- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 58 : Công tử có nghe qua Linh Tê kiếm tông chưa? (2) (c571-c580)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 58 : Công tử có nghe qua Linh Tê kiếm tông chưa? (2) (c571-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 571: Công tử có nghe qua Linh Tê kiếm tông chưa? (2)
Nghe được Bạch Nhạc nói cũng đi đến Linh Tê kiếm tông, trong mắt nữ tử lập tức lộ ra một tia vui mừng.
– Thật giả cái gì vậy?
Nói chuyện một hồi thì Lục Hi Nhi cũng mang nước về, không đầu không đuôi nghe được một câu, lập tức tò mò hỏi.
Sau đó Lục Hi Nhi cũng không đợi tỷ tỷ trả lời mà ném túi nước cho Bạch Nhạc:
– Này, ngươi còn giữ lời không?
Bạch Nhạc cười vui vẻ nhận lấy túi nước, duỗi tay làm tư thế mời, sau đó tránh sang một bên.
Nhìn thấy vậy, Lục Hi Nhi lập tức vô cùng vui mừng, cô bé trực tiếp nhảy lên ngựa, tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng tiểu cô nương Lục Hi Nhi này thực sự có thiên phú, đã có thể ngưng tụ ra một tia linh lực mờ mờ ảo ảo, nếu thực sự ra tay thì mấy tên đại hán bình thường cũng chưa chắc có thể được lợi.
Như vậy hai tỷ muội này có thể bình yên đi đến đây cũng không có gì lạ.
– Tỷ tỷ, tỷ mau tới, chúng ta cùng nhau cưỡi ngựa đi.
– Hi Nhi!
Tiểu cô nương không hiểu chuyện, nhưng nữ tử áo vàng sao có thể cũng càn quấy được, nếu nàng thực sự cưỡi ngựa cùng muội muội, để mặc người ta ở chỗ này, thì thành cái bộ dáng gì đây.
– Tỷ tỷ, đây là hắn tự nguyện trao đổi với muội, không phải muội cướp, tỷ không được mắng muội.
Nhìn thấy tỷ tỷ sắp mắng mình, Lục Hi Nhi lập tức cảnh giác giải thích, lại thấy sắc mặt của tỷ tỷ ngày càng kém, tiếng nói của tiểu cô nương cũng càng ngày càng nhỏ lại.
– Hi Nhi, ngày thường ta dạy muội như thế nào? Bạch công tử tốt bụng giúp đỡ chúng ta, chúng ta sao có thể đoạt ngựa của huynh ấy? Muội biết đi bộ mệt, chẳng lẽ người ta không biết mệt sao?
Nữ tử áo vàng nhìn Lục Hi Nhi, giọng nói lập tức nghiêm khắc thêm vài phần.
Nhìn thấy tỷ tỷ thật sự tức giận, đôi mắt Lục Hi Nhi lập tức đỏ lên, ấm ức nhảy từ trên ngựa xuống rồi chạy đến bên tỷ tỷ:
– Tỷ tỷ, muội không cưỡi ngựa là được chứ gì? Tỷ đừng có giận!
– Lục cô nương!
Bạch Nhạc nhìn hai tỷ muội, nhẹ giọng nói:
– Hi Nhi còn nhỏ, không sao đâu, cô cũng không cần tức giận.
Huống chi cô bé nói cũng không sai, đường đi từ nơi này đến Linh Tê kiếm tông còn rất xa, hai nữ tử các người đi bộ như vậy cũng không ổn, các người cứ lên ngựa ngồi rồi chúng ta đi từ từ! Phía trước không xa có một thị trấn, đến lúc đó lại mua thêm một con ngựa là được.
– Như vậy sao được!
Nữ tử áo vàng lập tức từ chối.
– Lục cô nương, chúng ta vừa mới đồng ý đi cùng nhau, sao có thể để một nam nhân như ta cưỡi ngựa còn các người đi bộ được? Như vậy nhìn thế nào được đây.
Bạch Nhạc cười cười, lắc đầu nói.
Nghe được Bạch Nhạc nói, đôi mắt Lục Hi Nhi lập tức sáng ngời, vẻ mặt chờ mong nhìn tỷ tỷ.
Nhìn thấy tia mong đợi trong mắt Lục Hi Nhi, trong lòng nữ tử áo vàng lập tức mềm nhũn, mở miệng nói:
– Đa tạ Bạch công tử!
– Hoan hô! Tỷ tỷ vạn tuế!
Nghe được tỷ tỷ đồng ý, Lục Hi Nhi lập tức vui vẻ nhảy dựng lên, nhảy xuống hôn tỷ tỷ một cái sau đó lại nhảy lên ngựa:
– Tỷ tỷ, tỷ mau tới đây.
– Hi Nhi, muội cứ ngồi đi, chúng ta đi từ từ.
Nữ tử áo vàng lắc đầu, vẫn từ chối.
Đồng ý bởi vì không đành lòng để muội muội chịu khổ, nhưng nàng không thể để Bạch Nhạc đi bộ một mình.
– Vậy chúng ta cùng nhau đi thôi.
Bạch Nhạc cũng không để ý, tùy ý bảo.
Ba người đi từ từ, sau đó Bạch Nhạc hỏi:
– Vừa mới nghe Lục cô nương nói biểu huynh của cô ở Linh Tê kiếm tông, thật không dám giấu giếm, ta cũng quen biết một vài người ở Linh Tê kiếm tông, không biết lệnh huynh là vị nào?
– Biểu ca tên Tiêu Hành Nhất, vô cùng lợi hại! Hi Nhi về sau cũng muốn lợi hại được như biểu ca, như vậy có thể bảo vệ tỷ tỷ.
Nghe được Bạch Nhạc hỏi, Lục Hi Nhi lập tức giành trả lời trước:
– Đúng rồi, ngươi biết biểu ca của ta không?
Tiêu Hành Nhất!
Nghe thấy cái tên này, Bạch Nhạc hơi giật mình, trong đầu lập tức hiện lên rất nhiều ký ức.
Đệ tử của Linh Tê kiếm tông không ít, nếu là những người khác thì Bạch Nhạc chưa chắc có thể nhớ rõ, nhưng Tiêu Hành Nhất lại là ngoại lệ, Bạch Nhạc sở dĩ có thể luyện thành Ngu kiếm có thể nói là do Tiêu Hành Nhất đã dẫn dắt một phần, tự nhiên ấn tượng khắc sâu.
Chỉ là hiện giờ Bạch Nhạc không thể nói ra sự thật, vì vậy thuận miệng nói:
– Thì ra là Tiêu sư huynh, nghe đồn Tiêu sư huynh rất lợi hại, cũng rất nổi danh ở Linh Tê kiếm tông.
– Bạch công tử cũng là đệ tử của Linh Tê kiếm tông?
Một câu Tiêu sư huynh lập tức khiến cho nữ tử áo vàng vui vẻ trong lòng, vội vàng hỏi.
Bạch Nhạc hơi trầm tư một chút, lúc này mới mỉm cười trả lời:
– Đúng vậy, ta đương nhiên cũng là đệ tử của Linh Tê kiếm tông.
– Vậy huynh cũng là người tu hành sao? Bạch Nhạc ca ca, huynh có lợi hại hơn biểu ca của muội không?
Lục Hi Nhi cũng lập tức hưng phấn, chớp chớp mắt hỏi.
– Không!
Bạch Nhạc cười lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
– Tiêu sư huynh hiện giờ đã là đệ tử nội môn, ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, sao có thể so cùng với Tiêu sư huynh.
– Ra là vậy!
Chương 572: Vận mệnh chú định, đều là ý trời
Lục Hi Nhi rõ ràng có chút thất vọng, ngay sau đó lại an ủi hắn:
– Không sao hết, Bạch Nhạc ca ca, huynh có thể giúp muội và tỷ tỷ, sau này muội nhất định nhờ biểu ca dạy huynh học kiếm, huynh cũng sẽ rất lợi hại.
– Được!
Bạch Nhạc gật đầu, nghiêm túc trả lời.
Rõ ràng là vì được cưỡi ngựa nên ấn tượng của Lục Hi Nhi với Bạch Nhạc rất tốt, tiểu cô nương chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói:
– Bạch Nhạc ca ca, muội lén nói cho huynh biết nhé, tỷ tỷ tên là Lục Yên Nhiên, huynh phải nhớ kỹ đó!
– Lục Hi Nhi!!!
Nghe khuê danh của mình bị muội muội nói cho người khác biết, Lục Yên Nhiên lập tức đỏ mặt, buồn bực mở miệng trách mắng.
Chỉ là lúc này Lục Hi Nhi cũng không sợ nàng nữa, cười khúc khích rồi cưỡi ngựa chạy lên một đoạn ngắn, lưu lại một tràng tiếng cười vui vẻ trong trẻo như tiếng chuông.
Trời tháng bảy, đúng là thời điểm nóng nhất.
Đi cùng đám người Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc cũng không vội, hắn cùng Lục Yên Nhiên và Lục Hi Nhi tán gẫu suốt chặng đường nên cũng không cảm thấy nhàm chán.
