1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Quỷ Bí Chi Chủ
  4. Tập 8 : Một Vấn Đề Đơn Giản (c36-c40)

Quỷ Bí Chi Chủ

Tập 8 : Một Vấn Đề Đơn Giản (c36-c40)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 36: Một Vấn Đề Đơn Giản

Audrey vừa nhớ lại những lời mà cha và anh trai nói khi thảo luận tình hình vừa tự phát triển suy nghĩ riêng mà nói:

“Bọn họ cho rằng hiện giờ kết cấu của chính phủ đã quá rối loạn.

Cứ lần nào tuyển cử xong mà chỉ cần thay đổi đảng phái là sẽ đổi người từ trên xuống dưới, làm cho sự tình càng thêm be bét, hiệu suất cực kỳ thấp.

Điều này không chỉ khiến chiến tranh thất bại mà còn rất bất tiện cho dân chúng.”

Klein biết rất rõ, vì không có đối tượng để tham chiếu nên lúc này vương quốc Ruen còn chưa tạo ra chế độ sát hạch nhân viên chính phủ.

Hình thức chính đảng chấp chính vẫn nằm ở giai đoạn sơ khai, cho nên sau khi thắng cử thì thường sẽ thưởng không ít vị trí sự vụ cho các thành viên và người ủng hộ.

Hừm, Russel đại đế lại không phát minh ra chế độ này cho Entis, quả thực không phù hợp với tính cách của ông ta… Chẳng lẽ sau này ông ta chuyển trọng tâm sang nơi khác?

Nghe đến đó, “Người Treo Ngược” Arges khẽ cười, nói xen một câu:

“Bọn họ cho rằng? Đám người này đúng là trì trệ ngu độn, có khi bị muỗi đen đốt rồi phải một năm sau bọn họ mới thấy ngứa.”

Muỗi đen là một loại sinh vật ở phía nam vương quốc Ruen, có độc khá mạnh, nổi tiếng là khiến người ta hận không thể cào rách da mình.

Audrey giơ tay che miệng, mặc kệ lời trào phúng vừa rồi của “Người Treo Ngược”, tung ra tin chính:

“Tiếc là tạm thời bọn họ chưa tìm được cách nào hay để thay thế cái chế độ này.”

Klein lẳng lặng nghe, cảm thấy đề tài đã chuyển tới lĩnh vực mình am hiểu nên hắn mỉm cười, nói:

“Đây là một vấn đề đơn giản.”

Đế quốc ăn tham và những nước thối nát học tập đế quốc ăn tham đều có được kinh nghiệm tiên tiến vô cùng thành công.

“Đơn giản?” Audrey kinh ngạc hỏi lại.

Tuy rằng chương trình học của cô ta không bao gồm chính trị, nhưng thường xuyên ngồi nghe cha và anh trai thảo luận nên cô ta có vốn hiểu biết khá đủ về những phương diện tương tự.

“Thi, giống như thì vào đại học ấy, tiến hành một cuộc thi cho tất cả dân chúng, có thể chia làm hai hoặc ba đợt, dùng phương thức khách quan nhất sàng lọc ra tinh anh.”

“Nhưng mà…” Audrey lờ mờ biết điều này sẽ mang tới những sự phản đối như thế nào.

Chẳng qua cô ta chưa kịp chỉnh lý ngôn ngữ thì Klein nói tiếp:

“Sau đó đưa những tinh anh này vào các vị trí sự vụ của nội các, chính quyền quận, thành phố và các trấn khác, ừm, cũng chính là đưa thẳng vào vị trí việc làm, chẳng hạn như thư ký cấp cao của nội các.

Những yêu cầu khác nhau dành cho các vị trí khác nhau, có thể tiến hành thi riêng đợt thi thứ hai hoặc thứ ba, thi khác nhau đi.

Chuyện chuyên môn thì phải dành cho người có chuyên môn làm.

Còn những vị trí mang tính chất quản lý như đại thần, quận trưởng và thị trưởng thì để lại cho đảng phái đã thắng trong tuyển cử.

Đây là miếng bánh mà bọn họ nên được chia.”

Arges vốn thiếu hụt kiến thức về phần này cũng hứng thú nghiêng đầu lắng nghe chăm chú.

Audrey thì nhíu mày, trầm tư.

“Đừng vội vã thay đổi tất cả mọi người trong một lần, như vậy nội các và chính quyền các cấp sẽ tê liệt ngay.

Có thể tiền hành thi hằng năm hoặc ba năm một lần, thay đổi từ từ.

Sau đó xem tình hình vương quốc mở rộng như nào và những vị trí trống mà nhân viên tạm thời của chính phủ từ chức, hoặc nghỉ hưu rồi lên kế hoạch xác định số lượng vị trí.”

Klein phát huy hoàn chỉnh bản sắc của một nhà chính trị gia online, cuối cùng hắn buông lỏng tay, nói:

“Sắp đặt như vậy có thể nhét những con người tinh anh có kiến thức trong vương quốc vào chính phủ ở mức độ lớn nhất, hơn nữa mặc kệ đảng phái nào lên đài, mặc kệ đại thần là ai, đám nhân viên sự vụ vẫn có thể duy trì sự vận hành cơ bản và tương đối hữu hiệu cho vương quốc.”

Đương nhiên tác dụng phụ là sinh ra tên ác ma bất tử là thói quan liêu.

Audrey vừa suy nghĩ vừa hỏi:

“Nói cách khác cho dù những đại thần kia biến thành khỉ đầu chó lông quăn thì cũng không ảnh hưởng quá lớn?”

“Không.” Arges chủ động nói chen vào: “Tôi cho rằng khỉ đầu chó lông quăn là lựa chọn tốt hơn đại thần bây giờ.”

Hắn tạm ngừng rồi bổ sung:

“Dù sao khỉ đầu chó chỉ cần ăn, ngủ và giao phối, sẽ không đưa ra những ý tưởng ngu ngốc, sẽ không kiên trì làm những kế hoạch không não.”

Này anh “Người Treo Ngược”, nghe qua thì hình như anh có một vị thủ trưởng không được tốt cho lắm… Klein ngồi trên vị trí chủ nhân, mỉm cười lắc đầu.

Audrey hồi tưởng lại những gì ngài “Kẻ Khờ” vừa nói, mãi một lúc sau mới ngạc nhiên thốt lên:

“Cái này nghe có vẻ rất hữu dụng… Là một biện pháp đơn giản mà rất hữu hiệu!”

Cô nhìn Klein, ca ngợi chân thành:

“Ngài Kẻ Khờ, ngài chắc chắn là một vị trưởng giả giàu kinh nghiệm và có trí tuệ xuất chúng!”

… Klein giật giật khoé miệng, nhìn “Người Treo Ngược” và “Chính Nghĩa” vài giây rồi nói:

“Hôm nay tụ hội đến đây thôi.”

Nếu tiểu thư “Chính Nghĩa” có thể ảnh hưởng người thân của cô ta để thúc đẩy chuyện này xảy ra, mình có thể dẫn dắt Benson trước để anh ấy có cơ hội trở thành “Nhân viên chính phủ”.

Nghĩ kỹ ra thì Benson rất phù hợp với việc này.

Chẳng qua “Chính Nghĩa” hẳn là sẽ không chủ động ra tay, bởi vì như vậy ta và “Người Treo Ngược” chỉ cần dò hỏi xem vị quý tộc nào đưa ra lời đề nghị này là có thể đoán được thân phận thật của cô ta ngay.

Đương nhiên là cô ta có thể đi đường vòng, dùng cách bí mật hơn.

“Tuân theo ý chí của ngài.” Audrey và Arges đồng thời đứng lên.

Klein khẽ dựa ra sau, cắt đứt liên hệ.

Bóng dáng mơ hồ của “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” nhanh chóng tan đi.

Bên trong toà đại điện khổng lồ như nơi ở của thần linh trên màn sương xám hiện giờ chỉ còn hắn lặng lẽ ngồi ở vị trí chủ nhân bên chiếc bàn dài.

Klein không nhảy thẳng xuống sương xám như lần trước, lần này hắn từ rời đi.

Bởi vì hắn đã trở thành người phi phàm nên vẫn còn đủ tinh thần.

Sở dĩ hắn chấm dứt cuộc tụ họp của “hội Tarot” trước là vì đã biết thái độ thật sự của Kẻ Gác Đêm với cuốn bút ký gia tộc Antigenous, quyết định phải giả vờ thật sự tìm kiếm chứ không phải nằm vật xuống ngủ, như vậy sẽ bị đám người Dunn Smith nghi ngờ là mình làm gì đó ở nhà.

Hơn nữa hôm nay cũng thu hoạch được không ít.

Klein ngồi trên chiếc ghế trên trước chiếc bàn đồng thau dài, hai tay đặt lên tay ghế với mười ngón tay đan vào nhau, đôi mắt thâm trầm quan sát màn sương xám mênh mông vô biên kia, chỉ cảm thấy nơi này trống trải và yên tĩnh, dường như cả trăm nghìn năm qua chưa ai đặt chân tới.

