Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 3 : Tài Nấu Nướng Thật Sự (c11-c15)
❮ sautiếp ❯Chương 11: Tài Nấu Nướng Thật Sự
Toàn bộ chết trong trạng thái bình thường? Thật vui mừng hắn còn sống? Rất may là hắn còn sống?
Klein chợt rùng mình, vội vàng bước hai bước về phía cửa định đuổi theo mấy vị cảnh sát để được bảo vệ.
Nhưng hắn vừa mới chạm tới tay nắm cửa, lại đột nhiên dừng động tác.
“Vị cảnh sát kia đã nói chuyện này đến mức đáng sợ như vậy, vì sao bọn họ không bảo vệ nhân chứng quan trọng hoặc có thể nói là đầu mối mấu chốt như mình? Đây là quá sơ xuất? Là dò xét hay thả mồi?”
Đủ các loại suy nghĩ đánh nhau trong đầu Klein, khiến cho hắn hoài nghi cảnh sát còn đang núp trong bóng tối quan sát phản ứng của hắn.
Nghĩ tới đây, hắn yên tâm hơn hẳn, không còn kinh hoàng hốt hoảng nữa.
Hắn chậm rãi mở cửa, cố ý dùng giọng run rẩy hô lên với phía cầu thang: “Các anh sẽ bảo vệ tôi đúng không?”
Cộp, cộp, cộp, cảnh sát không trả lời, tiếng giầy da gõ lên cầu thang bằng gỗ không hề thay đổi chút nào.
“Tôi biết! Các anh sẽ làm như vậy!”
Klein dùng giọng điệu tin tưởng hô lên lần nữa, cố gắng biểu hiện mình giống như một người bình thường gặp phải nguy hiểm.
Tiếng bước chân dần dần trở nên nhỏ đi, biến mất ở tầng cuối cùng của nhà trọ.
Klein hừ một tiếng, trong lòng giễu cợt nói: Phản ứng này quá giả rồi? Diễn xuất không đạt chút nào!
Hắn không đuổi theo mà xoay người trở lại phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Sau mấy giờ, Klein biểu hiện đầy đủ tâm trạng bất an, đứng ngồi không yên, nóng nảy phiền lòng, đọc không biết bao nhiêu từ của đất nước ăn tham, cũng không vì chung quanh không có người mà thả lỏng.
Cái này gọi là tu dưỡng của bản thân diễn viên! Hắn tự giễu trong lòng như vậy.
Khi mặt trời ngả về tây, đám mây ở chân trời “bùng cháy” lên, và những hộ ở nhà trọ này lục tục trở về, Klein mới chuyển trọng tâm tới chuyện khác.
“Chắc Melissa sắp tan học rồi…”
Hắn đưa mắt nhìn về phía bếp lò, nhấc ấm nước, bới than đá lôi ra khẩu súng lục.
Hắn không hề dừng lại cũng không chậm trễ vươn tay tới tấm ván phía sau tầng dưới của chiếc giường tầng, nơi đó có chừng mười thanh gỗ đan xen chống đỡ.
Nhét súng lục vào giữa một thanh gỗ và tấm ván, Klein bật người dậy, thấp thỏm bất an chờ đợi.
Hắn sợ cảnh sát đột nhiên phá cửa nâng súng ống xông vào phòng.
Nếu như là một thế giới hơi nước bình thường, lúc làm hành động vừa rồi hắn chắc chắn sẽ không bị ai nhìn thấy.
Nhưng mà nơi này có sức mạnh siêu phàm mà bản thân cũng đã nghiệm chứng qua.
Sau mấy phút chờ đợi, cánh cửa không có động tĩnh gì, chỉ có tiếng trò chuyện của hai người thuê trọ hẹn nhau đi quán bar “Trái Tim Cuồng Dã” ở phố Chữ Thập Sắt từ xa tới gần, rồi lại từ gần ra xa.
“Phù.”
Klein thở ra một hơi, trái tim cũng bình tĩnh lại.
Bây giờ thì chờ Melissa trở về làm thịt dê hầm đậu Hà Lan!
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, trong miệng Klein tựa như có đầy mùi thơm của thịt, cũng nhân tiện nhớ lại cách Melissa làm thịt dê hầm đậu Hà Lan.
Trước tiên con bé sẽ đun sôi nước trụng thịt trước, sau đó thêm hành tây, muối, một xíu tiêu và nước rồi tiếp tục hầm, đến một thời điểm nhất định thì bỏ thêm đậu Hà Lan và khoai tây, hầm thêm bốn tới năm mươi phút.
“Cách làm thật đúng là đủ đơn giản và thô sơ… Chỉ dựa vào vị ngon của thịt để tạo mùi!” Klein không nhịn được lắc đầu.
Nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, người ta nhà bình dân đâu có nhiều loại gia vị, nào có đủ mọi cách nấu ăn, chỉ có thể tìm cách đơn giản, thực dụng và tiết kiệm.
Dù sao chỉ cần không làm cháy thịt, không nấu hỏng, thì đối với người một tuần chỉ được ăn hai lần thậm chí một lần thịt mà nói, vậy là tốt rồi.
Không nói tài nghệ nấu nướng của Klein giỏi thế nào, thường ngày đều là đi ăn cơm tiệm, nhưng mỗi tuần vẫn tự tay nấu ba bốn bữa dần dần tích lũy lại thì hắn vẫn đạt đến trình độ tiêu chuẩn.
Cho nên hắn cảm thấy không thể lãng phí 1 pound thịt dê kia được.
“Chờ Melissa về mới làm, chuẩn bị xong cũng phải hơn bảy rưỡi, lúc đó đợi con bé sẽ đói xỉu mất… Giờ là lúc cho con bé biết tới tài nấu nướng thực sự rồi!”
Klein tìm cho mình một lý do trước, sau đó bắt đầu đốt lửa lại, tới phòng tắm dùng chung múc nước rửa sạch thịt dê, rồi lấy thớt, dao phay bắt đầu bặp bặp băm thịt thành miếng nhỏ.
Còn về chuyện giải thích tài nấu nướng đột nhiên giỏi như thế, hắn quyết định đẩy lên người đã chết – Welch McGwen.
Vị bạn học này không chỉ là đầu bếp có các món hải sản hương vị đặc sắc, mà còn thường xuyên nghĩ ra món ăn ngon mới mời mọi người nếm thử.
Ừ, người chết sẽ không phản bác lại mình!
Nhưng mà, hic, đây là thế giới có người phi phàm, có khi người chết cũng biết nói chuyện thì sao… Nghĩ vậy, Klein bỗng dưng thấy chột dạ.
Hắn quẳng đi mấy suy nghĩ vớ vẩn, bỏ cục thịt vào cái tô, rồi cầm hộp gia vị ra, rắc vào trong tô nửa muỗng muối hạt, ngoài ra còn đặc biệt lấy ra một chút tiêu đen hạt trong một cái chai nhỏ quý giá, sau đó trộn đều tất cả với nhau để ướp.
Tiếp theo hắn đặt nồi hầm lên bếp.
Trong khi chờ nó nóng lên, Klein lục lọi ra mấy củ cà rốt còn dư ngày hôm qua và một củ hành tây mới mua hôm nay cắt thành từng khối.
Chuẩn bị xong tất cả, hắn lại lấy ra một cái lon nhỏ từ chạn bát, mở ra, bên trong là một chút mỡ heo còn dư lại.
Klein xúc một muỗng bỏ vào nồi, đầu tiên là làm tan mỡ, sau đó cho cà rốt và hành tây xắt khối vào xào.
Mùi thơm bắt đầu lan toả, Klein trút toàn bộ thịt dê vào cẩn thận xào.
Trong quá trình này vốn nên cho thêm chút rượu, không có thì cũng phải có rượu vang thay thế.
Nhưng mà nhà Moretti không có mấy thứ đồ xa xỉ đó, một tuần Benson cũng chỉ có thể uống một ly bia, Klein bất đắc dĩ phải liệu cơm gắp mắm, đổ thêm chút nước sôi, tùy tiện đun lên.
Hầm chừng hai mươi phút, hắn mở nắp ra bỏ đậu Hà Lan và khoai tây đã cắt khối vào, lại đổ thêm một cốc nước sôi và hai muỗng muối.
Đậy nắp lại, chỉnh lửa nhỏ, Klein hài lòng thở ra một hơi rồi đợi em gái về nhà.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua mùi thơm bên trong căn phòng càng ngày càng nồng đậm, có vị thịt hấp dẫn, có hương khoai tay đậm đà, có mùi hăng hăng của hành tây.
Mùi vị dần dần trộn lẫn, Klein nuốt nước miếng liên tục, cũng nhấn mở nắp đồng hồ bỏ túi, nhìn kim phút.
Hơn bốn mươi phút sau, tiếng bước chân không tính là nhanh nhưng có tiết tấu đến gần, chìa khóa cắm vào, nắm tay cửa chuyển động, cửa phòng được mở ra.
“Thơm quá…” Melissa còn chưa đi vào phòng đã dùng giọng nghi ngờ nói nhỏ.
Con bé cầm túi bước vào phòng, nhìn qua bếp lò.
“Anh làm?” Động tác gỡ nón của Melissa dừng lại giữa không trung, con bé nhìn Klein với ánh mắt đầy kinh hoàng.
Con bé hít hít mũi, hít thêm càng nhiều mùi thơm ánh mắt càng trở nên dịu dàng, giống như tìm được lòng tin.
“Anh làm à?” Con bé nghi ngờ hỏi lại.
“Em sợ anh lãng phí thịt dê sao?” Klein mỉm cười hỏi ngược lại, không đợi Melissa trả lời lại tự mình nói tiếp: “Yên tâm, anh đặc biệt đi hỏi Welch cách làm món ăn này.
