1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Quỷ Bí Chi Chủ
  4. Tập 4 : Chó Bắt Chuột (c16-c20)

Quỷ Bí Chi Chủ

Tập 4 : Chó Bắt Chuột (c16-c20)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 16: Chó Bắt Chuột

Phù, cuối cùng đã qua được cửa ải của Người Thông Linh… Klein thở ra một hơi, chậm rãi quay người, vừa hưởng thụ sự yên tĩnh về đêm và gió mát thoải mái vừa dạo bước đi về khu nhà trọ.

Hắn lấy chìa khoá đút vào ổ, nhẹ nhàng vặn khoá ra, làm cho màu đen xen với màu đỏ khuếch đại ra theo tiếng kẹt.

Đi trên hành lang không người, hít thở không khí lạnh lẽo, Klein bỗng có cảm nhận kỳ diệu rằng cuộc đời nhiều hơn người ta mấy giờ đồng hồ, thế là bước chân của hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Kẹt, hắn giữ nguyên tâm tình đó mở cửa phòng mình ra.

Còn chưa cất bước vào, hắn đã thấy một bóng người ngồi lặng lẽ trong bóng tối trước bàn học.

Bóng người này có mái tóc đen tắm trong ánh trăng đỏ rực, đôi mắt nâu xám sáng ngời và khuôn mặt thanh tú, không ngờ chính là Melissa Moretti!

“Klein, anh đi đâu vậy?” Melissa giãn mày ra, hỏi đầy nghi ngờ.

Không chờ Klein trả lời, con bé lại bổ sung một câu như muốn biết rõ tiền căn hậu quả của câu chuyện, phải nói cho rõ ràng theo đúng logic: “Vừa nãy em đi sang phòng tắm, quay lại thì phát hiện anh không ở nhà.”

Klein giàu kinh nghiệm trong việc lừa dối cha mẹ, nên hắn động não nhanh chóng mà gượng cười trả lời một cách không hề hoang mang chút nào:

“Nãy anh tỉnh lại thì không ngủ được nữa, nghĩ là cứ lãng phí thời gian như vậy chi bằng đi rèn luyện thể dục cho khoẻ người, nên mới ra ngoài chạy vài vòng.

Em xem, mồ hôi mồ kê nhễ nhại này.”

Hắn cởi áo khoác, chìa lưng ra rồi chỉ vào đó.

Melissa đứng lên, liếc qua với vẻ không để ý lắm, sau đó con bé châm chước vài giây rồi nói:

“Klein, kỳ thật anh không cần, không phải cảm thấy áp lực lớn làm gì.

Anh chắc chắn có thể vượt qua bài phỏng vấn của đại học Tingen.

Cho dù không được, ừm, ý em là nếu ấy, anh cũng có thể tìm được công việc càng tốt hơn.”

Anh còn chưa suy nghĩ tới chuyện phỏng vấn kìa… Klein gật đầu, nói:

“Anh biết rồi.”

Hắn không nói là mình đã nhận được một “offer”, bởi vì hắn còn chưa cân nhắc kỹ xem là có nên đi hay không.

Melissa nhìn hắn một cái thật sâu rồi chợt quay người đi vào phòng trong, lấy ra một món đồ hình con rùa do bánh răng, sắt bị gỉ, lò xo với dây cót chắp vá thành.

Con bé vặn nhanh dây cót rồi đặt món đồ này lên bàn học.

Ken két, cộp cộp cộp, con “rùa” kia vừa nhảy vừa đi rất nhịp nhàng, làm cho người ta không tự chủ được mà dời sức chú ý sang nó.

“Lúc này cảm thấy phiền não thì nhìn nó cử động như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều.

Dạo này em thường xuyên làm vậy, hữu hiệu lắm! Klein, anh thử một lần xem.” Đôi mắt Melissa ngời sáng, cô bé mời.

Klein không khước từ ý tốt của cô em gái, hắn tới gần “con rùa”, chờ nó ngừng lại rồi mới nói:

“Sự đơn giản và quy luật quả thật có thể mang đến sự thả lỏng.”

Không chờ Melissa nói, hắn chỉ vào “con rùa”, tuỳ ý hỏi:

“Em tự làm à? Làm khi nào đấy? Sao anh không biết?”

“Em lấy những thứ mà trường học không cần với nhặt được dọc đường, hai hôm trước mới làm xong.” Vẻ mặt Melissa vẫn như thường, nhưng khoé miệng đã vểnh lên đôi chút.

“Giỏi quá.” Klein khen thật lòng.

Là một tên nhóc có năng lực kém về máy móc, hồi bé hắn muốn lắp cái ô tô bốn bánh mà cũng chẳng ra làm sao.

Melissa khẽ nâng cằm lên, mắt cong cong, mà ngữ khí vẫn bình thản trả lời hắn:

“Tàm tạm, tàm tạm thôi.”

“Khiêm tốn quá là một phẩm chất xấu nhé.” Klein khẽ cười, hỏi: “Đây là con rùa à?”

Không khí trong phòng lập tức như tù đọng, tiếng của Melissa vang lên hệt như lụa mỏng đỏ rực:

“Nó là tượng người.”

Tượng người…

Klein cười xấu hổ, vẫn chống chế:

“Chắc là vấn đề về vật liệu, vẫn còn đơn sơ quá.”

Ngay sau đó hắn đổi sang đề tài khác:

“Sao nửa đêm em lại sang phòng tắm làm gì, trong kia có bồn cầu mà? Hơn nữa không phải lúc nào em cũng ngủ một giấc tới hừng đông à?”

Melissa giật mình, vài giây sau mới há mồm định giải thích, đúng lúc này, bụng con bé vang lên những tiếng ùng ục tiêu hoá đầy dữ dội.

“Em… Em đi ngủ tiếp đây!”

Rầm! Con bé bắt lấy “tượng người” hình rùa rồi chạy về phòng trong, khép cửa phòng lại.

… Bữa tối hôm qua ngon quá, ăn quá nhiều nên dạ dày không thích ứng mà… Klein lắc đầu, bật cười rồi chậm rãi đi tới trước bàn học.

Hắn lặng lẽ ngồi lên ghế, theo mặt trăng đỏ rực chui ra khỏi lớp mây đen mà yên lặng suy xét lời mời của Dunn Smith.

Làm nhân viên văn chức của đội ngũ Kẻ Gác Đêm, chỗ xấu rất rõ ràng: Là một thành viên hội xuyên việt, “Kẻ Khờ” đã khởi xướng tụ hội thần bí, bản thân hắn có không ít bí mật, nếu thường xuyên lượn lờ ngay trước mắt đội ngũ chuyên xử lý những chuyện siêu phàm của giáo hội nữ thần Đêm Tối thì hơi bị liều.

Chỉ cần gia nhập đám người Dunn Smith thì mục tiêu của hắn chắc chắn sẽ là trở thành người phi phàm, dùng nó để che giấu những ích lợi lấy được từ trong “tụ hội”.

Mà làm thành viên chính thức sẽ bị hạn chế tự do, tựa như nhân viên văn chức mà rời Tingen thì đều phải trình báo, không phải là muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, sẽ bỏ qua rất nhiều cơ hội.

Kẻ Gác Đêm là một tổ chức nghiêm mật, một khi có nhiệm vụ là chỉ có thể chờ đợi an bài, nhận mệnh lệnh, không thể từ chối.

Người phi phàm có nguy hiểm là bị mất khống chế.

Sau khi liệt kê những cái hại ra trong đầu, Klein chuyển sang suy nghĩ tính tất yếu và lợi ích:

Nhìn những gì gặp được từ “nghi thức đổi vận”, bản thân không phải là một trong 80% người may mắn mà Dunn Smith nói, sau này chắc chắn sẽ có những sự kiện kỳ dị bám lấy, rất nguy hiểm, chỉ có trở thành người phi phàm hoặc gia nhập Kẻ Gác Đêm thì mới có năng lực chống lại được.

Muốn trở thành người phi phàm thì chỉ dựa vào “tụ hội” là không được.

Phương pháp điều chế ma dược không phải là vấn đề lớn, nhưng những vật liệu tương ứng thì tìm ở đâu, lấy như thế nào, điều chế ra làm sao, với những kiến thức thường thức về người phi phàm tu hành hàng ngày như nào, bản thân hắn có chướng ngại vật rất nghiêm trọng, không thể cái gì cũng hỏi “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược”.

Nếu cái gì cũng tìm bọn họ để đổi thì không chỉ tổn hại hình tượng của “Kẻ Khờ”, làm cho đối phương hoài nghi, mà lại chẳng có nhiều thời gian để trao đổi những vấn đề nhỏ nhặt đó.

Đồng thời bản thân cũng không lấy được thứ gì mà bọn họ cảm thấy hứng thú.

Mặt khác, càng qua lại nhiều thì sẽ để lại dấu vết về thân phận ở hiện thực, đến lúc đó “tranh chấp tuyến trên” chuyển thành “xung đột tuyến dưới”, thế thì sẽ rắc rối to.

Mà gia nhập “Kẻ Gác Đêm” tất nhiên là cách để tiếp xúc đến những tri thức thường thức về thế giới thần bí, tích luỹ đủ các mối quan hệ tương ứng, coi đây là điểm tựa thì mới có thể làm đòn bẩy nâng “tụ hội” lên, lấy được ích lợi lớn nhất từ “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược”, từ đó ngược lại tăng trạng thái hiện thực để có được nhiều tài nguyên hơn, thế là hình thành một vòng tuần hoàn lành tính.

Đương nhiên cũng có thể đi tìm và gia nhập tổ chức bị các giáo hội lớn áp chế và vây giết là “hội Tâm Lý Luyện Kim” mà Dunn nói đến.

Nhưng nếu làm một thành viên của bọn họ thì cũng mất tự do, thậm chí lúc nào cũng lo lắng hãi hùng.

Mà một vấn đề quan trọng hơn đó là mình chẳng biết nên đi đâu tìm bọn họ, cho dù có moi được tin tức tương ứng từ “Người Treo Ngược”, cứ tuỳ tiện tiếp xúc thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Trở thành nhân viên văn chức còn có cơ hội giảm xóc và rời đi.

“Đại ẩn tại triều, trung ẩn tại thị, và tiểu ẩn tại lâm”, có lẽ thân phận của Kẻ Gác Đêm sẽ là màu sắc tự vệ tốt nhất.

Đợi tương lai khi trở thành cấp cao trong toà trọng tài, ai có thể ngờ rằng mình là một kẻ dị đoan, là nhân vật boss của một tổ chức bí ẩn?

Ánh nắng ban mai chiếu sáng, màu đỏ rực đã biến mất.

Nhìn mặt trời vàng óng ánh, Klein hạ quyết tâm.

Hôm nay phải đi tìm Dunn Smith, trở thành nhân viên văn chức của Kẻ Gác Đêm!

“Anh không ngủ à?” Lúc này Melissa lại rời giường, đẩy cửa đi ra thì kinh ngạc phát hiện ông anh trai đang duỗi người trông chả có hình tượng tí nào.

“Anh nghĩ mấy chuyện.” Klein mỉm cười, toàn thân thoải mái.

Melissa trầm ngâm một lát:

“Nếu gặp phải chuyện khó quyết, em sẽ liệt kê các mặt tốt và xấu thành hai cột.

Sau khi liệt kê xong, thì đối chiếu so sánh, sẽ gặp được ‘gợi ý’ nên làm thế nào.”

“Thói quen tốt, anh cũng làm như vậy.” Klein mỉm cười đáp lại.

Melissa giãn mặt mày, không nói gì thêm mà cầm một tờ giấy lớn ố vàng với đồ rửa mặt đi tới phòng tắm chung.

