- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 182 : Tiểu Nhã (2) (c1811-c1820)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 182 : Tiểu Nhã (2) (c1811-c1820)
❮ sautiếp ❯Chương 1811: Tiểu Nhã (2)
Sau khi ổn định thân hình, rất nhanh Bạch Nhạc liền phát hiện, tầng thứ sáu này so với những tầng trước thì nhỏ hơn nhiều.
Trong hư không có tổng cộng bảy ngôi sao rực rỡ sáng ngời, liếc mắt liền có thể thấy được.
Tâm niệm khẽ chuyển, Bạch Nhạc lập tức hiểu ra, tầng thứ sáu này, e là cùng lắm chỉ đủ dung nạp bảy người tu hành.
Bạch Nhạc đương nhiên sẽ không cho rằng vận khí bản thân nghịch thiên đến mức vừa bước vào đây liền có thể nhẹ nhàng chiếm giữ một viên tinh thần vô chủ, muốn ở lại chỗ này, vậy thì tất phải ra tay tranh đoạt với người.
Những thiên tài này mặc dù lợi hại, nhưng nếu Bạch Nhạc có thể buông tay chân ra, tự nhiên không việc gì phải kiêng sợ.
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn đang mượn thân phận Đái Chấn, lúc ra tay tất sẽ bó tay bó chân, trong tình huống như thế còn tưởng muốn cướp đoạt tinh thần của đối phương, sợ rằng sẽ không dễ dàng.
Ngay khi trong đầu Bạch Nhạc chớp qua những ý niệm này, đột nhiên chợt cảm giác được một trận tinh lực ba động.
Nháy mắt Bạch Nhạc liền có phản ứng, nơi đây đang có người giao thủ.
Vô luận là ai, chiến đấu kiểu này, đối với Bạch Nhạc mà nói, tự nhiên đều có được sức dụ hoặc cực lớn, thế là ngay lập tức, Bạch Nhạc men theo khí tức chạy đi qua.
Ở xa xa, Bạch Nhạc thấy được có một nam một nữ đang giao thủ bên ngoài một viên tinh thần.
Nhuyễn kiếm trong tay nữ nhân kia dùng ra xuất thần nhập hóa, tựa như linh xà, trong lúc giao thủ, không nghi ngờ đã vững vàng chiếm lấy thượng phong.
– Ngừng, ngừng, ngừng!
Bạch Nhạc chạy tới, hiển nhiên đã dẫn lên đối phương chú ý, nam tử kia lập tức mượn dốc xuống lừa, liên tục hô ngừng.
– Tiểu Nhã tỷ, cô nãi nãi, ta đánh không lại ngươi, thế được chưa, sao ngươi cứ phải cách đôi ba ngày lại tới giáo huấn ta!
– Đao pháp của ngươi rất thú vị, nếu có thể tiến thêm một bước liền đủ để bái nhập Quan Lan thư viện, cơ hội như thế đặt ở trước mặt, chẳng lẽ ngươi không động tâm?
Tiểu Nhã khẽ nhíu mày, nhẹ giọng mở miệng nói.
Đây đã là lần thứ ba trong mấy ngày qua nàng tìm đến động thủ với Lưu Tùy Vân.
Lưu Tùy Vân thiên phú tầm thường, hơn nữa tuổi còn hơi lớn, trong tình huống bình thường, người như vậy rất khó gia nhập Quan Lan, khăng khăng hắn lại tự nghĩ ra một tay Tùy Duyên đao pháp, đích xác có chỗ độc đáo, điều này khiến tiểu Nhã hoài nghi, liệu có phải Giang tiên sinh nhìn trúng tiềm lực Lưu Tùy Vân, thế nên mới không ngừng bức bách, tính thử xem xem có thể để Lưu Tùy Vân đột phá dưới áp lực, sau đó thu Lưu Tùy Vân vào Quan Lan, hoàn thành nhiệm vụ lần này.
Lại không ngờ, Lưu Tùy Vân này rất xấu tính, chẳng những không biết sỉ nhục mà cố gắng nỗ lực, ngược lại còn nơi nơi mượn cơ hội chơi xấu, khiến tiểu Nhã không khỏi có chút đau đầu.
– Tiểu tử kia, ngươi mới vừa bước vào tầng thứ sáu? Ngươi tên gì?
Vứt ra tiểu Nhã, Lưu Tùy Vân lập tức hạ xuống trước mặt Bạch Nhạc, bộ dạng vừa gặp đã quen, mở miệng cười nói:
– Đừng sợ, ta tên Lưu Tùy Vân, vị này chính là học sinh Quan Lan, tiểu Nhã!
Nghe được bốn tiếng học sinh Quan Lan, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi hơi nhảy.
Hắn cũng tính là người Quan Lan, chẳng qua, với hình tình lúc này, tự nhiên không thể đi leo giao tình với đối phương.
Thành thật ôm quyền thi lễ, Bạch Nhạc mở miệng nói:
– Tiểu đệ Đái Chấn, bái kiến Lưu đại ca, tiểu Nhã tỷ!
– Ngươi chính là Đái Chấn?
Khẽ cau mày, tiểu Nhã trầm giọng hỏi.
Mấy ngày nay, nàng cố ý nghe qua một ít tin tức về tầng thứ năm, tự nhiên biết được cái tên Đái Chấn.
Đồng thời cũng nghe được chuyện trước đây Đái Chấn cùng theo Kỷ Linh làm xằng làm bậy ở tầng thứ năm.
Từ tận đáy lòng, tiểu Nhã khá là chán ghét tên Đái Chấn này.
Khăng khăng, đứa này lại đột phá, bước vào tầng thứ sáu.
Bạch Nhạc tự nhiên cũng phát giác ra được vẻ bất mãn trong lời của tiểu Nhã, thế là thấp thỏm mở miệng nói:
– Chính là tiểu đệ, tiểu Nhã tỷ biết ta?
– Nghe nói ngươi có Thiên Ưng Đấu Thể đại thành, hôm nay vừa khéo để ta xem xem, Thiên Ưng Đấu Thể rốt cuộc có chỗ nào bất phàm.
Vốn đã rất bất mãn với Đái Chấn, tiểu Nhã cũng lười nói nhảm, vừa khéo nhân cơ hội này giáo huấn đối phương một phen, thậm chí căn bản không cho Bạch Nhạc cơ hội đáp lời, nhuyễn kiếm trong tay đã trước một bước vung đi ra.
…
Nói đánh là đánh, loại tác phong này, dù là Bạch Nhạc cũng bị dọa cho nhảy dựng.
Có thể bái nhập Quan Lan, không một ai không là thiên tài chân chính, vừa động thủ, Bạch Nhạc liền cảm nhận được một cỗ áp lực phô thiên cái địa đè tới.
Không chút khoa trương mà nói, dù Bạch Nhạc không cần phải ẩn tàng thân phận, ứng phó lên cũng tuyệt đối không dễ dàng, với tình hình lúc này tự nhiên lại càng gian nan.
Chẳng qua, may mà Bạch Nhạc có thể cảm nhận được, đối phương không có sát ý, cùng lắm chỉ là muốn giáo huấn hắn một phen mà thôi.
Trong đầu chớp qua vô số ý niệm, sau cùng Bạch Nhạc quyết định cường hành chịu mấy kiếm của đối phương.
Đối phương nhắc tới Thiên Ưng Đấu Thể, hiển nhiên là biết rõ Đái Chấn, hiện tại Bạch Nhạc còn cầm nắm không chuẩn quan hệ giữa đối phương và Đái Chấn rốt cục là thế nào, động không bằng tĩnh, dứt khoát thả nước để xem đối phương muốn làm gì thì hơn.
Chương 1812: Cá mè một lứa
Huống hồ, nếu đối phương đã không có sát ý, bằng vào sự cường hãn của Thiên Ưng Đấu Thể và Thông Thiên Đạo Thể, dù chịu đánh mấy chiêu cũng không phải vấn đề gì quá lớn.
Hết thảy nói ra rất dài dòng, nhưng trên thực tế, chẳng qua chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Tiểu Nhã không biết trong đầu Bạch Nhạc đã chuyển qua nhiều ý niệm như vậy, thoáng chốc, mũi kiếm đã đâm tới trên người Bạch Nhạc.
Tiểu Nhã thật tâm muốn cho Đái Chấn nếm chút đau khổ, một kiếm này tuy không nhắm đến chỗ yếu hại, nhưng lúc ra tay cũng chưa từng lưu thủ, thành tâm muốn chọc ra một hai lỗ trên người Đái Chấn.
Nhưng khiến nàng tuyệt đối không nghĩ tới là, tuy Đái Chấn căn bản không kịp tránh một kiếm này, song khi kiếm phong đâm tới trên người đối phương lại như đâm phải kim thạch, keng một tiếng, nhuyễn kiếm của nàng trực tiếp bị bắn ra.
Còn Đái Chấn, trừ trên y phục rách một lỗ ra, cơ hồ không chịu thêm bất cứ thương tích mang tính thực chất nào.
Lưu Tùy Vân vốn ở bên nhìn xem náo nhiệt, khắc này sắc mặt không khỏi ngưng trọng mấy phần.
Lực lượng nhục thân cường hãn như vậy, quả thực có chút nghe mà rợn người!
– Tiểu Nhã tỷ, ngươi làm cái gì vậy?