Em biết Welch mà, cậu ta có đầu bếp giỏi lắm.”
“Lần đầu anh làm?” Melissa không tự chủ nhíu chân mày lại, nhưng lại được mùi thơm vuốt cho giãn ra.
“Xem ra anh có thiên phú nhỉ.” Klein cười: “Sắp xong rồi, em cất sách vở và mũ đi, qua phòng tắm rửa tay rồi chờ thưởng thức.
Anh đang rất tin tưởng đây.”
Nghe anh mình sắp xếp đâu vào đấy, lại nhìn nụ cười bình tĩnh và dịu dàng của Klein, trái tim Melissa loạn nhịp, ngơ ngác đứng ở cửa.
“Em thích hầm nhừ đúng không?” Klein mỉm cười thúc giục.
“A, dạ dạ!” Melissa phục hồi lại tinh thần, một tay xách túi một tay cầm mũ, bước nhanh vào trong phòng.
Mở nắp nồi hầm ra, hơi nước lập tức bốc lên trước mắt Klein, hai miếng bánh mì mạch đen đã sớm được bỏ vào trong nồi thịt dê hầm đậu Hà Lan để cho chúng hấp thu mùi thơm và hơi nóng cho nở ra.
Đến khi Melissa thu dọn đồ vật, rửa tay rửa mặt trở về, trên bàn đọc sách đã bày sẵn một đĩa thịt dê hầm đậu Hà Lan có khoai tây, cà rốt, hành tây tô điểm, còn hai miếng bánh mì đen đã ngấm chút nước thịt thì nằm ở một đĩa khác.
“Tới nếm thử đi.” Klein chỉ vào cái muỗng và nĩa đặt bên cạnh đĩa thịt.
Melissa vẫn còn mờ mịt không từ chối cầm nĩa lên xiên một khối khoai tây đưa tới bên miệng cắn nhẹ.
Khoai tây bột dẻo, nước thịt thơm nồng đồng thời ngập tràn khoang miệng, khiến cho nước miếng của con bé điên cuồng tiết ra, chỉ hai ba miếng cắn hết khối khoai tây rồi nuốt.
“Nếm thử chút thịt.” Klein dùng cằm chỉ cái đĩa.
Vừa rồi hắn đã thử mùi vị, cảm thấy mới chỉ đạt trình độ tiêu chuẩn, nhưng đối với cô bé chưa thấy bộ mặt thành phố lại thỉnh thoảng mới có thể ăn thịt mà nói, vậy là đủ rồi!
Trong mắt của Melissa có nhiều sự mong đợi hơn, con bé dè dặt xiên một miếng thịt dê.
Nó bị hầm khá nhừ nên vừa mới vào miệng thì đã có cảm giác sắp tan ra, mùi thịt thật sự bùng nổ, nước thịt đầy ắp miệng.
Đó là cảm nhận tốt đẹp trước giờ chưa từng có, khiến Melissa hoàn toàn không ngừng lại được.
Đến khi con bé hồi hồn lại thì đã ăn mấy miếng thịt dê.
“Em, em, Klein, đây là chuẩn bị cho anh mà…” Gương mặt của Melissa đỏ lên, cô bé lắp ba lắp bắp nói.
“Anh ăn vụng từ nãy, đặc quyền của đầu bếp mà.” Klein mỉm cười an ủi em gái, đồng thời cũng cầm nĩa và muỗng lên, lúc thì ăn thịt, thỉnh thoảng lại nhét đậu Hà Lan đầy mồm, lúc lại buông chén đĩa bẻ một miếng bánh mì đen chấm nước ăn.
Melissa bị hành động không chút lạ thường nào của Klein ảnh hưởng nên dần thả lỏng, lại chìm đắm vào trong mỹ thực.
“Ăn ngon thật, không biết thì không nghĩ là lần đầu tiên anh làm.” Melissa liếc nhìn cái đĩa ngay cả nước cũng không còn dư, khen ngợi từ tận đáy lòng.
“So với đầu bếp của Welch còn kém rất xa, chờ anh có tiền sẽ mang em và Benson tới nhà hàng bên ngoài, ăn ngon hơn nhiều!” Klein bắt đầu nói vài mơ ước của mình.
“Anh sắp phỏng vấn… Ợ…” Melissa còn chưa nói xong thì đột nhiên không khống chế được mà ợ một hơi.
Con bé vội vàng đưa tay lên che miệng, mặt đầy lúng túng.
Đều do thịt dê hầm đậu Hà Lan vừa rồi ăn quá ngon!
Klein cười thầm, quyết định không cười nhạo em gái, hắn chỉ cái đĩa nói: “Đây là nhiệm vụ của em đó!”
“Vâng!” Melissa vội vàng đứng dậy cầm chậu xông ra ngoài cửa.
Chờ con bé rửa dọn xong xuôi về thì mở chạn bát ra, theo thói quen kiểm tra các hộp gia vị một lượt.
“Vừa nãy anh dùng?” Melissa kinh ngạc bật thốt lên quay đầu nhìn về phía Klein, trong tay cầm bình tiêu đen và lon mỡ heo.
“Một chút xíu, đây là cái giá của mỹ vị mà.” Klein nhún vai cười nói.
Ánh mắt Melissa lóe lên, biểu tình biến đổi mấy lần, cuối cùng mím môi nói:
“Sau này vẫn là em nấu ăn đi.”
“Ừ… Anh phải nắm chắc thời gian chuẩn bị phỏng vấn, phải suy nghĩ chuyện công việc.”
Chương 12: Lại Đến Lần Nữa
Em à, liệu anh có thể không vạch áo cho người xem lưng được không… Klein thầm giễu, lại cảm thấy đầu tiếp tục đau.
Những tri thức mà nguyên chủ quên đi không nhiều, cũng chắc chắn là không ít.
Ngày kia phải phỏng vấn rồi, lấy đâu ra thời giờ mà bổ sung được… Mà lại còn bị dính vào sự kiện kỳ dị khủng bố này, nào có tâm tư “ôn tập”…
Nói vài câu có lệ với cô em gái, Klein bắt đầu giả vờ học hành.
Melissa kéo ghế dựa ra ngồi bên cạnh, dựa vào ánh sáng từ đèn khí gas mà bắt đầu làm bài tập.
Không khí yên lặng và thoải mái.
Đến khi sắp mười một giờ, hai anh em chúc nhau ngủ ngon rồi tự về giường của mình.
Cốc!
Cốc cốc!
Những tiếng gõ cửa lại vang lên, Klein mới tỉnh lại từ trong mơ.
Hắn mở mắt nhìn ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ, vùng người ngồi dậy, đầu óc hãy còn mơ hồ:
“Ai vậy?”
Đã mấy giờ rồi? Sao Melissa không gọi mình dậy?
“Là tôi, Dunn Smith.” Ngoài cửa, một giọng nam chín chắn trả lời.
Dunn Smith? Không biết… Klein lắc đầu, bước xuống giường rồi đi tới bên cửa.
Hắn mở cửa phòng ra, nhìn thấy vị sĩ quan cảnh sát có đôi mắt xám.
“Xảy ra chuyện gì à?” Klein cảnh giác hỏi.
Vị sĩ quan cảnh sát mắt xám này trả lời với vẻ mặt đầy nghiêm túc:
“Chúng tôi tìm được một người lái xe ngựa.
Anh ta chứng thực rằng ngày 27, cũng chính là ngày Welch và Naya chết, cậu có đi tới nơi ở của Welch, hơn nữa đích thân Welch còn trả tiền xe cho cậu.”
Klein giật mình một cái, không hề có chút hoảng sợ hay chột dạ khi bị người ta vạch trần lời nói dối.
Bởi vì hắn hoàn toàn không nói dối, mà ngược lại cảm thấy chứng cứ mà vị sĩ quan cảnh sát Dunn Smith mắt xám này cung cấp hoàn toàn không giống những gì bản thân hắn lường trước.
Ngày 27 tháng 6, nguyên chủ quả nhiên tới nơi ở của Welch, tới ban đêm hôm ấy khi về nhà thì tự sát mà chết, giống hệt Welch và Naya!
Klein há miệng thở dốc, bỗng gượng gạo cười, nói:
“Đây không phải là chứng cứ đủ mạnh, không thể trực tiếp chứng minh tôi có liên quan tới cái chết của Welch và Naya.
Nói thật thì tôi cũng rất muốn biết xem đã xảy ra chuyện gì, biết những gì mà hai người bạn đáng thương kia của tôi gặp phải.
Nhưng mà… Nhưng mà tôi thực sự nhớ không ra.
Tôi gần như hoàn toàn quên những chuyện đã làm ngày 27 đó.
Nói ra thì có lẽ anh không tin, tôi phải dựa theo cuốn bút ký của chính mình mới đoán mò là có lẽ ngày 27 tôi có đi tới chỗ Welch.”
“Tố chất tâm lý không tệ đó.” Sĩ quan cảnh sát mắt xám Dunn Smith gật đầu, không tỏ ra phẫn nộ cũng không hề mỉm cười.
“Anh có thể nghe được sự thành khẩn của tôi.” Klein nhìn thẳng vào đôi mắt đối phương.
Tôi vốn nói thật mà, đương nhiên chỉ là một phần trong sự thật thôi!
Dunn Smith không hề phản hồi ngay, mà quét mắt qua căn phòng một lượt rồi mới chậm rãi nói:
“Welch bị mất một khẩu súng lục ổ xoay, tôi nghĩ là tôi có thể tìm được nó ở nơi này, đúng không, cậu Klein?”
Quả nhiên… Klein cuối cùng đã biết lai lịch của khẩu súng kia.
Những suy nghĩ loé lên trong đầu óc hắn nhanh như chớp, hắn lập tức có quyết định.
