Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 26 : Xem bói không phải thứ vạn năng (c126-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 126: Xem bói không phải thứ vạn năng
Em à, em đúng là nhọc lòng rồi, không, phải nói là suy xét quá cẩn thận! Klein nghe mà phấn chấn, lập tức cười nói:
“Melissa, sự lo lắng này của em đúng là chí lý.
Anh quả thật vẫn thấy đói, ừm, để anh tắm rửa qua đổi bộ đồ khác đã.”
Tuy là hắn đã lặng lẽ nuốt nước bọt, nhưng chuyện tìm kiếm tung tích “Kẻ Xúi Giục” Treece còn quan trọng hơn! Ai biết được liệu kẻ đó có tiếp tục làm những chuyện điên rồ hơn để trả thù xã hội không!
“Vâng.” Melissa không hề ngẩng đầu lên mà tiếp tục học.
Bịch bịch bịch, Klein nhanh chóng lên tầng hai, bước vào phòng ngủ.
Hắn khóa trái cửa lại, cởi áo khoác, tháo túi súng dưới nách ra, rồi lấy con dao bạc đơn giản ra từ trong ngăn kéo.
Sau khi dùng bức tường linh tính khóa kín căn phòng, hắn hít vào một hơi thật sâu làm cho tâm tình mình ổn định, rồi đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ.
Kèm theo chú ngữ như “Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn”, và đã ngày càng quen với những lời nói mê điên cuồng như muốn xé rách tinh thần, Klein lại xuất hiện trong cung điện nguy nga trên sương mù xám.
Vì hôm nay đã sử dụng quá nhiều nghi thức nên hắn mệt mỏi day huyệt thái dương, rồi khiến một tấm da dê màu nâu vàng xuất hiện trên chiếc bàn dài.
Klein ngẫm nghĩ, châm chước rồi viết câu nói xem bói: “Vị trí của Tris.”
Hắn không rõ cái tên này có chính xác không, nhưng đã có đặc điểm khuôn mặt và những chi tiết rõ ràng dẫn đường.
Klein cầm tờ giấy da dê, ngả người tựa vào lưng ghế, hồi tưởng lại những chuyện có liên quan tới Tris trước, sau đó mới lẩm nhẩm câu nói xem bói bảy lần.
Hắn khiến tinh thần trống rỗng, nhắm mắt lại, dựa vào minh tưởng nhanh chóng tiến vào cảnh mơ.
Trong cảnh tượng hư ảo mênh mông sương khói, hắn thấy đầu tàu hơi nước phụt ra khói đặc và tia lửa, thấy ghế đôi bằng da và toa xe sạch sẽ.
Tris tao nhã ngọt ngào với khuôn mặt tròn, đôi mắt hẹp dài đang ngồi ngay gần cửa sổ.
Trên chiếc bàn trước mặt cô ta là chiếc mũ gắn dải lụa màu đen.
Klein cẩn nhận phân biệt để nhìn số tàu, nhưng không thể nhìn rõ.
Không lâu sau, hắn không thể chịu được nữa, phải rời khỏi cảnh mơ.
Thứ đập vào mắt là chiếc bàn đồng thau cũ kỹ loang lổ với những ngôi sao đỏ sậm hư ảo.
“Chỉ có thể xác định là Tris đang ngồi tàu hơi nước rời khỏi Tingen chứ không có manh mối gì hơn… Haiz, xem ra không gian thần bí này chỉ giúp ta loại trừ được sự quấy nhiễu, chứ chẳng tăng cường trình độ bói toán của mình gì hết…” Klein dùng ngón tay gõ lên bàn, suy nghĩ tới hành động tiếp theo.
Thông qua lần xem bói này, hắn hoàn toàn khẳng định mục tiêu chính là “Kẻ Xúi Giục” Treece, nhưng trong khi đối phương đã rời khỏi Tingen, hắn không biết kết quả xem bói vừa rồi liệu có giúp được gì cho Dunn không.
“Đội trưởng nói rồi, sẽ gửi điện tín cho Backlund, càng Anmmat, các trạm dừng chính của đường sắt khiến cả nước truy nã Tris… Thôi mình không báo kết quả xem bói lần này nữa, tránh bị nghi ngờ….” Klein nhanh chóng quyết định, bởi vì mặc kệ là hắn có nhắc không thì Dunn đều sẽ dùng phương thức chính xác nhất để sắp xếp chuyện tiếp theo.
Mà trong lúc dùng xem bói cảnh mơ không thể thấy rõ được số tàu, các phương pháp khác như con lắc cảm xạ cũng không nhận được kết quả hữu hiệu gì, cho dù là dùng cách loại trừ theo thứ tự.
Vụ ống khói màu đỏ cũng là như thế.
Lúc này hắn cảm thấy tinh thần rất mệt mỏi, nên không ở lại trên sương xám thêm nữa, mà dùng linh tính phủ lên bản thân rồi mô phỏng cảm giác rơi xuống.
Chờ khi “trở lại” căn phòng, đầu hắn đã kín đầy những miếng sườn cừu béo ngậy.
“Bắt buộc phải thả ít thì là nữa… Ca ngợi nữ thần!” Klein nuốt nước bọt, nhanh chóng cởi bỏ bức tường linh tính rồi mở cửa phòng.
8 giờ 40 phút ngày hôm sau, hắn xách gậy bước vào công ty Bảo an Gai Đen.
“Chào buổi sáng, Klein, tin tốt đây!” Sau quầy tiếp đãi, Roxanne hưng phấn vẫy tay.
