- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 191 : Bạo cho ta (c1901-c1910)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 191 : Bạo cho ta (c1901-c1910)
❮ sautiếp ❯Chương 1901: Bạo cho ta
Trong tình cảnh thần linh hóa thân đang không ngừng công kích, nếu phải giao thủ với Cố Vong Tình, song phương hiển nhiên đều rất khó có được kết cục tốt đẹp, dù một bên có thể thủ thắng, song tất cũng phải trả ra đại giá thảm trọng, với tình hình đó, rất khó tiếp tục chống được nổi công kích từ hóa thân thần linh!
Có thể nói, một khi giao thủ, cục diện tuyệt đối sẽ là lưỡng bại câu thương.
Bạch Nhạc thực sự không ngờ, dưới tình huống này, Cố Vong Tình lại vẫn có lý do để ra tay với hắn.
– Chuột nhắt, ngươi dám!
Gần như cùng lúc, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận kịp có phản ứng, Bất Tử Thanh Vương càng là nhịn không được lớn tiếng quát mắng.
Hắn rất rõ ràng, có thể rời khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới hay không, then chốt nằm ở chỗ Bạch Nhạc, nếu Bạch Nhạc chết ở chỗ này, dù hắn có thể vượt qua khảo nghiệm lần này thì cũng không cách nào phản hồi thế giới chân thật, sau cùng sẽ bị hủy diệt cùng lúc với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Giờ thấy cảnh này, hắn há có thể không phẫn nộ?!
Chỉ là, có hóa thân thần linh kềm chế, hắn rất khó rảnh tay để đi trợ giúp Bạch Nhạc.
– Đồng quy vu tận lại thế nào?
Cười lạnh một tiếng, Cố Vong Tình không đáng nói:
– Thứ ta không lấy được, ngươi cũng đừng hòng đạt được! Tử Vi Đế Tinh chính là đại kiếp nạn vạn năm, ngươi còn sống, tất sẽ họa loạn chúng sinh, ta chỉ hận không sớm chút động thủ, trực tiếp giết chết ngươi!
– Giang tiên sinh!
Bất Tử Thanh Vương lập tức quay sang Giang Nhược Hư giận dữ hét lên.
Với tình cảnh trước mắt, nếu nói còn ai có thể có dư lực áp chế Cố Vong Tình, vậy liền chỉ có Giang Nhược Hư.
Thở dài một tiếng, Giang Nhược Hư chậm rãi mở miệng nói:
– Thiếu điện chủ, chân thân ngươi mặc dù vẫn đang ở trong Chúng Tinh Điện, chết ở đây rồi còn có thể trọng sinh, nhưng mà … Dùng loại thủ đoạn đó thủ thắng, đạo tâm bị hao tổn, tương lai ngươi có thể đi được bao xa?
So với bọn Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư hiển nhiên càng hiểu rõ về Cố Vong Tình.
Cố Vong Tình dám điên cuồng ra tay như vậy, không phải bởi vì hắn thật không tiếc tính mạng đồng quy vu tận với Bạch Nhạc, mà là bởi vì có thể đảm bảo trùng sinh!
Bản thân Cố Vong Tình vốn là đạo tử được Chúng Tinh Điện dốc toàn lực bồi dưỡng đi ra.
Có thể nói, tất cả hi vọng của Chúng Tinh Điện đều gửi gắm hết lên thân Cố Vong Tình, mong đợi hắn có thể bước ra một bước sau cùng, đi ra một con đường bất phàm.
Dưới tình hình đó, Chúng Tinh Điện há có thể mặc cho Cố Vong Tình bốc lên nguy hiểm tính mạng bước vào Chúng Tinh Thần Vực!
Trước khi bước vào Chúng Tinh Thần Vực, Chúng Tinh Điện đã dùng bí pháp ngưng luyện hóa thân cho Cố Vong Tình, người bước vào Chúng Tinh Thần Vực căn bản không phải chân thân của Cố Vong Tình, chẳng qua chỉ là một hóa thân mà thôi.
Cũng chính bởi vậy, lúc trước, trong giao phong với Cố Vong Tình, Bạch Nhạc mới không cảm thấy người này mạnh hơn hắn là bao!
Trời sinh đạo thể, dùng hết thảy tài nguyên tốt nhất trong thiên hạ để tu hành, sự cường hãn của Cố Vong Tình há chỉ dừng ở mức ấy.
Từ lúc Cố Vong Tình bước vào Chúng Tinh Thần Vực, trên thực tế, Giang Nhược Hư sớm đã nhìn thấu, chỉ là một mực không vạch trần mà thôi.
Nhưng mà, Giang Nhược Hư lại cũng không ngờ, trong tình hình như lúc này, Cố Vong Tình vẫn sẽ làm ra lựa chọn điên cuồng như thế.
Từ ngoài mặt thì thấy, thủ đoạn kiểu này không nghi ngờ là điều rất khả thi, lấy một hóa thân, đổi lấy tính mạng Bạch Nhạc, tự nhiên chiếm hết tiện nghi.
Song trên thực tế, câu chuyện lại đơn giản vậy ư?
Nếu Cố Vong Tình chỉ muốn làm một tên cường giả bình thường, dùng ra loại thủ đoạn này, tự nhiên không có gì đáng trách!
Binh bất yếm trá (chiến tranh không ngại dối lừa), thời khắc sinh tử, chỉ cần có thể đạt được mục tiêu, thủ đoạn thế nào đã không quan trọng.
Nhưng mà … Muốn trở thành một vị cường giả đỉnh cấp thực sự, thậm chí đánh vỡ cực hạn, bước ra một bước sau cùng, tâm tính như thế, quả thực bằng với đi tìm chết.
Dù thật lấy phương thức này chôn giết được Bạch Nhạc, hậu quả tất sẽ dẫn đến đạo tâm bị tổn hại, lưu lại tâm ma.
Người như thế … Căn bản không khả năng bước ra một bước sau cùng, hoàn thành tâm nguyện của Chúng Tinh Điện.
Nếu nói, trước đó Giang Nhược Hư chỉ có chút thất vọng đối với Cố Vong Tình, cho rằng hắn không xuất sắc bằng Bạch Nhạc.
Như vậy giờ đây, Giang Nhược Hư đã triệt để tuyệt vọng với Cố Vong Tình.
Nhân vật như thế, làm sao có thể gánh vác được hi vọng của toàn bộ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới? !
Ngay từ lúc bắt đầu, con đường Chúng Tinh Điện chọn đi đã sai rồi!
– Đạo tâm không đạo tâm cái gì, thắng làm vua thua làm giặc, chẳng qua chỉ thế mà thôi!
Cười lạnh một tiếng, Cố Vong Tình không chút nào cố kỵ đến Giang Nhược Hư, không đáng nói:
– Giang tiên sinh, đến nước này rồi, ngươi cần gì cứ phải cố lộng huyền hư? ! Ngươi và quốc sư tâm đầu ý hợp, qua nhiều năm như vậy, ngươi khai mở Quan Lan thư viện, Chúng Tinh Điện ta vẫn luôn mặc nhận, bởi vì tưởng rằng ngươi và Chúng Tinh Điện là một lòng! Nhưng ngươi thì sao? Không ngờ lại đi tin tưởng cái tên Tử Vi Đế Tinh này, nhiều lần thiên vị hắn, đến nỗi để hắn đánh bại ta, cướp đoạt đi cơ duyên trong Chúng Tinh Thần Vực!
Chương 1902: Bạo cho ta (2)
– Ngươi muốn làm gì? Muốn đối nghịch với Chúng Tinh Điện ư?
Trong mắt chớp động hàn mang, Cố Vong Tình lành lạnh nói:
– Giang tiên sinh, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi một tiếng tiên sinh! Kể từ hôm nay, ta và ngươi không còn quan hệ gì nữa, hôm nay chém hắn, tính là kết liễu!
– Vô luận ngươi còn có thể trở về hay không, ngươi cũng đã đối nghịch với Chúng Tinh Điện chúng ta! Lần sau gặp lại, ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu!
Trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, Cố Vong Tình đã triệt để xé bỏ hết thảy ngụy trang, buông lời uy hiếp một cách trần trụi.
Thở dài một tiếng, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói:
– Ngoan cố ngu xuẩn!
– Tiên sinh, ta đi giết hắn!
Trong mắt chớp qua một tia lệ mang, Hàn Tinh trầm giọng mở miệng nói.
– Không cần!
Khoát khoát tay, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói:
– Hắn nói không sai, hắn rốt cục đại biểu cho Chúng Tinh Điện, nếu ta giết hắn, sau cùng sẽ không cách nào giải thích với Chúng Tinh Điện.
Ánh mắt hướng về phía Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói:
– Bạch Nhạc, đây là chiến đấu giữa các ngươi với nhau, thắng bại thế nào phụ thuộc vào chính các ngươi!
Trong lòng đột nhiên hơi nhảy, Bạch Nhạc thật không ngờ, Giang Nhược Hư lại chọn ngồi yên không quản.
