- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 57 : Mở ra bảo khố (c561-c570)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 57 : Mở ra bảo khố (c561-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Mở ra bảo khố
– Ngươi muốn làm gì?
Nhìn Bạch Nhạc, Lam tiên sinh theo bản năng sinh ra một chút bất an, hắn ta gườm gườm nhìn Bạch Nhạc, hỏi.
– Lam tiên sinh có lẽ không biết, thật ra ta còn biết ma thuật.
Với sự hiểu biết của Bạch Nhạc về ma thuật, thật ra rất khó để bố trí một ảo cảnh có thể mê hoặc Lam tiên sinh, nhưng vấn đề ở chỗ, Bạch Nhạc còn có thận thạch trong tay, thận thạch có thể làm tăng hiệu quả của ảo cảnh, thật sự rất mạnh.
Hơn nữa bản thân Lam tiên sinh đã trúng độc, tu vi đã bị phân tán, dĩ nhiên lại càng dễ dàng thành công.
Hắn nắm thận thạch trong tay, ý niệm vừa động, một luồng tinh quang màu chợt bao phủ cả người Lam tiên sinh, trong phút chốc, cả người Lam tiên sinh trực tiếp rơi vào bên trong ảo cảnh.
Chỉ là trong chốc lát, trên mặt Lam tiên sinh lộ ra một tia thống khổ, giãy giụa từ trên xe lăn ngã xuống, muốn quỳ gối hành lễ.
Nhìn một màn này, đáy lòng mọi người đều không khỏi dâng lên một tia ớn lạnh.
Ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc càng nhiều thêm vài phần kinh sợ.
Sau khi giãy giụa nhiều nhất mấy chục hơi thở, Lam tiên sinh đã hoàn toàn bị ảo cảnh khống chế:
– Điện hạ, ngài quên rồi sao, bảo khố ở phủ Thành chủ, trong mật thất trong thư phòng của ngài, phủ Thành chủ tuy rằng đã bị huỷ hoại, nhưng mật thất vẫn không hề bị tổn thất.
Theo những lời nói ra, sinh mệnh Lam tiên sinh rốt cuộc cũng kết thúc, trên mặt hắn mang theo một ý cười thoả mãn rồi chết bên trong ảo cảnh.
Đối với Lam tiên sinh mà nói, này có lẽ cũng là kết cục tốt nhất.
Lê Minh Trí liếc nhìn Bạch Nhạc hồi lâu, không nói gì rồi xoay người đi thẳng.
Bảo khố của Thanh Châu ở bên trong thành, hắn đương nhiên cũng không có cách nào tranh đoạt cùng Bạch Nhạc, trước đó vì giết người mà đến, hiện giờ Lam tiên sinh đã chết, dĩ nhiên cũng xem như đạt được mục đích.
Tuy rằng không thể có được bảo khố, nhưng ân oán cùng Bạch Nhạc đã thanh toán xong, như vậy là tốt rồi.
Trở lại thành Thanh Châu, Bạch Nhạc cũng không có mở bảo khố ngay lập tức mà trước tiên mở kho để khao thưởng Thanh Vân kỵ, đương nhiên cũng xử lý Tào Triêu và những thống lĩnh tiểu đội trước đó cùng hắn tạo phản, làm xong hết những việc này, Bạch Nhạc lại trợ giúp Tô Nhan chữa thương, chờ đến sau khi Tô Nhan khôi phục, lúc này họ mới cùng nhau vào thư phòng, mở ra bảo khố.
Tuy rằng có trận pháp che giấu, nhưng chỉ cần xác định bảo khố ở chỗ này, muốn tìm chắc chắn sẽ tìm được.
Nói là bảo khố, nhưng trên thực tế chẳng qua cũng chỉ là một cái mật thất chứa đồ mà thôi, nhiều nhất cũng không quá mười mét vuông.
Thời điểm khi Bạch Nhạc mở ra bảo khố, trong lòng không khỏi có chút xuất thần.
Các loại linh dược quý hiếm khiến Bạch Nhạc đầu váng mắt hoa một trận, hơn nửa số linh dược cần có để tu luyện Thông Thiên ma pháp đều có ở chỗ này, tuy rằng không có mấy loại linh dược quan trọng thực sự trân quý, nhưng cũng đủ làm Bạch Nhạc mừng như điên.
Ngoài ra còn có bốn quả Linh Khư, tuy rằng hầu hết đều chỉ là hạ phẩm, nhưng đối với Bạch Nhạc và Tô Nhan hiện tại mà nói, đây không nghi ngờ gì chính là bảo vật thiết yếu nhất vào lúc này.
Trên một cái giá trong bảo khố còn có một ít binh khí và bảo vật hộ thân, cùng với không ít các loại đạo phù.
Tuy rằng đối với Bạch Nhạc mà nói thì ý nghĩa cũng không lớn lắm, nhưng để Tô Nhan dùng, hoặc để ban thưởng cho Thanh Vân kỵ lập công lại vô cùng tốt.
– Công tử, người xem này!
Cầm lấy một cái giới chỉ xanh lục cổ xưa, Tô Nhan vui vẻ kêu lên.
– Hả?
Ánh mắt hắn dừng trên giới chỉ, chỉ riêng thiết kế bên ngoài của nó đã khiến Bạch Nhạc có phần không rời mắt được, chỉ là trên giới chỉ còn có một tầng cấm chế, Tô Nhan không mở được.
Bạch Nhạc bèn thi triển Thông Thiên ma pháp, chỉ trong chốc lát, cấm chế trên giới chỉ đã bị hắn phá giải sạch sẽ.
Mở giới chỉ ra, hiện ra trước mặt Bạch Nhạc là một không gian lớn chừng năm mươi mét vuông, trong đó chứa đầy vô số linh thạch, hơn nữa gần như toàn bộ đều là linh thạch trung phẩm và thượng phẩm.
Ước tính sơ sơ, giá trị ít nhất cũng phải trên vạn linh thạch thượng phẩm, tài phú khổng lồ như vậy, tuy là Bạch Nhạc đã chuẩn bị tâm lý nhất định, cũng không khỏi có hơi miệng đắng lưỡi khô!
Đây mới là bảo khố thực sự.
Bạch Nhạc suy nghĩ một chút liền hiểu, đây có lẽ không phải tài sản thực sự của bản thân Ngô Tuyết Tùng, mà là tài phú kếch xù mà vị điện hạ thứ mười ba của vương triều Đại Càn Ngô Tuyết Tùng này đạt được từ hoàng thất, cũng là kế hoạch sau khi Ngô Tuyết Tùng bí mật đến chỗ Thanh Vương ẩn náu, dùng để chiêu binh mãi mã, thu mua nhân tâm.
Chỉ là, Ngô Tuyết Tùng không thể ngờ được, một chuyến đến Thanh Vương Lăng lại khiến hắn mất mạng, tất cả những thứ chuẩn bị trước đó đều trở thành vô ích, ngược lại lại để Bạch Nhạc được hời.
– Tiểu Nhan, lần này chúng ta là thật sự phát tài!
Trong mắt hắn lộ ra một vẻ mừng rỡ khó có thể che giấu, trực tiếp đưa giới chỉ cho Tô Nhan.
Chỉ mới nhìn thoáng qua, Tô Nhan liền hưng phấn kêu lên, sau đó nắm chặt cánh tay Bạch Nhạc.
– Công tử, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?
Chương 562: Mở ra bảo khố (2)
Bản thân Tô Nhan chính là một kẻ ham tiền, lúc trước khi huyết tế, Bạch Nhạc chỉ lấy đi một ít linh thạch hạ phẩm, đã khiến nàng ta thầm mắng Bạch Nhạc không biết bao nhiêu lần, chỉ một điểm này là đủ hiểu.
Bây giờ một khoản tiền lớn như vậy đặt ở trước mặt đã trực tiếp khiến Tô Nhan nhìn đến choáng váng.
– Muốn lấy nhiều hay ít cứ lấy, chỉ cần ngươi thích, có thể nằm trên linh thạch mà ngủ.
Khóe miệng Bạch Nhạc hơi giương lên, khẽ cười nói.
– Công tử, người cho ta là kẻ ngốc sao?
Nhìn ánh mắt hài hước kia của Bạch Nhạc, đầu Tô Nhan lập tức chảy đầy vạch đen, nàng ta đúng là có hơi ham tiền, nhưng cũng không đến mức nằm ở trên linh thạch mà ngủ chứ, đây rõ ràng chính là đang cười nhạo nàng ta mà.
– Ta thấy rất ngốc.
Bạch Nhạc cười duỗi tay xoa đầu Tô Nhan, khẽ nói.
– …
– Nào, chúng ta mỗi người một nửa, chia ra.
Bạch Nhạc cười nhéo nhéo khuôn mặt Tô Nhan, tùy tiện nói.
Nếu là trước đây, Bạch Nhạc có lẽ sẽ luyến tiếc, nhưng những ngày qua cùng Tô Nhan sống chết có nhau, ở trong lòng Bạch Nhạc sớm đã xem nàng ta tuy hai mà một với mình.
– Hay là thôi đi!
