- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 37 : Bội tín bội nghĩa (2) (c361-c370)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 37 : Bội tín bội nghĩa (2) (c361-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Bội tín bội nghĩa (2)
Dù là mấy người còn lại cũng đã không còn chiến ý, dồn dập ngừng tay, ánh mắt lấp lánh, yên ắng dời bước đến lối vào tầng tiếp theo.
– Phốc!
Liên tiếp có đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông rảnh tay gia nhập vây công Bạch Nhạc, dù Bạch Nhạc có hung hãn đến mấy cũng khó mà trụ được, miệng phun ra một búng máu, cả người nện bay ra sau, trên thân hiện ra mấy đạo vết máu!
Đấy còn là Thông Thiên Ma Thể tự động kích phát, năng lực phòng ngự đề cao, bằng không, lần này liền đủ để khiến Bạch Nhạc trọng thương.
Quá khủng bố!
Mất đi trợ thủ, Bạch Nhạc mới thực sự ý thức được, đồng thời đối mặt nhiều cao thủ như vậy vây công là chuyện đáng sợ đến cỡ nào!
Giờ này khắc này, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cuộn lên sát cơ ngất trời!
Sát khí đó không chỉ nhắm đến đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, đồng thời cũng nhắm đến đám đệ tử chính đạo bội tín bội nghĩa kia!
– Ha ha, Bạch Nhạc, ngươi thấy chứ? Đấy là người mà ngươi muốn cứu, muốn giúp! Đấy là bộ mặt thật của cái gọi là đệ tử chính đạo, thế nào, biệt khuất không?
Thấy Bạch Nhạc đã bị thương, thấy thế cục lần nữa về lại trong tầm khống chế, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu kia không khỏi cười lạnh châm chọc nói.
– Biệt khuất?
Ngẩng đầu lên, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên chớp qua một mạt sát khí khủng bố, lạnh lùng nói:
– Ngươi cũng quá coi thường Bạch mỗ, dù chỉ còn mỗi mình ta thì đã sao? Trận chiến này còn chưa kết thúc đâu!
Bại ư?
Nếu Bạch Nhạc chỉ là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, đánh đến trình độ này, tự nhiên là đã bại, không còn chút dư địa nào để xoay vần, thậm chí ngay cả cơ hội đào tẩu đều không có!
Nhưng vấn đề ở chỗ, Bạch Nhạc không chỉ là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, hắn còn là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân!
Giờ này khắc này, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông trước mắt đã triệt để chọc giận Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc không biết người bên ngoài có thể thấy được tình cảnh trong Thất Tinh Tháp hay không, nhưng chuyện đến nước này, hắn đã hết cách, dù mạo hiểm cũng phải đánh cược một lần!
Chẳng qua, trước khi đó, Bạch Nhạc còn có một việc phải làm, đó chính là bức đi Dương Bằng!
Nháy mắt, thân hình hơi lắc, Bạch Nhạc tức tốc lao đến bên người Dương Bằng, bắt lấy cổ áo Dương Bằng quát:
– Đi, bóp nát lệnh bài thân phận, cút ra Thất Tinh Tháp cho ta!
– Bạch Nhạc!
Nhìn vào Bạch Nhạc, hai mắt Dương Bằng đỏ hồng:
– Ta không đi, dù chết ta cũng phải chết chung với ngươi!
– Chết? Nếu ngươi đã muốn chết, vậy ta đích thân thành toàn cho ngươi, được không?
Tức thì, một tay túm lấy cổ Dương Bằng, Bạch Nhạc lạnh lùng nói:
– Ta chỉ cho ngươi thời gian ba nhịp thở, không đi, ta liền tự tay giết ngươi!
Khắc này, Dương Bằng cảm nhận được rõ ràng sát khí lạnh như băng trong mắt Bạch Nhạc!
Hắn biết, Bạch Nhạc không phải đang nói đùa, lúc này Bạch Nhạc lãnh khốc như ma, quả thực khiến người sợ hãi!
– Ba!
Gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Nhạc, không biết tại sao, Dương Bằng đột nhiên cảm nhận được khí tức như là truyền nhân Ma Quân trên thân Bạch Nhạc.
– Hai!
Bàn tay thoáng siết chặt, Bạch Nhạc lạnh lùng đếm tiếp!
– Một!
Nhận thấy sát khí càng lúc càng băng lãnh trên người Bạch Nhạc, bị bức đành chịu, nháy mắt khi con số cuối cùng vừa thốt lên, Dương Bằng rốt cục phải bóp nát lệnh bài thân phận!
Tức thì, ngôi sao giữa trời đột ngột rọi xuống tinh quang huyễn lệ, bao phủ lấy Dương Bằng!
Cả người hắn giãy thoát khỏi tay Bạch Nhạc, rơi vào trong phiến không gian vặn vẹo kia, trực tiếp tan biến khỏi Thất Tinh Tháp.
Thấy Dương Bằng tan biến, chút do dự sau cùng trong mắt Bạch Nhạc cũng triệt để tiêu tán.
Xoay người lại, trên thân Bạch Nhạc chỉ còn mỗi sát khí thấu xương!
Trốn!
Lúc này, ba bốn tên đệ tử chính đạo còn sót lại chính đang bỏ trốn đến lối vào tầng thứ hai!
– Một đám bội tín bội nghĩa, các ngươi đến cả ma tu đều không bằng… Còn sống làm cái gì?
Thân hình như điện, nháy mắt Bạch Nhạc đã bước ra trước một bước, kiếm trong tay hung hăng chém xuống, tức thì, một tên đệ tử chính đạo đang chạy trốn bị Bạch Nhạc tự tay chém giết!
Hết thảy diễn ra quá nhanh, mãi đến lúc này những người khác mới đột nhiên ý thức được, vừa rồi Bạch Nhạc không phải đang hù dọa Dương Bằng, nếu Dương Bằng không đi, Bạch Nhạc thật có khả năng sẽ hạ sát thủ!
Oanh!
Ngay lúc đó, lại một đợt linh lực xung kích đánh tới! Đã tiến sát lối vào tầng thứ ba, linh lực xung kích ở đây, dù có là ai cũng không cách nào lơ là, thoáng chốc, tất cả mọi người đều không thể không dành ra một phần tinh lực đi đối kháng linh lực xung kích.
Nhưng mà, đối với Bạch Nhạc, linh lực xung kích kiểu này căn bản không ảnh hưởng gì tới hắn!
Sát khí trong mắt tăng vọt, bước chân khẽ đảo, lực lượng Thông Thiên Ma Thể theo đó bạo phát ra, có cỗ lực lượng khủng bố kia chống đỡ, Bạch Nhạc xuất kiếm càng nhanh, ba tên đệ tử chính đạo còn đang bị linh lực xung kích ảnh hưởng, há kịp làm ra phản ứng, thoáng chốc liền bị Bạch Nhạc đồ sát sạch sẽ!
Thẳng đến lúc này Bạch Nhạc mới chợt quay lưng, đối mặt với đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, lạnh lùng gằn giọng nói:
– Bây giờ … đến lượt các ngươi!
…
Chương 362: Đây mới là ma
Rõ ràng Bạch Nhạc chỉ có một mình, nhưng không biết tại sao, lúc này đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông lại bất giác cảm thấy sợ hãi, phảng phất như bọn hắn mới là phe nằm ở liệt thế.
Lấy lại bình tĩnh, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu cười lạnh nói:
– Bạch Nhạc, không thể không nói, biểu hiện vừa rồi của ngươi khiến ta rất ngạc nhiên! Giết chóc quyết đoán như thế thực sự không giống đệ tử chính đạo chút nào, ngược lại càng giống phong phạm ma tu! Ha ha!
Hắn nói lời này vốn là để châm chọc Bạch Nhạc, nhưng không ngờ, Bạch Nhạc căn bản chẳng hề để ý.
Lông mày khẽ nhướng lên, sát ý trong mắt Bạch Nhạc càng đậm:
– Buồn cười lắm à?
– Giết!
Biểu hiện bình tĩnh của Bạch Nhạc khiến trong lòng hắn không khỏi có chút bất an, lập tức lạnh giọng ra lệnh nói.
Nháy mắt, mười mấy tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tại trường đồng loạt ra tay, vây giết về phía Bạch Nhạc.
Trước lúc Bạch Nhạc giết mấy tên đệ tử chính đạo, bọn hắn sớm đã được rảnh tay, gắt gao vây quanh Bạch Nhạc, không cho Bạch Nhạc có cơ hội đào tẩu.