Klein mắt sáng ngời, nói: “Bắt được Tris rồi à?”
“Tris? Là ai vậy?” Roxanne mặc váy màu xanh nhạt ngơ ngác hỏi.
“… Cô không cần phải biết cô ta đâu.
Tin tốt gì vậy?” Klein chuyển đề tài.
Roxanne cười sáng lạn đáp: “Đã có phê chuẩn cho đơn xin của đội trưởng rồi.
Sở cảnh sát điều hai nhân viên cảnh sát từng tiếp xúc với sự kiện siêu phàm tới làm nhân viên văn chức! Tôi sắp không phải thức đêm thường xuyên rồi, ca ngợi nữ thần!”
“Đúng là một tin tốt!” Klein chân thành hùa theo.
Sau khi hàn huyên vài câu với Roxanne, hắn đi qua tường ngăn xuống lòng đất, định tiếp tục khóa thần bí học.
Lúc đi ngang qua văn phòng của đội trưởng và phòng giải trí của Kẻ Gác Đêm, hắn liếc nhìn vài lần, thấy đám người Dunn, Leonard đều ở đây.
Điều này cho thấy việc tìm kiếm và điều tra của tối hôm qua không có kết quả, đành phải giao cho sở cảnh sát để bọn họ làm những công việc rườm rà sau đó.
Klein vốn định tìm đội trưởng tán phét vài câu để nắm bắt tình hình mới, nhưng thấy anh ta đang bận rộn viết bản thản, gửi điện tín, đành phải lặng lẽ bước đi, không dám quấy rầy, chờ trưa thì hỏi lại.
Hắn men theo cầu thang xuống lòng đất, thấy những chiếc đèn khí gas hai bên với phần lồng bằng kim loại, thấy ánh sáng chiếu qua lớp thủy tinh kèm hành lang lạnh lẽo yên tĩnh bất biến.
Hít thở làn gió nhẹ mát mẻ, Klein đi được vài bước rồi đột nhiên dừng lại.
Hắn quay phắt sang nhìn ánh đèn khí gas, mày dần cau lại.
Hắn phát hiện mình phạm phải một sai lầm mang tính thường thức, vốn được tạo ra bởi tri thức phổ thông ở Trái Đất!
Trong bói toán trên sương mù tối hôm qua, Klein thấy Tris lên tàu hơi nước đi xa, vì vậy theo bản năng hắn cho rằng chuyện này đã xảy ra rồi.
Nhưng, đèn điện vẫn chưa được phát minh ra trên thế giới này, hay những thứ tương tự.
Khi trời tối gần như chẳng có tàu hơi nước chở khách nào chạy cả, mà vì đã đi xe lửa ban đêm quen rồi nên hắn mới bỏ qua chi tiết này!
Nói cách khác, đây không phải chuyện của tối hôm qua, mà là hắn đã dự đoán được hình ảnh của tương lai!
Klein căng thẳng trong lòng, bước qua bước lại, rồi chạy bịch bịch lên tầng.
Hắn gõ cửa phòng giải trí, thấy Leonard đang ngâm thơ bên cửa sổ với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Bỏ qua Cornley, Loya và Syja Tron đang đánh bài, Klein nhìn Leonard rồi nói: “Tôi có một vấn đề cần hỏi anh.”
“Chẳng lẽ anh muốn học kỹ xảo khiến các quý cô và quý bà vui vẻ à?” Leonard đặt cuốn “Tuyển tập thơ Russel” xuống, chọc ghẹo một câu.
Anh ta đi ra khỏi phòng giải trí, theo Klein tới giữa cầu thang xuống lòng đất, rồi nhìn thẳng vào mắt Klein và khẽ cười nói: “Xem ra tối qua anh đã có một lần xem bói rất hiệu quả nhỉ.”
Klein không giải thích mà hắn nói thẳng: “Tôi bói ra Tris đi tàu hơi nước.”
Trải qua lần nói chuyện thẳng thắn tại trại tế bần ở khu phía tây, hắn đã không ngại việc thể hiện sự “đặc biệt” trước mặt Leonard.
“Tàu hơi nước, chuyến sớm nhất là bảy giờ…” Leonard lấy đồng hồ bỏ túi trong túi áo ra, ấn chốt mở nắp ra xem: “Không thể trì hoãn thêm nữa! Tôi sẽ báo cho đội trưởng rằng tôi nhận được một tin tình báo đáng tin!”
Anh ta bước vội lên tầng, đi ra ngoài công ty Bảo an Gai Đen, chờ ở dưới tầng mấy phút rồi anh ta mới quay lại, bước vào văn phòng Dunn Smith.
Klein thở hắt ra, dõi mắt nhìn những Kẻ Gác Đêm đang đánh bài được triệu tập, rồi đi theo đội trưởng, người vừa gửi một bức điện tín, vội vã ra ngoài.
Nhớ lại chuyện vừa rồi, hắn thấy lòng phức tạp.
So với cái chết của tên hề áo đuôi tôm khiến hắn phải tỉnh táo, sai lầm cùng loại lần này xảy ra ngay trên người hắn làm cho hắn hiểu được rất nhiều, cũng nhận được bài học sâu sắc hơn hẳn.
Rẽ tới hướng kho vũ khí, bước vào phòng trực, hắn bỏ mũ xuống, cởi áo khoác rồi treo chúng nó lên trên giá theo thói quen.
