- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 47 : Lực lay Tinh Cung, thân ngoại hóa thân (c461-c470)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 47 : Lực lay Tinh Cung, thân ngoại hóa thân (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Lực lay Tinh Cung, thân ngoại hóa thân
Rõ ràng chỉ có thực lực Linh Phủ Cảnh, lại bằng vào thân thể cường hãn, cứng đối cứng với Tinh Cung song chỉ chịu chút thiệt nhỏ, đây là lực lượng khủng bố cỡ nào? !
Đây mới là chỗ dựa của truyền nhân Thông Thiên Ma Quân?
– Yến Bắc Thần, ngươi tiếp ta một chiêu nữa thử xem!
Nếu không có khiêu khích của Yến Bắc Thần trước đó, tới nước này, sợ rằng Thanh Bạch đã không nguyện ý đánh tiếp, nhưng khi nãy bị trào phúng như vậy, hắn há chịu dễ dàng thu tay, như thế hắn biết chui mặt đi đâu!
Huống hồ, nếu đã ra tay, vậy tất phải xem cho rõ bài tẩy của đối phương chứ.
Lần này Thanh Bạch đã không còn nửa điểm khinh thị Yến Bắc Thần có, nháy mắt triệt để điều động toàn bộ lực lượng Tinh Cung, ầm ầm nện tới Bạch Nhạc.
Chớp mắt, hư ảnh Tinh Cung sau lưng Thanh Bạch phảng phất như chợt sống dậy, đột nhiên hóa thành chín đầu ngón tay, như chín đạo lợi kiếm hung hăng đâm xuống, phong kín hết thảy không gian có thể trốn tránh quanh thân Bạch Nhạc!
Cửu Chỉ Thanh Bạch!
Trên đời này có thể đặt sai tên, nhưng không có chuyện đặt sai biệt hiệu!
Một kích này, mới là lai lịch thực sự của xưng hiệu Cửu Chỉ Thanh Bạch.
Sát ý lẫm nhiên!
Khắc ấy, Bạch Nhạc cũng cảm nhận được uy hiếp trí mạng, mặc dù Thông Thiên Ma Thể đã bước vào cảnh giới thối cốt, song Bạch Nhạc căn bản không dám lấy cứng đối cứng, bằng không mặc hắn có bản lĩnh thông thiên, tất cũng bị đánh cho thần hồn câu diệt!
Một kích toàn lực của cường giả Tinh Cung Cảnh há dễ dàng tiếp được!
– Thôn Thiên!
Giờ này khắc này, Bạch Nhạc không dám có chút nào do dự, đột nhiên miệng thét hai tiếng, một cỗ lực lượng thôn phệ khủng bố tràn ra từ trên người Bạch Nhạc, chớp mắt liền ngưng tụ ra hư ảnh hình người sau lưng hắn!
Thôn Thiên Quyết!
Lấy tu vi Linh Phủ Cảnh, muốn lay động Tinh Cung, thần thông chính là hy vọng duy nhất!
Trước đó, lúc Bạch Nhạc giao thủ với Mạc Vô Tình, Mạc Vô Tình lấy Đốt Huyết Thuật làm đại giá, dùng máu ngưng kiếm, cường hành thi triển thần thông Huyết Kiếm Thương liền đã từng nói, một kiếm này có thể lay động Tinh Cung!
Đấy không phải khoác lác, Mạc Vô Tình dốc ra hết toàn lực, một kiếm kia, quả thực có được uy lực cứng đối cứng với Tinh Cung.
Đương nhiên, cũng gần gần chỉ là lay động Tinh Cung mà thôi, muốn chiến thắng cường giả Tinh Cung Cảnh, chừng đó vẫn chưa đủ.
Đạo lý rất đơn giản, cùng một công kích, cường giả Tinh Cung Cảnh có thể dựa vào Tinh Cung thi triển rất nhiều lần, nhưng Mạc Vô Tình lại chỉ có thể thi triển một lần, như thế, tự nhiên cao thấp rõ ràng!
Nếu là Bạch Nhạc ở nửa tháng trước, mặc dù thi triển Thôn Thiên Quyết, chẳng qua cũng chỉ làm được tới cấp độ tương đương Mạc Vô Tình mà thôi.
Nhưng hôm nay, tùy theo Bạch Nhạc bước vào Linh Phủ hậu kỳ, Thông Thiên Ma Thể cũng bước đến cảnh giới thối cốt, hiệu quả tự nhiên liền khác.
Chỉ một nhịp thở, hết thảy lực lượng xung quanh đều bị nuốt vào trong hư ảnh hình người kia, dù là lực lượng chín ngón tay từ trên không trung lao xuống cũng không ngoại lệ!
Đến thời khắc này, sự bá đạo của Thông Thiên Ma Công mới chính thức thể hiện ra!
Lực lượng Tinh Cung thì đã sao?
Ở trước mặt Thôn Thiên Quyết, có là trời ta đều dám nuốt cho ngươi xem, huống hồ chỉ là Tinh Cung.
Đương nhiên, nếu là ngày trước, Thôn Thiên Quyết tuy bá đạo, Bạch Nhạc lại rất khó chân chính thi triển ra, bởi vì thân thể hắn căn bản không cách nào gánh chịu lực lượng khủng bố đến vậy, dù đại bộ phận lực lượng đều đã bị hư ảnh hình người thôn phệ, nhưng chỉ cần có một chút lực lượng Tinh Cung trút vào cơ thể, nháy mắt hắn liền sẽ bị trọng thương.
Trong tình huống đó, điều duy nhất hắn có thể làm chính là sớm một bước bạo phát lực lượng Thôn Thiên Quyết, phát huy được phần nào hay phần đó.
Không chút khoa trương mà nói, bởi vì đặc tính của Thôn Thiên Quyết, không chừng uy lực hắn phát huy ra còn chưa hẳn bằng được Huyết Kiếm Thương của Mạc Vô Tình!
Thật muốn đương cự với Thanh Bạch, có lẽ Bạch Nhạc phải liều mạng mới được.
Nhưng lúc này, tình tình đã khác.
Phải biết, Thông Thiên Ma Thể bước đến cảnh giới thối cốt, đây vốn là chuyện chỉ khi bước vào Linh Phủ đỉnh phong, thậm chí khai mở Tinh Cung mới có thể làm được, một khi đạt đến cấp độ này, thân thể sớm đã hoàn thành tôi luyện mỹ mãn, đủ để gánh chịu lực lượng Tinh Cung.
Đương nhiên, thối cốt của Bạch Nhạc còn chưa hoàn mỹ, mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu mà thôi, muốn gánh chịu toàn bộ áp lực từ Tinh Cung tự nhiên không làm được, nhưng đừng quên, bản thân Thôn Thiên Quyết liền đã gánh đỡ cho hắn đại bộ phận lực lượng khổng lồ kia!
Chừng tám chín thành lực lượng sẽ bị hư ảnh hình người sau lưng cắn nuốt, phần lực lượng thực sự đè ép lên thân Bạch Nhạc gần gần chỉ chừng một hai thành mà thôi.
Như thế, bằng vào Thông Thiên Ma Thể cảnh giới thối cốt, tự nhiên nhẹ nhàng gánh chịu được.
Chỉ sau mấy hơi thở, lực lượng chín đầu ngón tay lao xuống đã bị Bạch Nhạc cường hành thôn phệ gần nửa.
Lực lượng bàng bạc khiến cho hư ảnh hình người sau lưng Bạch Nhạc càng thêm rõ ràng, hiển hiện ra mấy phần tướng mạo vốn có!
Bộ dạng hư ảnh hình người kia đương nhiên là của bản thân Bạch Nhạc, hệt như thân ngoại hóa thân!
Chương 462: Lực lay Tinh Cung, thân ngoại hóa thân (2)
Quan trọng hơn hết là, lúc này trong tối tăm Bạch Nhạc phảng phất như có cảm giác mình có thể xuyên thấu qua thần hồn, kiến lập một tia liên hệ với thân ngoại hóa thân này.
Nhưng mà, chỉ với một tia liên hệ đó lại, lại đột nhiên dọa cho Bạch Nhạc da đầu tê rần!
Lúc này thân ngoại hóa thân kia căn bản không bị Thiên Cơ Biến ảnh hưởng, hiển hiện ra lại là bộ dạng của chính Bạch Nhạc.
Tuy hiện tại còn chưa thể triệt để hiển hiện ra bộ dạng Bạch Nhạc, nhưng giữa mi mắt đã có chút thần vận, nếu là người quen thuộc Bạch Nhạc, chỉ sợ vừa nhìn liền sẽ nhận ra dị dạng!
Đương nhiên, nhất định phải là người hết sức quen thuộc Bạch Nhạc mới có thể nhìn ra, chí ít loại mới chỉ gặp qua một lần như Thanh Bạch thì căn bản không khả năng nhận ra được.
Nhưng dù là thế, Bạch Nhạc vẫn bị hù cho chảy một thân mồ hôi lạnh.
Phí hết tâm cơ mới hư cấu ra được thân phận Yến Bắc Thần, nếu bởi vì chút chi tiết sai lầm như thế mà làm lộ thân phận, vậy liền rắc rối to.
