- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 49 : Thanh Vương bí tàng (2) (c481-c490)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 49 : Thanh Vương bí tàng (2) (c481-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Thanh Vương bí tàng (2)
Tặng ngươi cơ duyên cái gì, chẳng qua là lý do nghe có vẻ êm tai thôi, nói đến cùng, mục đích vẫn là muốn mình giúp hắn đi lấy Thanh Vương bí tàng.
Những thứ không quá quan trọng, mình tự nhiên có thể cầm đi một ít, nhưng bảo vật thực sự trân quý trong Thanh Vương, lại tất phải giao ra! Hơn nữa, mình tất phải vì thế mà gánh chịu rủi ro cực lớn.
Một trong chín vị đại vương được phân đất phong hầu trong thời kỳ Đại Càn Vương Triều cường thịnh, một trong những cường giả đỉnh cấp nhất thiên hạ! Lấy đầu ngón chân để nghĩ cũng có thể biết được, trong bí tàng đối phương lưu lại sẽ có cơ quan và cấm chế đáng sợ đến cỡ nào.
Bản thân hắn chẳng qua chỉ là Linh Phủ Cảnh, cường hành bước vào bên trong, không nguy hiểm mới gặp quỷ.
Nhưng mà… Giờ đây, hắn còn cơ hội cự tuyệt ư?
Dư quang khóe mắt quét nhìn Ngô Tuyết Tùng, Bạch Nhạc rõ ràng thấy được khóe miệng đối phương khẽ nở nụ cười, chỉ là trong nụ cười kia lại không chút che giấu sát khí khủng bố!
Cơ mật như Thanh Vương bí tàng, căn bản không khả năng tiết lộ ra ngoài, giả như hắn thật có gan cự tuyệt, sợ rằng Ngô Tuyết Tùng tuyệt không ngại sát người diệt khẩu!
Đừng thấy Thất Tinh Tông, thậm chí là Tử Dương Chân Nhân đều bày ra tư thái muốn bảo vệ mình, nhưng mục đích thực sự của bọn hắn chẳng qua là phòng ngừa Linh Khư Quả bị Yến Bắc Thần lấy đi mà thôi, nếu mình thật chết rồi, lấy thân phận Ngô Tuyết Tùng, sợ rằng sẽ không ai nguyện ra mặt vì mình.
Trước có lang, sau có hổ!
Vô luận là Thất Tinh Tông, Đạo Lăng Thiên Tông, hay là vị phủ chủ Thanh Châu này, nào có ai thực sự hảo tâm, chẳng qua chỉ là đang trao đổi ích lợi mà thôi!
Ở trong mắt bọn hắn, mình trước sau chỉ là quân cờ.
Nhỏ yếu, bản thân chính là một loại nguyên tội!
– Trên đời này không có ưu ái vô duyên vô cớ, cũng không có hận thù vô duyên vô cớ! Muốn người khác đối tốt với ngươi, ngươi nhất định phải chứng minh giá trị bản thân trước!
Những lời khi nãy của Ngô Tuyết Tùng, lúc này, phảng phất như lần nữa vang lên trong đầu Bạch Nhạc.
Cũng chỉ lúc này, Bạch Nhạc mới càng hiểu sâu sắc ý tứ trong đó.
Cá lớn nuốt cá bé, chẳng qua như thế mà thôi!
– Bạch Nhạc, nguyện phân ưu vì phủ chủ!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc khom lưng cúi đầu, trầm giọng mở miệng nói.
– Tốt!
Trong mắt chớp qua một tia tán thưởng, Ngô Tuyết Tùng khẽ gật đầu:
– Thế nhân thường giận khi bị người lợi dụng, nhưng bị lợi dụng, bản thân liền là một loại biểu hiện của giá trị! Bạch Nhạc, ngươi phải hiểu, điều thực sự đáng sợ không phải là bị lợi dụng, mà là ngay cả giá trị bị giới trị đều không có.
Dù cho không có cảm tình gì với Ngô Tuyết Tùng, nhưng những lời này vẫn khiến trong lòng Bạch Nhạc không khỏi chấn động, phần oán phẫn kia phảng phất như cũng theo đó giảm bớt đi nhiều.
Bây giờ sự tình đặt ở ngay trước mắt, dù Ngô Tuyết Tùng không bức bách, so với hậu quả có thể phải đối mặt khi phản hồi Thất Tinh Tông, chính mình còn có thể có lựa chọn khác nữa ư?
Rủi ro và lợi ích luôn tồn tại song hành!
Thanh Vương bí tàng có lẽ thật vô cùng nguy hiểm, nhưng chỉ cần mình xông qua được cửa ải này, thu hoạch tất sẽ cực lớn!
Dù phải hiến phần trân quý nhất trong bí tàng cho Ngô Tuyết Tùng, nhưng đối với bản thân mà nói, đấy cũng là cục diện hai bên đều có lợi.
Lúc còn nhỏ yếu, oán trời trách đất căn bản chẳng nghĩa lý gì, điều duy nhất có thể làm chính là bắt lấy hết thảy cơ hội để lớn mạnh chính mình, thẳng tới một ngày cường đại đến có thể lật tung bàn cờ, chính mình chế định quy tắc.
Cùng là một loại tình cảnh, nhưng chỉ cần đổi cách nhìn, kết luận đưa ra sẽ hoàn toàn bất đồng.
Mà đấy, thường thường chính là khác biệt giữa cường giả và kẻ yếu.
Nghĩ thông điểm này, trong lòng Bạch Nhạc bất giác rộng mở, khom lưng bái nói:
– Đa tạ phủ chủ chỉ điểm, Bạch Nhạc thụ giáo!
– Được!
Có lẽ nhìn ra được sự chân thành của Bạch Nhạc lúc này, trên mặt Ngô Tuyết Tùng cũng hiện lên ý cười xán lạn:
– Yên tâm, chỉ cần ngươi tận tâm tận lực, ta tất sẽ không bạc đãi ngươi! Linh Tê Kiếm Tông rốt cục quá nhỏ, chứa không nổi ngươi… Mà Tiên Du Kiếm Cung ta, có lẽ mới là chốn đi về tốt nhất cho ngươi!
…
Tiên Du Kiếm Cung sẽ là chốn đi về thích hợp với mình ư?
Bạch Nhạc không cho là như vậy, nhưng hắn hiểu được, hắn nhất định phải khiến Ngô Tuyết Tùng tin tưởng mình.
Đối với người từng làm qua mấy năm tạp dịch ở Linh Tê Kiếm Tông như Bạch Nhạc mà nói, tỏ vẻ khiêm nhường là điều rất dễ dàng, thậm chí hắn không cần lập tức đáp ứng, chỉ cần lộ ra chút do dự, sau đó vào lúc thỏa đáng, lại biểu hiện ra một tia hướng tới đối với Tiên Du Kiếm Cung, vây là đủ rồi.
Dưới tiền đề như thế, tự nhiên là chủ khách trò chuyện vui vẻ.
Đương nhiên, Ngô Tuyết Tùng chưa nói ra quá nhiều tin tức về Thanh Vương bí tàng, mặc dù hắn không tin Bạch Nhạc dám bán đứng mình, nhưng loại chuyện này, không đến thời khắc sau cùng, hắn tuyệt đối sẽ không nói đi ra.
Hiện tại điều hắn muốn thương nghị với Bạch Nhạc là làm sao để che lấp người Thất Tinh Tông và Đạo Lăng Thiên Tông, tìm lý do thích hợp để ở lại Thanh Châu thành.
Chương 482: Ân tình này, Bạch Nhạc khắc ghi trong tim
Đương nhiên, trong đó còn bao gồm điều kiện bảo hộ Bạch gia, bảo hộ Bạch Thanh Nhã an toàn.
Lưu lại trong phủ thành chủ suốt hơn ba canh giờ, mãi đến trời chiều lặn về tây, Bạch Nhạc mới ngồi lên xe ngựa phủ thành chủ đi về Bạch gia.
Không đi gặp bọn Văn Trạch, Bạch Nhạc trực tiếp tới thẳng Thính Hương Thủy Tạ, để Tô Nhã mời Bạch Thanh Nhã đi qua.
