Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 36 : Thư từ (c176-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 176: Thư từ
Bây giờ, đối với Klein, thực hiện những nghi thức ma pháp đơn giản cũng nhuần nhuyễn như ăn cơm, uống nước.
Chẳng mấy chốc, hắn đã chuẩn bị xong tài liệu, thắp cây nến biểu trưng cho mình lên.
Nhìn ngọn lửa chập chờn trên bàn đọc sách, Klein bỗng dưng nghĩ rất buồn cười:
“Cái này có tính là tự thắp nến tưởng niệm cho mình không?
Dẹp đi, mình đang nghĩ vớ vẩn gì chứ!”
Hắn thu lại mọi suy nghĩ, cầm bột phấn hoa thối đen thuộc về lĩnh vực Tử Vong lên, vẩy vào ngọn nến, bỗng một thứ mùi giống mùi Formalin tỏa ra.
Ngay sau đó, hắn lại nhỏ “tinh dầu Trăng tròn” thuộc về đêm tối lên.
Trong tiếng xèo xèo, bốn phía bỗng trở nên yên tĩnh, có một cảm giác vi diệu không thể nhìn thấy đang tuôn trào.
Klein lui về sau một bước, khẽ đọc bằng tiếng Hermes cổ:
“Tôi!”
Sau đó hắn chuyển sang tiếng Hermes:
“Tôi nhân danh tôi triệu hồi;
Linh hồn quanh quẩn chốn hư ảo, sinh vật thượng giới được người sử dụng, người đưa tin của riêng Daly Simone.”
Hu!
Trong tiếng gió văng vẳng tiếng khóc than, ngọn nến lay lắt trở nên xanh thẫm.
Nơi ngọn nến chiếu rọi, trên vách tường sau bàn đọc sách như có từng làn sóng trong suốt dập dờn, đột nhiên, một khuôn mặt kỳ dị không có lông mày, không có mắt, không có mũi, chỉ có miệng hiện ra.
Nó há to miệng, thè lè cái lưỡi đỏ tươi ra, trên đó mọc lộn xộn những cái răng nanh.
Mặt khác, ở đầu lưỡi còn mọc ra năm ngón tay nhỏ xíu, chúng không ngừng mở ra nắm vào, giống như đang đợi lấy thư.
Đây chính là người đưa tin của Daly sao? So với người đưa tin của thầy Azcot thì giống như con nít vậy… Không, thế vẫn chưa đủ để miêu tả chính xác sự chênh lệch của đôi bên.
Ừm, một bên là Người Khổng Lồ trưởng thành, một bên là trẻ nít loài người… Không biết do món đồ thần kỳ kia, hay do sức mạnh vô cùng to lớn của bản thân thầy Azcot nhỉ… Mình phải thay đổi cái nhìn đối với thầy ấy mới được, có lẽ thầy ấy là kẻ mạnh ở danh sách cao…
Ôi trời, mình lại quên mất.
Hẳn là, nên viết vào thư, hỏi quý cô Daly tên danh sách 4 và danh sách 3 của đường tắt Kẻ Không Ngủ là gì.
Thầy Azcot có khả năng cực cao thuộc về danh sách này.
Đương nhiên, chưa chắc ông ấy đã thăng cấp nhờ ma dược.
Chà, có khi dựa vào di truyền nhiễm sắc thể không chừng… Để lần sau lại hỏi đi, người đưa tin còn đang chờ đây…
Klein nhìn chăm chú một lát, rồi đặt tờ giấy đã sớm gấp gọn vào “tay” người đưa tin, nhìn nó tóm chặt lấy.
Roẹt!
Người đưa tin rút lưỡi lại, nuốt gọn lá thư.
Gương mặt kỳ dị, trong suốt kia chìm vào vách tường, biến mất không còn chút dấu vết.
Không thể không nói, các mánh khóe ma pháp cũng khá hay ho, khá tiện lợi đấy chứ.
Chỉ có điều không thể phổ biến rộng rãi được… Klein nhìn ngọn nến đã bình thường trở lại, phẩy tay tắt nến, kết thúc nghi thức.
Buổi sáng thứ hai, Backlund, khu Hoàng Hậu.
Ở một xó hẻo lánh trong vườn hoa thành phố do công tước Negan quyên góp xây dựng, Hugh Dirchard tóc vàng bù xù rũ rượi và Filth Wall phong thái lười biếng đang ngẩn ngơ nhìn kẻ liên hệ trước mặt, không biết nên chào hỏi ân cần bằng loại ngôn ngữ gì cho phải.
Hugh, thấp bé xinh xắn vừa ba mét bẻ đôi, nhìn chằm chằm cái đuôi đang vẫy vẫy, cái lưỡi thè ra thở của cô chó lông vàng to lớn.
Cô nàng sửa lại bộ trang phục tập cưỡi ngựa của mình, cân nhắc hỏi:
“Mi chính là người đưa tin tiểu thư Audrey phái tới à?
Ấy, nữ thần của tôi, sao tôi lại muốn nghiêm túc hỏi chuyện một con chó cơ chứ…”
Filth kẹp một điếu thuốc lá trên tay, cười phì nói:
“Có thể nó là sinh vật thần kỳ thì sao?”
“Tớ chưa thấy sinh vật thần kỳ nào giống chó như thế…” Hugh nghiêm túc trả lời.
Susie ngồi xuống, ngậm miệng lại, dùng móng vuốt khều khều bụng mình.
Trong lớp lông vàng dày và rậm rạp, buộc một túi da nhỏ.
Hugh nhìn quanh một cái, chắc chắn không có ai chú ý tới bên này, bèn vội vã bước lại gần, khom người tháo cái túi nhỏ xuống.
Filth tò mò nhìn, bỗng dở khóc dở cười:
“Da cá sấu, nhìn phong cách có lẽ còn do ngài Sydes thiết kế… Vậy mà nàng ấy lại dùng cái túi này để giao dịch…”
“… Nói cách khác, nó rất đắt sao?” Hugh tháo cái túi da xuống.
Filth mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.
Động tác của Hugh bỗng nhẹ nhàng đến mức khó tin, cô cẩn thận từng li từng tí kéo núi cài, lấy tờ giấy viết thư bên trong ra, cứ như đang cầm một chiếc bình hoa cổ vậy.
Sau khi đọc xong, cô thuận tay đưa thư cho Filth.
Filth nghiêm túc đọc hết, rồi lấy đầu thuốc lá đốt lá thư, cẩn thận nhìn nó cháy thành tro rơi xuống đất.
“Không có tin tức dư thừa nào cả.” Hugh vô ý bĩu môi, từ trong túi trang phục tập cưỡi ngựa ra một xấp giấy.
Cô đầy uy nghiêm nhìn Susie, vô thức dặn dò:
“Đây là báo cáo điều tra mấy ngày gần đây của ta, mi nhất định phải đưa tận tay cho tiểu thư Audrey Hall đấy.”
Susie lắc lắc người một cái, rồi ngồi ngay ngắn, vẫy tít đuôi.
Hugh hài lòng gật đầu, nhét xấp giấy kia vào túi da nhỏ, sau đó buộc túi lên thân Susie lần nữa.
Susie gâu một tiếng, chạy vụt đi nhanh như chớp.
Trong biệt thự xa hoa của gia đình Hall.
Audrey đang ngồi trên ghế salon trong phòng mình, cầm dao rạch thư, chuẩn bị mở bức thư trước mặt.
Đây là thư mà người anh trai thứ hai của cô nàng gửi về từ đế quốc Balam ở lục địa Nam, kèm theo thư còn có một cái túi nữa.
Đúng lúc này, cô trông thấy Susie đẩy cửa phòng khép hờ ra, chạy bước nhỏ vào.
Susie ngồi ngay ngắn trên thảm trước mặt Audrey, móng vuốt vỗ vỗ cái túi da nhỏ kia.
“Mi thật là một người đưa tin ưu tú đó!” Audrey không hề keo kiệt lời khen ngợi.
Susie quay đầu nhìn ra cửa, làm không khí rung lên, rồi khẽ nói:
“Bằng hữu của cô chủ rất nghiêm nghị.
Khi thấy cô ấy, tôi bỗng nhớ trước kia, khi thợ săn chuyên nghiệp huấn luyện chúng tôi.”
Nó là quà tặng lúc Bá tước Hall mua chó săn.
Susie, tiếng Ruen của mi càng ngày càng trôi chảy đấy… Chỉ có điều về mặt logic còn chút vấn đề… Audrey nhìn cô chó lông vàng tháo túi da nhỏ xuống, thành thạo mở khóa kéo.
Nàng liếc Susie một cái ra hiệu, cô chó lông vàng lập tức hiểu ý, đứng bật dậy, chạy đi khóa trái cửa.
“… Còn chưa có kết quả, nhưng ở khu vực cầu Backlund phát hiện có hiện tượng người lang thang mất tích.
Ừm, cũng không có cách nào xác nhận điều này, có khi chỉ là những người lang thang đó đột nhiên thay đổi lộ trình hoạt động ban đầu…” Audrey lật hết báo cáo điều tra, chăm chú suy nghĩ nên trả lời Hugh và Filth thế nào:
Nói với Hugh, chỉ cần cô ấy có thể phát hiện dấu vết của Trung tướng Gió Lốc Zilingus, mình sẽ mua ngay công thức ma dược “Quan Trị An” cho cô nàng à… Không, điều này không đủ thân mật, sẽ khiến cô ấy tự ti.
À, mình phải nói thế này, Hugh, tôi đã chuẩn bị xong tiền thưởng cho cô rồi.