Chỉ là đi suốt một đoạn đường núi như vậy, Lục Hi Nhi một đường cưỡi ngựa lại có chút linh lực, không có gì đáng ngại, nhưng lục Yên Nhiên lại là người thường, đi bộ suốt như vậy nên sớm đã thấm mệt, mồ hôi đầm đìa.
Nhìn thấy bước chân của Lục Yên Nhiên đã hơi lảo đảo, Bạch Nhạc bèn nói:
– Lục cô nương, ta có hơi mệt mỏi, phía trước có có một khu rừng, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi lại đi.
Nhìn Bạch Nhạc khí định thần nhàn, mồ hôi cũng không có lấy một giọt, Lục Yên Nhiên còn có chỗ nào không hiểu, ánh mắt nàng lộ ra một tia cảm kích, khẽ nói:
– Đa tạ Bạch công tử!
– Tỷ tỷ, tỷ tới cưỡi ngựa nhé?
Lục Hi Nhi chỉ là phản ứng chậm một chút, nhưng cũng không phải ngốc, nghe được lời của Bạch Nhạc nói với tỷ tỷ liền hiểu rõ, cô bé tức khắc nhảy từ trên ngựa xuống, vẻ mặt áy náy kéo tay của Lục Yên Nhiên.
– Bạch công tử, huynh cũng đi khá lâu rồi, hay lên ngựa nghỉ ngơi một lúc đi.
Lục Yên Nhiên vẫn kiên quyết từ chối.
Bạch Nhạc chỉ vào mũi của mình, có chút bất đắc dĩ nói:
– Lục cô nương, cô nhìn ta có giống đang mệt mỏi không?
– ……
Nhìn dáng vẻ khí định thần nhàn lúc này của Bạch Nhạc, Lục Yên Nhiên lập tức nghẹn lời.
Nàng nói một tiếng thứ lỗi, lúc này mới để Lục Hi Nhi đỡ lên ngựa, mặc cho Lục Hi Nhi dắt ngựa đi từ từ.
– Bạch công tử, huynh vừa mới nói phía trước không xa có một thị trấn, không biết sắp đến chưa?
Nhắc tới cái này, Bạch Nhạc lập tức hơi xấu hổ, cười khổ nói:
– Nếu cưỡi ngựa mà đi thì trước khi trời tối có thể tới.
– ……
Một câu này khiến Lục Yên Nhiên cả nửa ngày đều không nói nên lời.
Cưỡi ngựa còn phải đi đến khi trời tối, nếu vậy dựa theo cái tốc độ hiện giờ, sợ là đến tối mai cũng chưa chắc đã đến nơi.
Cũng may là gặp Bạch Nhạc, nếu thật sự chỉ có tỷ muội hai người thì không biết còn phải đi đến khi nào nữa.
– Đừng lo lắng, nghỉ ngơi một lúc đi, sau đó hai người cưỡi ngựa phi trước, ta sẽ theo kịp.
Bạch Nhạc cười lắc đầu, tùy ý bảo.
– Hả?
Nghe được Bạch Nhạc nói, Lục Yên Nhiên lập tức mở to hai mắt nhìn, hắn còn có thể chạy kịp tốc độ ngựa phi sao?
– Đừng quên ta cũng là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, tuy rằng không so được với Tiêu sư huynh, nhưng chút bản lĩnh này cũng có.
Họ đi đến bên rừng để Lục Yên Nhiên nghỉ ngơi một hồi, uống một chút nước, sau đó ba người tiếp tục lên đường.
Lúc này Lục Yên Nhiên cũng không từ chối cùng Lục Hi Nhi cưỡi ngựa nữa.
Lúc đầu Lục Yên Nhiên còn hơi lo lắng Bạch Nhạc theo không kịp nên thử chạy chậm, nhưng rất nhanh nàng phát hiện cho dù các nàng có chạy nhanh hơn, Bạch Nhạc cũng giống như là đang tản bộ, cực kỳ dễ theo kịp, thậm chí còn nói chuyện với họ nữa.
Lúc mặt trời gần xuống núi, qua một ngọn núi nữa là đã đến trấn nhỏ.
– Bạch Nhạc ca ca, huynh dạy muội được không?
Hậu quả trực tiếp nhất sau một ngày đi đường này chính là khiến Lục Hi Nhi hoàn toàn dính lấy Bạch Nhạc, đối với một tiểu cô nương mà nói, có thể một đường theo kịp tốc độ của ngựa thực sự là quá kỳ lạ.
– Học cùng ta sẽ phải chịu khổ, cô bé có thể kiên trì không?
Nhìn Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc đùa.
– Có thể, Hi Nhi không sợ khổ.
Nghe được Bạch Nhạc nói, khuôn mặt nhỏ của Lục Hi Nhi lập tức nghiêm túc lên, vội trả lời.
Bạch Nhạc trầm mặc một lát, sau đó mới nói:
– Được, vậy từ hôm nay trở đi muội theo ta luyện kiếm!
Giờ phút này Lục Hi Nhi rõ ràng không biết, chính một câu này đã thật sự thay đổi cả đời mình.
Sau khi tìm được một nhà trọ trong trấn nhỏ để ổn định nơi ở, Bạch Nhạc lại gọi một bàn đầy đồ ăn, Lục Yên Nhiên còn có chút thẹn thùng, nhưng Lục Hi Nhi lại không để ý nhiều như vậy, vui vẻ ăn một bụng no.
Có thể nhìn ra hai tỷ muội Lục gia này rõ là mấy ngày nay đã chịu nhiều cực khổ, cũng đang túng quẫn cực kỳ, Lục Yên Nhiên tuy rằng rất muốn trả tiền, nhưng Bạch Nhạc gọi món xa xỉ như vậy, nàng vốn không thể trả nổi, chỉ có thể âm thầm ghi nhớ phần ân tình này trong lòng, sau này báo đáp sau.
Chương 573: Vận mệnh chú định, đều là ý trời (2)
Bạch Nhạc cũng không để bụng những chuyện này, hắn tìm một thợ rèn trong trấn làm một thanh kiếm nhỏ cho Lục Hi Nhi.
Đêm xuống, Lục Hi Nhi vốn đã mệt mỏi cả ngày, lúc này đáng ra nên được nghỉ ngơi lại bị Bạch Nhạc lôi ra sân bắt đầu luyện kiếm.
Nói là luyện kiếm, nhưng thật ra những gì Bạch Nhạc dạy cho Lục Hi Nhi chỉ là phần bắt đầu đơn giản nhất – Linh Tê Nghênh Khách.
Linh Tê kiếm quyết.
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc dạy người khác tu luyện, cho dù Lục Hi Nhi chỉ là một tiểu cô nương, nhưng Bạch Nhạc cũng không giảm nhẹ yêu cầu của mình, bởi vì bản thân tu hành đã là một chuyện rất khó.
Hôm nay sau một ngày ở chung, hắn đã nhìn ra Lục gia hẳn là có vấn đề rất lớn, hai tỷ muội này, nói dễ nghe là đưa Lục Hi Nhi tới bái nhập Linh Tê kiếm tông, nhưng trên thực tế chính là đến nương nhờ Tiêu Hành Nhất.
Bạch Nhạc không biết Tiêu Hành Nhất sẽ có thái độ như thế nào đối với các nàng, nhưng Bạch Nhạc biết rất rõ không dễ để có thể dừng chân ở nhờ Linh Tê kiếm tông.
Hơn nữa Lục Yên Nhiên và Lục Hi Nhi còn là những cô nương xinh đẹp tài giỏi, nếu Lục Hi Nhi không có thiên phú cực kỳ cao, như vậy cho dù Tiêu Hành Nhất đồng ý giữ bọn họ lại, chỉ sợ cũng rất khó để có thể bảo vệ bọn họ chu toàn.
Bạch Nhạc có chút thương hại đối với hai tỷ muội này, cũng đồng thời nhân cơ hội này thử xem Lục Hi Nhi có thiên phú tu luyện hay không.
Nếu là có, vậy để Lục Hi Nhi bọn họ ở lại Linh Tê kiếm tông cũng không sao, còn nếu không thì nhân lúc còn sớm chặt đứt suy nghĩ vào ở Linh Tê kiếm tông của bọn họ, Thanh Châu lớn như vậy, cũng không sợ không thể sắp xếp cho họ một chỗ ở.
Cũng chính vì như vậy, yêu cầu của Bạch Nhạc đối với Lục Hi Nhi cũng cực kỳ nghiêm khắc.
Đừng nghĩ rằng Linh Tê Nghênh Khách chỉ là một chiêu mở đầu đơn giản của Linh Tê kiếm quyết, nhưng trong đó có bao nhiêu khó khăn, Bạch Nhạc còn rõ hơn bất kỳ ai.
Trong vòng chưa đầy một canh giờ tiểu cô nương đã bật khóc rất nhiều, cơn đau do kiếm khí gây ra khiến Lục Hi Nhi đau đến cả người đều run rẩy.
