- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 36 : Tuyệt vọng … thâm trầm (c351-c360)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 36 : Tuyệt vọng … thâm trầm (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Tuyệt vọng … thâm trầm
Nhưng lần này Bạch Nhạc lại không đáp lời mà cứ thế tan biến trong lối vào, so với đám đệ tử Thất Tinh Tông bình thường ở đây, lúc này Bạch Nhạc càng lo lắng cho sự an nguy của bọn Hà Tương Tư và Dương Bằng.
Nếu ngay ở tầng thứ nhất Huyết Ảnh Ma Tông đều có người trông chừng, như thế đồng nghĩa với, bọn hắn sớm đã có được kế hoạch chặn giết chu đáo chặt chẽ, nếu không có phòng bị, sợ rằng bọn Hà Tương Tư nhiều khả năng sẽ phải chịu thiệt.
…
Vừa đạp bước tiến vào tầng thứ hai Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc lập tức cảm giác được áp lực trên thân nặng lên mấy phần.
Mặc dù linh lực xung kích còn chưa thấy xuất hiện, nhưng không gian xung quanh phảng phất như cũng đã lộ ra một luồng khí tức uy áp nhàn nhạt.
So với tầng thứ nhất, nơi đây hiển nhiên là nhằm chuẩn bị cho đệ tử Linh Phủ Cảnh, gần như có thể khẳng định, không bước vào Linh Phủ, liền căn bản không khả năng tiếp tục cầm cự ở chỗ này.
Từ hoàn cảnh chung quanh thì thấy, nơi đây tựa hồ không khác mấy tầng thứ nhất, chỉ là ngôi sao lộng lẫy trên bầu trời đã từ một viên biến thành hai viên.
– Cách thức phân chia kiểu này đúng là giản đơn thô bạo!
Ngẩng đầu, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười trào phúng, nhẹ giọng lẩm bẩm nói.
Ở trong Thất Tinh Tháp không cần phải phân rõ phương hướng, chỉ cần một đường hướng thẳng đến vị trí sao trời liền nhất định có thể tìm được lối vào tầng tiếp theo!
Đương nhiên, có thể gánh chịu được linh lực xung kích trong quá trình tiến tới hay không, vậy lại chưa biết.
Rất nhanh, Bạch Nhạc liền nghênh đón đợt linh lực xung kích đầu tiên ở tầng thứ hai.
So với tầng thứ nhất, cường độ linh lực xung kích ở đây không nghi ngờ phải lớn hơn trước gấp đôi!
Càng quan trọng hơn là, Bạch Nhạc có thể từ trong đó cảm nhận được một ít biến hóa nhỏ bé, mặc dù lúc ở tầng thứ nhất hắn đã nắm giữ loại ba động đặc thù này, nhưng giờ lại không cách nào rập khuôn đi qua.
Đương nhiên, giữa hai nơi không phải là hoàn toàn không có liên quan.
Nếu phải tìm ví dụ để hình dung, thì pháp môn dẫn linh cất chứa trong linh lực xung kích nơi đây chính là thăng cấp của tầng thứ nhất, càng nhẵn nhụi, đồng thời càng thêm biến hóa khó lường.
Nếu không có trải nghiệm lúc trước, Bạch Nhạc tất sẽ như lúc ở tầng thứ nhất, lần nữa dừng lại từ từ cảm ngộ, thẳng đến khi nắm giữ mới sẽ tiếp tục hướng đến tầng tiếp theo.
Nhưng trải nghiệm trước đó khiến Bạch Nhạc thanh tỉnh ý thức được, người Huyết Ảnh Ma Tông có được kế hoạch chặn giết chu đáo chặt chẽ, giờ tất đã bắt đầu ra tay với đệ tử chính đạo.
Người khác chết sống thế nào không sao cả, rốt cuộc không mấy liên quan tới Bạch Nhạc, nhưng hắn không thể bỏ mặc an nguy của Hà Tương Tư và Dương Bằng mà không quản.
Đặc biệt là Hà Tương Tư, vì đánh cược với Mạc Vân Tô, thậm chí ngay cả lệnh bài đệ tử đều không mang, nếu thật gặp phải nguy hiểm, rất có khả năng sẽ chết ở trong tay người Huyết Ảnh Ma Tông, đây là điều Bạch Nhạc tuyệt đối không cách nào dung nhẫn.
Hít sâu một hơi, lực lượng Tử Phủ đột nhiên bạo phát, cả người Bạch Nhạc chợt hóa thành một đạo tàn ảnh, cường hành gánh lấy linh lực xung kích, khoái tốc chạy đến vị trí trung tâm.
… …
Oanh!
Hỏa Lăng trên tay bay múa trong linh lực xung kích, liên tục tranh đấu, Hà Tương Tư hơi chút chủ quan, lập tức lần nữa chịu thiệt, Hỏa Lăng bị đối phương cường hành vung quyền đánh tan!
Quan trọng hơn là, kết quả mà Hà Tương Tư không muốn nhìn thấy nhất, rốt cục lại đã xuất hiện, cách đó không xa, Hà Tương Tư thấy được rõ ràng, hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông chính đang đuổi theo một người khác, từ từ áp sát đến bên này.
Thoáng chốc, Hà Tương Tư liền nhận ra thân phận đối phương, tròng mắt bất giác co rụt lại!
Mạc Vân Tô!
Nhất thời, hai người đều không khỏi có chút thất thần!
Chẳng ngờ, hai người lại gặp nhau trong tình huống thế này.
Hơn nữa Hà Tương Tư còn rõ ràng ý thức được, hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia là do Mạc Vân Tô có ý định dẫn qua đây.
Đương nhiên, lúc dẫn tới, Mạc Vân Tô hẳn không rõ ràng người bên này lại là Hà Tương Tư, chính là hắn làm vậy, không khỏi khiến Hà Tương Tư có chút hàn tâm.
– Hà sư muội, ta không biết là ngươi.
Thấy được nét mặt khó coi của Hà Tương Tư, Mạc Vân Tô nhịn không được giải thích.
– Thì ra các ngươi là người quen?
Đuổi theo Mạc Vân Tô qua đây, hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia cười lạnh, không đáng nói:
– Đệ tử Thất Tinh Tông đúng là xương cứng, đến cái lúc này rồi còn không chịu lui ra Thất Tinh Tháp?
Ba người vây lại Hà Tương Tư và Mạc Vân Tô, lạnh lùng mở miệng nói.
Trên thực tế, bọn hắn tuy ra tay, lại không nghĩ qua nhất định phải giết chết đối phương, rốt cuộc, mặc ai đều biết, đệ tử Thất Tinh Tông có lệnh bài thân phận, chỉ cần bóp nát lệnh bài liền ngay lập tức được đến Thất Tinh Tháp che chở, trực tiếp truyền tống đi ra.
Điều bọn họ muốn làm chính là trước bức đám đệ tử Thất Tinh Tông này ra khỏi Thất Tinh Tháp.
Đạo lý rất đơn giản, so với đệ tử chính đạo, người Huyết Ảnh Ma Tông chỉ là thiểu số, nếu vừa tiến vào liền động thủ với đệ tử tông môn khác, đối phương không có đường lui, tự nhiên chỉ còn nước liều mạng.
Chương 352: Tuyệt vọng … thâm trầm (2)
Như thế dù có thể thắng, cái giá phải trả cũng sẽ không nhỏ, nhưng đệ tử Thất Tinh Tông thì khác, bọn họ có đường lui, một khi bị bức đến khó mà thấy được hi vọng, lập tức liền sẽ chủ động lui ra Thất Tinh Tháp.
Mục đích của Huyết Ảnh Ma Tông chính là điều này, chỉ có trước tận lực giảm thiểu nhân số chính đạo, bọn hắn mới có thể thừa hư mà vào, nắm lấy ưu thế.
Nhưng hiển nhiên vận khí ba người bọn hắn không được tốt cho lắm, rõ ràng đã bị bức cho nhếch nhác không thôi, song Hà Tương Tư và Mạc Vân Tô vẫn kiên quyết không chịu lui ra Thất Tinh Tháp.
Hít sâu một hơi, Hà Tương Tư hiển nhiên hiểu được, cục diện đã đến thời khắc nguy hiểm nhất.
Trước đó nàng chỉ phải đối mặt một tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, lại đều khó mà ứng phó được, giờ hai người phải đồng thời đối mặt ba tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, căn bản không có bất kỳ cơ may giành phần thắng nào.
Bết bát hơn là, hai người không phải không muốn rời khỏi Thất Tinh Tháp, nhưng vì đánh cuộc, lúc bước vào, cả hai căn bản đều không mang theo lệnh bài thân phận.
– Hà sư muội, ta ngăn chặn bọn hắn, ngươi trốn đến tầng tiếp theo!
Liếc nhìn Hà Tương Tư, Mạc Vân Tô trầm giọng mở miệng nói.
