1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 48 : Bại Tinh Cung (2) (c471-c480)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 48 : Bại Tinh Cung (2) (c471-c480)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 471: Bại Tinh Cung (2)

Ném ra nhân phẩm không luận, nói thế nào Bùi Văn Hải cũng là trưởng lão Thất Tinh Tông, vô luận thực lực hay kiến thức đều tính bất phàm! Với tình hình này, hắn tự nhiên ý thức được, đâu mới là phương thức tốt nhất để phá giải Thôn Thiên Quyết!

Rốt cuộc, Yến Bắc Thần không phải Thông Thiên Ma Quân, chỉ bằng thực lực Linh Phủ Cảnh, hắn không tin đối phương thật có thể triệt để cắn nuốt lực lượng Tinh Cung khổng lồ như thế!

Khóe miệng nhếch lên ý cười lạnh lùng, Bạch Nhạc không gấp gáp trả lời mà toàn lực thúc giục Thôn Thiên Quyết cắn nuốt.

Tại trường đều là cường giả Tinh Cung Cảnh, tự nhiên rất nhanh liền có người ý thức được điểm này.

Thân ngoại hóa thân của Bạch Nhạc dần trở nên rõ ràng, ẩn ẩn đã có thể nhìn ra được bộ dạng Yến Bắc Thần, nhưng mà, chúng nhân đều nhìn ra được, hư ảnh hình người kia tất không khả năng cắn nuốt hết thảy lực lượng, kiểu gì cũng sẽ có một phần lực lượng trút vào trong cơ thể Yến Bắc Thần.

Dù chỉ một phần rất nhỏ, nhưng lực lượng cuồng bạo như thế trực tiếp tuôn vào trong cơ thể, ảnh hưởng tạo thành sẽ khủng bố đến mức nào, tự nhiên không khó để tưởng tượng.

Quan trọng hơn cả, đây là lực lượng Tinh Cung!

Dù thân thể Yến Bắc Thần cường hãn đến đâu, lại có thể nuốt vào mấy phần?

Chứng kiến cảnh này, không ít người đã nhìn ra, đây chính là một trường so đấu ý chí và sức chịu đựng.

Có thể nói, lúc này Yến Bắc Thần chính đang liều mạng!

Nhưng dù vậy, bọn hắn vẫn không chút nào xem trọng Yến Bắc Thần, lấy thực lực Linh Phủ Cảnh thôn phệ lực lượng Tinh Cung, tuy có truyền thừa Thông Thiên Ma Quân, song rốt cục không khỏi quá mức miễn cưỡng!

Đương nhiên, nếu Thanh Bạch tại trường, nghe được điều này tất sẽ cười nhạo!

Lúc hắn giao thủ với Yến Bắc Thần, tuy còn chưa chống đỡ đến phút cuối cùng, song lực lượng Tinh Cung rõ ràng không gây ra được ảnh hưởng quá lớn lên Yến Bắc Thần, chẳng qua chỉ khiến uy lực Thôn Thiên Quyết nhỏ đi một lúc mà thôi, tưởng muốn Yến Bắc Thần nổ tung căn bản là điều không thể.

Đấy mới là điểm thực sự đáng sợ của Thôn Thiên Quyết!

Đương nhiên, nếu Thanh Bạch tại trường, sợ rằng cũng ý thức được, một kích này sẽ kinh thiên động địa cỡ nào.

Phải biết, đương sơ hư ảnh hình người mới chỉ ẩn ẩn lộ ra dung mạo, căn bản không phân biệt ra được là bộ dáng gì, mà nay lại đã nhìn ra, đấy chính là bộ dạng của bản thân Yến Bắc Thần.

Linh lực khủng bố điên cuồng tuôn vào trong cơ thể, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng, mỗi thời mỗi khắc, lực lượng cuồng bạo kia chính đang ăn mòn thân thể, từ lông tóc đến kinh mạch, thậm chí huyết dịch xương tủy đều bị xâm thực!

Nếu là một tháng trước, gắng gượng đến bước này, sợ rằng thân thể Bạch Nhạc sớm đã phát nổ.

Nhưng hôm nay, Thông Thiên Ma Thể đột phá đến cảnh giới thối cốt giúp cho Bạch Nhạc có thể tiếp tục cường hành chống đỡ.

Bạch Nhạc ẩn ẩn có cảm giác, nếu tiếp tục cắn nuốt, thân ngoại hóa thân kia không hẳn chỉ đơn giản trực tiếp nổ tung, khả năng còn sẽ diễn sinh hiệu quả càng khủng bố!

Chỉ là… Lấy thực lực hắn bây giờ, căn bản không cách nào gắng gượng tiếp được.

Bạch Nhạc tựa hồ nghe được khớp xương phát ra tiếng giòn vang, nếu tiếp tục gắng gượng chống đỡ, dù chỉ mấy nhịp thở, sợ rằng khớp xương trong cơ thể sẽ vỡ vụn, ủ thành hậu quả khó mà gánh chịu nổi!

Rốt cuộc hắn chỉ vừa mới bước đến cảnh giới thối cốt mà thôi, cách triệt để hoàn thành tôi luyện xương cốt toàn thân còn một khoảng rất xa, muốn triệt để thôn phệ lực lượng Tinh Cung quả thực vẫn quá miễn cưỡng.

Chẳng qua, vậy cũng đủ rồi!

Trong mắt chớp qua hàn mang, Bạch Nhạc bước ra trước một bước, trầm giọng quát.

– Bạo!

Vừa quát xong, thân ngoại hóa thân chợt phát nổ, chớp mắt, lực lượng bị cắn nuốt vừa nãy đột nhiên cuốn ngược đi ra, hung hăng nện tới Tinh Cung Bùi Văn Hải.

Cùng lúc, Bạch Nhạc cũng không nhàn rỗi, tùy theo tiếng quát, lực lượng tuôn vào tràn đầy trong cơ thể phảng phất như tìm được chỗ tuyên tiết!

Sát na đó, thân hình Bạch Nhạc kéo ra một đạo tàn ảnh, vung quyền nện về phía Tinh Cung trước người Bùi Văn Hải!

Oanh! ! !

Nháy mắt, ma khí khủng bố xen lẫn với linh lực cắn nuốt ầm vang bạo phát, hung hăng phát nổ trên Tinh Cung, lực xung kích khủng khiếp ấy, dù là cường giả Tinh Cung như Bùi Văn Hải đều không thể ngăn đỡ.

Thoáng chốc, hư ảnh Tinh Cung đột nhiên vỡ vụn!

Nháy mắt khi quyền đầu Bạch Nhạc nện xuống, toàn bộ Tinh Cung triệt để vỡ nát, lực lượng phản phệ đánh tới, lập tức khiến Bùi Văn Hải phun ra một búng tiên huyết.

Thế còn chưa hết, một quyền này sau khi nện nát Tinh Cung, thế đi vẫn chưa tiêu, thuận thế ập tới trước ngực Bùi Văn Hải.

– Yến Bắc Thần, ngươi dám!

Lúc này, chúng cường giả Tinh Cung Cảnh xung quanh mới kịp hồi thần, tức thì, liên tiếp có ba vị cường giả Tinh Cung Cảnh đồng thời ra tay, tấn công về phía Bạch Nhạc.

Không phải bọn hắn phản ứng chậm, mà là Bùi Văn Hải bại quá nhanh.

Chớp mắt khi lực lượng Thôn Thiên Quyết phát nổ, dù là đám cường giả Tinh Cung Cảnh bọn hắn cũng ngửi được khí tức nguy hiểm, quay đầu, Tinh Cung do Bùi Văn Hải tế ra đã bị một quyền kia trực tiếp đánh nát.

Tình cảnh này, nếu tiếp tục mặc cho Yến Bắc Thần tấn công, sợ rằng một quyền kia sẽ trực tiếp oanh giết Bùi Văn Hải.


Chương 472: Bại Tinh Cung (3)

Bùi Văn Hải thân là trưởng lão Thất Tinh Tông, bại dưới tay truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần, mất mặt là hắn, không quan hệ gì tới người khác.

Nhưng nếu bị Yến Bắc Thần giết chết, vậy lại là chuyện khác.

Bị một tên gần gần chỉ có thực lực Linh Phủ Cảnh, lại oanh giết cường giả Tinh Cung ngay trước mặt nhiều cao thủ như vậy, truyền đi ra, mặt mũi chính đạo Thanh Châu sợ rằng mất sạch!

Đây là điều bọn hắn không thể nào dung nhẫn!

Với khoảng cách này, muốn cứu người tuyệt đối đã không kịp nữa rồi, vậy nên đám người này ra tay, ý đồ chính là muốn vây Nguỵ cứu Triệu.

Nếu Bạch Nhạc chấp ý phải giết Bùi Văn Hải, vậy tất phải ngạnh kháng công kích từ bọn hắn.

Tuy trong lúc vội vàng không kịp điều động lực lượng Tinh Cung, nhưng bị ba vị cường giả Tinh Cung Cảnh đồng thời đánh trúng, dù Yến Bắc Thần hung hãn đến mấy, sợ rằng cũng khó thoát khỏi cái chết!