Chờ khi ăn sáng xong, cô em gái đi học rồi, Klein không vội vã ra ngoài mà đi ngủ bù với tâm tình thoải mái.

Bởi vì theo hắn hiểu, gần như tất cả các quán rượu đều không mở cửa vào buổi sáng.

Hai giờ chiều, hắn dùng bàn chải và khăn tay vuốt phẳng các nếp nhăn ở mũ dạ, lau sạch vết bẩn, sau đó đóng bộ rồi đi ra ngoài hệt như đi phỏng vấn.

Phố Besik hơi xa, vì sợ bỏ lỡ “giờ làm việc” của Kẻ Gác Đêm nên hắn không đi bộ qua đó mà tới đầu đường phố phố Chữ Thập Sắt chờ xe ngựa công cộng.

Ở vương quốc Ruen, xe ngựa công cộng được chia ra làm hai loại, theo tuyến cố định và không cố định.

Loại không cố định thì do hai con ngựa kéo xe, tính cả phần đỉnh của buồng xe thì đủ cho hai mươi người ngồi.

Loại xe này chỉ có tuyến đường đại khái chứ không đặt trạm cụ thể, hoạt động rất linh hoạt, bảo ngừng là ngừng, trừ phi khách nhiều.

Loại xe theo tuyến cố định thì do các công ty vận hành, đầu tiên là đặt các thiết bị tương tự đường ray ở các con phố lớn cho ngựa đi bên trong, bánh xe chuyển động bên trên thiết bị đó, thoải mái mà không tốn nhiều mã lực, cho nên kéo được toa xe hai tầng, đủ cho gần năm mươi vị khách cùng ngồi.

Vấn đề duy nhất là tuyến đường này cố định, trạm dừng cố định nên có nhiều chỗ không đi tới, khá là cứng nhắc.

Chừng mười phút đồng hồ sau, tiếng bánh xa lộc cộc trên đường ray từ xa tới gần.

Một chiếc xe ngựa hai tầng dừng trước trạm chờ ở phố Chữ Thập Sắt.

“Đi phố Besik.” Klein nói với người lái xe.

“Anh phải tới phố Champagne rồi chuyển.

Chẳng qua đến đó rồi thì chỉ cần mười phút là tới được phố Besik.” Lái xe giải thích tuyến đường.

“Vậy đi phố Champagne.” Klein gật đầu đồng ý.

“Quá 4 km, 4 penny.” Một thanh niên có khuôn mặt trắng trẻo ngồi cạnh lái xe chìa tay ra.

Cậu ta là nhân viên phụ trách việc thu tiền.

“Đây.” Klein móc 4 penny ra từ trong túi quần rồi đưa cho đối phương.

Hắn đi lên xe ngựa, phát hiện hành khách không nhiều, cho dù là tầng dưới thì cũng còn mấy ghế trống.

Trên người chỉ còn 3 đồng penny, lúc về đành phải đi bộ vậy… Klein đè mũ xuống, ngồi vững vàng.

Các quý ông quý bà ngồi ở tầng xe này hầu hết đều mặc bộ vest và ngồi ngay ngắn, cũng có người mặc quần áo lao động và nhàn nhã đọc báo, nhưng hầu như là không ai nói chuyện, khá yên tĩnh.

Klein nhắm mắt nghỉ ngơi, mặc kệ hành khách đi qua đi lại bên người.

Xe ngựa đi qua trạm này rồi tới trạm khác, hắn rốt cuộc nghe được mấy từ “phố Champagne”.

Hắn xuống xe ngựa, hỏi thăm bên đường, nhanh chóng đi tới phố Besik, nhìn thấy quán rượu có vẽ dấu hiệu chó săn màu nâu nhạt.

Klein giơ tay phải ra đẩy thật mạnh.

Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, tiếng ồn ào và nhiệt độ cao cũng ùa ra theo.

Tuy mới chỉ buổi chiều nhưng đã có không ít khách tới quán rượu.

Bọn họ có người là công nhân lâm thời, ngồi đây tìm cơ hội và chờ được thuê, có kẻ thì chả có việc gì, dùng cồn để ma tuý bản thân.

Quán rượu này khá tối, ở chính giữa có đặt hai lồng sắt lớn.

Một phần ba lồng sắt ấy được đặt dưới mặt đất, không có khe hở nào.

Mọi người cầm những chén rượu được làm ra từ gỗ đứng vây xung quanh, lúc thì ồn ào bàn tán, lúc thì cười mắng.

Klein tò mò nhìn thoáng qua, phát hiện họ nhốt hai con chó ở bên trong.

Một con có bộ lông đen trắng, khá giống Husky ở Trái Đất, con khác thì toàn thân lông đen, bóng loáng, to lớn và hung hãn.

“Có muốn cược không? Khoảng thời gian này Douglas đã thắng liền tám trận rồi!” Một người đàn ông thấp bé đội chiếc mũ mềm màu nâu tới gần, chỉ vào con chó đen và bảo.

Cá cược? Klein đầu tiên là sửng sốt, sau đó chợt hiểu:

“Chọi chó à?”

Lúc còn ở đại học Hoy, cái đám con cháu nhà quý tộc và lắm tiền lúc nào cũng khinh miệt và tò mò hỏi mình rằng có phải đám công nhân thô bỉ với đám lưu manh không nghề nghiệp rất thích đấu quyền anh và đánh bạc trong quán rượu hay không? Trong đánh bạc, ngoài quyền anh, bài bạc ra thì có phải còn bao gồm cả những trò máu me như chọi gà chọi chó không?

Người đàn ông thấp bé kia chế nhạo:

“Này anh, chúng ta là người văn minh, ai lại làm cái chuyện mất mặt đó bao giờ.”

Nói tới đây, anh ta lầm bầm:

“Hơn nữa năm ngoái còn ra luật cấm chuyện này mà…”

“Vậy các người đang cược cái gì?” Klein tức thì thấy tò mò.

“Xem con nào là “thợ săn” tốt!” Người đàn ông thấp bé vừa nói xong, một trận ồn ào vang lên từ giữa sân.

Anh ta quay đầu nhìn, hưng phấn khoát tay: “Trận này bắt đầu rồi, không thể đặt cược được nữa.

Anh phải chờ trận sau thôi.”

Klein nghe vậy thì nhón mũi chân, ngẩng đầu lên mà nhìn.

Hắn thấy hai người đàn ông to con mỗi người kéo một bao tải đi tới cạnh lồng sắt, mở “cửa lồng” ra rồi đổ những thứ trong bao vào trong lồng.

Đó là những con vật màu xám và đáng ghê tởm!

Klein nhìn thật kỹ thì phát hiện đó là chuột, hơn mấy trăm con chuột!

Bởi vì phần dưới lồng sắt nằm ở dưới đất, lại không có kẽ hở nên lũ chuột chạy tán loạn khắp nơi, nhưng không thể trốn thoát được.

Lúc này, khi cửa lồng được đóng lại, hai con chó cũng được thả ra.

“Gâu!”

Con chó đen xông tới, há mồm cắn chết một con chuột.

Con chó màu trắng đen kia đầu tiên là mặt ngơ ngác, sau đó hưng phấn chơi đùa cùng lũ chuột.

Những người xung quanh hoặc giơ chén rượu chăm chú xem, hoặc la hét:

“Cắn chết nó! Giết chết nó đi!”

“Douglas! Douglas!”

… Cờ mờ nó chó bắt chuột… Klein hiểu ra, khoé miệng giật giật.

Cá cược ở nơi này lại là cá xem con chó nào bắt được nhiều chuột hơn… Có lẽ là còn cá xem cụ thể bao nhiêu con… Thảo nào cứ thấy có người tới mua chuột sống ở chỗ phố Chữ Thập Sắt bên kia… Đúng là đặc sắc mà…

Klein lắc đầu, buồn cười lui ra, vòng qua đám khách nhậu đang chen chúc mà đi tới trước quầy bar.

“Mới à?” Người phục vụ quầy rượu vừa lau cốc vừa ngẩng đầu nhìn hắn: “Bia hắc mạch một ly 1 penny, bia Anmatt 2 penny, bia Nam Will 4 penny, hoặc là muốn một cốc bia Ranze ủ từ mạch nha tinh khiết?

“Tôi tìm ông Wright.” Klein nói thẳng.

Người phục vụ huýt sáo, hô lên với bên cạnh:

“Lão già, có người tìm lão này.”

“Hở, ai thế…” Một tiếng nói hàm hồ vang lên, một lão già say khướt đứng lên từ phía sau quầy bar.

Lão dụi mắt, nhìn Klein và hỏi: “Ê nhóc, mày tìm tao à?”

“Ông Wright, tôi muốn thuê tiểu đội lính đánh thuê làm nhiệm vụ.” Klein đáp lại theo những gì Dunn dặn.

“Tiểu đội lính đánh thuê? Anh đang sống trong mấy cái truyện mạo hiểm đó hả? Đã không có mấy thứ này từ lâu rồi!” Người phục vụ xen mồm cười nói.

Wright im lặng vài giây rồi hỏi:

“Ai bảo cậu tới đây tìm?”

“Dunn, Dunn Smith.” Klein trả lời thành thực.

Wright lập tức cười ha ha:

“Tôi biết rồi.

Kỳ thực… tiểu đội lính đánh thuê vẫn còn tồn tại, chỉ là đổi sang hình thức khác, lấy cái tên cho phù hợp với xã hội bây giờ hơn.

Cậu tới tầng hai số nhà 36 phố Zoutelande là sẽ tìm được.”

“Cảm ơn ông.” Klein chân thành cảm ơn rồi quay người cố lách người ra khỏi quán bar.

Hắn vừa tới cửa, đám khách nhậu đang túm tụm lại một chỗ bỗng im lặng, chỉ còn những tiếng thì thào nho nhỏ:

“Douglas thế mà lại thua…”

“Thua rồi…”

Klein buồn cười lắc đầu, nhanh chóng rời đi.

Hắn hỏi đường tới gần phố Zoutelande.

“30,32,35… Chỗ này.”

Hắn đếm biển số nhà rồi đi lên cầu thang.

Hắn vòng qua chỗ quẹo đi thẳng lên trên, nhìn thấy bảng hiệu dựng thẳng, thấy cái tên hiện tại của tiểu đội lính đánh thuê:

“Công ty Bảo an Gai Đen.”


Chương 17: Bộ Phận Hành Động Đặc Biệt

“Công ty Bảo an Gai Đen.” Nhìn bảng hiệu này, Klein sửng sốt một lúc lâu, vừa cảm thấy ngoài dự liệu nhưng lại hợp tình hợp lý.

Thật đúng là… Không biết nên chế nhạo như thế nào… Hắn lắc đầu bật cười, bước lên mười bậc nữa, giơ tay phải gõ nhẹ lên cánh cửa khép hờ.

Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng đập cửa thong thả mà có tiết tấu vang lên, bên trong lại chẳng có gì đáp lại, chỉ mang máng nghe được những tiếng “cộp cộp cộp” truyền ra.

Cốc! Cốc! Cốc!

Klein lại gõ cửa, kết quả vẫn như trước.

Hắn quyết định không gõ nữa mà đẩy cửa làm cửa mở rộng ra hơn, rồi nhìn với vào theo, thấy một bộ ghế sô pha cổ điển, ghế dựa có đệm mềm và bộ bàn trà gỗ không biết có phải là dành cho tiếp khách không.

Hắn nhìn thấy ở một cái bàn ở phía đối diện, và một cô gái có mái tóc xù đang ngồi sau bàn, đầu cúi xuống, đang gật gà gật gù.

Tuy rằng cái bảng hiệu “Công ty Bảo an” này chỉ là vỏ bọc nguỵ trang, nhưng thế này có vẻ quá ư là “không chuyên nghiệp” rồi nhỉ? Như thế này là đã bao lâu không có khách tới? Được rồi, các người cũng chả cần có khách làm gì… Klein vừa oán thầm vừa tới gần, rồi gõ hai cái lên mặt bàn ở trước mặt cô gái.

