- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 134 : Phá trận và kinh biến (2) (c1331-c1340)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 134 : Phá trận và kinh biến (2) (c1331-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1331: Phá trận và kinh biến (2)
Cả người Bạch Nhạc bấy giờ bỗng chốc lộ ra khí thế bễ nghễ thiên hạ, Thân Ngoại Hóa Thân lập tức bay lên, cắn nuốt những đường kiếm quang đang rơi xuống.
Cùng lúc đó, ánh mắt Bạch Nhạc lóe sáng, hắn cầm Nghịch Ma Kiếm, thế đến như chẻ tre.
Chỉ trong chớp mắt, Thôn Thiên Quyết đã cứng rắn xé ra một lỗ hổng trên Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận.
Thôn Thiên Quyết vốn là thần thông lợi hại nhất, cho dù là Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận cũng không có cách nào tránh khỏi số kiếp bị cắn nuốt.
Vốn dĩ đây chỉ là vấn đề nhỏ, dựa vào sự phối hợp của đối phương, rất nhanh đã có thể trám lại lỗ hổng này.
Bởi dù sao trận pháp vẫn có người chủ trì, mà thực lực của Bạch Nhạc cũng còn xa mới đến được trình độ nháy mắt đã đánh tan được đại trận.
Chỉ là trước đó đối phương nóng lòng ra tay với Bạch Nhạc, bản thân trận pháp vốn đã xuất hiện kẽ hở.
Giờ thêm Thôn Thiên Quyết xé rách, lỗ hổng này càng lớn hơn, đủ để Bạch Nhạc nắm được.
Một lỗ hổng bé tí nháy mắt bị xé toạc ra, cùng lúc đó, Nghịch Ma Kiếm trong tay Bạch Nhạc mang theo một vầng sáng tím tươi đẹp, mạnh mẽ chém xuống.
Linh Tê Nhất Kiếm.
Toàn bộ sức mạnh dường như đều bùng nổ trong một kiếm này.
Sức mạnh khủng khiếp nhường đó, đủ khiến bất luận kẻ nào cũng phải biến sắc.
Quan trọng nhất là bản thân Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận cũng đã bị xé nứt một đường, bây giờ lại bị một kiếm này của Bạch Nhạc chém vào chỗ mấu chốt, đại trận vốn bền chắc không gì phá nổi, lúc này ầm ầm sập xuống.
Phá trận.
Dưới sự phối hợp của Tiểu Bạch Long, Thư Khánh Dương và Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc rốt cuộc đã hoàn thành việc vĩ đại này.
Hắn dựa vào sức mạnh của Thôn Thiên Quyết, cùng với sự mạnh mẽ của Linh Tê Nhất Kiếm mà cứng rắn phá tan Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ vẻ vui mừng.
Hắn thu kiếm, hai tay hơi ôm quyền, ngậm cười nói:
– Bắc Đẩu Lão Tổ, đã nhường rồi!!!
– Trường Giang sóng sau đè sóng trước, Bạch phủ chủ bản lĩnh cao cường, là Bắc Đẩu Tinh Cung ta chịu thua mới phải.
Trình độ như Bắc Đẩu Lão Tổ, sớm đã không bởi vì nhất thời thắng bại mà canh cánh trong lòng.
Cầm được buông được, thua chính là thua, không có gì mà không dám thừa nhận.
Huống hồ từ đầu, Bạch Nhạc đã giới hạn trận này vào phạm vi ‘đánh cuộc’.
Mặc dù là thua, nhưng đối với Bắc Đẩu Tinh Cung mà nói cũng không phải là thua tới không đường xoay xở.
Còn về mặt mũi… Trận chiến trên Đạo Lăng Sơn ngày trước, ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông cũng thua một bậc, huống hồ là Bắc Đẩu Tinh Cung.
Thua dưới sự liên thủ của Bạch Nhạc, Tiểu Bạch Long, Thư Khánh Dương và Bạch Cốt phu nhân, cũng không thể coi là mất mặt.
Nhưng mà, đương khi tất cả mọi người đều cho là trận chiến này đã đến hồi kết thúc, biến cố lại đột ngột nảy sinh.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ Bắc Đẩu Sơn xuất hiện vô số xương trắng.
Khí tức u ám dường như tức khắc phủ trùm toàn bộ Bắc Đẩu Tinh Cung.
– Á á á!!!
Đệ tử hàng ngoài cùng của Bắc Đẩu Tinh Cung đột nhiên hét thảm một tiếng, máu đỏ lan tràn, nơi này tuồng như nháy mắt đã biến thành Vô Gian Luyện Ngục.
– Bạch Cốt Trủng???
Bắc Đẩu Lão Tổ tái mặt, ông ta nhìn Bạch Nhạc lom lom, trong mắt lóe lên sự giận dữ.
– Hiến tế!
Trong mắt Bạch Cốt phu nhân lộ ra sắc lạnh băng.
Nàng ta đột ngột bay lên, bàn tay xòe ra, hóa thành một vùng Bạch Cốt Hải, rồi tung ra xung quanh.
Rầm…
Trong nháy mắt, toàn bộ Bắc Đẩu Tinh Cung đều hỗn loạn.
Cường giả của Bạch Cốt Thần Giáo kẻ nào kẻ nấy đều không sợ chết mà xông lên núi, dùng hết sức vận tà thuật tế luyện Bạch Cốt Hóa Thân, điên cuồng giết hại đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung.
Kinh khủng hơn là, mỗi người chết đi đều sẽ nổ tung hết máu thịt trên người mà hóa thành một đống xương trắng trôi nổi trên không, dường như muốn dùng xương trắng phủ kín Bắc Đẩu Sơn vậy.
– Bạch Cốt phu nhân, ngươi muốn làm gì???
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ khiếp hãi.
Hắn tái mặt nhìn chằm chằm Bạch Cốt phu nhân, giống như lần đầu tiên quen biết đối phương vậy.
Cảnh tượng này không chỉ khiến Bắc Đẩu Lão Tổ biến sắc, mà cả Bạch Nhạc, thậm chí là Thư Khánh Dương cũng phải khiếp hồn.
– Thanh sơn mai bạch cốt.
Bích thủy táng vong hồn.
Một ngọn Bắc Đẩu Sơn to như thế, chính là mộ xương tốt nhất, đây là vinh hạnh của Bắc Đẩu Tinh Cung các ngươi!!!
Bạch Cốt phu nhân tươi cười như hoa.
Giờ khắc này, trên người nàng ta bỗng lộ ra vẻ quyến rũ khó tả nên lời, giống như khiến người ta hận không thể quỳ rạp dưới váy.
Quan trọng hơn là, khí tức trên người nàng ta bấy giờ dường như còn nhiễm chút thần tính.
Thần tính?!
Con ngươi Bắc Đẩu Lão Tổ co rụt lại, lập tức hiểu ra:
– Ngươi muốn mượn nơi này để Tà Thần giáng thế?
Bạch Cốt phu nhân cười khanh khách, nàng ta không chút che giấu vẻ đắc ý mà đáp đầy vẻ đùa cợt:
– Thời cơ đến mà không nắm lấy thì phải tội với trời.
À, cũng phải cảm tạ Bắc Đẩu Lão Tổ ngươi đã cho ta cơ hội trời ban này mới phải.
– Giết!!!
Tiếng hô giết chóc lần nữa vang lên.
Toàn bộ cường giả của bạch Cốt Thần Giáo gần như đều tập trung ở chỗ này, chúng như quên đi sống chết mà xông vào giết các đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung.
– Ngươi tìm chết!!!
Chương 1332: Bạch Cốt Tế Đàn, thịnh yến giết chóc
Trong mắt Bắc Đẩu Lão Tổ lộ ra vẻ tức giận, Bắc Đẩu Kiếm trong tay ông ta mang theo ánh kiếm kinh người, chém về phía Bạch Cốt phu nhân.
Mí mắt Thư Khánh Dương giần giật, nhưng không ra tay giúp đỡ.
Tuy hắn muốn mượn cơ hội này khuất phục Bắc Đẩu Tinh Cung, nhưng cũng chưa từng muốn ra đòn sát thủ, tận diệt tông môn này.
Hành động bây giờ của Bạch Cốt Thần Giáo quả thực có phần quá quắt.
– Ha ha, Bắc Đẩu Lão Tổ, tuy ta đánh không lại ngươi, nhưng ngươi cũng cản không được ta đâu.
Dứt lời, thân hình Bạch Cốt phu nhân nhoáng lên để lại một vệt tàn ảnh trên mặt đất.
Thoắt cái, nàng ta đã trực tiếp xuất hiện ở giữa đám người, lật tay bắn ra một loạt gai xương, tùy ý tàn sát đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung.
Nếu là trạng thái bình thường, Bạch Cốt phu nhân chưa chắc đã nhanh hơn Bắc Đẩu Lão Tổ.
Nhưng nay người của Bạch Cốt Thần Giáo đã liệu trước mà bày ra Bạch Cốt Trủng.
Nhờ mượn sức Bạch Cốt Trủng, nàng ta liền có năng lực tránh thoát đòn công kích của Bắc Đẩu Lão Tổ.
Đây là một vòng lặp ác tính.
Bây giờ người của Bắc Đẩu Sơn chết càng nhiều, Bạch Cốt Trủng sẽ càng mạnh, Bạch Cốt phu nhân cũng càng khó bị giết chết.
