Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 43 : Tang lễ (c211-c215)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Tang lễ
Trong phòng trực bên ngoài cửa Chianese ở trong lòng đất bên dưới giáo đường Thánh Selina.
Leonard Mitchell ngả người ra chiếc ghế tựa phía sau, hai chân gác lên mép bàn, đôi mắt trống rỗng không chút tiêu cự.
Cho dù được nghi thức ma pháp chữa trị, sắc mặt của anh ta vẫn vô cùng kém, hệt như bị bệnh nặng, dù đã được chữa trị nhưng vẫn chưa có chuyển biến tốt đẹp vậy.
Giờ phút này, các cường giả mà Thánh Đường phái tới đang bố trí lại phong ấn phía sau cửa Chianese.
Bởi vì tro cốt Thánh Selina bị đánh cắp, bọn họ bắt đầu mâu thuẫn về ý kiến.
Có người hy vọng dùng thánh vật mới để bù đắp sức mạnh bị khuyết thiếu, cũng có kẻ cho rằng không cần phải phiền toái như vậy, dù sao với toàn bộ giáo hội Nữ Thần Đêm Tối mà nói, thánh vật là thứ cực kỳ ít ỏi và hiếm có.
Ý kiến của bọn họ là, giảm địa vị của tiểu đội Kẻ Gác Đêm ở thành phố Tingen này xuống, dời những vật phẩm có đặc tính sống hoặc khó phong ấn về giáo đường Ninh Tĩnh hoặc giáo khu Backlund, chỉ để lại một bộ phận dễ trông coi.
Bọn họ định gửi điện tín thỉnh cầu Giáo hoàng triệu tập cuộc họp, để các Tổng giám mục và chấp sự cấp cao bỏ phiếu quyết định.
Đối với cuộc tranh luận này, Leonard hoàn toàn không có chút cảm nhận gì.
Anh ta cảm thấy bản thân dường như đã biến thành một xác sống, không đau đớn, không bi thương, không kích động, và không hưng phấn, thay vào đó là sự chết lặng khác thường, thậm chí là không muốn đối mặt với ai khác, chỉ muốn một mình cô độc trong một góc tối mà thôi.
Thi thoảng anh ta lại có chút nghi ngờ, đó chính là vì sao “hung thủ” chỉ lấy đi đặc tính phi phàm của Klein, mà để lại đặc tính phi phàm của đội trưởng Dunn Smith.
Cộp, cộp, cộp, tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, Syja Tron, với cánh tay phải quấn băng vải trắng, xuất hiện ở cửa phòng trực.
Khi đám người Dunn bao vây tấn công Megos hòng giải cứu thành phố Tingen, cô đang cùng Người canh giữ ở trong cửa Chianese đối kháng với một bộ phận vật phong ấn.
Nếu không phải thành viên của Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc đến đúng lúc, nếu không phải viện binh mà Thánh Đường phái tới cuối cùng cũng đến nơi, có lẽ cô cũng đã mất đi sinh mệnh ở nơi đây rồi.
Nhưng dẫu cho như vậy, vị Người canh giữ già nua kia cũng không thể kiên trì tới phút cuối, ông đã hy sinh với chức trách cương vị của mình.
“Leonard, tôi phát hiện trong phòng của đội trưởng còn có một bức điện tín chưa giải mã, hẳn là lúc trước Thánh Đường gửi tới.” Syja Tron lên tiếng.
Đôi mắt xanh biếc của Leonard chớp chớp, toàn thân như sống lại.
Anh mang máng nhớ rằng lúc trước quả thực có nghe thấy tiếng báo điện tín tới, nhưng tình hình chiến đấu hết sức căng thẳng, anh ta và Klein không có tâm tư chú ý tới điều này.
“Nội dung là gì?” Leonard phát hiện giọng của anh ta vô cùng khô khốc.
Syja Tron trả lời không chút do dự:
“Cẩn thận Ince Zangwill, cẩn thận vật phong ấn 0 – 08.”
“Ince Zangwill, Tổng giám mục đã phản bội và bỏ trốn, thất bại trong việc thăng cấp lên ‘Người Giữ Cưa’… Vật phong ấn 0 – 08, một chiếc bút lông chim thoạt trông rất bình thường…” Đầu tiên là Leonard ngơ ngác nói ra những gì mình còn có thể nhớ được, rồi chợt nghiêng tai lắng nghe.
Anh ta đột nhiên nheo mắt lại, vẻ suy sụp và uể oải trên người lập tức biến mất không chút tăm hơi.
“Hóa ra là như vậy…” Leonard bỏ chân xuống khỏi mép bàn, trong đôi mắt xanh biếc kia dường như đang có ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
Anh ta nhìn Syja Tron và nói:
“Tôi định xin gia nhập ‘Găng Tay Đỏ’.”
‘Găng Tay Đỏ’ là danh xưng cho một đội ngũ tinh nhuệ trong Kẻ Gác Đêm.
Nói chung các tiểu đội Kẻ Gác Đêm đều đóng trực ở địa phương, đều có khu trực thuộc riêng, không được phép và cũng không thể ra khỏi khu trực thuộc để đuổi bắt tội phạm, mà một số kẻ tà ác thì lại luôn kiểu bắn một phát rồi lại đổi chỗ khác, tạo nên khá nhiều điều bất tiện.
Vì thế mà giáo hội Nữ Thần Đêm Tối đã đặc biệt thành lập “Găng Tay Đỏ” trong Kẻ Gác Đêm, bọn họ là những con người tinh nhuệ được lựa chọn nghiêm ngặt, thậm chí có nắm giữ một phần thánh vật.
Nhiệm vụ của bọn họ là tiếp viện cho tiểu đội Kẻ Gác Đêm đã phát tín hiệu, cùng với việc được truy tìm và vây bắt kẻ tà ác bị bọn họ để ý tới mà không phải chịu bất cứ hạn chế gì.
Ở trong giới nào đó, bọn họ còn được gọi là “Kẻ truy lùng dấu vết” và “Chó săn”.
“Găng Tay Đỏ’? Nhưng yêu cầu thấp nhất của bọn họ là danh sách 7… Vả lại những hiểm nguy mà ‘Găng Tay Đỏ’ phải đối mặt cao gấp mấy lần so với tiểu đội Kẻ Gác Đêm thông thường.” Syja Tron nói với chút nghi hoặc kèm theo sự quan tâm lo lắng.
Leonard nở nụ cười lạnh lùng: “Tôi gần như sắp thăng cấp được rồi.”
Đôi mắt của anh ta trở nên lạnh lùng, anh ta nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm trong lặng lẽ: Tôi muốn báo thù!
Ince Zangwill, tốt nhất mày hãy sống chờ tới lúc tao mạnh lên!
“Được rồi…” Syja dường như đoán được ý nghĩ của Leonard, bèn thở dài nói: “Thành viên của đội chúng ta sẽ có quá nửa, thậm chí là nhiều khuôn mặt mới hơn, cho dù là tiểu đội Kẻ Gác Đêm, sự thê thảm thế này cũng rất hiếm thấy…”
Đôi mắt Leonard tối sầm lại, anh ta cắn răng nói: “Xử lý xong thi thể chưa?”
“Rồi.” Syja gật đầu nhẹ tới mức gần như không thể nhìn ra.
Leonard đột nhiên cất bước đi tới cửa:
“Tôi đi thông báo cho người nhà bọn họ.”
Tôi đi đối mặt với cảnh tượng mà tôi không muốn đối mặt nhất.
Tôi đi…
Trong căn nhà số 2 ở phố Hoa Thủy Tiên, Melissa ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, lật đi lật lại ba tấm vé trong tay, nghiên cứu những câu chữ bên trên, cùng với ngày và số ghế đã in sẵn.
Benson ngồi bên cạnh cô với dáng vẻ vô cùng thả lỏng, mỉm cười nhìn cô em gái đang chăm chú xem mấy tấm vé.
Bỗng nhiên cả hai nghe thấy tiếng chuông cửa được ai đó kéo, vang lên tiếng, coong coong, coong coong.
Melissa nhìn cô hầu gái Bella đang bận rộn trong bếp, bèn tiện tay cầm ba tờ vé, đứng dậy đi tới cánh cửa với vẻ nghi hoặc.
Mái tóc của cô trông đen bóng hơn trước rất nhiều, khuôn mặt không còn gầy gò, mà trông hồng hào, đôi mắt càng sáng và hữu thần hơn.
Cô vặn nắm tay rồi mở cửa nhà ra.
Melissa hơi sửng sốt, bởi vì cô không nhận ra người tới là ai.
Đây là một người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc, trông khá đẹp trai, nhưng sắc mặt anh ta lại tái nhợt khác thường.
Trong đôi mắt anh ta chất chứa nỗi buồn sâu đậm.
“Xin hỏi anh là?” Melissa ngơ ngác hỏi.
Leonard đặc biệt khoác thêm bộ âu phục màu đen bên ngoài áo sơ mi, nghe Melissa hỏi vậy thì khàn giọng trả lời:
“Tôi là đồng nghiệp của Klein anh trai cô.”
Melissa đột nhiên giật thót trong lòng, theo bản năng liếc nhìn phía sau Leonard, nhưng không thấy gì cả.
Cô chợt run run hỏi: “Klein đâu rồi?”
Leonard nhắm chặt mắt lại, hít vào một hơi thật sâu rồi nói:
“Xin lỗi, anh trai Klein của cô vì cứu một số người, đã chết trong tay một tên tội phạm hung ác.
Anh ấy là anh hùng, một vị anh hùng chân chính.”
Melissa lập tức trợn to mắt, cơ thể khe khẽ lắc lư, bàn tay khẽ buông thõng, khiến ba tấm vé trong tay cô rơi xuống đất.
Mặt chính của chúng nó hiện lên trên, có tên của vở kịch “Bá tước trở về”.
Trong phòng khách của nhà Moretti, Leonard gần như không dám nhìn thẳng vào Melissa và Benson.
Nhưng trong đầu hắn luôn không kiềm được mà hiện lên hình ảnh của bọn họ lúc này:
Cô gái tràn đầy hơi thở thanh xuân đang mở to mắt, không nói được lời nào.
Đôi mắt cô không có tiêu cự, lặng yên ngồi đó hệt như một con búp bê.
Người đàn ông trông giống Klein mấy phần kia thì đang cố gắng duy trì dáng vẻ bình thường, nhưng anh ta luôn thường sững người, lúc nói chuyện cũng chậm đi nửa nhịp.
