- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 130 : Kết thúc (2) (c1291-c1300)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 130 : Kết thúc (2) (c1291-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Kết thúc (2)
Mặc dù Bạch Nhạc cuối cùng đã bị đánh bại bởi Vân Mộng Chân, nhưng đừng quên Vân Mộng Chân đã bước vào Tinh Hải, trong khi Bạch Nhạc chỉ mới ở giai đoạn Tinh Cung hậu kỳ.
Một khi Bạch Nhạc bước chân vào Tinh Hải, thắng bại sẽ rất khó mà liệu.
Quan trọng nhất là, chuyện Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân từng là tình nhân đã lan truyền khắp thiên hạ, kiểu chuyện tám phét tương ái tương sát này lan truyền nhanh chóng đến mức vô số phiên bản đã được phát sinh, thậm chí còn nói Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân đã có con với nhau rồi.
Tất cả đều miêu tả sống động cực kỳ, cứ như mấy người đấy đã tận mắt nhìn thấy vậy.
Nhưng thôi, tạm không nhắc tới mấy chuyện bát quái đã lan truyền khắp nơi này, dẫu sao nó vẫn là chuyện trà dư tửu hậu, lại còn cách cuộc sống của mọi người quá xa.
Nhưng vào lúc này, Thanh Châu đã loạn.
Đối với Thanh Châu, đây thực sự là một tin tức kinh thiên động địa.
Phủ chủ Thanh Châu Bạch Nhạc thực ra là truyền nhân của Ma Quân, tin tức này bản thân nó đã đủ bùng nổ rồi.
Quan trọng nhất là Bạch Nhạc thực sự có được sự ủng hộ của Đại Càn vương triều, thậm chí Diệp Huyền còn đích thân đứng ra bảo vệ hắn, lại thêm Bất Tử Thanh Vương trực tiếp tuyên bố sẽ đưa Bạch Nhạc về Thanh Châu.
Tất cả giống như kéo hết ánh mắt thiên hạ về Thanh Châu.
Vị Bất Tử Thanh Vương kia là chủ nhân chân chính của Thanh Châu, dù cho đã ngàn năm, nhưng chỉ cần ông ta còn sống, há ai dám nói Thanh Châu không phải của ông ta?
….
– Vẫn không có tin tức của Tiểu Nhạc sao?
Bấy giờ ở Bạch phủ, Bạch Thanh Nhã đã vội đến điên, từ khi nhận được tin tức từ Đạo Lăng Sơn, nửa tháng qua nàng hầu như không thể yên giấc.
Tô Nhan nắm lấy tay Bạch Thanh Nhã, nhẹ giọng an ủi:
– Thanh Nhã tỷ, đừng lo lắng, công tử đã rời khỏi Đạo Lăng Sơn an toàn, nhất định sẽ không có việc gì.
Những ngày này, áp lực của Tô Nhan còn nặng hơn Bạch Thanh Nhã rất nhiều.
Tin tức Bất Tử Thanh Vương đang trở lại cũng đủ khiến toàn bộ Thanh Châu phủ náo loạn.
Cho dù nàng ta có cố đè nén xuống, nhưng hiện tại trong lòng vẫn có chút không ổn.
Rốt cuộc, một khi Bất Tử Thanh Vương và Bạch Nhạc cùng nhau trở lại, Thanh Châu này sẽ là của ai?
Nếu Thanh Vương Bất Tử chiếm lại Thanh Châu… Chẳng phải những thế lực đã theo Bạch Nhạc và Tô Nhan bao năm qua sẽ bị nhổ sạch sao?
Đó là chưa kể đến phản ứng của các tông môn khác nhau ở Thanh Châu.
Ngay cả Thất Tinh Tông lúc này cũng hoảng sợ không kém.
Phải biết những tin tức được đưa về cũng đề cập đến việc Bạch Nhạc và Thất Tinh Tông đã trở mặt.
Mà trước do có Tinh Hà Lão Tổ tọa trấn, nên người có thể đưa ra quyết định cuối cùng ở Thanh Châu vẫn là Thất Tinh Tông.
Nhưng mà bây giờ…
Thanh Châu này, là Thanh Châu của ai?
– Thanh Châu là của ai? Thật là một câu hỏi ngu ngốc.
Khóe miệng Bất Tử Thanh Vương hiện lên một tia giễu cợt, ông ta quay sang Bạch Nhạc, hỏi dò:
– Ngươi nghĩ Thanh Châu thuộc về ai?
Sắc mặt Bạch Nhạc vẫn hơi tái, nhưng tinh thần rõ ràng đã tốt hơn nhiều.
Trong ba tháng qua, Bất Tử Thanh Vương không vội lên đường, mà cho Bạch Nhạc cơ hội bình phục thương thế, đến nay thương thế của Bạch Nhạc đã bình phục bảy tám phần, mới thật sự trở về Thanh Châu.
Tính ra còn chậm hơn so với người của Thất Tinh Tông.
Bạch Nhạc cầm chén rượu trước mặt lên nhấp một ngụm, không thèm trả lời Bất Tử Thanh Vương.
Ông nói đây là một câu hỏi ngu ngốc, vậy còn cần ta trả lời à?
Bạch Nhạc không trả lời, Bất Tử Thanh Vương cũng không giận, chỉ thản nhiên nói:
– Ba ngày, bản vương muốn cái vấn đề ngu ngốc này hoàn toàn biến mất… Nếu không giải quyết được, bản vương sẽ đến hỏi tội ngươi.
Trong mắt Thanh Vương Bất Tử lộ ra vẻ lạnh nhạt, ông ta dứt khoát đưa ra giới hạn thời gian.
Chuyện này là điển hình của việc không nói lý lẽ.
Ba ngày? Thời hạn này thực sự quá ngắn.
Mí mắt Bạch Nhạc giần giật, hắn muốn phản bác vài câu, nhưng rốt cuộc đành ngậm đắng nuốt cay.
Hắn đánh không lại Bất Tử Thanh Vương, đó là chuyện rõ như ban ngày.
Ngươi đánh không lại, ngươi còn mong đợi một nhân vật như Bất Tử Thanh Vương sẽ nói lý lẽ với ngươi sao?
Bạch Nhạc đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hỏi:
– Chờ đã, nói như vậy… Thanh Vương điện hạ, ngài không định lộ diện sao?
Bất Tử Thanh Vương nói như đúng rồi, thậm chí còn chẳng buồn liếc Bạch Nhạc.
– Đương nhiên, nếu không bản vương còn cần phủ chủ như ngươi làm quái gì?
Câu nói này suýt chút nữa làm cho Bạch Nhạc nghẹn chết.
Thanh Châu dù tệ đến đâu cũng có hai vị cường giả là Tinh Hà Lão Tổ và Huyết Ảnh Ma Quân, nếu Bất Tử Thanh Vương lộ diện, đương nhiên sẽ đủ trấn áp đối phương, nhưng mà nếu ông ta không xuất hiện, lại vẫn muốn Bạch Nhạc trấn áp đối phương trong vòng ba ngày, điều này không phải là quá khắc nghiệt sao?
– Thanh Vương điện hạ, ngài không cảm thấy ngài quá coi trọng ta sao?
– Bản vương quá coi trọng à?
Bất Tử Thanh Vương cười lạnh một tiếng, thong thả:
– Ngươi đã nói gì trên Đạo Lăng Sơn, bản thân ngươi không nhớ à? Chút chuyện nhỏ này làm không được, còn đòi nghịch thiên làm ma? Ngươi không sợ người ta cười rụng răng à.
– …
Những lời này lập tức làm Bạch Nhạc á khẩu.
Chương 1292: Thanh Châu là của ai?
Trên Đạo Lăng Sơn nói cái gì mà nghịch thiên làm ma, tuy lúc đó trông oai phong lẫm liệt thật, nhưng bây giờ lại phải trả một cái giá thật lớn.
Tất nhiên, trong lòng Bạch Nhạc biết thực ra Bất Tử Thanh Vương không có ý làm khó mình, mà ông ta chỉ muốn dùng cách này giúp hắn xây dựng lại tự tin, buộc hắn phải thay đổi nhiều hơn.
Dù sao khi ở trên Đạo Lăng Sơn, chỉ có Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân biết những gì đã xảy ra trong trận chiến giữa hai người.
Trong mắt những người khác, Bạch Nhạc gần như đã bị Vân Mộng Chân đả kích cho thương tích đầy mình, có thể vực dậy được hay không cũng là một vấn đề.
Nhưng những chuyện này liên quan đến sự an nguy của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc cũng không giải thích được với ai, đừng nói là Bất Tử Thanh Vương, ngay cả Diệp Huyền – người đáng để tin tưởng cũng không được.
Bạch Nhạc hít một hơi thật sâu, lúc này hắn mới chậm rãi nói:
– Thanh Vương điện hạ, như ngài mong muốn.
Không có đủ tài để cự tuyệt, thậm chí là lý do cự tuyệt cũng không có, Bạch Nhạc đương nhiên chỉ có thể đồng ý.
– Tốt lắm!!!
Bất Tử Thanh Vương rất hài lòng với thái độ của Bạch Nhạc, ông ta nhàn nhạt nói:
– Bạch Nhạc, ngươi phải hiểu, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể mang lại cho ngươi mọi thứ mà ngươi muốn.
….