Chỉ cần cô có thể hoàn thành ủy thác, 450 bàng tiền mặt sẽ thuộc về cô… Haiz, vật liệu chính của “Người Đọc Tâm” mới chỉ tìm được dịch não tủy của thỏ Farsman, còn thiếu tuyến yên của thằn lằn bảy màu nữa… Grillint, Hugh và Filth tạm thời cũng chưa phát hiện…
Audrey, vui vẻ lên nào, chí ít mi cũng đã tiêu hóa hoàn toàn ma dược “Khán Giả” còn gì!
Chỉ cần gom góp đủ vật liệu, mi sẽ có thể trở thành người phi phàm danh sách 8!
Audrey thu lại suy nghĩ, cầm giấy bút, nhanh chóng viết thư hồi âm, rồi nhét vào túi da nhỏ lần nữa, cũng nhờ Susie đi thêm một chuyến.
Nhìn theo bóng lưng cô chó lông vàng khuất dần sau cổng, nàng mở thư của anh hai ra, mỉm cười đọc:
“Em gái thân yêu,
Anh cho rằng em cũng nên tới lục địa Nam, tới đế quốc thực dân Balam một lần.
Nơi này có ánh nắng chan hòa, không khí trong lành, khoan khoái, môi trường sạch sẽ.
Còn có hải sản tươi sống vừa đánh bắt và các phong tục đặc sắc.
Người dân bản địa Balam dịu dàng, ngoan ngoãn và vô cùng nghe lời, rất thích hợp làm người hầu.
Và, nơi này có hương vị của tự do.
Còn Backlund âm u, ẩm ướt, bầu không khí rất kém, thường có sương mù xám, thường xuyên không nhìn thấy ánh mặt trời.
Đồng thời, ở đấy con người đến là đông đúc, sinh ra đủ vấn đề.
À, còn có những vũ hội, bữa tiệc và salon liên miên không dứt… Những trường hợp xã giao khô khan, cứng nhắc đó, anh chẳng muốn ở lại, dù chỉ một phút.
Em gái thân yêu, anh nghĩ em cũng có cảm nhận tương tự.
Không phải anh muốn chạy trốn gia đình.
Anh chỉ đang theo đuổi cuộc đời của mình.
Nhưng anh cả của chúng ta chắc chắn không nghĩ thế.
Anh ta luôn là con người ích kỷ.
Đương nhiên, anh ta không keo kiệt với em, bởi vì em cũng chỉ được chia một chút tiền tài như thế thôi.
Còn anh, anh là kẻ địch lớn nhất có thể cạnh tranh thừa kế tước vị với anh ta.
Dù sao thì, cha của chúng ta cũng là một vị bá tước nhìn xa trông rộng, tuyệt đối sẽ không bị trói buộc bởi quan điểm con trai trưởng là người thừa kế.
Chỉ cần anh ta cảm thấy nhất định phải làm, anh ta có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Giống như lúc trước, anh ta không đếm xỉa đến những phản đối mạnh mẽ, bán một nửa ruộng đồng và nông trường để bước chân vào ngành ngân hàng vậy.
Có đôi khi, anh cũng nhung nhớ Backlund, nhưng chủ yếu là nhớ cha, mẹ, nhớ em, nhớ những năm tháng em giúp anh thay đổi tâm trạng, giúp anh cười.
Chắc rằng, em đã trở thành viên đá quý sáng chói nhất Backlund.
Tiếc là, hai năm nữa anh mới có thể trở về.
Sự nghiệp là lòng tự trọng của đàn ông, mà người con trẻ tuổi ưu tú của vương quốc Ruen lại lấy thế giới làm vũ đài.
Em có thể giúp anh chuyển lời tới dì thân yêu của chúng ta, rằng vùng duyên hải đế quốc Balam vô cùng thích hợp để nghỉ ngơi, vô cùng thích hợp cho căn bệnh sưng đau khớp gối vào mùa đông của dì ấy.
Anh thành khẩn mời dì tới làm khách.
Nếu em có thể tới cùng dì, vậy càng tuyệt vời hơn.
Anh không gửi cho em quá nhiều quà tặng.
Chủ yếu là một vài thứ mang đậm phong cách Balam, ví dụ như tơ lụa màu vàng đặc sắc, ví dụ trang sức tràn đầy phong cách sùng bái Tử Thần.
Anh nhớ em vẫn luôn thích những món đồ trong lĩnh vực thần bí học.
Anh sẽ lưu ý giúp em.
Phong tục nơi này có quá nhiều điều thần bí.”
Xem hết thư, Audrey cầm tấm bảng kê và giấy bút, dựa vào lưng ghế sô pha, mím môi, chăm chú viết:
“Anh Alfred thân yêu của em,
Mặc dù mới trôi qua không tới một năm, nhưng người em gái nhỏ trong tâm trí anh đã trưởng thành rồi.
Em không còn thích những chuyện liên quan tới thần bí học nữa, anh không cần sưu tập những đồ vật đó đâu.”
Bởi vì điều này vô cùng nguy hiểm… Audrey phồng phồng má, trong lòng bồi thêm một câu.
Thời gian nay, trong các tụ hội của người phi phàm, qua lời giảng giải của Hugh và Filth, nàng đã nghe nói tới rất nhiều thảm kịch bắt nguồn từ những đồ vật thần bí.
Nàng suy nghĩ một chút, lại hưng phấn thông báo:
“Hiện giờ, em có hứng thú với lĩnh vực sinh vật học.
Gần đây nhất, em vô cùng say mê loài thằn lằn bảy màu trong giống loài thằn lằn.
Anh hãy hỏi thăm giúp em, nơi nào có thể tìm được những loài sinh vật ấy, hoặc là thi thể được bảo quản hoàn hảo của chúng nhé.”
Chương 177: Tình huống bất ngờ
Sau khi kể xong những chuyện thú vị và những chuyện xấu xa trong giới quý tộc, Audrey dừng bút, dáng vẻ chăm chú hồi tưởng.
Dựa vào trí nhớ ưu việt của Khán Giả, cô ngẫm lại những lời dạy bảo bất chợt và những câu chuyện ngắn của người cha Bá tước Hall, cùng với một số tin tức nghe được trong các bữa tiệc, vũ hội và salon, rồi sắp xếp chúng thành đoạn.
Sau khi nghĩ sẵn xong xuôi, Audrey mới đặt bút viết:
“Về cục diện chính trị của Backlund mà anh hỏi, em không có hứng thú với những chuyện này.
Em chỉ có thể dựa vào ấn tượng của mình để miêu tả tỉ mỉ cho anh những điều em tình cờ biết.
Thời gian trước, cha nói với em rằng, sau khi “Dự luật Ngũ cốc” bị hủy bỏ, giá lương thực rớt thẳng xuống, mức tiền thuê ruộng đồng và nông trường cũng đang trượt dốc.
Em không rõ mức độ cụ thể ra sao, em chỉ có thể lấy một ví dụ để anh hiểu rõ.
Anh biết đấy, trừ Hoàng gia thì Công tước Negan là quý tộc có nhiều đất đai nhất, được xưng là có trên 1200 vạn bảng ruộng đồng, nông trường và rừng núi.
Năm ngoái, địa tô của ông ấy đạt mức cao nhất từ trước tới nay, khoảng 130 vạn bảng.
Còn năm nay, dự tính toàn bộ thu nhập từ địa tô là 85 vạn bảng, ước chừng giảm mất 45 vạn bảng.
Con số này đã vượt quá toàn bộ tài sản mà em có thể được chia rồi.
Không cần em phải giải thích nhiều, anh trai thân mến của em chắc chắn cũng hiểu rõ đặc điểm của phần lớn những quý tộc lạc hậu.
Họ coi việc sở hữu ruộng đất là vẻ vang, thu thập chính là từ địa tô.
Mà với họ, thể diện quan trọng hơn tất cả mọi thứ, cho dù nợ nần, cũng phải duy trì mức sống xứng với địa vị của mình.
Hàng năm, chi phí sửa chữa pháo đài tính bằng vạn bảng.
Hàng năm, chi hơn mấy ngàn vạn bảng cho quần áo, trang sức, và những hoạt động thường xuyên như đi săn bắn, các bữa tiệc xã giao, thỉnh thoảng là hôn lễ long trọng, tang lễ xa hoa, vân vân và vân vân.
Bởi vì thu nhập từ địa tô trượt dốc nghiêm trọng, theo em được biết, có một bộ phận quý tộc xuất hiện tình trạng tài chính khó khăn.
Cũng vì thế mà Bá tước Wolf bán 84 vạn mét vuông đất nông thôn, thu về 29 vạn bảng.
Tử tước Conrad bán 55000 bảng đồ sưu tập cho Viện Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia.
Ngoại trừ một số ít quý tộc quyết đoán, sớm chuyển trọng tâm lên các ngành nghề sắt thép, than đá, ngân hàng, cao su; đa số những người khác đều chịu tổn thất nghiêm trọng trong cơn sóng gió Dự luật Ngũ cốc này.
Nhân đây, chúng ta hãy ca ngợi Bá tước Hall thân yêu của chúng ta một chút!
Cha nói với em, túng thiếu tiền bạc khiến các quý tộc bị mất quyền kiểm soát đối với các đảng phái chính trị và ghế nghị sĩ hạ viện.
Có thể tưởng tượng được, trong nhiệm kỳ mới sang năm, số nghị sĩ xuất thân từ quý tộc địa chủ sẽ giảm rất nhiều.