Tô Nhan lắc lắc đầu, tuy rằng rất muốn, nhưng cuối cùng nàng ta vẫn từ chối.
– Sao vậy?
Bạch Nhạc hơi bất ngờ, khó hiểu hỏi.
– Quá nhiều, ở trong tay ta không an toàn.
Nếu là bị người khác biết được, không chừng lại rước hoạ vào thân.
Tô Nhan nhìn Bạch Nhạc, nghiêm túc nói:
– Huống chi, ta sẽ vẫn luôn đi theo công tử, đến lúc ta cần, chẳng lẽ công tử còn không cho ta sao?
Trải qua nhiều chuyện như vậy, tâm tư của Bạch Nhạc tất nhiên đã có thay đổi lớn, cũng như thế, tâm tư của Tô Nhan cũng đã thay đổi.
Có lẽ chính Bạch Nhạc cũng không rõ, hiện giờ Tô Nhan ở trong lòng hắn đến cuối cùng là có địa vị gì.
Đối với Tô Nhan mà nói, cho dù là vì Bạch Nhạc hy sinh tính mạng của mình, nàng ta cũng sẽ không chớp mắt dù chỉ một cái, huống chi cái này còn là vật ngoài thân, đối với nàng ta mà nói, Bạch Nhạc có được hay nàng ta có được cũng không có gì khác nhau.
Nhìn ra sự chân thành của Tô Nhan, trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút cảm động, bèn đưa bốn quả Linh Khư kia chia cho Tô Nhan một nửa:
– Cái này cầm lấy, đừng từ chối, hai ngày nay ngươi tập trung xử lí mọi chuyện, sau đó cùng ta bế quan, phải giúp ngươi đột phá đến Tinh Cung cảnh mới được.
– Được!
Tô Nhan ngoan ngoãn gật đầu, lần này nàng ta không từ chối nữa mà khẽ đồng ý.
Nàng ta còn hiểu rõ tầm quan trọng của việc đột phá hơn Bạch Nhạc, cứ lấy sự việc lần này mà nói, nếu không phải lúc nàng ta ở Thanh Vương Lăng đã đột phá đến Linh Phủ đỉnh phong thì khi đối mặt với Thanh Vân kỵ phản loạn, nàng ta vốn không đủ khả năng trấn áp, như vậy có lẽ hiện giờ nàng ta phải đối mặt với một cục diện khác rồi.
Nàng ta hiểu rất rõ sự mạnh mẽ của Bạch Nhạc, cho nên cũng không muốn bị Bạch Nhạc bỏ lại quá xa.
Cầm giới chỉ ở trên tay, Bạch Nhạc lại thu dọn một chút rồi bỏ một ít đồ vật khác vào trong để cất giữ.
Lúc trước tuy rằng Bạch Nhạc không phải không có giới chỉ lưu trữ đồ vật, nhưng không thể quang minh chính đại mang ra ngoài, hiện giờ mọi người đều biết hắn có được bảo khố của Ngô Tuyết Tùng, nếu mang giới chỉ đi ra ngoài, dĩ nhiên không có vấn đề gì.
Bạch Nhạc dọn sạch toàn bộ bảo khố, lúc này mới cùng Tô Nhan rời khỏi bảo khố.
Vốn dĩ Bạch Nhạc định lấy ra một phần để khen thưởng, nhưng khi nghĩ lại thì lại từ bỏ, tuy rằng hiện tại không còn nhiều người có khả năng đánh chủ ý lên người hắn, nhưng không để lộ tài lực là tốt nhất.
Hiện giờ nếu lại khen thưởng khắp nơi, như vậy chẳng khác nào nói cho người khác biết, hắn lấy được chỗ tốt từ trong bảo khố, vậy đương nhiên không phải chuyện tốt.
Sau khi rời khỏi bảo khố, Bạch Nhạc quay lại Bạch gia, yên lặng ở bên Bạch Thanh Nhã mấy ngày, sau đó mới cùng Tô Nhan tiến vào Tu Pháp điện mà Lâm lão tiên sinh tu sửa để bắt đầu bế quan.
Cho dù là sự xuất hiện của Lê Minh Trí hay là Dương Đào đều khiến cho Bạch Nhạc nhận thức rõ rằng tu vi của chính mình còn chưa đủ.
Hiện giờ đối với hắn mà nói, tất cả đều không quan trọng, chỉ có mau chóng tăng thực lực mới là mục tiêu duy nhất.
Không dám nói có thể tiến vào Tinh Cung, chỉ cần đạt được tu vi cấp Linh Phủ đỉnh phong là đã có thể an toàn lắm rồi.
Bạch Nhạc bế quan, toàn bộ Thanh Châu phủ dường như trở lại vẻ yên bình như trước.
Cho dù là Huyết Ảnh Ma Tông hay Thất Tinh tông, hay là đám người Tử Dương chân nhân, tạm thời đều không có lý do tiếp tục tranh đấu.
Có được linh thạch dồi dào, như vậy có thể tiếp tục mở ra trận pháp của Tu Pháp điện.
Hiện giờ Bạch Nhạc vốn cũng không để ý đến một chút tiêu hao này, ngay cả khi nghỉ ngơi cũng có đầy đủ linh khí, do đó thực lực Bạch Nhạc tăng lên với tốc độ cực nhanh.
Tu vi ngày càng cao, sự lý giải của Bạch Nhạc đối với Thất Tinh truyền thừa cũng ngày càng sâu sắc, ngắn ngủi trong thời gian một năm, với sự trợ giúp của hai miếng Linh Khư Quả, Bạch Nhạc thuận lợi bước vào Linh Phủ đỉnh phong.
Chương 563: Lịch kiếp đột phá
Chỉ là, tới một bước này rồi, trong lòng Bạch Nhạc cũng càng thêm hiểu rõ, bản thân muốn bước vào Tinh Cung cảnh sẽ vô cùng khó khăn.
Chỉ là cùng lúc đẩy hai Tử Phủ vào Linh Phủ đỉnh phong cũng đã tiêu hao hai miếng Linh Khư Quả hạ phẩm, dưới tình huống không có ngoại lực trợ giúp, muốn tiến vào Tinh Cung vốn là không có khả năng.
Ngược lại là Tô Nhan, nàng ta mới có thời gian một năm dốc lòng tu luyện đã củng cố hoàn toàn tu vi, chuẩn bị tiến vào Linh Phủ.
Chỉ là tới lúc này, Bạch Nhạc mới từ trong miệng Tô Nhan biết được, muốn tiến vào Tinh Cung, không chỉ tự mình tu luyện, mà còn phải lịch kiếp nữa.
Khi Tinh Cung mở ra, lịch kiếp cũng tự khắc đến, chỉ có trải qua lịch kiếp rửa tội, Linh Phủ mới có thể thuận lợi đột phá Tinh Cung.
Mà một bước này cũng là nguyên nhân chính khiến Linh Phủ phẩm cấp thấp khó có thể đột phá lên Tinh Cung cảnh.
Linh Phủ có phẩm cấp càng cao thì khi lịch kiếp có thể sẽ phải tiếp nhận càng nhiều công kích, nếu không vượt qua được, rất có thể khi lịch kiếp giáng xuống, Linh Phủ trực tiếp bị đánh nát, đừng nói tới đột phá, e là bản thân người đó cũng mất đi tu vi hoặc bỏ mạng là chuyện bình thường.
Đối với đệ tử Huyền môn, Huyền môn công pháp vốn được xem như là thuận theo Thiên Đạo, tu vi từng bước tăng lên, nền tảng tương đối vững chắc, lịch kiếp cũng đơn giản hơn một chút.
Nhưng đối với ma tu mà nói sẽ gian nan hơn nhiều.
Ma pháp phần lớn chỉ vì cái trước mắt, tu vi tăng lên nhanh chóng, đồng thời cũng sẽ lưu lại rất nhiều tai hại, mà những cái này, từng cái từng cái đều sẽ dần lộ ra trong khi lịch kiếp, nội tình hơi kém một chút, liền không có hy vọng đột phá.
Như vậy cũng thôi đi, nếu là những ma đầu sát khí quá nặng, trong khi lịch kiếp, sát kiếp cũng đồng thời giáng xuống, thậm chí là tâm ma kiếp, đó mới thật sự là cửu tử nhất sinh.
Giống như ma tu kiểu âm dương quỷ, có thể nói vốn không có một chút hy vọng vượt qua lịch kiếp nào.
Hơn nữa không chỉ riêng lúc tiến vào Tinh Cung mới có lịch kiếp, mà sau khi tiến vào Tinh Cung, mỗi lần đột phá đại cảnh giới đều sẽ phải trải qua lịch kiếp, thực lực càng cao, lịch kiếp lại càng kinh khủng.
Nghe đồn thời điểm đột phá đến một cảnh giới nhất định, lịch kiếp sẽ hoàn toàn hóa thành thiên kiếp, mặc cho ai muốn đột phá đều là cửu tử nhất sinh.
Cũng chính bởi vì vậy, mặc dù là ma tu, nhưng cũng chỉ có những người biết được bản thân không thể đột phá mới có thể vì tu luyện ma pháp mà giết chóc tứ phương.
