mặt với đạo kiếp, tất cả tu hành giả đều cẩn thận cực kỳ, dốc toàn lực để ngăn cản.
Nhưng lúc này, trong nháy mắt khi Bạch Nhạc vừa cảm nhận được đạo kiếp buông xuống, hắn lại lựa chọn không độ kiếp đàng hoàng mà là mạnh mẽ xông ra ngoài.
Bàn tay hắn khẽ lật, Thu Hoằng kiếm tới tay, giết về phía lão giả áo đen của Bạch Cốt Thần Giáo.
Hành động đột ngột này lập tức khiến trong lòng tất cả mọi người run rẩy, trong ánh mắt lần nữa nhìn về phía Bạch Nhạc đã như là nhìn một tên điên.
Dưới đạo kiếp, căn bản không cho mưu lợi mảy may, càng không thể để người khác nhận thay.
Một khi cuốn những người khác vào trong, sẽ chỉ làm uy lực của đạo kiếp tăng gấp bội đến một trình độ khủng khiếp, trực tiếp bị đánh cho thân tử đạo tiêu.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Bạch Nhạc lại như là điên vậy, dưới đạo kiếp, hắn vậy mà lại mạnh mẽ ra tay công kích cường giả Tinh Cung cảnh của Bạch Cốt Thần Giáo, kéo đối phương vào dưới đạo kiếp.
Đúng là đối phương nhất định cũng sẽ phải nhận luôn sự công kích của đạo kiếp, nhưng dù sao người ta cũng là cường giả Tinh Cung cảnh, ngươi lấy cái gì để đối kháng với thiên kiếp uy lực tăng gấp bội đây?
– Ngươi muốn chết!
Cho dù là lão giả áo đen kia cũng hoàn toàn không ngờ rằng Bạch Nhạc sẽ điên cuồng như vậy, Bạch Cốt trượng trong tay lão hơi vẫy, lập tức sinh ra một mảnh gai xương hung bạo đâm tới Bạch Nhạc.
Ầm ầm…
Chỉ trong thời gian chớp mắt, cuối cùng thì đạo kiếp cũng giáng xuống.
Trong tích tắc, một tia sấm chớp kinh khủng rơi xuống từ giữa trời, nó căn bản không phân biệt Bạch Nhạc hay là lão giả áo đen kia mà trực tiếp bao phủ cả hai người vào trong.
Gần như chỉ trong nháy mắt, mảnh gai xương mới vừa sinh ra đã bị sấm chớp giáng xuống đánh nát, ngay lúc đó, sấm chớp kia cũng đồng thời giáng xuống người Bạch Nhạc và lão giả áo đen kia.
Phụt!
Chỉ mới là tia sấm thứ nhất giáng xuống mà miệng Bạch Nhạc đã trực tiếp phun ra máu tươi, bóng mờ Tinh Cung mới vừa ngưng tụ ra cũng hơi chao đảo một chút, suýt chút nữa đã bị đánh nát.
Bản thân thành tựu của Bạch Nhạc là tử phủ hoàn mỹ, đạo kiếp phải trải qua kinh khủng hơn người khác rất nhiều, bây giờ hắn lại mạnh mẽ ra tay, kéo vị cao thủ Tinh Cung cảnh của Bạch Cốt Thần Giáo kia vào dưới đạo kiếp, càng trực tiếp khiến uy lực của đạo kiếp tăng lên tới một mức độ đáng sợ.
Lần này, cho dù là lão giả áo đen kia cũng không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn, muốn bứt ra khỏi phạm vi của đạo kiếp.
Chỉ là đã tới mức độ này rồi, sao Bạch Nhạc còn có thể để lão ta toại nguyện được.
– Uy phong của Bạch Cốt Thần Giáo lớn thật nhỉ, hôm nay dù có liều mạng đến chết, Bạch mỗ cũng muốn kéo ngươi chôn cùng!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ sát khí lạnh như băng, kiếm trong tay nhoáng lên, hắn bỗng thi triển Ngu Kiếm, nó dính chặt lấy lão giả áo đen kia như giòi trong xương, căn bản không cho lão có cơ hội thoát thân.
Câu này nói ra khiến da mặt của tất cả mọi người không khỏi hơi co lại.
Tên điên này, đây thật là một tên điên không thể nghi ngờ, hắn căn bản là đang liều mạng, sao Bạch Cốt Thần Giáo lại trêu chọc loại người như vậy chứ?
Ầm!
Trong khoảnh khắc, tia sấm thứ hai đã giáng xuống, đồng thời hung hãn đánh vào người Bạch Nhạc vào lão giả áo đen.
Lần này, dù cho là lão giả áo đen cũng lập tức không còn chút phong độ của cao thủ nữa.
Mặc dù lão là cường giả Tinh Cung cảnh, nhưng bản thân lão lại là ma tu, đối với lão, loại lôi kiếp này quả thực như là khắc tinh vậy! Điều bết bát nhất chính là, dưới tình huống thế này, lão căn bản không dám tế Tinh Cung ra.
Đạo kiếp cũng mặc kệ ngươi có phải đến giúp người ta độ kiếp hay không, chỉ cần lão dám tế ra Tinh Cung, gần như có thể khẳng định uy lực của đạo kiếp tất nhiên sẽ tăng lên một lần nữa, đến lúc đó, cái mạng nhỏ của Bạch Nhạc đương nhiên không giữ nổi, mà lão cũng nhất định sẽ phải trả giá nặng nề.
Chương 654: Đạo kiếp buông xuống, vu oan giá họa (2)
Đương nhiên, bằng thực lực của lão thì không đến mức chết, nhưng lão cũng hiểu một khi mình dám bị trọng thương, thì sẽ có kẻ bằng lòng bỏ đá xuống giếng lấy mạng của lão để lập công.
Đang yên đang lành, sao lão phải cược mạng với Bạch Nhạc chứ?!
Quan trọng hơn là, lão đến đây vốn không phải là vì muốn giết Bạch Nhạc, cái giới chỉ bị Bạch Nhạc cướp đi mới là thứ mấu chốt.
– Bạch Nhạc, Bạch Cốt Thần Giáo của ta không oán không thù với ngươi, chỉ cần ngươi giao đồ ra, lão phu sẽ lập tức bỏ đi.
Mắt thấy Bạch Nhạc thật sự có vẻ muốn liều mạng thật, lão giả áo đen kia không thể không nhượng bộ.
– Không phải chỉ là cái giới chỉ chó má kia sao? Lão tử sớm đã giao nó cho Chu Đông Dương, cái thứ rác rưởi bị hạ vô số cấm chế, mở cũng mở không ra, ta lấy để làm gì?
Mắt Bạch Nhạc lướt qua một cơn tức giận, hắn lập tức chửi ầm lên.
Câu này nói ra lại lập tức khiến Chu Đông Dương vốn dĩ đang xem náo nhiệt bên cạnh biến sắc, sao còn nhớ tới phong độ gì nữa, lúc này ông ta bay từ trong phòng ra, lạnh lùng quát mắng:
– Bạch Nhạc, ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó? Ngươi đưa giới chỉ cho ta bao giờ?
