- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 131 : Tiểu tử, tiễn được ngài về nhà rồi (2) (c1301-c1310)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 131 : Tiểu tử, tiễn được ngài về nhà rồi (2) (c1301-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: Tiểu tử, tiễn được ngài về nhà rồi (2)
Chỉ trong tích tắc, bên cạnh Bạch Nhạc đã hình thành nên một vòng xoáy kiếm khí.
Kiếm khí màu tím đậm dẫn đầu, dường như toàn bộ linh khí đất trời xung quanh đều bị luồng kiếm khí này dẫn dắt.
Chớp mắt sau, Kiếm Khí Phong Bạo đã được sinh ra.
Uỳnh…
Sức mạnh của Địa Hỏa, Tức Thổ, Cực Hàn Băng Hoa cũng bị Bạch Nhạc thúc giục đến mức tối đa, chúng mạnh mẽ ngăn lại áp lực khủng bố kia.
Quan trọng nhất là Bạch Nhạc không cần chống cự bao lâu thì Tiểu Bạch Long đã chạy tới kịp.
– Graoo!!!
Lại là một tiếng rồng ngâm vang lên.
Long tức phun ra dẫn theo sức mạnh của Nhất Nguyên Trọng Thủy, Tiểu Bạch Long hung hăng vọt tới bên người Bạch Nhạc, trợ giúp cho hắn hóa giải phần lớn sự tấn công của Tinh Hà Lão Tổ.
Đùng đùng…
Kiếm Nhận Phong Bạo điên cuồng bành trướng, trong nháy mắt mà đã đủ sức để ngăn lại sức mạnh của Tinh Hải.
Dưới thế nghiền áp mạnh mẽ, kể cả có là Tinh Hà Lão Tổ cũng khó lòng chịu đựng được Kiếm Nhận Phong Bạo và Tiểu Bạch Long cùng hợp lực, ông ta phun một ngụm máu, Tinh Hà chợt vỡ tan.
– Không được!!!
Cảnh tượng ấy đối với các trưởng lão Thất Tinh Tông cũng như các đệ tử đúng là một sự đả kích không hề nhẹ.
Dù trước đó bọn họ đã nghe những truyền thuyết về Bạch Nhạc, nhưng bất kể thế nào thì những truyền thuyết đó cũng không thể sánh với việc Bạch Nhạc đánh bại Tinh Hà Lão Tổ.
Bọn họ luôn sống trong Thất Tinh Tông, không biết được những cường giả đứng hàng đầu ngoài kia đáng sợ ra sao.
Đối với đệ tử Thất Tinh Tông mà nói, Tinh Hà Lão Tổ chính là trời.
Nhưng Bạch Nhạc, bây giờ chính Bạch Nhạc lại trực tiếp đánh nát bầu trời này của Thất Tinh Tông.
Đương nhiên đó cũng không phải là sức của mỗi mình Bạch Nhạc, trong đó có một phần rất lớn là công lao của Tiểu Bạch Long, nhưng mà, trong mắt người đời, bản thân Tiểu Bạch Long là mãnh thú Bạch Nhạc nuôi dưỡng, căn bản cũng coi như một phần sức mạnh của hắn.
Vả lại, Tinh Hà Lão Tổ còn điều động sức mạnh của Thất Tinh Tháp trong Thất Tinh Tông.
Đã có hỗ trợ như thế mà còn thua, như vậy không còn lời nào để bao biện.
– Ầm ầm…
Kiếm Nhận Phong Bạo bay xẹt qua người Tinh Hà Lão Tổ, bay thẳng vào không trung rồi nố tung theo một tiếng vang lớn.
Ngay lúc đó, Nghịch Ma Kiếm cũng chĩa vào yết hầu Tinh Hà Lão Tổ.
Chỉ cần mũi kiếm nhích về phía trước ba phân, chắc chắn ông ta không thể tránh khỏi cái chết.
Tiểu Bạch Long cũng lộ ra vẻ mặt dữ tợn, giương nanh múa vuốt ở bên cạnh mà uy hiếp.
Nghe được tiếng hô của Dương Bằng, một kiếm này của Bạch Nhạc cuối cùng vẫn dừng lại.
Dù đang tức giận nhưng lý trí còn sót lại của Bạch Nhạc cũng không để hắn thật sự ra tay.
Trên thực tế, căn bản Bạch Nhạc không có ý định giết Tinh Hà Lão Tổ, nếu không thì chẳng khác nào đang ép Thất Tinh Tông phải trở mặt thành thù rồi liều mạng với mình.
Truyền nhân của Ma Quân làm được điều này, nhưng Thanh Châu phủ chủ thì không được phép làm ra việc ngu ngốc đến vậy.
Huống chi mối quan hệ trước kia giữa Bạch Nhạc và Thất Tinh Tông phức tạp vô cùng, hắn không thật sự có ý giết hại ai trong Thất Tinh Tông.
– Tinh Hà, ngươi thua rồi.
Bạch Nhạc nhìn Tinh Hà Lão Tổ bằng ánh mắt thản nhiên, hắn bình tĩnh cất lời.
Vẫn là cách gọi thẳng tên như trước, nhưng giờ khắc này không còn ai dị nghị về cách làm của Bạch Nhạc nữa.
Bạch Nhạc của hiện tại đúng là đã có tư cách nói chuyện ngang hàng với Tinh Hà Lão Tổ, thậm chí hắn còn có thể đứng từ trên cao mà nói chuyện với ông ta.
Kiếm trong tay chính là lý lẽ.
Trong nháy mắt, Tinh Hà Lão Tổ dường như già đi mấy trăm tuổi, rốt cuộc không còn cao ngạo nữa.
Tinh Hà lão tổ thở dài một tiếng, ông ta chậm rãi nói:
– Trường Giang sóng sau xô sóng trước, không sai… lão phu đã thua.
Từ nay về sau, Thanh Châu chỉ còn một người đứng đầu, mong Bạch phủ chủ có thể đối đãi tốt với bản tông.
Dường như chỉ một câu nói thôi mà Tinh Hà Lão Tổ đã mất hết tất cả sức lực gắng gượng nãy giờ.
Cả đời ông ta đều dành cho Thất Tinh Tông, mà Thất Tinh Tông dưới sự dẫn dắt của ông ta cũng quả thực đã nắm quyền khống chế Thanh Châu.
Nhưng sau trận đánh này, tất cả đã kết thúc.
Chỉ cần chờ đến lúc trận chiến này được truyền đi, không còn người nào có thể ngăn Bạch Nhạc thống nhất Thanh Châu nữa.
Đúng như lời ông ta đã nói, từ nay về sau Thanh Châu chỉ còn lại một người có tiếng nói mà thôi.
Thanh Châu, chính là Thanh Châu chỉ thuộc về Bạch Nhạc.
Trong mắt của Tinh Hà Lão Tổ, đây đã là sự nhượng bộ cuối cùng của ông ta.
Nhưng nghe những lời của Tinh Hà Lão Tổ, Bạch Nhạc căn bản không thèm để tâm.
Hắn chỉ lộ vẻ ung dung, sau đó lạnh nhạt nói:
– Ta nói rồi, ngươi còn thiếu Thiên Thu đại sư một câu xin lỗi.
Trong nháy mắt, con ngươi của Tinh Hà Lão Tổ co rụt lại.
Đây là điều mà ông ta không thể ngờ tới được.
Từ trước tới nay, trong quan điểm của ông ta, ‘muốn đòi lại công bằng cho Thiên Thu’ chỉ là cái cớ của Bạch Nhạc.
Nhưng giờ khắc này, khi Tinh Hà Lão Tổ ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt bình thản như nước kia của Bạch Nhạc, ông ta mới chính thức hiểu, lời Bạch Nhạc nói là thật.
Chương 1302: Tiểu tử, tiễn được ngài về nhà rồi (3)
Không cần bất cứ lý do dư thừa nào.
Bạch Nhạc lấy sức của một người để bước lên Thất Tinh Tông, thậm chí không tiếc trở mặt với ông ta, cũng chỉ vì câu xin lỗi này.
Tinh Hà Lão Tổ suy nghĩ hồi lâu, trong lòng ông ta chỉ cảm thấy đắng chát.
Nếu sớm biết vậy, ông ta cần gì phải cố gượng… chẳng qua chỉ là một câu xin lỗi mà thôi.
Hơn nữa cũng đâu phải bắt ông ta xin lỗi Bạch Nhạc, người cần được xin lỗi là Mộng Thiên Thu.
Mặc dù có vẻ sẽ làm tổn hại đến uy tín của ông ta thật, nhưng đó cũng chỉ là ảnh hưởng tới một mình ông ta, đâu có phải liên lụy tới cả Thất Tinh Tông như bây giờ.
Đến giờ phút này, Tinh Hà Lão Tổ mới hiểu Bạch Nhạc không hề giống như trong tưởng tượng của mình…
– Lão tổ.
Người khác có thể không biết suy nghĩ của Tinh Hà Lão Tổ, nhưng Dương Bằng lại tới trước mặt ông ta, quỳ xuống lần nữa.