Nếu Yến Bắc Thần thật cả gan làm vậy, bọn hắn tuyệt không tiếc dùng mạng Bùi Văn Hải đổi lấy cơ hội chém giết truyền nhân Ma Quân!

Gần như ngay thời điểm đối phương ra tay, Bạch Nhạc đã nhìn thấu tâm tư bọn hắn.

Tuy tự nhận lấy sự cường hãn của Thông Thiên Ma Thể, mặc dù ngạnh kháng công kích từ đối phương, bản thân chưa hẳn sẽ chết, song trọng thương là điều khó miễn, tiếp sau còn muốn thoát thân, sợ rằng khó mà làm được.

Bạch Nhạc tuy chán ghét Bùi Văn Hải, nhưng còn chưa phẫn hận đến mức muốn đồng quy vu tận với đối phương.

Nhận thấy nguy cơ, thân hình hơi lắc, quyền đầu lập tức lệch dời, quét qua thân thể Bùi Văn Hải nện xuống đất!

Ầm!

Nháy mắt, mặt đất Bạch phủ bị quyền này của Bạch Nhạc nện ra một hố to, đá xanh hóa thành phấn vụn.

Hết thảy điều này nói ra rất dài dòng, nhưng trên thực tế, lại chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt mà thôi!

Quyền nện xuống đất, đồng thời tránh đi công kích từ ba tên cường giả Tinh Cung Cảnh, ngay lúc đó, Bùi Văn Hải bị phản phệ, sắc mặt tái nhợt té xuống đất, phun ra một búng máu, hai mắt tối sầm, trực tiếp ngất đi.

– Giết hắn!

Một kích không trúng, ba tên cường giả Tinh Cung Cảnh vừa ra tay lập tức quát lớn:

– Không cần thủ quy củ gì với tiểu ma đầu này cả.

Trừ ma vệ đạo chính là phận sự của chúng ta, mọi người cùng nhau ra tay giết hắn!

Lời này nhất thời khiến cho chúng nhân tại trường không khỏi vì đó khẽ động!

Trừ Chu Mộng Dương và Mộng Thiên Thu ra, chúng nhân lần nữa phi thân lao lên, vây quanh Bạch Nhạc, nghiễm nhiên hình thành thế bao bọc.

Trận thế khủng bố như vậy, đừng nói Bạch Nhạc đã thi triển một lần Thôn Thiên Quyết, dù ở trạng thái đỉnh phong, sợ rằng cũng không cách nào đánh!

Chỉ là, trận chiến này, mục đích Bạch Nhạc muốn sớm đã đạt được, nơi nào còn hứng thú tiếp tục dây dưa với bọn hắn.

Thân ảnh hơi lắc, ma khí trong cơ thể dũng mãnh tuôn vào trong Huyết Ảnh Ngoa, lực lượng Huyết Ảnh Ngoa được phát động, lắc mình một cái, đột nhiên hóa thành hư ảnh, lấy tốc độ khó mà tưởng tượng lao khỏi trùng vây, bay thẳng ra bên ngoài Bạch gia.

– Gà đất chó sành, không kham một kích! Đợi Yến mỗ bước vào Tinh Cung, tự nhiên sẽ tới cửa lãnh giáo từng người một!

Lúc vừa thốt ra câu này, Bạch Nhạc mới bắt đầu xông đi, mà khi tiếng cuối cùng rơi xuống, hắn đã rời khỏi Bạch phủ, bỏ lại tiếng vọng trong gió!

– Huyết Ảnh Ngoa!

Sát na đó, sắc mặt ai nấy tại trường đều khó coi dị thường!

Lúc này bọn hắn mới nhớ ra, đêm hôm trước, khi Bạch Nhạc bị bức trở về Bạch gia thì đã bị Yến Bắc Thần cướp đi Huyết Ảnh Ngoa, hôm nay, bảo vật do Huyết Ảnh Ma Quân tự tay luyện chế kia rốt cục triển hiện ra uy lực kinh người.

Nào sợ bọn họ đều là cường giả Tinh Cung Cảnh, nhưng khắc này, căn bản khó mà đuổi kịp được Yến Bắc Thần.

Chỉ là, muốn chạy ra Thanh Châu Thành, há lại là chuyện đơn giản như vậy.

Trốn ra Bạch gia, dây thần kinh trong đầu Bạch Nhạc lại vẫn một mực căng cứng, không hề có dấu hiệu thả lỏng.

Ngay từ thời điểm quyết định đi về Thanh Châu Thành, trong lòng Bạch Nhạc sớm đã rõ ràng, chuyến đi này, nguy hiểm nhất tuyệt đối không phải gặp được bao nhiêu cao thủ Tinh Cung Cảnh trong Bạch gia, mà là vị phủ chủ tọa trấn Thanh Châu Thành kia.

Hôm nay đả bại Tinh Cung ở Bạch gia, nếu không phải người khác nhúng tay, hắn thậm chí có khả năng trực tiếp đánh chết Bùi Văn Hải! Sau đó ung dung thoát thân trước mặt đám cao thủ chính đạo vây công, điều này nhìn qua có vẻ rất hả giận, nhưng trên thực tế, lại hoàn toàn không phải như thế.

Trọn cả quá trình nguy hiểm vượt xa Bạch Nhạc dự đoán, bởi vì từ đầu đến cuối không thấy có bất kỳ cao thủ ma đạo nào lộ diện cả!

Điều này tự nhiên không phải vì trong Thanh Châu không có cao thủ ma đạo, mà là vì, tất cả cường giả Tinh Cung Cảnh ma đạo đều không nguyện tùy tiện xuất hiện trong Thanh Châu Thành, hoặc nói cách khác, chí ít không muốn ra tay ngay trước mắt bao người.

Hết thảy điều này đều xuất phát từ vị phủ chủ Thanh Châu Thành kia!

Trên đời này, chuyện tốt chưa chắc có thể cứ nghĩ là được, nhưng chuyện xấu lại thường thường vừa nói liền trúng!

Gần như ngay khi Bạch Nhạc chạy ra Bạch gia, trên không trung đột nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh.

Chớp mắt, một mạt kiếm quang khủng bố từ trên trời chẻ xuống.


Chương 473: Thông Thiên Ma Quân che chở

– Yến Bắc Thần, ngươi tưởng Thanh Châu Thành này là chỗ nào, mặc ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!

Một thân áo xám, Ngô Tuyết Tùng đạp kiếm lao đến, cứ vậy xuất hiện trước mặt Bạch Nhạc, chắn ngang lối đi.

Hít sâu một hơi, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hơi nhảy, nhưng ngoài mặt lại vẫn hờ hững như thường:

– Nghe thanh danh phủ chủ Thanh Châu Phủ đã lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền!

– Lấy Linh Phủ Cảnh đả bại Tinh Cung, ngươi cũng không cô phụ thịnh danh truyền nhân Ma Quân.

Nhàn nhạt đáp một câu, Ngô Tuyết Tùng tùy ý giơ tay ngang ngực, tựa hồ không có bất kỳ dấu hiệu muốn ra tay nào, nhưng Bạch Nhạc lại có thể cảm nhận được, sát ý trên người đối phương càng lúc càng nặng.

Không chút khoa trương mà nói, khắc này, Bạch Nhạc thậm chí bước đều không dám bước.

Trực giác nói cho hắn biết, chỉ cần lúc này hắn dám lộ ra nửa điểm dấu hiệu muốn chạy trốn, chờ đợi hắn tất sẽ là một kích lôi đình của đối phương!

Quan trọng hơn hết là, Bạch Nhạc rất rõ ràng, một kiếm này sợ rằng hắn không đỡ nổi.

Đấy không phải là nói thực lực Ngô Tuyết Tùng cường đại đến mức khiến Bạch Nhạc một kiếm đều không tiếp được.

Trên thực tế, riêng luận thực lực, Ngô Tuyết Tùng chắc cũng chỉ tương đương Phá Nam Phi, chưa hẳn mạnh hơn cường giả Tinh Cung Cảnh khác bao nhiêu! Nếu gặp phải ở nơi nào khác, Bạch Nhạc hoàn toàn đủ sức đánh một trận.

Hoặc nói cách khác, tối thiểu nếu hắn muốn đi, đối phương không ngăn được.

Nhưng vấn đề ở chỗ… Nơi này là Thanh Châu Thành!

Ngô Tuyết Tùng đã ngây ngốc trong Thanh Châu Thành này hơn mười năm.

Đến nay Bạch Nhạc vẫn nhớ như in, trước đây lúc Phá Nam Phi ý đồ huyết tế Thanh Châu, cuốn lấy huyết tế chi lực, huyết sắc gần như bao phủ trọn cả Thanh Châu Thành, Ngô Tuyết Tùng lại vẫn có thể điều động lực lượng Tiên Du Kiếm Trận, gắt gao ngăn Phá Nam Phi ở bên ngoài.

Đối mặt lực lượng như thế, trừ phi Bạch Nhạc triệt để bạo lộ thân phận, lấy ra Côn Ngô Kiếm toàn lực đánh một trận, bằng không căn bản không có nửa điểm dư địa để hoàn thủ.

– Ngô Tuyết Tùng, ngươi thật muốn ngăn ta trong Thanh Châu Thành?