Cộc! Cộc!

Cô gái tóc xù lập tức ngồi thẳng người, vơ lấy tờ báo đang mở ra trước mặt mà che mặt lại.

“Báo Người trung thực thành phố Tingen”… Tên hay đấy… Klein nhẩm tiêu đề của tờ báo đang quay về phía mình.

“Đoàn tàu hơi nước ‘Bay Lượn’ nối thẳng tới thành phố Conston được khai thông ngày hôm nay… Thật là, lúc này thì mới nối tới vịnh Dipsy chứ! Mình chán ngồi thuyền lắm rồi, quá khó chịu, rất ư là khó chịu… Ô, anh là ai?”

Cô gái tóc xù giả vờ đọc một lèo, phát biểu ý kiến, lảm nhảm này nọ, sau đó cô ta hạ tờ báo xuống để lộ vầng trán mịn màng và đôi mắt màu nâu nhạt, đầu tiên là nịnh hót, sau đó là kinh ngạc nhìn Klein.

“Xin chào, tôi là Klein Moretti, đến đây theo lời mời của anh Dunn Smith.” Klein gỡ mũ dạ xuống để ngang trước ngực, hơi cúi đầu.

Cô gái tóc xù kia trông tầm hai mươi tuổi, mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt mang phong cách Ruen nhẹ nhàng, có đính ren ở phần cổ tay, ve áo và trước ngực, khiến cô nàng trông càng xinh đẹp.

“Đội trưởng… Ok, anh ở đây chờ một chút, tôi đi hỏi anh ấy đã.” Cô gái cuống quít đứng dậy, đi vào phòng bên trong từ cánh cửa bên cạnh.

Chả thấy rót nước mời khách gì cả… Ý thức phục vụ đáng lo quá… Klein mỉm cười đứng chờ tại chỗ, không sang bên ghế sô pha với ghế dựa kia ngồi.

Hai ba phút sau, cô gái tóc xù đẩy cửa đi ra, cười ngọt ngào nói:

“Anh Moretti, phiền anh đi theo tôi.

Hôm nay đội trưởng canh gác ‘Cửa Chianese’, không thể rời khỏi nơi đó.”

“Vâng.” Klein ôn hoà bước theo, lòng thì lẩm bẩm: Cửa Chianese là cái gì?

Đi vòng qua vách ngăn, thứ đập vào mắt hắn đầu tiên là một hành lang không dài, hai bên có mỗi bên ba phòng trông giống phòng làm việc.

Những phòng làm việc ấy có đóng kín hoặc mở toang cửa, có thể thấy người bên trong đang dùng thứ máy đánh chữ nặng nề mà gõ lọc cọc không ngừng nghỉ.

Klein liếc mắt nhìn qua, thế mà phát hiện một người quen: Anh chàng sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi, tóc đen mắt xanh, có cái khí chất lãng mạn của nhà thơ mà hôm đó tới điều tra nhà mình.

Anh ta không mặc vest, áo sơ mi cũng chẳng thèm bỏ vào trong quần, trông rất là phóng túng không chịu theo khuôn phép.

Có lẽ anh ta thật sự là một nhà thơ cũng nên… Klein gật đầu chào hỏi, đối phương đáp lại bằng một nụ cười mỉm.

Cô gái tóc xù vặn tay nắm cửa ở phòng làm việc ở cuối cùng bên tay trái, đẩy cửa ra rồi chỉ vào bên trong, cười nói:

“Còn phải xuống mấy bậc thang nữa.”

Phòng làm việc này không có đồ vật gì cả, chỉ có một cầu thang làm bằng đá xám trắng kéo dài xuống dưới.

Hai bên bức tường của cầu thang có đốt đèn khí gas có tạo hình thanh lịch, ánh sáng ổn định xua tan bóng tối, mang tới sự ôn hoà.

Cô gái tóc xù đi ở đằng trước, nhìn chằm chằm dưới chân, đi rất cẩn thận:

“Tuy là thường xuyên tới nơi này nhưng tôi vẫn cứ thấy sợ, cứ lo là mình sẽ té ngã rồi lăn quay xuống dưới.

Anh không biết chứ Leonard từng làm cái chuyện ngu xuẩn như vậy rồi.

Ngày đầu tiên khi anh ta trở thành ‘Kẻ Không Ngủ’, cái ngày đầu tiên mà chưa hoàn toàn nắm giữ được sức mạnh của bản thân ấy, anh ta đã định dùng tốc độ chạy nước rút mà lao xuống, sau đó thì lăn xuống như cái bánh xe.

Ha ha, nghĩ tới chuyện đó là thấy buồn cười rồi.

Ừm, chính là cái người vừa chào hỏi với anh đó.

Đây là chuyện của hai, ba năm trước rồi.

Nói ra thì tôi gia nhập Kẻ Gác Đêm đã được năm năm, khi đó tôi mới có mười bảy tuổi…”

Cô gái vừa nhìn đường vừa nói với vẻ khá quen thuộc.

Bỗng nhiên cô ta vỗ trán, nói:

“Quên tự giới thiệu, tôi là Roxanne.

Cha tôi là đội viên chính thức của Kẻ Gác Đêm.

Năm năm trước ông ấy hy sinh trong một lần ngoài ý muốn.

Sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp rồi, à, hẳn là dùng cái từ ‘đồng nghiệp’ này thôi… Không thể coi là đồng đội được, dù sao chúng ta không phải người phi phàm.”

“Hy vọng là có thể có được vinh hạnh này, nhưng cuối cùng phải xem anh Smith nói như nào đã.” Klein quan sát bốn phía xung quanh, chỉ cảm thấy như hai người bắt đầu đi vào lòng đất “bức tường đá toả ra ẩm ướt lạnh lẽo, xua tan cái nóng bức của mùa hè.

“Yên tâm, cho anh đến thẳng nơi này chứng tỏ đội trưởng đồng ý rồi.

Tôi vẫn luôn khá sợ đội trưởng, tuy là anh ấy rất hoà ái, rất săn sóc, kiểu như cha tôi vậy, nhưng không biết tại sao vẫn cứ thấy sợ.” Roxanne nói, giọng cô nàng hệt như ngậm đường vậy.

Trong lúc nói chuyện, hai người đi đến cầu thang xoay tròn, tới một nơi đất bằng được lát đá.

Đây là một lối đi nhỏ rất dài, tường hai bên cũng được gắn những đèn khí gas bao lại bởi lớp lồng kim loại.

Ánh sáng vẩy xuống khiến cái bóng của Klein và Roxanne kéo dài ra.

Klein sâu sắc nhận ra rằng cứ đi được một đoạn là có một “Thánh huy bóng tối” gắn trên tường, đó là biểu tượng dành cho nữ thần Đêm Tối – “Lấy đen sậm làm nền, lấy đốm sáng điểm xuyết quanh vừa vặn một nửa mặt trăng đỏ rực.”

Những thánh huy ấy dường như không có bất cứ điểm gì đặc biệt, nhưng khi đi giữa chúng nó thì Klein cảm thấy tâm tình mình bình yên lại.

Roxanne cũng ngậm miệng, không hề rảnh rỗi tán gẫu như nãy nữa.

Không lâu sau, một ngã tư xuất hiện ở phía trước.

Cô gái tóc xù giới thiệu ngắn gọn:

“Đi bên trái là thông tới giáo đường St.

Selina, bên phải là kho vũ khí, nguyên liệu và tài liệu lịch sử.

Đi thẳng là tới cửa Chianese.”

Giáo đường St.

Selina? Chẳng lẽ phố Zoutelande nằm ngay sau phố Trăng Đỏ? Klein nghe mà ngẩn ra.

Giáo đường St.

Selina ở phố Trăng Đỏ là trụ sở chính của giáo hội nữ thần Đêm Tối ở thành phố Tingen này, là vùng đất thần thánh mà các tín đồ ngoan đạo ở thành phố này đều hướng tới.

Nó cùng giáo đường Thánh Số của giáo hội thần Hơi Nước và Máy Móc ở khu ngoại ô, và cả giáo đường Sông Và Biển của giáo hội chúa tể Bão Táp ở khu phía bắc Tingen cùng chèo chống cả thành phố Tingen cùng các giáo giới ở các thôn trấn.

Tự cảm thấy với thân phận hiện tại thì không thích hợp cho hỏi nhiều, Klein chỉ im lặng nghe, không hề lên tiếng.

Qua ngã tư đi thẳng về phía trước, không đến một phút sau, một chiếc cửa sắt đen có khắc bảy hình thánh huy xuất hiện trước mắt hai người.

Nó dựng thẳng nơi đó, trực quan mà làm cho người ta có cảm giác nặng nề, lạnh lẽo và bị nhìn xuống, tựa như một người khổng lồ đang canh giác trong bóng tối.

“Cửa Chianese.” Roxanne nói một câu, rồi chỉ vào căn phòng bên cạnh, nói: “Đội trưởng ở trong đó, anh tự vào đi nhé.”

“Vâng, làm phiền cô rồi.” Klein trả lời lễ phép.

Căn phòng mà Roxanne chỉ nằm ở ngay cạnh phía trước “cửa Chianese” một chút.

Cửa mở rộng, có ánh đèn hắt ra ngoài.

Klein hít vào một hơi thật sâu, vững vàng nắm tay lại.

Cốc! Cốc! Cốc!

“Vào đi.” Tiếng nói trầm và ấm áp của Dunn Smith truyền ra.

Klein khẽ đẩy cánh cửa khép hờ, thấy bên trong có một cái bàn và bốn cái ghế, Dunn Smith với đường chân tóc cao vẫn mặc chiếc áo gió màu đen hôm qua, đang nhàn nhã đọc báo.

Cạnh cúc áo trước ngực có một chiếc đồng hồ dây xích đồng hồ màu vàng.

“Ngồi đi, đã suy nghĩ kỹ chưa? Xác định muốn gia nhập chúng tôi?” Dunn đặt tờ báo trong tay xuống, mỉm cười hỏi.

Klein bỏ mũ xuống, cúi người thi lễ, rồi ngồi xuống bên cạnh bàn, thong thả gật đầu nói:

“Đúng vậy, tôi đã xác định rồi.”

“Vậy cậu hãy xem phần khế ước này đi.

Ha ha, bây giờ người ta thích gọi nó là hợp đồng.” Dunn kéo ngăn kéo bàn ra, lấy hai phần hợp đồng giống nhau ra.

Điều khoản trong hợp đồng không nhiều, đại khái đều là những gì mà Dunn Smith đã nói lúc trước.

Trọng điểm nằm ở điều khoản giữ bí mật, kẻ nào vi phạm thì sẽ không thông qua toà án của vương quốc mà sẽ bị đưa thẳng tới toà án trọng tài của giáo hội nữ thần Đêm Tối để thẩm phán, giống như binh lính hay sĩ quan phải ra hầu toà án quân sự vậy.

Hợp đồng năm năm… Lương 2 bảng 10 Saule một tuần, 10 Saule trợ cấp giữ bí mật và nguy hiểm… Klein đọc từng dòng một, sau đó nghiêm trang trả lời:

“Tôi không có vấn đề.”

“Vậy ký đi.” Dunn chỉ vào chiếc bút máy màu đỏ sậm và mực nước trên bàn.

Klein dùng giấy lộn thử bút máy, sau đó thầm hít vào một hơi thật sâu, ký tên vào vị trí tương ứng ở hai bản hợp đồng: Klein Moretti.

Bởi vì còn chưa có con dấu nên hắn chỉ có thể điểm chỉ.