Ba ngày ngắn đến nỗi Bạch Nhạc còn không kịp trở về Bạch phủ.
Hắn do dự một lúc, sau cùng chuyển mục tiêu thành Huyết Ảnh Ma Tông.
Mặc dù lúc trước hắn không ủng hộ thân phận Ma Đạo của mình, nhưng bây giờ Bạch Nhạc biết mình không thể từ chối việc trở thành một thành viên của Ma Đạo.
Đến Huyết Ảnh Ma Tông trước chắc chắn sẽ có lợi hơn để hắn thể hiện được lập trường của mình.
Mặc dù Bạch Nhạc biết rất rõ cho dù bây giờ có thật sự ra tay, hiện tại hắn có sự chống lưng của Bất Tử Thanh Vương, còn có Tiểu Bạch Long, hắn cũng không sợ Huyết Ảnh Ma Quân, nhưng từ khi trở về Thanh Châu, Bạch Nhạc đã không còn ý định dùng xung đột để giải quyết các vấn đề của Thanh Châu nữa.
Bạch Nhạc vốn đã quen thuộc với Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng lần này, hắn không hề có ý nghĩ sẽ che giấu thân phận của mình.
Mà kể từ lúc lộ thân phận trên Đạo Lăng Sơn, việc che giấu thân phận đối với hắn không còn ý nghĩa gì nữa.
– Ai đấy?
Bạch Nhạc vừa mới xuất hiện trước Huyết Ảnh Ma Tông thì đã bị một đệ tử chú ý, tên đệ tử kia tiến lên hỏi, nhưng vừa dứt lời, hắn lập tức nhận ra thân phận của Bạch Nhạc.
Nháy mắt, tên đệ tử của Huyết Ảnh Ma Tông bắt đầu run lên.
– Tham kiến Bạch… công tử.
Chỉ trong nháy mắt, mấy tên đệ tử khác cũng kịp hoàn hồn, lập tức khom mình hành lễ với Bạch Nhạc.
Chỉ là việc xưng hô này lại khiến bọn họ bối rối.
Bình thường bọn họ nên gọi Bạch Nhạc là Bạch phủ chủ, nhưng bây giờ lại có tin đồn Bất Tử Thanh Vương đã trở lại, trong trường hợp này, ai biết được Bạch Nhạc có còn là phủ chủ không?
Hơn nữa, ai biết Bất Tử Thanh Vương có đang ở gần đây hay không, có đi cùng với Bạch Nhạc không?
Lúc này nếu chẳng may nói sai lời mà trực tiếp bị giết chết, đó mới thực sự là chết trong mơ mơ hồ hồ.
– Bạch công tử?
Bạch Nhạc cười khẽ, trong mắt lộ ra vẻ đùa cợt, nói:
– Xem ra bản quan rời khỏi Thanh Châu hơi lâu rồi, cho nên các ngươi đều đã quên… Thanh Châu này rốt cuộc là của ai?
– …
Ngay lập tức, các đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đồng loạt biến sắc.
Bạch Nhạc tuy không có vẻ tức giận, nhưng sự bất mãn lộ ra trong câu nói này quá rõ ràng.
Quan trọng hơn là thái độ được toát ra trong đó.
Thanh Châu là của ai?
Câu này ở Thanh Châu mấy ngày nay được lưu truyền rộng rãi, nhưng khi phải đối mặt với Bạch Nhạc thì không ai dám tùy tiện nói ra.
Nhưng ai ngờ, Bạch Nhạc vừa mới xuất hiện đã chủ động nhắc tới, hoàn toàn không có ý định né tránh.
Cùng với việc Bất Tử Thanh Vương lúc này không đi cùng Bạch Nhạc, không khỏi khiến người ta suy nghĩ.
Chẳng lẽ… Bạch Nhạc, ngươi thật sự muốn lật mặt với Bất Tử Thanh Vương à?
– Bạch phủ chủ đại giá quang lâm, bản quân lại không có tiếp đón từ xa.
Tuy nhiên, bản quân cũng muốn biết, Thanh Châu này rốt cuộc là của ai?
Trong bóng đêm, một vệt màu máu lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời, lộ ra vẻ giễu cợt, nhẹ nói.
Huyết Ảnh Ma Quân.
Với thân phận và sức mạnh hiện tại của Bạch Nhạc, toàn bộ Huyết Ảnh Ma Tông bây giờ người có đủ tư cách để nói chuyện ngang hàng với hắn cũng chỉ có Huyết Ảnh Ma Quân.
Bạch Nhạc tuy chưa bước chân vào Tinh Hải Cảnh, nhưng chiến tích giết chết Triệu Cảnh Xương đã đủ để hắn có thể nói chuyện ngang hàng với cường giả Tinh Hải Cảnh.
Đương nhiên, trong mắt một cường giả như Huyết Ảnh Ma Quân, Bạch Nhạc hôm nay trông vẫn còn non nớt, cho nên khi nói chuyện, ông ta mới có thể lộ ra chút đùa cợt như vậy.
Bạch Nhạc không quan tâm đến sự đùa cợt của Huyết Ảnh Ma Quân, sắc mặt hắn vẫn thản nhiên như cũ.
– Thanh Châu, tất nhiên là của Đại Càn vương triều.
Đầu lấy mộc đào, báo lấy Quỳnh Dao.*
*Bạn cho tôi quả đào, tôi cho bạn ngọc Quỳnh Dao, đó là một ẩn dụ để cảm ơn lẫn nhau.
Chương 1293: Dã tâm của Bạch Nhạc
Bạch Nhạc thực sự đã đưa ra lựa chọn kể từ khi được Thư Khánh Dương ra tay giúp đỡ trong Thượng Cổ Cấm Địa.
Lại thêm sự ủng hộ của Diệp Huyền, khiến hắn càng kiên định với lập trường của mình hơn.
Kỳ thật Bất Tử Thanh Vương cũng biết rõ chuyện này, nên ông ta mới bảo ‘đây là một câu hỏi ngu ngốc’.
Bởi vì, cả ông ta và Bạch Nhạc lúc này đều cần hợp tác với Đại Càn vương triều.
Tất nhiên, câu nói này cũng vô cùng sáo rỗng, bởi vì mọi người đều biết nếu lợi ích của Bạch Nhạc hay Bất Tử Thanh Vương xung đột với Đại Càn vương triều, câu này chắc chắn sẽ trở thành vô nghĩa.
Bây giờ Đại Càn vương triều không đủ mạnh để chỉ huy Cửu Châu.
Nhưng Đại Càn vương triều cần một thái độ như vậy, và đây cũng là điều cần thiết để Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương tạm thời đạt được thế cân bằng.
Những lời này giống như một lớp giấy cửa sổ, nếu không bị đâm rách thì khó có thể nhìn rõ, nhưng chỉ cần bị rách ra thì mọi người sẽ hiểu ngay.
Huyết Ảnh Ma Quân trầm mặc một lúc đã lập tức hiểu ra.
Chỉ là sắc mặt ông ta càng lúc càng đen lại.
Điều này có nghĩa Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương đã lựa chọn hợp tác, thậm chí hợp tác với Đại Càn vương triều.
Đồng nghĩa sức ảnh hưởng của ông ta sẽ càng lúc càng ít, bởi vì… dù có thế nào, Thanh Châu cũng không phải là Thanh Châu của ông ta.
Trên thực tế, đây chính là thái độ mà Bạch Nhạc muốn ông ta hiểu khi tới đây.
Đôi mắt Huyết Ảnh Ma Quân hơi híp lại, trầm giọng nói:
– Bạch phủ chủ, ngươi tới đây là muốn uy hiếp bản quân à?
– Ma Quân hiểu lầm rồi.
Bạch Nhạc lắc đầu, bình tĩnh trả lời:
– Đại Càn vương triều xưa nay không phân Ma – Đạo, chỉ cần Ma Quân đồng ý, Thanh Châu đương nhiên cũng là Thanh Châu của Ma Quân.
Đối phó với một nhân vật như Huyết Ảnh Ma Quân, chỉ đơn giản uy hiếp thôi thì không đủ.
Hơn nữa, Bạch Nhạc cũng không có kiểu thực lực ‘nhất ngôn cửu đỉnh’ khiến đối phương không dám làm trái.
Nếu ngươi đánh một gậy thì tất nhiên phải cho lại người ta một quả táo ngọt.
Quả nhiên câu nói này đã khiến mắt Huyết Ảnh Ma Quân lóe lên tia sáng.
Đừng thấy có vẻ ông ta đã đạt được thỏa thuận với Tinh Hà Lão Tổ về việc để Huyết Ảnh Ma Tông xây dựng lại sơn môn, đấy vẫn chỉ là thỏa thuận.
Thêm xét đến việc thực lực của Bạch Nhạc ngày càng tăng cùng với sự trở lại của Bất Tử Thanh Vương, loại thỏa thuận này có mấy phần hiệu quả vẫn còn khó nói.
Nhưng bây giờ, nếu có lời hứa của Bạch Nhạc thì Huyết Ảnh Ma Tông thật sự có thể quang minh chính đại lập tông ở Thanh Châu.
Sự khác biệt giữa hai việc này rất lớn.
Huyết Ảnh Ma Quân hơi nheo mắt, hỏi lần nữa:
– Ngươi muốn gì?
– Rất đơn giản.