Khi hắn tạo mối liên hệ “triệu hồi” hình chiếu của “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” thì hắn phát hiện được một việc khác, đó là khi trở thành người phi phàm, hắn vẫn thừa tinh lực để chạm vào một “ngôi sao đỏ rực” khác!

“Nói cách khác là có thể “triệu hồi” thêm một người nữa?” Klein hồi tưởng cảm giác này, nói với ngữ khí gần như khẳng định.

Nhưng hắn không vội thử, bởi vì không biết người được kéo vào đây sẽ có thân phận gì, có thái độ như thế nào.

Dù sao không phải ai cũng vì có tính cách độc đáo mà hoà nhập rất nhanh như “Chính Nghĩa” với “Người Treo Ngược”, theo nhu cầu và dường như nguyện ý che giấu như bọn họ.

Nếu kéo người giống như Dunn Smith, như vậy “tổ chức thần bí” mà hắn vừa thành lập chắc chắn sẽ bại lộ dưới “sự theo dõi của giáo hội” ngay.

Làm đại boss của tổ chức “tà ác” này, hắn cảm thấy con đường phía trước thật đáng lo.

Klein biết được đặc điểm phi thường của màn sương mù này, biết nó không phải thứ mà người phi phàm thuộc danh sách như Dunn Smith có thể “phá giải”, nhưng vấn đề là đã có sức mạnh phi phàm thì không thể không nghĩ tới sự tồn tại của thần linh.

Klein hiện tại tin rằng bảy vị thần chính thống đều thật sự tồn tại, đương nhiên hắn nghiêng về hướng là những thần linh này mạnh hơn những người ở danh sách cao một chút thôi, hơn nữa bị thứ gì đó hạn chế nghiêm ngặt nên chí ít từ kỷ thứ năm tới giờ, ngoài vài phần Lời dặn của thần ra thì không còn sự tích nào về bọn họ xuất hiện nữa.

“Haiz, cưỡng ép kéo người ta đến đây không phải chuyện tốt, có ai là thích bỗng dưng bị cuốn vào sự kiện thần bí đâu… Thôi sau này rồi tính…” Klein thở dài, đứng lên.

Hắn mở linh tính bản thân ra cảm ứng sự tồn tại của thân thể, sau đó bắt chước cái cảm giác khi rơi xuống.

Quang ảnh trước mắt biến đổi, sương mù và đỏ rực tức thì rời xa, Klein như xuyên qua một màng nước vô cùng vô tận, cuối cùng nhìn thấy thế giới hiện thực, về tới căn phòng tối om.

Lúc này hắn hoàn toàn tỉnh táo, và thật sự chiêm nghiệm cả quá trình này.

“Kỳ quái… Sương mù xám vẫn khác hẳn với Linh giới…”

Klein cử động tay chân, cảm nhận cơ thể chân thật của mình.

Hắn nghiêm túc lĩnh ngộ một lúc, sau đó lắc đầu đi tới trước bàn, giơ tay kéo rèm cửa sổ ra.

Xoạt!

Rèm che được kéo sang hai bên, ánh sáng hắt vào khiến căn phòng sáng bừng lên.

Nhìn người đi đường qua lại trên con phố bên ngoài cửa sổ lồi, Klein hít vào một hơi, lặng lẽ lẩm bẩm:

“Nên đi làm.

Mình nên đóng vai ‘Thầy Bói’ như nào nhỉ? Không thể quá vội… Giờ mình mới chỉ biết linh thị thôi…”

Khu Hoàng Hậu, Backlund.

Audrey Hall nhìn mình trong gương, thấy gò má vì kích động mà ửng đỏ lên với đôi mắt sáng ngời tới mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô không rảnh nhìn kỹ những thứ này mà vội vàng hồi tưởng, sau đó nhấc chiếc bút gắn đá quý, rột rột viết phương pháp điều chế ma dược “Khán Giả” lên tờ giấy da dê tinh xảo:

“80 ml nước cất, thêm 5 giọt tinh hoa thuỷ tiên mùa thu, thêm 13 gam bột hoa thược dược răng bò, thêm 7 cánh hoa tinh linh, một đôi mắt của cá Manhal trưởng thành, và 35 ml máu cá đen sừng dê.”

Phù… Audrey thở hắt ra, xem lại mấy lần mới xác nhận là không sai lầm.

Cô ta ngẫm nghĩ, rồi bắt đầu viết tên những đồ hoá học xung quanh phương pháp điều chế ma dược, nguỵ trang nó thành một tờ giấy ghi kiến thức khoa học phức tạp, hỗn loạn.

Ừm, chỉ cần không chủ đích đọc kỹ, kẻ nào giở ra xem qua sẽ không phát hiện được chi tiết mà mình che giấu… Giỏi quá! Audrey tự khen mình một câu rồi chuyển suy nghĩ tới cách kiếm vật liệu:

“Trước tiên là tìm trong nhà kho của gia đình mình đã, phần còn lại thử xem có thể trao đổi với những người khác không… Nếu vẫn không tìm đủ được thì chờ lần tụ hội sau nhờ Kẻ Khờ và Người Treo Ngược hỗ trợ… Lấy gì làm thù lao nhỉ?”

Audrey suy tính một lúc, sau đó khép bút ký lại rồi đặt lên giá sách nhỏ trong phòng ngủ, tiếp theo nhẹ nhàng đi đến chỗ cửa rồi mở cửa ra.

Một con chó lông vàng đang ngoan ngoãn ngồi ở ngoài.

Audrey nở một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời:

“Susie, mi hoàn thành nhiệm vụ rất tốt! Trong những truyện nhiều kỳ trên báo thì các vị thám tử luôn có một trợ thủ đắc lực đi theo.

Chị thấy sau ‘Khán Giả’ chân chính cũng cần có một chú chó theo đuôi…”

Trong tầng hầm lay lắt ánh nến, Arges Wilson giơ lòng bàn tay lên nhìn chăm chú.

Hồi lâu sau anh ta mới cảm khái:

“Vẫn thần kỳ như vậy, hoàn toàn không thể biết rõ…”

Cho dù anh có chuẩn bị đầy đủ từ trước thì vẫn không hiểu rõ “Kẻ Khờ” đã “triệu hồi” mình như thế nào…

Anh ta dời mắt xuống quyển trục da dê trên bàn.

Phần tiêu đề của cuộn giấy da dê kia có ghi một hàng chữ Hermes bằng mực màu xanh đậm:

“7, Nhà Hàng Hải.”


Chương 37: Câu Lạc Bộ

Trong cái nắng của buổi chiều, Klein ra khỏi nhà.

Bởi vì phải đi thẳng từ phố Chữ Thập Sắt đến nhà của Welch, nên hắn thay bộ vest, mũ phớt và giày da bằng áo sơ mi sợi đay, áo khoác màu nâu lá cọ đã cũ với chiếc mũ nỉ viền tròn và đôi giày da cũ, như vậy sẽ không phải lo mùi mồ hôi làm bẩn bộ đồ có giá đắt đỏ kia.

Hắn dọc theo phố Hoa Thuỷ Tiên chậm rãi đi tới phố Chữ Thập Sắt, tới đường rẽ sang quảng trường thì theo bản năng hắn liếc sang nơi đó.

Những lều vải lúc trước đã biến mất.

Rạp xiếc kia đã diễn xong và rời khỏi nơi này.

Klein còn từng tưởng tượng rằng người thuần thú đã bói toán giúp mình vốn là một nhân vật cấp cao đang ẩn núp, bởi vì phát hiện sự đặc biệt của mình nên mới cố ý tới dẫn đường, sau này chắc chắn sẽ còn chạm mặt và ám chỉ.

Nhưng không, tất cả đều không xảy ra, cô ta đã theo rạp xiếc đi thực hiện những hành trình tiếp theo rồi.

Nào có nhiều chiêu trò như vậy… Klein bật cười lắc đầu, chuyển sang phố Chữ Thập Sắt.

Phố Chữ Thập Sắt không phải chỉ có một, mà hệt như tên của nó, được hình thành do hai con đường gặp nhau.

Lấy ngã tư đường làm trung tâm chia làm phố trái, phố phải, phố trên và phố dưới.

Nhà trọ mà Klein, Benson và Melissa ở lúc trước chính là nằm ở phố dưới.

Chẳng qua dân chúng ở nhà trọ và xung quanh không cho rằng quanh đó là phố dưới, mà tự nghĩ ra cái tên phố trong để tách biệt với nơi dân nghèo ở cách đó hai trăm mét.

Ở nơi đó, một căn phòng có thể đủ cho sáu, bảy, thậm chí là mười người cùng ở.

Klein đi trên đường phố dọc theo phố trái, suy nghĩ bắt đầu bay xa, nghĩ tới cuốn bút ký của gia tộc Antigenous, nghĩ tới tung tích không xác định của nó, nghĩ tới sự coi trọng của Kẻ Gác Đêm, lại nhớ tới vụ án xảy ra vì nó.

Tâm tình hắn trở nên nặng nề, sắc mặt tối tăm đi.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền vào lỗ tai hắn:

“Klein nhỏ bé.”

Ồ… Klein nghi hoặc quay đầu, phát hiện mình đi tới cửa của tiệm bánh mì Slin.