Tệ hại hơn chính là, tùy theo tu vi đề thăng, sợ rằng thân ngoại hóa thân này sẽ hiển hiện càng lúc càng rõ ràng, nếu không giải quyết vấn đề này, ngày sau tất sẽ bị người liếc mắt liền nhận ra, khi ấy, muốn che giấu thân phận là điều không khả năng.
Vừa nghĩ đến đó, Bạch Nhạc nơi nào còn dám cường hành đánh tiếp.
Bạo!
Hết cách, Bạch Nhạc đành phải cường hành nổ tung thân ngoại hóa thân, nháy mắt, lực lượng Tinh Cung đã bị thôn phệ chợt cuốn ngược trở về, hung hăng va đụng với chín đầu ngón tay kia.
Dưới sức xung kích khủng khiếp, chỉ trong khoảnh khắc, hư ảnh Tinh Cung của Thanh Bạch triệt để tán loạn!
Chỉ là ngay lúc đó, Bạch Nhạc cũng bị lực lượng Tinh Cung xung kích, sắc mặt trắng nhợt, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi.
– Cửu Chỉ Thanh Bạch, món nợ này Yến mỗ ghi lại, ngày sau tất có hồi báo!
Phun ra một búng máu, Bạch Nhạc không tâm tư đâu tiếp tục dây dưa với Thanh Bạch, nháy mắt liền mượn lực lượng Huyết Ảnh Ngoa, cả người đột nhiên dung nhập vào trong màn đêm, đảo mắt đã không thấy tung tích.
Hư ảnh Tinh Cung nát vụn, Thanh Bạch cũng không đỡ hơn là mấy, nhất thời sắc mặt khó coi dị thường.
Thôn Thiên Quyết!
Trước kia mặc dù hắn từng nghe nói qua về sự khủng bố Thôn Thiên Quyết, nhưng rốt cục chưa từng tận mắt chứng kiến, hôm nay thực sự giao thủ với Yến Bắc Thần, hắn mới biết Thôn Thiên Quyết khủng bố cỡ nào.
Gần gần chỉ bằng Linh Phủ Cảnh, đối phương lại đã có thể thông qua Thôn Thiên Quyết đánh ngang tay với hắn, điều này quả thực nghe mà rợn cả người!
Phải biết, tuy sau cùng đối phương thối lui trước, nhưng trên thực tế, thắng thua thế nào, Thanh Bạch lại rất rõ ràng.
Hư ảnh Tinh Cung bị phá, dù có đuổi theo, sợ rằng cũng khó mà đuổi được! Tới nước này, trừ phi đối phương quyết liều mạng tử chiến đến cùng, bằng không, hắn đúng thật không làm gì được đối phương.
Lực lay Tinh Cung a!
Mấy tên thiên tài xuất sắc nhất của Đạo Lăng Thiên Tông có thể làm được hay không, hắn không dám khẳng định, nhưng chí ít lấy kiến thức bản thân Thanh Bạch, qua nhiều năm vậy rồi, nhưng trước này hắn chưa từng gặp qua thiên tài nào như thế.
Đấy gần gần mới chỉ là Linh Phủ hậu kỳ thôi, nếu chờ đối phương khai mở Tinh Cung, vậy sẽ còn khủng khiếp cỡ nào?
Đến khi ấy, dù hắn dốc hết toàn lực, liệu có còn đủ sức ngăn một kích?
Khắc này, Thanh Bạch đột nhiên hối hận, sao lại đi trêu chọc đối phương!
Vốn tưởng là vận may, nhưng giờ xem ra, đây đúng là vận đen đổ xuống đầu!
Ánh mắt thoáng lấp lánh, lúc này Thanh Bạch chỉ còn biết hi vọng, cao thủ khác có thể ra tay sớm ngày bóp chết tên truyền nhân Ma Quân này, nghĩ vậy, trong lòng Thanh Bạch lập tức đưa ra quyết định, khoái tốc bay về phía Huyết Ảnh Ma Tông.
Nói ra chuyện hôm nay tuy sẽ có chút mất mặt, nhưng đến nước này, hắn đã không cố được quá nhiều.
…
Rời khỏi trấn nhỏ, một hơi chạy đi trên trăm dặm, lúc này Bạch Nhạc mới dừng bước.
Bản thân Cửu Chỉ Thanh Bạch không tính là gì, nhưng vấn đề xảy ra trong trận đánh vừa rồi lại khiến sắc mặt Bạch Nhạc không thể nào dễ coi cho được!
Trước kia tuy cũng thi triển qua Thôn Thiên Quyết, nhưng trở ngại ở thực lực, Bạch Nhạc căn bản không phát huy ra được uy lực chân chính của Thôn Thiên Quyết, tự nhiên càng không thể biết bản chất của Thôn Thiên Quyết, nhưng hôm nay, nhờ trận chiến với Thanh Bạch, Bạch Nhạc rốt cục mới triệt để hiểu ra.
Thôn Thiên, hai chữ này không phải chỉ là nói cho vui, lấy sự bá đạo của Thông Thiên Ma Quân, sợ rằng hắn thật tự tin đến mức, chỉ cần tu hành Thôn Thiên Quyết đến tận cùng, ngay cả trời đều dám nuốt.
Nhưng mà, thân thể con người, dù cường đại đến mấy cũng làm sao có thể thôn thiên?
Có lẽ Thông Thiên Ma Thể rất cường đại, cũng không khả năng cường đại đến mức nuốt được thiên địa.
Thậm chí từ cấp độ nhỏ hơn mà nói, lấy trình độ Bạch Nhạc bây giờ, mỗi lần giao thủ với người, nếu dám thật thôn phệ lực lượng khủng khiếp kia vào trong cơ thể, hắn tất đã sớm bạo thể mà vong.
Chính bởi vậy, cho nên ngay từ vừa bắt đầu, thứ thực sự gánh chịu áp lực chỉ có thể là thân ngoại hóa thân!
Đây mới là điểm tinh túy của Thôn Thiên Quyết.
Chương 463: Đã đến lúc nên tính sổ
Hóa thân kia lấy lực lượng thôn phệ mà sống, thôn phệ lực lượng càng nhiều, liền càng trở nên cường đại, theo như dự tưởng của Thông Thiên Ma Quân, đến cấp độ cường đại nhất, liền nghiễm nhiên có thể hòa làm một thể với thiên địa, cũng chỉ như vậy mới có thể chịu tải được năng lượng khủng khiếp khi nuốt một phương thiên địa.
Chỉ khi thực sự hiểu được đến tầng này, tu luyện Thôn Thiên Quyết mới tính là chính thức nhập môn.
Thần thông, thần thông, chính là phải có khí phách và nhãn giới như thần linh, mới có thể xưng là thần thông!
So sánh ra, vô luận Huyết Kiếm Thương được truyền từ Huyết Ảnh Ma Quân, hay Kiếm Linh Vũ được Thất Tinh lão tổ lưu lại trong Thất Tinh Tháp tựa hồ đều thành trò cười, làm sao xứng được với hai chữ thần thông!
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc mới chợt hiểu ra, vì sao chỉ với cái tên Thông Thiên Ma Quân thôi liền đủ khiến người trong thiên hạ văn phong táng đảm (nghe mà sợ mất mật)!
Cũng chỉ có nhân vật tuyệt thế như vậy mới xứng với xưng hiệu thế gian đệ nhất Ma Quân!
Khắc này, Bạch Nhạc phảng phất như cũng bị khí phách cử thế vô song của Thông Thiên Ma Quân cảm nhiễm, khiến hắn nhiệt huyết sôi trào, hận không thể có ngày cũng có thể bá đạo như vậy.
Chỉ là hơi chút hồi thần, Bạch Nhạc liền như bị một chậu nước lạnh dội xuống ngay đầu, nháy mắt liền thanh tỉnh.
Tương lai, Thôn Thiên Quyết sẽ cường đại đến đâu hắn không biết, nhưng mà… Phiền toái trước mặt nên giải quyết thế nào đây?
Nếu không thể thi triển Thôn Thiên Quyết, hắn căn bản không có lòng tin đi đối kháng với cường giả Tinh Cung Cảnh, nhưng một khi thi triển Thôn Thiên Quyết, cái gọi là ẩn tàng thân phận tự nhiên sẽ thành chuyện cười.
Trong đầu chớp qua vô số ý niệm, cuối cùng vẫn dừng ở Thiên Cơ Biến.
Kể ra, từ đương sơ ngộ ra Thiên Cơ Biến đến nay, Bạch Nhạc một mực chưa từng nghiên cứu thêm về huyễn thuật chi đạo, giờ lách một vòng, tựa hồ lại quay về vấn đề cũ, muốn giải quyết, sau cùng vẫn phải bắt tay từ huyễn thuật chi đạo.
Cũng may lúc thi triển Thôn Thiên Quyết có thể có được một tia liên hệ với thân ngoại hóa thân, như thế liền không phải không có khả năng giải quyết.
Vấn đề duy nhất là, động tĩnh lúc thi triển Thôn Thiên Quyết thực sự hơi lớn. ..
Chẳng qua, cũng may Thanh Châu không nhỏ, tận lực đi tìm, kiếm một nơi hẻo lánh không người nào đó không phải là điều quá khó.