Bạch Nhạc phảng phất bị dọa cho nhảy dựng, không ngừng giật lui ra sau, hốt hoảng kêu nói.
– Thiên Ưng Đấu Thể quả nhiên danh bất hư truyền … Chẳng qua, ta lại muốn xem xem, ngươi có thể kháng được mấy kiếm của ta!
Sau thoáng chốc ngắn ngủi thất thần, tiểu Nhã lập tức hồi thần, cười lạnh một tiếng, nháy mắt liền tế ra Tinh Hải.
Tinh Hải chín ngàn trượng!
Tính đến trước mắt, đây là Tinh Hải lớn nhất mà Bạch Nhạc từng gặp qua, hơn nữa chỉ dựa vào khí tức liền có thể phát giác ra được, thực lực đối phương cực mạnh, tuyệt đối không phải Tinh Hải Cảnh bình thường có thể cầm ra so sánh.
May mà Bạch Nhạc sớm có chuẩn bị, nhưng khắc này da đầu vẫn không khỏi tê rần.
Một khi thi triển Tinh Hải, uy lực liền sẽ hoàn toàn khác biệt.
Trước đó Bạch Nhạc dám ngạnh kháng công kích từ đối phương, nhưng với tình hình lúc này, nếu còn dám ngạnh kháng, sợ rằng sẽ bị đâm ra lỗ máu to tướng.
Hết cách, Bạch Nhạc đành cũng phải tế ra Tinh Hải, cuốn theo Tinh Hải Chi Lực hung hăng nện một quyền về phía nhuyễn kiếm của tiểu Nhã!
Ùng ùng!
Một quyền này, Bạch Nhạc ra tay cực nhanh, cường hành ngăn lại một kiếm kia giữa trời.
Xung kích khủng bố, nháy mắt liền khiến cho hư không xung quanh theo đó run lên.
Cùng lúc, quyền đầu Bạch Nhạc chính diện đụng lên mũi kiếm đối phương, nắm tay bị đâm rách da, chảy ra một tia máu tươi, song gần gần chỉ thế mà thôi, bằng vào một kiếm cường hãn kia của tiểu Nhã, trong giao phong chính diện lại vẫn không cách nào thương đến xương khớp Bạch Nhạc.
Còn chưa đủ mạnh!
Không thể vận chuyển Thông Thiên Ma Công, uy lực Thông Thiên Đạo Thể liền không cách nào triệt để phát huy ra được, bằng không, một kiếm này hẳn chưa đủ để đâm rách da Bạch Nhạc.
Thông Thiên Đạo Thể tu hành đến đỉnh phong, không nghi ngờ có thể dùng thân thể cứng đối cứng với binh khí.
Chỉ là, dù vậy cũng đủ mang đến cho tiểu Nhã chấn kinh không nhỏ.
Phải biết, một kiếm này nàng không hề lưu thủ, trừ phi thi triển thần thông chém giết sinh tử, bằng không, một kiếm này đã tính là cực hạn.
Song dù là thế, đối phương dùng quyền đầu lấy cứng đối cứng, lại ngay cả đầu khớp xương đều không bị tổn thương, hỏi sao nàng không chấn kinh cho được!
Cảnh này khiến nàng lần nữa nhớ đến lời của Hàn Tinh.
Mặc dù nói để nàng tiếp xúc với tất cả mọi người trong tầng thứ sáu, nhưng hôm nay tử tế hồi ức lại liền sẽ phát hiện, người Hàn Tinh thực sự muốn nàng tiếp xúc khả năng cao chính là người mới đột phá lên từ tầng thứ năm, nói cách khác… cũng chính là tên Đái Chấn này!
Hơn nữa, mặc dù chán ghét nhân phẩm làm người của Đái Chấn, song tiểu Nhã không muốn thừa nhận cũng không được, Thiên Ưng Đấu Thể thật có chỗ độc đáo, bằng vào điểm này, miễn cưỡng tính là phù hợp tiêu chuẩn gia nhập Quan Lan.
Chẳng qua, chuyện trọng đại như thế, tự nhiên không khả năng quyết định nhanh vậy được.
Còn cần phải quan sát thêm một đoạn thời gian.
Ngay khi những ý niệm này chuyển qua trong đầu tiểu Nhã, Bạch Nhạc đã nhân cơ hội kéo ra khoảng cách an toàn:
– Tiểu Nhã tỷ, ta không phải đối thủ của ngươi! Ngươi đừng có lấy mạnh hiếp yếu.
Lấy mạnh hiếp yếu đều đi ra, tiểu Nhã không khỏi nghẹn họng.
Bộ dạng chơi xấu này, sao mà tương tự Lưu Tùy Vân!
– Ha ha, Đái Chấn đúng không, ta thích ngươi!
Chứng kiến bộ dạng đó của Bạch Nhạc, Lưu Tùy Vân không khỏi bật cười ha hả.
– Cá mè một lứa!
Hừ lạnh một tiếng, hai lần ra tay đều thất thủ, tiểu Nhã không tiện tiếp tục ra tay, đành phải tạm thời gác bỏ ý định giáo huấn hai đứa này.
Lách mình một cái, tiểu Nhã trực tiếp tan biến trong hư không.
– Đa tạ Lưu đại ca!
Hướng về phía Lưu Tùy Vân ôm quyền hành lễ, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói cám tạ.
– Không cần khách khí, không cần khách khí!
Cười tủm tỉm khoát khoát tay, Lưu Tùy Vân mở miệng nói:
– Vừa nãy nghe nàng nói, hình như ngươi tu luyện Thiên Ưng Đấu Thể?
– Vâng!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc cũng không che lấp, trực tiếp nói:
– Thiên Ưng Đấu Thể là công phu khổ luyện, hơn nữa ta tu hành chỉ là tàn thiên, chỉ có được lực lượng nhục thân, khó mà đăng đại nhã chi đường! Ngược lại đã khiến Lưu đại ca chê cười.
Chương 1813: Cận thân
– Nhục thân chi lực thì sao, nhục thân chi lực chỉ cần đủ cường hãn, chẳng phải vẫn có thể đánh vỡ hư không, thành tựu Hóa Hư!
Khoát khoát tay, Lưu Tùy Vân chẳng hề để ý nói.
– Chẳng qua, nhìn bộ dạng tiểu Nhã, tựa hồ rất bất mãn với ngươi, trước kia ngươi từng trêu chọc qua nàng?
Lưu Tùy Vân hiếu kỳ hỏi.
Đến bước này, Bạch Nhạc cũng muốn giao lưu tâm sự nhiều hơn với Lưu Tùy Vân, hiểu rõ một ít tình hình, hai người vừa vỗ tức hợp, thế là tán gẫu lên.
Theo như lời Bạch Nhạc, hắn tự nhiên cũng là thân bất do kỷ, bị Kỷ Linh bức bách làm đủ chuyện xấu ở tầng thứ năm, bởi thế mới lưu lại bêu danh, để cho tiểu Nhã xem thường.
Đối cái điều này, Lưu Tùy Vân ngược lại chẳng hề để ý:
– Chẳng qua là chút chuyện quá khứ, việc gì phải lo lắng, Phật gia còn nói, bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật, chỉ cần ngươi có thể hối cải làm người mới, đi qua liền đi qua, không còn quan trọng nữa.
– Lưu đại ca nhận thức người trong Phật đạo?
Nghe Lưu Tùy Vân nhắc tới Phật gia, trong lòng Bạch Nhạc khẽ động, mở miệng hỏi.
– Tính là thế đi!
Lắc lắc đầu, Lưu Tùy Vân giải thích nói:
– Ngày xưa ta từng được một vị đại sư chỉ điểm, bởi vậy trong đao pháp mới lây dính mấy phần Phật tính! Đại sư kia từng nói qua, ta cùng lắm chỉ có thể tính là người ngoài cửa.
– Lúc ta tới thấy được tiểu Nhã tỷ chính đang giao thủ với ngươi, sao thế?
Lách một vòng, lúc này Bạch Nhạc mới thử mở miệng thăm dò.
…
– Nghe qua Quan Lan thư viện chứ?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lưu Tùy Vân mở miệng hỏi nói.
– Tất nhiên, Quan Lan thư viện là thánh địa trong lòng bao nhiêu người!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc thản nhiên đáp.
– Lần này chắc là nàng đại biểu cho Quan Lan thư viện tới xò xét, nếu được đến nàng xem trọng liền có khả năng bái nhập Quan Lan.
Lưu Tùy Vân nhún nhún vai, tùy ý mở miệng nói.
– Hả? Vậy phải chúc mừng Lưu đại ca!
Nghe thế, Bạch Nhạc lập tức ôm quyền chúc mừng.
– Chúc mừng cái gì!
Trừng mắt một cái, Lưu Tùy Vân tức giận nói:
– Nàng yêu cầu đao pháp của ta phải tiến hơn một bước, đùa chắc, qua nhiều năm vậy rồi đều không có tiến triển, giờ trong thời gian ngắn như thế, há có thể dễ dàng đột phá?
Nghe vậy, Bạch Nhạc không khỏi ngớ người.