Neil vừa mới xay cà phê xong, vui mừng nhấp một ngụm: “Làm một cốc chứ?”
“Vâng.” Klein ngồi xuống, tự tại thoải mái như ở nhà.
Neil liếc hắn một cái, lầm bầm: “Vẫn ba cục đường và một thìa sữa hả? Cậu đúng là kẻ hảo ngọt, uống như vậy không tốt cho răng lợi với sức khỏe của cậu đâu. ‘
“Không không, chỉ là khi uống cà phê tôi mới thích cho nó hơi ngọt một chút.
Mà lúc rán bít tết hay nướng thịt tôi thích cho các gia vị như muối hoa hồng, tiêu đen hoặc thì là hơn.” Klein vẫn cảm thấy mình theo đủ loại khẩu vị.
Neil pha cà phê xong, đẩy tới rồi nói: “Cậu muốn nghỉ ngơi một lát hay bắt đầu luôn nào?”
“Cho tôi bình tĩnh mấy phút đồng hồ đã.
Đội trưởng có được tình báo về hành tung của Tris, đang tới trạm tàu hơi nước, không biết sẽ như nào…” Klein cảm thán.
Neil chậc một tiếng, nói: “Tin tức ấy chi tiết chứ? Có xác định là chuyến nào không?”
“Không, không xác định được.” Klein mím môi nói.
Neil lập tức bật cười: “Trong tình huống ấy, xác xuất thất bại cao hơn là thành công.
Tris hẳn là ở danh sách 7.
Người phi phàm ở cấp độ này không dễ bị bắt như thế đâu.
Ha ha, đừng có ỷ lại vào bói toán, bởi nó không phải thứ vạn năng.
Cậu chỉ nhận được biểu tượng, nếu không cẩn thận là sẽ giải mã sai hoặc bỏ qua cái gì đó ngay.”
Klein lại hồi tưởng về sai lầm lần này, nên khi nghe Neil nói vậy lòng hắn đong đầy cảm xúc, gật đầu đồng ý một cách rất chân thành: “Đúng vậy, bói toán không phải thứ vạn năng.”
Nói xong câu đó, hắn thổn thức một hồi.
Đột nhiên thể xác, tinh thần và linh hồn của hắn tiến vào trạng thái kỳ diệu nào đó, vì vậy hắn dựa ra sau nhằm bật hơi ra, nhưng đúng lúc này, bên tai hắn chợt vang lên một tiếng vỡ vụn hư ảo.
Hắn kinh ngạc phát hiện rằng dường như có thứ gì đó trong cơ thể mình đang tan ra, rồi hòa hợp với tinh thần của hắn.
Đây là một cảm nhận độc đáo khó nói thành lời.
Klein khép hờ mắt, lẳng lặng cảm thụ.
Không cần phải nhắc nhở, hắn biết đây là biểu hiện của việc ma dược Thầy Bói đã được tiêu hóa sạch sẽ.
Sau khi chảy qua thành phố Tingen, sông Tasok chảy tới một thị trấn nhỏ tên là Venia.
Đây cũng là ga tàu hơi nước đầu tiên để rời khỏi Tingen tới Backlund.
Trên sân, Tris mặc một chiếc váy dài màu gạo trắng khác, đầu đội mũ viền tròn của quý cô với phần mạng che mặt màu đen che đi hơn nửa khuôn mặt, khiến người ta khó có thể nhận rõ dung mạo của cô ta.
Cô ta đã gửi điện tín cho đồng bọn ở thành phố Tingen, nhắc đối phương hãy cẩn thận, còn bản thân cô ta thì lợi dụng tiền bạc cô ta đánh cắp được mua vé tàu đi tới Backlund.
Sở dĩ Tris không lên xe luôn ở nhà ga Tingen mà phải tới thị trấn Venia này, là vì bản năng thích khách và kinh nghiệm phong phú của mình.
Ù!
Trong tiếng còi hơi to đùng, con tàu sắt thép to lớn như quái vật mang theo sương khói kèm đôi chút tia lửa dừng lại ở bên sân ga.
Tris không mang theo hành lý mà lên thẳng toa xe thượng hạng.
Cùng lúc đó, cô ta quyết định là sau ba trạm nữa thì sẽ xuống xe, dùng cách khác để tới Backlund.
Trong lòng đất bên dưới giáo đường Thánh Selina, Klein nhắm mắt lại, ngả người ra sau ghế.
Hắn cảm nhận rằng ma dược đã tiêu hóa hoàn toàn, mang máng thấy từng ngôi sao hư ảo.
Những ngôi sao ấy có một mối liên kết vi diệu nào đó với bản thân hắn, dường như muốn gom lại một chỗ rồi hợp lại làm một.
Sau khi cảm giác đói khát và khao khát khó nói rõ biến mất, Klein trở lại bình thường, không còn lĩnh ngộ thêm gì nữa.
Nhưng tinh thần đã thoải mái hơn rất nhiều… Hắn mở mắt, lặng lẽ bổ sung thêm một câu.
Giờ phút này hắn biết mình đã là một vị “Thầy bói” chân chính, hoàn chỉnh.
Chương 127: Tạo dấu hiệu
Ánh sáng qua lớp thủy tinh chiếu sáng phòng trực bên ngoài kho vũ khí, Neil lật xem báo xong, nhấp một hớp cà phê rồi ngẩng đầu nhìn Klein:
“Giờ cậu cảm thấy thế nào rồi? Đã bình tĩnh lại chưa? Hay là cần một cốc rượu, một lần phát lương sớm, hoặc một ngày nghỉ thảnh thơi?”