Còn Đảng Bảo thủ và Tân Đảng, vì xoay sở tiền bạc, đều hứa hẹn bất kể là ai, chỉ cần không có biên bản phạm tội, sau khi quyên góp đủ tiền của, họ sẽ tìm cách giúp người đó được phong tước vị.
Đương nhiên, điều kiện là người đó sở hữu số đất đai tương xứng với tiêu chuẩn thấp nhất của tước vị.
Một ví dụ là, ngài phú ông Sindras mua tước vị Nam tước, cần có ít nhất 60 vạn mét vuông đất đai, sau đó quyên tặng câu lạc bộ Carlton 10 vạn bảng, lại quyên tặng 40 vạn bảng cho Đảng Bảo thủ, quyên tặng từ thiện tổng cộng 30 vạn bảng.
Cuối cùng ngài ấy đã được như ý, được Quốc vương bệ hạ sắc phong, trở thành ngài Nam tước tôn quý.
Về mặt này, em nghe nói có một bảng giá, từ Nam tước là 30 vạn bảng, Nam tước kế thừa cha truyền con nối là 70 đến 100 vạn bảng, Tử tước và Bá tước không có đáp án rõ ràng, nhưng em nghĩ chắc chắn sẽ rất đáng ngạc nhiên.
Một năm nay, không ít quý tộc có vấn đề tài chính bắt đầu nghiêm túc cân nhắc khả năng bắt tay hợp tác với các thương nhân giàu có.
Chỉ vẻn vẹn hai tháng, có tới ba cuộc hôn nhân như thế.
Của hồi môn bên nhà gái khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Mặt khác, với những công nhân diễu hành phản đối “Dự luật Ngũ cốc” trước kia, đúng là giá cả thức ăn đã giảm xuống, nhưng chất lượng cuộc sống của họ cũng không được cải thiện, thậm chí còn thấp hơn.
Bởi vì những người nông dân bị phá sản đã tràn vào thành phố, hạ thấp tiền công để tranh cướp công việc.
Thế là tiền lương của giai cấp lao động trượt dốc không phanh.
Em còn nhớ ngày đó, sau khi nói xong chuyện này, cha đã hỏi, em cảm thấy ai là người chiến thắng trong sự kiện “Dự luật Ngũ cốc” này?
Anh Alfred yêu quý, chắc anh đã biết đáp án.
Chắc chắn anh cũng có thể lấy được một tước vị cha truyền con nối bằng chính nỗ lực của bản thân.”
Sau khi nhận được hồi âm của Audrey, Hugh Dirchard và Filth Wall ngồi xe ngựa trở về khu vực cầu Backlund.
Hugh tóc vàng rối tung nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt sáng rực như có hai ngọn lửa đang cháy.
Cô không ngừng lẩm nhẩm “450 bảng”, giống như đang đọc câu chú.
Cứ như thể mỗi lần nói ra, dũng khí và sức mạnh lại tăng thêm một chút.
“Hôm nay, Dakholm còn chưa tới tìm chúng ta để báo lại tình hình điều tra gần đây nhất.
Chúng ta tới thẳng nhà hắn một chuyến đi!” Hugh bỗng quay đầu nhìn Filth.
Dakholm là ông trùm một băng đảng ở khu Đông Backlund, kiểm soát rất nhiều người ăn xin và kẻ trộm cắp.
Mặc dù hắn luôn tỏ vẻ hiền lành, trên gương mặt tròn trịa luôn luôn đeo một nụ cười thân thiện, nhưng Hugh biết, đây là một kẻ tàn nhẫn và độc ác.
Hắn đã từng đạp gãy tay một tên trộm khoảng 13,14 tuổi, chỉ vì tên nhóc dám giấu riêng thu hoạch.
Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ, thậm chí Hugh chẳng muốn thấy mặt Dakholm chút nào.
Nhưng hắn lại là kẻ hiểu rõ nhất từng người lang thang một trong thành phố này.
Filth hất lọn tóc nâu xoăn nhẹ ra sau tai, nói:
“Chỉ cần không chậm trễ bữa trưa của tớ là được.”
“Không hề gì! Có khi hết tuần này, tớ sẽ mời cậu đi ăn một bữa tiệc Entis đấy!” Hugh vô cùng lạc quan hứa hẹn.
“Tớ có nên cảm tạ thần vì điều đó không nhỉ?” Filth buồn cười hỏi lại.
Cô khác với Hugh.
Cô là tín đồ hời hợt của thần Hơi Nước và Máy Móc.
Vừa nói chuyện, hai cô gái vừa vẫy một cỗ xe ngựa công cộng khác, đi tới khu Đông Backlund, tìm được nhà Dakholm.
Đây là một căn nhà thuộc dãy nhà liền kề ở trong con ngõ nhỏ chật hẹp, trên tường mọc đầy rêu và dây leo xanh rì, nhìn bên ngoài có vẻ hơi bừa bộn.
Hugh đi tới cửa, vươn tay phải gõ cửa theo một tiết tấu đặc biệt.
Kẹt một tiếng, cánh cửa không được đóng cẩn thận mở ra theo nhịp gõ của cô.
Hugh hơi ngơ ngác một chút, rồi trở nên nghiêm túc trong nháy mắt, tựa như một con sư tử xù lông.
Cô rút con dao ba cạnh mang theo bên người ra, cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa nhà, từ từ đi vào.
Filth cũng thay đổi trạng thái hững hờ, không biết lấy đâu ra một con dao găm.
Các cô đều không ngửi thấy mùi gì lạ, nhưng kinh nghiệm phong phú khiến các cô nhạy cảm phát hiện ra có gì đó không đúng.
Một bước, hai bước, ba bước, Hugh và Filth đi vào nhà Dakholm.
Sau đó các cô nhìn thấy trên đèn khí gas treo một cánh tay trắng bệch, nhìn thấy trên bàn trà bày tim, gan, lách, phổi, thận, nhìn thấy từng vũng máu loang lổ trên nền nhà và trên kệ treo mũ áo!
Từng khúc xương bị róc sạch sẽ, chất đống lộn xộn phía đối diện cửa ra vào.
Ở giữa đống xương trắng, có một cái đầu đang trợn to hai con mắt vô hồn, chính là Dakholm.
Trên khuôn mặt tròn trịa của hắn vẫn giữ nụ cười hiền hòa, tựa như tất cả mọi chuyện vẫn bình thường.
Còn trong phòng không hề có mảy may một chút mùi vị máu tanh nào.
Là một bác sĩ đã từng làm trong phòng khám, về sau lại trở thành một tác giả nổi tiếng, người phi phàm danh sách 9, Filth đã từng gặp những cảnh tượng chết chóc còn buồn nôn hơn ở đây.
Cô vừa vỗ về trấn an Hugh đang căng thẳng và buồn nôn, vừa dò xét bốn phía, trầm giọng nói:
“Zilingus? Là Trung tướng Gió Lốc Zilingus?
Gã phát hiện Dakholm đang điều tra những kẻ lang thang bị mất tích, thế là theo dõi ngược lại, tìm thẳng tới cửa sao?
Hoặc là Dakholm đã tra ra được tung tích của gã, nhưng bị gã phát hiện?”
Hugh nhịn cơn buồn nôn xuống, nghiêm nghị gật đầu nói:
“Không hổ là Tướng quân Hải tặc nổi tiếng hung ác và xảo trá… Mà sự quỷ quái này cũng phù hợp với biểu hiện của món vật phẩm thần kỳ kia.”
“Xảo trá…” Filth bỗng giật bắn mình, bật thốt lên: “Có khi nào gã còn chờ ở quanh đây, ý đồ mai phục kẻ chủ mưu điều tra gã không?”
Hugh sửng sốt, rồi chợt hốt hoảng trả lời:
“Rất có thể!”
Đây chính là một tên hải tặc khét tiếng danh sách 6 Phong Quyến Giả, là kẻ sở hữu một món vật phẩm thần kỳ, còn hai người họ chỉ có danh sách 9!
So sánh này thật quá đơn giản và dễ dàng!
Trong một căn phòng đối diện nhà Dakholm, một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi có cái cằm bạnh rất lớn và đôi mắt màu xanh sẫm đang đứng bên cửa sổ.
Gã lạnh lùng, chăm chú nhìn Hugh và Filth mở cửa nhà, từ từ đi vào.
Đây chính là Trung tướng Gió Lốc Zilingus!
Chiếc găng tay màu đen trên bàn tay trái của gã bỗng ngọ nguậy như đang sống lại, trên bề mặt nó hiện lên một lớp vảy mịn màu vàng sáng.
Trên mặt Zilingus hiện lên sự vui vẻ tàn nhẫn, đôi mắt màu xanh sẫm biến thành màu vàng nhạt, đôi đồng tử lạnh lẽo dựng thẳng.
Filth vừa suy nghĩ, vừa bận rộn kéo Hugh chạy tới một góc phòng, tránh khỏi khu vực đối diện cửa.
Ngay sau đó, cô khẽ cắn hàm răng trắng tinh, lấy một chiếc vòng tay giấu trong tay áo viền lá sen.
Trên chiếc vòng tay màu bạc này có ba viên đá màu xanh đen thô ráp.
Bề mặt viên đá chằng chịt những vết cháy xém, gồ ghề.
Filth giật một viên đá xuống, thấp giọng đọc bằng tiếng Hermes cổ:
“Cửa!”
Cô túm chặt Hugh Dirchard, nhìn viên đá kia phát ra ánh hào quang hư ảo màu lam nhạt.
Hình dáng hai người bỗng trở nên nhạt nhòa đi, gần như vô hình.