Chỉ là, ngẫm kỹ liền cũng thoải mái!
Người ngoài không biết, hắn lại rất rõ ràng, Giang Nhược Hư và vị quốc sư kia đúng thật tương giao mạch nghịch (tâm đầu ý hợp), để Giang Nhược Hư đi giết Cố Vong Tình, đúng thật có chút không tiện.
Huống hồ, đây chẳng qua chỉ là một hóa thân mà thôi, lại không thể tính là thật sự chém giết Cố Vong Tình.
Quan trọng hơn hết là… Trong lòng Bạch Nhạc cũng rất rõ ràng, dù đến tận lúc này, Giang Nhược Hư vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng hắn!
Cố Vong Tình nói Giang Nhược Hư thiên vị hắn, đấy tuyệt đối là chuyện cười!
Nếu Giang Nhược Hư thật thiên vị hắn, Cố Vong Tình sớm đã chết không biết bao lần.
Nghĩ kỹ then khớp trong đó, Bạch Nhạc liền cũng thoải mái!
Hắn vốn không có thói quen dựa vào người ngoài, trong tình cảnh này, càng không thể gửi gắm hi vọng lên thân Giang Nhược Hư.
Người, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói:
– Tiên sinh nói quá lời, đây là chuyện giữa ta với hắn, không cần tiên sinh phải nhúng tay!
Bàn tay đột nhiên khẽ trảo, Nghịch Ma Kiếm chớp động một mạt tử mang huyễn lệ, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát khí khủng bố, lành lạnh quát nói:
– Cố Vong Tình, tới đây chịu chết đi!
– Không biết chết sống!
Trong mắt lộ ra một tia khinh miệt, Cố Vong Tình cười lạnh, không quản không nhìn, trực tiếp thi triển ra lực lượng Hóa Hư, sau lưng đột nhiên phù hiện ra một mảnh hư không huyễn lệ!
Không chút ngập ngừng, bước chân Cố Vong Tình đột nhiên đạp tới, căn bản không quản công kích từ hóa thân thần linh kia, trực tiếp tập sát về phía Bạch Nhạc!
– Chúng Tinh Thần Kiếm, giết cho ta!
Sát na đó, phiến hư không sau lưng Cố Vong Tình bất thần chớp qua quang mang huyễn lệ, hóa thành một thanh kiếm thần, phảng phất hòa làm một thể với Cố Vong Tình, phá không mà tới.
Trong lòng Cố Vong Tình cũng rất rõ ràng, hắn căn bản không có thời gian dư thừa, muốn giết Bạch Nhạc, nhất định phải tốc chiến tốc thắng!
Bằng không, một khi hắn dùng đến lực lượng Hóa Hư, thực lực hóa thân thần linh kia cũng sẽ theo đó đề thăng, tới khi ấy, trong cảnh phân tâm, hắn tất sẽ bị đánh chết.
Một kích này vốn là đập nồi dìm thuyền, tất phải một kiếm chém giết Bạch Nhạc!
Một kiếm này phảng phất chiếu sáng trọn cả Chúng Thần Mộ Địa.
Nếu Kiếm Nhận Phong Bạo thành hình, tự nhiên có thể đương cự được một kiếm này, nhưng kiếm này quá nhanh, căn bản không cho Bạch Nhạc thời gian chuẩn bị, Kiếm Nhận Phong Bạo thi triển ra còn chưa kịp thành hình thì đã bị trực tiếp chém vụn.
Chứng kiến một kiếm này, dù là Bất Tử Thanh Vương cũng không khỏi động dung.
Thay hắn vào trong đó, tưởng muốn đón lấy một kiếm này, sợ rằng cũng phải trả ra đại giá không nhẹ, giờ đây Bạch Nhạc mới vừa bước vào Hóa Hư không lâu, muốn ngăn đỡ được một kiếm này, thực sự quá miễn cưỡng.
Quan trọng hơn hết là, Cố Vong Tình thậm chí không cần trực tiếp chém giết Bạch Nhạc, chỉ cần có thể đánh trọng thương Bạch Nhạc là được rồi.
Hắn bị hủy đi hóa thân, sau cùng vẫn có thể trọng sinh ở Chúng Tinh Điện, song ở chiều ngược lại, một khi bị trọng thương, Bạch Nhạc còn làm sao ngăn cản được công kích tiếp theo từ hóa thân thần linh?
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang, đối mặt với một kiếm này, trên mặt Bạch Nhạc chẳng hề có chút sợ sệt nào.
Cố Vong Tình có lưu hậu thủ, nhưng mà, Bạch Nhạc há lại không lưu hậu thủ?
Cố Vong Tình nói Giang Nhược Hư thiên vị Bạch Nhạc, song trên thực tế, từ đầu tới đuôi, Bạch Nhạc mới là người thực sự không dám hoàn toàn tín nhiệm Giang Nhược Hư.
Từ lúc bước vào Chúng Thần Mộ Địa tới nay, Bạch Nhạc một mực cắn răng nhẫn nhịn, chưa từng thi triển qua Thông Thiên Ma Công.
Đúng vậy, chính là một khắc này!
Khi thật đến lúc sinh tử tồn vong, đây chính là bài tẩy dùng để giữ mạng của hắn!
– Thôn Thiên!
Sát na đó, trên thân Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra một mạt ma ý khủng bố, phảng phất chỉ trong nháy mắt liền đã hóa thân thành một ma thần khủng bố.
Thôn Thiên Quyết!
Tích tắc, hết thảy lực lượng xung quanh đều bị Thôn Thiên Quyết thôn phệ đi vào!
Chương 1903: Chém giết, trọng thương
Vô luận là lực lượng của hóa thân thần linh kia, hay là lực lượng một kiếm của Cố Vong Tình, hay là tử khí xung quanh, tất thảy đều không cách nào trốn qua được lực lượng của Thôn Thiên Quyết.
Khắc này, thực lực Hóa Hư Cảnh cũng triệt để bộc phát ra.
Bạch Nhạc không có Tiên Thiên Đạo Thể, nhưng mà, từ lúc bắt đầu tu hành tới nay, ở mỗi một cảnh giới, Bạch Nhạc đều đi cực kỳ vững chắc! Lúc ở Tinh Hải Cảnh càng là xông phá cực hạn Tinh Hải vạn trượng, cường hành bành trướng Tinh Hải lên đến mười tám ngàn trượng!
Để uẩn như thế, dù là Cố Vong Tình cũng kém xa tít tắp.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, chuyến đi Chúng Tinh Thần Vực lần này, mỗi thời mỗi khắc thực lực đều không ngừng đề thăng, chỉ là, đối với người ngoài mà nói thì rất khó để cảm nhận được loại biến hóa này.
Thẳng đến giờ đây, đối mặt với một kiếm tất sát của Cố Vong Tình, Bạch Nhạc mới thực sự bạo phát ra toàn bộ thực lực.
Như hắc động, tất cả lực lượng xung quanh đều bị thôn phệ đi vào, thân ngoại hóa thân cũng được thành hình rõ nét, sống động như thật!
Trong mắt chớp qua hàn ý, Bạch Nhạc lành lạnh mở miệng nói.
– Bạo cho ta!
Tích tắc, lực lượng vừa mới thôn phệ được bỗng chợt triệt để bạo phát đi ra, thân ngoại hóa thân kia cũng theo đó nổ bung, hình thành nên một phiến gió lốc khủng bố trước mặt Bạch Nhạc, tứ ngược mà ra!
…
Ùng ùng!
Tiếng nổ khủng khiếp gần như bao trùm khắp toàn Chúng Thần Mộ Địa, dù là bọn Bất Tử Thanh Vương cũng bị dư ba xung kích, không thể không lui ra một đoạn khoảng cách, sợ bị ngộ thương.
Thân ngoại hóa thân và kiếm quang khủng bố kia đồng thời vỡ nát, thậm chí dù là hóa thân thần linh, dưới một kích đó cũng bị tạm thời đánh lui.
Chỉ là, ngay sau đó, khí tức hóa thân thần linh kia nháy mắt theo đó tăng vọt, hung hăng nghiền áp về phía hai người Bạch Nhạc và Cố Vong Tình!
Đó là lực lượng thuộc về thần linh chân chính, ở trong tòa mộ địa này, có được tử khí vô tận không ngừng đề cung lực lượng, bọn Bạch Nhạc mặc dù cường đại đến mấy thì cũng làm sao sánh được với thần linh.
Trong mắt Cố Vong Tình chớp qua một mạt hàn quang, sâu trong đôi mắt càng là tóe phát ra một tia không đáng!
Mặc dù thực lực Bạch Nhạc quả thực có chút vượt ngoài dự liệu của hắn, dù hắn đã dốc hết toàn lực ra tay, song một kích kia vẫn bị Bạch Nhạc cản lại, nhưng đối với hắn mà nói, vậy là đủ rồi.