Chỉ cần kéo dài đến thời gian nhất định, để nàng ta hoàn thành việc hiến tế, triệu hoán được Bạch Cốt Thần, đến chừng đó, toàn bộ Bắc Đẩu Sơn sẽ hóa thành luyện ngục, trừ vài người có năng lực thì gần như không ai có thể chạy thoát.
Nếu Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận vẫn còn, dựa vào thực lực của Bắc Đẩu Lão Tổ, trong nháy mắt ông ta liền có thể khởi động đại trận, hủy diệt Bạch Cốt Trủng, căn bản không cho Bạch Cốt phu nhân một chút cơ hội nào.
Nhưng mà trận pháp đó lại vừa mới bị Bạch Nhạc phá, trong thời gian ngắn vốn không có cách nào thi triển lần nữa.
Nhìn Bạch Cốt phu nhân tàn sát bừa bãi, trong lòng Bạch Nhạc cũng có một loại cảm giác đè nén không nói nên lời.
Họ đều đang lợi dụng lẫn nhau.
Bắc Đẩu Lão Tổ muốn lợi dụng hắn dẫn Thư Khánh Dương tới lập uy, Thư Khánh Dương muốn mượn tay hắn khuất phục Bắc Đẩu Tinh Cung, mà Bạch Cốt phu nhân càng lợi dụng hắn phá vỡ Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận, sau đó tàn sát đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung một cách không kiêng nể gì để hiến tế, triệu hoán Bạch Cốt Thần.
Loại cảm giác bị lợi dụng này, khiến Bạch Nhạc hắn có phần khinh miệt.
Cảm giác đấy không giống khi ở Thất Tinh Tông, bởi Bạch Nhạc trước giờ chưa từng tin tưởng Tinh Hà Lão Tổ, người hắn tin chỉ là những bằng hữu như Mộng Thiên Thu, Dương Bằng và Hà Tương Tư.
Nhưng lúc này lại khác, Bạch Cốt phu nhân làm vậy chính là bán đứng hắn, trong khi trước đó hắn vẫn cho là nàng ta có thể tin được, nên ban đầu mới mời nàng ta đến bàn bạc ở Linh Tê Kiếm Tông.
Ai ngờ, kết quả lại thành như vậy.
Keeng…
Nghịch Ma Kiếm trong tay khẽ reo một tiếng, Bạch Nhạc bước lên, lạnh lùng mở miệng:
– Tiểu Bạch, giết cho ta!!! Giết sạch những quân súc sinh có gan lạm sát người vô tội này!!!
Lúc mở miệng, trong lòng hắn cũng đã quyết.
Tuy thân làm Ma Tu, nhưng Bạch Nhạc trước giờ không phải là loại người ưa lạm sát kẻ vô tội, Ma Đạo mà hắn muốn cũng không phải Ma Đạo đầy rẫy Tà Thần và Ma Đầu.
Loại hành vi này của Bạch Cốt Thần Giáo, hắn có thế nào cũng không thể dễ dàng tha thứ.
Giống ban đầu khi Bạch Nhạc ngăn cản Huyết Ảnh Ma Tông huyết tế, kể từ cái lúc Bạch Cốt phu nhân lộ rõ ý đồ, nàng ta đã định trước sẽ đứng vào thế đối đầu với hắn rồi.
– Gràooo!!!
Tiểu Bạch Long gầm lên một tràng dài, lập tức giơ vuốt nhào về phía đám xương trắng cách đó không xa.
Mặc dù Tiểu Bạch Long không hiểu vì sao hồi nãy còn vây đánh Bắc Đẩu Lão Tổ mà bây giờ đã chuyển sang tấn công Bạch Cốt phu nhân, nhưng suy nghĩ của nó thường rất đơn giản, chỉ cần nghe lời dặn của Bạch Nhạc là đúng.
Nghe Bạch Nhạc nói, Thư Khánh Dương hơi khựng lại, trong lòng cũng hạ quyết tâm:
– Đại Càn Huyết Vệ nghe lệnh, toàn lực vây giết giáo đồ của Bạch Cốt Thần Giáo!
Thứ Ngô Văn Uyên và hắn muốn là một Duyễn Châu thống nhất, chứ không phải Duyễn Châu đổ nát, hoặc là… một Duyễn Châu bị Tà Thần thống trị.
Huống chi giờ Bạch Nhạc đã có phản ứng, lúc này nếu hắn không giữ thái độ thống nhất với Bạch Nhạc, ắt sẽ khiến cả tên đấy và Bắc Đẩu Tinh Cung đều sinh ra khúc mắc.
Lựa chọn như vậy, cũng không khó làm.
Chỉ là những thứ này rõ là đều đã được Bạch Cốt phu nhân liệu trước, nên cho dù là Bạch Nhạc hay Thư Khánh Dương nhúng tay đều không thể khiến nàng ta mảy may hoảng loạn.
Bạch Cốt phu nhân đứng từ xa nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Bạch Nhạc, đa tạ ngươi giúp bản giáo đánh vỡ Bắc Đẩu Tinh Diệu Đại Trận.
Chỉ cần bây giờ ngươi bỏ đi, ngày sau bản giáo tất có hậu báo.
Chuyện của Duyễn Châu vốn không hề có liên quan gì tới ngươi, hà tất cùng sa vào vũng nước đục này?!
– Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ rét lạnh, thản nhiên nói:
– Ta nói rồi, hoặc là theo luật của ta, hoặc là… thành kẻ địch.
Những lời này của Bạch Nhạc lần nữa khiến Bắc Đẩu Lão Tổ cảm động.
Nói thực lòng, lúc trước ông ta đã từng nghi ngờ là liệu có phải Bạch Nhạc cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo hay không, nhưng hôm nay thấy phản ứng của hắn, ông ta rốt cuộc có thể thở phào.
Chương 1333: Thần giáng và… huyết chiến
Thứ ông ta sợ nhất chính là, Bạch Nhạc, Thư Khánh Dương và Bạch Cốt Thần Giáo cấu kết, cố gắng huỷ diệt Bắc Đẩu Tinh Cung.
Nhưng nếu chỉ có một phe Bạch Cốt Thần Giáo, độ nguy hiểm đương nhiên sẽ giảm xuống rất nhiều.
– Không cần nhiều lời với ả, chỉ cần giết ả, tình thế nguy hiểm khắc giải trừ.
Bắc Đẩu Kiếm trong tay Bắc Đẩu Lão Tổ loang loáng, lần nữa chém về phía Bạch Cốt phu nhân.
Đừng thấy bây giờ Bạch Cốt Thần Giáo có rất nhiều người, trên thực tế trung tâm then chốt chỉ có mình Bạch Cốt phu nhân.
Chỉ cần giết được nàng ta, những kẻ khác có thế nào cũng không thể khiến Tà Thần giáng thế.
Bị Bạch Nhạc từ chối, trong mắt Bạch Cốt phu nhân lộ ra vẻ rét lạnh, nàng ta lạt lẽo nói:
– Thật đáng tiếc… Bạch Nhạc, đây là ngươi tự tìm, đừng có trách ta.
Song song với lúc nàng ta nói chuyện, toàn bộ xương trắng trên Bắc Đẩu Sơn đồng loạt bay lên, tạo thành một Bạch Cốt Tế Đàn vô cùng đồ sộ trên không trung.
Vô số xương trắng đó, dường như trong nháy mắt đã biến thành một trận mưa xương.
Cường giả trên Tinh Cung còn đỡ, nhưng những tu hành giả dưới Tinh Cung Cảnh đều không có đường phản kháng, cảnh tượng triệt để biến thành một màn giết chóc điên cuồng.
Hơn nữa, ai nấy đều có thể cảm nhận được, đây kỳ thực đã không phải sức mạnh của bản thân Bạch Cốt phu nhân nữa, mà là sức mạnh của vị Tà Thần kia.
Bạch Cốt phu nhân đạp một bước lên Bạch Cốt Tế Đàn, toàn bộ máu thịt trên người cũng theo đó bong tróc.
Chỉ chớp mắt, nàng ta đã không còn dáng vẻ xinh đẹp trước kia, mà hóa thành một bộ xương trắng óng ánh.
Thứ cần hiến tế để Bạch Cốt Tế Đàn triệu hoán Bạch Cốt Thần giáng thế không chỉ có tu hành giả bình thường, mà còn bao gồm cả bản thân Bạch Cốt phu nhân.
Nhìn một nữ nhân xinh đẹp như vậy trong nháy mắt đã hóa thành bộ xương, loại cảm giác chấn động kia quả thực khiến người ta có một loại cảm giác đè nén khó tả bằng lời.
Hồng phấn khô lâu*.
*Là điển tích hồng phấn (chỉ nữ) rồi cũng hóa thành xương khô.
Bề ngoài chẳng qua cũng chỉ là nhất thời, căn bản không hề có ý nghĩa.
Đương nhiên, đối với người trong Bắc Đẩu Tinh Cung, lúc này thứ họ cảm nhận được không phải là những cái đó, mà là loại cảm giác sợ hãi đến thấu xương.
Ầm…
Bắc Đẩu Kiếm mang theo một đường ánh kiếm tuyệt đẹp chém xuống Bạch Cốt Tế Đàn, nhưng dường như nó lại bị một sức mạnh vô hình ngăn trở, căn bản không thể nào đụng vào người Bạch Cốt phu nhân.