“Chuyện chính là như vậy, về chuyện này, tôi rất xin lỗi vì đã không thể ngăn cản đúng lúc.
Công ty Bảo an Gai Đen, sở cảnh sát và những người được giúp đỡ lần này hứa sẽ đưa cho các vị một khoản tiền, chừng sáu nghìn bảng…” Leonard nói với tầm mắt có chút vô định.
Đột nhiên Benson cất giọng nói khàn khàn cắt ngang lời Leonard:
“Xác của nó đâu? Tôi hỏi xác của Klein đâu?”
Anh mím chặt môi, dừng lại một chút rồi mới hỏi tiếp: “Bao giờ chúng tôi mới có thể nhìn thấy nó?”
“Trong công ty, bây giờ là được rồi.” Leonard trả lời mà gần như không thể ghìm nén sự bi thương trong lòng.
“Được.” Benson khẽ nhếch khóe miệng đã cứng ngắc: “Tôi đi rửa mặt trước đã.”
Không chờ Leonard đáp lại, anh đã bước nhanh vào phòng rửa mặt ở tầng một, rồi đóng sầm cánh cửa gỗ lại.
Benson đi tới trước bồn, vặn mở vòi nước, làm cho nước rào rào chảy xuống.
Anh cúi người, dùng đôi tay vốc lấy nước, không ngừng vỗ lên trên mặt.
Rồi đột nhiên anh dừng lại, hơn nữa hồi lâu cũng không thay đổi, toàn bộ phòng này chỉ có tiếng nước chảy vang vọng.
Chừng khoảng mấy chục giây sau, Benson mới ngẩng đầu lên nhìn vào gương, chỉ thấy trong gương, nước vẫn còn chảy trên mặt anh, nhưng đôi mắt thì đã đỏ bừng tới mức không cách nào che giấu.
Vài ngày sau, trong một góc của nghĩa trang Raphael.
Sau khi kết thúc lễ tang cho Dunn, tất cả mọi người tập trung lại trước một bia mộ mới, bên trên có bức ảnh đen trắng của Klein, một bức ảnh trông rất có phong thái người trí thức.
Melissa đứng trước huyệt mộ, đôi mắt trống rỗng không có tiêu cự.
Elizabeth bên cạnh cô thì giơ tay lau nước mắt không ngừng.
Leonard, Benson, Frye và Bratt khiêng quan tài tới, rồi đặt nó vào trong huyệt.
Sau khi mục sư đọc lời chia buồn và cầu nguyện, rồi mọi người bắt đầu xới bùn đất vào trong huyệt.
Chiếc quan tài màu đen được phủ lên bởi bùn đất từng chút một.
Lúc này, Melissa khom người, ném chiếc còi đồng cô tìm được trên người anh trai mình xuống huyệt.
Leonard nghiêng đầu nhìn cảnh đó, lòng vô cùng đau xót, và cũng rất khâm phục sự kiên cường của cô bé này.
Sau khi nhận được tin dữ, cô không hề khóc, không hề làm khó ai, chỉ lặng im tới mức khiến người ta đau lòng.
Huyệt được lấp đầy, phiến đá được phủ lên trên.
Leonard ngắm nhìn bia mộ của Klein lần cuối cùng, trên đó chỉ khắc ba dòng chữ:
“Người anh trai tốt nhất;”
“Người em trai tốt nhất;”
“Vị đồng nghiệp tốt nhất.”
Trong bầu không khí tang thương, người của công ty Bảo an Gai Đen dần dần rời đi.
Selina và Elizabeth bị người nhà thúc giục nên cũng cáo từ, nơi đây chỉ còn lại Benson và Melissa.
“Anh đi thuê một chiếc xe ngựa sang đây…” Trạng thái của Benson hiện giờ đang cực kỳ kém, dường như là đã lâu không ngủ.
“Vâng.” Melissa khẽ gật đầu.
Cô dõi mắt nhìn bóng lưng anh trai đi xa, rồi ngơ ngác quay đầu nhìn bia mộ.
Bỗng nhiên, cô ngồi thụp xuống, vùi mặt vào trong lòng bàn tay.
Trong sự lặng im, không biết bao lâu sau, Melissa đột nhiên rầu rĩ mắng một tiếng: “Đồ ngốc!”
Cô òa khóc, khóc trong im lặng, nước mắt không ngừng rơi mà không cách nào dừng lại được.
Nghĩa trang Raphael vào đêm.
Azcot da nâu cầm một bó hoa màu trắng đứng trước huyệt mộ của Klein, ông cứ đứng đó hồi lâu mà không nói gì, cuối cùng chỉ thở dài, lẩm bẩm:
“Xin lỗi, thầy đến muộn mười phút.”
“Nhưng thầy đã biết là kẻ nào rồi…”
Ông cúi người đặt bó hoa kia xuống, rồi xoay người rời khỏi nghĩa trang, cũng rời khỏi Tingen, nhưng không cầm chiếc còi đồng kia đi.
Ánh trăng đỏ rực chiếu lên nơi đây, mang tới sự yên tĩnh và lạnh lẽo khó nói thành lời.
Đột nhiên tảng đá che huyệt mộ bị đẩy ra, một bàn tay có vẻ tái xám chui ra từ trong bùn đất.
Thò ra ngoài!
Xoạt!
Phiến đá bị đẩy ra, nắp quan tài cũng bị đẩy sang một bên.
Klein ngồi dậy, có chút ngơ ngác nhìn xung quanh.
Trí nhớ của hắn vẫn còn dừng lại ở hình ảnh đôi giày da bóng lộn và bàn tay cầm lấy hộp tro cốt Thánh Selina, sau đó hệt như chìm vào một giấc ngủ say không hề mơ mộng gì.
Theo bản năng Klein cúi đầu, cởi nút áo, rồi nhìn nơi ngực trái của mình.
Chỉ thấy miệng vết thương trông rất dữ tợn và trái tim thiếu một khối đang lúc nhúc lành lại, hệt như hắn thấy vết súng trên huyệt Thái Dương đang nhanh chóng khôi phục lúc hắn đứng trước gương khi xưa.
Điều khác biệt duy nhất là, lần này càng chậm hơn, càng khó hơn.
Chương 212: Kẻ báo thù
Dịch: Cá Mòi
Ở phía bắc của vương quốc Ruen, gió tháng chín mát mẻ nhưng cũng mang theo chút lạnh, thổi qua nghĩa trang thì lại càng có cảm giác lạnh lẽo hơn.
Klein bị gió thổi thốc tới làm cho rùng mình một cái, hắn chợt lấy lại tinh thần, gượng cười rồi lẩm bẩm:
“Quả nhiên việc đi tới nơi đây vẫn còn cất giấu chút bí mật mà… Nhưng xem ra, cùng lắm là hai lần nữa, mình sẽ không cách nào ‘phục sinh’ rồi… Mà không rõ nếu bị băm nhỏ thì liệu năng lực phục hồi không xuất hiện lúc bình thường này còn có tác dụng hay không…”
Sau mấy chục giây bình phục, Klein cài cúc áo lại, phát hiện bộ đồ mình mặc trên người lúc này là bộ áo đuôi tôm và áo sơ mi mới nhất, nhưng lúc này chúng nó đều đã dính không ít bùn đất.
Benson và Melissa thật là chẳng biết tiết kiệm là gì… Ý nghĩ ấy vô thức hiện lên trong đầu hắn.
Hắn khẽ chống tay xuống đất, xoay người vùng dậy, phát hiện năng lực của “Tên Hề” vẫn chưa biến mất.
“Người anh trai tốt nhất… Người em trai tốt nhất… Vị đồng nghiệp tốt nhất…” Klein nhìn bia mộ, lẩm nhẩm dòng chữ khắc trên đó, lòng chợt đau xót.
Hắn dường như cảm nhận được sự đau đớn tột độ của Melissa và Benson.
Và đau đớn tột độ khi đội chiện phun lại copy chương này! !
Có lẽ còn khổ sở hơn cả ta chính mắt nhìn đội trưởng ngã xuống… Hắn thở dài, dời mắt đi, ngồi xổm xuống khép nắp quan tài lại.
Tuy suy nghĩ có chút rã rời, nhưng Klein biết mình bắt buộc phải nhanh chóng xử lý hiện trường, không thể để bất cứ kẻ nào phát hiện.
Chết mà phục sinh không phải chuyện người bình thường có thể “chơi” được! Qua Bạchh Ngọc Sáchh chơi nha các đạo hữu!
Nếu để Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc biết, Klein tin mình sẽ chẳng nhận được kết cục tốt đẹp gì.
Đương nhiên nếu nơi đây là Trái Đất, mà ma dược hắn uống lại là “Luật Sư” hoặc “Kẻ Lừa Bịp”, lúc ấy có thể lừa dối là “ơn huệ thần ban cho”, hoặc là “người cứu rỗi”.
Nhưng thế giới này thật sự có thần, là những vị thần chân thật sẽ đáp lại nghi thức!
Klein lấp đất lên, đắp các phiến đá lên trên cùng, hắn vỗ tay phủi đi lớp đất cát, rồi lại đứng lên.
Cảnh tượng hiện giờ không hề có vẻ gì đặc biệt cả, hắn hệt như một quý ông nhân lúc đêm khuya tới phúng viếng bạn bè.
Điểm không đúng duy nhất là người trong tấm hình trên bia mộ và hắn có khuôn mặt giống nhau như đúc.
Trong quá trình vừa nãy, hắn cảm nhận được sự tồn tại của còi đồng Azcot, vì vậy hắn đã đào nó lên, lau cho tới khi sạch hẳn thì thôi.
Nhưng Klein không định lập tức gọi người đưa tin.
Hắn quyết định phải tìm hiểu rõ tình hình hiện tại đã.
Klein giơ tay trái lên, nhìn con lắc thạch anh vàng quấn quanh cổ tay như trước.
“Đây hẳn là vật chôn cùng nhỉ?” Hắn cười tự giễu, rồi cởi con lắc cảm xạ xuống, ngẩng đầu nhìn bốn phía với vẻ mặt nặng trĩu: “… Đội trưởng, hẳn là cũng được chôn cất ở nghĩa trang này nhỉ…”
Hắn liên tục đổi hướng hai lần, cuối cùng nhờ con lắc cảm xạ mà hắn xác định được vị trí mộ của Dunn.
Klein nương theo ánh trăng vừa đi vừa tìm, mười mấy phút sau, hắn nhìn thấy ảnh chụp của đội trưởng: Khuôn mặt ôn hòa, mép tóc khá cao, đôi mắt màu xám dường như biết nói, không khác lúc bình thường là bao.