Hắn không cầu xin Bạch Nhạc dừng tay, mà chỉ dập đầu ba cái với Tinh Hà Lão Tổ, nói:
– Lão tổ, từ nhỏ đến lớn con đều được ngài dạy phải biết phân rõ đúng sai.
Nhưng sao tới lượt ngài, ngài lại không thể kiên trì đi theo nguyên tắc chứ?
– Chuyện trước đây con tận mắt nhìn thấy.
Lão tổ, ngài vì chúng con mới chọn hy sinh Bạch Nhạc và Thiên Thu đại sư, bản thân chuyện đó cũng không thể coi là sai trái.
Nhưng đúng thật là ngài còn nợ Bạch Nhạc và Thiên Thu đại sư một lời xin lỗi!
Ánh mắt Tinh Hà lão tổ rơi vào trên người Dương Bằng, ông ta thấy được nước mắt trên mặt hắn, và cả sự nghiêm túc.
Tinh Hà Lão Tổ vươn tay ra lau nước mắt trên mặt Dương Bằng, trên mặt ông ta hiện lên vẻ ôn hòa, nhẹ giọng nói:
– Bằng Nhi của ta đã trưởng thành rồi… Là lão tổ sai.
– Lão tổ!!!
Nghe thấy Tinh Hà Lão Tổ nhận sai, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ Thất Tinh Tông đều quỳ xuống theo.
Bạch Nhạc thở dài một hơi, im lặng thu kiếm về, bình tĩnh lùi lại.
Tới nước này rồi, hắn không việc gì phải đe dọa Tinh Hà Lão Tổ nữa.
Tinh Hà Lão Tổ khoát tay, chậm rãi đứng dậy đi về phía thi thể Mộng Thiên Thu, lặng lẽ cúi đầu:
– Mộng trưởng lão, ông đã dốc hết tâm huyết cho bản tông, là lão phu có lỗi với ông, là Thất Tinh Tông có lỗi với ông… Nhưng nơi đây mãi mãi là nhà của ông.
Thấy Tinh Hà Lão Tổ khom lưng cúi đầu, tất cả các trưởng lão và đệ tử của Thất Tinh Tông đều khom người hành lễ với thi thể Mộng Thiên Thu.
Đến giờ phút này, Mộng Thiên Thu cuối cùng đã có được sự tôn trọng và công bằng như di nguyện mà ông muốn
Ông đã được trở lại Thất Tinh Tông trong sự vinh hạnh.
Bạch Nhạc cũng hiểu đây mới là kết quả mà Mộng Thiên Thu muốn.
Không cần biết trước đây Tinh Hà lão tổ đã lựa chọn thế nào, nhưng đối với Mộng Thiên Thu, đó không phải là sự quan tâm của ông ấy.
Ông chỉ quan tâm tới Thất Tinh Tông, bởi vì… nơi đây mới là nhà của ông.
Bạch Nhạc nhìn Mộng Thiên Thu mà xót xa.
Hắn khom mình hành lễ, thầm nói trong lòng:
– Thiên Thu đại sư, tiểu tử… tiễn được ngài về nhà rồi.
Sau lời xin lỗi chính là đại táng long trọng.
Tinh Hà Lão Tổ đã xin lỗi ở trước mặt tất cả mọi người, chuyện sau đó đương nhiên không có bất cứ nỗi lo nào nữa, Mộng Thiên Thu được truy phong là Thái Thượng trưởng lão của Thất Tinh Tông, tòa cung điện vốn thuộc về Mộng Thiên Thu cũng được vĩnh viễn bảo tồn lại, một lần nữa ban tên là Thiên Thu Điện, ý là trường tồn ngàn năm.
Lúc trước Ngô Trì từng thay mặt Mộng Thiên Thu truyền thần thông Đại Mộng Thiên Thu cho Hà Tương Tư, cho nên Hà Tương Tư tự nhiên cũng trở thành truyền nhân của Mộng Thiên Thu, làm chủ Thu Thiên Điện, phụ trách truyền thừa nhất mạch này.
Mà tang lễ của Mộng Thiên Thu cũng do Hà Tương Tư quản lý đệ tử chủ trì.
Bạch Nhạc cũng ở lại, hắn lấy thân phận Thanh Châu phủ chủ tham gia tang lễ của Mộng Thiên Thu, đây không chỉ là sự tôn trọng của Bạch Nhạc đối với Mộng Thiên Thu, mà còn lại bày tỏ một loại thái độ, thái độ hòa giải với Thất Tinh Tông.
Mặc dù bây giờ Bạch Nhạc đã không còn là khách quý của Thất Tinh Tông, nhưng hắn vẫn còn duy trì một loại quan hệ tốt đẹp với nơi này.
Đây cũng là lời đáp lại của Bạch Nhạc đối với yêu cầu đối xử tử tế với Thất Tinh Tông mà trước đó Tinh Hà Lão Tổ đã nói.
Đương nhiên là ngoại trừ điều đó ra, hành động này còn bày tỏ một ý nghĩa khác.
Cũng giống như mục đích nhất quán của Đại Càn vương triều vậy, Thanh Châu cũng vẫn không phân chia Đạo hay Ma.
Mặc dù bản thân Bạch Nhạc là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, nhưng không đồng nghĩa với việc Bạch Nhạc sẽ hoàn toàn thiên về phía Ma Tu, bản thân hắn từng là một thành phần của Chính Đạo, hơn nữa, sau này hắn vẫn được tính là nửa đệ tử Đạo Môn như cũ.
Chuyện Đạo Ma song tu, đồng thời áp đảo Thất Tinh Tông cùng Huyết Ảnh Ma Tông đã định ra luận điệu vì phương châm một lần nữa khống chế Thanh Châu sau lần trở về này của Bạch Nhạc.
Ba ngày sau, Thanh Vân Kỵ đến Thất Tinh Tông, Tô Nhan mang theo Thanh Vân Kỵ lộ diện, đang chờ chính thức tuyên bố Bạch Nhạc trở về.
Sau đó, toàn bộ người của tông môn lớn nhỏ thuộc Thanh Châu mượn cơ hội tham gia tang lễ Mộng Thiên Thu mà chạy hết tới Thất Tinh Tông.
Chương 1303: Lại chưởng quản Thanh Châu
Mặc dù trên thực tế, ai cũng biết rõ bọn họ đều đến vì Bạch Nhạc, nhưng ít ra trên danh nghĩa, tất cả mọi người đều là tới để tiễn đưa Mộng Thiên Thu.
Cứ thế, quy cách của đợt tang lễ này thật sự có thể nói là xa hoa đến mức tận cùng.
Cho dù lão tổ Tinh Hải cảnh ngã xuống, chỉ sợ tang lễ cũng không khoa trương đến như vậy.
Mà đây cũng là chuyện cuối cùng mà Bạch Nhạc có thể làm giúp Mộng Thiên Thu.
Sau khi xử lý xong những chuyện này, Tinh Hà lão tổ cũng một lần nữa đứng ra tuyên bố, Dương Bằng trở thành người thừa kế tông chủ đời tiếp theo, trở thành một trong những nhân vật quan trọng chân chính của Thất Tinh Tông.
Đương nhiên, chỉ cần Tinh Hà Lão Tổ không chết thì đối với Thất Tinh Tông, ông ta vẫn là chỗ dựa lớn nhất, nhưng việc để Dương Bằng bước lên lại đồng nghĩa với việc Thất Tinh Tông sẽ kiên quyết đi theo Bạch Nhạc.
Dù sao thì quan hệ giữa Dương Bằng và Bạch Nhạc thật sự không tính là bí mật gì.
Mãi đến khi hết thảy đều kết thúc, lúc này Bạch Nhạc mới cùng Thanh Vân Kỵ trở về thành Thanh Châu.
Lúc này Thanh Châu Phủ cũng đã không còn bất cứ tiếng chất vấn nào.
Thanh Châu, vẫn là Thanh Châu của Bạch Nhạc.
Đương nhiên, Bạch Nhạc cũng theo đó hạ lệnh xây một Thanh Vương Phủ cực kỳ xa hoa ở trong Thanh Châu Thành, quy cách còn hơn cả phủ thành chủ.
Cũng vì đó mà khiến tất cả mọi người đều biết rằng giữa Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương không có bất cứ mâu thuẫn nào.
Hơn nữa Bất Tử Thanh Vương cũng là một trong những chỗ dựa mạnh mẽ nhất của Thanh Châu.
Tin tức càn quét từ Thanh Châu ra ngoài như bão táp, nơi chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là Duyễn Châu.
Nguyên nhân có phần vì nó nằm kế cận Thanh Châu, nhưng quan trọng nhất là… Tông môn của Duyễn Châu cũng có quan hệ dây mơ rễ má với Bạch Nhạc.
Ngay cả Huyền cấp Tông Môn không được coi trọng mấy như Linh Tê Kiếm Tông, bây giờ cũng thanh danh lan truyền.
Người của từng tông môn Duyễn Châu kẻ trước người sau phái người lên Linh Tê Kiếm Tông lấy lòng, thế cho nên toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông đều náo nhiệt.
Nhất là Thiên Tâm Phong mà Bạch Nhạc ở dạo trước càng trở thành chỗ mà tất cả mọi người đều muốn đến.