Bạch Nhạc nhìn Huyết Ảnh Ma Quân, thong thả nói:
– Làm việc theo quy tắc của Đại Càn vương triều, làm ma theo quy tắc của ta.
Câu đầu tiên chỉ là lời khách sáo, câu thứ hai mới là mục đích chính của Bạch Nhạc.
Trong phút chốc, những gì Bạch Nhạc từng nói trong Đạo Lăng Thiên Tông lại vang lên trong tâm trí của Huyết Ảnh Ma Quân.
– Ta tu ma, không phải để cải danh Ma Đạo, mà là muốn nói cho thiên hạ biết thế nào gọi là ma.
Khi Bạch Nhạc lần đầu tiên nói ra câu này, thật sự không có mấy người hiểu được sức mạnh trong đó, nhưng bây giờ khi Bạch Nhạc quay lại Thanh Châu, đối mặt với Huyết Ảnh Ma Quân, hắn rõ ràng là đang nói với thiên hạ rằng, mình không phải đang lảm nhảm, mà là muốn dùng sức mình thay đổi tương lai của Ma Đạo.
Thay đổi, từ này có lúc không dễ giải thích, nhưng nếu đổi lại một câu trả lời hợp lý thì sẽ rõ ràng, rành mạch.
Bạch Nhạc đây là đang muốn khống chế tương lai Ma Đạo.
Ánh mắt Bạch Nhạc có vẻ rất bình tĩnh, nhưng Huyết Ảnh Ma Quân lại có thể nhìn thấy dã tâm trong đó.
Đây là thứ mà trước đây ông ta chưa từng thấy.
Nghịch thiên làm ma.
Những lời cuối cùng của Bạch Nhạc với Vân Mộng Chân trên Đạo Lăng Sơn lại vang lên trong tâm trí của Huyết Ảnh Ma Quân, khiến ông ta càng thêm chắc chắn quyết tâm của Bạch Nhạc.
Mà bây giờ, câu hỏi đặt ra là ông ta nên lựa chọn như thế nào?
Sau khi im lặng một lúc lâu, Huyết Ảnh Ma Quân chậm rãi hỏi:
– Bản quân có thể nhận được gì?
Bạch Nhạc lại ung dung nhử tiếp:
– Nửa tháng sau, Thanh Vân Kỵ sẽ mở rộng thêm ba ngàn người nữa.
Nếu Ma Quân có hứng thú, có thể cho các đệ tử của quý tông báo tên.
Để các đệ tử của Huyết Ảnh Ma Tông vào Thanh Vân Kỵ, tự thân nó đã là một thái độ, đồng ý để Huyết Ảnh Ma Tông thực sự dung nhập vào Thanh Châu.
Ở cấp độ của Huyết Ảnh Ma Quân, đương nhiên sẽ hiểu, mọi cam kết trên đời này đều vô nghĩa, chỉ có ràng buộc lợi ích mới là cách hợp tác đáng tin cậy nhất.
– Đãi ngộ của Thanh Vân Kỵ đợt này có khác với Thanh Vân Kỵ đợt trước không?
– Không có gì khác biệt.
Bạch Nhạc kiên quyết đáp.
Đây là chuyện trước đây Tam hoàng tử đã hứa với hắn, bây giờ có Diệp Huyền chống lưng, hắn càng không lo chuyện Tam hoàng tử sẽ đổi ý, đương nhiên đồng ý không chút do dự.
Huyết Ảnh Ma Quân nhìn về phía Bạch Nhạc, tiếp tục hỏi:
– Bạch phủ chủ, ngươi muốn tấn công Thất Tinh Tông à?
Chương 1294: Thiên Thu đại sư, Bạch Nhạc tiễn ngài về nhà
Nếu chỉ để duy trì uy quyền, ba ngàn Thanh Vân Kỵ cùng với Bạch Nhạc và sự uy hiếp của Bất Tử Thanh Vương là đủ, hoàn toàn không cần thiết phải để Huyết Ảnh Ma Tông tham dự vào, càng không cần phải bỏ ra một cái giá quá lớn để xây dựng thêm ba ngàn Thanh Vân Kỵ khác.
Phải biết nuôi dưỡng nhiều Thanh Vân Kỵ như vậy nhất định sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên.
– Ánh mắt Ma Quân có chút nông cạn.
Bạch Nhạc lắc đầu, tự tin đáp:
– Đạo Lăng Thiên Tông hiện nay không còn là Đạo Lăng Thiên Tông như xưa, Đại Càn vương triều đương nhiên cũng không còn là Đại Càn vương triều như trước nữa.
Trong lòng Huyết Ảnh Ma Quân kinh hãi, lúc này ông ta mới hiểu ra.
Khi ánh mắt ông ta còn đặt ở Thanh Châu, thì ánh mắt của Bạch Nhạc đã dõi khắp Đại Càn vương triều, hay nói cách khác là… toàn bộ thiên hạ.
Loại quyết đoán này này thực sự làm người ta chấn động.
Đối với hầu hết mọi người, đi đến Tinh Hải Cảnh đã là điểm kết thúc, nhưng đối với Bạch Nhạc, nó chỉ mới bắt đầu.
– Huyết Ảnh Ma Tông ta… xin tuân lệnh Bạch phủ chủ.
Sau một lúc im lặng, Huyết Ảnh Ma Quân thở dài trong lòng, cuối cùng đưa ra lựa chọn.
So với việc trở thành kẻ thù của Bạch Nhạc, điều kiện như vậy khiến ông ta thích thú hơn nhiều.
Một thiên tài dám nhìn khắp thiên hạ, thậm chí có thể trở thành một Thông Thiên Ma Quân khác trong tương lai, rất đáng để ông ta đánh cược.
Huyết Ảnh Ma Quân nhìn bóng dáng Bạch Nhạc biến mất trong màn đêm, ông ta không khỏi lần nữa nở nụ cười khổ, khẽ lầm bầm:
– Thanh Châu là của ai… Bây giờ nhìn lại, đây thật sự là một câu hỏi ngu ngốc.
Tuy nhiên, nghĩ đến Thất Tinh Tông và các tông môn Chính Đạo khác, trong lòng Huyết Ảnh Ma Quân không khỏi dâng lên một chút đùa cợt.
So với ông ta, những tông môn tự cho mình là Chính Đạo mới thật sự là những kẻ cứng đầu cứng cổ.
Bạch Nhạc sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với những kẻ này chính là điều ông ta mong đợi hơn cả.
Không cần biết thế nào… Thanh Châu, rốt cuộc phải đổi rồi.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, chỉ một lát sau, hai thống lĩnh Thanh Vân Kỵ liền bước ra ngoài sảnh, khom mình hành lễ nói:
– Tô cô nương, vừa có tin là… Phủ chủ đại nhân trở về rồi.
Trong nháy mắt, Tô Nhan lộ ra vẻ vui mừng, nàng ta hỏi tới tấp:
– Ngươi nói cái gì? Có tin được tin tức này không?
– Tin tức được truyền ra từ bên Huyết Ảnh Ma Tông, cực kỳ đáng tin.
Một thống lĩnh trong số hai vị thống lĩnh Thanh Vân Kỵ lên tiếng:
– Đêm hôm qua, Phủ chủ đại nhân tới Huyết Ảnh Ma Tông, không biết là đã nói gì với Huyết Ảnh Ma Quân.
Chỉ biết lúc Phủ chủ đại nhân rời khỏi đó, ngài đã lấy được hứa hẹn của Huyết Ảnh Ma Quân… Hắn ta sẵn lòng nghe theo sự sai bảo của Phủ chủ đại nhân.
Tô Nhan nghe vậy thì thầm rùng mình.
Bản thân nàng ta cũng xuất thân từ Huyết Ảnh Ma Tông, tất nhiên sẽ hiểu rõ hơn ai hết sự đáng sợ của vị Huyết Ảnh Ma Quân kia.
Chỉ một mình Bạch Nhạc tới Huyết Ảnh Ma Tông, hơn nữa hắn còn ép được Huyết Ảnh Ma Quân phải nhún nhường, hoặc có thể nói là trực tiếp quy hàng.
Kẻ mạnh đến như vậy, chỉ nghe nói thôi đã khiến nàng ta phải hít một ngụm khí lạnh.
Tô Nhan bình tĩnh lại, nàng ta lập tức thấp giọng hỏi:
– Đại nhân đâu rồi?
– Không biết ạ.
Hai vị thống lĩnh Thanh Vân Kỵ kia lắc đầu, trầm giọng đáp:
– Cho tới bây giờ vẫn chưa nhận được tin đại nhân đã về đến thành Thanh Châu.
Tô Nhan hơi nhíu mày, nàng ta cũng không thấy bất ngờ với câu trả lời này cho lắm.
Chưa nói nàng ta, chỉ nói tới việc liên quan đến tình cảm của Bạch Nhạc với Bạch Thanh Nhã, nếu hắn trở về thành Thanh Châu thì không có lý nào lại không về đây ngay.
Chưa trở về đồng nghĩa với việc có khả năng Bạch Nhạc vẫn chưa tới thành Thanh Châu.
Nói cách khác, Bạch Nhạc còn có chuyện quan trọng hơn cần phải xử lý trước.
Nếu như tin tức từ Huyết Ảnh Ma Tông là thật thì…
Chỉ trong nháy mắt, trong đầu Tô Nhan đã hiện lên một suy nghĩ, nàng ta chợt nhướng mày:
– Truyền lệnh xuống, tất cả các Thanh Vân Kỵ đi theo ta tới Thất Tinh Tông!