Cười nhẹ một tiếng, Lưu Tùy Vân nói:
– Đừng nói ta, ngược lại là ngươi… Thiên Ưng Đấu Thể lợi hại thật đấy, nếu không phải trước đây thanh danh ngươi không tốt, e là vừa nãy nàng đã đưa ra thỉnh mời.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc đành chịu nói:
– Vậy thì hết cách rồi, chỉ có thể nói, ta không có duyên phận đó.
Tuy ngoài miệng nói không duyên phận, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc lại hoàn toàn không để ý.
Đừng nói tiểu Nhã không thỉnh mời hắn, dù có thỉnh mời, hắn cũng không dám đáp ứng!
Đùa chắc, bản thân hắn vốn đã là người của Quan Lan, giờ chẳng lẽ lại lấy thân phận Đái Chấn gia nhập thêm lần nữa?
Thần thông Thiên Cơ Biến đúng là có thể qua mặt được người khác, song giả như phải đối mặt Giang Nhược Hư, hắn thực sự không có nắm bắt quá lớn, người như Giang Nhược Hư mang đến cho hắn áp lực quá lớn, phảng phất bí mật gì đều không lừa qua được đối phương.
Chuyện phiếm với Lưu Tùy Vân một lát, vừa khéo gặp phải tinh biến, Bạch Nhạc bị tinh quang oanh kích cho nhếch nhác bất kham, nếu không phải Thông Thiên Đạo Thể quả thực cường hãn, sợ rằng chưa hẳn đã chống đỡ được.
Thông qua Lưu Tùy Vân, Bạch Nhạc đại khái hiểu rõ phần nào tình hình ở tầng thứ sáu.
Bây giờ, tưởng muốn an tâm tu luyện ở chỗ này, vậy liền tất phải khiêu chiến một ai đó.
Tiểu Nhã quá khó chơi, hắn không muốn đi trêu chọc, Lưu Tùy Vân trò chuyện với hắn không sai, tự nhiên cũng không thích hợp để ra tay.
Còn về hai người được Kỷ Thần mời chào kia, lấy lập trường hiện tại của Bạch Nhạc, tự nhiên cũng không tiện đi trêu chọc, cuối cùng đành phải đặt ánh mắt lên thân hai tên đệ tử Chúng Tinh Điện.
Quanh quẩn trong tầng thứ sáu chừng mấy ngày, Bạch Nhạc rốt cục đã làm rõ ràng tình huống của đối phương.
Hai tên đệ tử Chúng Tinh Điện này, một người tên là Vương Thông, người còn lại tên là Tiền Hữu Lượng, đều là nhân tài được điện chủ Chúng Tinh Điện Đông Nam quận đích thân bồi dưỡng, mặc dù không phải đệ tử thân truyền, song có thể tính là đệ tử ký danh.
Như thế, một khi trêu chọc ai trong hai người, lập tức liền sẽ đưa tới địch thị từ người còn lại!
Dù quy tắc Thiên Tinh Tháp không cho phép vây công, song muốn cướp đoạt tinh thần của đối phương, hắn nhất định phải đánh bại người mạnh hơn trong hai người kia mới được!
Chọn trái hồng mềm mà bóp, cách đó căn bản dùng không thông ở chỗ này.
Sau nhiều phen suy tư, Bạch Nhạc tìm tới Tiền Hữu Lượng!
Đối phương tu hành đạo pháp, tương đối mà nói, hắn chỉ cần chống qua được một lượt công kích từ đối phương liền rất có hi vọng thủ thắng.
Điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, Bạch Nhạc lập tức chạy tới trước vị trí tinh thần của Tiền Hữu.
– Đái Chấn, ta nghe qua tên ngươi.
Bạch Nhạc mới vừa chạy tới, Tiền Hữu Lượng liền nhận ra thân phận Bạch Nhạc, nhàn nhạt mở miệng nói.
– Gặp qua Tiền huynh!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc tùy tiện nói:
– Ta không nói mấy lời khách sáo làm gì, mọi người cùng tiến vào Thiên Tinh Tháp, đều là vì tu hành, nắm tay ai lớn, tài nguyên liền là của người đó, chúng ta đọ tay một phen đi.
Chương 1814: Cận thân (2)
Đối mặt với ngữ khí nói chuyện thô bỉ của Bạch Nhạc, trên mặt Tiền
– Tuổi không lớn lắm, khẩu khí lại không nhỏ! Không sợ gió lớn quất đau đầu lưỡi à.
– Oanh!
Căn bản không chút nói nhảm, Bạch Nhạc nói đánh liền đánh, đạp ra bước một bước, trong mắt chớp lóe hung quang, vung quyền lên nện về phía Tiền Hữu Lượng.
Phong cách nói đánh là đánh này của Bạch Nhạc khiến Tiền Hữu Lượng khá là bất ngờ, cũng may, bản thân hắn tu hành chính là đạo pháp, tinh thông viễn công, thế nên không đến nỗi quá mức hoảng loạn.
Ý niệm khẽ động, cổ tay Tiền Hữu Lượng rung lên, lập tức liền có một đồng tiền lao vút về phía Bạch Nhạc.
Đây không phải đồng tiền trong thế tục, mà hoàn toàn do tinh lực ngưng tụ mà thành, vô cùng lợi hại!
Chiếu thẳng mặt mà nện thế này, không chút quy luật đáng nói, căn bản không có dư địa để tránh né.
Cũng may, Bạch Nhạc không tính toán tránh né.
Không tránh không né, cứ vậy vung quyền trực tiếp nện ra, quyền phong phá không, nhắm thẳng đến tiền đồng trước mặt.
Leng keng!
Tiếng giòn vang trầm muộn truyền đến, nhúm tiền đồng kia bị Bạch Nhạc nện bay, dù vẫn có không ít rơi trên thân Bạch Nhạc, song căn bản chẳng hề thương tổn đến hắn mảy may!
Trước kia từng nghe nói qua về sự cường đại của Thiên Ưng Đạo Thể, song Tiền Hữu Lượng lại chưa hề tận mắt chứng kiến.
Nay vừa giao thủ, lập tức liền khiến Tiền Hữu Lượng cảm nhận được một cỗ áp lực cường đại.
Trong lòng bất giác trầm xuống, không dám có chút do dự nào, khắc sau, Tiền Hữu Lượng triển khai Tinh Hải, Tinh Hải tám ngàn trượng phảng phất hóa thành tiền tài đầy trời, chớp qua một mạt quang huy màu vàng óng bao phủ về phía Bạch Nhạc.
– Đến hay lắm!
Thấy Tiền Hữu Lượng thi triển Tinh Hải, Bạch Nhạc lại không kinh phản hỉ!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đoạt lấy tinh thần tuy trọng yếu, nhưng trong lúc giao thủ với đối phương, nhân đó đề thăng thực lực cũng quan trọng không kém.
Đáng tiếc, hiện tại Bạch Nhạc không tiện động kiếm, chỉ có thể bằng vào thân thể ngạnh kháng công kích từ đối phương.
Tinh Hải sôi trào!
Nháy mắt, Tinh Hải của Bạch Nhạc cũng sáng lên, thần niệm khẽ động, lực lượng toàn bộ Tinh Hải theo đó sôi trào, phảng phất hình thành nên một con hùng ưng bay lượn trong Tinh Cung!
Cảnh này nhìn qua có vẻ dọa người, song trên thực tế lại chỉ là cố lộng huyền hư mà thôi!
Từ công pháp Thiên Ưng Đấu Thể, Bạch Nhạc thôi diễn ra một bộ phận pháp môn không có trong tàn thiên, song cũng chỉ giới hạn ở ngưng tụ ra hư ảnh thế này mà thôi, chứ không hề cất chứa lực lượng gì!
Thứ thực sự khiến cho một kích này có thể phát huy ra lực lượng, trên thực tế lại là mượn cơ hội dẫn động lực lượng Thông Thiên Ma Công!
Tuy có chút khác biệt, song chỉ cần không thi triển lực lượng Thôn Thiên Quyết, không đi thôn phệ lực lượng đối phương, Bạch Nhạc không quá lo lắng sẽ bị người phát hiện!
Ùng ùng!
Chỉ chớp mắt, quang ảnh hùng ưng được Bạch Nhạc dùng Tinh Hải ngưng tụ mà thành hung hăng nện vào trong Tinh Hải đối phương, kim tiền đầy trời kia phảng phất như mưa rền gió dữ trút nghiêng xuống, không ngừng đánh nát quang ảnh hùng ưng!
Đợi khi Bạch Nhạc sáp đến trước mặt, cách đối phương chừng mười thước, quang ảnh hùng ưng đã hoàn toàn tán loạn!
Song đối với Bạch Nhạc mà nói, khoảng cách mười thước, vậy là đủ rồi!
Quá xa, hắn không dám thi triển thủ đoạn, nhưng với khoảng cách hiện tại, Bạch Nhạc chỉ cần hơi chút biến ảo lĩnh ngộ đối với không gian và khoái kiếm liền có thể khiến cho lực lượng đề thăng gấp đôi!
Kim tiền thừa lại không ngừng rơi đến trên thân Bạch Nhạc, đánh cho Bạch Nhạc bắn ra từng phiến tiên huyết, nhưng mà, đồng thời với đó, Bạch Nhạc đột nhiên gia tốc, cường hành xông đến trước mặt đối phương, vung quyền oanh lên thân Tiền Hữu Lượng.
