1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 56 : Tâm kiếm phá yêu đao (2) (c551-c560)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 56 : Tâm kiếm phá yêu đao (2) (c551-c560)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 551: Tâm kiếm phá yêu đao (2)

Chỉ là khi giao đấu thêm lần nữa, Dương Đào rất nhanh đã cảm nhận được hắn ta quả thật có hơi xem thường Bạch Nhạc rồi.

Đường đao bá đạo, mũi kiếm linh hoạt.

Tốc độ nhanh hơn Ngu Kiếm, vào thời khắc này kiếm của Bạch Nhạc tràn đầy linh khí mà tung vố số chiêu, Dương Đào đến cả cơ hội đụng vào mũi kiếm của đối phương cũng không có.

– Trốn? Để ta xem xem ngươi có thể trốn được đến khi nào.

Trong ánh mắt Dương Đào lộ ra sát khí, hắn ta cuối cùng cũng có chút không kiên nhẫn, trong chớp mắt yêu đao trong tay đột nhiên hóa thành một mảnh đao, chém xuống ngay mặt Bạch Nhạc.

Yêu khí ngùn ngụt.

Môt đao này dường như trong chớp mắt trở thành hơn một trăm mảnh đao, thật giả lẫn lộn khiến người khác không thể nào phân biệt được.

Tránh không thể tránh, cản không thể cản.

Một nhát đao này đã có mấy phần ma lực rồi, không, nên nói là bản thân thanh đao này vốn dĩ là ma lực, chỉ bởi vì không có dùng sức mạnh Tinh Cung nên không cách nào thể hiện được uy lực của một đao, nhưng miễn cưỡng cũng có thể xem như có một nửa ma lực.

Cho dù như vậy đã đủ đáng sợ rồi.

Một khắc này Bạch Nhạc rõ ràng cảm nhận được nếu như một đao này chém xuống, bản thân chắc chắn chỉ có con đường chết.

Vì vậy vào thời khắc này, cảm giác nguy hiểm từ bản năng khiến Bạch Nhạc có một sự xúc động muốn trực tiếp thi triển Thông Thiên ma công.

Nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc, sự xúc động mãnh liệt bị Bạch Nhạc dồn nén xuống.

Trong chớp mắt Bạch Nhạc đối diện với lưỡi đao đáng sợ này, hắn đột nhiên nhắm mắt lại.

Bóng đao trùng trùng dựa vào mắt bình thường không cách nào đoán ra được đâu là thật là giả, ngược lại có thể dẫn đến sai lầm, nếu như vậy không bằng dứt khoát nhắm mắt lại, làm theo trực giác của mắt thường.

Ầm!

Trong chốc lát mũi kiếm đột nhiên vang lên âm thanh vang dội, Bạch Nhạc nhắm mắt đâm một nhát kiếm không chút do dự.

Linh Tê Nhất Kiếm.

Tâm có linh tê, độ chính xác của cả Linh Tê Kiếm Khoái nằm ở tâm kiếm tương thông, phá vỡ mọi ảo giác, dùng kiếm tâm thuần túy nhất mà xuất kiếm.

Nhắm chặt mắt, vào thời khắc này trực giác của Bạch Nhạc dường như càng rõ ràng hơn.

Nếu như Bạch Nhạc còn mở mắt thì có thể phát hiện một kiếm này của bản thân đã xuất hiện sai lệch, liên tiếp mấy đao ảnh dường như đều chém trúng người hắn, nhưng Bạch Nhạc vẫn không hề nhúc nhích.

Không nhìn thấy, Bạch Nhạc vốn không biết những đao ảnh này cách bản thân gần nên sẽ không sản sinh ra nỗi sợ hãi, hắn bình thản xuất kiếm, không hề rối loạn.

Sau đó, những đao ảnh này lại tan biến một cách kì lạ vào khoảnh khắc chém trúng người Bạch Nhạc.

Không ai có thể trong chớp mắt chém ra hàng trăm nhát kiếm, hoặc có thể nói, ít nhất bây giờ đối thủ cảnh giới trên không có ai làm được điều này, Dương Đào đương nhiên cũng không làm được.

Điểm đáng sợ thật sự của một đao này nằm ở phân biệt thực giả, mà vốn dĩ không cách nào phân biệt được.

Nhưng dù vậy khi Bạch Nhạc nhắm mắt, hắn căn bản là không chịu ảnh hưởng của những biểu tượng này, cho dù nhìn thấy có bao nhiêu đao ảnh nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, điều hắn phải đối mặt cũng chỉ có một nhát đao mà thôi.

Chuyện hắn cần làm chính là chuẩn xác tìm được vết tích của nhát đao này.

Bóng kiếm trên bầu trời tiêu tán, khoảng cách của mũi kiếm Bạch Nhạc với đao của đối phương chỉ cách vỏn vẹn của một tấc, tuy đây chỉ là một khoảng cách nhỏ nhưng không có nghĩa là Bạch Nhạc sẽ thất bại.

Mũi đao lạnh lẽo dường như đã mang theo hơi thở chết chóc đến gần, hòng cắt đoạn cổ của Bạch Nhạc.

Nhưng điều kỳ quái là vào khoảnh khắc này, nhát đạo lại đột nhiên dịch chuyển qua khoảng cách một tấc, giống như nó cố ý va vào mũi kiếm của Bạch Nhạc vậy.

Keng…

Trong khoảnh khắc đao kiếm giao nhau vang lên âm thanh va chạm sắc lẹm, dường như vang lên từ tận đáy lòng của tất cả mọi người.

Cản được rồi.

Bất cứ ai cũng không ngờ được Bạch Nhạc lại thật sự cản được một nhát đao này, hơn nữa còn bằng cách khó tin như vậy.

Khoảnh khắc tiếp theo, cuối cùng Bạch Nhạc cũng chậm rãi mở mắt, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười rực rỡ, nhẹ giọng nói:

– Hóa ra đây chính là yêu đao.

Có một số việc, lúc không hiểu thì sẽ rất khó giải, nhưng chỉ cần nhìn ra điểm mấu chốt trong đó, muốn giải cũng sẽ không còn khó khăn như vậy nữa.

Lần thứ nhất giao chiến, Dương Đào biến đổi vị trí một cách quỷ dị trong chớp mắt, khiến Bạch Nhạc nhiều lần ăn đau, nhưng thực tế, sau khi Bạch Nhạc tỉnh táo lại thì trở thành sơ hở lớn nhất.

Quy luật cực kì đơn giản.

Một kiếm kia của Bạch Nhạc quá nhanh, nhanh đến nỗi khiến người ta căn bản không kịp phản ứng,

Chẳng qua đối phương cũng chỉ mới bước vào Tinh Cung mà thôi, hơn nữa cũng chẳng xuất ra thực lực Tinh Cung, dưới tình huống như thế, nói muốn có thể ngăn chặn một kiếm này của Bạch Nhạc, tất nhiên không có gì lạ cả, nhưng nếu nói phản ứng của Dương Đào có thể đủ nhanh để vào thời điểm hai mũi kiếm chuẩn bị giao chiến mà xuất ra một biến chiêu nữa thì Bạch Nhạc không tin.

Trong lòng Bạch Nhạc có một loại tự tin cực kỳ to lớn, trong tình huống tương tự, hắn cũng không làm được, vậy là có đầy đủ lý do tin rằng trên đời này không một ai có thể làm được.


Chương 552: Bất ngờ mạnh lên

Cũng vì điểm này, Bạch Nhạc mới dám mạo hiểm đặt cược như vậy.

Linh Tê Nhất Kiếm, cũng chính là thần giao cách cảm, trong nháy mắt khi xuất kiếm, đã có thể phán đoán được thế công của đối phương, như thế mới có thể chuẩn xác phá chiêu.

Nếu Yêu Đao Dương Đào đúng như tên, có thể cưỡng ép thay đổi thế đao vào khắc cuối cùng, như vậy thì Linh Tê Nhất Kiếm không thể ngăn được một đao đó.

Nhưng nếu đối phương từ lúc xuất đao đã cố định thế đao, cái gọi là cưỡng chế di chuyển và thay đổi chiêu thức ở thời khắc cuối cùng, cũng chỉ là phán đoán trước đã định sẵn, cho nên bằng vào sự phán đoán của Tâm Kiếm, tất nhiên có thể phá giải được.

Rất rõ ràng, một kiếm này của Bạch Nhạc cuối cùng vẫn thành công.

Trong chớp mắt đao kiếm giao nhau, Bạch Nhạc cũng đã hoàn toàn hiểu được đao ý của Yêu Đao.

Đột nhiên đồng tử Dương Đào co rút lại, giờ khắc này, trong lòng hắn ta mới thật sự dâng lên ý định giết người.

Không vì danh lợi, mà vì bản thân Bạch Nhạc mang đến cho hắn ta một cảm giác bị uy hiếp cực lớn.

Cho dù là vì một kiếm này tinh diệu hay trong khoảnh khắc đó Bạch Nhạc đã tự tin cho ra quyết đoán như vậy, đều khiến cho Dương Đào cảm nhận được Bạch Nhạc đáng sợ như thế nào.