Huyết Ảnh ma quân mạnh mẽ như thế, nhưng lúc trướckhi huyết tế Thanh Châu, hắn vẫn để cho Phá Nam Phi ra mặt chủ trì huyết tế mà không tự mình ra tay, chính là bởi vì không muốn bản thân dính phải quá nhiều sát nghiệt.
Cũng may Tô Nhan tuy rằng tu luyện ma pháp của Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng trên thực tế, trên tay nàng ta cũng chưa dính quá nhiều máu tươi, không đến mức phải hứng chịu sát kiếp.
Hơn nữa ở thời khắc sinh tử lấy ra một miếng Linh Khư Quả thượng phẩm, phá rồi lập, có tác dụng lớn trong việc hóa giải một ít tai hoạ tạo ra trong quá trình tu luyện, nên giờ nàng ta mới dám thử đột phá.
Vì bảo đảm sự an toàn của Tô Nhan, Bạch Nhạc bèn cho giải tán những hạ nhân đến gần Tu Pháp điện, để cho Tô Nhan đột phá ở bên trong Tu Pháp điện, mà chính Bạch Nhạc cũng ở bên cạnh bảo vệ Tô Nhan.
Đương nhiên đối với Bạch Nhạc mà nói, chính mắt thấy một lần lịch kiếp, đối với thời điểm hắn đột phá sau này cũng có lợi ích to lớn.
Tất cả chuẩn bị ổn thoả, trong miệng cũng ngậm một quả Linh Khư Quả, lúc này Tô Nhan mới điên cuồng dẫn động linh khí, thi triển thực lực Linh Phủ, bắt đầu tiến vào Tinh Cung.
Trong chốc lát, trên người Tô Nhan xuất hiện một mảnh ánh sáng Tinh Cung màu lam cực kỳ mơ hồ.
Ý nghĩa màu lam kỳ thật chính là phẩm cấp Linh Phủ, mà thời khắc Linh Phủ hoá thành Tinh Cung chi ảnh, cũng có nghĩa người đó đã thực sự bắt đầu thử tiến vào Tinh Cung.
– Oanh!
Gần như cùng một lúc, khoảng không trên Tu Pháp điện đột nhiên xuất hiện một mảnh u ám, trong khoảnh khắc, một tia chớp đột nhiên đánh xuống Tu Pháp điện.
Biến cố đột ngột này khiến tất cả mọi người đang ở gần phủ Thành chủ phải hoảng sợ.
Rất nhiều dân thường không rõ nguyên nhân, thậm chí bị dọa cho quỳ xuống, liên tục dập đầu cầu nguyện.
Tuy nhiên, ánh mắt những người thực sự đã tu luyện đến Linh Phủ cảnh đều không khỏi hơi tối lại, lập tức ý thức được đây là có người đang kịch kiếp.
Chỉ là hiện giờ Bạch Nhạc không rảnh để đi quản những chuyện này.
Bạch Nhạc ở bên cạnh Tô Nhan, tận mắt nhìn thấy luồng tia chớp kinh khủng kia bất chợt bổ xuống Tinh Cung chi ảnh vừa mới ngưng tụ ra, trong nháy mắt, sắc mặt Tô Nhan bỗng tái nhợt, Tinh Cung chi ảnh kia cũng suýt chút nữa bị đánh tan.
Ở một khoảng cách gần như vậy, Bạch Nhạc tự nhiên có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh đáng sợ của tia chớp này, không ngoa khi nói rằng, nếu Tô Nhan là một Linh Phủ cảnh phẩm cấp bình thường, lần này có thể nàng ta đã bị đánh chết rồi.
Nhưng mà đối với Tô Nhan mà nói, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.
Chương 564: Lịch kiếp đột phá (2)
Từ lúc tia chớp này đánh xuống, trong khoảng một khắc, ước chừng có đến chín đường sét đánh xuống, càng về sau càng khủng khiếp hơn.
Trên mặt Tô Nhan gần như đã trắng bệch, tuy nhiên Tinh Cung chi ảnh mơ hồ kia lại dần dần rõ ràng lên, cảm giác như mỗi một lần thiên lôi đánh xuống, Tinh Cung chi ảnh vừa mới ngưng tụ lại rõ ràng thêm một chút.
Tia sét cuối cùng đánh xuống, mảnh u ám trên không trung cũng theo đó dần dần tan biến.
Cùng lúc đó, Tinh Cung trên người Tô Nhan cũng đột nhiên bắt đầu điên cuồng cắn nuốt linh khí, chân chính bắt đầu củng cố Tinh Cung.
Dù chỉ đứng ở bên cạnh lấy góc độ của người xem mà quan sát, Bạch Nhạc cũng có thể cảm nhận rõ ràng nguy cơ đáng sợ kia.
Thậm chí có một lần, Bạch Nhạc còn cho rằng Tô Nhan chống đỡ không nổi nữa.
Đây mới chỉ là Tô Nhan lịch kiếp, phải biết rằng, theo lời Tô Nhan nói, thực lực bản thân càng mạnh, lịch kiếp giáng xuống càng đáng sợ, đương nhiên nếu có thể vượt qua thì lợi ích thu được sau khi lịch kiếp cũng càng nhiều.
Chuyện của mình tự mình biết, đạo ma song tu, dùng đầu ngón chân nghĩ thì Bạch Nhạc cũng hiểu rõ, chờ đến khi bản thân đột phá Tinh Cung, nếu muốn trải qua lịch kiếp, sợ là so với những gì chứng kiến ngày hôm nay còn kinh khủng hơn nhiều.
Chuyện này cũng khiến Bạch Nhạc hiểu rõ, nếu lúc này không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, bản thân tuyệt đối không thể tùy tiện thử đột phá.
Này quả thực chính là liều mạng mà.
Ngắn ngủn thời gian một canh giờ, Tô Nhan đã hoàn toàn hoàn thành đột phá, trên người hiện ra một luồng Tinh Cung hư ảnh rõ ràng.
Ma khí mạnh mẽ điên cuồng bộc phát, Tu Pháp điện rốt cuộc cũng không chịu nổi lực lượng mạnh mẽ này mà ầm ầm sụp đổ.
Giờ phút này, bên ngoài Tu Pháp điện vẫn vây đầy người như cũ.
Theo sự sụp đổ của Tu Pháp điện, Tinh Cung hư ảnh trên người Tô Nhan cũng lập tức lộ ra, trong nháy mắt, những Thanh Vân kỵ đang vây quanh xem nào nhiệt lập tức cúi đầu:
– Chúc mừng Tô cô nương đột phá Tinh Cung cảnh.
Đột phá Tinh Cung, chính là thực sự bước vào hàng ngũ cao thủ, đây cũng là cảnh giới mà hầu hết người tu hành đều tha thiết ước mơ.
Phải biết rằng, trước đó bởi vì Ngô Tuyết Tùng chết, cả một Thanh Châu phủ không có lấy một vị cao thủ Tinh Cung cảnh tọa trấn, thật sự là quá khó coi.
Hiện giờ Tô Nhan đột phá, đối với mọi người mà nói cũng là một chuyện tốt.
Tô Nhan hoàn thành đột phá, rốt cuộc cũng mở mắt.
Nàng ta không để ý đến khen tặng của những người khác, giờ khắc này trong mắt nàng ta dường như chỉ có Bạch Nhạc, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, Tô Nhan vốn không màng đến ánh mắt của những người khác mà đi thẳng lên, bái kiến Bạch Nhạc.
Đối với những người khác mà nói, vừa rồi nàng ta đột phá Tinh Cung cảnh, được vô số người kính ngưỡng sùng bái, nhưng đối với Tô Nhan mà nói vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, nàng ta vẫn là Tô Nhan nguyện ý vĩnh viễn đi theo bên cạnh Bạch Nhạc như trước.
– Tô Nhan bái kiến công tử.
Tin tức Tô Nhan đột phá Tinh Cung cảnh rất nhanh đã truyền khắp các tông môn ở Thanh Châu.
Đương nhiên, nếu chỉ là bản thân Tô Nhan đột phá kỳ thật cũng sẽ không có ảnh hưởng lớn đến như vậy, nhưng vấn đề ở chỗ, hiện giờ ai cũng biết Tô Nhan và Bạch Nhạc ở bên nhau, hơn nữa ở hiện trường đột phá, Tô Nhan đã dùng cách thẳng thừng tuyên bố rằng nàng ta trung thành với Bạch Nhạc.
Sự khác biệt trong đó rất lớn.
Việc Bạch Nhạc có thể đi đến ngày hôm nay, trở thành thành chủ Thanh Châu, cho dù có bao nhiêu may mắn và trùng hợp, nhưng một tay hắn hóa giải sự phản kích của Lam tiên sinh, bình ổn Thanh Vân kỵ phản loạn, tất cả những điều này chính là sự thật không thể bàn cãi.
Ngồi trên hàng ngàn Thanh Vân kỵ, hiện giờ Tô Nhan lại đột phá Tinh Cung, Bạch Nhạc có thể nói là hổ mọc thêm cánh, bàn về bối cảnh, thậm chí đã ngang hàng với Huyền cấp tông môn bình thường.