…
Nguyên bản ở trong ấn tượng của Bạch Nhạc, chỉ cần cận thân, một kích liền có thể đánh bại đối phương.
Nhưng mà, đợi đến khi một quyền này thật nện tới, Bạch Nhạc mới ý thức được, mình đã quá xem nhẹ đối phương.
Có thể đặt chân ở tầng thứ sáu Thiên Tinh Tháp, cơ hồ liền là thiên tài nhất lưu, sở dĩ không thể bái nhập Quan Lan, một là bởi vì nguyên nhân thân phận bối cảnh, hai là bởi vì vấn đề tiềm lực!
Quan Lan thu học sinh, chú trọng nhất không phải thực lực, mà là tiềm lực.
Tỷ như Bạch Nhạc và Đinh Hạo, trước đây thực lực triển hiện ra đều không tính rất mạnh, nhưng bởi vì tiềm lực cực lớn, cho nên mới được thu vào Quan Lan.
Trận chiến với tiểu Nhã khiến Bạch Nhạc sản sinh một loại ảo giác, cho rằng thực lực tiểu Nhã phải mạnh hơn những người khác một đoạn.
Nhưng giờ đây thực sự động thủ với Tiễn Hữu Lượng, Bạch Nhạc mới hiểu được, sự tình căn bản không phải như vậy.
Cơ hồ ngay nháy mắt khi quyền đầu Bạch Nhạc kích trúng Tiễn Hữu Lượng, thân thể Tiễn Hữu Lượng chợt hóa thành một mảnh tiền đồng màu vàng, quyền của Bạch Nhạc tuy đánh tan tiền đồng, song lại không thương tổn được đến căn cơ của Tiễn Hữu Lượng, thậm chí, kim tiền tản ra một lúc liền lại lần nữa hình thành hợp vây, giết tới Bạch Nhạc.
Dưới biến cố vội vàng đó, dù là Bạch Nhạc cũng có chút ứng tiếp không xuể.
Thoáng chốc, trên người đã liên tục bị chí ít hơn mười tiền đồng đánh trúng, cả người bị đánh cho máu me tung tóe, thậm chí nhìn qua còn thảm hại hơn trận chiến trước đấy giữa hắn với tiểu Nhã!
Chương 1815: Bị nhục
Đành chịu, Bạch Nhạc không thể không cường hành lui lại, kéo ra khoảng cách với đối phương.
Cũng may, Tiễn Hữu Lượng không có ý truy kích, thấy Bạch Nhạc lui lại, lập tức liền dừng tay.
Thân thể vừa nãy tản ra cũng theo đó lần nữa ngưng tụ lại, hoàn hảo không chút tổn hại gì.
Liếc Bạch Nhạc một cái, Tiễn Hữu Lượng nhàn nhạt nói:
– Thiên Ưng Đấu Thể đúng là danh bất hư truyền, đáng tiếc… Thứ ngươi thu được rốt cuộc chỉ là tàn thiên!
Nghe vậy, Bạch Nhạc không khỏi tức điên!
Tàn thiên, tàn thiên con mẹ ngươi!
Nếu không phải không dám sử dụng Thông Thiên Ma Công toàn lực thúc giục Thông Thiên Đạo Thể, nếu không phải không dám thi triển Thôn Thiên Quyết để hóa giải lực lượng đối phương, đối phương căn bản không đả thương được hắn.
Nhưng giờ đây, những điều này tựa hồ đã chẳng nghĩa lý gì nữa!
Dù bị đối phương trào phúng, Bạch Nhạc cũng đành chỉ biết nín nhịn.
Trừng mắt một cái, Bạch Nhạc tỏ ra không đáng, bật lại nói:
– Chẳng qua là chút thương tích ngoài da thôi, ngươi thật tưởng có thể uy hiếp được ta? Ngươi có bản lĩnh gì thì giở hết ra đi?
Đối mặt với thái độ giễu cợt đó của Bạch Nhạc, Tiễn Hữu Lượng sừng sững bất động!
Chiếm giữ ngôi sao này, hắn liền đứng ở thế bất bại, nếu đuổi đi ra, gặp phải tinh biến, dù là hắn cũng khó mà chống đỡ, phép khích tướng kiểu này, căn bản không cách nào dao động tâm chí của hắn.
Đương nhiên, trong giao phong vừa nãy, Bạch Nhạc quả thực chưa phải chịu thương hại trí mạng, đây cũng là yếu tố then chốt!
Đừng thấy tựa hồ bị đánh cho máu me tung tóe, nhìn có vẻ rất thê thảm, nhưng trên thực tế, chính như Bạch Nhạc nói, chỉ là thương tích ngoài da mà thôi, căn bản không thương đến xương cốt, đối với cường giả không ngừng tôi luyện thân thể như hắn, khôi phục lại chẳng qua là chuyện chỉ trong chớp mắt mà thôi.
Mắt thấy đối phương không mắc mưu, Bạch Nhạc liền cũng không tiếp tục dây dưa mà giật lui ra một đoạn khoảng cách, tử tế hồi ức được mất trong trận chiến vừa rồi!
Trước đó Bạch Nhạc từ trong Bất Nhị khoái kiếm lĩnh ngộ ra được không gian huyền diệu, giờ giao phong với Tiễn Hữu Lượng khiến Bạch Nhạc lần nữa cảm nhận được vi diệu trong đó!
Mặc dù không thể dùng kiếm, nhưng giả như nắm bắt đối với không gian càng sâu, khả năng thắng của hắn cũng theo đó tăng cao!
Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua!
Mấy ngày sau đó, Bạch Nhạc dùng Tiễn Hữu Lượng làm đá mài đao, chỉ cần có chút cảm ngộ liền lại đến tìm Tiễn Hữu Lượng giao thủ, mặc dù kết quả quá nửa vẫn là bại lui, nhưng mà, dù là Tiễn Hữu Lượng cũng kinh ngạc phát hiện, mỗi lần ra tay, thời gian Bạch Nhạc kiên trì được lại càng dài.
Như thế, trong lòng Tiễn Hữu Lượng không khỏi thăng lên một tia kiêng sợ.
Rất nhanh, tin tức Đái Chấn không ngừng giao thủ với Tiễn Hữu Lượng truyền ra, chấn kinh đến không ít người!
Vị Đái gia ngoan lạt lúc trước, giờ đây không ngờ đã đánh đến tầng thứ sáu Thiên Tinh Tháp, thậm chí đủ sức giao phong với cao thủ trong đó, bản thân điều này đã dẫn lên chấn kinh không nhỏ.
Nhưng mà, Bạch Nhạc vẫn không thỏa mãn!
Nhất thời không cách nào đánh bại Tiễn Hữu Lượng để đoạt lấy tinh thần, Bạch Nhạc liền dứt khoát dùng giao phong này làm ma luyện với chính bản thân.
Chỉ riêng giao phong với Tiễn Hữu Lượng đã hoàn toàn không cách nào thỏa mãn Bạch Nhạc.
Bao quát cả tiểu Nhã và Lưu Tùy Vân, tất cả cao thủ ở trong tầng thứ sáu, Bạch Nhạc đều đã khiêu chiến qua.
Những người này, ai nấy đều không dễ chọc, dưới tình huống không thể thi triển ra toàn bộ thực lực, Bạch Nhạc đánh không lại ai cả.
Nhưng mà, mỗi một lần giao thủ đều có thể mang đến cho Bạch Nhạc thu hoạch nhất định.
Không chút khoa trương mà nói, mỗi ngày Bạch Nhạc đều đang tiến bộ!
Bảo kiếm từ ma luyện đi ra, hương hoa mai cũng phải đi ra từ khổ hàn!
Ngày qua ngày, trọn ba tháng, Bạch Nhạc cơ hồ không có một ngày nghỉ ngơi, một mực trải qua quá trình không ngừng khiêu chiến!
Thẳng đến hiện nay, trong toàn bộ tầng thứ sáu, tất cả mọi người nghe được cái tên Đái Chấn đều không khỏi cảm thấy đau đầu.
So với người khác, tình tự của tiểu Nhã hiển nhiên càng thêm phức tạp.
Nếu nói mới đầu, nàng căn bản không nhìn trúng Đái Chấn, như vậy giờ đây, ba tháng trôi qua, dù là nàng, không muốn thừa nhận cũng không được, trên thân vị Đái Chấn này có quá nhiều ưu điểm!
Kiên cường, bất khuất!
Hơn nữa, quan trọng hơn hết là, mỗi ngày Đái Chấn đều đang tiến bộ!
Mà đây chính là tiềm lực mà Quan Lan thư viện coi trọng nhất!
Nếu không phải trước đó danh tiếng Đái Chấn thực sự quá xấu, sợ rằng nàng sớm đã không chút do dự lựa chọn Đái Chấn, nhưng hôm nay, nàng vẫn có chút do dự!
Vì thế, nàng thậm chí lần nữa tới cửa đi cầu kiến Giang Nhược Hư và Hàn Tinh.
Đáng tiếc … Trực tiếp bị cự tuyệt!
Hàn Tinh truyền lời cho nàng, nói trước khi nàng hoàn thành khảo nghiệm lần này sẽ không gặp nàng, cũng sẽ không cho nàng bất cứ kiến nghị gì, tất cả mọi chuyện đều do chính nàng làm chủ.
Bên này càng nặng thêm quấn quýt trong lòng nàng.