Dunn lấy hợp đồng lạ, lấy một con dấu ra từ trong ngắn kéo rồi đóng vào cuối hợp đồng và lên chỗ mấy điều quan trọng.

Làm xong, anh ta đứng lên, một tay đưa trả một bản hợp đồng, tay kia thì đưa về phía Klein:

“Chào mừng.

Từ giờ trở đi cậu chính là một thành viên của chúng tôi.

Chú ý, phải giữ bí mật cả về hợp đồng nữa.”

Klein vừa đứng lên theo vừa nhận lấy hợp đồng, vừa bắt tay đối phương, cười nói:

“Tôi nên gọi anh là đội trưởng à?”

“Đúng vậy.” Đôi mắt xám của Dunn trở nên sâu thẳm vô cùng trong ánh sáng mờ mờ.

Sau khi bắt tay, hai người lại ngồi xuống.

Klein nhìn con dấu trên hợp đồng, phát hiện dòng chữ trên con dấu là “Tiểu đội Kẻ Gác Đêm thành phố Tingen quận Akhova vương quốc Ruen”.

“Tôi thật không ngờ các anh lại dùng công ty Bảo an Gai Đen để che giấu.” Hắn thuận miệng cười nói.

“Thật ra chúng tôi còn biển hiệu khác nữa.”

Dunn lấy một trang giấy ra khỏi ngăn kéo.

Trên tờ giấy đó có đóng hai con dấu của toà thị chính và sở cảnh sát, nội dung thì là một hàng chữ như thế này: Tiểu tổ thứ bảy bộ phận Hành động Đặc Biệt thuộc sở cảnh sát quận Akhova vương quốc Ruen.

“Bốn tổ đầu tiên là cảnh sát thường phụ trách bảo an, ví dụ như tổ Bảo vệ Người quan trọng, tổ Bảo vệ Khu vực quan trọng… Mà bắt đầu từ tổ 5 trở đi thì đối phó với các sự kiện siêu nhiên ở các thành phố trong quận.

Tiểu tổ thứ bảy chúng ta phụ trách những sự kiện liên quan đến tín đồ của nữ thần ở thành phố Tingen.

Nếu có kẻ với tín ngưỡng khác biệt thì sẽ phân chia theo khu vực.

Khu vực chủ yếu của chúng ta là khu phía bắc, khu phía tây và khu Kim Ngô Đồng.”

Dunn giới thiệu sơ lược:

“Tiểu tổ thứ sáu chịu sự quản lý của đội ‘Kẻ Trừng Phạt’ của giáo hội chúa tể Bão Táp thì phụ trách bến cảng, khu phía đông và khu phía nam.

Còn khu đại học và khu ngoại ô thì do tiểu tổ thứ năm, cũng chính là tiểu đội của ‘Trái Tim Máy Móc’ ở Tingen.”

“Vâng.” Klein không tìm thấy gì mà mình muốn hỏi, bèn cười nói: “Nếu thật sự có người tới vì công ty Bảo an Gai Đen để uỷ thác nhiệm vụ thì phải làm sao?”

“Nhận chứ, sao lại không nhận? Chỉ cần không ảnh hưởng công việc thường ngày là được.” Dunn trả lời với ngữ khí thong thả mà hài hước: “Kiếm được tiền coi như có thêm trợ cấp, các đội viên đều rất thích.

Dù sao mấy cái việc lặt vặt tìm mèo tìm chó giờ đã có đám thám tử tư ôm đồm hết rồi.”

“Tiểu đội Kẻ Gác Đêm chúng ta có tất cả bao nhiêu người vậy?” Klein chuyển sang hỏi vấn đề này.

“Sự kiện siêu nhiên không nhiều, người phi phàm lại càng không nhiều, thành viên chính thức của đội Kẻ Gác Đêm ở cả thành phố Tingen này chỉ có sáu người, kể cả tôi.

Ha ha, về nhân viên văn chức, tính cả cậu thì cũng có sáu người.” Dunn trả lời không nhanh không chậm.

Klein gật đầu, cuối cùng mới hỏi tới chuyện mà hắn quan tâm nhất:

“Đội trưởng, chuyện người phi phàm mất khống chế mà anh kể là như nào? Tại sao lại không khống chế được?”


Chương 18: Khởi Nguồn Và Nguyên Nhân

Nghe câu hỏi đó của Klein, Dunn nhìn hành lang đi thông với “cửa Chianese” qua cửa sổ, lấy tẩu thuốc của mình ra, nhét sợi thuốc lá và lá bạc hà vào rồi đặt tới chóp mũi, ngửi một cái thật sâu, giọng nói mơ hồ và đầy cảm khái:

“Chỉ khi ở nhà tôi mới có thể không kiêng kỵ gì mà hưởng thụ cái mùi hỗn hợp của thuốc lá và bạc hà đầy tuyệt vời này… Klein, cậu chắc là biết thần thoại sáng thế chứ?”

“Đương nhiên rồi.

Lúc học vỡ lòng ở trường Chủ Nhật của giáo hội, tôi dựa theo ‘Dạ chi khải kỳ lục’ để học từ.

Trong đó hai chương ‘Sách Trí Tuệ’ và ‘Sách Thánh Giả’ đều nhắc tới thần thoại sáng thế.” Klein vừa hồi tưởng từ những mảnh vỡ ký ức của nguyên chủ, vừa chậm rãi nói: “Tạo Hoá tỉnh lại từ trong hỗn độn, phá vỡ tối tăm mà tạo ra một luồng sáng đầu tiên.

Bản thân thì hoàn toàn hoà vào vũ trụ, hoá thân làm vạn vật.

Thân hình Thần trở thành mặt đất, trở thành ngôi sao.

Một con mắt của Thần biến thành mặt trời, con mắt kia biến thành mặt trăng đỏ.

Một phần máu của Thần chảy ra thành biển rộng và sông lớn, dưỡng dục sinh mệnh…”

Nói tới đây, Klein dừng lại, một nửa là do trí nhớ về phần sau đã mơ hồ, một nửa là do thần thoại sáng thế này có vẻ giống với Bàn Cổ khai thiên của dân tộc ăn tham… Chứng tỏ người dân ở những thế giới khác nhau luôn có trí tưởng tượng giống nhau về truyền thuyết thần thoại!

Thấy Klein gặp phải “vấn đề khó”, Dunn cười, bổ sung giúp hắn:

“Phổi của Thần hoá thành tinh linh; trái tim Thần biến thành người khổng lồ; gan của Thần hoá thành người cây; đầu của Thần hoá thành rồng khổng lồ; thận của Thần biến thành rắn có cánh; tóc của Thần hoá thành chim bất tử; lỗ tai Thần hoá thành ma sói; miệng và răng nanh của Thần hoá thành dị chủng; chất lỏng còn lại trong cơ thể Thần biến thành quái vật biển, tinh hoa trong đó là Naga; dạ dày, đại tràng, ruột non và những bộ phận xấu xa trong thân thể Thần biến thành ác ma, ác linh và những thứ tà ác chưa biết.

Tinh thần của Thần hoá thành Mặt Trời Vĩnh Hằng, chúa tể Bão Táp, thần Tri Thức và Trí Tuệ…”

“Từ trong trí tuệ của Thần đã đản sinh ra con người, đó là kỷ thứ nhất, kỷ nguyên Hỗn Độn.” Klein nói tiếp câu cuối, lòng vừa buồn cười vừa thấy vớ vẩn.

Là một nhà dân tộc học online, lần đầu tiên hắn nghe thấy thần thoại sáng thế mà “sắp xếp” kỹ càng tỉ mỉ như vậy, kỹ càng đến mức sắp xếp mỗi một chủng tộc nào được biến hoá ra từ bộ phận nào của Chúa Sáng Thế, đến những thứ nhỏ bé nhất mà bày ra.

Hệt như sắp xếp ngồi ăn quả…

Hơn nữa không chỉ kinh văn điển tịch của nữ thần Đêm Tối nói như vậy, các giáo hội chúa tể Bão Táp, thần thần Hơi Nước và Máy Móc cũng có những dòng miêu tả tương tự, không cái nào dám đề cao bản thân và hạ thấp thần linh còn lại…

Điều này chứng tỏ thần thoại sáng thế chính là sự thật, hoặc để lộ thấp thoáng những đấu tranh và thoả hiệp rồi cuối cùng đã nhất trí với nhau giữa các giáo hội lớn ở thời tiền sử, phía trước kỷ thứ năm…

Nghĩ tới những điều này, Klein lại có nghi vấn khác, hắn nhíu mày, hỏi:

“Tôi cảm thấy có vài vấn đề.

Vì sao Mặt Trời Vĩnh Hằng, chúa tể Bão Táp, thần Tri Thức và Trí Tuệ được trực tiếp sinh ra từ trong tinh thần của Chúa Sáng Thế, mà nữ thần thì không?”

Trong phần ghi chép về thời tiền sử của “Dạ Chi Khải Kỳ Lục”, mãi đến cuối kỷ thứ hai nữ thần Đêm Tối mới thức tỉnh, cùng các vị thần linh chúa tể Bão Táp, Mặt Trời Vĩnh Hằng phù hộ và trợ giúp con người vượt qua đại tai biến, cũng chính là tên gọi của kỷ thứ ba, “kỷ nguyên Tai Biến”.

Mẫu thần Đất Đai và thần Chiến Tranh cũng lên xuất hiện ở cùng thời kỳ.

Thần Hơi Nước và Máy Móc, mà tên cũ là thần Công Tượng thì phải tới kỷ thứ tư mới được sinh ra.

Bởi vậy, địa vị các vị thần cao thấp như nào, dường như không cần nói cũng biết.

Ai cổ xưa hơn ai chính thống hơn là vô cùng rõ ràng! Điều này cũng tạo thành những bối rối nhất định trong tín đồ nữ thần Đêm Tối.

Dunn Smith dùng tay kia giơ tẩu lên, không đáp mà hỏi ngược lại:

“Cậu thuật lại tôn danh đầy đủ của nữ thần đi.”

Klein lập tức có cái cảm giác vừa tự mình thọc cho mình một nhát, bèn vội vã vắt óc, nỗ lực hồi tưởng:

“Thần là nữ thần Đêm Tối cao quý hơn cả sao trời, xa xưa hơn cả vĩnh hằng, cũng là chúa tể đỏ rực, mẹ của bí ẩn, nữ hoàng của tai ách và sợ hãi, lãnh chúa của giấc ngủ ngon và yên tĩnh.”

May, may là mẹ Klein là tín đồ ngoan đạo của nữ thần Đêm Tối.

Khi bà còn tại thế, mỗi bữa tối nào cũng phải đọc một lần, cho dù trí nhớ của nguyên chủ vỡ thành mảnh nhỏ thì cũng không mất đi toàn bộ.

“Chúa tể đỏ rực tượng trưng cho cái gì?” Dunn hỏi dẫn dắt.

“Mặt trăng đỏ.” Klein vừa nói vừa mang máng hiểu ra.

“Vậy mặt trăng đỏ được biến thành từ bộ phận nào của Chúa Sáng Thế?” Dunn mỉm cười hỏi tiếp.

“Một con mắt!” Klein nhìn đối phương, cả hai cùng cười.

Về địa vị thì không hề kém chúa tể Bão Táp được hình thành khi tinh thần của Chúa Sáng Thế chia làm ba!

Về phần giáo hội của nữ thần Đất Mẹ và thần Chiến Tranh hẳn cũng có cách nói tương tự.

Chỉ có thần Hơi Nước và Máy Móc là “sinh ra” thật sự quá muộn, không tìm thấy lý do.

Hơn một nghìn năm trước giáo hội bọn họ luôn ở vào thế yếu, mãi tới khi máy hơi nước được phát minh, chiếm trước nên mới chính thức cùng tồn tại với những vị thần khác.