Chuyện Thanh Vương bí tàng tự nhiên không thể nói, nhưng chuyện hắn muốn cự tuyệt phản hồi Thất Tinh Tông, ở lại Thanh Châu Thành, thậm chí vào ở trong phủ thành chủ, lại nhất định phải giải thích rõ cho Bạch Thanh Nhã.
– Tiểu Nhạc, rốt cục ngươi còn có bao nhiêu chuyện gạt ta?
Nghe được Bạch Nhạc lại kéo lên quan hệ với phủ chủ Thanh Châu, Bạch Thanh Nhã có chút đau đầu hỏi.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Thanh Nhã tỷ, tin tưởng ta, không phải ta muốn muốn gạt ngươi, mà có một số chuyện thực sự không thể nói! Nói cho ngươi, chẳng những khiến ngươi gặp rủi ro, còn có thể đẩy ta vào tình thế nguy hiểm…
Bạch Nhạc rất rõ ràng tính cách Bạch Thanh Nhã, nếu chỉ nói nàng gặp nguy hiểm, Bạch Thanh Nhã tất sẽ không chịu để yên, nhất định phải hỏi cho rõ ràng mới được.
Nhưng nếu nói, có thể sẽ mang đến nguy hiểm cho mình, Thanh Nhã tỷ liền tuyệt đối sẽ không truy hỏi tiếp.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi cũng thấy được bọn Thiên Thu trưởng lão lợi hại thế nào rồi đấy! Tuy hiện tại bọn hắn đối với ta rất tốt, nhưng có một số chuyện, lại nhất định không thể để bọn hắn biết, bằng không, bọn hắn liền sẽ là người đầu tiên nhảy ra giết ta, hiểu không?
Nghĩ đến thái độ của bọn Chu Mộng Dương lúc Bạch Nhạc xuất hiện với thân phận Yến Bắc Thần, Bạch Thanh Nhã liền biết, Bạch Nhạc không phải đang gạt nàng, sắc mặt lập tức ngưng trọng lên nhiều.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi không tu hành nên không biết, đối mặt cao thủ như bọn hắn, người thường sẽ chẳng có gì bí mật nữa cả! Chỉ cần bọn hắn sinh nghi, dù ngươi liều chết không nói, bọn hắn cũng sẽ có cách được đến đáp án muốn biết từ trong miệng ngươi.
Nói tới nước này rồi, Bạch Thanh Nhã tự nhiên hiểu được ý của Bạch Nhạc:
– Tiểu Nhạc, tỷ tỷ biết, ngươi không nói, ta liền không hỏi! Chẩng qua, vô luận lúc nào, ngươi nhất định phải lấy bảo đảm an toàn tính mạng làm đầu, điểm này, ngươi nhất định phải đáp ứng ta!
– Yên tâm đi, Thanh Nhã tỷ! Trước ngươi cũng thấy rồi đấy, hiện tại tiểu Nhạc rất lợi hại, bất kể là ai, muốn giết ta đều không dễ dàng vậy đâu!
Quay sang Tô Nhan, Bạch Nhạc thoáng trầm ngâm một lát, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói:
– Tô cô nương, ta cũng không gạt ngươi, lần này chỗ ta muốn đi, đối với ngươi mà nói, có lẽ sẽ có chút nguy hiểm, nguyện ý theo ta hay không, chính ngươi tự quyết định!
Thật ra Bạch Nhạc vốn không định để Tô Nhan đi cùng, rốt cuộc Thanh Vương bí tàng nhất định hung hiểm dị thường, nhất thời sơ sẩy khả năng liền sẽ vẫn lạc.
Nhưng mà, lần này đi về, thấy được ánh mắt chờ mong của Tô Nhan, Bạch Nhạc không khỏi có chút mềm lòng.
Tô Nhan vốn không phải nữ nhân tự nguyện bình phàm, bằng không cũng sẽ không chọn tu ma, sẽ không đánh cược đi theo mình, nếu chỉ khiến Tô Nhan một mực ở lại Bạch gia bảo hộ Thanh Nhã tỷ, đối với Tô Nhan mà nói, như thế khó miễn quá không công bằng.
Tô Nhan chọn đi theo mình không phải để làm hộ vệ, thị nữ, mà là muốn có được càng nhiều lợi ích, bước lên con đường tu hành càng thêm rộng thoáng.
Đã vậy, lúc có cơ hội, sao mình không thể dẫn nàng cùng đi?
Quả nhiên, nghe được lời này của Bạch Nhạc, trong mắt Tô Nhan lập tức hiện lên vẻ cuồng hỉ, vội khom lưng nói:
– Nguyện đi theo công tử!
Ngón tay khẽ búng, một chiếc túi trữ vật bay thẳng về phía Tô Nhan, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Ngươi hẳn nên rõ ràng, phương pháp tu hành của ta tuyệt không được truyền ra ngoài! Đây là công pháp tu hành Huyết Ảnh Ma Tông ta được đến từ trên người Mạc Vô Tình, chắc sẽ hữu dụng với ngươi! Trong đấy còn có một ít linh thạch, chắc cũng đủ cho ngươi thường ngày tu hành, sau này còn cần gì, ngươi cứ việc nói, chỉ cần ta có, nhất định tận lực thỏa mãn yêu cầu cho ngươi!
– Tô cô nương, ta nói qua, chỉ cần ngươi nguyện ý tin tưởng ta, Bạch Nhạc tất không phụ ngươi!
Lúc trước đối mặt Phá Nam Phi, hắn và đối phương đánh đến lưỡng bại câu thương, cuối cùng Tô Nhan vẫn không chọn nhân cơ hội hạ sát thủ, mà lập thệ đi theo, khi đó, Bạch Nhạc liền từng nói qua, tất không phụ bạc!
Thời gian qua, Tô Nhan quả thực cũng dùng hành động bản thân, chứng minh sự tín nhiệm và trung thành nàng dành cho Bạch Nhạc, dưới tình huống như vậy, Bạch Nhạc tự nhiên cũng muốn có đi có lại, cấp cho Tô Nhan một ít chỗ tốt.
– Đa tạ công tử!
Tiếp lấy túi trữ vật, trong mắt Tô Nhan tràn đầy hưng phấn và kinh hỉ, lần nữa quỳ gối cảm tạ.
Đối với Tô Nhan mà nói, đây há chẳng phải khổ tận cam lai.
Hết thảy nỗ lực và trả ra thời gian vừa rồi, cuối cùng đã có hồi báo.
Tô Nhan rõ ràng, từ giờ khắc này, Bạch Nhạc mới chính thức tiếp thu nàng, không còn một mực ôm theo tâm lý đề phòng như trước.
An bài xong xuôi, Bạch Nhạc đi tắm rửa một lần, đây cũng là lần đầu tiên Bạch Nhạc được thoải mái nghỉ ngơi trong mấy ngày qua.
Chương 483: Ân tình này, Bạch Nhạc khắc ghi trong tim (2)
Sáng sớm hôm sau, Văn Trạch chạy tới Thính Hương Thủy Tạ.
– Bạch Nhạc, lúc nào chúng ta về lại Thất Tinh Tông?
Đám người Văn Trạch đến Bạch gia, thứ nhất là vì nói cho người khác biết, Bạch gia và Bạch Nhạc được đến Đạo Lăng Thiên Tông che chở, hai là đợi khi Bạch Nhạc lộ diện liền mang Bạch Nhạc quay lại Thất Tinh Tông.
Giờ Bạch Nhạc đã đi về, lấy tính cách Văn Trạch, tự nhiên không nguyện ở lại Bạch gia lâu thêm nữa.
Nhìn vào Văn Trạch, thoáng trầm ngâm một lát, mãi lúc sau Bạch Nhạc mới chậm rãi nói:
– Văn
– Hả?
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Văn Trạch không khỏi nhướng mày:
– Bạch Nhạc, ngươi biết ngươi đang làm gì không? Hiện tại Yến Bắc Thần chính đang nhăm nhe cướp đi Linh Khư Quả từ trong tay ngươi, không về Thất Tinh Tông, giờ trong Thanh Châu có chỗ nào là an toàn nữa đâu?
Tựa hồ nghĩ đến điều gì, Văn Trạch nói tiếp:
– Ngươi lo lắng tỷ tỷ ngươi? Chẳng phải Thiên Thu đại sư đã đồng ý cho nàng theo ngươi cùng đi về Thất Tinh Tông rồi ư?