Hắn đã dẫn động cho lực lượng hóa thân thần linh bạo trướng, dù hắn chết, dưới công kích kia Bạch Nhạc cũng đừng tưởng dễ qua, sau cùng đều khó mà thoát khỏi cái chết.
Huống hồ, hắn sớm đã ôm theo tâm lý liều chết, căn bản không để ý đến tự thân an nguy, mục đích chính là muốn lấy mạng đổi mạng!
– Chết cho ta!
Không hề có nửa điểm ý tứ tránh né, Cố Vong Tình cường hành gánh chịu lực lượng bạo phát từ Thôn Thiên Quyết, hung hãn dùng thân làm kiếm, lần nữa đánh tới Bạch Nhạc!
Ngay lúc đó, thân thể cũng bắt đầu nứt vụn, cả người đầm đìa máu me!
Chỉ là, hắn căn bản không quan tâm, kiếm khí khủng bố lần nữa bạo phát, đâm thủng trời cao, tiếp tục chém xuống Bạch Nhạc.
Trong mắt Bạch Nhạc vẫn chẳng hề có chút sợ hãi nào.
Từ khi bắt đầu động thủ với Cố Vong Tình, Bạch Nhạc sớm đã làm tốt hết thảy chuẩn bị, không chút do dự, Nghịch Ma Kiếm trong tay thuận thế đâm ra!
– Kiếm Lâm Thiên Hạ!
Không ai có thể hình dung một kiếm này, cũng như không ai có thể hình dung sợi dương quang đầu tiên xua tan hắc ám!
Trước khi bước vào Chúng Thần Mộ Địa, trên thực tế, Cố Vong Tình đã từng thấy qua Bạch Nhạc thi triển một kiếm này, chính là khi Bạch Nhạc dùng kiếm này chém giết Kim Sí Đại Bằng!
Đương thời, một kiếm này lưu lại cho Cố Vong Tình ấn tượng rất sâu!
Chỉ là, Cố Vong Tình không quá mức để ý, bởi vì, đương thời kiếm của Bạch Nhạc không cách nào mang đến cho hắn cảm giác uy hiếp quá lớn.
Nhưng giờ thì khác!
So với đương sơ chém giết Kim Sí Đại Bằng, giờ đây một kiếm này quả thực khủng bố hơn đâu chỉ mười lần.
Phải biết, khi ấy Bạch Nhạc chẳng qua mới vừa tham ngộ mười bốn thức kiếm chiêu cơ sở do Kiếm Thần lưu lại, mơ mơ hồ hồ miễn cưỡng sáng tạo ra thức thần thông của riêng mình mà thôi!
Nhưng hiện tại, qua nửa năm không ngừng ma luyện, Bạch Nhạc liên tiếp tham ngộ hai mươi bảy truyền thừa kiếm đạo do thần linh lưu lại, đồng thời trong tỉ thí với Hàn Tinh, dần dần dung hội quán thông những kiếm đạo này, hình thành nên con đường kiếm đạo thuộc về riêng mình.
Thời gian qua, có thể nói mỗi ngày thực lực Bạch Nhạc đều có đề thăng.
Đến bước này, lần nữa thi triển thần thông Kiếm Lâm Thiên Hạ, uy lực há là ngày đó có thể cầm ra so sánh .
Một mạt kiếm khí màu tím xé rách chân trời, phảng phất bổ ra hắc ám, đồng thời bổ ra thân thể Cố Vong Tình!
Một kiếm chém xuống!
Nháy mắt, kiếm quang khủng bố thôn phệ Cố Vong Tình, cả người bị trực tiếp chém ra làm hai đoạn, máu tươi phun vãi tứ tung, tán phát cảm giác đè nén khó mà diễn tả.
Nháy mắt liền miểu sát Cố Vong Tình, thế đi của một kiếm này vẫn chưa hết, đồng thời chém tới hóa thân thần linh kia!
Ùng ùng!
Chỉ sát na, hóa thân thần linh kia cũng bị một kiếm chém vụn.
Chương 1904: Chém giết, trọng thương (2)
Chỉ là, đồng thời với đó, sau lưng Bạch Nhạc cũng bị trọng thương, công kích từ hóa thân thần linh còn lại theo đó oanh đến trên người Bạch Nhạc.
May mà Thông Thiên Đạo Thể đủ cường hãn, song vẫn khiến Bạch Nhạc nháy mắt phun ra một búng máu tươi, thương thế lần nữa nặng thêm, cả người hung hăng từ trên không rơi rụng xuống, ầm vang trên đất.
Oanh!
Cùng lúc, thần hồn Cố Vong Tình cũng tiêu tán theo, trước khi tiêu tán, chứng kiến bộ dạng trọng thương của Bạch Nhạc, khóe miệng hắn không khỏi lần nữa lộ ra ý cười khinh miệt.
Cường hãn lại thế nào?
Tuy Bạch Nhạc có thể trảm diệt hóa thân này của hắn, nhưng thế chẳng có gì ghê gớm cả, lấy loại trạng thái trọng thương này, lại làm sao để ngăn cản tử khí không ngừng xâm thực, cùng với công kích từ Thần Linh Hóa Thân? Sau cùng chẳng qua là đồng quy vu tận mà thôi.
… … ….. .
Gần như đồng thời, trong Chúng Tinh Điện chớp lên một mạt quang mang huyễn lệ!
Khắc sau, Cố Vong Tình đang ngồi xếp bằng trong đại điện bỗng chợt mở mắt.
Hô hấp một hơi, cả người Cố Vong Tình đột nhiên trôi nổi giữa trời, tóc trắng bay múa, lộ ra thần vận khó mà diễn tả bằng lời!
Dù cho hóa thân kia đã vẫn lạc, nhưng hết thảy cảm ngộ trong Chúng Tinh Thần Vực vẫn đã dung nhập vào trong thần hồn, được ghi lại hết sức rõ ràng.
So với hóa thân kia ở Chúng Tinh Thần Vực, lúc này khí tức Cố Vong Tình đâu chỉ cường đại gấp mấy lần.
– Thiếu điện chủ!
Nháy mắt, cảm nhận được biến hóa bên này, lập tức có người xông đến, quỳ gối trước mặt Cố Vong Tình hành lễ nói.
Trong ánh mắt chớp qua một tia hàn ý, Cố Vong Tình trầm giọng nói:
– Dẫn ta đi gặp điện chủ!
– Vâng!
Cảm nhận được hàn ý trên thân Cố Vong Tình, tên đệ tử Chúng Tinh Điện kia vội đáp nói.
Thoáng chốc, Cố Vong Tình bước vào tĩnh thất nơi điện chủ Chúng Tinh Điện đang bế quan.
– Bái kiến sư tôn!
Khom lưng cúi đầu, Cố Vong Tình trầm giọng mở miệng nói.
– Xảy ra chuyện gì?
Ánh mắt hướng về phía Cố Vong Tình, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng hỏi.
Để hóa thân Cố Vong Tình tiến vào Chúng Tinh Thần Vực, đây vốn là chủ ý hắn, giờ kỳ hạn ba còn chưa đến, Cố Vong Tình lại đã tỉnh, giải thích duy nhất chính là hóa thân ở trong Chúng Tinh Thần Vực đã vẫn lạc.
Hắn đương nhiên không tin, Cố Vong Tình sẽ dễ dàng chết đi như vậy, tất phải xảy ra biến số gì nghiêm trọng lắm mới đưa đến Cố Vong Tình vẫn lạc!
– Vâng!
Gật đầu, Cố Vong Tình lập tức kể lại đầu đuôi một lượt dị biến trong Chúng Tinh Thần Vực, đặc biệt là biến hóa ở trong Chúng Thần Mộ Địa.
Lẳng lặng nghe xong Cố Vong Tình trình bày, điện chủ Chúng Tinh Điện không khỏi nhíu mày.
– Giang Nhược Hư chưa hẳn đã thiên vị hắn.
Trầm mặc khoảnh khắc, điện chủ Chúng Tinh Điện chậm rãi nói tiếp:
– Chẳng qua, chắc đến bây giờ Giang Nhược Hư vẫn chưa đưa ra được quyết định … Chuyện này can hệ lớn lắm, hắn sẽ không dễ dàng áp hết đổ chú lên thân bất cứ người nào, bằng không… Không cần Bạch Nhạc ra tay, ngươi sớm đã chết trong tay hắn rồi.
Người khác không rõ ràng sự khủng bố của Giang Nhược Hư, nhưng hắn lại rất hiểu.
Cái gì mà Cố Vong Tình đại biểu cho Chúng Tinh Điện, không tiện ra tay, đấy chẳng qua đều là cái cớ mà thôi!
Nếu Giang Nhược Hư thật hạ quyết định, dù có phải trực tiếp khai chiến với Chúng Tinh Điện, hung nhân như hắn tuyệt sẽ không nháy mắt lấy một lần.
– Cái đó không quan trọng!
Lắc lắc đầu, Cố Vong Tình trầm giọng mở miệng nói:
– Bạch Nhạc đã bị trọng thương, giờ đang cửu tử nhất sinh! Dù có thể còn sống, cũng sẽ khó mà có được đột phá.