Dunn vuốt ve tẩu thuốc:

“Con người được sinh ra từ trong trí tuệ của Chúa Sáng Thế, cho nên có được bộ não thông minh mà phi phàm, lại thiếu các năng lực thần kỳ khác.

Nhưng từ thần thoại sáng thế thì chúng ta có thể kết luận một cách dễ hiểu và chính xác rằng mọi vật đều được sinh ra từ cùng một cội nguồn.”

“Sinh ra từ cùng một cội nguồn…” Klein lặp lại mấy từ cuối.

“Căn cứ vào kết luận này, dưới sự phù hộ của thần linh, trong lúc đối kháng người khổng lồ, ác ma, dị chủng… con người dần tìm kiếm ra biện pháp có được năng lực siêu phàm, đó chính là dùng ác linh, dùng rồng khổng lồ, dùng quái vật, dùng cây cối hoa cỏ thần kỳ, hoặc những bộ phận kết tinh tương ứng rồi phối hợp với các vật liệu khác điều chế thành ma dược, sau đó hấp thu để nắm giữ những năng lực khác biệt.

Đó là tri thức thường thức chung của tất cả các hệ học phái thần bí.”

Dunn không kể rõ, chỉ giới thiệu sơ qua:

“Trong quá trình này, tổ tiên của chúng ta đã dựa vào một bài học thảm thiết mà phát hiện ra rằng nếu trực tiếp dùng ma dược có phẩm cấp cao, vượt xa người thường thì sẽ rất dễ nhận lấy kết cục bi kịch, hậu quả chỉ có ba khả năng.”

“Ba khả năng gì?” Klein tò mò hỏi.

“Thứ nhất là chết tinh thần, thân thể sụp đổ, mỗi một miếng thịt và máu đều biến thành quái vật đáng sợ.

Thứ hai là bị thứ sức mạnh trong ma dược biến đổi nhân cách, trở nên lạnh lùng, mẫn cảm, dễ cáu giận, tàn nhẫn, coi thường tất cả.

Còn về thứ ba…”

Dunn đặt tẩu thuốc xuống, cầm chiếc cốc sứ bên cạnh đưa lên nhấp một ngụm:

“Cà phê Fermer của thung lũng sông Paz rất đắng nhưng cũng rất thơm, dư vị rất tuyệt, muốn uống một cốc không?”

“Tôi thích cà phê cao nguyên Finebot hơn.

Đương nhiên tôi mới chỉ được uống vài lần ở nhà Welch.” Klein lễ phép từ chối: “Thứ ba là gì?”

“Tinh thần thất thường, phát cuồng ngay tại chỗ, còn ác ma hơn cả ác ma, đây chính là mất khống chế.” Dunn nhấn mấy chữ “mất khống chế” mạnh hơn hẳn.

Không đợi Klein mở miệng, anh ta đặt cốc cà phê xuống, tiếp tục nói:

“Trải qua những thí nghiệm dài đằng đẵng và mò mẫm, lại thêm ‘Phiến đá Khinh nhờn’ xuất hiện, con người rốt cuộc đã hoàn thiện được hệ thống ma dược, hình thành những cấp bậc tăng lên từng cấp một, ổn định sợi xích danh sách tăng trưởng.

Con số của danh sách càng thấp, phẩm cấp của ma dược càng cao.

Cho tới hôm nay, bảy giáo hội đều tự có ít nhất một danh sách hoàn chỉnh.

Mặt khác còn cả những ‘đường tắt’ không được đầy đủ mà đã sưu tập từ mấy trăm, mấy nghìn năm nay.”

“Phiến đá Khinh nhờn?”

Klein sâu sắc bắt giữ được cụm từ này.

Ở trong “tụ hội”, “Người Treo Ngược” cũng nhắc đến nó!

Dựa theo những gì “Người Treo Ngược” nói thì Phiến đá Khinh nhờn là nhân tố mấu chốt của việc hình thành và hoàn chỉnh hệ thống ma dược! Có vẻ không giống những gì Dunn nói mấy.

“Đây là thứ mà một vài tà thần làm ra, cụ thể xuất hiện ở niên đại nào, ghi lại cái gì, có đặc thù gì thì tôi cũng không rõ lắm.

Nếu cậu phát hiện được manh mối nào thì bắt buộc phải báo cáo lại cho tôi.

Nó có cấp bậc hưởng ứng tối cao.” Dunn giải thích hàm hồ: “Vừa rồi có nhắc tới một loại không khống chế được, giờ tôi sẽ kể về bốn loại còn lại.”

“Ừm.” Klein quẳng vấn đề “Phiến đá Khinh nhờn” ra sau đầu, chăm chú lắng nghe.

“Loài người tuy chỉ có đầu óc thông minh, không có năng lực phi phàm nào khác, nhưng đây không phải tuyệt đối.

Luôn có một số người may mắn, hoặc có thể nói là bất hạnh, từ lúc sinh ra đã có được linh cảm tương đối cao, ừm, chính là năng lực cảm ứng với linh ấy.

Bọn họ có thể nghe được những âm thanh mà người khác không nghe được, thấy được những thứ mà người khác không thấy được, có được một phần đặc điểm phi phàm.”

Lúc nói, Dunn nhìn khoảng không xung quanh, khiến Klein cảm thấy sởn tóc gáy:

“Nói một cách khác chính là bọn họ tương đương với nửa người phi phàm ở danh sách 9, có được đặc tính cố định.

À, danh sách 9 là phẩm cấp thấp nhất trong ‘sợi xích’… Tóm lại, bọn họ chỉ có thể lựa chọn danh sách đường tắt tương ứng và cố định.

Nếu bọn họ uống ma dược khác, nhẹ thì tinh thần dị thường, nặng thì mất khống chế, còn nghiêm trọng hơn nữa là chết.”

“Đã hiểu.” Klein chậm rãi gật đầu.

“Loại mất khống chế thứ ba tương tự với loại thứ hai, một khi cậu đã chọn sợi xích danh sách nào thì chỉ có thể đi dọc theo ‘đường tắt’ đó, và không thể nào đổi ý được.

Nếu uống ma dược của một danh sách phù hợp, của ‘đường tắt’ khác, mặc dù có xác suất cao là đạt được năng lực hỗn hợp, kỳ dị, méo mó, nhưng gần như có thể khẳng định là sẽ nằm trong trạng thái nửa điên, hoặc mẫn cảm nóng nảy, hoặc tàn nhẫn khát máu, hoặc trầm cảm u buồn.

Mà cơ hội như vậy chỉ có một lần, sau này mặc kệ là uống ma dược ‘đường tắt’ ban đầu hay là ma dược của danh sách hiện tại thì đều chỉ nhận được kết quả là mất khống chế, đó là tinh thần chết đi, thân thể suy sụp thành quái vật, hoặc là biến thành ác linh.”

Nói xong, Dunn lại nhấc cốc cà phê lên nhấp một ngụm.

Klein nghe mà sợ hãi, im lặng vài giây rồi hỏi tiếp:

“Còn loại không khống chế được thứ tư thì sao?”

“Loại thứ tư, ha ha, đây mới là vấn đề thường gặp nhất.

Chúng ta uống ma dược, nhận được năng lực vốn thuộc về chủng loại siêu phàm, thuộc loại diễn biến không theo tự nhiên, nên không nhiều thì ít phải chịu ảnh hưởng tinh thần còn sót lại.

Có lẽ bệnh trạng không biểu hiện ra ngoài nên người ngoài không thể phát hiện, nhưng chắc chắn là tiềm ẩn trong nội tâm.

Trước khi hoàn toàn nắm giữ được năng lực phi phàm mà ma dược mang đến, bài trừ những dấu vết nhỏ bé kia, mà tuỳ tiện ăn ma dược đối ứng ở danh sách cao hơn thì sẽ tích luỹ điên cuồng, tích luỹ mất khống chế…” Dunn đột nhiên im bặt.

Tạm dừng một lát, anh ta mới cảm thán:

“Kẻ Gác Đêm chúng ta có quy định, cho dù đội viên có lập được nhiều công lao lớn thế nào thì cũng bắt buộc phải ăn phần ma dược được ba năm và trải qua kiểm tra tương ứng rồi thì mới có thể được thăng cấp.

Nhưng tuy vậy, hàng năm vẫn có không ít người vì vậy mà mất khống chế.”

Thật là đáng sợ… Klein hít vào một hơi, hỏi tiếp:

“Vậy còn loại cuối cùng?”

Dunn nhếch khoé miệng, nhưng không thấy ý cười đâu cả:

“Loại thứ năm cũng là nguyên nhân mất khống chế thường thấy.

Đối với người phi phàm mà nói, linh cảm có thể tăng lên không nhiều thì ít, con số của danh sách càng nhỏ thì tăng càng cao, vì vậy có thể nghe thấy những âm thanh mà người khác không thể nghe thấy, nhìn thấy những thứ kẻ khác không thể nhìn thấy, gặp được chuyện mà người khác không gặp được.

Bọn họ lúc nào cũng đều bị cám dỗ thần bí và đầu độc hư huyễn, một khi bị thứ gì khác kích thích, hoặc xuất hiện dục vọng tham lam thì sẽ từng bước một đi tới bờ vực mất khống chế.”

Nói xong, Dunn chuyển qua nhìn thẳng, con ngươi màu xám ánh ra bóng dáng Klein.

Ngữ khí anh ta trở nên tiêu điều:

“Người sáng lập ra hệ thống Kẻ Gác Đêm hiện đại, Tổng giám mục Chianese từng nói rằng: ‘Chúng ta là người bảo vệ, đồng thời cũng là những kẻ đáng thương lúc nào cũng phải chống cự với hiểm nguy và điên cuồng. ’”


Chương 19: Vật Phong Ấn

“Chúng ta là người bảo vệ, đồng thời cũng là những kẻ đáng thương lúc nào cũng phải chống cự với hiểm nguy và điên cuồng.”

Hàng lang ngoài cửa sổ phong bế, tường đá lạnh như băng, trong phòng sáng ánh đèn màu ố vàng.

Dư âm những gì mà Dunn Smith kể hãy còn vấn vít trong hoàn cảnh như vậy, gõ từng cái xuống trái tim Klein, làm cho hắn trong lúc ngắn ngủi không thể nói nên lời.

Thấy Klein im ặng, Dunn lắc đầu, cười nói:

“Có phải rất thất vọng không? Người phi phàm không hề giống với những gì cậu tưởng, chúng tôi luôn đồng hành với nguy hiểm.”

“Có được thì phải có mất.” Klein bình phục lại từ trong cơn chấn động vừa rồi, châm chước mà trả lời.

Hắn quả thật không ngờ tới một mặt khác không giống thường thấy của người phi phàm vốn vinh quang và siêu thường.

Bọn họ còn có tai hoạ ngầm như vậy.

Chẳng qua có lẽ là chỉ nghe kể, còn chưa tận mắt nhìn thấy, hoặc có lẽ do bản thân mình đã bị cuốn vào vòng lốc xoáy này, nói không chừng khi nào đó sẽ có sự kiện kỳ dị đập thẳng vào người, nên những cái cảm xúc như sợ hãi, bất an, lo lắng và e sợ trong hắn đã hạ thấp xuống cái mức độ có thể khống chế được.

Đương nhiên không tránh được việc nảy sinh ý định lùi bước trong đầu, cứ quấn quít, không chịu rời đi.

“Không sai, rất chín chắn, rất lý trí…” Dunn uống nốt chỗ cà phê còn lại, rồi bổ sung thêm một câu:

“Còn nữa, người phi phàm cũng không mạnh như cậu nghĩ, những người phi phàm ở danh sách thấp, ha, vì sao phải dùng 1 để đại diện cho phẩm cấp cao nhất, mà 9 cho thấp nhất? Như vậy quá không đúng với trực giác và logic mà.