Bà Wendy tóc xám đang mỉm cười dịu dàng giơ tay chào hắn.

“Trông cháu không được, không được vui cho lắm?” Wendy hỏi đầy ấm áp.

Klein xoa xoa má, nói:

“Một chút thôi.”

“Mặc kệ là có bao nhiêu phiền não, ngày mai rồi cũng sẽ tới.” Bà Wendy mỉm cười nói: “Nào, tới thử giúp bà cái món trà đá ngọt mà bà mới làm đây, không biết có hợp với khẩu vị người địa phương không nữa.”

“Người địa phương, chẳng lẽ bà Slin không phải sao?” Klein buồn cười lắc đầu.

Thử một lần nghĩa là miễn phí?

Wendy Slin mỉm cười, nói:

“Cháu nói đúng rồi đó.

Thật ra bà là người phương nam, theo chồng tới Tingen này từ hơn bốn mươi năm trước rồi.

Ha ha, khi đó Benson còn chưa được sinh ra, thậm chí bố với mẹ cháu còn chưa biết nhau.

Bà vẫn không quá quen với đồ ăn phương bắc, luôn nhớ các món ở quê nhà, nhớ lạp xườn thịt heo, bánh khoai tây, bánh kem nướng, rau cải xào mỡ heo, nhớ bánh thịt sốt tương đặc sắc.

Ừm, nhớ cả trà đá ngọt nữa…”

Klein nghe mà cười tươi:

“Bà Slin, đây đúng là chủ đề khiến người ta đói khát… Chẳng qua cháu cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn bà.”

“Món ngon luôn có thể chữa trị buồn phiền.” Wendy đưa cho Klein một cốc nước với thứ chất lỏng màu nâu đỏ: “Đây là trà đá ngọt mà bà pha chế theo trí nhớ, cháu thử xem uống có được không.

Klein cảm ơn, sau đó nhấp một ngụm, chỉ thấy thức uống này mang theo hương vị giống hồng trà đá ở Trái Đất, nhưng không kích thích như thế.

Vị trà này đậm hơn, cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái rõ hơn, chỉ một ngụm đã xua đi cái nóng từ ánh nắng mặt trời.

“Rất tuyệt!” Hắn khen ngợi.

“Vậy là an tâm rồi.” Wendy cười đến mắt nheo lại, hoà ái nhìn Klein uống hết cốc trà đá ngọt kia.

Sau khi tán gẫu với bà Slin về chuyện chuyển nhà, Klein đi tới con đường mà mình quen thuộc nhất.

Giờ đã là xế chiều, tiểu thương buôn bán ở đây khá ít, phải tới năm giờ rưỡi bọn họ mới tập trung lại.

Những người còn đang bán đều ủ rũ không có tinh thần gì cả.

Vừa rẽ vào nơi này, Klein đột nhiên tâm tình mình tối tăm cả đi, có cái cảm giác áp lực, sa sút và u ám khó nói nên lời.

Chuyện gì vậy? Hắn biết rõ bản thân mình có gì đó không đúng, bèn dừng lại nhìn hai bên, nhưng hắn chẳng nhìn thấy thứ gì kỳ quái.

Klein ngẫm nghĩ rồi giơ tay lên gõ nhẹ hai cái như đang suy xét vấn đề.

Lúc này những nơi mà tầm mắt hắn có thể nhìn đến đã biến hoá, khí tràng của những tiểu thương và người đi đường hiện ra.

Klein còn chưa kịp nhìn kỹ màu sắc sức khoẻ của bọn họ thì đã bị thu hút bởi màu xám xịt dày đặc tượng trưng cho cảm xúc.

Ý kiến về việc bị người quan sát như nào thì hắn không thể phán đoán, nhưng loại bi quan, chết lặng và ủ dột này đã khắc sâu vào trong đầu óc hắn.

Hắn nhìn xung quanh một vòng, phát hiện quanh đây đều là màu sắc xám xịt này, cho dù ánh sáng mặt trời chiếu xuống rực rỡ cũng không thể xua tan được nó.

Đây là sự đè nén không biết đã nhiễm vào từ bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm.

Nhìn tới đây, Klein đã biết nguyên nhân là gì.

Tựa như Neil nói, bản thân khi mở ra linh thị sẽ dễ có cảm giác không thoải mái khi tiến vào hoàn cảnh xa lạ, cũng dễ bị cuốn hút bởi cảm xúc của người khác.

Đạo lý tương tự cũng có thể áp dụng cho năng lực “linh cảm” này – là năng lực không cần học mà cũng có thể đạt được sau khi trở thành “Thầy Bói”.

Nó thuộc loại cảm ứng bị động và không thể từ chối, khiến người ta trực tiếp nhận thấy sự tồn tại của một số tình huống dị thường.

Mà phát hiện chắc chắn sẽ có ảnh hưởng lẫn nhau theo mức độ nhất định, cho nên trong đôi mắt phi phàm của “Người Thông Linh”, độ mạnh yếu của linh cảm mỗi người là rõ ràng như thế, hệt như ngọn lửa trong đêm tối, cho nên người có linh cảm cao thường rất dễ bị bầu không khí dị thường và mãnh liệt ảnh hưởng, chỉ có thể thông qua luyện tập nhiều lần để nắm chắc, kiểm soát và thích ứng.

“’Sắc thái’ đè nén như này hẳn là phải thời gian rất lâu mới có thể hình thành được nhỉ?” Klein thở dài, lắc đầu.

Hắn lại gõ nhẹ lên ấn đường hai cái, cũng cố gắng kiểm soát linh tính của mình.

Cộp, cộp, cộp, Klein đi từng bước tới phía nhà trọ, cảm ứng khả năng tồn tại dị thường và mối liên hệ nhỏ bé để tìm kiếm cuốn bút ký gia tộc Antigenous đã bị “bản thân” giấu đi.

Con phố vẫn như trước, ngập nước bẩn, rác rưởi, mãi tới khi tới cửa nhà trọ mới được coi là sạch sẽ.

Klein đẩy cửa ra, dạo qua một vòng trong tầng một, nơi u ám mà ánh nắng không chiếu tới.

Hắn bước từng bước lên trên cầu thang, làm cho cầu thang gỗ này phát ra những tiếng kẹt kẹt.

Tầng hai vẫn tối như trước, Klein thả “linh cảm” ra, nhìn thẳng vào bóng tối.

Nhưng hắn không chỉ không phát hiện manh mối về cuốn bút ký, mà thậm chí còn chẳng nhìn thấy linh thể vô hình nào.

“Nếu có thể tìm thấy dễ dàng như vậy thì có lẽ tuyệt đại đa số người thường sẽ không có chuyện không phát hiện được sự tồn tại của vật phi phàm rồi…” Klein tự cảm thán một câu.

Hắn đã hiểu rằng đại đa số “linh” không tồn tại ở hình thức linh thể, mà là linh tính, bắt buộc phải là “Người Thông Linh” mới có thể kết nối được.

Sau khi dạo một vòng ở tầng ba, Klein rời khỏi nhà trọ, dựa theo trí nhớ đi bộ theo con đường tới nơi ở của Welch.

Hắn đi một giờ nhưng không thể phát hiện được gì trên đường.

Đứng bên ngoài căn biệt thự kia, Klein nhìn ngôi nhà qua cửa sắt khoá kỹ, thầm nói:

“Hẳn là không cần tìm ở nhà Welch nhỉ? Đội trưởng và Daly chắc chắn lục soát hết rồi… Hơn nữa mình không có chìa khoá vào nhà, dù sao cũng không thể trèo tường chứ nhỉ… Ngày mai đi theo con đường khác tới đây xem sao… Hôm nay đi nhiều như vậy, vậy mà lại không có bảng xếp hạng bước chân…”

Trong lúc tự giễu, hắn quay người đi tới quảng trường gần đó, định đi xe ngựa công cộng tới công ty Bảo an Gai Đen nhận lấy ba mươi viên đạn ngày hôm nay, nắm chắc thời gian luyện tập. “Thầy Bói” thiếu chiêu thức tấn công nhanh và hiệu quả, nên chỉ có thể dựa vào súng lục và gậy batoong để bù đắp!

Khu vực quanh nơi Welch ở khá sạch sẽ, hai bên đường có không ít cửa hàng sáng sủa.

Đi qua giao lộ, Klein định tìm kiếm điểm chờ xe ngựa công cộng thì đột nhiên thấy vài bảng hiệu ở tầng hai toà nhà đối diện: Cửa hàng bách hoá Harold, câu lạc bộ Sĩ quan xuất ngũ, câu lạc bộ Bói toán…

Câu lạc bộ Bói toán… Klein lẩm nhẩm cái tên này, đột nhiên nghĩ tới chuyện mình muốn “đóng vai” “Thầy Bói”.

Ừm, qua đó xem thế nào… Thử tìm kiếm ý tưởng mới…

Nghĩ vậy, Klein băng qua đường đi sang phía đối diện, lên tầng hai, bước vào đại sảnh, đứng trước một cô gái xinh đẹp phụ trách tiếp đón.