– Không đơn giản vậy đâu!
Lắc đầu, điện chủ Chúng Tinh Điện chậm rãi nói tiếp:
– Tử Vi Đế Tinh sẽ không dễ dàng vẫn lạc như vậy, bằng không, sao được xưng là đại kiếp nạn vạn năm … Thôi được, tình hình ở Chúng Tinh Thần Vực ngươi cũng đã biết rõ ràng, nhân cơ hội này đi bế quan đi!
Nhìn vào Cố Vong Tình, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng nói:
– Trong đoạn thời gian tiếp sau này, ta sẽ dẫn động lực lượng tinh thần chư thiên, cường hành giúp ngươi đột phá… Còn có hai năm, trước khi bọn hắn quay về từ Chúng Tinh Thần Vực, ta sẽ để ngươi bước lên Hóa Hư đỉnh phong!
– Vâng!
– Đi thôi, ngươi sinh ra đã có được Tiên Thiên Đạo Thể, ngộ tính thiên phú đều là có một không hai, có một lần thất bại ma luyện, đạo tâm tất sẽ càng thêm thông thấu, chỉ cần ngươi có thể trảm sát Bạch Nhạc, phá trừ đi đạo tâm ma này, Vong Tình Thiên Công liền có khả năng đại thành, bước ra được một bước sau cùng, đừng khiến ta thất vọng!
Nếu Giang Nhược Hư ở chỗ này, nghe được những lời ấy, tất sẽ kinh hãi thất sắc!
Vong Tình Thiên Công!
Đây mới thực sự là Thần Đạo Truyền Thừa khủng bố nhất, theo như truyền thuyết, nó bao trùm lên hết thảy thần linh truyền thừa, một khi tu thành liền có thể quét ngang tất thảy, đánh vỡ gông cùm!
Nhiều năm qua đi vậy rồi, Vong Tình Thiên Công lại chỉ là một truyền thuyết, căn bản chưa từng có ai tham ngộ, một mực được phong ấn sâu trong Chúng Tinh Điện.
Mà công pháp Cố Vong Tình tu hành, không ngờ lại chính là thiên công vô thượng trong truyền thuyết này!
Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến Chúng Tinh Điện nguyện ý bất chấp hết thảy, dồn mọi hi vọng lên thân Cố Vong Tình.
Chương 1905: Thôn phệ tử khí
Nhìn theo bóng lưng Cố Vong Tình lui đi xuống, trong mắt điện chủ Chúng Tinh Điện không khỏi lộ ra mấy phần thâm thúy.
Chuyện Vong Tình Thiên Công, hắn không nhắc qua với bất cứ người nào, đừng nói là Giang Nhược Hư, dù có là vị quốc sư Tân Gia Minh kia, căn bản cũng hoàn toàn không biết.
Trên thân Cố Vong Tình đúng thật tồn tại rất nhiều điểm thiếu hụt, nếu là trong tình huống bình thường, sợ rằng khó mà trở thành cường giả đỉnh cấp nhất, điểm này, hắn há lại không biết?!
Cố Vong Tình vốn là do hắn dốc hết tâm huyết bồi dưỡng ra!
Nhưng dù là vậy, hắn vẫn không mấy để ý!
Bởi vì sự cường đại của Vong Tình Thiên Công đủ để trợ giúp Cố Vong Tình mạt trừ hết thảy khiếm khuyết, chỉ cần có thể tu thành Vong Tình Thiên Công, những điểm thiếu hụt kia liền sẽ không là điểm thiếu hụt nữa.
Đây là con đường hắn lựa chọn!
Một con đường khác với của Tân Gia Minh, của Giang Nhược Hư.
– Không đi đến một khắc sau cùng… Ai dám chắc mình mới là người đúng?
Trong mắt chớp qua một tia hàn ý, điện chủ Chúng Tinh Điện nhẹ giọng lẩm bẩm nói.
… … … …
– Phốc!
Lại một búng nghịch huyết phun ra, cả người Bạch Nhạc hiện vẻ thê thảm dị thường, thậm chí vết thương trên thân đã không cách nào hoàn toàn khép lại!
Nhưng dù là thế, hóa thân thần linh kia vẫn không hề có ý dừng tay, vẫn cứ không ngừng tiến công, căn bản không để ý trạng thái hiện tại của Bạch Nhạc đang như thế nào!
Lạnh lùng vô tình!
Giang Nhược Hư đứng ở cách đó không xa, lẳng lặng theo dõi Bạch Nhạc, song vẫn không hề có ý đưa tay cứu trợ.
Ngược lại là Hàn Tinh có chút nhịn không được, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Tiên sinh!
– Đừng vội!
Lắc lắc đầu, Giang Nhược Hư nhẹ giọng mở miệng nói:
– Tử tế nhìn cho kỹ, thần thông vừa thi triển kia mới là lực lượng thần bí nhất trên người hắn … Tử Vi Đế Tinh không dễ dàng chết đi vậy đâu! Ta phải xem cho rõ ràng, trên người hắn rốt cục còn cất giấu bí mật gì!
Rất nhiều chuyện, Giang Nhược Hư rõ ràng hơn bất cứ người nào, hắn không nói, song không có nghĩa là không mà để ý, chẳng qua chỉ là đang chờ cơ hội thích hợp mà thôi.
Từ lúc Bạch Nhạc lần đầu tiên thi triển Thôn Thiên Quyết, hắn đã chú ý tới, giờ đây, hắn đang muốn xem xem, pháp môn thần thông này đến cùng còn cất giấu bí mật nào.
Dù cho giờ đây Bạch Nhạc đã vô cùng thê thảm, tựa hồ có thể chết đi bất cứ lúc nào, nhưng hắn vẫn không tin, Bạch Nhạc sẽ dễ dàng chết đi như vậy.
…
Thân thể bị trọng thương, vết thương khó mà lành lại, thậm chí còn đang không ngừng đổ máu, theo đó dẫn đến sinh cơ bên trong cơ thể Bạch Nhạc đang không ngừng trôi mất!
Nếu là lúc bình thường, kỳ thực cũng không có gì to tát, lấy sự cường hãn của Thông Thiên Đạo Thể, rất dễ dàng để có thể ổn định thương thế, trợ giúp Bạch Nhạc khôi phục, nhưng vấn đề ở chỗ, nơi đây đang không ngừng có tử khí xâm thực vào trong cơ thể, tử khí xâm thực đưa đến vết thương không cách nào lành lại, thậm chí tiến một bước ác hóa!
Thế là hình thành một vòng tuần hoàn ác tính!
Không giải quyết được vấn đề tử khí liền sẽ khiến thương thế Bạch Nhạc không ngừng ác hóa, cuối cùng hao hết sinh cơ mà chết.
Then chốt nhất chính là, hiện nay còn có một hóa thân thần linh đang không ngừng công kích, bức bách Bạch Nhạc chiến đấu, theo đó gia tốc thương thế ác hóa!
Không chút khoa trương mà nói, hiện tại Bạch Nhạc đang trong một tình cảnh cực kỳ ác liệt, nhất thời sơ sẩy liền có thể khiến hắn triệt để vẫn lạc.
Người duy nhất có khả năng giúp hắn là Giang Nhược Hư, song Giang Nhược Hư lại một mực không có ý nhúng tay can thiệp.
Trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, Giang Nhược Hư sẽ không ra tay giúp mình.
Tất phải tự thân nỗ lực vượt qua ải này, chỉ như thế mới có thể được đến thừa nhận từ Giang Nhược Hư.
Trong lòng âm thầm thở dài một tiếng, Bạch Nhạc vứt bỏ tâm tư mong chờ Giang Nhược Hư hỗ trợ.
Chỉ tích tắc, Thông Thiên Ma Công toàn lực vận chuyển.
– Thôn Thiên!
Cùng lúc, Bạch Nhạc lần nữa thi triển ra Thôn Thiên Quyết!
Chỉ là, lần này Bạch Nhạc không tế ra thân ngoại hóa thân, mà dùng thân thể chính mình để trực tiếp thôn phệ tử khí xung quanh.
Nháy mắt, tử khí xung quanh bị Thông Thiên Ma Công cường hành thôn phệ, trực tiếp chuyển hóa thành lực lượng có thể hấp thu, giúp cho Bạch Nhạc ổn định thương thế.
Dưới tác dụng của Thôn Thiên Quyết, tử khí xung quanh cơ hồ đang lấy một loại tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường để dung nhập vào trong cơ thể Bạch Nhạc!
Chẳng qua không đến một nén hương, vết thương trên thân Bạch Nhạc đã theo đó khép lại!
Tán đi thần thông Thôn Thiên Quyết, lúc này chỉ dựa vào vận chuyển Thông Thiên Ma Công cũng đủ khiến cho Bạch Nhạc ổn định thương thế.
Cách đó không xa, trong mắt Giang Nhược Hư đột nhiên chớp qua một đạo tinh mang khiếp người!