Nàng ta nửa quỳ trên tế đàn, khàn giọng mở miệng:
– Xin Bạch Cốt Thần giáng thế!!!
Không có máu thịt trên người, âm thanh phát ra từ miệng nàng ta biến thành khàn khàn khó nghe, nhưng hết lần này tới lần khác lại lộ ra một cảm giác quỷ dị khó có thể hình dung.
Ầm…
Trong tích tắc, Bạch Cốt Tế Đàn bỗng giống như xé rách một vùng không gian, từ trong hư không lộ ra một cái đầu lâu thật lớn, trong mắt nó lóe lên ánh sáng xanh u ám.
Con ngươi Bạch Nhạc đột nhiên co rụt lại.
Bạch Nhạc cũng không tính là xa lạ với cảnh tượng này, trước đó khi Bạch Nhạc đối đầu với Bạch Cốt Thần Giáo, hắn đã từng thấy đối phương mượn Bạch Cốt Trủng để triệu hoán sức mạnh của Bạch Cốt Thần, thứ xuất hiện chính là một cái đầu lâu như thế.
Nhưng hôm nay, cái đầu lâu mà Bạch Cốt phu nhân triệu hồi ra rõ là mạnh mẽ hơn cái Bạch Nhạc từng thấy gấp mấy trăm lần.
Loại cảm giác nguy cơ mạnh mẽ kia thậm chí còn mãnh liệt hơn lúc hắn đối mặt với những cường giả Hóa Hư trên Đạo Lăng Sơn.
Trên Hóa Hư.
Chỉ một suy nghĩ lóe lên, Bạch Nhạc đã sực hiểu.
Lúc trước trong Thượng Cổ Cấm Địa, Vân Mộng Chân từng nói, trên Hóa Hư gọi là tiên.
Nhưng ngoại trừ tiên ra, vẫn còn có một loại sức mạnh vượt xa cả Hóa Hư, chính là thứ gọi là thần linh trong đám Tà Giáo.
Từ thượng cổ tới nay, tồn tại thế này gần như đã tuyệt tích.
Đương nhiên, cho dù Bạch Cốt phu nhân bây giờ đã triệu cái gọi là thần linh này, Bạch Nhạc cũng không cho rằng nó thật sự có thể đại diện cho sức mạnh nằm trên Hóa Hư, nhưng ít ra, nếu không có thực lực Hóa Hư thì sợ rằng rất khó để chống lại đối phương.
Cơ hội duy nhất là đánh nát Bạch Cốt Tế Đàn trước khi đối phương thành công.
Nhưng dù là một kích toàn lực của Bắc Đẩu Lão Tổ cũng không thể nào đánh vỡ sức mạnh vô hình kia để phá hủy tế đàn, chuyện này đủ để chứng minh, không phải dùng sức mà được.
Hoặc là nói, chí ít không phải dựa vào sức của đám Bạch Nhạc bây giờ là có thể cưỡng chế đánh vỡ tế đàn.
Những suy nghĩ này xẹt qua trong đầu Bạch Nhạc như chớp lóe, khiến hắn lập tức đưa ra quyết định, rồi trực tiếp bay về phía Bạch Cốt Tế Đàn mà không hề do dự.
Trong nháy mắt khi cảm nhận được sức mạnh vô hình kia, đôi mắt Bạch Nhạc lóe lên một ánh sáng lạnh, lớn tiếng quát:
– Thôn Thiên.
Thông Thiên Ma Công toàn lực thi triển ra, trong tích tắc, pho Thân Ngoại Hóa Thân đột nhiên xuất hiện, mạnh mẽ xé ra một vết nứt trên bức tường ngăn cản vô hình này.
Lúc này, thêm mỗi giây trôi qua là sẽ có thêm người chết, hơn nữa, chỉ cần trễ thêm một giây một phút thôi, sức mạnh của Bạch Cốt Thần được triệu hoán sẽ càng mạnh thêm một phần.
Từ lúc vừa bắt đầu, đây chính là một cuộc chạy đua với thời gian.
Chương 1334: Thần giáng và… huyết chiến (2)
Bạch Nhạc căn bản không dám do dự, trong nháy mắt khi hắn mượn Thôn Thiên Quyết xé mở một khe hở thì liền trực tiếp rút Nghịch Ma Kiếm ra, dồn sức chém về phía Bạch Cốt Tế Đàn.
– Gréccc!!!
Nhưng gần như cùng lúc đó, trong miệng cái đầu lâu vừa ló ra từ trong hư không phát ra một tiếng gầm giận dữ, một lực trùng kích kinh khủng bỗng đánh về phía Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc vốn không kịp ngăn cản thì đã trúng chiêu, hắn căn bản không kịp đáp xuống tế đàn đã bị dội ngược trở ra ngoài.
Phụt!!!
Dưới lực trùng kích kinh khủng, Bạch Nhạc cảm thấy mình như bị một cái chùy lớn đập mạnh vào ngực, một ngụm máu công tâm trực tiếp phun ra, đấy còn phải nhờ Thông Thiên Ma Thể đủ mạnh, nếu không thì chỉ bằng lần đánh này, e là Bạch Nhạc hắn đã nát thành một đống nhầy nhụa.
Quá mạnh!!!
Giờ khắc này, cho dù là Bạch Nhạc, trái tim cũng không khỏi lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Sức mạnh thế này, căn bản không phải là thứ hắn có thể chống lại, mặc dù dùng hết toàn lực cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.
– Gràooo!!!
Mắt thấy Bạch Nhạc bị thương nặng, Tiểu Bạch Long lập tức đỏ mắt, nó không đoái hoài đến những giáo chúng Bạch Cốt Thần Giáo kia nữa, mà phút chốc đã hóa thành một tia điện màu trắng, bay thẳng về phía Bạch Nhạc.
Ầm.
Tốc độ của Tiểu Bạch Long rất nhanh, nhưng khi đến gần sát tế đàn thì vẫn bị bức tường vô hình kia căn trở, nó đụng đầu vào bức tường ngăn cản kia phát ra một tiếng rầm.
Tiểu Bạch Long kêu lên thảm thiết rồi trực tiếp bị bắn ngược ra ngoài.
Nhưng dù là như vậy, nó vẫn cũng không có ý muốn bỏ qua, thậm chí một chút do dự cũng không có.
Tiểu Bạch Long hung hãn một lần nữa đâm về phía bức tường ngăn cản.
Rầm! Rầm! Rầm!
Một lần, hai lần, ba lần,… Mười lần.
Tiểu Bạch Long như là không cảm thấy đau, nó cứ nhào lên, thậm chí dù thân thể nó khỏe thế, sừng trên đầu vẫn bị đụng cho bật máu.
Khiến người ta nhìn thấy cũng giật mình.
Giờ khắc này, đừng nói là Bạch Nhạc, cho dù là Thư Khánh Dương hay Bắc Đẩu lão tổ, trong lòng bọn họ không khỏi hung hăn run rẩy, bị loại chấp nhất này của Tiểu Bạch Long làm cảm động.
– A a a!!!
Hai mắt Bạch Nhạc đỏ ngầu, giờ khắc này hắn cũng kích động, như hóa điên mà lần nữa vung Nghịch Ma Kiếm bay về phía Bạch Cốt Tế Đàn.
Chỉ là không ngoài ý muốn, cái đầu lâu to lớn kia chỉ gầm một tiếng giận dữ là đã mạnh mẽ bức lui Bạch Nhạc, không khác gì lúc trước.
– Bạch Nhạc, dùng Thân Ngoại Hóa Thân của ngươi xé rách một khe hở, chúng ta tới giúp ngươi!!!
Bắc Đẩu Lão Tổ thấy vậy, vội la lên.
Bây giờ ông ta hẳn là người tỉnh táo nhất trong trận.
Ai nấy trong bọn họ đều không thể vượt qua bức tường ngăn cản vô hình kia, mà Bạch Nhạc lại không đến thực lực Tinh Hải Cảnh, có cái đầu lâu đó ngăn cản, mình hắn căn bản không thể nào tiếp cận tế đàn, cách duy nhất chính là liên thủ.
Lấy sự mạnh mẽ của Thôn Thiên Quyết để xé rách bức tường ngăn cản vô hình, để bọn họ tiến vào, rồi liên thủ công kích Bạch Cốt Tế Đàn, chỉ có như vậy mới có thể có một chút hi vọng sống.
Đối mặt loại tồn tại như Bạch Cốt Thần, dù gã vẫn chưa hoàn toàn giáng thế, nhưng lấy sức một người vẫn không thể giải quyết được, mà chỉ có dốc hết sức hợp tác mới có hi vọng đánh nát Bạch Cốt Tế Đàn, ngăn cản mọi chuyện trước khi nó kịp hoàn thành.
Nghe Bắc Đẩu Lão Tổ nói vậy, Bạch Nhạc cuối cùng cũng bừng tỉnh.
Hắn vẫn quen chiến đấu một mình, dù đã qua thời gian dài như vậy cũng căn bản không nghĩ tới chuyện phối hợp với người khác, nhưng hôm nay, hắn không thể không thay đổi được.
– Nổ cho ta!!!
Trong mắt Bạch Nhạc lướt qua một ánh sáng lạnh, hắn lập tức khiến Thân Ngoại Hóa Thân nổ tung trước bức tường ngăn cản vô hình.