Trừ sáu tên đệ tử đuổi lên tầng thứ ba từ trước, cộng với hai tên bị Bạch Nhạc giết chết khi nãy ra, mười hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại đều ở hết chỗ này, phối hợp, hô ứng với nhau.
Trận thế như vậy, đừng nói Bạch Nhạc, dù là Lý Phù Nam hay Mạc Vô Tình đặt thân ở đây, sợ rằng cũng cửu tử nhất sinh!
Oanh!
Ngay lúc bọn hắn ra tay, trên thân Bạch Nhạc bất chợt tóe bắn ra một cỗ ma khí ngập trời!
Thân hình hơi lắc, Bạch Nhạc chợt đánh tới một người trong đó, Thông Thiên Ma Công thi triển ra, khí thế Bạch đột nhiên tăng vọt, làm gì còn nửa phần bóng dáng đệ tử chính đạo.
Răng rắc!
Chỉ chớp mắt, Bạch Nhạc gần như gánh lấy công kích từ đối phương, cường hoành đụng tới trên thân đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia, được Thông Thiên Ma Công thúc giục, Thông Thiên Ma Thể mới thực sự triển hiện ra uy lực cường hãn.
Dù gánh lấy một kích toàn lực từ đối phương, song Bạch Nhạc chẳng hề có dấu hiệu bị thương, ngược lại tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bị hắn đụng phải gãy mất bảy tám đoạn xương sườn.
Căn bản không cho đối phương chút cơ hội phản ứng nào, mượn thế va chạm, Bạch Nhạc trở tay bắt lấy yết hầu đối phương.
Răng rắc!
Lại một tiếng giòn vang, yết hầu tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia bị bóp nát, cổ trực tiếp bị vặn gãy, thậm chí chưa thốt được tiếng nào liền đã chết tươi!
– Đứa đầu tiên!
Lạnh lùng phun ra ba chữ, sát khí trong mắt càng thịnh, bước chân đảo nhanh, cả người như mũi tên rời cung bất thần nhào tới những người còn lại.
– Không thể nào!
Biến cố bất ngờ triệt để dọa sợ chúng nhân, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu càng là nhịn không được kinh hô ra tiếng!
Ma tu!
Không ngờ Bạch Nhạc lại là ma tu? ! Điều này sao có thể!
Đệ tử chân truyền Linh Tê Kiếm Tông, hơn nữa ngày ngày còn ở cùng với nguyên một đám đệ tử chính đạo, thậm chí nghe nói có quan hệ vô cùng tốt với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, người như thế, làm sao có thể lại là ma tu?
Phải biết, ngay vừa rồi, bọn hắn còn tận mắt thấy được Bạch Nhạc ra tay, một thân linh lực kia tuyệt đối không phải giả?
Nhưng mà, ai có thể ngờ, chỉ nháy mắt, thiên tài chính đạo bỗng chợt hóa thành thiên kiêu ma đạo, điều này thực sự không khỏi quá mức dọa người.
Quan trọng hơn hết là, hiện tại uy lực ma công mà Bạch Nhạc thi triển ra có vẻ càng khủng bố hơn xa lúc thi triển công pháp chính đạo!
Phốc!
Kiếm quang lóe lên, kiếm đang đánh tới tên thứ hai đột nhiên hơi lắc, lấy Thông Thiên Ma Công thúc giục Ngu Kiếm, tốc độ xuất kiếm càng nhanh, cứ thế vung thẳng đến, chém rụng đầu lâu đối phương.
Máu tươi trào ra, cảnh tượng xúc mục kinh tâm.
– Đứa thứ hai!
Giết liền hai người, sát ý trong lòng Bạch Nhạc chẳng những không giảm yếu nửa phần, ngược lại càng được kích phát mãnh liệt.
Tâm tình một mực đè nén ngày thường, lúc này được dịp bốc phát, bất giác khiến cho Bạch Nhạc cảm thấy thống khoái vô cùng!
Khoái ý ân cừu, tùy ý xương cuồng!
Đây mới là ma, đây mới là ma tu!
Bạch Nhạc từng nói qua với Tô Nhan, hắn thích cuộc sống chính đạo, cũng nguyện một mực sinh hoạt với thân phận đệ tử chính đạo!
Nhưng thực tế là, trong lòng Bạch Nhạc lại càng thích cảm giác tùy ý này!
Trước nay hắn chưa bao giờ thực sự là người trong chính đạo, ngay cả khi chưa có được truyền thừa Thông Thiên Ma Công, còn chỉ là một tên tiểu tạp dịch, hắn liền đã có vẻ không hợp quần với những người xung quanh, thường xuyên bị tên mập trời đánh kia bắt nạt!
Đấy không phải hoàn toàn bởi vì hắn nhỏ yếu, mà là bởi, từ trong cốt tủy, hắn đã khác với người chính đạo!
Được đến truyền thừa Thông Thiên Ma Công, từng bước đi lên con đường ma tu, chẳng qua là đang từ từ kích phát ra phần ma tính trong lòng hắn thôi.
– Giết, tất cả mọi người cùng lúc động thủ, không tiếc bất cứ giá nào, giết hắn cho ta!
Trong mắt chớp qua một tia điên cuồng, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu lớn tiếng rống lên.
– Bạch Nhạc, ngươi có là ma tu thì đã sao, rốt cục chỉ là Linh Phủ trung kỳ! Sau cùng ngươi tất phải chết!
Chương 363: Đây mới là ma (2)
Trên thực tế, không cần hắn nói, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cũng hiểu được, chuyện tới nước này, căn bản đã không còn đường lui, một khi phân tán, kết cục sẽ bị Bạch Nhạc tiêu diệt từng tên, như thế so ra, chẳng bằng liều mạng một phen!
Chết hai người, nhưng giờ bọn hắn vẫn còn mười người liên thủ, đồng thời tấn công, dù Bạch Nhạc có cường đại đến mấy, lại làm sao đủ sức ngăn trở, làm sao đủ sức giết được mấy người?
Mặc dù đại giá tất sẽ rất thảm trọng, nhưng bọn họ vẫn là phía thắng lợi cuối cùng!
Nhất thời, vô số công kích ùn ùn trút tới Bạch Nhạc, chớp mắt liền bao phủ cả người hắn lại.
– Thôn Thiên!
Trong mắt lóe lên một tia tinh mang, Bạch Nhạc lạnh lùng hừ ra hai tiếng.
Nháy mắt, lực hút khủng bố bạo phát ra, sau lưng Bạch Nhạc đột nhiên hiển hiện hư ảnh hình người, cùng lúc, công kích ùn ùn trút đến trên thân Bạch Nhạc, bỗng chốc lại bị hư ảnh hình người cường hành thôn phệ!
Thôn Thiên Quyết!
Luận thực lực và cảnh giới, tu vi ma đạo của Bạch Nhạc chẳng qua chỉ là Linh Phủ trung kỳ mà thôi, mặc dù Thông Thiên Ma Công cường hãn, so với công đạo chính đạo thì mạnh hơn một chút, nhưng trên thực tế cũng có hạn.
Trong tình hình như thế, muốn đối mặt với thế công liên thủ từ mười tên cường giả Linh Phủ hậu kỳ, căn bản là điều không hiện thực.
Trên thực tế, dù đổi thành thiên kiêu Linh Phủ đỉnh phong như Lý Phù Nam hay Mạc Vô Tình, sợ rằng cũng khó mà chống đỡ được.
Nhưng vấn đề ở chỗ, trong truyền thừa Thông Thiên Ma Công không chỉ có mỗi phương pháp tu hành, mà còn có cả thần thông!
Thần thông tuyệt thế của riêng Thông Thiên Ma Quân!
Thôn Thiên Quyết tu hành đến cực trí, dù là trời cũng dám nuốt cho ngươi xem! Bạch Nhạc đương nhiên còn lâu mới có được năng lực khủng bố như của Thông Thiên Ma Quân, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này càng yếu, đối mặt với thần thông như Thôn Thiên Quyết, hết thảy thủ đoạn công kích của bọn hắn đều có vẻ yếu ớt vô lực.
Oanh!
Thoáng chốc, sau khi thôn phệ xong công kích từ những người này, hư ảnh hình người sau lưng Bạch Nhạc càng thêm phần rõ ràng, trên thân Bạch Nhạc cũng theo đó nổi gân xanh, huyết mạch trương phồng lên!
May mà lúc ở Tu Pháp Điện, Bạch Nhạc từng dùng linh lực tiến một bước tôi luyện thân thể, khiến cho Thông Thiên Ma Thể đề thăng thêm một tầng, bằng không, sợ rằng khó mà gánh chịu lực lượng khủng bố đến vậy.
– Bạo!