Tuy nhiên ngoài sự mong đợi của Bạch Nhạc chính là, như lời của Lục Hi Nhi nói với hắn, cho dù có bao nhiêu đau khổ thì tiểu cô nương vẫn cắn răng kiên trì, cho dù có khóc bù lu bù loa cũng không chịu từ bỏ.
Cả quá trình này, cho dù Lục Yên Nhiên đều âm thầm gạt lệ, một lần lại một lần toan mở miệng cầu xin Bạch Nhạc, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh kia của Bạch Nhạc thì một chữ nàng cũng không nói ra được.
– Mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của chính mình.
Như nhìn thấu tâm tư của Lục Yên Nhiên, Bạch Nhạc hờ hững nói.
Một câu này khiến Lục Yên Nhiên hoàn toàn mất đi tự tin ngăn cản Lục Hi Nhi.
Đúng vậy, cuộc sống là tự mình chọn, mặc dù các nàng là tỷ muội ruột thì nàng cũng không thể quyết định thay Lục Hi Nhi.
Suốt thời gian hai canh giờ, mãi cho đến khi một chút thể lực của Lục Hi Nhi cũng cạn kiệt, mệt đến mức ngất xỉu, lúc này Bạch Nhạc mới đưa Lục Hi Nhi về phòng, cho cô bé ăn đan dược sau đó mới nhờ Lục Yên Nhiên cho muội muội nghỉ ngơi.
Đứng dưới ánh trăng, đối với thiên phú của Lục Hi Nhi, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã có hiểu biết nhất định.
Tuy rằng Bạch Nhạc không dùng cách khảo nghiệm thiên phú chính quy, nhưng cũng có thể nhìn ra được, tiểu cô nương đó chắc chắn là một thiên tài.
Cho dù là ở Thất Tinh tông cũng sẽ được thu nhận.
Nếu có thể được người khác dốc lòng chỉ điểm, thành tựu trong tương lại tuyệt đối sẽ không thua kém gì đệ tử chân truyền của Thất Tinh tông.
Lần này trở về Bạch Nhạc tất nhiên phải rời khỏi Linh Tê kiếm tông, nếu truyền Linh Tê kiếm quyết cho Lục Hi Nhi, có lẽ cũng có thể xem là bồi thường.
Có thể trùng hợp gặp được cô bé này, có lẽ thực sự là vận mệnh chú định, đều có ý trời.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, bọn họ tiếp tục lên đường đến Linh Tê kiếm tông.
Nhưng một khi rời đi thị trấn này, đoạn đường sau đó sẽ vô cùng khó đi, có một số chỗ ngựa không thể đi qua được, chỉ có thể đi bộ, dưới loại tình huống này, Lục Hi Nhi cũng không có sức để luyện kiếm.
Hôm qua mới vừa mới bắt đầu dạy Lục Hi Nhi tu luyện, khoảng thời gian này là quan trọng nhất, Bạch Nhạc đương nhiên sẽ không lãng phí.
Thời gian vẫn còn sớm, cho dù có trở lại Linh Tê kiếm tông ngay cũng không có việc gì, Bạch Nhạc quyết định ở lại đây mấy ngày, mỗi ngày dạy Lục Hi Nhi tu luyện.
Nhập môn Linh Tê kiếm quyết rất khó.
Ngày xưa Bạch Nhạc có thể nhập môn chỉ trong một đêm cũng không phải vì hắn lợi hại, mà là nhờ vào sức mạnh thực sự của Vân Mộng.
Nhưng hôm nay Lục Hi Nhi không có may mắn như vậy.
Đối với tiểu cô nương này mà nói, mỗi một sự tiến bộ của cô bé đều là dùng mồ hôi và cơn đau thấu xương để đổi lấy.
Mỗi một ngày tu luyện kết thúc, tiểu cô nương đều sẽ ôm tỷ tỷ khóc nhè, nhưng ngày hôm sau khi đến thời gian tu luyện, cô bé lại cắn răng tiếp tục tu luyện.
Phần kiên cường này khiến Lục Yên Nhiên chỉ nhìn thôi cũng không khỏi âm thầm gạt lệ.
Chương 574: Ngươi chính là tên phế vật Tiêu Hành Nhất kia sao?
Người khác không rõ vì cái gì, nhưng chính nàng lại hiểu rõ Lục Hi Nhi liều mạng tu luyện như vậy là vì bảo vệ mình.
Mặc dù còn đang độ tuổi hồn nhiên ngây thơ, nhưng cô bé lại phải gánh lấy phần trách nhiệm vốn không thuộc về mình, nàng sao có thể không đau lòng?
Chỉ là nàng lại không còn cách nào khác.
Nàng hận không thể thay Lục Hi Nhi nhận lấy phần trách nhiệm và đau khổ này, nhưng nàng cũng đã từng thử hơn một lần, nàng vốn không có thiên phú tu luyện.
Trong bảy ngày ngắn ngủi, dưới sự kiên trì nỗ lực không ngừng nghỉ của Lục Hi Nhi, cuối cùng cô bé cũng đã luyện thành công chiêu thứ nhất của Linh Tê kiếm quyết, Linh Tê Nghênh Khách.
Khoảnh khắc này cũng có ý nghĩa cô bé đã thực sự nhập môn Linh Tê kiếm quyết.
– Bạch Nhạc ca ca, muội làm được rồi.
Thi triển xong chiêu thức đầu tiên, Lục Hi Nhi lập tức hưng phấn nhảy dựng lên, đắc ý khoe với Bạch Nhạc.
– Không tồi, Hi Nhi rất lợi hại!
Bạch Nhạc nhìn Lục Hi Nhi, hắn xoa đầu cô bé, cười nói.
Tuy rằng dự định làm một sư phụ nghiêm khắc, nhưng đối mặt với tiểu cô nương như Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc thực sự không thể nghiêm khắc nổi.
– Nghỉ ngơi một chút đi, sau này tu luyện lại càng vất vả hơn nữa đấy.
– Hi Nhi không sợ khổ!
Lục Hi Nhi gật đầu, nghiêm túc nói.
Để Lục Hi Nhi ngồi xuống, lúc này Bạch Nhạc mới mở miệng hỏi:
– Hi Nhi, muội cố gắng tu luyện như vậy là để bảo vệ tỷ tỷ đúng không? Có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Một tiểu cô ngương như Lục Hi Nhi vốn không thể có nghị lực lớn như vậy, nhưng Lục Hi Nhi lại vẫn luôn kiên trì, cô bé còn cố gắng hơn nhiều so với dự đoán của hắn.
Nhắc tới chuyện này, đôi mắt Lục Hi Nhi lập tức phiếm hồng, tay nhỏ của cô bé túm quần áo, nói:
– Tỷ tỷ không cho muội nói với người khác đâu, tỷ tỷ nói, người Lục gia không cần người khác thương hại.
Lục gia? Nghe được hai chữ này, trong lòng Bạch Nhạc mơ hồ hiểu rõ.
Bạch Nhạc xoa đầu Lục Hi Nhi, khẽ nói:
– Nhưng ca ca không phải là người ngoài mà.
Lục Hi Nhi rất tán thành những lời này, mấy ngày nay ở chung, cô bé sớm đã quen với Bạch Nhạc, chỉ là nghĩ đến lời dặn của tỷ tỷ, cô bé vẫn có hơi do dự.
Ngay khi Lục Hi Nhi còn đang do dự, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng mắng chửi, trong đó mơ hồ còn xen lần tiếng la của nữ nhân.
– Là tỷ tỷ!
Trong nháy mắt, lục Hi Nhi lập tức khẩn trương nhảy dựng lên, vội vã chạy ra ngoài.
Cho dù khoảng cách rất xa, cô bé vẫn có thể lập tức nhận ra giọng nói của tỷ tỷ.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, liền hiểu rõ, tính tình Lục Yên Nhiên vô cùng ôn hòa, vốn không có khả năng gây thù kết oán với người ở trấn nhỏ này, trước đó nàng cũng chỉ là muốn ra ngoài mua chút đồ ăn về nấu cho Lục Hi Nhi mà thôi.
Bây giờ đột nhiên xảy ra biến cố như vậy, tất nhiên có liên quan đến chuyện của Lục gia.
Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy, đi bộ ra ngoài.
Trong chốc lát Bạch Nhạc đã đi đến sân của khách điếm, từ xa đã nhìn thấy một đám người vây quanh Lục Yên Nhiên hi hi ha ha cười vang, Lục Hi Nhi vừa chạy tới cũng bị vây quanh giống như vậy.
Nếu đều là người thường cũng không sao, nhưng Bạch Nhạc có thể nhận ra rõ ràng trong những người này lại có vài kẻ có thực lực linh cảnh.
Hơn nữa người cầm đầu rõ ràng là cao thủ Linh Phủ cảnh, quan trọng nhất chính là, đối phương là ma tu.
– Lục đại tiểu thư, hai tỷ muội các người thật đúng là biết chạy, nếu không phải nghe nói Tiêu gia còn có người trốn ở Linh Tê kiếm tông, chúng ta sợ là không thể tìm thấy cô rồi.