– Chu Đông Dương, ông đã nói là sẽ giúp ta ứng phó với nguy hiểm, chờ ta bước vào Tinh Cung thì sẽ cùng nhau đối phó với Bạch Cốt Thần Giáo để lập công.
Ông thấy ta bị công kích, đến bây giờ còn khoanh tay đứng nhìn là có ý gì?
Sắc mặt của Bạch Nhạc còn khó coi hơn cả Chu Đông Dương, không ngừng nổi giận mắng ông ta:
– Chẳng qua chỉ là một cái giới chỉ rác rưởi, ngay cả bên trong có thứ gì lão tử cũng không biết, nếu không phải ông nói chỉ cần ta chống đỡ đến khi ông mở ra được cấm chế bên trên giới chỉ, ông sẽ cho ta Uẩn Tinh Đan, giúp ta cướp lấy vị trí đệ nhất của sát hạch tông môn thì phỏng có quỷ mới quyết chống không giao ra.
– Chu Đông Dương, ông bất nhân thì cũng đừng trách ta bất nghĩa, dù sao cũng là một con đường chết, ông đừng hòng sống yên thân!
Tin tức tiết lộ ra từ những lời này quá lớn.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người bao gồm cả Mâu Kinh Thần cũng không khỏi tin những lời Bạch Nhạc nói ba phần.
Thảo nào Bạch Nhạc chẳng qua mới chỉ có thực lực Linh Phủ đỉnh phong mà lại dám liên tiếp đắc tội Mâu Kinh Thần và Bạch Cốt Thần Giáo, nếu sau lưng không có chỗ dựa là vị phủ chủ Duyễn Châu Chu Đông Dương này, sao hắn có lá gan này được?
Sớm đã nghe có lời đồn rằng mấy ngày nay Bạch Nhạc có liên hệ mật thiết với phủ thành chủ, bản thân hắn không biết đã hội họp bí mật với vị phủ chủ Chu Đông Dương này bao nhiêu lần rồi.
Nếu nói Bạch Nhạc và Chu Đông Dương không đạt thành hiệp nghị gì, sợ là chẳng ai tin tưởng.
Hơn nữa, trong buổi đấu giá hôm nay, điệu bộ kẻ giàu có vung tiền như rác của Bạch Nhạc khi tiêu linh thạch quả thực là như không cần tiền vậy, chuyện này căn bản không phù hợp với lẽ thường mà.
Nhưng nếu như chuyện này vốn chính là một phần của giao dịch, Bạch Nhạc đang tiêu linh thạch của vị phủ chủ đại nhân này thì sao? Vậy thì đương nhiên là không có vấn đề gì rồi.
Trong lúc nhất thời, như là tất cả manh mối đều được liên kết lại với nhau, nhắm thẳng vào vị phủ chủ Duyễn Châu Chu Đông Dương này.
Rắc rắc!
Chỉ trong một hơi thở, bỗng vang lên một tiếng vang lanh lảnh, xương của thị vệ trước phòng riêng của Chu Đông Dương đột nhiên xuyên qua da thịt một cách không thể kiểm soát, trong nháy mắt, thị vệ kia đã bị đâm cho máu me đầm đìa, phát ra một tiếng rú thảm.
– Phủ chủ đại nhân, xem ra ngươi cho rằng Bạch Cốt Thần Giáo của ta dễ bắt nạt đúng không?
Lão giả áo đen đưa ánh mắt âm u nhìn Chu Đông Dương, lạnh lùng nói.
Gần như là trong lúc nói chuyện, máu thịt toàn thân của mấy thị vệ kia đã rơi xuống hết, trong nháy mắt đã biến thành mấy bộ xương trắng tuyết, thậm chí còn ngay lập tức nhào về phía Chu Đông Dương.
Cảnh tượng kinh khủng như thế trong nháy mắt đã dọa cho người chung quanh thét chói tai một trận, có hạ nhân gan nhỏ thậm chí còn bị sợ đến ngất đi.
Bạch Cốt Thần Giáo.
Đối với những người vốn không quen thuộc cái tên này, cảnh tượng này thật sự khiến trong lòng bọn họ nảy sinh nỗi sợ hãi.
Chu Đông Dương trở tay vỗ một cái, mấy tên thị vệ hóa thành xương trắng kia liền bị đập nát, ông ta thở phào một hơi, lập tức hổn hển mắng to:
– Ngươi đừng bị tên tiểu tử này lừa gạt, đến tận bây giờ ta vốn chưa từng thấy cái giới chỉ gì cả.
Chỉ là chuyện tới nước này rồi, câu giải thích suông này sao còn có thể có độ tin cậy được nữa.
Ầm ầm!
Dù cục diện có xảy ra biến hóa thế nào thì đạo kiếp của Bạch Nhạc vẫn không giảm, chỉ trong khoảnh khắc, tia sét thứ ba đã đánh xuống chỗ Bạch Nhạc.
Cho dù lúc này lão giả áo đen đã giữ khoảng cách với Bạch Nhạc, nhưng đạo kiếp cũng không nhân từ vì chuyện này mà giảm uy lực, Tinh Cung còn chưa thành hình lại bị đánh xuống, lập tức lần nữa run rẩy kịch liệt.
Giờ khắc này, Bạch Nhạc cũng nhận thấy rằng, nếu như trong tình huống bình thường, mình căn bản không thể chịu nổi đạo kiếp kinh khủng như vậy.
Không có bất cứ sự do dự nào, lúc này Bạch Nhạc xoay người chạy ra ngoài phòng đấu giá.
Chương 655: Theo đuổi không bỏ, Bạch cốt hóa thân
Thời khắc sống còn, tốc độ của Bạch Nhạc hoàn toàn phát huy đến mức tận cùng, trong nháy mắt, cả người hắn đã hóa thành một bóng mờ, điên cuồng trốn ra bên ngoài.
Trong giây phút ấy, lão giả áo đen kia cũng không khỏi thoáng lưỡng lự.
Lão không chắc chắn được Bạch Nhạc nói thật hay nói dối, nhưng dưới tình huống thế này, lão nhất định phải quyết định giữ hay bỏ giữa hai bên.
– Phủ chủ đại nhân, bây giờ xem ra, cái chết của Bích Vân Đào e là cũng không thoát khỏi quan hệ với ông đúng không?
Mâu Kình Thần nhíu lông mày, cuối cùng cũng tung người bay ra, hắn ta trầm giọng nói:
– Bích Vân Đào là đệ tử bị ruồng bỏ của bản tông, hắn chết hay không cũng không liên quan tới ta, nhưng hắn lại trộm đi bảo vật quan trọng của bản tông, thứ đó ở ngay bên trong giới chỉ kia! Phủ chủ đại nhân, giao đồ ra đây thì chuyện này xóa bỏ!
Mâu Kình Thần đứng ra, quả thực khiến Chu Đông Dương có một loại xúc động muốn ói máu.
Giao ra? Ta giao cái rắm!
– Mâu Kình Thần, bản phủ nói không thấy chính là không thấy, ngươi đừng có bị tiểu tử Bạch Nhạc kia lừa!