Hắn giơ hai tay lên, lùi ra sau một bước để nhường đường, sau đó dùng cằm chỉ về phía giường tầng:
“Ở bên dưới ván giường.”
Hắn không nói cụ thể ở giường trên hay dưới, vì người bình thường sẽ không giấu bao giờ giấu ở ván của giường trên, bởi làm thế sẽ khiến khách tới chơi nhìn phát là thấy ngay.
Sĩ quan cảnh sát mắt xám Dunn Smith không bước tới, giật khoé miệng rồi nói:
“Không còn gì bổ sung nữa à?”
Klein trả lời ngay tắp lự:
“Có! Nửa đêm hôm trước tôi tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm bò ra bàn, bên cạnh là khẩu súng ổ xoay, và một viên đạn ở chân tường, nhìn qua thì giống như là vừa tự sát.
Nhưng có lẽ là do không có kinh nghiệm, chưa bao giờ sử dụng súng lục, hoặc có lẽ là tới phút cuối cùng lại sợ, tóm lại là viên đạn không đi theo ước muốn ban đầu, nên đầu tôi còn nguyên vẹn, sống tới bây giờ.
Mà từ lúc đó trở đi, tôi quên đi một phần ký ức, bao gồm cả việc ngày 27 tới nhà Welch làm gì, thấy gì.
Tôi không nói dối, tôi thực sự nhớ không rõ.”
Vì rửa sạch hiềm nghi và giải quyết sự kiện kỳ dị quấn lấy mình, Klein gần như nói ra toàn bộ sự tình, trừ việc xuyên việt và “tụ hội”.
Mặt khác hắn chải chuốt qua những từ ngữ mình sử dụng, làm cho mỗi câu nói đều có thể vượt qua được kiểm tra.
Ví dụ hắn không nói viên đạn không bắn trúng đầu, chỉ nói là không đạt được như mong muốn ban đầu, sau đó đầu vẫn nguyên vẹn.
Vào tai người khác thì hai câu này biểu đạt ý nghĩa tương tự nhau, nhưng về thực tế thì lại hoàn toàn khác biệt.
Sĩ quan cảnh sát Dunn Smith im lặng nghe, sau đó chậm rãi nói:
“Điều này rất phù hợp với sự phát triển mà tôi đã suy đoán, cũng phù hợp với logic của sự kiện phía trước.
Đương nhiên tôi không biết tại sao cậu vẫn còn sống.”
“Anh tin là tốt rồi, bởi tôi cũng không biết sao tôi vẫn sống.” Klein khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng mà…” Dunn tung ra một câu mang tính chuyển hướng: “Tôi tin cũng vô dụng.
Bây giờ cậu là nghi can lớn nhất.
Cậu bắt buộc phải vượt qua sự xác thực của ‘chuyên gia’, xác nhận rằng cậu thực sự đã quên, hoặc thực sự không trực tiếp làm cho Welch và Naya chết.”
Anh ta khụ một cái, vẻ mặt trở nên nghiêm túc:
“Klein, tôi mong cậu phối hợp điều tra, theo chúng tôi về cục cảnh sát một chuyến.
Như vậy thì mất khoảng chừng hai đến ba ngày, nếu cậu quả thực không có vấn đề.”
“Chuyên gia đến rồi?” Klein sững sờ, hỏi lại.
Không phải là bảo hai ngày nữa sao?
“Cô ấy đến sớm hơn chúng tôi đoán.” Dunn nghiêng người, tỏ ý muốn Klein đi ra.
“Tôi để lại mẩu giấy nhắn đã.” Klein xin xỏ.
Benson còn đang đi làm, Melissa đã đến trường, chỉ có thể nhắn lại với bọn họ biết mình liên quan tới vụ án của Welch, bảo bọn họ đừng lo.
Dunn gật đầu, không để ý cho lắm: “Ừm.”
Klein trở lại cạnh bàn học, vừa tìm tờ giấy để viết, vừa tranh thủ suy xét chuyện kế tiếp.
Nói thực ra hắn rất không muốn gặp vị chuyên gia kia, dù sao bản thân hắn còn đang cất giấu một bí mật còn lớn hơn.
Ở nơi có bảy giáo hội này, với điều kiện tiên quyết là “vị có vẻ là tiền bối” Russel đại đế bị ám sát, chuyện “xuyên việt” này quá nửa sẽ phải vào sở tài phán hoặc lên toà trọng tài!
Nhưng hắn không có vũ khí, không biết đánh đấm, cũng không có năng lực siêu phàm thì sao có thể là đối thủ của đám sĩ quan cảnh sát lành nghề được.
Huống chi bóng tối bên ngoài cửa kia còn có vài vị cấp dưới của Dunn.
Bọn họ chỉ cần rút súng ra bắn một cái là mình tèo ngay!
“Phù, đi một bước tính một bước vậy.”
Klein để lại tờ giấy nhắn, cầm chìa khoá rồi theo Dunn ra khỏi căn phòng.
Trong hành lang tối om, bốn vị cảnh sát mặc quần áo đen kẻ ô trắng đứng hai bên, rất là cảnh giới.
Cộp, cộp, cộp.
Klein đi bên cạnh Dunn, giẫm lên cầu thang làm từ gỗ mà bước xuống từng bậc một, đôi lúc còn nghe được tiếng ken két.
Một chiếc xe ngựa với bốn cái bánh xe do một con ngựa kéo đang dừng ở ngoài cửa nhà trọ.
Mặt hông của phần mái xe ngựa có khắc dấu hiệu của hệ thống cảnh sát “Hai thanh kiếm đan xen vào nhau, vây quanh một chiếc vương miện”.
Xung quanh vẫn náo nhiệt, chật chội và ồn ào như buổi sáng hôm trước.
“Lên đi.” Dunn ra hiệu cho Klein lên trước.
Klein vừa định bước lên, đột nhiên một vị tiểu thương bán hàu túm lấy một vị khách, mắng mỏ đối phương là trộm cắp.
Hai bên lao vào đánh nhau khiến lũ ngựa bị kinh hãi.
Xung quanh tức thì trở nên hỗn loạn.
Cơ hội!
Klein không kịp nghĩ nhiều, lập tức quay người lao vọt vào trong đám người.
Xô đẩy, né tránh, hắn điên cuồng bỏ chạy về một đầu khác của con phố.
Trong tình hình bây giờ, vì không “gặp” chuyên gia nên chỉ có thể ra bến tàu ngoài thành phố, ngồi thuyền đi xuôi theo sông Tasok mà trốn tới thủ đô Backlund.
Nơi đó nhiều người, dễ ẩn núp nhất.
Đương nhiên cũng có thể theo tàu hơi nước đi tới cảng Anmatt ở phía đông gần đây nhất, đi đườn biển tới Pritz rồi từ đó tới Backlund.
Không lâu sau, Klein chạy tới ngã tư, quẹo vào phố Chữ Thập Sắt, nơi đó có mấy cỗ xe ngựa cho thuê đang đứng chờ.
“Tới bến tàu ngoại ô.” Hắn chống tay nhảy lên một cỗ xe ngựa trong số đó.
Hắn đã nghĩ rất kỹ, đầu tiên là phải nói dối đám cảnh sát đang đuổi theo, đợi khi xe ngựa chạy được một đoạn thì hắn sẽ nhảy thẳng xuống!
“Ok!” Người lái xe kéo dây cương.
Lộc cộc, xe ngựa nhanh chóng rời khỏi phố phố Chữ Thập Sắt.
Đang lúc Klein định nhảy ra khỏi xe thì hắn phát hiện xe ngựa này rẽ vào một con đường khác, vốn không phải là con đường đi ra vùng ngoại ô.
“Anh định đi đâu thế?” Klein sửng sốt, buột miệng hỏi.
“Đi nơi ở của Welch…” Người lái xe ngựa trả lời, ngữ khí bình tĩnh không chút cảm xúc.
Cái gì? Klein đang kinh ngạc thì người lái xe quay người lại, để lộ đôi mắt màu xám lạnh lùng và sâu sắc.
Nghiễm nhiên chính là sĩ quan cảnh sát Dunn Smith!
“Anh! !!” Klein bỗng dưng hoảng sợ, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, hắn bật cả người dậy.
Ngồi dậy? Klein nghi ngờ nhìn trái nhìn phải, phát hiện ánh trăng đỏ rực bên ngoài, gian phòng bị phủ kín bởi lớp lụa mỏng.
Hắn giơ tay vuốt trán, nơi đó ướt và lạnh, tất cả đều là mồ hôi lạnh, mà sau lưng cũng là như vậy.
“Gặp ác mộng…” Klein thở hắt ra một cái: “May quá… May quá…”
Hắn cảm thấy lúc ở trong mơ mình rất tỉnh táo, còn biết suy xét, đúng là kỳ quái.
Sau khi hoà hoãn lại, Klein cầm lấy đồng hồ bỏ túi ra nhìn thoáng qua, thế mới phát hiện lúc này đã là hai giờ đêm.
Vì vậy hắn lầu bầu xuống giường, định đi phòng tắm chung để rửa mặt một cái, tiện thể giải quyết luôn cái bụng đang trướng hết cả lên.
Hắn mở cửa phòng, đi qua hành lang tối om, dựa theo ánh trăng yếu ớt mà rón rén đi tới phòng tắm chung.
Đột nhiên hắn thấy một bóng người đứng trước cửa sổ ở cuối hành lang.
Bóng người kia mặc áo khoác gió màu đen, ngắn hơn áo khoác dài, và dài hơn áo vest một chút.
Bóng người kia như nửa hoà tan vào trong bóng tối, tắm trong ánh trăng đỏ rực trong trẻo mà lạnh lẽo kia.