Từ ngoài nhìn vào, một kiếm này chỉ đơn thuần là gan lớn, dám đặt cược sinh mệnh.

Dạng người này, thật ra chẳng có gì ghê gớm, bởi vì vận may sẽ không vĩnh viễn đi theo ngươi.

Nhưng thực tế, Dương Đào lại có thể rõ ràng cảm nhận được từ đó sự tự tin cường đại ẩn giấu sau vẻ ngoài này.

Sở dĩ Bạch Nhạc dám nhắm mắt lại, chém ra một kiếm không ai ngờ được phá vỡ Yêu Đao, bởi vì lúc trước hắn đã đoán ra được tinh túy của Yêu Đao, mà còn cực kỳ tin tưởng vào sự suy đoán này.

Từ đó, việc này thật ra không thể xem như cược, mà là sự tin tưởng dựa trên suy đoán có cơ sở hợp lý.

Đây không chỉ là vấn đề phá mất một đao hay không, mà là một lý giải kiếm đạo cực kỳ khủng khiếp.

Địch thủ như này, một khi trưởng thành, tất sẽ trở thành đại địch một mất một còn của Dương Đào, hay nói quá lên chút, chính là ác mộng.

Trong nháy mắt khi Dương Đào nghĩ rõ ràng những điều này, trong lòng hắn ta đã quyết định giết người, không tiếc bất cứ giá nào, cũng nhất định phải bóp chết đại địch này sớm nhất có thể.

Trong một nhịp thở, sau lưng Dương Đào đột nhiên hiện lên một hư ảnh Tinh Cung tử sắc, lộ ra sát ý vô tận, bao phủ lấy Bạch Nhạc.

Trong mắt Dương Đào lộ ra sát ý điên cuồng, thản nhiên nói:

– Vô dụng! Bạch Nhạc à, ngươi vẫn chỉ là một Linh Phủ Cảnh mà thôi, bất kể kiếm đạo của ngươi mạnh cỡ nào thì cũng không phải là đối thủ của ta! Mệnh của ngươi do ta định!

Chỗ đáng sợ nhất của cường giả Tinh Cung, chính là lực lượng Tinh Cung, chỉ có xuất ra Tinh Cung, mới có xuất ra thực lực chân chính.

Mặc dù Bạch Nhạc lấy Tâm Kiếm phá Yêu Đao, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể chứng minh rằng, xét về kiếm đạo, Bạch Nhạc nhỉnh hơn một chút.

Nhưng trong một cuộc chiến sinh tử thực sự, làm sao có thể phân định được người chiến thắng chỉ bằng kiếm đạo.

Thấy được sát ý trên người Dương Đào, giờ khắc này, lông tơ toàn thân Bạch Nhạc đều muốn nổ tung.

Trước khi đến, Bạch Nhạc đã đoán được dám ra tay với hắn, hơn phân nửa là đối phương đã chuẩn bị cường giả Tinh Cung cảnh, nhưng cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường, kỳ thật Bạch Nhạc cũng không để trong lòng, chỉ cần kéo dài thời gian chờ đến khi Thanh Vân Kỵ đuổi tới, tự nhiên là có thể giải vây.

Nhưng cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường, với loại cao thủ như Dương Đào đây lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Bạch Nhạc chắc chắn sẽ sử dụng linh lực của Linh Vũ kiếm để đấu với Tinh Cung, nhưng quá rõ ràng, chỉ bằng vào điểm này tuyệt đối không có cách nào chống lại Dương Đào.

Khi không điều động thực lực Tinh Cung, Yêu Đao đã rất khó ứng phó, một khi xuất ra Tinh Cung, phát huy ra uy lực chân chính của Yêu Đao thì bản thân hắn tuyệt đối không phải đối thủ.

Giờ khắc này, muốn ngăn chặn công kích của đối phương, thậm chí là đánh bại đối phương, hi vọng duy nhất là Thông Thiên Ma Công hoặc Côn Ngô Kiếm.

Nhưng hôm nay nếu không phải tự mình giết, nhiều người nhìn như vậy, chỉ cần một trong hai thứ này bại lộ, sợ rằng thiên địa chấn động, cũng khó có chỗ cho Bạch Nhạc dung thân, kế hoạch trước kia bố trí cũng sẽ trở thành một trò cười.

Trong nháy mắt, bàn tay Bạch Nhạc âm thầm giữ chặt Cửu Long Ngọc Hoàn.

Bây giờ cũng chỉ hy vọng Thanh Vương Bất Tử không lừa gạt mình, mặc dù đối mặt với loại đối thủ như Dương Đào mà sử dụng Cửu Long Ngọc Hoàn có hơi lãng phí, nhưng hôm nay Bạch Nhạc cũng đã không còn cách nào.

– Đi chết cho ta!

Hai tay cầm đao, trong chớp mắt Dương Đao thôi thúc linh lực Tinh Cung, mang theo ánh sáng tử sắc chói mắt cùng với sát ý vô tận ngang tàn chém ra một đao.

Sát ý như thủy triều, ra tay thì chính là không chừa một chỗ trống.

Giờ khắc này, thậm chí Dương Đào đã sớm không để ý mình đã đồng ý sẽ không để cho Bạch Nhạc chết dễ dàng, mà chỉ có lấy phương pháp gọn gàng nhất chém chết Bạch Nhạc, mới có thể làm hắn ta an tâm.


Chương 553: Tới đây chỉ để giết người

Nhưng ngay lúc Bạch Nhạc chuẩn bị kích phát Cửu Long Ngọc Hoàn, một ánh đao màu đen khủng khiếp đột nhiên xé gió mà đến.

Tử khí nồng đậm ngang nhiên chia tách sát khí ngập trời.

Một thanh lưỡi hái khổng lồ màu đen xé rách hư không, tàn ác chém về phía Yêu Đao.

Oành!

Trong nháy mắt, xung kích khủng khiếp đột nhiên nổ tung, rừng cây xung quanh gần như trong giây lát đã bị phá hủy một mảng lớn, ở trung tâm giao tranh ngoại trừ Bạch Nhạc, những người khác đều bị ép lui ra, chỉ cần phản ứng chậm một chút, thậm chí chỉ chịu đựng một chút xung kích thôi đã bị trọng thương.

Đồng tử Bạch Nhạc đột nhiên co rút lại, thời điểm nhìn thấy lưỡi hái màu đen kia, hắn đã biết được thân phận người đến.

Bạch Nhạc cũng biết, đối phương cũng ở thành Thanh Châu, thế nhưng không thể nghĩ ra được lí do đối phương cứu mình, càng nghĩ không ra lý do tại sao kẻ đó lại xuất hiện ở đây.

Dương Đào bị trúng một kích, trên mặt hắn ta không khỏi lộ ra vẻ ngưng trọng, lạnh giọng hỏi:

– Ngươi là ai?

Mặc dù đối phương chỉ có thực lực Linh Phủ cảnh, nhưng một đao kia chém xuống lại ngang sức ngang tài với hắn ta, khiến hắn ta không chiếm được lợi thế nào.

Phải biết một kích vừa nãy, hắn ta vì giết Bạch Nhạc đã dốc hết toàn bộ sức lực.

Thần sắc thanh niên lạnh lẽo, giống như lúc ở trong Thanh Vương Lăng, thản nhiên đáp:

– U Minh tông, Dạ Thần Hi.

Bạch Nhạc hơi ôm quyền, cảm kích:

– Đa tạ Dạ huynh cứu giúp!

Dạ Thần Hi liếc nhìn Bạch Nhạc, hờ hững nói:

– Ta chưa bao giờ thiếu nợ kẻ khác.

Lần trước thiếu ngươi một mạng, hôm nay trả lại cho ngươi, hai ta xem như giải quyết sạch sẽ.

Cái gọi là ‘thiếu một mạng’ này hiển nhiên đang nói trận chiến sau khi Thanh Vương Bất Tử đoạt xá, Bạch Nhạc đã chọn ra kiếm nhắm vào hắn, nhờ đó mới kéo dài thời gian tán công của Thanh Vương, khiến hắn bạo phát, không thể không rút đi.

Lúc trước khi Thanh Vương Điện sụp đổ, Văn Trạch và Triệu Thụy cũng từng nói như vậy, chỉ có Dạ Thần Hi bỏ đi., nhưng Bạch Nhạc thật sự không ngờ hắn ta vẫn nhớ chuyện này, sau đó vào giờ phút này trả phần ân tình này lại cho hắn.

Cũng trong nháy mắt này, rốt cuộc Dương Đào cũng hiểu ra, sắc mặt hắn hơi sa sầm, lạnh lùng nói:

– Là ngươi!!!

Thực ra lúc đó tuy hắn ta không vào Thanh Vương Lăng, nhưng cái tên ‘Dạ Thần Hi’ này thì hắn ta có nghe thấy, cũng vì mọi thứ liên quan đến Thanh Vương âu cũng không phải bí mật gì.

Nên giờ đối phương vừa báo tên, hắn ta tự nhiên hiểu.

Về chuyện U Minh tông, Huyết Ảnh ma quân cũng từng nhắc tới.