Dù thế nào đi nữa, Chu Đông Dương cũng không muốn nảy sinh xung đột với Mâu Kình Thần thật, ông ta chỉ có thể cố gắng giải thích.
Cũng gần như là cùng lúc, lão giả áo đen kia hừ lạnh một tiếng, lúc này không còn tiếp tục để ý tới Chu Đông Dương, lão tung người bay ra, tiếp tục đuổi theo về phía Bạch Nhạc.
Người khác không chắc hiểu, nhưng lão thì cực kỳ rõ ràng.
Mâu Kình Thần đứng ra vào lúc này, mục đích rất rõ ràng, hắn ta đang nói với mình rằng để Chu Đông Dương cho hắn ta ứng phó, mình chỉ cần nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc là được!
Dù Bạch Nhạc nói thật hay nói dối cũng không quan trọng, chỉ cần đồng thời nhìn chằm chằm vào hai người là nhất định có thể cướp đồ trở lại.
Chu Đông Dương dù sao cũng là phủ chủ Duyễn Châu, thân là người của Bạch Cốt Thần Giáo, mạnh mẽ ra tay trước mắt bao người tất nhiên sẽ dẫn đến một chút phiền toái, so sánh qua lại, để Mâu Kình Thần thương lượng với Chu Đông Dương, thậm chí ra tay với Chu Đông Dương đương nhiên sẽ đơn giản hơn nhiều rồi.
…
Trốn từ phòng đấu giá ra, Bạch Nhạc không dám có chút do dự nào, lúc này hắn một đường bỏ chạy về phía Lục phủ.
Bạch Nhạc rất rõ ràng, mặc dù hắn đã giá họa cho Chu Đông Dương, nhưng trên thực tế, đối phương tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị lừa bịp như vậy, tất nhiên sẽ còn cắn chết mình không thả.
Chỉ là, dù là vị trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo kia hay là Mâu Kình Thần, chỉ cần trong hai người kia có một người bị dời đi lực chú ý, thả tầm mắt lên trên thân phận của Chu Đông Dương, thì đã đủ với Bạch Nhạc rồi.
Phải biết rằng, lúc này hắn không chỉ là ngăn cản là một người, mà là ngăn cản hai nguồn uy hiếp cùng một lúc.
Còn về phần nói phải chạy trốn về Lục gia, thì lý do càng thêm đơn giản!
Chu Đông Dương bố trí trận pháp có thể cắt đứt hơi thở ở Lục gia, chỉ khi Bạch Nhạc thật sự trở về mới có thể hoàn toàn thả lỏng tay chân.
Thậm chí, cho dù là đột phá, Bạch Nhạc cũng căn bản không dám thật sự tùy tiện đột phá ở đây.
Bây giờ, đạo kiếp buông xuống mới chỉ có bấy nhiêu, nhưng Bạch Nhạc rõ ràng hơn bất cứ ai khác, khi hắn thật sự thi triển Thông Thiên Ma Công ra, sự kinh khủng của đạo kiếp mới thật sự được thể hiện ra ngoài.
Đương nhiên, bởi vì hắn chủ động lôi vị trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo kia vào, nhưng dù là bây giờ thì uy lực của đạo kiếp đã khiến Bạch Nhạc hơi không chịu nổi rồi, hắn nhất định phải triệt để bộc phát thực lực ra ngoài mới có hi vọng chống đỡ nổi đạo kiếp lần này, thuận lợi bước vào Tinh Cung.
Bạch Nhạc cũng lập tức cảm nhận được người đuổi theo hắn vẫn là vị trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo kia, nhưng tin tốt duy nhất chính là, cho dù là vị trưởng lão áo đen kia cũng căn bản không muốn trêu vào đạo kiếp mạnh mẽ vô cùng thế này, ông ta chỉ một mực đuổi theo Bạch Nhạc chứ không thật sự toàn lực đuổi theo.
Trốn chạy như điên cả đường, nhưng đạo kiếp vẫn không có chút ý định muốn thả lỏng, nó vẫn đuổi theo Bạch Nhạc, đánh không chút buông tha.
Đợi đến khi Bạch Nhạc trốn về Lục gia, tia sét đạo kiếp đã giáng xuống bảy lần.
Trong đoạn đường này, Bạch Nhạc vẫn luôn liều mạng dùng các loại linh dược để mạnh mẽ chống cự, nhưng dù như thế, tử phủ hay là bản thân cơ thể của Bạch Nhạc vẫn bị tổn thương không nhẹ.
– Bạch Nhạc.
Nhận thấy hơi thở kinh người từ phía xa, Hà Diêu cuối cùng cũng bay ra từ trong Lục phủ, chỉ liếc mắt một cái, Hà Diêu đã thấy lão giả áo đen đi theo phía sau Bạch Nhạc, ông thấy lạnh cả tim gan, trong nháy mắt, một vòng ánh kiếm bỗng phá không tiến tới, chém thẳng đến trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo kia.
Dựa theo kế hoạch của Bạch Nhạc, Hà Diêu sở dĩ không đến hội đấu giá chính là vì khiến mình không bị cuốn vào trong đó quá sớm, khi Bạch Nhạc trốn về thì ngăn cản truy binh giúp Bạch Nhạc, để Bạch Nhạc có thể có cơ hội mở trận pháp ra.
Nhưng Hà Diêu cũng ngờ rằng, Bạch Nhạc còn chưa trở về đã đột phá, dẫn đạo kiếp tới rồi.
Chương 656: Theo đuổi không bỏ, Bạch cốt hóa thân (2)
Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể biết được, bây giờ Bạch Nhạc tất nhiên đã tới thời khắc quan trọng nhất, trong tình huống thế này, dù thế nào thì ông nhất định cũng phải ngăn cản đối phương lại, cho Bạch Nhạc một cơ hội để thở dốc, thuận lợi vượt qua đạo kiếp.
– Cút!
Trong nháy mắt khi Hà Diêu đánh tới, lão giả áo đen kia cũng nhận ra ý đồ của Hà Diêu, trong lòng bỗng nảy sinh một sát ý kinh khủng.
Bây giờ, dưới sự công kích của đạo kiếp, Bạch Nhạc đã lung lay sắp đổ, trong tình huống thế này, ông ta đương nhiên không thể để cho Bạch Nhạc có một chút cơ hội thở dốc.
Nhưng nếu ông ta bị Hà Diêu ngăn lại, cho Bạch Nhạc tỉnh táo lại, sợ là sẽ thật sự có khả năng để Bạch Nhạc tránh thoát một kiếp, thuận lợi bước vào Tinh Cung, đến lúc đó, ông ta muốn ép Bạch Nhạc giao đồ ra chẳng còn dễ dàng như vậy nữa.
Trong nháy mắt, Bạch Cốt trượng bỗng vung nhẹ, lập tức có vô số xương trắng bay ra từ trong tay áo ông ta, hóa thành một cái lồng Bạch Cốt từ trên không trung, vây nhốt tới chỗ Hà Diêu.
– Tà ma ngoại đạo!