Gầm lên một tiếng, lực lượng bị cắn nuốt bỗng chợt nổ bung, cuốn thốc mà đi!
Mười tên cao thủ Linh Phủ hậu kỳ dốc toàn lực công kích, giờ đây lại bị Bạch Nhạc dùng Thôn Thiên Quyết thôn phệ, sau đó tuôn ngược đi ra, thậm chí còn gia trì thêm lực lượng của bản thân Bạch Nhạc, một khi nổ bung, sẽ là lực lượng khủng khiếp cỡ nào?!
Nháy mắt, bốn tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đứng cách Bạch Nhạc gần nhất chưa kịp hừ tiếng nào thì đã trực tiếp chết tươi, cả người bị nổ thành một chùm mưa máu!
Ngay cả sáu người may mắn đào tẩu được, dưới một kích kia cũng phải bị trọng thương, đồng loạt phun ra một búng máu tươi, trong mắt hiện đầy vẻ hoảng sợ!
– Thông Thiên Ma Quân! Ngươi chính là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân!
Mặc dù bọn hắn không nhận ra Thôn Thiên Quyết, nhưng lại không khó để bọn hắn đoán ra thân phận Bạch Nhạc.
Trừ truyền nhân Thông Thiên Ma Quân trong truyền thuyết kia ra, ai còn có thể có được thần thông khủng bố đến vậy!
Đáng tiếc, vị truyền nhân Ma Quân kia chẳng phải nghe nói đã vẫn lạc trong huyết hà rồi ư? Trước đây ở trận chiến Thanh Châu Thành, ai nấy đều thấy được rõ ràng, sau cùng người sống sót là Cổ Hiên!
Hết thảy trước mắt thực sự đã triệt để phá vỡ nhận thức của bọn hắn, khiến bọn hắn không cách nào hiểu được.
Nhưng đối với bọn hắn mà nói, điều này đã không quan trọng!
Quan trọng là, đối mặt với Bạch Nhạc trong tình trạng như thế, đối mặt với truyền nhân Thông Thiên Ma Quân khủng bố, bọn hắn căn bản không chút phần thắng, thậm chí ngay cả dũng khí để tiếp tục chiến đấu cũng không có!
Trốn!
Đối với đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn sót lại mà nói, trốn đã trở thành ý niệm duy nhất tồn tại trong đầu bọn hắn!
Nháy mắt, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu bất thần xoay lưng lao thẳng đến lối vào tầng thứ ba.
Nhưng đến cái bước này rồi, Bạch Nhạc há sẽ mặc cho bọn hắn thoát thân?!
Bại lộ Thông Thiên Ma Công, bại lộ thân phận Bạch Nhạc, vậy liền đồng nghĩa với, kiểu gì Bạch Nhạc cũng phải diệt khẩu mới có thể tiếp tục giữ được bí mật!
Trên thực tế, sở dĩ muốn giết đám đệ tử chính đạo kia, trừ hận hành vi bội bạc vô sỉ của đối phương, nguyên nhân trọng yếu hơn cả chính là triệt để diệt khẩu!
Thế nên, Bạch Nhạc thậm chí không tiếc trực tiếp bức bách Dương Bằng lui ra Thất Tinh Tháp, càng đừng nói sẽ buông tha đám ma tu trước mặt!
Vù vù!
Tức thì, kiếm trong tay chớp qua một mạt kiếm quang huyễn lệ, bước chân đột ngột di động, đi sau mà tới trước, vung kiếm hung hãn chém xuống trước khi đối phương kịp tiến đến lối vào!
Linh Tê Nhất Kiếm!
Cả người tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu bị một kiếm này chém làm hai đoạn, chết thảm đương trường!
Chương 364: Ai có thể chứng minh
Chứng kiến cảnh này, số đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại đều không ngốc, tự nhiên biết được, dù lối vào tầng thứ ba đã ở trước mắt, song căn bản đã không còn cơ hội trốn thoát, lập tức,năm người còn lại chia ra chạy tứ tán!
Trốn đến bên rìa tầng thứ hai!
Ý đồ của bọn hắn rất rõ ràng, nếu đi chung với nhau, ai cũng khó thoát khỏi cái chết, nhưng chỉ cần tách ra đào tẩu, Bạch Nhạc cùng lắm chỉ có thể truy sát một hai người, chưa hẳn giết sạch được tất cả bọn hắn.
Đáng tiếc, bọn hắn lại tính sót mất linh lực xung kích!
Lại một đợt linh lực xung kích đánh tới gần như cùng lúc với thời điểm bọn hắn bắt đầu tứ tán! Khảo nghiệm của Thất Tinh Tháp không bởi vì bọn họ sốt ruột chạy trốn mà chậm mất nửa phần, linh lực xung kích cường liệt đánh tới, cường hành kéo chậm cước bộ tất cả chúng nhân có mặt tại trường.
…
– Phốc!
Vẻn vẹn chỉ thoáng chốc ngưng trệ, đối với Bạch Nhạc mà nói, lại đã đủ rồi!
Một kiếm một mạng!
Đối với đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đã bị dọa cho sợ mất mật này, giờ đây Bạch Nhạc quả thực không khác gì sát thần, khiến bọn hắn đến cả nửa điểm dư địa để đánh trả cũng không có.
Phải biết, Bạch Nhạc không hề phải chịu ảnh hưởng từ linh lực xung kích.
Mỗi lần linh lực xung kích chẳng qua chỉ kéo dài chừng trăm nhịp thở, nhưng trăm nhịp thở này đối với Bạch Nhạc mà nói thì cũng đã đủ rồi.
Gần như đồng thời điểm đợt linh lực xung kích tiêu tán, Bạch Nhạc ném ra kiếm trong tay, đâm thủng lưng tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông sau cùng cách đó mấy chục thước!
Giờ đây, xung quanh nơi lối vào đã nằm đầy thi thể, màu máu tràn khắp như tu la địa ngục.
Hô!
Thở ra một hơi trọc khí, đi tới bên cạnh thi thể tên đệ tử ma đạo cuối cùng, bạt kiếm ra, ma khí trên thân Bạch Nhạc theo đó lập tức tán đi, cảm giác mệt mỏi chợt xông lên trong đầu, mặc kệ vết máu chung quanh, đặt mông ngồi bệt xuống.
Tổng cộng mười hai tên cường giả Huyết Ảnh Ma Tông Linh Phủ hậu kỳ, lại bị Bạch Nhạc đồ sát sạch sẽ chỉ trong chưa đến một khắc đồng hồ ngắn ngủi!
Chiến tích như thế, nếu truyền đi ra, e là đủ để chấn kinh khắp toàn Thanh Châu!
Thậm chí chính bản thân Bạch Nhạc, bây giờ hồi tưởng lại cũng không khỏi có chút sau sợ.
Lúc giết người, huyết khí cuộn trào, căn bản không nghĩ gì cả, nhưng giết xong hồi thần lại, Bạch Nhạc mới hiểu được, lần này nhất thời kích động ra tay, thật đã triệt để làm lớn chuyện.
Dương Bằng bị hắn bức ra Thất Tinh Tháp, ắt sẽ truyền đi tin tức ở chỗ này, còn cả đám đệ tử chính đạo trốn lên tầng thứ ba nữa!
Bọn hắn điều biết được cục diện mình phải đối mặt vừa rồi!
Không chút khoa trương mà nói, đây căn bản chính là tử cục.
Một khi mình sống sót rời khỏi đây, ắt sẽ trở thành nghi điểm cực lớn, nếu không thể giải thích rõ ràng, sợ rằng lúc ly khai Thất Tinh Tháp cũng chính là tử kỳ của hắn.
Ngồi bệt dưới đất, đầu óc Bạch Nhạc cấp tốc xoay chuyển, lại nhất thời không nghĩ ra được lý do hợp lý nào để giải thích.
Trầm tư suốt nửa canh giờ, Bạch Nhạc vẫn chưa tìm ra cách gì hay, được cái trạng thái đã khôi phục lại phần nào.
Tùy theo công pháp huyền môn cũng bước đến Linh Phủ trung kỳ, thực lực Bạch Nhạc đề thăng hết sức rõ ràng, trận ác chiến vừa rồi gần gần chỉ khiến hắn có chút mệt mỏi rã rời, trên thực tế lại không phải chịu thương tổn nào đáng kể cả.
Đứng thẳng người dậy, Bạch Nhạc giống như một con ong mật chăm chỉ, lục soát thi thể đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông một lượt, thu lại toàn bộ túi trữ vật, lại không cố được đi xem, vội tức tốc đến thẳng lối vào tầng thứ ba.