Bóng người chậm rãi quay người lại, nhìn sang, đôi mắt sâu, u ám và lạnh lùng.
Dunn Smith!
Chương 13: Kẻ Gác Đêm
Cộp!
Klein nhịn không được mà lùi ra sau một bước, hoàn toàn không rõ là mình đã tỉnh hay còn ở trong mộng.
Bóng người kia bỏ chiếc mũ dạ màu đen xuống, khẽ cúi chào với biên độ rất nhỏ, mỉm cười và trầm giọng nói:
“Xin giới thiệu lại lần nữa, Kẻ Gác Đêm, Dunn Smith.”
Kẻ Gác Đêm? Danh hiệu của đội ngũ người phi phàm của giáo hội nữ thần Đêm Tối mà “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” từng đề cập đến? Klein giật mình, lại liên tưởng tới ban nãy, bèn thốt lên:
“Anh điều khiển giấc mơ? Anh vừa để cho tôi mơ như vậy à?”
Kẻ Gác Đêm Dunn Smith lại đội mũ dạ lên đầu, che đi mái tóc ngắn, đôi mắt xám sâu thẳm kia ánh lên ý cười, nói:
“Không, tôi chỉ tiến vào giấc mộng của cậu, tạo ra những dẫn dắt cần thiết.”
Giọng nói của anh ta thuần hậu và êm dịu, quanh quẩn khắp hành lang tối với chút ánh sáng đỏ nhạt mà không hề kinh động tới giấc mơ đẹp của những người khác:
“Ở trong mơ, dù sẽ có những cảm xúc do tâm tình thường bị đè nén áp lực hoặc cái loại tâm lý tối tăm được phóng đại lên khiến mọi thứ có vẻ hỗn loạn, vớ vẩn và điên cuồng, nhưng sự thật vẫn tồn tại, vẫn được giấu vào trong đó.
Đối với kẻ lão luyện như tôi mà nói, mọi thứ đều rõ ràng và dễ thấy.
So với cậu trong trạng thái tỉnh, tôi tin cậu ở trong giấc mơ hơn nhiều.”
Đây là… Người bình thường ai có thể khống chế được giấc mơ của mình? Nếu như mình mơ thấy những gì ở Trái Đất, chẳng phải sẽ bị Dunn Smith phát hiện sao? Klein khiếp sợ, vô cùng sợ những gì gặp được trong giấc mơ.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra một vài điều kỳ quái, bởi vì hắn nhớ rằng ở trong mơ hắn rất tỉnh táo, rất lý trí, biết cái gì nên và không nên nói.
Đơn giản mà nói thì đó là hoàn toàn không giống nằm mơ!
Cho nên chính là Dunn Smith đã “nhìn thấy” những gì mà mình muốn anh ta thấy?
Những ý nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đầu Klein, hắn mơ hồ hiểu ra.
Đây là phúc lợi kèm theo xuyên việt, ví dụ như đặc thù linh hồn của bản thân, hay là ảnh hưởng phụ từ “nghi thức đổi vận” kia?
“Cho nên, anh Smith, anh thực sự tin tôi đã mất ký ức?” Klein tổ chức lại ngôn ngữ, hỏi ngược lại.
Dunn Smith không trả lời trực tiếp, mà nhìn lại hắn thật chăm chú:
“Cậu lại không hề có cảm giác kinh ngạc gì với chuyện như này à? Lúc trước tôi có gặp được người, cho dù vừa mơ xong cũng không tin sẽ có năng lực phi phàm, nên thà rằng mình còn chưa tỉnh dậy.”
Klein đáp “ừ” một tiếng, rồi nói:
“Có lẽ vì tôi đang cầu khấn mong có sức mạnh như vậy tới giúp mình.”
“Một logic rất thú vị… Có lẽ việc cậu sống sót không phải là vì may mắn.” Dunn gật đầu, không hề nở nụ cười: “Hiện tại tôi có thể xác nhận cậu quả thực mất đi một phần trí nhớ vì chuyện lần này, nhất là liên quan tới bản thân chuyện này.”
“Tôi có thể về được rồi chứ?” Klein thầm thở phào nhẹ nhõm, dò hỏi.
Dunn đút một tay trong túi, chầm chậm bước tới.
Bóng đêm xung quanh trở nên yên tĩnh và dịu dàng hơn hẳn.
“Không, cậu vẫn phải đi cùng tôi tới gặp ‘chuyên gia’.” Anh ta nở một nụ cười rất lễ phép.
“Vì sao?” Klein bật thốt ra, rồi vội vàng bổ sung: “Anh không tin những chỉ dẫn ở trong mơ của mình?”
Đùa cái gì chứ? Nếu vị “chuyên gia” kia mà am hiểu thôi miên, có năng lực đọc tâm, chẳng phải bí mật lớn nhất của mình sẽ bị lộ sao? Kết quả thế nào thật khó mà tưởng tượng được!
“Tôi là người khiêm tốn, nhưng vẫn khá tin tưởng vào những gì liên quan tới giấc mơ.” Dunn trả lời thong dong và bình tĩnh: “Chẳng qua, chuyện then chốt và quan trọng đó là xác nhận lại một lần nữa cũng không sao.
Huống chi những gì cô ấy am hiểu khác biệt tôi rất nhiều, có lẽ còn có thể giúp cậu khôi phục được một phần nào đó trí nhớ.”
Không cho Klein nói, ngữ khí của anh ta nặng nề hẳn: “Dù sao cậu có liên quan tới tung tích của cuốn bút ký của gia tộc Antigenous.”
“Cái gì?” Klein giật mình một cái.
Dunn dừng ngay trước mặt hắn, dùng đôi mắt màu xám nhìn chằm chằm đôi mắt hắn:
“Ở hiện trường không thấy cuốn bút ký truyền lại từ kỷ thứ tư, cả toà nhà cũng không thấy.
Welch chết rồi, Naya chết rồi, cậu là đầu mối duy nhất.”
“… Được rồi.” Klein im lặng một lát rồi thở hắt ra.
Bút ký biến mất… Đúng là chuyện kỳ dị mà! Thế mà lúc trước mình hoàn toàn không nghĩ đến tung tích cuốn bút ký của kỷ thứ tư kia!
Dunn gật đầu khe khẽ, gần như không thể nhận ra.
Anh ta vừa lướt qua Klein vừa chuyển chủ đề:
“Bây giờ cậu khoá cửa lại rồi cùng tôi tới nơi ở của Welch. ‘Chuyên gia’ đang chờ chúng ta ở chỗ đó.”
Klein lặng lẽ hít vào một hơi, lòng bồn chồn và bất an.
Hắn muốn từ chối, thậm chí là muốn bỏ chạy, nhưng tin rằng với việc chặn mình lại ở trong giấc mơ lúc trước, Dunn Smith chắc chắn sẽ đề phòng nghiêm ngặt.
Mà thực lực của người bình thường với người phi phàm chênh lệch rất lớn, cố tình bỏ chạy sợ là chẳng có bao nhiêu phần trăm thành công.
Chắc chắn anh ta có mang súng lục theo… Là cái loại súng mà bản thân cũng có thể là đã tập luyện rất nhiều lần…
Các ý nghĩ xung đột dữ dội trong đầu, cuối cùng Klein quyết định chấp nhận sự thật:
“Vâng.”
Haiz, đành phải đi một bước nhìn một bước, có khi cái loại đặc biệt trong giấc mơ của mình sẽ lại có hiệu quả…
“Vậy đi thôi.” Dunn nói, ngữ khí không thay đổi.
Klein xoay người đi theo hai bước rồi đột ngột dừng lại:
“Này anh Smith, tôi… Tôi muốn đi phòng tắm cái đã.”
Đi toilet ấy mà! !!
Dunn không ngăn cản mà nhìn hắn một cái thật sâu:
“Không thành vấn đề.
Klein, hãy tin tôi, trong đêm tối tôi còn mạnh hơn những gì cậu nghĩ.”
Trong đêm tối… Klein im lặng lẩm nhẩm mấy từ này.
Hắn không định thử nghiệm một cách lỗ mãng, mà thành thật đi giải quyết cái bụng đang căng muốn tràn ra, sau đó lấy nước lạnh rửa mặt khiến bản thân hoàn toàn bình tĩnh lại.
Đổi xong áo và mũ, đóng cửa phòng trọ, Klein nhẹ bước đi theo Dunn xuống cầu thang, đi tới cửa nhà trọ.
Trong sự yên tĩnh ấy, Dunn Smith bỗng nói:
“Ở cuối giấc mơ, vì sao cậu muốn chạy trốn? Cậu đang sợ điều gì?”
Những ý tưởng loé lên như điện xẹt trong đầu Klein, hắn vừa suy tư vừa đáp:
“Tôi không nhớ rõ mình đã làm gì ở nhà Welch, cũng không nhớ rõ có phải kẻ đã tạo nên cái chết của cậu ấy với Naya không.
Tôi sợ cuối cùng thực sự là tôi làm, nên không dám đánh cược, chi bằng bỏ trốn tới nam lục địa bắt đầu một cuộc đời mới.”
“Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như vậy.” Dunn mở cửa nhà trọ, làm cho gió lạnh nửa đêm thổi tan cái oi bức trong nhà.
Anh ta không sợ Klein bỏ trốn mà cứ thế lên xe ngựa trước.
Đó là cỗ xe ngựa mà Klein gặp trong giấc mơ, bốn bánh, một ngựa, người lái xe, mặt hông của phần mái xe ngựa có khắc dấu hiệu của hệ thống cảnh sát “Hai thanh kiếm đan xen vào nhau, vây quanh một chiếc vương miện”.
Klein bước lên theo, phát hiện bên trong trải một tấm thảm thật dày, một thứ mùi hương liệu tràn ngập khắp xe ngựa, khiến người ta thấy lòng mình bình yên.