Hơn nữa, còn có Huyết Ảnh Ngoa ở đây, dù chọc tới cường giả Tinh Cung Cảnh, chí ít thoát thân cũng không thành vấn đề, chỉ cần đừng ngu đến mức ngẩn mãi một nơi là được.
Quyết định xong xuôi, rất nhanh Bạch Nhạc liền trốn vào một mảnh rừng núi không người, trước bắt tay nghiên cứu Thiên Cơ Biến.
Bất tri bất giác, chớp mắt đã hơn mười ngày trôi qua.
Thực sự tiềm tâm tu luyện, Bạch Nhạc mới phát hiện, tựa hồ đúng như Mộng Thiên Thu nói, ở huyễn thuật chi đạo hắn có thiên phú cực kỳ kinh người, rất nhiều cửa ải rất khó đối với người khác, nhưng đến tay Bạch Nhạc lại tựa hồ lĩnh ngộ cực dễ dàng.
Đương nhiên, thật ra Bạch Nhạc không biết, điều này căn bản không liên quan nhiều lắm tới thiên phú của hắn, mà bởi vì do trước đây thu được truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân, thần hồn Bạch Nhạc đã trở nên cực kỳ cường đại, đến sau Côn Ngô Kiếm nhận chủ, lại khiến thần hồn Bạch Nhạc lần nữa được đề thăng.
Hiện tại tuy Bạch Nhạc chưa bước vào Tinh Cung, nhưng riêng thần hồn mà luận, lại đã không hề yếu thua cường giả Tinh Cung Cảnh.
Huyễn thuật chi đạo, ở một mức độ nào đó liền quyết định bởi thần hồn mạnh hay yếu, lấy đó làm cơ sở, tu luyện huyễn thuật chi đạo, tự nhiên làm ít được nhiều.
– Thôn Thiên!
Sau khi huyễn thuật chi đạo có đột phá, Bạch Nhạc lần nữa thử thi triển Thôn Thiên Quyết, chớp mắt, toàn bộ linh khí trong phiến núi rừng xung quanh tựa hồ đều bị Bạch Nhạc hút qua đây, nhưng mà, rất nhanh Bạch Nhạc liền đành chịu phát hiện, chút linh lực như vậy căn bản không cách nào chống đỡ hắn ngưng hiện ra thân ngoại hóa thân.
Với tình hình như thế, hắn căn bản không cách nào thí nghiệm ảnh hưởng của Thiên Cơ Biến đối với thân ngoại hóa thân.
Tán đi lực lượng Thôn Thiên Quyết, Bạch Nhạc không khỏi nheo mắt lại.
Đến bước này, muốn tiến thêm một bước, hắn nhất định phải tìm một cường giả Tinh Cung Cảnh nào đó để giao thủ, từ trong chiến đấu mới có thể chân chính triển hiện ra uy lực Thôn Thiên Quyết, nghiệm chứng ý tưởng trong lòng.
Mà như thế, tựa hồ cũng trùng khớp với kế hoạch trước đây của Bạch Nhạc!
Chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về hướng Thanh Châu Thành, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua hàn ý, nhẹ giọng lẩm bẩm nói:
– Như vậy… Cũng đã đến lúc nên tính sổ rồi!
Trong mấy ngày Bạch Nhạc giấu mình tu luyện giữa rừng, Thanh Châu càng lúc càng trở nên náo nhiệt.
Cửu Chỉ Thanh Bạch hiện thân, đồng thời trực tiếp trở thành khách khanh Huyết Ảnh Ma Tông!
Tiếp sau liền truyền ra tin tức, nói truyền nhân Thông Thiên Ma Quân Yến Bắc Thần sau khi chém giết Mạc Vô Tình liền đã bước vào Linh Phủ hậu kỳ, hơn nữa còn từng giao thủ qua với Cửu Chỉ Thanh Bạch, lấy Thôn Thiên Quyết phá Tinh Cung của Cửu Chỉ Thanh Bạch, toàn thân rút lui!
Tin tức này vừa truyền ra, lập tức khiến toàn bộ tu hành giới Thanh Châu ồ lên xôn xao.
Chương 464: Yến Bắc Thần ở đây, ai dám tới chiến?
Lúc Yến Bắc Thần chém giết Mạc Vô Tình, đám cường giả Tinh Cung Cảnh còn hơi có chút xem thường, rốt cuộc, Mạc Vô Tình tuy nổi danh, song rốt cục vẫn chỉ là Linh Phủ Cảnh mà thôi! Trong Thất Tinh Tháp càng là bại bởi Bạch Nhạc, không có gì đáng để coi trọng cả.
Nhưng Cửu Chỉ Thanh Bạch thì khác!
Nhiều năm trước, Cửu Chỉ Thanh Bạch đã là cao thủ danh chấn Thanh Châu, giờ đánh một trận với Yến Bắc Thần, lại không thể chiếm được tiện nghi, để cho Yến Bắc Thần phá Tinh Cung sau đó toàn thân lui ra, ý nghĩa trong đó liền bất đồng.
Như vậy đồng nghĩa với, tên truyền nhân Ma Quân này thật có thể với thực lực Linh Phủ Cảnh, lại đủ sức sánh ngang Tinh Cung, điều này thực sự quá kinh khủng.
Người như thế xuất hiện ở Thanh Châu, đối với toàn bộ Thanh Châu mà nói, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Vô luận chính ma đều đang điên cuồng tìm kiếm tung tích Yến Bắc Thần, thanh thế lần này thậm chí vượt xa tình cảnh tìm kiếm Bạch Nhạc khi trước.
Rốt cuộc, tìm kiếm Bạch Nhạc chỉ là tiến hành trong âm thầm, nhưng tìm kiếm Yến Bắc Thần lại có thể gióng trống khua chiêng.
Nhưng mà, không người biết được, trong tình cảnh phong thanh hạc lệ đó, tên truyền nhân Ma Quân này lại đã nghênh ngang bước vào Thanh Châu Thành!
…
Tuy Yến Bắc Thần đã danh chấn Thanh Châu, nhưng trên thực tế, người thực sự từng gặp qua lại không nhiều, chỉ cần Bạch Nhạc thu liễm khí tức, dù nghênh ngang đi vào Thanh Châu Thành cũng căn bản không ai để ý tới.
Bởi thế chọn quay ngược trở lại Thanh Châu Thành là quyết định đã được Bạch Nhạc suy tính cẩn thận một phen.
Hiện tại trọn cả Thanh Châu, có hai nơi mà hắn, hoặc nói cách khác là Yến Bắc Thần tuyệt đối không dám đi, đầu tiên là Thất Tinh Tông, thứ hai chính là Huyết Ảnh Ma Tông!
Thất Tinh Tông có Tinh Hà lão tổ, ngoài ra còn có Tử Dương Chân Nhân, chỉ cần truyền nhân Ma Quân là hắn dám lộ diện, hai vị lão tổ kia ắt sẽ đích thân ra tay bắt hắn lại.
Còn về Huyết Ảnh Ma Tông, hắn mới vừa giết đệ tử Huyết Ảnh Ma Quân Mạc Vô Tình, lúc này lại nhảy đi ra, chẳng phải chui đầu chịu chết!
Trừ hai nơi kia ra, chỗ thích hợp nhất với hắn tự nhiên chính là Thanh Châu Thành.
Hơn nữa, trong lòng Bạch Nhạc còn có cân nhắc khác, hiện tại tất cả những kẻ muốn đoạt Linh Khư Quả từ trên tay hắn hẳn đều đang ở phụ cận Bạch gia, một khi bước vào Bạch gia, liền có thể rõ ràng nhìn ra đến cùng ai mới là người có ác ý với hắn.
Bản thân Bạch Nhạc vốn là ma tu, cầu chính là khoái ý ân cừu, há có lý nào vô duyên vô cớ chịu thiệt.
Trước kia thực lực chưa đủ, chịu ủy khuất, tự nhiên chỉ có thể cắn răng nuốt xuống, nhưng giờ đây trải qua trận chiến với Thanh Bạch, Bạch Nhạc đã có được nhận thức tương đối rõ ràng với thực lực bản thân! Có Huyết Ảnh Ngoa trợ giúp, dù đánh không lại, trốn hẳn sẽ không thành vấn đề.
Như thế, Bạch Nhạc tự nhiên liền có gan đi ngược trở về.
Dù sao hắn cũng đang muốn tìm cường giả Tinh Cung Cảnh để thử nghiệm Thiên Cơ Biến cải biến dung mạo thân ngoại hóa thân, chọn một gia hỏa đáng ghét nào đó để trút giận, tự nhiên càng là phương án lưỡng toàn.
Nghĩ rõ ràng điểm này, Bạch Nhạc tự nhiên không chút do dự, trực tiếp đến thẳng Bạch phủ.
Mới vừa tới trước cửa Bạch phủ, thậm chí còn chưa lên tiếng, đám hạ nhân ngoài cửa đã bị dọa cho mặt cắt không còn chút máu, cả lăn lẫn bò trốn vào trong phủ báo tin.
Người khác không biết Yến Bắc Thần, nhưng bọn hắn há lý nào lại không nhớ được.