Vị thống lĩnh Thanh Vân Kỵ cung kính chào theo nghi thức trong quân, nghiêm trang đáp lời Tô Nhan:
– Vâng.
Mấy ngày nay, mặc dù trong Thanh Châu phủ có chút động tĩnh, nhưng trong Thanh Vân Kỵ lại rất im ắng, không có gì khác lạ.
Đây cũng chính là cực hạn mà Tô Nhan có thể làm được.
Đối với phủ Thanh Châu, Thanh Vân Kỵ chính là lực lượng nòng cốt nhất.
Chỉ cần Thanh Vân Kỵ không loạn, Tô Nhan dám chắc có thể khống chế được cục diện.
Thậm chí trong mắt nàng ta, lần này Bạch Nhạc trở về, ba nghìn quân Thanh Vân Kỵ chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn.
Thất Tinh Tông.
Sáng sớm, Bạch Nhạc đã tới chân núi của Thất Tinh Tông.
Nhớ tới ngày đầu tiên tới Thất Tinh Tông, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi toát ra cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Bạch Nhạc thở dài một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng vung lên, Thiên Cung trong tay hắn chợt mở ra.
Một thi thể trông như chỉ đang ngủ lập tức được Bạch Nhạc ôm vào trong ngực.
– Thiên Thu đại sư… Bạch Nhạc tiễn ngài về nhà đây.
Trước khi Mộng Thiên Thu qua đời, Bạch Nhạc đã hứa là hắn nhất định sẽ đưa Mộng Thiên Thu về Thất Tinh Tông.
Chương 1295: Thiên Thu đại sư, Bạch Nhạc tiễn ngài về nhà (2)
Dù Bạch Nhạc không có cảm tình với Thất Tinh Tông cho lắm, nhưng hắn hiểu rõ đây chính là nơi mà Mộng Thiên Thu coi là nhà.
– Gràoo!!!
Tiểu Bạch Long cũng bay ra ngoài cùng với thi thể Mộng Thiên Thu.
Ba tháng đã đủ để Tiểu Bạch Long khôi phục.
Tiểu tử kia bay ra khỏi Thiên Cung, trông có vẻ rất hài lòng.
Nhưng khi nhận ra tâm trạng của Bạch Nhạc không được tốt, nó bèn đậu lên vai hắn.
– Tiểu Bạch, chúng ta cùng đưa Thiên Thu đại sư về nhà nào.
Đêm qua lúc đi gặp Huyết Ảnh Ma Quân, Bạch Nhạc không để Tiểu Bạch Long đi ra.
Hắn không muốn nảy sinh mâu thuẫn với Huyết Ảnh Ma Quân.
Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay hắn trở về, trừ việc đưa thi thể Thiên Thu đại sư tới đây, hắn còn muốn giúp Mộng Thiên Thu đòi một lời xin lỗi.
Chỉ bằng sức của một mình hắn, chưa chắc đã có thể ép Tinh Hà Lão Tổ phải cúi đầu, nên hắn cũng không ngại để Tiểu Bạch Long đi ra đe dọa một chút.
Hơn nữa, bây giờ hắn không còn cần phải che giấu thân phận, tất nhiên là không cần phải để Tiểu Bạch Long phải ở lại trong Quảng Hàn Thiên Cung.
– Gràoo!!!
Tiểu Bạch Long cảm nhận được khí thế trên người Bạch Nhạc bèn hưng phấn gào lên một tiếng.
Chớp mắt, khí tức trên người Bạch Nhạc ầm ầm bạo phát, như thể có một thanh kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ, muốn đâm rách bầu trời.
– Bạch sư huynh…
Lần theo khí tức của Bạch Nhạc phóng ra ngoài, các đệ tử của Thất Tinh Tông đã kịp ngộ ra, liền nhao nhao chạy tới.
Chỉ có điều lúc bọn họ thấy được Bạch Nhạc, những người vốn còn muốn quát lớn kia liền lập tức câm miệng.
Mặc dù tin Bạch Nhạc trở mặt với Tinh Hà Lão Tổ đã truyền về, nhưng đối với các đệ tử Thất Tinh Tông, thái độ của họ phần lớn vẫn chưa thay đổi, ai nấy vẫn xem Bạch Nhạc là người nhà.
Nhưng sự trở về lần này của Bạch Nhạc hiển nhiên không phải lấy thân phận ‘người của Thất Tinh Tông’ nữa.
Bạch Nhạc nhíu mày, nhàn nhạt cất lời:
– Thanh Châu phủ chủ – Bạch Nhạc, tới để thăm hỏi.
Một câu nói, một xưng hô đã tỏ rõ thái độ của Bạch Nhạc.
Nháy mắt, mấy đệ tử của Thất Tinh Tông không khỏi cười khổ:
– Bạch sư huynh, huynh cần gì phải như thế? Có chuyện gì cứ bình tĩnh nói đã.
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, hắn bình tĩnh đáp:
– Có một số việc bàn bạc được, nhưng có một vài việc ta nhất định phải đòi lại giúp Thiên Thu đại sư.
– Các người lên núi bẩm báo đi, các người không thể ngăn được ta đâu.
Vừa nói, Bạch Nhạc vừa bước tới, hắn cứ ôm thi thể Mộng Thiên Thu đi về hướng đỉnh núi Thất Tinh Tông.
Đến nước này rồi, các đệ tử cũng hiểu ý Bạch Nhạc đã quyết.
Cũng như Bạch Nhạc đã nói, bọn họ không thể ngăn được hắn, mà họ cũng không muốn cản, các đệ tử đành chạy nhanh lên núi bẩm báo.
Tất nhiên, trên thực tế cũng không cần ai phải đi báo tin.
Lúc Bạch Nhạc thả khí tức ra ngoài mà không thèm che giấu, Tinh Hà Lão Tổ và các trưởng lão Tinh Cung Cảnh trong cũng đã cảm nhận được.
Tất cả mọi người lập tức đều đổi sắc mặt, đồng loạt chạy về phía cung của Tinh Hà Lão Tổ.
Tinh Hà Lão Tổ chậm rãi đứng dậy, trong mắt ông ta không khỏi toát lên cảm xúc phức tạp.
Ông ta mở cửa đại điện, trực tiếp bước ra ngoài.
Đối với việc Bạch Nhạc đến đây, Tinh Hà Lão Tổ cảm thấy không có gì ngoài ý muốn.
Từ lúc ông ta tận mắt thấy Bạch Nhạc có thể bình yên đi ra khỏi Đạo Lăng Sơn thì đã biết, rồi sẽ có một ngày như vậy.
Chỉ có điều đến bây giờ, trong lòng ông ta vẫn chưa đưa ra được quyết định.
Nhưng bây giờ Bạch Nhạc không còn chút tình cảm nào mà cứ như vậy xông thẳng lên núi, ông ta cũng không cần phải do dự nữa.
Đúng hay sai thế nào… ai mà biết được?
– Lão Tổ.
Thấy Tinh Hà Lão Tổ đi ra, tất cả mọi người đều quỳ xuống.
Tinh Hà lão tổ ngẩng đầu, lạnh giọng cất lời:
– Quỳ hết ở đây làm cái gì? Truyền nhân của Ma Quân đã giá lâm, tất nhiên bản tông phải đi nghênh đón… Đi theo lão phu là được.
– Nhớ cho kỹ, bất kể là lúc nào cũng không được để mất mặt bản tông!!!
Những lời này Tinh Hà Lão Tổ nói có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lúc rơi vào tai người khác thì không khác nào sấm bên tai.
Đây là ông ta muốn cứng đối cứng với Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc bước đi rất chậm, nhưng tự đầu đến cuối hắn vẫn duy trì được tiết tấu của mình.
Trên con đường lên núi, Bạch Nhạc gặp càng ngày càng nhiều đệ tử Thất Tinh Tông, nhưng không có ai trong số họ đứng ra ngăn cản.
Đúng là có nguyên nhân vì danh tiếng của Bạch Nhạc trong Thất Tinh Tông rất tốt, nhưng phần nhiều là do mọi người có lẫn sự sợ hãi.
Đùa gì vậy? Bạch Nhạc là kẻ mạnh có thể chém giết cả trưởng lão Tinh Hải Cảnh của Đạo Lăng Thiên Tông, dựa vào cái gì mà bọn họ phải đứng ra ngăn cản hắn? Điều đó và đâm đầu vào chỗ chết có khác nhau chỗ nào đâu.
Cả con đường lên núi, Bạch Nhạc mất nửa canh giờ.
– Truyền nhân của Ma Quân giá lâm bản tông, lão phu thất lễ, không thể tiếp đón từ xa.
Bạch Nhạc vừa bước lên đỉnh ngọn núi Thất Tinh Tông, giọng nói của Tinh Hà Lão Tổ đã vang lên.
Bạch Nhạc nhíu mày, chỉ nghe cái xưng hô đó là hắn đã đủ hiểu địch ý của ông ta.
Thần sắc hắn lạnh thêm mấy phần, chậm rãi nói:
– Xem ra Lão Tổ không muốn thương lượng gì với ta hết.