Dưới tình huống như vậy, còn ai dám coi khinh vị chủ Thanh Châu này đây?
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, bao gồm cả Thất Tinh tông và Huyết Ảnh Ma Tông, các tông môn ở Thanh Châu đều phái đệ tử đến chúc mừng.
Chúc mừng Tô Nhan tiến vào Tinh Cung cảnh chỉ là ngụy trang, ý nghĩa thực sự chính là, từ giờ khắc này trở đi, các môn phái ở Thanh Châu đều đã tán thành thân phận phủ chủ Thanh Châu của Bạch Nhạc, mà hiện giờ, thứ hắn thiếu chỉ là một bức thư bổ nhiệm từ Đại Càn vương triều mà thôi.
Mà một năm qua, Đại Càn vương triều đương nhiên cũng nhận được tin về cái chết của Ngô Tuyết Tùng, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng gì, điều này khiến người khác không khó để suy đoán thái độ của Đại Càn vương triều.
Thanh Vương Bất Tử đoạt xá trọng sinh, ai cũng không biết khi nào thì vị Thanh vương bất tử kia sẽ thực sự khôi phục thực lực, một lần nữa xuất thế.
Dưới tình huống như vậy, cho dù là Đại Càn vương triều muốn bổ nhiệm thì hỏi có ai dám tới Thanh Châu này làm phủ chủ chứ?
Huống chi, hiện giờ Lăng Thiên tông đã thất thế, Đại Càn vương triều chỉ sợ cũng muốn mượn cớ này làm lớn chuyện, mà Thanh Châu vốn đã ban làm đất phong cho Thanh Vương Bất Tử, cũng nghiễm nhiên trở thành tảng đá dễ dàng bị đẩy ra nhất.
Chương 565: Đại hội đạo môn
Dưới tình huống như vậy, vương triều Đại Càn tạm thời không thể hiện bất kỳ thái độ gì mà cam chịu thân phận phủ chủ Thanh Châu của Bạch Nhạc cũng không có gì kỳ quái.
Dù sao ở trong mắt những người khác, Thanh Châu vốn là của Thanh Vương, dù bây giờ Bạch Nhạc làm ầm ĩ như thế nào, chờ đến khi Thanh Vương Bất Tử xuất thế, cuối cùng hắn vẫn phải dứt ra, hơn nữa nếu không cẩn thận còn có thể sẽ bị Thanh Vương Bất Tử bắt đến tế kiếm lập uy, vậy cần gì để ý?
Đương nhiên đối với bản thân Bạch Nhạc mà nói, hắn cũng không để bụng mấy chuyện này.
Bản thân hắn không có ý đầu quân vào Đại Càn vương triều, chỉ cần có thể lấy được chỗ tốt, một tờ giấy bổ nhiệm kia có hay không cũng không quan trọng.
Kể cả có là Thanh Vương Bất Tử, người khác sợ, nhưng Bạch Nhạc lại thật sự không quá để ý.
Quan hệ giữa hắn và Thanh Vương Bất Tử có hơi kỳ lạ, mặc dù Thanh Vương Bất Tử thật sự đã trở lại, Bạch Nhạc cũng chắc chắn đối phương sẽ không ra tay với mình.
Do đó, Bạch Nhạc đương nhiên cũng sẽ không khách khí mà lấy thân phận phủ chủ Thanh Châu, tiếp đón đệ tử các tông phái, thản nhiên nhận lấy lễ vật.
Vì để kéo gần quan hệ với Bạch Nhạc, lúc này đệ tử mà các tông môn phái đến kỳ thật không ít đều là người quen của Bạch Nhạc.
Ví như người Thất Tinh tông phái tới chính là Dương Bằng, Hàn Sơn tông phái tới chính là Bạch Mộc, Tiếu Vượng và Đàm Y Viên, những đệ tử mà các tông môn Thanh Châu phái tới cũng đều là những người đã từng cùng Bạch Nhạc vượt qua Thất Tinh tháp.
Thú vị nhất chính là, người mà Huyết Ảnh Ma Tông phái tới lại là Mộ Dung Thiên Kiếm.
Tuy rằng lúc trước Bạch Nhạc đã chém rớt một bên tai của Mộ Dung Thiên Kiếm, nhưng đặc điểm lớn nhất của Mộ Dung Thiên Kiếm này chính là không biết xấu hổ, thâm thù đại hận gì đó đều là mây bay, chỉ cần có lợi cho bản thân, hắn không ngại a dua cúi đầu trước bất kỳ ai.
Hơn nữa cũng bởi một thân bản lĩnh này mà cho dù Mạc Vô Tình đã chết, Mộ Dung Thiên Kiếm vẫn ở Huyết Ảnh Ma Tông hô mưa gọi gió như cũ.
Bạch Nhạc luôn không đối phó với Huyết Ảnh Ma Tông, vì vậy đối phương phái ai tới cũng không khác biệt lắm, chi bằng dứt khoát dùng loại người như Mộ Dung Thiên Kiếm đổi lấy mối quan hệ hoà hoãn.
Nếu chỉ nhìn đến nét mặt nhiệt tình dạt dào của Mộ Dung Thiên Kiếm khi gặp Bạch Nhạc, chỉ sợ cho dù là ai cũng sẽ không tin tưởng, bởi chỉ trong vòng một năm, Bạch Nhạc đã tự tay chém rớt tai của Mộ Dung Thiên Kiếm.
Nhìn thấy Mộ Dung Thiên Kiếm, Bạch Nhạc không khỏi lại nhớ đến Mộ Dung Tử Yên.
Lúc trước khi Bạch Nhạc lấy thân phận Yến Bắc Thần xuất hiện đã từng hứa sẽ giúp Mộ Dung Tử Yên giết chết Mộ Dung Thiên Kiếm, chỉ là vẫn luôn chưa tìm được thời cơ thích hợp mà thôi.
Chỉ là, hiện tại Bạch Nhạc không còn muốn đối phó với hắn nữa.
Đối với Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Nhạc thật sự không có chút hứng thú nào, bèn để Tô Nhan đi xử lý.
Ở bên trong hậu viện phủ Thành chủ, Bạch Nhạc sắp xếp một bữa tiệc riêng chiêu đãi những người bằng hữu như Dương Bằng và Tiếu Vượng.
Sau hơn một năm mới gặp lại Bạch Nhạc một lần nữa, mọi người cũng không khỏi ngậm ngùi.
Ai có thể nghĩ đến, thiếu niên lúc trước không thân phận không bối cảnh, lại trong thời gian ngắn ngủi hơn một năm đã có thể lắc mình biến hoá, trở thành phủ chủ Thanh Châu!
Cho dù là thực lực hay thân phận, hắn cũng đã vượt xa bọn họ rồi.
– Đúng rồi, sao Tư tỷ lại không tới?
Lần này trong những người Thất Tinh tông tới lại không có Hà Tương Tư, Bạch Nhạc không khỏi hơi ngạc nhiên.
– Hà sư muội bế quan rồi, đoán chừng không bao lâu nữa cũng có thể đột phá Tinh Cung cảnh.
Nhắc tới Hà Tương Tư, Dương Bằng khẽ giải thích.
– Sẽ không có nguy hiểm gì chứ?
Bạch Nhạc có chút quan tâm, hỏi.
– Yên tâm đi, chúng ta là đệ tử Huyền môn, không giống với ma tu, uy lực của lịch kiếm cũng nhẹ hơn nhiều.
Hà sư tỷ lại là đệ tử chân truyền, trong lúc đột phá tất nhiên sẽ có trưởng lão tông môn canh chừng, sẽ không có nguy hiểm đâu.
Dương Bằng lắc đầu, giải thích.
Chỉ là khi nghĩ đến Hà Tương Tư cũng muốn đột phá Tinh Cung cảnh, hắn khó tránh khỏi có chút cảm khái.
– Gọi Hà sư muội nhiều năm như vậy, chỉ sợ không bao lâu sẽ phải đổi thành Hà sư tỷ rồi.
Việc này cũng thật xấu hổ mà.
– Ai bảo ngươi không chịu tu luyện cho tốt, có Tinh Hà lão tổ chỉ điểm, thế, nhưng đến bây giờ vẫn chỉ là Linh Phủ trung kỳ, ngươi mới là người phải xấu hổ đó.
Vượng Tiếu bĩu môi, tức giận nói.
Một câu này, lập tức khiến mọi người cười vang lên.
Quá ba tuần rượu, Dương Bằng lúc này mới quay sang nói với Bạch Nhạc:
– Bạch Nhạc, lần này ta tới còn có một chuyện quan trọng muốn hỏi ngươi.
Nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của Dương Bằng, Bạch Nhạc cũng nghiêm túc hơn vài phần:
– Dương huynh, mời nói!
Dương Bằng cũng không vòng vo, trầm giọng hỏi:
– Không đến nửa năm nữa chính là kỳ thi khảo hạch của Duyệt Châu tông môn, lần này ngươi trở về… thật sự còn định tiếp tục ở lại Linh Tê kiếm tông sao?