Dưới bức ảnh là tên húy, ngày sinh, ngày qua đời của Dunn, cùng với dòng chữ:
“Người bảo vệ chân chính;
Đồng đội đáng tin cậy nhất;
Vĩnh viễn là đội trưởng.”
Klein ngơ ngác nhìn những dòng chữ này, tầm mắt chẳng hiểu sao lại dần nhòe đi.
Hắn dường như vẫn nhớ tới ngày đó, ngày mà hắn thấy đội trưởng nghiêng đầu, chớp mắt trái với hắn, và nói bằng chất giọng trầm ấm pha chút thoải mái:
“Chúng ta cứu được Tingen rồi.”
Đội trưởng… Klein lặng lẽ hô lên một câu trong im lặng.
Hắn đứng im ở đó chừng mười mấy phút hệt như một bức tượng, rồi chợt cười nói:
“Đội trưởng, ngày đó chắc chắn trạng thái tinh thần của anh không tốt cho lắm, còn nói nếu lão Neil mất khống chế, anh có thể đưa ông ấy vào trong cảnh mơ.
Ông ấy là Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn, anh là Ác Mộng, anh hoàn toàn không có cách nào ăn đặc tính phi phàm còn sót lại của ông ấy cả.
Ừm… Lúc ấy anh cũng không hỏi tôi xem có năng lực tấn công mạnh mẽ gì không, là anh tin tưởng tôi, hay là quên mất chuyện này… Nhưng chắc chắn anh cũng đoán được đôi chút rồi… Tôi chỉ cầm một vật phong ấn, nói là đưa cho Leonard sử dụng, anh có dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra tôi có năng lực công kích ngoài.”
Klein nói tới đây thì chợt dừng lại, hắn lắc đầu thở dài: “Tôi không biết hiện giờ tôi là cái gì nữa, có lẽ chỉ là một con ác linh bò ra từ địa ngục, muốn báo thù mà thôi… ‘
Nói tới đây, hắn đột nhiên không nói thêm được nữa, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt.
Cuối cùng hắn nghẹn ngào hô lên:
“Đội trưởng… Chúng tôi cũng luyến tiếc anh mà!”
Cảm nhận được cơn gió âm trầm và lạnh lẽo thổi qua, hắn giơ tay lau nước mắt, nhéo nhéo mũi.
Hắn im lặng không nói gì nữa, tìm một chỗ kín đáo đi ngược bốn bước tiến lên trên màn sương mù xám.
Hắn muốn thông qua việc bói toán để làm cho rõ kẻ giết mình ngày hôm đó, làm cho rõ hung thủ chân chính đứng sau thúc đẩy cả chuỗi sự kiện này!
Nếu kẻ đó đã xuất hiện trước mặt mình, như vậy mình chắc chắn có thể bói ra thông tin… Klein mím chặt đôi môi, thấy cung điện nguy nga lộng lẫy cùng với chiếc bàn dài loang lổ xưa cũ không hề thay đổi chút nào.
Hắn ngồi vào vị trí của “Kẻ Khờ”, khiến một tờ giấy da dê màu nâu vàng với chiếc bút máy thân tròn hiện ra.
Bởi vì cơ thể ngoài kia đang trong trạng thái không được bảo hộ mấy, Klein không lề mề mà thoáng suy nghĩ rồi lập tức viết câu nói xem bói: “Người giết chết ta.”
Hắn lẩm nhẩm câu nói đó bảy lần, rồi ngả người dựa vào lưng ghế, mượn dùng minh tưởng tiến vào cảnh mơ.
Trong thế giới mờ mịt tăm tối, vô số đốm sáng bay vút tụ lại một chỗ, cuối cùng tạo nên một bức tranh: Một đôi giày da bóng lộn, một bàn tay có chút tái xám, và hộp tro cốt Thánh Selina bị kẻ đó ôm trong tay.
Tầm mắt dần đưa lên trên.
Klein nhìn thấy một người đàn ông trung niên có mái tóc ngắn màu vàng sậm.
Ông ta mặc một bộ lễ phục có hai hàng cúc, một con mắt bị mù trông rất rõ, tròng mắt xanh thẫm gần với màu đen.
Khuôn mặt như tạc tượng, không hề có chút nếp nhăn.
Hình ảnh vỡ vụn, Klein tỉnh lại khỏi cảnh mơ.
Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy hung thủ giết mình có chút quen mắt.
Là một Thầy Bói, hắn nhanh chóng biết tại sao hắn lại thấy quen mắt, bởi vì hắn đã được xem ảnh chụp và dòng miêu tả tướng mạo của đối phương trên lệnh truy nã!
Tên hung thủ này là Ince Zangwill! Cựu tổng giám mục của giáo hội nữ thần Đêm Tối đã mang theo vật phong ấn “0 – 08” bỏ trốn, “Người Giữ Cửa” thăng cấp thất bại!
“Là ông ta!” Trong đầu Klein hiện lên vô số hình ảnh, nhưng cuối cùng dừng lại ở cảnh đối phương nhặt hộp tro cốt của Thánh Selina.
Cộc cộc cộc, hắn gõ nhẹ ngón tay lên phần cạnh của chiếc bàn dài, cảm thấy bản thân đã hiểu ra không ít chuyện:
“Đội trưởng từng nói, người phi phàm tử vong bình thường sẽ để lại đặc tính phi phàm, chúng nó tụ tập lại một chỗ, gần như tương đương với ma dược không có nguyên liệu phụ.
Nói cách khác, chỉ cần biết được nguyên liệu phụ tương ứng là có thể thông qua ‘di vật’ để thăng cấp.
Đương nhiên không thể ăn di vật vượt cấp, như vậy sẽ rất dễ mất không chế hoặc phát điên.
Ừm… Cường giả thăng cấp danh sách cao cần nghi thức đặc biệt phối hợp, đây là chuyện được nhắc đến trong phương thuốc ‘Vô Ám Giả’ không hoàn chỉnh… Có lẽ các lần thăng cấp tiếp theo cũng cần nghi thức…
Ince Zangwill là danh sách 5 “Người Giữ Cửa’ của con đường Thần Chết.
Ông ta muốn trở thành cường giả danh sách cao, trở thành Á thần, dựa theo việc trao đổi danh sách thì ông ta có ba sự lựa chọn.
Một là danh sách 4 của con đường Thần Chết mà ông ta đang theo, hai là danh sách 4 của con đường Kẻ Không Ngủ, ba là danh sách 4 ‘Kẻ Săn Ma’ của con đường Thần Chiến Tranh.
Thánh Selina là Thánh, không phải danh sách 4 thì cũng là danh sách 3.
Tro cốt của bà tương ứng với một trong hai ma dược danh sách này… Ince Zangwill là cựu tổng giám mục, chắc chắn biết rất rõ nó là danh sách nào, đồng thời cũng biết rõ vật liệu phụ là cái gì…
Ông ta bày ra chuyện này, mục đích thực sự là để lấy được tro cốt của Thánh Selina, nhờ nó để thăng cấp lên danh sách 4 của con đường ‘Kẻ Không Ngủ’?
Ừm, sọ của hậu duệ Thần Chết có lẽ là vật liệu đặc biệt cần có cho nghi thức, dù sao cũng là con đường ‘Thần Chết’ mà.
Như vậy xem ra, mục tiêu mà ông ta nhắm tới chính là đội trưởng chứ không phải mình… Quả nhiên là hung thủ đứng sau…”
Sau khi suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện, Klein viết xong câu nói xem bói tương ứng.
Hắn cầm con lắc cảm xạ lên, làm cho con lắc thạch anh vàng rủ trên mặt giấy, gần như chạm vào tờ giấy.
Sau khi lẩm nhẩm xong, hắn mở mắt ra, thấy con lắc thạch anh đang xoay tròn theo chiều kim đồng hồ.
Điều này nói rõ đủ thông tin, việc xem bói là thành công.
Điều này nói rõ đúng là Ince Zangwill nhắm vào tro cốt của Thánh Selina, vì thăng cấp lên danh sách 4 nên ông ta mới tạo ra một loạt sự kiện như vậy.
Klein lại khẽ gõ lên bàn, suy xét một vấn đề khác:
“Zangwill chính là danh sách 5 ‘Người Giữ Cửa’, dựa vào chính ông ta thì không thể tạo ra nhiều sự trùng hợp như vậy, làm cho Megos cũng dựa theo sự ‘bố trí’ tới thăm tiểu đội Kẻ Gác Đêm vào thời gian chính xác như vậy.
Cho nên, đây là năng lực của vật phong ấn ‘0 – 08’ kia? Ngoại hình của nó chỉ là một chiếc bút lông chim bình thường… Tác dụng của nó là viết ra chuyện gì thì chắc chắn sẽ thực hiện?
Không, hẳn là không đơn giản như vậy… Nếu không Ince Zangwill chỉ cần viết là ‘tro cốt Thánh Selina tự mọc cánh bay tới tay Ince Zangwill, là ông ta có thể ngồi chờ ở nhà… Trong đây hẳn là có hạn chế nào đó…
Quá nửa là ‘0 – 08’ không có năng lực công kích trực tiếp, nếu không Ince Zangwill đã sớm xông thẳng vào trong cửa Chianese của thành phố Tingen rồi…
Đây là vật phẩm nằm ở tầng cao nhất của các vật phong ấn, nó có thể khiến người ta vô thức hành động theo những gì nó viết? Đây là nguyên nhân của những lần trùng hợp?
Nếu quả thật là như vậy, ‘0 – 08’ thật đúng là đáng sợ.
Ngay cả Megos, kẻ thai nghén con của tà thần, cũng phải tuân theo sự sắp đặt của nó… Thảo nào vật phong ấn cấp ‘0’ cực kỳ nguy hiểm, được coi trọng ở mức độ cao nhất, được bảo mật ở cấp độ cao nhất, không được hỏi, không được kể, không được miêu tả, không được nhìn trộm…”
Klein ngừng động tác gõ ngón tay lên mép bàn, thử bói toán cho suy đoán này, tiếc rằng thông tin không đủ nên không thành công.
Thấy thời gian đã trôi qua mấy phút đồng hồ, hán định nhanh chóng quay về thế giới hiện thực.
Vì vậy hắn không suy nghĩ lan man nữa, mà viết xuống câu nói xem bói thứ hai:
“Thành phố nơi Ince Zangwill đang ở.”