Mà đệ tử duy nhất bây giờ của Bạch Nhạc, Lục Hi Nhi, cũng nghiễm nhiên trở thành tiểu công chúa thật sự, đủ loại tài nguyên tu hành quả thật là chồng chất như núi, làm cho tất cả mọi người đều đỏ mắt không thôi.
Nhưng dù là ai cũng không dám có ý đồ với cô bé.
Bắc Đẩu Tinh Cung.
So với những tông môn khác thì nơi đây lại yên tĩnh nhất.
Người khác tranh nhau đến Linh Tê Kiếm Tông nịnh bợ, nhưng Bắc Đẩu Tinh Cung lại từ đầu đến cuối không có bày tỏ điều gì, mặc dù không phản đối, nhưng dù là ai cũng biết rõ Bắc Đẩu Tinh Cung bấy giờ làm thế nào cũng không thể nào chống đỡ nổi Linh Tê Kiếm Tông.
Ngược lại không phải bọn họ sợ bị Linh Tê Kiếm Tông uy hiếp, mà là bởi vì ai cũng biết đệ tử xuất sắc nhất của Bắc Đẩu Tinh Cung, cũng là đệ tử mà Bắc Đẩu Lão Tổ yêu thương nhất – Vệ Phạm Dạ đã bị Bạch Nhạc giết chết.
– Lão Tổ.
Trong mây, cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung và Trần Kiếm Phong đồng thời bước vào nơi ẩn cư của Bắc Đẩu Lão Tổ.
Bắc Đẩu Lão Tổ ngẩng đầu liếc một cái, chậm rãi nói:
– Có chuyện gì muốn nói thì nói thẳng đi, không cần vòng vo.
– Lão tổ.
Trần Kiếm Phong cười khổ một tiếng, nói:
– Phạm Dạ chết, chúng ta cũng rất đau lòng, nhưng mà… Quá khứ rồi vẫn phải trôi qua, Lão Tổ người cũng đừng quá đau lòng.
Cái chết của Vệ Phạm Dạ vẫn luôn là nỗi đau lớn nhất trong lòng Bắc Đẩu Lão Tổ.
Lúc trước trên Đạo Lăng Sơn, ông ta vẫn cho rằng Bạch Nhạc tất nhiên sẽ bị giết, cũng coi như là gián tiếp báo thù cho Vệ Phạm Dạ, nhưng có ai ngờ, sau cùng Bạch Nhạc chẳng những an toàn xuống Đạo Lăng Sơn, hơn nữa còn trong ba tháng ngắn ngủi đã khôi phục thực lực, sau khi trở về Thanh Châu thì nhanh chóng quét sạch tất cả tiếng nói không phục trong Thanh Châu, một lần nữa làm chủ Thanh Châu, thanh thế càng hơn xa ngày xưa.
Hơn nữa, sức ảnh hưởng này đã đang lan tràn đến Duyễn Châu.
Bắc Đẩu Lão Tổ hít sâu một hơi, khoát khoát tay:
– Yên tâm đi, lão phu còn không đến mức mất lí trí.
– Không dám.
Cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung lắc đầu, lúc này mới nói:
– Ảnh hưởng khi Bạch Nhạc trở về chỉ sợ còn không chỉ như thế… Lão Tổ, bây giờ lực lượng của Ngô Văn Uyên cũng đang không ngừng thẩm thấu vào Duyễn Châu, nghe đồn, ít ngày nữa Thư Khánh Dương sẽ bước vào Tinh Hải.
Bản thân Ngô Văn Uyên đã là Duyễn Châu phủ chủ, lần này hắn đồng thời trở về với Thư Khánh Dương là đã định trước sẽ trở thành một vị phủ chủ cường thế rồi.
Hơn nữa, quan hệ giữa Ngô Văn Uyên và Bạch Nhạc không cạn, chuyện này cũng không phải là bí mật gì.
Một khi có được sự chống đỡ của Bạch Nhạc, lại có được sự uy hiếp của Thư Khánh Dương đã bước một chân vào Tinh Hải, Ngô Văn Uyên thật sự có thể có năng lực nhúng chàm Duyễn Châu.
Nguyệt Lâm Tiên sớm đã bỏ mình, Đông Hải Tiên Đảo bị hủy diệt, bây giờ toàn bộ Địa cấp Tông Môn của Duyễn Châu cũng chỉ còn lại mỗi một Bắc Đẩu Tinh Cung.
Đương nhiên, nếu tính luôn Bạch Cốt Thần Giáo thì được thêm một cái.
Chương 1304: Diệp Huyền giá lâm
Nhưng vấn đề ở chỗ… Giáo chủ của Bạch Cốt Thần Giáo, Bạch Cốt phu nhân, sớm đã bày tỏ quy thuận với Thông Thiên Ma Quân, quan hệ với Bạch Nhạc cũng cực kỳ thân cận.
Trong tình huống như vậy, cục diện của Bắc Đẩu Tinh Cung có thể sẽ càng thêm gian nan.
Cũng chính vì thế nên bây giờ vị cung chủ như ông ta mới không thể không tìm tới Bắc Đẩu Lão Tổ xin chỉ bảo.
Thế cục hôm nay thật sự đã có chút vượt qua năng lực khống chế của ông ta rồi.
– Bạch Nhạc…
Bắc Đẩu lão tổ lặp lại cái tên này, trong lòng không khỏi sinh ra một loại cảm giác cực kỳ phức tạp, dường như tất cả mọi chuyện đều liên quan đến Bạch Nhạc vậy.
Từ đầu, cái tên mà trước kia ông ta thậm chí căn bản không cần quá để ý đến, vậy mà hôm nay thật sự đã trưởng thành đến trình độ đủ để uy hiếp được Bắc Đẩu Tinh Cung… Chuyện này có chút hoang đường, nhưng lại cực kỳ chân thực.
Bạch phủ.
– Tiểu Bạch, không cho ngươi ăn vụng nữa, có nghe hay không?
Bạch Thanh Nhã đưa tay gõ lên trên đầu Tiểu Bạch Long một cái, bất mãn dạy dỗ.
Bạch Nhạc vừa mới làm chuyện bên ngoài xong trở về, Bạch Thanh Nhã tự mình xuống bếp muốn làm một ít đồ ăn Bạch Nhạc thích ăn nhất để đón tiếp đệ đệ, cũng từ chối để người khác nhúng tay, cho dù là Tô Nhan cũng bị cản ra ngoài.
Nhưng duy chỉ có tên tiểu tử này là Bạch Thanh Nhã không có cách nào với nó cả.
Thấy tiểu tử kia liên tiếp trộm thịt ăn từ trong nồi, Bạch Thanh Nhã cuối cùng cũng nhịn không được dạy nó một chút, cái tên nhóc tham ăn này.
– Grao grao!!!
Tiểu Bạch Long chịu một cú trên đầu, nó uất ức kêu một tiếng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào thịt trong nồi không chịu đi.
Nếu có người ngoài nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hẳn đã bị dọa cho chết khiếp rồi.
Sau trận chiến với Thất Tinh Tông, người tu hành của Thanh Châu đều biết bên người Bạch Nhạc có một con Bạch Long đáng sợ, đủ để chém giết Tinh Hải.
Đừng nói Bạch Thanh Nhã chỉ là một người bình thường, cho dù là lão tổ Tinh Hải cảnh, ai dám giơ tay lên cốc đầu Tiểu Bạch Long chứ?
Dù rằng bây giờ nó chỉ là bộ dạng đáng yêu lớn chừng bàn tay.
Chỉ là, mấy chuyện này Bạch Thanh Nhã lại không biết.
Bạch Thanh Nhã vốn biết rất ít về chuyện của tu hành giới, hơn nữa Tô Nhan cũng biết Bạch Nhạc không muốn Bạch Thanh Nhã lo lắng cho hắn, vậy nên có rất nhiều chuyện Tô Nhan đều gạt Bạch Thanh Nhã, thế cho nên ấn tượng của Bạch Thanh Nhã đối với Tiểu Bạch Long vẫn còn dừng lại ở nhóc con đáng yêu lúc trước.
Tiểu Bạch Long thì càng không quan tâm, linh trí của nó vốn là càng ngày càng cao, đương nhiên biết Bạch Thanh Nhã là người cực kỳ thân cận của Bạch Nhạc, hơn nữa hồi đầu khi ở Bạch phủ, tiểu tử này đã quen thuộc với Bạch Thanh Nhã rồi.
Nên có thể nói, ngoại Bạch Nhạc, người thân mật nhất với Tiểu Bạch Long trên đời này chính là Bạch Thanh Nhã.
Những chuyện vặt vãnh này đương nhiên không cần nói thêm.
Trong Thính Hương Thủy Tạ, Bạch Nhạc tùy ý dựa vào ghế, Tô Nhan đứng ngay bên cạnh xoa bóp vai cho Bạch Nhạc như một tiểu thị nữ, miệng thì nói chuyện phiếm.
– Công tử, bên phía Thanh Vương thật sự không cần lo lắng sao?
Mặc dù trong khoảng thời gian này, Bạch Nhạc đã lần nữa lập uy ở Thanh Châu, nhưng chỉ cần nhớ đến vị Bất Tử Thanh Vương kia là trong lòng Tô Nhan vẫn có chút e ngại.