Tên nam tử trung niên chắn ở trước người Lục Yên Nhiên, trong mắt lộ ra vài phần lạnh lẽo, không lạnh không nhạt nói.
– Hừ, nếu biểu ca ở đây đã sớm giết chết tất cả các ngươi rồi.
Trong mắt Lục Hi Nhi lộ ra vẻ căm hận, tức giận nói.
– Biểu ca của cô? Chính là tên phế vật Tiêu Hành Nhất kia à?
Nam tử trung niên khinh thường hỏi.
– Chính là Hành Nhất ca ca, nếu ngươi có gan thì cùng chúng ta đến Linh Tê kiếm tông tìm Hành Nhất ca ca, đến lúc đó xem ngươi còn dám khẩu xuất cuồng ngôn nữa không!
Lục Hi Nhi vẻ mặt khinh thường nhìn đối phương.
– Đừng nói là tên phế vật Tiêu Hành Nhất kia, cho dù là cả Linh Tê kiếm tông cũng không bảo vệ được các ngươi đâu.
Tên nam tử dẫn đầu cười lạnh, lập tức xoay người khinh thường nói, sau đó hắn ta chậm rãi đi đến trước mặt Lục Yên Nhiên, cười lạnh:
– Lục tiểu thư, ngươi còn nhớ ta không?
Trong lúc nói chuyện, tay của tên nam tử kia cũng nâng lên định niết cằm của Lục Yên Nhiên.
– Ngươi cút ngay, không cho chạm vào tỷ tỷ ta!
Nhìn thấy đối phương đến gần Lục Yên Nhiên, Lục Hi Nhi lập tức đạp đối phương một cái.
Đối phương hơi nghiêng người đã nhẹ nhàng tránh được một cước này của Lục Hi Nhi, tầm mắt hắn ta lại lần nữa rơi xuống trên người Lục Hi Nhi, ngả ngớn nói:
– Đây là Tiểu Hi Nhi nhỉ, hai tỷ muội xinh đẹp của Lục gia thật khiến người ta hâm mộ!
– Mã Văn Cử, có chuyện gì thì cứ tìm ta, đừng làm hại muội muội của ta!
Lục Yên Nhiên bước lên chắn trước người Lục Hi Nhi, hạ giọng.
Chương 575: Kiếm của Lục Hi Nhi
– Ha, xem ra Lục đại tiểu thư vẫn còn nhớ ta.
Tên nam tử kia xoay người lại, cười lạnh nói:
– Lúc trước khi ta tới cửa cầu hôn, ngươi nói ta cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, bây giờ thì thế nào? Nói cho ngươi biết, hiện giờ ta không chỉ muốn ngươi, cả muội muội ngươi ta cũng sẽ không bỏ qua, tư vị của hai tỷ muội xinh đẹp các ngươi, ta còn chưa được hưởng thụ đấy.
– Hừ!!!
Lục Yên Nhiên nghe thấy đối phương nói lời hạ lưu như vậy thì tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
– Mã Văn Cử, cho dù ta có chết cũng sẽ không để ngươi chạm vào ta, dù chỉ là một chút!
– Chết?
Mã Văn Cử ha ha cười, lành lùng nói:
– Lục đại tiểu thư, ngươi cho rằng ta vẫn là Mã Văn Cử năm đó sao? Ở trước mặt ta, ngươi muốn chết cũng khó!
-, nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không để các ngươi chết! Không phải các ngươi muốn đi tìm tên phế vật Tiêu Hành Nhất kia sao? Ta sẽ ở trước mặt ngươi, một đao một đao giết chết hắn!
Trong mắt Mã Văn Cử lộ ra một tia khinh thường, hắn tiến lên nắm lấy cằm của Lục Yên Nhiên, lạnh lùng nói.
Giờ khắc này Lục Yên Nhiên hoàn toàn tuyệt vọng, nàng có thể nghe ra, đối phương thật sự không sợ Tiêu Hành Nhất.
Chỗ dựa cuối cùng của mình cũng không có uy hiếp, một nữ tử yếu đuối như nàng có thể làm gì đây?
Nhưng tại giây phút nàng tuyệt vọng nhất, một giọng nói hơi lười biếng chậm rãi vang lên.
– Tự ngươi chặt bỏ một cánh tay để lại đây, có lẽ ta còn có thể tha cho ngươi một mạng.
Mã Văn Cử nhíu mày, hắn ta xoay người, ánh mắt lập tức nhìn thấy kẻ vừa nói liền cười lạnh:
– Ngươi chính là tên phế vật Tiêu Hành Nhất kia sao?
Bạch Nhạc bình tĩnh đi đến bên cạnh Lục Hi Nhi, hắn cứ thế nhìn thẳng, không hề liếc nhìn đối phương một cái, càng đừng nói là trả lời lời nói của đối phương, mà chỉ đưa tay sờ lên đầu Lục Hi Nhi, sau đó đặt thanh kiếm vào trong tay cô bé, dịu dàng nói:
– Tiểu Hi Nhi, muội phải nhớ rằng muội đã là một kiếm tu rồi, cần giữ chặt thanh kiếm của muội, không cần phải nói đạo lý với những kẻ ác, cứ dùng kiếm tiếp đãi hắn là được.
– Bạch Nhạc ca ca, kiếm tu là gì vậy?
Lục Hi Nhi nhìn Bạch Nhạc, thắc mắc hỏi.
Thật sự vẫn nên hỏi ngược lại Bạch Nhạc câu hỏi kiếm tu là gì này.
Nói đơn giản thì có vẻ như là tu hành giả tu kiếm đạo, nhưng trên thực tế lại nào có đơn giản như vậy! Đặc biệt là giải thích cho tiểu cô nương về mấy thứ này thì có vẻ còn khó khăn hơn.
Bạch Nhạc suy nghĩ một hồi, dịu dàng đáp:
– Kiếm tu chính là tâm kiếm như một, trong lòng chỉ có một niềm tin, luôn luôn biết tại sao mình là tu hành giả cầm kiếm! Vậy thì tại sao Hi Nhi lại luyện kiếm?
Bạch Nhạc nhìn Lục Hi Nhi rồi lại hỏi.
– Vì muội muốn bảo vệ tỷ tỷ.
Lục Hi Nhi nghiêm túc trả lời.
– Vậy thì phải giữ chặt kiếm, chỉ cần muội luôn nhớ điều này, thì muội chính là một kiếm tu.
Trên mặt Bạch Nhạc nở một nụ cười ôn hòa, khẽ giọng dặn:
– Đừng sợ, Hi Nhi có năng lực bảo vệ tỷ tỷ, đúng không?
– Vâng.
Lục Hi Nhi gật đầu thật mạnh, nghiêm túc trả lời.
– Ngươi không phải Tiêu Hành Nhất, ngươi là ai?
Mã Văn Cử nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trầm giọng hỏi.
– Đừng sợ, ta đang nhìn muội, ai dám xông tới thì muội đánh người đó, tin tưởng chính mình, Tiểu Hi Nhi rất lợi hại.
Bạch Nhạc không có ý định tự mình ra tay, hắn vỗ vào vai Lục Hi Nhi, nhẹ nhàng nói.
– Ta còn tưởng ngươi sẽ bắt chước anh hùng, hóa ra chỉ là kẻ vô tích sự, chỉ huy một tiểu cô nương ra tay, nhưng ngươi nói vậy thì cũng tiếc thật đấy, ha ha ha.
Những người xung quanh thấy Bạch Nhạc thật sự để cho Lục Hi Nhi ra tay thì lập tức bật cười.
– Bắt bọn chúng lại!
Mã Văn Cử mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn, liền trầm giọng ra lệnh.
Nam nhân trung niên vừa nói chuyện nhận được mệnh lệnh liền lao về phía Lục Hi Nhi.
Hắn ta biết Lục Hi Nhi có một chút thiên phú tu luyện, nhưng bản thân hắn ta cũng có thực lực Dẫn Linh cảnh, đương nhiên sẽ không sợ một tiểu cô nương như này, liền nhào thẳng về phía Lục Hi Nhi giống như đại bàng vồ xuống bắt gà con.
Tuy nhiên, ngay lúc hắn ra tay thì thanh kiếm trong tay Lục Hi Nhi đồng thời cũng vung lên phô diễn một chiêu thức.
Chiêu thức đó thoạt nhìn thì chỉ như một đường kiếm màu mè, nhưng ngay lúc hắn ta đưa tay ra, mũi kiếm lại đột ngột vung lên một cái rồi chuẩn xác chém xuống cánh tay của hắn ta.
Trong lúc không chú ý, Lục Hi Nhi ngay lập tức chém một nhát nữa lên cánh tay tên trung niên đó, máu tươi tóe ra, nháy mắt nhuộm đỏ quần áo hắn ta.
Một nhát kiếm này thành công, Lục Hi Nhi cực kỳ vui vẻ:
– Bạch Nhạc ca ca, muội thật sự thắng hắn ta rồi.
– Con ranh, tự tìm đường chết!!!
Bị một một tiểu cô nương như vậy làm bị thương, trên mặt gã trung niên nhất thời hơi không nén giận được, lập tức đứng dậy xông tới.
