- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 192 : Chạm vào chân tướng (2) (c1911-c1920)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 192 : Chạm vào chân tướng (2) (c1911-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1911: Chạm vào chân tướng (2)
Vị tiện nghi sư tôn kia của hắn, sợ rằng tuyệt đối không chỉ là một tên Ma Quân đơn giản!
Bằng không, Thông Thiên Ma Quân dù nghịch thiên đến mấy cũng không khả năng sáng chế ra được thiên công vô thượng kinh thế hãi tục bậc này!
Có thể thôn phệ lực lượng của người khác thì cũng thôi, giờ đây, đến cả lực lượng thần linh Thôn Thiên Quyết đều có thể thôn phệ, điều này thực sự quá vượt ngoài tưởng tượng.
– Ngươi nghĩ đến cái gì, nói ra.
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nữ tử kia lần nữa mở miệng nói.
Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi khẽ động, trong lòng thoáng khẽ thở phào một hơi.
Trước đó, Bạch Nhạc thật bị nữ tử kia dọa sợ, tưởng rằng đối phương có thuật đọc tâm hoặc là năng lực khủng bố tương tự, nhưng giờ đây nghe thế, Bạch Nhạc lập tức ý thức được, đối phương cùng lắm chỉ có thể phát giác ra được tâm tư mình có dị thường, chứ không khả năng trực tiếp đọc lấy ý niệm trong đầu mình.
– Ta quả thực không biết Tạo Hóa Thông Thiên Quyết là cái gì, công pháp này truyền thừa từ sư tôn ta, Thông Thiên Ma Quân! Chẳng qua hắn không phải thần linh mà chỉ là cường giả Hóa Hư thôi, hơn nữa, hắn cũng đã sớm vẫn lạc.
Có đôi lúc, đối phương có thể phát giác ra tâm tư mình có dị động, ngược lại là chuyện tốt!
Tựa như hiện tại, Bạch Nhạc rất xác định, đối phương có thể cảm nhận được từ trong ngữ khí của mình rằng, hắn đang nói thật.
Không đợi đối phương đặt câu hỏi, Bạch Nhạc đã nói tiếp:
– Tiền bối có nhận thức Hải Thần không?
Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng nguy cơ, thế là không còn bất kỳ lựa chọn nào khác, đành phải trước dời Hải Thần đi ra.
– Hải Thần?
Nghe được cái tên này, trong mắt nữ tử lần nữa lộ ra vẻ suy tư, rất lâu sau mới mở miệng nói:
– Ta nhớ được rồi … Nơi này là Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, mà ta thì … đã vẫn lạc.
– …
Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến chúng nhân tại trường không khỏi ngây ngốc!
Cái gì gọi là đã vẫn lạc?
Giả sử thật đã chết rồi, lại làm sao xuất hiện ở chỗ này? !
Phảng phất đoán được tâm tư bọn Bạch Nhạc, nữ tử kia bình tĩnh mở miệng nói:
– Không cần đoán, một vạn năm trước, ta đã chết rồi… Chúng Thần Mộ Địa này vốn là ta tự tay kiến tạo.
Ánh mắt rơi trên những mộ bia kia, trong mắt nữ tử không giấu được vẻ bi thương!
Nhắc đến tên Hải Thần, rốt cục khiến nàng nhớ ra những chuyện trước đây, chỉ là, đối với nàng mà nói, đây hiển nhiên là điều bi thương khó mà diễn tả bằng lời.
Nhưng mà, lời này rơi vào trong tai Bạch Nhạc, lập tức khiến cho trong lòng Bạch Nhạc lần nữa chấn rung!
Chúng Thần Mộ Địa là do đối phương kiến tạo, như vậy đổi một cách nói khác … Liệu có phải, chúng thần chính là do nàng tự tay mai táng?
– Một vạn năm…
Thở dài một tiếng, nữ tử kia nhẹ giọng lẩm bẩm.
– Dám hỏi tiền bối xưng hô thế nào?
Cắn răng, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng hỏi.
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái, nữ tử kia bình tĩnh đáp:
– Ta là Thiên Đạo chi nữ, xưa kia, bọn hắn gọi ta là … Thần Nữ!
Thiên Đạo chi nữ!
Cái tên này thực sự quá dọa người.
Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc mơ hồ ý thức được một điều gì đó, trong lòng càng thêm sợ hãi thất kinh!
Có một số chuyện, khả năng trước đó mình đã hoàn toàn đoán sai.
Khóe miệng lộ ra ý cười trào phúng, thần nữ bình tĩnh nói tiếp:
– Ngươi đoán đúng, không phải ta mai táng chúng thần, mà là ta tự tay tru diệt chúng thần! Tất cả bọn hắn đều là ta tự tay giết chết!
– …
Dù trong lòng Bạch Nhạc ẩn ẩn đã có suy đoán này, nhưng đến khi nghe được Thần Nữ xác thực, Bạch Nhạc vẫn có cảm giác sụp đổ.
Tru diệt chúng thần, thế phải cần khủng bố đến mức nào? !
Hơn nữa, điều này với điều mà trước đây Hải Thần nói với hắn hoàn toàn không hợp!
Theo như lời kể của Hải Thần, chúng thần là người sáng tạo nên Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, cũng bởi vì Thế Giới Chi Tâm tan vỡ mới dẫn đến chúng thần vẫn lạc, chứ trước nay chưa từng nhắc đến Thần Nữ gì cả.
– Trên người ngươi có khí tức Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, đáng tiếc… Thứ ngươi học được, vẻn vẹn chỉ là một bộ phận! Bằng không, ngươi tự nhiên sẽ hiểu nguyên do trong chuyện này!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Thần Nữ bình thản nói tiếp.
– Thần Nữ nói, ngươi đã vẫn lạc, lại là có ý gì?
Da đầu tê rần, Bạch Nhạc nhịn không được lần nữa hỏi lại.
– Vẫn lạc, tự nhiên chính là vẫn lạc… Thứ ta lưu lại ở đây, chẳng qua chỉ là một tia chấp niệm mà thôi!
Nhàn nhạt đáp nói, Thần Nữ ngẩng đầu, nhìn lên không trung đầy sao, nhẹ giọng nói:
– Chúng Tinh Tiểu Thế Giới… Không, phải nên xưng là, Chúng Thần Tiểu Thế Giới! Thế giới này, chính là vì mai táng ta mà sáng tạo… Nơi đây, là Thần Vực của ta, cũng là mộ địa của ta!
– …
Những lời này triệt để khiến cho Bạch Nhạc hồ đồ!
Vốn hắn đã hiểu được sáu bảy phân, nhưng nghe xong những lời này lại không khỏi càng thêm mờ mịt, đây rốt cuộc là chuyện gì?
Bạch Nhạc ẩn ẩn cảm giác được, mình thật đã chạm đến chân tướng!
Không chỉ chân tướng về Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, mà là, chân tướng cho hết thảy, chân tướng về Thượng Cổ Chi Chiến, thậm chí là chân tướng về thiên hạ hiện nay.
Chỉ là chân tướng này, tựa hồ … tàn khốc hơn xa so với trong tưởng tượng!
…
Chương 1912: Tội dân
– Thần Nữ, nếu nay đây là Thần Vực của ngài, như vậy những người sống ở đây như chúng ta, lại tính là cái gì?
Ngẩng đầu nhìn lên Thần Nữ, Giang Nhược Hư đột nhiên mở miệng hỏi.
Đây là lần đầu tiên Giang Nhược Hư nhìn vào Thần Nữ, cũng là lần đầu tiên Giang Nhược Hư hỏi chuyện.
Trước đó hắn chỉ lẳng lặng lắng nghe đối thoại giữa Bạch Nhạc và Thần Nữ, nỗ lực từ trong đó tìm ra được một ít chân tướng, nhưng giờ nghe đến đó, hắn thực sự nhịn hết nổi, tưởng muốn đặt câu hỏi, đối với hắn, đối với tất cả người sống trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới mà nói, đây mới là điều quan trọng hơn hết thảy.
– Các ngươi, tự nhiên là môn đồ hậu huệ của chúng thần.
Quét mắt liếc nhìn Giang Nhược Hư một cái, Thần Nữ nhàn nhạt đáp nói:
– Đương nhiên, đối với ta tới nói, các ngươi còn có một thân phận khác, đó là … tội dân!
Khác với thái độ lúc đối mặt Bạch Nhạc, lúc đối mặt Giang Nhược Hư, Thần Nữ có vẻ vô cùng lạnh lùng, đó là cảm giác khinh miệt lộ ra từ trong cốt tủy.
Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, trên thực tế chính là nơi chúng thần vì đối phó nàng mà sáng tạo ra, đối với nàng mà nói, chúng thần chính là tội nhân, cho nên nàng tự tay tru diệt chúng thần, đồng thời lưu lại phần mộ ở chỗ này.
Như vậy, đám môn đồ trước đây theo chúng thần đến chỗ này, cùng với hậu duệ bọn hắn lưu lại, tự nhiên cũng chính là tội dân.