Phải biết rằng, ban đầu ở trong Thanh Vương Lăng, nàng ta đã từng gặp Bất Tử Thanh Vương, cũng biết đó là tồn tại kinh khủng tới bậc nào.
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Yên tâm đi, tâm tư của Thanh Vương không đặt ở mấy chuyện này.
Những người khác không rõ, nhưng Bạch Nhạc lại biết rất rõ cái gọi là Thanh Châu căn bản sẽ không bị vị Bất Tử Thanh Vương kia đặt vào trong mắt, lấy thân phận của vị kia, đã sớm qua cảnh giới truy cầu quyền lực và lợi ích rồi.
Đối với Bất Tử Thanh Vương, chuyện quan trọng nhất chính là khôi phục thực lực, thử xem có thể có cơ hội tiến thêm một bước hay không.
Ngoại trừ chuyện đó ra, cho dù là hưng suy của Đại Càn vương triều, ông ta cũng căn bản không để trong lòng, càng đừng nói đến mảnh đất Thanh Châu này.
Cũng chính vì vậy nên trước đây khi nhắc tới chuyện này, Bất Tử Thanh Vương mới có thể khinh miệt nói ‘đây là một câu hỏi ngu xuẩn’.
Người đời đa phần đều lấy tầm nhìn và cảnh giới của mình để đo lường tâm tư của Bất Tử Thanh Vương, đương nhiên là sai cả ngàn dặm.
Cho dù là Bạch Nhạc, cũng chỉ là gần đây mới nghĩ rõ rất nhiều thứ mấu chốt trong đó sau khi thật sự ổn định lại tâm thần.
Chỉ là hắn cũng không muốn giải thích quá nhiều với Tô Nhan.
Trên thực tế, nếu không đến loại cảnh giới đó thì dù hắn nói thế nào, chỉ sợ Tô Nhan cũng rất khó để lý giải loại tâm cảnh này.
Nhưng chỗ tốt của Tô Nhan là nàng ta không bàn về nguồn gốc, mà lại có một loại cảm giác tin tưởng khác thường đối với Bạch Nhạc.
Chỉ cần Bạch Nhạc nói không thành vấn đề thì nàng ta cũng không còn để ý.
Tô Nhan nhìn Bạch Nhạc, nhịn không được lại hỏi:
– Công tử, lần này người về Thanh Châu, sẽ ở lại bao lâu?
Chương 1305: Diệp Huyền giá lâm (2)
Chưởng quản lại Thanh Châu, thậm chí áp đảo cả Huyết Ảnh Ma Tông và Thất Tinh Tông, trông thì Bạch Nhạc hẳn phải đắc chí vừa lòng, hoàn toàn an định tại Thanh Châu mới đúng, nhưng trong lòng Tô Nhan vẫn luôn có một loại cảm giác, sợ rằng Bạch Nhạc vẫn sẽ không ở lại lâu.
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, hắn cũng thật sự không nghĩ đến Tô Nhan lại có thể nhìn thấu tới mức này, hắn hơi trầm ngâm một chút, lúc này mới đáp:
– Bây giờ còn không rõ lắm, nhưng mà, hẳn là… hẳn là sẽ không lâu lắm.
Đối với Bạch Nhạc, ổn định thế cục Thanh Châu đã đủ rồi.
Bước tiếp theo, hắn chắc chắn sẽ bước vào Ung Châu, chân chính tiến vào vương đô của Đại Càn vương triều xem thử, chuyện này ước chừng cũng là ý định của Diệp Huyền.
Mà bây giờ chỉ xem khi nào Diệp Huyền sẽ tới Thanh Châu.
Tính toán thời gian thì hẳn là chuyện của Thất Tinh Tông cũng đã truyền đi rồi, chỉ cần nhận được tin tức, Diệp Huyền chắc sẽ không dây dưa quá lâu.
Đương khi trong đầu Bạch Nhạc hiện lên những suy nghĩ này, bên ngoài đã có thống lĩnh của Thanh Vân Kỵ bước vào thư phòng bẩm:
– Phủ chủ đại nhân, có khách tới chơi, dẫn đầu là một lão già áo xanh, bên người có bốn người, trang phục rất kỳ quái, giống như là thư sinh, thợ rèn, ngư phu và nông phu, nhưng họ không nói rõ thân phận, chỉ nói là cố nhân của đại nhân, chỉ cần báo cho đại nhân là được.
Mặc dù chính bản thân gã cũng cảm thấy có chút hoang đường với loại thông báo như vậy, nhưng rõ ràng đối phương không lộ khí tức lại có thể mang đến cho gã một loại áp lực cực lớn, khiến gã không dám có chút do dự.
Ngư Tiều Canh Độc*
*Ngư: người đánh cá; Tiều: tiều phu; canh: nông phu; độc: thư sinh.
Mặc dù thống lĩnh Thanh Vân Kỵ kia không nhận ra Diệp Huyền, nhưng chỉ cần miêu tả đại khái như vậy một cái là Bạch Nhạc đã rõ người cùng đến với đám người Ngư Tiều Canh Độc là ai.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc đột nhiên ngồi thẳng người dậy, trong mắt lộ vẻ vui mừng.
– Nhanh, mở rộng cửa chính! Tiểu Nhan, cô cùng đi nghênh tiếp với ta.
Trong lòng Tô Nhan đột nhiên giật nảy, cũng lập tức hiểu ra.
– Công tử, là Diệp Huyền đại sư à?
– Đúng vậy.
Bạch Nhạc đứng dậy, trên mặt lộ ra một nụ cười rạng rỡ:
– Mới nãy còn đang nghĩ khi nào Diệp Huyền đại sư sẽ đến, không ngờ lại tới nhanh như vậy.
Tiểu Nhan, cô sai người đến Thanh Vương Phủ đưa tin, mời Thanh Vương điện hạ qua đây một chuyến đi.
Đối với Bạch Nhạc hay Bất Tử Thanh Vương, chuyện Diệp Huyền đại sư giá lâm đều là chuyện lớn.
Trong tình huống thế này, đương nhiên là nhất định phải phái người đi thông báo.
Thậm chí không cần phải nói lí do, chỉ cần mình mời Bất Tử Thanh Vương qua đây là đã đủ để ông ta biết là chuyện gì.
Chứ lúc bình thường, Bạch Nhạc cũng không kiêu ngạo đến mức phải để Thanh Vương Bất Tử tự mình qua đây.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc đã bước ra khỏi thư phòng, hắn cũng không cần thuyền mà cứ thế trực tiếp bước qua mặt nước từ Thính Hương Thủy Tạ, ngay lúc đó, Tô Nhan cũng bay thẳng ra ngoài, lấy tốc độ nhanh nhất sai khiến hạ nhân nghênh tiếp.
Không bàn đến việc Diệp Huyền đại sư có ân với Bạch Nhạc, mặc dù chỉ có thân phận là Diệp Huyền đại sư thôi, một khi ông giá lâm Thanh Châu, ai dám thờ ơ đón tiếp?
Lúc trước Tô Nhan cũng từng gặp Diệp Huyền đại sư, đương nhiên cũng biết rõ đối phương có thực lực mạnh mẽ nhường nào.
Lấy nước sạch giội phố, mở rộng cửa chính.
Tỉ mẩn đến cả những hạ nhân của Bạch phủ cũng phải giật mình, phải biết rằng từ khi Bạch Nhạc trở thành phủ chủ Thanh Châu đến nay, hắn chưa từng dùng loại lễ tiết này để chào hỏi ai cả.
Cho dù là lão tổ của Thất Tinh Tông hay là Huyết Ảnh Ma Tông đích thân đến, e là cũng không thể có đãi ngộ thế này.
Những hạ nhân này tuy không biết rốt cuộc người đến là ai, nhưng thấy Bạch Nhạc có thái độ như vậy khiến tất cả mọi người vô hình trung cũng ý thức được tầm quan trọng của người tới.
Bạch Nhạc ra đến trước cửa phủ, lập tức khom mình hành lễ:
– Bạch Nhạc bái kiến Diệp Huyền đại sư.
Cung kính lễ độ, cam tâm tình nguyện.
– Tiểu gia hỏa, sao lại đa lễ như vậy?!
Diệp Huyền cười khẽ một tiếng, tiến lên vỗ vỗ bả vai Bạch Nhạc, lúc này mới đỡ hắn dậy:
– Lão phu mạo muội đến đây, xem như là khách không mời mà tới, ngươi không trách là ta vui rồi!!!
– Đại sư thế này khiến tiểu tử nhận không nổi đâu.
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, hắn lắc đầu, vội vàng đưa một tay xin mời:
– Đại sư có thể tới đây, tiểu tử hết sức vinh hạnh.
Đại sư, mời!!!
Nhìn thấy phần thái độ cung kính này của Bạch Nhạc, bốn người Ngư Tiều Canh Độc cực kì hài lòng.
Bây giờ Bạch Nhạc đã có thể nói là vang danh thiên hạ, lại có được mảnh đất Thanh Châu, còn có thể giữ được phần tâm tính này đã coi như là khó có được.