Dù trong lòng sớm đã có suy đoán nhất định, nhưng thật đến khi thấy được cảnh kia, xung kích đến từ sâu trong tâm linh vẫn khiến Giang Nhược Hư có cảm giác khó mà tin tưởng.
Quá khủng bố!
Hắn gần như không dám tưởng tượng, trên đời lại có được công pháp và thần thông có thể bá đạo đến mức trực tiếp thôn phệ tử khí.
Điều này cơ hồ đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn!
Chương 1906: Thôn phệ tử khí (2)
Quan trọng hơn hết là, Giang Nhược Hư có thể phán đoán ra được, môn công pháp này tuyệt đối không chỉ dừng ở thôn phệ tử khí!
Trong chiến đấu vừa nãy giữa Bạch Nhạc và Cố Vong Tình, thần thông khủng bố kia cũng có thể thôn phệ lực lượng của Cố Vong Tình.
Điều đó đồng nghĩa với, thần thông quỷ dị này cơ hồ có thể thôn phệ hết thảy lực lượng.
Công pháp thần thông như thế, quả thực chưa từng nghe qua!
Giờ này khắc này, dù lấy định lực như của Giang Nhược Hư, trong lòng cũng không khỏi sinh ra tâm tư muốn bắt lại Bạch Nhạc, ép hỏi pháp môn thần thông này!
Giang Nhược Hư gần như có thể khẳng định, giả sử môn công pháp này thật đúng như hắn suy đoán, như vậy một khi được đến công pháp, vậy liền thật có khả năng đánh vỡ cực hạn, bước ra một bước sau cùng.
Chỉ là, ý niệm này gần gần mới chỉ lóe lên trong đầu liền bị Giang Nhược Hư đè xuống.
Đã không kịp nữa rồi!
Giả như Bạch Nhạc còn chưa bước đến Hóa Hư, hắn còn có thể thử bức hỏi một phen, nhưng giờ đây, Bạch Nhạc đã bước đến Hóa Hư Cảnh, hơn nữa, ở trong Chúng Tinh Thần Vực cũng được đến rất nhiều thu hoạch, mặc dù thực lực còn chưa bằng hắn, song cũng đã không phải đối tượng mà hắn có thể tùy ý cầm nắn.
Nói một cách đơn giản thì là, lấy thực lực của hắn, đánh chết Bạch Nhạc có lẽ không khó, nhưng muốn bắt lại, thậm chí bức hỏi đối phương, vậy lại không dễ dàng.
Quan trọng hơn là, công pháp và thần thông như thế, thật có thể bức hỏi ra được ư?
Có lẽ, dù Bạch Nhạc nguyện ý, cũng chưa hẳn có thể truyền cho người khác được.
Vừa nghĩ tới đây, Giang Nhược Hư không khỏi thở dài.
– Thôi, thiên mệnh như thế!
Lắc lắc đầu, Giang Nhược Hư nhẹ giọng lẩm bẩm.
Một khi xuống tay với Bạch Nhạc, vậy tức là triệt để xé phá da mặt, quan hệ tốt đẹp thật không dễ dàng tạo dựng ra trước đó liền sẽ trực tiếp nứt vỡ.
Giả như không cách nào bức hỏi ra công pháp truyền thừa từ Bạch Nhạc, vậy liền bằng với triệt để đứt mất đường lui.
Tới khi ấy, cách duy nhất chính là giết chết Bạch Nhạc, vĩnh tuyệt hậu hoạn!
Nhưng mà, biểu hiện của Cố Vong Tình thế nào hắn cũng đã tận mắt thấy được, chuyện đến nước này, Giang Nhược Hư thực sự không tin, Cố Vong Tình có thể xông ra con đường của riêng mình.
Lại nghĩ đến câu nói đến từ thiên ngoại của Bạch Nhạc khi trước, Giang Nhược Hư liền triệt để tắt đi ý niệm này.
Hắn quá tưởng muốn đi xem xem thế giới thiên ngoại!
Bạch Nhạc không biết tâm tư của Giang Nhược Hư, cũng không biết, thoáng chốc vừa rồi, mình cũng dạo qua một vòng trước Quỷ Môn Quan.
Thương thế khôi phục, khiến Bạch Nhạc theo đó càng thêm phần thong dong nhẹ nhàng.
Thông Thiên Ma Công đã bại lộ, dưới tình cảnh đó, tử khí đã căn bản không cách nào tạo thêm được bất kỳ uy hiếp với Bạch Nhạc.
Chỉ cần hắn nguyện ý, thậm chí rất nhanh liền có thể khu trừ tử khí trong nửa phần thân thể còn lại!
Nhưng Bạch Nhạc không làm như vậy!
Đối với hắn mà nói, bản thân tình cảnh hiện tại chính là một lần cơ hội đề thăng tu vi kiếm đạo!
Đối thủ tốt như hóa thân thần linh, ở nơi khác làm sao có được!
Sau khi ổn định thương thế, Bạch Nhạc rất nhanh liền lần nữa đầu nhập tinh lực vào trong chiến đấu với hóa thân thần linh, đồng thời, nguyện ý dùng cách này để từ từ từng bước xua tan tử khí, hoàn thành khảo nghiệm của thần linh mộ địa.
… … .. .
– Bóng tối bao trùm… Chúng Thần Mộ Địa!
Chúng Tinh Điện, Tân Gia Minh chạy tới, lẳng lặng nghe xong điện chủ Chúng Tinh Điện thuật lại một lần biến hóa trong Chúng Tinh Thần Vực, hai hàng chân mày khẽ nhướng lên, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Ngươi thấy thế nào?
Nhìn vào Tân Gia Minh, điện chủ Chúng Tinh Điện nhẹ giọng hỏi.
– Sợ rằng Chúng Tinh Thần Vực hiện tại mới đúng thật là Chúng Tinh Thần Vực!
Trầm mặc khoảnh khắc, Tân Gia Minh chậm rãi đáp nói.
– Chân thực?
– Đúng!
Gật gật đầu, Tân Gia Minh bình tĩnh nói tiếp:
– Ta cho rằng, toàn bộ Chúng Tinh Thần Vực thật ra chính là phần mộ chúng thần! Khả năng, chuyến này Giang Nhược Hư đi đúng rồi.
– Ngươi cho rằng hắn có thể thành công?
Điện chủ Chúng Tinh Điện lần nữa hỏi.
– Thành công hay không thì chưa chắc, nhưng không nghi ngờ có thể tiếp cận ở mức độ lớn nhất đến chân tướng! Nếu hắn có thể đi ra từ trong Chúng Tinh Thần Vực … Khả năng cao liền sẽ siêu việt ngươi ta.
Lắc đầu, Tân Gia rõ ràng nhẹ giọng nói.
– Ngươi có nghĩ tới một loại khả năng?
Nhìn vào Tân Gia Minh, điện chủ Chúng Tinh Điện đột nhiên nhẹ giọng nói.
– Cái gì?
Hơi ngớ, Tân Gia Minh cũng nhìn vào đối phương, hỏi nói.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau điện chủ Chúng Tinh Điện mới chậm rãi mở miệng nói:
– … Còn có thần linh còn sống!
… … …
Năm tên, mười tên … Hai mươi bảy tên!
Trọn vẹn năm ngày, Bạch Nhạc không một khắc nào ngừng nghỉ, từng giây từng phút đều đang chiến đấu với hóa thân thần linh, tùy theo càng lúc càng nhiều hóa thân thần linh bị Bạch Nhạc đánh bại, tử khí trên người hắn theo đó đã được thanh trừ quá nửa, đến khi hóa thân thần linh cuối cùng bị đánh tan, cả người liền khôi phục bình thường.
Mặc dù tốc độ hai người Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận không nhanh bằng Bạch Nhạc, song ai nấy đều dần thích ứng với chiến đấu kiểu này, theo đó cũng đã khôi phục quá nửa.
Chương 1907: Thôn phệ tử khí (3)
Yên ắng chứng kiến hết thảy, trong mắt Giang Nhược Hư không khỏi lộ ra một tia phức tạp.
Giờ đây, từ trạng thái thì thấy, hắn vẫn đang duy trì bộ dạng phân nửa thân thể là bình thường, nhưng Hàn Tinh thì đã không cách nào ức chế tử khí xâm thực, nửa bên thân thể còn lại đang dần hủ bại.
– Bạch Nhạc!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư chậm rãi mở miệng nói.
– Giang tiên sinh!
Hạ xuống trước Vô Tự Bia, Bạch Nhạc khẽ khom lưng hành lễ với Giang Nhược Hư.
– Bạch Nhạc, ngươi xem ngươi có thể xua tan tử khí, liệu có thể giúp Hàn Tinh khu trừ tử khí trên người được không?
Giang Nhược Hư nhẹ giọng hỏi.
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc đưa mắt nhìn sang Hàn Tinh, trầm giọng nói:
– Để ta thử xem!