Sức mạnh của bức tường ngăn cản vô hình vừa mới căn nuốt bây giờ ầm ầm cuốn ngược ra ngoài, dưới lực trùng kích kinh khủng này, trong nháy mắt đã xé mở một khe hở đủ để cho người khác đi qua.
Chỉ là, thời gian mà loại khe hở này có thể duy trì quá ngắn, nếu chờ đến khi sức mạnh nổ tung của Thân Ngoại Hóa Thân hoàn toàn tiêu tán, e là khe hở vất vả lắm mới xé mở cũng biến mất theo.
Trong tình cảnh sống chết trước mắt này, Bắc Đẩu Lão Tổ không chút suy nghĩ, ông ta nhìn chằm chằm vào hướng lực trùng kích nổ tung của Thân Ngoại Hóa Thân, rồi phóng thẳng về phía tế đàn.
Bắc Đẩu Lão Tổ nhanh, nhưng tốc độ của Tiểu Bạch Long vẫn luôn canh giữ bên cạnh càng nhanh hơn.
Trong nháy mắt khi vết nứt bị xé mở, Tiểu Bạch Long cũng tiến lên, nó xông thẳng đến bên người Bạch Nhạc như một tia sét màu trắng, tiếp lấy Bạch Nhạc đã chực ngã nhào rồi phát ra một tiếng gầm gừ tức giận.
Ầm…
Việc mạnh mẽ tự bạo Thân Ngoại Hóa Thân để xé mở bức tường ngăn cản vô hình đồng thời gây nên sự cảnh giác của cái đầu lâu, miệng nó phát ra một tiếng gào the thé, sóng âm kinh khủng kia bỗng nổ tung như biển động vô hình, mạnh mẽ đập tới Bạch Nhạc.
– Grào!!!
Lân vảy toàn thân Tiểu Bạch Long lúc này như dựng đứng hết hết, nó phát ra một tiếng rồng ngâm, mạnh mẽ chống lại sức mạnh của đối phương.
Dưới lực trùng kích kinh khủng kia, dù là bằng sự mạnh mẽ của Tiểu Bạch Long cũng khó có thể chống cự, mấy chục miếng vảy trên người nó đều nổ tung, máu tươi bê bết.
Chương 1335: Ngọn lửa xanh u tối
Cho dù đã có Tiểu Bạch Long hóa giải phần lớn xung lực, nhưng Bạch Nhạc vẫn hộc ra một hơi, suýt chút đã từ trên lưng nó ngã xuống.
– Cút ngay cho lão phu!!!
Gần như cùng lúc đó, Bắc Đẩu Lão Tổ cuối cùng cũng nhào tới.
Bắc Đẩu Kiếm trên tay ông ta chém xuống, ánh kiếm đáng sợ trong nháy mắt như chém đoạn sóng biển, mạnh mẽ cắt đứt lực trùng kích của tiếng gầm, tiến thẳng về Bạch Cốt Tế Đàn.
Thực lực của Bắc Đẩu Lão Tổ cao hơn Bạch Nhạc rất nhiều.
Tinh Hải Cảnh đỉnh phong khiến ông ta có lòng tin để đối mặt với tất cả nguy hiểm dưới Hóa Hư.
Mặc dù Bạch Cốt Thần đáng sợ, nhưng bây giờ thứ được triệu ra ngoài mới chỉ là một cái đầu lâu mà thôi, còn lâu mới có đạt đến trạng thái đỉnh phong.
Rắc rắc…
Một tiếng ‘rắc’ giòn giã phát ra, đường kiếm dồn sức chém lên này khiến Bạch Cốt Tế Đàn vốn hoàn mĩ xuất hiện một vết nứt.
Nhưng cũng chỉ được như thế mà thôi.
Dù thực lực của Bắc Đẩu Lão Tổ có mạnh, nhưng một kiếm chém trực diện này vẫn không thể phá hủy tế đàn được.
Kinh khủng hơn là, sự giết chóc bên ngoài vẫn còn đang tiếp tục, dù là người của Bắc Đẩu Tinh Cung, Bạch Cốt Thần Giáo hay Đại Càn Huyết Vệ, chỉ cần có người bỏ mình là sẽ có sức mạnh liên tục không ngừng rót vào Bạch Cốt Tế Đàn, chữa trị vết nứt trên đó.
Huống chi bây giờ, trên Bạch Cốt Tế Đàn vẫn còn một Bạch Cốt phu nhân.
Dù đã tách rời máu thịt, hóa thành xương trắng, nhưng thực lực của Bạch Cốt phu nhân vẫn không giảm bớt chút nào, thậm chí còn mạnh mẽ hơn.
Bạch Cốt phu nhân lật tay, xuất ra Bạch Cốt Kiếm.
Nàng ta nhảy xuống khỏi tế đàn, trực tiếp xông về phía Bắc Đẩu Lão Tổ.
Nếu ở bên ngoài, Bạch Cốt phu nhân đương nhiên hoàn toàn không phải là đối thủ của Bắc Đẩu Lão Tổ, nhưng hôm nay ở trước Bạch Cốt Tế Đàn thì lại khác, nàng ta có thể điều động sức mạnh của tế đàn đủ để đánh với Bắc Đẩu Lão Tổ một trận.
Quan trọng hơn là thời gian đứng về phía nàng ta.
Bắc Đẩu Lão Tổ nhất định phải đánh bại nàng ta và hủy diệt Bạch Cốt Tế Đàn mới có thể ngăn cản Bạch Cốt Thần giáng thế, nhưng nàng ta thì chỉ cần kéo dài chừng đó thời gian là đủ rồi.
– Phần Huyết Long Thương.
Mặc dù bị tụt lại, nhưng Thư Khánh Dương rốt cuộc cũng theo vào được, hắn không kịp nói năng gì đã trực tiếp thi triển thần thông.
Thư Khánh Dương thiêu đốt huyết mạch rót vào trên trường thương, chỉ chớp mắt, khí thế cả người hắn theo đó mà tăng vọt, mạnh mẽ tiến về phía Bạch Cốt Tế Đàn.
Trước đó, cho dù là lúc giao thủ với Bắc Đẩu Lão Tổ, Thư Khánh Dương cũng không nỡ thi triển thần thông như thế.
Bởi đây mới thực sự là thần thông liều mạng, dù thắng hay thua thì sau trận chiến, sức mạnh huyết mạch của Thư Khánh Dương vẫn bị hao tổn, e cũng phải hơn nửa năm mới có thể khôi phục lại được.
Hơn nữa, một khi sức mạnh huyết mạch bị hao tổn quá nhiều, thậm chí có thể trực tiếp dẫn đến cái chết.
Nhưng giờ đã đến nước này rồi, không liều mạng thì không được.
Thư Khánh Dương chưa chắc quan tâm đến sống chết của đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung, nhưng nếu năm trăm Đại Càn Huyết Vệ kia chết ở đây, là người điều động, hắn tất nhiên sẽ gánh vác trách nhiệm cực lớn.
Chuyện này cũng không nói làm gì, nhưng chủ ý lợi dụng Bạch Nhạc để áp chế Bắc Đẩu Tinh Cung cũng là hắn đưa ra, giả sử vì thế mà Bạch Nhạc bỏ mạng nơi này, hắn quả thực không dám tưởng tượng Diệp Huyền sẽ tức giận đến độ nào.
Đừng nói là hắn với Ngô Văn Uyên, mà chỉ e toàn bộ Đại Càn vương triều cũng không có ai có thể chịu nổi cơn phẫn nộ của kẻ đó.
Ầm…
Trường thương trong tay Thư Khánh Dương lần nữa mạnh mẽ đâm vào thân Bạch Cốt Tế Đàn, thậm chí nửa đoạn thân thương đã đâm lút vào trong, nhưng vẫn không thể phá hủy chỗ đó.
– Kẻ xúc phạm thần sẽ rơi vào Vô Gian địa ngục, trọn đời không được siêu sinh.
Giữa hư không đột nhiên truyền đến một giọng nói tối tăm, như thể đấy đúng là tiếng vọng truyền đến từ địa ngục, khiến mọi người sinh ra một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng.
Bạch Cốt Thần.
Chỉ trong chớp mắt, tất cả mọi người đã chú ý đến giọng nói này phát ra từ trong miệng cái đầu lâu kia.
Chỉ một lúc thôi mà sức mạnh của Bạch Cốt Thần ít nhất đã tăng lên gấp đôi so với lúc nãy, đòn công kích cũng đã không chỉ bị hạn chế trong công kích sóng âm nữa.
Phút chốc, ngọn lửa xanh u ám trong mắt đầu lâu kia bỗng cháy mạnh, nhưng nó không nóng hực như lửa thường, mà trái lại phát ra khí tức lạnh buốt, hơn nữa còn trực tiếp thiêu đốt linh hồn.
Trên trường thương bị dính lửa, sắc mặt Thư Khánh Dương thoắt tái mét, cơn đau khi linh hồn bị thiêu đốt khiến hắn thoáng chốc đã trực tiếp thả tay cầm thương, thân thể lui lại, thậm chí không còn dám dừng lại cạnh Bạch Cốt Tế Đàn.
Kinh khủng!!!
Cho dù bây giờ đã bước vào Tinh Hải Cảnh, Thư Khánh Dương cũng hoàn toàn không thể đối phó với ngọn lửa quỷ dị như vậy.