Chương 1296: Thủ đoạn của Ma Đạo
– Đạo và Ma không thể hòa hợp, tất nhiên không có cái gì để bàn bạc hết…
Tinh Hà lão tổ nói tới đó, sau nhìn thấy thi thể Mộng Thiên Thu, mí mắt ông ta hơi giật giật:
– Đương nhiên nếu ngươi đã có ý đưa thi thể Mộng trưởng lão về tông, lão phu không phải là kẻ không hiểu tình nghĩa, mời truyền nhân của Ma Quân uống một chén trà, nghỉ ngơi chốc lát rồi xuống núi cũng không muộn.
Một câu của ông ta đã trực tiếp công nhận việc lên núi thăm hỏi của Bạch Nhạc, chỉ có điều ông ta vẫn tỏ vẻ xa cách ngàn dặm như trước.
Bạch Nhạc im lặng một lúc, đột nhiên hắn cười rộ lên.
– Hay cho uống một chén trà!!!
Bạch Nhạc tuy đang cười, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi người dường như có thể cảm nhận được sát khí bốc lên từ trên người hắn.
– Chỉ là không biết… ai đã cho ngài can đảm ấy?
Lời nói vừa dứt, Bạch Nhạc đã bước lên:
– Thiên Thu đại sư có ơn truyền đạo cho ta, nay người đã chết dưới tay Thận Lâu Vương, mà ta đã giúp ngài ấy báo thù.
Nhưng còn Tinh Hà Lão Tổ ngài đây thiếu nợ ân tình của Thiên Thu đại sư, ta vẫn còn chưa đòi lại đấy.
Ánh mắt của Bạch Nhạc sắc như kiếm, hắn tiếp tục nói:
– Hôm nay ta tiễn Thiên Thu đại sư về nhà, không thể cứ về mà không làm cho rõ ràng mọi chuyện được.
Nếu không ai đòi lại công bằng cho người, ta sẽ đòi lại thay.
Những lời này vừa mới ra khỏi miệng đã khiến toàn bộ Thất Tinh Tông xôn xao.
Về cái chết của Mộng Thiên Thu, trước đó đúng là có rất nhiều lời đồn xoay quanh chuyện này.
Dù sao Bạch Nhạc cũng đã làm ầm lên ở Đạo Lăng Thiên Tông một lần, bây giờ nhắc đến chuyện cũ thì khó lòng bỏ qua được cơ hội.
– Bạch Nhạc, trước đây khi Thận Lâu Vương tập kích tông môn, Mộng trưởng lão vẫn bình thường.
Chuyện này tất cả chúng ta đều thấy rõ như ban ngày, nhưng ngươi lại đẩy trách nhiệm lên lão tổ như vậy, không phải quá mức ngang ngược ư?
Một vị trưởng lão bước ra từ trong đám người.
Chuyến đi đến Đạo Lăng Thiên Tông lần trước, ông ta cũng là người đồng hành nên lúc này đứng ra nói chuyện cũng có chút sức thuyết phục.
Những đệ tử của Thất Tinh Tông vốn còn đang do dự giờ cũng bắt đầu dao động.
Mối quan hệ giữa Bạch Nhạc và Mộng Thiên Thu tốt, đây không phải là bí mật gì.
Nếu nói Bạch Nhạc vì cái chết của Mộng Thiên Thu mà giận chó đánh mèo, đổ lên người Tinh Hà Lão Tổ, thậm chí đổ cả lên đầu Thất Tinh Tông thì cũng không có gì lạ.
Chỉ có điều, cứ cho là như vậy thì lý do này của Bạch Nhạc cũng không đủ để thuyết phục mọi người.
Lòng người khó dò.
Bây giờ Bạch Nhạc hùng hổ xông lên núi, nói trắng ra là đến không có ý tốt.
Nhưng ông ta không tin là Bạch Nhạc thật sự có gan dám một người đối kháng với cả Thất Tinh Tông.
Chỉ cần có thể khơi dậy lòng căm thù chung của những đệ tử này, kể cả ra tay thật thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Dù sao Thất Tinh Tông cũng là Địa cấp Tông Môn, chút khí thế ấy vẫn phải có.
Chỉ cần lòng người không bị phân tán, cho dù là phải đối mặt với một truyền nhân của Ma Quân như Bạch Nhạc cũng không đến mức không đánh nổi một trận.
-Tiểu Bạch.
Bạch Nhạc lộ ra ánh mắt lạnh lẽo, hắn lên tiếng.
Gần như cùng lúc với giọng nói của hắn, thân hình Tiểu Bạch Long chợt to lên.
Vị trưởng lão kia còn chưa kịp nhìn rõ đã bị Tiểu Bạch Long túm lấy.
– Graooo!!!
Tiểu Bạch Long chộp lấy vị trưởng lão kia bằng móng vuốt, nó mở cái miệng to như bồn máu gầm lên một tiếng.
Long uy nghiền áp đối phương, trong nháy mắt đã dọa trưởng lão kia sợ tới mức suýt nữa tiểu ra quần.
– Người đâu mau cứu mạng, lão tổ, cứu mạng!!!
– Bạch Nhạc, ngươi muốn làm gì?
Tinh Hà lão tổ nổi giận bừng bừng, khí thế trên người chợt tăng vọt lên.
Không phải ông ta không muốn ra tay ngăn cản, nhưng thật sự là tốc độ của Tiểu Bạch Long quá nhanh, kể cả là ông ta cũng không thể kịp thời ngăn lại để mà cứu người được.
Nói đùa.
Trước đây lúc Tiểu Bạch Long còn chưa hóa rồng thì nó đã có sức mạnh lay động Tinh Hải, giờ đã vượt qua thiên kiếp để hóa thành chân long, nó đã chân chính có sức mạnh tương đương với cường giả Tinh Hải Cảnh của loài người, lại thêm thiên phú đáng sợ của long tộc, vị trưởng lão mới Tinh Cung Cảnh kia làm sao có thể chống đỡ được.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia khinh bỉ, hắn lạnh lùng cất tiếng:
– Ta đang nói chuyện với Tinh Hà Lão Tổ, ngươi là cái thá gì mà dám xen vào? Tiểu Bạch, đánh gãy hai chân lão, ném ra cho ta.
Bạch Nhạc nói thản nhiên như thể đối phương không khác nào con chó con mèo, thậm chí hắn còn không thèm liếc mắt nhìn ông ta một cái.
– Graooo!!!
Tiểu Bạch Long nghe lời Bạch Nhạc, móng vuốt đột nhiên hạ xuống, nhanh gọn bóp nát xương đùi của trưởng lão kia, sau đó nó trực tiếp ném ông ta từ trên trời xuống như ném một túi vải rách.
Rầm.
Vị trưởng lão kia ngã xuống thật mạnh.
Giờ khắc này, toàn bộ Thất Tinh Tông như run lên bần bật theo tiếng của cú ngã ấy.
Bạch Nhạc như không có chuyện gì mà chuyển sang phía Tinh Hà Lão Tổ, nói tiếp:
– Tinh Hà Lão Tổ, ngài đã nói ta là truyền nhân của Ma Quân thì giờ ta sẽ dùng thủ đoạn của truyền nhân Ma Quân để làm việc cho tương xứng.
Nếu ngài đã không muốn nói lý thì chúng ta không cần nói lý nữa.
Chương 1297: Dùng kiếm để đòi lại công bằng
Bạch Nhạc ôm thi thể Mộng Thiên Thu, hắn không có ý định bỏ xuống mà thong dong cất lời:
– Tiểu Bạch, từ giờ trở đi, ai dám động đến thì liền giết luôn.
Hôm nay, kể cả có phải nhuộm máu Thất Tinh Tông, chúng ta cũng phải đòi lại công bằng cho Thiên Thu đại sư.
– Gràoo!!!
Nghe lời dặn của Bạch Nhạc, Tiểu Bạch Long lập tức bộc phát ra sát khí đáng sợ.
Một tiếng rồng gầm vang lên, khí thế kinh hoàng kia cuộn trào sôi sục, những đệ tử Thất Tinh Tông hơi yếu một chút đều bị dọa nhũn chân, ngã ngồi ra đất.
Không phải do bọn họ không chịu nổi mà là do Tiểu Bạch Long bộc phát khí thế tối đa quá đáng sợ.
– Làm càn!!!
Tinh Hà Lão Tổ bị Bạch Nhạc chọc tức đến nỗi mắt đầy lửa giận, trong nháy mắt, cả Thất Tinh Tông dường như chấn động theo cơn giận của ông ta.
Trận pháp hộ tông.
Trong chốc lát, tất cả linh khí của Thất Tinh Tông dường như đều được ngưng tụ đến, rồi hóa thành một màu bàng bạc chiếu rọi khắp không trung.
Trên Thất Tinh Tháp hiện lên một luồng ánh sáng lung linh bao trùm lên Thất Tinh Tông để bảo vệ nó.
Trước khi Bạch Nhạc đến, Tinh Hà Lão Tổ đã biết sự đáng sợ của hắn.
Nếu ông ta không chuẩn bị trước thì sao dám cứng đối cứng với hắn như vậy được.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, trận pháp hộ tông này của Thất Tinh Tông là thứ khiến hắn lo lắng nhất.
– Bạch Nhạc, ngày xưa ngươi đã từng nhận được truyền thừa của bản tông từ Thất Tinh Tháp, bây giờ ngươi lại dám cuồng vọng nói sẽ nhuộm máu Thất Tinh Tông… Kẻ vong ân phụ nghĩa như vậy, quả thật không hổ danh là Ma Đạo, trước đây đáng lẽ lão phu nên trực tiếp giết ngươi mới đúng.