Ngày trước môn phái này cũng là một trong những Ma tông đứng đầu thiên hạ, nhưng nhiều năm như vậy rồi, bây giờ U Minh tông còn bao nhiêu người ở lại cũng không nói rõ được, mà nếu không có xung đột lợi ích, Huyết Ảnh ma quân cũng không muốn dây đến môn phái đấy làm gì.

Ban đầu, hắn ta tưởng Dạ Thần Hi là do Bạch Nhạc dẫn tới, nhưng sau khi nghe mấy câu của Bạch Nhạc xong… mọi chuyện dường như không giống những gì hắn ta nghĩ.

Dương Đào nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo, hạ giọng quát:

– Dạ Thần Hi, Huyết Ảnh Ma Tông không thù không oán với ngươi, ngươi tới ngăn cản ta là đạo lý gì?

– Huyết Ảnh Ma Tông dĩ nhiên không thù không oán với ta, nhưng người kêu ngươi bày ra sát cục hôm nay thì có đấy.

Dạ Thần Hi lạnh lùng đáp, sau đó hắn đột nhiên bước lên một bước, ngoảnh mặt ra rừng cây trước mặt, giọng nói lạnh băng:

– Ngươi nói đúng không, Lam tiên sinh?

Ba chữ Lam tiên sinh này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người đều sa sầm, không chỉ Bạch Nhạc mà ngay cả Thanh Vân Kỵ và Lâm lão tiên sinh đều khó tin nhìn theo ánh mắt của Dạ Thần Hi.

Lâm lão tiên sinh hơi run giọng, khó tin hỏi:

– Lam tiên sinh, thật sự là ngươi muốn giết ta sao?

Phía sau có một kẻ trung niên đẩy xe lăn xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Trong mắt hắn ta lộ ra sát khí lạnh như băng, lạnh nhạt nói:

– Lâm lão tiên sinh, ngươi là do ta tìm đến, bây giờ lại một lòng phò giặc, lẽ nào ngươi không đáng chết sao?

– …

Câu này nhất thời khiến sắc mặt Lâm lão tiên sinh trắng bệch:

– Cái gì gọi là phò giặc? Thanh Châu thành gặp khó khăn, là Bạch Nhạc đại nhân ra lệnh giúp mọi người xây lại nhà cửa, hơn nữa ngài ấy là thủ lĩnh Thanh Vân Kỵ do chính miệng Phủ chủ đại nhân sắc phong.

Hai chữ ‘phò giặc’ này từ đâu mà có?!

– Hừ, điện hạ bị Thanh Vương Bất Tử đoạt xá đều là do hắn hại, lẽ nào hắn không phải loạn thần tặc tử sao?

Trong mắt Lam tiên sinh lộ ra vẻ điên cuồng, khinh thường nói:

– Hắn là cái thá gì? Có tư cách gì mơ tưởng vị trí Phủ chủ?

– …

Nghe vậy, không chỉ Lâm lão tiên sinh mà sắc mặt của một vài Thanh Vân Kỵ cũng trở nên cực kỳ phức tạp.

Việc Bạch Nhạc vào Thanh Vương Lăng là do Ngô Tuyết Tùng sắp xếp, hơn nữa ngay từ đầu hắn ta đã chẳng có lòng tốt gì, cuối cùng Ngô Tuyết Tùng bị đoạt xá trong Thanh Vương Lăng, nội tình trong đó tuy là họ không rõ ràng mấy, nhưng nếu đổ hết trách nhiệm lên đầu Bạch Nhạc thì cũng gượng ép quá rồi.

Huống hồ chi, có thế nào thì Ngô Tuyết Tùng cũng đã chết rồi, mà cuộc sống thì vẫn phải tiếp tục.


Chương 554: Tới đây chỉ để giết người (2)

Thứ những Thanh Vân Kỵ này trung thành là thân phận phủ chủ Thanh Châu chứ không phải một mình Ngô Tuyết Tùng, lại càng không thể vì cái chết của Ngô Tuyết Tùng mà bắt bọn họ chôn theo.

Lam tiên sinh có thể chết trung với Ngô Tuyết Tùng, nhưng bọn họ thì không có điên khùng như vậy.

Huống hồ chi, khoan nói những chuyện khác, sở dĩ Lam tiên sinh rơi vào kết cục tàn phế như hôm nay cũng là do hắn ta đã khởi động sát trận, khiến Thanh Châu lại lần nữa gặp nạn, bá tánh chết thảm nhiều không kể xiết.

Đây đã chẳng phải là bí mật gì.

Nếu không phải vậy thì Bạch Nhạc cũng không thể thuận lợi truất quyền Lam tiên sinh rồi dễ dàng vào làm chủ Thanh Châu được.

Dạ Thần Hi cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nói:

– Đáng chết? Cho dù bản lĩnh của Thanh Vương Bất Tử có lớn bằng trời, nhưng nếu không phải do những kẻ ngu xuẩn như các ngươi vì lòng tham mà đi vào Thanh Vương Lăng, tìm bí tàng Thanh Vương thì chẳng lẽ hắn có thể tự mình đoạt xá trọng sinh sao?

Lời này mới thật sự đánh vào chỗ hiểm.

Nếu không phải vì lòng tham, Thanh Vương Bất Tử sao có thể đoạt xá? Xét cho cùng, Ngô Tuyết Tùng là chết bởi lòng tham của hắn mà thôi.

Dạ Thần Hi bước ra một bước, tay cầm lưỡi hái Tử Thần chỉ vào Lam tiên sinh ở đằng xa, sắc mặt lạnh lẽo:

– Thanh Vương Bất Tử đáng chết, mấy người các ngươi cũng đáng chết như vậy.

– Ha ha ha, không sai.

Đáng chết, tất cả đều đáng chết!!! Ta sớm cũng đã sống đủ rồi, chỉ cần giết Bạch Nhạc xong, ta lập tức xuống dưới theo điện hạ.

Tròng mắt Lam tiên sinh đỏ ngầu, lạnh lùng nói:

– Dạ Thần Hi, ngươi đuổi theo ta không thả không phải bởi vì tung tích bảo khố của điện hạ sao? Điều kiện vẫn vậy, ai trong các ngươi giết được Bạch Nhạc, ta liền nói tung tích bảo khố của điện hạ cho kẻ đó.

Bảo khố mà Ngô Tuyết Tùng để lại???

Trong lòng Bạch Nhạc bỗng sửng sốt, lúc này mới hiểu ra.

Từ lúc hắn vào làm chủ Thanh Châu đã phát hiện, đồ trong kho phủ Thanh Châu không có thứ gì quý giá.

Vốn hắn cũng không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghe đối phương nói vậy thì lập tức hiểu ra.

Kho của phủ Thanh Châu không phải không có bảo vật, mà là phần quý giá nhất đã bị Ngô Tuyết Tùng thu vào bảo khố riêng, hơn nữa bảo khố này là do Lam tiên sinh quản lý.

Mọi thứ cũng theo đó được giải thích.

Kể từ lúc Bạch Nhạc vào làm chủ Thanh Châu tới giờ, Huyết Ảnh Ma Tông chưa hề ra tay, nhưng chúng vừa ra tay đã phái ngay cao thủ như Dương Đào tới, rõ là không hợp lẽ thường.

Nhưng nếu từ đầu là Lam tiên sinh lén lút liên hệ với Huyết Ảnh Ma Tông, lại dùng bảo khố Ngô Tuyết Tùng để lại làm lợi thế, sau đó xin Huyết Ảnh Ma Tông ra tay giết Bạch Nhạc, vậy thì lại hợp lý.

Nhưng sau khi nghĩ rõ những thứ này, da đầu của Bạch Nhạc liền tê rần.

Giữa hắn và Dạ Thần Hi không có giao tình gì, nếu hắn bị Lam tiên sinh dụ dỗ, vậy bản thân hắn thật sự là gặp rắc rối to rồi.

Nhưng Dạ Thần Hi không mảy may động đậy, chỉ bình tĩnh nói:

– Ta đã nói, ta chưa từng thiếu nợ người khác.

Trước đây ta nợ Bạch Nhạc một mạng, hôm nay nhất định phải trả hắn cái đã.

Lam tiên sinh khinh thường nhìn Dạ Thần Hi, lạnh lùng nói:

– Đã vậy, ngươi đừng mơ sẽ có được tung tích của bảo khố.

– Không lấy được thì thế nào?

Dạ Thần Hi cười lạnh, khinh thường đáp:

– Hình như Lam tiên sinh đã hiểu lầm.

Hôm nay ta tới chỉ vì giết người.

Vừa dứt lời, Dạ Thần Hi lật cổ tay, lưỡi hái Tử Thần chém về phía Lam tiên sinh.

Bảo khố gì đó, Dạ Thần Hi vốn dĩ không quan tâm, u minh Tông xuất thế chính là vì báo thù, báo thù Thanh Vương Bất Tử, cũng như báo thù Vương triều Đại Càn.

Lần này tới, hắn thật sự chỉ vì giết người.

– Ngươi dám?!

Dương Đào nhíu mày, giận dữ quát rồi giơ đao lên.