Trong lòng sợ hãi, nhưng đến bước này, thần sắc trên mặt Bạch Nhạc lại càng thêm phần ung dung, lúc mở miệng, khóe môi thậm chí nhếch lên ý cười trào phúng không chút che đậy.

Chính câu nói kia khiến cho Ngô Tuyết Tùng thoáng chút ngập ngừng, gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Nhạc, thật lâu không lên tiếng.

Chắp hai tay sau lưng, Bạch Nhạc ngẩng đầu, nhàn nhạt nói:

– Ngô Tuyết Tùng, ta chỉ hỏi ngươi một câu, lúc này, ngươi đại biểu chính ngươi, hay là đại biểu… Tiên Du Kiếm Cung!

Câu này càng khiến trong lòng Ngô Tuyết Tùng hơi lạnh!

Tiên Du Kiếm Cung!

Bốn chữ này, trước nay luôn là chỗ dựa lớn nhất của Ngô Tuyết Tùng, cũng là khởi nguồn cho lòng tin của hắn, nhưng mà, hắn làm sao cũng không ngờ, có ngày, bốn chữ này lại thành nhược điểm uy hiếp chính mình.

Chỉ vấn đề đơn giản như thế thôi, song Ngô Tuyết Tùng không dám đáp!

Trước đó hắn chỉ muốn lưu lại Yến Bắc Thần, nhưng đến khi thực sự chuẩn bị động thủ, thấy Bạch Nhạc ung dung đứng ở kia, lại hỏi ra vấn đề này, trong lòng Ngô Tuyết Tùng quả thực hơi sợ.

Gần như không thể tránh miễn, Ngô Tuyết Tùng lập tức nghĩ đến Phá Nam Phi!

Lúc trước huyết tế Thanh Châu, Yến Bắc Thần còn xa mới mạnh như bây giờ, thậm chí chỉ bằng một mình Cổ Hiên đã thiếu chút bức tử Yến Bắc Thần!

Khăng khăng, sau cùng được Phá Nam Phi mang đi, người sống sót lại là tên truyền nhân Ma Quân trước mắt này!

Chừng đó đã đủ khiến hắn không thể không nghĩ nhiều.

Phá Nam Phi rốt cuộc chết thế nào?

Còn nữa, hai vị lão tổ kia đương sơ thật không nhận ra Cổ Hiên khi đó là giả?

Rất nhiều chuyện, đúng thật càng nghĩ càng cảm thấy khủng bố!

Lúc này Ngô Tuyết Tùng hắn đang đại biểu chính mình, hay là đại biểu Tiên Du Kiếm Cung, vấn đề này, bản thân liền là uy hiếp mà Yến Bắc Thần dành cho hắn!

Không, có lẽ phải nói, đây thậm chí là uy hiếp nhắm đến Tiên Du Kiếm Cung!

Buồn cười không?

Nếu chỉ là cá nhân Yến Bắc Thần nói lời này, tự nhiên buồn cười, nhưng mà, giả như Thông Thiên Ma Quân thật chưa chết thì sao?

Lời này còn buồn cười nữa ư?

Giả như Thông Thiên Ma Quân thật không chết, vậy liền đồng nghĩa với, dù là Đạo Lăng Thiên Tông cũng không làm gì được hắn!

Xưa kia hắn có thể độc thân đi lên Đạo Lăng Sơn, ai dám đảm bảo, sau này hắn sẽ không vì truyền nhân mà bước lên Tiên Du Kiếm Cung?

Mặc dù cùng là thiên tông, nhưng trên thực tế, trong lòng ai nấy đều rõ ràng, thực lực Tiên Du Kiếm Cung kém xa Đạo Lăng Thiên Tông.

Trận chiến Đạo Lăng Sơn, Đạo Lăng Thiên Tông trả giá thảm trọng cỡ nào, người trong thiên hạ rõ như ban ngày!

Thậm chí có thể nói, nếu không phải có trận chiến Đạo Lăng Sơn, Huyết Ảnh Ma Quân gì đó căn bản không dám ló đầu, càng đừng nói nghênh ngang trùng kiến Huyết Ảnh Ma Tông.

Nào sợ, khả năng chỉ là vạn nhất, vị Thông Thiên Ma Quân kia không chết, như vậy một khi hắn giết Yến Bắc Thần, lập tức liền sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho Tiên Du Kiếm Cung, khi đó, hắn chính là tội nhân của Tiên Du Kiếm Cung!

Tội danh ấy… Hắn gánh không nổi!

Tâm tư điện chuyển, Ngô Tuyết Tùng không khỏi ngập ngừng.


Chương 474: Liễu ám hoa minh

Đương nhiên, bắt Yến Bắc Thần lại rồi xử trí sau, đấy cũng là một cách.

Nhưng mà, chuyện này vứt đi thì dễ dàng, nhưng một khi dính vào rồi còn muốn vứt sạch quan hệ, vậy lại khó.

Gần như đồng thời, Bạch Nhạc hừ nhẹ một tiếng, lần nữa đạp ra trước một bước, đi ra ngoài Thành Châu Thành ngay trước mặt Ngô Tuyết Tùng.

Tới nước này, Bạch Nhạc đành phải cược!

Cược Ngô Tuyết Tùng không dám cầm tánh mạng bản thân, thậm chí cầm tiền đồ Tiên Du Kiếm Cung ra đánh cược.

Hơn nữa tốc độ nhất định phải nhanh, bằng không một khi người khác chạy tới, dù Ngô Tuyết Tùng không muốn động thủ, vì mặt mũi, hắn cũng không còn lựa chọn khác.

Bước ra bước đầu tiên, tâm tạng Bạch Nhạc tưởng như nhảy vọt ra ngoài, nhưng đến bước thứ hai, bước thứ ba, Bạch Nhạc liền dần thả lòng.

Đôi khi chuyện trên đời chính là như vậy, chỉ cần mới đầu không thể hạ ngoan tâm đi cược, như vậy càng nghĩ sẽ càng do dự, cuối cùng không làm sao nhấc lên được dũng khí đi liều mạng.

Dù là vị phủ chủ Thanh Châu Phủ này cũng không ngoại lệ!

Đấy không phải là vì Ngô Tuyết Tùng không quyết đoán, mà là do thực lực và tầm nhìn quyết định.

Không đến Tinh Hải Cảnh, không phải cấp bậc lão tổ như Tinh Hà lão tổ và Huyết Ảnh Ma Quân, liền không khả năng to gan làm ra được quyết định như thế.

Thân phận càng hiển hách, áp lực và trách nhiệm trên người lại càng nặng.

Không phải Ngô Tuyết Tùng bất kham, mà là cái tên Thông Thiên Ma Quân thực sự quá khủng bố! Dù đã chết rồi, chỉ cần không ai dám xác nhận, liền vẫn có thể che chở truyền nhân là Bạch Nhạc.

Có lẽ, trước khi chết Thông Thiên Ma Quân cũng đã đoán được điểm này, cho nên mới chết dứt khoát như thế, thậm chí chưa từng lưu lại nửa điểm vết tích.

Trừ hai phần đại lễ ngày đó ra, vị tuyệt đại Ma Quân này còn lưu cho truyền nhân là hắn cái gì nữa, vậy chỉ có thể đợi Bạch Nhạc sau này từ từ trải nghiệm.

Ngô Tuyết Tùng đứng ngây ngốc trên phố chừng một nén hương, sau đó mới thở dài một tiếng, yên ắng về lại phủ thành chủ.

Chuyện của truyền nhân Ma Quân này cứ để cho người Đạo Lăng Thiên Tông đau đầu là được rồi, không đến lượt hắn đi nhọc lòng làm gì.

Chỉ sau nửa ngày, chuyện Yến Bắc Thần xuất hiện ở Bạch phủ đã truyền khắp toàn bộ Thanh Châu, thật có thể nói là nhất chiến kinh thiên!

Lấy thực lực Linh Phủ Cảnh đả bại tinh cung, còn có thể ung dung thoát thân dưới sự vây công của vô số Tinh Cung Cảnh, thậm chí ngay cả phủ chủ Thanh Châu Phủ Ngô Tuyết Tùng tự thân xuất động cũng không ngăn lại được, tin tức như thế, quả thực nghe mà rợn người.

Đương nhiên, trong đấy thật ra có rất nhiều chi tiết người ngoài không biết được.

Tỷ như, sở dĩ Yến Bắc Thần có thể thoát thân dưới sự vây công của rất nhiều cường giả Tinh Cung Cảnh là bởi ai nấy đều có tâm tư riêng, chứ không sơm sớm ra tay ngăn cản ngay từ đầu, thêm nữa, một nhân tố quan trọng trong đó là bởi Yến Bắc Thần được đến Huyết Ảnh Ngoa do Huyết Ảnh Ma Quân tự tay luyện chế.

Lại tỷ như, Ngô Tuyết Tùng gần gần chỉ lộ mặt chứ không hề thực sự ra tay ngăn cản.

Nhưng ai quan tâm cái đó đâu!

Nửa ngày, trọn cả tu hành giới Thanh Châu đều theo đó triệt để sôi trào.

Nếu nói, đương sơ nhắc tới truyền nhân Ma Quân, đó là đối tượng người người kêu đánh, như thể ai cũng muốn cắm một tay, thủ tiêu đối phương lập công, như vậy giờ đây, tùy theo trận chiến này, như có một chậu nước lạnh đương đầu tưới xuống, giội tắt phần tâm tư tham lam trong lòng thế nhân.