Trước hòn giả sơn trong viện, Giang Nhược Hư tựatrên ghế nằm phơi nắng, nheo mắt lại, bộ dạng rất là thích ý, phảng phất mọi chuyện bên ngoài căn bản không có bất cứ quan hệ gì với hắn.
– Tên Đái Chấn đúng là xuất ngoài ý liệu…”
Chương 1816: Bí mật Thất Tinh Tháp
Hàn Tinh đứng ở trước mặt Giang Nhược Hư yên lặng hồi lâu, lúc này đột nhiên mở miệng nói.
– Hả?
Giang Nhược Hư vẫn híp mắt, biếng nhác hỏi nói.
– Thế này tựa hồ hơi khác với Đái Chấn trong ấn tượng… Nếu nói gần gần chỉ là Thiên Ưng Đấu Thể đột phá, sợ rằng không đến được trình độ kia.
Sau một phen cân nhắc, Hàn Tinh lần nữa nói.
– Vậy ngươi cho rằng là vì cái gì?
Giang Nhược Hư tùy ý hỏi.
– Ta không nói rõ được, có thể hắn được đến kỳ ngộ nào đó?
Thoáng khẽ nhíu mày, Hàn Tinh khó hiểu nói.
– Tiểu tử kia quá mức rêu rao… Có chút đắc ý quên hình!
Khóe miệng hiện lên ý cười, Giang Nhược Hư thong thả mở miệng nói:
– Thúc giục tiểu Nhã một tiếng, cứ bảo ta nói… Để nàng trong vòng nửa tháng kết thúc khảo hạch lần này!
Nghe được lời này của Giang Nhược Hư, trong mắt Hàn Tinh lần nữa lộ ra một tia thâm thúy, yên ắng phút chốc, sau cùng vẫn theo lời lui xuống.
…
Trước nay tiểu Nhã chưa từng quấn quít như vậy bao giờ.
Nàng vốn xuất thân rất tốt, thiên phú bản thân lại vô cùng nổi trội, tuổi còn trẻ liền bái nhập Quan Lan thư viện, có thể nói tiền đồ vô lượng.
Nhưng giờ đây, đang yên đang lành lại đột nhiên đụng phải khảo nghiệm như vậy.
Cũng không biết là Giang tiên sinh suy nghĩ thế nào, khăng khăng cứ muốn giao chuyện này cho nàng!
Trước giờ Quan Lan đâu có tiền lệ để học sinh đi chọn học sinh, thế còn ra thể thống gì.
Nếu không phải Hàn Tinh đại nhân tự thân truyền lời, thậm chí nàng căn bản sẽ không tin tưởng.
Nhưng mà, chuyện tới nước này, oán giận cũng là vô ích.
Ngẫm lại, tiểu Nhã quyết định vẫn phải đi tìm Đái Chấn!
Mặc dù đứa này nhân phẩm không ra sao cả, nhưng nàng không muốn thừa nhận cũng không được, qua đoạn thời gian tiếp xúc vừa rồi, đứa này quả thực phù hợp nhất với tiêu chuẩn chọn người của Quan Lan, hơn nữa, nghĩ đến yêu cầu trước đó của Hàn Tinh đại nhân, muốn nói bí mật Thất Tinh tháp cho đối phương biết, thế là liền cũng không có gì do dự.
Muốn tìm Đái Chấn không hề là chuyện dễ dàng.
Thứ nhất là Đái Chấn hành tung bất định, hôm nay khiêu chiến đứa này, ngày mai khiêu chiến đứa kia, hơn nữa, không có tinh thần cố định để đặt chân liền không cách nào khôi phục lực lượng trong Thiên Tinh Tháp, một khi linh lực hao hết, nhất định phải rời khỏi Thiên Tinh Tháp để ra ngoài bổ sung.
Cũng may tiểu Nhã vô cùng quen thuộc tầng này, vẻn vẹn chỉ tiêu tốn một ngày liền tìm được Bạch Nhạc trước khi hắn khiêu chiến Lưu Tùy Vân.
– Này, ngươi qua đây, ta có lời muốn nói với ngươi.
Dù đã làm ra quyết định, song đối với Bạch Nhạc, sắc mặt tiểu Nhã vẫn không dễ nhìn, ngữ khí cứng ngắc mở miệng nói.
Bạch Nhạc lại không mấy để tâm, mấy ngày này, hắn không ít chịu mắt lạnh từ nữ nhân này, đại nhân không chấp tiểu nhân, không so đo với nàng là được!
– Tiểu Nhã tỷ, ngọn gió nào thổi ngươi tới đây?
Vui vẻ ôm quyền hành lễ, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói.
– Họ Lưu đã nói qua với ngươi rồi đúng không?
– Cái gì?
Nhìn vào tiểu Nhã, Bạch Nhạc ngơ ngác hỏi ngược lại:
– Tiểu Nhã tỷ, ngươi đột nhiên hỏi ra một câu không đầu không đuôi, ai biết ngươi đang nói cái gì?
– Quan Lan!
Nhìn vào Bạch Nhạc, từ trong miệng tiểu Nhã lạnh lùng phun ra hai chữ.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên hơi nhảy.
Chỉ vào lỗ mũi mình, Bạch Nhạc kinh ngạc thốt lên:
– Tiểu Nhã tỷ, không lẽ ngươi muốn thu ta vào Quan Lan?
Bộ dạng thiếu đánh đó của Bạch Nhạc khiến tiểu Nhã hận không thể một quyền đánh cho mặt hắn nở hoa.
Nếu không phải nghĩ đến phân phó của Hàn Tinh đại nhân, nàng mới lười nhác nói nhiều với gia hỏa này.
– Làm sao, ngươi còn không nguyện ý?
– Không phải ý này!
Cười nhẹ một tiếng, Bạch Nhạc giang tay ra nói:
– Đây không phải bất ngờ mà, loại tiểu nhân vật như ta cũng có cơ hội bái nhập Quan Lan?
Hít sâu một hơi, cố nén kích động xoay người rời đi, tiểu Nhã lạnh lùng nói:
– Với phẩm tính của loại người như người, ta không cảm thấy có tư cách bái nhập Quan Lan, nhưng mà, Thiên Ưng Đấu Thể thật có chỗ thích hợp, đoạn thời gian này ngươi cũng tính là chịu khó …
Nghe vậy, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi sợ hãi thất kinh!
Mấy ngày nay, đúng là tu luyện rất hăng say, nhưng cũng bởi thế, ý thức nguy hiểm lại hạ thấp đi nhiều.
Giờ nghe tiểu Nhã nói vậy, Bạch Nhạc lập tức ý thức được, đoạn thời gian này mình đúng là có chút đắc ý quên hình, vốn đức hạnh Đái Chấn thế nào, sợ rằng người quen biết trong lòng đều có số, giờ liều mạng tu hành như vậy, thực lực lại càng lúc càng tăng, không khiến người hoài nghi cũng khó.
Giờ vấn đề ở chỗ, người hoài nghi là tiểu Nhã hay vị Giang tiên sinh đứng ở phía sau.
Nghĩ đến đây, mí mắt Bạch Nhạc không khỏi hơi nhảy:
– Tiểu Nhã tỷ, ta nghe nói, Quan Lan thu người, hình như không phải là điều mà một học sinh bình thường có thể quyết định được? Không lẽ đây là ý của Giang tiên sinh?
Hừ nhẹ một tiếng, lúc này tiểu Nhã mới lạnh lùng nói:
– Đây là khảo nghiệm mà Hàn Tinh đại nhân cho ta, không liên quan gì tới ngươi, không cần tự mình đa tình, loại người như ngươi, còn chưa đủ tư cách khiến Giang tiên sinh để ý tới.
Nghe vậy, lúc này Bạch Nhạc mới yên tâm phần nào.
Chương 1817: Bí mật Thất Tinh Tháp (2)
Chỉ là đối với có nên tiếp nhận điều kiện của tiểu Nhã hay không, trong lòng hắn không khỏi có chút quấn quýt.
Hắn vốn giả mạo thân phận Đái Chấn, giờ nếu lại lần nữa bái nhập Quan Lan, chẳng phải bằng với mua việc vào người?
Chỉ là, nếu cự tuyệt… Vậy thì hơi có vẻ kỳ quái!
Đang yên đang lành, lại không có bối cảnh gì thâm hậu, trên đời này mấy ai có thể cự tuyệt Quan Lan thỉnh mời?
Tâm niệm điện chuyển, sau cùng Bạch Nhạc vẫn quyết định trước hồ lộng qua cửa này cái đã.
– Đa tạ tiểu Nhã tỷ đề huề, tiểu đệ nguyện ý!
Thấy bộ dạng đó của Bạch Nhạc, trong lòng tiểu Nhã khó miễn có chút chán ghét, lạnh lùng nói:
– Đừng vội cao hứng, ta chỉ thôi tiến ngươi lên trên thôi, có thể thông qua hay không còn phải xem ý của Hàn Tinh đại nhân.
Gật đầu gật, Bạch Nhạc không nói gì thêm.
Tiểu Nhã nói tiếp:
– Còn nữa, nếu ngươi là người của Quan Lan, còn có chút chuyện cần phải nói cho ngươi biết.
– Chuyện gì?
Bạch Nhạc ngạc nhiên hỏi.