Lúc này, khi đã tiêu hóa hoàn toàn ma dược “Thầy Bói”, Klein đang thử dùng minh tưởng thay đổi “công tắc” linh thị, khiến nó trông không còn dễ thấy như trước.
Hôm nay hắn đã không cần phải dựa vào việc dùng một vài bộ phận cơ thể để mở linh thị nữa, cho nên hắn có thể sử dụng cách thức bí mật hơn để làm việc đó, ví dụ như dùng ngón cái bấm thật nhanh vào phần giữa hai đốt ngón tay của ngón giữa một lần, hoặc như khẽ gõ răng nanh bên trái hai lần.
Suy xét tới việc vào thời điểm nào đó mà bản thân hắn phải một tay cầm súng một tay cầm gậy, nhưng lại bắt buộc phải sử dụng linh thị, cuối cùng Klein chọn dùng cách gõ răng nanh.
Gõ răng bên trái là mở, bên phải là đóng.
Ám chỉ liên tục rồi thay đổi xong, hắn mở mắt ra, mỉm cười nói: “Tôi chỉ quá chú ý tới hành động của đội trưởng chứ không cần bình ổn cảm xúc đâu.”
Cùng lúc đó hắn khẽ gõ răng nanh bên trái hai cái thử mở linh thị, dùng nó để nhanh chóng quen thuộc với biện pháp này.
Khụ khụ khụ! Neil đột nhiên ho dữ dội, tới mức mặt mày đỏ bừng lên như con tôm hùm luộc chín.
“Sao vậy?” Klein giật mình, hỏi quan tâm.
Hắn còn nhìn thật kỹ khí tràng của Neil, phát hiện màu sắc sức khỏe của ông ta bình thường, chỉ là trông nó hơi suy nhược do tuổi tác.
Neil ho mười mấy giây rồi mới bình thường trở lại.
Ông ta bưng cốc cà phê lên, nhấp một ngụm rồi nói: “Ai cũng có lúc mắc sai lầm.
Khụ, vừa rồi tôi bị sặc nước miếng của chính mình… Giờ chúng ta bắt đầu chương trình thần bí học hôm nay chứ nhỉ?”
“Vâng.” Klein gõ răng nanh bên phải hai cái nhẹ gần như không tạo ra âm thanh.
Việc tiêu hóa xong ma dược “Thầy Bói” trước hẳn một đến hai tuần so với dự tính khiến hắn vừa vui sướng lại vừa phiền não.
Vui thì khỏi cần nói, đó là thoát khỏi mối nguy hiểm tiềm ẩn về việc bị mất khống chế, sắp được thăng cấp, từ đó có được nhiều năng lực phi phàm hơn.
Đây là chuyện khiến bất cứ ai đều phải cảm thấy vui mừng và kích động.
Phiền não thì là việc này đã làm rối loạn kế hoạch của hắn.
Nghĩ tới việc mình còn phải ở lại tiểu đội Kẻ Gác Đêm của thành phố Tingen này một thời gian dài, Klein cho rằng lặng lẽ trở thành “Tên Hề” không phải lựa chọn hay, bởi làm vậy hắn lúc nào cũng phải lo sợ rằng sẽ bị bại lộ, không dám sử dụng năng lực của Tên Hề trong các nhiệm vụ cần sự phối hợp, khiến bản thân rơi vào nguy hiểm lớn hơn.
Kế hoạch của hắn là bắt chước “Người Thông Linh” Daly trình đơn xin lên cấp cao, dùng công huân mà hắn kiếm được để đổi lấy phần thưởng là phương thuốc và vật liệu phi phàm, để từ đó có thể quang minh chính đại trở thành Kẻ Gác Đêm ở danh sách 8.
Nhưng việc nắm bắt được ma dược trong một tháng và trong một năm khác nhau hoàn toàn về bản chất.
Klein có thể chịu được sự chú ý nhất định từ Thánh Đường, cũng sẵn lòng trở thành đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm, nhưng hắn hoàn toàn không muốn bị đám người cấp trên hoài nghi ở mức cao nhất.
Hắn bắt buộc phải tìm ra một lý do đủ sức thuyết phục cho trạng thái này của mình.
Kế hoạch ban đầu của hắn là tranh thủ lúc ma dược “Thầy Bói” còn chưa được tiêu hóa hoàn toàn, hắn dần tạo ra mấy điềm báo chỗ đội trưởng từ trước, ví dụ như kể rằng mỗi lần tới câu lạc bộ bói toán khiến hắn cảm thấy linh tính hoạt bát hơn, hoặc vờ như tùy ý miêu tả “quy tắc Thầy Bói” mà hắn tổng kết ra sau mỗi lần xem bói cho người ta, hoặc là bảo rằng dạo này không còn nghe thấy âm thanh không nên nghe và nhìn thấy những thứ không nên thấy nữa.
Cứ như vậy đám người có chức vụ cao của Kẻ Gác Đêm sẽ cho rằng trong lúc làm “nhiệm vụ” hắn đã mô phỏng Daly một cách không chủ định, hơn nữa còn làm tới cùng luôn.
Điều đó sẽ khiến bọn họ đặt trọng điểm ở việc tổng kết quy luật, thăm dò theo hướng “phương pháp đóng vai”, giảm bớt sự hoài nghi với Klein, mà chỉ thẩm tra theo thông lệ.