Các cô bỗng gặp những sự vật có hình dạng khó mà miêu tả, thậm chí trong suốt đến mức gần như không tồn tại; nhìn thấy từng luồng ánh sáng màu sắc khác nhau, dường như ẩn chứa nguồn tri thức vô cùng vô tận.
Các cô đã đi vào Linh giới thần bí.
Trong thế giới kỳ lạ cao hơn hiện thực đó, Filth kéo Hugh đi theo một phương hướng.
Sau ba nhịp thở, các cô thoát khỏi trạng thái trong suốt hư ảo, trở về hiện thực, trở về Backlund.
Nhưng, các cô đã không còn ở trong nhà Dakholm nữa, mà ở một nghĩa trang không người.
Zilingus đeo chiếc găng tay có vảy mịn lặng yên xuất hiện ở cửa nhà Dakholm, ánh mắt lạnh băng liếc vào trong.
Gã hơi sửng sốt, nhíu mày, tự nhủ:
“Nhà Lữ Hành?”
Trong nghĩa trang.
“Bây giờ phải làm gì tiếp đây?” Filth vừa đau lòng vừa sợ hãi, thở hổn hển nói.
Chuỗi vòng này là vật phẩm thần kỳ cô thu được trong một dịp bất ngờ.
Đó cũng là lần cô lấy được công thức và vật liệu điều chế “Người Học Việc”.
Chuỗi vòng này không có tai họa ngầm nào khác, ngoài việc mỗi lúc trăng tròn hàng tháng, cô sẽ nghe thấy những tiếng lẩm bẩm quỷ quái, mơ hồ.
Ban đầu, chiếc vòng tay có năm viên đá, có tác dụng giúp cô đi xuyên qua Linh giới, giống như dịch chuyển tức thời.
Nhưng bây giờ, nó chỉ còn lại hai viên đá.
Hugh bình tĩnh lại, nghiêm túc gật đầu, nói:
“Thông báo cho tiểu thư Audrey trước.
Sau đó, sau đó, báo cảnh sát!”
Chương 178: Dự định tiếp theo
“Báo cảnh sát?” Filth kinh ngạc lặp lại.
Đối với người phi phàm mà nói, chủ động báo cảnh sát giống như chuyện ở thế giới khác vậy.
Hugh thong thả đi đi lại lại, giật giật mái tóc vàng bù vù của mình, nói:
“Hiện trường cái chết của Dakholm kinh dị và quỷ quái như thế, bên cảnh sát chỉ cần có mắt, chắc chắn sẽ chuyển cho Kẻ Trừng Phạt, Kẻ Gác Đêm, Trái Tim Máy Móc hoặc là bộ phận đặc biệt thuộc về quân đội.
Đến khi đó, chúng ta chỉ cần lộ ra chút tin tức, để họ biết Zilingus là hung thủ, vậy là có thể tạo ra tình cảnh truy nã toàn thành phố rồi.
Mục đích của chúng ta chỉ là tìm ra Zilingus, mà không phải tóm gã.
Nếu có nhiều người phi phàm “giúp đỡ” như thế, mọi chuyện sẽ đơn giản và an toàn hơn rất nhiều.
Một khi Zilingus trở nên bối rối, mắc phải sai lầm, đó chính là cơ hội giành được tiền thưởng của chúng ta.
Ha ha, ý tớ là phát hiện tung tích của gã ấy.”
Hugh cười gượng, nhìn Filth đang ngạc nhiên, nói:
“Chẳng lẽ trong lòng cậu, tớ là người thích đâm đầu vào tường sao? Chênh lệch giữa chúng ta và Zilingus lớn như vịnh Dipsy vậy.”
Filth chậm rãi gật đầu, nói:
“Cậu vô cùng hiểu rõ bản thân đấy.
Cậu đã làm quá nhiều chuyện tương tự thế này rồi.
Những tổn thất đó đủ để cậu tăng lên danh sách 8.
May mà cậu vẫn giữ được sáng suốt trong việc này.”
Hugh cúi đầu, nhìn con dao ba cạnh trong tay, trầm ngâm nói:
“… Tớ nhất định phải nói thẳng.
Vừa rồi, tớ cảm nhận được rõ ràng cái chết đang đến gần.
Không nghi ngờ gì nữa, Zilingus đang ở gần đấy.
Hơi thở tràn đầy tà ác và phá vỡ các quy tắc của gã khiến tớ sinh ra phản ứng theo bản năng.”
Filth đeo chiếc vòng tay màu bạc còn hai viên đá lên, chăm chú suy nghĩ mấy chục giây rồi nói:
“Tớ đồng ý với suy nghĩ của cậu.
Trước hết thông báo cho tiểu thư Audrey, sau đó báo cảnh sát.
Ừm, mặc kệ là Dakholm hay tay chân của hắn phát hiện dấu vết của Zilingus, chúng ta đều có thể điều tra theo hướng này, sẽ biết được rõ ràng phạm vi hoạt động và nơi ở trước đây của Zilingus.”
Hugh nhăn đôi mày nhỏ nhắn màu vàng kim, nói:
“Nhưng Zilingus chắc chắn sẽ không ở lại chỗ cũ.”
Là một trong bảy tướng quân hải tặc, lại có vật phẩm thần kỳ hỗ trợ, Zilingus nhất định phải vô cùng cẩn thận khi ở Backlund.
Dù là “Vua Năm Biển” Nast cũng từng gặp nạn ở đây, suýt nữa thì bị tóm.
“Không, ý tớ là, từ những đầu mối này có thể phỏng đoán hoặc xác định mục đích tới Backlund của Zilingus.
Chỉ cần biết rõ gã thật sự muốn làm cái gì, thì mặc kệ gã ngụy trang thế nào, giở trò ra sao, cuối cùng cũng sẽ bại lộ trước mắt chúng ta.
Bởi vậy, nhiệm vụ của chúng ta sẽ hoàn thành.” Filth giải thích cặn kẽ: “Kinh nghiệm sáng tác hai năm nay của tớ chỉ ra rằng, bắt được điểm mấu chốt, sự việc sẽ trở nên đơn giản.”
Hugh kinh ngạc nhìn bạn tốt, dường như không thể tin được cô nàng có thể nói ra lời có đạo lý đến thế.
“Tớ khác với cậu.
Tớ chỉ là lười suy nghĩ, còn cậu là dựa vào vai u thịt bắp để suy nghĩ.” Filth mím môi, nghiêng đầu cười.
“Chế giễu tớ cũng không làm cậu thông minh hơn đâu…” Hugh cố gắng vuốt mấy cọng tóc vàng dựng ngược của mình vào nếp, “Được rồi, chúng ta tới khu Hoàng Hậu đi, báo chuyện này cho tiểu thư Audrey.”
Filth nhẹ nhàng gật đầu, nói:
“Vậy thì, phương pháp liên lạc khẩn cấp của chúng ta và tiểu thư Audrey là gì?”
“…” Hugh dại ra một chút, nhìn những bia mộ phía xa xăm, nói: “Cô ấy nói với tớ, thú cưng của cô ấy, cũng chính là con chó lông vàng chúng ta đã gặp trước đây, mỗi ngày sẽ đi dạo một mình ít nhất năm lần.
À, lần gần nhất là sau bữa cơm trưa.”
“Nói cách khác, chúng ta phải lén lút chờ đợi ở ngoài ngôi nhà xa hoa của Bá tước Hall?” Khóe miệng cứng đờ của Filth bỗng giật giật.
Hugh bỗng nghiêng đầu, cười nịnh nọt:
“Filth, hay cậu cứ hiên ngang chui vào đi?
Tớ nghĩ chuyện này không thể làm khó cậu được.
Đây là năng khiếu của cậu còn gì.”
“Bá tước truyền đời mấy trăm năm, một trong những nghị sĩ có sức ảnh hưởng nhất thượng viện, cổ đông lớn nhất của ngân hàng Barvat, cổ đông lớn thứ tư của ngân hàng Backlund, cố vấn đặc biệt của ngân hàng Hoàng gia Ruen, cổ đông lớn thứ ba của ngân hàng Sukhite vương quốc Entis, cổ đông lớn thứ hai của Hiệp hội Than đá và Thép Conston, vân vân và vân vân.
Đây chính là thân phận hiển hách của cha tiểu thư Audrey.
Hugh, dùng não của cậu đi, chẳng lẽ nhận vật lớn như thế mà trong nhà không thuê người phi phàm sao? Chẳng lẽ ông ấy không có chút bí mật nào sao? Người này khác hoàn toàn với những Tử tước và Nam tước lụn bại kia!” Filth tức giận trả lời, “Tớ lấy danh nghĩa của Thần ra thề, chỉ cần tớ có can đảm chui vào, không tới năm phút sẽ bị phát hiện và bắt lại.”
Hugh gật đầu lia lịa, đồng ý:
“Chúng ta vẫn nên chờ con chó lông vàng kia đi…”
Dứt lời, cô đi trước dẫn đường, được vài bước, quay lưng về phía Filth, nói:
“À, ừ, sau này, tớ sẽ cố gắng đền bù tổn thất của cậu.
Ừm, ý tớ là viên đá kia.”
Nghe được câu này, Filth khẽ nhếch môi, nói:
“Tớ cũng là tự cứu mình.
Còn nữa, Hugh, cậu đi nhầm hướng rồi!
Thần ơi, nếu cậu là Người Học Việc, tương lai trở thành Nhà Lữ Hành, lúc đó đích thị sẽ là một tai nạn!”
Bên ngoài biệt thự sang trọng của Bá tước Hall.
Hugh và Filth trốn sau cây ngô đồng Entis, lặng lẽ nhìn chằm chằm tòa nhà và người đến người đi.