Cô gái này có mái tóc màu nâu nhạt búi cao, cô ta quan sát Klein một chút rồi mỉm cười nói:

“Thưa ngài, ngài muốn bói toán hay gia nhập câu lạc bộ chúng tôi?”

“Điều kiện để gia nhập là gì?” Klein thuận miệng hỏi.

Cô gái với mái tóc nâu nhạt búi cao giới thiệu một cách quen thuộc:

“Điền vào biểu mẫu đăng ký, nộp phí hội viên theo năm, lần đầu là 5 bảng, các năm sau là 1 bảng.

Yên tâm, chúng tôi không giống các câu lạc bộ thương mại hoặc chính trị bắt phải được thành viên chính thức đề cử mới có thể gia nhập.

Hội viên có thể sử dụng miễn phí phòng hội nghị và các loại phòng bói toán và các công cụ bói toán của câu lạc bộ, được cung cấp trà và cà phê miễn phí, đọc miễn phí báo và tạp chí mà chúng tôi đặt, mua cơm trưa, cơm tối, đồ uống có cồn và các giáo trình bói toán, tài liệu bói toán với giá gốc.

Hơn nữa hàng tháng chúng tôi sẽ mời một người bói toán nổi tiếng tới giảng bài, giải đáp những vấn đề khó.

Quan trọng nhất là anh có thể tìm được những người có sở thích giống mình, có thể trao đổi kinh nghiệm với nhau.”

Nghe có vẻ ok đấy, nhưng mà, nhưng mà mình không có tiền… Klein cười tự giễu, hỏi cái khác:

“Nếu như muốn xem bói thì sao?”


Chương 38: Kẻ Đam Mê Nghiệp Dư

Nghe Klein hỏi vậy, cô gái xinh đẹp có mái tóc búi màu nâu nhạt không hề tỏ ra không kiên nhẫn, mà vẫn lịch sự mỉm cười trả lời:

“Hội viên của chúng tôi có thể tự do xem bói cho người ta trong câu lạc bộ, cũng có thể tự định giá cho mình.

Chúng tôi chỉ thu phí với tỉ lệ rất thấp.

Nếu anh muốn xem bói, có thể nhìn sách ảnh này, bên trên có danh sách hội viên sẵn lòng xem bói cho người khác và giá cả như nào.

Chẳng qua hôm nay là chiều thứ Hai, phần lớn hội viên của chúng tôi đều đi làm, đều bận rộn, nên chỉ có chưa tới năm vị tới đây…”

Cô ta vừa nói vừa mời Klein tới ngồi ở chiếc ghế sô pha gần cửa sổ trong sảnh tiếp đãi, sau đó mở cuốn sách ra cho đối phương xem, chỉ vào hội viên hiện đang có mặt ở câu lạc bộ:

“Hanas Fansent, người xem bói nổi tiếng Tingen, là bậc thầy thường trú ở câu lạc bộ, am hiểu đủ loại phương thức bói toán, phí xem bói một lần là 4 Saule.”

Đắt quá… Từng này đủ để cho mình, Benson và Melissa có hai bữa tối phong phú rồi… Klein thầm líu lưỡi, không nói gì.

Cô gái tóc nâu nhạt thấy thế thì tiếp tục lật sang trang khác, giới thiệu lần lượt:

“… Vị cuối cùng, ngài Glacis, là hội viên vừa gia nhập câu lạc bộ năm nay, biết bói bài Tarot, mỗi lần thu phí 2 penny.

Thưa anh, anh muốn chọn vị nào?”

Klein không hề khách khí đáp:

“Ngài Glacis.”

“…” Cô gái xinh đẹp phụ trách việc tiếp đón im lặng hai giây, sau đó nói: “Thưa anh, tôi phải nhắc anh trước rằng ngài Glacis chỉ được coi là người mới học thôi.”

“Biết rồi, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.” Klein mỉm cười gật đầu.

“… Vậy mời anh đi theo tôi.” Cô gái xinh đẹp đứng dậy, dẫn Klein đi tới cánh cửa bên cạnh sảnh tiếp đãi.

Nơi này có một hành lang không quá dài, cuối hành lang là một phòng hội nghị đang mở toang cửa, bên trong ngập tràn ánh sáng, có bàn có ghế, có bày các thứ như báo chí, tạp chí, bộ bài… Mùi cà phê nhàn nhạt bay ra.

Khi đi tới cách phòng hội nghị hai căn phòng, cô gái xinh đẹp ra hiệu cho Klein dừng lại, còn mình thì tăng tốc đi tới cuối, nhỏ nhẹ gọi một tiếng:

“Glacis, có người tìm anh xem bói này.”

“Tôi hở?” Một giọng nói đầy kinh ngạc và nghi ngờ vang lên, kèm theo là tiếng ghế dựa bị dịch chuyển.

“Vâng, anh muốn sử dụng phòng bói toán nào?” Cô gái xinh đẹp trả lời đầy bình tĩnh, không mang theo cảm xúc gì.

“Phòng Thuỷ Tinh Vàng.

Tôi thích thuỷ tinh vàng.” Glacis xuất hiện ở cửa phòng hội nghị, tò mò nhìn Klein đang đứng chờ cách đó không xa.

Anh ta là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, da hơi đen, mắt xanh thẫm, tóc vàng nhạt và mềm mại, mặc áo sơ mi trắng với gile màu đen, treo một cặp kính trước ngực, khí chất không tệ.

Cô gái phụ trách tiếp đón không nói nhiều, mở phòng “Thuỷ Tinh Vàng” ngay sát phòng hội nghị.

Bên trong rèm che kín cửa sổ, khá tối, dường như phải làm vậy thì mới được thần linh gợi ý, mới có được kết quả bói toán chính xác.

“Xin chào, tôi là Glacis, tôi hoàn toàn không ngờ anh sẽ lựa chọn tôi xem bói cho anh.” Glacis chào hỏi theo cách của thân sĩ, bước nhanh vào phòng rồi ngồi xuống phía sau chiếc bàn: “Nói thẳng thì tôi chỉ thử xem bói cho người ta, vẫn chưa hề có kinh nghiệm phong phú gì.

Tạm thời mà nói tôi không phải một người xem bói giỏi, anh vẫn còn cơ hội đổi ý đấy.”

Klein đáp lễ, sau đó đi vào theo rồi tiện tay khép cửa phòng lại.

Hắn nhìn ánh sáng xuyên qua lớp vải rèm, mỉm cười nói:

“Anh thật là một con người thành thực, nhưng tôi là kẻ luôn kiên trì với sự lựa chọn của bản thân.”

“Mời ngồi.” Glacis chỉ vào ghế đối diện, suy nghĩ vài giây rồi nói: “Bói toán chỉ là đam mê của tôi thôi.

Ha ha, con người khi còn sống thường xuyên nhận được sự chỉ điểm tới từ thần linh, nhưng người thường không cách nào giải mã được chúng, đó chính là ý nghĩa về sự tồn tại của bói toán, cũng là lý do vì sao tôi gia nhập câu lạc bộ này.

Về mặt bói toán thì tôi vẫn chưa tin tưởng lắm vào bản thân, cho nên chúng ta coi việc xem bói này là trao đổi, trao đổi miễn phí nhé, đề nghị này thế nào? Về chi phí cho câu lạc bộ thì tôi tự chi, mới có một phần tư penny.”

Klein không nói đồng ý cũng không lắc đầu, mà cười nói:

“Xem ra anh là một con người không tệ, có công việc khá thể diện.”

Trong lúc nói chuyện hắn khẽ nghiêng người ra phía trước, giơ nắm tay phải đặt lên trán, gõ nhẹ hai cái.

“Nhưng như vậy cũng không thể tăng độ chính xác của việc bói toán được.” Glacis trả lời hài hước, trầm ngâm hỏi: “Anh bị đau đầu à? Muốn xem bói về vấn đề liên quan đến sức khoẻ?”

“Một chút thôi, tôi hy vọng bói ra tung tích một món đồ bị đánh rơi.” Klein đã nghĩ ra lý do từ trước, hắn từ từ dựa người ra sau.

Trong mắt hắn, khí tràng của Glacis hiện ra rất rõ, màu cam của phổi nhạt đi và mỏng, hơn nữa còn ảnh hưởng tới độ sáng của những thứ khác.

Đây không phải là biểu hiện của mệt mỏi… Klein khẽ gật đầu.

“Tìm kiếm đồ bị đánh rơi?” Glacis suy tư vài giây rồi nói: “Vậy chúng ta tiến hành một phán định đơn giản đi.”

Anh ta đẩy chồng bài Tarot chỉnh tề trên bàn sang phía Klein:

“Để lòng mình bình tĩnh, hồi tưởng về món đồ kia, lẩm nhẩm câu ‘Liệu có thể tìm được không? ’, cùng lúc đó xào bài và rút bài.”

“Vâng.” Kỳ thật Klein hoàn toàn không nhớ rõ cuốn bút ký cũ đó trông như nào, chỉ thể lẩm nhẩm câu: Liệu có thể tìm được cuốn bút ký gia tộc Antigenous không? Trong tiếng lẩm nhẩm lặp đi lặp lại, hắn thuần thục xào bài, rút bài.