Ừm, còn có thể nhắc nhở đội trưởng để anh ấy phát hiện “phương pháp đóng vai”… Klein lặng lẽ bổ sung thêm một câu.
Với hắn, Dunn Smith là một đội trưởng rất tốt, ngoài trí nhớ tương đối kém ra thì không có khuyết điểm gì lớn lắm, cho nên hắn mong là anh ta sẽ giảm bớt mối nguy hiểm mất khống chế, làm cho bản thân càng mạnh hơn.
Đương nhiên là hắn có thể chờ thêm một năm nữa rồi mới đệ trình đơn xin đặc biệt, làm vậy thì chẳng gặp chút mạo hiểm nào.
Nhưng những sự trùng hợp liên tục kéo tới cùng với việc nhìn thấy ống khói đỏ trong xem bói cảnh mơ khiến hắn không thể không nhanh chóng khiến bản thân mình trở nên mạnh hơn.
“Đầu tiên là dùng hai tuần tạo ra vài tín hiệu từ trước, sau đó mới chính thức trình đơn xin… Đồng thời có thể tới chợ đen xem có gặp được vật liệu phi phàm tương ứng nào không… Chắc là đắt lắm…” Klein nhanh chóng quyết định, sau đó hắn lại dồn sức chú ý vào khóa thần bí học.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút, thời gian hưởng dụng bữa trưa ngon nghẻ đang dần kéo tới.
Uống xong cốc cà phê, Neil vừa dọn dẹp đống hỗn độn trên bàn vừa cười nói: “Khóa thần bí học của cậu sắp kết thúc rồi.
Vừa nãy là thử nghiệm để phán đoán, cậu có thể tự chế tạo bùa chú cho mình rồi.”
“Đây cũng là dự định cho mấy ngày sau của tôi.” Klein thỏa mãn thở hắt ra.
Bùa chú khác hẳn với bùa hộ mệnh mà hắn làm cho Benson và Melissa lúc trước, bắt buộc phải dùng nghi thức phụ trợ để khắc.
Chúng nó năng lực đặc biệt, có thể dùng khi chiến đấu.
Nhưng bùa chú với chất lượng thấp không phải thứ vạn năng.
Linh tính của nó sẽ không ngừng suy yếu, cứ mỗi hai tuần lẽ lại phải “chế tác” lại một lần nữa, mà phải cần mở nó bằng chú ngữ riêng biệt chứ không phải cứ muốn là sử dụng được ngay.
Ngoài ra, những bùa chú mà Kẻ Gác Đêm có được vẫn còn giới hạn trong “lĩnh vực” của nữ thần Đêm Tối.
Hiện tại Klein chỉ có thể chế tạo được ba loại.
Loại thứ nhất là “Bùa chú ngủ say”, hiệu quả tương tự với những lầm Dunn Smith và Leonard Mitchell niệm chú khiến người ta trở nên yên bình và đi vào giấc ngủ.
Loại thứ hai là “Bùa chú an hồn”, có thể vỗ về hồn ma, bóng ma, xác sống mà quỷ nước, có thể đối phó được oan hồn với ác linh ở một mức độ nhất định.
Cái cuối là “bùa chú cảnh mơ”, có thể giúp người thi thuật tiến vào cảnh mơ của mục tiêu.
Những bùa chú này có tác dụng trùng lặp với năng lực của “Thi Sĩ Nửa Đêm” và “Ác Mộng” của danh sách “Kẻ Không Ngủ”, nên đám người Dunn hay Leonard ít khi sử dụng.
Nhưng “Người Nhặt Xác” Frye, “Kẻ Không Ngủ” Loya và Cornley sẽ mang theo một hai cái bên người, chẳng qua không phải lúc nào cũng sử dụng, mà thi thoảng lại phải tìm lão Neil để “bổ sung năng lượng”.
Lúc này Neil liếc Klein một cái, cười nói: “Tôi nhớ rằng vì tháng này phải luyện tập quá thường xuyên, nên hạn ngạch vật liệu của cậu đã hết rồi, cậu định tới chợ đen à? ‘
Klein ngẩn ra, sau đó đau lòng gật đầu: “Vâng.”
Hắn biết rõ giá của những vật liệu đó, chỉ mong làm cái là thành công luôn chứ đừng có lãng phí…
Sau khi nhận trách nhiệm đưa cơm trưa xuống lòng đất, Klein khoác áo, đội mũ, cầm gậy rồi quay trở lại công ty Bảo an Gai Đen ở tầng hai.
Lúc đi ngang qua phòng giải trí, hắn thấy đám người Leonard đã quay lại và đang ăn trưa.
Cộc cộc! Hắn gõ cửa phòng của đội trưởng.
“Mời vào.” Giọng nói dày và ấm của Dunn truyền ra.
Klein đẩy cửa bước vào, bỏ mũ xuống: “Đội trưởng, bắt được ‘Kẻ Xúi Giục’ Tris chưa ạ?”
Dunn day huyệt thái dương, mệt mỏi lắc đầu: “Chúng tôi không tìm được cô ta ở ga tàu Tingen.
Nhưng từ điện tín do Backlund gửi tới thì có hành khách gặp cô ta ở toa hạng nhất của chuyến sớm nhất, đáng tiếc là cô ta đã xuống dọc đường.”
“Thật là tiếc quá.” Đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Klein thở dài nói: “Xem bói không phải vạn năng mà…”
Dunn đảo đôi mắt xám qua:
“Cậu không phải uể oải làm gì.