Trầm mặc khoảnh khắc, lúc này Bạch Nhạc mới ngẩng đầu đáp:
– Văn sư huynh, ta không muốn lừa ngươi! Ta hiểu hiện tại đi về Thất Tinh Tông đồng nghĩa với điều gì, Linh Khư Quả là hi vọng duy nhất để ta khai mở Tinh Cung, ta không muốn dễ dàng lãng phí cơ hội này như vậy! Càng không muốn tranh phong với Yến Bắc Thần…
– Hôm qua ta đi gặp phủ chủ Thanh Châu, hắn bằng lòng che chở ta cũng như bảo đảm an toàn cho Bạch gia.
Ngây người mất một lúc, Văn Trạch cũng không ngốc, tự nhiên rõ ràng kết quả nếu Bạch Nhạc trở lại Thất Tinh Tông vào lúc này, song hắn dù sao cũng là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, có mấy lời không thể nói quá rõ ràng! Nhưng nếu Bạch Nhạc đã tự mình đoán được, hắn cũng không muốn phủ nhận, càng không đáng dùng lời nói dối lừa gạt.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Văn Trạch khẽ thở dài một hơi:
– Cái giá ngươi phải trả là gì?
Mặc dù không biết Bạch Nhạc và Ngô Tuyết Tùng đàm luận thế nào, nhưng Văn Trạch cũng đoán được, đối phương sẽ không vô duyên vô cớ đáp ứng điều kiện của Bạch Nhạc.
– Trở thành thống lĩnh Thanh Vân Kỵ!
Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
– Còn gì nữa không?
Thân làm thống lĩnh Thanh Vân Kỵ, bằng với bị nhét dưới trướng Ngô Tuyết Tùng, nhưng mà, đại giá như thế hiển nhiên vẫn chưa đủ.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc chậm rãi nói tiếp:
– Còn có, sau khi bước vào Tinh Cung Cảnh… Bái nhập Tiên Du Kiếm Cung!
– Ngươi!
Nghe tới đó, Văn Trạch lập tức giận tím mặt!
Phải biết, đương sơ ở Linh Tê Kiếm Tông, Văn Trạch từng thay mặt Tử Dương Chân Nhân, thậm chí thay mặt Vân Mộng Chân truyền lời, nói có thể mang Bạch Nhạc gia nhập Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng lại bị Bạch Nhạc cự tuyệt!
Giờ mới qua bao lâu, Bạch Nhạc lại đồng ý bái nhập Tiên Du Kiếm Cung, đây là ý gì?
Lẽ nào, Đạo Lăng Thiên Tông không bằng Tiên Du Kiếm Cung?
– Không phải mong muốn, mà thật đành chịu!
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu, tiếp tục giải thích:
– Còn hơn một năm liền đến thời điểm Linh Tê Kiếm Tông tham dự khảo hạch tông môn cấp Huyền, tới khi ấy, ta sẽ phản hồi Linh Tê Kiếm Tông, giúp tông môn hoàn thành khảo hạch, đáp trả ân tình cho Linh Tê Kiếm Tông! Thêm nữa, Ngô Tuyết Tùng cũng sẽ tận lực giúp ta đạt thành mục đích, đây là điều kiện để ta bái nhập Tiên Du Kiếm Cung.
– …
Nghe thế, Văn Trạch há hốc mồm, lại thực sự không biết nên nói gì cho phải.
Ngẩng đầu nhìn vào trong mắt Văn Trạch, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Văn sư huynh, ta không dối gạt ngươi, ta cũng muốn bái nhập Đạo Lăng Thiên Tông, trước đây từng nghĩ qua… Nhưng mà, ngươi cũng hiểu, bằng vào thân phận và tính cách ta, thực sự không quá thích hợp bái nhập Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa, tất sẽ mang đến phiền toái cho Thánh Nữ…
– Huống hồ, bản thân ta vốn là kiếm tu, đối với ta tới nói, có lẽ Tiên Du Kiếm Cung mới là chốn đi về tốt nhất!
– …
– Những lời này, kỳ thực ta không nên nói cho ngươi… Chỉ là, ngươi ta dù sao cũng làm bằng hữu một trận, Bạch Nhạc thật không đành tâm lừa dối!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Văn Trạch muốn nói gì đó, nhưng sau cùng lại chỉ hóa thành tiếng thở dài.
– Cũng tốt! Ngươi nói đúng, thân phận ngươi quả thực không thích hợp bái nhập Đạo Lăng Thiên Tông, bây giờ phản hồi Thất Tinh Tông càng không phải lựa chọn đúng đắn… Ngươi có đường đi của chính mình, ta tôn trọng lựa chọn của ngươi!
– Đa tạ!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Được rồi, nếu ngươi tâm ý đã quyết, ta cũng không ở lại đây lâu… Chỉ là, chuyện Thanh Châu còn chưa kết thúc! Bất luận là Yến Bắc Thần hay Huyết Ảnh Ma Tông đều sẽ không chịu để yên, Tiên Du Kiếm Cung không được nhúng tay vào chuyện Thanh Châu… Chỉ bằng một mình Ngô Tuyết Tùng, chưa hẳn bảo vệ được ngươi! Chính ngươi chú ý cẩn thận!
Nói xong những lời này, Văn Trạch dứt khoát xoay người đi thẳng.
Nhìn theo bóng lưng Văn Trạch, Bạch Nhạc không khỏi có chút hổ thẹn, hắn có thể cảm giác được, Văn Trạch thật coi hắn là bằng hữu, bằng không tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông bỏ như vậy.
Nếu có khả năng, hắn tự nhiên không nguyện lừa dối, nhưng chuyện tới nước này, sớm đã không có chỗ cho hắn lựa chọn.
Chương 484: Lối vào Địa Cung
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 485: Lối vào Địa Cung (2)
Trong hoàng thất, thông thường chỉ có đế vương mới có thể sử dụng Kim Long năm trảo, nhưng đương sơ khi vị Thanh Vương kia tu kiến Địa Cung, lại đã dùng Kim Long năm trảo, đủ thấy địa vị hắn cao quý cỡ nào.
Đương nhiên, địa vị Thanh Vương cao bao nhiêu không liên quan gì đến Bạch Nhạc, nhưng Kim Long năm trảo trên cửa đá kia lại khiến Bạch Nhạc quả thực có hơi sợ hãi.
Không chút khoa trương mà nói, thần hồn Bạch Nhạc có thể cảm ứng được, Kim Long năm trảo được khắc ra kia tuyệt đối không gần gần chỉ là vật chết dùng để trang sức, mà như mãnh thú có được sinh mệnh, phảng phất như tùy thời đều có thể sống lại, xé xác người thành mảnh nhỏ.
Bạch Nhạc còn có chút sợ hãi, càng đừng nhắc tới Tô Nhan, lúc này, Tô Nhan mới thật sự hiểu được, khả năng gặp phải nguy hiểm mà Bạch Nhạc từng nói là có ý gì.
Chỉ là, tới nước này rồi, dù nàng có hối hận cũng đã không kịp.
– Xem ra ngươi cũng thấy được, Kim Long năm trảo trên cửa đá này chính là một bộ phận của sát trận, một khi sát trận được kích hoạt, đừng nói là ngươi, dù là ta cũng rơi vào cảnh hữu tử vô sinh!
Chỉ lên cửa vào Địa Cung, Ngô Tuyết Tùng trầm giọng nói:
– Lát nữa ta dùng lực lượng huyết mạch tạm thời che đậy sát trận cảm ứng cho ngươi, mở ra một khe hở trên cửa đá, các ngươi nhân cơ hội tiến vào Địa Cung, nhớ kỹ, các ngươi tối đa chỉ có ba nhịp thở… Trong vòng ba nhịp thở, nếu vẫn không thể bước vào Địa Cung, một khi tiếp xúc sát trận, ai cũng không cứu được các ngươi.
– Phủ chủ, tình hình trong Địa Cung rốt cục là thế nào.
Còn nữa, thứ ngươi muốn ta lấy ra là gì, ngươi phải nói cho ta biết trước một tiếng chứ?
Không đáp lời, Bạch Nhạc có vẻ càng thêm cẩn thận, quay sang Ngô Tuyết Tùng hỏi.
– Không biết!