– Về Thiên Tinh Tháp!
Thần tình Tiểu Nhã có chút trang trọng, nghiêm mặt nói:
– Mặc dù Thiên Tinh Tháp có tổng cộng bảy tầng, nhưng ta có thể rõ ràng nói cho ngươi biết, hạch tâm chân chính của Thiên Tinh Tháp nằm hết ở tầng thứ bảy!
– Ngươi hẳn đã tu hành đến Tinh Hải đỉnh phong, đúng không?
– Vâng!
Gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
– Muốn đột phá Hóa Hư, tầng thứ bảy Thiên Tinh Tháp chính là nơi tu luyện tốt nhất! Trước đây, chỉ cần có thể bước đến tầng thứ bảy Thiên Tinh Tháp, không ai không là hạng người kinh tài tuyệt diễm, người đột phá trong đó, chưa từng có tiền lệ thất bại!
Nghe vậy, Bạch Nhạc không khỏi sợ hãi thất kinh.
Người đột phá Hóa Hư trong tầng thứ bảy Thiên Tinh Tháp chưa từng có tiền lệ thất bại, thế này có phải quá khoa trương rồi không?
– Tiểu Nhã tỷ, lấy thực lực của ngươi, lẽ nào cũng không thể bước đến tầng thứ bảy?
Sắc mặt có chút khó coi, tiểu Nhã lạnh lùng đáp:
– Sau cùng rồi ta cũng sẽ tới đó.
Nghe vậy, khóe miệng Bạch Nhạc không khỏi co quắp, lại cũng đã hiểu ra, chí ít hiện tại nữ nhân này còn không cách nào bước đến tầng thứ bảy, độ khó ở tầng thứ bảy này, sợ rằng sẽ gian nan vượt xa tầng trước đó.
– Ngươi tưởng dễ dàng lắm chắc?
Cười lạnh một tiếng, tiểu Nhã không đáng nói:
– Độ khó trong bước đến tầng thứ bảy, nếu so với tầng thứ sáu trước đó thì hơn xa đâu chỉ gấp bội! Bởi vì, tầng thứ bảy này đồng thời là một không gian khác … Có người nói, đây là nơi gần nhất với tinh không!
Nơi gần nhất với tinh không?
Bạch Nhạc hơi ngớ, lập tức liền như chợt ý thức được điều gì, sắc mặt khẽ biến!
– Tầng thứ bảy có thể dung mấy người tu hành?
– Một người!
– Chỉ một người?
Nhịp thở Bạch Nhạc không khỏi gấp rút mấy phần, lần nữa xác nhận nói.
– Vâng!
Tuy khó chịu với thái độ này của Bạch Nhạc, song tiểu Nhã vẫn nghiêm túc hồi đáp:
– Mỗi một tòa Thất Tinh Tháp đều chỉ có thể đủ cho một người bước vào tầng thứ bảy tu hành, hơn nữa, một khi có người bước vào bên trong, toàn bộ Thất Tinh Tháp liền sẽ đóng lại! Toàn bộ tinh lực Thất Tinh Tháp đều chỉ cung cấp cho người kia tu hành! Thẳng đến khi đối phương ly khai, Thất Tinh Tháp mới sẽ lần nữa mở ra!
– Thậm chí nghiêm cách mà nói, sáu tầng trước đó chẳng qua chỉ là sàng tuyển, chỉ có người xông vào tầng thứ bảy mới tính là thực sự mở ra Thất Tinh Tháp!
– Một khi mở ra, mặc ai cũng không cách nào xông vào?
– Đương nhiên, nghe đồn Thất Tinh Tháp là do thần linh kiến tạo, dù là cường giả Hóa Hư cũng không cách nào cường hành xông đến tầng thứ bảy!
…
Bỗng nhiên biến sắc!
Giờ này khắc này, Bạch Nhạc mới thực sự cảm thấy hít thở không thông!
Không phải bởi vì bản thân Thất Tinh Tháp, mà là bởi vì ý nghĩa cất chứa sau chuyện này.
Nếu nói, mới đầu Bạch Nhạc cho rằng tiểu Nhã tìm tới chính mình chỉ là một loại xảo hợp, như vậy nghe được câu nói này, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hiểu ra, thân phận mình đã bị Giang Nhược Hư đoán được, để tiểu Nhã tìm đến mình chẳng qua là cố ý thử thăm dò mà thôi!
Đương nhiên, bản thân tiểu Nhã hẳn căn bản không biết nội tình!
Chẳng qua cái đó không quan trọng, quan trọng là … Giang Nhược Hư đến cùng có dụng ý gì!
Giờ này khắc này, Bạch Nhạc chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát!
Qua nhiều năm vậy rồi, nhưng hắn chưa từng có cảm giác đè nén đến vậy, dù là trước đây lúc đối mặt Hải Thần, Bạch Nhạc cũng chưa từng có cảm giác khó mà giãy dụa như thế.
Tên Giang Nhược Hư này mang đến cho hắn áp lực thực sự quá lớn.
Đã không cần thắc mắc tại sao lại bại lộ nữa, trong lời tiểu Nhã trước đó đã giải thích rất rõ ràng.
Mấy ngày qua bản thân đã quá đắc ý quên hình!
Những điểm này nhìn như rất nhỏ, có thể giấu giếm được tròng mắt người khác, nhưng tuyệt đối không thể gạt được Giang Nhược Hư.
Duy nhất có thể khiến cho Bạch Nhạc nhẹ nhõm là, chí ít từ trước mắt thì thấy, Giang Nhược Hư không có ác ý với hắn, thậm chí có thể nói là có ý định giúp hắn.
Tâm niệm điện chuyển, thoáng chốc, trong đầu đảo qua vô số ý niệm, đến nỗi, Bạch Nhạc thậm chí không thể khống chế được tình tự và sắc mặt chính mình.
Chương 1818: Cự tuyệt
– Ngươi không cần nghĩ xa như vậy, bằng vào bản lĩnh của ngươi, cách bước đến tầng thứ bảy còn xa lắm … Đời này, ta thấy chưa hẳn đã có hi vọng.
Hừ lạnh một tiếng, tiểu Nhã lần nữa mở miệng chế nhạo nói.
Nghe được lời này của tiểu Nhã, Bạch Nhạc mới hồi thần lại, hắn tự nhiên cũng biết tiểu Nhã đây là hiểu lầm tâm tư mình, chẳng qua, đối với Bạch Nhạc mà nói, hiểu lầm này không nghi ngờ là vừa khéo.
– Tiểu Nhã tỷ nói đùa, tự ta có bao nhiêu cân lượng chẳng lẽ ta còn không rõ ràng.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Đa tạ tiểu Nhã tỷ, Đái Chấn nhớ kỹ trong lòng!
– Không cần cảm tạ ta! Huống hồ, ngươi có thể tiến vào Quan Lan hay không, ta nói không tính!
Hừ lạnh một tiếng, làm xong hết thảy chuyện nên làm, tiểu Nhã không để ý Bạch Nhạc nữa mà trực tiếp xoay người rời đi!
… … ….. .
– Đái Chấn… Ngươi xác định, người ngươi thôi tiến là Đái Chấn?
Ly khai Thất Tinh tháp, tiểu Nhã lần nữa đi tới biệt viện nơi Giang Nhược Hư đang ở, lần này không những thấy được Hàn Tinh, thậm chí còn như nguyện thấy được Giang Nhược Hư.
Nghe xong tiểu Nhã báo cáo, Hàn Tinh nhàn nhạt hỏi.
– Vâng!
Hơi trầm mặc khoảnh khắc, tiểu Nhã cấp ra đáp án.
– Chẳng phải khi trước ngươi vẫn luôn khó chịu với hắn ư?
Hàn Tinh lần nữa hỏi lại.
– Vâng!
Cũng không giấu giếm, tiểu Nhã thành thật đáp nói:
– Người này mới vừa bước đến tầng thứ sáu ta liền đã để ý, Thiên Ưng Đấu Thể đúng thật có chỗ thích hợp, thời gian ba tháng qua cũng chứng minh tiềm lực của hắn … Nếu chỉ xét tiềm lực mà nói, quả thực phù hợp với điều kiện gia nhập Quan Lan.
– Còn có lời gì, không ngại nói thẳng luôn đi.
Khá là hứng thú nhìn vào tiểu Nhã, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói tiếp.
Giang Nhược Hư mở miệng, trong lòng tiểu Nhã lập tức khẽ run, thành thật đáp nói:
– Đệ tử có một chuyện không hiểu! Còn mong tiên sinh chỉ giáo!
– Hả?
– Xin hỏi tiên sinh, Quan Lan ta thu đệ tử, rốt cuộc thiên phú và tiềm lực trọng yếu, hay là phẩm tính càng trọng yếu?
Cắn răng, tiểu Nhã cuối cùng vẫn hỏi ra nghi hoặc trong lòng bấy lâu.
– Nói vậy, ngươi cảm thấy phẩm tính tên Đái Chấn này không hợp?
Giang Nhược Hư không đáp ngay mà nhàn nhạt hỏi ngược lại.
– Vâng!