Tuy không cam tâm, nhưng với tình hình bây giờ, Mạc Vân Tô rất rõ ràng, muốn sống nhất định phải lui ra ngoài, chỉ có lui ra tranh đoạt mới có thể chuyển nguy thành an.
Rốt cuộc, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông không khả năng chuyên môn nhắm vào bọn hắn.
Nhưng mà, dưới tình cảnh thế này, nghe được Mạc Vân Tô nguyện ý lấy thân làm mồi, tranh thủ cho mình cơ hội bỏ trốn, trong lòng Hà Tương Tư lại khó miễn có chút xúc động.
– Mạc Vân Tô, ta không cần ngươi cứu! Cùng lắm thì chết chung ở đây, cũng tính là kết liễu ân oán giữa ngươi ta.
Mặc dù một mực ghi hận Mạc Vân Tô, nhưng Hà Tương Tư lại vẫn không chịu trốn thoát một mình.
Đây không phải vấn đề nàng có hận Mạc Vân Tô hay không, mà là vấn đề nguyên tắc làm người.
Lấy tính cách Hà Tương Tư, nàng không làm ra được loại chuyện ham sống sợ chết kia.
– Hà Tương Tư! ! !
Nghe được lời này của Hà Tương Tư, Mạc Vân Tô hoảng loạn quát mắng:
– Giờ là lúc nào rồi, ngươi còn bực bội với ta, ngươi không đi trước, ta làm sao thoát thân, đi mau!
Oanh!
Không để ý Mạc Vân Tô, cổ tay Hà Tương Tư khẽ đảo, liệt diễm lần nữa bùng lên, hỏa lăng vọt tới, giành trước một bước đánh về phía đối phương.
Ngoài miệng không nói gì, nhưng trên thực tế, điểm mềm mại nhất trong lòng Hà Tương Tư đã bị câu nói vừa rồi của Mạc Vân Tô xúc động.
Nàng rất rõ ràng thực lực Mạc Vân Tô, với tình hình hiện tại, nếu để cho Mạc Vân Tô lưu lại, một mình ngăn chặn đối phương, tất khó thoát khỏi cái chết, đấy căn bản là dùng tính mạng hắn, đi đổi lấy an toàn cho nàng.
So sánh ra, hành vi cố ý dẫn dụ đối phương tới đây của Mạc Vân Tô vừa nãy, tựa hồ đã không quá quan trọng.
Có lẽ Mạc Vân Tô thật chẳng phải loại tốt lành gì, nhưng chỉ cần lúc đối diện với mình, hắn nguyện ý cầm tính mạng đi bảo hộ, vậy liền đủ rồi.
Bao năm qua, hai người mặc dù nhìn qua có vẻ tranh đấu không ngừng, nhưng trên thực tế, lại vẫn không cách nào che giấu sự thực, trước đây hai người vốn là tình lữ.
Tuy bởi vì cái chết của tiểu sư muội khiến Hà Tương Tư luôn tự nhủ bản thân, đối với Mạc Vân Tô, nàng chỉ có hận, không có yêu!
Nhưng thực ra, đáy lòng nàng há từng thật thả xuống?
Trước kia bởi vì sự xuất hiện của Bạch Nhạc, Hà Tương Tư lần nữa tưởng muốn triệt để bỏ qua, nhưng sau cùng, khi Mạc Vân Tô nguyện ý đứng ra vì nàng mà chết, hết thảy tựa hồ đều đã không quan trọng.
– Vậy thì… Cùng chết cung!
Trong lòng ôm theo ý niệm này, Hà Tương Tư liền ra tay không chút do dự, có thể nói mỗi chiêu mỗi thức đều là cách đánh liều mạng! Dù phải chết ở chỗ này, nàng cũng phải khiến cho đối phương trả giá cực đắt!
Một khi Hà Tương Tư đã triệt để buông ra cố kỵ, bắt đầu thực sự liều mạng, thực lực cường đại liền cũng theo đó triển hiện ra! Tuy biết rõ không địch lại, nhưng giờ này khắc này, Hà Tương Tư lại cường hành cuốn lấy cả ba người đối phương.
Oanh!
Thoáng chốc, linh lực xung kích lần nữa đánh tới, Hà Tương Tư bị ảnh hưởng, khí tức hơi loạn.
Chính trong thoáng chốc đó, một tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bất thần nắm lấy cơ hội, vung kiếm hung hăng chém tới.
Phốc!
Ngực Hà Tương Tư trúng kiếm, máu tươi phun ra, Hỏa Lăng trong tay theo đó tán loạn.
Ầm!
Một cước hung hăng đá lên người Hà Tương Tư, toàn thân Hà Tương Tư bay ngược ra sau, trùng trùng té xuống đất, phảng phất như xương cốt toàn thân đều bị té đến tan khung.
Thực lực chính là thực lực, dù nàng chịu liều mạng, nhưng há có thể ngăn được ba người vây công?
Hà Tương Tư càng lúc càng cảm nhận được rõ ràng tử vong đến gần, song nàng không sợ hãi.
Chết thì chết thôi, chí ít có thể chết chung với Mạc Vân Tô, vậy cũng đáng giá… Chỉ là, thật có lỗi với tiểu sư muội.
Ngay khi trong đầu Hà Tương Tư vừa hiện lên ý niệm này, bỗng đột nhiên phát hiện, Mạc Vân Tô cũng đang bị vây công chợt cầm ra một tấm lệnh bài!
Chương 353: Ta tất phải giết
Dù cách một khoảng tương đối, song Hà Tương Tư vẫn thấy được rõ ràng, đấy hiển nhiên là… lệnh bài thân phận đệ tử Thất Tinh Tông!
Hai người từng ước định, không được mang lệnh bài thân phận vào trong Thất Tinh Tháp!
Nháy mắt đó, tâm tình Hà Tương Tư chìm xuống đáy cốc!
Trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, Mạc Vân Tô nhìn Hà Tương Tư, tức tối mắng:
– Bảo ngươi đi, sao ngươi còn không đi? Đây là ngươi bức ta, Hà Tương Tư… Ta không cứu được ngươi! Là ngươi tự tìm, đừng trách ta!
Ngay khi đang nói chuyện, Mạc Vân Tô đã hung hăng bóp nát lệnh bài thân phận trong tay, chớp mắt, giữa không trung bất ngờ hiện ra một tinh cung huyễn lệ, trực tiếp chụp lên đầu Mạc Vân Tô.
Không gian bỗng chốc vặn vẹo!
Trong ánh mắt tuyệt vọng của Hà Tương Tư, thân ảnh Mạc Vân Tô cũng theo đó vặn vẹo, dung nhập vào trong hư không.
Nháy mắt, trên mặt Hà Tương Tư rơi xuống hai hàng huyết lệ.
Qua nhiều năm như vậy, song nàng chưa từng tuyệt vọng như bây giờ.
Nàng không sợ chết, nhưng làm sao cũng không chấp nhận được lừa gạt và dối trá thế này! Mạc Vân Tô làm gì tính toán hi sinh vì nàng, căn bản là muốn lừa nàng rời đi, để tiện một mình bỏ trốn! Hết thảy quá khứ khoái tốc lướt qua trong đầu, sau cùng chỉ lưu lại mỗi đắng chát và tuyệt vọng.
Thì ra, thứ trước nay lưu lại cho nàng không phải là hy vọng, mà là tuyệt vọng … càng lúc càng thâm trầm!
…
Vù vù!
Bên tai tựa hồ vang lên một tiếng kiếm rền, nhưng ngay cả sức lực ngước mắt nhìn lên Hà Tương Tư đều không có.
Cả người phảng phất như chìm vào trong một mảnh địa ngục đen kịt.
Có vẻ chỉ trong nháy mắt, lại như qua đi rất lâu, song tử vong trong dự đoán lại không thấy giáng lâm.
Hà Tương Tư ẩn ẩn cảm giác được có một đôi cánh tay mạnh mẽ ôm lấy mình, khí tức ấm áp mà người kia mang đến khiến trước mắt nàng dần dần khôi phục ánh sáng.
Thẳng đến lúc này, nàng rốt cục mới thấy rõ, người ôm nàng chính là Bạch Nhạc.
– Tiểu Nhạc?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Hà Tương Tư vẫn có cảm giác như mộng như ảo.
– Tư tỷ, ngươi sao rồi?
Một tay ôm chặt Hà Tương Tư, tay còn lại giơ kiếm hoành ngang trước ngực, Bạch Nhạc ân cần hỏi.
Tình cảnh khi trước, hắn không thấy được rõ ràng, chỉ thấy giữa trời một mạt Tinh Cung rơi xuống, sau đó liền phát hiện, người nằm trên đất, phảng phất như đã ngất đi chính là Hà Tương Tư.