Đi tới trước mặt Hàn Tinh, Bạch Nhạc xòe bàn tay ra, đáp ở trên người Hàn Tinh, Thông Thiên Ma Công đột nhiên vận chuyển, chớp mắt, tử khí trên người Hàn Tinh chậm rãi tuôn vào trong cơ thể Bạch Nhạc!
Gần gần một khắc đồng hồ, tử khí trên người Hàn Tinh liền hoàn toàn bị thanh trừ.
– Đa tạ!
Nhìn vào Bạch Nhạc, trong mắt Hàn Tinh không khỏi nhiều mấy phần nhu hòa, nhẹ giọng nói cảm tạ.
– Không dám, đây là ta nên làm.
Lắc đầu, Bạch Nhạc lập tức quay sang Giang Nhược Hư nói:
– Học sinh khu trục tử khí cho tiên sinh luôn.
– Không gấp!
Khoát khoát tay, Giang Nhược Hư nhẹ giọng cự tuyệt đề nghị của Bạch Nhạc, từ tốn hỏi nói:
– Ngươi đã đánh bại tất cả hóa thân thần linh, chẳng qua, cửa ải này vẫn chưa triệt để xông qua.
Hơi ngớ, Bạch Nhạc lập tức liền kịp có phản ứng.
Trừ hai mươi bảy tòa mộ bia mà Bạch Nhạc đã tham ngộ kia thì còn có một tòa mộ bia quan trọng khác nữa, đó chính là Vô Tự Bia này!
Giờ đây, hóa thân thần linh đi ra từ Vô Tự Bia bị Giang Nhược Hư vây nhốt giữa hư không, song chưa thể tính là hoàn toàn đánh bại.
Nếu muốn xông qua được khảo nghiệm lần này, sợ rằng Bạch Nhạc còn phải đánh bại hóa thân thần linh kia mới được.
– Học sinh nguyện ý thử một lần!
Nhìn vào Giang Nhược Hư, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Giờ đây, thực lực Bạch Nhạc tăng vọt, trong lòng cũng theo đó tràn ngập tự tin, trầm giọng nói.
– Đừng quá lạc quan!
Khẽ lắc đầu, Giang Nhược Hư chậm rãi nói tiếp:
– Thực lực hóa thân thần linh mạnh hơn xa đám ngươi đánh bại trước đó, ngươi chưa hẳn đã có thể thủ thắng.
– Phải thử một phen mới biết được!
Từ chối cho ý kiến, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
Gật gật đầu, Giang Nhược Hư
– Vậy ngươi có từng nghĩ qua, sau khi đánh bại nó thì sẽ xảy ra chuyện gì?
– Hả?
Bạch Nhạc hơi ngớ, có quá rõ ràng ý tứ trong lời này của Giang Nhược Hư.
Đánh bại hóa thân thần linh đi ra từ Vô Tự Bia, như thế chẳng phải là hoàn thành khảo nghiệm, hết thảy liền kết thúc?
– Kết thúc? Sợ rằng không đơn giản vậy đâu!
Thở dài một tiếng, Giang Nhược Hư nhẹ giọng hỏi ngược lại:
– Bạch Nhạc, ngươi có nghĩ tới một khả năng?
– Khả năng gì?
– Nơi này có thần linh còn sống!
Bình tĩnh nhìn vào Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư nhàn nhạt đáp nói.
– …
Nháy mắt, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hơi nhảy, gắt gao nhìn chằm chằm Giang Nhược Hư, kinh ngạc không thốt được nên lời!
Có thần linh còn sống?
Điều này sao có thể? !
Đây là phản ứng đầu tiên của Bạch Nhạc, trước đây lúc hắn bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Hải Thần từng nói qua, trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới không có cường giả thần linh tồn tại.
Nhưng mà … Có thật như vậy không?
Hoặc nói cách khác, lời Hải Thần tuyệt đối đáng tin ư?
Hải Thần đều có thể sống qua vạn năm tuế nguyệt mà không chết, ai dám khẳng định, nhất định không có cường giả thần linh khác còn sống? !
…
Trừ chính mình, ai cũng không đáng để tín nhiệm.
Từ khoảnh khắc bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Bạch Nhạc đã rất rõ ràng điểm này.
Hải Thần để hắn tới, gần gần chỉ là muốn lợi dụng hắn thôi, hoặc nói cách khác, đây đó đang lợi dụng lẫn nhau, tự nhiên không có tín nhiệm gì đáng nói.
Nhưng ảnh hưởng từ chuyện này thực sự quá lớn chút.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!
Giả như thật có thần linh còn sống thì sao?
Câu hỏi này của Giang Nhược Hư khiến Bạch Nhạc rơi vào trong trầm tư, trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới chậm rãi mở miệng hỏi ngược lại:
– Tiên sinh cho rằng nên xử lý thế nào?
– Ngươi cần phải nói cho ta hết thảy những gì ngươi biết.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư trầm giọng đáp.
Lời này khiến Bạch Nhạc không khỏi lần nữa sa vào trầm mặc.
Ý tứ Giang Nhược Hư rất rõ ràng, cần phải được đến càng nhiều tin tức trong khả năng có thể, trong đó bao gồm cả, tại sao Bạch Nhạc lại đến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, tình hình bên ngoài là thế nào, thậm chí … lai lịch của Thông Thiên Ma Công, vân vân!
Nhưng mà … những chuyện này, thật có thể nói cho Giang Nhược Hư ư?
Ai cũng không đáng tín nhiệm!
Xét từ khía cạnh nào đó mà nói, dù là Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm, càng đừng nói tới Giang Nhược Hư.
Nhưng có một số chuyện, tất phải làm ra lựa chọn lấy hay bỏ.
Trước đó, Bạch Nhạc qua quít với Giang Nhược Hư một lần, đại thể nói cho đối phương biết, mình đến từ thiên ngoại, đến từ thế giới chân thật, song những cái khác, hắn lại chưa hề giải thích gì nhiều.
Chương 1908: Đồng quan
Nhưng giờ đây, bộ lí do qua quít kia, hiển nhiên đã không thoái thác được nữa.
– Trước khi tới, ngươi từng nói qua, đáp án phải tìm ở trong Chúng Tinh Thần Vực.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư bình tĩnh nói:
– Bây giờ, ngươi tìm được chưa?
Hơi có chút đau đầu, Bạch Nhạc nhất thời không khỏi nghẹn họng.
Trước khi bước vào Chúng Tinh Thần Vực, đúng là hắn đã nói qua lời này với Giang Nhược Hư, nhưng mà, theo như ý của Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư không cách nào bước vào Chúng Tinh Thần Vực, chuyện này phải đến lúc hắn rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực mới cần giải thích cho Giang Nhược Hư.
Mà đợi đến lúc hắn rời đi, mượn cơ duyên trong Chúng Tinh Thần Vực, thực lực hắn tất sẽ theo đó bạo trướng, tới khi ấy, Giang Nhược Hư chưa hẳn đã cầm nắn được hắn, tình cảnh của hắn cũng sẽ nhẹ nhàng đi nhiều.
Nhưng giờ đây, cục diện lại không đơn giản như trong tưởng tượng.
Mặc dù hiện tại thực lực Bạch Nhạc đúng là đã được đề thăng rất nhiều, song chính bởi vậy hắn mới càng thêm rõ ràng về sự khủng bố của Giang Nhược Hư, dù đến lúc này, giả như buông tay đánh một trận, hắn cũng căn bản không khả năng đánh bại được Giang Nhược Hư.
Quyền đầu không đủ cứng, tự nhiên nói chuyện sẽ không đủ tự tin.
– Tử Vi Đế Tinh, đại kiếp nạn vạn năm… Có thể không hề chỉ là dự ngôn hoang đường.
Sau một hồi suy xét cẩn thận, rốt cục Bạch Nhạc cũng chậm rãi mở miệng nói.
Không đợi Giang Nhược Hư đặt câu hỏi, Bạch Nhạc đã lần nữa giải thích:
– Giang tiên sinh, có một số chuyện ta không thể nói, nhưng ta, ta có thể nói cho ngươi một điểm! Bắt đầu từ lúc ta bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, liền chỉ còn thời gian mười năm, trong vòng mười năm, nếu không cách nào đánh vỡ không gian chướng bích, ly khai Chúng Tinh Tiểu Thế Giới… Toàn bộ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới đều sẽ bị hủy diệt!
Nháy mắt, Giang Nhược Hư đột nhiên biến sắc!
Hắn vốn chỉ muốn uy hiếp Bạch Nhạc nói ra một ít chân tướng, để hắn có càng nhiều dữ liệu làm ra phán đoán, nhưng không ngờ, sau cùng lại bức hỏi ra được kết quả như vậy!
Chỗ đáng sợ nhất là, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, e rằng Bạch Nhạc không nói sai.
– Có ý gì?
Gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư trầm giọng hỏi.
Chuyện này quan hệ quá lớn, dù là hắn cũng không cách nào bảo trì trấn định.