Bởi sự tồn tại của vật phong ấn “0 – 08”, vì Ince Zangwill hẳn là đã trở thành Á thần, Klein không cách nào trực tiếp bói toán ra vị trí cụ thể của ông ta, chỉ có thể khuếch đại phạm vi, đưa ra một “câu hỏi” mơ hồ.
Đương nhiên nếu không nhờ không gian thần bí trên màn sương mù xám này loại bỏ quấy nhiễu, cho dù “câu hỏi” mơ hồ đến mấy thì hắn cũng chắc chắn sẽ thất bại, không nhận được đáp án.
Klein ngả người dựa vào lưng ghế, lẩm nhẩm câu nói xem bói bảy lần rồi lại tiến vào cảnh mơ, đi vào thế giới mông muội kia.
Thế giới đó đột nhiên nứt vỡ, một con sông lớn có vẻ đục ngầu cuồn cuộn chảy.
Trên sông có một cây cầu rộng lớn, hai bên bờ sông là những bến tàu nối tiếp nhau, hàng hóa chất đống, công nhân bận rộn.
Bờ phía đông bắc của con sông là những căn nhà nối nhau san sát.
Phần lớn đều có nét đặc sắc của kiến trúc vương quốc Ruen đương thời, nóc nhà bốn mặt dốc hình đa giác, cửa sổ lồi, xây sát đường không có hè.
Ngoài ra còn có không ít kiến trúc kiểu Gothic.
Trên con phố này, người đi qua đi lại đông đúc, xe ngựa nối tiếp nhau.
Thi thoảng lại thấy những cỗ máy kỳ lạ.
Càng đi về phía đông, ống khói càng nhiều, khói bốc lên dày đặc.
Còn đi về phía tây thì địa hình càng lúc càng cao, những ngôi nhà với các màu như lam xám, màu gạo trắng hoặc vàng nhạt vòng lên trên, quay quanh tòa cung đình tráng lệ, quay quanh một tòa gác chuông kiểu Gothich.
Coong!
Tiếng chuông ngân lên, Klein choàng tỉnh, hắn biết thành phố mình vừa nhìn thấy là gì.
“Vùng đất của hy vọng”, ‘Thủ đô của mọi thủ đô”, Backlund!
Chương 213: Gặp lại lần cuối
Dịch: Cá Mòi
* nhockd255: Món quà cuối năm gửi tất cả các đạo hữu đã yêu quý bản dịch này.
Xin cảm ơn các đạo hữu đã ủng hộ suốt thời gian qua.
Ince Zangwill đi Backlund… Không biết ông ta sẽ ở đó bao lâu.. Ừm… Cứ một đoạn thời gian ta lại xác nhận một lần… Klein đưa người ra phía trước, xóa nội dung trên tấm da dê rồi viết câu nói xem bói khác: “Vị trí hiện tại của Lanlus.”
Theo hắn thấy, kẻ cầm đầu khiến đám người đội trưởng hy sinh, làm cho hắn suýt thì rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng chính là Ince Zangwill, nhưng tên điên Lanlus cũng là đồng lõa, không thể chối bỏ trách nhiệm, bắt buộc phải trả giá cho điều này.
Klein lẩm nhẩm bảy lần, rồi lại tiến vào cảnh mơ.
Nhưng sau khi thế giới u ám kia vỡ ra thì lại hiện ra hình ảnh giống hệt những gì hắn vừa nhìn thấy!
Con sông rộng lớn với dòng nước hơi đục ngầu, những bến tàu nối tiếp nhau, các tòa nhà được xây dựng san sát với các loại kiến trúc với phong cách Ruen là chính, xen lẫn với Gothic.
Con phố chật hẹp, cảnh tượng phồn hoa, những ống khói không ngừng bốc lên “sương mù”.
Dãy các cung điện xa hoa tột độ sừng sững đứng đó, tháp chuông kiểu Gothic mang tính đặc trưng…
Lanlus cũng đang ở Backlund, “vùng đất của hy vọng”, “thủ đô của mọi thủ đô”!
Klein mở mắt ra, hơi có chút nghi hoặc, bởi vì hắn muốn bói vị trí cụ thể của Lanlus, nhưng kết quả lại trả cho hắn một phạm vi mơ hồ và khá là rộng lớn.
“Điều này nói rõ danh sách của Lanlus cao hơn mình suy đoán rất nhiều… Không đúng, cũng có thể là hắn ta đã đạt được lợi ích to lớn nào đó trong quá trình giúp ‘Chúa Sáng Thế Chân Thực’ giáng con nối dòng xuống.
Ví dụ như, một chút thần tính, hoặc là đồ vật tương tự như cuống rốn mà đứa bé trong bụng Megos để lại… Ừm, cuống rốn kia quá nửa là bị Ince Zangwill lấy đi rồi…” Klein cấp tốc suy nghĩ, thì thào tự tiến hành phán đoán bước đầu.
Sau khi xác nhận xong vị trí mơ hồ của hai kẻ thù, hắn lại lo lắng tới một vấn đề thực tế, đó chính là hiện tại hắn chưa có thực lực để báo thù.
Cho dù Lanlus chỉ là danh sách 7, thậm chí là danh sách 8, nhưng khi nhận được chỗ tốt rồi hắn ta không phải là dễ đối phó.
Vả lại hắn ta có giỏi về lừa bịp, việc lừa chết kẻ còn mạnh hơn mình là chuyện bình thường với hắn ta… Ince Zangwill lại càng kinh khủng hơn, bản thân ông ta là Á thần danh sách 4, còn có được vật phong ấn cấp “0” rất khủng bố… Việc xuyên qua của mình tuy còn cất giấu chút bí mật, nhưng rõ ràng không thể chuyển thành sức chiến đấu, có lẽ còn không nhìn thấy nó trong một thời gian lâu nữa… Chỉ có hai biện pháp là tăng danh sách của thân lên, sưu tầm vật phẩm thần kỳ mạnh mẽ… Có nhiều thứ khác biệt thì sẽ tốt hơn…
Nghĩ như thế, Klein quyết định bói thêm một lần nữa.
Hắn suy xét từ ngữ, rồi trịnh trọng cầm bút viết: “Hy vọng để ta trở nên mạnh mẽ.”
Klein nhẹ nhàng buông chiếc bút máy thân tròn kia, ngả người ra sau, nhắm mắt lại.
Hắn vừa lẩm nhẩm câu nói xem bói vừa mượn minh tưởng tiến vào ngủ say.
Trong thế giới u tối mù mịt, hắn lại nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.
Hắn nhìn thấy con sông, bến tàu, ống khói, đám đông, dãy cung điện, các loại máy móc và gác chuông kiểu Gothic, thủ đô Backlund của vương quốc Ruen.
Ngay sau đó, hình ảnh biến đổi.
Hắn nhìn thấy một ngọn núi nguy nga chọc thẳng vào mây trắng, thấy một tòa cung điện to lớn và cổ kính, thấy chiếc ghế dựa cực lớn được khảm bảo thạch và vàng, và con mắt dựng thẳng kỳ dị được tạo nen từ vô số ký hiệu thần bí.
Cảnh tượng lặng lẽ vỡ nát.
Klein chậm rãi ngồi thẳng dậy, thò tay gõ nhẹ lên mép chiếc bàn dài.
“Backlund có hy vọng để mình trở nên mạnh hơn.”
“Cảnh tượng thứ hai là chỉ ngọn núi cao nhất của dãy Hornaces, kho báu còn sót lại của gia tộc Antigenous? ‘Con mắt dựng thẳng kỳ dị’ được tạo nên từ vô số ký hiệu thần bí, cuốn bút ký gia tộc Antigenous ô nhiễm ‘Búp Bê Xui Xẻo’ xong rồi giao lại cho ta là chìa khóa để mở ra mọi thứ…”
Từng ý nghĩ hiện lên, Klein quyết định không vội tới dãy Hornaces, bởi nơi đó ẩn giấu nguy hiểm cao tới mức đến cả Á thần danh sách 4 cũng chưa chắc có thể tiếp nhận được.
Cho nên là, thôi cứ đi Backlund vậy… Klein thở dài một tiếng, đưa ra quyết định.
Hắn lấy linh tính bao trùm bản thân, tưởng tượng cảm giác rơi xuống rồi rời khỏi không gian thần bí này.
Sau khi trở lại thế giới hiện thực, hắn chậm rãi ra khỏi chỗ ẩn náu, quay về chỗ mộ của Dunn Smith.
Klein nhìn thật kỹ ảnh chụp và dòng chữ khắc trên bia mộ, chậm rãi vẽ mặt trăng đỏ rực trên ngực rồi hắn quay người đi ra khỏi nghĩa trang.
Là một cựu Kẻ Gác Đêm thường phải tuần tra nghĩa trang Raphael, Klein rất quen thuộc với quy luật hoạt động của người gác mộ và cảnh tượng xung quanh, nên hắn thoải mái rời khỏi khu vực tĩnh lặng đầy lạnh lẽo này mà không tạo ra bất cứ nhiễu loạn nào.
Hắn đi dọc theo con đường được đầm kỹ đất, dùng bóng của cây cối xung quanh che giấu mà đi vào nội thành Tingen.
Ban đêm bình yên đến thế, mặt trăng đỏ mộng ảo thế kia, Klein cô độc bước đi, ý nghĩ lại như con ngựa thoát cương lao vụt đi, khi thì hắn nghĩ tới kế hoạch báo thù, khi lại nhớ về trí nhớ không đáng tin của đội lúc, lúc lại hồi tưởng nỗi đau chôn giấu dưới vẻ hài hước của lão Neil…
Klein như một hồn ma du đãng đi tới con phố gần nhất, sải bước qua những ngã rẽ từ lúc nào chẳng hay.
Chờ khi hắn hoàn toàn thoát khỏi trạng thái này, hoàn toàn tập trung lại tinh thần thì đã là hai giờ sau.
Hắn phát hiện mình đang đứng ở phố Hoa Thuỷ Tiên, phía đối diện là căn nhà của hắn, anh trai và cô em gái.
Klein đã quay về chỗ này theo bản năng.
Hắn có chút mừng rỡ bước lên được nửa bước thì đột nhiên dừng lại.
Hắn nở nụ cười chua xót, tự giễu bản thân:
“Nếu mình mà qua đó gõ cửa, sợ là Melissa sẽ ngất ngay tại chỗ… Benson hẳn là sẽ căng thẳng tới mức bắt đầu lắc đầu, sau đó cố gắng bình tĩnh thuyết phục mình trên danh nghĩa khỉ đầu chó lông xoăn…”
Klein lắc đầu, nhìn vào cánh cửa vô cùng quen thuộc kia thật kỹ rồi bước tới phố Chữ Thập Sắt.