Câu này vừa hỏi, không chỉ Dương Bằng mà ngay cả đám người Tiếu Vượng cũng quan tâm nhìn Bạch Nhạc, chờ Bạch Nhạc trả lời.
Chương 566: Đại hội đạo môn (2)
Bạch Nhạc hơi trầm mặc một lát, sau đó mới chậm rãi lên tiếng:
– Nếu ta đã làm phủ chủ Thanh Châu, Thanh Châu với ta mà nói chính là nhà! Lần này trở về cũng chỉ vì hứa hẹn ngày trước, cũng coi như là báo đáp ân tình của Linh Tê kiếm tông đối với ta.
Một khi kết thúc mọi chuyện, ta đương nhiên sẽ trở về Thanh Châu.
Có một số việc cũng không theo ý muốn chủ quan của cá nhân.
Theo thực lực tăng lên, thân phận thay đổi, Linh Tê kiếm tông thực sự đã không thể tiếp tục dung nạp Bạch Nhạc, điểm này kỳ thật người ngoài còn rõ ràng hơn so với Bạch Nhạc.
Dương Bằng khẽ gật đầu, lúc này mới chậm rãi nói:
– Một khi đã như vậy, ta có chuyện muốn thay mặt môn phái thương lượng với ngươi.
– Dương huynh mời nói!
– Lăng Thiên đạo tông cứ cách trăm năm lại tổ chức đại hội đạo môn một lần ở núi Đạo Lăng, đến lúc đó, tất cả tông môn các cấp đều được mời tới tham dự.
Mà năm sau chính là thời gian đại hội đạo môn được tổ chức, ta hy vọng ngươi có thể lấy danh nghĩa bổn tông, lên núi Đạo Lăng tham gia đại hội đạo môn.
Dương Bằng nhìn Bạch Nhạc, nghiêm túc mở miệng.
– Lên núi Đạo Lăng?
Nghe được bốn chữ này, trong lòng Bạch Nhạc không kiềm được mà run lên mãnh liệt.
So với những người khác, hắn càng muốn được lên núi Đạo Lăng hơn bất cứ ai.
Không phải vì danh lợi, chỉ vì có thể gặp lại nàng một lần.
– Được!
Dương Bằng gật đầu, hắn cũng hiểu Bạch Nhạc vốn không biết chuyện của đại hội đạo môn bèn lập tức giải thích:
– Thực ra tông môn khảo hạch thực chất chính là đại hội đạo môn mở rộng.
Chỉ là khác với Huyền cấp tông môn mười năm khảo hạch một lần, đại hội đạo môn tổ chức ở núi Đạo Lăng là trăm năm mới tổ chức một lần, đây mới thực sự là việc trọng đại.
Bao nhiêu năm qua, Lăng Thiên tông môn đều dùng cách này để chứng minh địa vị siêu phàm của Lăng Thiên tông đạo, biểu hiện của các tông môn trong đại hội đạo môn cũng sẽ quyết định địa vị của môn phái trong thiên hạ.
– Cũng không ngại ngươi chê cười, thực lực thế hệ đệ tử chân truyền của bổn tông lần này, ngươi cũng thấy rồi đấy, thực sự không có gì quá xuất sắc! Trước đó, người bổn tông định chọn vốn là Lí Phù Nam, chỉ là ở trong Thất Tinh tháp, Lí sư huynh lại ngã xuống ngoài mất mạng.
Nhắc tới điều này, Dương Bằng cũng không khỏi nở nụ cười khổ.
Sau khi liên hệ với những chuyện trước đó, Bạch Nhạc cũng lập tức hiểu ra.
Chẳng trách lúc trước Lí Phù Nam từng nói, đó là cơ hội duy nhất để hắn ta cá chép hoá rồng.
Không chỉ là gia nhập Thất Tinh môn, hơn thế chính là cơ hội nổi danh ở đại hội đạo môn.
Chỉ là lại không nghĩ đến, hắn ta chẳng những không thể đạt được Thất Tinh truyền thừa, ngược lại còn bị Bạch Nhạc giết chết ở Thất Tinh tháp.
Kể từ đó, tình cảnh của Thất Tinh môn có hơi lúng túng.
Trước kia Bạch Nhạc vẫn khăng khăng nói mình là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, Thất Tinh tông đương nhiên cũng không thể làm gì được, nhưng hiện tại Bạch Nhạc đã nhập chủ Thanh Châu, cục diện lại xảy ra biến hóa một lần nữa.
Nếu Bạch Nhạc không tiếp tục ở lại Linh Tê kiếm tông, như vậy sau khi giúp Linh Tê kiếm tông hoàn thành khảo hạch tông môn, hắn có thể trở về Thanh Châu, thay Lí Phù Nam lấy danh nghĩa Thất Tinh môn tham gia đại hội đạo môn.
Sau khi rời khỏi Thất Tinh môn đã liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện, một đoạn tình cảm giữa Bạch Nhạc và Thất Tinh tông có thể nói là đã tan vỡ.
Vì vậy, hiện tại yêu cầu này cũng chỉ có thể lấy danh nghĩa cá nhân của Dương Bằng mà nói ra.
Bạch Nhạc im lặng một lát, không đáp lời.
Dương Bằng nhìn Bạch Nhạc, cũng không hối thúc, lấy thân phận của hắn đưa ra yêu cầu này với Bạch Nhạc, trên thực tế cũng đã có vài phần lấy thân phận bằng hữu ngầm cưỡng cầu, nếu còn thúc giục thì thật sự có hơi quá đáng.
Nhất thời, trong đầu Bạch Nhạc cũng không khỏi hiện lên vô số suy nghĩ.
Không chỉ là vấn đề đại diện Thât Tinh tông tham gia đại hội đạo môn, Bạch Nhạc không khỏi nghĩ tới một số chuyện khác.
Trong suốt mấy ngàn năm qua, Lăng Thiên đạo tông đứng đầu thiên hạ, tổ chức đại hội đạo môn tất nhiên không có vấn đề gì, nhưng giờ phút này, chỉ sợ cho dù là thiên tông khác hay là ma đạo đều khó tránh khỏi sẽ nảy sinh những tâm tư khác.
Hắn gần như không cần suy nghĩ cũng biết đại hội đạo môn lần này chắc chắn sẽ có rất nhiều biến cố, chỉ là với thực lực hiện tại của mình, thật sự thích hợp để tham gia sao?
– Bạch Nhạc bái kiến tông chủ.
Việc Dương Bằng đề xuất trước đó chỉ là một chủ ý riêng, muốn thực sự đồng ý chuyện này, Bạch Nhạc trước sau vẫn cần tới gặp tông chủ của Thất Tinh tông.
Mặc dù trước đó đã xảy ra một số chuyện không vui, nhưng họ cũng không đến nỗi trở mặt thành thù, chỉ là mỗi bên tự có tính toán riêng mà thôi, hiện giờ Bạch Nhạc có thể đến Thất Tinh tông một lần nữa, cũng có thể xem như xoá bỏ mọi mâu thuẫn trước đây.
Câu đầu tiên gặp mặt kỳ thật đã cho thấy thái độ của Bạch Nhạc.
Hiện giờ Bạch Nhạc thân là phủ chủ Thanh Châu, cho dù là chưởng môn các phái ở Thanh Châu nhìn thấy hắn, về lý thuyết cũng có đủ tư cách để nói chuyện ngang hàng, nhưng trong trường hợp như vậy, Bạch Nhạc vẫn không có kiêu ngạo làm giá, vẫn lấy thân phận là khách của Thất Tinh tông tới bái kiến vị tông chủ này, thái độ đương nhiên rất rõ ràng.
Chương 567: Vân Tinh Đan
– Chỉ trong vòng hơn một năm ngăn ngủi, ngươi, niềm kiêu ngạo số một của Thanh Châu, đã có thể thực sự danh xứng với thực rồi.
Thất Tinh tông tông chủ hơi mỉm cười, hắn đỡ lấy cánh tay Bạch Nhạc, nhẹ nhàng nói.
Bạch Nhạc không ý trách cứ chuyện lúc trước, hắn đương nhiên cũng không cố tình giải thích, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bạch Nhạc lắc đầu đáp:
– Chỉ là chút hư danh mà thôi.
Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, tiểu tử còn kém xa.
Lời này cũng không sai, thực lực càng mạnh, thế giới nhìn thấy càng rộng lớn, đối thủ cũng mạnh mẽ hơn, đây chỉ là một đạo lý rất đơn giản.
Không cần phải nói xa xôi, chỉ những người hiện tại Bạch Nhạc gặp qua, Lê Minh Trí, yêu đao Dương Đào, Triệu Thụy, có ai mà không phải thiên chi kiêu tử.
Nếu là dưới tình huống hiện tại Bạch Nhạc bại lộ Thông Thiên Ma pháp, chỉ sợ kẻ nào tùy tiện gặp phải cũng không dám tranh luận cùng hắn.
Nhưng này mới chỉ nói ở xung quanh Thanh Châu, nếu nhìn khắp thiên hạ thì chẳng tính là gì.