Ngay cả trưởng lão Thất Tinh Tông, cường giả Tinh Cung Cảnh như Bùi Văn Hải đều bại dưới tay đối phương, hạng bình thường còn ai dám nói tự tin đánh chết được tên truyền nhân Ma Quân này?

Đương nhiên… Đấy chưa phải then chốt nhất!

Quan trọng hơn cả là, trận chiến này bức khiến đám người vốn chờ xem náo nhiệt lập tức gấp đến nhảy dựng lên.

… … … …

Thất Tinh Tông!

Buổi tối hôm đó, tông chủ Thất Tinh đích thân tới bái kiến Tinh Hà lão tổ.

Nói cái gì không ai biết, nhưng mà, sau khi đi ra từ trong Tinh Hà Điện, rất nhanh tông chủ Thất Tinh Tông liền tuyên bố Bạch Nhạc thân là khách khanh Thất Tinh Tông, bất kỳ ai dám ra tay với Bạch Nhạc, đồng nghĩa đối địch với Thất Tinh Tông.

Dù không nói rõ, nhưng trên thực tế, ai cũng nghe ra được tiếng gió trong tuyên bố này của Thất Tinh Tông!

Từ giờ trở đi, Bạch Nhạc lần nữa được đến Thất Tinh Tông che chở, chỉ cần Bạch Nhạc nguyện ý, tùy thời có thể phản hồi Thất Tinh Tông tị nạn.

Mà đấy, mới gần gần chỉ là mở màn mà thôi!

Ngày thứ hai, Tử Dương Chân Nhân tự thân đứng ra, tuyên bố Linh Khư Quả là hắn ban thưởng cho Bạch Nhạc, ai dám đoạt Linh Khư Quả, vậy chính là đối địch với Tử Dương Chân Nhân!

Cùng lúc, Văn Trạch và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cũng đang lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới Thanh Châu Thành, tiến vào Bạch gia.

Hành động này càng nói rõ cho chúng nhân biết, Bạch gia được đến Đạo Lăng Thiên Tông che chở.

Như thế, tất cả người trong chính đạo có mang dị tâm, ý đồ đánh chủ ý lên đầu Bạch Nhạc liền không thể không triệt để buông bỏ tâm tư cướp đoạt Linh Khư Quả.


Chương 475: Liễu ám hoa minh (2)

Ngay sau đó, các tông môn khác ở Thanh Châu, bao gồm Hàn Sơn bởi vì cái chết của Lý Phù Nam mà giận lây Bạch Nhạc cũng đều liên tiếp phái ra đệ tử tìm kiếm Bạch Nhạc, tuyên bố, nguyện ý cung cấp hết thảy trợ giúp cho Bạch Nhạc.

Từ đối tượng mang ngọc có tội, gần như bị người người kêu đánh, nửa bước khó đi, đến hiện tại, có thể nói là được đến toàn bộ chính đạo Thanh Châu che chở, chuyển biến vẻn vẹn chỉ diễn ra trong không đến một ngày!

Đây tự nhiên không phải vì mặt mũi Bạch Nhạc đủ lớn, càng không phải là ai lương tâm trỗi dậy, mà là bởi uy hiếp từ vị truyền nhân Ma Quân kia.

Một tên Linh Phủ Cảnh lại có thể đả bại Tinh Cung, một khi lại đoạt được Linh Khư Quả từ trong tay Bạch Nhạc, sợ rằng sẽ lập tức đột phá Tinh Cung!

Đến khi ấy, đám cao thủ Tinh Cung Cảnh Thanh Châu, liệu ai còn dám nói có thể nhẹ nhàng thắng được Yến Bắc Thần?

Vô luận là Đạo Lăng Thiên Tông hay những tông môn Thanh Châu khác, ai cũng tuyệt đối không cách nào chấp nhận kết quả như thế.

Khăng khăng, bọn hắn tìm không ra Yến Bắc Thần, thậm chí cũng không tìm được Bạch Nhạc.

Không ai biết, sau náo nhiệt Yến Bắc Thần dẫn lên ở Bạch phủ, dưới uy hiếp như vậy, Bạch Nhạc còn có thể tránh bao lâu.

Cũng không người nguyện ý đi cược, liệu Bạch Nhạc có phách lực chết gánh đến cùng với tên Yến Bắc Thần kia không.

Như thế, thỏa hiệp với Bạch Nhạc tự nhiên chính là phương thức giải quyết tốt nhất.

Rốt cuộc đâu thể thỏa hiệp với truyền nhân Ma Quân kia được?

… … … ….

Thanh Châu Thành, phủ thành chủ, ngồi ở trong sân, nhìn kiếm trong tay, Ngô Tuyết Tùng bất giác khẽ thở dài.

– Đúng là vẫn còn quá trẻ… Yến Bắc Thần, chỉ sợ ngươi cũng không nghĩ đến, sau cùng lại thành kết cục thế này?

Trên thực tế, đừng nói người khác, dù là bản thân Ngô Tuyết Tùng cũng không nghĩ tới, Tử Dương Chân Nhân và tông chủ Thất Tinh Tông lại đưa ra quyết định dứt khoát đến vậy.

Ai mà ngờ, Bạch Nhạc vốn gần như đã rơi vào tử cục, lại có thể phá cục theo cái cách kỳ lạ như thế.

– Thành chủ, vận khí Bạch Nhạc này không khỏi quá tốt.

– Vận khí?

Lắc đầu, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng đáp:

– Trên đời này, trên đường quật khởi của vị cường giả nào mà không có thành phần vận khí? Vận khí, bản thân liền là một phần thực lực!

Huống hồ, trong lòng Ngô Tuyết Tùng cũng rõ ràng, đối với Bạch Nhạc mà nói, điều này tuyệt đối không đơn giản chỉ một câu vận khí liền có thể giải thích hết được.

Nếu bản thân Bạch Nhạc không có đủ thực lực, tiếp tục gượng chống dưới cục diện gần như tuyệt cảnh khi trước, sợ rằng sớm đã chết rồi, làm gì chờ được tới ngày nhìn thấy hi vọng.

Trên đời này, thành công xưa nay sẽ không ưu ái những người không có chuẩn bị.

Nghĩ tới đó, trong mắt Ngô Tuyết Tùng đột nhiên chớp qua tinh mang, một đạo linh quang lóe lên trong đầu.

– Không đúng… Không chỉ đơn giản như vậy!

… … …

– Tông chủ đây là muốn đẩy Bạch Nhạc đi ra đấu võ đài với tên Yến Bắc Thần kia!

Ngồi trước mặt Tinh Hà lão tổ, trong mắt Dương Bằng lộ ra vẻ khác thường, nhịn không được kinh hô thành tiếng.

– Không sai!

Gật đầu, Tinh Hà lão tổ chậm rãi nói:

– Lý Phù Nam vừa chết, hiện tại trong thế hệ trẻ Thanh Châu, chỉ Bạch Nhạc mới có đủ tiềm lực đương cự với Yến Bắc Thần! Dù là Văn Trạch đồ đệ của vị kia, so ra cũng vẫn kém chút.

– Có Thất Tinh Tháp truyền thừa, lại lấy được Linh Khư Quả, thậm chí còn khả năng được đến lão phu đích thân chỉ điểm… Chỉ cần bồi dưỡng tốt, Bạch Nhạc rất có hi vọng thực sự trở thành Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu, một khi hắn bước đến Linh Phủ hậu kỳ liền có khả năng đương cự với Yến Bắc Thần.

– Nhưng mà… Tại sao là Bạch Nhạc?

Dương Bằng vẫn có chút khó hiểu nói:

– Yến Bắc Thần tuy mạnh, nhưng đối với lão tổ, đối với Tử Dương Chân Nhân mà nói, lại tính là cái gì? Thậm chí dù là vị phủ chủ Thanh Châu Thành kia cũng có thể nhẹ nhàng chém giết Yến Bắc Thần?

– Ngươi không hiểu Thông Thiên Ma Quân!

Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ hờ hững nói:

– Giả như Thông Thiên Ma Quân thật còn sống, Thất Tinh Tông ta dám giết truyền nhân của hắn, như vậy tất phải nghênh đón trả thù đáng sợ từ Thông Thiên Ma Quân! Đại giá này, Thất Tinh Tông ta gánh không nổi.

– Nhưng nếu là do người trong cùng thế hệ ra tay, lấy tính cách kiêu ngạo của Thông Thiên Ma Quân, dù Bạch Nhạc giết truyền nhân của hắn, hắn tuyệt đối cũng không đáng ra tay trả thù! Bởi vì, vậy chỉ có thể nói, ánh mắt hắn chọn lựa truyền nhân không tốt, không trách được người khác.

Cười lạnh một tiếng, Tinh Hà lão tổ tiếp tục nói:

– Hiện nay Đạo Lăng Thánh Nữ bế quan, dù là Tử Dương Chân Nhân, sợ rằng không đến vạn bất đắc dĩ cũng sẽ không đích thân ra tay với Yến Bắc Thần… Sau trận chiến Đạo Lăng Sơn, Đạo Lăng Thiên Tông bây giờ đã không phải Đạo Lăng Thiên Tông trước đây!