Không biết qua bao lâu, các cô nàng trông thấy một con chó lông vàng lén lút chui ra từ lỗ nhỏ khuất dưới chân tường.
Con chó dựng thẳng tai lên, nhìn xung quanh, vô cùng cẩn thận.
Ngay khi Susie nhẹ nhàng vui vẻ bắt đầu tản bộ, một con chó đực màu đen bỗng nhảy xồ tới, vừa đi quanh nó vừa nịnh nọt lấy lòng.
“Lần đầu tiên tớ biết trên mặt một con chó có thể biểu cảm rõ ràng như con người đấy.
Đến cùng thì nó ghét con chó đen kia đến nhường nào chứ?” Hugh thấp giọng cảm thán.
Từ ánh mắt và nét mặt Susie, cô nàng thấy rõ ràng sự ghét bỏ.
Filth cười cười nói: “Giống như gặp con sói háo sắc vừa thô lỗ, vừa buồn nôn lại bám như đỉa đói.”
Thấy Susie định tăng tốc, thoát khỏi con chó đen, Hugh đứng dậy, bảo vệ chính nghĩa.
“Phán quyết của ta là, rời khỏi nó!” Hugh tỏ ra nghiêm túc, thấp giọng quát.
Con chó đen kia sửng sốt một chút, rồi bỗng cụp đuôi, cuống cuồng chạy trốn.
Susie nhẹ nhàng thở phào, tốc độ chậm dần, lễ phép gâu một tiếng, vẫy vẫy đuôi.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt nữa thì nói “Cảm ơn” với các cô ấy… Cô chó lớn lông vàng thầm nghĩ may mắn trong lòng.
Tình huống đó sẽ vô cùng xấu hổ đây…
Giai điệu du dương chậm rãi ngừng lại.
Audrey ngồi trên ghế đánh đàn, cầm tình báo mới nhất của Hugh và Filth truyền tới, nhăn đôi lông mày đẹp.
Cô nàng khép nắp đàn dương cầm lại, nhã nhặn đứng lên, đi qua đi lại trong phòng đàn, tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo.
“Zilingus là một kẻ vô cùng nguy hiểm… Nếu cứ tiếp tục điều tra, rất có thể Hugh và Filth sẽ gặp phải những chuyện đáng sợ… Thậm chí sẽ bại lộ mình… Thôi, cứ làm theo lời các cô ấy đi… A, đúng rồi, hai giờ nữa là tới buổi tụ hội Tarot.
Không biết ngài Kẻ Khờ có đề nghị gì.
Nếu ngài vẫn không có hứng thú, mình sẽ cẩn thận thương lượng với Người Treo Ngược một chút…” Audrey dần dần bình tĩnh lại.
Đây là lần đầu tiên cô bắt gặp, hoặc là nói, lần đầu tiên cô tự mình tham gia vào một sự việc nguy hiểm như thế này.
Sự việc đã mất một mạng người!
Ba giờ chiều.
Sau khi tầm nhìn khôi phục lại từ trạng thái đỏ thẫm và mông lung, Audrey lại một lần nữa nhìn thấy màn sương xám mênh mông không thuộc về hiện thực; nhìn thấy cung điện to lớn như nơi ở của Người Khổng Lồ; nhìn thấy chiếc bàn dài bằng đồng cổ xưa loang lổ; nhìn thấy ngài Kẻ Khờ luôn luôn khuất sau màn sương mù dày đặc; nhìn thấy Người Treo Ngược và Thái Dương.
Trong nháy mắt, cảm xúc hơi căng thẳng và sầu lo của Audrey được xoa dịu, trong lòng cô trở nên an ổn và bình tĩnh.
Mình tham gia chính là Hội Tarot không thuộc về thế giới vật chất, mình đối mặt với ngài Kẻ Khờ gần như Thần linh, mình và Zilingus căn bản không cùng một đẳng cấp… Audrey kiêu ngạo, thẳng lưng, khẽ nâng cằm, vui sướng chào:
“Buổi chiều tốt lành, ngài Kẻ Khờ! Buổi chiều tốt lành, anh Người Treo Ngược! Buổi chiều tốt lành, cậu Mặt Trời!”
Sau khi chào hỏi, Klein nhìn thấy tiểu thư Chính Nghĩa ra hiệu có lời muốn nói, thế là nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý.
“Thưa ngài Kẻ Khờ tôn kính, không biết thân tín của ngài đã nhận được 300 bảng bổ sung kia chưa?” Audrey nhịn mong muốn được bàn về chuyện của Zilingus, thể hiện sự quan tâm với quyến giả của bề trên một câu.
Klein mỉm cười, nói:
“Ta cũng không chú ý chuyện này, nhưng thân tín của ta không xin giúp đỡ gì thêm nữa, hẳn là đã nhận được.”
Đúng vậy, ta đã xác nhận đi xác nhận lại, trong tài khoản ẩn danh của ta đã có 300 bảng yên ổn nằm đó rồi… Klein vui vẻ thầm bổ sung trong lòng một câu.
“Vậy quá tốt rồi!” Audrey yên lòng, nhìn sang phía đối diện, “Anh Người Treo Ngược, chuyện của Zilingus có tiến triển rồi.”
Arges ngồi thẳng lại, khó nén vui sướng hỏi:
“Gã ở đâu?”
“Thật đáng tiếc, chúng tôi vừa phát hiện tung tích của gã, thì gã đã nhận ra chúng tôi đang điều tra và giết chết người có liên quan.” Audrey chắt lọc những điểm quan trọng mà Hugh và Filth gặp phải rồi kể lại một lần, cũng giải thích dự định tiếp theo của các cô ấy.
Arges khẽ gật đầu, nói:
“Tôi sẽ hết sức chú ý.”
Nói xong, hắn nghiêng người nhìn về vị trí cao nhất của chiếc bàn dài bằng đồng, trước ánh mắt chằm chú nhưng mờ mịt như vịt nghe sấm của Mặt Trời Dereck, nói:
“Ngài Kẻ Khờ tôn kính, nếu biết rõ mục đích thật sự của Zilingus và vật phẩm thần kỳ vô cùng quan trọng mà gã đang mưu toan lấy được là gì, xin cho phép tôi đọc tên Ngài, thông báo với Ngài bằng nghi thức.”
Hắn không xin thân tín của ngài Kẻ Khờ trợ giúp lần nữa, bởi vì hắn đã nói qua một lần.
Vậy không cần thiết dông dài, tránh để thần linh nổi giận.
Cho nên Arges chỉ tỏ thái độ mong được “báo cáo”.
Nếu cuối cùng việc này đủ hấp dẫn, hắn tin rằng thân tín của ngài Kẻ Khờ nhất định sẽ xuất hiện.
Làm thế này cũng được à? Audrey hơi trợn mắt.
Sớm biết vậy, mình cũng xin quyền được “báo cáo”, không chừng có thể ngẫu nhiên được ngài Kẻ Khờ chỉ dẫn… Cô hơi ảo não nghĩ.
Dưới ánh mắt của mọi người, trong màn sương mù xám dày đặc, Klein tựa vào thành ghế, nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi trả lời:
“Có thể.”
Chương 179: Ca ngợi ngài Kẻ Khờ
Nghe Kẻ Khờ trả lời, Người Treo Ngược Arges lặng lẽ thở phào, cúi thấp đầu, khiêm tốn nói:
“Xin cho tôi được ca ngợi ngài rủ lòng lắng nghe trước.”
Bởi vì ta cũng rất tò mò… Ta rất hiếu kì, vật phẩm thần kỳ có thể khiến một vị danh sách 6 “Phong Quyến Giả” tin tưởng nếu có được nó sẽ có được thực lực danh sách 4 rốt cuộc là cái gì… Rất hiếu kỳ, một tướng quân hải tặc muốn làm gì ở Backlund… Klein mỉm cười, duy trì trạng thái im lặng cao thâm.
Dù sao ta cũng không hứa hẹn nghe xong sẽ ra tay giúp đỡ! Trong lòng hắn nhấn mạnh một câu.
Tuy nhiên, hôm nay hắn đã có sức mạnh lớn hơn trước đây, bởi vì hắn có đồng minh trong hiện thực, thầy Azcot thần bí ở ngay Backlund.
Nếu bắt buộc phải làm, Klein sẵn lòng dùng còi đồng, mời thầy Azcot hỗ trợ.
Đương nhiên, chắc chắn hắn sẽ không lộ ra Hội Tarot, chỉ có thể mờ mịt tiết lộ tin tức này đến từ một nguồn tình báo nào đó.
Đối với việc này, vẫn tồn tại hai vấn đề.
Thứ nhất, trước mắt, Klein và Azcot giới hạn ở quan hệ hợp tác, thầy ấy không nhất định sẽ ra tay trợ giúp.
Trừ phi chuyện mà Zilingus muốn làm liên quan tới vật phẩm thần kỳ hoặc là có thể gây hứng thú cho thầy ấy.
Thứ hai, Klein cũng không rõ trước mắt thực lực của thầy Azcot mạnh đến đâu.
Dù cho hắn suy đoán thầy là kẻ mạnh danh sách cao, nhưng nhất định phải cẩn thận suy xét tới yếu tố “mất trí nhớ” sẽ làm thầy suy yếu.
Dù sao, tri thức chính là sức mạnh.
Tri thức không trọn vẹn, chắc chắn sức mạnh sẽ bị giảm đi nhiều.
Vậy nên, Klein cũng không dám cam đoan Azcot có thể đối phó được Zilingus Đói Khát Ngọ Nguậy.
Hắn có chút bận tâm, không muốn để người quen gặp nguy hiểm.