Có thể Dạ Thần Hi không quan tâm, nhưng mà hắn ta thì quan tâm.

Hắn ta bày ra sát cục, phí hết tâm tư như vậy chính là vì muốn có được tung tích của bảo khố, nếu Lam tiên sinh chết, vậy tất cả cố gắng của hắn ta chẳng phải đều phí công rồi sao?

Hai người lại lần nữa giao chiến kịch liệt, nhưng Lam tiên sinh ngay cả mắt cũng không thèm chớp một cái.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Bạch Nhạc vẫn chứa đầy thù hằn như cũ.

Bạch Nhạc im lặng nhìn đối phương.

Hắn có thể cảm nhận được vị Lam tiên sinh này thật sự đã không còn muốn sống nữa.

Đối với hắn ta mà nói, ý nghĩa sống duy nhất là giết Bạch Nhạc, cho dù cái giá phải trả có lớn tới đâu.

Đáng trách, nhưng cũng có phần đáng thương cảm.

Thật ra trước khi bước vào Thanh Vương Lăng, Bạch Nhạc từng gặp vị Lam tiên sinh này.

Lam tiên sinh lúc đó ôn hòa, lịch sự, tao nhã, mang đến cho người ta cảm giác thư thả như gió xuân.

Chỉ là Lam tiên sinh chỉ trung với Ngô Tuyết Tùng.

Ngô Tuyết Tùng chết, vị Lam tiên sinh ngày xưa cũng đã chết.

– Giết hắn đi, Dương Đào! Kêu người của ngươi giết hắn cho ta! Chỉ cần hắn chết, ta lập tức nói tung tích bảo khố cho ngươi biết.

Chất giọng thù hận lại lần nữa vang lên, mang theo cả sự cuồng loạn.

Mí mắt Dương Đào giật giật, lạnh lùng ra lệnh:

– Giết!!!


Chương 555: Giết người không đao

Lúc này bày sát cục trừ hắn ta còn có rất nhiều đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.

Mặc dù giữa đường xuất hiện một tên Dạ Thần Hi khiến hắn ta không thể thoát thân, nhưng dựa vào những đệ tử khác của môn phái cũng đã đủ vần vò Bạch Nhạc tới chết rồi.

Chỉ là cái giá phải trả đắt hơn mà thôi, nhưng nếu vì vậy mà có thể giết được Bạch Nhạc, lấy được bảo khố của Ngô Tuyết Tùng thì cũng đáng.

Còn về phần chuyện này sẽ khiến bao nhiêu đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bỏ mạng, vốn dĩ không có ai quan tâm.

Có hạn chế của cấm huyết, những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này vốn dĩ không có lựa chọn.

Cho dù biết là đường chết thì họ chắc chắn cũng liều mạng xông lên, tranh giành một cơ hội sống nho nhỏ.

Chớp mắt, Bạch Nhạc đã bị đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông vây lại.

Nếu đánh đơn lẻ, thực lực của đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này không tính là gì, nhưng nếu chúng liên thủ thì lại khác.

Phải biết kẻ có thể được phái ra đối phó với Bạch Nhạc không ai ở Dẫn Linh cảnh, mà toàn bộ là cao thủ Linh Phủ cảnh.

Mà bản thân Bạch Nhạc cũng chỉ ở mức Linh Phủ trung kỳ mà thôi.

Keeng…

Kiếm trong tay lần nữa ra khỏi vỏ, trong mắt Bạch Nhạc cũng lộ ra sát khí lạnh như băng.

Bạch Nhạc ra tay không chút lưu tình.

Trước giờ hắn đã không có hảo cảm với Huyết Ảnh Ma Tông, huống chi bây giờ lại là đối phương ra tay với hắn trước.

Một tay ngu kiếm thi triển, chính là giết chóc điên cuồng.

Bạch Nhạc hôm nay đã không phải là Bạch Nhạc tiến vào Thất Tinh tháp ngày trước, cho dù hắn không dùng Thông Thiên ma công mà chỉ dựa vào sức mạnh Tử Phủ và việc khống chế cảnh giới Nhập Vi, những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này cũng không thể đả động được hắn.

Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây giống như một trận tàn sát ngược.

Dù những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này có không sợ chết đến cỡ nào, nhưng trong trận tàn sát điên cuồng này, tận đáy lòng họ cũng không khỏi ức chế được sợ hãi, bởi vì họ đã bị giết đến phát sợ.

Thiên kiêu đệ nhất Thanh Châu!!!

Bình thường đây cũng chỉ là một thứ xưng hô hư vô mờ mịt, nhưng hôm nay, bọn họ lại thật sự thấy được sự kinh khủng của vị thiên kiêu đệ nhất Thanh Châu này.

Uỳnh uỵnh…

Song song với trận chém giết của Bạch Nhạc và đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, ngoài bìa rừng lại đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa.

Nháy mắt, tinh thần của không chỉ Bạch Nhạc mà cả những Thanh Vân Kỵ có mặt đều run lên.

Tiếng vó ngựa đó, bọn họ quá quen thuộc, đó là âm thanh của Thanh Vân Kỵ.

Nhận được tin tức Lâm lão tiên sinh và một đội Thanh Vân Kỵ bị vây khốn, Bạch Nhạc là người chạy tới đầu tiên, Thanh Vân Kỵ cũng nhận được mệnh lệnh mà đồng thời chạy tới.

Tuy hơi chậm một chút những cũng không phải quá muộn.

Bây giờ Thanh Vân Kỵ đã tới, lại có Dạ Thần Hi cầm chân Dương Đào, cục diện trong nháy mắt gần như đảo ngược.

– Giết!!!

Tiếng hô ‘Giết’ rung trời, trong nháy mắt, những Thanh Vân Kỵ chạy tới liền kết thành sát trận rồi xông tới.

– Giết!!!!

Bấy giờ những Thanh Vân Kỵ bị vây khốn nhìn thấy viện quân thì chấn phấn hẳn lên.

Họ phối hợp với đối phương, cùng liều chết xông về phía đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.

Nhưng mà ai cũng không ngờ được, đao trong tay những Thanh Vân Kỵ xông tới này không phải nhắm vào đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, mà là hung hãn chém về phía Bạch Nhạc.

– Rầm!!!

Trong một khoảng khắc, hơn mười Thanh Vân Kỵ xông tới đầu tiên bị kiếm của Bạch Nhạc quét văng, nhưng dù là như thế, bởi không kịp đề phòng nên trên người Bạch Nhạc cũng bị trúng mấy đao.

Tuy rằng vết thương không trí mạng, nhưng nhìn thấy vẫn khiến người ta giật mình.

Biến cố trong nháy mắt này khiến tất cả mọi người có mặt đều trợn tròn mắt, duy chỉ có Lam tiên sinh vào giờ khắc này lại đột nhiên bật cười sằng sặc.

– Đây chính là Thanh Vân Kỵ mà ngươi vẫn luôn chờ đợi, ha ha ha ha.

Tiểu súc sinh, ngươi là cái thá gì, không lẽ ngươi thật sự nghĩ mình có thể hoàn toàn khống chế Thanh Vân kỵ sao?!

Sát cục chết chóc một vòng lại tiếp một vòng!!!

Vì vây giết Bạch Nhạc, vị Lam tiên sinh này đã chuẩn bị rất nhiều, hắn ta sao có thể tin một mình Huyết Ảnh Ma Tông được.

Quả thật vì cái chết của Ngô Tuyết Tùng mà Lam tiên sinh đã mất đi quyền khống chế Thanh Châu, nhưng dù sao hắn cũng theo Ngô Tuyết Tùng quản lý Thanh Châu nhiều năm như vậy, cho dù không thể hoàn toàn khống chế Thanh Vân Kỵ, nhưng âm thầm khống chế một phần cũng không thành vấn đề.

Chỉ là trước đó hắn vẫn luôn ẩn nhẫn, vốn không điều động những lực lượng này nhằm cho Bạch Nhạc cái suy nghĩ rằng hắn có thể dễ dàng khống chế Thanh Châu.

Mãi cho đến bây giờ, hắn mới hoàn toàn bộc lộ hết.

Viện binh ngươi mong mỏi lại trở thành kẻ thù vung đao về phía ngươi, đây là cảm giác tuyệt vọng đến cỡ nào?

Lam tiên sinh tận mắt nhìn thấy tất cả, sao hắn lại có thể không vui cho được???

Hắn không chỉ muốn Bạch Nhạc chết, mà còn muốn Bạch Nhạc chết trong tình cảnh hoàn toàn tuyệt vọng, khi đã nhận hết đau khổ và giày vò.

– Giết!!!

Tiếng ‘Giết’ lạnh như băng lại lần nữa được phun ra, những Thanh Vân Kỵ này không hề dừng lại mà đã lần nữa tấn công về phía Bạch Nhạc.


Chương 556: Tu La ngọc sát, tắm máu mà đi

Những Thanh Vân Kỵ này phối hợp còn nhuần nhuyễn hơn người của Huyết Ảnh Ma Tông, việc ứng dụng trên chiến trường cũng thành thạo hơn, giống như một lưỡi đao sắc bén tàn nhẫn đâm vào trái tim Bạch Nhạc.