Việc này rốt cục nên xử lý thế nào, hiện tại Bạch Nhạc còn chưa nghĩ rõ ràng, nhưng chuyện nên làm vẫn cứ phải tiếp tục làm, bất kể thế nào cũng không thể lãng phí cơ hội xông Thất Tinh Tháp này được.
Nếu mình thật có thể xông qua Thất Tinh Tháp, vận khí tốt giành được truyền thừa lợi hại nào đó, cùng lắm thì cứ nói mình có thiên phú dị bẩm, giữa lúc sinh tử bất ngờ đốn ngộ, ngộ ra thần thông ghê gớm nào đó, nhờ thế mới giết chết được đám người kia?
… … …
– Chuyện gì thế, các ngươi cuống cuồng chạy trốn cái gì?
Tầng thứ ba Thất Tinh Tháp!
Đám đệ tử chính đạo đào tẩu đi nhân lúc người Huyết Ảnh Ma Tông vây công Bạch Nhạc, mới vừa bước vào tầng thứ ba không lâu liền đụng tới đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông!
Tức thì, đám đệ tử chính đạo này bị dọa nhảy dựng.
Nghĩ đến hành vi bội tín bội nghĩa, ném bỏ Bạch Nhạc một mình chạy trốn đến đây, bọn hắn không khỏi có chút chột dạ, nhất thời ấp úng nói không ra lời.
Nhận ra dị dạng của đám người này, mấy tên đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi phát nộ, trực tiếp động thủ đánh đập tra khảo, mới từ trong miệng đối phương bức hỏi ra được một ít tin tức!
Biết Bạch Nhạc còn đang huyết chiến với mười mấy tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng đấm chết nhát này lại ham sống sợ chết trốn đi, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi giận tím gan, hận không thể trực tiếp làm thịt đám trời đánh này cho xong.
Đương nhiên, tức thì tức, nhưng đối phương dù sao cũng là người chính đạo, sợ chết mà chạy, rốt cục không phải tử tội, dù tức, cùng lắm cũng chỉ đạp hai đạp trút giận mà thôi, chứ thật muốn đi giết người, vậy lại không được.
Chương 365: Ai có thể chứng minh (2)
Hỏng bét nhất chính là, Thất Tinh Tháp này chỉ cho lên chứ không cho xuống, đi lên dễ dàng, song muốn lui về tầng bên dưới lại không có cửa!
Rõ ràng nơi đây chính là lối vào tầng tiếp theo, lại không thấy có bất kỳ lối nào để đi xuống.
… … … …
Chủ phong Thất Tinh Tông!
Dương Bằng toàn thân bê bết máu được truyền tống ra khỏi tháp, rơi xuống trên quảng trường, Tinh Hà lão tổ khẽ phất tay áo, lập tức liền có một cỗ linh lực nhu hòa nâng dậy Dương Bằng, trực tiếp đưa đến trước mặt Tinh Hà lão tổ.
Nhét một viên đan dược chữa thương vào trong miệng Dương Bằng, tử tế thăm dò một phen, thấy Dương Bằng không chịu thương thế nào trí mạng, lúc này Tinh Hà lão tổ mới thở phào một hơi.
– Lão tổ!
Bỗng đột nhiên, hai mắt Dương Bằng phiếm hồng, phốc một tiếng, trực tiếp quỳ gối xuống trước mặt Tinh Hà lão tổ:
– Mong lão tổ làm chủ cho chúng ta! Đám người Huyết Ảnh Ma Tông căn bản chỉ muốn giết người, bọn hắn canh giữ ở lối vào tầng thứ hai, công khai đồ lục đệ tử chính đạo…
Lời này của Dương Bằng không phải chỉ mỗi Tinh Hà lão tổ nghe được, chúng nhân tại trường cũng đều nghe thấy rõ ràng.
Nhất thời, ánh mắt tất cả mọi người đổ dồn về phía Dương Bằng.
– Chuyện gì xảy ra, ngươi cứ từ từ, nói cho rõ ràng.
Khoát tay, Tinh Hà lão tổ bình tĩnh hỏi.
Bị Tinh Hà lão tổ ảnh hưởng, Dương Bằng dần dần hồi thần lại, chỉnh lý ngôn từ một phen, sau đó mới chậm rãi kể lại toàn bộ đầu đuôi sự thể.
Khẩu tài của Dương Bằng vốn không sai, một hơi kể lại sự tình, rất nhanh liền điều động tình tự đám đông xung quanh.
Nghe thấy đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia cố ý lên kế hoạch canh chừng ở lối vào để giết người, tất cả người chính đạo tại trường không khỏi tức tối chửi rủa.
Đợi Dương Bằng kể đến đoạn Bạch Nhạc một thân một mình đi đến, trong tình huống đối phương nguyện ý nhường đường, lại vẫn kiên trì muốn dẫn theo người chính đạo đối kháng đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, cho dù ai cũng đều không khỏi sinh ra cảm phục đối với Bạch Nhạc.
Nhưng mà, ai cũng không ngờ, tình hình tiếp sau đó lại bất ngờ nghịch chuyển, bởi vì một câu khiêu khích ly gián của đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, đám người chính đạo này lại trực tiếp ném bỏ Bạch Nhạc, bội tín bội nghĩa, hi sinh Bạch Nhạc để một mình đào tẩu.
Dù là trưởng lão các tông phái khác đều không giấu được vẻ lúng túng.
Bằng tâm mà luận, hành vi như thế, bọn hắn không phải không thể hiểu được, nhưng hiểu là một chuyện, đặt ra ngoài sáng để nói lại là chuyện khác.
Nghe được đến thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc cường hành bức ép Dương Bằng bóp nát lệnh bài thân phận lui ra Thất Tinh Tháp, một mình đối mặt với hơn mười tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, chúng nhân đều không khỏi động dung!
Lòng dạ và khí độ như thế, quả thực khiến người cảm thán.
Đáng tiếc… Dù là ai cũng đều rõ ràng, Bạch Nhạc kia hẳn là chết chắc.
Một mình đối mặt hơn mười tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông vây công, ngay cả Lý Phù Nam hay Văn Trạch sợ rằng chưa chắc đã có thể thoát thân, huống hồ Bạch Nhạc chỉ có tu vi Linh Phủ trung kỳ.
– Đợi chút!
Đột nhiên, chợt có người cười lạnh mở miệng nói:
– Dương Bằng, những gì ngươi nói chẳng qua là lời từ một phía! Người khác đúng là ham sống sợ chết, nhưng ai có thể chứng minh ngươi không ham sống sợ chết, dù sao Bạch Nhạc cũng chết chắc rồi, ngươi rốt cục là bị hắn bức đi ra, hay là chính ngươi ham sống sợ chết nên mới trốn đi ra, ai có thể chứng minh?
…
Ai có thể chứng minh?
Câu này mới là giết người không dao!
Tức thì, mặt Dương Bằng trướng đến đỏ hồng, năm chữ vô cùng đơn giản, lại chợt phá hoại sạch sẽ bầu không khí mà hắn vừa mới tạo dựng nên!
Ở trong mắt đối phương, Bạch Nhạc đã là người chết, tự nhiên không cần phải đi tính toán với người chết làm gì, nhưng Dương Bằng thì khác!
Nếu cứ theo như lời Dương Bằng nói, vậy đám đệ tử khi nãy tất phải vác theo cái tiếng bội tín bội nghĩa, dù sau này sống sót đi ra Thất Tinh Tháp, ắt cũng bị người phỉ nhổ, thậm chí liên lụy đến danh dự tông môn!
Bạch Nhạc chết rồi, vậy hắn là anh hùng, không cần phải so đo, nhưng nếu người khác đều là hạng bội tín bội nghĩa, chỉ có Dương Bằng ngươi là giảng nghĩa khí, dương danh chính đạo, thế có được không?
Dù sao cũng chết không đối chứng, dựa vào cái gì mà chỉ nghe mỗi lời từ miệng ngươi?
Phải biết, có thể tiến vào Thất Tinh Tháp đều là đệ tử xuất sắc của các tông phái, nếu bởi vì mấy câu từ miệng Dương Bằng liền hủy đi danh dự, đối với các tông mà nói, tất sẽ là tổn thất cực kỳ thảm trọng.
Sự tình can hệ đến danh dự tông môn, dù Dương Bằng ngươi có là hậu nhân của Tinh Hà lão tổ, thì lời này cũng phải trước một bước nói cho rõ ràng mới được!
Nháy mắt, trong lòng chúng nhân tại trường đều có so đo, lúc ánh mắt lần nữa dừng ở trên thân Dương Bằng, thần sắc lại đã không còn hiền từ như mới ban đầu.