Nhưng mà, câu nơi này là Thần Vực của nàng, lại nên giải thích thế nào?
Bạch Nhạc cảm thấy đầu óc mình như biến thành một đoàn bột nhão, thậm chí có cảm giác IQ không đủ dùng.
Vốn thấy Giang Nhược Hư mở miệng, Bạch Nhạc còn ôm theo vài phần mong đợi, rốt cuộc Bạch Nhạc rất rõ ràng, Giang Nhược Hư trí kế cực cao, thông qua Giang Nhược Hư, rất có thể sẽ phân tích ra được chân tướng.
Nhưng hai tiếng tội dân này vừa ra, bằng với lấp kín con đường để Giang Nhược Hư tiếp tục đặt câu hỏi.
Chờ chút!
Đột nhiên, trong đầu Bạch Nhạc bỗng chợt phù hiện ra một ý niệm, vô thức thốt lên:
– Làm sao ngươi biết ta không phải người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới?
Phải biết, trước đó Bạch Nhạc chưa từng nói qua với đối phương, rằng mình đến từ bên ngoài, chỉ bằng cái tên Hải Thần liền kết luận mình không phải người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, khó miễn có chút gượng ép?
– Rất đơn giản!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Thần Nữ nhàn nhạt mở miệng nói:
– Tất cả tội dân, từ lúc sinh ra, trên thân đã dính đầy mùi tội ác, tất cả công pháp thần thông bọn hắn tu hành đều là do chúng thần lưu lại… Dù đã cách qua một vạn năm, ta vẫn ngửi được múi thối tha trong dòng máu của bọn hắn!
Câu này có mang rất nhiều tình tự chủ quan trong đó, song vẫn không trở ngại Bạch Nhạc hiểu được ý mà đối phương muốn diễn tả.
Đối phương có thể dễ dàng đoán được, ai là người sinh ra ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, đồng thời có được thái độ chán ghét từ trong cốt thủy đối với những người này.
Chỉnh lý ngôn từ một phen, lúc này Bạch Nhạc mới lần nữa mở miệng hỏi:
– Thần Nữ, nếu ngươi đã chán ghét chúng thần như vậy, tại sao còn phải lập mộ bia, mai táng cho bọn họ?
Chúng Thần Mộ Địa là nơi mai táng chúng thần, ngược lại đến mộ bia của chính bản thân Thần Nữ lại không lưu dòng chữ nào.
Còn nữa, trên mộ bia chúng thần đều có khắc truyền thừa của bọn hắn, điều này tựa hồ càng thêm không hợp tình lý.
– Lập bia là để vĩnh viễn trấn áp chân linh của bọn hắn, ta muốn bọn hắn vĩnh viễn không được siêu sinh, không thể vào luân hồi! Ta muốn lấy phương thức này, để cho bọn hắn tận mắt được thấy Chúng Tinh Tiểu Thế Giới hủy diệt!
Dù đã qua một vạn năm, song Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng oán hận trong lòng Thần Nữ.
– Mười bảy pho tượng thần linh bên ngoài mộ địa kia … Là vì trấn áp ngươi?
Nghĩ đến mười bảy pho tượng thần linh nhìn thấy ở bên ngoài mộ địa, Bạch Nhạc lần nữa hỏi.
– Luôn có một ít cá lọt lưới tưởng muốn nghịch thiên… Đáng tiếc, bọn hắn cũng trốn không thoát!
Thần Nữ nhàn nhạt đáp nói:
– Đương nhiên, những tội dân này phải cảm tạ bọn hắn… Bằng không, toàn bộ Chúng Thần Tiểu Thế Giới sớm đã bị bóng tối bao trùm, biến thành giống như nơi đây.
Nói tới nước này, rất nhiều chuyện đã dần rõ ràng.
Lúc trước Thần Nữ tập sát chúng thần, lại vẫn có một ít thần linh liều mạng trốn ra được, tuy sau cùng vẫn vẫn lạc, song đã kịp bố xuống đại trận, phong ấn Chúng Thần Mộ Địa, thậm chí phong tỏa hắc ám, lưu lại một nơi Chúng Tinh Thần Vực an toàn, để cho hậu nhân tới tìm kiếm cơ duyên.
Chỉ khi hắc ám lần nữa phủ xuống Chúng Tinh Thần Vực, pho tượng của bọn hắn mới sẽ sống dậy, lưu lại truyền thừa, để cho người tìm tới nơi đây.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc lập tức có phản ứng:
– Chúng thần lưu lại truyền thừa chỉ dẫn, là vì để cho người sau này tới giết ngươi?
Lấy đại trận phong ấn Chúng Thần Mộ Địa, đợi đến lúc không cách nào phong ấn, liền dẫn đường cho hậu nhân tiếp thu truyền thừa, sau đó tới tiêu diệt Thần Nữ, đây mới là chân tướng trọn vẹn!
Nhưng như thế cũng đồng nghĩa với … Thần Nữ hiện tại, có lẽ đã không cường đại như trong tưởng tượng.
Trên thực tế, không chỉ Bạch Nhạc ý thức được điểm này, Giang Nhược Hư cũng ý thức được điểm này, trong ánh mắt nhìn về phía Thần Nữ không khỏi nhiều thêm mấy phần thâm thúy.
Chương 1913: Tội dân (2)
– Làm sao, ngươi muốn giết ta?
Cười lạnh một tiếng, ánh mắt Thần Nữ rơi trên thân Giang Nhược Hư:
– Thực lực ngươi không tính yếu, thế nên, ngươi muốn thử xem?
– Thần Nữ hiểu lầm.
Nhìn vào Thần Nữ, Giang Nhược Hư bình tĩnh đáp nói:
– Vô luận cừu hận thế nào, ta không cho rằng, cần phải kéo dài đến tận vạn năm! Chúng thần trước đây đều đã chết, thậm chí môn đồ của chúng thần trước đây cũng đã chết từ lâu … Trải qua không biết bao đời, chúng ta bây giờ gần gần chỉ là tu hành giả bình thường mà thôi!
– Ta không có hận ý đối với Thần Nữ, tự nhiên cũng sẽ không có sát ý.
Hiển nhiên, câu trả lời này của Giang Nhược Hư khiến Thần Nữ hơi có chút ngoài ý.
Bởi vì, lấy thực lực nàng, tự nhiên có thể cảm nhận được, những lời này của Giang Nhược Hư không hề giả bộ, chứng tỏ trong đầu Giang Nhược Hư thật nghĩ như vậy.
– Tâm nguyện lớn nhất đời ta đó là có thể bước ra phên lồng, đi xem Thiên Ngoại Thế Giới đến cùng là dạng gì, đấy mới là nguyên nhân ta mạo hiểm bỏ mình, lần nữa cường hành bước vào Chúng Tinh Thần Vực.
Giang Nhược Hư chăm chú nói tiếp:
– Thần Nữ nói, chúng ta là tội dân… Nhưng vô luận tội nghiệt thế nào, thời gian một vạn năm, mấy chục thế hệ, thậm chí trên trăm thế hệ truyền thừa, hẳn cũng đủ để rửa sạch rồi.
– Huống hồ, ta cho rằng, cái gọi là tội… Chẳng qua chỉ là thắng làm vua thua làm giặc thôi! Giả như đương sơ là chúng thần thủ thắng, làm sao lại có hai tiếng tội dân?
– Thần Nữ nói, ngươi đã vẫn lạc, bây giờ lưu lại đây chẳng qua là một tia chấp niệm thôi… Như vậy, nếu ngươi và chúng thần đều đã vẫn lạc, chuyện trước đây, tại sao không thể tan đi như khói?
Thần Nữ đúng là có thái độ hết sức thù địch chán ghét đối với người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, song dù là thế, lúc này đối mặt với Giang Nhược Hư, trong lòng vẫn không khỏi sinh ra một tia tán thưởng.
Nhân vật như vậy, quả thực vô cùng xuất sắc!
– Tan đi như khói… Nào có nhiều nhất tiếu miễn ân cừu như thế! Ta tỉnh lại, liền đồng nghĩa với, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới đã kề cận hủy diệt… Trận chiến vạn năm trước kia, thẳng tới bây giờ, cũng đến lúc nên có kết liễu.
Thần Nữ rất tán thưởng Giang Nhược Hư, nhưng điều đó không có nghĩa nàng sẽ bởi vì Giang Nhược Hư, bởi vì những lời này của Giang Nhược Hư mà thay đổi thái độ.
Nhân vật như vậy, há có thể dễ dàng bị ảnh hưởng.
Chỉ là, câu nói này lại khiến sắc mặt Giang Nhược Hư lần nữa hơi biến!
Trước đó Bạch Nhạc từng nhắc qua về kỳ hạn mười năm, đến lúc đó, nếu không cách nào rời đi, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới liền sẽ bị hủy diệt.
Giờ đây, nghe được lời này của Thần Nữ, không nghi ngờ đã lần nữa ấn chứng câu nói kia.
– Thế Giới Chi Tâm!