Ngồi trong tửu lâu, nghe người chung quanh nghị luận, khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên ý cười nhàn nhạt, bưng chén rượu dốc một hơi cạn sạch!

Thẳng đến lúc này, Bạch Nhạc mới chính thức thở phào một hơi!

Ở trong mắt người khác, đấy tự nhiên là Bạch Nhạc may mắn, nhưng chính hắn rõ ràng, từ thời điểm quyết định đi về Thanh Châu Thành, hết thảy sớm đã nằm trong kế hoạch.


Chương 476: Bạch Nhạc đi về

Vô luận là sái uy phong ở Bạch gia, đe dọa trước lúc rời đi, hay cố ý mang Thông Thiên Ma Quân ra để bố nghi trận, mục đích đều chỉ có một, đó chính là giải khai tử cục nhắm đến hắn lúc này!

Bằng không, đơn thuần chỉ vì xả giận liền mạo hiểm bước vào Thanh Châu Thành, trêu chọc nhiều cường giả Tinh Cung Cảnh như vậy, thế chẳng phải đầu óc có bệnh thì là gì!

Kết quả này, chợt vừa nghe tựa hồ có chút khó tin, hoàn toàn nằm ngoài ý liệu, nhưng tử tế nghĩ kỹ mới thấy hợp tình hợp lí.

So với chính mình, truyền nhân Ma Quân mới càng là mối họa trong lòng tất cả mọi người.

Linh Khư Quả ở trong tay mình, bọn hắn mất đi chỉ là cơ hội đoạt lấy Linh Khư Quả, nhưng nếu rơi vào trong tay Yến Bắc Thần, khả năng liền thành uy hiếp rất đáng sợ.

Bây giờ hồi tưởng lại, trước khi rời đi hắn quẳng lại câu kia “Đợi Yến mỗ bước vào Tinh Cung, tất tự thân lên cửa lãnh giáo từng người” đúng là một chiêu tuyệt diệu, vừa khéo đánh trúng ngay điểm yếu hại của các tông môn Thanh Châu.

Chỉ là… Sợ rằng mặc ai cũng không nghĩ ra, Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc căn bản là cùng một người?

Tử cục đã phá, đối phương đưa ra cành ô-liu, hắn tự nhiên phải tiếp.

Chẳng qua, tiếp như thế nào, tiếp lúc nào, lại vẫn cần suy xét kỹ lưỡng.

Rốt cuộc, náo ra động tĩnh lớn thế rồi, cục diện ắt sẽ phát sinh một ít biến hóa ngoài ý liệu.

Lần này trở về, e là chưa hẳn thuận buồm xuôi gió.

… … ……

– Tử Dương Chân Nhân, tin tức đã truyền về tông môn, chỉ là… Thánh Nữ còn đang bế quan, người Thánh Nữ Phong không cho phép bất cứ kẻ nào tiếp cận.

Thu được tông môn đưa tin, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông lưu ở bên người Tử Dương Chân Nhân nhẹ giọng bẩm báo.

Khẽ nhíu mày, Tử Dương Chân Nhân lại không quá ngạc nhiên, hiển nhiên đây là kết quả sớm được dự liệu.

– Còn có tin tức gì nữa?

– Triệu Thụy, Triệu sư huynh rời tông, hiện tại chính đang trên đường chạy tới Thanh Châu, tối đa bảy ngày liền sẽ đến nơi.

Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông kia nói tiếp.

Nghe được cái tên Triệu Thụy, hai hàng chân mày đang nhíu chặt của Tử Dương Chân Nhân bất giác thả lỏng.

Bất đồng với người khác, Triệu Thụy là đệ tử chân truyền chân chính, hơn nữa còn là thiên kiêu vô cùng nổi danh trong đám đệ tử chân truyền.

Hơn nữa, trong tông môn, chuyện Triệu Thụy cảm mến Vân Mộng Chân sớm đã không phải là bí mật.

Trên thực tế, lần này hắn tận lực truyền tin về Đạo Lăng Thiên Tông, mục đích vốn là muốn dẫn Triệu Thụy tới.

Chuyện Tinh Hà lão tổ có thể nghĩ đến, hắn tự nhiên cũng nghĩ đến.

Chỉ là, so với Tinh Hà lão tổ, lựa chọn của hắn tự nhiên càng nhiều.

Bảo hộ Bạch Nhạc chẳng qua là kế tạm thời, còn người thực sự dùng để đối phó Yến Bắc Thần, vậy chính là cái tên Triệu Thụy này.

Hơn nữa, trừ điểm này ra, Tử Dương Chân Nhân còn có một tầng tính toán khác.

Giả như truyền nhân Thông Thiên Ma Quân chết ở trong tay Triệu Thụy, danh vọng Triệu Thụy trong tông môn tự nhiên sẽ tăng cao, nhưng đối với Thánh Nữ Phong mà nói, kết quả này tuyệt đối không phải chuyện tốt! Thậm chí dẫn đến địa vị Thánh Nữ trong tông môn có điều suy giảm.

Thời gian qua, trong tông môn cũng có người lên tiếng, muốn mượn chuyện Vân Mộng Chân vứt bỏ Côn Ngô Kiếm, đề nghị thủ tiêu địa vị sùng cao của mạch Thánh Nữ, lại từ trong đệ tử chân truyền tông môn, chọn lựa một vị đệ tử càng thêm xuất sắc thay thế địa vị của Vân Mộng Chân.

Đạo Lăng Thánh Nữ suốt đời phụng đạo, Triệu Thụy tưởng muốn một thân phương trạch, cách duy nhất là khiến cho tông môn thủ tiêu truyền thừa của mạch Thánh Nữ.

Khi ấy, Vân Mộng Chân liền trở thành đệ tử chân truyền bình thường, phụng đạo tự nhiên liền cũng mất đi ý nghĩa.

Để cho người ngoài mạch Thánh Nữ giết chết truyền nhân Ma Quân, không nghi ngờ chính là một khâu vô cùng trọng yếu.

Nếu còn có thể mượn cơ hội này cắt trừ ẩn họa Huyết Ảnh Ma Tông, chế áp Thanh Châu, vậy chính là công tích của Tử Dương Chân Nhân hắn.

… … … …

– Nhạc thiếu gia! Không, Gia chủ đại nhân… Gia chủ đại nhân trở về!

Lần nữa trở lại Bạch gia, song lần này đi về không phải Yến Bắc Thần, mà là Bạch Nhạc.

Nhất thời, trọn cả Bạch gia đều sôi trào!

Khoan nói Bạch Thanh Nhã, dù là đám hạ nhân Bạch gia cũng đều phảng phất như nháy mắt tìm về chủ tâm cốt, vẻ kinh hỉ phát ra từ tận đáy lòng.

Mặc dù chỉ là hạ nhân tầng đáy, nhưng ở trong đại gia tộc thế này, bọn hắn tự nhiên rõ ràng cái gì mới là lực lượng mấu chốt chống đỡ cho một gia tộc.

Vô luận Bạch gia có thanh danh lớn đến đâu, nhìn qua phồn vinh cỡ nào, nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều rõ ràng, Bạch gia có Bạch Nhạc mới có được hết thảy hôm nay! Một khi Bạch Nhạc xảy ra bất trắc, Bạch gia nhiều khả năng sẽ theo bước Mộ Dung gia.

– Bạch huynh đệ! Ngươi trở về thật rồi? Ha ha ha ha!

Phía xa xa, không đợi Bạch Thanh Nhã đi ra, Văn Trạch và mấy tên đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đã trước một bước ra đón, dùng sức ôm chầm lấy Bạch Nhạc!

– Văn huynh, đa tạ!

Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc khom lưng hành lễ nói.

– Đừng, tiếng đa tạ này của ngươi, ta không mặt mũi nào nhận được.

Khoát tay, Văn Trạch lắc đầu nói.


Chương 477: Bạch Nhạc đi về (2)

Đừng thấy bây giờ bọn hắn tiến vào Bạch gia, tựa hồ là đang bảo hộ Bạch gia, che chở Bạch Nhạc, nhưng trên thực tế, trong lòng Văn Trạch cũng biết, đây chẳng qua là một loại thủ đoạn khắc chế Yến Bắc Thần mà thôi, cùng lắm tính là thuận nước đẩy thuyền, tự nhiên không cần phải nói đa tạ.

Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:

– Bất luận thế nào, Văn huynh có thể tới, Bạch Nhạc túc cảm thịnh tình.

Cứ vậy hàn huyên một lúc, Bạch Thanh Nhã rốt cục cũng chạy tới, vừa thấy Bạch Nhạc, trong mắt lập tức ngân ngấn lệ hoa.

– Thanh Nhã tỷ!

Mặc cho Bạch Thanh Nhã ôm vào trong lòng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.

Mấy ngày qua, Bạch Thanh Nhã mới là người thực sự quan tâm hắn nhất, rõ ràng biết Yến Bắc Thần là Bạch Nhạc, lại khăng khăng không thể nói, chỉ biết trơ mắt nhìn người khác vây công Bạch Nhạc, đối với Bạch Thanh Nhã mà nói, thời gian qua mỗi thời mỗi khắc đều là dày vò.