Dương Bằng bị câu nói này làm cho tức đến cả người run lên, lại không biết nên cãi lại thế nào!
Chương 366: Kiếm phù của Thánh Nữ
Rốt cuộc, chính như đối phương nói, một khi Bạch Nhạc chết rồi, vậy liền chết không đối chứng, khi ấy cả đám cứ cãi cọ với nhau thôi, dù sao cũng không lộ ra được chân tướng, đâu thể lời Dương Bằng nói là thật, lời đệ tử tông phái bọn hắn nói là giả được?
– Đủ rồi!
Lông mày nhướng lên, Tinh Hà lão tổ nhàn nhạt nói:
– Bằng nhi, chuyện không có chứng cứ, tốt nhất đừng nên nhiều lời.
Hít sâu một hơi, Dương Bằng lập tức cười lạnh nói:
– Không có chứng cứ? Vậy thì chưa hẳn, Bạch huynh đệ cát nhân thiên tướng, chắc gì đã không thể trốn ra được, đến khi ấy, món nợ này, chúng ta tự nhiên có thể lần nữa tính cho rõ ràng!
Đối với ngôn từ hiển nhiên càng giống như lời giận dỗi này của Dương Bằng, tất cả mọi người đều không mấy đệ tử!
Hơn mười tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông liên thủ vây công, tình huống như thế, nếu còn có thể trốn được đi ra, trừ phi Bạch Nhạc là đệ tử chân truyền của Đạo Lăng Thiên Tông thì may ra mới có vài phần khả năng.
– Huyết Vô Ngân, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông các ngươi làm vậy, ngươi có lời gì để nói không?
Trưởng lão vừa mới lên tiếng kia đột nhiên quay sang chất vấn Huyết Vô Ngân.
Trong mắt chớp qua một tia khinh miệt, Huyết Vô Ngân lạnh lùng liếc nhìn đối phương, không đáng nói:
– Cút! Ngươi tính là cái thá gì, cũng xứng chất vấn bản quân?
Chỉ một ánh mắt, một câu nói, liền kèm theo đó là một luồng áp lực khủng bố bất ngờ đánh tới, trưởng lão kia bỗng như bị trọng thương, sắc mặt trắng bệch, liên tiếp giật lùi ra sau mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình.
Chênh lệch quá lớn!
Ma đạo cự kình như Huyết Ảnh Ma Quân, căn bản không phải trưởng lão tông môn tầm thường như người này có thể chống lại được.
Quay đầu, khóe miệng Huyết Vô Ngân nhếch lên ý cười hài hước, mở miệng nói:
– Tử Dương Chân Nhân, với cục diện bây giờ, theo ta thấy, sợ rằng phần thắng của ngươi không lớn lắm đâu!
Đối với tin tức Dương Bằng mang về, vị Huyết Ảnh Ma Quân này chẳng những không có nửa điểm lúng túng, ngược lại còn lộ ra vài phần đắc ý.
Đến đẳng cấp như bọn hắn, sớm đã không dùng đúng sai đơn giản để cân nhắc vấn đề!
Đánh cuộc đã lập, dù đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dùng thủ đoạn không mấy vẻ vang, đó cũng là bản lĩnh của người ta, không hề ảnh hưởng tới đánh cuộc.
Lạnh lùng liếc nhìn Huyết Vô Ngân một cái, Tử Dương Chân Nhân thản nhiên nói:
– Hết thảy đều còn chưa biết, giờ đã đắc ý, có phải sớm quá rồi không.
Quẳng xuống câu này, Tử Dương Chân Nhân không tiếp tục để ý Huyết Vô Ngân, lần nữa nhắm mắt dưỡng thần.
Liếc mắt nhìn hai người một cái thật sâu, Tinh Hà lão tổ cũng không nói gì thêm.
Đám đệ tử mặt dưới tranh đấu với nhau, ai thắng ai thua thật ra không hề quan trọng, then chốt là thắng bại sau cùng giữa ba người Lý Phù Nam, Văn Trạch và Mạc Vô Tình.
Còn về cái tên Bạch Nhạc kia… Tuy có vài phần đáng tiếc, nhưng chết rồi thì thôi, chỉ có thể nói mạng hắn không tốt, không trách được người khác!
… … … …
Đạp bước tiến vào tầng thứ ba, Bạch Nhạc lập tức cảm nhận được áp lực xung quanh đột nhiên tăng vọt!
– Quả nhiên áp lực ở mỗi tầng đều tăng lên gấp đôi?
Thoáng quan sát cảnh vật chung quanh một lượt, Bạch Nhạc hít sâu một hơi, lại không đi loạn, cứ vậy lẳng lặng đứng đó, chờ đợi linh lực xung kích đi đến.
Nhưng mà, ngay đúng lúc này, Bạch Nhạc đột nhiên cảm ứng được, tựa hồ phía xa xa có người đang chạy tới vị trí mình đang đứng.
Chớp mắt, Bạch Nhạc liền thấy được mấy khuôn mặt quen thuộc.
– Bạch sư huynh, ngươi không sao? Ha ha ha, quá tốt!
Nhìn thấy Bạch Nhạc, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông liền nhịn không được hoan hô.
Mỗi khi bước đến tầng tiếp theo, vị trí xuất hiện sẽ không cố định, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này một mực phân tán đi ra, chính là để đợi Bạch Nhạc hoặc người Huyết Ảnh Ma Tông đi lên.
Đương nhiên, theo như bọn hắn phán đoán, sợ rằng Bạch Nhạc đã lành ít dữ nhiều! Bọn hắn trông chừng ở đây phần nhiều là vì muốn chém giết đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia, báo thù cho Bạch Nhạc.
Chứng kiến đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này, tròng mắt Bạch Nhạc đột nhiên co rụt lại, trong lòng không khỏi có chút bất an.
Dù chỉ một câu đơn giản, nhưng Bạch Nhạc lại có thể nghe ra được, đối phương hẳn đã gặp phải đám đệ tử chính đạo trốn đi lên, biết được tình cảnh của mình.
Thành thật mà nói, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bạch Nhạc.
Sớm gặp phải đối phương, liền đồng nghĩa với, Bạch Nhạc nhất định phải sớm tìm ra lý do giải thích phù hợp, bằng không, sợ rằng khó mà qua được cửa đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này.
Hắn đâu thể giết sạch đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này để bịt miệng được?
Không phải nói Bạch Nhạc không có thực lực làm thế, toàn lực ra tay, lại đánh khi đối phương không kịp phòng bị, Bạch Nhạc tự tin tám chín phần mười có thể giết sạch đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này!
Nhưng mà… Chuyện như thế, Bạch Nhạc há có thể làm ra được?
Khoan nói thời gian qua, bởi vì quan hệ với Văn Trạch, đối phương sớm đã thân quen với hắn, chỉ riêng chuyện đối phương ngừng lại ở chỗ này, chính là vì tìm hắn, hoặc là giúp hắn báo thù, hắn đã khó mà hạ thủ cho được!
Chương 367: Kiếm phù của Thánh Nữ (2)
Bạch Nhạc là ma tu, điều này không giả, quả thực hắn cũng thích cảm giác tùy tiện xương cuồng, khoái ý ân cừu kia, nhưng vậy không có nghĩa là hắn nguyện bất chấp thủ đoạn, hành sự giống hệt đám ma tu!
Bạch Nhạc là ma, nhưng loại ma này khác với ma tu tàn độc như Phá Nam Phi hay Âm Dương Quỷ Đồng!
Đấy cũng là điểm khiến Bạch Nhạc một mực chán ghét ma đạo!
Trong đầu còn đang chuyển qua vô số ý niệm, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông lại đã chạy tới trước mặt, dùng sức ôm lấy Bạch Nhạc, hồ hởi nói:
– Quá tốt, chúng ta nghe đám ngu xuẩn kia khai hết rồi, còn đang lo lắng cho ngươi.
Bạch sư huynh, nói nhanh chút, sao ngươi trốn ra được?
Nhìn vào mắt đối phương, Bạch Nhạc lại một mực trầm mặc, không phải hắn không muốn nói, mà là căn bản không biết nên giải thích thế nào.
Nhận thấy tình tự Bạch Nhạc tựa hồ có gì đó không đúng, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này không khỏi nhỏ giọng hỏi:
– Bạch sư huynh, ngươi sao thế?
Hít sâu một hơi, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi lắc đầu, nói:
– Không sao, chỉ là có chút chuyện… Một lời khó nói hết!
Không cách nào hồi đáp, Bạch Nhạc đành phải tạm thời qua quít cho xong chuyện.
– Những người khác đâu? Chết hết cả rồi?