Gật gật đầu, tiểu Nhã không chút do dự đáp nói:
– Người này trước kia từng làm nhiều việc xấu, đến sau được Kỷ Linh nhìn trúng, nhờ đó mới tẩy thoát ác danh, nhưng mà, lúc hắn đi theo Kỷ Linh rõ ràng cũng làm ác, dù là hiện nay … Phú quý của hắn, nghe đồn cũng là nhờ giết chết người cung cấp manh mối mới đổi lấy được, người như thế, đệ tử thực sự cho rằng, không có tư cách để bái nhập Quan Lan, còn mong tiên sinh dạy ta!
Khóe miệng nhếch lên ý cười, Giang Nhược Hư nhẹ giọng nói:
– Học sinh Quan Lan ta, phẩm tính tự nhiên càng quan trọng hơn thiên phú và tiềm lực, điểm này không thể nghi ngờ! Chỉ là, nếu đã vậy… Sao ngươi còn muốn tiến cử hắn?
Ngữ khí Giang Nhược Hư rất nhẹ nhàng, song vẫn mang đến cho tiểu Nhã cảm giác áp bách không nói được nên lời.
Ngẩng đầu liếc nhìn Hàn Tinh một cái, tiểu Nhã hạ định quyết tâm, mở miệng nói tiếp:
– Bởi vì ở những phương diện khác, người này đúng thật phù hợp với yêu cầu, hơn nữa, Hàn Tinh đại nhân yêu cầu ta trong vòng nửa tháng nhất định phải cho ra đáp án.
– Cho nên ngươi đề cử hắn… Nhưng trong lòng ngươi vẫn kiên trì cho rằng Quan Lan không nên thu hắn?
– Vâng!
Gật gật đầu, tiểu Nhã đáp nói.
– Tốt!
Khẽ gật đầu, Giang Nhược Hư thong thả nói:
– Vậy liền như ngươi mong muốn!
– Hả?
Nghe được hồi đáp của Giang Nhược Hư, dù là tiểu Nhã cũng không khỏi ngây ngốc, đây là ý gì?
Liếc nhìn tiểu Nhã một cái, lúc này Giang Nhược Hư mới nói tiếp:
– Ta nói, lần này là khảo nghiệm đối với ánh mắt của ngươi, thu người vào Quan Lan hay không, nếu thu thì người nào, tất cả đều do ngươi quyết định! Khảo nghiệm với ngươi quan trọng hơn so với thu ai đó vào Quan Lan.
– Nếu ngươi đã cho rằng phẩm tính quan trọng hơn thiên phú và tiềm lực … Vậy liền như ngươi mong muốn! Ngươi phải nhớ kỹ, Quan Lan không phải Quan Lan của riêng ta, mà là Quan Lan của các ngươi… Là Quan Lan của mỗi một vị học sinh Quan Lan!
Chậm rãi đứng dậy, Giang Nhược Hư mỉm cười mở miệng nói.
– Đa tạ tiên sinh!
Nháy mắt, tiểu Nhã cảm động đến vành mắt ửng hồng, suýt thì rơi lệ.
– Được rồi, ngươi lui xuống đi!
Khoát khoát tay, Giang Nhược Hư hiển nhiên không có ý tiếp tục nói chuyện với tiểu Nhã, trực tiếp hạ lệnh trục khách.
Đợi sau khi tiểu Nhã rời đi, lúc này Hàn Tinh mới nhịn không được hỏi.
– Tiên sinh, tên Đái Chấn kia không phải là …
Mỉm cười, Giang Nhược Hư tùy ý nói:
– Trước giờ ta chưa từng nói qua muốn thu hắn vào Quan Lan, chỉ cần nói cho hắn biết bí mật về Thất Tinh Tháp là được rồi! Huống chi, ta cho rằng, bây giờ Quan Lan cự tuyệt, đối với hắn mà nói… Khả năng sẽ càng có ích!
Hơi ngớ, Hàn Tinh tựa hồ nghĩ đến điều gì, cũng theo đó trầm mặc.
– Đi thôi, nên làm đều đã làm … Tiếp theo, có thể đi được bao xa, vậy liền phải xem chính hắn.
… … ….. .
Chương 1819: Nói gì nắm chặt, không chịu nhận mệnh thôi
Trên đời này chuyện thống khổ nhất không ngoài trước dành cho hi vọng, sau đó lại dập tắt hi vọng!
Bái nhập Quan Lan, đối với bất cứ người nào mà nói, đấy đều là một chuyện đáng để hưng phấn.
Đái Chấn chẳng qua chỉ là một tiểu nhân vật, bằng vào Thiên Ưng Đấu Thể cùng với biểu hiện đoạn thời gian, trực tiếp khiến cho tiểu Nhã muốn thôi tiến vào Quan Lan, chuyện này không biết khiến bao nhiêu người đỏ mắt.
Nhưng kết quả sau cùng lại là điều ai cũng không nghĩ tới!
Đái Chấn bị cự tuyệt!
Hơn nữa, tiểu Nhã cũng không hề giấu giếm lý do cự tuyệt!
Với học sinh Quan Lan, phẩm tính càng quan trọng hơn thiên phú và tiềm lực.
Chỉ bằng câu đánh giá này, nhất thời đánh Đái Chấn đến chỗ vạn kiếp bất phục!
Dù Đái Chấn có kiêu ngạo thế nào đi nữa, giờ bị đả kích như thế, trong lòng sao tránh khỏi thất vọng?
Trong mấy ngày sau đó, Đái Chấn vốn tràn ngập tự tin, kiên cường bỗng trở nên tiêu trầm, biến thành kẻ thất bại túy sinh mộng tử, rơi rớt trần ai, không khiến người nào để mắt tới nữa.
…
– Gỗ mục không thể điêu!
Thoáng khẽ híp mắt, Kỷ Thần lạnh lùng đánh giá nói.
Vốn hắn ký thác kỳ vọng đối với tên Đái Chấn này, nhưng thật không ngờ, chẳng qua mới bị Quan Lan cự tuyệt thôi, chỉ chút thất bại cỏn con đó, lại lần nữa khiến đứa này lộ ra nguyên hình.
Cả ngày nát rượu, lưu luyến thanh lâu sở quán, đúng thật là một bãi bùn nhão!
Dù hắn đã phái người đi tiếp xúc, song vẫn không cách nào kích lên đấu chí của Đái Chấn, cả người phảng phất cứ vậy triệt để phế đi!
Trọn vẹn một tháng, Đái Chấn không bước vào Thất Tinh Tháp nửa bước, càng đừng nói lần nữa tỉnh lại.
Giờ nghe được thuộc hạ hồi báo, Kỷ Thần triệt để mất đi nhẫn nại đối với Đái Chấn.
Trên thực tế, không chỉ là Kỷ Thần, rất nhiều người bởi vì Đái Chấn bước vào tầng thứ sáu Thiên Tinh Tháp, triển hiện ra lực lượng đáng gờm mới để ý tới hắn, lúc này cũng dồn dập vứt bỏ kỳ vọng với đứa này.
Thành tựu một người rất khó, nhưng hủy diệt một người lại dễ dàng nhiều.
Chẳng qua một tháng ngắn ngủi, Đái Chấn dần dần phai nhạt ra khỏi tầm nhìn của tất cả mọi người, không còn ai để ý hắn đang làm gì nữa.
Tự nhiên càng không ai chú ý tới, Đái Chấn bị tất cả mọi người lãng quên, theo đó yên ắng biến mất khỏi tầm nhìn chúng nhân, giờ đây lại lần nữa quay về Thiên Tinh Tháp!
….. .
Nếu nói, trước đó đa phần mới chỉ là suy đoán của cá nhân Bạch Nhạc, như vậy sau khi chuyện Quan Lan cự thu hắn truyền ra, Bạch Nhạc liền hoàn toàn có thể xác định.
Hết thảy tiếp sau đó, chẳng qua là quá trình chập phục một cách đầy tự nhiên!
Dù đã “ngủ đông” hai tháng, lúc quay về Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc vẫn cực kỳ đê điệu, căn bản không lại đi trêu chọc bất cứ kẻ nào, cứ thế yên ắng trốn ở trong góc, lặng lẽ tu hành!
Mặc dù tiến độ chậm chút, song may nhờ tích lũy trước đó đã tương đối đủ đầy, thế nên cũng không vội ở nhất thời.
Dục tốc thì bất đạt!
Trước có chút đắc ý quên hình, như thế liền tất phải trả ra đại lớn, không có gì để oán giận cả.
Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều quên mất Bạch Nhạc!
Chí ít có một người khác với số đông còn lại!
Không lâu sau khi Bạch Nhạc yên ắng quay về Thất Tinh Tháp, Lưu Tùy Vân liền tìm tới.
– Đái gia, nghe nói gần đây ngươi sống rất thoải mái, sao không mang ta theo?
Lần nữa nhìn thấy Lưu Tùy Vân, lại nghe được kiểu cách xưng hô hài hước này, Bạch Nhạc không nhịn được cười khổ.
– Lưu đại ca, ngươi không cần phải trêu ghẹo ta… Ta đã đủ thảm lắm rồi.
– Thảm ư?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lưu Tùy Vân một câu hai ý nghĩa nói:
– Sao ta lại có cảm giác, ngươi đang vui ở trong đó!
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc lập tức hiểu ra, phen diễn kịch vừa qua, sợ rằng không giấu diếm được Lưu Tùy Vân, chẳng qua, hiển nhiên Lưu Tùy Vân biết cũng có hạn, cùng lắm là cảm thấy hắn cố ý lừa gạt người khác, chứ chưa thể nào nghi ngờ thân phận hắn được.