Bạch Nhạc hơi nheo mắt, tầm mắt của hắn không tự chủ nhìn sang phía đỉnh Thất Tinh Tháp.
Từ lúc mới bước vào Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc đã biết hạch tâm của trận pháp Thất Tinh Tông chính là Thất Tinh Tháp.
Bảy tòa đại điện vây quanh chủ phong, lấy đó làm trụ cột để xây dựng Thất Tinh Tháp, chẳng những đó là mảnh đất truyền thừa của Thất Tinh Tông mà còn là vị trí của mắt trận hộ tông.
Bạch Nhạc của ngày xưa không chỉ một lần cảm thán sự cường mạnh của Thất Tinh Tông.
Chỉ là hắn không ngờ, có một ngày trận pháp hộ tông này lại dùng để đối phó với chính bản thân mình.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc không khỏi chạnh lòng.
– Lão Tổ, không được đâu! Dù sao Bạch Nhạc cũng không phải người ngoài, trên Đạo Lăng Sơn huynh ấy cũng từng nhiều lần bảo vệ tông ta, cần gì phải làm vậy?
Ngay lúc đó, Dương Bằng chen qua đám người, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tinh Hà Lão Tổ, lo lắng nói.
Một bên là Bạch Nhạc – bạn của hắn, một bên là Lão Tổ nhà mình, trong lòng hắn cũng cực kỳ khó xử, bởi vậy nên nãy giờ hắn đều không dám lên tiếng.
Nhưng tình hình bây giờ lại thay đổi đột ngột, mắt thấy hai bên thật sự sắp ra tay, lúc này Dương Bằng mới không thể không đứng ra.
– Bạch Nhạc, Thiên Thu đại sư dẫu gì rốt cũng là trưởng lão của tông ta, nếu ngài ấy ở dưới suối vàng mà biết được thì tuyệt đối không mong muốn huynh trở thành kẻ thù với tông ta đâu.
Hà Tương Tư cũng đứng ra khom người với Bạch Nhạc, gấp giọng khuyên.
– Xin Lão Tổ nghĩ lại!!!
Có Dương Bằng và Hà Tương Tư dẫn đầu, những đệ tử mà ngày xưa Bạch Nhạc quen biết cũng lần lượt chen lên, đồng loạt quỳ xuống.
Thấy cảnh tượng như vậy, kể cả có là Bạch Nhạc thì cũng không khỏi mềm lòng.
Dù hắn luôn bực tức chuyện Tinh Hà Lão Tổ lạnh nhạt với Mộng Thiên Thu, nhưng nói thế nào đi nữa thì giữa hắn và Thất Tinh Tông cũng có mối quan hệ dây dưa không dứt, không phải cứ muốn chặt đứt là có thể chặt được, điều này là sự thật.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, trầm giọng nói:
– Tinh Hà Lão Tổ, ân oán giữa ta và Thất Tinh Tông không cần nhắc lại nữa.
Chỉ có điều chuyện xảy ra với Thiên Thu đại sư, ngài nhất định phải đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, ta không thể để ngài ấy chết không rõ ràng như vậy được.
Chỉ cần ngài xin lỗi Thiên Thu đại sư, ta sẽ xuống núi, coi như giải quyết xong mọi ân oán.
Trước đó hắn có nói sẽ nhuộm máu Thất Tinh Tông, nhưng đó chỉ là lời nói lúc giận lẫy.
Về tình về lý, hắn không thể thật sự ra tay nhuộm máu Thất Tinh Tông được.
Mà nếu chuyện chỉ liên quan đến mình, cho dù có thua thiệt thì Bạch Nhạc hắn sẽ chỉ đoạn tuyệt hết mọi ân oán, không so đo nữa.
Nhưng nếu chuyện có liên quan đến Mộng Thiên Thu, Bạch Nhạc không thể tự thuyết phục bản thân ngừng tay lại.
– Xằng bậy!!!
Ánh mắt Tinh Hà Lão Tổ hiện lên vẻ lạnh lùng, ông ta cất lời:
– Mộng Thiên Thu do chống lại Thận Lâu Vương nên mới chết, vốn ông ấy có công với tông ta, lão phu tất nhiên sẽ an táng long trọng.
Hai chữ xin lỗi này ở đâu ra? Huống chi, đây là chuyện của tông ta, còn chưa tới lượt một người ngoài như ngươi nhúng tay vào.
Dương Bằng, Hà Tương Tư và những đệ tử khác cầu tình có thể khiến Bạch Nhạc mềm lòng, nhưng lại không thể lay động tâm trí của Tinh Hà Lão Tổ.
So với tâm tính thiếu niên của Bạch Nhạc, Tinh Hà lão tổ lý trí hơn rất nhiều.
Chuyện xảy ra lúc đó, ông ta quyết định từ bỏ Bạch Nhạc và Mộng Thiên Thu tuy là vì muốn đảm bảo an toàn cho phần lớn những người khác, nhưng nếu ông ta cứ thế thừa nhận thì không khỏi sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới uy tín và danh dự của bản thân.
Nên dù thế nào, ông ta cũng sẽ không thừa nhận, chứ đừng nói chi là xin lỗi.
Chương 1298: Dùng kiếm để đòi lại công bằng (2)
Huống chi, Bạch Nhạc chọn lúc này để đến Thất Tinh Tông, chỉ sợ là hắn không những muốn đòi lại công bằng cho Mộng Thiên Thu mà còn có ý định tạo dựng uy tín.
Thanh Châu chỉ có một Địa cấp Tông Môn là Thất Tinh Tông.
Trên thực tế, mấy năm nay thế lực của Thất Tinh Tông đã khống chế được toàn bộ Thanh Châu.
Bây giờ Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương trở về, không cần biết cuối cùng kẻ chấp chưởng Thanh Châu là ai, nhưng chắc chắn địa vị của Thất Tinh Tông sẽ xuống dốc không phanh.
Dưới tình huống như vậy, ông ta càng không thể cúi đầu.
Chỉ còn cách ngăn Bạch Nhạc lại, để cho hắn thất bại tan tác trước Thất Tinh Tông mới có thể đảm bảo được quyền lợi lớn nhất cho Thất Tinh Tông.
So với những ích lợi này, tình cảm căn bản không đáng giá nhắc tới.
– Ha ha ha ha!!!
Nghe câu trả lời của Tinh Hà Lão Tổ, Bạch Nhạc lập tức cười lớn, chỉ có điều tiếng cười kia rơi vào trong tai người khác lại cực kỳ đáng sợ.
– Hay cho câu không cần một người ngoài nhúng tay! Tinh Hà, Thiên Thu đại sư vì cứu ngươi mới dùng hết toàn lực để đối phó, nhưng lúc gần thành công, ngươi lại bán đứng ngài ấy.
Bây giờ, ngay cả một câu xin lỗi thể hiện sự áy náy ngươi cũng không cho…. Ngươi đúng là quá kiêu ngạo! Sĩ diện của ngươi thì quan trọng, còn tính mạng của Thiên Thu đại sư thì chỉ nhẹ như lông hồng thôi sao?
– Thôi thôi thôi, cần gì phải nói chuyện lý lẽ với loại người như ngươi.
Kể cả ngươi không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng với Thiên Thu đại sư, ta cũng sẽ dùng kiếm trong tay để đòi lại công bằng cho ngài ấy.
Trong nháy mắt, trên người Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra sát khí lạnh như băng.
Hắn thản nhiên nói:
– Chỉ là một trận pháp hộ tông thôi mà, ngươi cho là có thể ngăn cản được ta chắc? Tinh Hà, ngươi có vẻ đánh giá quá cao bản thân rồi.
Trước đó Dương Bằng và Hà Tương Tư đứng ra khiến Bạch Nhạc mềm lòng một chút, chỉ cần Tinh Hà Lão Tổ sẵn lòng thể hiện thái độ xin lỗi.
Kể cả ông ta không nói ra chân tướng của câu chuyện, chỉ cần một câu xin lỗi đơn giản, Bạch Nhạc sẽ sẵn sàng dừng tay lại.
Nhưng bây giờ Bạch Nhạc đã hoàn toàn vứt bỏ suy nghĩ giải quyết chuyện này trong hòa bình.
Hắn hơi khom lưng, đặt Mộng Thiên Thu xuống.
Lúc hắn đứng thẳng người lần nữa, Nghịch Ma Kiếm đã xuất hiện trong tay.
Dù bản thân Tinh Hà Lão Tổ đã thành danh nhiều năm, hơn nữa ông ta còn có trận pháp hộ tông trợ giúp, nhưng hôm nay Bạch Nhạc lại có một niềm tin mãnh liệt.
Nếu như ngay cả Tinh Hà Lão Tổ mà hắn còn không xử lý được, hắn còn mặt mũi nào trở thành chủ nhân của Thanh Châu.
Trận chiến này chính là trận chiến đầu tiên kể từ sau khi hắn về Thanh Châu, nó cũng là cách thức tuyên bố tốt nhất rằng hắn đã trở về Thanh Châu.
Chỉ có chiến thắng trong trận chiến này, Bạch Nhạc mới có thể đưa Mộng Thiên Thu trở về trong vinh dự, chôn ông ấy ở Thất Tinh Tông, hoàn thành lời hứa khi xưa với ông ấy.