Tô Nhan đưa mấy người Diệp Huyền đại sư vào phủ, lại mời họ ngồi xuống vị trí ở đại sảnh, sau đó nàng ta tự tay dâng trà lên Diệp Huyền đại sư, rồi mới lẳng lặng đứng hầu sau lưng Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc ngồi xuống rồi lập tức lên tiếng tạ lỗi:
– Diệp Huyền đại sư, vừa nãy ta mới tự tiện làm chủ, đã sai người đưa tin cho Thanh Vương điện hạ, cũng xin đại sư đừng trách.
Chương 1306: Sinh mệnh một năm
Diệp Huyền cười lắc đầu, không hề để ý:
– Không sao cả, tính ra thì Thanh Vương cũng là tiền bối của lão phu, lão phu đến Thanh Châu, đương nhiên là phải gặp một lần.
Đứng ở trên lập trường của Diệp Huyền, đương nhiên có thể hiểu Bạch Nhạc.
Bất Tử Thanh Vương là tồn tại cường đại cỡ nào, vậy mà ông ta đã không tính toán với Bạch Nhạc, còn đưa quyền chủ đạo Thanh Châu cho hắn, thế đã là một phần tình nghĩa rồi, trong loại tình huống này, nếu như biết Diệp Huyền đến mà Bạch Nhạc lại không thông báo cho Bất Tử Thanh Vương thì đó mới thật sự thất lễ.
– Ha ha, chẳng qua là sống lâu một chút thôi.
Ngược lại Diệp Huyền đại sư ngươi mạnh mẽ chống đỡ một cõi trong lúc triều đại này gian nan nhất, phần khí phách và thủ đoạn này, bản vương vô cùng bội phục.
Trong khi họ nói chuyện, Bất Tử Thanh Vương đã trực tiếp bước vào.
So với Diệp Huyền, Bất Tử Thanh Vương không có nhiều cấp bậc lễ nghĩa như vậy, ông ta căn bản không thông báo đã trực tiếp bước vào Bạch phủ rồi tìm tới luôn.
Bất Tử Thanh Vương là nhân vật mấy nghìn năm trước, ở niên đại trước đây, Đại Càn vương triều vẫn đang trong giai đoạn thịnh vượng, mặc dù một lần nữa bị Đạo Lăng Thiên Tông đả kích nhưng cũng không đến mức thương gân động cốt, dẫn đến độ suy sụp.
Sau đó, Đạo Lăng Thiên Tông cũng phải mất đến thời gian ngàn năm mới xem như hoàn toàn hủy diệt căn cơ của Đại Càn vương triều.
Thậm chí có một lần còn suýt hoàn toàn tiêu diệt được nó.
Mà Diệp Huyền chính là người đột nhiên xuất hiện sau khi Đại Càn vương triều suy nhược nhất, lấy sức một mình ngăn cơn sóng dữ, giữ lại một chút nguyên khí cho Đại Càn vương triều.
Nếu như bàn về số tuổi, ông ta gọi Bất Tử Thanh Vương một tiếng tiền bối cũng không quá.
Chỉ là với người tu hành, xưa nay họ không lấy tuổi tác để suy xét lớn nhỏ, mà chỉ có thực lực mới có thể quyết định mọi thứ.
Cũng giống như Bạch Nhạc, nếu bàn về tuổi tác, hắn chẳng qua mới hai mươi tuổi, nhưng khi hắn ra ngoài thì dù cho là kẻ bảy tám chục, thậm chí là hơn trăm tuổi, chỉ cần kẻ đó không bước vào Tinh Hải, e là cũng phải xưng hắn một tiếng tiền bối.
Việc Bất Tử Thanh Vương đến, Diệp Huyền cũng không quá bất ngờ, bèn tùy tiện đáp một câu:
– Thanh Vương điện hạ quá khen rồi.
Diệp Huyền có thể ngồi bất động, nhưng Bạch Nhạc nhất định phải đứng dậy hành lễ.
– Tham kiến Thanh Vương điện hạ.
Bất Tử Thanh Vương hài lòng gật đầu, nói:
– Tiểu tử, mấy ngày nay làm không tệ! Cũng không uổng công Diệp Huyền đại sư coi trọng ngươi như thế.
Mặc dù vẫn không lộ diện, nhưng dù là chuyện của Huyết Ảnh Ma Tông hay Thất Tinh Tông, rõ là Bất Tử Thanh Vương đều biết hết.
– Điện hạ, mời!!!
Chờ sau khi Bất Tử Thanh Vương ngồi xuống rồi, lúc này Bạch Nhạc mới lần nữa ngồi xuống.
Tô Nhan đương nhiên lại dâng trà cho Bất Tử Thanh Vương, những chuyện này cũng không cần nhắc nhiều.
Bất Tử Thanh Vương không có ý dong dài khách sáo, lập tức mở miệng đi thẳng vào vấn đề:
– Diệp Huyền đại sư, lần này ngươi đến đây, e không chỉ là đến thăm Bạch Nhạc đúng không? Chúng ta cũng không nhất định phải vòng vo, có lời gì, không ngại nói rõ.
– Thanh Vương điện hạ vẫn nóng tính như thế.
Diệp Huyền bật cười lớn, nhưng cũng không để bụng.
Trước đó khi ở trên Đạo Lăng Sơn, ông ta cũng từng có tiếp xúc với Bất Tử Thanh Vương, đương nhiên là quen với tính tình của đối phương.
Trên thực tế, ban đầu Bất Tử Thanh Vương thật đúng là không quá coi trọng Diệp Huyền, dù sao thì theo đồn đãi, Diệp Huyền thậm chí ngay cả Tinh Hải Cảnh cũng chưa tới.
Nhưng sau khi Bất Tử Thanh Vương tận mắt gặp Diệp Huyền, ông ta mới nhanh chóng đưa ra phán đoán lần nữa.
Lúc trước, ông ta thậm chí đã từng giao thủ với bốn người Ngư Tiều Canh Độc, nhưng trước khi Thanh Vương Kiếm được tế luyện lại, cho dù lấy thực lực đáng sợ của ông ta thì cũng không thể công phá phòng thủ của bốn người này.
Sau đó, sau khi được chứng kiến thủ đoạn của Diệp Huyền, lúc này ông ta mới đạt thành ước định với Diệp Huyền, cũng để lại Thanh Vương Kiếm.
Từ lúc đánh một trận ở Đạo Lăng Sơn đến khi trở về tế luyện Thanh Vương Kiếm, Bất Tử Thanh Vương mới chính thức hoàn toàn thay đổi, sinh ra một cảm xúc kính phục với Diệp Huyền.
Bây giờ gặp lại, Bất Tử Thanh Vương xem như là đã thật sự giữ vững tư thái để đối mặt với kẻ này.
Trên thực tế, cho dù là lúc ông ta khôi phục thực lực đỉnh phong, thì chỉ e cũng không sinh ra được lòng kiêu căng gì đối với nhân vật tầm cỡ như Diệp Huyền.
Về phần Diệp Huyền đại sư, lúc trước là nhân vật tương giao, tâm đầu ý hợp với Thông Thiên Ma Quân, đương nhiên cũng sẽ không luống cuống.
Ngược lại là Bạch Nhạc, khi hắn đối mặt với hai vị này quả thực là không có nhiều quyền lên tiếng, đa số chỉ là ngồi nghe.
Bất Tử Thanh Vương lắc đầu, chậm rãi nói:
– Không phải ta gấp, mà là ông đã không còn nhiều ngày giờ.
Câu nói này lại lập tức khiến bốn người Ngư Tiều Canh Độc lập tức biến sắc, muốn tức giận, nhưng ngại thân phận của Bất Tử Thanh Vương, lại không có sự sai khiến của Diệp Huyền, nên mới không tiện mở miệng.
Diệp Huyền lại không để ý, lắc đầu:
– Đúng vậy, quả thực là lão phu đã không còn nhiều thời gian nữa rồi, tối đa cũng chỉ còn tuổi thọ một năm mà thôi.
Chương 1307: Bàn về đoạt xá và… bố cục
Diệp Huyền nhìn thấu hơn ai hết đối với sinh mệnh của mình, đương nhiên cũng không có gì là không dám nói.
Bất Tử Thanh Vương điềm nhiên lườm Bạch Nhạc, nói tiếp:
– Nên ta mới nói ngươi quá rộng rãi với tiểu tử Bạch Nhạc này.
Nếu bản vương không nhìn nhầm, nếu không luyện chế Nghịch Ma Kiếm, chí ít ngươi cũng còn những mười năm thọ.
Lần này lại đến phiên Bạch Nhạc biến sắc.
– Diệp Huyền đại sư!!!
Mặc dù hắn đã sớm biết muốn rèn đúc ra thần binh cỡ như Nghịch Ma Kiếm, Diệp Huyền đại sư tất yếu phải hao phí tâm huyết cực lớn, nhưng hắn cũng không ngờ lại nghiêm trọng như vậy.
Diệp Huyền khoát tay áo, bình tĩnh nói:
– Gỗ đã sắp mục, sống lâu mấy năm hay sống ít mấy năm thì có gì mà ghê gớm.