Trong tình thế cấp bách, Bạch Nhạc thậm chí không cố được ẩn dấu lực lượng Thông Thiên Ma Thể, cường hành đề thăng tốc độ tới đỉnh điểm, nhờ thế mới vung kiếm bức lui đối phương, kéo Hà Tương Tư trở về từ cận kề cái chết.
Nhìn vào ánh mắt quan thiết của Bạch Nhạc, thoáng chốc đã, nước mắt Hà Tương Tư bất giác rơi như mưa.
Qua nhiều năm vậy rồi, trừ ngày tiểu sư muội chết đi, Hà Tương Tư chưa từng khóc! Ở trong mắt đệ tử Thất Tinh Tông, Hà Tương Tư một mực là Hà tiên tử cường thế, ngay cả trong ấn tượng của Bạch Nhạc, trước đây lúc đối mặt Mạc Vô Tình, suýt nữa thất thủ bị bắt, Hà Tương Tư cũng chưa từng mềm yếu qua.
Nhưng khắc này, Hà Tương Tư lại không khống chế nổi cảm xúc được nữa, cứ thế khóc rống giống như đứa trẻ.
– Tư tỷ, đừng sợ, có ta ở đây, không sao đâu.
Nhất thời Bạch Nhạc không biết rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì, đành phải nhẹ giọng an ủi.
– Ha ha, đi đứa kia, lại tới một tiểu tình lang!
Chứng kiến cảnh này, ba tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông lập tức cười vang.
– Các ngươi nói cái gì?
Tức thì, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia sát ý khủng bố.
– Bạch Nhạc đúng không? Ta nhận ra ngươi! Sách sách, ngươi đúng là đa tình thật đấy.
Một tên trong đó liếc nhìn Bạch Nhạc, không đáng nói:
– Làm sao, ngươi cũng muốn cứu nữ nhân này? Vừa nãy ta còn tưởng tên tiểu tử Thất Tinh Tông kia mới là tình lang thật sự của nàng, đáng tiếc, tình lang kia lừa nàng, một mình đào tẩu trước!
Dù đối phương chỉ thuận miệng nói qua, nhưng Bạch Nhạc không khó để đoán được đã xảy ra chuyện gì.
– Là Mạc Vân Tô?
Cúi đầu nhìn Hà Tương Tư, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
Tựa ở trong lòng Bạch Nhạc, Hà Tương Tư không đáp lời, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Trên thực tế, căn bản không cần Hà Tương Tư hồi đáp.
– Hay cho Mạc Vân Tô! Ta phải giết ngươi!
Trong mắt lộ ra sát khí thấu xương, Bạch Nhạc gằn từng câu từng chữ nói.
– Sách sách, nóng tính thế.
Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội nữa rồi.
Liếc nhìn Bạch Nhạc, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia khinh thường nói:
– Bạch tiểu tử, Mạc sư huynh nói qua, vô luận là ai, chỉ cần cầm đầu người trở về liền có thể đổi lấy một vạn linh thạch! Đầu ngươi đáng giá lắm đấy!
– Yên tâm, tiểu mỹ nhân này cũng sẽ đi xuống với ngươi, ta để cho đôi uyên ương các ngươi cùng lúc bỏ mạng.
Hà Tương Tư đã bị trọng thương, mặc dù chưa chết, song hiển nhiên cũng đã triệt để mất đi sức đánh trả, tình hình như thế, bọn hắn bằng với lấy ba chọi một, tự nhiên nắm chắc phần thắng, không khỏi cất tiếng giễu cợt trào phúng.
Không để ý đám kia, Bạch Nhạc cẩn thận đè lại vết thương nơi ngực Hà Tương Tư, dùng linh lực phong bế miệng vết thương, lại lấy ra mấy viên đan dược đưa vào trong miệng Hà Tương Tư.
– Tư tỷ, ngươi trước nghỉ ngơi một lát, ta tới báo thù giúp ngươi.
– Tiểu Nhạc!
Chương 354: Ta tất phải giết (2)
Bắt lấy tay Bạch Nhạc, Hà Tương Tư lắc đầu nói:
– Ngươi không đánh lại bọn hắn, đừng quản ta, chính ngươi trốn đi!
Thoáng chốc, Hà Tương Tư đã dần ổn định tình tự trong lòng.
Mặc dù rất cảm động khi thấy Bạch Nhạc xuất hiện ở đây, còn ra tay cứu nàng, nhưng trong lòng nàng lại rất rõ ràng, Bạch Nhạc vốn chỉ mới bước vào Linh Phủ trung kỳ, đối diện với mấy tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia, sợ rằng ứng phó một tên đều không dễ dàng, huống hồ là ba tên.
Gắng phải chống đỡ cứu nàng, sau cùng sẽ chỉ liên lụy đến tính mạng Bạch Nhạc.
Trước đó nàng không đếm xỉa chết chung với Mạc Vân Tô, đó là bởi khúc mắc giữa nàng và Mạc Vân Tô quá sâu, nhưng Bạch Nhạc thì khác, Bạch Nhạc không thiếu nợ gì nàng cả!
– Ta tốt xấu cũng là nam nhân, bỏ lại ngươi đào tẩu một mình tính là cái thứ gì?
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Huống hồ… Bằng vào đám rác rưởi này, còn chưa đủ sức làm gì được ta!
Nháy mắt khi vừa dứt lời, Bạch Nhạc thả xuống Hà Tương Tư, thân hình hơi lắc, kiếm trong tay đột nhiên điểm tới.
Kiếm như thiểm điện!
Vẫn là Ngu Kiếm, đối phó quần chiến, Ngu Kiếm chính là cách xử lý tốt nhất.
Cũng kinh nghiệm đánh chết đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông trước đó, Bạch Nhạc rất tự tin đối với bản thân, dù không sử dụng Thông Thiên Ma Công, đối mặt ba tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này, hắn vẫn chẳng có gì sợ hãi.
Thoáng chốc, Bạch Nhạc đã lao vào chém giết với đối phương.
Không khuyên nổi Bạch Nhạc, với trạng thái bây giờ, Hà Tương Tư chẳng giúp được gì, chỉ biết ở bên cạnh lo lắng suông.
Nhưng mà, đợi khi thực sự nhìn thấy Bạch Nhạc động thủ với đối phương, Hà Tương Tư mới không khỏi càng xem càng kinh hãi.
Bạch Nhạc đột phá Linh Phủ trung kỳ, chuyện này nàng tận mắt chứng kiến, hơn nữa còn biết Bạch Nhạc có được Tử Phủ phẩm chất cực cao, một khi đột phá, thực lực tất sẽ được đề thăng trên diện rộng.
Nhưng dù là vậy, nàng vẫn hoàn toàn không ngờ được, Bạch Nhạc lại sẽ mạnh đến mức này.
Kiếm như hồng, nhanh đến không thể tưởng tượng.
Dù lấy một địch ba, lại vẫn không rơi xuống hạ phong.
Thực lực như thế, quả thực đã mạnh hơn nàng và Mạc Vân Tô nhiều lắm.
Đương nhiên, tuy vậy, nếu nói Bạch Nhạc có thể đánh bại đối phương thì vẫn không quá khả năng, giờ điều Bạch Nhạc có thể làm chẳng qua chỉ là nỗ lực chống đỡ, tùy theo thời gian đẩy dời, sau cùng vẫn khó thoát bại cục.
Oanh!
Gần như đồng thời, một luồng ba động khủng bố đột ngột ập tới!
Linh lực xung kích!
Nháy mắt, tất cả mọi người đều đồng thời bị linh lực xung kích ảnh hưởng, thân hình bất giác hơi khẽ ngưng trệ.
Vốn theo như Hà Tương Tư thấy, đám ma tu đối phương đều có được thân thể cường hãn, lúc đối mặt linh lực xung kích sẽ chiếm chút ưu thế, nhưng mà, thực tế lại là, khi linh lực xung kích thật sự đánh tới, nàng mới đột nhiên phát hiện, người chiếm tiện nghi lại là Bạch Nhạc.
Tuy không dám nói hoàn toàn không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, nhưng hiển nhiên Bạch Nhạc ứng phó linh lực xung kích càng thêm phần ung dung nhẹ nhàng.
Thậm chí mượn cơ hội này, Bạch Nhạc còn hung hãn phát động phản kích, đánh cho đối phương nhất thời luống cuống tay chân, cường hoành lật chuyển cục diện.
– Điều này sao có thể!
Tức thì, ba tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông không khỏi đồng loạt biến sắc.
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang, khắc này, Bạch Nhạc lòng tin tăng vọt!
Lấy nhãn lực hắn tự nhiên nhìn ra được, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông trước mắt căn bản không hề có nửa điểm cảm ngộ đối với linh lực xung kích, hoàn toàn chỉ dựa vào thực lực và thân thể cường hãn để ngạnh kháng.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây chính là cơ hội tốt nhất!