– Trước đó ta từng nói qua với ngài, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới không phải thế giới chân thực, nơi đây, trên thực tế là do chúng thần sáng tạo ra! Chúng thần đều đã vẫn lạc… Nơi đây, tự nhiên cũng sẽ có phong hiểm bị hủy diệt.
Thoáng khẽ nhíu mày, Giang Nhược Hư tính là tán đồng lời này, vẫn chưa phản bác.
– Ngài vừa mới hỏi ta, có nghĩ tới khả năng… có thần linh còn sống.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Ta không biết nơi này liệu có thần linh còn sống hay không, nhưng ta có thể khẳng định với ngươi, thiên ngoại, thật có cường giả thần linh còn sống! Ta có thể bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới này cũng chính là bởi vị thần linh kia bố trí.
– Ngươi có thể hiểu thành… Ta chính là do vị cường giả thần linh kia phái tới!
Sợ hãi thất kinh!
Có hay không có cường giả thần linh còn sống, đấy chỉ là một phỏng đoán, nhưng khi hắn nghe được, thật có cường giả thần linh tồn tại, da đầu lập tức vẫn không khỏi tê rần!
Giang Nhược Hư rất mạnh, mạnh hơn xa tưởng tượng của rất nhiều người.
Vậy nên, dù là ở trong Chúng Thần Mộ Địa này, hắn vẫn vững như bàn thạch, bởi vì hắn biết rõ, nguy hiểm ở nơi đây còn chưa đủ để thực sự uy hiếp được hắn!
Nhưng mà, một vị cường giả thần linh chân chính, không nghi ngờ đủ khiến bất cứ kẻ nào cũng đều phải sợ hãi!
Giang Nhược Hư vẫn chưa lên tiếng, bởi vì hắn dám chắc, Bạch Nhạc còn có lời muốn nói.
– Giang tiên sinh, ngươi hẳn cũng đã nhìn ra, ta tới nơi này, vô ý tranh đấu với bất cứ người nào, càng không muốn tranh đoạt quyền lực địa vị gì cả, ta tới, mục đích là vì đề thăng thực lực, tận hết toàn lực đề thăng thực lực, sau đó trước khi kỳ hạn mười năm đi đến … Đánh vỡ không gian chướng bích, quay về thế giới chân thật!
Nhìn vào Giang Nhược Hư, Bạch Nhạc chân thành nói tiếp:
– Ta biết, ngươi và quốc sư đều có thực lực cực mạnh … Cho nên, ta cũng hy vọng, đến ngày đó, các ngươi có thể cùng theo ta rời đi.
– Đợi chút!
Khoát khoát tay, Giang Nhược Hư trầm giọng nói:
– Vừa nãy ngươi nói, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới sẽ bị hủy diệt?
Giang Nhược Hư còn chưa dứt lời, nhưng Bạch Nhạc đã hiểu được ý ngầm mà hắn muốn diễn tả.
Bạch Nhạc chỉ nói là, rời khỏi nơi này, hoặc nói cách khác, mang theo hắn và quốc sư cùng lúc rời khỏi nơi này, chứ không nói, hóa giải nguy cơ của Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, điều này đồng nghĩa với cái gì, không cần nói cũng biết!
Trên thực tế, đây cũng chính là điểm Bạch Nhạc lo lắng nhất!
Thậm chí, lúc rời đi, liệu có thể mang theo được Giang Nhược Hư và quốc sư không, Bạch Nhạc đều không dám hoàn toàn bảo chứng.
Nhưng chuyện tới nước này, hắn đã không thể không nói ra một ít chân tướng, bằng không, chỉ riêng cửa Giang Nhược Hư, hắn đã rất khó vượt qua.
– Cách để hóa giải nguy cơ cho Chúng Tinh Tiểu Thế Giới nằm ở thiên ngoại, chứ không nằm ở chỗ này.
Chương 1909: Đồng quan (2)
Lắc đầu, Bạch Nhạc lần nữa giải thích:
– Ta không dám chắc nhất định có thể hóa giải được nguy cơ, cũng như ta không dám chắc, ta nhất định có thể đánh vỡ không gian chướng bích trước kỳ hạn để rời khỏi đây.
– Nhưng điều này… Đã là hết thảy mà ta có thể làm.
– …
Giờ này khắc này, dù là Giang Nhược Hư cũng không khỏi sa vào trầm tư.
Một lúc lâu sau, Giang Nhược Hư mới mở miệng nói:
– Ta có thể cảm giác được, ngươi vẫn không hoàn toàn tín nhiệm ta.
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói:
– Không chỉ ngài, thậm chí ta không dám hoàn toàn tin tưởng bất cứ kẻ nào… Bao gồm cả vị cường giả thần linh đưa ta tới đây!
Ý tứ mà câu này để lộ ra lại càng sâu.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Còn nữa … Nếu như nơi đây còn có bí mật gì, hoặc nói cách khác, thật có thần linh còn sống, như vậy có lẽ bóc trần bí mật nơi đây mới có thể giúp chúng ta càng gần hơn với chân tướng, tiên sinh nghĩ sao?
– Được!
Trầm mặc khoảnh khắc, lúc này Giang Nhược Hư mới trầm giọng đáp nói.
Bây giờ, dù là hắn cũng tất phải làm ra nhượng bộ.
Hơn nữa, chính như Bạch Nhạc nói, vô luận tương lai thế nào, giờ đây, bóc trần bí mật trong Chúng Tinh Thần Vực mới là ưu tiên hàng đầu, cũng là dự tính đương sơ khi hắn mạo hiểm bước vào Chúng Tinh Thần Vực.
Rất nhiều sự tình, vốn không khả năng giải quyết một hơi dứt khoát được, đã vậy chẳng thà dứt khoát đừng nghĩ xa như vậy làm gì, đi được tới đâu hay tới đó, từ từ bóc trần chân tướng.
Chí ít… Giờ đây, hắn quả thực đã cách chân tướng càng gần.
Giang Nhược Hư không gấp gáp để cho Bạch Nhạc đi khiêu chiến hóa thân thần linh đi ra từ Vô Tự Bia, ngược lại kiến nghị Bạch Nhạc chờ thêm một đoạn thời gian!
Có đôi lúc, cần phải giành trước tiên cơ, nhưng có đôi lúc, lại cần tất cả mọi người chung sức hợp tác!
Giả như thật có cường giả thần linh còn sống, như vậy không chút nghi ngờ, thực lực tổng hợp của bọn hắn càng mạnh mới càng có hi vọng sống tiếp.
Đợi chừng một ngày rưỡi, lúc này Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận mới lần lượt đánh bại tất cả hóa thân thần linh, xua tan tử khí trên người.
Trong khi đó, Bạch Nhạc cũng giúp Tiểu Bạch Long thoát khốn, hóa giải tử khí trên thân Tiểu Bạch Long.
Đợi cho tất cả mọi người chuẩn bị xong xuôi, lúc này Giang Nhược Hư mới tản ra không gian cầm cố, phóng ra hóa thân thần linh do Vô Tự Bia hóa thành.
Chỉ tích tắc, tất cả mọi người bao gồm cả chính bản thân Giang Nhược Hư đều đồng loạt ra tay, công tới hóa thân thần linh kia.
Mặc dù hóa thân thần linh này rất cường đại, song rốt cục vẫn không gánh được nổi nhiều cao thủ như vậy vây công.
Nháy mắt liền bị đánh nát triệt để!
Thoáng chốc khi hóa thân thần linh kia bị đánh nát, toàn bộ Chúng Thần Mộ Địa lần nữa run rẩy.
Nhất thời, phảng phất trên mỗi một tòa mộ bia lại đều chớp động ra một đạo u mang, đây đó liên kết, cấu thành một tòa đại trận khủng bố!
Mà tòa Vô Tự Bia khổng lồ kia thì như là trận nhãn, xâu chuỗi những lực lượng kia lại với nhau.
Chỉ thoáng chốc, hết thảy xung quanh tựa hồ đều trở nên hư vô mờ ảo.
Ùng ùng!
Nổ vang truyền đến, phảng phất trong nháy mắt, đại địa chợt rạn nứt, dưới mặt đất, xuất hiện một bộ đồng quan, lộ ra lau một cái u lãnh khí tức, kinh sợ toàn bộ không gian!
Két, két!
Từng hồi tiếng chói tai truyền đến, gần như đồng thời, một tòa đồng quan (quan tài đồng) bất ngờ chậm rãi nâng lên, tự hành mở ra!
Trong quan mộ, một nữ tử đang nằm, mặc dù hai mắt nhắm lại, song vẫn lộ ra uy áp nghiền ép hết thảy, nháy mắt đó, tất cả mọi người phảng phất đều không nhịn được, tưởng muốn quỳ lạy với đối phương!
Nhưng mà, đám người Bạch Nhạc rốt cục không phải tu hành giả bình thường có thể so sánh, chớp mắt cả đám liền cường hành khống chế thân mình, song lại cũng đồng thời đưa mắt rơi vào nữ tử trong quan tài đồng.