Có thể đạt thành tâm nguyện mới là chuyện quan trọng nhất, nếu như ngươi muốn cảm ơn lão phu thì tu hành cho tốt, đừng phụ Nghịch Ma Kiếm là được rồi.
Thanh Vương Bất Tử hơi nheo mắt, trầm giọng hỏi:
– Sao hả Diệp Huyền, chả nhẽ ngươi chưa từng nghĩ chuyện đoạt xá à?
Diệp Huyền đại sư vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài là bản thân không đến Tinh Hải Cảnh, nhưng thực tế thì chuyện đấy là không thể.
Nếu thật sự không đến Tinh Hải Cảnh, chỉ e thi thể của ông ta cũng đã hư thối mấy trăm năm rồi, sao còn có thể sống tới bây giờ.
Cái thứ như đồn đãi trước giờ không thể tin, nhưng âu cũng không phải là tung chơi cho vui.
Theo Bất Tử Thanh Vương, tin này rất có thể là do chính Diệp Huyền cố ý tung ra, mục đích chính là che giấu khả năng đoạt xá của ông ta.
Phải biết khác biệt lớn nhất khi có thể đột phá đến Tinh Hải Cảnh chính là chỉ khi đến Tinh Hải Cảnh, ngươi mới có thể sở hữu khả năng đoạt xá.
Bởi vì khi còn dưới Tinh Hải Cảnh, thần hồn căn bản không thể nào chân chính ổn định, căn bản không tồn tại khả năng đoạt xá.
Đương nhiên, bản thân loại chuyện như đoạt xá đã là trái với ông trời, đừng nói là Tinh Hải Cảnh, dù có Hóa Hư cũng cần có rất nhiều điều kiện mới có thể thuận lợi làm được, chứ không hề có đảm bảo là ăn chắc mười phần mười.
Lúc trước Bất Tử Thanh Vương ẩn núp trong Thanh Vương Lăng, để lại manh mối, lại vẫn luôn dẫn dụ huyết mạch trực hệ của Đại Càn vương triều đến, chính là vì cam đoan xác suất đoạt xá thành công.
Nhưng, chí ít lựa chọn đoạt xá thì có khả năng sẽ thành công, mà từ chối nó thì chắc chắn sẽ chết.
Người đa phần đều là ích kỉ, chỉ cần sở hữu đủ thực lực, khi đến phút giây sắp diệt vong, ai mà không muốn liều một lần?
Mặc dù thực lực của Diệp Huyền đại sư trong Tinh Hải Cảnh không tính là đứng đầu, nhưng bằng thủ đoạn trên trận pháp luyện khí của ông ta, chỉ cần ông ta chuẩn bị đầy đủ, không dám nói là có thể thành công trăm phần trăm, nhưng chí ít nắm chắc bảy phần thì vẫn được.
Tuy nói loại chuyện đoạt xá này là cấm kị, nhưng với tầm trọng của Diệp Huyền đại sư với Đại Càn vương triều, chỉ cần ông ta nảy sinh suy nghĩ này, Đại Càn vương triều hẳn sẽ dốc hết toàn lực tìm kiếm người thích hợp đoạt xá nhất cho ông ta.
Thậm chí nói quá hơn, để người ta chủ động phối hợp đoạt xá cũng chưa hẳn là chuyện khó.
Quyền lợi động lòng người, chỉ cần quyền lợi đủ lớn, cho dù là chủ động để người ta dâng tính mạng lên cũng không có gì là lớn, xưa nay đều như vậy.
Cứ lấy ví dụ là Thanh Vương Bất Tử, người ông ta đoạt xá là hoàng tử của hoàng thất Đại Càn, nhưng kết quả thì sao? Không phải chẳng những Đại Càn vương triều không truy cứu, thậm chí còn luôn lấy lòng ông ta đấy à.
Nguyên tắc rất đơn giản, tầm quan trọng của một hoàng tử Tinh Cung Cảnh căn bản không cùng một cấp bậc với Bất Tử Thanh Vương.
Bất Tử Thanh Vương nói ra những lời này mà không chút kiêng kị, lập tức khiến tất cả mọi người trong đại sảnh biến sắc.
Mặc dù Bạch Nhạc rất có hảo cảm với Diệp Huyền, nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thể nói mấy câu kiểu ủng hộ Diệp Huyền đoạt xá.
So với những người khác, Diệp Huyền đại sư lại bình tĩnh nhất, ông ta bật cười lớn:
– Đoạt xá… Sau đó thì sao?
Bất Tử Thanh Vương nghe thấy lời Diệp Huyền đại sư nói, không khỏi cau mày:
– Hả?
Diệp Huyền đại sư chỉ vào Bạch Nhạc, mỉm cười nói:
– Trước đây khi Thông Thiên gặp được Bạch Nhạc tại Linh Tê Kiếm Tông, ông ta thậm chí ngay cả một chút linh lực cũng không tu ra được.
Lấy thực lực của Thông Thiên, nếu muốn sống… Lão phu dám nói, tỉ lệ đoạt xá thành công của ông ta là mười trên mười.
Diệp Huyền đại sư nói ra những lời này, trong mắt cũng xẹt qua một sự tự tin mạnh mẽ:
– Cho dù là bản thân lão phu, nói một câu tự phụ, nếu lão phu muốn đoạt xá thì cũng có ít nhất chín phần mười chắc chắn có thể thành công.
Lùi thêm một bước nữa, dù là Mặc Kình hay Diệp Lăng Vân, nếu bọn họ không muốn chết mà lựa chọn đoạt xá, Thanh Vương cho rằng có bao nhiều phần chắc chắn? Lại thêm các đời Đạo Lăng Thánh Nữ đều có thể nói là vô địch thiên hạ, nhưng mà… có ai lựa chọn đoạt xá hay chưa?
– …
Những lời này nhất thời khiến sắc mặt Bất Tử Thanh Vương hơi khó coi.
Chương 1308: Bàn về đoạt xá và… bố cục (2)
Diệp Huyền lắc đầu, đối mặt với Bất Tử Thanh Vương, ông ta cũng không cho đối phương bất cứ mặt mũi gì, bình tĩnh nói:
– Mặc dù thực lực lão phu không đủ, nhưng lại tâm đầu ý hợp với với Thông Thiên, nói một câu khinh thường… Chỉ lấy tầm mắt và tâm cảnh để nói thì lão phu tự hỏi, bản thân còn cao hơn Thanh Vương nhiều.
Sắc mặt Bất Tử Thanh Vương càng đen thêm, nhưng cuối cùng lại không phản bác.
Mặc dù trước đây ông ta xem như là Hóa Hư đỉnh phong, nhưng trên thực tế, đó chỉ là chiến lực, mà không phải là cảnh giới.
Bàn về chiến lực, ông ta có thể giao đấu với Đạo Lăng Thánh Nữ, nhưng nếu bàn về cảnh giới thì lại kém hơn nhiều.
Mặc dù ông ta vẫn luôn muốn tìm hiểu thiên đạo, bước vào siêu thoát, nhưng trên thực tế, trong lòng ông ta rất rõ, ông ta – ngay cả vào lúc ban đầu ấy, thật sự cũng vốn không thể nào chạm tới cấp độ siêu thoát được
Chỉ là, bây giờ ông ta bị Diệp Huyền – người chỉ mới bước vào Tinh Hải Cảnh vả mặt, quả là có hơi khó chịu.
Nếu năm đó dám có người nói chuyện như thế với ông ta, ông ta đã ra tay hạ sát rồi, nhưng hôm nay ông ta đã không còn sát tính lớn như vậy nữa, người từng chết một lần, chung quy sẽ lí trí hơn rất nhiều.
Diệp Huyền lắc đầu, nhìn Bất Tử Thanh Vương rồi nói:
– Lão phu trước đây cũng từng thảo luận chuyện này với Thông Thiên, cái gọi là đoạt xá, thật ra chính là tự hủy đạo tâm.
– Thông Thiên đã từng nói, cái gọi là tu hành chính là một chữ nghịch.
Nghịch thiên, nghịch thế mà đi, nếu như ngay cả bản thân cũng tự hoài nghi, đặt hi vọng vào đoạt xá sống lại thì sẽ mất một chữ nghịch kia, mặc dù thành công, nhưng từ nay về sau sẽ vĩnh viễn không có ngày siêu thoát.
Nhắc tới Thông Thiên Ma Quân, cho dù là tới bây giờ, trong mắt Diệp Huyền vẫn đầy vẻ khâm phục.
– Cuộc đời lão phu từ trước tới giờ không phục một ai, nhưng nếu là Thông Thiên thì lão phu tâm phục khẩu phục.
Trước đây lão phu đã từng nói, từ thượng cổ tới nay, nếu còn có một người có hi vọng siêu thoát, thì người này nhất định là Thông Thiên.
Chỉ tiếc Thông Thiên thông minh kiệt ngạo một đời, đánh một trận ở Đạo Lăng Sơn xong, cuối cùng ông ta vẫn thua bởi chính mình.
Thua bởi chính mình, đây chính là đánh giá mà Diệp Huyền dành cho Thông Thiên Ma Quân.
Nếu không phải Thông Thiên khư khư cố chấp, không chịu lui lại nửa bước, thì cho dù trận chiến Đạo Lăng Sơn có hung hiểm bao nhiêu e cũng không cản được ông ta thoát thân, cần gì chiến đấu đến khi chỉ còn một luồng mệnh hồn.