Ánh lạnh trong mắt Hà Diêu nổi lên, ông hiểu rõ trong tình huống thế này, mình tuyệt đối không thể bị nhốt lại, từ lúc ông ra tay, ông đã dự định muốn liều mạng rồi, chỉ trong một hơi thở, Tinh Cung phía sau trực tiếp hiển hiện ra ngoài, trường kiếm trong tay tỏa sáng hào quang, chỉ mới đối mặt đã bất thình lình phá hỏng lồng Bạch Cốt.
– Hả?
Trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo kia đương nhiên cũng từng nghe qua danh tiếng của Hà Diêu, nhưng căn bản không để ông vào mắt.
Thậm chí có thể nói, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông đều không được đối phương để vào trong mắt.
Nhưng trong phút chớp nhoáng này, thực lực mà Hà Diêu bộc phát ra ngoài quả thực có chút vượt qua dự liệu của lão, vừa đối mặt đã có thể phá tan lồng Bạch Cốt, thực lực như thế đã có tư cách khiến ông ta nghiêm túc rồi.
– Nếu ngươi đã muốn chết, lão phu thành toàn ngươi!
Lão giả áo đen kia lóe lên sát ý, lão bỏ qua Bạch Nhạc, Bạch Cốt trượng trong tay hơi nghiêng, ma khí kinh khủng bỗng nhiên bộc phát ra ngoài, sau lưng lão cũng hiện lên một tòa Tinh Cung.
Chỉ là so với những cường giả Tinh Cung cảnh khác, Tinh Cung mà lão giả áo đen tế ra lại rõ ràng hơn nhiều, có thể thấy rõ đó là một cái cung điện xương trắng âm u.
Trong nháy mắt khi thấy rõ, trong lòng Hà Diêu lộp bộp một tiếng.
Chỉ bằng cái này thôi là ông đã biết, thực lực của đối phương tất nhiên đã là Tinh Cung trung kỳ, thậm chí là Tinh Cung hậu kỳ, loại tồn tại này, ông sao có thể ứng phó được.
Nếu là bình thường khi đối mặt với loại cao thủ này, ông đã sớm chạy mất, nhưng hôm nay ông căn bản không có đường lui.
Chỉ cần ông hơi lui ra sau một chút, đối phương tất nhiên sẽ bỏ qua ông, tiếp tục đuổi giết Bạch Nhạc dồn hắn vào đường chết.
Trong tình huống này, chuyện lùi lại căn bản không khác gì để Bạch Nhạc tìm đến cái chết.
Hà Diêu cắn răng, quyết tâm trong lòng, cũng đã xuất hiện ý nghĩ là ‘chết’.
Dù thế nào đi nữa, ông cũng không thể nhìn Bạch Nhạc bị giết chết, bởi vì Bạch Nhạc chính là hy vọng của toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, cho dù dùng mạng của ông đổi lấy, ông cũng nhất định phải bảo vệ Bạch Nhạc.
Trong tích tắc, ánh kiếm bỗng nhiên nổ tung, Tinh Cung sau lưng Hà Diêu trực tiếp chạm tới Bạch Cốt Tinh Cung của đối phương.
Đây mới thật sự là liều mạng, cho dù đánh đến khi Tinh Cung vỡ nát, là khí khái kiên cường chết đi tại chỗ cũng không tiếc.
Dù là lão giả áo đen kia cũng hoàn toàn không ngờ rằng Hà Diêu vậy mà lại điên cuồng như thế, bóng dáng lão không khỏi hơi chậm lại, mạnh mẽ bị chặn đứng.
Nhưng mà, gần như cũng ngay lúc đó, Bạch Nhạc đã thừa cơ trốn vào Lục phủ, hắn bấm tay, bỗng đánh ra một cái ấn phù, phía trên toàn bộ Lục phủ đột nhiên lộ ra một ánh sao rực rỡ.
Lần này, lão giả áo đen kia mới thật sự biến sắc.
Lấy tầm mắt của lão, đương nhiên có thể thấy được sự kinh khủng của trận pháp này, một khi trận pháp hoàn toàn mở ra, cho dù lão dốc hết toàn lực cũng căn bản không thể nào phá vỡ trận pháp này trong thời gian ngắn, đến lúc đó, chỉ sợ Bạch Nhạc thật sự có khả năng bước vào Tinh Cung cảnh.
Đến mức này rồi, lão há có thể che giấu thực lực được nữa, trong nháy mắt, một Bạch Cốt Hóa Thân trong suốt như ngọc cầm xương trắng trong tay vung ngang, vọt tới bên trong Lục phủ.
Mọi thứ xảy ra thật sự quá nhanh, dù là Hà Diêu cũng căn bản không kịp ngăn cản.
Gần như chỉ trong một suy nghĩ, bộ Bạch Cốt Hóa Thân khủng khiếp kia đã xông vào bên trong Lục phủ trước khi trận pháp mở ra hoàn toàn.
Ầm!!!
Tia sét thứ tám ầm ầm giáng xuống, Tinh Cung vốn đã trông hơi mơ hồ gần như bị lần này đánh tan, dưới sự phản phệ, Bạch Nhạc lại phun ra một ngụm máu, cả người gần như đứng cũng đứng không được.
Từ sau khi nuốt vào Uẩn Tinh Đan, bắt đầu đánh nát tử phủ chuyển biến thành Tinh Cung, đoạn đường này Bạch Nhạc đã nhận lấy sự nguy hiểm quá lớn, có thể nói hắn vẫn luôn đi trên mũi đao, bây giờ hắn rốt cuộc cũng mở trận pháp ra, tạm thời để mình được an toàn, trong lòng Bạch Nhạc cuối cùng cũng khẽ thở phào một hơi.
Chương 657: Mạnh mẽ cắn nuốt, địa hỏa thiêu đốt
Mặc dù trong giờ phút này, Tinh Cung vừa mới bắt đầu thành hình gần như đã bị sấm sét đánh tan, nhưng trong lòng Bạch Nhạc ngược lại không còn e ngại như trước nữa.
Không có sự uy hiếp của những người khác, cũng có nghĩa là cuối cùng thì Bạch Nhạc cũng đã có thể hoàn toàn bày ra thực lực của mình mà không chút kiêng kỵ rồi.
Ầm!
Trong nháy mắt, Thông Thiên Ma Công chợt bộc phát, một sức mạnh tử phủ khác trong cơ thể Bạch Nhạc đồng thời được chuyển ra, có sức mạnh này bổ sung, hơi thở của Bạch Nhạc rất nhanh sau đó đã ổn định lại.
Hắn không dám có chút do dự nào, trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã lấy một viên Uẩn Tinh Đan khác ra nuốt vào ngay.
Nhưng mà, còn chưa đợi dược lực tan ra, Bạch Nhạc lại đột nhiên nhìn thấy một bóng trắng như quỷ mị xông về phía mình, ngay lúc đó, bên tai đồng thời vang lên một tiếng khóc tỉ tê, từng đợt gió âm thổi về phía Bạch Nhạc.
Vù vù!