Nếu không tới mức bất đắc dĩ, hắn thực sự không muốn làm phiền thầy chút nào.
Nhưng ngẫm lại thì, cái còi đồng kia của thầy Azcot có thể triệu hoán ra người đưa tin kinh khủng như thế… Không, tên kia giống người đưa tin chỗ nào chứ, cho đóng vai Boss cũng được! Ừm, dù thầy Azcot không thắng được Zilingus có Đói Khát Ngọ Nguậy hỗ trợ, hẳn là cũng có thể nhẹ nhàng tự vệ, cũng dư sức cứu được Người Treo Ngược và người phi phàm đồng bạn của tiểu thư Chính Nghĩa… Klein trầm tư suy nghĩ, điều chỉnh tư thế ngồi, lưng vẫn dựa vào thành ghế, đùi phải khoan thai gác lên chân trái.
Người Treo Ngược Arges nhìn Kẻ Khờ một chút, nói tiếp:
“Tôi sắp thu được một vài tờ nhật ký của Russel Đại đế, tin rằng có thể trình lên cho ngài vào lần tụ hội sau, hoặc sau nữa.”
Dựa theo phân chia trong giáo hội Chúa Tể Bão Táp, cảng Pritz thuộc sự quản lý của giáo xứ Backlund.
Cho nên, Arges có thể lấy lý do báo cáo tình huống ra khơi lần trước, để đi vào thủ đô vương quốc, chờ đợi Trung tướng Gió Lốc Zilingus bại lộ dấu vết.
Trong lịch sử, Backlund đã từng là trụ sở chính của giáo hội Chúa Tể Bão Táp.
Đến trước kỷ nguyên cuối cùng, vương quốc Ruen thành lập, họ mới chuyển Thánh đàn đến đảo Pasu.
Cho nên, nói thế nào đi nữa, giáo xứ Chúa Tể Bão Táp ở Backlund chỉ đứng sau trụ sở chính của bảy đại giáo hội, có thể tưởng tượng được độ phong phú của các loại tư liệu ở đây.
Nhật ký của Russel không thể giải mã, gần như được công khai để người phi phàm của giáo hội nghiên cứu.
Arges rất tự tin sẽ dễ dàng sưu tập được ở nơi này.
Klein cố gắng làm cho giọng điệu trở nên vui vẻ, nhẹ nhàng gật đầu:
“Rất tốt.”
Lúc này, cảm xúc thật sự của hắn là nửa mừng nửa lo.
Mừng vì sắp được nhìn thấy rất nhiều trang nhật ký Russel, có lẽ trên đó ghi lại không ít tin tức giá trị.
Lo là biết lấy gì để trao đổi với Người Treo Ngược đây.
Dù sao, không ai dám chắc được nội dung trong nhật ký có thể khiến Người Treo Ngược hứng thú không, hoặc là nói nội dung có đủ giá trị không.
Cho dù là Thầy Bói, cũng không thể biết được… Chẳng lẽ, muốn “thân tín” của ta đi hỗ trợ thật sao? Klein lặng lẽ thở dài.
Nhân lúc Người Treo Ngược và ngài Kẻ Khờ kết thúc giao lưu, Audrey Hall vội nói:
“Ngài Kẻ Khờ tôn kính, nếu tôi có được một tin tức vô cùng có ích, lại chỉ phát huy tác dụng trong một khoảng thời gian có hạn, phải chăng tôi cũng có thể đọc tên ngài, dùng nghi thức thông báo cho ngài?”
Phát huy tác dụng trong một khoảng thời gian có hạn… Nhìn đi, tiểu thư Chính Nghĩa dùng từ nho nhã đến thế.
So với cô ấy, Người Treo Ngược, anh quá thô bỉ! Klein khẽ khàng gật đầu, xuyên qua lớp sương xám dày đặc nói:
“Có thể.”
Thật tuyệt! Audrey lặng lẽ nắm tay.
Cùng lúc đó, Klein quay đầu nhìn về phía Mặt Trời Dereck Berg đang trầm mặc lắng nghe, thoải mái nói:
“Cậu cũng thế.”
“Vâng, ngài Kẻ Khờ.” Dereck cúi thấp đầu.
Trong cung điện nguy nga trên màn sương xám bỗng yên tĩnh vài giây, sau đó Audrey chủ động lên tiếng:
“Tôi cần tuyến yên hoàn chỉnh của thằn lằn bảy màu.”
Một trong những vật liệu chính của ma dược Người Đọc Tâm? Người Treo Ngược Arges khẽ gật gù trong lòng.
“Tôi không có.
Nói thật, loại sinh vật này, tôi mới chỉ gặp trong sách giáo khoa.” Mặt Trời Dereck nghe được phiên dịch tự động là “Á long ảo ảnh”.
Sách giáo khoa giới thiệu về sinh vật siêu phàm á? Thật khiến người ta hâm mộ… Những tư liệu mình thu được từ các tụ hội người phi phàm, hoặc là trực tiếp truyền miệng, hoặc là một vài trang giấy nhàu nhĩ, không hề hệ thống, cũng chẳng có trật tự… Sau này có cơ hội, phải trao đổi sách giáo khoa với Mặt Trời mới được! À, cậu ta có hứng thú với công thức danh sách 9 Người Ca Tụng… Audrey hâm mộ nghĩ.
Đúng lúc này, Arges nhìn Kẻ Khờ một cái, rồi chuyển mắt, nhìn về phía đối diện, trầm ngâm nói:
“Tôi cũng có thể lấy được tuyến yên hoàn chỉnh của thằn lằn bảy màu.”
Không đợi Audrey mừng rỡ, anh ta nói thêm:
“Nhưng điều kiện bắt buộc là phải tìm được Zilingus.
Đến lúc đó, phần tôi phải bù thêm cho cô cũng vừa tương đương với tuyến yên hoàn chỉnh của thằn lằn bảy màu.
Tiểu thư Chính Nghĩa, có lẽ cô không biết, loài á long này đã gần như tuyệt chủng rồi.
Trước mắt, chỉ có một vài hòn đảo nguyên thủy ở biển Sương Mù, biển Cuồng Bạo và biển Sunia có dấu vết bọn chúng.
Mà tọa độ những hòn đảo này chỉ có một số rất ít người biết được.
A, tương lai, nếu cô cảm thấy hứng thú, chúng ta có thể trao đổi về vấn đề này, bởi vì tôi là một trong số rất ít người kia.”
Ta cũng có hứng thú với những hòn đảo nguyên thủy đó… Klein im lặng nghe hai người giao lưu.
Nghĩ đến loài á long thằn lằn bảy màu này gần như tuyệt chủng, hắn bỗng nhớ lại lời nói đùa với lão Neil lúc trước: “Hiệp hội bảo vệ Rồng Khổng Lồ và Người Khổng Lồ”.
Tâm trạng hắn bỗng não nề.
Audrey nghe xong rất hưng phấn, cố nén tâm tình, nói:
“Tôi đã từng mơ mộng được đi thuyền trên biển, tìm kiếm những hòn đảo nguyên thủy kia, thưởng thức phong cảnh cổ xưa ở đó.”
Ôi Nữ Thần ơi, Hội Tarot thật sự quá mạnh mẽ, quá thần kỳ! Vậy mà có thành viên nắm giữ tọa độ của một vài hòn đảo nguyên thủy! Ca ngợi ngài Kẻ Khờ! Audrey thoát khỏi trạng thái Khán Giả, bờ môi vẽ ra một đường cong duyên dáng.
Hòn đảo nguyên thủy? Đầu tiên, Klein khẽ giật mình, chợt nhớ tới một trang nhật ký Russel nào đó từng đọc qua, Đại đế từng nhập vai Vua Hải Tặc!
* Vua Hải Tặc Gol D.
Roger là một nhân vật trong bộ truyện tranh One Piece của tác giả Eiichiro Oda.
Nhân vật này nổi tiếng với câu nói: “Muốn kho báu của ta ư? Muốn thì ra biển mà lấy! Ta để hết ngoài biển ấy!”.
Russel đã từng nhái lại câu nói này.
Ông ta và bốn kỵ sĩ Khải Huyền trong một lộ trình không an toàn trên biển Sương Mù, đã phát hiện một hòn đảo nhỏ vô danh.
Trên hòn đảo đó có không ít sinh vật siêu phàm.
Chẳng lẽ đây chính là hòn đảo nguyên thủy? Đáng tiếc là, trong tờ nhật ký đó, Đại đế không ghi lại tọa độ.
Ừ, có lẽ trang tiếp theo sẽ có.
Nhưng cho tới nay, mình cũng chưa có được tờ nhật ký nào liên tục… Klein vừa tiếc nuối, vừa mong đợi nghĩ.
Về phần Mặt Trời Dereck, đã bị những từ “biển Sương Mù”, “biển Cuồng Bạo”, “biển Sunia”, “hòn đảo nguyên thủy” làm cho xây xẩm mặt mày.
Càng ngày, cậu ta càng cảm thấy mình và tiểu thư Chính Nghĩa, anh Người Treo Ngược không ở cùng một thế giới.
Ngừng mấy giây, Audrey nghi hoặc hỏi:
“Thằn lằn bảy màu sắp tuyệt chủng, vậy có phải đường tắt Khán Giả sẽ sớm bị đứt đoạn không?”
“Không, khẳng định còn có vật liệu khác thay thế.” Người Treo Ngược Arges trả lời vô cùng chắc chắn.
“Vật liệu thay thế là gì?” Audrey sáng mắt lên, hỏi lại.
Arges lắc đầu, trả lời đầy hàm ý:
“Tôi không biết.