– Ngươi có thể hiểu rõ đạo lý nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, rất tốt! Chỉ là cũng không cần phải tự coi nhẹ mình, lấy thiên phú và thực lực của ngươi, chỉ cần đột phá Tinh Cung cảnh, thiên hạ này tương lai tất sẽ có một vị trí nhỏ cho ngươi.
Thất Tinh tông tông chủ thực vừa lòng với thái độ hiện giờ của Bạch Nhạc, hắn chậm rãi nói:
– Chuyện về đại hội đạo môn chắc Dương Bằng cũng đã giải thích cho ngươi rồi.
Điều quan trọng nhất trong đại hội đạo môn lần này chính là những người xuất sắc nhất trong đạo môn đều sẽ xuất hiện.
Nếu là có thể tranh được một vị trí nhỏ ở đại hội đạo môn, đó mới thực sự là một sớm thành danh.
– Bạch Nhạc nguyện nỗ lực thử một lần.
Bạch Nhạc rất rõ ràng ý của đối phương, kỳ thật nếu như hắn có thể xuất hiện tại đây thì bản thân hắn cũng đã có quyết định rồi, tự nhiên sẽ không do dự điều gì mà trực tiếp thể hiện ra thái độ của mình.
– Tốt! Người trẻ tuổi, chính là phải có tinh thần phấn chấn như vậy mới tốt.
Trong mắt Thất tinh tông tông chủ lộ ra đôi nét khen ngợi, hắn gật gì cười cười:
– Ngươi đương nhiên phải trở về xử lý chuyện của Linh Tê kiếm tông, chỉ là nhất định không thể chậm trễ việc tu luyện.
Còn có một năm nữa là đến đại hội đạo môn, trước đó ngươi nhất định phải đột phá Tinh Cung cảnh mới có tư cách tham dự, hiểu chứ?
Đối với Huyền cấp tông môn mà nói, bồi dưỡng ra đệ tử Tinh Cung cảnh quả thực là chuyện không thể nào, nhưng nếu nhìn khắp thiên hạ, muốn nổi bật được giữa những người cùng thế hệ, Tinh Cung cảnh là điều kiện tối thiểu.
Ví như trong một thiên tông như Lăng Thiên tông, chưa đột phá Tinh Cung cảnh thì không có tư cách trở thành đệ tử chân truyền.
Trong lòng Bạch Nhạc hơi rung động, nmà hắn nghe vậy thì sao có thể không nhân cơ hội đưa ra điều kiện được, liền cười khổ nói:
– Không dối gạt tông chủ, nếu luận về tu vi thì hiện giờ ta đã đột phá Linh Phủ đỉnh phong, chỉ cần củng cố tu vi một chút, trong vòng một năm đột phá Tinh Cung cảnh không thành vấn đề.
Chỉ là ngày xưa dưới sự hỗ trợ của Vân Tiên tử, phẩm cấp của ta chính là Tử Phủ cao cấp, hiện giờ muốn đột phá, thật sự cũng không dễ dàng.
Bạch Nhạc lắc đầu, sau đó thở dài nói:
– Vốn dĩ ở trong Thất Tinh tháp đã có cơ hội được lão tổ ban thưởng, lấy được một quả Linh Khư thượng phẩm, còn nắm chắc mấy phần, nhưng vì cứu người nên lúc ở bên trong Thanh Vương Lăng đã dùng hết! Hiện giờ thật sự là có đôi phần có lòng, nhưng vô lực.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, trong lòng tông chủ Thất Tinh tông cũng không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.
Lời này của Bạch Nhạc, hắn đương nhiên hiểu, hơn nữa một phần nguyên nhân rất lớn khiến Bạch Nhạc không giữ được Linh Khư Quả còn thuộc về hắn, bây giờ nghĩ lại, quả thực hắn có cảm giác như bê đá đập vào chân mình.
Hơn nữa, lúc này nếu muốn để Bạch Nhạc lấy danh nghĩa Thất Tinh tông tham gia đại hội đạo môn, dĩ nhiên hắn cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng, cho Bạch Nhạc một vào chỗ tốt cũng là điều không thể tránh khỏi.
Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc giả bộ đáng thương này của Bạch Nhạc, hắn không khỏi có chút đau đầu.
– Ngươi là khách của bổn tông, lại lấy danh nghĩa bổn tông tham gia đại hội đạo môn, bổn tông tất nhiên cũng sẽ hỗ trợ ngươi đến mức cao nhất.
Tông chủ Thất Tinh tông bất đắc dĩ liếc nhìn Bạch Nhạc, hắn cũng không muốn vòng vo mà trực tiếp lấy một cái bình ngọc từ trong tay áo ra, đưa cho Bạch Nhạc:
– Đây là một viên Vân Tinh đan, tuy rằng không thể so với Linh Khư Quả thượng phẩm, nhưng cũng đủ giúp đệ tử Tử Phủ cảnh đột phá Tinh Cung.
Bạch Nhạc nghe được tông chủ Thất Tinh tông nói, trong lòng mừng như điên.
– Đa tạ tông chủ!
Đủ để giúp đệ tử Tử Phủ cảnh đột phá Tinh Cung đã là cực kỳ trân quý, hơn nữa, nếu Tử Dương chân nhân và Huyết Ảnh ma quân kia không đánh cược, viên Vân Tinh đan này vốn là Thất Tinh tông chuẩn bị vì Lý Phù Nam.
Bây giờ vòng một vòng lại rơi vào tay mình.
Không thể không nói, Lý Phù Nam thật đúng là phúc tinh của mình mà.
Chương 568: Về nhà
Tông chủ Thất Tinh tông lắc đầu, tiếp tục nói:
– Lần này ngươi trở về, lúc tham gia khảo hạch tông môn cũng đừng ngại giúp Linh Tê kiếm tông tranh vị trí thứ nhất! Đến lúc đó, ngươi cũng sẽ nhận được linh dược giúp đột phá Tinh Cung cảnh, kết hợp với viên Vân Tinh đan này, bảo đảm ngươi có thể thuận lợi đột phá Tinh Cung.
Lúc trước khi Bạch Nhạc rời khỏi Linh Tê kiếm tông, Từ Phong từng nói, khảo hạch tông môn không chỉ là cơ hội của Linh Tê kiếm tông, đối với bản thân Bạch Nhạc cũng là một lần cơ duyên.
Bây giờ liên hệ với những lời này của tông chủ Thất Tinh tông, Bạch Nhạc đã hiểu được vài phần.
Chỉ là lúc trước, Từ Phong e cũng không thể tưởng tượng được, chỉ trong thời gian ba năm ngắn ngủi mà Bạch Nhạc có thể trưởng thành đến như vậy.
– Đa tạ tông chủ chỉ điểm!
Bạch Nhạc hơi khom người, khẽ đáp.
Tông chủ Thất Tinh tông nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Lấy thực lực của ngươi, giành lấy vị trí thứ nhất không thành vấn đề.
Chỉ là đến lúc đó, một khi ngươi để lộ ra thực lực, hơn phân nửa các tông môn ở Duyệt Châu cũng sẽ muốn lôi kéo ngươi, ngươi nên tự mình cân nhắc cho kỹ.
Nói là tự mình cân nhắc, nhưng trên thực tế ý hắn đã cực kỳ rõ ràng, nếu ngươi đã đáp ứng điều kiện của Thất Tinh tông, cũng đã nhận lấy Vân Tinh đan, như vậy dĩ nhiên không thể đổi ý.
Cho dù các tông môn Duyện Châu có đưa ra điều kiện gì, ngươi đều không thể đồng ý.
– Tông chủ yên tâm, Bạch Nhạc tuy rằng chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng đạo lý cơ bản vẫn hiểu được.
Nhất định ta sẽ không làm ra loại chuyện tiểu nhân bỉ ổi.
Bạch Nhạc mang tâm trạng lãnh hội, lập tức hứa hẹn:
– Huống chi, Bạch gia còn ở Thanh Châu.
Lúc ta không có ở đây, nếu có chuyện gì, vẫn xin tông chủ thay ta quan tâm một chút.
Hiện giờ bản thân Bạch Nhạc còn là phủ chủ Thanh Châu, an nguy của Bạch gia không thành vấn đề, bây giờ hắn nói ra, thứ nhất là thêm một sự bảo đảm, mặt khác là để thể hiện thái độ của chính mình.
Sau khi rời khỏi Thất Tinh tông, Bạch Nhạc liền tới bái kiến Mộng Thiên Thu.
Tuy rằng hiện tại Bạch Nhạc đã là phủ chủ Thanh Châu, nhưng hắn vẫn hành lễ đệ tử với Mộng Thiên Thu như cũ, cực kỳ cung kính.
Sau một phen hàn huyên, lúc này Bạch Nhạc mới nói ra việc mình muốn tạm thời rời khỏi Thanh Châu, trở lại Linh Tê kiếm tông.
Mộng Thiên Thu trầm ngâm một lát, chậm rãi hỏi:
– Chuyện về đại hội đạo môn, chắc ngươi đã biết?
– Đúng vậy.