Bình thường khi chúng ta nói về danh sách thấp là chỉ phẩm cấp thấp, con số cao, là điểm bắt đầu của sợi xích.

Được rồi, tôi vừa mới nói đến chỗ nào ấy nhỉ? À đúng rồi, người phi phàm không hề mạnh như cậu nghĩ, ‘sức mạnh’ của người phi phàm ở danh sách thấp còn kém cả súng ống chứ đừng nói tới đại bác.

Chỉ là ở phương diện khác thì bọn họ kỳ diệu hơn súng pháo, càng khó đề phòng hơn.

Nếu sau này cậu có cơ hội trở thành người phi phàm, nhất định phải suy nghĩ những lời tôi nói hôm nay thật rõ, đừng có lựa chọn lỗ mãng.”

Klein cười tự giễu:

“Tôi còn không biết khi nào mới có cơ hội đấy?”

Nếu có cơ hội, hắn cảm thấy mình sẽ không bỏ qua.

Uống nhầm ma dược hoặc ma dược vượt cấp đều có thể né tránh rất dễ, tai hoạ ngầm chủ yếu nằm ở bản thân ma dược kèm theo ảnh hưởng rất nhỏ và những “nguy hiểm” chưa biết mà nghe được và nhìn thấy sau khi linh cảm được tăng lên.

Về ảnh hưởng của ma dược thì có thể tham khảo kinh nghiệm của những người đi trước, chỉ cần không nôn nóng hấp tấp thăng cấp mà nắm giữ tốt sức mạnh, xác suất mất khống chế hẳn là tương đối thấp.

Hơn nữa bản thân hắn tìm hiểu về tinh tuý của thần bí học chủ yếu là vì giải quyết nguy hiểm tiềm ăn trước mắt, vì tìm được biện pháp xuyên về thế giới cũ nên mới đi bước này, chứ chưa hề nhắm tới “vị trí” ở danh sách cao.

Nếu quả thật dễ bị mất khống chế thì cùng lắm là không thăng cấp, ở lại danh sách ban đầu, dựa vào tri thức có được mà lên kế hoạch cho việc “về nhà”.

Còn tai hoạ ngầm phía sau thì càng khỏi cần nói, Klein hãy còn nhớ như in ký ức về tiếng thì thầm nỉ non khi hắn sử dụng “nghi thức đổi vận” đã làm cho mình gần như phát điên, đầu muốn vỡ tung kia.

Đây là thứ mà ko phải không thành người phi phàm là có thể tránh khỏi, nên nếu đã vậy thì chi bằng nắm giữ chút sức mạnh để chống chọi với nó.

Nghĩ tới những điều này, Klein chỉ cảm thấy lợi và hại rõ ràng như thế, nên những ý nghĩ lùi bước trong đầu đã biến mất đi quá nửa.

Dunn lại cầm tẩu thuốc lên, đôi mắt xám hiện lên ý cười, nói:

“Đối với chuyện này, tôi không thể trả lời một cách chính xác được.

Nếu muốn trở thành người phi phàm, một là kiếm được đủ công lao.

Có lẽ ngày mai, hoặc ngày kia cậu có thể đọc hiểu được tài liệu lịch sử cổ đại quan trọng, hoặc cung cấp cho chúng tôi ý kiến rất hữu dụng cho vụ án thì sao? Hai là, xem bề trên liệu có ý tưởng mới hay không, điều này không ai nói rõ được.

Được rồi, tôi nghĩ cậu đã hiểu biết về người phi phàm, tương lai sẽ không quyết định một cách manh động nữa.

Hiện giờ tôi sẽ giới thiệu công việc văn chức của tiểu đội Kẻ Gác Đêm chúng ta.”

Anh ta đứng lên, đi tới cửa, chỉ về phía ngược với “cửa Chianese”, nói:

“Chúng tôi có một kế toán, một nhân viên phụ trách mua đồ thiết yếu, một người nhận vật tư mà giáo hội và sở cảnh sát cấp cho kiêm lái xe.

Bọn họ đều là người chuyên nghiệp, không cần thay phiên, mỗi tuần nghỉ một ngày Chủ nhật.

Ba nhân viên văn chức còn lại là Roxanne, Bratt và Neil.

Công việc của bọn họ là: Tiếp đãi nhân viên tới chơi, dọn dẹp các phòng, viết hồ sơ vụ án và danh sách đồ vật cần trình báo, với trong coi kho vũ khí, vật liệu và tài liệu lịch sử, tiến hành nghiêm ngặt việc đăng ký ra vào và nhận trả.

Mỗi người bọn họ được tự nghỉ một ngày trong tuần, ngoại trừ Chủ nhật.

Mặt khác còn luân phiên trực đêm và nghỉ ngơi, đều tự thoả thuận với nhau.”

“Tôi làm việc giống đám người Roxanne?” Klein thu hồi những suy nghĩ về người phi phàm, xác nhận “chức trách cương vị” của bản thân.

“Không, cậu thì không cần, bởi cậu là nhân sĩ chuyên nghiệp mà.” Dunn cười cười, nói: “Trước mắt cậu có hai chuyện cần làm.

Thứ nhất là mỗi ngày vào buổi sáng hoặc buổi chiều đi ra ngoài dạo phố, trọng điểm là các con đường từ nhà cậu đến chỗ Welch ở.”

“Hở?” Klein ngơ ngác.

Đây là cái “công việc” gì vậy? Chuyên nghiệp là thế này ư?

Dunn đút hai tay vào túi của áo gió, nói:

“Sau khi xác nhận cậu thực sự mất trí nhớ, vụ án Welch và Naya coi như kết thúc.

Đồng thời, cuốn nhật ký gia tộc Antigenous kia cũng hoàn toàn mất tích.

Chúng tôi nghi ngờ là lúc ấy cậu có mang nó đi, giấu nó trên đường về nhà, cho nên bọn tôi mới không tìm được đầu mối gì ở nhà của cậu.

Đó cũng chính là lý do vì sao cậu không ‘tự sát’ ở hiện trường vụ án, mà về nhà.

Tuy rằng cậu bị thần bí ảnh hưởng nên hoàn toàn quên đi đoạn ký ức này, nhưng linh hồn và đầu óc con người là thứ rất kỳ diệu, có lẽ còn để lại dấu vết nào đó.

Daly không thể thu hoạch gì khi dùng năng lực của ‘Người Thông Linh’, không có nghĩa là chúng nó chưa hề tồn tại, có lẽ tới nơi quen thuộc hoặc ở nơi quan trọng, cậu sẽ xuất hiện cảm giác dường như từng nhìn thấy, dường như đã từng làm gì rồi.

Đây là kế hoạch mà chúng tôi muốn.”

“Đã hiểu.” Klein thế mới hiểu rõ.

Suy đoán của các Kẻ Gác Đêm về tung tích của cuốn nhật ký kia quả thực hợp tình hợp lý.

Lúc ấy trong số những người ở hiện trường, chỉ có mình bản thân hắn là còn sống, cũng chỉ có hắn mới có thời gian và “động cơ” mang cuốn nhật ký đi rồi giấu ở trên đường về!

“Nếu có thể tìm được cuốn nhật ký đó, cậu hẳn là có thể nhận được công lao đủ để trở thành người phi phàm.” Dunn Smith khích lệ một câu, gián tiếp để lộ tầm quan trọng của cuốn nhật ký.

“Hy vọng.” Klein gật đầu.

Dunn lại chuyển đề tài về công việc:

“Thứ hai, mỗi tuần cậu được trống một ngày, tạm thời có thể tự mình chọn ngày.

Lúc không ở bên ngoài thì phải tới kho vũ khí đọc những tài liệu lịch sử và điển tịch mà chúng tôi bảo tồn, đó là công việc của người có chuyên ngành lịch sử.

Chờ khi nào xem xong thì thay phiên với đám Neil.”

“Vâng, không thành vấn đề.” Klein lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Không phải chuyện gì quá khó…

Lúc này, Dunn quay người chỉ vào cánh cửa có khắc bảy chiếc thánh huy ở phía ngược chiều, nói:

“Đây là ‘cửa Chianese’, bắt nguồn từ người sáng lập ra hệ thống Kẻ Gác Đêm hiện đại, tên của Tổng giám mục Chianese, dưới mỗi một giáo đường trung tâm ở từng thành phố lớn đều có một cái.

Nó do các thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm thay phiên trông coi.

Bên trong có ít nhất hai vị ‘Người Canh Giữ’ trong giáo hội, cùng với vô số cạm bãy.

Cậu đừng có tuỳ ý tới gần nó, nếu không sẽ bị dính vận rủi.”

“Nghe có vẻ lợi hại đó.” Klein phát biểu cảm nghĩ.

“Bên trong nó chia ra làm mấy khu vực để lưu trữ phương pháp điều chế ma dược của danh sách nhất định và các loại vật liệu thần kỳ, giam giữ dị đoan, dị chủng, tín đồ tà giáo hoặc thành viên tổ chức bí ẩn tạm thời, ha ha, cuối cùng bọn họ sẽ bị đưa tới Thánh đường.” Dunn thuận miệng giới thiệu.

Thánh đường? Trụ sở chính của giáo hội nữ thần Đêm Tối ở quận Lẫm Đông phía bắc vương quốc, “giáo đường Ninh Tĩnh”? Klein dường như đang suy nghĩ mà khẽ gật đầu.

“Mặt khác, bên trong còn có bản sao của một số tài liệu lịch sử và điển tịch cao cấp, chờ khi quyền hạn của cậu được tăng lên thì có khi sẽ có cơ hội được đọc.” Dunn trầm ngâm một chút rồi lại nói: “Ở tầng đáy của phía sau ‘cửa Chianese’ còn có một vài vật phong ấn.”

“Vật phong ấn?” Klein lặp lại mấy từ này, nghe qua như là một danh từ riêng.

“Trong quá trình sưu tập và thu hoạch vật phẩm phi phàm, có một số thứ quá quan trọng, quá thần kỳ, nếu để kẻ tà ác có được thì sẽ tạo ra thiệt hại rất lớn, cho nên bắt buộc phải giữ bí mật nghiêm ngặt, trông coi nghiêm ngặt, sợ rằng bản thân chúng ta cũng phải ở những tình huống đặc biệt mới được sử dụng.

Hơn nữa…” Nói tới đây, Dunn Smith dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Hơn nữa nơi này có một bộ phận có đặc điểm phi thường, bản thân có đặc tính ‘sống’ nào đó, sẽ dụ dỗ người canh giữ, sẽ ảnh hưởng xung quanh, sẽ tự mình bỏ chạy, sẽ tạo nên hậu quả mang tính tai nạn, nên bắt buộc phải kiểm soát nghiêm ngặt.”

“Thật thần kỳ.” Klein cảm khái.

“Tổng bộ Kẻ Gác Đêm chia những vật phong ấn này làm bốn cấp.

Cấp ‘0’ nghĩa là vô cùng nguy hiểm, độ chú trọng cao nhất, cấp bậc giữ bí mật cao nhất, không được dò la nghe ngóng, không được nói ra bên ngoài, không được miêu tả, không được xem xét, chỉ có thể phong ấn trong lòng đất ở ‘Thánh đường’.”

Dunn giới thiệu tỉ mỉ:

“Cấp ‘1’ là cấp độ nguy hiểm cao, có thể sử dụng trong thời gian có hạn, cấp bậc giữ bí mật là giám mục của một giáo khu và chấp sự của Kẻ Gác Đêm trở lên.

Giáo đường trung tâm của tổng bộ các giáo khu Backland có thể lưu trữ một đến hai món, còn lại bắt buộc phải giao cho ‘Thánh đường’.