Có lẽ người trong Hội Tâm Lý Luyện Kim biết rõ.”
“Vậy sao anh lại chắc chắn có vật liệu thay thế?” Audrey ngơ ngác không hiểu.
Arges cười cười:
“Tương lai cô sẽ biết rõ, hoặc là bây giờ cố gắng ra giá để trao đổi tin tức này?”
“Vậy tôi vẫn nên chờ một chút đi.” Audrey phồng má, lặng lẽ thở dài, cũng bỏ đi ý tưởng hỏi thăm ngài Kẻ Khờ.
Cho dù biết, tạm thời cũng chẳng ích gì… Chắc chắn Người Treo Ngược sẽ muốn lấy tin tức liên quan tới Trung tướng Gió Lốc… Không thể can thiệp sâu hơn được nữa… Cô nàng bỗng muốn ca ngợi trí tuệ của mình một chút.
Nhưng cô nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng, ngài Kẻ Khờ lúc này rất thất vọng.
Klein tương đối tò mò, trong lời nói vừa rồi của Arges có cất giấu bí mật gì.
Đáng tiếc, trợ thủ lớn nhất là tiểu thư Chính Nghĩa lại không chọn tiếp tục giao dịch.
Mặc kệ hai người dùng phương thức giao dịch nào, chỉ cần còn ở trên màn sương xám, mọi nội dung đều không thể qua mặt được chủ nhân là hắn đây!
Ừm, thằn lằn bảy màu gần như tuyệt chủng rồi, mà Hội Tâm Lý Luyện Kim vẫn đưa ra công thức có tuyến yên của nó, cũng không nhắc tới vật liệu thay thế… Điều này nghĩa là Hội Tâm Lý Luyện Kim có nắm giữ tọa độ của một vài hòn đảo nguyên thủy chăng? Hay là họ có hợp tác với thế lực nào đó nắm giữ tọa độ của một vài hòn đảo nguyên thủy? Klein chợt nghĩ.
Sau khi kết thúc giao dịch, hắn nhìn quanh một lượt, sau đó nhẹ nhàng hỏi thăm Mặt Trời:
“Thành Bạch Ngân vẫn còn tôn thờ thần linh chứ?”
Trước mắt, Klein chỉ là một thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm, không thể tiếp xúc sâu hơn với những tri thức thần bí học, trong đó bao gồm cả “Nghi thức hiến tế”.
Để chứng minh ý tưởng “Hiến tế” và “Ban thưởng” của mình, để mảnh không gian tràn đầy sương xám kỳ lạ này có thêm một tác dụng trao đổi đồ vật, cho nên, Klein danh sách 8, muốn học nghi thức từ những nơi khác.
Sau khi suy đi tính lại, hắn chọn ra ba phương pháp: Thứ nhất, lại xin học hỏi Bậc Thầy Tử Linh Daly, người vừa am hiểu nghi thức ma pháp lại vừa có chức vụ chấp sự.
Nhưng cách này dễ khiến cô ta nghi ngờ, nên đành phải kiên nhẫn chờ cơ hội.
Thứ hai, hỏi thăm thầy Azcot, nhưng Klein không dám chắc thầy đã nhớ lại phần tri thức này chưa.
Thứ ba, dùng phương pháp vòng vèo để nghe ngóng từ Mặt Trời về những tri thức ở thành Bạch Ngân.
Về phần quanh co thế nào, Klein đã có ý tưởng, chẳng những thế, cách này còn có tác dụng duy trì hình tượng của hắn.
Những chuyện hắn hỏi đều liên quan tới thần linh!
Dereck dùng giọng điệu thành kính đáp:
“Chúng tôi vẫn thờ phụng Chúa Sáng Tạo Hết Thảy, Thần Toàn Trí Toàn Năng.”
Chương 180: Người thông minh luôn nghĩ quá nhiều
Vừa nghe vấn đề của Kẻ Khờ, Audrey lặng lẽ vểnh tai lên, tiến vào trạng thái Khán Giả, chờ câu trả lời của Mặt Trời.
Cô nàng vẫn luôn rất tò mò thành Bạch Ngân ở nơi nào, có gì đặc biệt, nhưng lại không tiện hỏi.
Dù sao cái này cũng liên quan tới bí mật thân phận của Mặt Trời.
Giờ khắc này, ngài Kẻ Khờ tự mình hỏi thăm, khiến cô giống như cuối cùng cũng mua được một cuốn truyện trinh thám xuất sắc mà mình đã ngắm nghía trong thời gian dài!
Mặt Trời cũng không khiến cô thất vọng.
Họ không thờ phụng bảy vị thần linh chính thống, cũng không phải Tử Thần như lục địa Nam, càng không phải những tồn tại bí ẩn và Tà Thần ác ma mà Người Treo Ngược đã nói, ví dụ như Ma Nữ Nguyên Sơ, Hiền Giả Ẩn Dật, Mặt Tối Của Vũ Trụ, Vị Thần Bị Trói, Chúa Sáng Thế Chân Thực…
Thành Bạch Ngân quả thực rất đặc biệt! Vậy mà họ trực tiếp thờ phụng Chúa Sáng Thế! Điều này thuộc về những sùng bài nguyên thủy mà anh Người Treo Ngược miêu tả à? Ừm, miêu tả Toàn Trí Toàn Năng có chút kỳ lạ… Audrey vô thức nghiêng đầu nhìn Người Treo Ngược một chút, quả nhiên phát hiện anh ta khẽ gật đầu.
Còn Klein không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, cố ý cười khẽ, hỏi lại:
“Dù cho Thần vứt bỏ các cậu sao?”
Vứt bỏ? Chúa Sáng Thế vứt bỏ thành Bạch Ngân? Người Treo Ngược Arges sợ hãi, kinh ngạc, trong nháy mắt liên tưởng tới một địa danh:
“Vùng đất bị Thần bỏ rơi!”
Trong tư liệu bí ẩn nội bộ của giáo hội Chúa Tể Bão Táp mà chức vụ “Thuyền trưởng” của Arges có thể tiếp xúc, “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” vĩnh viễn chỉ là một cái tên, không có miêu tả cụ thể, nhưng rõ ràng chỉ hướng nơi tận cùng của biển Sunia.
Theo anh ta biết, cho dù những Hồng Y Giáo chủ ở trung tâm quyền lực của giáo hội cũng không rõ “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” đến cùng tượng trưng cho điều gì.
Chỉ có lãnh đạo của Giáo hội Chúa tể Bão Táp, “Kẻ Thi Hành” (*), mới hiểu đôi chút tình hình, đồng thời, dường như họ đang âm thầm chỉ đạo tìm kiếm “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” trong bóng tối.
(*) Đại Hành Giả (代行者), từ đại hành 代行 có nghĩa là thực thi, hành động.
Arges đã từng to gan suy đoán, “Thánh sở” của Chúa Sáng Thế Chân Thực mà Hội Cực Quang tuyên truyền cũng tương đương với “Vùng đất bị Thần bỏ rơi”.
Nhưng đáng tiếc là, Kẻ Khờ cũng không cho anh ta câu trả lời chắc chắn, khiến anh không thể xác nhận.
Bây giờ, anh ta vừa ngạc nhiên, vừa khiếp sợ phát hiện, thành viên mang biệt danh Mặt Trời của Hội Tarot, rất có thể đến từ “Vùng đất bị Thần bỏ rơi”!
Ngài Kẻ Khờ vẫn luôn biết “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” ở đâu, đồng thời, có thể kéo thành viên từ nơi đó vào đây? Đây chính là vùng đất bí ẩn mà giáo hội Chúa tể Bão Táp muốn tìm đến nhưng chưa bao giờ thấy!
Người Treo Ngược Arges sợ hãi nhìn về phía Kẻ Khờ ngồi ở vị trí cao nhất của chiếc bàn dài cổ xưa, chỉ thấy Thần dựa vào thành ghế, khuất sau màn sương mù dày đặc, dường như chưa hề nói gì.
Audrey lại không có cảm xúc gì với việc này.
Lần duy nhất cô nghe nói tới “Vùng đất bị Thần bỏ rơi” là từ miệng của Người Treo Ngược, nhưng cũng chẳng để việc này trong lòng, cũng không có cách nào liên tưởng tới điều gì từ những lời ngài Kẻ Khờ vừa nói.
Thành Bạch Ngân có truyền thuyết bị Chúa Sáng Thế vứt bỏ… A, cảm xúc của Người Treo Ngược thay đổi rất lớn nha… Anh ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi điều gì nhỉ? Audrey gật đầu, nhớ kỹ từng chi tiết khoảnh khắc này.
“Đúng vậy, chúng tôi đều tin tưởng, sẽ có một ngày chúng tôi được Chúa chiếu cố lần nữa.
Có lẽ đó chính là ngày mặt trời mọc lên lần nữa.” Dereck Berg không quá chắc chắn trả lời: “Chúng tôi đã từng bị vương đình Người Khổng Lồ thống trị, thờ phụng Vua Khổng Lồ Ormill.
Về sau, chúng tôi được Chúa cứu rỗi, chúng tôi sẽ không bao giờ ruồng bỏ Chúa.”
Bị Vua Khổng Lồ thống trị… Đúng là xa xưa thật… Nhưng hình như không phù hợp lắm… Người Treo Ngược Arges lập tức nghĩ đến chương Bí Ẩn trong sách Bão Táp, miêu tả về Kỷ Nguyên thứ hai như sau:
“Kỷ thứ hai được loài người gọi là “Kỷ Nguyên Bóng Tối”.