Nhìn chằm chằm Thần Nữ, Bạch Nhạc đột nhiên mở miệng nói:
– Thế Giới Chi Tâm, rốt cuộc là cái gì?
Bạch Nhạc vẫn nhớ như in lời của Hải Thần!
Muốn hắn tu hành đến Hóa Hư đỉnh phong, đánh vỡ không gian chướng bích quay trở về, sau đó, lại dùng Thôn Thiên Quyết thôn phệ Thế Giới Chi Tâm, lần nữa ngưng tụ Thế Giới Chi Tâm.
– Thế Giới Chi Tâm? Hắn nói cho ngươi thế à?
Hướng ánh mắt về phía Bạch Nhạc, khóe miệng Thần Nữ nhếch lên ý cười trào phúng:
– Trước nay làm gì có cái gọi là Thế Giới Chi Tâm, đó chẳng qua là trái tim ta, là lực lượng bản nguyên của ta mà thôi… Đương nhiên, xét từ khía cạnh nào đó, ngươi có thể gọi nó là, Thiên Đạo Chi Tâm!
Sát na đó, Bạch Nhạc lập tức nhớ ra, Thần Nữ từng nói, nàng là Thiên Đạo chi nữ!
Chỉ là, cái gọi Thế Giới Chi Tâm, không ngờ lại là trái tim nàng, điều này thực sự không khỏi quá kinh người.
Vị này, lúc còn sống, rốt cuộc là tồn tại thế nào?!
– Đại đạo vỡ nát, thiên địa quy tắc thiếu sót… Cũng là bởi vì ngươi?
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc lần nữa hỏi.
– Ta là Thiên Đạo chi nữ, đại biểu cho quy tắc thiên đạo… Ngày xưa chúng thần giết ta, chẳng phải là vì muốn khiêu chiến quy tắc thiên đạo ư? Quy tắc thiên đạo nứt vụn, đấy là do bọn hắn tự tìm!
Trong mắt chớp qua vẻ khinh miệt, Thần Nữ không đáng đáp nói.
Quả nhiên!
Trong lòng thoáng khẽ thở dài, Bạch Nhạc hiểu được, mình đúng rồi.
Thiên đạo cao cao tại thượng, nhưng mà chúng thần lại tưởng muốn đột phá, tưởng muốn tiến thêm một bước, tự nhiên liền cần phải khiêu chiến quy tắc thiên đạo, bản thân điều này vốn không có đúng sai, chỉ là lập trường khác biệt thôi.
Giả như, bản thân mình cũng từng là một thành viên trong chúng thần, như vậy lựa chọn đưa ra, khả năng cao cũng sẽ như chúng thần!
– Không đúng!
Nghĩ đến đây, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên chớp qua một tia ý niệm, gắt gao nhìn chằm chằm Thần Nữ:
– Tạo Hóa Thông Thiên Quyết lại là cái gì? Người sáng tạo Tạo Hóa Thông Thiên Quyết cũng là một trong chúng thần ư?
Lần nữa nghe được cái tên Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, Thần Nữ không khỏi trầm mặc.
Đối với nàng mà nói, cái tên này hiển nhiên có được một loại ý nghĩa bất đồng.
Ánh mắt Thần Nữ nhìn về phía Bạch Nhạc cũng dần trở nên cực kỳ phức tạp.
Trầm mặc rất lâu, mãi lúc sau Thần Nữ mới chậm rãi mở miệng nói:
– Ngươi là truyền nhân của hắn … Lại không biết hắn là ai? Đúng thật hoang đường!
– Đáng cười nhất là, thượng thiên lại chọn đưa truyền nhân của hắn, mang tới trước mặt ta …
Chương 1914: Bẫy rập, phong trấn
Mí mắt đột nhiên hơi nhảy, Bạch Nhạc lập tức ý thức được, trong này tất có ẩn tình khác, hơn nữa, chuyện này khả năng còn quan trọng hơn cả chuyện Thần Nữ tru diệt chúng thần.
– Thôi được… Có lẽ, đây cũng là thiên mệnh!
Thở dài một tiếng, Thần Nữ nhẹ giọng nói:
– Ta sẽ không nói cho ngươi đáp án… Muốn biết chân tướng, chính ngươi đi tìm!
– Nếu ta đã thức tỉnh… Như vậy, hết thảy đều phải án theo quy củ của ta mà làm!
– Ta cho ngươi cơ hội, cũng cho ngươi thời gian… Ân oán vạn năm, Chúng Thần Tiểu Thế Giới này, sống chết của tất cả tội dân trong đó, hết thảy đều phụ thuộc vào ngươi! Kết quả sau cùng là gì… Toàn do ngươi quyết định, tính là ta mượn tay ngươi, triệt để chặt đứt hết thảy nhân quả!
…
Bạch Nhạc thoáng ngây ngốc.
Thế còn chân tướng thì sao, Thần Nữ rõ ràng biết được chân tướng, khăng khăng đến cái lúc quan trọng nhất thì dừng lại, nói cái gì mà muốn để chính hắn đi tìm chân tướng.
Cảm giác đó, hệt như một quyền đánh lên trên bông vải, khiến Bạch Nhạc biệt khuất tưởng muốn thổ huyết.
Nếu mà đánh được, hắn nhất định phải hung hăng nện cho đối phương một trận, đánh tới khi đối phương nguyện ý nói ra mới thôi.
Đáng tiếc… Hắn đánh không lại Thần Nữ.
Cho nên, vô luận biệt khuất thế nào, cuối cùng đành chỉ biết nín nhịn.
Đương nhiên, trên thực tế, Thần Nữ cũng căn bản không cho Bạch Nhạc chút dư địa nào để cò kè mặc cả, nói xong câu kia, xung quanh liền hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, thậm chí Bạch Nhạc chưa kịp nói thêm nửa lời liền đã rơi vào trong một mảnh hắc ám.
Đây không hề chỉ là hắc ám về mặt thị giác, mà cả người, thậm chí cả thần hồn đều triệt để chìm vào hắc ám.
Đồng thời với đó, vô luận là Giang Nhược Hư hay Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận, thậm chí cả Tiểu Bạch Long, tất cả đều bị khu trục ra Chúng Thần Mộ Địa.
Đợi sau khi hồi thần lại, mấy người đã phát hiện mình đang ở bên ngoài Chúng Thần Mộ Địa.
Tiểu Bạch Long giãy dụa muốn bay trở về, nhưng vô luận thế nào cũng căn bản không thể vượt qua được tầng quang mạc màu đen bao phủ lên Chúng Thần Mộ Địa.
Thần tình Giang Nhược Hư có chút phức tạp, lượng tin tức Thần Nữ tiết lộ ra thực sự quá lớn, dù là hắn, nhất thời khó mà triệt để tiêu hóa hết được.
Hắn không biết Thần Nữ còn có chân tướng gì chưa nói ra, cũng không biết, làm sao an nguy của Chúng Tinh Tiểu Thế Giới lại sẽ hoàn toàn rơi trên thân Bạch Nhạc, nhưng loại cục diện không nằm trong tầm khống chế của bản thân này, khiến cho hắn vô cùng không thoải mái.
– Tiên sinh, giờ phải làm sao?
Đứng ở bên người Giang Nhược Hư, Hàn Tinh nhẹ giọng dò hỏi.
Trên thực tế, không chỉ mỗi Hàn Tinh, hiện tại ánh mắt của Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận cũng rơi trên thân Giang Nhược Hư.
Với tình hình lúc này, bọn hắn đều không có chủ ý.
Dù không dám hoàn toàn tín nhiệm Giang Nhược Hư, nhưng với tình hình này, bọn hắn không thể không thừa nhận, Giang Nhược Hư khả năng mới là người duy nhất có năng lực để giải quyết vấn đề.
– Tận hết khả năng đề thăng thực lực!
Lắc lắc đầu, Giang Nhược Hư nhẹ giọng đáp nói:
– Thực lực quyết định hết thảy, chỉ cần có được đầy đủ thực lực, liền có thể đánh vỡ mọi khốn cảnh! Cơ duyên trong Chúng Tinh Thần Vực không chỉ có ở Chúng Thần Mộ Địa… Đừng để cho người khác thao túng vận mệnh bản thân, nhất định phải sở hữu thực lực càng thực lực, điểm này, tuyên cổ bất biến!
Thực lực Giang Nhược Hư đã gần sát với cực hạn, dù là ở trong Chúng Tinh Thần Vực cũng rất khó được đến đề thăng, nhưng Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận thì lại khác, thực lực bọn hắn vẫn có dư địa rất lớn để tăng trưởng.
Với tình hình lúc này, Giang Nhược Hư nhạy cảm ý thức được, hắn nhất định phải tận lực liên hợp càng nhiều người, càng nhiều lực lượng, chỉ vậy mới có thể đối kháng với vị gọi là Thần Nữ kia.
Đối kháng!
Đúng, dù cho vừa nãy hắn mới nói qua, hắn không có địch ý gì với Thần Nữ.
Nhưng thế không có nghĩa là, hắn sẽ không hạ sát thủ với Thần Nữ.