Khóe miệng nhếch lên ý cười, trong mắt Bạch Nhạc chớp động hàn mang, cứ vậy cất bước thong thả tiến vào trong Bạch phủ.
– Đại tiểu thư, không, không hay! Yến Bắc Thần kia lại trở về!
Một đường cuồng chạy đến trước phòng khách, mấy tên hạ nhân Bạch phủ cơ hồ thở không ra hơi, kinh hô nói.
Bạch Thanh Nhã vốn đang ở trong phòng trò chuyện với Mộ Dung Tử Yên, nghe nói thế, lập tức không khỏi kinh dung thất sắc, nét mặt bỗng chốc trắng bệch.
Đây không phải giả bộ đi ra, bởi vì nàng rất rõ ràng, cái gọi là Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc ngụy trang!
Phải biết, lúc này trong phủ đang có hai vị trưởng lão Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương, hơn nữa nàng còn từ trong miệng Chu Mộng Dương biết được, hiện tại quanh Bạch phủ không thiếu cường giả coi chừng, mục đích chính là bắt lại Bạch Nhạc.
Với tình hình như thế, dù Bạch Nhạc lấy thân phận vốn có đi về cũng khó được yên, huống hồ còn đi về với thân phận ma tu, thế chẳng phải cửu tử nhất sinh?
– Thanh Nhã tỷ, đi mau, đi tìm Chu trưởng lão! Ta giúp ngươi ngăn hắn một lát!
Thấy nét mặt Bạch Thanh Nhã trắng bệch, Mộ Dung Tử Yên lập tức kéo lấy Bạch Thanh Nhã, đẩy nàng ra sau.
Mộ Dung thế gia bị diệt, tâm tình Mộ Dung Tử Yên vốn đang khá phức tạp, bởi vì nàng cùng theo Yến Bắc Thần tới đây, địa vị trong Bạch phủ cực kỳ lúng túng, mấy ngày nay đều là nhờ Bạch Thanh Nhã một mực che chở.
Bất tri bất giác, trong lòng Mộ Dung Tử Yên đã có cảm kích sâu đậm đối với Bạch Thanh Nhã.
Thoáng chút do dự liền lập tức đưa ra quyết định.
Dù Yến Bắc Thần bởi vậy mà phát nộ, nàng cũng phải tận lực bảo hộ Bạch Thanh Nhã.
Bị Mộ Dung Tử Yên đẩy đi, Bạch Thanh Nhã rốt cục hồi thần.
Chương 465: Yến Bắc Thần ở đây, ai dám tới chiến? (2)
Nàng không biết vì sao Bạch Nhạc chọn trở về lúc này, nhưng nàng rất rõ ràng, mình tuyệt đối không thể lộ ra sơ hở, tránh miễn bại lộ thân phận Bạch Nhạc, cách hay nhất bây giờ là chỉ còn nước chọn tin tưởng Bạch Nhạc.
Khẽ cắn môi, Bạch Thanh Nhã lập tức nhấc váy lên, rảo bước chạy tới đình viện bọn Chu Mộng Dương và Mộng Thiên Thu đang ở.
Gần như cùng thời điểm Bạch Thanh Nhã chạy đi, Bạch Nhạc đã thong thả đi tới tiền sảnh.
Trên đường đi tới, Bạch Nhạc chẳng hề lộ vẻ hoảng hốt, như lửng thững đi dạo, thản nhiên cất bước, mặc cho hạ nhân xung quanh hoảng loạn tứ tán.
– Tử Yên bái kiến công tử!
Nhìn thấy Bạch Nhạc, Mộ Dung Tử Yên khẽ cắn răng cất bước ra đón, trực tiếp quỳ xuống.
Ánh mắt rơi trên thân Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc khẽ nhíu mày, hờ hững nói:
– Mộ Dung tiểu thư, giờ ngươi không còn bị quản chế, nhìn thấy đại ma đầu là ta, sao còn không trốn?
– Tử Yên Mông được công tử cứu mới có thể chạy ra Huyết Ảnh Ma Tông, ân cứu mạng không gì sánh được, cái mạng này của Tử Yên đều là của công tử, tại sao phải trốn.
Ngẩng đầu nhìn lên Bạch Nhạc, Mộ Dung Tử Yên chăm chú đáp nói.
Hồi đáp này, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi ngạc nhiên.
Nhìn Mộ Dung Tử Yên một cái thật sâu, mãi một lúc mới nhàn nhạt mở miệng nói:
– Tránh ra đi, từ nay về sau giữa ta và ngươi không còn quan hệ gì nữa!
Không quản Mộ Dung Tử Yên, Bạch Nhạc xuyên thẳng qua tiền sảnh, đi tới hậu viện!
– Yến Bắc Thần, ngươi thật to gan!
Ngay lúc này, một mạt kiếm quang đột nhiên phá không lao đến, trực tiếp rơi ở trước người Bạch Nhạc, kèm theo đó là tiếng quát chói tai.
Không cần ngẩng đầu, Bạch Nhạc cũng biết là Chu Mộng Dương.
Lấy hiểu biết của Bạch Nhạc đối với Chu Mộng Dương, hắn tự nhiên rõ ràng Chu Mộng Dương bất đồng với những người khác, đến đây tuyệt đối không phải vì cướp đoạt Linh Khư Quả, mà là vì bảo vệ hắn, bảo vệ Bạch gia.
Trong lòng Bạch Nhạc tự nhiên tràn đầy cảm kích đối với Chu Mộng Dương, nhưng lúc này, trên mặt đương nhiên sẽ không lộ ra nửa điểm manh mối.
– Chu trưởng lão, nếu ta nhớ không lầm, ngươi còn thiếu nợ ta một ngàn linh thạch?
Khóe miệng lộ ra ý cười châm chọc, Bạch Nhạc thong thả mở miệng nói.
Trận chiến lúc trước, hắn thắng cược, lại chỉ từ trên tay Chu Mộng Dương lấy được hai nghìn linh thạch, số còn lại Chu Mộng Dương nói sẽ sai đệ tử Hàn Sơn đưa tới, nhưng còn chưa đợi được đệ tử Hàn Sơn, Bạch Nhạc lại đã chạy ra Bạch gia, tự nhiên món nợ vẫn còn.
Nghe vậy, sắc mặt Chu Mộng Dương không khỏi có chút khó coi, lại không nhiều lời, ném thẳng qua một chiếc túi trữ vật.
– Đa tạ Chu trưởng lão!
Thuận tay tiếp lấy, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng, trên mặt hiện đầy vẻ hài hước.
– Yến Bắc Thần, giờ ngươi đối địch với cả thế gian, là ai cho ngươi lá gan bước vào Thanh Châu Thành?
Trong mắt lộ ra hàn ý, Chu Mộng Dương lạnh lùng nói.
– Đối địch với cả thế gian?
Trong mắt hiện lên thần thái ngạo nghễ, Bạch Nhạc không đáng nói:
– Đối địch với cả thế gian thì đã sao? Sư tôn ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông đều dám xông, ta thân làm đệ tử, tuy kém cỏi, nhưng há sẽ coi Thanh Châu Thành này là đầm rồng hang hổ?
Hai tay chắp sau lưng, Bạch Nhạc hờ hững nói:
– Yến Bắc Thần ở đây, ai dám tới chiến?
…
Yến Bắc Thần ở đây, ai dám tới chiến!
Chỉ một câu này, lại phảng phất như sét đánh ngang tai, nhất thời khiến cho tất cả mọi người đều đột nhiên biến sắc.
Trong tiền đề đã bạo lộ thân phận truyền nhân Ma Quân, bước vào Thanh Châu Thành, đến Bạch phủ, bản thân điều này đã rất ngạo mạn, cộng với lời nói ra bây giờ, càng như cái tát quất lên mặt tất cả mọi người!
Nhưng nếu tử tế nghĩ lại, cũng chỉ có tính tình ngạo mạn như thế, mới phù hợp với thân phận truyền nhân Thông Thiên Ma Quân!
Ngày xưa Thông Thiên Ma Quân không kiêu ngạo ư?
Độc thân bước lên Đạo Lăng Sơn, ngay trước mặt tất cả người trong thiên hạ hung hăng quất cho Đạo Lăng Thiên Tông một tát, phá thần thoại Đạo Lăng bất bại, như thế chẳng lẽ còn không đủ kiêu ngạo?
Nhưng mà, vậy lại thế nào? !
Vô luận hiện tại Thông Thiên Ma Quân còn sống hay đã chết, trong thiên hạ, liệu có ai dám nói Thông Thiên Ma Quân kiêu ngạo?
– Hay cho câu ai dám tới chiến! Nhãi ranh không biết trời cao đất dày, không học được mấy phần bản lĩnh của Thông Thiên Ma Quân, tính cách kiêu ngạo lại học đủ mười phần, tốt nhất đừng có học hổ không thành lại thành chó.
Có tiếng hừ lạnh vang lên, một đạo thân ảnh theo đó hạ xuống, lành lạnh mở miệng nói.
Ánh mắt rơi trên thân đối phương, lại chỉ thấy đấy là một nam nhân trung niên, thân khoác hoa phục màu đen, chỉ từ khí tức trên người thì thấy, hiển nhiên là người trong chính đạo.