Thông Thiên kiệt ngạo cả đời, dây là nguyên nhân khiến ông ta có thể có một không hai trong thiên hạ, nhưng cũng vì thế nên đó mới là mầm tai họa khiến ông ta phải một mình bước đến đường cùng.
Diệp Huyền thở dài một tiếng, tiếp tục nói:
– Đoạt xá, sau đó thì sao? Nếu không có hi vọng siêu thoát, cuối cùng chỉ có thể trở thành một bản thân khác, vĩnh viễn không thể nào vượt qua, như vậy thì cần gì phải sống ngây dại như vậy?
– Đương nhiên rằng lão phu vốn đã không có hi vọng với thiên đạo rồi.
Nhưng mà cả đời này của lão phu, tự hỏi không thẹn với lòng.
Chẳng lẽ lúc sắp già rồi còn phải vi phạm bản tâm, lại đoạt xá sao? Cho dù là có thể thành công, Diệp Huyền sống lại kia cũng không phải là Diệp Huyền bây giờ… Vậy thì còn ý nghĩa gì?
Cho dù là Bạch Nhạc cũng là lần đầu tiên nghe thấy có người phân tích cái được, cái mất của đoạt xá một cách thấu triệt như thế.
Trong lòng hắn không khỏi thổn thức.
– Trước giờ, trên đời này vốn không tồn tại chuyện không cần phải trả giá lớn.
Diệp Huyền lắc đầu, tiếp tục nói:
– Tu vi càng cao, cảnh giới càng cao, phần chắc đoạt xá thành công sẽ càng lớn, nhưng tổn thương với đạo tâm cũng càng lớn.
Đây là chuyện mà bất cứ cường giả đứng đầu nào cũng không thể dễ dàng tha thứ.
– Đoạt xá sao lại đơn giản như vậy? Đến loại cảnh giới như mấy người Thông Thiên, chính là tâm kiếp khó độ.
– Lão phu nói một câu mất lòng, bây giờ Thanh Vương điện hạ ngươi vẫn chậm chạp không thể bước vào Hóa Hư, không phải chính vì ngươi không chắc chắn bản thân có thể vượt qua tâm ma kiếp hay sao?
Câu nói này mới thật sự là một đòn nói trúng, khiến sắc mặt của Bất Tử Thanh Vương lộ ra vẻ đau thương.
Đoạt xá lừa được thế nhân, lại không thể lừa gạt bản thân, cũng không lừa gạt được thiên đạo.
Phàm là kẻ đoạt xá, thiên kiếp đương nhiên sẽ cực kì đáng sợ, tu vi càng cao thâm thì thiên kiếp càng kinh khủng, có thể nói là mười phần chết chín.
Mà Tâm Ma Kiếp nhắm thẳng vào đạo tâm mới thật sự là cửa ải gian nan nhất.
Bất Tử Thanh Vương có được Thanh Vương bí tàng, căn bản không thiếu tài nguyên tu hành, nhưng ông ta lại vẫn kẹt lại ở Tinh Hải Cảnh, chậm chạp không thể bước vào Hóa Hư chính là bởi vì càng đến gần lúc đột phá, ông ta càng có thể dự cảm được sự nguy hiểm của Tâm Ma Kiếp.
Thanh Vương Bất Tử yên lặng một chốc, trong mắt lộ ra vẻ ác liệt:
– Mượn một câu của tiểu tử Bạch Nhạc này vậy… Bản vương không tin số mệnh.
Bất Tử Thanh Vương đứng phắt dậy, trên người lộ ra vẻ ngang tàng, ông ta ngạo nghễ nói:
– Diệp Huyền, ngươi chờ xem, trong vòng một năm, bản vương tất sẽ vượt qua Tâm Ma Kiếp, trở lại Hóa Hư.
Bản vương sẽ chứng minh cho ngươi thấy, người sai là ngươi chứ không phải ta.
Chương 1309: Bàn về đoạt xá và… bố cục (3)
Những lời này, Bất Tử Thanh Vương nói như chém đinh chặt sắt, không có một chút do dự, sự bá đạo và kiêu ngạo thuộc về ông ta một lần nữa được biểu hiện ra ngoài.
– Được thôi.
Trong mắt Diệp Huyền đại sư lướt qua vẻ tán thưởng, ông ta liền nói:
– Đây mới là vị Bất Tử Thanh Vương mà lão phu biết.
Lão phu sẽ rửa mắt chờ xem.
Đến đây, đề tài đoạt xá này xem như là hoàn toàn ngừng lại.
Nhưng bây giờ Bạch Nhạc nhớ lại tình cảnh trước đây khi gặp Thông Thiên Ma Quân, hắn lại mơ hồ cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Nếu bàn về tự tin, trên đời này có ai có thể sánh với vị Thông Thiên Ma Quân kia?
Cái gì mà tổn hại đạo tâm?
Đối với Thông Thiên Ma Quân – kẻ ngay cả trời cũng dám nuốt, chỉ là đoạt xá sống lại thì sao sẽ tổn hại đến đạo tâm? Nếu vậy thì cũng quá coi thường ông ta rồi.
Lúc trước Thông Thiên Ma Quân lựa chọn từ bỏ đoạt xá, có lẽ… chỉ là vì ông ta không muốn đoạt xá mà thôi.
Nhưng Bạch Nhạc chẳng qua chỉ ngẫm nghĩ những suy nghĩ này, chứ hắn không có ý nói ra.
Mặc dù theo thực lực tăng lên, Bạch Nhạc luôn có một loại cảm giác rằng thật ra Thông Thiên Ma Quân còn để lại một chút bí mật trong truyền thừa của Thông Thiên Ma Công, chỉ là bằng thực lực hôm nay của mình thì hắn vẫn chưa thể chạm tới bí mật này.
Có lẽ đợi đến một ngày mình có thể bước vào Tinh Hải hoặc là Hóa Hư, mình mới có thể vén màn bí mật này.
Bất Tử Thanh Vương nhìn Diệp Huyền, lần nữa chuyển chủ đề về chủ đề định nói ban đầu:
– Thời gian một năm cuối cùng này, không phải là Diệp Huyền đại sư định lãng phí không dưng không cớ như vậy đấy chứ?
Diệp Huyền hơi vuốt cằm, lúc này mới chậm rãi đáp:
– Đúng vậy, ta luôn muốn làm một vài chuyện.
Ví dụ như, tận mắt thấy Đại Càn vương triều phục hưng, chứng kiến thời đại trong dự đoán của ta có thể bắt đầu.
Trong mắt Diệp Huyền lướt qua một thần thái, ông ta tiếp tục nói:
– Bạch Nhạc, Thanh Châu quá nhỏ… Không chứa nổi ngươi, cũng không chịu được lí tưởng của lão phu và Thông Thiên.
Lần này, lão phu muốn dẫn ngươi ra ngoài, đi đến Đại Càn vương triều, cũng đi đến… thiên hạ.
Khi những người khác đều đang quan tâm Thanh Châu là Thanh Châu của ai, thì ngay từ đầu, tầm mắt của Diệp Huyền đã vượt khỏi Thanh Châu.
Mảnh đất trong góc nhỏ chung quy cũng không tính là tiến dần từng bước, chỉ khi rời khỏi Thanh Châu mới có thể thật sự bước vào giai đoạn này, bước vào thời đại mới này.
Thực lực không đủ thì có thể từ từ tăng lên, nhưng nếu bố cục không đủ… Thì chung quy cũng chỉ là tầm thường.
Bây giờ, thứ Diệp Huyền muốn cho Bạch Nhạc, chính là một bố cục có can đảm phóng mắt nhìn toàn thiên hạ.
Đại Càn vương triều.
Trên đời này, dù là người tu hành hay là người thường, không ai là không biết đến Đại Càn vương triều, những năm gần đây, Bạch Nhạc cũng có tiếp xúc với rất nhiều người của Đại Càn vương triều, thậm chí bản thân hắn chính là Thanh Châu phủ chủ mà Đại Càn vương triều chính thức sắc phong.
Nhưng nếu muốn nói hắn hiểu rõ Đại Càn vương triều thì chẳng qua chỉ là một trò cười.
Mà bây giờ, Diệp Huyền một lần nữa nhắc đến việc dẫn Bạch Nhạc đến Đại Càn vương triều, chuyện này cũng tức nghĩa, ông ta đang để Bạch Nhạc thật sự bước vào trung tâm của vương triều đó.
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, chậm rãi hỏi:
– Ý của đại sư là, muốn ta đến Ung Châu?
– Đúng vậy.
Diệp Huyền gật đầu, chậm rãi nói:
– Trong Cửu Châu thiên hạ, Ung Châu là nơi duy nhất chưa bị mất, cũng là nơi có tất cả căn cơ của Đại Càn vương triều.
Nếu ngươi thật sự quyết định đứng chung phe với Đại Càn vương triều, ngươi tất nhiên sẽ phải đến Ung Châu một chuyến, cũng chỉ khi thật sự bước vào Ung Châu rồi, ngươi mới có cơ hội tiếp xúc được với trung tâm quyền lực của Đại Càn vương triều.