Một người trong đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tựa hồ nghĩ đến điều gì, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Bạch sư huynh, ngươi không cần tự trách, đấy không phải là ngươi sai! Là bọn hắn gieo gió gặt bão, ngươi đã làm đủ nhiều.
– …
– …
Bạch Nhạc vạn vạn không nghĩ tới đối phương sẽ nghĩ ra lý do như thế, hết cách, thế là đành phải thuận theo lời đối phương:
– Trừ Dương huynh có lệnh bài đệ tử Thất Tinh Tông ra, những người khác… Đều chết sạch.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, đối phương lập tức tưởng đã tìm được nguyên nhân Bạch Nhạc tình tự không cao, vội an ủi nói:
– Bạch sư huynh, chúng ta nghe nói, là đám phế vật kia nhát gan sợ chết, đào tẩu đi trước, bởi thế mới dẫn đến thất bại, nếu bọn hắn chịu nghe ngươi, chưa hẳn sẽ thua dưới tay đám rác rưởi Huyết Ảnh Ma Tông, ngươi ngàn vạn không cần tự trách.
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc vẫn không đáp lời.
– Bạch sư huynh, tỉnh thần lại đi, ngươi từng nói lần này phải xông qua Thất Tinh Tháp! Giờ Văn sư huynh hẳn đã xông đến tầng thứ năm, nếu ngươi còn không đuổi theo, chẳng phải bị hắn bỏ xa!
Vỗ vỗ vai Bạch Nhạc, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông kia khẽ cười nói:
– Văn sư huynh chính miệng nói qua, lần này làm sao cũng phải xông qua Thất Tinh Tháp, bại bởi Thánh Nữ không mất mặt, nhưng bại bởi Thánh Nữ khi còn chín tuổi thì thực sự quá mất mặt.
Thánh Nữ!
Hai tiếng này đối phương chỉ thuận miệng nói ra, nhưng rơi vào trong tai Bạch Nhạc lại giống như tia chớp xé tan bóng đêm, nháy mắt liền khiến trong đầu Bạch Nhạc nảy sinh một ý niệm tuyệt diệu.
Thoáng trầm mặc khoảnh khắc, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi nói:
– Không sai, ta không thể cô phụ kỳ vọng Thánh Nữ dành cho mình!
– Hả?
Ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt đối phương, Bạch Nhạc từ từ nói tiếp:
– Ta không muốn lừa gạt các ngươi, đám đệ tử chính đạo kia, thật… Là do ta giết!
– Cái gì?
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tại trường không khỏi bị dọa nhảy dựng, lập tức kinh hô ra tiếng.
Tuy bọn hắn cũng trơ trẽn với hành vi của đám đệ tử chính đạo kia, nhưng nếu nói giết đối phương, vậy có phải hơi quá rồi không?
Không đợi đối phương chất vấn, Bạch Nhạc đã giải thích:
– Không chỉ thế thôi đâu, Dương huynh cũng là ta cưỡng bức lui ra Thất Tinh Tháp! Tình hình khi đó, ta căn bản không cách nào cầm cự được trước sự vây giết của nhiều đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông như vậy… Bị bức đành chịu, cuối cùng phải dùng đến kiếm phù trước đây Thánh Nữ lưu lại cho ta!
Nghe thế, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi ngẩn người!
Đương sơ lúc Vân Mộng Chân ở Linh Tê Kiếm Tông từng rất ưu ái Bạch Nhạc, lưu cho Bạch Nhạc không ít chỗ tốt, điều này bọn họ cũng biết, rốt cuộc, có thể nói Bạch Nhạc là người đã cứu mạng Thánh Nữ! Nhưng mà trước khi rời đi, Thánh Nữ thật còn đưa cho Bạch Nhạc kiếm phù hộ thân?
Trên thực tế, chuyện kiếm phù là Bạch Nhạc nói bậy, trong lúc vội vàng hắn căn bản không nghĩ ra được bảo vật gì thích hợp, chỉ nhớ trước kia lúc Dương Bằng đối mặt nguy cơ từng dùng qua một tấm kiếm phù hộ mệnh Tinh Hà lão tổ đưa cho, thế là hắn bèn thuận miệng bịa đặt đi ra.
– Chỉ tiếc, ta căn bản không cách nào khống chế lực lượng kiếm phù, thời khắc sinh tử, kiếm phù phát nổ, công kích không phân địch ta… Những đệ tử chính đạo kia và người Huyết Ảnh Ma Tông đều chết sạch dưới kiếm phù!
Nói đến đây, trên mặt Bạch Nhạc lần nữa lộ ra một tia áo não, bi thương kêu lên.
…
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh!
Chỉ dựa vào một tấm kiếm phù, lại có thể giết chết nhiều cường giả Linh Phủ hậu kỳ như vậy, sợ rằng đã không phải kiếm phù của Vân Mộng Chân, mà là bảo vật hộ thân Thánh Nữ đời trước lưu lại.
Bảo vật như thế trân quý cỡ nào, thực sự khó mà đánh giá.
Chương 368: Đổ vấy trách nhiệm
Hơn nữa, thật vừa khéo, Thánh Nữ đời trước quả thực từng lưu lại cho Vân Mộng Chân kiếm phù dạng này, trước đây khi tu vi Vân Mộng Chân còn chưa cao, liền từng dùng kiếm phù này quét ngang đối thủ, điều này ở trong Đạo Lăng Thiên Tông vốn đã không tính bí mật.
Như thế, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đương nhiên sẽ không hoài nghi Bạch Nhạc nói dối, rốt cuộc, đương sơ lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân liền từng không chỉ một lần nói qua, Bạch Nhạc có ân với nàng! Theo như Văn Trạch kể lại, trước đây Vân Mộng Chân thậm chí nói qua, chỉ cần Bạch Nhạc bằng lòng theo nàng về Đạo Lăng Thiên Tông liền có thể cho Bạch Nhạc thân phận đệ tử chân truyền.
Chừng đó đủ thấy Vân Mộng Chân ưu ái Bạch Nhạc cỡ nào, với quan hệ như thế, sau khi Bạch Nhạc cự tuyệt bái nhập Đạo Lăng Thiên Tông, nàng tặng cho Bạch Nhạc một tấm kiếm phù phòng thân cũng là điều không quá khó hiểu.
Huống hồ, trừ cái đó ra, Bạch Nhạc làm gì còn cách nào để một mình thủ tiêu nhiều cao thủ Huyết Ảnh Ma Tông đến vậy?
– Bạch sư huynh, nói thật, chúng ta rất hâm mộ ngươi! Không ngờ lại được Thánh Nữ ban tặng bảo vật như thế.
Lắc đầu cảm khái, đệ tử kia hâm mộ nói:
– Chỉ tiếc lãng phí lên thân đám phế vật kia, đáng tiếc, đúng là đáng tiếc.
Không trách đối phương tiếc hận, nếu thật là kiếm phù Thánh Nữ đời trước lưu lại, đừng nói dùng để giết đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông Linh Phủ hậu kỳ kia, dù là giết cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường cũng là lãng phí! Rốt cuộc, Thánh Nữ đời trước chính là tồn tại khủng bố đã thực sự bước đến cảnh giới Hóa Hư.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc rốt cục thở phào một cái.
Thành thật mà nói, lúc thốt ra lời này, trong lòng hắn đều có chút đánh trống, nhưng giờ xem ra, hiệu quả hiển nhiên tốt vượt ngoài tưởng tượng.
Rốt cuộc, bây giờ chỉ cần đối phương chịu tin là được, còn về sau này liệu sẽ có người đi xác nhận với Vân Mộng Chân hay không, Bạch Nhạc căn bản không quá lo lắng.
Khoan nói với thân phận Vân Mộng Chân, người bình thường gần như không khả năng thấy được, dù là đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này, sợ rằng cũng không có gan đi hỏi Vân Mộng Chân! Huống hồ, Bạch Nhạc nhớ được Văn Trạch từng nói qua, Vân Mộng Chân vừa về Đạo Lăng Thiên Tông liền trực tiếp bế quan.
Dù cho có người hoài nghi, chẳng lẽ còn có thể lôi Vân Mộng Chân từ trong bế quan ra để hỏi chắc?
Nghĩ tới đó, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cảm thán, đây đã là lần thứ hai hắn đổ vấy trách nhiệm lên đầu Vân Mộng Chân.
Lần trước là vì phủi sạch quan hệ với truyền nhân Ma Quân, lần này càng là trực tiếp chụp oan ức lên đầu Vân Mộng Chân.