Trên thực tế, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, đã liên tiếp có mấy bóng người xông vào trong Bạch gia, vô tình hay cố ý vây lại Bạch Nhạc.
Nhướng mày, Bạch Nhạc cười lạnh nói:
– Ngươi tính là cái thá gì, cũng dám nhắc đến sư tôn!
Gần như ngay khi vừa dứt lời, Bạch Nhạc đã đạp chân bước tới, đá xanh chợt nứt ra, lực lượng Thông Thiên Ma Thể phát huy đến cực hạn, nháy mắt cả người mang theo tàn ảnh, vung quyền trực tiếp nện thẳng về phía đối phương.
Chương 466: Bất kham một kích
Có kinh nghiệm trận chiến lần trước với Thanh Bạch, Bạch Nhạc đã khống chế lực lượng bản thân càng thêm thuần thục.
Lúc này ra tay, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn khi đối mặt Thanh Bạch!
Tuy không thể dùng kiếm, nhưng Bạch Nhạc đã âm thầm dung hóa ý của Ngu Kiếm vào trong một quyền này, mặc dù không khả năng nhanh được như Ngu Kiếm, song có lực lượng nhục thân khủng bố, kết hợp với Thông Thiên Ma Công chống đỡ, tốc độ ra tay tự nhiên cũng nhanh đến khó mà tưởng tượng!
Trung niên kia hiển nhiên không ngờ, ngay trước mặt nhiều người như vậy, Yến Bắc Thần lại vẫn dám lớn lối ra tay trước, phản ứng tự nhiên chậm mất một nhịp, đợi khi hắn ý thức được Yến Bắc Thần xuất thủ, quyền kia đã bất ngờ ập đến trước mặt.
Tròng mắt co rụt lại, gần như trong vô thức, trung niên kia giơ tay lên vỗ xuống một chưởng.
Nhưng mà, chính cái vỗ trong vô thức đó khiến hắn hứng chịu quả đắng!
Thông Thiên Ma Thể bước đến cảnh giới thối cốt, lực lượng Bạch Nhạc trở nên vô cùng khủng khiếp, dù là ma tu chuyên luyện mỗi ngón tay như Thanh Bạch cũng có thể liều mạng đánh ngang tay, huống hồ là người trong huyền môn như hắn.
Chỉ nghe có tiếng xương gãy răng rắc, cánh tay trung niên vỗ tới một quyền kia chợt bị cự lực ập tới, trực tiếp chấn cho khớp xương nứt vỡ.
Gần như chỉ nháy mắt, linh lực trong cơ thể bạo phát, dựa vào lực lượng Tinh Cung Cảnh, thân hình trung niên khoái tốc giật lui, miệng phát ra tiếng kêu đau đớn, lui chừng hơn mười trượng mới ổn định thân hình.
– Gà đất chó sành, không kham một kích!
Cười lạnh, Bạch Nhạc lại không truy kích, chỉ khinh thường giễu cợt nói.
– …
Tức thì, toàn trường chết lặng!
Mặc dù lấy ánh mắt chúng nhân, tự nhiên nhìn ra được, một quyền này là Yến Bắc Thần giở trò, đánh đối phương trở tay không kịp, hơn nữa đối phương quả thực cũng quá mức khinh địch, bởi thế mới ăn lỗ lớn.
Nhưng dù là thế, thực lực một quyền này triển hiện ra cũng khiến người nhịn không được ngấm ngầm cả kinh!
Linh Phủ Cảnh a!
Vô luận lý do thế nào, một tên Linh Phủ Cảnh, bằng vào một quyền đả thương cường giả Tinh Cung Cảnh, điều này thực sự quá khoa trương.
– Tiểu súc sinh, ta giết ngươi!
Ăn lỗ lớn như thế, khuôn mặt trung niên kia lập tức trướng đến đỏ hồng, phẫn nộ gầm lên một tiếng, trên thân đột nhiên lộ ra hư ảnh Tinh Cung, linh lực khủng bố bạo phát, hung hăng ép tới Bạch Nhạc.
– Bùi huynh, chớ nổi giận, đừng để bị tiểu tặc này gài!
Thấy Bùi Văn Hải phát nộ, có người quen biết Bùi Văn Hải vội lên tiếng ngăn cản, trầm giọng nhắc nhở nói.
Họ Bùi?
Trong lòng hơi nhảy, lúc này Bạch Nhạc đã đoán được thân phận đối phương, âm thầm cười lạnh.
– Yến Bắc Thần, ngươi tới đây chẳng lẽ là để sái uy phong với chúng ta?
Liếc nhìn Bạch Nhạc, Chu Mộng Dương lần nữa mở miệng nói.
Chắp tay mà đứng, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Các ngươi trông chừng ở đây vì cái gì, ta đến tự nhiên cũng vì cái đó.
Nghe thế, trong lòng chúng nhân đột nhiên hơi nhảy, lập tức liền có phản ứng.
Linh Khư Quả!
Hiện tại Yến Bắc Thần đã bước đến Linh Phủ hậu kỳ, chính là thời khắc then chốt để xung kích Tinh Cung Cảnh, Linh Khư Quả lại có tác dụng quá lớn đối với khai mở Tinh Cung! Bản thân Thông Thiên Ma Công rất khủng bố, sợ rằng chỉ khi có được bảo vật như Linh Khư Quả, Yến Bắc Thần mới có thể yên tâm xung kích Tinh Cung Cảnh.
Có thể nói, đối với Linh Khư Quả, Yến Bắc Thần bắt buộc phải có cho bằng được!
Không để ý tới phản ứng của chúng nhân, Bạch Nhạc thản nhiên mở miệng nói tiếp:
– Ta tới là vì nói cho Bạch Nhạc, bằng thực lực của hắn không giữ được Linh Khư Quả! Ta nếu đã có thể đoạt của hắn một lần, tự nhiên có thể đoạt lần thứ hai… Bằng đám người các ngươi, không ai tranh được với ta!
Cười lạnh nhìn chúng nhân, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Đám người trong chính đạo các ngươi, ai nấy rõ ràng đều muốn cướp đoạt Linh Khư Quả, lại cứ bày ra bộ mặt ngụy quân tử, đúng là khiến người buồn nôn!
– Thứ Yến Bắc Thần ta muốn, tự nhiên sẽ có được! Ai dám ngăn trở, ta liền giết kẻ đó!
Lời này nói ra đằng đằng sát khí, cũng khiến tất cả mọi người tại trường ngấm ngầm kinh hãi, dù có lòng muốn phản bác, lại căn bản không biết nên nói thế nào.
Trừ Chu Mộng Dương và Mộng Thiên Thu ra, người khác thủ ở đây là vì cái gì, trong lòng ai nấy đều rõ ràng, về điểm này, còn thật không cao thượng hơn Yến Bắc Thần là mấy.
– Tiểu hữu đã tự tin như vậy, sao không dám lấy mặt thật gặp người?
Đột nhiên, có tiếng nói quen thuộc chậm rãi vang lên, khiến trong lòng Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên cả kinh!
Mộng Thiên Thu!
Dù là Bạch Nhạc cũng căn bản không ngờ, Mộng Thiên Thu lại ở chỗ này.
Lấy Thiên Cơ Biến cải biến dung mạo, Bạch Nhạc tự tin có thể lừa gạt tất cả cường giả Tinh Cung Cảnh, nhưng trong đó, tự nhiên không bao gồm Mộng Thiên Thu!
Bản thân Mộng Thiên Thu vốn là huyễn thuật đại sư, Thiên Cơ Biến càng là do hắn truyền cho Bạch Nhạc, nếu hắn còn nhìn không ra Bạch Nhạc động tay động chân thay đổi dung mạo, vậy há chẳng phải thành chuyện cười.
Chỉ là nghe được lời này của Mộng Thiên Thu, nhất thời trong lòng Bạch Nhạc càng thêm tự tin.
Chương 467: Bất kham một kích (2)
Hắn sợ nhất thật chính là Mộng Thiên Thu có thể trực tiếp nhìn xuyên ngụy trang, nhận ra hắn, nhưng giờ xem ra, Mộng Thiên Thu gần gần phát hiện hắn dùng huyễn thuật cải biến dung mạo, chứ chưa thể triệt để nhìn thấu!
Nếu chỉ là vậy, ngược lại có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Trên thực tế, Bạch Nhạc không rõ ràng, ngay khi nhìn thấy hắn, Mộng Thiên Thu đã có chút sinh nghi! Chỉ là lần này trước khi tới Thanh Châu Thành, Bạch Nhạc đã tử tế tham ngộ Thiên Cơ Biến suốt nửa tháng, hiểu rõ cách dùng lực lượng cải biến khí tức thần hồn, như thế, thứ thay đổi không chỉ có mỗi dung mạo mà còn bao gồm khí tức thần hồn.
Chính bởi vậy, Mộng Thiên Thu mới không thể nhận ra hắn.
Bằng không, nếu đổi thành trước kia, chỉ bằng một cái liếc mắt liền đủ để Mộng Thiên Thu nhìn xuyên hư ảo, nhận ra hắn.
Chỉ là, tuy vậy, huyễn thuật chi đạo của Bạch Nhạc rốt cục vẫn mang theo mấy phần vết tích Thiên Cơ Biến, chính điều này mới khiến Mộng Thiên Thu không khỏi sinh nghi.