Hắn ngồi xuống, tìm đề tài hòng mò ra thêm nhiều thông tin hơn:
“Anh Smith, nếu, tôi nói là nếu ấy, ‘Chuyên gia’ xác nhận rằng tôi thực sự quên đi phần trí nhớ kia, cũng không có chứng cớ nào chứng minh tôi là thủ phạm mà không phải người bị hại, chuyện này coi như kết thúc?”
“Trên lý luận thì là như vậy.
Chúng tôi sẽ tìm cuốn bút ký kia theo cách khác.
Chỉ cần nó vẫn còn tồn tại thì sẽ bị phát hiện.
Đương nhiên, trước đó, chúng tôi sẽ xác nhận xem trên người cậu liệu có nguyền rủa không, có mùi ác linh còn sót lại không, có vấn đề tâm lý tương ứng không, có bình an và khoẻ mạnh để chào đón tương lai không.” Dunn Smith mỉm cười, chỉ là nụ cười này trông hơi cổ quái.
Klein sâu sắc nắm bắt được điểm ấy, bất chấp việc thở phào mà vội vàng hỏi tiếp:
“Trên lý thuyết?”
“Đúng vậy, chỉ là trên lý thuyết.
Lĩnh vực này luôn có đầy những chuyện méo mó, trái với lẽ thường, làm cho người ta không cách nào tin được.” Dunn nhìn đôi mắt Klein, nói: “Sự kéo dài và kết thúc của chúng nó, đôi khi, là thứ không phải chúng ta có thể đoán và khống chế được.”
“Ví dụ như?” Klein lại thấy sợ hãi.
Xe ngựa phi nhanh trên con đường gần như không có bóng người, Dunn lấy một chiếc tẩu thuốc ra, ngửi mùi hương trong đó:
“Khi chúng ta cho rằng chuyện đã kết thúc, tất cả mọi thứ đều đã bình thường trở lại, nó sẽ lại lấy cái phương thức khiến người ta kinh hãi mà giáng xuống.
Mấy năm trước chúng tôi có giải quyết một vụ án của một tà giáo.
Tín đồ của bọn họ dùng phương thức tự sát để hoàn thành việc tế sống nhằm lấy lòng tà thần.
Trong đó có một vị tín đồ, sau khi bị lựa chọn thì bản năng cầu sinh đã chiến thắng sự ngu xuẩn, chiến thắng dị tín, chiến thắng thứ thuốc mê huyễn, bèn lén chạy tới cục cảnh sát báo án.
Chuyện này được chuyển cho chúng tôi xử lý, một nhiệm vụ rất nhỏ.
Bởi vì tà giáo kia không có người phi phàm nào, còn thần linh mà bọn họ thờ cúng lại do bọn họ tự nghĩ ra, để vơ vét của cải, để hưởng thụ mà mất đi nhân tính.
Chúng tôi chỉ điều hai đội viên, cùng với sự phối hợp của cảnh sát là đã thuận lợi giải quyết được tà giáo này, không ai lọt lưới.
Mà người báo án kia, chúng tôi cũng xác nhận là ông ta không có mùi còn sót lại của ác linh, không bị nguyền rủa quấn lấy, càng không có chướng ngại tâm lý hay có vấn đề về nhân cách, không có bất kỳ dấu vết kỳ quái nào khác.
Sau đó, công việc của ông ta phát triển không tệ, cưới một cô vợ rất tốt, sinh được hai đứa con, một nam một nữ.
Dường như tất cả bóng ma quá khứ đã rời xa ông ta, sự khủng bố và máu me ở quá khứ đã hoàn toàn tan đi.”
Nói tới đây, Dunn Smith cười:
“Nhưng ngay tại tháng Ba năm nay, ông ta, một kẻ mà tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm vợ chồng hoà thuận, con cái thông minh và đáng yêu, lại chết.
Tự bóp chết chính mình trong văn phòng.”
Ánh trăng đỏ rực chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ xe ngựa, rọi lên người Dunn Smith.
Giờ phút này, nụ cười tự giễu của anh ta lại khiến Klein cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ hãi khó nói nên lời.
“Tự bóp chết chính mình…” Klein lặng lẽ hít vào mấy hơi khí lạnh, dường như thấy được kết cục thê thảm của mình.
Chẳng lẽ tránh được một kiếp chỉ là tạm thời tránh thoát được sao? Có biện pháp gì có thể giải quyết hoàn toàn không? Làm cho bản thân trở thành người phi phàm để đối kháng?
Khoang xe lại yên tĩnh trở lại.
Vô số ý tưởng nhốn nháo trong đầu Klein, rồi lại lắng xuống.
Trong sự yên tĩnh khôn tả này, xe ngựa chạy thật lâu, thật nhanh.
Ngay khi Klein quyết định mặt dày thỉnh giáo Dunn Smith xem có cách nào giải quyết không, xe ngựa dừng lại.
“Ngài Smith, đã đến nơi ở của Welch rồi.” Tiếng người lái xe vang lên bên tai hai người.
“Chúng ta xuống thôi.” Dunn chỉnh sửa áo khoác gió màu đen dài tới tất: “À, tôi giới thiệu qua trước một chút, thân phận nguỵ trang của ‘chuyên gia’ chính là Người Thông Linh nổi tiếng nhất quận Akhova.
Klein tạm thu lại ý tưởng của mình, tò mò hỏi:
“Vậy thân phận thực tế của cô ta là gì?”
Dunn nửa xoay người, quay đầu lại, đôi mắt xám sâu lắng, nói:
“’Người Thông Linh’ chân chính.”
Chương 14: Người Thông Linh
Người Thông Linh chân chính… Klein lẩm nhẩm những từ này, không tiếp tục hỏi nữa mà theo Dunn Smith xuống xe ngựa.
Welch ở trong một toà nhà có vườn hoa riêng ở Tingen, bên ngoài lớp cửa sắt chạm khắc rỗng là một con đường đủ cho bốn chiếc xe ngựa cùng chạy song song.
Hai bên đường, cứ năm mươi mét lại có một đèn đường.
Những chiếc đèn này khác với đèn đường đời trước mà Klein gặp được, chúng nó là đèn khí gas.
Cột đèn cao chừng bằng một người đàn ông trưởng thành, tiện cho việc đốt lửa chiếu sáng.
Kim loại màu đen kề sát lớp thuỷ tinh, tạo ra phần lưới rào quanh, đúc nên một chiếc đèn đường trông hệt như “tác phẩm nghệ thuật” cổ điển.
Lạnh lẽo và ấm áp cùng nhảy múa, bóng tối với ánh sáng cùng tồn tại.
Bước qua con đường được chiếu sáng mờ mờ, Klein và Dunn Smith đi qua cửa sắt được khép một nửa bước vào nơi Welch thuê.
Đối diện với cổng là con đường đủ cho hai chiếc xe ngựa chạy qua, được lát xi măng, nối thẳng với toà nhà hai tầng.
Bên trái nó là vườn hoa, bên phải là thảm cỏ.
Mùi hoa nhàn nhạt xen với mùi nhẹ nhàng khoan khoái làm cho người ta cảm thấy thoải mái.
Vừa bước vào một bước, Klein lập tức dựng hết lông tơ lên, vội nhìn xung quanh.
Hắn cảm thấy trong bóng tối ở vườn hoa, trong thảm cỏ, ở tầng đỉnh của toà nhà, phía sau đu dây, trong những góc tối, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn!
Rõ ràng là nơi này trống trải không một bóng người, mà Klein lại thấy mình như đang đứng ở một con phố náo nhiệt.
Sự đối lập quỷ quái, cảm nhận kỳ dị khiến thân thể hắn căng thẳng, khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo từ đốt sống đuôi nhanh chóng kéo lên.
“Có vấn đề!” Hắn nhịn không được mà mở miệng nhắc nhở Dunn.
Dunn đi ở bên cạnh, mặt không hề thay đổi, chỉ bình thản đáp:
“Không cần để ý.”
Thấy “Kẻ Gác Đêm” nói như vậy, Klein chịu đựng cái cảm giác sởn tóc gáy khi bị theo chân, bị nhìn trộm, bị đánh giá mà không phát hiện đối tượng ở đâu, từng bước đi tới cửa của toà nhà kia.
Cứ như này mãi chắc mình sẽ bị thần kinh mất…
Khi Dunn giơ tay gõ cửa, Klein nhanh chóng quay đầu liếc nhìn, bông hoa đung đưa theo gió, không có bóng người nào.
“Mời vào, các vị thân sĩ.” Một tiếng nói có vẻ kỳ ảo truyền ra từ trong nhà.
Dunn vặn nắm cửa rồi mở cửa bước vào, nói với cô gái đang ngồi trên chiếc ghế sô pha ở phía đối diện:
“Daly, có kết quả gì không?”
Đèn treo ở phòng khách không được thắp lên, hai chiếc ghế sô pha, một dài hai ngắn, vờn quanh một bàn trà làm từ đá cẩm thạch.
Một ngọn nến được đốt cháy trên bàn trà.
Nhưng ngọn lửa của nó lại toả ra ánh sáng màu lam tươi đẹp, phủ lên một tầng sắc thái kỳ dị cho căn phòng khách với kết cấu kiểu nửa mở, cùng với phòng ăn và phòng bếp.
Một quý cô ngồi trên chiếc ghế sô pha dài.
Cô ta khoác một áo choàng có mũ, đôi mắt màu lam và cặp má hồng phây phây.
Phần cổ tay bên ngoài lớp áo có quấn một chiếc dây xích bạc treo một viên pha lê trắng.
Lần đầu gặp cô ta mà Klein đã có cảm giác: Giả vờ hệt như một Người Thông Linh chân chính… Đây là đang sắm vai bản thân?