Mặc dù Diệp Huyền không nói quá rõ, nhưng cũng đã đủ để Bạch Nhạc hiểu ý của ông ta, đây là ông ta muốn để lại toàn bộ thế lực và di sản chính trị của mình cho hắn, xem Bạch Nhạc như người thừa kế, tự tay đẩy hắn vào trung tâm quyền lực của Đại Càn vương triều.
– Diệp Huyền đại sư.
Bạch Nhạc lại lên tiếng, nhưng rồi không biết nên nói gì.
– Sao hả, chẳng lẽ ngươi còn không muốn, thế ngươi có muốn gia nhập vào Đại Càn vương triều hay không?
Trên mặt Diệp Huyền đại sư lộ ra một nụ cười hiền hòa, ông ta lại hỏi lần nữa.
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một lát, lúc này mới mở miệng:
– Ta hiểu ý của đại sư, cũng biết rằng đối với ta, bây giờ hoàn toàn gia nhập vào Đại Càn vương triều mới là lựa chọn chính xác nhất… Nhưng mà, ta không thể cho ngài sự cam đoan này.
Theo lí mà nói, thật ra Bạch Nhạc không có bất cứ lí do gì để từ chối cả, hắn cũng có thể mặc kệ cái tương lai gì đó, cứ đồng ý trước một tiếng, có được quyền lợi mình nên có được rồi tính sau.
Nhưng đối mặt với trưởng giả như Diệp Huyền, Bạch Nhạc bây giờ không thể nào không có lương tâm mà qua quýt và lừa dối được.
Có rất nhiều chuyện, bây giờ Bạch Nhạc còn chưa quá rõ, nhưng hắn vẫn biết mình không thể nào hoàn toàn dung nhập vào Đại Càn vương triều, ít nhất là Đại Càn vương triều không còn Diệp Huyền kia.
Chương 1310: Người thừa kế thích hợp nhất
Những chuyện khác không đề cập tới, nhưng Đại Càn vương triều muốn phục hưng, chướng ngại lớn nhất chính là Đạo Lăng Thiên Tông.
Nhưng bây giờ Vân Mộng Chân còn đang ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa còn là người chủ đạo sau này của Đạo Lăng Thiên Tông, nếu thật sự đến thời điểm hai phía xung đột chính diện, Bạch Nhạc có thể chấp nhận được mình trở thành kẻ địch với Vân Mộng Chân sao?
Huống hồ, dù là Ngô Văn Uyên, Tam hoàng tử, hay là mấy vị hoàng tử khác, Bạch Nhạc đều có một chút ấn tượng, nhưng lại không có bao nhiêu hảo cảm.
Đại Càn vương triều thế này, Bạch Nhạc thật sự có thể dung nhập vào sao?
Bạch Nhạc không đáp ứng yêu cầu của Diệp Huyền, trong lòng hắn có chút áy náy, nhưng Diệp Huyền lại không có chút phật lòng nào, thậm chí trong mắt còn lộ ra vài phần tán thưởng.
– Tốt, nếu là ngươi thật sự đồng ý, lão phu ngược lại có chút thất vọng đấy.
Diệp Huyền đại sư khẽ vuốt cằm, bình tĩnh tiếp tục nói:
– Lão phu sẽ không đòi hỏi ngươi phải thế này thế nọ, tương lai cuối cùng vẫn là tương lai thuộc về các ngươi, nhưng ít ra… Ngươi nên ra ngoài xem một chút, bước đến Ung Châu xem thử Đại Càn vương triều thật sự là thế nào.
Có mấy lời, vẫn chưa tới lúc để nói ra.
Tâm nguyện và hoài bão của chính Diệp Huyền, trong những ngày tháng sau này bất giác sẽ ảnh hưởng đến sự lựa chọn của Bạch Nhạc, nhưng đấy không phải bây giờ, càng không phải cứ nói mấy câu trong lúc vội vàng là có thể hiểu được.
– Vâng.
Đối mặt với yêu cầu như vậy của Diệp Huyền đại sư, Bạch Nhạc đương nhiên không thể nào từ chối.
Diệp Huyền đại sư khoát tay, tiếp tục nói:
– Không vội, tiểu tử Ngô Văn Uyên kia hẳn là còn sẽ tìm ngươi giúp hắn xử lí chuyện của Duyễn Châu… Mà chính ngươi chắc vẫn còn chưa bỏ Duyễn Châu xuống được đúng không? Vậy thì chờ sau khi xử lí tốt rồi hẵng đến Ung Châu đi, lão phu chờ ngươi ở vương thành.
Đứng ở vị trí của Diệp Huyền, có rất nhiều chuyện ông ta xem cực kì thấu triệt, dù là tính mạng chỉ còn lại một năm cuối cùng, ông ta vẫn có vẻ cực kì bình thản như cũ, không hề nhìn ra chút lo nghĩ và cảm giác gấp ga[s nào.
– Tiểu Nhạc, có khách tới thăm à?
Trong lúc họ nói chuyện, Bạch Thanh Nhã mang theo Tiểu Bạch Long bước vào trong đại sảnh, hiếu kì hỏi.
Đã làm đồ ăn xong rồi, những chuyện vặt còn lại tự có hạ nhân xử lí, Bạch Thanh Nhã rảnh rỗi, nghe nói có khách nhân tới, lúc này mới vội vã chạy tới.
Dù sao thì khách nhân có thể khiến Bạch Nhạc lấy loại lễ tiết quy tắc cao nhất này để chiêu đãi, thân phận tất nhiên là bất phàm.
Bạch Nhạc thấy Bạch Thanh Nhã thì lặp tức đứng dậy giải thích:
– Thanh Nhã tỷ, là hai vị trưởng bối tới.
Bạch Thanh Nhã hơi khom người, tiến lên chào hỏi:
– Tham kiến Diệp Huyền đại sư, Thanh Vương điện hạ.
– Bạch tiểu thư không cần đa lễ, là lão phu quấy rầy mới đúng.
Hai người mỉm cười đáp lễ, dù là Diệp Huyền đại sư hay là Bất Tử Thanh Vương đều không hề ra vẻ ta đây.
Bạch Thanh Nhã cười khẽ một tiếng, nói:
– Vừa khéo, ta tự tay chuẩn bị rượu và thức ăn, mời các vị thưởng thức!!!
– Làm phiền rồi.
Lời nên nói thật ra cũng đã nói xong rồi, lúc này, Diệp Huyền đương nhiên sẽ không từ chối, trực tiếp đồng ý ngay.
Chỉ là khi ông ta nhìn thấy Tiểu Bạch Long trên người Bạch Thanh Nhã, trong mắt không khỏi có chút ý cười.
Ai có thể ngờ được, chân long đủ để đánh chết cường giả Tinh Hải Cảnh vậy mà lại đi theo bên người một nữ tử bình thường như một sủng vật thế này.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng của Bạch Thanh Nhã, hiển nhiên là nàng cũng không biết điều đó.
Nghĩ vậy, Diệp Huyền càng thêm vài phần thưởng thức đối với phẩm tính của Bạch Nhạc.
Từ tình cành mà bây giờ ông ta thấy được, không khó để đoán Bạch Nhạc cực kì tôn trọng vị tỷ tỷ này, hơn nữa hắn không muốn đối phương bị cuốn vào trong bất cứ nguy hiểm nào, thế cho nên hắn mới không giới thiệu chi tiết thân phận của ông ta và Bất Tử Thanh Vương.
Đã đến loại tu vi như bây giờ mà còn có thể giữ được sự ôn hòa như người bình thường, quả thật là đáng quý.
Hơn nữa, Diệp Huyền cũng vô cùng rõ, bây giờ Tiểu Bạch Long có được lực phá hoại đáng sợ đến bực nào, thứ có thể ước thúc ngoại trừ bản tính nó vốn không xấu ra, sự dạy dỗ của Bạch Nhạc cũng chiếm một phần rất lớn.
Sự ảnh hưởng dẫn đến thay đổi một cách vô tri vô giác này, càng khiến người ta trân quý hơn.
Đối với Ma Tu như Tô Nhan hay thần thú như Tiểu Bạch Long, Bạch Nhạc đều có thể cư xử tử tế, chi cần Đại Càn vương triều không làm ra chuyện có lỗi với Bạch Nhạc, hắn đương nhiên cũng sẽ không phụ phần tình nghĩa này.
Giống như ban nãy ông ta mới cố ý nhắc tới Ngô Văn Uyên, Bạch Nhạc cũng thầm đồng ý sẽ giúp Ngô Văn Uyên vậy, nhiều khi, phẩm tính có tình có nghĩa thế này lại càng quan trọng hơn cả thiên phú và thực lực.
Lần này, sở dĩ ông ta cố ý đi đến Thanh Châu một chuyến, chính là vì muốn quan sát Bạch Nhạc một lần nữa từ thái độ của người bên cạnh hắn.
Cho tới bây giờ, kết luận cho ra đều khiến ông ta càng thêm thỏa mãn với Bạch Nhạc.
Đây là người thừa kế thích hợp nhất mà ông ta vẫn luôn muốn tìm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