Giết người không đao!!!

Nhìn những khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có phần đau đớn.

Những Thanh Vân Kỵ này không giống người của Huyết Ảnh Ma Tông.

Họ không phạm phải sát nghiệt tày trời gì, thậm chí từ trước tới giờ, gih đều ở đây hết lòng hết dạ bảo vệ sự an toàn của Thanh Châu, bảo vệ bách tính Thanh Châu.

Đồng đội của họ từng kề vai chiến đấu với Bạch Nhạc, vì ngăn cản huyết tế mà đầu rơi máu chảy, chết không hối hận.

Nhưng những lưỡi đao lạnh lẽo giờ đây lại đột ngột chĩa vào hắn.

Từ trước đến giờ, Bạch Nhạc chưa bao giờ cảm thấy kiếm trong tay lại nặng nề tới vậy.

Mọi việc đều phải trả giá.

Từ lúc Bạch Nhạc quyết định vào Thanh Châu thì hắn đã biết bản thân mình phải trả giá, điểm này từ ngày Tinh Hà lão tổ hỏi ‘Ngươi đã suy nghĩ kĩ chưa’, hắn đã rõ rồi.

Cho nên Bạch Nhạc sớm đã chuẩn bị đối phó với Huyết Ảnh Ma Tông, cũng biết mình sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc nghe nói Lâm lão tiên sinh bị nhốt, Bạch Nhạc đã biết rõ mình tránh không thoát, cho nên hắn thản nhiên mà đến, cho dù là lúc Dương Đào đẩy hắn đến sát bờ vực sinh tử, Bạch Nhạc cũng chưa từng hối hận.

Nhưng hôm nay khi đối mặt với lưỡi đao của những Thanh Vân Kỵ này, trong lòng Bạch Nhạc lại dâng lên chút hối hận mơ hồ.

Nếu mình không thử làm chủ Thanh Châu, có lẽ sẽ không có cớ sự này.

Xoẹt…

Đợt tấn công tiếp theo của Thanh Vân Kỵ đã đánh bay sự tức giận của Bạch Nhạc, hắn đành miễn cưỡng cầm ngang kiếm chắn trước ngực để ngăn cản những đòn tấn công trí mạng này.

Phụt…

Bạch Nhạc phun ra một búng máu, hắn quỳ một chân xuống đất, kiếm cầm trên tay, nhưng lại nặng đến mức khiến hắn không có cách nào vung lên được.

– Đại nhân!!!

Những Thanh Vân Kỵ bị vây ở chỗ này nhìn thấy cảnh tượng đó, trong mắt họ đều lộ ra vẻ đau đớn, rồi đồng thời ngã quỵ.

Việc Bạch Nhạc đơn thương độc mã tới thật sự khiến họ cảm động, cho dù phải đối mặt với nhiều đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông hơn, cho dù biết rõ là sẽ chết, bọn họ cũng không chút do dự.

Nhưng sao kẻ tấn công Bạch Nhạc lại là đồng đội của họ chứ???

Họ đã từng gọi tên không ít kẻ trong số đó, từng cùng uống rượu, cùng tán phét.

Huynh đệ như thế, sao họ có thể vung đao đánh nhau?!

Trước đây khi Bạch Nhạc đối đầu với người của Huyết Ảnh Ma Tông, sự đáng sợ của hắn bọn họ đều thấy rõ, nhưng hôm nay Bạch Nhạc thà bị thương chứ không chịu rút kiếm đánh lại, loại đau khổ và giằng xé này, họ cũng bị lây động.

– Dừng tay, dừng tay đi!!!

Lâm lão tiên sinh không kiềm được la lên, nhưng tiếng la lại nhanh chóng bị chìm trong âm thanh chém giết.

– Tô cô nương, chúng ta không muốn đối địch với cô, nhưng hôm nay chúng ta không thể nghe cô điều khiển được.

Tô Nhan vốn dẫn Thanh Vân Kỵ tiếp viện, lại bị Thanh Vân Kỵ vây lại trước cửa thành.

Vì sát cục lần này, Lam tiên sinh thật sự là chuẩn bị quá nhiều.

Số Thanh Vân Kỵ bị hắn dựa vào danh vọng và sức ảnh hưởng từng ấy năm thuyết phục mà phản bội Bạch Nhạc không nhiều lắm, đa số Thanh Vân Kỵ đều lựa chọn khoanh tay ngồi nhìn.

Trong mắt Tô Nhan lộ ra sát khí lạnh băng, nói:

– Hoang đường, các ngươi biết rõ Lam tiên sinh kia đang làm gì, vậy mà chỉ dựa vào một tấm binh phù đã chọn phản bội đại nhân!

– Tô cô nương nói quá lời, chúng ta là Thanh Vân Kỵ của Thanh Châu phủ, đương nhiên phải chịu sự điều khiển của binh phù.

Tuy Bạch Nhạc đại nhân có quyền chỉ huy trên danh nghĩa, nhưng rốt cuộc ngài ấy vẫn không phải phủ chủ.

Còn binh phù này là do phủ chủ để lại.

Thống lĩnh Thanh Vân Kỵ lắc đầu, trầm giọng nói:

– Cho dù Lam tiên sinh đã làm gì, chỉ cần ngài ấy chưa bị bãi quan thì vẫn là Đại tổng quản.

Ý kiến của hai vị đại nhân khác nhau, chúng ta cũng chỉ có thể án binh bất động.

Thứ như danh phận này trông thì rất hư vô, nhưng khi đặt vào nhiều tình huống lại có trọng lượng không nhẹ.

Dù mấy ngày này Bạch Nhạc đã nắm cục diện và quyền hành Thanh Châu trong tay, đã không có gì khác biệt so với phủ chủ Thanh Châu, nhưng chỉ cần không có danh phận này thì hắn vẫn không phải phủ chủ Thanh Châu, không thể nắm mọi quyền hành.

Thực lực của Tô Nhan tuy không kém, nhưng hôm nay nàng ta cũng không có cách nào giữ chân những Thanh Vân Kỵ này.

Thân ảnh Tô Nhan nhoáng lên, dao găm sáng loáng đã kề sát cổ thống lĩnh Thanh Vân kỵ, nàng ta lạnh lùng nói:

– Ta từng đồng ý với công tử, nhất định sẽ dẫn Thanh Vân Kỵ đi trợ giúp.

Kẻ nào ngăn cản, ta giết kẻ đó.

– Quân lệnh như núi.

Tô cô nương, cho dù cô giết ta, ta vẫn sẽ không hạ lệnh!

Tuy cổ bị dao găm đâm rách một lớp da, rịn máu, nhưng thống lĩnh Thanh Vân Kỵ vẫn không hề mảy may lay động.

Sát khí của Tô Nhan lộ ra, nàng ta lạnh nhạt nói:

– Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi à?

Thống lĩnh Thanh Vân Kỵ nhìn vào mắt Tô Nhan, trầm giọng hỏi ngược lại:

– Có giết ta thì cũng không có ai nghe lệnh của cô đâu.

Tô cô nương, chẳng lẽ cô có thể giết sạch tất cả bọn ta sao? đón lấy Tô nhan ánh mắt, mây xanh kỵ thống lĩnh trầm giọng hỏi ngược lại.


Chương 557: Tu La ngọc sát, tắm máu mà đi (2)

– Các ngươi cũng nói như hắn à?

Ánh mắt Tô Nhan chầm chậm đảo qua những người khác.

– Không sai.

Mấy thống lĩnh tiểu đội Thanh Vân Kỵ xung quanh đồng loạt gật đầu.

Nghe vậy, Tô Nhan im lặng đôi chút, sau đó trên mặt nàng ta lại lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

– Thế thì các ngươi cứ chết đi thôi!!!

Nụ cười trên mặt chưa tan, chủy thủ trong tay Tô Nhan đã tàn nhẫn chém xuống.

Trong nháy mắt, đầu của thủ lĩnh Thanh Vân Kỵ nói chuyện với nàng ta đã bị chém bay, máu tươi văng tung tóe, thậm chí còn văng trúng người nàng ta.

Tay trái Tô Nhan cầm chủy thủ chém đầu người, tay phải cầm dao găm, trên người nàng ta bốc lên sát khí ngùn ngụt.

Sức mạnh Linh Phủ đỉnh phong hoàn toàn bộc phát, cả người Tô Nhan lộ ra vẻ xinh đẹp mà yêu dị, gằn từng tiếng:

– Các ngươi nghĩ thế nào ta không quan tâm, nhưng ta đã đồng ý với công tử, nhất định phải dẫn Thanh Vân kỵ đi.

Ta không tin tất cả mọi người đều bị Lam tiên sinh mê hoặc.

Cho nên ai cản đường ta, ta liền giết kẻ đó.

– Các ngươi có thể kiên trì với lựa chọn của các ngươi, nhưng ta sẽ giết đến khi nào các ngươi khuất phục, hoặc là đến khi các ngươi có bản lĩnh giết được ta.

Tô Nhan là ai?