Lục Hi Nhi nhìn thấy dáng vẻ hung ác của đối phương thì theo bản năng có hơi sợ hãi, nhưng nghĩ đến đối phương muốn bắt nạt tỷ tỷ, cô bé lại lập tức cố lấy dũng khí, vẽ lại hình hồ lô giống như cũ, lại tung ra một chiêu Linh Tê Nghênh Khách.
Chương 576: Kiếm của Lục Hi Nhi (2)
– Xẹt!
Kiếm quang lóe lên một cái, trên người tên trung niên đó lại bị kiếm chém trúng, lập tức để lại một vết thương!
Bị thương liên tiếp hai lần, cuối cùng đối phương cũng phát giác ra có gì đó không đúng, trong lòng tên trung niên giật mình, tức giận nói:
– Con nhóc này hơi kỳ quái, mọi người cùng xông lên!
Trong nháy mắt, những người khác đang vây quanh cũng cùng xông lên.
Lần này ít nhất có bảy tám người đồng thời xông tới, dù sao Lục Hi Nhi cũng chỉ là một tiểu cô nương, cô bé lập tức sợ hãi, theo bản năng trốn ra sau lưng Bạch Nhạc.
– Đừng sợ, Tiểu Hi Nhi! Còn nhớ những lời muội đã nói không? Muội muốn bảo vệ tỷ tỷ.
Bản thân đám người này yếu ớt không đáng kể, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có ý định đích thân ra tay, nếu đã quyết tâm muốn dạy dỗ Lục Hi Nhi, âu cũng không tránh khỏi phải chiến đấu với người khác.
Đám người này trong mắt Bạch Nhạc bấy giờ chẳng qua chỉ là ‘chuột bạch’ để giúp Lục Hi Nhi luyện kiếm, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng buông tha.
Lục Hi Nhi nghe thấy lời của Bạch Nhạc thì lập tức nghiến răng, lại một lần nữa bước ra.
Lại là một chiêu Linh Tê Nghênh Khách.
Trong những ngày qua, dưới sự chỉ dạy của Bạch Nhạc, Lục Hi Nhi đã gần như đạt tới trình độ bản năng đối với việc tu luyện thanh kiếm này, cô bé vốn không cần suy nghĩ gì, liền giơ tay lên chém một nhát.
Linh Tê kiếm quyết mạnh đến mức nào?
Năm xưa khi Bạch Nhạc còn rất yếu, hắn mượn một chiêu này đã có thể chống đỡ được đòn tấn công quỷ đồng của Âm Dương quỷ đồng!
Mặc dù hiện giờ Lục Hi Nhi không bằng Bạch Nhạc lúc đó, nhưng đám người này làm sao có thể so được với quỷ đồng được.
Nhìn thì như bảy tám người cùng nhau tấn công, nhưng trên thực tế, người chân chính tu luyện được linh lực thì chỉ có vẻn vẹn ba người, hơn nữa khi ra tay lại không có chương pháp gì, vốn không được coi là tu hành giả, còn về những người khác thì chỉ là những người bình thường, cứ như vậy chỉ cần Lục Hi Nhi không sợ, dựa vào một chiêu Linh Tê Nghênh Khách này cũng đủ để cô bé tự bảo vệ mình.
Cho nên Lục Hi Nhi nhanh chóng không còn căng thẳng như ban đầu nữa.
Mặc dù trên thực tế, cô bé chỉ biết một chiêu kiếm pháp này, nhưng cứ thi triển ra như vậy, thế mà lại thực sự chặn được đòn tấn công của đối phương.
Điều này khiến trong lòng Lục Hi Nhi tràn đầy vui mừng, lần đầu tiên cô bé nhận ra được, hóa ra những ngày qua cực khổ chăm chỉ học kiếm với Bạch Nhạc thực sự rất đáng giá.
Cô bé không nhìn nhầm Bạch Nhạc.
Lục Hi Nhi thực sự là một thiên tài tu luyện, không chỉ là trong việc tu luyện, mà còn ở trong trận chiến!
Bạch Nhạc nhìn thấy vậy thì trong lòng không khỏi thêm mấy phần mong đợi đối với cô bé này.
– Phế vật, tránh ra hết cho ta!
Nhìn thấy cả đám người mà không bắt được một mình Lục Hi Nhi, sắc mặt Mã Văn Cử lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hung hăng quát mắng.
Mã Văn Cử vừa xuất hiện, trong mắt Lục Yên Nhiên đột nhiên lộ ra một chút hoảng sợ, gấp giọng nói.
– Bạch công tử, huynh mau đi đi, đám người này xông đến để bắt chúng ta chứ không hề liên quan gì đến huynh, chỉ mong huynh truyền tin tức về Linh Tê kiếm tông, nói với Tiêu Hành Nhất một tiếng là được rồi.
Lục Yên Nhiên biết Bạch Nhạc là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, cũng có một chút thực lực, nhưng nàng càng biết rõ sự đáng sợ của đối phương hơn.
Lục gia cũng không phải không có tu hành giả, nhưng tất cả đều đã chết trong tay kẻ nọ rồi, nghe nói Mã Văn Cử đã là cao thủ Linh Phủ cảnh, căn bản không phải là kẻ mà người thường có thể tưởng tượng được.
Lúc sinh tử đến trước mắt như vậy, nàng không muốn liên lụy đến Bạch Nhạc.
Đây cũng không phải đóng kịch, với nhãn lực của Bạch Nhạc, chỉ cần nhìn một cái là có thể phân biệt được ngay.
Bạch Nhạc cũng không khỏi bội phục tính cách như vậy, hắn khẽ lắc đầu trả lời:
– Lục cô nương, ta là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, nếu chạy trốn như vậy, khi quay về thì ta phải đối mặt với Tiêu sư huynh thế nào đây?
– Ta còn tưởng là ai, hóa ra là người của Linh Tê kiếm tông.
Mã Văn Cử nghe Bạch Nhạc nói thì thở phào nhẹ nhõm, hắn lập tức cười lạnh, nói:
– Chưa mọc đủ lông đủ cánh đã muốn học người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Một đám Linh Tê kiếm tông thì đáng vào đâu?
Mã Văn Cử nhìn Bạch Nhạc bằng vẻ mặt khinh thường, sau đó lại hét lên.
– Cho dù là tên phế vật Tiêu Hành Nhất đó ở trước mặt ta cũng không dám kiêu ngạo như vậy, ngươi là cái thá gì chứ?
Bạch Nhạc nghe vậy, cuối cùng cũng xoay người lại rồi nhìn về phía Mã Văn Cử, nói:
– Xem ra ngươi không nghe lọt tai lời ta vừa nói, ngươi đã không muốn tự mình ra tay, vậy thì để ta giúp ngươi là được.
– Ngươi đúng là muốn chết!
Trong mắt Mã Văn Cử Một lóe lên một tia tức giận, hắn lập tức đánh một chưởng về phía Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, đối thủ ở trình độ này cũng không khiến hắn gợi lên tí hứng thú nào.
– Tiểu Hi Nhi, muội xem cho rõ, ngày mai ta sẽ bắt đầu dạy muội kiếm thứ hai.
Bạch Nhạc không hề chớp mắt, hắn xoay cổ tay một cái, Thu Hoằng kiếm lập tức được rút ra khỏi vỏ, không hề màu mè, chỉ là chém ra một nhát đơn giản.
Cô Vân Xuất Tụ.
Chương 577: Vậy ngươi còn có tác dụng gì?
Để giúp Lục Hi Nhi nhìn rõ, đường kiếm này Bạch Nhạc cố ý chém ra rất chậm, chậm đến mức mỗi một động tác đều cực kỳ rõ ràng, có thể khiến người ta vừa nhìn là lập tức hiểu ngay.
Nhưng một nhát kiếm đơn giản này lại nháy mắt đã chém đứt bàn tay của Mã Văn Cử.
– A!!!!
Trong miệng Mã Văn Cử phát ra một tiếng hét thảm thiết, ánh mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi rồi ôm lấy bàn tay bị chém đứt của mình, đau đớn ngã lăn xuống mặt đất.
Đến lúc này, Mã Văn Cử sao có thể không hiểu, lần này hắn thật sự chọc đến kẻ đáng sợ rồi, sau đó liên tục bò lăn về phía xa.
Tuy nhiên, gần như đúng lúc đó, giọng nói lười biếng của Bạch Nhạc lại một lần nữa vang lên.
– Ta cho ngươi đi chưa?
Một câu nói đơn giản, thậm chí ngay cả một lời đe dọa cũng không có, nhưng lại khiến toàn thân Mã Văn Cử run sợ, không dám bước thêm nửa bước.
Lúc nãy hắn không nghe lời của đối phương, trực tiếp bị chém đứt một bàn tay, nếu bây giờ không nghe, e rằng thứ bị mất tiếp theo chính là cái đầu.
Thứ đáng sợ nhất chính là cho tới lúc này mà Mã Văn Cử vẫn không hề cảm nhận được đối phương có thực lực gì, trên thực tế, khi chém một nhát kiếm vừa rồi, đối phương hoàn toàn không để lộ ra một chút khí tức.