Lúc đó, sinh vật thống trị bầu trời, biển cả và đất đai chính là rồng khổng lồ, người khổng lồ, Tinh Linh, dị chủng, ác ma, chim bất tử, ma sói và tử linh.
Nhưng cuối cùng, Chúa tể Bão Táp, Mặt Trời Vĩnh Hằng, Thần Tri Thức và Trí Tuệ dẫn dắt loài người chiến thắng từng loại sinh vật siêu phàm này, nghênh đón thời kỳ ban đầu của kỷ thứ ba “Thời kỳ Quang minh”.
Sau này mới gọi là Đại Tai Biến.”
Vua Khổng Lồ Ormill… Klein lặng lẽ lẩm nhẩm cái tên này.
Trong rất nhiều truyền thuyết thần thoại, đây là một tồn tại còn lớn mạnh hơn cả Thần linh.
Cho đến nay, một vài địa phương vẫn sùng bái ngài như trước.
Ví dụ nước Cộng hòa Entis, loại rượu vang nổi tiếng nhất, quý giá nhất ở nước này được mệnh danh là Ormill.
Nghe nói vị Vua Khổng Lồ này rất thích rượu nho màu đỏ máu.
Nếu xét tới danh sách hoàn chỉnh mà giáo hội Thần Chiến Tranh nắm giữ, chính là danh sách Chiến Sĩ đã từng thuộc về vương đình Người Khổng Lồ, phải chăng có thể cho rằng Ormill là Thần Chiến Tranh Viễn Cổ? Klein suy đoán.
Hắn cố ý gật đầu, không truy hỏi tới cùng vấn đề này, mà trầm giọng hỏi:
“Có phải các cậu vẫn “hiến tế” cho vị Thần Toàn Trí Toàn Năng không?”
“Vâng, vẫn hiến tế.
Nhưng từ khi bị vứt bỏ đến nay, chúng tôi không nhận được đáp lại nữa.” Mặt Trời Dereck khó nén đau xót nói.
Klein càng về sau lại càng tỏ ra bình thản, hắn khép hờ mắt nói:
“Miêu tả kỹ quá trình hiến tế của các cậu đi.”
Ngài Kẻ Khờ muốn làm rõ chân tướng bị vứt bỏ của thành Bạch Ngân? Hay là nói, Thần muốn xác định vị Chúa Sáng Thế kia còn “tồn tại” hay chăng? Người Treo Ngược Arges bỗng cảm thấy có một dòng điện chạy qua thân thể mình, khiến hắn run rẩy cả người.
Hắn không chỉ sợ hãi, mà còn hưng phấn, bởi vì hắn cho rằng mình đang được tiếp xúc với bí ẩn giữa các Thần!
Điều này khiến hắn cảm thấy đẳng cấp của mình đang thăng hoa!
Mình cố gắng theo đuổi quyền lực, theo đuổi sức mạnh, không phải để được hưởng thụ cảm giác này sao? Arges hơi ngả lưng ra sao, cằm khẽ nâng lên, say mê nghĩ thầm.
Trạng thái cảm xúc của anh Người Treo Ngược không được bình thường cho lắm nhỉ… Chính Nghĩa Audrey thương hại nhìn anh ta.
Cuối cùng, cô nàng cũng hiểu ra, trong cuộc trao đổi giữa ngài Kẻ Khờ và Mặt Trời có ẩn chứa một vài bí mật khủng khiếp, đến mức Người Treo Ngược cũng sơ xuất thất lễ.
Chờ khi hoàn thành nhiệm vụ Zilingus, mình phải cố gắng ra giá với Người Treo Ngược để anh ta giải thích về chuyện này mới được… Cũng không biết anh ta có đồng ý không… Audrey vừa chờ mong lại vừa lo lắng nghĩ.
Mặt Trời Dereck lại không cảm thấy bất kỳ điều gì không đúng, trả lời thật thà:
“Chúng tôi có sửa chữa một tế đàn lớn, trên đó khắc đầy biểu tượng của Chúa.
Mỗi khi thu hoạch cỏ mặt đen bội thu, chúng tôi lại cử hành nghi thức hiến tế một lần.
Chúng tôi sẽ bắt quái vật núp sâu trong bóng tối làm vật tế.
Sau khi đọc xong tên của Chúa và những lời cầu nguyện, nhảy xong điệu nhảy lấy lòng Thần, chúng tôi sẽ giết chết những con quái vật đó, để linh tính hoặc máu đen của chúng nhuộm đầy tế đàn.
Nếu không thể bắt được quái vật, vậy đành thay thế bằng những kẻ có tội ở nhà giam dưới tầng chót của thành Bạch Ngân.
Tiếp theo, chúng tôi sẽ lấy bụi cỏ mặt đen thu hoạch đầu tiên chế biến thành món ăn, kính dâng lên trước mặt Chúa.
Cuối cùng, chúng tôi cùng hô vang lời ca ngợi, kết thúc nghi thức.”
Bởi vì ta dự định thử nghiệm “hiến tế” cho chính mình, nên không cần chọn thời gian, tế đàn cũng đơn giản… Bước quan trọng nhất là, nhờ linh tính hoặc máu chứa đầy sức mạnh phi phàm của những quái vật kia để mở đường, hoàn thành hiến tế.
Đương nhiên, điều kiện bắt buộc là có nhận được hồi đáp không? Thật là xa xỉ… Klein dùng những tri thức thần bí học của mình để phân tích mỗi bước trong nghi thức tế Thần của thành Bạch Ngân.
Cuối cùng, hắn hỏi:
“Câu chú cầu nguyện tương ứng là gì? Các cậu đọc bằng ngôn ngữ nào?”
Dereck cũng kỳ vọng thu được lời hướng dẫn để thoát khỏi nguyền rủa từ ngài Kẻ Khờ, nên cậu ta cẩn thận nhớ lại:
“Chúng tôi dùng tiếng Người Khổng Lồ, đây cũng là ngôn ngữ thông dụng của chúng tôi.
Câu câu chú cầu nguyện tương ứng là:
Tín đồ trung thực của Ngài khẩn cầu sự chú ý của Ngài;
Khẩn cầu Ngài nhận lấy hiến dâng của chúng tôi;
Khẩn cầu Ngài mở cánh cổng quốc gia.”
Klein yên lặng lắng nghe, cố tình làm cho sương xám chậm rãi lượn lờ quanh người, trầm ngâm gật đầu, không nói gì.
Về phần nghe ra điều gì, đương nhiên hắn sẽ không giải thích…
Người Treo Ngược Arges cảm thấy điều này rất bình thường.
Bí ẩn của Thần linh sao có thể nói thẳng cho người phàm chứ? Còn Mặt Trời Dereck thì quyết định, phải nhanh chóng trưởng thành, tranh thủ sớm tìm được thứ khiến ngài Kẻ Khờ hứng thú, để đổi lấy chỉ dẫn của Ngài.
Sau khi trao đổi thêm một lát, Klein kết thúc buổi tụ hội hôm nay, nhìn bóng dáng của Chính Nghĩa, Người Treo Ngược và Mặt Trời biến mất trước mắt.
Hắn dõi mắt ra xa, chỉ thấy sương mù xám vô biên và những ngôi sao đỏ thẫm dường như không bao giờ thay đổi.
Nhưng, sau khi thăng cấp lên danh sách 8, hắn phát hiện hắn có thể kết nối với nhiều người hơn.
Nói cách khác, hắn có thể kéo thêm nhiều thành viên vào nơi này.
Ít nhất là hai vị nữa… Klein khẽ gật đầu.
Hắn cũng không vội tăng thêm thành viên, dự định làm giống trước đây, trước hết cứ chờ đợi và quan sát đã.
Nếu Chính Nghĩa và Người Treo Ngược có tiến cử ai, vậy phải kiểm tra trước.
“Trước đây, mấy lần Mặt Trời cầu nguyện, ta nhìn thấy trước mặt cậu ta có một quả cầu thủy tinh tinh khiết.
Nhưng sau khi ta kéo cậu ta vào màn sương xám, lại không hề thấy quả cầu thủy tinh đó nữa… Chẳng lẽ, điều kiện bắt buộc để ta kéo một người nào đó vào, thông qua ngôi sao đỏ thẫm là, bên người người đó phải có một món đồ đặc biệt à? Hoặc là nói, mỗi một ngôi sao đỏ thẫm đều tương ứng với một món đồ trong thế giới hiện thực.
Sau khi liên hệ xong, nó sẽ trở về sương mù xám à?
“Không biết tiểu thư Chính Nghĩa và Người Treo Ngược có phải cũng như thế không…. Giả sử suy đoán này là thật, vậy một người không có vật phẩm đặc biệt, nếu đọc “Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, chúa tể thần bí phía trên màn sương xám, vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may” để ta nghe được lời cầu khẩn, ta có thể kéo họ vào đây hay không?
Sau này có thể thử một chút…”
Klein không dừng lại lâu.
Hắn dùng linh tính bao trùm cơ thể, phỏng theo cảm giác rơi xuống, chỉ để lại cung điện nguy nga, bàn dài cổ xưa và hai mươi hai chiếc ghế lưng cao yên tĩnh, sừng sững không thay đổi ở trên màn sương xám.
Hắn đã nắm giữ được sức mạnh tràn ra, cũng triệt tiêu hết những ảnh hưởng trái chiều của ma dược.
Cho nên, bây giờ hắn muốn thử nghiệm ngay nghi thức triệu hồi chính mình!
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây… Klein xuyên qua tiếng la hét điên cuồng, vừa mong chờ vừa lo sợ nghĩ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