– Tiểu Bạch, chúng ta liên thủ phá cái trận pháp rách nát này, tiễn Thiên Thu đại sư về nhà!!!
Bạch Nhạc cười lớn, hắn nhảy vào không trung, cưỡi trên lưng Tiểu Bạch Long, toàn thân tản ra nhuệ khí hừng hực lan khắp đất trời.
– Bạch Nhạc!!!
Dương Bằng và Hà Tương Tư gào lên thất thanh.
Chuyện tới nước này, bọn họ cũng hiểu, bản thân không thể ngăn Bạch Nhạc lại được nữa.
– Làm càn!!!
Thấy Bạch Nhạc thật sự dám ra tay, Tinh Hà Lão Tổ không khỏi giận tím mặt:
– Nhãi con không hiểu chuyện, muốn làm bậy ở Thất Tinh Tông của ta thì cũng phải chờ ngươi bước vào Tinh Hải Cảnh đã.
Nếu ngươi đã không biết xấu hổ thì lão phu sẽ cho ngươi một bài học, để ngươi biết núi cao còn có núi cao hơn.
Còn chưa dứt lời, một ánh kiếm Tinh Cung lấp lánh đã xuất hiện phía bầu trời, nó tản ra ánh sáng khiếp người, nhanh chóng lao thẳng về phía Bạch Nhạc.
Tinh Hà Kiếm Khí.
Đối mặt với Bạch Nhạc, Tinh Hà Lão Tổ cũng dùng toàn lực để ứng phó.
Ông ta vừa ra tay đã trực tiếp dùng sức mạnh của Tinh Hải để gọi một kiếm này ra, dường như muốn đánh cho Bạch Nhạc một đòn rồi kết thúc luôn.
Dù trước đó có nói cái gì với Bạch Nhạc đi chăng nữa, nhưng khi Tinh Hà Lão Tổ thật sự đánh với Bạch Nhạc, tất cả các đệ tử Thất Tinh Tông vẫn hướng về Tinh Hà Lão Tổ.
Dù sao đối với bọn họ, sự tồn tại của ông ta mới chính là trụ cột mạnh mẽ nhất của Thất Tinh Tông.
Kiếm Như Tinh Hà.
Cả một biển sao giống như đều bị Tinh Hà Lão Tổ luyện hóa thành một thanh kiếm ánh sáng nằm ngang trên không trung, trông như dải ngân hà treo ngược.
Bạch Nhạc không phải chưa từng nhìn thấy Thận Lâu Vương ra chiêu, nhưng hôm nay là lần đầu tiên hắn chân chính đối mặt với Tinh Hà Lão Tổ, đương nhiên sẽ có một cảm xúc khác.
Từng có một thời, hắn còn là một thiếu niên mới bước vào Linh Phủ Cảnh, cũng suýt chút nữa là đã bái nhập vào Thất Tinh Tông làm đệ tử dưới trướng Tinh Hà Lão Tổ.
Bây giờ nhớ lại cũng chỉ khiến cho lòng người thổn thức.
Nhưng tạo hóa trêu người, ai có thể đoán được chứ?
– Graooo!!!
Một tiếng rồng ngâm vang lên, chỉ trong một hơi thở, Tiểu Bạch Long há miệng phun ra long tức.
Hiện giờ vết thương đã khỏi hẳn, Tiểu Bạch Long đã hoàn toàn luyện hóa được Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Nó còn có thể đưa sức mạnh của Nhất Nguyên Trọng Thủy dung nhập vào trong long tức.
Chỉ trong tích tắc, một cột nước lớn phun ra, trực tiếp vọt về phía Tinh Hà Chi Kiếm.
Chương 1299: Thôn Thiên Quyết bá đạo
Bây giờ Tiểu Bạch Long đã mạnh lên nhiều, một chiêu long tức dung hợp với Nhất Nguyên Trọng Thủy là nguồn sức mạnh mà Tinh Hà Lão Tổ không thể coi nhẹ được.
Uỳnh!!!
Tinh Hà kiếm khí chém vào cột nước, kiếm khí và cột nước đồng thời tan ra.
Một chiêu này coi như Tinh Hà Lão Tổ và Tiểu Bạch Long ngang sức ngang tài.
Chỉ có điều đối thủ hiện tại của ông ta không phải chỉ có mỗi mình Tiểu Bạch Long.
Gần như cùng lúc đó, Nghịch Ma Kiếm trong tay Bạch Nhạc cũng ra khỏi vỏ, mang theo một luồng ánh sáng chói mắt mà lẫm liệt lao tới hướng của Tinh Hà Lão Tổ.
Nếu trong trạng thái bình thường, một kiếm này căn bản không thể mang đến uy hiếp gì cho Tinh Hà Lão Tổ.
Nhưng hôm nay một kiếm của Bạch Nhạc lại tới đúng lúc Tinh Hà Lão Tổ vừa so chiêu với Tiểu Bạch Long xong, chưa kịp nghỉ lấy sức.
Trong nháy mắt Tinh Hà Lão Tổ đã bị đánh cho trở tay không kịp.
Uỳnh!!!
Ngay khi kiếm của Bạch Nhạc sắp sửa giáng vào Tinh Hà Lão Tổ, trên Thất Tinh Tháp đột nhiên tỏa ra ánh sáng bảy màu, trực tiếp hóa thành một bức tường lớn ngăn trước mặt Tinh Hà Lão Tổ.
Kiếm của Bạch Nhạc không thể tác động đến nó mảy may.
Tinh Hà Lão Tổ khinh thường quát:
– Nhãi con vô tri, chẳng lẽ ngươi cho là dựa vào một con súc sinh trợ giúp là có thể không thèm để bản tông vào mắt ư?
Từ lúc ở Đạo Lăng Thiên Tông, ông ta đã biết Tiểu Bạch Long vượt qua được thiên kiếp, từ giao(*) hóa thành rồng, tất nhiên không thể không phòng bị trước.
(*)Giao: giao long là sinh vật linh thiêng, chúng có hình thù như 1 con rắn to lớn với 4 chân, làm chủ vùng sông nước và có khả năng trị thuỷ.
Khi chúng mới nở, nó chỉ là những con rắn nhỏ bằng 2 ngón tay dài độ 2 gang tay và không có chân.
Khi lớn lên, chúng mọc 2 chân trước, giai đoạn này chúng gọi là thuồng luồng.
Khi thuồng luồng mọc đủ 4 chân cũng là lúc chúng trưởng thành, có khả năng sinh sản, lúc này được gọi là giao long.
Nhưng kể cả thế, ông ta vẫn trở mặt với Bạch Nhạc một cách vô tư, đơn giản là vì đã có trận pháp hộ tông.
– Graoo!!!
Tinh Hà Lão Tổ mắng một câu như vậy, bản thân Bạch Nhạc còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Bạch Long đã bị chọc tức rồi.
Trước khi Tiểu Bạch Long hóa thành rồng, linh trí của nó cũng đã tương đương với trẻ con của loài người.
Bây giờ đột phá xong, linh trí của nó càng cao hơn, sao có thể không hiểu Tinh Hà Lão Tổ đang mắng nó.
Trên không trung, một tiếng rồng ngâm vang lên.
Tiểu Bạch Long hung hăng lao tới Tinh Hà Lão Tổ.
Thân là Long tộc, long tức chỉ là chiêu thức phụ trợ, Tiểu Bạch Long am hiểu nhất là cận chiến, trực tiếp giết người.
Kinh khủng nhất là với thân hình kia của nó, thậm chí nó có thể xuyên qua Tinh Hà kiếm khí mà lao tới bên người Tinh Hà Lão Tổ.
Trên thực tế, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao Long tộc lại hung hãn đến thế.
Trong tình huống hai bên cùng cảnh giới, chẳng có ai mong muốn đối mặt với sự tấn công của Long tộc.
Trong nháy mắt, thấy Tiểu Bạch Long gào thét lao tới, cho dù là Tinh Hà Lão Tổ cũng không khỏi một phen tê dại da đầu.
Nếu như không phải đang ở trong Thất Tinh Tông thì kiểu một đối một như thế này, chưa chắc ông ta đã đủ khả năng thành đối thủ của Tiểu Bạch Long.
Nháy mắt, Thất Tinh Tháp lại tỏa ra một chùm ánh sáng bảy màu ngăn cản Tiểu Bạch Long.
Cơ sở của Địa cấp Tông Môn, trừ phi đối phương là cường giả Hóa Hư, nếu không thì chẳng ai có thể xem nhẹ hết.
Đây cũng chính là lý do vì sao Tinh Hà Lão Tổ tự phụ như vậy.
Ông ta cho là trừ phi có Bất Tử Thanh Vương và Thanh Vương Kiếm giá lâm, bằng không thì Thất Tinh Tông sẽ vững như bàn thạch.
– Ầm…
Thân thể Tiểu Bạch Long đụng vào màn ánh sáng bảy màu, màn sáng lung lay một lúc nhưng không bị vỡ.
– Các ngươi đã đánh đủ, giờ đến lượt ta đúng chứ?
Tinh Hà Lão Tổ xác nhận Tiểu Bạch Long có điên cuồng tấn công thế nào cũng không thể phá vỡ được màn ánh sáng bảy màu kia thì lập tức cười lạnh.