Vừa nãy không động thủ, là bởi vì không nắm chắc.
Dùng lời của chính Giang Nhược Hư mà nói thì là phần thắng không nhiều, cho nên chỉ có thể buông bỏ ý niệm động thủ.
Nhưng, hắn cũng cảm nhận được, vị Thần Nữ kia đích thực đã vẫn lạc, tia chấp niệm còn lại này quả thực không cường đại như trong tưởng tượng, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp, cộng thêm hoàn thiện bố cục và mưu đồ, hắn thật có khả năng đánh bại, thậm chí chém giết đối phương.
Giang Nhược Hư không phải người tin tưởng vận mệnh, trước nay luôn không phải.
… … … …
Chúng Thần Mộ Địa!
Quan tài
Trong bóng đêm, ánh mắt Thần Nữ hướng về phía Bạch Nhạc, lộ ra vài phần vẻ phức tạp, khó mà diễn tả là cảm giác gì.
Trầm mặc hồi lâu, mũi chân Thần Nữ điểm nhẹ, quan tài đồng đột nhiên khép lại, nhốt Bạch Nhạc ở bên trong.
Khe khẽ vươn trảo ra, Nghịch Ma Kiếm bên người Bạch Nhạc bất chợt bay vào trong lòng tay Thần Nữ.
Nghịch Ma Kiếm vốn còn có chút giãy dụa, chỉ là Thần Nữ khẽ vỗ, một mạt quang mang màu đen dung nhập vào trong Nghịch Ma Kiếm, chớp mắt, Nghịch Ma Kiếm liền yên tĩnh lại.
Chương 1915: Bẫy rập, phong trấn (2)
Khóe miệng nhếch lên ý cười trào phúng, bàn tay Thần Nữ khẽ vỗ, thoáng chốc, mặt đất lần nữa rạn nứt, quan tài đồng chìm xuống lòng đất, phát sinh một tiếng vang trầm muộn, tan biến ở phía dưới Vô Tự Bia.
– Đừng có trách ta… Chỉ bằng ngươi tu hành Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, ngươi liền đáng chết!
Nhìn lấy đồng quan dần chìm xuống đất, Thần Nữ nhẹ giọng mở miệng nói.
Giả như Bạch Nhạc hoặc bọn Giang Nhược Hư có ai nghe được câu này, ắt sẽ kinh ngạc đến ngây người.
Vô luận là ai cũng căn bản không nghĩ tới, vừa nãy Thần Nữ còn nói cái gì mà kết thúc nhân quả, cái gì mà Chúng Tinh Tiểu Thế Giới an toàn, tất thảy đều phụ thuộc vào Bạch Nhạc, nhưng chỉ chớp mắt, nàng lại cứ vậy không chút do dự chôn giết Bạch Nhạc!
Nhốt Bạch Nhạc vào đồng quan, thậm chí còn muốn vùi sâu xuống đất, thay thế nàng hứng chịu trấn áp từ Chúng Thần Mộ Địa.
Ngồi xếp bằng trước Vô Tự Bia, đặt Nghịch Ma Kiếm ngang trước gối, Thần Nữ chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ thoáng chốc, thân thể Thần Nữ đã bị một mảnh quang mang bao phủ, biến ảo thành bộ dạng Bạch Nhạc.
Sau khi lần nữa mở mắt ra, Thần Nữ đã hoàn thành biến thành Bạch Nhạc.
Vô luận dung mạo, khí tức, hay là khí chất trong lúc giơ tay nhấc chân đều y hệt Bạch Nhạc không khác chút nào.
Không chút khoa trương mà nói, dù là chính bản thân Bạch Nhạc có đứng ở đối diện, sợ rằng cũng chưa hẳn có thể nhận ra khác biệt giữa đây đó.
Huyễn thuật hoàn mỹ!
Không chút sơ hở, có thể dễ dàng giấu qua bất cứ người nào!
Đương nhiên, Thần Nữ không rời đi ngay bây giờ!
Còn chưa phải lúc.
Nàng còn cần phải để cho Bạch Nhạc rơi vào tầng huyễn cảnh càng sâu, mượn huyễn cảnh để khuy thám thủ đoạn của Bạch Nhạc, đâm phá tâm phòng của Bạch Nhạc.
Hơn nữa, thời gian thích hợp để rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực còn chưa tới.
… .. .
Trầm muộn!
Đây chính là cảm giác duy nhất bây giờ của Bạch Nhạc, trên người giống như bị áp bởi một ngọn núi lớn, tấc bước khó đi!
Xung quanh là một vùng tăm tối, hơn nữa còn là một phiến hoang vu!
Quan trọng hơn hết là, Bạch Nhạc không biết đây là chỗ nào, hơn nữa cũng quên mất tại sao mình lại ở chỗ này.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc ngẩng đầu, trước mặt có một ngọn núi tan hoang.
Trong vô thức, Bạch Nhạc đi tới ngọn núi tan hoang kia, nhịp bước rất nặng nề.
Ngọn núi cao vút tầng mây, sơn thế hiểm trở, mỹ lệ.
Chỉ là, giờ đây ngọn núi này đã bị đánh cho tàn phá bất kham, khắp nơi đều có dấu vết bị thiêu rụi và đất đá nứt vụn.
Bạch Nhạc đi tới trước núi, có thể cảm nhận được rõ ràng dư ba chiến đấu, phảng phất trước đây nơi này vừa diễn ra một trường đại chiến, hơn nữa, thời gian cũng cách không tính quá lâu.
Thoáng ngập ngừng một phen, Bạch Nhạc trực tiếp đi thẳng lên núi.
Hắn thậm chí không rõ ràng, tại sao mình nhất định phải lên núi, nhưng trong tối tăm phảng phất có một thanh âm đang nói cho hắn biết, nhất định phải leo lên.
Đoạn đường này Bạch Nhạc đi rất mệt, hệt như một người phàm, thậm chí còn không bằng cả người phàm.
Mồ hôi đổ xuống như mưa, cả người hư nhược vô cùng, song Bạch Nhạc vẫn kiên trì tiến về phía trước, không có nửa điểm lùi bước.
…
Bạch Nhạc đã không nhớ được mình đi bao lâu.
Khi hắn leo lên đỉnh núi, cả người tựa hồ mệt đến hư thoát.
– Phàm nhân, dừng bước!
Phía xa xa, Bạch Nhạc thấy được một người toàn thân đầy máu ngồi ở tảng đá trên đỉnh núi, máu tươi tẩm thấm đá xanh dưới chân, xúc mục kinh tâm.
Nhưng mà, còn không đợi Bạch Nhạc làm rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì, một tiếng nói trầm thấp đột nhiên vọng đến, như là sấm sét nổ vang trong đầu Bạch Nhạc.
– Phàm nhân? Là đang nói ta?
Vô thức dừng bước, Bạch Nhạc run lên.
Phàm nhân, xưng hô này sao mà quen thuộc, lại tựa hồ vô cùng xa lạ.
Ngập ngừng khoảnh khắc, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn không dừng bước như đối phương yêu cầu mà tiếp tục đi về phía trước.
Có rất nhiều chuyện đã không nhớ rõ, hắn ẩn ẩn có cảm giác, chỉ có đến gần đối phương mới có thể khiến mình nhớ ra được điều gì.
Rất nhanh, Bạch Nhạc đã đi tới trước mặt đối phương, chỉ còn lại khoảng cách hơn hai thước sau cùng, thậm chí Bạch Nhạc đã có thể thấy được rõ ràng biểu tình biến hóa trên mặt đối phương.
– Ngươi là ai?
Nhìn vào đối phương, Bạch Nhạc nhịn không được nhẹ giọng hỏi.
– Ngươi là phàm nhân.
Đối với Bạch Nhạc đi đến, người kia có vẻ cũng không ngoài ý, hắn chậm rãi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái, trầm giọng nói:
– Sao ngươi lại lên núi?
– Ta không nhớ rõ!
Nhíu mày, trầm tư một lúc lâu, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn thành thật trả lời:
– Ta không nhớ rõ tại sao mình lại ở chỗ này, chỉ thấy trước mặt có một ngọn núi, thế là tới để xem xem, ngươi là ai? Vì sao lại ở chỗ này?
– Ta là Sơn Thần, ngọn núi này chính là thân thể ta.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Sơn Thần nhẹ giọng hồi đáp.
Ngọn núi này chính là thân thể ta.
Câu đó khiến Bạch Nhạc thoáng có chút thất thần.
Đây tựa hồ là chuyện rất không thể tưởng tượng, thân thể một người, sao lại là một ngọn núi?
Khăng khăng, Bạch Nhạc lại tin lời này của đối phương.
Hơn nữa, Bạch Nhạc lập tức nhớ ra, trước khi lên núi, hắn đã thấy được đây là một ngọn núi bị đánh nát.
Chương 1916: Kiên trì của phàm nhân
Lại nhìn vết máu và thương thích trên người đối phương, Bạch Nhạc lập tức ý thức được, những vết thương này chính là vết tích tàn phá trên núi.