– Tiểu tử của Linh Tê kiếm tông, lần này ta thua, nhưng ngươi đừng có mà đắc ý.
Linh Tê kiếm tông ngươi cũng không phách lối được mấy ngày nay đâu, rồi sẽ có người giúp ta đòi lại món nợ này.
Mã Văn Cử quay người lại, hung hăng mắng nhiếc với vẻ mặt dữ tợn.
– Muội xem rõ chưa?
Bạch Nhạc không để ý Mã Văn Cử, chỉ dịu dàng nhìn Lục Hi Nhi, nhẹ nhàng hỏi.
– Dạ.
Tình trạng bi thảm của Mã Văn Cử không những không dọa sợ Lục Hi Nhi, mà ngược lại còn khiến cho khuôn mặt cô bé lộ ra vẻ phấn khích khó mà kiềm chế được.
Giống như khoảnh khắc tiếp theo, cô bé cũng có thể trở nên lợi hại như vậy.
– Hi Nhi thật thông minh.
Bạch Nhạc sờ đầu Lục Hi Nhi, mỉm cười khích lệ.
Sắp xếp ổn thỏa cho Lục Hi Nhi xong, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi đi về phía Mã Văn Cử:
– Thứ ngươi đang tu luyện là ma công, hơn nữa còn dựa vào dùng linh dược cưỡng chế đột phá Linh Phủ đúng không? Với cách đột phá như vậy, đừng nói là gặp phải cao thủ Linh Phủ cảnh chân chính, kể cả cao thủ Dẫn Linh cảnh mạnh hơn một chút cũng có thể dễ dàng giết chết ngươi rồi.
Với thực lực như vậy, ngươi có sức mạnh gì mà coi thường Linh Tê kiếm tông, dựa vào cao thủ ma đạo sau lưng ngươi sao?
Vừa rồi Bạch Nhạc không trực tiếp giết chết Mã Văn Cử không phải bởi vì hắn nhân từ, chỉ dựa vào bộ mặt khiến người ta chán ghét đó của Mã Văn Cử thì đã đủ để giết hắn cả trăm lần rồi.
Giữ lại mạng của hắn là bởi vì Bạch Nhạc nghe ra được chuyện của Lục gia qua lời nói của đối phương, e là không đơn giản như vậy, chuyện này không chỉ là chuyện của Lục gia hay là chuyện của Tiêu Hành Nhất, mà nó còn dính dáng tới rắc rối lớn của Linh Tê kiếm tông nữa.
Mã Văn Cử không biết những chuyện này, chỉ là khi nghe được những lời của Bạch Nhạc lại thực sự dọa hắn sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Rõ ràng chỉ là gặp nhau lần đầu tiên, hơn nữa chỉ là chém một nhát kiếm mà thôi, nhưng lai lịch của hắn lại bị nhìn thấu, người này thật sự quá đáng sợ.
– Ngươi, ngươi đừng tới đây!
Lần này, Mã Văn Cử thực sự bị dọa sợ, hắn liên tục bò lùi về phía sau, thậm chí còn không nói trôi chảy được.
Tuy nhiên, hắn ta làm gì có cơ hội chạy trốn ở trước mặt Bạch Nhạc chứ, chỉ mấy bước đã bị hắn đuổi kịp.
– Rắc.
Một tiếng rắc vang lên, hai chân của Mã Văn Cử lập tức bị Bạch Nhạc đá gãy.
Hắn hét lên một tiếng thảm thiết, trực tiếp khụy gối quỳ xuống đất.
Bạch Nhạc lạnh lùng nhìn Mã Văn Cử kêu rên thảm thiết, nói nhẹ hẫng:
– Ta không quá biết nhẫn nại, tốt nhất ngươi thành thật nói rõ mọi chuyện cho ta, nếu không, ta không ngại bẻ gãy hết xương cốt toàn thân của ngươi đâu.
Bản thân Mã Văn Cử không phải là kẻ cứng đầu, bị Bạch Nhạc đánh như vậy thì lập tức giở mọi chiêu khóc lóc đến mức nước mắt nước mũi lẫn lộn vào nhau.
Thì ra bản thân Mã Văn Cử chính là một công tử quần là áo lượt bất tài vô dụng, không những bất tài mà phẩm tính của hắn cũng cực kỳ kém, có thể nói là vô cùng tồi tệ, cũng chính vì vậy mà lúc đầu khi đến cầu hôn Lục gia, ngay cả cổng cũng không được vào mà trực tiếp bị đuổi đánh ra ngoài.
Nói là Lục Yên Nhiên mắng hắn ta cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga thì đều là dát vàng lên mặt mình, trên thực tế ngay cả câu nói này cũng là bị nha hoàn của Lục gia truyền ra ngoài.
Vốn dĩ với thực lực của Mã gia thì không làm gì được Lục gia, nên hắn chỉ có thể nuốt xuống cục tức này, nhưng hắn lại không muốn, sau đó nửa năm trước có một tên cao thủ Ma Đạo đến tìm Mã gia, thế là rất nhanh Mã gia đã hoàn toàn nghiêng về phía đối phương.
Để thể hiện sự tán thưởng đối với Mã gia, tên cao thủ Ma Đạo đó đã tặng cho Mã Văn Cử một viên linh đan, khiến Mã Văn Cử từ một tên công tử vô tích sự trở thành cao thủ Linh phủ cảnh chỉ trong một đêm.
Chương 578: Vậy ngươi còn có tác dụng gì? (2)
Có thực lực như vậy, lại còn có được sự hỗ trợ của tên cao thủ Ma Đạo đó, Mã Văn Cử ngay lập tức trở mặt với Lục gia, chỉ vẻn vẹn vài ngày, hắn gần như giết sạch toàn bộ Lục gia, duy chỉ có tỷ muội Lục gia lúc đó không có ở nhà nên may mắn sống sót.
Mã Văn Cử không cam tâm để cho tỷ muội Lục gia trốn thoát, hắn lại có được sự hỗ trợ của tên cao thủ Ma Đạo đó, nên lúc này mới không kiêng dè gì mà đuổi theo.
Thực lực nhanh chóng tăng lên khiến Mã Văn Cử hơi kiêu căng, có ý không muốn để ai vào trong mắt, nên đương nhiên hắn cũng xem thường luôn cả Tiêu Hành Nhất.
Tuy nhiên, hắn lại không ngờ mặc dù tìm được tỷ muội Lục gia, nhưng lại chọc tới kẻ đáng sợ.
Cao thủ Ma Đạo sao?
Trong nháy mắt, trong đầu Bạch Nhạc tự nhiên nghĩ đến Huyết Ảnh Ma Tông, lúc đầu khi ở Thanh Châu, chẳng phải Huyết Ảnh Ma Tông lấy cách này để thâm nhập vào Bạch gia và Mộ Dung gia sao? Bây giờ xem ra thật sự giống hệt cảnh ngộ của Lục gia này.
Chỉ là hai tỷ muội Lục Yên Nhiên và Lục Hi
Bây giờ xem ra, e là Ma Đạo xuất thế hoàn toàn không phải là chuyện của một vùng Thanh Châu nữa, mà đã lan rộng ra toàn thiên hạ.
Đương nhiên, kẻ đang làm loạn ở Duyễn Châu hiện giờ đương nhiên không phải Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng cách mà đám người trong Ma Đạo đó bắt đầu thâm nhập lại giống hệt nhau.
Không đúng, không chỉ đơn giản như vậy.
Trong đầu Bạch Nhạc chợt lóe lên một tia sáng, hắn lại lạnh lùng hỏi:
– Không đúng, ngươi vừa mới nói, Linh Tê kiếm tông sẽ không phách lối được mấy ngày, đây là có ý gì?
Mặc dù Mã Văn Cử có hơi kiêu căng, cũng không coi Tiêu Hành Nhất ra gì, nhưng ngay cả toàn bộ Linh Tê kiếm tông mà hắn cũng coi thường, vậy thì không đơn giản như vậy.
Mã Văn Cử bị Bạch Nhạc nhìn chằm chằm như vậy thì trong lòng bỗng rét run, hắn nhanh chóng giải thích:
– Là ta nghe bọn họ nói, bọn họ nói còn mấy tháng nữa là tới Đại hội tông môn, đến lúc đó nhất định sẽ khiến cho Linh Tê kiếm tông bị gạch tên khỏi Huyền Cấp tông môn, sau đó tìm cách chiếm lấy Linh Tê kiếm tông.
Đây không phải ta nói, ta chỉ nghe bọn họ bàn bạc thôi.
Ánh mắt Bạch Nhạc trở nên lạnh lùng, trong lòng hắn đột nhiên lóe lên sát ý đáng sợ.
Ngay cả khảo hạch tông môn cũng tính kế nội bộ sao? E là lai lịch của những đám Ma Tu này cũng không đơn giản!
Trước khi trở về, Bạch Nhạc vẫn luôn giữ tâm trạng rất thoải mái, với thực lực của hắn hiện giờ, muốn giúp Linh Tê kiếm tông vượt qua khảo hạch môn phái quả thực không nói mấy khó khăn.