– Vị này chính là Thiên Thu đại sư? Quả nhiên danh bất hư truyền!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Gia sư từng nói qua, ngày xưa hắn từng có duyên gặp qua Thiên Thu đại sư một lần, luận về huyễn thuật chia đạo, hắn kém xa Thiên Thu đại sư, nếu có cơ hội ta hi vọng có thể bái nhập môn hạ đại sư… Đáng tiếc, giờ Yến mỗ đã nhập ma, ngược lại không có cơ hội đó nữa.
Lời này, Bạch Nhạc nói rất nhẹ nhàng, nhưng tin tức lộ ra trong đó lại cực nhiều.
Đầu tiên, chúng nhân có thể nghe ra được, gia sư mà Yến Bắc Thần đang nói tuyệt đối không phải Thông Thiên Ma Quân, mà là sư phụ của Yến Bắc Thần trước khi hắn trở thành truyền nhân Thông Thiên Ma Quân.
Thứ hai, từ câu nói này liền có thể suy đoán ra, sợ rằng Thông Thiên Ma Quân trước khi bước lên Đạo Lăng Sơn đã nhận Yến Bắc Thần làm đệ tử, bằng không, chỉ trong một đoạn thời gian ngắn ngủi, Yến Bắc Thần quyết không khả năng tán đi một thân linh lực, trọng tu đến cảnh giới bực này.
Hơn nữa, theo như ý trong lời Yến Bắc Thần, cái tên Yến Bắc Thần này khả năng cao vốn là người Thanh Châu, như vậy vị sư tôn kia của hắn mới có thể gặp qua Mộng Thiên Thu!
Trên thực tế, đừng nói người ngoài, dù là Mộng Thiên Thu, khắc này đều không khỏi có chút ngập ngừng.
Ở huyễn thuật chi đạo, danh tiếng hắn quả thực vang vọng khắp Thanh châu, thậm chí đưa mắt toàn thiên hạ cũng tính là huyễn thuật đại sư vô cùng nổi danh.
Đời này tuy hiếm khi rời khỏi Thanh châu, nhưng năm đó quả thực từng cùng một ít đồng đạo tu hành huyễn thuật thảo luận qua về huyễn thuật chi đạo.
Nếu có một vị huyễn thuật đại sư ngày xưa từng trao đổi qua tâm đắc với hắn, như vậy trong huyễn thuật truyền thụ có chứa vài phần vết tích quen thuộc cũng chẳng có gì là lạ.
Rốt cuộc, tu hành huyễn thuật chi đạo, căn nguyên vẫn ở mỗi cá nhân, mỗi người đều có hiểu biết bất đồng đối với huyễn thuật, dù là ra từ cùng một sư phụ thì vẫn có sai khác nhất định!
Quan trọng hơn hết là… Mộng Thiên Thu thật sự cách nào tưởng tượng, có người lại có thể đồng thời tu hành hai loại pháp môn đạo ma!
Trên thực tế, đây cũng chính là điểm đặc thù của Thông Thiên Ma Công, nếu không như vậy, Thông Thiên Ma Quân há lại không yên tâm để cho Bạch Nhạc bái nhập vào trong huyền môn, tu hành pháp môn huyền môn, đối với truyền nhân Bạch Nhạc này mà nói, đây chính là phương án tự vệ tốt nhất.
– Ngươi đã từng thân trong huyền môn, sao lại tự cam đọa lạc, rơi vào ma đạo!
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu chậm rãi nói:
– Thông Thiên Ma Quân tuy mạnh, nhưng rốt cục không phải chính đồ, chỉ vì tham luyến được mất nhất thời, lại đi đánh mất căn bản làm người, thật sự là không khôn ngoan!
Lời này, đừng nói Bạch Nhạc, ngay cả đám người xung quanh đều không khỏi ngấm ngầm bĩu môi khinh thường, cũng chỉ có loại người cổ hủ như Mộng Thiên Thu loại mới nói ra được lời như thế.
Chúng nhân tại trường, ai nấy đặt tay lên ngực mà tự hỏi, nếu trước khi bước vào Tinh Cung lại có được cơ hội bái nhập môn hạ Thông Thiên Ma Quân, ai sẽ cự tuyệt?
Cái gọi là chính ma, đứng trước lợi ích tuyệt đối, thực sự chẳng đáng là gì.
…
– Ma đạo, lại thế nào?
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Câu này thật ra đã giấu ở trong lòng Bạch Nhạc lâu rồi, bắt đầu từ lúc nghĩ thông điểm này, hắn vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói đi ra, giờ đây đối mặt với người có ân với mình là Mộng Thiên Thu, Bạch Nhạc liền lần đầu tiên mơ hồ biểu lộ ra suy nghĩ của bản thân.
– Cái gọi là ma đạo, chẳng qua là một loại phương thức tu hành khác mà thôi, cần gì phải phân chính tà?
Nhìn vào Mộng Thiên Thu, Bạch Nhạc ngạo nghễ nói:
– Ta tu ma, không phải vì ma chính danh, mà là vì nói cho thế nhân… Thế nào là ma!
– …
Nói ra phen lời này, không chỉ mỗi Mộng Thiên Thu, mà trong lòng tất cả mọi người tại trường đều không khỏi vì đó run lên!
Lời này, nếu từ miệng người khác nói, chúng nhân tự nhiên sẽ chỉ cười nhạt, nhưng nói ra từ miệng Yến Bắc Thần lại có ý nghĩa hoàn toàn bất đồng.
Thân là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, hắn có tư cách để cuồng ngạo như thế.
Chương 468: Loạn Ly Tiên chân chính
Quan trọng hơn cả là, từ trong phen lời này có thể rõ ràng cảm nhận được ý chí và nhãn giới của đối phương, há còn chỉ là một tên tiểu tử Linh Phủ Cảnh!
Đừng nói là trong Thanh Châu, dù đưa mắt khắp toàn thiên hạ, trong thế hệ trẻ, lại có ai so sánh được với hắn?
– Sau này thế nào, ta nói không chuẩn, nhưng hôm nay… Ngươi đừng tưởng bước ra Bạch phủ nửa bước!
Trong mắt lộ ra sát cơ, Bùi Văn Hải lành lạnh nói.
Vừa nãy bị Yến Bắc Thần làm nhục như thế, cục tức này hắn làm sao nuốt trôi, giờ vừa khéo mượn cơ hội diệt trừ Yến Bắc Thần mới là chính đạo.
– Chỉ bằng ngươi?
Lành lạnh liếc mắt, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười châm chọc.
– Tiểu tặc, chịu chết đi!
Lần nữa bị Yến Bắc Thần đương chúng nhục nhã, Bùi Văn Hải làm sao còn có thể nhịn được, cổ tay khẽ lật, một chiếc roi mềm chợt xuất hiện trong tay.
Mắng thì mắng, nhưng trước từng ăn lỗ lớn trên tay Yến Bắc Thần, giờ lần nữa xuất thủ, hắn nào dám có nửa điểm khinh thường, trực tiếp liền lấy ra binh khí, không dám tiếp tục để cho đối phương cận thân.
Tuy Bùi Văn Hải chưa thấy qua Bạch Nhạc, nhưng Mạc Vân Tô đích thật là do hắn giết.
Một tay Loạn Ly Tiên kia, dù là Bạch Nhạc đều không dám khinh thường.
Khi trước nhẹ nhàng giết Mạc Vân Tô là bởi bản thân Mạc Vân Tô quá yếu, căn bản không phát huy ra được uy lực Loạn Ly Tiên, nhưng giờ đối đầu Bùi Văn Hải, vậy lại là chuyện khác.
Ba!
Lần này không đợi Bạch Nhạc ra tay, Bùi Văn Hải đã quất roi tới.
Mũi roi quét tới, nháy mắt liền phát ra tiếng nổ đùng đoàng, nhanh đến gần như không bắt được roi ảnh.
Thân hình hơi lắc, Bạch Nhạc chợt động!
Nếu đổi thành người khác, tự nhiên không dám ngăn đỡ roi trong tay Bùi Văn Hải, nhưng Thông Thiên Ma Thể cường đại cỡ nào, ngay cả đao kiếm đều dám bắt, huống hồ chỉ là một chiếc roi!
Trong tình thế không có kiếm, Bạch Nhạc rất rõ ràng, nếu luận kỹ xảo, hắn làm sao cũng không so được với Loạn Ly Tiên, để đối phương nắm mũi dắt đi, không bằng dứt khoát ngang ngược chút, trực tiếp lấy lực phá pháp!
Hệt như trước đây đối phó Mạc Vân Tô, trực tiếp bắt lấy roi của ngươi, mặc cho ngươi có muôn vàn thủ đoạn, lại có thể làm gì được ta?
Ý tưởng tuy không sai, hơn nữa, tốc độ Bạch Nhạc quả thực cũng rất nhanh, nháy mắt liền bị hắn vươn tay cường hành bắt lấy mũi roi, chính như dự tính, roi này không thể quất thương được hắn.
Nhưng mà, Bạch Nhạc lại vẫn quá khinh thường thủ đoạn của cường giả Tinh Cung Cảnh.