– Ngươi là Sơn Thần, ai có thể đả thương ngươi?
– Ta là thần linh, đả thương ta tự nhiên cũng là thần linh.
Sơn Thần bình tĩnh đáp nói.
– Thần linh?
Nghe được hai tiếng này, Bạch Nhạc lại có chút mơ hồ.
– Vượt lên trên chúng sinh, chính là thần linh.
– Ta có thể làm gì giúp ngươi không?
Bạch Nhạc không quá hiểu lời này của đối phương, thế là dứt khoát ném ra vấn đề này, nhìn vào vết thương trên người Sơn Thần, nhẹ giọng hỏi.
– Ngươi là người phàm, người phàm không giúp được ta.
Lắc lắc đầu, Sơn Thần trầm giọng hồi đáp.
– Chí ít hẳn nên thửu thử.
Cũng không bởi vì lời nói của đối phương mà tức giận, Bạch Nhạc chăm chú nhìn vào đối phương, nói.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Sơn Thần mới mở miệng nói:
– Ta nói qua, ngọn núi này chính là thân thể ta, trừ phi ngươi có thể tu bổ lại, bằng không, không giúp được ta.
Tu bổ lại ngọn núi này?
Bạch Nhạc có chút thất thần, núi rất cao, cũng rất lớn, đoạn đường đi lên núi vừa rồi, Bạch Nhạc thấy được rất nhiều chỗ tàn phá, đá vụn nhiều đến đếm không xuể, tu bổ một ngọn núi? Điều này sao có thể? !
– Ta nói rồi, ngươi là phàm nhân, phàm nhân không giúp được ta.
Ngồi trên tảng đá, Sơn Thần lắc lắc đầu, lần nữa nhắc lại.
– Không, ta có thể thử xem!
Nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng Bạch Nhạc chăm chú đáp nói.
Không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của đối phương, Bạch Nhạc lập tức xoay người xuống núi.
Bắt đầu từ chân núi, Bạch Nhạc nỗ lực thanh lý đá vụn, lần nữa khiến cho mặt đất trở nên bằng phẳng, lại dùng bùn đất đá vụn san bằng những hố trên núi, sau đó trồng lên hoa cỏ cây cối.
Đây là quá trình cực kỳ dài lâu, hơn nữa còn rất mệt.
Bạch Nhạc phảng phất không biết mệt mỏi, ngày qua ngày, năm qua năm tu bổ ngọn núi.
Tiêu tốn ước chừng mười năm, Bạch Nhạc mới tu bổ lại được phần chân núi.
Bạch Nhạc lần nữa đi lên đỉnh núi, tới xem Sơn Thần.
– Sơn Thần, ngươi đỡ hơn chút nào chưa?
Nhìn vào Bạch Nhạc, thần sắc Sơn Thần có chút phức tạp:
– Cảm ơn ngươi, phàm chân, vết thương nơi chân ta đã tốt rồi! Nhưng sức lực ngươi quá nhỏ yếu, tốc độ quá chậm, cứ tiếp tục thế này, đợi đến lúc ngươi chết cũng không tu bổ được thương thế cho ta.
– Có hiệu quả là được!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc không để ý tới lời cáo giới của Sơn Thần, cứ thế xoay người đi xuống chân núi.
Chớp mắt, lại mười năm đi qua.
Bạch Nhạc lần nữa đi lên đỉnh núi, lần này, cổ chân Sơn Thần đã khôi phục.
Thời gian dần trôi!
Trong bất tri bất giác, đã trọn vẹn bảy mươi năm trôi qua, Bạch Nhạc cũng đã già, râu tóc bạc phơ.
Gian nan leo lên đỉnh núi, Bạch Nhạc té ngồi ở bên cạnh Sơn Thần:
– Thật xin lỗi, ta đã già, dời không được đá nữa, cũng không trồng cây được, khả năng đây là lần cuối cùng ta tới thăm ngươi.
– Bảy mươi năm trước, ta liền nói qua, ngươi không giúp được ta! Ta rất cảm ơn hết thảy những gì ngươi làm, nhưng mà… Ngươi chỉ là phàm nhân!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Sơn Thần thở dài mở miệng nói.
– Chí ít vẫn có hiệu quả, ngươi xem, chân ngươi đã khôi phục, nỗ lực của ta không hề uổng phí.
Bạch Nhạc không hề bi thương, chỉ vào chân Sơn Thần đã khôi phục, mỉm cười đáp nói.
Hồi đáp này khiến Sơn Thần thoáng thất thần, trầm mặc hồi lâu, lúc này mới nhìn vào Bạch Nhạc hỏi:
– Phàm nhân, ngươi không hối hận ư?
– Sao ta phải hối hận?
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc hỏi ngược lại.
– Cả đời ta đều vì mục tiêu mà nỗ lực, mỗi một phần mồ hôi ta trả ra đều có hồi báo, ta sống rất đầy đủ, có gì mà phải hối hận?
– Người sống trên đời, chẳng phải là vì cải biến một chút gì đó ư? Có lẽ, nhân lực có lúc không đủ, nhưng chí ít ta đã cải biến một vài thứ.
Trầm mặc hồi lâu, lúc này Sơn Thần mới nhẹ giọng thở dài nói:
– Ngươi nói đúng, ngươi là phàm nhân, ta là thần linh, nhưng ta lại chỉ ngồi ở đây bó tay hết cách, còn ngươi lại chữa trị chân cho ta, là ta không bằng ngươi.
– Phàm nhân … Ngươi tên là gì?
Câu hỏi này lại khiến Bạch Nhạc thoáng có chút thất thần.
– Ta tên là gì? Ta sớm đã không nhớ rõ!
Nhìn vào Sơn Thần, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
Hắn quả thật đã không nhớ ra được tên mình, tựa như không nhớ ra được tại sao mình lại ở chỗ này.
– Phàm nhân, ngươi muốn tu hành không?
… …
Chúng Thần Mộ Địa!
Thần Nữ thoáng khẽ nhíu mày.
Huyễn cảnh là do nàng bóc mở, nhưng giờ đây, cục diện tựa hồ đã có chút thất khống.
Bản thân nàng vốn là cường giả vô địch, nhưng rốt cục đã chết, chỉ còn lại một tia chấp niệm mà thôi.
Nàng có thể mở ra huyễn cảnh, lại không cách nào khống chế huyễn cảnh.
Nàng lấy đồng quan phong tỏa, còn chôn sâu dưới đất, lấy Chúng Thần Chi Lực trấn áp, để cho Bạch Nhạc không cách nào ý thức được chính mình đang gửi thân trong huyễn cảnh, thậm chí ngay cả bản thân là ai đều không thể nhớ ra được, giống như thật đã chết rồi vậy.
Theo như ý tưởng của nàng, chúng thần chi mộ hẳn sẽ dễ dàng trấn sát Bạch Nhạc.
Chỉ cần qua mấy lần luân hồi trong huyễn cảnh, Bạch Nhạc liền sẽ triệt để lạc mất trong đó, hoàn toàn chết đi.
Chương 1917: Kiên trì của phàm nhân (2)
Nhưng tình hình lúc này lại có chút dị dạng.
Bạch Nhạc không dễ dàng chết đi, thậm chí những thần linh chết đi kia, ý thức cũng không hề triệt để tiêu tán, thậm chí cải biến ảo cảnh, khiến hết thảy dần thoát ly khỏi tầm khống chế của nàng.
Điều này khiến nàng có chút bất an.
Chỉ là, nghĩ đến quan tài đồng kia, trong lòng nàng liền lần nữa an tâm phần nào.
Đấy không phải quan tài đồng bình thường, mà là quan mộ chân chính có thể tiêu diệt thần linh, dù cường giả thần lin bị phong nhập trong đó thì cũng đừng hòng giãy thoát, càng đừng nói tới Bạch Nhạc.
Sát cục đã bố xuống, căn bản sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để lật bàn!
Còn về không cách nào khiến cho ý thức Bạch Nhạc triệt để lạc mất, dẫn đến chết ở trong huyễn cảnh, từ đó biết được bí mật trong lòng Bạch Nhạc, đấy chẳng qua chỉ là chút tỳ vết mà thôi, không ảnh hưởng được đến đại cục.
Giờ đã hơn một năm trôi qua, chỉ còn lại mấy tháng sau cùng, thông đạo Chúng Tinh Thần Vực sẽ lần nữa bóc mở, nàng chỉ cần mượn cơ hội này rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực là được.
Hủy diệt toàn bộ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới , khiến cho giới này lần nữa bị bóng tối bao trùm, trở thành Thần Vực của nàng, chỉ như thế nàng mới có hi vọng bằng vào tia chấp niệm này lần nữa trọng sinh!
Trận đại chiến vạn năm trước còn chưa triệt để kết thúc.
Nhưng mà, những đại địch kia lại đã lần lượt vẫn lạc.
Chỉ cần nàng có thể mượn Chúng Tinh Tiểu Thế Giới trọng sinh, liền có thể nghịch chuyển càn khôn, trở thành người thắng lợi sau cùng.
…..