Nàng ta là kẻ đến từ Huyết Ảnh Ma Tông, là người ẩn giấu vẻ lạnh lẽo thấu xương dưới khuôn mặt xinh đẹp.

Có thể nói ở một mức độ nào đó, Tô Nhan mới thật sự là ma tu, vì để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Đối với Tô Nhan mà nói, bây giờ Bạch Nhạc chính là người quan trọng nhất với nàng ta.

Vì Bạch Nhạc, nàng ta có thể giết bất kỳ kẻ nào.

Thanh Vân Kỵ có một người dám phản bội, nàng ta sẽ giết một người.

Có mười người dám phản bội, nàng ta sẽ giết mười người.

Nếu tất cả mọi người đều phản bội, vậy nàng ta chỉ có hoặc là giết sạch chúng, hoặc là bị chúng giết.

Tô Nhan không ngại giết người, cũng không ngại bị người khác nhìn thấu sự cay nghiệt lẫn tâm tư của mình.

Một đao này đã tỏ rõ thái độ.

Trong khoảng khắc, đồng tử của tất cả Thanh Vân Kỵ có mặt đều co rút lại.

Đầu người và máu tươi tung tóe như vậy không khỏi quá mức dọa người.

– Tô Nhan, ngươi đây là đang tìm chết…

Phựt…

Tô Nhan di chuyển như ma quỷ, gần như trong nháy mắt đối phương vừa lên tiếng, chủy thủ trong tay nàng ta nhoáng lên, một cái đầu thủ lĩnh Thanh Vân Kỵ nữa lại rơi xuống.

Tô Nhan không hề quan tâm máu tươi văng vào người, cổ tay nàng ta vung lên, ném cái đầu người trong tay ra xa, đầu người rơi dưới chân những Thanh Vân Kỵ bình thường nọ, nàng ta lại dùng linh lực truyền từng câu từng chữ vào tai mỗi người:

– Phụng lệnh đại nhân, cứu viện Lâm lão tiên sinh, có kẻ không tuân lệnh, giết không tha.

– Tô Nhan, ngươi đừng mê hoặc lòng người, bọn ta có binh phù điều…

Phặt.

Không chờ đối phương nói dứt lời, chủy thủ trong tay Tô Nhan đã lần nữa vung lên tựa như hoa mai nhuốm máu, lại chém văng một cái đầu.

– Yêu nữ!!!

Cái đầu người thứ tư văng lên.

– Giết ả, mọi người cùng nhau ra tay, giết ả ta!!!

Cái đầu người thứ năm văng lên.

Liên tục giết chóc rốt cục khiến những thống lĩnh tiểu đội Thanh Vân Kỵ này tỉnh ngộ, trong nháy mắt, bảy tám người còn dư lại liền cùng ra tay muốn giết Tô Nhan.

Nếu là Tô Nhan trước khi bước vào Thanh Vương Lăng, đối mặt với sự vây công của nhiều cao thủ như vậy, đừng nói là thủ thắng, cho dù là sức đánh trả, nàng ta cũng không có.

Nhưng hôm nay, nàng ta đã ăn Linh Khư Quả, tiến vào Linh Phủ đỉnh phong, thực lực sớm đã tăng vọt.

Mặc dù không dám nói có thể so với thiên tài đứng đầu như Bạch Nhạc hay Văn Trạch, nhưng thực lực của Tô Nhan lại không yếu hơn đám đệ tử chân truyền của Thất Tinh tông này, huống hồ nàng ta còn là ma tu, ra tay càng thêm ngoan tuyệt tàn nhẫn.

Cho dù là bị bốn phía bao vây, Tô Nhan cũng có thể lấy cứng chọi cứng.

Giờ khắc này Tô Nhan hiểu rất rõ, vị Lam tiên sinh kia chuẩn bị đầy đủ như vậy, lúc này Bạch Nhạc hiển nhiên đã lâm vào nguy hiểm.

Trong hoàn cảnh này, nàng ta còn bị cầm chân thêm một phút thì phía Bạch Nhạc sẽ tăng thêm một phần nguy hiểm.

Cho nên nàng ta không hề do dự chút nào, mỗi một lần ra tay gần như đều dùng cách đánh lưỡng bại câu thương.

Lấy tổn thương đổi lấy mệnh, giờ khắc này Tô Nhan là đang đánh cuộc mạng sống.

Mỗi một lần nàng ta ra tay gần như cũng bơi ở bờ vực sinh tử, nhưng trước sau vẫn không có chút do dự nào.

Một người, hai người… Mỗi một lần nàng ta giết người, trên thân thể lại có thêm một vết thương.

Trong thời gian ngắn, trên người Tô Nhan đã không còn chỗ nào lành lặn, nhưng mà cứ xem đây là cái giá phải trả đi, sau cùng thống lĩnh của nhóm Thanh Vân Kỵ này, từng kẻ từng kẻ một đều bị nàng ta chém chết.

Máu tươi đã nhiễm đỏ quần áo Tô Nhan, mà cũng đã không biết đó là máu của nàng ta hay là máu của đối phương.

Cả người nàng ta bây giờ tựa như Ngọc Sát tu la bước ra từ trong vũng máu.

Máu chảy thành sông, trên mặt Tô Nhan mang theo vẻ đạm mạc, tắm máu mà đi.

Sự khủng khiếp của việc tắm máu mà đi này tương phản rõ ràng với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tô Nhan, cũng đánh mạnh vào thần kinh của mỗi một người có mặt.


Chương 558: Chấp mê bất ngộ, giết không tha

Nhìn thấy tất cả những thứ này, trong lòng những kẻ có mặt không khỏi dâng lên cảm giác rét lạnh.

– Bọn ta nguyện tuân sự sai khiến của Tô cô nương.

Nhận thấy được ánh mắt lạnh như băng đang liếc tới của Tô Nhan, Thanh Vân Kỵ lập tức có kẻ không chịu nổi áp lực mà quỳ xuống thần phục.

Có người cầm đầu, những kẻ khác cũng nhanh chóng không chống đối nữa mà quỳ rạp cả xuống.

Giống như Tô Nhan đã dự liệu, kẻ thật sự bị Lam tiên sinh mê hoặc chỉ có tầng lớp thống lĩnh tiểu đội, còn kỵ binh Thanh Vân Kỵ ở tầng lớp dưới vốn không hiểu chuyện này, họ chỉ nghe lệnh mà làm việc.

Một tháng này, Bạch Nhạc làm chủ Thanh Châu, rất nhiều chuyện đều là do Tô Nhan đứng ra xử lý, những Thanh Vân Kỵ này đều biết Tô Nhan.

Bắt họ đối đầu với nàng ta, họ cũng có phần không dám.

Như vậy nàng ta chỉ cần lấy thế như chẻ tre đánh chết mấy tên thống lĩnh này thì sẽ có khả năng khống chế được cục diện rất cao.

Cho tới giờ khắc này, trái tim treo lơ lửng của Tô Nhan rốt cục mới đặt xuống được.

Liên tục chiến đấu kịch liệt đã khiến Tô Nhan bắt đầu thấy choáng váng, tay chân nàng ta nặng như đeo chì, ngay cả giơ lên cũng thấy khó.

Nhưng mà Tô Nhan lại rất rõ ràng, chính mình phải cố chống chịu.

Nàng ta nghiến răng, cũng không để ý máu bẩn mà xoay người nhảy lên ngựa, lạnh lùng ra lệnh:

– Xuất phát!

Trong nháy mắt, Thanh Vân Kỵ cũng đồng loạt lên ngựa, cả đoàn giống như một dòng lũ bằng sắt liều chết xông về khu rừng mà Bạch Nhạc đang ở.

– Đủ rồi!

Thống lĩnh một đội Thanh Vân Kỵ đang bảo vệ Lam tiên sinh đột nhiên đứng lên, ầm một tiếng, ánh đao sắc bén chợt loé lên, khoảnh khắc thanh đao được rút ra, trong mắt hắn không còn một chút do dự nào.

Cơ thể nam nhân vẫn có chút run rẩy như trước, nhưng sắc mặt lại vô cùng hung dữ, nếu ai để ý sẽ phát hiện hai mắt hắn tràn đầy tia máu đỏ rực.

– Các huynh đệ, đại nhân chưa từng phụ bạc chúng ta, ta làm sao có thể phản bội ngài? Nhân sinh luôn phải đưa ra lựa chọn, nếu các vị nguyện ý đi theo đại nhân, vậy hãy cùng ta bảo vệ đại nhân!

Tay nắm đại đao, trong mắt vị thống lĩnh Thanh Vân kỵ lộ ra một tia kiên định, hắn đứng che trước người Bạch Nhạc, dùng ánh đao sáng như tuyết đối mặt với những người đồng đội cũ.

– Giết!

Một tiếng “giết” này tựa như phát ra từ trong sâu thẳm linh hồn.

Chỉ trong chốc lát, gần như toàn bộ đội Thanh Vân kỵ trước đó còn bảo vệ Lam tiên sinh đều chuyển sang che chắn trước người Bạch Nhạc, đối đầu với những Thanh Vân Kỵ binh vừa mới đến.