Nơi này là Thất Tinh Tháp, vô luận là ai tranh đấu trong Thất Tinh Tháp cũng đều không khả năng xem nhẹ quy tắc của Thất Tinh Tháp được!
…
Không hỏi tu vi, chỉ nhìn thiên phú và ngộ tính.
Đây chính là quy tắc cơ bản trong Thất Tinh Tháp!
Đối với người thiên phú ngộ tính bình thường mà nói, linh lực xung kích chỉ là khảo nghiệm, là trở ngại bọn hắn phải xông qua trong Thất Tinh Tháp.
Nhưng mà, đối với thiên tài, đây ngược lại là cơ hội, mỗi một lần linh lực xung kích đều là cơ hội cho bọn hắn hiểu được quy tắc Thất Tinh Tháp, là cơ hội để bản thân cảm ngộ đề thăng, thậm chí chỉ cần thông qua khảo nghiệm, bọn hắn liền giành được thu hoạch cực lớn.
Rất hiển nhiên, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông trước mắt chỉ là loại tài trí bình thường, còn Bạch Nhạc lại vừa khéo là thiên tài!
Mỗi một lần linh lực xung kích, ước chừng sẽ duy trì trên dưới trăm nhịp thở.
Đối với Bạch Nhạc, trăm nhịp thở này chính là cơ hội tốt nhất để hắn chuyển bại thành thắng.
Trong mắt lộ ra sát cơ, Bạch Nhạc đột nhiên biến chiêu.
Thời gian linh lực xung kích rất ngắn, nếu hắn không thể tranh thủ đánh trọng thương, thậm chí chém giết đối phương trong thời gian này, như vậy không chút nghi ngờ, đợi khi linh lực xung kích kết thúc, đối phương hoãn thần lại được, ắt sẽ không nhìn hết thảy liều mạng với hắn trước khi lần linh lực xung kích tiếp theo đi đến.
Nếu chỉ có một mình, vậy cũng liền thôi, đánh không lại, chí ít còn có thể trốn, nhưng giờ còn phải bảo hộ Hà Tương Tư, Bạch Nhạc nhiều ít có chút vướng tay vướng chân.
Chương 355: Thừa cơ chém giết
Như thế, cách giải quyết duy nhất chính là nhân cơ hội này, trực tiếp đánh gục đối phương.
Trong lúc giao thủ, Bạch Nhạc cũng đã phân biệt ra được thực lực mạnh yếu của ba người này, kiếm trong tay hoành ngang một cái, chọn tên thực lực yếu nhất, hung hãn bạo phát ra toàn bộ thực lực, chém tới.
Linh Tê Nhất Kiếm!
Ngu Kiếm tuy bất phàm, nhưng với Bạch Nhạc, thứ hắn mạnh nhất vẫn là Linh Tê Kiếm Quyết!
Nếu trong tình huống bình thường, ba người đối phương liên thủ lại, Bạch Nhạc chưa hẳn tìm được cơ hội tung ra một kích chí mạng, nhưng giờ đây, đối phương bị linh lực xung kích ảnh hưởng, thực lực hay phản ứng đều giảm đi nhiều, hiệu quả tự nhiên sẽ khác.
Phốc!
Gần gần chỉ chớp mắt, hai người kia thậm chí đều chưa kịp có phản ứng, kiếm trong tay Bạch Nhạc đã đâm thủng yết hầu tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, một kích chí mạng!
– Trốn!
Một kiếm này, quả thực hù sợ hai người còn lại!
Mặc dù kiếm vừa rồi không chém tới bọn hắn, nhưng trong lòng bọn hắn lại rất rõ ràng, trong tình cảnh bị linh lực xung kích ảnh hưởng, e rằng không ai trong bọn hắn có thể ngăn được một kiếm khủng bố kia.
Phải biết, khi nãy sở dĩ bọn hắn có thể nhẹ nhàng áp chế Hà Tương Tư và Mạc Vân Tô liên thủ, chính là mượn nhờ linh lực xung kích!
Ai có thể ngờ, đến khi đối mặt Bạch Nhạc, cục diện lại đảo chiều.
Chết một người, không chỉ đánh vỡ thế cục cân bằng, quan trọng hơn hết là triệt để hủy đi lòng tin của bọn hắn.
Dù sao mệnh lệnh bọn hắn thu được chỉ là tận lực khu trục hoặc tập sát đệ tử chính đạo, căn bản không nhất thiết phải liều chết với Bạch Nhạc.
Mặc dù thừa cơ giết một người, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc cũng thắng không hề nhẹ nhàng, huống hồ còn phải chiếu cố Hà Tương Tư, tự nhiên khó mà đuổi theo cho được.
Thoáng chốc, hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại đã đào tẩu mất dạng.
Thở phào một hơi, thoáng phục hồi lại tinh thần, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút sau sợ.
Nếu không phải nhờ có linh lực xung kích ảnh hưởng, đồng thời đối mặt ba người vây công, bản thân hắn sợ rằng khó mà ứng phó được, thật bức đến vạn bất đắc dĩ, bại lộ Thông Thiên Ma Công, kết cục thế nào thật khó dự liệu.
– Tư tỷ, ngươi đỡ hơn chút nào không?
Lùi đến bên cạnh Hà Tương Tư, Bạch Nhạc cúi người nhẹ giọng hỏi.
Nhìn vào ánh mắt thân thiết của Bạch Nhạc, trong lòng Hà Tương Tư không khỏi có chút ấm áp, khẽ cắn môi, lại không thốt lên lời nào.
Giữa lúc nguy cơ sinh tử, người yêu đã từng Mạc Vân Tô vì cầu sinh, không chút do dự vứt bỏ nàng, nhưng thiếu niên Bạch Nhạc mới vừa quen biết không lâu này, lại nguyện ý không màng sinh tử tới cứu! Tâm tình phức tạp trong đó, thực sự khó mà dùng lời diễn tả.
Quan trọng hơn là, Hà Tương Tư nhìn ra được rõ ràng, ánh mắt Bạch Nhạc nhìn nàng hoàn toàn không có sắc dục, chỉ có quan tâm đơn thuần.
Chấp nhận rủi ro tới cứu, lại không tham muốn sắc đẹp của nàng, chính thái độ quan tâm đơn thuần đó, lại càng khiến ấm áp và cảm động.
– Tiểu Nhạc, có thể để ta dựa vào một lát không?
Ngẩng đầu nhìn Bạch Nhạc, Hà Tương Tư nhẹ giọng hỏi.
Chứng kiến bộ dạng tiều tụy bây giờ của Hà Tương Tư, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi khe khẽ thở dài.
Mặc dù hắn tới chậm chút, không thể thấy được tình hình cụ thể, tuy chỉ phỏng đoán, song cũng đoán được phần nào chân tướng sự tình, ở vào thời khắc sinh tử, Mạc Vân Tô ném bỏ đã mang đến cho Hà Tương Tư đả kích lớn thế nào, quả thực khó mà tưởng tượng.
Không nói gì, Bạch Nhạc lẳng lặng đưa tay ôm lấy Hà Tương Tư, mặc cho nàng tựa lên vai mình.
……
– Thế này thì biến thái quá?
Ở lối vào tầng thứ tư, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không thể không dừng bước.
Mới đầu, bọn hắn thật ra không quá để khảo nghiệm Thất Tinh Tháp vào trong mắt, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông ai nấy đều có căn cơ cực kỳ vững chắc, vô luận công pháp tu hành hay tôi luyện thân thể đều vượt xa đệ tử Linh Phủ Cảnh bình thường.
Cũng chính bởi vậy, trên đường bọn hắn xông qua cực kỳ thuận lợi, có thể nói là một mực đi theo sau lưng hai người Lý Phù Nam và Văn Trạch, nhưng sau khi tới tầng thứ ba, bọn hắn liền không còn được nhẹ nhàng như trước!
Đến lối vào tầng thứ tư, trừ hữu hạn mấy người ra, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông còn lại đều phải toàn lực ứng phó mới miễn cưỡng chống nổi khảo nghiệm linh lực xung kích.
Hơn nữa, kinh nghiệm từ chặng đường đã qua nói cho bọn hắn biết, mỗi lên một tầng, áp lực trong Thất Tinh Tháp sẽ đề thăng gấp đôi.
Lấy áp lực ở tầng thứ nhất làm tiêu chuẩn, hiện tại áp lực phải gánh ở tầng thứ ba đã gấp bốn lần.
Cứ thế mà tính, nếu bước lên tầng thứ tư, áp lực phải gánh khả năng sẽ cao gấp tám lần!
Uy áp như vậy thật sự quá lớn, dù bọn hắn có tự tin đến mấy, đứng trước lối vào tầng thứ tư, lại đều không dám tùy tiện bước vào.
Áp lực khủng bố như vậy, rất có thể sẽ nháy mắt nghiền ép bọn hắn.