Đón lấy ánh mắt Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng thản nhiên nói:
– Thanh Vương bí tàng là chuyện từ mấy ngàn năm trước, ta cũng chỉ là bởi từ nhỏ sùng bái Thanh Vương, mới ngẫu nhiên tìm được chút tung tích trong mật đương hoàng thất, từ đó phát hiện Địa Cung, còn về tình hình trong Địa Cung thế nào, ta làm sao biết được?
– …
Thoáng dừng một lát, Ngô Tuyết Tùng tiếp tục nói:
– Riêng thứ mà ngươi muốn tìm, vậy lại đơn giản, bí tàng giấu trong Địa Cung, mà bây giờ trận pháp Địa Cung vẫn đang vận chuyển, chứng tỏ trong Địa Cung tất có một trung tâm điều khiển nào đó! Theo ta phỏng đoán, trung tâm điều khiển kia cực có khả năng chính là Thanh Vương Kiếm!
Trong lúc nói chuyện, Ngô Tuyết Tùng lấy ra một bình ngọc cực kỳ tinh xảo đưa cho Bạch Nhạc:
– Nếu không có huyết mạch vương thất ta thì không cách nào nhận chủ Thanh Vương Kiếm! Điều ngươi cần làm chính là tìm đến Thanh Vương Kiếm, sau đó nhỏ máu của ta lên, đến khi ấy, bằng vào lực lượng huyết mạch, ta tự nhiên có thể cảm ứng được, tiến vào khống chế toàn bộ Địa Cung, thu lấy Thanh Vương bí tàng!
….
Khắc này, Bạch Nhạc thật có xung động muốn quay đầu trực tiếp rời đi.
Đây rõ ràng là lợi dụng trắng trợn, nửa điểm che lấp đều lười làm.
Trong Địa Cung có bao nhiêu nguy hiểm ngươi không biết, lại biết được có Thanh Vương Kiếm, hơn nữa, đấy còn là trung tâm khống chế toàn bộ Địa Cung, nói cách khác, Bạch Nhạc mạo hiểm cửu tử nhất sinh tiến vào Địa Cung đi tìm Thanh Vương bí tàng, nhưng kết quả sau cùng rất có khả năng lại là, muốn uống miếng canh đều phải xem sắc mặt Ngô Tuyết Tùng.
Thế này không khỏi quá phận!
Tựa hồ cảm nhận được mâu thuẫn trong lòng Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng lần nữa mở miệng nói:
– Ngươi yên tâm, chuyện đáp ứng ngươi, ta nhất định làm được, trong Thanh Vương bí tàng tất có rất nhiều bảo vật, trừ Thanh Vương Kiếm ra, ta không để ý gì nữa cả! Chỉ cần lấy được Thanh Vương Kiếm, ta đảm bảo không thiếu chỗ tốt cho ngươi.
– Huống hồ, những bảo vật không quá quan trọng trong bí tàng đều không bị huyết mạch vương thất hạn chế, có thể lấy được gì trong đó đều là cơ duyên của chính các ngươi, ta tuyệt không hỏi qua.
Tuy dám chắc Bạch Nhạc tuyệt không dám đổi ý, nhưng muốn để cho Bạch Nhạc dụng tâm đi tìm Thanh Vương Kiếm, tự nhiên không thể thiếu được một vài chỗ tốt cho hắn, dù sao chỉ là hứa hẹn suông, Ngô Tuyết Tùng tự nhiên không quá để ý.
Người khác không rõ ràng, nhưng hắn thì biết, bản thân Thanh Vương vốn là của Đại Càn Vương Thất, với bảo vật thực sự lợi hại, nếu không có huyết mạch vương thất thì căn bản đừng nghĩ đạt được, chút chỗ tốt nhỏ nhặt kia, tuy bị Bạch Nhạc lấy đi một ít, vậy lại đã có sao?
Hít sâu một hơi, lúc này Bạch Nhạc mới tiếp lấy bình ngọc, thu vào trong túi trữ vật bên hông, nói:
– Bạch Nhạc sẽ tận lực!
– Tốt!
Gật đầu mãn ý, Ngô Tuyết Tùng trầm giọng nói:
– Bạch Nhạc, bản vương… Chờ tin tức tốt của ngươi!
Bản vương!
Nghe được xưng hô này, mí mắt Bạch Nhạc hơi nhảy.
Đây là lần đầu tiên Ngô Tuyết Tùng tự xưng bản vương, đồng thời khiến hắn cảm nhận được hàn ý rõ ràng trong đó.
Mặc dù thân là Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều, nhưng Ngô Tuyết Tùng gần gần cũng chỉ là hoàng tử mà thôi, còn chưa có tư cách phong vương! Song chỉ cần được đến Thanh Vương bí tàng, địa vị hắn trong hoàng thất tất sẽ nước lên thuyền lên, thuận thế phong vương không phải chuyện gì hiếm lạ.
Chương 486: Bước vào Địa Cung, lợi dụng lẫn nhau
Tự xưng bản vương trong tình huống thế này, mục đích chính là muốn nói cho Bạch Nhạc, lần này, chỉ cho thành công không cho thất bại!
Bằng không… Vậy liền vĩnh viễn ở lại trong Địa Cung, đừng hy vọng còn có thể đi ra.
Chậm rãi đi tới cửa đá, thần sắc Ngô Tuyết Tùng lộ ra mấy phần ngưng trọng, lấy mũi kiếm cắt mở đầu ngón tay, cẩn thận xoa tiên huyết lên tròng mắt Kim Long năm trảo trên cửa đá!
Cơ hồ ngay sát na khi máu tươi rơi vào trong mắt Kim Long năm trảo, một cỗ áp lực khủng bố chợt bạo phát ra từ trong cửa đá, Kim Long năm trảo kia phảng phất như sống lại, tiên huyết trên thân Ngô Tuyết Tùng điên cuồng tuôn ra, như thể đang không ngừng bị Kim Long năm trảo thôn phệ.
Két!
Gần như đồng thời, cửa đá vốn đang đóng lại từ từ lộ ra khe hở chỉ đủ cho một người đi qua!
– Còn không mau tiến vào!
Hừ lạnh một tiếng, Ngô Tuyết Tùng trầm giọng quát.
Tức thì, Tô Nhan và Bạch Nhạc trước sau chui vào trong cửa đá!
Ầm!
Nhìn Bạch Nhạc đi vào, lực lượng trên người Ngô Tuyết Tùng đột nhiên khẽ chuyển, tức tốc phong bế vết thương trên ngón tay, cầm máu lại.
Cùng lúc, Kim Long năm trảo trên cửa đá kia bất ngờ mở mắt, lạnh lùng liếc nhìn Ngô Tuyết Tùng một cái, cảm nhận được lực lượng huyết mạch, lúc này mới trầm tĩnh lại, chỉ là đạo khe hở trên cửa đá cũng thuận thế đóng lại!
Hô!
Thở ra một hơi thật dài, sắc mặt Ngô Tuyết Tùng thoáng trắng bệch, trong lòng lại triệt để buông lỏng.
Trên thực tế, có được huyết mạch hoàng thất, bản thân hắn mới là nhân tuyển thích hợp nhất để tiến vào bí tàng, chỉ là, Thanh Vương bí tàng thực sự quá nguy hiểm, Ngô Tuyết Tùng há chịu đặt bản thân vào trong tình thế nguy hiểm vậy được.
Hơn nữa, trong mấy năm gần đây, Bạch Nhạc không phải người đầu tiên tiến vào Thanh Vương bí tàng, hắn sớm đã chọn qua rất nhiều thiên tài xuất sắc từ trong Thanh Vân Kỵ để bước vào Địa Cung, đáng tiếc, những người này không một ngoại lệ đều chết ở bên trong.
Đành chịu, Ngô Tuyết Tùng mới bị bức đặt hi vọng lên thân loại thiên kiêu như Bạch Nhạc!
Đối với Ngô Tuyết Tùng mà nói, hắn không quan tâm chết bao nhiêu người, chỉ cần sau cùng có thể lấy được Thanh Vương bí tàng, như vậy vô luận chết bao nhiêu đều là đáng giá.
Thanh Vương!
Hắn nằm mộng cũng muốn thu được Thanh Vương bí tàng, kế thừa phong hào Thanh Vương!
Mặc dù thời gian gần đây Đại Càn Vương Triều đã không còn uy thế cường thịnh như trước, song để uẩn tuyệt đối không thua gì thiên tông, chỉ cần được phong Thanh Vương, lợi ích hắn có được sẽ vượt xa thân phận đệ tử chân truyền Tiên Du Kiếm Cung.