Gần như là theo bản năng, Bạch Nhạc đột nhiên rút kiếm ra, một kiếm chém ngang ra ngoài!
Coong…
Mũi kiếm chém lên trên cờ Bạch Cốt, nhưng lại hoàn toàn không thể lay động đối phương một chút nào, thậm chí chỉ lần ngăn cản này thôi mà ngực của Bạch Nhạc đã như bị đánh một đòn nghiêm trọng, cả người hắn bị đánh bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.
Ngay lúc đó, dường như còn có vô số oán linh vờn quanh người Bạch Nhạc, tiếng khóc thút thít quỷ dị đi thẳng vào tận linh hồn.
Bạch Cốt Hóa Thân.
Trong nháy mắt khi thấy rõ bộ xương trắng kia, Bạch Nhạc đã nhận ra đây không phải là bộ xương khô gì bình thường, mà nó thật sự là Bạch Cốt Hóa Thân.
Bản thân đối phương đã là trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo, tu thành Bạch Cốt Hóa Thân đương nhiên không có gì là lạ.
Vốn cho là Hà Diêu đã giúp mình ngăn chặn lại vị trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo kia, nhưng thế nào thì hắn cũng ngờ rằng đối phương vậy mà phái một bộ Bạch Cốt Hóa Thân như thế tiến đến, hơn nữa, chỉ bằng lần giao thủ trong nháy mắt vừa nãy, Bạch Nhạc đã có thể cảm nhận được thực lực của bộ Bạch Cốt Hóa Thân này cũng cùng là Tinh Cung cảnh!
Ầm!
Gần như là đồng thời, tia sét thứ chín cũng giáng xuống.
Đạo kiếp cũng mặc kệ Bạch Nhạc có phải đang bị gặp công kích hay không, nó chỉ biết buông lôi kiếp xuống theo quy tắc của nó.
Trong chớp mắt ấy, Bạch Nhạc thật sự cảm nhận thấy một sự chết chóc đang uy hiếp.
– Nhốt!
Vào thời khắc sống còn, bộ não của Bạch Nhạc đột nhiên vô cùng rõ ràng, đầu ngón tay hắn vẩy một cái, bộ đạo phù trận pháp mới vừa mua được trên hội đấu giá kia bỗng bị kích phát, nó bay thẳng ra ngoài hóa thành một cái trận pháp vây nhốt cỡ nhỏ, trực tiếp nhốt bộ Bạch Cốt Hóa Thân kia vào.
Phải biết chỉ là một cái đạo phù dùng một lần như thế thôi đã tiêu hết năm vạn linh thạch của Bạch Nhạc.
Cho dù cái Khốn Tiên Trận này chỉ là một bản phỏng chế đơn giản hóa, khi thật sự đối mặt với những cao thủ như trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo hay Mâu Kình Thần, hiệu quả của nó có hạn, nhưng khi đối mặt với một cái Bạch Cốt Hóa Thân thì ít nhiều vẫn có chút hiệu quả.
Cũng gần như là cùng lúc khi Khốn Tiên Trận vây nhốt Bạch Cốt Thần Giáo, tia sét thứ chín ầm ầm giáng xuống.
Không cần phải kiêng kỵ sự công kích của Bạch Cốt Hóa Thân nữa, lúc này Bạch Nhạc cuối cùng cũng thả lỏng được một hơi, đồng thời, hắn cũng đánh nát một cái tử phủ khác, hóa nó thành một nguồn sức mạnh kinh khủng, cùng nhau vọt tới Tinh Cung đang thành hình.
Cũng chính là vì có được sự ủng hộ của nguồn sức mạnh này, Tinh Cung lung lay sắp đổ kia mới không hoàn toàn bị đánh nát.
Ngược lại, trong khi sức mạnh sấm sét kinh khủng kia công kích Tinh Cung, nó cũng đang rèn luyện Tinh Cung, trợ giúp Bạch Nhạc mở Tinh Cung.
Chỉ là, cũng giống như dự liệu của Bạch Nhạc, hai tử phủ đồng thời đột phá, đạo kiếp giáng xuống sao có thể đơn giản như vậy.
Lôi kiếp vừa mới kết thúc, Bạch Nhạc đã đột nhiên cảm nhận dưới chân nổi lên một đám lửa mạnh kinh khủng.
Địa Hỏa Kiếp.
Không cần bất cứ sự giải thích nào, trong lòng Bạch Nhạc đã đột nhiên hiểu ra.
Ngọn lửa tím kinh khủng kia gần như chỉ trong nháy mắt đã trực tiếp cắn nuốt Tinh Cung, Bạch Nhạc có thể cảm nhận rất rõ ràng, dưới sự ăn mòn của địa hỏa, sức mạnh của Tinh Cung đang tiêu hao với tốc độ điên cuồng, cho dù là mới ăn Uẩn Tinh Đan, Bạch Nhạc cũng cảm thấy hơi không tiêu.
Dựa theo tốc độ tiêu hao điên cuồng thế này, sợ rằng tối đa chỉ một trăm hơi thở thôi là linh lực trong cơ thể hắn sẽ hoàn toàn tan hết, dẫn đến Tinh Cung tan vỡ.
Vốn dĩ đã chuẩn bị hai viên Uẩn Tinh Đan, Bạch Nhạc tự nhận là đã gần đủ rồi, nhưng bây giờ xem ra, căn bản không có chuyện đó.
Bết bát nhất là, trong tình huống thế này, Bạch Nhạc căn bản không thể nào đi tìm thêm nhiều linh dược để duy trì mức tiêu hao này.
Nhưng chưa tính tới chuyện này, bởi cái gọi là phúc không tới hai lần, họa tới không chỉ một lần.
Chỉ trong chút thời gian như thế, Bạch Cốt Hóa Thân bị Khốn Tiên Trận vây nhốt kia đã mạnh mẽ đánh nát Khốn Tiên Trận, một lần nữa giết về phía Bạch Nhạc.
Chương 658: Mạnh mẽ cắn nuốt, địa hỏa thiêu đốt (2)
Bây giờ, cho dù là Bạch Nhạc một lòng muốn chèo chống sự ăn mòn của địa hỏa cũng thấy có phần chịu không nổi, càng không nói đến chuyện chia sức mạnh ra để đối phó với Bạch Cốt Hóa Thân.
Giờ khắc này, Bạch Nhạc gần như tuyệt vọng.
Nhưng mà, vào thời khắc gần như tuyệt vọng thế này, trong đầu Bạch Nhạc lại chợt lóe qua một tia sáng, trong nháy mắt, hắn bắt đầu nảy sinh một suy nghĩ điên cuồng.
Trong mắt Bạch Nhạc hiện ra sự điên cuồng, hắn lạnh lùng nói:
– Thôn Thiên.
Chỉ đơn giản hai chữ thôi, Thông Thiên Ma Công trong cơ thể đã hoàn toàn vận chuyển điên cuồng.
Thôn Thiên Quyết.