Tu hành là một chuyện rất gian khổ!
Đặc biệt là lúc tuổi già, gần như đã chạy đến điểm cuối sinh mệnh mới bắt đầu tu hành, vậy lại càng trắc trở dị thường.
Sơn Thần truyền pháp môn tu hành cho Bạch Nhạc, song tiến cảnh của Bạch Nhạc lại vẫn vô cùng chậm chạp.
Theo như lời Sơn Thần, thiên phú tu hành của Bạch Nhạc cực kém, lại thêm lỡ qua năm tuổi tu hành tốt nhất, bây giờ mới bắt đầu tu hành, chẳng qua tận nhân sự mà thôi!
Tựa như Bạch Nhạc trước kia, dùng thời gian một đời để nỗ lực khôi phục ngọn núi, chữa trị thân thể cho hắn, dù rất cảm động, song hoàn toàn không đủ để thay đổi kết quả.
Giờ đây, hắn truyền cho Bạch Nhạc phương pháp tu hành cũng tương tự như vậy!
Như thế có thể trì hoãn tử vong cho Bạch Nhạc, song sau cùng vẫn không thể nào thay đổi kết cục.
Đấy là số mệnh!
Nhưng Bạch Nhạc không tin số mệnh!
Giống như trước đó hắn như dã tràng xe cát đi tu bổ ngọn núi, mỗi ngày Bạch Nhạc đều nỗ lực tu hành.
Thậm chí bên cạnh tu hành còn muốn lợi dụng lực lượng được đến, lần nữa vùi đầu vào trong sự nghiệp tu bổ ngọn núi.
Hai chuyện này đều có vẻ rất ngu!
Nhưng mà, khi có người có thể ngày qua ngày, năm qua năm kiên trì đi xuống, sợ rằng không mấy người cười được đi ra.
Chớp mắt, lại mười mấy năm đi qua.
Khiến Sơn Thần cũng không nghĩ đến chính là, Bạch Nhạc bất ngờ lần nữa đánh vỡ cực hạn, làm ra đột phá ở lúc gần sát tử vong, kéo dài sinh mệnh.
Giờ đây, Bạch Nhạc đã tu hành đến Tinh Cung Cảnh.
Mà ngọn núi tan hoang kia cũng đã được Bạch Nhạc khôi phục hơn phân nửa.
Giờ Sơn Thần đã có thể đứng dậy.
Điều đó đồng nghĩa với, hắn có thể càng tiện chỉ đạo tu hành cho Bạch Nhạc, thậm chí có thể trợ giúp Bạch Nhạc một tay tu bổ ngọn núi, khôi phục thương thế.
Toàn bộ quá trình hệt như một kỳ tích!
Ai mà tin nổi, tạo thành thay đổi đó lại chỉ là một phàm nhân cỏn con, lấy một loại hành vi ngu xuẩn không khác gì dã tràng lấp bể, cường hành đánh ra hi vọng.
Số mệnh, bị đánh vỡ!
Tùy theo tu vi đề thăng, Bạch Nhạc tựa hồ cũng ẩn ẩn nhớ ra được càng nhiều điều.
Phảng phất có thứ gì đó như muốn nổ tung ở trong đầu, khiến hắn nhớ đến một ít chuyện sớm đã bị quên mất …
…
Oanh!
Trọn cả Chúng Tinh Thần Vực bỗng chợt rung lên, một đường hầm không gian rõ nét xuất hiện giữa trời, vô luận ở ngóc ngách nào trong Chúng Tinh Thần Vực đều có thể thấy được thông đạo rời đi này!
Chớp mắt, thời gian ba năm đã đến.
Không có bất kỳ do dự nào, gần như ngay lập tức, tất cả mọi người đều lấy tốc độ nhanh nhất chạy về hướng đường hầm không gian kia.
Thông đạo rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực sẽ chỉ duy trì trong ba ngày!
Ba ngày sau, người nào còn chưa rời đi sẽ vĩnh viễn ở lại trong Chúng Tinh Thần Vực.
Không ai dám đi khiêu chiến quy củ này.
Dù là Giang Nhược Hư cũng không ngoại lệ.
Chuyến đi Chúng Tinh Thần Vực lần này, hắn đã được đến rất nhiều tin tức và manh mối, giờ đây, hắn nhất định phải mau chóng rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực, truyền tin tức ra ngoài.
Chuyện này can hệ quá lớn, không phải một mình hắn có thể giải quyết được.
Hắn nhất định phải mượn dùng lực lượng Chúng Tinh Điện, thậm chí là ngưng tụ toàn bộ lực lượng Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chỉ như vậy mới có thể đối kháng với vị Thần Nữ đã thức tỉnh kia, đối kháng với vận mệnh!
Đương nhiên, trước lúc rời đi, hắn còn cần phải xác nhận một điểm!
Xác nhận Bạch Nhạc đã rời khỏi Chúng Thần Mộ Địa hay chưa!
Điểm này rất quan trọng!
Dù là hắn cũng tất phải thừa nhận, Bạch Nhạc tuyệt đối là khâu cực kỳ trọng yếu trong chuyện này.
Chương 1918: Phong trấn
Cho nên, lựa chọn đầu tiên của Giang Nhược Hư không phải là trực tiếp men theo đường hầm không gian rời đi, mà lần nữa chạy tới vị trí Chúng Thần Mộ Địa.
Chúng Thần Mộ Địa vẫn bị bịt lại, không cách nào bước vào bên trong.
Nhưng mà, cơ hồ đồng thời điểm Giang Nhược Hư chạy tới, Bạch Nhạc cũng phá vỡ phong ấn, xông ra từ bên trong Chúng Thần Mộ Địa.
– Bạch Nhạc!
Mí mắt hơi nhảy, Giang Nhược Hư lập tức mở miệng nói.
– Giang tiên sinh!
Đi ra từ bên trong Chúng Thần Mộ Địa, Bạch Nhạc thoáng có chút thất thần, mới đầu thậm chí không nghe được tiếng kêu hô của Giang Nhược Hư, thẳng đến khi Giang Nhược Hư kêu tới lần thứ ba, lúc này rốt cục mới có phản ứng, khẽ khom lưng hoàn lễ nói.
– Ngươi thế nào?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư thân thiết hỏi.
– Đa tạ tiên sinh quan tâm, ta vẫn ổn.
Gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
– Thần Nữ đâu?
Giang Nhược Hư lần nữa hỏi.
– Không biết, có thể đã lần nữa rơi vào trạng thái ngủ say.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
Mí mắt hơi nhíu lại, ánh mắt Giang Nhược Hư rơi trên Nghịch Ma Kiếm trong tay Bạch Nhạc, lúc này mới nói tiếp:
– Ta thấy phong ấn Chúng Thần Mộ Địa còn chưa giải trừ, sao ngươi đi ra được?
– Từ bên ngoài đi vào rất khó, nhưng muốn đi ra từ bên trong thì không trắc trở gì cả.
Liếc mắt nhìn Giang Nhược Hư, Bạch Nhạc tùy ý đáp nói.
– Thời gian đã không nhiều, đi thôi, cùng lúc rời đi, ta còn có một ít chuyện muốn thương lượng với ngươi, chúng ta đi Quan Tinh Đài.
Gật đầu, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói.
Vù vù!
Cơ hồ chỉ nháy mắt, một mạt kiếm khí màu tím đột ngột chém ra, nhắm thẳng đến mặt Giang Nhược Hư.
Kiếm này thực sự quá đột ngột, thế nên dù là Hàn Tinh ở ngay bên cạnh đều không kịp có phản ứng.
Nhưng mà, phản ứng của Giang Nhược Hư lại cực nhanh, chỉ tích tắc, bàn tay đột nhiên đánh ra, nhẹ nhàng phách nát mạt kiếm quang kia.
Biến cố đột nhiên này khiến Hàn Tinh không khỏi kinh ngốc.
Hắn làm sao cũng không thể ngờ, tại sao Bạch Nhạc lại đột nhiên động thủ với Giang Nhược Hư, hơn nữa, Giang Nhược Hư tựa hồ sớm đã đoán được điều này, trước một bước kịp thời làm ra chuẩn bị.
Đương nhiên, kinh ngạc chỉ là chuyện trong nháy mắt, khắc sau, Hàn Tinh cũng đã làm ra chọn lưa.
Kiếm trong tay đột nhiên tuôn ra một mạt hàn mang, đâm thẳng về phía Bạch Nhạc!
Hắn không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng vô luận thế nào, vô luận là ai, một khi đứng ở phía đối lập với Giang Nhược Hư, hắn đều sẽ ra tay mà không một chút do dự.
– Giết!
Nháy mắt, kiếm ý khủng bố giảo sát về phía Bạch Nhạc.
– Chết cho ta!
Hừ lạnh một tiếng, Bạch Nhạc lại nửa bước không lùi, bàn tay lật chuyển, Nghịch Ma Kiếm hung hãn móc lên, đâm thẳng tới Hàn Tinh.
Oanh!
Bạch Nhạc và Hàn Tinh hung hăng lao vào nhau, kiếm khí tung hoành.