Glacis lấy một tấm trên cùng để ngang trước mặt Klein:

“Chuyển nó thành dọc theo chiều kim đồng hồ, sau đó lật lên.

Nếu như là ngược, tức là hoa văn trên lá bài chạy về phía anh ấy, nghĩa là không tìm thấy được món đồ kia nữa.

Còn nếu mặt thuận thì chúng ta tiếp tục bói toán để tìm vị trí cụ thể của nó.”

Klein làm theo lời nhắc, quay lá bài ngang thành dọc.

Hắn cầm lấy một cạnh của lá bài Tarot rồi lật nó lên.

Đây là một bức hình lộn ngược, một lá bài ngược.

“Tiếc quá.” Glacis thở dài.

Klein không nói gì, bởi sự chú ý của hắn đều đổ dồn về lá bài Tarot này.

Bởi lá bài để ngược này chính là một “Kẻ Khờ” mặc quần áo hoa lệ, đeo trang sức sáng ngời!

Lại là “Kẻ Khờ”? Trùng hợp đến thế ư… Dựa theo những gì Người Treo Ngược và Neil nói, bói toán là kết quả của việc kết nối giữa linh tính với Linh giới, với “Tôi” ở tầng cao hơn.

Bài Tarot chính là một công cụ “gợi ý mang tính tượng trưng” để tiện cho việc đọc hiểu.

Theo lý thuyết mà nói, dùng bất cứ công cụ bói toàn nào cũng không sao bởi chúng đều không ảnh hưởng tới kết quả… Klein nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Liệu tôi có thể bói xem món đồ đó có bị người khác nhặt được rồi không?”

“Được chứ, cứ làm y hệt theo cách vừa rồi là được.” Glacis vô cùng hứng thú, gật đầu đáp.

Klein lại xào bài, cũng yên lặng nghĩ câu hỏi.

Rút bài, đặt ngang, quay theo chiều kim đồng hồ chuyển về học.

Hắn chuẩn bị xong xuôi, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Klein hít vào một hơi thật sâu, giơ tay lật bài Tarot lên.

Xin đừng lại là “Kẻ Khờ” nữa… Trong lúc cầu nguyện, hắn đột nhiên trầm tĩnh lại, bởi vì mặt chính của bài hiện lên “ngôi sao”, ngược!

“Xem ra chưa ai nhặt được món đồ kia cả.” Glacis mỉm cười, nói.

Klein khẽ gật đầu, hắn giơ tay phải lên gõ nhẹ hai cái vào ấn đường như đang suy nghĩ, sau đó móc hai đồng penny ánh lên màu đồng ố vàng rồi đưa cho Glacis.

“Không phải tôi bảo là miễn phí sao?” Glacis nhướng mày.

Klein cười đứng dậy:

“Đây là thể hiện sự tôn trọng với bói toán.”

“Được rồi, cảm ơn sự hào phóng của anh.” Glacis đứng lên, giơ tay.

Bắt tay xong, Klein lùi ra sau hai bước, quay người đi tới phía cửa, vặn tay nắm cửa.

Lúc sắp đi ra ngoài thì hắn đột nhiên quay đầu, “À” một tiếng rồi nói:

“Này anh Glacis, tôi đề nghị anh mau đi gặp bác sĩ khám xem sao, chủ yếu là về phổi.”

“Vì sao?” Glacis ngạc nhiên hỏi lại.

Đây là không hài lòng với kết quả xem bói nên đang rủa mình à?

Klein suy nghĩ đôi chút rồi nói:

“Đây là nhìn bệnh dựa theo sắc mặt, anh, ừm, ấn đường của anh biến thành màu đen.”

“Ấn đường biến thành màu đen…” Đây là lần đầu tiên Glacis nghe thấy lời miêu tả như này.

Klein không giải thích gì thêm, cười ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa gỗ lại.

“Rốt cuộc anh ta là bác sĩ không có giấy phép hay là thầy thuốc dân dã vậy?” Glacis buồn cười lắc đầu, sau đó thuận tay cầm gương bạc dùng cho xem bói.

Anh ta nhìn thật kỹ, phát hiện quả thực ấn đường mình đã biến thành màu đen.

Chẳng qua đây là do môi trường, ánh sáng xuyên qua lớp rèm che khá tối, đâu chỉ là ấn đường biến thành màu đen, mà cả khuôn mặt đều đen đi!

“Một trò đùa khiến người ta không thích chút nào.”

Glacis lẩm bẩm một câu.

Anh ta không yên tâm cho lắm nên tự xem bói sức khoẻ bản thân, xác nhận là không có vấn đề gì.

Khi rời khỏi câu lạc bộ bói toán, Klein đã có thêm kế hoạch cho tương lai sau này.

Đó là mau chóng tích cóp tiền nộp phí năm, trở thành một thành viên của câu lạc bộ, từ đó bắt đầu đóng vai cái gọi là “Thầy Bói”.

Vì sao không tự mình làm, đó là vì tạm thời không có tài nguyên, không có con đường, lại không thể xuống phố mở hàng trên vỉa hè được, dù sao là người có thể diện, phải cần mặt mũi chứ.

Vài phút sau, hắn chờ xe ngựa công cộng, mất 2 penny đi tới phố Zoutelande không được coi là quá xa.

Đẩy cửa của công ty Bảo an Gai Đen, hắn không thấy cô gái tóc xù quen thuộc đâu cả, chỉ thấy vị Leonard Mitchell tóc đen mắt xanh toả ra thứ khí chất thi sĩ đang ngồi sau bàn tiếp đón.

“Chào buổi chiều, Roxanne đâu rồi?” Klein ngả mũ chào hỏi.

Leonard mỉm cười chỉ vào cánh cửa bên cạnh:

“Tối nay đến lượt cô ấy trực kho vũ khí.”

Không chờ Klein hỏi tiếp, Leonard như đang suy xét vấn đề gì mà nói:

“Này Klein, tôi có một chuyện mà tới nay vẫn thấy khó hiểu.”

“Chuyện gì?” Klein mù tịt.

Leonard đứng lên, cười nói với ngữ khí chậm rãi:

“Vì sao Welch và Naya tự sát ngay tại chỗ, mà anh thì lại về nhà?”

“Hẳn là nhân vật chưa biết rõ kia muốn tôi mang cuốn bút ký gia tộc Antigenous đi cất giấu.” Klein đáp bằng suy đoán đã được công nhận của mình.

Leonard chầm chậm bước vài bước, chợt quay người nhìn thẳng vào đôi mắt Klein:

“Nếu để cho các người tự sát là để diệt khẩu, xoá manh mối, vậy tại sao không thể anh phá huỷ cuốn bút ký kia ngay tại đó?”


Chương 39: Kỹ Xảo Thú Vị

Trên thực tế tôi cũng chẳng rõ cuốn bút ký ấy bị phá huỷ hay bị giấu đi nữa… Chẳng qua nếu có thể suy luận ngược lại thì muốn phá huỷ nó có thể làm ngay tại chỗ, không cần phải để tôi mang đi rồi mới phá làm gì… Nghe Leonard hỏi vậy, Klein lập tức bật chế độ “Thám tử Bàn phím”, trầm ngâm nói:

“Có lẽ thứ không rõ mà tôi, Welch và Naya chạm đến vừa hưởng thụ ‘hiến tế’ sinh mệnh, lại hy vọng chuyện tương tự sẽ xảy ra cho nên trong tình huống ‘sự kiện tự sát’ nhất định sẽ bị phát hiện đã khiến tôi mang cuốn bút ký đi giấu, để chuẩn bị cho lần ‘hưởng thụ’ thứ hai.

Chỉ là không biết trong quá trình đã xảy ra vấn đề gì mà cuối cùng tôi tự sát không thành công.”

Đây là phán đoán hợp lý mà Klein dựa theo những tài liệu, tiểu thuyết và phim ảnh đề cập tới việc thờ cúng tà ác ở Trái Đất trước kia.

Còn quá trình đã xảy ra vấn đề gì thì hắn biết rất rõ, đó là “biến số” kẻ xuyên việt là chính hắn.

“Một lời giải thích có vẻ đúng đắn.

Nhưng tôi nghĩ có lẽ còn có khả năng khác.

Welch và Naya tự sát hiến tế làm cho kẻ mà ta chưa biết có thể hàng lâm, mà cuốn bút ký kia chính là vật chứa chấp hoặc thai nghén tà ác.

Cho anh mang nó đi giấu chính là sợ trước khi ‘sinh ra’, trước khi ‘đủ mạnh’ thì đã bị chúng ta phát hiện rồi phá huỷ.” Leonard Mitchell trình bày một khả năng khác.

Nói tới đây, anh ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt Klein, mỉm cười nói: “Đương nhiên có lẽ bút ký đã bị huỷ rồi, mục đích là để che giấu nội dung bên trong, che giấu vật thể chứa đựng hoặc thai nghén thứ tà ác thật sự.

Như vậy việc anh tự sát không thành đã có lý do giải thích hoàn chỉnh rồi.”