Bạch Nhạc gật đầu, cũng không giấu diếm gì, hắn nói thẳng:
– Trước đó ta đã gặp tông chủ, cũng đã đồng ý sẽ lấy danh nghĩa Thất Tinh tông tham gia đại hội đạo môn.
Nhắc tới chuyện này, Mộng Thiên Thu không khỏi có hơi thổn thức:
– Ta nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ngươi mới chỉ tiến vào Linh Phủ?
– Đúng vậy.
Khi đó ngài không bỏ mặc, còn truyền thụ ma thuật cho ta, vãn bối vô cùng cảm kích.
Bạch Nhạc lại lần nữa hành lễ.
Mộng Thiên Thu vẫy vẫy tay, nhẹ nhàng nói:
– Khi đó ngươi không chịu bái nhập môn hạ của ta, thực ra ta cũng hơi buồn.
Chỉ là, hiện tại xem ra ta thật sự không tư cách làm sư phụ ngươi.
– Thiên Thu đại sư.
Bạch Nhạc muốn nói gì đó, lại bị Mộng Thiên Thu ngắt lời:
– Không đến ba năm, từ mới tiến vào Linh Phủ đến đột phá Linh Phủ đỉnh phong, chỉ một chút nữa là có thể đột phá Tinh Cung.
Thiên tài như vậy, lão phu thực sự không dạy ra được, không sao đâu.
Mộng Thiên Thu lắc lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Chỉ là thiên phú về ma thuật của ngươi thực sự rất cao, lão phu chỉ hy vọng ngươi đừng lãng phí phần thiên phú này.
– Đệ tử nhất định sẽ nghiêm túc tu luyện Thiên cơ biến.
Nhìn bộ dáng nghiêm túc của Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu cười to, khẽ lắc đầu nói:
– Chờ sau khi ngươi đột phá lại nói tiếp, hiện giờ đối với ngươi mà nói, quan trọng nhất chính là đột phá Tinh Cung.
– Thiên Thu đại sư, vật này là đệ tử lấy được từ trong lăng của Thanh Vương.
Lấy thực lực hiện giờ của đệ tự thật sự là quá lãng phí, xin đại sư hãy nhận lấy.
Bạch Nhạc lấy thận thạch từ trong giới chỉ ra rồi nhẹ nhàng đặt trên mặt bàn trước mặt Mộng Thiên Thu.
Trước đó Mộng Thiên Thu còn không để ý, nhưng khi thật sự nhìn thấy rõ thận thạch, ông liền lập tức đứng lên cầm lấy, trong mắt tràn đầy vẻ kích động.
– Thận thạch, thật là thận thạch! Sao ngươi lại có được thứ này?
– Lúc vào lăng của Thanh Vương, ta từng rơi vào ảo cảnh…
Bạch Nhạc chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra, không hề giấu giếm.
Nghe xong những lời này, lại nhìn thận thạch trong tay, sắc mặt Mộng Thiên Thu lập tức hơi phức tạp.
Về lý thuyết, cho dù có thế nào ông cũng không muốn nhận lấy loại bảo vật như vậy, nhưng thứ mà Bạch Nhạc đưa tới lại là thận thạch, đây đã không chỉ là vấn đề trân quý nữa, với ông mà nói, đây vốn chính là cơ hội tiến thêm một bước trên đường ma thuật.
Nếu lần này bỏ lỡ, lấy thực lực của ông, có lẽ cả đời này sẽ không có cơ hội lần thứ hai.
Dưới tình huống như vậy, ông thực sự không thể từ chối.
– Thiên Thu đại sư, ngài có ân dạy dỗ với đệ tử, lúc Bạch gia gặp nạn ngài cũng giúp ta chống đỡ.
Đệ tử không có gì báo đáp, thận thạch này cũng chỉ là một chút tâm ý của đệ tử, rất mong ngài sẽ nhận lấy.
Chương 569: Về nhà (2)
Bạch Nhạc dừng lại một chút, lại nói:
– Ngày sau nếu đệ tử còn có chỗ không hiểu về ma thuật mà ngài vẫn đồng ý giải thích cho đệ tử, thì đệ tử đã thấy đủ rồi.
Một câu cuối cùng này đã thực sự khiến Mộng Thiên Thu cảm động.
Ông có thể nhìn ra Bạch Nhạc thật sự không đặt quá nhiều tâm tư vào ma thuật, nếu ông có thể tiến thêm một bước, vậy ngày sau cũng có thể tiếp tục chỉ điểm giúp Bạch Nhạc tu luyện ma thuật.
Nghĩ vậy, lúc này Mộng Thiên Thu mới nhận lấy thận thạch:
– Thôi, lão phu cũng thực sự không bỏ được thận thạch, đành chiếm hời của ngươi một lần vậy.
– Thiên Thu đại sư nói quá lời.
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, hắn đưa thận thạch xong cũng không ngồi bao lâu liền cáo từ.
Thận thạch tuy rằng quý giá, nhưng ở trong tay Bạch Nhạc lại thật sự không phát huy được bao nhiêu tác dụng, chi bằng cứ đưa đi, coi như là đáp lễ đối với Mộng Thiên Thu vậy.
Lúc trước Ngô Tuyết Tùng từng nói với Bạch Nhạc, trên đời này không có tự nhiên yêu ai, cũng không có tự nhiên hận ai.
Lời này, Bạch Nhạc đồng ý.
Cho dù là ai cũng không thể mong đối phương cho đi vô điều kiện mà bản thân lại không hồi báo bất cứ điều gì.
Mộng Thiên Thu có ân với hắn, cũng chỉ có hắn báo đáp lại mới có thể giúp cho mối quan hệ này duy trì lâu hơn nữa, đây mới là đạo làm người.
Trên thực tế, không chỉ mình Mộng Thiên Thu, mà tất cả mọi người đều như vậy.
Rời khỏi Thất Tinh tông, Bạch Nhạc lại đi một chuyến đến Hàn Sơn bái phỏng Chu Mộng Dương.
Mặc dù hắn không có thứ gì để đưa cho Chu Mộng Dương., nhưng ít nhất cũng phải chu toàn lễ nghĩa, hơn nữa lúc trước bởi vì Lí Phù Nam chết, quan hệ giữa Hàn Sơn và Bạch Nhạc cũng thực không vui vẻ gì.
Hiện tại Bạch Nhạc tự mình lên Hàn Sơn bái phỏng Chu Mộng Dương cũng có ý bỏ qua chuyện cũ, xem như bày tỏ thiện ý với Chu Mộng Dương, cũng là với Hàn Sơn.
Phải biết rằng hiện giờ Bạch Nhạc cũng không phải tiểu tử không hoàn cảnh như trước, nhất cử nhất động của hắn đều có ý nghĩa đặc biệt.
Bạch Nhạc xử lý xong những việc này mới trở lại Thanh Châu thành, lại ở cạnh Bạch Thanh Nhã một thời gian, sau đó mới lặng lẽ lên đường trở về Linh Tê kiếm tông.
Vốn Tô Nhan còn muốn đi theo Bạch Nhạc, chỉ là hiện giờ cục diện của Thanh Châu còn chưa hoàn toàn ổn định, Bạch Nhạc còn cần một người có thể tin tưởng ở lại trấn giữ Thanh Châu để đề phòng bất trắc, Tô Nhan không chỉ là người thích hợp nhất mà còn là người duy nhất có thể chọn, nàng ta chỉ đành ấm ức ở lại.
Huống chi cho dù không đề cập đến chuyện này, Tô Nhan lấy thân phận ma tu đi theo hắn trở lại Linh Tê kiếm tông chỉ sợ cũng không phải là một ý kiến hay.
Rốt cuộc thì Linh Tê kiếm tông cũng không phải là tông môn lớn giống như Thất Tinh tông, Tô Nhan đã đột phá Tinh Cung cảnh. nếu như xuất hiện ở đó sẽ mang đến cảm giác uy hiếp, như vậy cũng không hay.
Bạch Nhạc cưỡi ngựa, thu liễm lại hơi thở, giống như một công tử thanh nhã lên đường trở về môn phái.
Lúc trước khi rời đi, Bạch Nhạc vẫn còn là một thiếu niên vô danh, nhưng hôm nay trở về, hắn đã trở thành nhân vật lớn ở Thanh Châu rồi.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, lần này trở lại môn phái cũng có một chút cảm giác áo gấm về làng, chỉ là hiện giờ Bạch Nhạc vẫn không có ý định phô trương như trước.
Gần ba năm trôi qua, bất tri bất giác.
Bạch Nhạc đã từ thiếu niên trở thành một hắn thanh niên gần hai mươi tuổi, tướng mạo cũng tuấn tú hơn nhiều.
Chỉ là không biết lúc này trở về, Linh Tê kiếm tông đã ra sao.
“Mười năm khổ học không người hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay!” Trong đầu hiện lên một câu thơ, khoé miệng hắn không kiềm được bật cười rạng rỡ.
Đối với thư sinh mà nói, chỉ cần trúng cử cũng đã được thiên hạ biết đến, nhưng thành tựu của Bạch Nhạc hôm nay, một danh hiệu cử nhân nho nhỏ sao có thể so được.