Huống hồ, sau trận chiến Đạo Lăng Sơn, hiện tại Đạo Lăng Thiên Tông đã thành mặt trời sắp lặn, không cách nào làm được Đạo Lăng thiên hạ như trước, điều này đồng nghĩa với một thời đại sắp sửa kết thúc.
Nếu là trước đây khi Đạo Lăng Thiên Tông còn một tay chế áp thiên hạ, đánh tan cửu vương, chấn nát hoàng quyền vô thượng của Đại Càn vương thất!
Vô luận thế lực nào, dù có đang cường thịnh cũng tất phải sa sút!
Nắm chặt cơ hội này, thuận thế mượn giớ mà lên, chỉ vậy mới có thể trở thành tân tinh trong thời đại mới!
Đấy mới là điều Ngô Tuyết Tùng thực sự tưởng muốn, chứ không phải cái thân phận đệ tử chân truyền Tiên Du Kiếm Cung bình thường kia!
Đạp bước đi qua, liền phảng phất như tiến vào trong một mảnh không gian hoàn toàn khác biệt!
Đợi cánh cửa đá sau lưng triệt để đóng lại, đây là cảm thụ trực quan đầu tiên của Bạch Nhạc.
– Công tử, giờ làm thế nào?
Xung quanh tràn ngập khí tức u ám, gần như không thấy rõ vật gì, Tô Nhan vô thức dựa sát vào Bạch Nhạc, bắt lấy tay hắn, có chút căng thẳng hỏi.
– Đừng sợ, Thanh Vương dù lợi hại đến đâu thì cũng đã chết mấy nghìn năm, không có gì đáng sợ cả! Nếu đã tới rồi, tất phải xem xem cái gọi là Thanh Vương bí tàng rốt cuộc có những gì!
Vỗ vỗ tay Tô Nhan, Bạch Nhạc bình tĩnh mở miệng nói.
Khí tức nơi đây hoàn toàn cách tuyệt với bên ngoài, ngược lại khiến trong lòng Bạch Nhạc trầm ổn lên nhiều.
Cách tuyệt đồng nghĩa với, ở chỗ này hắn không cần bất cứ ngụy trang gì cả, có thể chân chính vung ra toàn bộ thực lực, thậm chí bao gồm cả… Côn Ngô Kiếm!
Như thế, chuyện này liền xa không tệ hại như trong tưởng tượng.
Ngô Tuyết Tùng để hắn đi vào tìm Thanh Vương Kiếm, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, có thể được đến Thanh Vương Kiếm hay không chỉ là thứ yếu, nghĩ cách biết rõ chân tướng Thanh Vương bí tàng, tìm kiếm cơ duyên thuộc về chính mình mới là then chốt nhất.
Còn về lời nhảm nhí nói cái gì mà nhất định phải có được huyết mạch hoàng thất mới thu được bảo vật, Bạch Nhạc căn bản không bận tâm.
Đệ tử Linh Tê Kiếm Tông Bạch Nhạc thật có lẽ chỉ đành mặc cho Ngô Tuyết Tùng cầm nắn, nhưng đổi thành truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần, vậy lại là chuyện khác.
Thanh Vương xưa kia dù cường thịnh đến mấy, chẳng lẽ còn có thể mạnh hơn Thông Thiên Ma Quân? Chí ít Bạch Nhạc không tin!
Thân mang Thông Thiên Ma Công, đây chính là chỗ dựa vào lớn nhất của Bạch Nhạc.
Ngô Tuyết Tùng muốn lợi dụng hắn, Bạch Nhạc lại sao không phải cũng đang lợi dụng Ngô Tuyết Tùng?
Không đến thời khắc sau cùng, ai lại dám nói, nhất định sẽ là kẻ thắng!
…
Chương 487: Huyễn trận khủng bố và … Thận Thạch
– Công tử, ta có mang đèn dầu, chúng ta thắp đèn trước cái đã.
So với Bạch Nhạc, Tô Nhan tỉ mỉ hơn nhiều lắm, ngay từ lúc Bạch Nhạc nói cho nàng biết phải đi xuống dưới đất, nàng liền đã chuẩn bị rất nhiều thứ, riêng mấy thứ tạp vật lung tung rối loạn này đã chứa đầy một chiếc túi trữ vật.
Thắp lên đèn dầu, mặc dù chỉ là chút ánh lửa, nhưng ở trong Địa Cung vươn tay không thấy năm ngón này lại có vẻ cực kỳ đáng quý.
Có ánh sáng, tâm tình căng thẳng theo đó giảm bớt đi nhiều.
Nương theo ánh lửa, Bạch Nhạc bắt đầu quan sát xung quanh.
Từ cửa đá tiến vào Địa Cung, nhưng trên thực tế, hai người Bạch Nhạc vẫn đang đứng ở lối vào cung điện dưới đất, trước mặt là một địa đạo rất dài, rộng khoảng chừng năm thước, trên tường hai bên điêu khắc hoa văn cực đẹp, lại không thấy được đâu là điểm cuối.
Nhưng mà, thứ thực sự khiến cho Bạch Nhạc có chút thất thần là, lúc xoay người lại, sau lưng lại sớm đã không thấy cửa đá, có chăng chỉ là một tượng đá mãnh thú nét mặt dữ tợn, trọn cả thông đạo như thể do tự nhiên hình thành, nhìn không ra nửa điểm vết tích lối vào.
Trong lòng thoáng trầm xuống, Bạch Nhạc chợt hiểu, từ thời điểm bước vào Địa Cung liền đã không có đường để quay đầu, muốn rời đi, nhất định phải tiến thẳng xuống, tới khi nào tìm được trung tâm khống chế toàn bộ Địa Cung, hoặc là lối ra khác.
– Đi thôi!
Tiếp lấy đèn dầu từ trong tay Tô Nhan, Bạch Nhạc cẩn thận đi tới, vừa đi vừa quan sát cảnh vật chung quanh.
Toàn bộ Địa Cung có vẻ rất an tĩnh, mặc dù Bạch Nhạc đã đi rất nhẹ, song vẫn có thể nghe được tiếng bước chân vang vọng, xung quanh tựa hồ luôn lộ ra một cỗ khí tức đè nén, khiến người không thở nổi.
Thu liễm khí tức trên thân, không cho tiết ra ngoài, Bạch Nhạc và Tô Nhan hệt như hai người bình thường, cứ vậy chầm chậm đi tới khoảng chừng một nén hương.
Nhưng mà, đoạn đường này, vô luận đi như thế nào, hết thảy xung quanh tựa hồ đều không có biến hóa.
Dù đi chậm thì cũng không nên như vậy mới đúng!
Lại tiến thêm một khắc đồng hồ, Bạch Nhạc đột nhiên kéo tay Tô Nhan, dừng bước.
– Không đúng, nơi này có vấn đề!
Dù phản ứng chậm đến mấy cũng phải hiểu được, bất kỳ Địa Cung nào cũng không khả năng có thông đạo dài đến thế, như vậy giải thích duy nhất chính là, trong đây có vấn đề, rất có thể ngay từ khi bọn hắn đi vào liền đã bị vây khốn! Không xem phá huyền cơ, dù có đi cả đời, sợ rằng cũng khó mà thoát khỏi thông đạo này.
Gần như trong vô thức, phản ứng đầu tiên của Bạch Nhạc chính là ảo trận!
Tuy thẳng đến khắc này hắn vẫn chưa cảm giác được rơi vào ảo cảnh, nhưng đương sơ khi lần đầu tiên đi tới Thất Tinh Tông, bản thân từng vô thanh vô tức bị Chu Mộng Dương bỏ xa, rơi vào trong ảo cảnh, chuyện này đối với Bạch Nhạc mà nói, ấn tượng thực sự quá khắc sâu.
Dù cho bởi vì bản thân Bạch Nhạc tu hành Thiên Cơ Biến, đối với huyễn thuật chi đạo cũng có được hiểu biết ít nhiều, nhưng mà, nói cho cùng chẳng qua chỉ tính là miễn cưỡng nhập môn mà thôi! Giả như gặp phải ảo trận do đại sư huyễn thuật bố trí, bất tri bất giác rơi vào cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.