Nhưng khiến người ngoài ý chính là, lần va chạm này lại kết thúc với sự thảm bại của Hàn Tinh!
Chỉ một kích, Hàn Tinh liền bị đánh bay, cả người lõm sâu xuống đất!
Quá khủng khiếp!
Phải biết, bản thân Hàn Tinh vốn là cao thủ hàng đầu, mặc dù không bằng được nhân vật cỡ như Giang Nhược Hư và quốc sư, song chênh lệch cũng không quá lớn.
Thế mà giờ đây, đối mặt Bạch Nhạc, lại chẳng thể ngăn nổi dù chỉ một kiếm.
Quá khoa trương!
Phải biết, lần này cách lần giao thủ gần đây nhất giữa Hàn Tinh và Bạch Nhạc chẳng qua chỉ mới hai năm mà thôi.
Lần trước, Bạch Nhạc còn một mực bị hắn áp chế, thế mà lúc này tình thế đã hoàn toàn nghịch chuyển, quả thực quá quỷ dị.
Ầm!
Ngay khi Bạch Nhạc định tiếp tục xuất thủ truy kích Hàn Tinh, bàn tay Giang Nhược Hư lần nữa đánh ra, trực tiếp ngăn lại Bạch Nhạc.
– Thần Nữ, ngươi giết Bạch Nhạc?
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang, Giang Nhược Hư trầm giọng nói.
– Sao ngươi thấy được?
Đạp bước giữa trời, Bạch Nhạc trầm giọng mở miệng nói, tính là mặc nhận lời của Giang Nhược Hư.
– Lúc ta hỏi về Thần Nữ, phản ứng của ngươi quá bình đạm.
Giang Nhược Hư bình tĩnh đáp nói.
Nếu là Bạch Nhạc, tuyệt đối sẽ vô cùng quan chú đến tình hình của Thần Nữ, làm sao cũng sẽ không nói ra những lời kiểu như, có lẽ đã sa vào ngủ say.
Đương nhiên, đấy chỉ là một chi tiết rất không thu hút, nhưng đối với Giang Nhược Hư mà nói , bất kỳ một chi tiết nào dù là nhỏ nhất cũng đủ giúp hắn làm ra phán đoán chuẩn xác.
– Quả nhiên, tâm cơ ngươi quá nặng… Đã thế, vậy thì lưu lại đây đi.
Thở dài một tiếng, Thần Nữ nhẹ giọng nói.
Đạp ra trước một bước, trên thân Thần Nữ lộ ra sát khí khủng bố, bàn tay lật chuyển, trực tiếp thu lại Nghịch Ma Kiếm, một chỉ điểm ra, chớp mắt liền có một đạo liệt diễm khủng bố mọc lên từ dưới lòng đất!
Chỉ là ngọn lửa này không phải màu đỏ, mà là màu hắc ám!
Hắc Ám Chi Hỏa!
Nơi nơi lộ ra khí tức tử vong, hung hăng nghiền ép trút xuống, khắc này, dù là Giang Nhược Hư cũng không khỏi biến sắc.
Hắn đúng là rất mạnh, nhưng vô luận mạnh đến đâu, rốt cục vẫn không phải thần linh!
Kẻ mà hắn đang đối mặt hôm nay chính là Thần Nữ xưa kia từng tự tay tru diệt chúng nhân, dù đối phương chỉ còn sót lại một tia chấp niệm, song cũng vẫn khủng bố dị thường.
Chương 1919: Phong trấn (2)
Lúc đối phương xuất thủ với thân phận Bạch Nhạc thì còn có khá nhiều hạn chế, nhưng một khi lộ ra thân phận, vậy thì chẳng còn gì phải kiêng dè nữa cả.
Dưới tình huống đó, dù là Giang Nhược Hư cũng không ngăn đỡ được công kích từ đối phương!
Oanh!
Chỉ tích tắc, Hắc Ám Chi Hỏa khủng bố kia đã cuốn thốc mà ra, trực tiếp bao phủ lấy Giang Nhược Hư.
Phản ứng của Giang Nhược Hư đã đủ nhanh, xung quanh hiện ra vô số không gian chồng chất lên nhau, ngăn trở không cho liệt diễm cận thân.
Chỉ là, ngay chính bản thân Giang Nhược Hư cũng rất rõ ràng, mình không cầm cự được bao lâu.
Hắc Ám Chi Hỏa của Thần Nữ thực sự quá khủng bố, mặc dù khả năng khống chế đối với không gian của hắn có cường đại đến mấy, sau cùng vẫn không cách nào triệt để ngăn cản những liệt diễm này.
Tối đa chỉ chừng hơn trăm nhịp thở, hắn liền chống đỡ hết nổi.
Hàn Tinh từ dưới đất giãy dụa đứng lên, lần nữa lao vút về phía Bạch Nhạc, tính thử trợ giúp Giang Nhược Hư.
Nhưng mà, Hàn Tinh vừa mới ra tay, lập tức liền có liệt diễm hắc ám cuốn thốc về phía hắn.
Không thể không phòng thủ, Hàn Tinh đành thu kiếm tự bảo vệ mình.
Dưới loại trạng thái này, đừng nói đi cứu Giang Nhược Hư, ngay chính bản thân hắn cũng khó mà tự bảo toàn.
Quá mạnh!
Thần Nữ này, quả thực có thể nghiền ép hết thẩy.
Nhưng mà, ngay đúng lúc này, cách đó không xa, hai đạo thân ảnh phá không lao đến, khoái tốc chạy về hướng này.
Nháy mắt, Thần Nữ liền có phản ứng.
Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận!
Hai người này cũng như Bạch Nhạc, đều từ ngoại giới tiến vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, giờ đây, thời điểm ly khai sắp đến, tự nhiên phải muốn tới xem xem Bạch Nhạc đã đi ra từ trong Chúng Thần Mộ Địa hay chưa.
Vô luận bên nào, chỉ cần tới đây một mình, Thần Nữ đều có thể nhẹ nhàng chém giết.
Nhưng khi tất cả những người này cùng tới một lúc, câu chuyện liền sẽ có chút phức tạp.
Đương nhiên, không phải nói Thần Nữ không làm gì được đối phương, dù phải lấy một địch bốn, nàng vẫn chẳng chút sợ sệt.
Nhưng vấn đề ở chỗ, một khi để cho Giang Nhược Hư vạch trần thân phận, chuyện nàng xuất hiện với thân phận Bạch Nhạc liền sẽ mất đi ý nghĩa, điều này hoàn toàn không hợp với kế hoạch của nàng.
Tâm niệm điện chuyển, chỉ trong khoảnh khắc, Thần Nữ đã làm ra quyết định!
Ùng ùng!
Tích tắc, Chúng Thần Mộ Địa bạo ra một mạt quang mang khủng bố, dìm ngập hết thảy xung quanh.
Dưới xung kích này, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận không thể không chọn cách lui nhường!
Ngay lúc đó, Thần Nữ đạp chân xuống, một cỗ xung kích khủng bố đột nhiên đánh tới, bên trong Chúng Thần Mộ Địa bỗng chợt vươn ra hai bàn tay màu đen khổng lồ, bất thần chộp tới Giang Nhược Hư và Hàn Tinh.
Căn bản không cho đối phương chút thời gian nào để phản ứng, hai người Giang Nhược Hư và Hàn Tinh cứ thế đồng thời bị bắt kéo vào trong Chúng Thần Mộ Địa.
Đồng thời với đó, Thần Nữ bởi vì cường hành điều động lực lượng Chúng Thần Mộ Địa, sắc mặt không khỏi thoáng có chút trắng bệch, bước chân lảo đảo, ngã nhào trên đất, Nghịch Ma Kiếm đột nhiên rút ra, hung hăng đâm vào trong lòng đất, lúc này mới ổn định thân hình, không đến nỗi bị cuốn theo vào trong Chúng Thần Mộ Địa.
Thậm chí không kịp nói thêm nửa câu, hai người Giang Nhược Hư và Hàn Tinh cứ thế bị nhốt vào Chúng Thần Mộ Địa, phong ấn lần nữa bóc mở, trực tiếp lấp kín lối ra.
– Bạch Nhạc!
Nháy mắt, hai người Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận cùng lúc hạ xuống bên người Thần Nữ.
Chỉ là, Thần Nữ mô phỏng khí tức quá giống, dù là bọn hắn cũng không thể nhận ra khác biệt, chỉ vô thức cho rằng, giữa Bạch Nhạc và bọn Giang Nhược Hư đã phát sinh tranh chấp.
– Xảy ra chuyện gì? Sao ngươi lại đấu với Giang Nhược Hư?
Bất Tử Thanh Vương trầm giọng hỏi.
Mí mắt hơi nhảy.
Điều đầu tiên Thần Nữ nghĩ đến là tưởng muốn trực tiếp giết chết Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận, chỉ là đối với nàng mà nói, trận chiến vừa rồi đã tiêu hao tương đối lớn, lúc này mà tiếp tục ra tay, nàng không hoàn toàn có đủ tự tin.