Một thân váy dài màu đỏ lửa, lộ ra phong thái hoa quý, nét mặt tinh xảo, đẹp đến nao lòng, không cách nào dùng ngôn từ để hình dung!
Bạch Nhạc không phải chưa từng thấy qua mỹ nữ!
Vô luận Bạch Cốt phu nhân hay Vân Mộng Chân đều có thể tính là nữ nhân cực xinh đẹp, nhưng so với nữ tử trong quan tài đồng kia thì vẫn có chút u ám thất sắc!
Nếu nói, cái đẹp của Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân còn thuộc về nhân gian, như vậy mỹ cảm mà nữ tử này tán phát ra lại phảng phất hoàn toàn không thuộc về nhân gian, không thuộc về người sống!
Như là người ở trong tranh, bằng nét bút ưu mỹ nhất, phác thảo ra dáng người hoàn mỹ, không chút tỳ vết!
…
– Oanh!
Lại một tiếng nổ vang truyền đến, chỉ một nhịp thở, nữ tử trong đồng quan đột nhiên mở mắt!
Đôi mắt kia xán lạn như sao trời, phảng phất chỉ liếc mắt liền có thể nhìn thấu âm dương luân hồi, nhìn thấu chư thiên vạn vật.
Nhưng đối với bọn Bạch Nhạc mà nói, giờ này khắc này thứ mà bọn hắn cảm nhận được lại tuyệt đối không phải mỹ cảm, mà là sợ hãi không nói được nên lời.
Mặc dù không biết nữ tử kia rốt cuộc có thân phận gì, nhưng dùng đầu ngón chân cũng có thể hiểu được, ở trong Chúng Thần Mộ Địa này, lấy phương thức như vậy để thức tỉnh, đối phương tất là cường giả thần linh.
Chương 1910: Chạm vào chân tướng
Chậm rãi bay lên từ trong đồng quan, nữ tử kia đi chân đất, nhẹ nhàng đạp trên đồng quan, đảo mắt nhìn hết thảy xung quanh, tựa hồ có chút thất thần.
Chân ngọc trơn bóng lộ ra một loại khí tức thần thánh, lại tràn ngập sức dụ hoặc trí mạng.
– Các ngươi, là ai?
Tiếng nói phiêu miểu vang lên, phảng phất khiến cho tất cả mọi người sinh ra một tia cảm giác thân thiết từ tận đáy lòng, tiếng nói này, quá mê người.
Tựa hồ chỉ cần nghe thanh âm, đã có thể khiến đắm chìm vào trong đó, không cách nào tự kềm chế.
– Bạch Nhạc, bái kiến tiền bối!
Trong lòng đột nhiên khẽ run, Bạch Nhạc là người có phản ứng trước tiên, hơi hơi ôm quyền, trầm giọng mở miệng nói.
Bạch Nhạc vừa mở miệng, những người khác rốt cục cũng hồi thần.
Bao gồm cả Giang Nhược Hư, tất cả mọi người đồng thời hướng về phía nữ tử kia khom lưng hành lễ.
– Tiền bối?
Nhẹ giọng lặp lại hai tiếng này, trong mắt nữ tử kia lộ ra một tia mờ mịt:
– Như vậy, ta là ai?
Ngươi là ai?
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc nhất thời nhịn không được muốn chửi đổng một tiếng.
Trời mới biết ngươi là ai!
Chỉ là không ngờ, trong đầu Bạch Nhạc vừa mới phù hiện lên ý niệm này, ánh mắt băng lãnh của nữ tử kia đã bất chợt dời qua, lành lạnh nói:
– Ngươi đang cười nhạo ta?
– …
Lời này, nhất thời dọa cho Bạch Nhạc lạnh toát sống lưng, trên trán chảy đầy mồ hôi lạnh!
Hắn dám phát thệ, ý niệm kia chỉ mới phù hiện ra trong đầu mà thôi, tuyệt đối không hề nói ra miệng, nhưng dù thế, lại vẫn bị đối phương phát giác ra được, thế này thì cũng quá dọa người.
– Không dám, vãn bối không dám!
Đầu rung lắc như trống bỏi, Bạch Nhạc vội gấp gáp phủ nhận nói.
Không để ý tới lời giải thích của Bạch Nhạc, nữ tử kia đột nhiên vươn ngón tay ra, chỉ vào không trung, lập tức liền có một luồng tử khí khủng bố bao phủ về phía Bạch Nhạc!
Cơ hồ chỉ trong tích tắc, Bạch Nhạc liền bị tử khí bao trùm, sinh cơ trong cơ thể khoái tốc trôi đi mất, chớp mắt, cả người đã có dấu hiệu hủ bại, phảng phất khắc sau liền sẽ triệt để tan vỡ.
Ai mà ngờ, nữ tử này lại bá đạo đến thế, một lời không hợp liền trực tiếp hạ sát thủ!
Đừng nói người khác, dù là Giang Nhược Hư cũng không kịp có phản ứng, càng đừng nói tới nhúng tay cứu người.
Giang Nhược Hư cảm giác được rõ ràng, giả như hắn dám nhúng tay, khắc sau, hắn sẽ rơi vào kết cục tương tự như Bạch Nhạc.
Cường giả như thế thực sự quá khủng bố, khủng bố đến mức không phải nhân lực có thể chống lại.
– Thôn Thiên!
So với người khác, Bạch Nhạc càng là sống lưng phát lạnh, cảm giác vô hạn kề cận tử vong kia khiến hắn như muốn phát điên, quá khủng khiếp!
Thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc nơi nào còn dám có nửa điểm bảo lưu, nháy mắt liền bất thần vận chuyển Thông Thiên Ma Công, trực tiếp thi triển ra Thôn Thiên Quyết!
Chỉ sát na, tử khí nồng nặc xung quanh đột nhiên bị Bạch Nhạc thôn phệ, hóa thành lực lượng tinh thuần dung nhập vào trong cơ thể, khoái tốc chuyển hóa thành sinh cơ, cường hành khôi phục lại phần thân thể vốn đã bị hủ hóa.
– Ồ?
Cảm nhận được biến hóa trên người Bạch Nhạc, trong mắt nữ tử kia hiện lên một tia ngạc nhiên, không khỏi kinh hô thành tiếng!
Đối với nàng mà nói, Bạch Nhạc chẳng qua chỉ là con kiến hôi, tùy tiện một ngón tay liền có thể mạt giết!
Nhưng lại không ngờ, Bạch Nhạc không chỉ hóa giải được lực lượng từ một chỉ này của nàng, thậm chí còn cường hành nghịch chuyển sinh tử, căng đi qua.
Quan trọng hơn là, thần thông đó mang đến cho nàng cảm giác vô cùng quen thuộc.
– Thông Thiên… Tạo Hóa Thông Thiên Quyết! Ngươi rốt cuộc là ai?
Ánh mắt lần nữa hướng về phía Bạch Nhạc, trong đầu nữ tử kia chớp qua một đạo linh quang, lập tức nhớ đến tên công pháp thần thông này, trầm giọng chất vấn.
Tạo Hóa Thông Thiên Quyết? !
Dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi bị đối phương hỏi mộng.
Ngay chính bản thân hắn, trước giờ đều chưa nghe qua Thông Thiên Ma Công còn có cái tên này!
Nháy mắt, phảng phất như biết được ý niệm trong lòng Bạch Nhạc, nữ tử kia không khỏi thoáng khẽ nhíu mày.
– Ngươi không biết? Thế ngươi học được từ chỗ nào?
Hít sâu một hơi, xua tán hết thảy những ý niệm lung tung bát nháo ra khỏi đầu, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi hồi đáp nói:
– Ta quả thực không biết cái gì là Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, ta tu hành là Thông Thiên Ma Công, sư phó Thông Thiên Ma Quân.
– Thông Thiên Ma Quân? Người này là ai?
Nữ tử thoáng khẽ nhíu mày, hỏi ngược lại.
– …
Câu này nhất thời hỏi cho Bạch Nhạc á khẩu không đáp được!
Biết giải thích sao đây? !
Chỉ là, trong lòng Bạch Nhạc ẩn ẩn hiểu được, sự tình tựa hồ phức tạp hơn xa so với mình tưởng tượng.
Nữ tử này có vẻ đã không nhớ được quá nhiều, khăng khăng lại có thể nói ra được tên Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, rất có thể, đối phương thật nhận thức môn thần thông này!
Quan trọng hơn hết là, Bạch Nhạc nhớ được rõ ràng, trước đây lúc Hải Thần nhìn thấy hắn thi triển Thôn Thiên Quyết cũng đã từng nói qua, hắn rất rõ ràng về môn thần thông này, chỉ là Hải Thần cũng không nhớ ra được lai lịch!
Giờ đây, kết hợp với phản ứng của nữ tử kia, lập tức khiến Bạch Nhạc ý thức được, trong này tất có ẩn tình mà mình không biết!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong [Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Liep-Thien-Tranh-Phong-Audio-Truyen.jpg)