Cấp ‘2’ là cấp nguy hiểm, sử dụng cẩn thận và hạn chế, cấp bậc giữ bí mật là giám mục và đội trưởng tiểu đội Kẻ Gác Đêm trở lên.

Giáo đường trung tâm của các thành phố lớn có thể lưu trữ từ ba đến năm món, những cái khác thì phải giao cho ‘Thánh đường’ hoặc tổng bộ giáo khu.

Cấp ‘3’ là cấp có nguy hiểm nhất định, phải sử dụng cẩn thận, bắt buộc những hành động từ ba người trở lên mới có thể xin, cấp bậc giữ bí mật là từ những thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm trở lên.

Về sau cậu đọc được những tài liệu lịch sử tương ứng, thông qua các con số nên hiểu được nó đại diện cho cái gì.

Ví dụ như 2 – 125, chính là vật phong ấn số 125 cấp nguy hiểm.”

Dunn nói xong, bỗng quay người đi trở về phòng, kéo ngăn kéo ở dưới cùng, lật một trang giấy ra:

“Đúng rồi, cậu đọc qua cái này đi.

Ba năm trước, có một vị Tổng giám mục mới nhậm chức đã bị mất khống chế, không biết làm sao đã xông qua tầng lớp bảo vệ, mang theo vật phong ấn thần bí cấp ‘0’ mất tích.

Cậu nhìn ngoại hình của ông ta đi, nếu phát hiện ra thì không cần kinh động, không quấy rầy mà trở về báo cáo, nếu không thì nghìn phần trăm là sẽ hy sinh vì nhiệm vụ.”

“Cái gì?”

Klein nhận lấy tờ giấy kia, phát hiện không có tiêu đề, chỉ có một tấm ảnh đen trắng và mấy dòng chữ là: “Ince Zangwill, nam, bốn mươi tuổi, cựu Tổng giám mục, thăng cấp ‘Người Giữa Cửa’ thất bại, bị ma quỷ dụ dỗ, sa đoạ thành ác, mang theo vật phong ấn ‘0 – 08’ lẩn trốn, đặc điểm cụ thể là…”

Trên tấm ảnh, Ince Zangwill mặc áo khoác dài của nhân viên thần chức màu đen thuần với hai hàng cúc, đầu đội mũ mềm, tóc màu vàng sậm, đồng tử màu xanh lam sậm và sâu.

Ông ta có sống mũi cao thẳng, môi mím chặt, ngũ quan giống như điêu khắc cổ điển, không hề có nếp nhăn.

Dấu hiệu khiến người ta chú ý nhất là một con mắt bị mù.

“Với kẻ sa đoạ thì miêu tả kỹ càng, mà với vật phong ấn thì chỉ có con số…” Klein biểu đạt chi tiết cảm nhận đầu tiên của mình.

“Cho nên mới là cấp bậc giữ bí mật cao nhất.

Những thông báo lục soát của vật phong ấn ‘0 – 08’ đều là truyền miệng, không viết thành chữ, hơn nữa chỉ có vài thông tin về nó.”

Dunn thở dài, nói:

“Ngoại hình của ‘0 – 08’ là một chiếc bút lông chim thông thường, nhưng không cần nhúng mực vẫn có thể viết được, chỉ có như vậy.”

Dunn không nói nhiều về chuyện ở phương diện này, rồi theo dây xích màu vàng ở trên áo gió mà rút ra một chiếc đồng hồ bỏ túi đẹp đẽ cùng màu, ấn mở nắp, nhìn thoáng qua rồi chỉ ra ngoài cửa:

“Những gì cần nói tôi đã nói rồi, cậu tới kho vũ khí tìm lão Neil, bảo ông ấy lấy cho cậu tài liệu lịch sử cụ thể để đọc.

Ông ấy không phải nhân viên văn chức bình thường, mà từng là một thành viên chính thức, chỉ là tuổi lớn mà lại không được thăng cấp, tình hình thân thể không tốt, không thích hợp đi xử lý vụ án, lại không muốn chuyển vào trong làm ‘Người Canh Giữ’ hoặc về nhà tĩnh dưỡng, chỉ hy vọng được làm bạn với đám tài liệu điển tịch.”


Chương 20: Dunn Hay Quên

“Vâng.”

Klein khẽ người chào, lấy chiếc mũ dạ không cao xuống rồi lại đội lên đầu, lòng thì tưởng tượng về hình dáng của vật phong ấn “0 – 08”.

Là một chiếc bút lông vũ trông rất bình thường? Viết không cần mực? Vậy tác dụng thật sự của nó là gì? Đến mức phải giữ bí mật ở cấp cao nhất, bị cho là “vô cùng nguy hiểm”?

Không phải là cái bút nhân quả viết tên ai kẻ đó sẽ chết chứ? Không, như vậy thì quá nghịch thiên rồi.

Ince Zangwill không cần thiết phải lẩn trốn nữa…

Klein vừa quay người định đi thì Dunn Smith đột nhiên gọi với hắn từ phía sau: “Chờ một chút, tôi quên một chuyện.”

“Gì cơ?” Klein quay đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Dunn cất đồng hồ vào túi, cười nói:

“Chút nữa cậu nhớ tìm kế toán Olean thanh toán trước tiền lương bốn tuần, tổng cộng 12 bảng.

Sau đó mỗi tuần nhận một nửa tiền lương, cho tới khi hoàn lại thì thôi.”

“Nhiều quá, không cần phải như vậy, có thể bớt đi được mà.” Klein nói theo bản năng.

Hắn không phản đối việc thanh toán trước, dù sao hiện tại hắn còn chả có tiền đi xe ngựa công cộng về, nhưng lấy một khoản tiền 12 bảng nhiều thế này vẫn khiến hắn hơi sợ.

“Không, đây là bắt buộc.” Dunn lắc đầu, cười nói: “Cậu nghĩ thử xem, cậu còn muốn tiếp tục ở lại nhà trọ hiện giờ không? Ngay cả tắm táp đều phải dùng chung với mấy nhà khác, không lo cho mình cũng phải lo cho quý cô kia chứ.

Hơn nữa…”

Thấy Klein gật đầu đồng ý, anh ta dừng lại một chút, mỉm cười quan sát bộ quần áo của đối phương vài lần rồi nói đầy thâm sâu: “Hơn nữa cậu cũng cần một cây gậy batoong, và phải mua một bộ vest.”

Klein giật mình, rồi chợt tỉnh ngộ, khuôn mặt hắn nóng bừng cả lên, bởi vì bộ đồ mà hắn đang mặc đây là hàng giá rẻ.

Bình thường mà nói mũ là phải làm từ tơ lụa, có giá từ 5 đến 6 Saule, nơ là 3 Saule, gậy batoong mạ bạc từ 7 đến 8 Saule, áo sơ mi 3 saule, quần, áo ghile và bộ vest đuôi én phải tầm 7 bảng, giày da từ 9 đến 10 Saule.

Một bộ như vậy đã phải trên 8 bảng 7 Saule.

Đương nhiên một vị thân sĩ danh giá thì còn cần dây đeo đồng hồ, đồng hồ bỏ túi và bóp da.

Lúc trước nguyên chủ và anh trai Benson ăn tiêu tiết kiệm đã tích được một khoản tiền, lúc đi hiệu quần áo hỏi thì kết quả là ngay cả giá cũng không tưởng, xám xịt đi về.

Hai người mua từ một cửa hàng giá rẻ gần phố Chữ Thập Sắt mỗi người một bộ, hết chưa đến 2 bảng.

Cũng vì chuyện này mà nguyên chủ có ấn tượng vô cùng sâu sắc về giá của quần áo.

“Vâng, vâng.” Klein lắp bắp trả lời.

Dunn lại lấy đồng hồ bỏ túi, mở nắp nhìn thoáng qua rồi nói:

“Hay là cậu đi tìm phu nhân Olean trước nhỉ? Tôi không biết cậu sẽ ở chỗ lão Neil bao lâu, mà lát nữa là phu nhân Olean về rồi.”

“Vâng.” Klein cảm nhận sâu sắc sự khốn cùng, không tỏ vẻ phản đối.

Dunn quay về cạnh bàn, kéo một trọng những sợi dây thừng xuống:

“Tôi bảo Roxanne dẫn cậu đi.”

Dây thừng vận hành, bánh răng chuyển động.

Roxanne ngồi trong phòng tiếp khách của “công ty Bảo an Gai Đen” nghe thấy chiếc chuông nhỏ treo bên cạnh vang lên, vội vàng đứng dậy rồi cẩn thận đi xuống.

Không lâu sau, cô ta xuất hiện trước mặt Klein.

Dunn Smith cười dí dỏm nói:

“Không quấy rầy cô nghỉ ngơi chứ? Ừm, dẫn Moretti tới chỗ phu nhân Olean đi.”

Roxanne lặng lẽ bĩu môi, trả lời rất “khoái trá”:

“Vâng, đội trưởng.”

“Chỉ vậy thôi?” Lúc này Klein lại kinh ngạc mà thốt lên.

Đi “tài vụ” dự chi tiền lương mà không cần đội trưởng ngài viết tờ giấy rồi đóng dấu gì sao?

“Sao cơ?” Dunn không hiểu.

“Ý tôi là đi chỗ phu nhân Olean nhận tiền lương dự chi mà không cần chữ ký của anh à?” Klein cố gắng dùng những lời mộc mạc nhất.

“À, không, không cần, Roxanne có thể làm chứng rồi.” Dunn Smith chỉ vào cô gái tóc xù.

Đội trưởng, “quản lý tài vụ” của chúng ta ở nơi này gần như là không có quản lý mà… Klein nhịn cái cảm giác muốn cười nhạo, đi theo Roxanne ra khỏi căn phòng.

Đúng lúc này, hắn lại nghe thấy Dunn hô lên:

“Chờ chút, còn một chuyện nữa.”

Chúng ta liệu có thể nói cho hết trong một lần được không? Klein cười híp mắt, quay người lại: “Anh nói đi.”

Dunn day day huyệt thái dương, nói:

“Lúc đi chỗ Neil ấy, cậu nhớ lĩnh mười viên ‘đạn săn ma’.”

“Tôi? Đạn săn ma?” Klein kinh ngạc hỏi lại.

“Khẩu súng lục của Welch không phải đang ở chỗ cậu à? Không cần phải nộp lại.” Dunn đút một tay vào túi áo: “Sử dụng ‘đạn săn ma’, nếu thực sự gặp phải nguy hiểm kỳ dị nào thì cậu có thể tự bảo vệ mình được, ừm, chí ít có thể cho cậu thêm dũng khí.”

Không cần phải thêm nửa câu sau đâu… Klein đang lo lắng chuyện này, nên hắn không chút do dự mà đáp: “Vâng, tôi sẽ nhớ kỹ!”

“Cái này thì cần tôi viết văn thư chính thức, chờ một chút.” Dunn Smith ngồi xuống, lấy chiếc bút máy màu đỏ sậm soạt soạt viết một “Tin nhắn”, ký tên rồi đóng dấu.

“Cảm ơn đội trưởng.” Klein thành khẩn nhận lấy.

Hắn chậm rãi lùi ra sau, rồi quay người một lần nữa.

“Chờ một chút.” Dunn lại gọi.

… Đội trưởng, trông anh chỉ mới ba mươi tuổi mà sao đã có điềm báo tuổi già rồi? Klein nặn ra một nụ cười, quay đầu hỏi: “Còn có chuyện gì à?”

“Vừa nãy tôi quên mất, cậu chưa luyện bắn súng bao giờ, lấy ‘đạn săn ma’ cũng chẳng có tác dụng gì.