Từ ngày đầu tiên Bạch Nhạc nhận được truyền thừa Thôn Thiên Quyết, hắn đã hiểu rằng trong lòng Thông Thiên Ma Quân, bản thân Thôn Thiên Quyết chính là thần thông bá đạo nhất, thế gian này không có bất cứ sức mạnh nào mà Thôn Thiên Quyết không dám cắn nuốt, không thể cắn nuốt.
Thậm chí, Thông Thiên Ma Quân cho rằng khi tu hành Thôn Thiên Quyết tới cực hạn rồi, cho dù là trời, nó cũng dám nuốt cho ngươi xem.
Thôn Thiên Quyết có thể nuốt trời hay không, Bạch Nhạc không biết, nhưng trong tình huống thế này, hắn đã điên cuồng mất rồi, trực tiếp lấy Thôn Thiên Quyết bắt đầu cắn nuốt lại sức mạnh của đạo kiếp.
Đạo kiếp là cái gì?
Lấy cảnh giới của Bạch Nhạc bây giờ, hắn căn bản không thể nào ước chừng, nhưng không thể nghi ngờ, dù là sấm sét trước đó hay là địa hỏa bây giờ, nói thẳng ra cũng chỉ là một loại sức mạnh mà thôi.
Nếu đã là sức mạnh, vậy thì dựa vào cái gì mà không thể bị Thôn Thiên Quyết cắn nuốt?
Vì sao nhất định phải là chống cự đạo kiếp, mà không phải là dứt khoát cắn nuốt sức mạnh của đạo kiếp để trợ giúp ngược lại cho mình mở ra Tinh Cung?
Trên đời này, thiên tài và kẻ điên vốn dĩ chỉ cách nhau một con đường.
Dưới tuyệt cảnh, điều Bạch Nhạc lựa chọn không phải là nhận mệnh, mà là liều mạng một lần.
Trong nháy mắt, bộ thân ngoại hóa thân kia đã đột nhiên xuất hiện ở phía sau Bạch Nhạc, đồng thời chủ động cắn nuốt địa hỏa kinh khủng kia vào.
Ngay lúc đó, thứ Thôn Thiên Quyết nuốt xuống cũng bao gồm cả sức mạnh của bộ Bạch Cốt Hóa Thân kia.
Chỉ một hơi thở, cơ thể Bạch Nhạc đã đỏ thẫm một mảnh, gần như chỉ trong nháy mắt, quần áo trên người hắn đã bị đốt thành tro bụi.
Cưỡng ép cắn nuốt sức mạnh của địa hỏa quả thực là một phương pháp điên cuồng, vả lại, ở một mức độ nào đó, nó đã hoàn toàn chính xác hóa giải nguy cơ vào thời khắc này của Bạch Nhạc.
Nhưng cũng ngay lúc đó, nó mang tới một sự nguy hiểm mới cho Bạch Nhạc.
Phải biết rằng, sức mạnh của đạo kiếp không nhằm vào bản thể, nó chỉ nhằm vào Tinh Cung.
Dù là lôi kiếp trước đó hay là địa hỏa, trên thực tế chúng nó đều trực tiếp nhằm vào Tinh Cung đang diễn hóa thành ình của Bạch Nhạc, mà không phải là bản thân Bạch Nhạc, trước đó Bạch Nhạc bị sấm sét đánh cho hộc máu, nhưng cũng chỉ là Tinh Cung bị đánh quá nặng nên mang đến hiệu quả phản phệ mà thôi.
Nhưng hôm nay, mượn Thôn Thiên Quyết để cắn nuốt sức mạnh của đạo kiếp lại mạnh mẽ dẫn sức mạnh của đạo kiếp vào trong cơ thể Bạch Nhạc, dù cho đại bộ phận sức mạnh thật ra đều bị thân ngoại hóa thân kia cắn nuốt, nhưng cũng có một bộ phận cần bản thân Bạch Nhạc tiếp nhận.
Dù chỉ là một chút, nhưng nó dẫu sao cũng là sức mạnh địa hỏa kinh khủng.
Nếu như là những người khác, dù chỉ vỏn vẹn dính vào một chút địa hỏa trên người, sợ lã cũng đã lập tức bị đốt thành tro bụi rồi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc không phải là người mà Linh Phủ đỉnh phong bình thường hay thậm chí là Tinh Cung cảnh có thể sánh được, vào thời khắc này, Thông Thiên Ma Thể tu hành đến Thối Cốt cảnh không thể nghi ngờ đã trở thành tấm bùa giữ mạng của Bạch Nhạc.
Bằng vào sự mạnh mẽ của Thông Thiên Ma Thể, Bạch Nhạc vậy mà mạnh mẽ chống lại được sự đốt cháy của địa hỏa.
Chỉ là loại cảm giác đau đớn khi bị địa hỏa đốt cháy kia vẫn khiến Bạch Nhạc có một cảm giác đau đớn đến mức không muốn sống nữa.
Nhưng dưới tình huống thế này, dù có thống khổ thế nào đi chăng nữa, Bạch Nhạc cũng chỉ có thể cắn răng tiếp tục gượng chống.
Đương nhiên, Bạch Nhạc cũng không biết rằng sự điên cuồng này sẽ mang đến cho hắn chỗ tốt rất lớn.
Địa hỏa thiêu đốt có hiệu quả trực tiếp hơn việc dùng bất kỳ linh dược luyện thể tu hành nào, dưới sự thống khổ này, Thông Thiên Ma Thể của Bạch Nhạc cũng tăng lên bằng một tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Vốn dĩ Bạch Nhạc thật sự chỉ mới bước vào Thối Cốt cảnh, nhưng dưới sự thiêu đốt của địa hỏa hôm nay, nó lại mạnh mẽ đẩy Bạch Nhạc đến cảnh giới đại thành của Thối Cốt cảnh.
Tất cả tai họa ngầm được để lại bên trong Thông Thiên Ma Thể trước đó đều hoàn toàn bị hóa giải dưới sự thiêu đốt của địa hỏa, như là dục hỏa trùng sinh, khiến Bạch Nhạc hoàn thành một lần lột xác từ trong địa hỏa.
Trong quá trình này, Bạch Cốt Hóa Thân kia vẫn chưa bỏ cuộc, nó lại lần nữa công kích về phía Bạch Nhạc.
Chỉ là, dù địa hỏa kinh khủng nhường nào, Bạch Nhạc bây giờ cũng lấy phương pháp điên cuồng này trực tiếp cắn nuốt địa hỏa, quanh thân hắn đều đã bị địa hỏa bao phủ.
Dưới tình huống này, Bạch Cốt Hóa Thân đến gần người Bạch Nhạc thì giống như là bản thân nó cũng tiến vào bên trong địa hỏa vậy.
Chương 659: Ma do tâm sinh, trọn đời đắm chìm
Dù Bạch Cốt Hóa Thân có mạnh mẽ thế nào đi nữa, nó cũng không thể chịu được sự thiêu đốt của địa hỏa, chỉ trong chốc lát thôi, bộ xương trắng trong suốt như ngọc kia đã trực tiếp bị địa hỏa đốt cho nứt ra, oan hồn bên trong cờ Bạch Cốt cũng bị địa hỏa đốt thành tro bụi.