Người phi phàm ở danh sách 7 không dễ bị bắt như thế.
Nhưng chí ít là chúng ta đã phá hủy được nghi thức tà ác của Tris, cứu được ít nhất bốn mươi sinh mệnh vô tội.
Vả lại chúng ta còn biết được tình hình hiện tại của cô ta, khiến cô ta không thể phạm tội tùy tiện như trước nữa.
Nếu cô ta còn định làm chuyện tương tự, như vậy sẽ khiến người ta chú ý bất cứ lúc nào, rồi bị phát hiện, bị tố giác.
Sớm muộn gì Kẻ Gác Đêm chúng ta, hoặc Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc sẽ tìm được và bắt cô ta.
Đương nhiên, còn có thể là giết chết.”
“Hy vọng là vậy.
Mong Nữ thần phù hộ.” Klein vẽ mặt trăng đỏ trước ngực.
Ngay sau đó, hắn dừng lại một chút rồi châm chước từ ngữ mà nói:
“Đội trưởng, đã hơn một tuần tôi không nghe thấy âm thanh không nên nghe hay nhìn thấy thứ không nên thấy rồi.
Nhưng đó là trong lúc thường xuyên minh tưởng và thường xuyên sử dụng linh thị.”
“Hửm?” Dunn nhíu mày, tỏ ra nghi ngờ.
Klein lập tức bổ sung: “Tôi cảm thấy từ giờ tới lúc nắm bắt hoàn toàn ma dược ‘Thầy Bói’ là không còn xa.
Có lẽ là liên quan tới việc tôi thường xuyên tới câu lạc bộ xem bói cho người ta.”
“Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Dunn thay đổi tư thế ngồi, nét mặt đầy vẻ mơ hồ.
Klein cố ý đáp một cách không lưu loát cho lắm: “Mỗi lần… Mỗi lần tới câu lạc bộ bói toán, tôi đều cảm thấy linh tính trở nên hoạt bát hơn.
Mà sau mỗi lần xem bói cho người ta, thân thể, tâm tính và linh hồn của tôi cũng trở nên thoải mái hơn không ít.
Từ những lần đó mà tôi còn tổng kết được một bộ, ừm, gọi là ‘quy tắc Thầy bói’, và luôn tuân thủ nó nghiêm ngặt, hệt như câu nói ‘Muốn làm gì thì làm, nhưng đừng làm hại’ của Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn ấy.
Ừm, phải nói là từ câu châm ngôn đó mà tôi có được linh cảm, rồi thử, từ đó bắt chước để tạo ra châm ngôn cho Thầy Bói.
Tôi cho rằng đây có lẽ là cách hữu hiệu khiến người phi phàm nhanh chóng nắm bắt được ma dược, giảm bớt sự hiện hữu của mất khống chế.
Giống như Daly ấy, cô ấy luôn làm ‘Người Thông Linh’.”
Dunn lấy một cái tẩu thuốc ra từ lúc nào không biết, đặt bên mũi khẽ ngửi.
Anh ta dường như quên mất Klein, trầm tư mấy phút rồi mới nói: “Một suy đoán không tệ, một thử nghiệm thú vị…”
Mục đích lần này của Klein là nói qua, tạo tiền đề từ trước, nên hắn không nói gì thêm, mà vừa nửa nói giỡn nửa báo trước: “Có lẽ tôi sẽ trở thành thành viên Kẻ Gác Đêm đầu tiên trong lịch sử nắm bắt được ma dược danh sách 9 nhanh nhất.”
“Nguyện Nữ Thần phù hộ cậu.” Dunn cười chúc phúc một câu, không cho là thật, rồi lại ngồi đó suy nghĩ.
Thấy thế, Klein đứng dậy chào, rồi rời khỏi văn phòng của đội trưởng.
Lúc đóng cửa lại, hắn bỗng nghĩ tới một vấn đề khác, đó là phải đóng vai “Tên Hề” như thế nào!
Chẳng lẽ mình phải vào rạp xiếc? Vả lại thành phố Tingen này làm gì có rạp xiếc cố định, toàn kiểu diễn lưu động cả… Mặt mày Klein nhăn nhó lại.
Làm Thầy Bói coi có thể ra vẻ cool ngầu, cho dù gặp phải người quen thì vẫn có thể ngẩng cao đầu, nhưng làm “Tên Hề”, thật chả có mặt mũi nào để oai cả!
Có lẽ là có phương pháp đóng vai khác! Lúc Phiến đá Khinh nhờn xuất hiện, không hề có rạp xiếc, không hề có tên hề… Thôi, còn hai ba tuần nữa mới có cơ hội thăng cấp, tạm thời chưa cần phải suy xét vấn đề này… Klein đi tới khu vực ghế sô pha ở sảnh tiếp đãi như đang chạy mất mạng, phóng thẳng tới bữa trưa của hắn và lão Neil ở chỗ đám người Roxanne, phu nhân Olean và Bratt.
Chương 128: Ngài Kẻ Khờ bần cùng
Sau khi đưa cơm trưa, nhét cho no bụng, Klein chỉ dám nghỉ nửa giờ rồi vội vàng chạy tới câu lạc bộ bắn súng luyện tập, không dám lơi lỏng chút nào.
Qua việc luyện tập hơn nghìn phát súng với sự kiên trì ngày qua ngày, hiện giờ trình độ bắn súng của hắn đã đạt tới mốc tiêu chuẩn của Dunn Smith, hơn nữa thành tích khi bắn bia cố định là không hề tệ.