Hiện tại xem ra, tựa hồ vô luận gặp phải phiền toái gì, chỉ cần vứt oan ức cho Vân Mộng Chân liền yên chuyện! Ai có thể ngờ đường đường Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông lại thành chỗ cho Bạch Nhạc đổ vấy hết thảy.
Chỉ là, sau này nếu để Vân Mộng Chân biết được. ..
Vừa nghĩ đến đó, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi phát lạnh! Nữ nhân kia mà biết, nhất định sẽ tức điên mất?
Chịu đánh một trận là điều khó miễn, chẳng qua… chắc là, đại khái, hẳn không đánh mặt đâu?
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc càng thêm bất an, sắc mặt bất giác khó coi thêm mấy phần.
– Bạch sư huynh, ngươi không cần nghĩ nhiều.
Thấy thần tình đó của Bạch Nhạc, đối phương lại nghĩ lệch, an ủi nói:
– Thời khắc sinh tử, tự nhiên phải lấy giữ mạng làm đầu, dù ngộ thương người khác, đó cũng là chuyện đành chịu! Huống hồ, nếu không phải bọn hắn bội bạc trước, làm sao sẽ rơi đến kết cục như thế?
So với Bạch Nhạc, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này thật không để sống chết của mấy tên đệ tử chính đạo kia vào trong mắt.
Chỉ cần tìm được lý do hợp tình hợp lý, những người này chết thì chết thôi, có gì to tát đâu.
Đạo Lăng Thiên Tông cao cao tại thượng quen rồi, từ đáy lòng mà luận, bọn hắn căn bản không coi trọng những người kia.
Oanh!
Ngay lúc chúng nhân đang nói chuyện, linh lực xung kích lần nữa đánh tới.
Nháy mắt, tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đồng loạt biến sắc, vội vàng phóng thích linh lực ổn định thân hình.
Cường độ linh lực xung kích ở tầng thứ ba gấp chừng bốn lần tầng thứ nhất, lực lượng như thế, dù là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cũng không thể không để tâm.
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, linh lực xung kích kiểu này còn chưa đủ tạo ra ảnh hưởng đáng kể với hắn.
Đứng nguyên tại chỗ, cả người Bạch Nhạc thậm chí không lay động mảy may, chỉ mỗi linh lực trong cơ thể hơi khẽ động, liền dễ dàng hóa giải linh lực xung kích.
Khác với chúng nhân tại trường, Bạch Nhạc đang mượn cơ hội cảm thụ biến hóa nhỏ bé trong đợt xung kích linh lực lần này.
Giống hệt suy đoán trước kia, linh lực xung kích ở tầng thứ ba lại nhiều thêm vài phần biến hóa, khống chế đối với linh lực cũng càng thêm tinh tế!
– Bạch sư huynh, ngươi … !
Thoáng chốc liền chống qua đợt linh lực xung kích đầu tiên, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông rốt cục cũng nhận ra sự dị của Bạch Nhạc, ai nấy đều không khỏi trợn mắt há mồm nhìn Bạch Nhạc, kinh hô nói.
– Có gì đâu, linh lực xung kích này thật ra là một loại pháp môn dẫn linh đặc thù, các ngươi chỉ cần tử tế cảm ngộ liền không khó nhận ra quy luật trong đó.
Chương 369: Đổ vấy trách nhiệm (2)
Về chuyện linh lực xung kích, Bạch Nhạc tự nhiên không có ý giấu giếm, trực tiếp giải thích nói.
Thực ra trước đó đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này đã ý thức được trong linh lực xung kích ngầm giấu huyền cơ, giờ nghe được Bạch Nhạc thẳng thắn cho biết chân tướng, không hề có ý giấu riêng, tự nhiên càng thêm phần hảo cảm.
– Nào có dễ dàng như vậy, Bạch sư huynh, chúng ta thật ra cũng ẩn ẩn cảm thấy, nhưng mà quá phức tạp, căn bản không dò ra được manh mối.
Cười khổ một tiếng, tên đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông bên cạnh đành chịu nói.
Thoáng trầm ngâm một lát, Nhạc lắc đầu nói:
– Chắc là lúc mới vào các ngươi không để ý, thật ra loại pháp môn dẫn linh này giống như một môn công pháp truyền thừa, bắt đầu từ tầng thứ nhất, từ đơn giản đến phức tạp! Nếu các ngươi có thể tiến hành tham ngộ ngay ở tầng đầu tiên liền sẽ dễ dàng hơn nhiều.
– Khó trách!
Chợt vỗ đùi một cái, đệ tử kia không khỏi ảo não thán nói:
– Chúng ta đúng là quá ngu, chỉ một lòng nghĩ xông lên!
Vừa nói đến đây, đệ tử kia lại tựa hồ nhớ đến điều gì, sắc mặt tức thì hơi biến:
– Không hay, Văn Trạch sư huynh cũng một đường xông lên như chúng ta, như thế sợ rằng cũng phải chịu thiệt!
Nhắc tới chuyện này, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, sau đó lại nhìn Bạch Nhạc, ánh mắt liền có chút dị dạng.
Giờ bọn hắn mới nhớ ra, đương sơ lúc mới tiến vào, há chỉ mỗi bọn hắn, vô luận là Văn Trạch, Lý Phù Nam hay Huyết Ảnh Ma Tông Mạc Vô Tình cũng đều thế cả!
Lúc này nhìn lại, bọn hắn tuy tiến nhanh, nhưng theo như quy luật mỗi tầng độ khó tăng gấp đôi, càng lên cao độ khó liền càng khủng bố!
Tầng thứ ba là gấp bốn, tầng thứ tư khả năng liền gấp tám, tầng thứ năm liền sẽ gấp mười sáu lần!
Dù thực lực ba người bọn Văn Trạch có mạnh đến đâu, sợ rằng cũng khó mà trụ được?
So sánh ra, hiện tại tuy Bạch Nhạc tiến rất chậm, song lại đã tiến hành cảm ngộ ngay từ tầng thứ nhất, một khi nắm giữ pháp môn trong đó, án theo quy luật đi ứng phó linh lực xung kích, dù khó đến mấy cũng có thể nhẹ nhàng ứng đối.
Như vậy xem ra, khi nãy giục Bạch Nhạc đuổi theo bước chân bọn Văn Trạch, sợ rằng tuyệt đối không phải chỉ là lời khách sáo.
– Vậy thì chưa hẳn!
Lắc đầu, Bạch Nhạc giải thích nói:
– Nhất pháp thông, vạn pháp thông! Mấy người bọn Văn sư huynh đều là thiên kiêu thiên phú tuyệt hảo, chúng ta có thể ý thức được, bọn hắn tự nhiên cũng có thể ý thức được, bằng vào thiên phú và ngộ tính của bọn hắn, dù khó chút, nhưng chắc không cản được bọn hắn đâu.
Vừa nghe Bạch Nhạc nói vậy, sắc mặt đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông mới dễ nhìn hơn phần nào.
Đạo lý thật ra không phức tạp, chỉ là nhất thời khó mà nghĩ được thấu triệt thôi.
Không bắt đầu cảm ngộ ngay từ tầng thứ nhất, đến sau mới ý thức được, tự nhiên sẽ trắc trở rất nhiều, nhưng chỉ cần thiên phú ngộ tính đủ dùng, lại tuyệt đối không phải quá khó để hiểu!
Thất Tinh Tháp không hỏi tu vi, chỉ hỏi thiên phú và ngộ tính, chính là ý này.
Người có thực lực càng mạnh liền càng dễ vô thức bỏ qua chi tiết này, thẳng đến khi dựa vào thực lực nhưng không cách nào đi tiếp mới thanh tỉnh nhận ra!
Hệt như đám người này, chỉ khi ý thức được bản thân không cách nào tiến vào tầng thứ tư mới sẽ hồi thần phản tỉnh.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, thực lực càng mạnh, nhãn giới tự nhiên càng cao, dù đến sau mới bắt đầu thôi diễn, song chưa hẳn đã không thể thành công.
Đây là hai con đường hoàn toàn khác biệt!
Người thực lực không đủ phải từng bước tham ngộ, còn thực lực mạnh rồi, có thể trước bỏ xa những người khác một đoạn, sau đó từ góc độ tầng thứ càng cao thôi diễn ngược từ đầu!
Hai phương pháp này chưa hẳn nhất định có thể phân ra ưu khuyết, thứ sau cùng quyết định đến kết quả nói trắng ra vẫn là thiên phú và ngộ tính của mỗi người!
Hơn nữa, Bạch Nhạc có dự cảm, khảo nghiệm trong Thất Tinh Tháp hẳn tuyệt không đơn giản chỉ có mỗi linh lực xung kích mà thôi.