– Không đúng, các ngươi có phát hiện không, thật ra mỗi lần linh lực xung kích tựa hồ đều có quy luật, nếu không làm rõ quy tắc không đó, chỉ dựa vào man lực, căn bản không hi vọng xông qua Thất Tinh Tháp.
Thoáng ngừng bước, rất nhanh liền có đệ tử nhận ra khác thường, vội mở miệng nói.
Chương 356: Xông nhanh, chưa hẳn đã là chuyện tốt
– Không sai, Thất Tinh Tháp là khảo nghiệm, cũng là cơ duyên.
Chúng ta không thể cường hoành xông đi như trước, nhất định phải nghĩ cách cảm ngộ huyền cơ trong đó.
Có thể trở thành đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, thiên phú sẽ không quá kém, giờ được nhắc nhở, ai nấy đều hồi thần lại.
– Đợi chút, có phải chúng ta quên mất chuyện gì rồi không?
Đột nhiên, lại có người mở miệng nói.
Chúng nhân hơi ngớ, mãi lúc sau mới hồi thần, đồng thanh mở miệng nói.
– Huyết Ảnh Ma Tông! ! !
…
Trước đó khi mới bước vào Thất Tinh Tháp, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này còn chưa cảm giác được áp lực, hơn nữa chúng nhân lại phân tán ra, căn bản không cố được suy xét cái khác, chỉ một lòng xông thẳng về phía trước.
Tùy theo không ngừng đi lên, thực lực bất đồng, nơi chốn vị trí liền bất đồng, tự nhiên hình thành phân tầng rõ rệt, thế là, những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông thực lực càng mạnh tự nhiên liền gom lại một chỗ.
Nhưng giờ đây, không xông lên được nữa, bọn hắn mới đột nhiên hồi thần nghĩ lại, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đâu cả rồi?
Luận thực lực, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông được tỉ mỉ chọn lựa ra kia chưa hẳn đã yếu thua bọn hắn, khăng khăng thẳng đến lúc này bọn hắn vẫn chưa thấy được một ai.
Bọn hắn đương nhiên sẽ không tin tưởng đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đã trước một bước xông vào tầng thứ tư, như vậy giải thích hợp lý duy nhất chính là… Đối phương căn bản không toàn lực xông Thất Tinh Tháp!
Ý thức được điểm này, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông lập tức không khỏi biến sắc.
Phải biết, lấy sự kiêu ngạo của đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, lần này bọn hắn tới xông Thất Tinh Tháp vốn không phải là vì tìm cơ duyên, mà là tới để xử lý đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.
– Lui đi về!
Ngơ ngác nhìn nhau một lúc, rất nhanh đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này liền được đến nhận thức chung.
… … …
– Tiểu Nhạc, cám ơn ngươi!
Tựa lên thân Bạch Nhạc khoảng chừng một khắc đồng hồ, tình tự trong lòng Hà Tương Tư rốt cục mới triệt để bình tĩnh, đẩy ra Bạch Nhạc, Hà Tương Tư nhẹ giọng mở miệng nói:
– Tiểu Nhạc, vì ta, ngươi đã lỡ không ít thời gian! Không cần để ý ta nữa, tiếp tục xông đi lên, ngàn vạn đừng lãng phí cơ hội lần này.
– Giờ ngươi bị thượng nặng như vậy, ta làm sao có thể yên tâm rời đi.
Lắc đầu, Bạch Nhạc trực tiếp cự tuyệt nói:
– Tư tỷ, ngươi đừng nghĩ nhiều, cứ tranh thủ chữa thương là được.
– Không!
Lần này Hà Tương Tư cự tuyệt vô cùng kiên quyết:
– Tiểu Nhạc, ta biết ngươi có ý tốt với ta, nhưng mà ta không thể tiếp thu! Đối với ngươi mà nói, cơ hội Thất Tinh Tháp này vô cùng quý giá, thậm chí khả năng can hệ đến sau này ngươi có thể đi xa được đến đâu, ta không thể liên lụy ngươi! Nếu ngươi không đáp ứng, ta thà chết ngay chỗ này.
Tính cách Hà Tương Tư rất cố chấp, lúc này đối mặt Bạch Nhạc, lại trực tiếp bày ra giá thế, nếu ngươi không đáp ứng ta liền lập tức đi chết.
Nhìn vào bộ dáng nghiêm túc của Hà Tương Tư, Bạch Nhạc không nhịn được cười khổ.
– Không phải như ngươi nghĩ đâu!
Lắc đầu, Bạch Nhạc giải thích nói:
– Tư tỷ, ngươi cũng thấy đấy, bằng vào thực lực của ta, nếu chỉ một lòng muốn cầu nhanh, há lại rơi đến sau ngươi?
Nói đến đây, Hà Tương Tư mới đột nhiên ý thức được, Bạch Nhạc xuất hiện sau lưng mình, sau đó chạy tới cứu nàng, bản thân chuyện này đã là điều khó mà tưởng tượng.
Lấy thực lực hiện tại của Bạch Nhạc, tuy không dám nói có thể vượt lên trước ba người Lý Phù Nam, Văn Trạch và Mạc Vô Tình, nhưng chí ít cũng sẽ không bị bỏ lại quá xa, nói thế nào cũng phải nhanh hơn nàng và Mạc Vân Tô mới đúng.
Còn nữa, lúc đối mặt linh lực xung kích, Bạch Nhạc tựa hồ chỉ chịu ảnh hưởng rất nhỏ, điều này tuyệt đối không giống bằng vào thực lực cường hành ngạnh kháng.
Không đợi Hà Tương Tư kịp nghĩ nhiều, Bạch Nhạc đã giải thích:
– Tư tỷ, mỗi lần linh lực xung kích đánh tới, ngươi tử tế cảm giác liền sẽ phát hiện, thật ra cái gọi là linh lực xung kích chính là một loại pháp môn dẫn linh đặc thù, chỉ cần cảm ngộ loại pháp môn dẫn linh này, liền có thể giảm nhẹ ảnh hưởng từ linh lực xung kích, thậm chí còn chuyển hóa linh lực thành của mình.
– Sở dĩ ta đi chậm như vậy, chính là vì cảm ngộ loại pháp môn dẫn linh này.
Nghe được lời đó, nội tâm Hà Tương Tư không khỏi rung lên, trong mắt chớp qua một tia thần thái dị dạng.
– Trước khi tiến vào Thất Tinh Tháp, Dương huynh từng nói qua, khảo nghiệm trong Thất Tinh Tháp không hỏi tu vi, chỉ hỏi thiên phú và ngộ tính, nếu chỉ một lòng cầu nhanh liền có thể xông qua, há chẳng phải quá coi thường độ khó của Thất Tinh Tháp.
Trong mắt lộ ra vẻ tự tin, Bạch Nhạc ngạo nghễ nói:
– Ở chỗ này, xông nhanh, chưa hẳn đã là chuyện tốt.
– …
Nhìn vào bộ dáng tự tin ngạo nghễ của Bạch Nhạc, Hà Tương Tư không khỏi lần nữa trầm mặc.
Vốn nàng cũng biết có thể thành tựu Tử Phủ hoàn mỹ, thiên phú Bạch Nhạc hẳn phải rất tốt, song vẫn chưa có được khái niệm rõ ràng, thẳng đến lúc này, nghe được lời này của Bạch Nhạc, nàng mới thực sự ý thức được sai lệnh giữa những người như mình với Bạch Nhạc.
Chương 357: Xông nhanh, chưa hẳn đã là chuyện tốt (2)
Đây không phải chỉ là vấn đề vận khí, cũng không phải vấn đề thiên phú tu hành, mà là sai lệch từ tầm nhìn và đẳng cấp!
Gật đầu, Hà Tương Tư nhẹ giọng nói:
– Ta tin tưởng ngươi, nhưng ngươi nhất định phải đáp ứng ta, một khi cảm ngộ thành công, ngươi tất phải lập tức rời đi, xông lên tầng tiếp theo.
– Yên tâm! Tư tỷ, ngay từ khi bước vào Thất Tinh Tháp, ta liền chưa từng hoài nghi mình sẽ thất bại!
Nhìn vào mắt Bạch Nhạc, Hà Tương Tư có thể cảm nhận được rõ ràng, lời này không phải để an ủi nàng, mà xuất phát từ tự tin trong lòng Bạch Nhạc!
… … … …
Lối vào tầng thứ ba, lúc này đã loạn thành một đoàn!
Nhóm thiên tài thực lực mạnh nhất đều sớm đã bước vào tầng thứ ba, số còn lại bởi vì linh lực xung kích ảnh hưởng, hình thành nên một nhóm kẹt ở chỗ này.
Hiện tại số đệ tử chính đạo còn dừng ở trong tầng thứ hai chẳng qua chỉ lác đác hơn mười người mà thôi.