Ý thức được điểm này, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên chuyển qua vô số ý niệm.
– Công tử, sao thế?
Cùng theo Bạch Nhạc dừng lại, Tô Nhan nghi hoặc hỏi.
– Không có gì, tiểu Nhan, tắt đèn đi.
Quay lưng, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
– Tại sao? Công tử, nơi đây quá tối, nếu không có ánh lửa, chúng ta làm sao đi được ra ngoài?
Thấy Bạch Nhạc muốn thổi tắt đèn, Tô Nhan vội hoảng lên, nói:
– Hơn nữa, công tử, ta hơi sợ!
– Đúng vậy a… Ngươi hơi sợ! Nhưng thắp đèn lên, ta càng sợ! Ngươi nói xem, nên làm sao bây giờ?
Trong mắt chớp qua hàn ý, gần như nháy mắt, Bạch Nhạc đột nhiên vươn tay trực tiếp bắt lấy cổ Tô Nhan, nhấc bổng cả người nàng lên, trong mắt tràn đầy sát khí khủng bố.
– Công tử, ngươi làm cái gì?
Trong mắt lộ vẻ kinh hoàng, Tô Nhan liều mạng bắt lấy cánh tay Bạch Nhạc, nức nở khóc lên:
– Công tử, cầu ngươi đừng giết ta, đừng giết ta!
Phốc!
Nhìn vào Tô Nhan, trong mắt Bạch Nhạc chất đầy hàn ý, căn bản không chút nào để ý tới đối phương, cứ thế trực tiếp thổi tắt ngọn đèn!
Ngay khi ánh sáng vụt tắt, tức thì, xung quanh lần nữa hóa thành một vùng tăm tối!
Cơ hồ cùng thời điểm rơi vào trong hắc ám, Tô Nhân đang bị Bạch Nhạc nắm chặt cổ họng đột nhiên hóa thành một con cự mãng khổng lồ, trong tay cảm giác trơn trợt, tức thì phun lưỡi ra cắn xé về hướng Bạch Nhạc.
– Cút!
Thông Thiên Ma Công đột nhiên bạo phát, giơ tay lên, cổ tay Bạch Nhạc bắt lấy thân thể đối phương, hung hăng quất mạnh lên vách tường gần đó.
Ba!
Gần như chớp mắt, cự mãng đột nhiên bị quăng lên tường, phát ra một tiếng vang trầm đục!
Tay không ngừng vẫy động, thoáng chốc, Bạch Nhạc đã quăng quật đối phương như là vung roi, lực lượng Thông Thiên Ma Thể toàn diện bạo phát.
Chỉ vài nhịp thở, cự mãng kia đã bị Bạch Nhạc quăng quật mấy chục lần, vách tường xung quanh cũng không chịu nổi xung kích khủng khiếp đến vậy, đột nhiên nứt ra.
Từ mới đầu điên cuồng giãy dụa, đến giờ, cự mãng trong tay tựa hồ đã triệt để mất đi khí tức, toàn thân rũ cụp xuống.
Chương 488: Huyễn trận khủng bố và … Thận Thạch (2)
Vứt cự mãng xuống dưới chân, hung hăng giơ chân đạp, đầu rắn bị Bạch Nhạc giẫm nát.
Nhưng mà, gần như đồng thời, không gian xung quanh phảng phất như chợt tan tành, hắc ám cũng bị xé nứt, lộ ra ánh lửa.
Thông đạo vẫn là thông đạo kia, chỉ là trên vách tường xung quanh lại sáng lên ánh lửa, ước chừng cách mỗi năm thước, trên tường lại có một ngọn đèn thắp sáng, chiếu rọi toàn bộ thông đạo.
Khắc này, đối diện trước mặt Bạch Nhạc lại là một tượng đá cự mãng, bộ dạng vô cùng hung ác!
Cách đó không xa, Tô Nhan sắc mặt tái nhợt té trên đất, sớm đã bất tỉnh từ lúc nào.
Không đợi Bạch Nhạc đi thăm dò tình hình Tô Nhan, tượng đá trước mặt như thể đột nhiên sống lại, trong mắt chớp qua thần thái u lãnh, mở miệng nói tiếng người:
– Kẻ nào tự tiện xông vào vương lăng của ta, chết!
Cơ hồ đồng thời, cự mãng kia đã nhào tới Bạch Nhạc.
Thân hình hơi lắc, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một mạt tinh mang, tốc độ đột nhiên tăng vọt, nhẹ nhàng tránh thoát công kích từ cự mãng, vung quyền hung hăng nện lên trên tượng đá.
Răng rắc!
Lực đạo của Bạch Nhạc lớn cỡ nào, một quyền nện xuống, lập tức đánh nát tượng đá kia!
Cự mãng đánh tới Bạch Nhạc cũng theo đó vỡ nát, phảng phất như hết thảy đều chưa từng xảy ra.
Thẳng đến lúc này, Bạch Nhạc mới ôm Tô Nhan vào trong ngực, nhẹ nhàng ấn lên nhân trung, chốc lát Tô Nhan liền tỉnh lại.
– Công tử, cẩn thận có rắn!
Nháy mắt khi vừa tỉnh lại, Tô Nhan vội la lên.
– Đừng sợ, là ảo trận!
Ôm lấy Tô Nhan, Bạch Nhạc nhẹ giọng an ủi.
Nhìn đống đá vỡ nát kia, dù là chính bản thân Bạch Nhạc đều không khỏi cảm thấy sau sợ! Ảo trận này quả thực rất cao minh, nếu không phải trước kia từng chịu thiệt dưới tay Mộng Thiên Thu, Bạch Nhạc thậm chí căn bản không ý thức được điểm này.
Nhìn bộ dạng hư nhược lúc này của Tô Nhan, Bạch Nhạc liền hiểu được, trên thực tế, mình tính là vừa chạy một vòng qua Quỷ Môn Quan.
Mà đây chỉ mới là vừa bước vào Địa Cung mà thôi!
– Công tử, ảo trận là do tượng đá kia phát động?
Thở phào một hơi, Tô Nhan cũng chú ý tới tượng đá bị đánh nát, mở miệng hỏi.
– Ừ!
Gật đầu, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Nếu ta không đoán sai, tượng đá này chính là trận nhãn của ảo trận, đánh nát nó, tự nhiên liền triệt để an toàn.
Nói tới đây, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên khẽ động!
Chờ chút, trận nhãn!
Buông ra Tô Nhan, Bạch Nhạc lần nữa đi tới đống đá vụn kia, rất nhanh liền từ trong đống đá vụn tìm được một viên ngọc thạch màu xanh, chỉ lớn chừng nắm tay, lại phát ra quang mang mông lung, phảng phất như chỉ cần liếc nhìn liền có thể hút ý thức người vào trong đó!
– Thận Thạch!
Cầm lên ngọc thạch màu xanh kia, trong mắt Bạch Nhạc lập tức lộ vẻ kinh hỉ.
Thanh Vương đã chết mấy nghìn năm, nhưng tượng đá này vẫn duy trì ảo trận ổn định, nếu không có bảo vật duy trì thì sao mà làm được!
Nhắc tới trận nhãn, Bạch Nhạc liền ý thức được trong tượng đá tất có bảo vật, bây giờ quả nhiên tìm ra Thận Thạch!
Mặc dù tu hành huyễn thuật chi đạo không lâu, nhưng Bạch Nhạc nói thế nào cũng được đến Mộng Thiên Thu truyền thừa, tự nhiên biết ý nghĩa của Thận Thạch.
Thận Thạch tự nhiên là để dẫn phát ảo cảnh!
Ảo ảnh mà thường nhân vẫn biết, quá nửa là do Thận Thạch dẫn phát! Một khi Thận Thạch rơi vào trong tay đại sư huyễn thuật, đây chính là một trong những bảo vật tốt nhất dùng cho tu hành huyễn thuật chi đạo, cũng là tài liệu hạch tâm để bố trí ảo trận.
Đừng thấy chỉ lớn chừng nắm tay, nhưng riêng chỉ bằng viên Thận Thạch này, giá trị đã không cách nào cô lượng!
Không chút khoa trương mà nói, nếu Mộng Thiên Thu nhìn thấy viên Thận Thạch này, sợ rằng sẽ nguyện ý dùng toàn bộ tài sản đi đổi.