Bạo!
Cũng không biết trải qua bao lâu, thân ngoại hóa thân của Bạch Nhạc cũng đạt đến cực hạn của sức chịu đựng, trong nháy mắt nó nổ tung lên, bộc phát hết tất cả sức mạnh địa hỏa ra ngoài, trong nháy mắt đã đánh về phía Bạch Cốt Hóa Thân đáng thương kia một lần nữa.
Bạch Cốt Hóa Thân vốn dĩ bị địa hỏa đốt không ít, lúc này lại phải chịu sự công kích của Thôn Thiên Quyết một lần nữa, sao nó có thể chống lại được, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nó đã hoàn toàn hóa thành xương khô đầy đất, cờ Bạch Cốt thì hóa thành tro tàn.
Đến giờ phút này, Địa Hỏa Kiếp cuối cùng cũng biến mất, mất đi tất cả uy hiếp, toàn bộ tâm thần của Bạch Nhạc lúc này mới thật sự chú tâm đến chuyện mở Tinh Cung ra.
Chỉ là, Bạch Nhạc căn bản không biết rằng, đạo kiếp vẫn chưa biến mất, vào lúc hắn tự cho là đã hoàn toàn vượt qua nguy hiểm, Tâm Ma Kiếp đã lặng lẽ giáng xuống.
– Phụt!!!
Gần như là cùng lúc khi Bạch Cốt Hóa Thân bị địa hỏa đốt thành tro bụi, lão giả áo đen vốn đang ép đánh Hà Diêu, suýt nữa đã đẩy Hà Diêu vào tuyệt cảnh đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, rồi bị ép kéo xa một khoảng với Hà Diêu.
– Không thể nào, làm sao hắn có thể phá hủy được Bạch Cốt Hóa Thân của ta chứ?!
Ánh mắt của lão giả áo đen hướng về Lục phủ, trong mắt toàn là nỗi điên cuồng, sát ý ngập trời.
Vì bồi dưỡng cái Bạch Cốt Hóa Thân này, lão hao tốn bao nhiêu tâm tư, lao lực, vất vả lắm mới tu thành Bạch Cốt Hóa Thân, nhưng chưa đợi được mức thật sự tế luyện đến tâm thần hợp nhất, đến tình trạng có thể chuyển đổi qua lại lẫn nhau đã bị hủy, chuyện này sao lão có thể chấp nhận được?
Rõ ràng chỉ là một tên tiểu tử, tiện tay là có thể bóp chết, lại còn đang chịu đạo kiếp, không phải đã sớm nên chết rồi hay sao? Làm sao có thể phá hủy được Bạch Cốt Hóa Thân chứ?
Phải biết rằng một khi tu thành Bạch Cốt Hóa Thân, toàn thân nó trong suốt như ngọc, có thể sánh với linh khí thượng phẩm, cho dù là cường giả Tinh Cung cảnh cũng rất khó khiến Bạch Cốt Hóa Thân bị thương, chớ đừng nói chi là hủy diệt nó.
Nhưng bây giờ, sự cắn trả mãnh liệt như thế lại khiến lão biết rõ rằng toàn bộ Bạch Cốt Hóa Thân đã hoàn toàn bị hủy, sao có thể được chứ?!
Trừ phi là… Địa Hỏa Kiếp!!!
Suy nghĩ chợt lóe qua, trong lòng lão giả áo đen lập tức đoán ra được mấy phần sự thật!
Chỉ bằng sức mạnh bản thân của Bạch Nhạc là gần như không thể nào phá hủy được Bạch Cốt Hóa Thân, trừ phi là đạo kiếp buông xuống cuốn Bạch Cốt Hóa Thân vào trong, hơn nữa nhất định phải là Địa Hỏa Kiếp khắc chế Bạch Cốt Hóa Thân nhất mới có thể hoàn toàn hủy diệt Bạch Cốt Hóa Thân.
Nhưng mà… Tại sao lại có Địa Hỏa Kiếp?
Bạch Nhạc không phải là đệ tử Huyền Môn sao? Chỉ là mở Tinh Cung mà thôi, lôi kiếp kinh khủng như vậy đã rất quá rồi, sao còn xuất hiện cả Địa Hỏa Kiếp chứ? Không phải là do lão bị cuốn vào trong đó nên mới tăng độ khó của đạo kiếp chứ?
Trong lòng lão nhất thời cũng lóe lên vô số suy nghĩ, ngược lại không còn tâm tư để tiếp tục quan tâm Hà Diêu.
Hà Diêu thối lui sang một bên, nhìn sang hướng Lục phủ, ông cũng không kiềm được thở dài một hơi, tên trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo này cũng quá kinh khủng, hồi nãy, ông gần như đã tuyệt vọng, có thể nói là đang ráng chống cự để chờ chết, lại không ngờ rằng vậy mà sẽ xuất hiện biến cố lớn như thế.
Ông không rõ Bạch Cốt Hóa Thân là có ý gì, nhưng ông cũng đoán được cái Bạch Cốt Hóa Thân vừa mới đuổi theo vào Lục phủ nhất định đã bị phá hủy.
Đây là cũng là một lời giải thích trá hình rằng rất có thể Bạch Nhạc đã vượt qua nguy hiểm, không lâu sau là có thể mở Tinh Cung rồi.
Chuyện này khiến trái tim ông buông lỏng, càng không muốn có tâm tư dây dưa với đối phương nữa, thân hình ông thoắt lên một cái, trực tiếp lui ra.
Ánh mắt lão giả áo đen kia lấp lóe nhìn chằm chằm vào hướng của Lục phủ, giờ phút này lão cũng có chút đắn đo khó quyết định.
Mấu chốt là, cái trận pháp chết tiệt kia chẳng những cấm người tiến vào, hơn nữa còn ngăn cách mọi hơi thở, cho dù là lão cũng không thể nào vô căn cứ mà biết tình cảnh bên trong.
Chỉ là, bây giờ lão cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào người Bạch Nhạc.
Dù có phải Bạch Nhạc đã chết trong đạo kiếp hay không, lão nhất định phải tận mắt xem cho rõ ngọn ngành, đồng thời cướp lại một bộ Bạch Cốt Hóa Thân sắp hoàn thành từ trên người Bạch Nhạc về để tế luyện.
Thiên lôi địa hỏa đều đã tiêu tán, hơi thở của Bạch Nhạc cũng dần dần gần như bình tĩnh lại, Tinh Cung trên đỉnh đầu hắn chậm rãi thành hình, mơ hồ có một màn ánh sao vẩy xuống, vết thương vốn có trên người Bạch Nhạc cũng khép lại cực nhanh dưới ánh sao ấy.
Chương 660: Ma do tâm sinh, trọn đời đắm chìm (2)
Dựa theo tình huống bình thường, trên thực tế cho tới bây giờ chuyện bước vào Tinh Cung đã là chuyện mười phần chắc chín, chỉ cần Bạch Nhạc tỉnh lại, thúc đẩy Tinh Cung rồi hoàn thành sự cô đọng cuối cùng là được.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc giống như đã hôn mê, mặc dù hơi thở còn ở đó, nhưng lại căn bản không thể nào tỉnh lại được.