Tuy rằng đang gặp bất lợi tuyệt đối về mặt quân số, những gì họ đang làm lúc này chẳng khác khác nào đi chịu chết, nhưng giờ khắc này, khí thế toả ra từ trên người họ đủ để lay động bất cứ ai.

– Lê Minh Trí, ngươi điên rồi sao? Cho dù ngươi muốn chết cũng đừng có kéo theo thủ hạ huynh đệ của ngươi chết cùng chứ!

Trong mắt vị thống lĩnh dẫn đầu Thanh Vân kỵ hiện lên một tia phẫn nộ, hắn lạnh giọng quát lớn:

– Tào Triêu, kẻ điên là ngươi chứ không phải ta.

Lê Minh Trí ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:

– Thanh Vân kỵ chúng ta không phải là Thanh Vân kỵ của riêng người nào, mà là Thanh Vân phủ Thanh Vân kỵ, sứ mệnh của chúng ta là bảo vệ bá tánh Thanh Vân, chứ không phải trung thành nguyện chết vì bất kỳ ai.

– Lam tiên sinh cưỡng chế khuấy động sát trận, hại chết vô số bá tánh, món nợ máu chúng ta còn chưa tìm hắn tính sổ cũng đã xem như tận tình tận nghĩa, làm sao còn có thể để hắn mê hoặc.

Ta không biết vì sao ngươi lại bị hắn thuyết phục, nhưng ta chỉ tin vào mắt của mình.

Lê Minh Trí chỉ vào hai mắt của mình, mở miệng nói từng câu từng chữ:

– Lão Tào, ngươi mở to mắt nhìn cho rõ, một tháng qua là đại nhân dẫn theo mọi người trùng kiến Thanh Châu, hết mình giúp đỡ những bá tánh bị trôi dạt khắp nơi.

Trước đó chúng ta bị mắc kẹt tại nơi này, cũng là đại nhân không ngại nguy hiểm một thân một mình liều chết tới cứu.

– Lòng người bằng xương bằng thịt, tất cả những việc đại nhân làm chúng ta đều nhìn thấy rõ, ghi tạc trong lòng, bây giờ sao chúng ta có thể nhẫn tâm phụ bạc ngài.

– …

Từng câu từng chữ Lê Minh Trí đều nói rất lớn, đủ để mỗi người ở đây nghe rõ ràng.

Trong lúc nhất thời, ngay cả những Thanh Vân kỵ theo Tào Triêu mà đến, giờ khắc này cũng không khỏi xúc động, chiến trận vốn còn chỉnh tề, trong nháy mắt đã trở nên rối loạn.

– Phản đồ, còn chần chừ gì mà không giết tên phản đồ này đi!

Nhận thấy được Thanh Vân kỵ đang bắt đầu rối loạn, Lam tiên sinh lạnh giọng quát lớn.

– Giết!

Giờ khắc này, ngay cả Tào Triêu cũng không dám do dự nữa, có thể đưa những Thanh Vân kỵ này đến là nhờ vào uy vọng của hắn ở trong Thanh Vân kỵ, hơn nữa còn là vì đại nghĩa báo thù cho phủ chủ và lời hứa hẹn của Lam tiên sinh.

Những nguyên nhân này kết hợp lại, cuối cùng mới có thể vất vả làm những Thanh Vân kỵ này hạ quyết tâm giương đao về phía Bạch Nhạc.

Nếu bị Lê Minh Trí mê hoặc vài câu, chỉ sợ ý chí của những người này sẽ thực sự dao động, một khi chờ đến lúc đó, kể cả hắn có muốn hạ lệnh động thủ, chỉ sợ cũng là có lòng mà vô lực.


Chương 559: Chấp mê bất ngộ, giết không tha (2)

Nghe được mệnh lệnh của Tào Triêu, những Thanh Vân kỵ bình thường này thậm chí còn không có thời gian để suy nghĩ, theo bản năng liền tuân lệnh, một lần nữa giương đao, bổ về phía những người đồng đội cũ của mình.

Một lần xông lên, đã có hơn hai mươi người ngã vào trong vũng máu.

Nhưng cho dù có hy sinh tính mạng, những Thanh Vân kỵ còn lại do Lê Minh Trí dẫn đầu vẫn kiên cường tạo thành một bức tường người như cũ, dùng xương máu của bản thân bảo vệ Bạch Nhạc.

Giờ khắc này, nhìn tất cả những gì diễn ra trước mắt, trong lòng Bạch Nhạc cũng vô cùng chấn động.

Khi nhìn thấy những Thanh Vân kỵ lần lượt ngã xuống trước mặt mình, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên dâng lên cảm giác tội lỗi.

– Không!

Trong nháy mắt, Bạch Nhạc đột nhiên cầm kiếm trong tay một lần nữa, kiếm khí mạnh mẽ chợt phóng lên cao, sát khí ngập trời!

Cái chết của những người này làm cho Bạch Nhạc hoàn toàn tỉnh táo lại.

Mỗi người đều phải tự trả giá cho sự lựa chọn của mình.

Trước kia hắn vốn chính là rơi vào tư tưởng sai lầm, ôm tất cả mọi trách nhiệm vào người mình.

Phàm là có được thứ gì, tất nhiên phải trả giá.

Bản thân gia nhập Thanh Châu tất nhiên có chỗ tốt, nhưng cùng với đó cũng phải gánh vác trách nhiệm, cho dù là cứu trợ bá tánh Thanh Châu hay là chống lại Huyết Ảnh Ma Tông cũng phải chấp nhận trả giá, không thể lùi bước.

Cũng như vậy, những Thanh Vân kỵ này lựa chọn phản bội, cho nên cũng phải chấp nhận trả giá.

Người nên chết phải là bọn họ, chứ không phải là đám người Lê Minh Trí trung với chính mình, trung với tín ngưỡng của Thanh Vân kỵ.

Những người mới này và những người Thanh Vân Kỵ ngày xưa vì ngăn cản huyết tế mà không tiếc tính mạng đều là đồng đội của hắn.

Những người bọn họ vốn không cần phải chết!

Bản thân Bạch Nhạc cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi, cho dù có thông minh đến đâu, cuối cùng vẫn thiếu một chút kinh nghiệm.

Kể từ khi bắt đầu vào ở Linh Tê kiếm tông, hắn luôn dần trưởng thành.

Nhưng trưởng thành cũng có cái giá phải trả.

Hiện tại những người này dùng máu tươi của chính mình thức tỉnh Bạch Nhạc, khiến hắn lột xác, hoàn toàn trưởng thành.

Thời điểm Bạch Nhạc rốt cuộc cũng suy nghĩ thông suốt mọi chuyện, trong lòng hắn đột nhiên sáng tỏ.

Kiếm ý sôi trào.

Trong lúc hít thở, linh lực trong cơ thể chợt bùng nổ, đột nhiên hoá thành một màn kiếm vũ hoa mĩ.

– Kiếm linh vũ!

Trước khi đối phương phát động xông lên một lần nữa, Bạch Nhạc đột nhiên vượt qua đám người Lê Minh Trí, kiếm trong tay ngang nhiên chém xuống, mang theo một màn kiếm vũ hoa mĩ, nhấc lên một màn giết chóc khủng bố.

Sức mạnh siêu nhiên, Kiếm Linh Vũ.

Bản thân kiếm pháp này vốn dùng để ứng phó quần chiến.

Giờ khắc này, thực lực mạnh mẽ của Bạch Nhạc mới chân chính thể hiện ra, cho dù không sử dụng Thông Thiên ma pháp, nhưng một khi toàn lực thi triển Kiếm linh vũ, uy lực kia cũng đủ để chấn động cả Tinh Cung.

Gần như trong nháy mắt, ít nhất hàng trăm Thanh Vân kỵ đang xông lên đã ngã xuống dưới uy lực của kiếm vũ.

Thẳng cho đến giờ phút này, những Thanh Vân kỵ kia mới thực sự ý thức được, kẻ mà bọn họ muốn giết rốt cuộc là sự tồn tại khủng bố đến mức nào.

Một lần va chạm mạnh mẽ trước đó đã làm cho Bạch Nhạc bị thương, nhưng cũng không phải bởi vì Bạch Nhạc yếu, mà là Bạch Nhạc không muốn ra tay với bọn họ.

– Bản quan chấp chưởng Thanh Châu, nếu như ngươi bị kẻ gian mê hoặc, có thể lập tức quay đầu, biết sai mà sửa, bản quan sẽ bỏ qua chuyện cũ.

Còn nếu vẫn tiếp tục chấp mê bất ngộ, giết không tha!

Bạch y vấy máu, một tay cầm kiếm!

Giờ khắc này, đứng giữa những thi thể đầy đất và máu tươi, cả người Bạch Nhạc toả ra sát khí ngột ngạt đáng sợ, sớm đã không còn một chút ôn hoà nào như trước.

Như thể phối hợp với những lời Bạch Nhạc nói, bên ngoài rừng cây lần nữa vang lên một trận tiếng vó ngựa dồn dập, giống như toàn bộ mặt đất đều run rẩy.

Không cần giải thích bất cứ điều gì, tất cả mọi người đều rõ ràng, tiếng võ ngựa chỉnh tề dồn dập như thế, chỉ có thể là đại đội quân Thanh Vân Kỵ đã tới.