Thế này đi, mỗi ngày cậu nhận ba mươi viên đạn bình thường, tranh thủ ra ngoài thì tới đầu đường, cũng chính là sân tập bắn ở số 3 phố Zoutelande mà luyện tập, phần lớn nơi đó thuộc sở cảnh sát, nhưng có một sân là của riêng Kẻ Gác Đêm chúng ta.

À đúng rồi, cậu còn phải lấy một huy hiệu từ chỗ Neil nữa, nếu không thì cậu không vào được sân tập đâu.”

Dunn vỗ vỗ trán, lấy “giấy nhắn” từ trong tay Klein rồi soàn soạt thêm nội dung, cũng đóng dấu lên.

“Tay thiện xạ đều được đào tạo từ những viên đạn, cậu đừng coi thường.” Dunn đưa “tờ giấy” đã sửa lại cho Klein.

“Tôi biết rồi.” Klein sợ nguy hiểm hận không thể đi luôn bây giờ.

Hắn bước ra ngoài hai bước, bỗng cẩn thận quay người lại, châm chước rồi hỏi: “Đội trưởng, không còn việc gì nữa rồi phải không?”

“Hết rồi.” Dunn gật đầu khẳng định.

Klein thở phào một hơi, đi thẳng ra ngoài cửa.

Trong quá trình ấy hắn hận không thể quay người một lần nữa hỏi một câu “Thật sự hết rồi à?” Hắn nhịn xuống, rốt cuộc “thuận lợi” rời khỏi “phòng canh gác”.

“Đội trưởng vẫn thế, rất hay quên.” Roxanne đi bên cạnh, nhỏ giọng nói xấu: “Bà nội tôi còn có trí nhớ tốt hơn cả anh ấy.

Đương nhiên anh ấy chỉ hay quên việc nhỏ, ừm, việc nhỏ thôi.

Klein, về sau tôi gọi anh là Klein nhé.

Phu nhân Olean là một người hoà ái và dễ thân cận, cha của chị ấy là một thợ sửa đồng hồ, tay nghề cao lắm…”

Nghe cô gái tóc xù lải nhải tán dóc, Klein đặt chân lên cầu thang, trở lại tầng trên, tới căn phòng ngoài cùng bên tay phải gặp phu nhân Olean.

Đây là một quý cô tóc đen mặc váy dài với phần rìa thêu lá sen.

Cô ta trông khoảng hơn ba mươi tuổi, có mái tóc quăn theo mốt, đôi mắt xanh biếc đầy ý cười, thanh tú và nhã nhặn.

Olean nghe Roxanne thuật lại lời Dunn Smith thì lấy bản ghi chú ra, viết đơn dự chi: “Cậu có con dấu không? Nếu không có thì ấn ngón tay đi.”

“Vâng.” Klein quen thuộc hoàn thành thủ tục.

Olean lấy một chìa khoá làm bằng đồng mở két sắt trong phòng, vừa đếm Kim bảng vừa cười nói: “Cậu may mắn đấy, hôm nay có đủ tiền mặt.

Đúng rồi, Klein, cậu là vì liên quan tới sự kiện tà dị, bản thân lại có sở trường nên mới được đội trưởng mời à?”

“Vâng, trực giác của chị chuẩn quá.” Klein không keo kiệt lời khen.

Olean lấy bốn tờ tiền màu xám nhạt, có hoa văn đen, rồi khoá két sắt lại, vừa quay người vừa cười nói: “Bởi vì tôi cũng là như thế.”

“Vậy ạ?” Klein tỏ vẻ kinh ngạc một cách phù hợp.

“Cậu có biết cái vụ án sát thủ liên hoàn đã khiến toàn bộ thành phố Tingen phải chấn động mười sáu năm trước không?” Olean đưa bốn tờ kim bảng cho Klein.

“… Nhớ rõ! Chính là tên ‘đồ tể máu me’ đã giết liên tục năm thiếu nữ, moi tim móc dạ dày của họ? Hồi bé mẹ tôi thường lấy chuyện này ra để doạ em gái tôi.” Klein suy nghĩ giây lát rồi đáp.

Hắn nhận lấy tiền, phát hiện đó là hai tờ 5 bảng và hai tờ 1 bảng, có hoa văn xám, bốn phía là hoa văn phức tạp và hình mờ đặc biệt tránh làm giả.

Tờ 5 bảng to hơn một chút, chính giữa là vị vua thứ năm của vương quốc Ruen, tổ tiên trực hệ của vua Geoge đệ Tam, Henry Augustus đệ Nhất.

Ông ta đeo bộ tóc giả màu trắng, khuôn mặt tròn tròn, mắt hẹp và dài, vẻ mặt trông vô cùng nghiêm túc, nhưng ở trong mắt Klein thì lại thân thiết khó mà nói nên lời.

Đây chính là tờ tiền 5 bảng! Tương đương gần tiền lương bốn tuần của Benson!

Chính giữa tờ 1 bảng là cha của George đệ Tam, vua William Augustus đệ Lục.

Vị vua “kiên cường” này có chòm râu rậm và ánh mắt kiên nghị.

Vào thời ông tại vị, vương quốc Ruen thoát khỏi những trói buộc của thời cổ, một lần nữa đi tới đỉnh cao trong các quốc gia khác.

Đây đều là “vua tốt”… Klein ngửi được cái mùi mực in của tiền khiến người ta vui vẻ và thoải mái.

“Đúng vậy, nếu không phải Kẻ Gác Đêm chạy tới đúng lúc, tôi đã là người bị hại thứ sáu rồi.” Phu nhân Olean tới giờ vẫn còn thấy sợ, dù chuyện đó đã trôi đi mười mấy năm.

“Nghe nói tên sát thủ liên hoàn, à không, đồ tể kia là một người phi phàm?” Klein cẩn thận gấp tiền lại rồi bỏ vào túi bên trong áo vest, sau đó sờ mấy cái bên ngoài để xác nhận.

“Đúng thế.” Phu nhân Olean gật đầu rất mạnh: “Lúc trước hắn ta đã nhiều lần giết người, chẳng qua lần đó bị bắt là vì hắn đang chuẩn bị một nghi thức ác ma nhất.”

“Thảo nào mới lấy những nội tạng khác nhau… Xin lỗi, làm chị nhớ lại chuyện không vui.” Klein thành khẩn nói.

Olean cười khẽ:

“Tôi đã không sợ từ lâu rồi… Khi đó tôi còn đang học kế toán ở trường thương mại, rồi sau này thì tới nơi này.

Được rồi, không làm chậm trễ cậu nữa, còn phải đi tìm lão Neil nữa mà.”

“Tạm biệt chị.”

Klein ngả mũ chào, rồi đi ra khỏi căn phòng, lại xuống cầu thang.

Trong lúc đi hắn nhịn không được mà sờ túi, xác nhận 12 bảng tiền mặt kia vẫn còn ở nguyên bên trong.

Hắn đi tới ngã tư, rẽ vào bên phải.

Không lâu sau hắn thấy một một cửa sắt đóng kín.

Cốc cốc cốc!

Trong tiếng đập cửa, một giọng nói già nua vang lên từ bên trong: “Vào đi.”

Klein đẩy cửa sắt ra, phát hiện đây là một căn phòng khá hẹp, chỉ có thể đặt được một bàn và hai ghế dựa.

Ở mặt khác của phòng này còn có một cửa sắt đã khoá.

Mà sau bàn thì một ông già tóc hoa râm mặc áo choàng kiểu cổ điển đang đọc những tranh giấy ố vàng dưới ánh đèn khí gas.

Ông ta ngẩng đầu, nhìn về phía cửa rồi nói:

“Cậu chính là Klein Moretti à? Vừa rồi Roxanne nhỏ bé tới đây nói rằng cậu rất lễ phép.”

“Roxanne đúng là một người thân thiện.

Chào buổi chiều, ông Neil.” Klein ngả mũ chào hỏi.

“Ngồi đi.” Neil chỉ vào lon thiếc viền bạc có hoa văn phức tạp: “Muốn uống cà phê mài không?”

Khoé mắt và bên miệng ông có những nếp nhăn rất sâu, đôi mắt đỏ sậm kia trông khá đục ngầu.

“Hình như ông không uống?” Klein chú ý thấy thứ trong chiếc cốc sứ của Neil là nước trong.

“Ha ha, đây là thói quen của tôi, sau ba giờ chiều thì không uống cà phê.” Neil cười giải thích.

“Vì sao?” Klein thuận miệng hỏi.

Neil mỉm cười nhìn vào đôi mắt Klein:

“Tôi sợ tối ngủ không ngon, như vậy sẽ nghe thấy những tiếng thì thầm khó hiểu.”

… Klein không biết nên nói tiếp như nào, đành hỏi:

“Ông Neil, tôi nên đọc tài liệu và điển tịch nào?”

Hắn vừa nói vừa đưa “tờ giấy” mà Dunn Smith viết ra.

“Những thứ liên quan tới lịch sử, phức tạp và vụn vặt.

Nói thật tôi vẫn luôn cố gắng học, nhưng chỉ nắm giữ được sơ bộ, những cái khác phiền phức quá.

Cái gì mà nhật ký của người đương thời, bộ sách lưu hành rồi văn mộ chí vân vân…”

Neil than phiền:

“Ví dụ như những thứ trong tay tôi đây này, càng cần những ghi chép lịch sử chi tiết để suy đoán nội dung cụ thể.”

“Vì sao?” Klein nghe mà thấy lơ mơ không hiểu.

Neil chỉ vào trang sách ố vàng trước mặt, nói:

“Đây là nhật ký thất lạc trước khi chết của Russel Gustav.

Vì giữ bí mật nên ông ta toàn dùng những ký hiệu kỳ quái do chính ông ta phát minh ra để ghi chép lại.”

Russel đại đế? Tiền bối xuyên việt? Klein ngẩn ra, lập tức chăm chú nghe.

“Bởi vì rất nhiều người tin rằng ông ta chưa thật sự chết đi, mà đã trở thành một vị thần linh bí ẩn, nên vẫn có các tín đồ tà giáo sùng bái ông ta tiến hành đủ loại nghi thức hòng có được sức mạnh.

Thi thoảng chúng ta lại gặp được chuyện này, nhận được những bản bút ký nguyên bản hoặc sao chép lại.”

Neil lắc đầu:

“Cho tới hôm nay còn chưa ai có thể đọc được những biểu tượng chân chính của các ký hiệu đặc biệt này, cho nên ‘Thánh đường’ cho phép chúng ta lưu trữ bản sao để nghiên cứu, hy vọng tìm được niềm vui bất ngờ.”

Nói tới đây, Neil cười đắc chí:

“Tôi đã giải đọc được vài ký hiệu trong đó, xác nhận là để thể hiện con số.

Nhìn xem tôi đã phát hiện ra gì này, đây thật ra là một cuốn nhật ký! Ừm, tôi hy vọng dùng những sự kiện lịch sử của những ngày ở thời đó, lại thêm sự kiện bên người hoàng đế và những ghi chép tương ứng cùng trong nhật ký để so sánh, từ đó đọc được nhiều ký hiệu hơn.

Cách nghĩ của thiên tài, đúng không?”

Ông già có mái tóc hoa râm và những nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt dùng đôi mắt toả sáng nhìn Klein.

Klein gật đầu đồng ý:

“Đúng vậy.”

“Ha ha, cậu cũng có thể xem xem.

Ngày mai bắt đầu giúp tôi làm việc này đi.” Ông già Neil đưa trang giấy ố vàng kia cho Klein.

Klein chuyển nó về phía mình, chỉ liếc qua cái là toàn thân đơ ra tại đó!

Tuy những “ký hiệu” này bị sao chép lại quá xấu, một số còn biến dạng, nhưng hắn không thể nào nhận sai được… Bởi đây là thứ chữ viết mà hắn quen thuộc nhất: Tiếng Trung!

Mà lại còn là chữ giản thể!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box