Bởi lẽ dường như nó đã hoàn toàn khác với thủ đoạn công kích bình thường, mà trở thành một loại sức mạnh cao hơn một cảnh giới, sức mạnh đủ để khiến người ta tuyệt vọng.
– Không thể để nó tiếp tục nữa, tất cả mọi người đồng loạt ra tay đi, nhất định phải đánh nát Bạch Cốt Tế Đàn, nếu không tất cả mọi người đều phải chết ở đây!!!
Trong mắt Bắc Đẩu Lão Tổ lóe lên nỗi sợ hãi, ông ta lớn tiếng gào lên.
Chương 1336: Cắn nuốt quỷ hỏa
Bản thân thực lực của ông ta là mạnh nhất, đương nhiên có thể cảm nhận được sức mạnh của Bạch Cốt Thần đang dần dần khôi phục, quỷ hỏa u ám này chính là chứng cứ rõ ràng.
Nếu còn kéo dài nữa, đợi đến khi Bạch Cốt Thần thật sự giáng xuống chốn sợ hãi này, toàn bộ Bắc Đẩu Sơn e sẽ hóa thành một vùng địa ngục đầy xương trắng, dù có bằng thực lực của ông ta cũng căn bản không thể trốn thoát được.
Đó là tồn tại kinh khủng nằm trên Hóa Hư, đủ để xóa bỏ tất cả.
– Bạch Cốt phu nhân, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?! Thả tên Tà Thần này ra ngoài, ngươi có chết vạn lần cũng không hết tội.
Bắc Đẩu Lão Tổ thấy Bạch Cốt phu nhân vẫn còn đang kéo chân mình, ông ta quả thật đã sắp giận đến điên.
– Bắc Đẩu Tinh Diệu, phá cho ta!!!
Trong tích tắc, Tinh Hải sôi trào, trong Tinh Hải của Bắc Đẩu Lão Tổ mơ hồ lộ ra tinh đồ của Bắc Đẩu Thất Tinh, ông ta cầm Bắc Đẩu Kiếm trong tay, thúc đẩy Tinh Hải trực tiếp đâm về phía Bạch Cốt Tế Đàn.
Dù là biết rõ quỷ hỏa u tối kia vô cùng đáng sợ, thậm chí có thể hủy diệt Tinh Hải của mình, ông ta cũng bất chấp.
Nơi này là Bắc Đẩu Tinh Cung, dù có chết, ông ta cũng không thể để truyền thừa của Bắc Đẩu Tinh Cung hủy trên tay mình được.
Vĩnh viễn không nên xem thường bất kì lão tổ Tinh Hải Cảnh nào.
Có lẽ bọn họ chưa chắc đã là thiên tài xuất sắc nhất ở thời đại kia, cũng không có thiên phú và tiềm lực để bước vào Hóa Hư, nhưng năm tháng vẫn cho bọn họ sự lắng đọng và trí tuệ cần thiết.
Khi họ thật sự muốn liều mạng, ngươi mới biết, đó là sự chấn động tới cỡ nào.
Tinh Hải tươi đẹp che khuất bầu trời, mang theo một loại chấp nhất và dũng khí không sợ chết dồn toàn lực đâm vào Bạch Cốt Tế Đàn, mặc cho quỷ hỏa xanh tối kia thiêu đốt ra sao cũng không thể khiến Bắc Đẩu Lão Tổ lùi lại nửa bước.
Tinh Hải sôi trào giống như từng đợt sóng lớn mạnh mẽ đánh vào trên tế đàn, không ngừng không nghỉ.
Nháy mắt, toàn bộ Tinh Hải dường như đã bị quỷ hỏa xanh tối kia thiêu đốt, lộ ra một màu xanh ảm đạm khiến cho người ta sợ hãi, dù chỉ nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự đau đớn mà lúc này Bắc Đẩu Lão Tổ phải chịu.
Sắc mặt Thư Khánh Dương có chút khó coi, vưa nãy trên thương chẳng qua chỉ dính vào chút quỷ hỏa thôi, hắn cũng đã khó lòng chịu nổi, còn như để toàn bộ Tinh Hải bị quỷ hỏa thiêu đốt như Bắc Đẩu Lão Tổ… sự kinh khủng trong đó, hắn quả thật khó có thể tưởng tượng.
Lại nghĩ đến kế hoạch trước đó của mình, hắn mới thấy quả là ngây thơ đến đáng sợ.
Cũng may Bạch Nhạc đưa ra chuyện đánh cuộc để khống chế cục diện trong phạm vi nhất định, chứ nếu thật sự để Đại Càn Huyết Vệ ra tay, gây chuyện đến tình trạng không thể cứu vãn, Bắc Đẩu Lão Tổ mà phát điên lên thì chỉ e đấy căn bản không phải chuyện mà hắn có thể chịu đựng nổi.
Mặc dù về thực lực, Thư Khánh Dương cũng đã bước vào Tinh Hải Cảnh, nhưng so với những cường giả nổi danh lâu năm này, hắn chung quy vẫn còn quá non dại.
– Bắc Đẩu, ngươi muốn chết à?!
Trong miệng Bạch Cốt phu nhân phát ra một tiếng thét chói tai khiến người ta sợ hãi, nàng ta xoay Bạch Cốt Kiếm trong tay, lần nữa đánh tới Bắc Đẩu Lão Tổ.
Bắc Đẩu Lão Tổ tuy hành động điên cuồng, nhưng điên cuồng cũng thật sự đưa đến hiệu quả, mặc dù Tinh Hải bị thiêu đốt thành một mảng xanh leo lét, nhưng dưới lực trùng kích thế này, Bạch Cốt Tế Đàn rốt cuộc cũng xuất hiện chằng chịt vết nứt như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
– Tiểu Bạch, cản nàng ta lại!!!
Trong mắt Bạch Nhạc xẹt qua vẻ rét lạnh, ngay lập tức đưa ra quyết định.
Bởi sự liều mạng của Bắc Đẩu Lão Tổ quả thực đã khiến hắn phải xúc động.
Mỗi người đều có thứ mà mình liều mạng muốn bảo vệ, cũng vì điều đó mà bằng lòng trả bất cứ giá nào, giống như trước đây khi hắn bảo vệ Vân Mộng Chân vậy.
Dù thế nào, Bạch Nhạc cũng không thể nhìn Bắc Đẩu Lão Tổ một mình liều mạng.
Nếu không một khi Bắc Đẩu lão tổ bỏ mình, cho dù có phá hủy được Bạch Cốt Tế Đàn, có vượt qua lần nguy hiểm này, cũng sẽ khiến lòng hắn vướng mắc không yên.
Cái gọi là ma, chính là bừa bãi vui sướng.
Đương nhiên, mặc dù hắn đã quyết tâm trợ giúp Bắc Đẩu Lão Tổ, hắn cũng tuyệt đối không muốn Tiểu Bạch Long theo mình mạo hiểm.
Quỷ hỏa xanh leo lét đó, ngay cả hắn cũng phải tim đập chân run, đương nhiên hắn không cho rằng đó là thứ mà Tiểu Bạch Long có thể ngăn cản được.
Nên chăng, để tiểu tử này đi ngăn cản Bạch Cốt phu nhân mới là lựa chọn tối ưu nhất.
– Gràoo!!!
Tiểu Bạch Long không biết những suy nghĩ trong lòng Bạch Nhạc, nó chỉ là nghe lời hắn mà lập tức nhào về phía Bạch Cốt phu nhân.
Giọng của Bạch Nhạc cũng khiến Thư Khánh Dương lần nữa bừng tỉnh.
Mặc dù thương trong tay đã bị lún vào Bạch Cốt Tế Đàn, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Thư Khánh Dương không còn sức để đánh một trận.
Thư Khánh Dương bèn bước ra một bước, trên mặt hắn lộ vẻ âm trầm, lạnh lùng nói:
– Bạch Cốt phu nhân, ngươi làm chuyện nghịch thiên, mưu toan triệu hoán tà thần, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.
Vừa nói, Thư Khánh Dương vừa khum tay, dùng sức mạnh của Tinh Hải ngưng tụ ra một cây trường thương, mạnh mẽ đánh về phía Bạch Cốt phu nhân.
Chương 1337: Cắn nuốt quỷ hỏa (2)
Có sự ngăn cản của Tiểu Bạch Long và Thư Khánh Dương, bây giờ Bắc Đẩu Lão Tổ mới trực tiếp dùng Tinh Hải bao phủ Bạch Cốt Tế Đàn, lại ngăn chặn liên hệ trước đó của Bạch Cốt phu nhân và chỗ đó, mặc cho Bạch Cốt phu nhân có điên cuồng thế nào cũng không thể phá tan lớp phong tỏa này được.
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc cũng nhào ra, nhảy đến Bạch Cốt Tế Đàn theo Bắc Đẩu Lão Tổ.
Mới vừa tới gần, quỷ hỏa u tối khủng khiếp kia đã bùng lên như một chiếc lưỡi lữa, trực tiếp cắn nuốt Bạch Nhạc.
– Thôn Thiên.
Sắc mặt Bạch Nhạc thoắt trắng bệch, chỉ dính một chút quỷ hỏa mà hắn đã cảm thấy thần hồn của mình giống như bị hỏa táng vậy.
Chỉ trong một giờ ba khắc, cả người sẽ bị thiêu đốt thành tro bụi.