Chủ lực Thanh Vân Kỵ đã bị binh phù điều khiển vốn không nên xuất hiện ở nơi này.

Tiếng vó ngựa chỉnh tề giống như là nhịp trống trầm bổng, đánh vào trong lòng mọi người, cũng hoàn toàn phá huỷ một tia may mắn cuối cùng của Trào Triêu.

Dưới áp lực kép như vậy, những Thanh Vân kỵ vốn đã có một chút chần chừ lập tức hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

Một tiếng xôn xao, ngoại trừ Tào Triêu và một số ít tâm phúc, những người còn lại tất cả đều quỳ xuống.

Mấy trăm Thanh Vân kỵ phản chiến, cũng đồng nghĩa với việc ý định giết chết Bách Nhạc của Lam tiên sinh đã hoàn toàn thất bại.

Ngay cả những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông giờ phút này cũng không khỏi lui về phía sau, không dám tùy tiện ra tay với Bạch Nhạc.

Ngay cả hai người Lê Minh Trí và Dương Đào cũng bị ảnh hưởng, không thể không tạm thời dừng tay.

Toàn bộ rừng cây chỉ còn lại tiếng mắng chửi điên cuồng của Lam tiên sinh.

Chỉ trong chốc lát, chủ lực của Thanh Vân kỵ đã đến, vây quanh toàn bộ rừng cây như trước, một thân đầy máu, Tô Nhan dẫn đầu đội kỵ binh, xoay người xuống ngựa, nửa quỳ ở trước mặt Bạch Nhạc:

– Công tử, Thanh Vân kỵ có 13 người bị quân phản loạn mê hoặc, tất cả đã phải trả giá, những người còn lại đều đã đến đông đủ.

Tô Nhan …… may mắn không làm nhục mệnh.


Chương 560: Thực ra ta còn biết ma thuật

Một câu nói vô cùng đơn, nhưng lại lộ ra một sát khí kinh người, Tô Nhan một thân đầy máu, càng chứng minh rõ ràng chuyện không hề nhẹ nhàng như Tô Nhan nói.

Nhìn Tô Nhan, Bạch Nhạc không khỏi có chút đau lòng.

Gần như cùng một lúc, hơn một ngàn Thanh Vân kỵ vừa mới đồng thời quỳ gối, cùng nhau hô to:

– Bái kiến đại nhân!

Âm thanh như sóng biển lập tức vang vọng khắp đất trời, cũng chính thức tuyên bố, giờ khắc này, Bạch Nhạc đã chân chính trở thành chủ Thanh Châu.

Bạch Nhạc tiến lên đỡ Tô Nhan dậy, nâng tay ý bảo những người khác cũng đứng dậy, lúc này mới chậm rãi xoay người, nhàn nhạt nói:

– Lam tiên sinh, ngươi nói xem bây giờ nên làm thế nào?

– Loạn thần tặc tử!

Lam tiên sinh hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, ánh mắt giống như hận không thể nuốt Bạch Nhạc và những người khác người vào bụng.

Bạch Nhạc không để ý tới Lam tiên sinh, sắc mặt hắn lạnh lùng, xoay người nói với Dương Đào:

– Dương Đào, món nợ với Huyết Ảnh Ma Tông, chúng ta ngày sau lại tính, nếu hiện tại ngươi không muốn tiếp tục phân tranh sống chết, thì có thể đi rồi.

Lúc trước hắn không hề lo lắng, nhưng hôm nay có nhiều Thanh Vân kỵ như vậy, hơn nữa còn có Bạch Nhạc và Lê Minh Trí khống chế, nếu Dương Đào thật sự không đi, thì rất có khả năng sẽ bị giết chết ở chỗ này.

Mí mắt bỗng nhiên nhảy dựng, hiển nhiên chính Dương Đào cũng hiểu rõ điểm này, hắn hừ lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng nói:

– Được thôi, Bạch Nhạc, hy vọng sau này ngươi vẫn có thể có vận khí tốt như vậy!

Cho dù là Lê Minh Trí nhúng tay vào, hay là Tô Nhan mạnh mẽ xử lý Thanh Vân kỵ phản loạn, đều có thể nói là ngoài ý muốn.

Nếu hai điểm này không trùng hợp đến thế, có lẽ kết quả cũng sẽ khác đi một chút, như vậy chỉ có thể kết luận là do may mắn.

Cũng không tiếp tục dây dưa nữa, Dương Đào phất tay, trong nháy mắt, người của Huyết Ảnh Ma Tông lập tức theo Dương Đào rời đi.

Đương nhiên, đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn vốn cũng không để bụng lời uy hiếp của Dương Đào.

Sau hôm nay, hắn đã thực sự gia nhập Thanh Châu, cho dù là đối mặt với Thất Tinh tông hay Huyết Ảnh Ma Tông, hắn đều có đủ tự tin nói chuyện, hôm nay không giết được hắn, ngày sau lại muốn uy hiếp đến hắn, cũng đồng nghĩa với việc sẽ khó khắn hơn gấp mười gấp trăm lần.

Nhìn Dương Đào và Huyết Ảnh Ma Tông hoàn toàn rời đi, Bạch Nhạc liếc nhìn Lê Minh Trí một cái, nhưng vẫn không mở miệng, chỉ chậm rãi đi về phía Lam tiên sinh:

– Lam tiên sinh, nói ra manh mối của bảo khố, ta có thể cho ngươi chết sảng khoái một chút.

– Ha ha ha ha ha!

Nghe được lời Bạch Nhạc nói, Lam tiên sinh không có chút hoảng sợ nào, ngược lại cười phá lên.

– Bạch Nhạc, ngươi cho rằng ta còn sẽ sợ chết sao? Trước đó ta cũng đã trúng kịch độc! Chết tính là cái gì? Ta chỉ hận không có thể giết được ngươi!

Lam tiên sinh nhìn chằm chằm đôi mắt Bạch Nhạc, lạnh lùng mở miệng nói, “Cho dù ngươi có thủ đoạn gì, cứ việc dùng trên người ta! Nếu ta kêu ra một tiếng, vậy chỉ có thể là do Lam mỗ vô năng!”

Trong mắt Lam tiên sinh tràn đầy khinh thường, trong lúc nói chuyện, khóe miệng hắn đã là tràn ra một tia máu.

Từ giây phút biết tin Ngô Tuyết Tùng bị đoạt xá, hắn kỳ thật cũng đã điên rồi, chết tính là cái gì, nếu không phải vì báo thù Bạch Nhạc, hắn đã sớm đã tự sát!

Bố trí sát trận này, đối với hắn mà nói, chính là một đòn có chết không sống.

Hắn vốn không ôm bất kỳ hy vọng may mắn nào, từ lúc bắt đầu lộ diện, hắn đã không màng đến sống chết nữa.

Trên thực tế, cả Dương Đào và Huyết Ảnh Ma Tông cũng nằm trong kế hoạnh của hắn.

Cho dù là Dương Đào thật sự giết chết Bạch Nhạc, hắn cũng sẽ tuyệt đối không nói ra bí mật của bảo khố, mà khiến bọn chúng cũng phải chôn cùng, vì bồi táng cho chính hắn, cũng vì bồi táng cho Ngô Tuyết Tùng.

Trước đó chẳng qua là có tu vi mạnh mẽ khống chế, độc tính mới không bộc phát ra, hiện giờ đại sự đã bại, Lam tiên sinh không còn muốn sống nữa, tu vi đang áp chế nháy mắt tan rã, độc tính trực tiếp bộc phát, nhiều nhất qua thời gian khoảng trăm nhịp thở, độc tính sẽ hoàn toàn phát tác giết chết hắn.

Dưới tình huống như vậy, hắn tất nhiên không sợ bất kỳ uy hiếp nào của Bạch Nhạc.

Tuy rằng bất đồng quan điểm, nhưng nhìn thấy Lam tiên sinh giờ phút này vẫn kiên quyết như vậy, cho dù là ai, trong lòng cũng đều không khỏi sinh ra vài phần khâm phục.

Đối với Bạch Nhạc, đối với bá tánh Thanh Châu, thậm chí đối với những Thanh Vân kỵ bị hắn mê hoặc mà nói nói, hắn thực sự đáng chết.

Nhưng duy nhất đối với Ngô Tuyết Tùng mà nói, Lam tiên sinh trung thành không ai có thể nghi ngờ.

Đây thực sự chính là trung thành đến mù quáng, trung thành đến chết.

Ngươi có thể không trung thành đến mù quáng được như vậy, nhưng lại không có tư cách cười nhạo điều này.

Nhìn Lam tiên sinh, Bạch Nhạc than khẽ:

– Lam tiên sinh, ta bội phục ngươi trung thành với phủ chủ, nhưng ngươi và ta quan điểm bất đồng.

Bảo khố không phải thuộc về bất kỳ ai, mà là thuộc về Thanh Châu.

Bạch Nhạc bước ra một bước, trong mắt lộ ra đôi chút thương hại, tay đã cầm một viên đá màu xanh lục.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box