Có ý gì? Đang nghi ngờ ta hả? Nghi ngờ thân thể nguyên chủ chứa đựng hoặc thai nghén tà ác? Không, là đang chứa đựng hoặc thai nghén người xuyên việt… Cái từ “thai nghén” này còn tạm được… Klein ngẩn ra, vừa thầm giễu cợt vừa châm chước rồi nói:

“Tôi không biện giải cho bản thân, bởi dẫu sao tôi thực sự quên mất phần ký ức đó rồi.

Nhưng cho dù là đội trưởng hay quý cô Daly đều xác nhận tôi không có vấn đề gì khác.

Trò đùa của anh không buồn cười chút nào.”

“Tôi chỉ đang tìm tòi những khả năng thôi, không loại trừ kẻ mà chúng ta chưa biết lúc giáng xuống đã bị tấn công, thế cho nên khiến anh tự sát bất thành.

Chúng ta phải tin rằng Nữ thần lúc nào cũng phù hộ chúng ta.” Leonard cười, đổi đề tài khác: “Chiều nay anh có phát hiện gì không?”

Trải qua cuộc đối thoại vừa rồi và chuyện lúc trước, Klein khá đề phòng Leonard, nhưng ngoài mặt thì hắn không biểu lộ gì, chỉ trả lời:

“Không có, chiều mai chắc tôi phải đổi con đường khác.” Hắn chỉ vào bức tường ngăn, nói: “Tôi phải tới kho vũ khí lĩnh đạn.”

Câu lạc bộ bắn súng sẽ mở đến chín giờ tối, dù sao rất nhiều hội viên của nó phải tan tầm mới rảnh được.

“Nguyện Nữ thần phù hộ anh.” Leonard mỉm cười, vẽ vòng tròn tượng trưng cho mặt trăng đỏ rực trước ngực.

Nhìn Klein đi qua vách ngăn, nghe tiếng hắn bước xuống cầu thang, nụ cười biến mất trên khuôn mặt Leonard, đôi mắt xanh biếc đầy nghi hoặc.

Anh ta nhỏ giọng nói cái gì đó, ngữ khí có vẻ bất mãn.

Klein đi xuống cầu thang, dọc theo hành lang chiếu sáng bởi đèn khí gas rồi rẽ vào kho vũ khí, vật liệu và tài liệu lịch sử.

Cửa sắt mở toang ra, cô gái Roxanne tóc xù đang đứng trước bàn, trao đổi gì đó với một người đàn ông trung niên nuôi chòm râu đen rậm, đầu đội mũ phớt.

“Chào buổi chiều, à không, buổi tối, chỗ này lúc nào cũng như buổi đêm vậy.

Klein, nghe Neil bảo là anh đã trở thành người phi phàm rồi à? ‘Thầy Bói’ cái gì gì đó?” Roxanne nghiêng đầu, hỏi với tốc độ khá nhanh.

Cô nàng không hề che giấu sự tò mò và quan tâm của mình.

Klein mỉm cười gật đầu:

“Chào buổi chiều, Roxanne, nơi này tuy lúc nào cũng như ban đêm nhưng nó lại khiến người ta cảm thấy yên tĩnh.

Những gì cô nói ban nãy chưa chính xác lắm, hẳn là phải nói rằng danh sách ma dược mà tôi uống tên là ‘Thầy Bói’.”

“Anh vẫn chọn trở thành người phi phàm…” Roxanne thở dài, rồi im lặng.

Klein nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, lịch sự hỏi:

“Vị này là?” Là đội viên Kẻ Gác Đêm hay là một trong hai vị văn chức mà mình chưa gặp bao giờ?

Roxanne mân môi dưới, nói:

“Bratt, đồng nghiệp của chúng ta.

Anh ấy đang muốn đổi thứ tự trực với tôi để được nghỉ.

Anh ấy với vợ đi nhà hát lớn khu phía bắc xem ‘Kẻ ngạo mạn’ để kỷ niệm mười lăm năm ngày cưới, đúng là người lãng mạn mà.”

Bratt mỉm cười, chìa tay ra:

“Có Roxanne ở đây, tất cả mọi chuyện đều không bị chồng chéo mà.

Xin chào Klein, không ngờ anh đã trở thành người phi phàm nhanh như vậy.

Mà tôi thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ có được dũng khí đó.”

“Đại khái là kẻ không biết sợ là gì thôi.” Klein tự giễu một câu, bắt tay với đối phương.

“Cũng không phải chuyện xấu gì.” Bratt lắc đầu, cười nói: “Có một người phi phàm từng nói với tôi trước khi chết rằng đừng bao giờ đi khám phá mấy chuyện kỳ quái mà nguy hiểm, biết càng ít sống càng lâu.”

Roxanne nói chen vào:

“Klein, anh đừng có để ý quá.

Tôi nghe Neil nói ‘Thầy Bói’ của anh là loại trợ giúp nên khá là an toàn, chỉ cần anh không định kết nối với mấy thứ không biết rõ là được.

Mà sao anh lại ăn mặc như này? Trông chả thân sĩ chút nào! À anh tới đây làm gì?”

“Tới nhận ba mươi viên đạn của hôm nay.” Klein không trả lời câu hỏi phía trước của Roxanne.

Hắn tin rằng cô gái này sẽ quên việc này nhanh thôi.

“Ok.” Roxanne chỉ vào bàn, nói: “Bratt, giao cho anh cả đấy.

Chắc là anh biết chỗ để chìa khoá với đạn rồi nhỉ? Chậc, Neil đúng là kẹt sỉ thật, chả thèm để cà phê mài lại, ông ấy hứa là sẽ cho tôi uống tới khi nào thoả mãn thì thôi mà…”

Cô nàng lải nhải, còn Klein thì nhận được đạn.

Hai người cùng rời khỏi lòng đất, lên tới Zoutelande thì tách ra, một người đi xe ngựa công cộng về nhà, người kia thì tới câu lạc bộ bắn súng.

Pằng! Pằng! Pằng!

Cầm súng, nâng cánh tay, bắn, mở ổ xoay, đổ vỏ đạn ra, nhét đạn vào… Klein lặp đi lặp lại quá trình này, làm quen và cũng nhớ được cảm giác bắn.

Đương nhiên hắn vẫn xen kẽ nghỉ ngơi để tổng kết và chỉnh sửa.

Luyện tập xong, Klein lại sử dụng sân bắn làm các động tác rèn luyện như hít đất để khiến mình khoẻ hơn.

Đợi khi làm xong và đi xe ngựa công cộng không theo tuyến cố định về nhà, hắn mới phát hiện đã gần bảy giờ, trời tối từ lâu.

Klein đang định đi chợ hoặc bên đường mua ít nguyên liệu cho bữa tối thì thấy cửa mở ra, Melissa cầm túi xách đựng đồ dùng học tập đã về.

Ngoài ra con bé còn xách không ít đồ ăn.

“… Em nghĩ hôm nay anh với Benson sẽ về muộn, nên lúc sáng khi đi có lấy 1 Saule từ chỗ các anh cất tiền.” Thấy ánh mắt nghi hoặc của ông anh trai, Melissa giải thích một cách nghiêm túc.

“Nếu đã cầm tiền sao em không đi xe ngựa công cộng tới trường?” Klein nhớ lại chuyện lúc sáng.

Melissa nhíu mày lại, nói:

“Sao phải đi xe ngựa công cộng? Đến trường phải mất 4 penny, thêm cả anh và Benson nữa là một ngày chúng ta tiêu 24 penny cho xe ngựa công cộng, hẳn 2 Saule.

Một tuần, ừm, không tính Chủ nhật, chính là 12 Saule, sắp bằng tiền thuê nhà rồi!”

Dừng, dừng dừng, đừng có khoe khoang trình độ toán học nữa… Klein buồn cười ra hiệu.

Melissa tạm dừng lại, sau đó bổ sung thêm một câu:

“Em đi bộ cũng tốt mà, thầy nói ai cũng nên rèn luyện thường xuyên.

Hơn nữa đi như vậy mới có thể nhặt được ít linh kiện hỏng chứ.”

Klein khẽ cười, nói:

“Vậy chúng ta tính toán lại nào, chi phí cho xe ngựa công cộng là 12 Saule, tiền thuê nhà 12 Saule 3 penny, tổng cộng mới là 1 bảng 4 Saule 3 penny.

Lấy tiền lương của Benson là đủ trả rồi, còn thừa không ít, ừm, tiền lương mà anh ấy mới nhận tuần trước… Mà mỗi tuần anh có thể nhận được 1 bảng 10 Saule, cho dù ngày nào cũng ăn thịt, cho dù tính cả chi phí cho khí gas, than đá, củi, đồ gia vị các thứ, và tiết kiệm bữa trưa một chút thì vẫn còn thừa, thậm chí còn có thể đặt báo sáng, mỗi ngày mới có 1 penny.

Chờ hai tháng sau anh trả xong tiền lương dự chi là có thể tiết kiệm tiền mua quần áo mới cho Benson với cả em nữa.

“Nhưng mà, nhưng mà chúng ta phải phòng chuyện ngoài ý muốn chứ.” Melissa kiên trì quan điểm của mình.

Klein mỉm cười nhìn con bé, nói:

“Chúng ta có thể ăn ít thịt đi.