Chỉ là trong nháy mắt xông vào, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã có quyết định.
So với những người khác, tư cách duy nhất khiến hắn có thể nhúng tay là Thôn Thiên Quyết.
Mặc dù trước giờ hắn chưa từng tiếp xúc với quỷ hỏa này, nhưng Bạch Nhạc vẫn tin Thông Thiên Ma Công tất có thể cắn nuốt loại sức mạnh như vậy.
Đương nhiên, hành động này hẳn cũng có vài phần đánh cược, một khi cược thua, lấy thực lực bây giờ của hắn, e muốn rút người chạy trốn cũng không thể làm được.
Dù sao thì Bạch Cốt Thần trong truyền thuyết cũng là tồn tại đáng sợ ở trên Hóa Hư.
Là cảnh giới mà kể cả có là Thông Thiên Ma Quân, khi ở đỉnh phong cũng không thể bước đến được.
Nhưng Bạch Nhạc vẫn đánh cược không chút do dự, thậm chí chính hắn cũng không quá xác định, loại tin tưởng này rốt cuộc là tin tưởng với Thông Thiên Ma Quân, hay là tin tưởng đối với bản thân mình.
Ầm…
Trong tích tắc, Thân Ngoại Hóa Thân xuất hiện, quỷ hỏa đáng sợ kia giống như dòng nước bỗng bị tách đôi cắn nuốt, chỉ trong thời gian ngắn, pho Thân Ngoại Hóa Thân đã hóa thành một vầng xanh ảm đạm.
Nhưng dù vậy, quỷ hỏa leo lét kia vẫn không thể hủy diệt Thân Ngoại Hóa Thân.
Tinh thần Bạch Nhạc đột nhiên chấn động, giờ khắc này hắn mới xác định được, lần này bản thân mình vẫn cược thắng, cho dù là loại lửa quỷ dị thế này, Thôn Thiên Quyết cũng có thể cắn nuốt được.
Chỉ là, quỷ hỏa dày đặc như vậy không phải là thứ mà Thân Ngoại Hóa Thân có thể hoàn toàn cắn nuốt, mà Bạch Nhạc cũng phải chịu một phần không nhỏ, chỉ là thứ bản thân hắn chịu chỉ bằng một phần mười Thân Ngoại Hóa Thân mà thôi.
Nhưng dù là như thế, đối với Bạch Nhạc cũng quả thật đã như đạp nửa bàn chân trên vách núi rồi.
Quỷ hỏa u ám kia mạnh mẽ xông vào thức hải hắn, điên cuồng đốt cháy như muốn trực tiếp thiêu hủy thần hồn của Bạch Nhạc, Bạch Nhạc nhất định phải kéo căng tinh thần đến mức tận cùng, không ngừng lấy Thông Thiên Ma Công để hóa giải một phần sức mạnh này.
Cũng phải nhờ trước đó hắn đã tu hành Thông Thiên Ma Thể đến cấp độ luyện hồn, nếu không cho dù có Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc cũng căn bản không thể nào chịu được công kích kinh khủng như vậy.
So với đối phương, cảnh giới bây giờ của hắn vẫn còn quá thấp.
Nhưng đối với Bạch Nhạc, đây cũng là một lần cơ hội luyện hồn, hắn điên cuồng cắn nuốt quỷ hỏa, lại lấy Thông Thiên Ma Công để luyện hóa, bản thân việc này đã là một lần rèn luyện đối với thần hồn, chỉ là rèn luyện như vậy giống như người thường đi xiếc dây, chỉ cần một sơ sẩy sẽ rơi xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.
Quan trọng hơn, đối với Bạch Nhạc, làm đến bước này rồi vẫn chưa đủ.
Hắn nhất định phải để bản thân cố gắng hơn nữa mới có thể phá hủy Bạch Cốt Tế Đàn, kết thúc mọi chuyện.
Mà bấy giờ trong trạng thái này, đừng nói là công kích, cho dù chỉ tiến về phía trước một bước cũng đã là thử thách to lớn rồi.
– Kẻ xúc phạm Thần sẽ rơi vào Vô Gian địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh!!!
Sự điên cuồng của Bạch Nhạc và Bắc Đẩu Lão Tổ lần nữa kích thích đầu lâu kia, giọng nói u tối lại vang lên, lần nữa lặp lại câu này, chỉ là so với lần trước đã nhiều thêm mấy phần phẫn nộ và hoảng loạn.
Đoạn, nó bỗng há miệng ra, ngọn lửa xanh lục u ám kia lần nữa cháy bùng, hóa thành một thanh hỏa kiếm chói mắt trên không trung, mạnh mẽ chém về phía hai người.
Rầm…
Một kiếm này giáng vào Tinh Hải của Bắc Đẩu Lão Tổ.
Dẫu tới thực lực như ông ta, Tinh Hải cũng không khỏi lay động một trận, gần như có dấu hiệu vỡ tan.
Nhưng dù là thế, Bắc Đẩu Lão Tổ vẫn một mình cố chống, chứ không để sức mạnh của một kiếm này tổn hại mảy may tới Bạch Nhạc.
Công kích thế này cả ông ta cũng có phần chịu không nổi.
Nếu nó giáng trúng Bạch Nhạc, e là tên này sẽ lập tức bỏ mạng mất.
Nếu là lúc trước, Bắc Đẩu Lão Tổ đương nhiên sẽ không quan tâm tới sống chết của Bạch Nhạc.
Nhưng mà bây giờ, hắn rõ là đã thắng được sự tôn trọng của ông ta.
Chuyện này không liên quan tới thực lực, mà chỉ dựa vào một phần tính cách này của Bạch Nhạc, đã đủ để ông ta tôn trọng và cảm kích.
Nếu không phải Bạch Nhạc ngăn cản Bạch Cốt Thần Giáo tàn sát đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung, thậm chí hắn không cần giúp đỡ Bạch Cốt Thần Giáo, mà chỉ cần lúc mọi chuyện vừa bắt đầu liền quay người rời khỏi Bắc Đẩu Sơn, thì giờ đây hắn đã tránh được tất cả nguy hiểm.
Chương 1338: Rơi vào hư không
Tình hình như thế, cho dù là hắn có liều mạng cũng vốn không thể ngăn cản Bạch Cốt Thần giáng thế, mà đệ tử trong Bắc Đẩu Tinh Cung có thể nhờ vào sự giúp đỡ của hắn mà sống sót, đấy đã là trời xanh có mắt rồi.
Không cần biết ngọn ngành là gì, chỉ cần dựa vào phần quyết đoán này của Bạch Nhạc, đã đủ để hắn có được tình hữu nghị của Bắc Đẩu Tinh Cung.
Huống hồ, lúc này Bắc Đẩu Lão Tổ cũng nhìn ra được, chỉ bằng sức của bản thân ông ta thì tuyệt đối không thể kịp thời đánh nát Bạch Cốt Tế Đàn, mà nhờ có Bạch Nhạc đuổi tới, dùng Thôn Thiên Quyết cắn nuốt quỷ hỏa, từ bấy mới giành được ra một tia hi vọng.
Cho nên, cho dù bị thương có nặng hơn, nhưng chỉ cần ông ta còn sống, ông ta nhất định phải bảo vệ Bạch Nhạc.
Trước đây, Bạch Nhạc và ông ta chưa hề có phối hợp gì, nhưng vào giờ khắc này, hai người lại tự dưng hoàn thành được sự phối hợp ăn ý nhất, thậm chí không cần trao đổi mà mỗi người vẫn có thể làm ra được lựa chọn chính xác nhất.
Bắc Đẩu Lão Tổ dùng hết toàn lực ngăn cản đòn tấn công của Bạch
Trong tuyệt cảnh thế này, cũng chỉ có phối hợp như thế mới có thể để hai người giành ra một hy vọng chiến thắng.
Hai mắt Bạch Nhạc đỏ ngầu, hắn cố nén cảm giác đau đớn trong thức hải khi thần hồn bị thiêu đốt mà mạnh mẽ cầm Nghịch Ma Kiếm, dồn sức chém vào Bạch Cốt Tế Đàn.
Điên cuồng.
Từ lúc bắt đầu, Bạch Nhạc đã rơi vào trong điên cuồng.
Mà thực chất, trên con đường đi tới này, hắn đã bao nhiêu lần bị mắng là tên điên?
Nhưng cũng chính vì kiểu điên, vì kiểu tàng này, mới có thể khiến Bạch Nhạc hắn kiên trì mà đi tới bước đường ngày hôm nay.
Không tin mệnh.
Ba chữ này, đối với Bạch Nhạc mà nói, giống như đã quán triệt cả cuộc đời hắn.
– Nổ cho ta!!!
Pho Thân Ngoại Hóa Thân kia trong ảo cảnh thế này cũng đã chống chịu đến cực hạn, ầm ầm nổ tung.
Những quỷ hỏa màu xanh thẫm vừa mới bị cắn nuốt lúc này lại trào ra, nổ ngược vào phía Bạch Cốt Tế Đàn.
Cùng lúc đó, Bạch Nhạc hoàn toàn điều động hết sức mạnh Tinh Cung, dùng sự lý giải đến cực hạn của mình về kiếm đạo thi triển ra Linh Tê Nhất Kiếm, chém vào tế đàn.
Rầm…
Bạch Cốt Tế Đàn trước đây đã chịu mấy phen công kích bấy giờ không thể trụ nổi nữa, liền bị một kiếm này chém ra vết nứt cực lớn.