Sau khi luyện tập lặp đi lặp lại xong, hắn cất súng, lên xe ngựa công cộng tới gần nhà của thầy Gavin, rồi đi bộ chừng mười phút mới tới trước cổng.
Sau đó, hắn thay trang phục luyện tập của kỵ sĩ vừa được phơi khô, rồi chạy bộ, nhảy dây, tập cử tạ và squat để luyện bộ pháp và đánh quyền, khiến cho mồ hôi nhễ nhại, toàn thân mệt mỏi.
“Nghỉ 15 phút nào.” Gavin, người có mái tóc vàng xen lẫn những sợi tóc trắng và khuôn mặt sương gió lấy đồng hồ bỏ túi ra, ấn chốt mở nhìn giờ.
Từ lúc ban đầu tới bây giờ, ông ta vẫn giữ nguyên sự im lặng, chỉ khi nào cần thay đổi phương thức huấn luyện hay Klein làm động tác nào đó không được đúng thì mới lên tiếng nhắc nhở hai ba câu.
Klein thở hổn hển, không dám ngồi xuống nghỉ ngơi mà đi lại thong thả.
Trải qua quãng thời gian huấn luyện này, phản ứng thấy rõ nhất trên người hắn chính là da đen đi không ít, trở thành màu rám nắng.
Gavin cất đồng hồ đi, đứng ở cạnh sân luyện tập gồ ghề ở sau nhà, tay khoanh trước ngực nhìn Klein thả lỏng.
Ông ta yên lặng hệt như một bức tượng cẩm thạch.
“Thưa thầy, ngoài đánh tay không, liệu thầy có thể dạy tôi cách sử dụng các loại kiếm với giáo dài không?” Tiêu hóa xong ma dược “Thầy Bói” nên tâm tình Klein khá tốt, hắn chủ động hỏi một câu.
Hắn từng thấy các loại vũ khí như kiếm thẳng hay kiếm chéo với giáp ngực, giáp toàn thân, nên biết ông ta không chỉ am hiểu về đánh tay không.
Chìm đắm trong ánh mặt trời, Gavin nhìn quét qua hắn một cái, rồi nói với giọng trầm trầm: “Cậu học chúng cũng vô dụng, bởi chúng là những thứ lạc hậu với thời đại, sau này chỉ để trưng bày trong bảo tàng với nhà kho tư nhân thôi…”
Ông im lặng vài giây rồi bổ sung thêm một câu với ngữ khí tang thương: “Chúng đã bị loại bỏ… Thứ cậu cần là súng ống.
Kể cả đánh tay không cũng chỉ là phụ trợ mà thôi.”
Nhìn người thầy có dáng vẻ già nua này, Klein cười một tiếng: “Tôi lại không cho là vậy.”
“Nhưng tất cả các bộ trưởng, nghị sĩ và tướng quân đều nghĩ thế.” Gavin nói như đang nghiến răng nghiến lợi.
Klein dừng bước, vờ như mình đang đánh chữ mà chậm rãi nói hệt như một chuyên gia bàn phím chân chính: “Không, chúng chỉ rời khỏi chiến trường chính diện, và vẫn còn tác dụng khác.
Tại sao giác đấu lại phải trở thành thứ đối lập với súng ống? Rõ ràng là chúng có thể hoàn toàn kết hợp với nhau.
Tôi tin rằng người có phản ứng linh hoạt và nhanh nhẹn sẽ phát huy tác dụng của súng ống một cách tốt hơn.”
Thấy ánh mắt của Gavin trở nên sắc bén, Klein đắc chí nói tiếp:
“Các vũ khí khác cũng không bị loại bỏ, mà cần cải tiến để khiến chúng có thể tiện mang theo bên người… Chúng ta có thể tổ chức một đội ngũ rất có tính cơ động, vòng qua chiến trường, lao tới phía sau của kẻ địch, tới thẳng trung tâm của bọn họ… Trong chiến đấu tập kích quy mô nhỏ, những chiến sĩ có năng lực giác đấu xuất sắc và am hiểu cách sử dụng các loại vũ khí có thể phát huy tác dụng rất quan trọng.
Thầy có thể tưởng tượng ra cảnh đó mà…”
Hắn phát huy bản lĩnh cái gì cũng biết đôi chút mà miêu tả phương thức chiến đấu của lính đặc chủng ở Trái Đất kèm theo mấy thứ hỗn tạp khác.
Tiếng hít thở của Gavin dần trở nên dồn dập.
Ông ta đứng đó không động đậy, dường như không muốn phá vỡ hình ảnh mà mình đang tưởng tượng.
Liếc nhìn phản ứng của ông ta, Klein thầm cười hì hì, rồi hắn hắng giọng một cái, tỏ ra rụt rè:
“Thầy cảm thấy ý tưởng của tôi như nào? Liệu có thực hiện được không?”
Cơ thể Gavin run rẩy rõ rệt như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng.
Ông ta nhìn Klein một cái thật sâu, rồi nói: “Cậu nghỉ ngơi thư giãn xong rồi, giờ lập tức làm lại tất cả các động tác luyện tập trước mười lần.”
“Hả?” Klein ngơ ngác.
Ngay sau đó khi chạy bộ hắn mới nhận ra, bụng gào thét điên cuồng: Mười lần á? Thầy ơi đừng mà!