Đối với cao thủ tu hành huyễn thuật, Thận Thạch thế này chính là trân bảo hiếm thấy, thậm chí có thể khiến cho hiểu biết của bọn hắn đối với huyễn thuật chi đạo cao thêm một tầng.
Kinh hỉ bất ngờ nháy mắt xua tán áp lực và sợ hãi mà ảo trận vừa rồi mang đến.
Thanh Vương bí tàng!
Lúc này Bạch Nhạc mới thực sự ý thức được phân lượng của bốn chữ này, đây đúng là tòa bảo tàng khổng lồ, một khi lộ ra, sợ rằng đủ để khiến toàn bộ tu hành giới Thanh Châu phát cuồng!
– Tiểu Nhan, lần này chúng ta thật đụng đại vận!
Ôm Thận Thạch vào trong tay, Bạch Nhạc yêu thích không nỡ rời tay.
– Chúc mừng công tử!
Dù không nhận ra Thận Thạch, nhưng chỉ nhìn biểu tình Bạch Nhạc, Tô Nhan cũng hiểu được đây tất là bảo vật cực kỳ quý giá, tâm tình vui sướng của Bạch Nhạc cũng cảm nhiễm đến nàng.
– Đi! Đây mới chỉ là cửa vào Địa Cung mà thôi, chúng ta sợ là còn chưa thấy được Thanh Vương bí tàng chân chính! Ngô Tuyết Tùng nói không sai, lần này hắn thật tặng ta một trường đại cơ duyên.
Khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc, Bạch Nhạc khẽ mỉm cười, nhàn nhã nói.
Chuyện trên đời này vốn là có được có mất, nếu Ngô Tuyết Tùng đã không chịu mạo hiểm tiến vào, tự nhiên không trách được bảo vật rơi vào tay mình.
Thu Thận Thạch vào trong túi trữ vật, cảm giác bực bội trước đó khi bị ép tiến vào Địa Cung lập tức được quét sạch, dẫn theo Tô Nhan, Bạch Nhạc lần nữa đi vào sâu trong Địa Cung.
…
Không có huyễn trận trở ngại, rất nhanh Bạch Nhạc liền xuyên qua thông đạo, thấy được Địa Cung chân chính!
Chương 489: Giá trị của Thanh Vương bí tàng
Trên quảng trường phương viên gần trăm thước tu kiến một tòa Hoàng Thành rụt nhỏ, mấy chục toà cung điện san sát kề nhau, trên trần nhà còn khảm nạm vô số dạ minh châu, dù trải qua mấy nghìn năm cũng vẫn tán pháthào quang lộng lẫy, như sao sáng khắp trời, rực rỡ lấp lánh!
Trọn cả cung điện sáng lên quang mang dịu nhẹ, không cách nào tới gần.
Rất hiển nhiên, trên quảng trường tồn tại cấm chế cực kỳ cường đại, ngăn trở bất cứ người nào kề cận.
– Công tử, đây là?
Nháy mắt, Tô Nhan bị cảnh tượng huyễn lệ trước mặt chấn động, hô hấp thoáng trở nên gấp rút, mở miệng hỏi.
– Đây là mô hình rụt nhỏ của Địa Cung!
Chứng kiến hết thảy, giọng Bạch Nhạc có chút khàn đặc, khó mà tin tưởng thì thào nói.
Ngay bên ngoài tòa quảng trường, Bạch Nhạc rõ ràng thấy được một tòa cung điện thực sự, vô luận là hình thức hay bảng biển treo trên móc đều giống hệt mô hình cung điện rụt nhỏ trong quảng trường!
Tòa Địa Cung này lớn hơn xa trong tưởng tượng của hắn!
Nếu án theo phạm vi mà tính, há là một tòa phủ thành chủ có thể chứa được, chắc phải xấp xỉ nửa cái Thanh Châu Thành.
Khắc này, Bạch Nhạc mới thực sự ý thức được, cái gọi là Thanh Vương bí tàng nơi nào là bảo tàng Thanh Vương lưu lại, căn bản chính là lăng tẩm Thanh Vương tu kiến cho chính mình!
Từ trong phiến mô hình cung điện trước mắt này, Bạch Nhạc có thể ẩn ẩn đoán được, hết thảy nơi đây đều được Thanh Vương thiết kế theo tư tưởng của chính bản thân hắn!
Từ Đan Các đến Tàng Thư Lâu, Luyện Bảo Các, Diễn Vũ Điện, Linh Dược Viên, thậm chí là Tu Pháp Điện, phàm cái nào nên có thì đều có, có thể nói là bao la vạn tượng!
Nếu không phải dưới lòng đất mà là ở bên ngoài, đây nghiễm nhiên chính là một tông môn khổng lồ!
Chỉ là… Tại sao Thanh Vương lại tu kiến lăng tẩm kích thước khổng lồ đến vậy?
Điều này căn bản không hợp lý!
Theo như lời Ngô Tuyết Tùng, bản thân Thanh Vương vốn là một trong những tu hành giả đỉnh cấp nhất trong thiên hạ, tu vi sâu không lường được! Nhân vật như vậy, há sẽ như người phàm, tu kiến lăng tẩm khổng lồ để ký thác ước nguyện sau khi chết!
Điểm này nhất thời Bạch Nhạc khó mà nghĩ thông.
Chẳng qua, trước sau gì Thanh Vương cũng đã chết mấy nghìn năm, tự nhiên không cần quá mức bận tâm.
Tử tế đánh giá một lúc, rất nhanh Bạch Nhạc liền phát hiện, ở chính giữa cung điện này có một tòa đại điện cực kỳ rộng lớn, tên là Thanh Vương Điện!
Trầm tư thoáng chốc, Bạch Nhạc liền ẩn ẩn đoán được, Thanh Vương Kiếm mà Ngô Tuyết Tùng muốn mình đi tìm, quá nửa sẽ ở trong Thanh Vương Điện này.
Chỉ là, đến cái lúc này, Bạch Nhạc tự nhiên sẽ không cứ vậy đi thẳng tới Thanh Vương Điện.
Mục đích của Bạch Nhạc rất rõ ràng, hắn tới đây là để tìm kiếm cơ duyên, nghĩ cách từ trong Thanh Vương bí tàng lấy được càng nhiều chỗ tốt, qua đó đề thăng thực lực mới là quan trọng nhất, ngược lại, giúp Ngô Tuyết Tùng lấy được Thanh Vương Kiếm, thậm chí khống chế toàn bộ Địa Cung chỉ là thứ yếu.
Nhận rõ phương vị, Bạch Nhạc nhắm thẳng đến Đan Các:
– Tiểu Nhan, chúng ta đi!
Bỏ lại mô hình cung điện trên quảng trường, Bạch Nhạc hướng thẳng đến Đan Các mà đi.
Qua nhiều năm vậy rồi, không biết trong số đan dược Thanh Vương lưu lại trước đây còn có bao nhiêu vẫn dùng được, chẳng qua, nếu đã đến, luôn phải đi một chuyến, vô luận thu được bao nhiêu đều là chỗ tốt cực lớn.
Có mô hình cung điện chỉ dẫn, muốn tìm được vị trí Đan Các tự nhiên không khó.
Nhưng mà, ngay khi Bạch Nhạc chạy tới Đan Các, trên đường lại đột nhiên đụng phải một đội binh dũng, vốn chỉ là đám tượng đá đứng yên lặng trên đường, nhưng tích tắc khi Bạch Nhạc tiếp cận, bọn hắn bỗng chợt sống lại.
Thoáng chốc, đội binh dũng kia cuộn lên sát ý ngất trời, hung hãn giết tới Bạch Nhạc và Tô Nhan.
Đáng sợ hơn là, Bạch Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng, từng tên binh dũng đều có thực lực Linh Phủ Cảnh, thân thể cứng như kim thạch, không sợ chết!
Chỉ trong nháy mắt, hơn mười tên binh dũng đã giết tới trước mặt, đột nhiên đánh cho Bạch Nhạc không kịp trở tay.
Trong Địa Cung này đúng là tồn tại rất nhiều cơ duyên, nhưng bên cạnh đó cũng cất dấu vô số nguy hiểm và sát cơ.
Bởi vì, đây vốn không phải bí tàng lưu cho ai cả, mà là… lăng tẩm của Thanh Vương!