Một tiếng vang lớn theo đó vang lên, Bạch Cốt Tế Đàn rạn nứt dường như cũng ảnh hưởng đến cái đầu lâu khổng lồ nọ.
Trên đầu lâu cũng xuất hiện vết nứt khiến người ta kinh hãi y hệt tế đàn, giống như nó mới là kẻ bị một kiếm này chém vậy.
– Kẻ xúc phạm Thần…
Trong miệng đầu lâu khổng lồ phát ra tiếng rít the thé, ánh mắt nó lộ ra vẻ hận thù, cái miệng rộng ngoác bỗng há ra, hóa thành một sức hút đáng sợ:
– Rơi vào Vô Gian địa ngục đi!!! Hãy trả giá đắt cho sự ngu xuẩn của các ngươi!!!
Đã đến nước này, Bạch Cốt Thần cũng hiểu, tế đàn đã bị phá hủy, sức mạnh của hắn chịu hạn chế cực lớn, đã không có cách nào giáng thế nữa.
Trong cơn tức giận, hắn bèn trút toàn bộ lửa giận xuống hai kẻ là Bạch Nhạc và Bắc Đẩu Lão Tổ.
Rầm rầm…
Vùng hư không mà hắn chui ra ngoài bấy giờ đã bắt đầu sụp đổ, nhưng bấy giờ Bạch Nhạc và Bắc Đẩu Lão Tổ cũng đã sức cùng lực kiệt, cả hai người liền bị lực hút đáng sợ đó hút vào hư không.
– Graooo!!!
Nhận thấy Bạch Nhạc gặp nguy hiểm, Tiểu Bạch Long lập tức không thèm quan tâm Bạch Cốt phu nhân Hắc Cốt phu nhân gì nữa.
Nó gào lên một tiếng, lập tức bay về phía Bạch Nhạc.
Một chuỗi phản ứng liên tiếp này thật sự quá nhanh, thế cho nên ngay cả Thư Khánh Dương cũng không theo kịp diễn biến.
Trong nháy mắt, Tiểu Bạch Long đã bay đến bên cạnh Bạch Nhạc.
Nó vươn móng vuốt chụp lấy thân thể Bạch Nhạc, cố gắng kéo hắn ra ngoài.
Nhưng mà, cho dù là sự mạnh mẽ của Tiểu Bạch Long cũng căn bản không chống nổi lực hút kinh khủng đó.
Chẳng những nó không kéo được Bạch Nhạc, còn từng bước bị hắn kéo theo vào vùng hư không kia luôn.
– Gréccc!!!
Cùng lúc với sự đổ sập của Bạch Cốt Tế Đàn dưới đất, cái đầu lâu khổng lồ trong hư không kia cũng tan vỡ.
Chỉ là trước khi vỡ nát, đầu lâu khổng lồ lại lần nữa phát ra tiếng gầm giận dữ, lực hút vốn đã mạnh giờ càng mạnh thêm, chớp mắt đã kéo cả Bắc Đẩu Lão Tổ, Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long cùng vào một vùng hư không.
Nhưng mà, trước khi vùng hư không nọ sắp tan biến, trong mắt Bạch Cốt phu nhân chợt lóe lên một tia quỷ dị.
Nàng ta đột ngột tăng tốc, chủ động bay theo vào trong.
Ầm…
Bầu trời lại lần nữa bình lặng, giống như mọi thứ đều chưa từng xảy ra.
Trên không trung bấy giờ chỉ còn lại mình Thư Khánh Dương đang trợn mắt há mồm.
Hắn thấy mấy người bị biến mất, qua rất lâu vẫn chưa thể tỉnh hồn.
Keeng…
Bạch Cốt Tế Đàn đổ nát, trường thương vốn kẹt trong đó cũng rơi xuống đất, phát ra âm thanh dễ nghe, lúc này mới khiến Thư Khánh Dương bừng tỉnh.
Cả Bắc Đẩu Sơn giờ đây dường như đều rơi vào hỗn loạn.
Chương 1339: Bán Thần Lĩnh Vực
Đối với người của Bắc Đẩu Tinh Cung, Bắc Đẩu Lão Tổ trước giờ chính là trụ cột tinh thần của bọn họ, cũng là chỗ dựa lớn nhất của Bắc Đẩu Tinh Cung, nhưng giờ ngài ấy lại bị nuốt vào trong hư không, sống chết chưa biết, họ làm sao có thể không hoảng loạn?!
Còn về phần giáo chúng của Bạch Cốt Thần Giáo, lúc này càng tan đàn xẻ nghé hơn.
Lúc trước, tất cả mọi người vì Bạch Cốt Thần giáng thế mà nỗ lực, cho dù có chết, họ cũng vững tin Bạch Cốt Thần có thể cho họ sống lại, cho nên ai cũng đều không sợ chết.
Nhưng hôm nay, Bạch Cốt Tế Đàn vỡ nát, Bạch Cốt Thần vốn không thể giáng thế nữa, thậm chí ngay cả Bạch Cốt phu nhân – vị giáo chủ đưa bọn họ tới cũng đã trốn vào hư không.
Điều này lập tức khiến cho họ có một loại cảm giác bị vứt bỏ và ngập tràn tuyệt vọng.
Nhất thời, cả Bắc Đẩu Sơn đã loạn cào cào, tới mức không thể dùng lời để mà hình dung.
Ầm…
Tất cả nặng nề ngã xuống đất, Bạch Nhạc trực tiếp lăn từ trên người Tiểu Bạch Long xuống khiến hắn choáng váng đầu óc.
Cách đó không xa, Bắc Đẩu Lão Tổ cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.
Sau hơn mười tức, Bạch Nhạc mới tỉnh táo lại, nhìn rõ ảo cảnh xung quanh.
Mặt đất đen kịt, trong bùn đất dường như cũng lộ ra mùi thối rữa, xung quanh tràn ngập hơi thở chết chóc, trời đất lúc nào cũng tối tăm, tầm nhìn nhiều nhất chỉ có vài chục thước.
Quan trọng nhất là, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng, xung quanh hắn có một cỗ áp lực đáng sợ, đến mức thậm chí hắn còn không thể điều động được sức mạnh của Tinh Cung.
– Gru gru!!!
Bên cạnh hắn, Tiểu Bạch Long thoáng cái đã trở lại kích cỡ chừng bàn tay, sau đó bay lên đáp xuống bả vai Bạch Nhạc.
Chỉ là nó cũng tỏ ra ỉu xìu, trong tiếng kêu đầy vẻ ấm ức.
– Đây là đâu vậy?
Bạch Nhạc bóp đầu, theo bản năng nhìn về phía Bắc Đẩu Lão Tổ.
So với Bạch Nhạc, vẻ mặc ông ta lúc này nghiêm nghị hơn rất nhiều.
Thực lực của Bắc Đẩu Lão Tổ mạnh hơn Bạch Nhạc rất nhiều, ông ta đương nhiên cũng tỉnh táo lại nhanh hơn, quan trọng hơn là, Bắc Đẩu Lão Tổ cảm nhận rõ được ở đây Tinh Hải của mình cũng bị trấn áp, mặc dù không phải hoàn toàn không thể điều động linh lực, nhưng muốn làm được cũng rất khó khăn.
Hơn nữa, ở đây linh lực hoàn toàn không thể bổ sung, thậm chí linh lực trong cơ thể cũng không ngừng bị hao tổn.
– Nơi này là Bán Thần Lĩnh Vực, hoặc nói một cách để ngươi dễ hiểu hơn… Nơi này là một không gian độc lập được tạo ra bởi Bạch Cốt Thần.
Gần như cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai ông ta.
– Bạch Cốt phu nhân?!
Trong phút chốc, trong mắt Bạch Nhạc và Bắc Đẩu Lão Tổ đều lộ ra vẻ kinh hãi, cảnh giác nhìn về phía đối phương.
Nàng ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ bộ xương, nhưng giọng nói dường như đã trở lại trạng thái bình thường, lúc này chỉ cần khí tức trên người không đổi, thì sẽ không có chuyện nhận sai người.
Mí mắt Bạch Nhạc giần giật, theo bản năng cảm giác được mối nguy hiểm đang đến, hắn trầm giọng hỏi:
– Bán Thần Lĩnh Vực? Đó là cái gì?
Bạch Cốt phu nhân liếc Bạch Nhạc, thản nhiên đáp:
– Nằm trên Hóa Hư, chính là Thần Chi Lĩnh Vực.
Nếu Thần Chi Lĩnh Vực chưa được diễn hóa thì được gọi là Bán Thần Lĩnh Vực.
Nhưng đối với Bạch Nhạc, những điều này vẫn là thứ hắn khó có thể hiểu rõ.
Tuy nhiên, chỉ cần là bốn chữ ‘nằm trên Hóa Hư’ này đã đủ khiến Bạch Nhạc nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
– Bán Thần… Thì ra là như vậy.
Trong mắt Bắc Đẩu Lão Tổ ngay lập tức hiện lên vẻ thông suốt.
Kiến thức của Bắc Đẩu Lão Tổ cao hơn Bạch Nhạc rất nhiều, Bạch Cốt phu nhân nói vậy đã đủ để ông ta hiểu ra, thế là ông ta bèn giải thích với Bạch Nhạc:
– Người ta đồn rằng ở thời thượng cổ, cường giả trên Hóa Hư có hai loại, một là tiên, một loại khác chính là thần linh.