Nhưng giờ đây, trừ số ít mấy người cùng theo lên tầng thứ ba, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông lại gần như đều tập trung về đây, phong kín lối vào tiến lên tầng thứ ba.
Trên thực tế, giữa song phương sớm đã có qua không chỉ một lần giao thủ.
Nhưng khiến chúng nhân sợ hãi chính là, lúc này hơn mười cỗ thi thể nằm ở kia lại đều là đệ tử chính đạo.
Một số là cùng theo bọn hắn chạy tới, một số thì đã chết trước khi bọn hắn đến đây.
Nghĩ tới đó, trong lòng ai nấy đều tràn đầy phẫn nộ.
Khác với đệ tử chính đạo, đám người Huyết Ảnh Ma Tông này căn bản không có ý tìm kiếm cơ duyên trong Thất Tinh Tháp, mục đích bọn hắn tới chính là để phá hoại, chính là để ngăn cản người khác giành được cơ duyên trong Thất Tinh Tháp.
Vậy nên, bọn hắn có kế hoạch, có tổ chức, ra tay cũng càng thêm tàn độc.
– Phi!
Phun ra một búng máu tươi, Dương Bằng chùi chùi tiên huyết nơi khóe miệng, trong mắt chất đầy phẫn hận.
Thực ra hắn có thể kiên trì đến được bây giờ, phần nhiều là bởi không ít bảo bối hộ thân Tinh Hà lão tổ đưa cho trước khi tiến vào, bằng không với một kích vừa rồi, há chỉ khiến hắn phun ra một búng máu, sợ rằng sớm đã trọng thương, thậm chí trực tiếp đi đời.
– Đều là cái thứ gì đâu, ta lại muốn xem xem, các ngươi còn có thể kiêu ngạo đến lúc nào.
– Dương Bằng, ta biết thân phận ngươi, nể mặt Tinh Hà lão tổ, chúng ta không giết ngươi! Nhưng nếu ngươi còn chấp mê bất ngộ, không chịu lui ra Thất Tinh Tháp, vậy thì đừng trách bọn ta ra tay tàn độc.
Liếc nhìn Dương Bằng một cái, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cầm đầu lạnh lùng mở miệng nói.
– Ta nhổ vào! Có thủ đoạn gì, các ngươi cứ dùng hết ra là được, các ngươi tổng cộng cũng chỉ hai mươi người, có thể cuộn lên sóng gió cỡ nào? Đợi người chúng ta chạy tới, kéo cũng đủ kéo chết đám rác rưởi các ngươi.
Hừ lạnh một tiếng không đáng, Dương Bằng không chút yếu thế, ngược lại còn châm chọc nói.
– Cần gì phải lừa mình gạt người, số thực lực lợi hại, giờ hẳn đều đã bước vào tầng thứ ba, thậm chí tầng thứ tư, số còn lại… Chẳng qua là một ít thực lực bình thường ngu xuẩn mà thôi, nhân số nhiều đến mấy lại có nghĩa lý gì?
Lắc đầu, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu nhàn nhạt nói.
Trọn cả kế hoạch sớm đã được bố trí hoàn chỉnh trước khi bước vào Thất Tinh Tháp, hai mươi tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông Linh Phủ hậu kỳ, một khi có kế hoạch sớm bước ôm đoàn, chiến lực hình thành hoàn toàn không phải đám đệ tử bình thường này có thể bằng vào ưu thế nhân số san bằng được.
Điều này cũng tựa như, rõ ràng nhân số song phương đều không ít, nhưng ai cũng đều không có ý nhúng tay vào trong tranh đấu giữa Lý Phù Nam, Văn Trạch và Mạc Vô Tình.
Thực lực tới một trình độ nhất định, nhân số đã rất khó tạo được tác động mang tính then chốt.
Kẹt chết ở chỗ này sẽ chỉ khiến cho đệ tử chính đạo không ngừng tiến vào ác tính tuần hoàn, càng tiếp cận điểm cuối, hi vọng thủ thắng liền càng xa vời.
Sau cùng khiến cho lần mở ra Thất Tinh Tháp này biến thành một trò cười.
Ý đồ dùng sự kiện lần này để ngăn chặn đệ tử chính đạo Thanh Châu đề thăng thực lực, mục đích là vì làm đệm lót cho kế hoạch phân chia thế lực Thanh Châu kế tiếp sau đó của Huyết Ảnh Ma Tông.
Nhìn bộ dạng đắc ý của đối phương, Dương Bằng không khỏi càng thêm giận dữ, khăng khăng hắn lại chẳng làm gì được.
Tính toán sai lầm trước khi tiến vào Thất Tinh Tháp, liền gần như chú định kết quả bây giờ, chỉ bằng vào hắn và đám đệ tử chính đạo thực lực bình thường quanh đây, sợ rằng khó mà thấy được hi vọng lật bàn.
Nghĩ tới đó, Dương Bằng không khỏi hận đến nghiến răng nghiến lợi!
Đám người Đạo Lăng Thiên Tông kia, miệng thề thốt nói giết sạch đám trời đánh Huyết Ảnh Ma Tông này, nhưng sao vừa đi vào, ai nấy liền đều chạy mất tăm.
… … ……
Oanh!
Nương theo linh lực xung kích lần nữa đánh tới, linh lực trong cơ thể Bạch Nhạc đột nhiên tóe bắn đi ra, nhưng cỗ lực lượng này lại phảng phất như hòa làm một thể với linh lực xung kích đánh tới, không hề phải chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
– Thành công!
Mở mắt ra, trong mắt Bạch Nhạc khó mà giấu được vẻ vui sướng.
Chương 358: Một kiếm vô địch
Lại thêm một canh giờ, Bạch Nhạc đã triệt để cảm ngộ pháp môn dẫn linh cất chứa trong linh lực xung kích.
Không, có lẽ đây không chỉ là một loại pháp môn dẫn linh!
Đi đến hiện tại, Bạch Nhạc đã rõ ràng cảm giác được, bản thân thứ này vốn là một môn công pháp truyền thừa!
Tùy theo không ngừng đi sâu vào trong Thất Tinh Tháp, linh lực xung kích càng lúc càng mạnh, truyền thừa này lại càng biểu hiện rõ ràng, đây khả năng cao chính là trường cơ duyên đầu tiên mà Thất Tinh Tông dành cho đệ tử trong môn.
Bạch Nhạc có dự cảm, chỉ cần mình triệt để được đến môn công pháp truyền thừa này, ngày sau tốc độ tu luyện sẽ có đề thăng trên diện rộng!
Mà đây, mới gần gần chỉ là tầng thứ hai Thất Tinh Tháp mà thôi!
Mở mắt, Bạch Nhạc lần nữa nhìn sang Hà Tương Tư.
Trị liệu một canh giờ, thương thế Hà Tương Tư đã dần ổn định, thậm chí nhờ có Bạch Nhạc nhắc nhở, Hà Tương Tư cũng bắt đầu cảm ngộ pháp môn dẫn linh cất chứa trong linh lực xung kích!
Tuy tốc độ cảm ngộ còn kém xa Bạch Nhạc, nhưng ảnh hưởng mà linh lực xung kích tạo ra với nàng đã càng lúc càng nhỏ.
Cứ tiếp tục thế này, chỉ cần cho thêm nàng chút thời gian, hẳn sẽ có thể tự bảo vệ mình.
Tùy theo đợt linh lực xung kích này kết thúc, Hà Tương Tư cũng thanh tỉnh lại, thấy Bạch Nhạc nhìn sang, Hà Tương Tư lập tức hiểu ra, không đợi Bạch Nhạc nói chuyện liền trước một bước mở miệng nói:
– Tiểu Nhạc, không cần để ý ta, ngươi đi nhanh lên, ta chờ tin tức tốt của ngươi.
…
Bạch Nhạc không phải không muốn mang Hà Tương Tư đi cùng, chỉ là, lý trí nói cho hắn biết, để Hà Tương Tư tạm thời lưu lại chỗ này mới là lựa chọn tốt nhất.
Còn về đám người Huyết Ảnh Ma Tông kia, Bạch Nhạc có dự cảm, đối phương quá nửa đang canh chừng ở lối vào tầng tiếp theo.
Mình cứ đi tới, cũng là trước một bước giúp Hà Tương Tư quét dọn sạch chướng ngại.
Không bị linh lực xung kích ảnh hưởng, tốc độ Bạch Nhạc cực nhanh, chỉ sau gần nửa canh giờ ngắn ngủi đã trực tiếp chạy tới lối vào tầng thứ ba.
Lúc này, Bạch Nhạc vừa khéo thấy được cảnh bọn Dương Bằng đang bị đối phương đánh cho nhếch nhác không thôi.
– Quả nhiên đều ở đây, các ngươi đúng là âm hồn không tán!
Khóe miệng nhếch lên ý cười chế nhạo, Bạch Nhạc chậm rãi tiến tới, không đáng nói.