Phải biết, hiện tại bọn hắn chẳng qua mới bước đến tầng thứ ba, lại đã có quá nửa nhân số kẹt ở chỗ này.
– Bạch sư huynh, đừng để lỡ thời gian nữa, chuyện ở đây cứ giao cho chúng ta xử lý, ngươi mau đuổi theo bọn Văn sư huynh đi!
Nhìn vào Bạch Nhạc, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông nghiêm túc nói.
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc hơi chút ôm quyền nói:
– Như vậy, chuyện Huyết Ảnh Ma Tông liền xin nhờ mọi người!
– Bạch sư huynh yên tâm, đại bộ phận đã bị ngươi giết, giờ chẳng qua chỉ sót lại số ít mấy tên mà thôi, nếu chúng ta còn không giải quyết được, há còn mặt mũi nào xưng là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông!
Nhìn Bạch Nhạc, chúng nhân dồn dập vỗ ngực cam đoan.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc không dông dài nữa, trực tiếp từ biệt chúng nhân, rảo bước chạy tới vị trí tinh quang chỉ dẫn.
Đổ hết trách nhiệm lên đầu Vân Mộng Chân, tảng đá trong lòng Bạch Nhạc rốt cục triệt để buông xuống.
Dù sao, ngay cả đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này đều có thể qua mặt được, người ngoài tự nhiên càng không lý nào lại không tin.
Chương 370: Dưới Tinh Cung, cần gì đến đạo?
Phiền phức được giải quyết, chuyện Huyết Ảnh Ma Tông cũng tính là xử lý xong xuôi, bây giờ Bạch Nhạc mới có thể thực sự triệt để yên lòng, một lòng một dạ xông lên, vượt qua Thất Tinh Tháp đoạt lấy truyền thừa.
Đối với chuyện này, Bạch Nhạc tràn ngập tự tin!
…
Mặc dù biết ba người bọn Văn Trạch sớm đã xông đến tầng càng cao, nhưng Bạch Nhạc vẫn chẳng hề có vẻ gì là sốt ruột, sau khi từ biệt đám người Đạo Lăng Thiên Tông, lại vẫn án theo tốc độ chầm chậm khi trước mà đi.
Không triệt để ngộ ra vi diệu trong xung kích linh lực ở tầng này, tuy ảnh hưởng phải chịu rất nhỏ, song Bạch Nhạc tuyệt đối sẽ không tùy tiện bước lên tầng tiếp theo.
Chính như khi trước đã đó, mỗi người sau khi bước vào Thất Tinh Tháp liền sẽ đi lên những con đường hoàn toàn khác nhau.
Ngay từ thời điểm bước vào Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc đã chọn sẵn con đường cho mình, đương nhiên sẽ không bởi vì người khác đi được càng nhanh mà thay đổi dự định!
Muốn thực sự chiến thắng, phải luôn một mực là chính mình!
Lời này nghe qua thì có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế, số thực sự hiểu được, thực sự kiên trì đi làm, trên đời lại có mấy người?
Chuyện trên đời này, vốn luôn là biết dễ làm khó!
Từng đợt linh lực xung kích không ngừng đánh tới, nhưng Bạch Nhạc lại càng chạy càng nhẹ nhàng, rõ ràng lúc này áp lực trong Thất Tinh Tháp đã cường đại hơn trước rất nhiều, song tốc độ tham ngộ của Bạch Nhạc cũng càng lúc càng nhanh, thường thường ý niệm chỉ vừa khẽ chuyển liền có được cảm ngộ mới.
Chỉ sau một canh giờ ngắn ngủi, Bạch Nhạc đã chạy tới lối vào tầng thứ tư.
Áp lực khiến đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đều phải chùn bước, đối với Bạch Nhạc lúc này lại hết sức nhẹ nhàng, ý niệm hơi khẽ chuyển, Bạch Nhạc trực tiếp đặt chân lên tầng thứ tư!
… …
– Lão tổ, linh lực xung kích trong Thất Tinh Tháp rốt cục là thế nào? Giờ nghĩ lại, tựa hồ vẫn cảm thấy bất phàm.
Dương Bằng không phải chịu thương thế nào quá nặng, sau khi đi ra, rất nhanh liền khôi phục, chỉ là hồi tưởng lại tình cảnh bên trong Thất Tinh Tháp, hắn vẫn không tránh khỏi có chút khó hiểu, nhịn không được quay sang Tinh Hà lão tổ nhẹ giọng hỏi.
Nghe được Dương Bằng hỏi dò, lúc này Tinh Hà lão tổ mới khẽ mở mắt ra.
Nếu người khác hỏi, Tinh Hà lão tổ căn bản sẽ không hồi đáp, nhưng Dương Bằng thì khác, dù cho lần này bởi vì Huyết Ảnh Ma Tông giở thủ đoạn, Dương Bằng chỉ vẻn vẹn dừng bước ở tầng thứ hai, khó miễn có chút đáng tiếc, nhưng sau khi đi ra, Dương Bằng vẫn có thể phát giác được dị thường, điều này khiến hắn yên vui phần nào.
– Cái gọi là linh lực xung kích, thật ra chính là một loại pháp môn dẫn linh, nếu cảm ngộ được pháp môn này, chẳng những có thể khiến tốc độ hấp thu linh khí sau này tăng mạnh, càng quan trọng hơn là, pháp môn này còn dẫn dắt đến một loại cảnh giới thao túng linh lực, ta xưng là… Nhập Vi!
– Nhập Vi?
Dương Bằng ngơ ngác hỏi lại.
Tinh Hà lão tổ vừa mở miệng, lập tức hấp dẫn chú ý của tất cả mọi người trên quảng trường.
Cơ hội được nghe Tinh Hà lão tổ giảng đạo không thường có, dù là trưởng lão các tông cũng không dám có chút nào lơ là, vội trầm tâm tĩnh khí, chỉ sợ nghe lọt mất điều gì.
Cũng không ngẩng đầu, Tinh Hà lão tổ tự nhiên rõ ràng người khác đang nghe, chẳng qua lấy thân phận hắn, đương nhiên sẽ không quan tâm đến chuyện này.
– Ngươi biết, cùng là Linh Phủ Chi Cảnh, nhưng Linh Phủ phẩm chất càng cao, thực lực lại càng mạnh.
Nhìn vào Dương Bằng, Tinh Hà lão tổ nhẫn nại giải thích:
– Cảnh giới tương đồng, tại sao thực lực lại có chênh lệch lớn đến vậy?
– Linh Phủ phẩm chất càng cao, khả năng dung nạp linh lực càng lớn, trong cùng một cảnh giới, thực lực tự nhiên càng mạnh.
Gần như không chút ngập ngừng, Dương Bằng buột miệng hồi đáp.
– Thế này đi, nếu Linh Phủ phẩm chất ngang hàng, vậy làm sao để phân chia thực lực sai biệt?
Tinh Hà lão tổ lần nữa hỏi.
– Cái này… Chắc là công pháp và kỹ xảo?
Đến đây, Dương Bằng đã có chút ngập ngừng, không còn đối đáp trôi chảy như trước.
– Ngươi chắc có quen biết với Lý Phù Nam, ta lấy hắn làm ví dụ, ngươi nghĩ xem, là công pháp hắn tu hành càng tốt, hay là công pháp bản tông càng cao minh?
– Tất nhiên là công pháp bản tông càng cao minh!
Ở điểm này, Dương Bằng lại không có gì do dự, rốt cuộc Hàn Sơn chỉ là tông môn cấp Huyền, để uẩn tự nhiên kém xa Thất Tinh Tông.
– Nếu vậy, tại sao Lý Phù Nam có thể nhiều lần thắng được đệ tử bản tông? Thậm chí được khen là đệ nhất thiên kiêu Thanh Châu?
– Cái này…
Tức thì, Dương Bằng không khỏi nghẹn họng:
– Lý sư huynh thiên phú dị bẩm, ngộ tính lại cao, tự nhiên càng mạnh hơn chút.
– Thiên phú tốt, ngộ tính cao, nhưng dù hắn tu hành càng nhanh, càng dễ đột phá đến tầng cảnh giới tiếp theo, thì đấy cũng không phải lý do hắn mạnh hơn người cùng cảnh giới được.
Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ bình tĩnh giải thích.
Thoáng lưỡng lự một lúc, Dương Bằng đột nhiên như nghĩ đến điều gì, vội nói tiếp:
– Đúng rồi, là lĩnh ngộ đối với đạo! Lĩnh ngộ đối với đạo pháp của Lý sư huynh càng sâu, nhờ đó mới có thể pháp huy uy lực Hàn Sơn Quyết tới cực hạn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