Thuở đó, hai loại người này ai mạnh ai yếu vẫn không thể biết được, nhưng sau đó khi đại đạo bị cắt đứt, tiên và thần linh gần như đều biến mất.
Trong một số tà giáo còn sót lại, cái gọi là thần linh, thật ra cũng không hoàn chỉnh, danh hiệu Bán Thần này ngược lại càng thích hợp hơn.
Bạch Nhạc nghe vậy, trong lòng rốt cuộc cũng hiểu ra vài điều.
Từ Tinh Hải đến Hóa Hư, thật ra chính là đang diễn hóa sự tồn tại của một không gian độc lập.
Mà đột phá Hóa Hư, thực tế chính là tạo ra một… tiểu thế giới.
Và nơi hắn ở bây giờ, chính là tiểu thể giới tạo ra bởi Bạch Cốt Thần, nhưng thế giới này cũng không hoàn chỉnh mà chỉ là một vùng đổ nát.
Cho nên, nó chỉ có thể được gọi là Bán Thần Lĩnh Vực.
Nhưng mà khoan đã…
Bạch Nhạc nghĩ đến đây, trong lòng đột nhiên giật thót:
– Không đúng, nếu nơi này là Bán Thần Lĩnh Vực của Bạch Cốt Thần, vậy chúng ta hẳn đã bị Bạch Cốt Thần giết chết từ lâu rồi mới phải.
Trước đây khi ở Bắc Đẩu Sơn, do việc hiến tế của Bạch Cốt Tế Đàn chưa hoàn thành, không thể triệu hồi Bạch Cốt Thần, cho nên gã không thể nào phát huy sức mạnh thật sự, nhưng một khi rơi vào tiểu thế giới của đối phương, dù chỉ là Bán Thần Lĩnh Vực đổ nát thì cũng đã đủ cho Bạch Cốt Thần dễ dàng giết chết mình.
Chương 1340: Bán Thần Lĩnh Vực (2)
– Rất đơn giản, bởi vì Bạch Cốt Thần vốn vẫn đang ngủ say, gã chỉ có thể tạm thời tỉnh lại trong một giời gian rất ngắn.
Cái gọi là hiến tế, thực ra chính là nhằm lúc ý thức Bạch Cốt Thần thức tỉnh sẽ dùng Bạch Cốt Tế Đàn thiết lập mối liên hệ với gã, sau đó xé ra hư không để gã hoàn toàn tỉnh lại mà thôi.
Bạch Cốt phu nhân cười lạnh, bình tĩnh nói tiếp:
– Bạch Cốt Tế Đàn bị phá hủy, Bạch Cốt Thần cũng phải chịu phản phệ, trong ít nhất nửa tháng nhất định gã không thể tỉnh dậy nữa.
– Nửa tháng?
Bạch Nhạc nghe vậy, lúc này mới hoàn toàn hiểu rõ:
-Nói cách khác, nửa tháng này là thời gian an toàn của chúng ta, mà đợi đến khi Bạch Cốt Thần lần nữa thức tỉnh, đó cũng chính là ngày giỗ của chúng ta à?
Bắc Đẩu Lão Tổ cười lạnh, lúc này mới nói xen vào:
– Là ta với ngươi, không bao gồm nàng ta.
Ông ta nhắc tới chuyện này, cuối cùng Bạch Nhạc cũng nhớ lại.
Hắn với Bắc Đẩu Lão Tổ là bị cưỡng ép kéo vào Bán Thần Lĩnh Vực, nhưng Bạch Cốt phu nhân lại là chủ động tiến vào.
Hơn nữa, với tư cách là người thay mặt Bạch Cốt Thần ở thế gian, ngay cả khi gã thức dậy, hẳn cũng sẽ không ra tay với nàng ta.
Bạch Cốt phu nhân như đoán được phản ứng của Bạch Nhạc và Bắc Đẩu Lão Tổ, nàng ta thủng thẳng bảo:
– Không, nếu Bạch Cốt Thần tỉnh lại, ta còn chết nhanh hơn các ngươi.
Bởi đối với gã, cắn nuốt ta sẽ có ích hơn nhiều.
– …
Giọng điệu của Bạch Cốt phu nhân rất thờ ơ, nhưng lại cho Bạch Nhạc một cảm giác hết sức tin tưởng.
Không cần lý do gì cả, đấy là bởi Bạch Nhạc có thể nhận ra, đối phương đang nói đúng sự thật.
Bắc Đẩu Lão Tổ khẽ nheo mắt, trầm giọng hỏi:
– Tại sao?
Phải biết Bạch Cốt phu nhân không phải bị Bạch Cốt Thần kéo vào, mà là chủ động tiến vào.
Nếu thực sự nguy hiểm như vậy, tại sao nàng ta còn chủ động đi vào nữa? Điều này căn bản không hợp lý.
Bạch Cốt phu nhân không trả lời Bắc Đẩu Lão Tổ, chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Nhạc:
– Ngươi còn tin tưởng ta không?
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc bỗng im lặng.
Tất cả những thứ trong quá khứ từ từ trôi qua trong tâm trí hắn như dòng nước.
Tin tưởng sao?
Nếu là trước cuộc chiến ở Bắc Đẩu Sơn, Bạch Nhạc đương nhiên sẽ tin tưởng không chút do dự.
Nhưng hôm nay… thật sự hắn còn dám tin tưởng nàng ta sao?
Hơn nữa, nàng ta làm như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì?
Đúng là không thể hiểu được!
Gần như cùng lúc đó, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên lóe lên một tia sáng, trí nhớ hắn ngừng lại ở cảnh mình dùng Bạch Cốt Phù mời Bạch Cốt phu nhân tới nói chuyện khi còn ở Linh Tê Kiếm Tông.
– Ta và giáo chủ kết giao cũng không phải ngày một ngày hai, tất nhiên sẽ không làm chuyện như vậy.
Thậm chí ta còn có thể để người của Bạch Cốt Thần Giáo tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung tu hành.
– Dĩ nhiên đổi lại, từ bây giờ Bạch Cốt Thần Giáo phải chấm dứt hoàn toàn việc lạm sát người vô tội.
Cho dù là Ma Tu, cũng không nên mất đi nhân tính, giáo chủ hẳn hiểu ý của ta.
– Có một số việc không đơn giản như ngươi nghĩ… Cũng không phải việc ta muốn không chế thì có thể không chế.
Tuy nhiên, trước mắt, ta có thể hứa với ngươi.
– Vì cái gọi là Bạch Cốt Thần đó à?
Bạch Cốt Thần.
Vốn dĩ có rất nhiều chuyện không hiểu được, nhưng vào lúc này, dường như đã trở nên rõ ràng.
Sự phản bội của Bạch Cốt phu nhân không phải đột ngột, thậm chí ngay từ lúc đầu, nàng ta đã âm thầm nhắc nhở hắn, chỉ là hắn hoàn toàn không hiểu mà thôi.
– Ngươi muốn thoát khỏi sự khống chế của Bạch Cốt Thần à?
Bạch Nhạc ngẩng đầu, lời này gần như là buột miệng hỏi.
Nghe thấy câu trả lời của Bạch Nhạc, Bạch Cốt phu nhân biết ngay hắn đã nghĩ ra rồi, vẻ mặt nàng ta lập tức dịu đi rất nhiều, chậm rãi nói:
– Tôn thờ thần linh, đương nhiên có thể đổi được sức mạnh, nhưng cũng sẽ trói buộc sự gia tăng sức mạnh của chính mình.
Không ai muốn bị khống chế mãi mãi cả.
Lời này không chỉ Bạch Nhạc, mà cả Bắc Đẩu Lão Tổ cũng tin vài phần.
Người có thể tu hành đến Tinh Hải Cảnh, có ai không phải là cường giả có tâm trí vững chắc, nghĩ xem loại tồn tại này, còn ngu muội tin tưởng Tà Thần gì đó, vốn dĩ chính là chuyện rất nực cười.
Đối với những giáo chúng bình thường mà nói, bọn họ có lẽ sẽ tôn thờ Tà Thần giống như bị ma nhập, tin tưởng đối phương có thể ban cho bọn họ sức mạnh, thậm chí là sinh mệnh bất diệt.
Nhưng càng là người tiếp cận cái gọi là thần linh này thì sẽ càng phát hiện, ‘thần linh’ chẳng qua chỉ là tu hành giả mạnh hơn họ một chút mà thôi.
Nếu Bạch Cốt Thần vẫn ở trạng thái đỉnh phong, trước sức mạnh tuyệt đối đó, đương nhiên đủ khiến Bạch Cốt phu nhân không dám phản bội, nhưng chỉ là một Bán Thần chìm trong giấc ngủ say nhiều năm, còn muốn nàng ta sống chết phụng thờ, thế thì cũng nực cười quá.
Mãi không ra tay, chẳng qua là chưa tìm được cơ hội ra tay mà thôi.
Đừng thấy Bạch Cốt phu nhân thử xây dựng Bạch Cốt Tế Đàn hết lần này đến lần khác.
Xét từ mức độ nào đó, từ tận đáy lòng, e nàng ta mới chính là người không muốn tế đàn hoàn thành để Bạch Cốt Thần giáng lâm nhất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