Bị Bạch Nhạc cường hành bắt lấy mũi roi, Bùi Văn Hải lại không giận mà cười:
– Nhãi ranh vô tri, nếu ngươi có thể bắt lại Loạn Ly Tiên, ta trực tiếp nhận thua!
Cổ tay hơi run, chớp mắt, mũi roi bị Bạch Nhạc bắt lấy phảng phất như sống dậy, linh lực khủng bố bạo phát ra, trên thân roi đột nhiên sinh ra vô số roi ảnh do linh lực cấu thành, tầng tầng lớp lớp như ảo như thật.
Phảng phất chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện hơn mười đạo, thậm chí trên trăm đạo roi da, ngươi bắt được một đạo, lại làm sao bắt được cả trăm đạo?
Càng đáng sợ hơn là, roi da đếm không xuể này đan dệt thành một tấm lưới khủng bố, bao trùm về phía Bạch Nhạc.
Cảm giác đó hệt như dùng tấm lưới khổng lồ trói lấy dã thú, mặc ngươi có bao nhiêu khí lực, một khi rơi vào trong thiên võng, liền chỉ có thể chầm chậm bị mài chết!
Rất hiển nhiên, ở trong mắt Bùi Văn Hải, Yến Bắc Thần chỉ có một thân man lực, không khác gì dã thú bị trói lại!
– Yến Bắc Thần xong rồi!
Chứng kiến Bạch Nhạc bị vô số bóng roi bao phủ, liền có người lắc lắc đầu, trực tiếp đưa ra định luận.
– Không sai, khi nãy Yến Bắc Thần chẳng qua là đánh Bùi huynh trở tay không kịp nên mới chiếm được tiện nghi, giờ Bùi huynh nghiêm túc lên, kết cục tự nhiên sẽ khác!
– Đúng vậy, không thể không nói, Loạn Ly Tiên trong tay Bùi huynh chính là ác mộng của hết thảy thể tu!
– Rốt cuộc chỉ là Linh Phủ Cảnh mà thôi, ngạo mạn như thế, khác gì tìm chết đâu?
Nghe đám người bên cạnh nghị luận, hai hàng lông mày Chu Mộng Dương lại càng lúc càng nhíu chặt.
Không phải hắn lo lắng cho Yến Bắc Thần, trên thực tế, dù hơi có mấy phần hảo cảm với cái tên Yến Bắc Thần này, nhưng chừng đó không thay đổi được đối phương là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, đây là lập trường đối địch tự nhiên, điều thực sự khiến Chu Mộng Dương cảm thấy bất an, hết thảy có vẻ tựa hồ quá mức thuận lợi.
Đám người này xem thường Linh Phủ Cảnh từ tận cốt tủy, dù đối phương là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, tựa hồ cũng không thay đổi được quan niệm cố hữu trong lòng bọn hắn.
Nhưng Chu Mộng Dương lại rất rõ ràng, trên đời này thiên kiêu tuyệt thế có thể lấy Linh Phủ Cảnh chiến Tinh Cung tuy không phải tuyệt đối không có.
Nhưng mà, Yến Bắc Thần này lại mang đến cho hắn cảm giác rất khác thường!
Lúc trước trong tình trạng ẩn giấu thực lực, mình và hắn đánh cược ba chiêu, sau cùng vẫn bại, mà giờ, một khi toàn lực ra tay không chút cố kỵ, Bùi Văn Hải muốn đánh bại đối phương, nào có chuyện dễ dàng vậy được.
Khoan nhắc tới tâm tư những người khác, lúc này Bạch Nhạc lại đã thực sự cảm nhận được áp lực đáng sợ.
Thông Thiên Ma Công tuy mạnh, song luận đến thực lực, trước tiên Bạch Nhạc là một kiếm tu!
Chương 469: Loạn Ly Tiên chân chính (2)
Kiếm tu, đồng nghĩa với một thân bản lĩnh của Bạch Nhạc gần như tập trung hết trên kiếm, trong tay không kiếm, thực lực tự nhiên giảm mạnh.
Loạn Ly Tiên này tuy lợi hại, nhưng Bạch Nhạc tự tin nếu có kiếm nơi tay, muốn phá đi không khó!
Song vấn đề ở chỗ, với tình hình lúc này, hắn căn bản không cách nào động kiếm!
Trước không nói một khi thi triển kiếm chiêu, liệu có thể bị người nhận ra hay không, cứ lấy vấn đề cơ bản nhất mà nói… Hắn tìm đâu ra kiếm bây giờ?
Lúc này trên người Bạch Nhạc chỉ có hai thanh kiếm!
Một thanh Thu Hoằng Kiếm cất trong giới chỉ trữ vật, nhưng đây là thứ đại biểu cho thân phận Bạch Nhạc, một khi lấy ra Thu Hoằng Kiếm, dù đối phương phản ứng chậm đến mấy cũng đoán ra được hắn chính là Bạch Nhạc.
Còn về Côn Ngô Kiếm, vậy lại càng không dám dùng!
Trừ phi hắn có thể giết sạch tất cả mọi người tại trường, bằng không, một khi lấy ra Côn Ngô Kiếm, đồng nghĩa với hắn chán sống rồi.
Một tên truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, Đạo Lăng Thiên Tông chưa hẳn đã quá mức coi trọng, nhưng mà, nếu bạo lộ Côn Ngô Kiếm, ý nghĩa trong đó liền khác hẳn.
Lúc trước Thông Thiên Ma Quân từng cảnh cáo qua Bạch Nhạc, nói trước khi tu vi đại thành, tuyệt đối không thể dùng ra Côn Ngô Kiếm, bằng không, liền phải nếm thử tư vị bị Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên truy sát.
Một khi biết được Côn Ngô Kiếm thật ở tay hắn, dù hôm nay thoát đi được, Đạo Lăng Thiên Tông cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào bắt hắn đi về!
Đạo Lăng thiên hạ!
Dù Bạch Nhạc tự tin đến đâu, tự nhiên cũng hiểu được, cái lúc thế này, một khi chọc giận Đạo Lăng Thiên Tông, thiên hạ tuy lớn, lại không có chỗ cho hắn dung thân.
Mà không có kiếm nơi tay, Bạch Nhạc quả thực không làm gì được Loạn Ly Tiên.
Thoáng chốc, trên thân Bạch Nhạc đã trước sau bị quất mấy roi, mũi roi bắt ở trong tay cũng bị bức buông ra.
May mà Thông Thiên Ma Thể đủ cường hoành, bằng không, đổi thành người khác, chỉ riêng mấy roi quất trúng kia liền đủ khiến hắn trầy da tróc vảy, mất đi năng lực chiến đấu.
Tâm tư điện chuyển, Bạch Nhạc hạ quyết định, ánh mắt chuyển lạnh, gằn giọng quát.
– Nhiên Huyết!
Nhiên Huyết Thuật!
Pháp môn đặc biệt của Huyết Ảnh Ma Tông bất ngờ được thi triển ra từ tay Bạch Nhạc.
Gần như chớp mắt, tinh huyết thiêu đốt khiến cho thực lực Bạch Nhạc tăng vọt.
Nhiên Huyết Thuật đề thăng thực lực có quan hệ trực tiếp với lượng tinh huyết thiêu đốt, càng liều mạng thiêu đốt, thực lực đề thăng tự nhiên càng nhiều.
Nhưng nháy mắt khi thi triển Nhiên Huyết Thuật, Bạch Nhạc đột nhiên phát hiện, chỉ cần hắn thiêu đốt tí chút tinh huyết, lại có thể đề thăng lực lượng trên diện rộng!
Nếu tại trước đây, muốn cho thực lực gấp bội đề thăng, tối thiểu phải lấy bản thân trọng thương làm giá, dù thủ thắng, cũng cần thời gian rất dài để khôi phục tinh huyết và sinh cơ bị hao tổn!
Nhưng lúc này, Bạch Nhạc lại phát hiện, gần gần thiêu đốt tí chút tinh huyết, thực lực của bản thân lại đã được đề thăng tới cực thịnh!
Thoáng chốc, Bạch Nhạc đột nhiên hồi thần.
Hoán huyết!
Trong quá trình tu luyện Thông Thiên Ma Thể, Bạch Nhạc sớm đã hoàn thành hoán huyết, bây giờ mỗi giọt máu trong cơ thể đều cất chứa sinh cơ khổng lồ, hoàn toàn không phải người thường có thể so.
Trong tình huống như thế, một khi thi triển Nhiên Huyết Thuật, dù chỉ thiêu đốt tí chút tinh huyết, lại vẫn đủ để so được với người khác liều mạng tiêu hao.
Phát hiện này nhất thời khiến cho tinh thần Bạch Nhạc theo đó khẽ rung!
Đốt Huyết Thuật vốn chỉ có thể tính là một loại thủ đoạn liều mạng, nhưng giờ đây, chỉ cần khống chế tốt, lại hoàn toàn có thể khống chế tinh huyết tổn hao trong giới hạn bản thân chấp nhận được, biến Nhiên Huyết Thuật thành một thủ đoạn đặc biệt tăng phúc lực lượng cho bản thân.
Oanh!