Thẳng đến giờ đây, tận mắt thấy Bạch Nhạc an toàn trở về, nàng mới triệt để yên lòng.

Hoãn thần lại, lúc này Bạch Thanh Nhã mới mở miệng nói:

– Tiểu Nhạc, Chu trưởng lão và Thiên Thu đại sư đều ở đây, mấy ngày nay, may nhờ có hai vị trưởng lão chiếu cố, bằng không sợ rằng Bạch gia không chống đỡ được đến lúc ngươi trở về.

Gật đầu, Bạch Nhạc để cho Bạch Thanh Nhã dẫn đường đi bái kiến bọn Chu Mộng Dương.

Rốt cuộc, lấy thân phận bọn Chu Mộng Dương, dù biết Bạch Nhạc đi về, song không lý nào lại chủ động đi gặp Bạch Nhạc cả.

Một phen chào hỏi, lại bình lui toàn bộ hạ nhân, lúc này mấy người mới ngồi xuống chuyện trò.

– Tiểu tử, ngươi hồ đồ, cái lúc này sao còn dám trực tiếp về lại Bạch gia.

Nhìn vào Bạch Nhạc, Chu Mộng Dương mang theo mấy phần khiển trách nói:

– Chắc ngươi cũng nghe nói, lời đồn tuy có vài phần khoa trương, nhưng tên Yến Bắc Thần kia quả thực bất phàm, nếu hắn lần nữa ra tay, sợ rằng ta và Thiên Thu huynh đều chưa hẳn bảo vệ được ngươi.

– Tiểu tử minh bạch.

Khom lưng thụ giáo, thái độ Bạch Nhạc cực kỳ đoan chính, chỉ là lúc đứng dậy lại nghiêm mặt giải thích:

– Ta biết đi về sẽ có chút nguy hiểm, nhưng mà… Nếu không đích thân đi về nhìn Thanh Nhã tỷ, ta không yên lòng.

Câu này nhất thời khiến cho Chu Mộng Dương vốn chuẩn bị rất nhiều giáo huấn, lại đều nuốt ngược trở lại.

Phụ mẫu không còn, trường tỷ như mẫu.

Đối với Bạch Nhạc mà nói, quan tâm tới tỷ tỷ chính là tuân thủ hiếu đạo, dù biết gặp nguy hiểm cũng không thể không làm, đây chính là lễ.

Hơn nữa, Chu Mộng Dương có thể nhìn ra được, lời này không phải khiên cưỡng gán ghép, phần quan tâm và lo lắng Bạch Nhạc dành cho Bạch Thanh Nhã kia không phải giả bộ đi ra! Như thế, dù hắn có muôn vàn đạo lý cũng không thể nói được ra miệng.

– Ngươi có thể có được phần tâm ý này, rất tốt.

Khẽ gật đầu, Mộng Thiên Thu mãn ý nói:

– Ngươi cũng không cần quá mức lo lắng, có lão phu và Chu huynh ở đây, đưa ngươi an toàn về lại Thất Tinh Tông hẳn không thành vấn đề.

– Thiên Thu đại sư, ta thực sự không yên tâm khi để Thanh Nhã tỷ ở lại một mình trong nhà! Trước khi giải quyết sự kiện lần này, ta muốn cùng Thanh Nhã tỷ ở tạm tại Thất Tinh Tông, không biết liệu có được chăng?

Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.

Lời này có chút giả, rốt cuộc không có ai rõ ràng hơn Bạch Nhạc, cái gọi là truyền nhân Ma Quân rốt cuộc là gì, ai đó có thể gặp nguy hiểm, chứ Bạch Thanh Nhã tuyệt đối sẽ không nguy hiểm.

Nhưng chuyện tới nước này, diễn trò phải diễn toàn bộ, bằng không chính là lưu lại sơ hở cho người khác bắt.

– Được chứ!

Gật đầu, Mộng Thiên Thu trực tiếp đáp ứng.

Khoan nói tới tầm quan trọng hiện thời của Bạch Nhạc, mặc dù không có chuyện này, lấy thân phận hắn, tự nhiên có thể nhẹ nhàng mang theo Bạch Thanh Nhã về lại Thất Tinh Tông.

– Đa tạ Thiên Thu đại sư!

– Không sao cả, đấy chẳng qua chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi.

Khoát khoát tay, Mộng Thiên Thu nhẹ giọng nói:

– Bạch Nhạc, Thiên Cơ Biến, ngươi luyện như thế nào rồi?

Lấy thân phận Mộng Thiên Thu, thuận miệng hỏi lên như vậy, tựa hồ rất bình thường.

Nhưng chính câu nói này lại khiến trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên cả kinh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt liền ý thức được, Mộng Thiên Thu vẫn có điều hoài nghi.

Lời này làm gì phải hỏi hắn, căn bản là muốn mượn cái này để nghiệm chứng xem giữa hắn và Yến Bắc Thần rốt cục có quan hệ hay không.

Tâm tư điện chuyển, nhưng ngoài mặt, Bạch Nhạc lại vẫn không lộ vẻ gì khác thường, lúng túng mở miệng nói:

– Tiểu tử cô phụ Thiên Thu đại sư kỳ vọng, thời gian qua quá nhiều chuyện, không có thời gian nghiên cứu tu tập Thiên Cơ Biến, giờ vẫn chỉ đang ở giai đoạn nhập môn.

– Không sao cả, thời gian ngắn như vậy mà ngươi đã có thể nhập môn, tính là rất khó được, sao không biểu diễn thử cho lão phu xem xem!

Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu lần nữa mở miệng nói.

– Vâng!

Nói tới nước đó rồi, Bạch Nhạc tự nhiên không tiện chối từ, thế là bèn thoáng định thần!

– Thiên Cơ!

Thốt ra hai tiếng, nháy mắt, Bạch Nhạc bỗng chợt biến thành một bộ dạng khác!


Chương 478: Bây giờ, ngươi còn muốn về Thất Tinh Tông nữa không?

Ở trong mắt người ngoài, tựa hồ chỉ trong thoáng chốc, dung mạo lẫn đồ áo Bạch Nhạc đang mang đều biến thành bộ dạng Văn Trạch, thậm chí Bạch Nhạc còn tận lực học theo bảy tám phần biểu tình, nhưng cảnh này rơi vào trong mắt Mộng Thiên Thu lại nghiễm nhiên có một phen cảm thụ khác.

Huyễn thuật rất tốt, cũng đúng là Thiên Cơ Biến do hắn dạy, chỉ là… Chính như Bạch Nhạc nói, đây gần gần mới chỉ là vừa nhập môn mà thôi, chưa che lấp được khí tức thần hồn, cái gọi là ngụy trang, chẳng qua chỉ là tiểu thuật, vô luận Bạch Nhạc biến thành bộ dáng gì, hắn đều có thể liếc mắt liền nhìn ra.

Tuy Bạch Nhạc đã làm không sai, nhưng đây… Không phải Yến Bắc Thần!

Ánh mặt trời hơi có chút chói chang.

Đi ra từ gian phòng bọn Mộng Thiên Thu, sau lưng Bạch Nhạc vẫn còn túa mồ hôi.

Thành thật mà nói, khắc ấy, dù là chính hắn đều không biết có giấu qua được Mộng Thiên Thu không.

Chẳng qua, điều này cũng khiến Bạch Nhạc lần nữa ý thức được, vô luận Thiên Cơ Biến hay huyễn thuật chi đạo, hạch tâm nhất đều nằm ở thần hồn!

Không liên hệ được với thần hồn, vĩnh viễn liền chỉ dừng ở cấp độ nhập môn.

Trên thực tế, sát na khi đang thi triển, Bạch Nhạc gần như theo bản năng tiến hành cải biến khí tức thần hồn! Cũng may có kinh nghiệm thao túng thân ngoại hóa thân, nhờ đó mới khiến Bạch Nhạc cường hành khống chế được chính mình.

Đương nhiên, qua được cửa Mộng Thiên Thu liền đồng nghĩa với, chí ít tạm thời hắn đã tính an toàn.

– Công tử, người phủ thành chủ đến, nói phủ chủ cho mời!

Bên này Bạch Nhạc vừa mới đi ra, Tô Nhan liền nghênh đi qua, nhẹ giọng bẩm báo nói.

Bạch Nhạc không phải Yến Bắc Thần, từ lúc Bạch Nhạc vào thành liền đã có người nhận ra, sau đó truyền tin tới phủ thành chủ, có thể nói, chân trước Bạch Nhạc mới vừa đi vào Bạch phủ, chân sau người phủ thành chủ đã tới.

Bạch Nhạc hơi ngớ, không nghĩ đến Ngô Tuyết Tùng lại muốn gặp hắn vào lúc này.

– Công tử, có cần đi không?

Nhìn vào Bạch Nhạc, Tô Nhan có chút lo lắng nhẹ giọng hỏi.

Thoáng trầm tư một lát, rất nhanh Bạch Nhạc liền quyết định chủ ý:

– Đi, tại sao không đi! Bạch gia ở Thanh Châu Thành, làm sao có thể không nể mặt thành chủ được.

Nếu là trước khi gặp Mộng Thiên Thu, có lẽ Bạch Nhạc còn sẽ có chút chột dạ, nhưng giờ đây, có thể nói hắn hoàn toàn tự tin Ngô Tuyết Tùng tất không nhận ra mình.