Thế này cũng tốt, thế này cũng tốt… Mai sau chuyện mình cần làm sẽ không liên lụy tới bọn họ… Tiền an ủi mà tiểu đội Kẻ Gác Đêm và sở cảnh sát đưa cho chắc chắn đủ để bọn họ sống một cuộc sống trung lưu ổn định.
Cho dù Melissa không tìm được việc, và Benson cũng thất nghiệp…
Klein lặng lẽ đi được một lúc thì bắt đầu cảm thấy mệt nhừ.
Nhưng là một “người đã chết”, hắn ngoài quần áo đang mặc với con lắc thủy tinh và còi đồng Azcot theo người thì không còn thứ gì khác, kể cả kim bảng, đồng Saule hay penny.
“Có phải là mình nên thổi còi đồng gửi thư cho thầy Azcot, làm cho thầy ấy mau chạy tới cứu tế không?” Klein cười một tiếng, không quên mua vui trong đau khổ: “Thôi, tạm thời không cần liên lạc thầy ấy, có lẽ Ince Zangwill còn đang âm thầm quan sát thầy.
Chờ tới thời cơ thỏa đáng, mình sẽ đi tìm thầy… Là một ‘lão quái vật’ chuyên phục sinh, sống hơn nghìn năm, hẳn là thầy ấy có thể hiểu được loại chuyện ‘chết rồi phục sinh’ này nhỉ… Ừm, đêm nay không quá lạnh, tìm tạm một chỗ ngả lưng nghỉ ngơi, sáng mai tới ngân hàng Backlund chi nhánh Tingen lấy số tiền tiết kiệm trong tài khoản không ký danh mới được.”
Vì dạo gần đây bận quá nhiều chuyện, hắn còn chưa kịp thử nghiệm phần sau của “hiến tế”, cho nên số tiền 300 kim bảng trong tài khoản ẩn danh vẫn còn nguyên đấy.
“Số tiền này đủ để mình chi tiêu trong một khoảng thời gian khá dài… Ngày mai mua một tờ báo để xem bây giờ đang là tuần mấy… Đám người tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ không gửi lời cầu khẩn mới, chứng tỏ mình chưa lỡ buổi tụ họp…” Klein vừa nghĩ vừa tìm một góc tránh gió.
Hắn ngồi xuống, cởi áo khoác phủ lên người rồi dựa lưng vào từng chìm vào giấc ngủ.
Không lâu sau, hắn đột nhiên bị người đánh thức.
Hắn nhìn thấy đó là một vị cảnh sát cầm dùi cui.
Quân hàm chỉ có một chữ “V”, là nhân viên cảnh sát có cấp hàm thấp nhất… Klein liếc nhìn một cái, xác định thân phận của đối phương.
Vị nhân viên cảnh sát kia hung tợn nói: “Không được ngủ ở đây! Đường phố và công viên không phải là chỗ ngủ cho những kẻ lang thang lười biếng, không chịu làm việc như chúng mày! Đây là quy định của ‘luật tế bần”!”
Vậy sao? Klein ngẩn ra, lại vì thân phận nhạy cảm nên hắn không tranh cãi với đối phương.
Hắn cầm áo khoác, lại bước đi trên đường cho tới tận hừng đông.
Rồi hắn nhanh chóng cúi đầu tiến vào ngân hàng Backlund chi nhánh Tingen, sử dụng “mật mã” đặt sẵn lấy hai trăm bảng tiền mặt, một phần ba còn lại thì hắn để lại trong tài khoản đề phòng điều bất trắc.
Khi viết mật mã là câu chú ngữ tiếng Hermes cổ kia, không chút nghi ngờ khi Klein nghe thấy tiếng “cầu khẩn”.
Tiếp đó hắn chi tổng cộng 38 bảng mua hai bộ âu phục, hai chiếc áo sơ mi, hai cái quần dài, hai đôi giày da, hai cái nơ, bốn đôi tất, và thêm hai bộ áo khoác ngoài có hai hàng cúc dọc, hai chiếc áo lông đơn sắc, hai cái quần dày chuẩn bị cho mùa đông.
Ngoài ra hắn còn mua thêm một gậy batoong, một ví đựng tiền, một vali hành lý xách tay.
Sau khi làm xong, Klein tìm một nhà nghỉ tắm táp thay đồ, sau đó để tránh khả năng gặp phải người quen nên hắn trực tiếp lên xe ngựa cho thuê đi tới bến tàu hơi nước của thành phố Tingen.
Dọc đường đi hắn mua một tờ báo, xác nhận hôm nay là Chủ nhật.
Đi tàu hơi nước từ Tingen tới Backlund mất chừng có bốn tiếng.
Toa tàu hạng sang nhất là ba phần tư bảng, cũng chính là 15 sau le, toa bậc hai là 10 sau le, nửa bảng.
Còn toa hạng ba cực kỳ chật chội, điều kiện vô cùng kém thì giá khá rẻ, chỉ mất 5 saule.
Klein ngẫm nghĩ, mua ghế ở toa hạng hai của chuyến tàu hai giờ chiều.
Hắn cầm vé xe, xách va ly hành lý tìm tạm một chỗ ngồi trong phòng chờ tàu.
Bấy giờ mới là 9 giờ sáng.
Hắn cảm thấy cực kỳ may mắn khi vương quốc Ruen không có chế độ quản lý hộ tịch nghiêm ngặt, chỉ cần sử dụng giấy tờ sử dụng hệ thống nước, khí than và tiền thuê nhà ba tháng là có thể chứng minh thân phận.
Mà mua vé tàu lại càng đơn giản hơn, đưa tiền là được.
Klein ngồi trong sảnh chờ tàu, nghĩ tới việc tới chiều sẽ phải rời khỏi thành phố Tingen tới thủ đô Backlund, lòng hắn chợt trống rỗng.
Hắn nhớ tới cô em gái mà khiến hắn cảm thấy như một bà mẹ, nhớ tới ông anh trai thích kể mấy truyện cười trào phúng, nhớ tới cảnh ba người ăn tới quá no, ngồi im trên ghế không muốn động đậy… Từng cảnh tượng một.
Klein đột nhiên bật cười thành tiếng, cười tới mức cảm thấy có chút khó chịu, bởi hắn nhớ tới con rùa được Melissa gọi là “búp bê”, nhớ tới mép tóc đáng thương của Benson.
Hắn đột nhiên có một loại xúc động mãnh liệt rất muốn tới nhìn anh trai và em gái mình một cái.
Mãi cho tới lúc này, Klein mới hiểu tại sao mình không mua vé của chuyến tàu sớm hơn, mà lại chọn chuyến hai giờ chiều.
Hắn nhấc va ly làm từ da kia lên, bước nhanh ra khỏi sảnh chờ, lên xe ngựa cho thuê quay về phố Hoa Thuỷ Tiên.
Sau đó hắn núp trong bóng của căn nhà phía đối diện nhìn vào cửa nhà mình.
Mấy lần hắn định đi sang, nhưng lại không thể vượt qua con phố rộng lớn kia.
Klein ngơ ngác nhìn phía đối diện, chợt cảm thấy mình không còn nhà để về.
Lúc đầu khi hắn mới tới thế giới này, hắn cũng có cảm giác tương tự.
Đột nhiên hắn nhìn thấy cửa mở ra, Melissa và Benson đi ra ngoài.
Melissa mặc chiếc váy màu đen, đội mũ sa màu đen, còn Benson thì mặc áo sơ mi màu đen, áo ghi lê màu đen, quần đen, áo khác màu đen, mũ phớt cũng màu đen.
Vẻ mặt cả hai đều đờ đẫn, cảm xúc cực kỳ sa sút.
Melissa gầy rồi… Sao Benson lại tiều tụy thế kia… Klein thấy lòng đau xót, hắn há hốc miệng, nhưng cuối cùng không thể thốt lên được hai cái tên kia.
Hắn vô thức đi theo Benson mà Melissa đi tới quản trường thị chính ở gần đây nhất, thấy nơi đó lại dựng rạp, một rạp xiếc mới đang biểu diễn.
Benson bỏ tiền mua vé vào cửa, dẫn Melissa vào trong, và cố nặn ra một nụ cười: “Rạp xiếc này nổi tiếng lắm.”
Melissa gật đầu không chút cảm xúc: “Vâng.”
Đột nhiên cô trượt chân, mắt cá chân hơi lệch đi, sắp té ngã.
Klein mua vé vào theo há miệng, muốn đỡ em gái mình nhưng lại chỉ có thể rụt đôi tay đã chìa ra theo bản năng, bất lực đứng im tại chỗ trong đám đông qua lại.
Benson hoảng sợ, không kịp giúp, nhưng bản thân Melissa đã tự mình đứng vững.
Cô mím môi, không nói gì cả.
Lúc này, đám hề ùa tới, kẻ thì biểu diễn giẫm trên bánh xe mà không đổ, người thì nằm rạp trên quả bóng cao su thật lớn.
Có người thì tung nhưng quả bóng lên cao, rồi dùng động tác buồn cười bắt lấy.
Melissa nhìn những trò biểu diễn này, vẻ mặt trầm tĩnh hệt như bọn họ không hề tồn tại.
Benson nỗ lực vài lần, cũng hô hét cổ động nhưng cũng không thể thay đổi cảm xúc của em gái, khiến bản thân anh cũng dần trầm xuống.
Klein mím chặt môi, đứng đằng xa nhìn cảnh tượng đó, muốn lại gần mà không dám.
Đột nhiên hắn sờ ví tiền trong túi áo, nảy ra một ý tưởng.
Benson và Melissa tiếp tục bước đi, lẳng lặng quan sát các trò diễn hài.
Một lúc sau, bọn họ nhìn thấy một tên hề mặt bôi đủ thứ màu thuốc đỏ vàng trắng chạy tới.
Đầu tiên là hắn ném một đống bóng lên trời, sau đó khi sức chú ý của mọi người bị kéo tới giữa không trung thì hắn lại biến đâu ra được một bó hoa, đó là hoa cúc Sevia.
Bó hoa đó tới gần Melissa và Benson.
Sắc vàng của hoa cúc tượng trưng cho sự vui vẻ.
Melissa và Benson có chút mờ mịt nhìn tên hề đối diện, chỉ thấy trên khuôn mặt bôi đủ loại màu sắc của hắn là nụ cười vui vẻ với hai khóe miệng nhếch cao cố định, một nụ cười có chút hơi quá, có chút khôi hài.