“Người Thông Linh” Daly với vẻ đẹp yêu dị dùng đôi mắt màu xanh biếc đảo qua Klein, rồi nhìn Dunn Smith và nói:
“Những linh hồn trước đây đều biến mất, kể cả Welch và Naya.
Bây giờ những tên nhóc ở nơi này đều chẳng biết gì cả.”
Linh hồn? Người Thông Linh… Vừa rồi những kẻ quan sát ta mà ta nhìn không thấy chính là linh hồn? Thậm chí lại có nhiều linh hồn như vậy? Klein bỏ mũ xuống đặt trước ngực, khẽ cúi người chào:
“Chào buổi tối, quý cô.”
Dunn Smith thì thở dài:
“Đúng là hóc búa mà… Daly, đây là Klein Moretti.
Cô thử xem liệu có phát hiện được gì từ cậu ta không.”
“Người Thông Linh” Daly dời tầm mắt sang người Klein, cô ta chỉ vào chiếc ghế sô pha cho một người, nói:
“Mời ngồi.”
“Cảm ơn.” Klein gật đầu, bước tới rồi thành thật ngồi xuống, cả trái tim cứ nhấc lên tận cổ họng.
Sống hay chết, thuận lợi vượt qua hay là lộ bí mật chính là xem những gì sẽ xảy ra tiếp theo!
Mà điều khiến hắn cảm thấy uể oải nhất chính là bản thân hắn không có thứ gì để dựa vào, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đặc thù… Đây là một cảm giác rất là không tốt… Klein nghĩ đầy chua sót.
Sau khi Dunn ngồi vào chiếc ghế sô pha cho hai người ở đối diện hắn, “Người Thông Linh” Daly lấy một bình thuỷ tinh to bằng hai ngón cái từ trong túi bên hông.
Cô ta nhìn Klein bằng đôi mắt xanh biếc, cười nói:
“Ta cần một ít phụ trợ, bởi dù sao cậu cũng không phải kẻ địch nên không thể cứ trực tiếp như vậy được.
Bị đối xử thô bạo sẽ khiến cậu không quá thoải mái, cảm thấy đau đớn, thậm chí để lại di chứng nghiêm trọng.
Tôi sẽ cho cậu mấy mùi thơm, cho cậu đủ sự mềm mại và bôi trơn để cậu có thể thả lỏng bản thân, thật sự đắm chìm trong cảm giác đó.”
Lời này nghe cứ thấy sai sai thế nào… Klein líu lưỡi, ánh mắt kinh ngạc.
Ở phía đối diện, Dunn cười nói:
“Không phải ngạc nhiên! Khác với cái đám ở giáo hội chúa tể Bão Táp, ở chỗ bọn tôi các quý cô có thể chòng ghẹo nam giới.
Về điểm này thì chắc cậu biết rõ, mẹ cậu là một tín đồ ngoan đạo của nữ thần, mà cậu với anh trai cậu từng tới học ở trường học Chủ Nhật của giáo hội.”
“Tôi hiểu, chỉ là không ngờ sẽ như vậy… như vậy…” Klein giơ tay miêu tả vì không thể tìm được từ nào để miêu tả cho phù hợp, hắn suýt thì thốt ra cái từ mang nghĩa tương đương “phịch thủ”.
Dunn gợi khoé miệng, nói:
“Yên tâm, kỳ thật ít khi Daly làm như vậy.
Cô ấy chỉ muốn thông qua phương thức này để khiến cậu bình tĩnh và thả lỏng.
Chứ thật ra cô ấy thích thi thể hơn đàn ông nhiều.”
“Anh nói cứ như thể tôi là kẻ biến thái vậy.” “Người Thông Linh” Daly mỉm cười chen miệng.
Cô ta mở bình nhỏ kia ra, đột vài giọt lên ngọn lửa màu lam đẹp đẽ toả ra từ cây nến:
“Cỏ dạ hương, hoa thâm miên, cúc La Mã pha với nước tinh khiết được chưng cất ra.
Tôi gọi nó là “Amanda”.
Trong tiếng Hermes từ đó có nghĩa là mùi hương dễ chịu.”
Trong lúc cô ta nói, ánh nến lập loè mấy cái.
Vài giọt nước cất kia nhanh chóng bốc hơi, tràn ngập khắp căn phòng.
Một mùi thơm thanh u mê người xộc vào trong mũi Klein, khiến tinh thần hắn không còn căng thẳng, tâm linh hắn nhanh chóng ôn hoà trở lại, hệt như một người đang nhìn xuống bóng tối trong đêm khuya.
“Lọ này gọi là “Mắt Linh Chi”, dùng vỏ và lá của cây vân rồng và cây bạch dương phơi bảy ngày, sắc ba lần, rồi ngâm trong rượu Ranze mà thành.
Đương nhiên trong quá trình đấy còn phải phối hợp với vài câu niệm chú…”
Chất lỏng màu hổ phách kèm theo lời miêu tả của “Người Thông Linh” Daly nhỏ lên ngọn nến màu lam đẹp đẽ.
Klein ngửi thấy mùi rượu, một thứ mùi xa xăm mơ hồ.
Hắn thấy ánh nến phập phù liên tục, thấy đôi mắt lam và cặp má hồng của Daly loé lên vẻ sáng bóng kỳ dị, thậm chí còn xuất hiện bóng chồng lên nhau.
“Nó là thứ phụ trợ tuyệt hảo cho thông linh, cũng là tinh hoa mê người…”
Theo tiếng kể êm dịu của Daly, Klein chỉ cảm thấy giọng nói của cô ta vang lên từ bốn phương tám hướng.
Klein mê mang nhìn bốn phía, ngạc nhiên phát hiện rằng mọi thứ đều đang lắc lư, đều nhoà đi như là bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc.
Ngay sau đó thân thể của hắn cũng đung đưa theo, càng mơ hồ, mơ màng, rồi mất trọng lực.
Đỏ lại càng đỏ, lam càng lam, đen càng thêm đen.
Những màu sắc hỗn tạp thành một bức tranh thuộc trường phái ấn tượng, mê ly và ảo mộng.
Mà xung quanh thì có những tiếng nỉ non nhỏ bé và vụn vặt gối lên nhau, truyền tới từng đợt, hệt như có vô số người vô hình đang xì xào bàn tán.
Cảm giác như cái này khá tương tự với “nghi thức đổi vận” mà lúc trước mình làm, nhưng không hề có mùi vị khiến người ta điên cuồng, khiến người ta muốn bùng nổ… Klein nhìn tất cả, nghi hoặc mà nghĩ.
Đúng lúc này, tầm mắt hắn bị một đôi mắt trong suốt như ngọc lục bảo thu hút.
Daly mặc áo choàng đen ngồi trên một chiếc “sô pha” mơ hồ, ánh mắt tập trung vào đỉnh đầu Klein trông khá kỳ dị, cười và dịu dàng nói:
“Xin giới thiệu chính thức, tôi, ‘Người Thông Linh’ Daly.”
Đây… Mình vẫn còn lý trí và tỉnh táo để suy nghĩ… Giống hệt như “nghi thức đổi vận” và “tụ hội”… Klein nghĩ vậy, bèn cố ý thể hiện trạng thái ngơ ngác:
“Xin chào…”
“Tư duy của con người vô cùng mênh mông, ẩn chứa rất nhiều bí ẩn.
Nhìn đi, cả vùng biển rộng bao la đó, thứ mà chúng ta hiểu biết chỉ là hòn đảo nhỏ nổi lên trên mặt biển, nhưng thực tế thì ở dưới mặt biển, hòn đảo đó còn có phần dưới to lớn hơn nhiều.
Cơ mà trên thực tế ngoài đảo ra thì còn cả vùng biển rộng, còn cả bầu trời mênh mông vô biên tượng trưng cho Linh giới…
Cậu là linh của thân thể, cậu không chỉ biết hòn đảo nhỏ nổi trên mặt biển, còn biết cả phần còn lại của hòn đảo nằm dưới nước biển, biết cả biển rộng bao la… Phàm là thứ gì đã tồn tại thì sẽ để lại dấu vết.
Trí nhớ ở bề mặt nổi trên mặt nước của hòn đảo có thể bị xoá đi, nhưng phần còn lại của hòn đảo ở dưới nước và cả vùng biển rộng chắc chắn sẽ còn ảnh chiếu đối ứng của nó còn sót lại…”
Daly hướng dẫn từng chút một.
Gió và bóng dáng xung quanh cũng biến đổi ra các hình dáng tương tự, dường như toàn bộ vùng biển tâm linh của Klein đang được bày ra ở nơi đây để chính hắn đi tìm và khám phá.
Klein bình tĩnh nhìn biển rộng thi thoảng lại “cuồn cuộn”, cuối cùng trả lời với ngữ khí mờ ảo:
“Không… Tôi không nhớ gì hết… Tôi quên rồi…” Hắn lại thể hiện ra sự đau đớn vừa đủ.
Daly lại thử hướng dẫn lần nữa, nhưng một Klein tỉnh táo hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
“Được rồi, đến đây là kết thúc, trở về đi.”
Trở về đi…
Trở về đi….
Tiếng nói hư ảo vang vọng, Daly biến mất.
Gió và bóng dáng bắt đầu lắng lại, mùi hương thanh u và mùi rượu nhàn nhạt lại trở nên rõ ràng.
Tất cả màu sắc đã bình thường trở lại, cảm giác mơ hồ mê loạn không xuất hiện nữa.
Klein run run người, tìm được trọng lượng cơ thể mình.
Hắn mở đôi mắt không biết đã nhắm lại từ lúc nào, phát hiện trước mặt vẫn là ngọn nến toả ra ánh sáng màu lam, vẫn là Dunn Smith đang thoải mái dựa vào ghế sô pha, vẫn mà “Người Thông Linh” Daly vẫn mặc áo choàng có mũ đen sì.