– Bạch huynh đệ?
Đột nhiên nghe được giọng Bạch Nhạc, tinh thần Dương Bằng nhất thời vì đó khẽ rung, trên mặt hiện đầy vẻ hưng phấn.
Người khác không rõ ràng thực lực Bạch Nhạc, nhưng Dương Bằng lại biết.
Có thể nói, ở trong lòng Dương Bằng, trừ ba người đám Lý Phù Nam ra, lần này trong số xông Thất Tinh Tháp, lợi hại nhất phải kể đến Bạch Nhạc.
Chỉ là hắn làm sao cũng không thể ngờ, Bạch Nhạc lại rớt ở phía sau.
– Dương huynh, ngươi thảm thật đấy.
Liếc mắt nhìn bộ dạng bây giờ của Dương Bằng một cái, Bạch Nhạc nhịn không được cười ra tiếng.
Cẩm bào vốn quý giá giờ đây đã bị làm cho rách rưới, không chỉ nhuộm lên không ít máu tươi, trên thân còn có không ít vết thương, búi tóc cũng bị đánh loạn, dùng mặt xám mày tro để hình dung đều không chút nào nói quá.
Bị Bạch Nhạc trào phúng như thế, Dương Bằng tức thì hận đến nghiến răng nghiến lợi:
– Ngươi còn tâm tư nói mát, Bạch Nhạc, ngươi có còn nhân tính nữa không?
Khóe miệng thoáng khẽ nhếch lên, ánh mắt Bạch Nhạc thuận thế nhìn tới đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông phía đối diện.
Rất nhanh, Bạch Nhạc liền từ trong đám người kia tìm ra hai tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đào tẩu khỏi tay mình khi trước.
– Hai vị, chúng ta lại gặp mặt… Thất Tinh Tháp này đúng là nhỏ thật!
Lời tuy nhẹ nhàng, nhưng vào trong tai đối phương lại có thể nghe ra sát khí đáng sợ vạn phần.
Vô thức giật lùi ra sau một bước, nhớ tới bây giờ bên cạnh mình còn có rất nhiều đồng bạn, hai người mới lần nữa phồng lên lá gan, quát nói:
– Bạch Nhạc, dù ngươi có toàn thân là sắt, lại đánh được mấy cân đinh, ta khuyên ngươi tốt nhất bớt quản nhiều chuyện, chúng ta có thể thả cho ngươi bước lên tầng thứ ba.
Mặc dù cũng hận Bạch Nhạc đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng bọn hắn hiểu được sự lợi hại của Bạch Nhạc, nhân vật thế này, muốn cường hành ngăn lại, tất phải trả ra đại giá cực lớn.
Đã như thế, không bằng chủ động lùi một bước, nhường cho Bạch Nhạc đi qua.
Chỉ cần khống chế đại cục, chỉ lọt lưới mỗi mình Bạch Nhạc, căn bản không tính là gì.
Lời này của đối phương khiến chúng đệ tử chính đạo tại trường không khỏi cả kinh.
Mặc dù trước đó bởi vì chuyện Văn Trạch, đám đệ tử chính đạo này đều biết Bạch Nhạc, nhưng ấn tượng đa phần chỉ dừng ở Bạch Nhạc may mắn đáp lên quan hệ với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, còn về Bạch Nhạc rốt cuộc thực lực đến đâu, lại không mấy người để ý.
Nhưng giờ đây, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia lại chủ động nhường đường cho Bạch Nhạc đi qua, bọn hắn sao không kinh hãi cho được?
– Các ngươi nhường ta đi qua?
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc hừ lên khinh thường:
– Đừng nói dễ nghe như vậy, ta muốn đi, bằng vào các ngươi, liệu có ngăn được không?
– …
Ánh mắt lướt qua đám người trước mặt một lượt, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói:
– Ta muốn phân ra thắng bại với người Huyết Ảnh Ma Tông bại, các ngươi có gan động thủ một phen không?
Chương 359: Một kiếm vô địch (2)
Trước khi Bạch Nhạc tới, bọn Dương Bằng đã có không ít người bị Huyết Ảnh Ma Tông giết chết, hoặc bức lui ra Thất Tinh Tháp, đương nhiên, còn có người đến sau mới chạy tới, nhưng tính đi tính lại, số còn đứng được ở đây chẳng qua chỉ hơn mười người mà thôi.
Khoan nhắc tới thực lực chênh lệch, chỉ từ nhân số đã thấy không chiếm ưu thế.
Cũng chính vì vậy, nghe được lời này của Bạch Nhạc, chúng nhân không khỏi ngơ ngác, trong mắt thoáng hiện vẻ ngập ngừng.
Rốt cuộc, bọn hắn đa phần không phải người Thất Tinh Tông, một khi động thủ, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Bạch Nhạc nói rất dễ nghe, nhưng trên thực tế, rốt cục có mấy phần thực lực, bọn hắn đều không quá rõ ràng, tùy tiện đồng ý động thủ một phen chưa hẳn đã có kết cục tốt.
Thấy chúng nhân do dự, Bạch Nhạc lại không nóng nảy thúc giục.
Tuy hắn có lòng trợ giúp những người này, nhưng chí ít cũng phải xác định xem những người này có đáng để giúp hay không! Nếu bọn hắn ngay cả chút huyết tính và đảm lượng đều không có, chỉ biết hi vọng há miệng chờ sung, hắn cần gì phải mạo hiểm ra tay!
Rốt cuộc, hắn và những người này không thân không quen, cũng không có bất cứ giao tình nào cả.
– Các ngươi còn do dự gì nữa? Chẳng lẽ thật cam tâm bị đám nhãi nhép ma đạo này khi dễ? Muốn người khác coi trọng, chí ít phải coi trọng chính mình mới được, Huyết Ảnh Ma Tông nhiều người như vậy, chẳng lẽ các ngươi còn muốn Bạch Nhạc một thân một mình quét dọn hết thảy?
Ánh mắt đảo qua trên thân chúng nhân, Dương Bằng không khỏi phẫn nộ quát lên:
– Ta bất kể các ngươi muốn thế nào, riêng ta nhất định phải kề vai chiến đấu với Bạch huynh, cùng lắm thì chết thôi, còn sợ cái gì!
Dương Bằng hô lên như thế, nhất thời kích lên huyết tính trong lòng không ít đệ tử chính đạo, cả đám dồn dập cùng theo Dương Bằng đứng ra:
– Nguyện theo hai vị kề vai chiến đấu!
Càng lúc càng nhiều người đứng ra, rất nhanh liền hình thành hiệu ứng đám đông, số còn đong đưa bất định cũng theo sát đi ra.
Thoáng chốc ngắn ngủi, trừ một hai tên chết nhát ra, những người khác đều đã đứng ở sau lưng Bạch Nhạc, sát khí đằng đằng đối chọi với đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.
– Không biết tự lượng sức!
Hừ lạnh một tiếng, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông dẫn đầu ra tay trước, hung hãn tấn công về phía Bạch Nhạc.
Đừng thấy trước đó nói chuyện có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn cũng rõ ràng, một khi để cho Bạch Nhạc đoàn kết những người này lại, ắt sẽ mang đến cho bọn hắn phiền hà cực lớn!
Dù sau cùng có thể thắng, tất cũng phải trả giá thảm trọng, điều này tuyệt đối không phù hợp với dự tưởng ban đầu.
Chỉ có trước một bước ra tay, lấy thủ đoạn lôi đình thủ đánh đau, đánh sợ những người này, như vậy mới có thể triệt để tan rã liên minh của đối phương, tới khi đó, dù Bạch Nhạc có bản lĩnh lớn bằng trời cũng chỉ còn nước ảo não rời đi.
Oanh!
Chớp mắt, tất cả đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đồng loạt ra tay, ma uy ngập trời.
Ngay cả Bạch Nhạc, khắc này cũng khó tránh khỏi cảm thấy áp lực cực lớn.
Đây không phải là một hai người, mà là tận mười mấy cao thủ Linh Phủ hậu kỳ.
Thoáng chốc, song phương liền hung hăng va vào nhau, điên cuồng triển khai chém giết.
Trong đám đông, Bạch Nhạc hệt như một thanh lợi kiếm, hung hăng cắm vào trong trận thế đối phương.
Lấy thực lực mà luận, đám đệ tử chính đạo này hiển nhiên không bằng được đối phương, muốn thủ thắng, hi vọng duy nhất nằm ở trên thân Bạch Nhạc, hắn tất phải triển hiện ra thực lực vô địch, đâm xuyên trận hình đối phương, thắp lên hi vọng thắng lợi cho người khác, chỉ vậy mới có thể tiếp sức giúp đám người này kiên trì đi xuống.