– Hết quyển 1 –
Chương 214: Vùng đất hy vọng
Ô… ô…
Tiếng còi hơi vang vọng khắp không gian, đầu tàu hơi nước như một con quái vật to lớn kéo theo hơn hai mươi khoang tàu, chậm rãi ngừng lại.
Trên người gọn gàng quần áo đuôi tôm, đầu đội mũ phớt tơ lụa cao một nửa.
Klein xách theo chiếc vali to lớn không cân xứng với vóc dáng của chính mình, đi lại trên đường phố Backlund thủ đô của vương quốc Ruen.
Thành phố này bị chia đôi bởi dòng sông Torquack chảy theo hướng Đông Nam, nhờ vào cây cầu Backlund cùng với thuyền đò kết nối.
Nơi đây có hơn năm trăm triệu dân và là đô thị phồn hoa nhất ở Nam Bắc đại lục này.
Klein từ xa chỉ nhìn thấy khắp nơi đều bao phủ bởi sương mù vàng nhạt, khiến cho tầm nhìn cũng bị thu hẹp lại.
Mấy ngọn đèn trên sân ga dần dần sáng lên, xua tan đi phần nào mịt mờ u ám.
“Bây giờ chắc khoảng sáu rưỡi! Vậy mà cứ như đã mười giờ rồi…. ’’ Klein không nhìn thấy gì, bèn bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn chợt nhớ tới ngày trước nhìn thấy một đoạn truyện cười ở trên “báo Torquack”:
Một hành khách vừa đặt chân đến Backlund bởi vì nồng đậm hơi sương mà lạc đường.
Gã đành hỏi thăm một người đàn ông ướt nhẹp đi qua:” Đi đến sông Torquack như thế nào?” Người đàn ông kia rất thân thiện trả lời:” Đi thẳng, không cần dừng lại đâu nhé, ta mới vừa bơi lên từ đó xong”
Mỗi lần đọc báo hoặc tạp chí Backlund, có thể thấy rõ đám nhà báo và biên tập đều mỉa mai không khí ô nhiễm của nơi này, mỉa mai sương mù ngày càng dày đặc… Trước đây “Báo sáng Backlund” còn đặc biệt làm thống kê, thời tiết trong khoảng 60 ngày ở 30 năm trước so với hiện tại trong khoảng 75 ngày… Vì thế không ít nhà trí thức thành lập mấy cái tổ chức như: “Hiệp Hội Giảm Hàng Than Khói”, “Hiệp Hội Giảm Hàng Hơi Khói” ….
Nghe nói vào tháng chín tới, sẽ có một chương trình nghị sự nhằm tái cơ cấu “Uỷ Ban Điều Tra Ô Nhiễm Khí Quyển Vương Quốc” … Klein bỏ xuống cặp da to lớn, đưa tay bóp bóp cái mũi làm dịu đi phần nào mùi hôi thối.
Sau đấy, hắn kéo nhẹ sợi dây bằng vàng, từ trong túi áo lấy ra một cái đồng hồ vàng, ấn mở ra nhìn qua xác định thời gian.
Sau khi rời khỏi anh trai và cô em gái.
Klein tạt qua cửa hàng bách hoá, tiêu 4 bảng 10 saule mua lấy cái đồng hồ và thêm 1 bảng 5 saule cho cái dây vàng này.
Đối với bản thân, nếu hắn không có nhìn thấy thời gian chính xác thì sẽ nảy sinh ra cái cảm giác hoang mang và sợ hãi.
Ban đầu Klein định mua đồng hồ bỏ túi bạc, vì cảm thấy như vậy phù hợp với khả năng của mình.
Nhưng khi nghĩ tới chân lý của “Tên Hề’’, hắn đành phải lựa chọn càng khoe khoang càng tốt đồng hồ vàng.
“6 giờ 39 phút… Không có sai lệch bao nhiêu….” Klein cất kỹ đồng hồ bỏ túi, tay cằm cặp da.
Hắn hoà mình vào biển người, nhàn nhã đi ra khỏi trạm tàu hơi nước.
Bất thình lình, Klein ngoặt một cái, làm cho kẻ nào đó đang lặng lẽ bám sau lưng hắn, vừa mới vươn ra bàn tay lại bị hụt chỗ túi áo của hắn.
Klein cũng không có để ý mấy chuyện cỏn con này.
Hắn tiếp tục dọc theo con đường xi măng, chen chúc trong đám người đi về phía ngã tư đường ở ngay trước mặt.
Giữa đoạn đường này còn có mặt cỏ cùng vườn hoa, bọn nó được bao quanh bởi những cây cột giống như ống khói.
“Không, khả năng nó chính là ống khói…’’ Klein nhìn rõ đỉnh mấy cây cột kia phun ra khói đặc.
Hơi khói này một ít bay lên trên trời, một ít lại hoá thành hơi nước rơi vãi lung tung.
Klein lại một lần nữa đứng lại, bỏ xuống cặp da, một tay khác thì cầm lấy tờ báo cùng với bản đồ.
Lúc trên tàu hơi nước, hắn đã lập sẵn kế hoạch phải đi đâu và làm gì.
Trải qua đoạn thời gian này và trải qua tính cách của tên hề hàng ngày.
Cuối cùng Klein cũng hiểu ra ý nghĩa thực sự của “Tên Hề”, đó chính là “Dù cho có thể đoán được số phận, nhưng vẫn cảm thấy bất lực trước số phận, nên đành phải dùng nụ cười che giấu tất cả nỗi buồn, đớn đau, hoang mang và sợ hãi.
Ngay thời khắc đó, Klein cảm nhận được rõ ràng ma dược “Tên Hề” tiêu hoá.
Hắn tràn đầy lòng tin cứ đóng vai như vậy, rất nhanh thôi liền có thể tấn thăng.
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn cũng không biết ma dược kế tiếp của danh sách 7.
Ngay cả tên gọi là cái gì, chứ đừng nói là cụ thể phối phương.
“Nên thu hoạch phối phương như thế nào đây? Hội Mật Tu rất ít xuất hiện, bọn này dường như chỉ cảm thấy hứng thú với vật phẩm đến từ gia tộc Antigenus… Đó cũng là vì sao không có ai biết rõ bọn họ.
Aizz… Cân nhắc có hai cách, một là tiếp xúc giới phi phàm giả bản địa xem có thể tìm ra được chút manh mối nào không? Hai là chủ động gài bẫy, dùng bảo tàng của gia tộc Antigenus làm mồi câu, câu đám người của hội Mật Tu đi ra.
Dù sao ta biết rất nhiều ký hiệu thần bí khác nhau đây.”
“Nhưng làm vậy nguy hiểm quá lớn, phải cực kỳ cẩn thận.
Mồi câu không thể tốt quá, cũng không thể kém quá.
Kém quá kẻ khác sẽ chẳng có hứng thú, tốt quá thì lại dễ câu ra con ‘Cá Mập’, một cú đớp cũng để mình xương cốt không còn á… Thủ lĩnh Zarathu của hội Mật Tu là kẻ đã từng chỉ đạo qua đại đế Russel, rất có thể gã còn nhận được lớn nhất trái ngọt của cuộc cải cách ở thời đại kia….
Đương nhiên, chưa chắc gã có thể sống đến hiện tại, đến giờ cũng đã trôi qua gần 200 năm rồi…”
Đang rơi vào trầm tư, Klein bỗng bị cái lạnh thấu xương ở Backlund này, làm cho hắn nhịn không nổi mà run rẩy.
Hắn bèn nhanh chóng đi tìm chỗ ở.
Hắn lật tới lật lui tờ báo, coi tới coi lui mục cho thuê nhà ở, nhìn thấy trước đây đánh dấu căn phòng kia:
“Số 15 đường Minsk, quận Jowod… Khu phố… Mỗi tuần tiền thuê 18 saule…”
Cái vấn đề chỗ ở này, Klein đã suy nghĩ kỹ càng.
Dù Backlund có hơn năm trăm triệu dân số, nhưng hắn vẫn phải đề phòng khả năng đụng phải địa bàn kẻ gác đêm.
Mặc kệ là mới điều tới đây Daly, hay là ngày trước ở Backlund như: Lorota, Ayr Harson và Borgia đều có thể nhận ra hắn.
Cho nên, Klein loại bỏ khu phía Bắc nơi toạ lạc của nhà thờ nữ thần Đêm Tối” Giáo đường St.
Samuel” thuộc giáo xứ Backlund.
Hắn cũng loại bỏ khu trị an tốt nhất và giám thị nghiêm khắc nhất, quận Hoàng Hậu cùng với quận Tây.
Hai khu vực này là nơi ở của đám quý tộc và các doanh nhân giàu có bậc nhất, mà đám quý tộc càng tập trung ở quận Hoàng Hậu.
Lại loại trừ mấy chỗ nhà máy, bến tàu, nơi dân nghèo tụ tập quận Đông và khu vực cầu Backlund.
Còn lại cho Klein lựa chọn cũng không nhiều lắm.
Một là có sở giao dịch chứng khoán Backlund, sở trao đổi hoá đơn, trung tâm tài chính, trụ sở của bảy ngân hàng lớn, các loại quỹ tín dụng, các công ty đường sắt, các công ty thương mại mậu dịch quận Hilston, nơi đó còn được gọi là trung tâm thương mại và tài chính của vương quốc Ruen.
Hai là công ty nhỏ san sát, chỗ ở đông đúc quận Jowod.
Hai khu dân cư đều đông đúc, trị an lại tương đối tốt, nên dễ dàng cho việc che giấu.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Klein liền chọn nơi có giá tiền thuê phòng rẻ hơn quận Jowod.
Hắn không tìm đến mấy cái công ty, tổ chức như: “Hiệp hội cải thiện nhà ở đô thị hay tổng công ty cải thiện nhà ở của tầng lớp lao động”.
Bởi vì mấy chỗ này đều cần giấy chứng minh nhân dân, mà trước mắt hắn không có thứ này.
“Nếu hôm nay không thể thuê được phòng ở, vậy thì tìm nhà trọ không cần chứng minh nhân dân ở lại tạm thời…’’ Klein xếp lại tờ báo, xách lên cặp da, dựa vào chỉ dẫn của bàn đồ, nhìn về một nơi nhìn như cánh cửa của cửa hàng bách hoá.
Đó là lối vào tàu điện ngầm Backlund.
Đúng vậy, tàu điện ngầm!