Coong!
Tức thì, Thu Hoằng Kiếm xuất hiện nơi tay, Thông Thiên Ma Công thi triển ra, Bạch Nhạc trực tiếp dùng ma công thúc giục kiếm ý, uy lực Ngu Kiếm nháy mắt được phát huy đến cực đại.
Oanh!
Chỉ một kiếm, tên binh dũng trước mặt đã bị Bạch Nhạc cường hành chém nát!
Nháy mắt khi binh dũng bị chém nát, trong thân thể đột nhiên rơi ra một viên linh thạch, nhìn thấy linh thạch kia, tròng mắt Bạch Nhạc không khỏi co rụt lại.
Linh thạch bình thường đều có màu ám xanh, một khi linh khí trong linh thạch hao hết liền sẽ hóa thành màu xám trắng.
Nhưng linh thạch rơi ra từ trong thân thể binh dũng lại có màu xanh tím không lẫn đi đâu được, dù ở khoảng cách cực xa, song vẫn có thể cảm nhận được linh lực kinh khủng bên trong.
– Công tử, là linh thạch cực phẩm!
Ánh mắt dừng trên linh thạch, Tô Nhan lập tức nhịn không được kinh hô thành tiếng.
Chương 490: Xông Đan Các
Một viên linh thạch thượng phẩm liền đủ để đổi lấy một trăm viên linh thạch hạ phẩm, linh thạch cực phẩm lại càng có tiền cũng không mua được, dù đổi theo cách tính cơ bản nhất thì cũng là một đổi một ngàn linh thạch.
Huống hồ, đấy gần gần chỉ là tỉ lệ hối đoái trên lý thuyết mà thôi! Thực tế, ngươi có bỏ ra giá gấp vài lần, sợ rằng cũng chẳng ai nguyện ý đổi linh thạch cực phẩm cho ngươi.
Đạo lý rất đơn giản, một ít trận pháp đỉnh cấp, hoặc là tồn tại như binh dũng trước mắt này, ắt cần phải có linh thạch cực phẩm mới có thể khu động, chứ linh thạch bình thường dù nhiều đến đâu cũng vô dụng.
Trên thực tế, trong toàn bộ tu hành giới, lượng linh thạch cực phẩm gần như tập trung hết trong tay đám lão tổ Tinh Hải Cảnh, đối với bọn hắn mà nói, linh thạch cực phẩm mới là hóa tệ thông dụng.
Đương sơ Huyết Ảnh Ma Quân và Tử Dương Chân Nhân đánh cược cũng chỉ nguyện cầm ra linh thạch thượng phẩm, chứ không hề nhắc tới linh thạch cực phẩm, đủ thấy linh thạch cực phẩm trân quý cỡ nào.
Bây giờ Bạch Nhạc vung kiếm chém xuống, lại trực tiếp chém ra một viên linh thạch cực phẩm, Tô Nhan sao có thể không kinh hô.
Nghe được lời này của Tô Nhan, Bạch Nhạc lập tức không khỏi kích động, bây giờ đám binh dũng trong mắt hắn, nơi nào còn là uy hiếp, phải là từng viên linh thạch cực phẩm di động mới đúng!
Nhất thời, nhịp thở của Bạch Nhạc không khỏi trở nên dồn dập.
Đến thời khắc này, thực lực khủng bố của Bạch Nhạc rốt cục mới được triển hiện ra!
Thông Thiên Ma Công triệt để bạo phát, mỗi kiếm chém xuống, Bạch Nhạc lại bổ nát một tên binh dũng!
Ngắn ngủi không tới một phút, nhóm binh dũng này đã bị Bạch Nhạc hủy sạch, biến thành hơn mười viên linh thạch cực phẩm mê người!
Không đợi Bạch Nhạc động thủ, Tô Nhan đã không kìm được, vội nhặt lên đống linh thạch cực phẩm này.
– Công tử, lần này chúng ta phát tài thật rồi!
Thận Thạch trước đó có giá trị lớn cỡ nào, nàng không rõ ràng, nhưng đống linh thạch cực phẩm này lại thật khiến nàng ý thức được giá trị của Thanh Vương.
Cơ duyên như thế đặt ở trước mặt, dù phải chịu rủi ro lớn mấy cũng là đáng được.
…
– Quả nhiên không hổ là Thanh Vương, thủ bút này đúng là quá lớn!
Thu hồi linh thạch cực phẩm, Bạch Nhạc cũng không keo kiệt, trực tiếp phân một nửa cho Tô Nhan, dù trên thực tế đám binh dũng này toàn là do một mình hắn giết.
– Công tử, thế này nhiều quá.
Một hơi được phân nhiều linh thạch cực phẩm như vậy, Tô Nhan không khỏi bị dọa nhảy dựng.
– Cầm đi, lấy thủ bút Thanh Vương, sợ rằng chừng này người ta đều không để vào trong mắt, chúng ta không cần phải tính toán so đo làm gì! Những thứ trong Đan Các mới là bảo tàng thực sự.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
Vừa nãy có chút kích động, nhưng đến khi thật được đến đống linh thạch cực phẩm kia rồi, Bạch Nhạc lại đã bình tĩnh trở lại.
Chính mình giết binh dũng nhìn như rất nhẹ nhàng, song trên thực tế há lại như vẻ bề ngoài.
Bạch Nhạc ẩn ẩn cảm giác được, trong thân thể đám binh dũng kia có một loại cấm chế, nếu không phải dùng lực lượng Thông Thiên Ma Công trực tiếp phá hủy cấm chế, muốn tiêu diệt đám binh dũng kia, khả năng khó mà dễ dàng như thế.
Nếu đổi thành Tô Nhan động thủ, sợ rằng sẽ bị đám binh dũng kia đánh cho chạy trối chết.
Linh thạch cực phẩm cố nhiên rất tốt, nhưng rủi ro phải gánh cũng không nhỏ.
Nếu không có đủ thực lực, e là đây không phải cơ duyên, mà là bùa đòi mạng.
Nghĩ thông điểm này, Bạch Nhạc làm sao có thể không cẩn thận.
Phải biết, nơi đây gần gần mới chỉ là rìa ngoài Địa Cung mà thôi, binh dũng canh giữ ở chỗ này cũng chỉ hơn mười tên! Nhưng nếu tiến vào sâu thêm thì sao? Nếu có trên trăm, thậm chí càng nhiều binh dũng, liệu hắn còn có thể ung dung ứng phó?
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc xoay người phân phó Tô Nhan:
– Tiểu Nhan, Địa Cung này không đơn giản, chúng ta càng thâm nhập sâu, sợ là sẽ càng nguy hiểm, nếu gặp phải điều gì bất trắc, chúng ta tẩu tán, nghĩ cách lui về quảng trường vừa nãy, hiểu chưa?
– Hiểu!
Tô Nhan cũng không ngốc, thoáng nghĩ liền hiểu được, Địa Cung thực sự quá lớn, hơn nữa càng vào sâu càng nguy hiểm, nếu phân tán chạy loạn, không chừng sẽ càng nguy hiểm, sớm hẹn ước địa điểm gặp mặt tương đối an toàn, tránh miễn sau này tách ra chọc phải phiền toái không cần thiết.
Chính như lúc trên quảng trường từng thấy được, trọn cả cung điện dưới đất tựa hồ đều lấp lánh tinh quang, mặc dù không đến nỗi thật chiếu sáng Địa Cung như ban ngày, nhưng có những tinh quang này,
Một đường cẩn thận đi tới, dọc đường, hai người Bạch Nhạc trước sau gặp phải không ít toán binh dũng, một ít có số lượng tương đối nhiều, dù là Bạch Nhạc đều không dám tùy tiện trêu chọc, từ xa xa liền lách mình tránh đi.
Trên đường, Bạch Nhạc dần dần phát hiện quy luật, càng đến gần vị trí cung điện, binh dũng lại càng nhiều, hơn nữa, chỉ cần ngươi không tới gần cung điện, bảo trì khoảng cách trên mười thước với binh dũng, binh dũng liền sẽ không thức tỉnh.
Sau ước chừng nửa canh giờ, Bạch Nhạc đã thấy được Đan Các, chỉ dùng dư quang quét nhìn đám binh dũng bên ngoài Đan Các, da đầu Bạch Nhạc không khỏi tê rần!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