Một khi Bạch Nhạc bại trận, thậm chí chỉ là thế công bị ngăn trở, để cho đối phương vây khốn, khả năng sẽ khiến chiến cuộc triệt để băng bàn.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bản thân điều này chính là một trường đánh bạc, cược hắn có thể một kiếm vô địch, đánh tan hết thảy đối thủ trước mắt.
…
Coong!
Một tiếng kiếm rền vang, trên thân Bạch Nhạc đột nhiên bùng lên tử mang huyễn lệ, lực lượng Tử Phủ đẩy lên đỉnh điểm, một tay Ngu Kiếm được Bạch Nhạc thi triển vô cùng nhuần nhuyễn!
Luận tinh diệu và uy lực, Ngu Kiếm có thể không bằng Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng trong tình huống hỗn chiến thế này, Ngu Kiếm hiển nhiên càng thực dụng!
Dốc sức điều động lực lượng Tử Phủ, kiếm trong tay Bạch Nhạc vừa nhanh lại vừa độc!
Vô luận là ai, chính diện nghênh đón kiếm từ Bạch Nhạc đều tất khẽ đụng liền vỡ!
Trước đó lúc ở Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc chỉ là nương theo thanh danh Văn Trạch và đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông mới nổi tiếng! Mà giờ này khắc này, Bạch Nhạc lần nữa ra tay, lần đầu tiên triển hiện ra thực lực trước mắt chúng nhân.
Một kiếm vô địch!
Đối mặt nhiều đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông như vậy, Bạch Nhạc tất phải đánh ra khí thế, chỉ vậy mới có thể mở ra một con đường máu, bức lui đối phương.
Đám đệ tử chính đạo này đang liều mạng, Bạch Nhạc lại sao không phải như thế?
Mang theo đám đồng đội thực lực hiển nhiên kém xa đối phương một đoạn, thậm chí ngay cả lòng tin đều không đủ, muốn đánh bại chúng đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, dù Bạch Nhạc có tự tin đến mấy cũng không dám nói hoàn toàn nắm bắt.
Chương 360: Bội tín bội nghĩa
Trận chiến này, muốn thắng, liền chỉ có đập nồi dìm thuyền!
Bạch Nhạc rất rõ ràng điểm này, thế nên hắn phải bức chính mình đến giới hạn, triệt để kích phát tiềm lực trong cơ thể!
Trên đời có hai loại người!
Một loại biết khó mà lui, một loại khác, thì lại vượt khó mà lên!
Đây là hai loại tính cách, mang đến cũng là hai loại nhân sinh hoàn toàn khác biệt.
Một kiếm vô địch!
Ngắn ngủi không đến một khắc, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, bao gồm cả tên dẫn đầu đều đã giao thủ qua với Bạch Nhạc, nhưng không một ai có thể tiếp được kiếm trong tay hắn cả!
Nếu không phải người chính đạo quá yếu, Bạch Nhạc không thể không phân thần hỗ trợ, cứ một đấu một mà luận, căn bản không người có thể sống sót dưới kiếm Bạch Nhạc!
Quá mạnh!
Giờ này khắc này, thứ đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cảm nhận được từ trên người Bạch Nhạc là áp lực tương tự như Cổ Hiên trước đây, hay là Mạc Vô Tình bây giờ.
Ai có thể ngờ, tiểu tử đương sơ gần gần chỉ mới bước vào Linh Phủ, ai cũng không thực sự để vào trong mắt, bây giờ lại đi đến độ cao khiến người kinh sợ như thế.
Thiên kiêu!
Phảng phất như chỉ hai chữ này mới có thể hình dung sự đáng sợ của Bạch Nhạc.
Có thể hiện tại Bạch Nhạc còn chưa bằng được Lý Phù Nam và Mạc Vô Tình, nhưng chỉ cần cho hắn thêm chút ngày giờ, thành tựu tất sẽ không dưới những thiên kiêu kia.
Lúc này, trên thân tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cũng cuộn trào sát khí.
Trận chiến trước mắt khiến hắn ý thức được rõ ràng sự đáng sợ của Bạch Nhạc, chỉ cần có thể tập sát Bạch Nhạc, dù kế hoạch lần này thất bại, hẳn cũng đáng giá.
Nghĩ tới đó, trong đầu hắn chớp qua một ý niệm tuyệt diệu!
– Không cần những người khác, tất cả đệ tử toàn lực vây giết Bạch Nhạc!
Câu này vừa ra, lập tức khiến chúng nhân tại trường thoáng ngưng trệ, sau đó thốt nhiên biến sắc.
Dù là Bạch Nhạc, khắc này trong lòng cũng không khỏi sản sinh một tia sợ hãi.
Gay to rồi!
Nháy mắt, Bạch Nhạc thanh tỉnh ý thức được nguy cơ.
Hiện tại sở dĩ hắn có thể ổn định tình thế là bởi có đám đệ tử chính đạo cầm chân đối phương, nhờ đó hắn mới có thể như lợi kiếm cường hành đâm xuyên trận hình đối phương, tiến lui như vào chỗ không người, miễn cưỡng duy trì cục diện!
Nhưng một khi không còn đám đệ tử chính đạo kiềm chế, hắn dù có năng lực lớn bằng trời thì nói thế nào cũng chỉ là Linh Phủ trung kỳ mà thôi, làm sao có thể đồng thời đối mặt hơn mười tên cường giả Linh Phủ hậu kỳ vây giết?
Đừng thấy trước đó Bạch Nhạc ra tay, nhìn qua tựa hồ đang cứu những người này, nhưng thật đến thời khắc đối diện sinh tử, nhân tính thường thường là thứ rất không đáng tin.
Nói cho cùng, Bạch Nhạc và đám người này chẳng qua chỉ là người xa lạ mà thôi!
Gần gần một câu, liền có không ít đệ tử chính đạo bắt đầu ngập ngừng.
Một bên là cược lên tính mệnh, cùng theo Bạch Nhạc tiếp tục đánh sống đánh chết với người Huyết Ảnh Ma Tông, chiến một trận không biết thắng hay thua, không, thậm chí có thể nói là phần thua nhiều hơn phần thắng.
Bên khác thì lại có thể mượn lấy cơ hội đối phương vây giết Bạch Nhạc nhảy lên tầng thứ ba, bình yên thoát thân!
Hai lựa chọn như thế đặt ở trước mặt, há có thể không khiến bọn hắn ngập ngừng?
– Đừng nghe đám ma tu này nói bậy, Bạch huynh đệ vì cứu chúng ta mới ra tay, nếu lúc này chúng ta bỏ hắn mà đi, vậy thì khác gì súc sinh? Ngày sau lại có mặt mũi nào tự xưng đệ tử chính đạo?
Ngửi được khí tức nguy hiểm, Dương Bằng cướp trước một bước mở miệng nói.
Đối với đám đệ tử chính đạo tại trường, câu này rốt cục vẫn có chút tác dụng, song cũng chỉ gần gần duy trì trong nháy mắt mà thôi.
Chính đạo không chính đạo cái gì, đối mặt sinh tử, ai để ý mấy thứ này?
Chỉ cần Bạch Nhạc chết ở chỗ này, thậm chí cả Dương Bằng cũng chết ở chỗ này, lại có ai biết được?
Muốn nói bội tín bội nghĩa, vậy cũng là cả đám cùng lúc bội tín bội nghĩa, ai lại dám nói đi ra?
Thật có người nào không chịu, lưu lại bồi cùng Bạch Nhạc, vậy sau cùng chẳng phải cũng là con đường chết?
Chỉ cần trốn đi, chỉ cần sống sót, vậy tất cũng là bội tín bội nghĩa, chẳng qua là năm mươi bước cười một trăm bước thôi, không có gì to tát cả!
Nghĩ thông điểm này, lập tức liền có người cắn răng đi trước ngừng tay, lao thẳng đến lối vào tầng thứ ba!
Được tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cầm đầu thụ ý, quả nhiên không có bất kỳ người nào tiến lại ngăn cản, chỉ sau mấy giây, tên đệ tử chính đạo đi trước đào tẩu đã như nguyện xông lên tầng tiếp theo.
Cùng lúc, tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông mới được rảnh tay lập tức hung hãn gia nhập vào nhóm đang tiến hành vây công Bạch Nhạc!
Chính như khi trước có người đầu tiên nguyện đứng ra kề vai chiến đấu với Bạch Nhạc, một khi có kẻ đi trước dẫn đầu, liền như hiệu ứng domino, nháy mắt liên minh tạm thời thật không dễ dàng mới đoàn kết lại được bỗng chốc sụp đổ.
Một người, hai người, ba người… Mười người!
Ngắn ngủi không đến trăm nhịp thở, liên tục có mười người trốn lên tầng tiếp theo!
Chứng kiến hết thảy, Dương Bằng mắt như muốn nứt, điên cuồng kêu hét, nhưng không tạo được bất kỳ tác dụng nào!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