Mới đầu khi Klein đọc báo nhìn thấy ba chữ “Tàu điện ngầm” này, hắn giật cả mình.
Hắn nghĩ không ra chưa tiến vào thời kỳ đồ điện thế nhưng loại phương tiện giao thông này vẫn có thể xuất hiện.
Nó được phát minh vào cách đây hai mươi lăm năm, đầu tiên chỉ là phương tiện giao thông ở hai bên bờ sông Torquack.
Đến ngày nay nó đã mở rộng ra các khu đô thị lớn, tuy nhiên cũng chưa có phổ biến lắm.
Đi qua cửa chính, Klein lẫn vào đám người trước mặt, từng bước đi về nơi bán vé.
Sau vài phút xếp hàng, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy cô bán vé có một mái tóc vàng xinh xắn.
Cô gái này không có ngẩng đầu lên, mà chỉ sang bên cạnh một tấm bảng gỗ treo gần ô cửa:
“Thời gian cao điểm (7: 00 sáng đến 9: 00 sáng, 6: 00 tối đến 8: 00 tối) 10 phút một chuyến, còn lại thì 15 phút, ghế hạng nhất 6 penny, ghế hạng hai 4 penny, ghế hạng ba 3 penny, vé khứ hồi, lần lượt là 9,6, 5 penny.
Vé năm của ghế hạng nhất 8 bảng, ghế hạng hai 5 bảng 10 saule và ghế hạng ba không bán vé năm. “
Nó rẻ hơn so với ta tưởng tượng… vậy mà không có hạn chế khoảng cách… Melissa nhất định sẽ rất thích cái này, ăn đứt xe ngựa.
Chính là thành tựu của máy móc… Nghĩ tới đây, hắn bỗng có chút bứt rứt khó chịu.
Hắn nở một nụ cười rạng rỡ, tay móc ra 4 đồng penny rồi đưa cho người bán vé:
“Ghế hạng hai”
Cạch! Người bán vé xé ra tấm vé, đóng dấu, đưa cho Klein
Hắn tìm được tuyến đường đi quận Jowod.
Sau khi Klein thông qua kiểm tra sơ bộ, hắn liền dọc theo bậc thang đi xuống, nhanh chóng đến sân ga.
Theo chỉ dẫn dưới mặt đất, hắn tìm đến toa ghế hạng hai.
Ô ô ô!
Chẳng bao lâu, Klein liền nghe thấy âm thanh vang vọng như tiếng sấm của tiếng còi hơi.
Hắn nhìn thấy một con tàu hơi nước khổng lồ, ánh đèn khí ga treo ở hai bên khi chiếu rọi cũng tăng thêm mấy phần uy nghiêm, xình xịch ngừng lại tại chỗ.
Kích thước to lớn cùng uốn lượn của nó, còn mang theo màu sắt đen trộn lẫn tinh xảo máy móc, tạo ra một vẻ đẹp độc đáo.
Tàu điện ngầm Backlund vẫn sử dụng tàu chạy bằng hơi nước, phun ra khói sương.
Nhờ vào thiết kế đặc biệt qua đường ống đi vào ống khói phun ra bên ngoài.
Cái này hẳn cũng chính là tác dụng của vườn hoa bãi cỏ nằm giữa mặt đường.
Trong tiếng động ma sát của kim loại, Klein chờ đợi hành khách trên tàu đi xuống, rồi hắn mới xách cặp da và cây gậy batong nhẩn nha bước đi, cũng trải qua nhân viên phục vụ kiểm vé.
Toa này cùng toa ghế hạng ba khác biệt, ghế hạng hai là một người một toa, cũng không cần lo lắng bị kẻ khác chiếm chỗ ngồi.
Klein vừa mới đặt mông xuống ghế, đặt cặp da xuống ngay ngắn bênh cạnh cây gậy batong, hắn liền nghe thấy dồn dập tiếng bước chân
Hắn vô ý nhìn về phía cánh cửa, bèn nhìn thấy một cậu nhóc vóc dáng mảnh khảnh, khuôn mặt búng ra sữa.
Cậu vội vã chạy vào toa xe.
Cậu nhóc này ăn mặc chẳng hợp với tuổi tác tý nào, trên thân khoác áo người già, đầu đội mũ vòm, tay cầm một cái tay nải cũ nát, mặt cúi gầm xuống đất.
“Xin lỗi, em lên nhầm toa xe, em đi toa ghế hạng ba…” Cậu nhóc chìa ra vé xe, nói lời xin lỗi với nhân viên phục vụ, rồi chạy nhanh về hướng toa xe hạng ba.
Klein thu hồi ánh mắt, xác nhận lại địa chỉ cần đến và đợi cánh cửa đóng lại.
Đúng lúc này, hắn lại nghe thấy dồn dập tiếng bước chân, rồi lại nhìn thấy mấy gã đàn ông mặc áo đen, đầu đội mũ phớt cao xông vào toa xe.
Bọn hắn đuổi bắt thằng nhóc mười năm mười sáu tuổi cơ nãy hả? Trực giác Klein nảy ra một ý nghĩ như vậy.
Hắn lắc đầu nhè nhẹ, tiếp tục nhìn vào tấm bản đồ và tờ báo của mình, chẳng có chút khác biệt nào với mấy vị hành khách khác trong toa xe này.
Chương 215: Vùng đất hy vọng
Ô… ô…
Tiếng còi hơi vang vọng khắp không gian, đầu tàu hơi nước như một con quái vật to lớn kéo theo hơn hai mươi khoang tàu, chậm rãi ngừng lại.
Trên người gọn gàng quần áo đuôi tôm, đầu đội mũ phớt tơ lụa cao một nửa.
Klein xách theo chiếc vali to lớn không cân xứng với vóc dáng của chính mình, đi lại trên đường phố Backlund thủ đô của vương quốc Ruen.
Thành phố này bị chia đôi bởi dòng sông Torquack chảy theo hướng Đông Nam, nhờ vào cây cầu Backlund cùng với thuyền đò kết nối.
Nơi đây có hơn năm trăm triệu dân và là đô thị phồn hoa nhất ở Nam Bắc đại lục này.
Klein từ xa chỉ nhìn thấy khắp nơi đều bao phủ bởi sương mù vàng nhạt, khiến cho tầm nhìn cũng bị thu hẹp lại.
Mấy ngọn đèn trên sân ga dần dần sáng lên, xua tan đi phần nào mịt mờ u ám.
“Bây giờ chắc khoảng sáu rưỡi! Vậy mà cứ như đã mười giờ rồi…. ’’ Klein không nhìn thấy gì, bèn bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn chợt nhớ tới ngày trước nhìn thấy một đoạn truyện cười ở trên “báo Torquack”:
Một hành khách vừa đặt chân đến Backlund bởi vì nồng đậm hơi sương mà lạc đường.
Gã đành hỏi thăm một người đàn ông ướt nhẹp đi qua:” Đi đến sông Torquack như thế nào?” Người đàn ông kia rất thân thiện trả lời:” Đi thẳng, không cần dừng lại đâu nhé, ta mới vừa bơi lên từ đó xong”
Mỗi lần đọc báo hoặc tạp chí Backlund, có thể thấy rõ đám nhà báo và biên tập đều mỉa mai không khí ô nhiễm của nơi này, mỉa mai sương mù ngày càng dày đặc… Trước đây “Báo sáng Backlund” còn đặc biệt làm thống kê, thời tiết trong khoảng 60 ngày ở 30 năm trước so với hiện tại trong khoảng 75 ngày… Vì thế không ít nhà trí thức thành lập mấy cái tổ chức như: “Hiệp Hội Giảm Hàng Than Khói”, “Hiệp Hội Giảm Hàng Hơi Khói” ….
Nghe nói vào tháng chín tới, sẽ có một chương trình nghị sự nhằm tái cơ cấu “Uỷ Ban Điều Tra Ô Nhiễm Khí Quyển Vương Quốc” … Klein bỏ xuống cặp da to lớn, đưa tay bóp bóp cái mũi làm dịu đi phần nào mùi hôi thối.
Sau đấy, hắn kéo nhẹ sợi dây bằng vàng, từ trong túi áo lấy ra một cái đồng hồ vàng, ấn mở ra nhìn qua xác định thời gian.
Sau khi rời khỏi anh trai và cô em gái.
Klein tạt qua cửa hàng bách hoá, tiêu 4 bảng 10 saule mua lấy cái đồng hồ và thêm 1 bảng 5 saule cho cái dây vàng này.
Đối với bản thân, nếu hắn không có nhìn thấy thời gian chính xác thì sẽ nảy sinh ra cái cảm giác hoang mang và sợ hãi.
Ban đầu Klein định mua đồng hồ bỏ túi bạc, vì cảm thấy như vậy phù hợp với khả năng của mình.
Nhưng khi nghĩ tới chân lý của “Tên Hề’’, hắn đành phải lựa chọn càng khoe khoang càng tốt đồng hồ vàng.
“6 giờ 39 phút… Không có sai lệch bao nhiêu….” Klein cất kỹ đồng hồ bỏ túi, tay cằm cặp da.
Hắn hoà mình vào biển người, nhàn nhã đi ra khỏi trạm tàu hơi nước.
Bất thình lình, Klein ngoặt một cái, làm cho kẻ nào đó đang lặng lẽ bám sau lưng hắn, vừa mới vươn ra bàn tay lại bị hụt chỗ túi áo của hắn.
Klein cũng không có để ý mấy chuyện cỏn con này.
Hắn tiếp tục dọc theo con đường xi măng, chen chúc trong đám người đi về phía ngã tư đường ở ngay trước mặt.
Giữa đoạn đường này còn có mặt cỏ cùng vườn hoa, bọn nó được bao quanh bởi những cây cột giống như ống khói.
“Không, khả năng nó chính là ống khói…’’ Klein nhìn rõ đỉnh mấy cây cột kia phun ra khói đặc.
Hơi khói này một ít bay lên trên trời, một ít lại hoá thành hơi nước rơi vãi lung tung.
Klein lại một lần nữa đứng lại, bỏ xuống cặp da, một tay khác thì cầm lấy tờ báo cùng với bản đồ.
Lúc trên tàu hơi nước, hắn đã lập sẵn kế hoạch phải đi đâu và làm gì.
Trải qua đoạn thời gian này và trải qua tính cách của tên hề hàng ngày.