Vẫn là đấm ra một quyền, nhưng có Nhiên Huyết Thuật gia trì, lúc này thực lực Bạch Nhạc đã hoàn toàn đạt đến trạng thái Linh Phủ đỉnh phong.
Không có quá nhiều chiêu thức, lực lượng và tốc độ đơn thuần chính là nhân tố tiên quyết định ra thắng bại.
Trước đó tốc độ Bạch Nhạc không đủ nhanh, lực lượng không đủ mạnh, tự nhiên không cách nào tránh thoát thiên võng do Loạn Ly Tiên đan dệt mà thành.
Nhưng giờ đây, tùy theo Nhiên Huyết Thuật đề thăng, thực lực tăng vọt, dù là dựa vào man lực cũng đủ sức phá tan Loạn Ly Tiên phong tỏa.
Đạo lý này rất đơn giản, ngươi dùng lưới bắt được thỏ, nhưng có thể dùng chính chiếc lưới đó để bắt hổ và gấu ư?
Khi mà lực lượng đạt tới mức độ nhất định, tự nhiên liền có thể lấy lực phá pháp.
Gần như nháy mắt, roi ảnh khủng bố liền đã bị Bạch Nhạc vung quyền đánh nát, hung hãn nện tới Bùi Văn Hải, nếu hứng chịu quyền này, dù là cường giả Tinh Cung, sợ rằng cũng phải bị trọng thương.
…
Chỉ một quyền, liền bức cho Bùi Văn Hải không thể không thu roi biến chiêu, cảm giác biệt khuất đó, quả thực khiến Bùi Văn Hải phiền muộn muốn thổ huyết.
Trước trận chiến này, hắn làm sao cũng không ngờ một tên tiểu bối Linh Phủ Cảnh lại có thể bức mình đến bước này.
Quá bá đạo!
Gần gần mấy nhịp thở, Bùi Văn Hải đã cảm nhận được áp lực cực lớn từ trên thân đối phương.
Chương 470: Bại Tinh Cung
Đấy còn là đối phương chưa bước vào Tinh Cung, thực lực kém xa hắn, giả như ngày nào đó Yến Bắc Thần thật bước đến cảnh giới Tinh Cung, sợ rằng không cần bất cứ thủ đoạn nào khác, chỉ riêng một quyền này nện xuống liền đủ đánh gục hắn.
Sát khí càng thịnh, trong lòng Bùi Văn Hải ẩn ẩn dâng lên cảm giác sợ hãi, lập tức khiến hắn không dám tiếp tục dây dưa.
– Tiểu súc sinh, ngươi căn bản không hiểu chênh lệch giữa ngươi và cường giả Tinh Cung rốt cục lớn cỡ nào! Đi chết đi!
Miệng phát ra tiếng rống giận, sau lưng Bùi Văn Hải đột nhiên hiện lên hư ảnh một tòa Tinh Cung!
Tinh Cung!
Dưới áp lực từ Bạch Nhạc, Bùi Văn Hải rốt cục phải dùng tới Tinh Cung, đối với cường giả Tinh Cung mà nói, Tinh Cung cường đại chính là bảo chứng vững chắc nhất!
Tích tắc, linh lực tăng vọt, nháy mắt liền bao phủ lấy Bạch Nhạc!
Có linh lực bàng bạc chống đỡ, roi trong tay Bùi Văn Hải phảng phất như hóa thành một con rắn lớn do linh lực ngưng tụ mà ra, đầu lưỡi phun ra nuốt vào, lần nữa công tới Bạch Nhạc.
Được Tinh Cung bao phủ, linh lực Bùi Văn Hải tựa hồ vô cùng vô tận, uy lực Loạn Ly Tiên theo đó triệt để phát huy ra.
Đây mới là uy năng thực sự của Tinh Cung!
Áp lực khủng bố nháy mắt liền khiến Bạch Nhạc hiểu được, dù thi triển Nhiên Huyết Thuật, bản thân cũng tuyệt đối không đỡ được một kích toàn lực này của Bùi Văn Hải!
Nhưng mà… Hà tất phải đi ngăn cản?
Dám đến Bạch gia, thậm chí khiêu hấn Bùi Văn Hải, kỳ thực Bạch Nhạc sớm đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt một kích toàn lực từ cường giả Tinh Cung Cảnh.
Thậm chí có thể nói, giờ khắc này chính là điều Bạch Nhạc một mực chờ đợi!
Trong mắt chớp qua tinh mang, khí thế trên thân Bạch Nhạc theo đó lần nữa tăng vọt!
– Thôn Thiên!
Tích tắc, Thôn Thiên Quyết đột nhiên thi triển, chỉ mấy nhịp thở, sau lưng Bạch Nhạc đã hiện ra hư ảnh hình người, đột nhiên hút một cái, như là cá voi hút nước, thôn phệ hết thảy linh lực bàng bạc xung quanh!
– Đây là… Thôn Thiên Quyết!
Nháy mắt, toàn trường xôn xao.
Dù biết Yến Bắc Thần là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, nhưng rốt cục chưa ai thực sự thấy được đối phương ra tay.
Trên thực tế, đây cũng không phải lần đầu tiên Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, nhưng trước đó, mỗi lần thi triển Bạch Nhạc đều tất đánh chết kẻ địch, căn bản không lưu lại bất kỳ nhân chứng nào! Ngoại lệ duy nhất chính là đương sơ trên trấn nhỏ vì ngăn cản huyết tế, từng thi triển qua một lần ngay trước mặt Lý Phù Nam và Cổ Hiên!
Người biết chuyện, thực ra vẫn là thiểu số!
Mà giờ, Cổ Hiên và Lý Phù Nam đều đã chết!
Người duy nhất thực sự được thấy Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết chính là Cửu Chỉ Thanh Bạch! Chỉ là dù Cửu Chỉ Thanh Bạch bắn ra tin tức, tự nhiên cũng khó mà nói được tường tận.
Thẳng đến khắc này, đối mặt Bùi Văn Hải mới là lần đầu tiên Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết trước mắt thế nhân!
Khoảnh khắc đó, lực lượng thôn phệ điên cuồng của thân ngoại hóa thân quả thực khiến chúng nhân ngây dại.
Đối với tất cả mọi người mà nói, đây cũng là lần đầu tiên bọn hắn thực sự thấy được thần thông nổi danh nhất của Thông Thiên Ma Quân!
Nhất thời, ánh mắt chúng nhân dính chặt lên thân Bạch Nhạc.
Ngay nháy mắt khi thân ngoại hóa thân xuất hiện, Bạch Nhạc đã lần nữa kiến lập liên hệ, khắc này, đối với Bạch Nhạc mà nói, đánh bại Bùi Văn Hải chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn hết vẫn là thử nghiệm, xem liệu có thể dùng Thiên Cơ Biến che đậy dung mạo thân ngoại hóa thân không!
Nhiều ngày khổ tu, giờ là lúc thu hoạch hồi bào!
Phảng phất như cảm ứng được ý chí Bạch Nhạc, thần hồn khẽ chuyển, thân ngoại hóa thân đang dần hiện rõ dung mạo vốn có, bất tri bất giác lại phát sinh biến hóa, cường hành biến ảo thành bộ dạng Yến Bắc Thần bây giờ.
Nhận ra biến hóa nhỏ bé kia, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cuồng hỉ!
Thành công!
Tuy gian nan, nhưng kết quả hôm nay lại đã chứng minh, thôi diễn khi trước của hắn không sai, lấy lực lượng thần hồn làm dẫn, tôn thân ngoại hóa thân này đích xác có thể biến ảo theo tâm ý của mình!
Điều này bằng với triệt để giải trừ nỗi lo trong lòng Bạch Nhạc.
Vừa nghĩ đến đây, Bạch Nhạc lập tức thở phào một hơi, mọi chú ý lần nữa đổ dồn lên thân Bùi Văn Hải!
Lần trước đối mặt Thanh Bạch, Bạch Nhạc cảm ứng được thân ngoại hóa thân hiển hiện ra tướng mạo mình, lúc này mới không thể không cường hành ngưng lại Thôn Thiên Quyết, sớm một bước phát nổ rút đi.
Nhưng hôm nay, Bạch Nhạc thực sự muốn thử xem, với trạng thái thân thể bây giờ, liệu có thể thi triển Thôn Thiên Quyết đến bước nào.
Mắt thấy tinh lực bị điên cuồng thôn phệ, dù là cự mãng do Loạn Ly Tiên hóa thành đang áp sát Yến Bắc Thần cũng bị cắn nuốt hết thảy lực lượng, trong lòng Bùi Văn Hải khó miễn cảm thấy kinh hãi!
Nhưng tới nước này rồi, dư địa cho hắn đổi ý đã không còn, một khi tán đi lực lượng Tinh Cung, đối phương phản phệ mà tới, hắn biết lấy gì đi ngăn?
Dù phải cắn răng gượng chống, hắn cũng chỉ còn nước gượng chống đến cùng!
Tròng mắt đỏ ngầu, Bùi Văn Hải dứt khoát thêm lớn lực lượng Tinh Cung!
– Tiểu súc sinh, ta không tin ngươi có thể thôn phệ hết được, dù gượng chống, ta cũng phải chống tới khi nào ngươi nổ tung mới thôi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