Em không biết ngày nào cũng mất năm mươi, không, một trăm phút đi bộ ngoài đường là quá lãng phí sao? Ta hoàn toàn có thể sử dụng nó để đọc nhiều sách hơn, suy nghĩ tới nhiều vấn đề hơn để tăng thành tích của mình lên.

Như vậy thì em có thể tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, tìm được công việc với tiền lương cao, đến lúc đó còn phải lo cái gì nữa?”

“…”

Hắn phát huy kinh nghiệm tranh luận với người ta trên các diễn đàn mới thuyết phục được Melissa, khiến con bé đồng ý đi xe ngựa công cộng tới trường.

Phù, cuối cùng cũng lừa được, ồ không, sao có thể nói là lừa dối được, là dùng lý lẽ thuyết phục chứ… Klein thầm oán một câu, nhận lấy đồ ăn Melissa mới mua, thở dài:

“Ngày mai nhớ mua thịt bò hoặc là thịt dê thịt gà ấy… Ăn no, ăn ngon thì mới có thân thể khoẻ mạnh và đầu óc thông minh để ứng phó với công cuộc học hành vất vả.”

Chỉ nói thôi mà đã muốn chảy nước miếng rồi…

Melissa mấy máy môi, im lặng vài giây:

“Vâng.”

Sáng hôm sau, giám sát Melissa lên xe ngựa công cộng xong, Klein và Benson tách ra ở ngã tư đường, tới công ty của mình.

Klein vừa bước vào cửa thì thấy Neil và Roxanne đang tán gẫu ở chỗ quầy tiếp đón.

Neil thì vẫn mặc chiếc áo choàng cổ điển màu đen như trước, không thèm để ý tới ánh mắt người khác, còn Roxanne thì mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt nhẹ nhàng.

“Chào buổi sáng, Neil, Roxanne.” Klein ngả mũ chào hỏi.

Neil nhìn hắn, bỡn cợt:

“Chào buổi sáng, đêm qua không nghe thấy âm thanh không nên nghe gì chứ?”

“Không, tôi ngủ ngon lắm.” Klein cũng cảm thấy khá kỳ quái… Hắn chỉ có thể cho là vì linh cảm của mình còn chưa đủ cao…

“Ha ha, không phải để ý làm gì, thật ra đâu có dễ nghe thấy như thế.” Neil chỉ vào vách ngăn, nói: “Đi kho vũ khí, sáng nay chúng ta tiếp tục ‘khoá học thần bí học’.”

Klein gật đầu, sau đó theo Neil xuống cầu thang, tới kho vũ khí, thay Bratt đã trực tối qua.

“Hôm nay học gì vậy?” Klein tò mò hỏi.

Neil ừ một tiếng dài, nói:

“Những kiến thức cơ sở, phức tạp.

Chẳng qua trước đó dạy cậu một kỹ xảo thú vị đã.”

Ông ta chỉ vào dây xích làm từ bạc quấn quanh cổ tay mình, mà đầu sợi xích thì treo một viên thạch anh màu trắng thuần.


Chương 40: Khóa Thần Bí Học

“Kỹ xảo thú vị?” Klein vô cùng tò mò.

Neil cười khì khì, nói:

“Tôi đi tuần tra kho vũ khí, vật liệu với tài liệu lịch sử đã.

Cậu lấy hai cái cốc trên bàn pha hai cốc cà phê đi, một ly trong đó thả một thứ không tốt, cụ thể là gì thì cậu tự quyết định, hãy phát suy trí tưởng tượng của mình.

Yêu cầu duy nhất là không được lãng phí bột cà phê, đó là loại cà phê đặc sản cao nguyên mà tôi tự xay đó!”

“Vâng.” Klein tuy không hiểu Neil định làm gì lắm, nhưng vẫn vui vẻ đồng ý.

Nhìn Neil lấy chiếc chìa khoá bằng đồng mở cửa sắt của kho vũ khí, nghe tiếng bước chân vang lên bên trong, hắn chậm rãi bày cốc ra, xác nhận trong bình có nước nóng.

Klein mở nắp lon mạ bạc ra, dùng muỗng kim loại sáng bóng múc ra mỗi cốc một muỗng bột cà phê đậm mùi hương, sau đó rót nước rồi khuấy tan.

Là một kẻ xuyên việt tới từ cái thời đại phong phú vật chất, hắn chẳng lạ gì cà phê.

Làm xong tất cả, Klein suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống, gác chân phải lên, lấy tay cạo một ít đất dính vào đế giày, rồi cho vào cốc cà phê bên trái.

Sau đó hắn cẩn thận khuấy một lần nữa, mãi tới khi màu sắc và mùi vị của hai cốc cà phê thoạt trông không có gì khác nhau.

Vài phút sau, Neil vung xâu chìa khoá, đi ra khỏi kho vũ khí rồi đóng cửa sắt lại cái rầm.

“Làm xong rồi?” Ông ta chuyển đôi mắt đỏ sậm hơi đục về phía Klein đang đối diện với cái bàn.

“Xong rồi.” Klein gật đầu trả lời.

Neil cười một tiếng, vừa cởi chiếc xích bạc quấn quanh cổ tay vừa ngồi xuống.

Vẻ mặt ông ta nhanh chóng trở nên bình thản, tay trái cầm dây xích đưa lên trên cốc cà phê bên phải, thả sợi dây rủ xuống, chỉ còn tí xíu nữa là viên thạch anh trắng thuần kia chạm vào chất lỏng.

Trong cái an bình khiến người ta thả lỏng, viên thạch anh kia bỗng đong đưa rất nhỏ, mang theo dây xích di chuyển ngược chiều kim đồng với biên độ nhỏ.

“Đây là cốc bỏ đồ không tốt vào.” Neil khẳng định.

Không chờ Klein xác nhận, ông ta thu hồi dây xích bạc, cầm cốc cà phê còn lại đưa lên nhấp một ngụm: “Cậu thích uống cà phê đắng à? Tôi thích thêm một thìa đường với một thìa sữa nữa.”

Klein không trả lời, mà tỏ ra rất hứng thú:

“Kết quả bói toán này rất chính xác, là dựa vào viên thạch anh trắng kia à? Là thạch anh trắng chứ?”

“Đây là cách dùng con lắc trong bói toán, hay còn gọi là bói con lắc cảm xạ, dựa theo mối liên hệ giữa thể tinh linh của mình với Linh giới và bầu trời, mượn dùng mấy vật liệu trong tự nhiên để kết nối với linh tính, ví dụ như thạch anh, đá quý và kim loại đặc thù để bói xem vật tốt hay xấu… Quay lại hai cốc cà phê này, lắc theo chiều ngược kim đồ là xấu, thuận kim đồng hồ là tốt, không động là không tốt cũng không xấu.

Cậu có thể viết sự kiện lên giấy, chú ý, là sự kiện chứ không phải vấn đề.” Neil đặt cốc cà phê xuống, giảng giải kỹ càng.

Klein như đang suy nghĩ mà nói:

“Chính là không sử dụng câu hỏi ấy hả?”

“Đúng vậy, không thể dùng câu ‘Ai đó có đồng ý làm vị hôn thê của tôi không’, mà là ‘Ai làm vị hôn thê của tôi’, viết nó lên giấy, đặt lên mặt bàn, sau đó dùng tay không thuận nắm sợi dây, chú ý, không phải tay thuận.” Neil cười ha ha, nói: “Lúc này đưa thẳng tay ra, điều chỉnh độ dài của sợi dây, làm cho thạch anh rủ xuống ngay phía trên trang giấy, gần như tiếp xúc với sự kiện mà chúng ta viết ra, sau đó nhắm mắt lại và lẩm nhẩm câu kia bảy lần trong lòng.

Sau khi lẩm nhẩm xong thì mở mắt ra xem sợi dây có lắc không.

Nếu không thì tiếp tục nhắm mắt lại, lặp lại quá trình lúc trước cho đến khi nào nó lắc thì thôi.

Klein khẽ gật đầu, hỏi tiếp:

“Ngược kim đồng hồ là ‘không’, thuận chiều kim đồng hồ là ‘có’?”

“Cũng có thể giải mã là không thuận lợi và thuận lợi.” Neil sửa lại, rồi dạy rất chi tiết về con lắc cảm xạ và các cách bói toán khác cho Klein.

Klein hồi tưởng mấy lần, phát hiện đây là một kỹ xảo bói toán rất hữu ích.

Ví dụ như đến một nơi lạ lẫm, có thể sử dụng nó để xác định đồ ăn có độc hay không một cách nhanh chóng, không cần phải học thêm các kỹ năng “sinh vật học dã ngoại” làm gì.

Đương nhiên hình thức bói toán này quá đơn giản, đáp án nhận được cũng chỉ có hai ba cái, không thể tiến hành nghiên cứu và giải đọc sâu hơn, ví dụ như thứ gì đó mặc dù có hại cho mình, nhưng trải qua xử lý nhất định thì có thể trở nên vô cùng hữu ích.

Ví dụ như có nguyên liệu nấu ăn quả thực không tốt cho cơ thể con người, nhưng không nghiêm trọng lắm, lúc nào sắp chết đói mà ăn một lần kỳ thật không có vấn đề gì lớn.