Cuối cùng Klein cũng hiểu ra ý nghĩa thực sự của “Tên Hề”, đó chính là “Dù cho có thể đoán được số phận, nhưng vẫn cảm thấy bất lực trước số phận, nên đành phải dùng nụ cười che giấu tất cả nỗi buồn, đớn đau, hoang mang và sợ hãi.
Ngay thời khắc đó, Klein cảm nhận được rõ ràng ma dược “Tên Hề” tiêu hoá.
Hắn tràn đầy lòng tin cứ đóng vai như vậy, rất nhanh thôi liền có thể tấn thăng.
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn cũng không biết ma dược kế tiếp của danh sách 7.
Ngay cả tên gọi là cái gì, chứ đừng nói là cụ thể phối phương.
“Nên thu hoạch phối phương như thế nào đây? Hội Mật Tu rất ít xuất hiện, bọn này dường như chỉ cảm thấy hứng thú với vật phẩm đến từ gia tộc Antigenus… Đó cũng là vì sao không có ai biết rõ bọn họ.
Aizz… Cân nhắc có hai cách, một là tiếp xúc giới phi phàm giả bản địa xem có thể tìm ra được chút manh mối nào không? Hai là chủ động gài bẫy, dùng bảo tàng của gia tộc Antigenus làm mồi câu, câu đám người của hội Mật Tu đi ra.
Dù sao ta biết rất nhiều ký hiệu thần bí khác nhau đây.”
“Nhưng làm vậy nguy hiểm quá lớn, phải cực kỳ cẩn thận.
Mồi câu không thể tốt quá, cũng không thể kém quá.
Kém quá kẻ khác sẽ chẳng có hứng thú, tốt quá thì lại dễ câu ra con ‘Cá Mập’, một cú đớp cũng để mình xương cốt không còn á… Thủ lĩnh Zarathu của hội Mật Tu là kẻ đã từng chỉ đạo qua đại đế Russel, rất có thể gã còn nhận được lớn nhất trái ngọt của cuộc cải cách ở thời đại kia….
Đương nhiên, chưa chắc gã có thể sống đến hiện tại, đến giờ cũng đã trôi qua gần 200 năm rồi…”
Đang rơi vào trầm tư, Klein bỗng bị cái lạnh thấu xương ở Backlund này, làm cho hắn nhịn không nổi mà run rẩy.
Hắn bèn nhanh chóng đi tìm chỗ ở.
Hắn lật tới lật lui tờ báo, coi tới coi lui mục cho thuê nhà ở, nhìn thấy trước đây đánh dấu căn phòng kia:
“Số 15 đường Minsk, quận Jowod… Khu phố… Mỗi tuần tiền thuê 18 saule…”
Cái vấn đề chỗ ở này, Klein đã suy nghĩ kỹ càng.
Dù Backlund có hơn năm trăm triệu dân số, nhưng hắn vẫn phải đề phòng khả năng đụng phải địa bàn kẻ gác đêm.
Mặc kệ là mới điều tới đây Daly, hay là ngày trước ở Backlund như: Lorota, Ayr Harson và Borgia đều có thể nhận ra hắn.
Cho nên, Klein loại bỏ khu phía Bắc nơi toạ lạc của nhà thờ nữ thần Đêm Tối” Giáo đường St.
Samuel” thuộc giáo xứ Backlund.
Hắn cũng loại bỏ khu trị an tốt nhất và giám thị nghiêm khắc nhất, quận Hoàng Hậu cùng với quận Tây.
Hai khu vực này là nơi ở của đám quý tộc và các doanh nhân giàu có bậc nhất, mà đám quý tộc càng tập trung ở quận Hoàng Hậu.
Lại loại trừ mấy chỗ nhà máy, bến tàu, nơi dân nghèo tụ tập quận Đông và khu vực cầu Backlund.
Còn lại cho Klein lựa chọn cũng không nhiều lắm.
Một là có sở giao dịch chứng khoán Backlund, sở trao đổi hoá đơn, trung tâm tài chính, trụ sở của bảy ngân hàng lớn, các loại quỹ tín dụng, các công ty đường sắt, các công ty thương mại mậu dịch quận Hilston, nơi đó còn được gọi là trung tâm thương mại và tài chính của vương quốc Ruen.
Hai là công ty nhỏ san sát, chỗ ở đông đúc quận Jowod.
Hai khu dân cư đều đông đúc, trị an lại tương đối tốt, nên dễ dàng cho việc che giấu.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Klein liền chọn nơi có giá tiền thuê phòng rẻ hơn quận Jowod.
Hắn không tìm đến mấy cái công ty, tổ chức như: “Hiệp hội cải thiện nhà ở đô thị hay tổng công ty cải thiện nhà ở của tầng lớp lao động”.
Bởi vì mấy chỗ này đều cần giấy chứng minh nhân dân, mà trước mắt hắn không có thứ này.
“Nếu hôm nay không thể thuê được phòng ở, vậy thì tìm nhà trọ không cần chứng minh nhân dân ở lại tạm thời…’’ Klein xếp lại tờ báo, xách lên cặp da, dựa vào chỉ dẫn của bàn đồ, nhìn về một nơi nhìn như cánh cửa của cửa hàng bách hoá.
Đó là lối vào tàu điện ngầm Backlund.
Đúng vậy, tàu điện ngầm!
Mới đầu khi Klein đọc báo nhìn thấy ba chữ “Tàu điện ngầm” này, hắn giật cả mình.
Hắn nghĩ không ra chưa tiến vào thời kỳ đồ điện thế nhưng loại phương tiện giao thông này vẫn có thể xuất hiện.
Nó được phát minh vào cách đây hai mươi lăm năm, đầu tiên chỉ là phương tiện giao thông ở hai bên bờ sông Torquack.
Đến ngày nay nó đã mở rộng ra các khu đô thị lớn, tuy nhiên cũng chưa có phổ biến lắm.
Đi qua cửa chính, Klein lẫn vào đám người trước mặt, từng bước đi về nơi bán vé.
Sau vài phút xếp hàng, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy cô bán vé có một mái tóc vàng xinh xắn.
Cô gái này không có ngẩng đầu lên, mà chỉ sang bên cạnh một tấm bảng gỗ treo gần ô cửa:
“Thời gian cao điểm (7: 00 sáng đến 9: 00 sáng, 6: 00 tối đến 8: 00 tối) 10 phút một chuyến, còn lại thì 15 phút, ghế hạng nhất 6 penny, ghế hạng hai 4 penny, ghế hạng ba 3 penny, vé khứ hồi, lần lượt là 9,6, 5 penny.
Vé năm của ghế hạng nhất 8 bảng, ghế hạng hai 5 bảng 10 saule và ghế hạng ba không bán vé năm. “
Nó rẻ hơn so với ta tưởng tượng… vậy mà không có hạn chế khoảng cách… Melissa nhất định sẽ rất thích cái này, ăn đứt xe ngựa.
Chính là thành tựu của máy móc… Nghĩ tới đây, hắn bỗng có chút bứt rứt khó chịu.
Hắn nở một nụ cười rạng rỡ, tay móc ra 4 đồng penny rồi đưa cho người bán vé:
“Ghế hạng hai”
Cạch! Người bán vé xé ra tấm vé, đóng dấu, đưa cho Klein
Hắn tìm được tuyến đường đi quận Jowod.
Sau khi Klein thông qua kiểm tra sơ bộ, hắn liền dọc theo bậc thang đi xuống, nhanh chóng đến sân ga.
Theo chỉ dẫn dưới mặt đất, hắn tìm đến toa ghế hạng hai.
Ô ô ô!
Chẳng bao lâu, Klein liền nghe thấy âm thanh vang vọng như tiếng sấm của tiếng còi hơi.
Hắn nhìn thấy một con tàu hơi nước khổng lồ, ánh đèn khí ga treo ở hai bên khi chiếu rọi cũng tăng thêm mấy phần uy nghiêm, xình xịch ngừng lại tại chỗ.
Kích thước to lớn cùng uốn lượn của nó, còn mang theo màu sắt đen trộn lẫn tinh xảo máy móc, tạo ra một vẻ đẹp độc đáo.
Tàu điện ngầm Backlund vẫn sử dụng tàu chạy bằng hơi nước, phun ra khói sương.
Nhờ vào thiết kế đặc biệt qua đường ống đi vào ống khói phun ra bên ngoài.
Cái này hẳn cũng chính là tác dụng của vườn hoa bãi cỏ nằm giữa mặt đường.
Trong tiếng động ma sát của kim loại, Klein chờ đợi hành khách trên tàu đi xuống, rồi hắn mới xách cặp da và cây gậy batong nhẩn nha bước đi, cũng trải qua nhân viên phục vụ kiểm vé.
Toa này cùng toa ghế hạng ba khác biệt, ghế hạng hai là một người một toa, cũng không cần lo lắng bị kẻ khác chiếm chỗ ngồi.
Klein vừa mới đặt mông xuống ghế, đặt cặp da xuống ngay ngắn bênh cạnh cây gậy batong, hắn liền nghe thấy dồn dập tiếng bước chân
Hắn vô ý nhìn về phía cánh cửa, bèn nhìn thấy một cậu nhóc vóc dáng mảnh khảnh, khuôn mặt búng ra sữa.
Cậu vội vã chạy vào toa xe.
Cậu nhóc này ăn mặc chẳng hợp với tuổi tác tý nào, trên thân khoác áo người già, đầu đội mũ vòm, tay cầm một cái tay nải cũ nát, mặt cúi gầm xuống đất.
“Xin lỗi, em lên nhầm toa xe, em đi toa ghế hạng ba…” Cậu nhóc chìa ra vé xe, nói lời xin lỗi với nhân viên phục vụ, rồi chạy nhanh về hướng toa xe hạng ba.
Klein thu hồi ánh mắt, xác nhận lại địa chỉ cần đến và đợi cánh cửa đóng lại.
Đúng lúc này, hắn lại nghe thấy dồn dập tiếng bước chân, rồi lại nhìn thấy mấy gã đàn ông mặc áo đen, đầu đội mũ phớt cao xông vào toa xe.
Bọn hắn đuổi bắt thằng nhóc mười năm mười sáu tuổi cơ nãy hả? Trực giác Klein nảy ra một ý nghĩ như vậy.
Hắn lắc đầu nhè nhẹ, tiếp tục nhìn vào tấm bản đồ và tờ báo của mình, chẳng có chút khác biệt nào với mấy vị hành khách khác trong toa xe này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Bác Cổ Truyền Kỳ Trọn Bộ [Audio] Bác Cổ Truyền Kỳ Trọn Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bac-Co-Truyen-Ky-Tron-Bo.jpg)