Như thế, tự nhiên không lý nào lại cự tuyệt.

Khác với lần trước, lần này dù là Ngô Tuyết Tùng cũng rất nể mặt Bạch Nhạc, xe ngựa phủ thành chủ dừng ở bên ngoài Bạch phủ, dưới sự chỉ dẫn của đối phương, Bạch Nhạc thản nhiên ngồi trên xe ngựa đến thẳng phủ thành chủ.

Vẫn là sân viện quen thuộc kia, chỉ là, lần này Ngô Tuyết Tùng không tập trung luyện kiếm như trước, mà ngồi ở trong đình, ngâm trà ngon chờ đợi Bạch Nhạc đi qua.

– Bạch Nhạc bái kiến phủ chủ!

– Ngồi!

Vẫn là một thân áo xám quanh năm không đổi kia, ý cười trên mặt mang theo mấy phần ôn hòa, vươn tay làm tư thế mời, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng nói.

– Đa tạ phủ chủ!

Ngồi xuống ghế đá đối diện Ngô Tuyết Tùng, trên thân Bạch Nhạc không có nửa phần kiêu ngạo, cảnh này khiến trong lòng Ngô Tuyết Tùng rất mãn ý.

– Bạch Nhạc, cách lần đầu tiên chúng ta đã hơn một năm rồi nhỉ?

Thuận tay đẩy chén trà tới trước mặt Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng thuận miệng hỏi.

– Hồi bẩm phủ chủ, tính ra đã gần một năm rưỡi.

– Đúng vậy, hơn một năm.

Tựa hồ có chút thổn thức, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng nói:

– Lúc đó ngươi chẳng qua mới vào Linh Phủ, không danh không tiếng, mà nay lại đã danh chấn Thanh Châu, là Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu… Ghê thật!

– Phủ chủ khen nhầm.

Chắp tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:

– Chỉ là vận khí tốt chút mà thôi.

– Vận khí… Cũng là thực lực!

Nhìn vào Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng mang theo ẩn ý nói.

Lời này Bạch Nhạc không biết nên đáp thế nào, đành phải trầm mặc, chờ đợi đối phương nói tiếp.

– Trước kia lúc Yến Bắc Thần đến Bạch gia, ta không nhúng tay, ngươi có oán giận gì không?

Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng bình tĩnh hỏi.

– Bạch Nhạc không dám!

Nghe thế, Bạch Nhạc lập tức đứng dậy vái dài, trầm giọng đáp.

– Không dám? Tức là vẫn có?

Mặt trầm như nước, Ngô Tuyết Tùng lần nữa mở miệng hỏi.

– Không có!

Lắc đầu, Bạch Nhạc vội giải thích:

– Xưa kia được phủ chủ chiếu cố, Bạch Nhạc lại một mực chưa thể hồi báo, đối với phủ chủ, Bạch Nhạc chỉ có cảm kích, há lý nào lại có oán giận? Tuy Bạch Nhạc bất tài, nhưng chút năng lực phân biện thị phi này thì vẫn có.

Nhìn vào Bạch Nhạc, tựa hồ muốn từ trong mắt nhìn ra tâm tư chân thực của hắn.

Một lúc lâu sau, Ngô Tuyết Tùng mới chậm rãi gật đầu, trên mặt lần nữa lộ ra ý cười:

– Bạch Nhạc, ngươi phải hiểu được, trên đời này không có ưu ái vô duyên vô cớ, cũng không có hận thù vô duyên vô cớ! Muốn người khác đối tốt với ngươi, trước hết ngươi phải chứng minh được giá trị bản thân.

– Từ lúc ngươi mang theo Linh Khư Quả rời khỏi Thất Tinh Tông, ta liền nói qua với kẻ dưới, vô luận dùng cách gì, chỉ cần ngươi vượt qua được kiếp nạn này, ta liền đưa tặng ngươi một trường cơ duyên!

Ngẩng đầu nhìn Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng nghiêm túc nói.


Chương 479: Bây giờ, ngươi còn muốn về Thất Tinh Tông nữa không? (2)

Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên vừa nhảy, nghi hoặc nhìn Ngô Tuyết Tùng.

– Mấy ngày gần đây, bởi vì Yến Bắc Thần xuất hiện, thái độ các tông phái Thanh Châu với ngươi mới phát sinh chuyển biến! Nhưng bây giờ bọn họ bảo vệ ngươi, lại không phải bởi vì giá trị ngươi cao bao nhiêu, mà là bởi vì… Uy hiếp từ Yến Bắc Thần quá lớn!

Chậm rãi đứng dậy, Ngô Tuyết Tùng đi tới trước mặt Bạch Nhạc, từ tốn nói:

– Ngươi có biết, bây giờ ngươi về Thất Tinh Tông, kết quả sẽ thế nào không?

– Ngươi sẽ bị bức ăn vào Linh Khư Quả, sau đó dưới sự trợ giúp của Thất Tinh Tông, khoái tốc bước đến Linh Phủ hậu kỳ, thậm chí là… Linh Phủ đỉnh phong!

Khóe miệng lộ ra một mạt trào phúng, Ngô Tuyết Tùng tiếp tục nói:

– Đương nhiên, vì để ngươi nhanh chóng đột phá, bọn hắn nhất định sẽ còn phân cho ngươi càng nhiều tài nguyên, thậm chí lấy phương thức dục tốc bất đạt giúp ngươi hoàn thành đột phá! Còn về ngươi đột phá nhanh như vậy liệu có lưu lại ẩn họa cho tu luyện sau này không… Bọn hắn căn bản không quan tâm!

Nghe thế, Bạch Nhạc lập tức rùng mình, sắc mặt cũng ngưng trọng lên rất nhiều.

Hắn đương nhiên biết được tu vi đột phá quá nhanh sẽ mang đến ẩn hoạn, điểm này đương sơ lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân cũng từng giải thích qua với hắn! Đặc biệt là công pháp huyền môn đa phần đều chú trọng trung chính bình hòa, dần dần tiến tới, lấy linh dược cường hành xây đắp tu vi, tất sẽ lưu lại hậu hoạn.

Bằng không, ngươi nghĩ xem lấy thiên phú và thân phận Vân Mộng Chân, từ Linh Phủ đến khai mở Tinh Cung sao cần đến tận bảy năm tích lũy!

Dược tính Linh Khư Quả cố nhiên cường đại, nếu bây giờ ăn vào, dù lãng phí một bộ phận dược tính, quá nửa cũng có thể cường hoành đẩy tu vi Bạch Nhạc tới Linh Phủ hậu kỳ, điểm này không cần nghi ngờ.

Chỉ là, ngại ở kinh nghiệm và lịch duyệt không đủ, trước kia Bạch Nhạc thật chưa nghĩ đến khả năng này.

Đối với người khác mà nói, điều này có lẽ chẳng có gì to tát, nhưng đối với người muốn đuổi kịp bước chân Vân Mộng Chân như Bạch Nhạc mà nói, vậy lại vô cùng quan trọng.

Nghĩ tới đó, sắc mặt Bạch Nhạc không khỏi càng thêm khó coi.

Chứng kiến phản ứng của Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng liền hiểu, Bạch Nhạc hiển nhiên biết được nguy hại khi tu vi đề thăng quá nhanh, hắn đỡ phải lãng phí miệng lưỡi đi giải thích.

– Bọn hắn triệu hồi ngươi về Thất Tinh Tông, mục đích chính là dùng ngươi đối kháng Yến Bắc Thần, vì thế bọn hắn có thể sẽ cho ngươi một vài chỗ tốt nhất định, nhưng mà… Không ai thực sự quan tâm ngươi sống chết thế nào!

Lạnh lùng liếc nhìn Bạch Nhạc một cái, Ngô Tuyết Tùng từ tốn nói tiếp:

– Ngươi đã giao thủ qua với Yến Bắc Thần, Bạch Nhạc, đặt tay lên ngực tự hỏi… Ngươi có mấy phần tự tin thắng được Yến Bắc Thần?

– …

– Bây giờ, ngươi còn muốn về lại Thất Tinh Tông nữa không?

Có mấy phần tự tin thắng được Yến Bắc Thần, cái này không cách nào tính ra được cụ thể cả.

Nhưng Bạch Nhạc rất rõ ràng, theo như lời Ngô Tuyết Tùng vừa nói, mình đúng thật không nên về lại Thất Tinh Tông.

Vốn tưởng mượn Yến Bắc Thần uy hiếp để phá cuộc, trong lòng Bạch Nhạc còn một mực dương dương tự đắc, nhưng giờ xem ra, đồng thời với phá cục, lại cũng tự chôn cho mình hố to, nếu thật nhảy vào, kết cục không chừng sẽ càng thảm.

Ở bên ngoài, tốt xấu còn có thể giãy dụa hai hồi, nhưng nếu giam mình trong Thất Tinh Tông, vậy mới là kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, khóc đều không chỗ để khóc.

Khom lưng cúi đầu, Bạch Nhạc nghiêm túc mở miệng nói:

– Còn mong phủ chủ dạy ta!

– Ngồi đi, không vội, chúng ta từ từ nói.