Mấy thứ này không thể dùng linh bài để phán đoán được.

“Mình phải mau chóng tiết kiệm để mua thạch anh hoặc bạc nguyên chất để chế tác con lắc mới được…” Klein thở dài một hơi.

Neil ngạc nhiên nhìn hắn:

“Cậu có thể trực tiếp xin mà.

Đây thuộc về kiểu trang bị cho người phi phàm, nhất là người phi phàm thiên về phụ trợ như chúng ta.

Kho vũ khí còn một viên thạch anh vàng và một sợi dây làm từ bạc nguyên chất đấy.”

“Nhưng tôi còn chưa được coi là thành viên chính thức của tiểu đội…” Klein rất thèm muốn, nhưng lại do dự.

Neil cười khẽ:

“Đối với người phi phàm, cho dù không phải là thành viên chính thức, nếu đã không tăng tiền lương thì phải được ưu đãi từ phương diện khác.”

“Dùng từ ‘phúc lợi’ có khi thoả đáng hơn, vậy chút nữa tôi sẽ đi xin đội trưởng!” Klein nắm chặt tay, quyết định rằng không thử một lần làm sao biết đội trưởng có đồng ý hay không?

“Ừ.” mNeil cười nói: “Chúng ta chính thức bắt đầu khoá học Thần bí học.

Một trong những kiến thức nền tảng của nó gọi là ‘biểu tượng’.

Biết ‘biểu tượng’ là gì không?”

Klein nhớ lại mấy lời lúc trước nghe được và những gì biết được lúc mình ở Linh giới và trên màn sương mù xám, châm chước rồi nói:

“Cho dù là Linh giới hay bầu trời hư ảo cùng với những lĩnh vực chưa biết đều nằm ngoài thế giới cảm quan của chúng ta, không phải những thông tin mà mắt, mũi và tai có thể nói rõ được.

Chúng ta nhận được những gợi ý và kinh nghiệm khó mà nói rõ, chúng nó lại hiển lộ ra bên ngoài là các ký hiệu trừu tượng và biểu tượng hình đồ vật.

Những biểu tượng ấy được chia ra để đại diện cho những ý nghĩa những sự vật khác nhau.”

“Rất chính xác, không hổ là ‘Thầy Bói’.” Neil nghiêm túc gật đầu: “Chỉ có nắm được năng lực giải mã biểu tượng thì mới thực sự bước qua cánh cửa vào thần bí học.

Ừm, hoa văn trên bài Tarot, những nguyên tố trên từng hoa văn chính là một loại biểu tượng, là những biểu tượng mà con người đặt ra để giúp chúng ta giải mã những ‘gợi ý’ nguyên thuỷ.”

Ông ta rút một tờ giấy ra, cầm chiếc bút máy bên cạnh rồi vẽ một dường cong không dài.

Ngay sau đó ông ta gạch thêm mấy đường thẳng bên dưới đường cong, rồi ngẩng đầu nhìn Klein, nói:

“Biết biểu tượng này đại diện cho cái gì không?”

Klein nhìn rồi nhìn, một lúc sau mới do dự đáp:

“Lông mi?”

“…” Neil thở hắt ra, nói: “Đây là biểu tượng của chòm sao Vụ Mùa, đây là chòm sao Sấm Sét, đây là chòm Sương Trắng…”

Ông ta tiện tay vẽ rất nhiều ký hiệu biểu tượng.

Klein vừa ghi nhớ vừa nhịn không được mà nói:

“Tên của những chòm sao này thật sự là, thật sự là rất mộc mạc, đúng, mộc mạc!”

Thật quê mùa, thật nguyên thuỷ…

Neil cười tươi, nói:

“Lúc trước Russel đại đế cũng cho là như vậy.

Ông ta định đổi tên các chòm sao thành cái gì mà chòm Xử Nữ, Cự Giải, Bò Cạp gì đó, tiếc là ông ta không thể chống lại sức mạnh truyền thống được.

Chí ít những cái tên từ xưa của các chòm sao đều chỉ những ngày có thể trồng trọt, thu hoạch.”

“Không thể không nói rằng Russel đại đế là một người rất có ý tưởng.” Klein không biết nên cười nhạo như nào.

Ừm, lúc sinh thời hẳn Russel đại đế là một kẻ sĩ diện…

Neil không hiểu được câu nói đùa của Klein, tiếp tục giảng giải các ký hiệu tượng trưng cơ bản, ví dụ như các loại chòm sao, ví dụ như mặt trời, trăng đỏ, sao Nâu, sao Đỏ, và sao Lam.

Lúc giảng giải, ông ta lại dạy xen kẽ các cách vẽ bản đồ sao để xem bói với những điều cần chú ý, vật liệu và cách chế tạo quả cầu thuỷ tinh, lựa chọn thần chú, khiến Klein nghe mà cảm thấy nhiều quá nhớ không hết.

Nếu không phải hắn phát hiện ma dược “Thầy Bói” giúp trí nhớ của mình tăng lên đôi chút thì đã bảo Neil dừng lại từ lâu để tiện cho bản thân tiêu hoá những gì vừa được dạy.

“Khoá học Thần bí học hôm nay tới đây thôi, cậu tự nghĩ đi, có gì cần hỏi thì cứ tới tìm tôi.” Neil lấy một chiếc đồng hồ bỏ túi màu vàng ra, mở nắp nhìn giờ: “Đừng quên đọc những tư liệu lịch sử mà tôi chuẩn bị cho cậu.

Nói thẳng ra thì nhìn chúng nó tôi cũng thấy sợ rồi.”

“Vâng.” Klein cầm mấy tờ nháp mà Neil vẽ ký hiệu, đầu tiên là học lại các kiến thức thần bí học được học trong hôm nay một lần để tránh lãng quên.

Neil thì nhấp một ngụm cà phê vừa mới pha, nói:

“Chỉ dựa vào trí nhớ thôi thì không được, bắt buộc phải sử dụng thường xuyên mới có thể biến những kiến thức ấy thành bản năng của mình.

Còn nữa, cũng phải tiến hành minh tưởng hàng ngày, chỉ có luyện tập thường xuyên, sử dụng nhiều thì mới chân chính nắm giữ được sức mạnh ma dược, đào bới ra sự thần bí tiềm ẩn trong nó, trừ khử đi ảnh hưởng không tốt.”

Nhắc tới điều này làm Klein nhớ tới đóng vai, nhớ tới câu lạc bộ bói toán, bèn hỏi dò:

“Năng lực ma dược của tôi có liên quan tới bói toán, chỉ một mình luyện tập thì không được mà bắt buộc phải tiếp xúc với nhiều người, bói toán cho bọn họ mới có thể nhanh chóng nắm giữ được.

Tôi định có thêm tiền thì gia nhập câu lạc bộ bói toán, chính là câu lạc bộ ở phố Holls ở khu phía bắc ấy, để làm một ‘Thầy Bói’ chân chính.”

Chuyện này chắc chắn không lừa được những Kẻ Gác Đêm, cho nên cứ nói ra trước thì tốt hơn.

“Suy nghĩ của cậu giống Daly đấy, cô ta luôn bảo muốn làm một ‘Người Thông Linh’ chân chính.” Neil lắc đầu cười nói: “Nhưng sao phải chờ tới lúc có thêm? Cậu có thể viết đơn xin Dunn để cậu ấy phê chuẩn chi phí là được mà! Các tổ chức như câu lạc bộ bói toán có lẽ sẽ có thành viên của tổ chức tà ác hoặc tín đồ tà giáo lẻn vào, cậu là một nhân viên văn chức của tiểu đội Kẻ Gác Đêm, người phi phàm đúng chuẩn, gia nhập bọn họ để tiện cho việc theo dõi là những gì công việc cần cơ mà! Trước kia chúng tôi sẽ tuần tra định kỳ những nơi này, chỉ là không đủ người cho nên không thể theo dõi trong thời gian dài, giờ thì tiện thể giao cho cậu luôn đó.”

Còn có thao tác đó nữa? Nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Neil, Klein kinh ngạc đến ngây người ra.

Đây là quang minh chính đại tìm lý do để được trả các khoản phí cho việc cá nhân mà! Thế mà mình hoàn toàn chẳng biết gì về mấy chuyện này… Mình quả nhiên chỉ là kẻ giỏi gõ phím thôi…

“Cậu định dùng tiền của mình đi làm mấy chuyện này à?” Neil thấy thế thì mỉm cười bồi thêm một câu.

Lúc này Klein lắc đầu, kiên định trả lời:

“Chút nữa tôi sẽ báo cáo đội trưởng!”

Neil hài lòng gật đầu, nhìn cốc cà phê có đồ không tốt chưa đổ đi, nói:

“Rốt cuộc cậu thả cái gì vào trong vậy?”

Klein ngại ngùng cười nói:

“Chính là ít đất bùn ở dưới đế giày, màu của nó không khác gì màu cà phê của ông, không khác lắm.”

Neil giật mình một cái, bỗng nhiên giơ tay che miệng, khẽ quát:

“Còn không mang nó đi đổ đi!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box