“Sao cô lại sử dụng cái lý luận của lũ điên tà ác bên hội Tâm Lý Luyện Kim?” Dunn khẽ nhíu mày nhìn Daly.
Daly vừa cất hai bình nhỏ kia đi, vừa bình tĩnh đáp:
“Tôi cảm thấy nó rất chính xác, chí ít là phù hợp với một số chuyện mà tôi nhìn thấy, và được tiếp xúc đến…”
Không chờ Dunn mở miệng nói tiếp, cô ta giang tay, nói:
“Là một kẻ khó giải quyết, không để lại bất cứ dấu vết gì.”
Nghe được câu này, Klein thở phào nhẹ nhõm, tỏ vẻ ngây thơ hỏi:
“Chuyện này kết thúc rồi à? Vừa rồi đã xảy ra cái gì vậy? Tôi cảm thấy như mình vừa ngủ một giấc…”
Thế này chắc được coi là vượt qua kiểm tra rồi nhỉ? May là có lần “diễn tập” từ “nghi thức đổi vận”!
“Cứ cho là thế đi.” Dunn cắt lời hắn, nhìn “Người Thông Linh” Daly, nói: “Đã kiểm tra thi thể Welch và Naya chưa?”
“Thi thể có thể nói cho chúng ta biết nhiều hơn là anh nghĩ, tiếc rằng Welch và Naya quả thực là tự sát.
Chỉ có thể nói, thứ sức mạnh ảnh hưởng bọn họ làm cho người ta sợ hãi, không để lại bất cứ dấu vết nào.” Daly đứng lên, đưa tay về phía ngọn nến kia: “Tôi cần nghỉ ngơi.”
Ánh sáng màu lam biến mất, tức thì màu đỏ rực mê ly trào vào trong phòng.
“Chúc mừng cậu, đã có thể về nhà.
Nhưng cậu phải nhớ kỹ rằng không được kể chuyện này cho người nhà và bạn bè, phải cam đoan.” Dunn dẫn Klein đi về phía cổng.
Klein kinh ngạc, hỏi lại:
“Không cần kiểm tra xem có nguyền rủa hay dấu vết của ác linh à?”
“Daly không nói thì là không có.” Dunn trả lời ngắn gọn.
Klein yên tâm, nghĩ tới những gì mình lo lắng lúc trước bèn vội hỏi:
“Tôi làm sao có thể xác nhận là sau này không còn rắc rối gì nữa?”
“Đừng lo quá.” Dunn nói: “Căn cứ vào thống kê thì trong những tình huống tương tự, 80% đương sự còn sống sẽ không gặp được chuyện đáng sợ kế tiếp.
Ừm, con số này là tôi tổng kết dựa trên ấn tượng của mình.
Đại khái là chừng đó.”
“Vậy còn 20% xui xẻo…” Klein cũng không dám “liều mạng”.
“Vậy cậu có thể nghĩ tới việc gia nhập chúng tôi, làm một nhân viên dân sự.
Cứ như vậy thì có điềm báo gì chúng tôi có thể phát hiện đúng lúc.” Dunn vừa bước tới gần xe ngựa vừa thuận miệng nói: “Hoặc là trở thành người phi phàm.
Dù sao bọn tôi không phải bảo mẫu của cậu, không thể đêm nào cũng canh gác cho cậu, ngay cả việc cậu với cô nàng nào đó lăn giường cũng phải nhìn.”
“Tôi cũng được à?”
Klein hỏi, thuận theo những lời kia.
Đương nhiên hắn gần như không ôm hy vọng gì, bởi làm sao có thể nhẹ nhàng gia nhập đội ngũ Kẻ Gác Đêm mà đạt được năng lực phi phàm chứ! Đây chính là năng lực phi phàm mà!
Dunn dừng chân lại, nghiêng đầu liếc hắn một cái:
“… Không phải là không thể được, xem tình hình như nào…”
Gì? Chuyển biến này khiến Klein kinh ngạc, hắn sững sờ bên chiếc xe ngựa một lát, mới nói:
“Thật à?”
Đùa gì vậy? Trở thành người phi phàm dễ như vậy sao?
Dunn khẽ cười một tiếng, đôi mắt màu xám bị bóng của chiếc xe ngựa che phủ:
“Không tin? Kỳ thật trở thành Kẻ Gác Đêm, cậu sẽ mất rất nhiều, ví dụ như tự do.
Cho dù không nói đến cái này thì vẫn còn vấn đề khác.
Thứ nhất, cậu không phải nhân viên thần chức có công trạng hay tín đồ thành kính, không có cách nào chọn lựa, cũng không có con đường an toàn nhất.
Thứ hai thì…”
Dunn nắm lấy tay vịn mà trèo lên xe ngựa, nói tiếp:
“Chúng tôi, Kẻ Trừng Phạt, Trái Tim Máy Móc và các cơ quan thẩm phán tương tự khác, hàng năm đều phải xử lý các chuyện mà một phần tư trong số đó là người phi phàm bị mất khống chế.”
Một phần tư… Người phi phàm mất khống chế… Klein giật mình.
Lúc này Dunn quay người, đôi mắt xám sâu thẳm, khoé miệng giật giật, không mang theo ý cười gì:
“Mà trong một phần tư này, phần lớn là đồng đội của chúng tôi.”
Chương 15: Lời Mời
“Vì sao?” Nghe Dunn nói như vậy, lòng Klein lập tức dấy lên sóng to gió lớn, theo bản năng bật thốt ra.
Người phi phàm sẽ có tai hoạ ngầm rất nghiêm trọng? Thế cho nên người phi phàm chuyên xử lý các sự kiện tà dị trong cơ quan thẩm phán trong các giáo hội sẽ rất dễ xảy ra vấn đề?
Dunn Smith bước vào toa xe, ngồi ở vị trí phía trước, vẻ mặt và ngữ khí vẫn bình thường:
“Đây không phải chuyện cậu nên biết, cũng không phải chuyện cậu có thể hiểu được, trừ phi trở thành một thành viên trong bọn tôi.”
Klein câm nín, ngồi xuống theo, nửa buồn cười nửa không hiểu mà hỏi:
“Không biết rõ thì sao có thể quyết định gia nhập được?”
Mà không gia nhập thì không cách nào hiểu được, đây là một vòng tuần hoàn cụt…
Dunn Smith lại lấy tẩu thuốc ra, đưa lên chóp mũi hít vào một hơi:
“Đại khái là cậu hiểu lầm, thành viên của chúng tôi bao gồm cả người làm công việc văn phòng.”
“Nói cách khác, chỉ cần trở thành nhân viên văn chức của các anh là có thể biết đến những bí mật liên quan, biết rõ tai hoạ ngầm và những nguy hiểm có khả năng gặp phải của người phi phàm, sau đó suy xét xem có nên trở thành người phi phàm không?” Klein vừa sửa sang lại suy nghĩ, vừa diễn đạt lại ý của đối phương theo cách của mình.
Dunn cười nói:
“Là như vậy.
Trừ một điểm, đó là không phải cậu suy xét trở thành người phi phàm là nhất định có thể trở thành người phi phàm.
Về phương diện này các giáo hội lớn đều nghiêm khắc như nhau.”
Không nghiêm khắc mới kỳ quái… Klein oán thầm, dùng động tác tay nhằm nhấn mạnh:
“Vậy nhân viên văn chức thì sao? Cũng rất nghiêm khắc chứ?”
“Nếu như là cậu thì chắc là không có vấn đề gì.” Dunn nhắm hờ đôi mắt, mặt mày giãn ra mà ngửi tẩu thuốc, nhưng không hề châm lửa.
“Vì sao?” Klein lại nghi hoặc.
Cùng lúc đó hắn tự chế giễu mình trong lòng: Chẳng lẽ là do ta đặc biệt, do có quầng sáng của kẻ xuyên việt, tựa như đom đóm trong đêm nên rõ ràng như thế, xuất chúng như thế?
Dunn mở đôi mắt khép hờ, đôi mắt xám ấy vẫn sâu thẳm như lúc trước:
“Thứ nhất, có thể sống sót trong chuyện như thế này mà không cần chúng tôi giúp đỡ, điều này nói rõ cậu có ưu điểm mà người khác không có được, ví dụ như may mắn.
Mà người may mắn thì luôn được chào đón.”
Thấy vẻ mặt có vẻ nghệt ra của Klein, anh ta khẽ cười, nói tiếp:
“Được rồi.
Cậu cứ coi như đây là nói theo kiểu hài hước đi.
Thứ hai, cậu tốt nghiệp hệ lịch sử của đại học Hoy, đây là điều mà chúng tôi rất cần.
Tuy rằng thái độ của Lurmi, một tên tín đồ của chúa tể Bão Táp với phụ nữ khiến người ta ghét, nhưng hắn có quan điểm sắc bén về xã hội, nhân văn, kinh tế và chính trị.
Hắn từng nói rằng, nhân tài là nhân tố mấu chốt cho việc giữ vững ưu thế cạnh tranh và phát triển tốt đẹp.
Về điều này thì tôi rất tán đồng.”
Thấy Klein khẽ nhíu mày, Dunn tiện thể giải thích:
“Có lẽ cậu sẽ tưởng tượng ra được rằng chúng tôi thường xuyên tiếp xúc với các tài liệu lịch sử và đồ vật ở kỷ thứ tư, thậm chí là trước đó.
Không ít tà giáo cùng đám dị đoan luôn muốn có được sức mạnh từ những thứ này.
Đôi khi bản thân chúng nó cũng gây ra những chuyện kỳ dị và đáng sợ.