Mà cũng bởi vì vậy nên Bạch Nhạc mới tỏ ra vô cùng thư thái, hắn xem như đi du ngoạn, thong thả trở về.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng, sự việc lại không đơn giản như mình đã nghĩ.
Chuyện của Duyễn Châu không liên quan gì đến hắn, nhưng hắn lại không thể không quan tâm đến chuyện của Linh Tê kiếm tông.
– Hóa ra là như vậy.
Vậy thì, ngươi còn có tác dụng gì chứ?
Hắn vừa nói, một tia kiếm quang cũng đồng thời lóe lên, Mã Văn Cử còn chưa kịp phản ứng thì đã bay đầu.
Không chỉ Mã Văn Cử, mà khi tia kiếm quang đó hạ xuống, đám những người đi cùng với Mã Văn Cử đều chết sạch!
Một khi Bạch Nhạc ra tay, đám người này không còn tư cách chạy trốn.
– Bạch công tử…
Cảnh tượng đẫm máu này lập tức khiến Lục Yên Nhiên sợ hãi, sắc mặt nàng trở nên tái mét, nếu không phải có Lục Hi Nhi đỡ, e là nàng cũng đứng không nổi.
Mặc dù nàng cũng căm hận Mã Văn Cử thấu xương, nhưng nàng không ngờ chỉ trong nháy mắt vậy mà lại có nhiêu người bị giết chết như thế, thậm chí Mã Văn Cử còn bị bay đầu, chết vô cùng thê thảm.
Vốn dĩ Bạch Nhạc luôn xuất hiện với vẻ mặt dịu dàng, giống như một nho sinh hiền lành lịch sự, cho đến khoảnh khắc này, Lục Yên Nhiên mới ý thức được đối phương là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, là một tu hành giả mạnh hơn Mã Văn Cử rất nhiều.
Không giống như Lục Yên Nhiên, mặc dù Lục Hi Nhi cũng thấy hơi sợ hãi, nhưng cô bé lại càng kích động và vui vẻ hơn.
Mặc dù hai người là tỷ muội ruột, nhưng kể từ khi Lục Hi Nhi lựa chọn bước trên con đường tu hành này thì tất cả mọi thứ đương nhiên đã thay đổi, không giống như trước nữa.
– Bạch Nhạc ca ca, sau này muội cũng có thể lợi hại giống như huynh không?
– Đương nhiên rồi.
Khi đối mặt với Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc trở lại dáng vẻ dịu dàng như cũ.
Sau khi im lặng một hồi, Bạch Nhạc lại nói với Lục Yên Nhiên:
– Lục cô nương, nơi này không tiện ở lại lâu, chúng ta phải nhanh chóng trở về tông môn đi.
Mã Văn Cử chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé, chuyện sống chết của hắn không đáng nói tới, kẻ thực sự đáng sợ chính là đám Ma Tu đứng phía sau, cho dù là Bạch Nhạc giờ cũng không dám nói là có thể ứng phó được.
Trên thực tế, vốn dĩ giữ lại mạng của Mã Văn Cử mang về Linh Tê kiếm tông có lẽ sẽ có tác dụng hơn, nhưng suy cho cùng Bạch Nhạc không phải chỉ một mình, mà hắn cũng không thể lúc nào cũng bảo vệ tỷ muội Lục gia, nếu có sơ suất để cho đối phương hại người thì hối hận cũng không kịp.
Chương 579: Trở lại môn phái
Còn có những người khác, nếu tin tức bị truyền ra ngoài, trái lại Bạch Nhạc vẫn không có vấn đề gì, nhưng đối với tỷ muội của Lục gia thì chỉ thêm phiền phức.
Đã làm người tốt thì không bằng làm người tốt đến cùng, dứt khoát giết sạch.
Dù sao một nhân vật nhỏ bé như vậy cũng không thể tiếp cận được cơ mật thực sự gì, không có chút giá trị nào.
Còn về việc liệu Lục Yên Nhiên có thể hiểu và chấp nhận được hay không thì Bạch Nhạc không quan tâm.
Thị trấn nhỏ lại lớn như vậy, tin tức được truyền đi rất nhanh.
Bách tính bình thường không biết ai đúng ai sai, nhưng bọn họ tận mắt chứng kiến Bạch Nhạc giết người, mà loại cường giả giết người không chớp mắt này, ai mà không sợ cho được?
Nên khi Bạch Nhạc và những người khác trở lại nhà trọ, hầu như tất cả mọi người đều biến sắc, vội vàng chạy ra ngoài.
Ngay cả chủ quán cũng không dám đi tới nói một câu.
Sau khi ăn uống qua loa, Bạch Nhạc tùy ý chọn một con ngựa ở chợ bán ngựa rồi lập tức dẫn tỷ muội Lục gia rời khỏi trấn nhỏ, chạy nhanh về phía Linh Tê kiếm tông.
Cả đoạn đường hắn thúc ngựa chạy nhanh, về sau không cách nào cưỡi ngựa được nên phải đi bộ, mặc dù rất mệt, nhưng Lục Yên Nhiên luôn nghiến chặt răng cố gắng gượng.
Trong khoảng thời gian này, Lục Yên Nhiên đã mấy lần muốn giải thích với Bạch Nhạc, nhưng cuối cùng nàng cũng không thể nói ra được.
Cứ thế liên tục chạy ba ngày, cuối cùng lúc này Bạch Nhạc cũng nhìn thấy sơn môn của Linh Tê kiếm tông.
Sau gần ba năm, một lần nữa trở lại, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút sững sờ.
Ngay cả năm đó khi hắn rời khỏi Linh Tê kiếm tông cũng hoàn toàn không nghĩ đến, chỉ vẻn vẹn ba năm, mình lại có thể trưởng thành đến như vậy.
– Bạch Nhạc ca ca, nơi này chính là Linh Tê kiếm tông sao? Thật là khí thế.
Lục Hi Nhi nhìn về phía sơn môn rồi kích động nói.
Mặc dù trong mắt Bạch Nhạc bây giờ, Linh Tê kiếm tông thực sự chỉ là một môn phái nhỏ, không cách nào so được với môn phái như Thất Tinh Tông đó, nhưng đối với Lục Hi Nhi mà nói, Linh Tê kiếm tông của Huyền Cấp tông môn đã là một cảnh tượng khí thế trước đây chưa từng thấy rồi.
– Ai vậy?
Nhóm người Bạch Nhạc tiến đến gần sơn môn đã thu hút sự chú ý của đệ tử Linh Tê kiếm tông, lập tức có người chạy tới rồi lớn tiếng hỏi.
– Ba năm không trở về, các ngươi không nhận ra ta rồi sao?
Khóe miệng Bạch Nhạc lộ ra một nụ cười, vừa trở về môn phái, hắn không có ý làm khó đám đệ tử này, nên vừa nói vừa trực tiếp lấy lệnh bài thân phận của mình ra, ném tới.
Tên đệ tử theo bản năng nhận lấy lệnh bài, chỉ nhìn thoáng qua mà trên mặt tên đệ tử trông núi đó bỗng chốc lộ ra vẻ vui mừng.
– Bạch sư huynh! Huynh là Bạch sư huynh!
Trên thực tế, thời gian ba năm không tính là dài, với địa vị trong môn phái của Bạch Nhạc, hắn không nhận ra đệ tử phía dưới là chuyện bình thường, nhưng nếu nói có người không biết hắn vậy thì là nói bậy.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ lúc Bạch Nhạc rời đi, hắn mới mười bảy tuổi, vẫn còn là một thiếu niên, đối với người khác mà nói ba năm rất ngắn, nhưng đối với Bạch Nhạc, thay đổi thực sự cũng không nhỏ.
Những đệ tử này không thể nhận ra hắn, đương nhiên cũng không kỳ lạ, nhưng một khi đã biết được thân phận của Bạch Nhạc thông qua lệnh bài thân phận, đương nhiên có thể dễ dàng nhận ra hắn từ đuôi mày khóe mắt.
Đối với các đệ tử của Linh Tê kiếm tông này mà nói, Bạch Nhạc luôn là người sư huynh mà họ sùng bái nhất.
Sau Đại hội tông môn năm đó, ngay cả Khổng Từ so sánh với hắn thì cũng có chút thua kém, bây giờ nhìn thấy Bạch Nhạc trở về, đương nhiên họ cực kỳ vui mừng.
– Mau, mau đi bẩm báo với Tông chủ và Từ trưởng lão!
Đệ tử đó vội vàng đón Bạch Nhạc vào sơn môn, rồi lập tức phấn khởi ra lệnh.
Ngay từ khi bắt đầu bước chân vào sơn môn, trên đường đi gần như tất cả đệ tử sau khi nhìn thấy Bạch Nhạc đều lập tức khom người hành lễ.
Trong sự cung kính lại thêm một chút sùng bái khiến cho Lục Yên Nhiên và Lục Hi Nhi trực tiếp choáng váng.