Áo trắng như tuyết, nhanh nhẹn như tiên.
Bạch Nhạc đạp trên đỉnh núi Đạo Lăng, từ rất xa, hắn đã thấy được bóng dáng khiến hắn vấn vương không dứt kia, nhất thời, hắn không khỏi có chút ngây dại.
– Yến Bắc Thần, bó tay chịu trói đi! Cuối cùng thì ngươi cũng không phải là Thông Thiên Ma Quân, không có tư cách làm càn trên núi Đạo Lăng này!
Bên tai truyền đến một đợt tiếng quát mắng, lúc này Bạch Nhạc mới nhận ra mình đã sớm bị người của Huyền Môn bao vây, đám người này chĩa kiếm vào mình, trong đó không thiếu những bóng dáng quen thuộc.
Dương Bằng, Văn Trạch, Triệu Thụy, và cả trưởng lão Chu Mộng Dương, Thiên Thu đại sư… Rất nhiều rất nhiều khuôn mặt quen thuộc.
Chỉ là, điều mà Bạch Nhạc thật sự quan tâm đến trong giây phút này lại không phải những thứ này, mà là Vân tiên tử như bước ra từ trong tranh chậm rãi đến từ phía xa kia.
– Yến Bắc Thần, xuất kiếm đi! Côn Ngô Kiếm mà Thánh Nữ Nhất Mạch của ta mất đi, ta sẽ đích thân đoạt lại.
Vân Mộng Chân bước đến trước người Bạch Nhạc, trong đôi mắt nàng lướt qua chút hờ hững, lạnh lùng nói.
Bạch Nhạc cúi đầu xuống, nhìn bộ áo xanh của mình và Côn Ngô Kiếm nắm trong tay một chút, hơi thở Bạch Nhạc không khỏi hơi khó khăn.
Một đường giết tới đỉnh núi Đạo Lăng, trên người hắn đã sớm dính đầy máu tươi, thực chất bây giờ hắn đã lộ vẻ mỏi mệt đến rã rời.
Nhìn bóng dáng gần trong gang tấc kia, Bạch Nhạc muốn đến gần một chút để ôm nàng vào lòng, nói cho nàng biết, mấy năm nay mình nhớ nhung nàng đến nhường nào, nhưng mà giờ phút này, khi đứng trước mặt đối phương, điều mà mình thấy lại không phải là nỗi vui sướng khi gặp lại, mà là nỗi hận thấu xương và sát ý lạnh lùng.
Đúng vậy.
Mình đã sớm không còn là Bạch Nhạc phía sau núi của Linh Tê Kiếm Tông nữa rồi, mình là truyền nhân của ma quân, Yến Bắc Thần hoành hành thiên hạ, là ma tu Yến Bắc Thần tay cầm Côn Ngô Kiếm giết một đường máu, giết tới đỉnh núi Đạo Lăng này.
Vân Mộng Chân căn bản không nhận ra mình nữa.
Rõ ràng chỉ gần trong gang tấc, nhưng mình lại không dám nói cho nàng biết mình là ai.
Như là có vạn lời ngàn câu đang kẹt lại trong cổ họng, nhưng không thể phun ra ngoài miệng được nửa chữ.
Vút!
Trong nháy mắt, Vân Mộng Chân bỗng nhiên xuất kiếm, ánh kiếm sáng như tuyết đi thẳng đến trái tim Bạch Nhạc, thời gian dường như dừng lại trong giây phút chớp nhoáng này, Bạch Nhạc trơ mắt nhìn một kiếm này, lại không có nổi chút sức lực để vung kiếm đón đỡ.
Phụt!
Mũi kiếm vào người, trong nháy mắt đã đâm thủng trái tim, một tay Bạch Nhạc bắt lấy mũi kiếm, hắn ngẩng đầu lên nhìn đối phương, trong lòng dâng lên một nỗi đau khó nói thành lời, nỗi đau này còn sâu đậm hơn cả sự đau đớn trên người gấp trăm lần, nghìn lần.
– Có thể chết dưới kiếm của Vân tiên tử, vẫn có thể xem là một chuyện hay ho.
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm vào đôi mắt Vân Mộng Chân, hắn đột nhiên bật cười, nụ cười rực rỡ không gì sánh được.
– Ngươi rốt cuộc là ai?
Đón nhận ánh mắt của Bạch Nhạc, dường như Vân Mộng Chân cũng nhận ra điều gì, nàng trầm giọng hỏi.
Bạch Nhạc há mồm như muốn hồi đáp, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục im lặng.
Nên nói cái gì đây, nói cho nàng biết, mình không phải Yến Bắc Thần mà là Bạch Nhạc sao?
Nói cho nàng biết, bắt đầu từ lúc mình ở Linh Tê Kiếm Tông, mình đã vẫn luôn gạt nàng sao?
Lúc này, ngàn câu vạn chữ đều trở nên vô lực yếu ớt như thế.
Hắn không có cách nào để nào giải thích, cũng không thể giải thích.
Bởi vì hắn vốn là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, là Yến Bắc Thần cầm Côn Ngô Kiếm tự tay chôn vùi uy danh hiển hách của Đạo Lăng Thiên Tông, kết thúc thời đại này.
Sức sống trôi đi, Bạch Nhạc có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng mình sắp phải chết, vào đoạn cuối của sinh mệnh, hắn thậm chí đã khó có thể duy trì huyễn thuật Thiên Cơ Biến nữa rồi, Bạch Nhạc đột nhiên cắn răng, dùng sức mạnh mẽ rút mũi kiếm đâm vào cơ thể mình ra ngoài.
– Vân Mộng Chân, Yến Bắc Thần ta có thể chết, nhưng không thể bại!
Trong nháy mắt, lửa ma ngập trời, một tay Bạch Nhạc nâng Côn Ngô Kiếm lên, dùng sức ném về phía Vân Mộng Chân, ngay lúc đó, cả người hắn bỗng nhảy lùi về phía sau, dùng hết chút sức lực cuối cùng để nhảy xuống vách đá vạn trượng dưới đỉnh núi Đạo Lăng.
Chết thì chết.
Nhưng cho dù là chết đi, nỗi thống khổ này, cũng nên để ta gánh chịu.
Kẻ chết trong tay nàng chỉ có thể là Yến Bắc Thần, không thể là Bạch Nhạc.
Cứ để ký ức tốt đẹp kia vĩnh viễn nằm trong lòng nàng đi.
Gió núi gào thét, ánh tà dương đỏ quạch như máu.
Trong làn gió, Bạch Nhạc rơi xuống vách núi.
Hắn nhìn thoáng qua bóng dáng áo trắng như tuyết ở trên đỉnh núi một lần cuối cùng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Ý thức hắn dường như cũng hoàn toàn đắm chìm vào giây phút này.
Sắc mặt của Bạch Nhạc đang khoanh chân ngồi dưới đất dường như cũng lộ ra vẻ bi thương, hơi thở dần dần yếu đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