Vỗ vỗ vai Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng tùy ý về lại chỗ ngồi, đợi tâm tình Bạch Nhạc dần bình tĩnh lại, lúc này mới chậm rãi nói tiếp:

– Ta nói rồi, nếu ngươi có thể độ qua kiếp này, ta liền đưa tặng ngươi một trường cơ duyên.

– Xin phủ chủ chỉ rõ!

Lời này Bạch Nhạc tự nhiên nhớ được, lần nữa mở miệng hỏi.

– Tông môn Thanh Châu xưa nay lấy Thất Tinh Tông làm đầu, mà Thất Tinh Tông lại có liên hệ dây mơ rễ má với Đạo Lăng Thiên Tông! Trong khi đó, Tiên Du Kiếm Cung ta lại chưa từng có đệ tử đi vào Thanh châu… Ngươi có biết, tại sao ta lại lấy thân phận đệ tử chân truyền Tiên Du Kiếm Cung tọa trấn Thanh Châu, trở thành phủ chủ Thanh Châu Phủ?

Không lập tức hồi đáp Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng hỏi ngược lại.

Nháy mắt, trong đầu Bạch Nhạc chớp qua vô số ý niệm, rất nhiều chi tiết khi trước hắn không quá chú ý tới, lúc này chợt hiện lên trong lòng, lập tức liền ý thức được có rất nhiều chỗ khó hiểu.

Thất Tinh Tông và Đạo Lăng Thiên Tông quan hệ thân mật, đây là sự thực không cần tranh cãi.

Lúc trước Vân Mộng Chân từng bước vào Thất Tinh Tháp, bây giờ Huyết Ảnh Ma Tông xuất thế, Tử Dương Chân Nhân liền tự thân tới Thanh Châu, trực tiếp đặt chân ở Thất Tinh Tông, bản thân điều này liền đủ để chứng minh rất nhiều vấn đề.

Tử tế ngẫm lại, trước đây Huyết Ảnh Ma Tông huyết tế Thanh Châu, thậm chí có thời điểm toàn bộ Thanh Châu Thành đều bị huyết sắc bao phủ!


Chương 480: Thanh Vương bí tàng

Nhưng mà, dù đến thời khắc nguy hiểm như thế rồi, Đạo Lăng Thiên Tông vẫn không người lộ diện, thậm chí bản thân Tiên Du Kiếm Cung cũng chưa phái ra bất kỳ cao thủ nào cứu viện, điều này thực sự không hợp lẽ thường.

Hơn nữa, vô luận là Thất Tinh Tông hay Hàn Sơn, hoặc là tông môn Thanh Châu khác, chưa từng nghe nói qua có ai có bất kỳ liên lạc nào với vị phủ chủ Thanh Châu nào, bản thân điều đó cũng không hợp tình hợp lý.

Trừ phi… Toàn bộ Thanh Châu đều bài xích Tiên Du Kiếm Cung!

Nghĩ vậy, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên hiện lên vẻ hoảng sợ.

– Xem ra ngươi đoán được rồi.

Nhìn vào Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng bình tĩnh nói:

– Không sai, vô luận Đạo Lăng Thiên Tông hay tông môn Thanh Châu, không ai muốn Tiên Du Kiếm Cung nhúng ta vào Thanh Châu cả!

– Đã vậy, sao ngài lại tới làm phủ chủ ở đây?

Nghe thế, Bạch Nhạc nhịn không được hỏi.

Giả như Tiên Du Kiếm Cung thật có ý nhúng tay vào Thanh Châu, vậy hẳn nên phái càng nhiều cao thủ qua đây, trực tiếp chế áp Thanh Châu, chứ phái mỗi đệ tử chân truyền như Ngô Tuyết Tùng tới làm phủ chủ Thanh Châu thì được cái gì?

– Trước đây Đạo Lăng Thiên Tông như mặt trời ban trưa, Tiên Du Kiếm Cung ta mặc dù cũng là thiên tông, nhưng cũng không nguyện tùy tiện kết oán! Vậy nên, bản tông một mực chưa nhúng tay vào Thanh châu.

Thoáng ngừng một lát, sau đó Ngô Tuyết Tùng mới từ tốn nói tiếp:

– Còn về để ta tới làm phủ chủ Thanh Châu, là bởi trừ đệ tử Tiên Du Kiếm Cung ra, ta còn có một tầng thân phận khác, đó là Thập Tam hoàng tử của Đại Càn Vương Triều!

– ! ! !

Câu này mới thực sự kinh động đến Bạch Nhạc.

Thiên hạ có chín châu, đều là lãnh thổ của Đại Càn Vương Triều!

Dù cho điều này chỉ hữu hiệu với thế tục giới, còn tông môn tu hành đa phần đều vượt trên thế tục, nhưng điều đó không có nghĩa đế vương thế tục hoàn toàn không ảnh hưởng được tới tu hành giới.

Trên thực tế, bản thân Đại Càn Vương Triều cũng là một cỗ thế lực vô cùng cường hoành, hơn nữa giữa hoàng thất và ba đại thiên tông đều có mối quan hệ rắc rối phức tạp, từ đó hình thành một loại cân bằng!

Trong chín châu, Càn Châu chính là nơi đặt vị trí hoàng thành Đại Càn Vương Triều, trong khắp Càn Châu cũng không có bất kỳ môn phái tu hành nào, hoàn toàn do một mình hoàng thất khống chế.

Các châu khác trên danh nghĩa vẫn tiếp nhận sự thống trị của Đại Càn Vương Triều.

Trong tình hình như vậy, Ngô Tuyết Tùng lấy thân phận hoàng tử Đại Càn Vương Triều nhập chủ Thanh Châu, tự nhiên không ai phản đối được gì.

Chỉ là, làm đại giá, trong Thanh Châu, Ngô Tuyết Tùng hoàn toàn không thể mượn dùng nửa điểm lực lượng của Tiên Du Kiếm Cung!

– Bạch Nhạc, bái kiến Thập Tam điện hạ!

Nghe tới đó, Bạch Nhạc lập tức lần nữa đứng dậy hành lễ.

Đối với những người từ nhỏ liền lớn lên trong tông môn mà nói, Đại Càn Vương Triều có thể còn có chút xa lạ, nhưng đối với người từ nhỏ lớn lên trong thế tục như Bạch Nhạc, tự nhiên càng hiểu rõ sự cường đại của hoàng quyền.

Khoát khoát tay, Ngô Tuyết Tùng tùy ý nói:

– Ngươi ta đều là người trong tu hành, không cần câu nệ tục lễ, ngươi cứ gọi ta phủ chủ là được rồi.

– Vâng!

– Nói cho ngươi những điều này không phải là để khoe khoang thân phận, mà là để ngươi hiểu, tại sao ta lại ở Thanh Châu!

Nhìn vào Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng chậm rãi nói.

– Mấy ngàn năm trước, Đại Càn Vương Triều ta đang lúc cường thịnh, chín châu trong thiên hạ phân phong cho chín vị đại vương! Nhập chủ Thanh Châu chính là hoàng tử cường đại nhất trong Đại Càn Vương Triều đương thời, cũng là cường giả đỉnh cấp nhất trên thế gian, Thanh Vương! Đến sau, Đạo Lăng Thiên Tông uy chấn thiên hạ, Thanh Vương bại dưới tay Đạo Lăng Thánh Nữ, trọng thương mà chết, từ đó Thanh Châu liền rơi vào phạm vi thế lực của Đạo Lăng Thiên Tông.

– Chỉ là, người ngoài không biết, khi xưa Thanh Vương từng tu kiến một tòa Địa Cung lưu lại bí tàng ở Thanh Châu, hơn nữa… còn nằm ngay dưới Thanh Châu Thành này!

Tròng mắt đột nhiên co rụt lại, đến lúc này, Bạch Nhạc mới thật sự hiểu được dụng ý của Ngô Tuyết Tùng.

– Ý phủ chủ là, ngươi đã tìm được Thanh Vương bí tàng?

Liếc Bạch Nhạc một cái, trên mặt Ngô Tuyết Tùng hiện đầy vẻ trào phúng.

Trên thực tế, nháy mắt khi thốt ra lời này, Bạch Nhạc liền đã kịp có phản ứng, đối phương hẳn mới chỉ gần gần tìm được cửa vào Địa Cung, thậm chí, e rằng tiến vào còn có rất nhiều hạn chế, bằng không, nơi nào còn cần tìm mình, Ngô Tuyết Tùng hẳn đã sớm lấy đi bí tàng rồi.

– Phủ chủ cần ta làm gì?

Điều chỉnh tâm thái một phen, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.

Rất hài lòng với thái độ tự giác của Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng gật đầu nói tiếp:

– Trong Địa Cung có bố trí sát trận phong ấn, một khi mở ra, tất sẽ kinh động toàn bộ Thanh Châu, đến lúc đó, chỉ bằng một mình ta, sợ là không thủ được Thanh Vương bí tàng!

– Ta thân mang huyết mạch Đại Càn Vương Thất, có thể tạm thời mở ra một khe hở trong phong ấn, chỉ là trận pháp Thanh Vương bố trí cực kỳ cường đại, trên Tinh Cung Cảnh căn bản không cách nào vào được! Mà đây… Chính là cơ duyên ta tặng ngươi!

Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi trầm mặc.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 19 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box