Ngoài những người phi phàm ở lĩnh vực đặc thù, phần lớn bọn tôi đều không giỏi việc học tập, hoặc có thể nói là đã quá tuổi rồi.”
Nói tới đây, Dunn Smith chỉ vào đầu mình, khoé miệng khẽ nhếch như đang tự chế giễu:
“Những tri thức buồn tẻ, nhàm chán ấy luôn khiến người ta buồn ngủ, cho dù là Kẻ Không Ngủ thì cũng không cách nào kháng cự được.
Hồi trước chúng tôi thường hợp tác với các nhà lịch sử học và khảo cổ học, nhưng làm vậy thì có khả năng bị tiết lộ thông tin bí mật ra ngoài, cũng có thể đưa các vị giáo sư hoặc phó giáo sư vào cảnh ngộ không ổn.
Cho nên có một nhân sĩ chuyên nghiệp gia nhập làm thành viên của chúng tôi là chuyện tốt khó mà từ chối được.”
Klein khẽ gật đầu chấp nhận cách nói này của Dunn, tư duy bắt đầu phát tán:
“Vậy lúc trước sao các anh không trực tiếp, ừm, đào tạo một ai đó?”
Dunn phối hợp nói tiếp:
“Đó là điều thứ ba, cũng là một điều quan trọng nhất.
Cậu đã tiếp xúc với những sự kiện tương tự cho nên sẽ không tồn tại chuyện cậu làm trái với các điều khoản bảo mật.
Mà đổi lại đào tạo một người khác, nếu thất bại thì tôi sẽ phải gánh vác trách nhiệm làm lộ bí mật.
Tuyệt đại đa số đội viên của chúng tôi và nhân viên văn chức của chúng tôi đều đến từ trong chính giáo hội.”
Im lặng nghe xong, Klein tò mò hỏi:
“Tại sao các anh lại phải giữ bí mật kín kẽ như vậy? Có rất nhiều chuyện mà công bố ra ngoài, cho phép lưu truyền ra ngoài sẽ làm cho nhiều người biết đến, không phải là có thể tránh cho sai lầm tương tự lại xảy ra sao? Sự sợ hãi lớn nhất tới từ thứ không biết, chúng ta có thể biến thứ không biết thành đã biết mà.”
“Không, sự ngu xuẩn của con người đã vượt xa những gì cậu tưởng tượng.
Làm vậy sẽ khiến cho nhiều kẻ bắt chước theo, hơn nữa còn gây ra những chuyện càng nghiêm trọng hơn.” Dunn Smith lắc đầu, đáp.
Klein “ừ” một tiếng, đã hiểu ra:
“Bài học duy nhất mà con người học được trong lịch sử chính là con người không thể nào học được bài học gì từ lịch sử, và luôn lặp lại bi kịch tương tự.”
“Câu danh ngôn này của hoàng đế Russel rất là triết lý.” Dunn tỏ vẻ đồng ý.
… Russel đại đế nói? Vị tiền bối xuyên việt quả thực là làm đủ ba trăm sáu mươi độ, không để lại kẽ hở nào cho kẻ đến sau có cơ hội vờ vịt oai phong… Klein bỗng cảm thấy không biết nên tiếp lời như thế nào.
Dunn quay đầu ngắm nhìn ra ngoài xe ngựa, ánh sáng mờ từ đèn đường đan xen vào nhau, dệt nên sự rực rỡ của văn minh.
“… Ở trong các cơ quan thẩm phán của các giáo hội lớn đều có câu nói tương tự, đây có lẽ mới là cách bảo mật nghiêm khắc nhất, là nguyên nhân chủ yếu cấm chỉ người bình thường biết rõ mọi chuyện.”
“Là cái gì?” Klein phấn chấn, cảm thấy sảng khoái như đang dòm ngó bí ẩn.
Dunn quay đầu lại, cơ mặt khẽ giật một cái khó mà thấy rõ:
“Tin tưởng và sợ hãi sẽ kéo phiền toái tới.
Càng nhiều niềm tin và sợ hãi sẽ mang đến phiền toái càng lớn hơn nữa, mãi cho tới khi tất cả bị huỷ diệt.”
Nói xong câu đó, anh thở dài:
“Mà ngoài khẩn cầu thần linh phù hộ và giúp đỡ ra, con người không có cách giải quyết chân chính nào cho phiền toái lớn đó.”
“Tin tưởng và sợ hãi sẽ kéo phiền toái tới, càng nhiều niềm tin và sợ hãi sẽ mang đến phiền toái càng lớn hơn nữa…” Klein lẩm nhẩm những lời này, nhưng hắn không hiểu rõ cho lắm.
Sau đó bởi vì sợ hãi do ko quá hiểu, dường như trong bóng đêm nơi ánh sáng của những chiếc đèn đường không chiếu tới, những đôi mắt chất đầy ác ý và những cái miệng rộng đang không ngừng mở ra.
Vó ngựa thoăn thoắt, bánh xe xoay tròn, đã thấy phố Chữ Thập Sắt ở phía xa xa.
Dunn bỗng phá vỡ sự im lặng, chính thức đưa ra lời mời:
“Cậu có muốn gia nhập chúng tôi, trở thành một nhân viên văn chức không?”
Vô số ý nghĩ trào ra trong đầu Klein làm hắn tạm thời không thể quyết định được, bèn nói:
“Tôi có thể suy nghĩ thêm được không?”
Chuyện này rất quan trọng, không thể quyết định một cách gấp gáp lỗ mãng được.
“Không thành vấn đề.
Trước Chủ nhật nhớ cho tôi câu trả lời là được.” Dunn gật đầu: “Đương nhiên là phải nhớ giữ bí mật, không thể nói chuyện liên quan tới Welch cho người khác biết, kể cả anh trai và em gái cậu.
Một khi nói ra, không chỉ mang rắc rối đến cho bọn họ mà còn có thể khiến cậu phải lên toà án đặc biệt.”
“Vâng.” Klein trịnh trọng trả lời.
Buồng xe lại yên lặng trở lại.
Nhìn thấy phố Chữ Thập Sắt đang gần lại, sắp về nhà, Klein bỗng nghĩ tới một vấn đề.
Hắn do dự vài giây, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi:
“Anh Smith, tiền lương và chế độ đãi ngộ của nhân viên văn chức bên các anh như nào vậy?”
Đây là một vấn đề rất nghiêm túc…
Dunn sửng sốt, rồi mỉm cười, nói:
“Không phải lo về vấn đề này.
Kinh phí của chúng tôi do giáo hội và sở cảnh sát cùng đảm bảo.
Những nhân viên văn chức mới gia nhập thì nhận được lương là 2 bảng 20 Saule cho một tuần.
Ngoài ra còn có 10 Saule giữ bí mật và trợ cấp mạo hiểm, tổng lại chính là 3 bảng.
Không ít hơn lương của giảng viên đại học chính thức là bao.
Sau này, khi thời gian công tác của cậu tăng lên, và đạt được công lao tương ứng, tiền lương cũng sẽ được tăng theo.
Đối với nhân viên văn chức, chúng tôi thường ký hợp đồng năm năm.
Sau năm năm nếu cậu không muốn làm tiếp thì có thể nghỉ việc như thường, chỉ là bắt buộc phải ký thêm một điều khoản giữ bí mật cả đời nữa, không được chúng tôi phê chuẩn thì không được phép rời khỏi Tingen.
Nếu muốn đi những thành phố khác thì cũng bảo tới chỗ Kẻ Gác Đêm ở địa phương đăng ký trước.
Đúng rồi, không có Chủ nhật, chỉ có thay phiên nhau nghỉ ngơi, bắt buộc lúc nào cũng phải có ba nhân viên văn chức làm việc.
Nếu cậu muốn đi phía nam, đi nghỉ phép ở vịnh Dipsy thì cần phải phối hợp với đồng nghiệp.”
Dunn nói xong, xe ngựa dừng lại.
Nhà trọ nơi gia đình Klein ở xuất hiện ở một bên.
“Tôi biết rồi.” Klein xuống xe ngựa, đứng một bên và hỏi: “Đúng rồi, anh Smith, nếu tôi nghĩ kỹ rồi thì tới đâu để tìm anh?”
Dunn khẽ cười nói:
“Đi tới quán rượu ‘Chó Săn’ ở phố Besik, tìm ông chủ Wright của quán đó, nói là cậu muốn mời tiểu đội lính đánh thuê làm một nhiệm vụ.”
“Hở?” Klein nghe mà không hiểu gì cả.
“Địa chỉ của chúng luôn được bảo mật, trước khi cậu đồng ý thì không thể nói thẳng cho cậu được.
Được rồi, Klein Moretti, chúc cậu đêm nay có một giấc mơ đẹp.” Dunn mỉm cười gửi lời chúc.
Klein ngả mũ chào, nhìn xe ngựa từ chậm rồi dần nhanh rời khỏi nơi này.
Hắn lấy đồng hồ bỏ túi ra, ấn mở nắp, thấy bây giờ là bốn giờ sáng.
Gió lạnh thổi qua trên đường, nơi nơi đều có ánh đèn đường mờ mờ.
Klein hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên tĩnh của đêm khuy vắng vẻ xung quanh.
Con phố nơi ban ngày ồn ào nhốn nháo mà về đêm lại lạnh lẽo và yên tĩnh đến vậy, hoàn toàn không biết với những cái nhìn chăm chú và sự mê huyễn của thông linh ở trong nơi ở của Welch.
Mãi tới lúc này, hắn mới phát hiện rằng không biết từ lúc nào chiếc áo đay đã đầy mồ hôi ướt nhẹp sau lưng, lạnh lẽo, dinh dính.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng [Dịch] Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-He-Thong-Tu-Luyen-Toan-Nang-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)