Tâm niệm điện chuyển, Bạch Nhạc liền có chủ ý.
– Lưu đại ca, biết ngay không thể giấu qua được ngươi, chỉ là, ngàn vạn đừng lộ đi ra … Mạng nhỏ này của ta, khả năng liền nắm chặt ở trong tay ngươi.
Bạch Nhạc thống khoái thừa nhận như vậy, nhất thời khiến Lưu Tùy Vân hơi có chút giật mình.
Bất giác nghĩ lại, trong lòng không khỏi càng thêm tán thưởng Bạch Nhạc.
– Thú vị đấy… ở chỗ ta có rượu, thế nào, tới uống mấy chén?
Liếc mắt nhìn Lưu Tùy Vân một cái, Bạch Nhạc lập tức khom người cúi đầu:
– Đa tạ Lưu đại ca!
– Không cần khách khí!
Cười nhẹ một tiếng, Lưu Tùy Vân lập tức dẫn Bạch Nhạc tới tinh thần nơi mình đang ở.
– Chỗ này của ta có thể cho ngươi mượn tạm để tu hành, chẳng qua… Chuyện của ngươi, ta sẽ không hỏi, tính là kết giao bằng hữu với ngươi.
Lấy rượu đưa cho Bạch Nhạc, Lưu Tùy Vân tùy ý mở miệng nói.
– Đa tạ!
Lần nữa cảm tạ một tiếng, Bạch Nhạc thoáng chút trầm ngâm, lát sau mới mở miệng nói:
– Chỉ là tiểu đệ rất hiếu kỳ, tại sao Lưu đại ca nguyện ý giúp ta?
Nội tình bên trong thế nào, Bạch Nhạc tuyệt đối sẽ không giải thích cho Lưu Tùy Vân, song thái độ này của đối phương, quả thực khiến Bạch Nhạc không khỏi ngạc nhiên.
Chương 1820: Nói gì nắm chặt, không chịu nhận mệnh thôi (2)
Tuy nói trước kia hai người đúng thật có chút giao tình, song chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi, không có cảm tình gì thực chất cả.
– Năm đó đại sư chỉ điểm cho ta từng nói, vạn sự trên đời này chạy không thoát khỏi chữ duyên, ta có duyên với Phật… Ngươi chỉ cần xem như giữa ta với ngươi có duyên là được rồi.
Cười nhẹ một tiếng, Lưu Tùy Vân cũng không nhiều lời, một câu nói hời hợt liền lược đi.
Lần nữa nói cảm tạ, Bạch Nhạc không tiếp tục truy hỏi căn nguyên.
Vô luận thế nào, có Lưu Tùy Vân che lấp, quả thực giúp ích hắn rất nhiều trong quá trình tu hành, đồng thời sẽ không dẫn lên người nào chú ý.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Thoáng chớp mắt, lại hơn nửa năm trôi qua.
Tính toán thời gian, cách Chúng Tinh Thần Vực mở ra chỉ còn chừng hơn một năm.
Hơn nửa năm này, tu vi Bạch Nhạc tu vi không ngừng đề thăng, đã tiến sát đến quan khẩu Tinh Hải hậu kỳ!
Chỉ cần Bạch Nhạc nguyện ý, tùy thời đều có thể đột phá!
Nhẩm tính một phen, Bạch Nhạc biết, mình ngủ đông thế là đủ rồi.
Nhưng mà, đối với bước vào tầng thứ bảy, Bạch Nhạc nhiều ít vẫn có chút không nắm chắc.
Chuyện tới nước này, trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, một khi lần nữa bại lộ trong tầm mắt người khác, bản thân liền chỉ có một lần cơ hội ra tay, nếu thất bại, lập tức sẽ bại lộ thân phận, tới khi ấy, Kỷ Thần tất không bỏ qua cho hắn!
Thậm chí dù là Giang Nhược Hư cũng sẽ không vươn tay cứu viện!
Giang Nhược Hư mượn tiểu Nhã chỉ điểm cho hắn, đồng thời cự tuyệt hắn dùng thân phận Đái Chấn gia nhập Quan Lan, điều này bằng với đưa ra điều kiện!
Muốn Giang Nhược Hư trợ giúp, hắn nhất định phải đăng đỉnh Thất Tinh Tháp!
Đây cũng là điều kiện gặp lại mà trước kia Giang Nhược Hư đã nói với hắn.
Nếu bại … Kẻ thất bại, tự nhiên không có giá trị để người che chở.
Trước khi xông tầng thứ bảy, Bạch Nhạc tưởng muốn thăm dò Lưu Tùy Vân.
– Lưu đại ca, về tầng thứ bảy… Ngươi hiểu được bao nhiêu?
Hơn nửa năm qua, Lưu Tùy Vân đúng thật đã tuân thủ hứa hẹn, từ đầu đến cuối chưa từng hỏi qua Bạch Nhạc nửa lời, trừ tu hành, đôi bên chỉ tán gẫu.
Giờ đây, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng hỏi chuyện, trên khóe môi Lưu Tùy Vân bất giác hiện lên ý cười.
– Làm sao, ngươi muốn xông tầng thứ bảy?
– Nếu đã bước vào Thất Tinh Tháp, tự nhiên phải có mục tiêu để phấn đấu chứ.
Cười nhẹ một tiếng, Bạch Nhạc không đáp thẳng.
– Mỗi năm đều có người muốn xông tầng thứ bảy, đáng tiếc… Ngươi có biết, qua nhiều năm vậy rồi, đã mấy người thành công chưa?
Lười nhác nhìn Bạch Nhạc một cái, Lưu Tùy Vân nhẹ giọng hỏi ngược lại.
– Không biết! Cũng không cần biết, chỉ cần có người từng thành công liền đáng để đi thử một lần.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc bình tĩnh hồi đáp.
– Có chí khí!
Giơ ngón tay cái lên tán thưởng Bạch Nhạc, Lưu Tùy Vân khẽ cười nói:
– Vậy ta chúc ngươi nhiều may mắn!
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc hỏi dò:
– Lưu đại ca cho rằng, lấy ngươi, hoặc nói cách khác, lấy thực lực tất cả mọi người ở tầng thứ sáu này mà nói, khoảng cách xông đến tầng thứ bảy còn có chênh lệch bao lớn?
Nheo mắt lại, Lưu Tùy Vân nhìn Bạch Nhạc nửa ngày, mãi lúc sau mới mở miệng hồi đáp:
– Sai một ly đi ngàn dặm, đạo lý này ngươi hẳn nên rõ ràng hơn ta… Ngươi hỏi vậy chính là không có nắm chắc, nếu đã thế, hà tất phải mạo hiểm.
Nghe được lời này của Lưu Tùy Vân, Bạch Nhạc không khỏi sa vào trầm ngâm.
Không có nắm chắc ư?
Trên đời này lại có mấy chuyện thực sự nắm chắc rồi mới có thể đi làm?
Con đường hắn đang đi, có chuyện nào là thực sự nắm chắc? !
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc phảng phất nghĩ thông điều gì, trên mặt lần nữa lộ ra ý cười:
– Mọi việc đều chưa nhất định, nói gì tới nắm chắc … Trừ chuyện không lường được ra, liền chỉ có một trái tim không chịu thua, không chịu nhận mệnh thôi.
…
– Không chịu thua, không chịu nhận mệnh …
Chậm rãi lặp lại một lần tám chữ này, trong mắt Lưu Tùy Vân chớp qua một tia tán thưởng, vỗ tay cười lớn nói.
– Hay lắm hay lắm! Tám chữ này đúng là nói đến tâm khảm!
– Chẳng qua là tả chiếu vận mệnh đời này của ta thôi …
Khẽ cười, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Khóe miệng nhếch lên ý cười ra chiều cân nhắc:
– Xem ra, ngươi đã hạ quyết định?
– Không sai!
Gật đầu, Bạch Nhạc cũng không che lấp, trực tiếp đáp nói:
– Chẳng qua, trước khi bước vào tầng thứ bảy, ta còn có một việc phải làm!
– Hả?
Thoáng có chút kinh ngạc, Lưu Tùy Vân hiếu kỳ hỏi:
– Việc gì?
– Khiêu chiến!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc chậm rãi phun ra một hơi trọc khí, trầm giọng đáp.
Thoáng ngẩn người, nhưng ngay lập tức Lưu Tùy Vân liền hồi thần:
– Ngươi muốn khiêu chiến một lần những người ở trong này?
– Không sai!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
– Nếu đã phải muốn bước đến tầng thứ bảy, làm chuyện này thì có ý nghĩa gì?
Lưu Tùy Vân nghi hoặc không hiểu.
Nhoẻn miệng cười, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một tia ngạo ý, bình thản mở miệng nói:
– Cả đời này của ta, giao thủ với người, chưa từng thất bại!
Lúc lời này thốt ra khỏi miệng, phảng phất có một cỗ khí tức phun ra, tình tự đè nén trong đoạn thời gian qua cũng theo đó bộc phát!
Tròng mắt thoáng khẽ co rụt lại!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Thần Đế [Dịch] Thần Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Than-De-SE-Audio-Truyen-Online.jpg)