Giờ đây, nàng nói thế nào cũng đã không phải Thiên Đạo chi nữ trước kia, chỉ là một tia chấp niệm mà thôi.
Tâm niệm khẽ động, Thần Nữ cường hành đè xuống sát ý trong lòng, lắc lắc đầu, nhẹ giọng hồi đáp nói:
– Giang Nhược Hư không cách nào rời khỏi nơi này, tưởng muốn bức ta về lại Chúng Thần Mộ Địa tìm Thần Nữ để nghĩ cách đưa bọn hắn đi ra ngoài, ta không chịu, thế là động thủ… Không biết làm sao lại kích phát cấm chế trong Chúng Thần Mộ Địa, cuối cùng kéo bọn hắn vào bên trong.
Lời giải thích này có vẻ rất đáng tin, dù là Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận cũng bị qua mặt.
– Phía Thần Nữ thế nào?
Bất Tử Thanh Vương lần nữa hỏi.
Sắc mặt thoáng hiện vẻ trắng bệch, Thần Nữ lắc đầu, trầm giọng đáp nói:
– Nơi đây không phải chỗ nói chuyện, chúng ta trước rồi khỏi Chúng Tinh Thần Vực rồi nói.
…
– Tiên sinh, giờ phải làm sao?
Lần nữa bị phong ấn vào trong Chúng Thần Mộ Địa, sắc mặt Hàn Tinh có chút khó coi, quay sang Giang Nhược Hư hỏi.
– Sợ rằng rất khó làm gì được.
Thở dài một tiếng, nhìn vào xung quanh, Giang Nhược Hư có chút đau đầu đáp nói.
Chương 1920: Thần Tôn, Tạo Hóa Thông Thiên Quyết
Lúc nhìn thấu thân phận Thần Nữ, Giang Nhược Hư liền ý thức được rắc rối to, vốn hắn còn định lá mặt lá trái một phen, lại không ngờ, đối phương quá mức quyết đoán, trực tiếp hạ sát thủ, buộc hắn không thể không làm ra phản kích.
Dạ Nhận và Bất Tử Thanh Vương chạy tới là điều nằm trong dự liệu của hắn, vốn hắn cho rằng, đây là cơ hội để thoát khốn, lại không nghĩ đến, cuối cùng vẫn đánh giá thấp sự cường hãn của đối phương.
Chẳng qua trở bàn tay một cái, lại khiến hắn thậm chí không kịp thốt nửa lời, cứ thế trực tiếp bị trấn áp vào trong Chúng Thần Mộ Địa.
Giờ đây, nói gì cũng đã quá muộn.
– Không cần thử, bằng thực lực chúng ta thì không cách nào đánh vỡ phong ấn do thần linh bố xuống.
Thấy Hàn Tinh còn có chút không cam tâm, tưởng muốn đánh vỡ cấm chế đi ra ngoài, Giang Nhược Hư khẽ lắc đầu nói.
– Nàng giả mạo Bạch Nhạc, là muốn làm gì?
Nhíu mày, Hàn Tinh có chút nghi hoặc hỏi:
– Bằng thực lực của nàng, hà tất phải dấu đầu lòi đuôi?
– Đại kiếp vạn năm a!
Cười khổ một tiếng, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói:
– Ta cũng thật không ngờ, đại kiếp nạn vạn năm, sau cùng lại ứng nghiệm đến trên người nàng…
Đại kiếp nạn vạn năm!
Hàn Tinh đã không chỉ một lần nghe qua mấy từ này, trước đó Giang Nhược Hư từng nói qua, Bạch Nhạc và Tử Vi Đế Tinh chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi, là bởi vì đại kiếp nạn hàng lâm mới có Tử Vi Đế Tinh phủ xuống, chứ không phải bởi vì Tử Vi Đế Tinh xuất hiện mới có đại kiếp nạn vạn năm!
Thứ tự nhân quả trong đó không thể điên đảo được.
– Ý ngươi là nói, Thần Nữ phải lấy danh nghĩa Bạch Nhạc để nhấc lên đại kiếp nạn vạn năm?
Lúc này Hàn Tinh mới kịp có phản ứng, không khỏi kinh ngạc hỏi.
– Ứng nên như vậy…
– Tại sao?
Hàn Tinh càng nghi hoặc.
– Thân phận nàng quá mẫn cảm, một khi bạo lộ, tất sẽ cuộn lên sóng gió ngất trời … nàng bây giờ chỉ còn là một tia chấp niệm, không khả năng bằng vào sức một mình đối địch với toàn thiên hạ.
Thở dài một tiếng, Giang Nhược Hư giải thích nói:
– Hơn nữa, trong này sợ rằng còn có một ít ẩn tình mà tạm thời chúng ta còn chưa biết được.
– Lẽ nào chúng ta chỉ có thể cứ vậy nhìn vào?
Ngẩng đầu, Hàn Tinh lần nữa mở miệng hỏi.
– Ta còn có chút không xác định.
Thoáng trầm ngâm một lúc, Giang Nhược Hư nhẹ giọng mở miệng nói.
– Cái gì?
– Bạch Nhạc đến cùng đã chết hay chưa.
Ánh mắt hướng về phiến mộ địa kia, Giang Nhược Hư chậm rãi nói.
… … ….. .
– Hình như ta quên mất một chuyện gì đó rất quan trọng.
Ngồi trên đỉnh núi, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Gió núi gào thét, có vẻ hơi lạnh.
– Cái gì?
Quay đầu lại, Sơn Thần ngạc nhiên hỏi.
Thương thế hắn đã triệt để khôi phục, đối với phàm nhân này, cảm quan của hắn có chút phức tạp, khó mà nói được nên lời.
Trước nay hắn vẫn luôn xem thường phàm nhân, nhưng tên phàm nhân trước mắt lại đúng thật mang đến cho hắn quá nhiều kinh hỉ.
Hắn chưa từng nghĩ tới, một phàm nhân lại sẽ có được nhận tính cường đại đến vậy.
Mặc dù hiện tại đối phương đã có tu vi Tinh Cung Cảnh, nhưng đối với hắn mà nói, thế vẫn chẳng khác gì phàm nhân, song về tâm thái, hắn lại có thể nói chuyện một cách bình đẳng với đối phương.
– Ta không biết… Ta còn chưa nhớ ra được.
– Nhưng ngươi đã không còn thời gian.
Thở dài một tiếng, Sơn Thần có chút đành chịu nói:
– Ngươi tu hành quá trễ… Nhân lực rồi cũng có lúc cạn kiệt, thọ mệnh ngươi đã không cách nào chống đỡ đến lần đột phá tiếp sau, ta rất xin lỗi, nhưng ta, bất lực.
Nói ra những lời này khiến Sơn Thần có chút khó chịu.
Rốt cuộc, trong hoàn cảnh gần như không có khả năng, một phàm nhân như đối phương lại cường hành sáng tạo nên kỳ tích, cứu được hắn, nhưng giờ đây, khi thọ mệnh đối phương sắp hao hết, không cách nào chống đỡ tiếp được, hắn lại chẳng thể giúp được gì.
– Không sao, ta đã sống rất đặc sắc.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Hơn nữa, ta có cảm giác, nếu ta có thể nhớ ra được chuyện quan trọng kia… Có lẽ, ta còn có thể kiên trì.
– Đó là điều không thể nào.
Lắc đầu, Sơn Thần lần nữa giội cho hắn một chậu nước lạnh.
– Trên đời này trừ mấy loại thánh dược kia ra, không còn cách khác để nghịch chuyển sinh cơ… Vô luận điều ngươi muốn nhớ ra quan trọng đến cỡ nào.
Thở dài một tiếng, Sơn Thần nói tiếp:
– Dù ngươi có là thần linh chuyển thế cũng vô dụng, chỉ có thể tiến vào lần luân hồi tiếp theo.
– Thần linh chuyển thế?
Nghe vậy, Bạch Nhạc hơi ngớ, vô thức hỏi:
– Đó là cái gì? Thần linh chết rồi còn có thể sống lại?
– Đương nhiên!
Gật đầu, Sơn Thần ngạo nghễ nói:
– Đối với thần linh mà nói, trọng yếu nhất là Thần Chi Bản Nguyên, chỉ cần Thần Chi Bản Nguyên không triệt để tan vỡ, vậy thì dù có vẫn lạc cũng có thể rơi vào trạng thái ngủ say đợi ngày sống lại, hoặc là chuyển thế trọng sinh.
– Chuyển thế trọng sinh? Liệu có thành công không?
Bạch Nhạc hiếu kỳ dò hỏi.
– Có!
Nghiêm túc gật đầu, Sơn Thần giải thích nói:
– Chẳng qua, thần linh càng có thực lực cường đại, khả năng chuyển thế thành công lại càng thấp, bởi vì, sau khi bọn hắn sống lại, muốn khôi phục ký ức là điều vô cùng khó khăn, rất nhiều thần linh, thường thường đến chết đều không thể thức tỉnh ký ức.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