Từ lúc bắt đầu trở lại môn phái, chính hắn đã quyết định thực sự dấn thân vào con đường khuynh đảo thiên hạ.
– Một sớm thành danh thiên hạ hay.
Vân Mộng Chân, không bao lâu nữa nàng có thể nghe được tên của ta rồi.
“Núi không nhất thiết phải cao, có Tiên ở là sẽ nổi danh.
Sông không nhất định phải sâu, có Rồng ở là có linh khí……”
Đường núi dài, tiểu hồng mã chậm rãi bước đi, trên tay thiếu niên cầm một quyển sách, lười biếng đọc, bật thốt nên lời thích ý.
Trong rừng có suối nước chảy nhẹ nhàng, vang lên âm thanh róc rách.
– Thư sinh, trong một ngày nắng nóng như thế này mà ngươi còn đọc sách, thật là nhàm chán mà!
Trong rừng đột nhiên vang lên một tràng tiếng cười trong trẻo êm tai tựa như tiếng chim hoàng oanh hót, thấm vào ruột gan, thiếu niên hơi ngẩng đầu liền thấy một thiếu nữ khoảng mười hai mười ba tuổi đi ra từ khu rừng, còn làm mặt xấu với thiếu niên.
Thiếu niên hơi mỉm cười, buông quyển sách xuống rồi lấy ra một cái túi da từ trên ngựa:
– Nóng quá, tiểu cô nương, ngươi có thể giúp ta lấy một chút nước không?
– Sao ta lại phải giúp ngươi, ngươi có cái gì tốt chứ?
Thiếu nữ nghiêng đầu đánh giá đối phương, hỏi.
– Ta dạy ngươi đọc sách được không?
Khóe miệng thiếu niên tràn ra một ý cười, hòa nhã nói.
Chương 570: Công tử có nghe qua Linh Tê kiếm tông chưa?
– Không cần! Đọc sách gì đó là đều việc phiền phức, tỷ tỷ nói thư sinh chẳng làm được việc gì! Nhìn đi, đến việc lấy nước ngươi cũng không làm được, quả nhiên tỷ tỷ nói không sai!
Thiếu nữ chớp chớp mắt, bĩu môi nghiêm trang nói.
– Hi Nhi, không được hồ nháo!
Trong lúc nói chuyện, một nữ tử mặc váy áo vàng chậm rãi đi ra từ trong rừng, ánh mắt hơi chút giận dữ trừng thiếu nữ kia một cái, lúc này mới nói với thiếu niên:
– Công tử xin đừng để ý, xá muội tuổi còn nhỏ, lại thích nghịch ngợm, ngày thường bị ta bắt đọc sách viết chữ nên nó nói những lời này để chọc tức ta thôi.
So với thiếu nữ tinh nghịch kia, vị nữ tử mặc áo vàng có vẻ vô cùng yên tĩnh, giống như một dòng suối chảy róc rách, có cảm giác nhẹ nhàng từ trong xương cốt.
– Tại hạ là Bạch Nhạc, không biết xưng hô với cô nương như thế nào?
Thiếu niên nhảy từ trên ngựa xuống, chắp tay nhẹ giọng hỏi:
– Ra mắt Bạch công tử.
Nữ tử khom người đáp lễ, nhẹ giọng nói:
– Tiểu nữ họ Lục, đây là xá muội của ta, tên Hi Nhi.
Nữ tử áo vàng chỉ nói họ, lại không nói tên, hiển nhiên là không muốn có bất kỳ quan hệ gì với Bạch Nhạc, sau khi đáp lễ liền xoay người kéo muội muội rời đi.
Lại không ngờ thiếu nữ kia rõ ràng không muốn hợp tác, giãy dụa trốn ra rồi nói:
– Này thư sinh, ngươi giúp ta ngăn tỷ tỷ lại, ta giúp ngươi lấy nước, thế nào?
Nghe được lời này của thiếu nữ, Bạch Nhạc không khỏi bật cười:
– Ta cũng không dám, ta chỉ là một thư sinh vô dụng đến nước cũng không tự lấy được, làm sao dám giúp ngươi ngăn tỷ tỷ của ngươi được đây?
– Chẳng lẽ ngươi không thích tỷ tỷ của ta sao? Ta đây sẽ giúp ngươi có cơ hội đến gần tỷ tỷ, ngu ngốc!
Thiếu nữ dậm chân bĩu môi, một bộ dáng hận sắt không thành thép, nhìn cực kỳ đáng yêu.
– Lục Hi Nhi, nếu muội còn nói bậy nữa thì tỷ tỷ sẽ thực sự tức giận đấy!
Nghe được lời này, vị nữ tử kia lập tức có chút tức giận, trừng mắt trách mắng muội muội.
Bị tỷ tỷ mắng một tiếng, Lục Hi Nhi hiển nhiên vẫn có chút sợ hãi, thè lưỡi, trực tiếp trốn đến bên cạnh Bạch Nhạc.
– Tỷ tỷ, vị công tử này nhìn không giống người xấu, chúng ta làm bạn đi đường với hắn có được không? Hi Nhi đi nhiều đau chân, muốn cưỡi ngựa.
Nghe vậy Bạch Nhạc mới hiểu được tại sao đang yên đang lành tiểu nha đầu này lại trêu chọc chính mình, thì ra là nhìn trúng con ngựa của mình.
Bạch Nhạc vui vẻ cười nói:
– Tiểu cô nương, nếu ngươi chịu lấy nước giúp ta, ta sẽ nhường con ngựa này cho ngươi, được không?
– Một lời đã định?
Trong mắt Lục Hi Nhi lộ ra một tia vui sướng, vội vàng hỏi lại.
– Quân tử nhất ngôn!
Nhận được câu trả lời của Bạch Nhạc, Lục Hi Nhi lập tức đoạt lấy túi da từ trong tay Bạch Nhạc chạy vào trong rừng, vừa chạy còn vừa không quên dặn dò:
– Ngươi là người đọc sách, nói chuyện cần phải giữ lời, không được đổi ý đâu đấy.
Bị Lục Hi Nhi quậy thành như vậy, nữ tử áo vàng đương nhiên cũng không thể không biết tốt xấu mà rời đi, có chút áy náy nói:
– Xá muội làm bậy, khiến công tử chê cười.
– Lục cô nương quá lời rồi.
Bạch Nhạc lắc đầu, sau đó mở miệng hỏi:
– Chỉ là nơi này vốn hẻo lánh, sao Lục cô nương lại đưa muội muội tới đây?
– Thật không dám giấu giếm, chúng ta tới đây tìm người.
Nữ tử áo vàng do dự một chút, nhẹ giọng đáp.
– Tìm người?
Bạch Nhạc thoáng giật mình, khó hiểu hỏi.
– Không biết công tử đã nghe nói đến Linh Tê kiếm tông chưa?
Nữ tử áo vàng nhẹ giọng hỏi.
– Ồ, chẳng lẽ người các vị muốn tìm là người của Linh Tê kiếm tông?
Nghe được bốn chữ Linh Tê kiếm tông, Bạch Nhạc thực sự có chút ngoài ý muốn, bèn hỏi lại lần nữa.
– Đứng vậy.
Nữ tử áo vàng gật đầu, giải thích:
– Xá muội tuy rằng nghịch ngợm, nhưng lại rất có thiên phú tu luyện, lần này ta đưa nó đến Linh Tê kiếm tông là muốn để nó bái nhập Linh Tê kiếm tông.
Bạch Nhạc hơi trầm tư một lúc, lắc đầu nói:
– Lục cô nương, theo ta biết thì muốn bái nhập Linh Tê kiếm tông cũng không dễ dàng, các người có quen biết với người ở Linh Tê kiếm tông à?
– Đúng vậy.
Nữ tử áo vàng gật gật đầu, nhẹ giọng đáp:
– Ta có một vị biểu huynh từ nhỏ đã bái nhập Linh Tê kiếm tông, lần này chúng ta tới đây là để nhờ cậy huynh ấy.
Bạch Nhạc hơi gật đầu, tự nhiên cũng nghe ra khi đối phương nói chuyện ít nhiều đều giữ lại một chút, hai người các nàng rõ ràng xuất thân không tồi, nhưng hôm nay bên người lại không có bất kỳ một hộ vệ nào, đương nhiên không tránh khỏi có chút kỳ quái, nhưng loại chuyện như thế này một người ngoài như hắn cũng không tiện hỏi quá nhiều.
Chỉ là tiểu cô nương tinh nghịch kia thực sự rất đáng yêu, nếu để hai nữ tử các nàng đi đường một mình, khó tránh khỏi sẽ có chút nguy hiểm, hiện tại lại gặp mình cũng đi đến Linh Tê kiếm tông, đó chính là duyên phận, hắn đương nhiên không thể mặc kệ bọn họ.
– Thật không dám giấu giếm, tại hạ cũng đang muốn đi đến Linh Tê kiếm tông, nếu Lục cô nương không chê, ta có thể đi cùng hai người, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.
– Thật à?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