Họ sớm đã biết Bạch Nhạc là đệ tử của Linh Tê kiếm tông, nhưng cách đối đãi này có phải đã khoa trương quá rồi không?
Lục Hi Nhi vẫn chưa hiểu, nhưng Lục Yên Nhiên lại mơ hồ đoán được, e là thân phận của Bạch Nhạc không đơn giản như hắn nói trước đây, chỉ là trong tình huống này, hắn lại không nói gì.
Trên đường đi vào trong môn phái đã sớm có đệ tử đi bẩm báo, nói là Tông chủ và Từ trưởng lão đã ở trong đại điện chờ Bạch Nhạc.
Lúc này Bạch Nhạc quay sang nói với các đệ tử khác:
– Hai vị này là muội muội của Tiêu Hành Nhất, Tiêu sư đệ, ngươi đưa họ đến gặp Tiêu sư đệ trước, nếu có chuyện gì thì đợi ta bái kiến Tông chủ rồi nói.
– Dạ.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho hai tỷ muội Lục gia, lúc này Bạch Nhạc mới chỉnh lại quần áo, chậm rãi bước vào trong đại điện, cao giọng nói.
– Đệ tử Bạch Nhạc xin bái kiến Tông chủ, bái kiến Từ trưởng lão.
Trong lúc Bạch Nhạc đi gặp Tông chủ, cũng đã có đệ tử đưa tỷ muội Lục gia đến chỗ ở của Tiêu Hành Nhất.
– Hành Nhất ca ca.
Vừa nhìn thấy Tiêu Hành Nhất thì hai mắt Lục Hi Nhi đã đỏ bừng, nàng lập tức chạy về phía Tiêu Hành Nhất.
Chương 580: Trở lại môn phái (2)
– Là hai muội à?
Tiêu Hành Nhất nhìn thấy tỷ muội Lục gia thì hơi sững sờ, nhưng trên mặt hắn lại không hề có chút vui mừng, cho dù Lục Hi Nhi chạy tới thì sắc mặt vẫn luôn lãnh đạm, không có ý thân cận hơn một chút.
– Yên Nhiên bái kiến biểu ca.
Lục Yên Nhiên không giống như Lục Hi Nhi, trong lòng nàng cảm thấy có chút đau khổ, quy củ khom người xuống hành lễ.
– Sao hai muội lại đến đây?
Vẻ mặt của Tiêu Hành Nhất vẫn hơi lạnh lùng, hắn nhẹ nhàng hỏi.
– Tiêu sư huynh, không phải đây là biểu muội của huynh sao? Bạch sư huynh bảo đệ đưa họ đến đây, sao thế, không đúng à?
Đệ tử đưa tỷ muội Lục gia tới cũng không khỏi thấy hơi kinh ngạc, nghi ngờ hỏi.
– Bạch sư huynh? Bạch sư huynh nào?
Tiêu Hành Nhất nghe thấy lời nói của đối phương thì lập tức sững sờ, vội vàng hỏi.
– Đương nhiên là Bạch Nhạc, Bạch sư huynh, nếu không môn phái chúng ta còn có Bạch sư huynh nào nữa?
Đệ tử đó trả lời như đúng rồi.
Tiêu Hành Nhất nghe vậy thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng:
– Bạch sư huynh đã trở về rồi sao? Quá tốt rồi, vậy bây giờ huynh ấy đâu?
– Bạch sư huynh đi gặp Chưởng môn rồi, huynh ấy kêu đệ đưa hai người này tới đây trước, đợi xong việc sẽ qua đây.
Sao thế, chẳng lẽ hai người này lừa Bạch sư huynh sao?
Khuôn mặt của đệ tử đó đã hơi hung dữ, nếu như hai người này dám lừa Bạch sư huynh, vậy thì hắn ta sẽ không khách khí nữa.
Tiêu Hành Nhất im lặng một lát mới trả lời:
– Không phải, họ quả thực là biểu muội của ta, nhưng có một số chuyện gia đình… Ta không tiện nói nhiều.
Nghe thấy vậy, sắc mặt của đệ tử nọ lập tức dịu lại:
— Tiêu sư huynh, cho dù nói thế nào thì bọn họ vẫn là người được Bạch sư huynh đưa về, đệ thấy Bạch sư huynh rất quan tâm bọn họ, coi như huynh nể mặt Bạch sư huynh, đừng thờ ơ với bọn họ.
– Sư đệ nói đúng.
Tiêu Hành Nhất nhẹ nhàng gật đầu, đáp lại.
Tiêu Hành Nhất tùy ý trả lời, nhưng trong lòng Lục Yên Nhiên lại càng cảm thấy đau khổ.
Bản thân nàng và Tiêu Hành Nhất vốn là biểu huynh muội, nhưng bây giờ trong lòng Tiêu Hành Nhất, mình lại không bằng Bạch Nhạc, điều này khiến trong lòng nàng vô cùng đau xót.
– Hành Nhất ca ca, huynh sao vậy, huynh không nhận ra Hi Nhi nữa sao?
Mặc dù Lục Hi Nhi còn nhỏ, nhưng lại rất nhạy cảm, tủi thân nói.
– Hi Nhi, muội vẫn còn nhỏ, vẫn chưa hiểu một số chuyện, đợi muội trưởng thành rồi tự nhiên sẽ hiểu.
Tiêu Hành Nhất thở dài một hơi, khi đối mặt với Lục Hi Nhi, trong lòng hắn hơi mềm lại, nhẹ nhàng nói:
– Vào trong ngồi đi.
Tiêu Hành Nhất đưa hai người họ vào trong phòng ngồi xong, lúc này mới chậm rãi nói:
– Lục Yên Nhiên, theo lý mà nói, ta và Lục gia ngươi đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt rồi, bất luận có chuyện gì xảy ra, ngươi cũng không nên đến tìm ta., nhưng nể mặt Bạch sư huynh, ta cho cô một cơ hội, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cô nói đi.
– Tốt, tốt lắm.
Tiểu tử ngoan!!!
Bạch Nhạc vừa bước vào đại điện thì Từ Phong lập chạy tới đón, nhìn khuôn mặt quen thuộc, nhưng có chút xa lạ của Bạch Nhạc, Từ Phong đã kích động đến mức nói năng không trôi chảy.
Mặc dù ban đầu hắn đã hứa trong ba năm chắc chắn sẽ trở về, nhưng một khi ra ngoài sẽ có rất nhiều chuyện không thể nói chính xác, ngày khảo hạch môn phái đã đến gần, trong lòng Từ Phong khó tránh khỏi lo lắng không yên, bây giờ Bạch Nhạc đã trở về đúng hạn, sao có thể khiến ông không vui được.
– Từ trưởng lão!
Bạch Nhạc nhìn Từ Phong, trong lòng hắn cũng cảm thấy ấm áp, trước khoan bàn đến người khác trong Linh Tê kiếm tông, chỉ nói Từ Phong, ông thật sự đối xử rất tốt với hắn, Bạch Nhạc luôn ghi nhớ tình cảm này trong lòng.
– Tiểu tử ngoan, đã cao lên, cũng đã trưởng thành rồi.
Từ Phong dùng lực ôm chặt lấy Bạch Nhạc, vỗ vai hắn rồi vui vẻ mỉm cười nói.
– Bạch Nhạc, tu vi của ngươi đã là Linh Phủ đỉnh phong rồi sao?
Không giống như Từ Phong, Hà Diêu vẫn quan tâm đến thực lực của Bạch Nhạc hơn, khi nhìn thấy Bạch Nhạc, phản ứng đầu tiên của ông là quan sát thực lực của Bạch Nhạc, chỉ là kết quả này lại khiến ông tưởng chừng như không thể tin được.
– Cái gì?
Trong nháy mắt, Từ Phong cũng không khỏi sửng sốt, khó tin nhìn Bạch Nhạc.
– Hồi Tông chủ, quả thực đệ tử đã tiến vào Linh Phủ đỉnh phong, chỉ thiếu một bước nữa là có thể mở được Tinh Cung.
Bạch Nhạc hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng trả lời.
Hắn không che giấu được chuyện về tu vi, cũng không muốn che giấu bất cứ điều gì.
Linh Tê kiếm tông rất yếu, cũng chỉ có cách để cho vị Tông chủ này hiểu một chút về thực lực của hắn thì mới có thể khiến đối phương yên tâm được.
Hơn nữa, có một số lời tuy rằng khó nói, nhưng cuối cùng vẫn phải nói ra, bây giờ chủ động nói ra tu vi cũng coi như là tạo một mở đầu trước.
– Chuyện này sao có thể thế được?
Sau khi nhận được sự khẳng định của Bạch Nhạc, cả người Từ Phong gần như hoàn toàn sững sờ, làm thế nào cũng khó chấp nhận sự thật này.
Phải biết ông đã cực khổ tu luyện nhiều năm như vậy, nhưng bây giờ cũng mới chỉ là Linh Phủ đỉnh phong mà thôi, nhưng Bạch Nhạc mới tu luyện bao lâu chứ? Coi như là thiên tài cũng không thể khoa trương như vậy mới phải?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