Ông ta đưa tay làm một động tác bắt, Tinh Hà Chi Kiếm lộng lẫy trên không trung bỗng mạnh mẽ lao về hướng Bạch Nhạc.
Thân có sức mạnh của Thất Tinh Tháp bảo vệ, trận chiến này ông ta đã ở thế bất bại, chuyện cố thủ để chờ chiến thắng chỉ là vấn đề thời gian.
Kiếm Như Tinh Hà.
Một kiếm của Tinh Hà Lão Tổ lướt qua Tiểu Bạch Long mà lao thẳng tới phía Bạch Nhạc, như thể muốn trực tiếp chém hắn.
Có là Bạch Nhạc đi chăng nữa, lúc này cũng không khỏi cảm nhận được sự uy hiếp trí mạng.
Mỗi một lão tổ Tinh Hải Cảnh đều không phải kẻ yếu, hơn nữa ở chính nơi như Thất Tinh Tông, muốn khiêu chiến vượt cấp với Tinh Hà Lão Tổ thì đúng là quá mức khó khăn.
Chỉ có điều đã đi tới bước đường này, sao Bạch Nhạc có thể cho phép mình chịu thua?
Bạch Nhạc không thèm nháy mắt, hắn lao thẳng tới chỗ Tinh Hà Lão Tổ, thậm chí còn không để tâm đến một kiếm mà ông ta chém về phía mình.
Một ý niệm hiện lên, Tức Thổ, Địa Hỏa, Cực Hàn Băng Hoa đồng thời xuất hiện, trực tiếp bao xung quanh người Bạch Nhạc, hóa thành một bức màn bảo vệ tầng tầng lớp lớp chắn một kiếm của Tinh Hà Lão Tổ thay cho Bạch Nhạc.
Chương 1300: Tiểu tử, tiễn được ngài về nhà rồi
Nói về thực lực, bây giờ đúng là Bạch Nhạc vẫn chưa tới được Tinh Hải Cảnh, kể cả chính diện lấy cứng chọi cứng cũng khó lòng ngăn được tấn công của Tinh Hà Lão Tổ, nhưng mà vấn đề là bảo vật của Bạch Nhạc nhiều.
Những bảo vật này không có cái nào là tu sĩ Tinh Cung Cảnh bình thường có thể luyện hóa ra được.
Bây giờ toàn bộ bảo vật đều ở trên tay Bạch Nhạc, tạm thời kéo dài thời gian giúp hắn.
Tất nhiên chỉ bằng mấy thứ này thì chắc chắn không thể ngăn cản Tinh Hà Lão Tổ, nhưng… bây giờ Bạch Nhạc cũng đâu có chiến đấu một mình!!!
– Tiểu Bạch, ngăn ông ta lại!
Gần như lúc ấy, Bạch Nhạc đã bay vào màn sáng bảy màu.
– Thôn Thiên.
Trong mắt Bạch Nhạc xẹt qua một tia sáng, hắn trực tiếp xuất ra Thôn Thiên Quyết.
Đối với người khác mà nói, trận pháp hộ tông của Thất Tinh Tông có lẽ không thể phá vỡ được, nhưng trong mắt Bạch Nhạc thì làm gì có chuyện đó.
Dẫu gì Tinh Hà Lão Tổ cũng chỉ ở mỗi Thanh Châu, căn bản ông ta không biết được sức mạnh kinh hồn của Thôn Thiên Quyết.
Nếu Thôn Thiên Quyết mà bị một trận pháp hộ tông cỏn con ngăn trở thì sao trước đây Thông Thiên Ma Quân có thể tắm máu Đạo Lăng Thiên Tông được.
Trên đời này làm gì có cái mà Thôn Thiên Quyết không xé xác ra được.
Thôn Thiên Quyết vừa xuất hiện đã không ngừng cắn nuốt màn ánh sáng bảy màu gần nó.
Chỉ một lúc, tầng ánh sáng mà Tiểu Bạch Long không phá vỡ được đã bị cứng rắn xé ra một vết rách lớn.
– Không! Không thể nào!
Tinh Hà Lão Tổ trợn mắt không thể tin nổi, ông ta lộ ra vẻ sợ hãi, sau đó quay người hung hãn lao về phía Bạch Nhạc.
Ông ta dự định trước khi màn ánh sáng bảy màu tan vỡ sẽ giết chết Bạch Nhạc.
Bất kể là Địa Hỏa, Tức Thổ hay Cực Hàn Băng Hoa, trong tình huống này cũng không thể chống lại được một Tinh Hà Lão Tổ đang điên cuồng.
Chỉ có điều một khoảng thời gian ngắn như vậy đã đủ để Tiểu Bạch Long chạy sang.
Lại là một tiếng rồng ngâm vang lên, Tiểu Bạch Long như một tia sét trắng dữ dội lao về phía Tinh Hà Lão Tổ.
Chưa chắc Tiểu Bạch Long đã hiểu sự lợi hại của Thôn Thiên Quyết, nhưng nó có thể tin tưởng Bạch Nhạc vô điều kiện.
Trong mắt của nó, tất nhiên là Bạch Nhạc đã giao sự an toàn của bản thân cho nó.
Nếu đã như vậy, trừ phi là nó chết, còn không thì Tiểu Bạch Long tuyệt đối không để cho Tinh Hà Lão Tổ tổn thương tới Bạch Nhạc.
Bây giờ, Tiểu Bạch Long đang dùng thân thể của mình để ngăn cản sự tấn công từ phía Tinh Hà Lão Tổ để tranh thủ chút thời gian cho Bạch Nhạc.
Bất kể Tinh Hà Lão Tổ có tấn công điên cuồng thế nào cũng không thể khiến Tiểu Bạch Long lùi lại.
Nhờ sức mạnh trời ban của Long tộc, Tiểu Bạch Long miễn cưỡng chống đỡ được thời gian trăm tức, mà bản thân nó chỉ bị Tinh Hà Lão Tổ làm tróc ít vảy, căn bản không có vết thương gì đáng kể.
Nhưng thời gian trăm tức với Bạch Nhạc đã đủ rồi.
– Nổ cho ta!!!
Bạch Nhạc mạnh mẽ cắn nuốt một phần của màn ánh sáng bảy màu, sau đó hắn làm nổ Thân Ngoại Hóa Thân, cưỡng ép làm màn ánh sáng kia bị phá tan.
Hắn rút thanh Nghịch Ma Kiếm ra, hùng hổ đâm về phía Tinh Hà Lão Tổ.
Ngu Kiếm.
Bạch Nhạc không dài dòng mà lao vào xé rách màn ánh sáng bảy màu, sau đó hắn chọn cách tấn công hung hãn và trực tiếp nhất để tấn công Tinh Hà Lão Tổ.
Duy Khoái Bất Phá.
Thậm chí khi mọi người còn chưa phản ứng kịp, một luồng kiếm khí màu tím đã chém vào Tinh Hải của Tinh Hà Lão Tổ.
Kiếm Phá Tinh Hải.
Nghịch Ma Kiếm sắc bén xuyên qua Tinh Hải, lao thẳng tới Tinh Hà Lão Tổ.
– Đồ súc sinh, đi chết đi!!!
Thấy Bạch Nhạc thật sự có thể xé tan được trận pháp hộ tông mà lao tới chỗ mình, Tinh Hà Lão Tổ thầm kinh hãi trong lòng, nhưng càng nhiều hơn là sự phẫn nộ.
Ông ta chưa thể chấp nhận việc mình sẽ thua trên tay của một tên tiểu tử ngay cả Tinh Hải Cảnh còn chưa bước vào.
Bây giờ cơ hội duy nhất của ông ta là nhân lúc Tiểu Bạch Long còn chưa tới kịp thì lập tức giết Bạch Nhạc.
Hoặc là ông ta bắt sống Bạch Nhạc, như vậy mới có thể thay đổi được chiến cuộc.
Tuy việc đó khá khó khăn, nhưng dù sao cũng là hy vọng duy nhất với Tinh Hà Lão Tổ.
Một khi Tiểu Bạch Long kịp hồi phục tinh thần, nó mà cùng Bạch Nhạc hợp sức đánh mình thì kể cả có trận phấp hộ tông giúp đỡ, ông ta cũng không thể chống chọi nổi.
Điều duy nhất Tinh Hà Lão Tổ có thể tin vào là thực lực của mình cao hơn Bạch Nhạc một cảnh giới.
Cả Tinh Hải như hóa thành một thanh kiếm khổng lồ xông về phía Bạch Nhạc đang ở trong.
Khi hắn đi ra, ngoài việc phải chịu đựng áp lực của thanh kiếm lớn này thì xung quanh còn có những thanh kiếm nhỏ sắc bén tạo thành từ những mảnh vụn ánh sáng, chúng cũng đang dồn dập lao về phía Bạch Nhạc.
– Kiếm Nhận Phong Bạo.
Bạch Nhạc vừa mới thi triển Thôn Thiên Quyết nên trong khoảng thời gian ngắn, hắn khó lòng có thể tiếp tục xuất chiêu lần nữa.
Nhưng vấn đề là, Bạch Nhạc không chỉ có mỗi chiêu thức vượt cấp như Thôn Thiên Quyết.
Từ góc độ nào đó mà nói thì uy lực của Kiếm Nhận Phong Bạo có khi còn kinh khủng hơn Thôn Thiên Quyết.
Đùng đùng…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