Tôi không muốn dùng cách thức này để ăn mừng phi vụ hoàn toàn tiêu hóa xong ma dược “Thầy Bói” đâu!
Ô thầy, thầy không xúc động gì à?
Nhìn Klein chạy tới phía khác của sân huấn luyện, Gavin bỗng buông đôi tay đang khoanh trước ngực xuống, rồi giơ một bàn tay che kín khuôn mặt.
Ông nhanh chóng nhắm mắt lại, nếp nhăn trên mặt hằn sâu và bắt mắt.
Sau lần luyện tập mệt tới muốn phát ói, Klein tắm táp, thay quần áo, tạm biệt thầy Gavin rồi lên xe ngựa công cộng rời khỏi nhà ông ta.
Hắn không về nhà mà tới quán bar Ác Long ở bến cảng trước, định tới chợ đen tìm hiểu về giá cả của vật liệu phi phàm cùng với mua đồ cho việc chế tạo bùa chú.
Dọc đường đi, vì lo lắng cho kim khố nhỏ của mình nên Klein không dám ngủ, cố gắng ép cho mình tỉnh táo tới đích đến.
“Còn khoản 4 bảng cho vụ ủy thác nữa, như vậy mình chỉ có 3 bảng 5 saule để tiêu…” Hắn sờ tiền mặt trong túi quần, rồi cầm gậy đi xuống xe ngựa.
Lúc này mặt trời bắt đầu lặn về đằng tây.
Ánh hoàng hôn nhuộm lên mọi căn nhà.
Trận đấu “quyền anh” và “chó bắt chuột” ở quán bar Ác Long hãy còn rất hăng máu.
Đi qua phòng bóng bàn, qua từng gian phòng một, Klein đi tới chợ đen.
Hắn quan sát hai bên, không thấy “Quái Vật” Admisol vốn hay lảng vảng nơi này.
“Không phải Neil nói rằng nhờ ông chủ Swain của quán bar Ác Long thu giữ, cho miếng ăn nên “Quái Vật” mới sống được sao?” Klein lẩm bẩm, cảm thấy nghi ngờ.
Là một Kẻ Gác Đêm, hắn khá cảnh giác với những chuyện tương tự, vì vậy nên hắn tới gần người đàn ông to con gác cửa, hỏi: “Admisol đâu rồi?”
Người đàn ông kia trả lời với khuôn mặt nghiêm nghị: “Không biết là chui vào góc nào ngủ rồi.
Gần đây hắn ta cứ thế suốt, cứ nằm run rẩy rồi la hét gì đó mà “chết rồi, chết rồi, toàn là thi thể, phải chết hết!”
Hắn ta lại nhìn thấy hình ảnh gì rồi? Bị cái gì kích thích? Klein nhíu mày, hỏi thêm vài câu để biết Admisol ngủ ở chỗ nào, nhưng người gác cửa không biết.
“Chờ bao giờ rảnh phải dùng bói toán tìm xem hắn ở đâu, để xem rốt cuộc là hắn gặp phải cái gì…” Klein ghi nhớ chuyện này, rồi bước tới một trong hai căn phòng ở cuối chợ.
Nghe Neil nói, phòng bên trái là nơi vay và trả tiền, còn phòng bên phải là chỗ buôn bán và thu mua đồ quý báu, bao gồm vật liệu phi phàm.
Gõ cửa phòng bên phải, Klein phát hiện nơi này được ngăn thành hai gian, có ba khách đang chờ ở gian ngoài.
Hắn đè mũ phớt xuống, ngồi kế sau ba vị khách kia, người nghiêng tới phía trước đè lên gậy chống, im lặng chờ đợi.
Không lâu sau, cửa mở ra, một vị khách mặc trang phục công nhân bến tàu màu lam xám bước ra, cúi đầu vội vàng rời đi, không hề dừng lại.
Klein khẽ cắn răng nanh hai cái, dùng “linh thị” nhìn anh ta, rồi nhìn ba vị khách kia vài lần, không thấy có điểm gì khác thường.
Đương nhiên bệnh vặt vãnh là có.
Chừng mười phút sau đến lượt hắn.
Hắn mở cửa ra, đi vào trong căn phòng đốt đèn dầu hỏa.
Sau khi khóa trái cửa, hắn ngồi vào ghế cho khách, nhìn lão già đội mũ mềm màu đen phía đối diện: “Tôi muốn biết các ông có vật liệu phi phàm nào, theo thứ tự là giá bao nhiêu.”
Phần da thịt trên má lão đã chảy xệ, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng vóc dáng lại khá vạm vỡ.
Mà khi nghe yêu cầu của Klein ông ta lại không tỏ ra kỳ quái chút nào, bởi vì trước khi xác định vật liệu phi phàm nào đó, rất nhiều khách hàng không muốn người ta biết họ định mua cái gì, nên thường muốn được giới thiệu toàn bộ.
Lão ta giở tới mấy tờ mới nhất của cuốn sổ, liếc Klein một cái, rồi cầm cốc rượu mật ong đặt trước mặt, nhấp một hớp: “Tổ chức não của quỷ nước, dựa theo độ hoàn chỉnh của nó có giá từ 3 bảng 15 bảng.
Tinh thể sao mỗi 50 gam là 150 bảng.
Cỏ Ong Chúa, mỗi gốc giá 200 bảng. Ếch đốm đen trưởng thành, mỗi con 150 bảng… Hoa hồng Mặt Người, 280 bảng, chỉ có một bông…”
Klein khống chế cảm xúc của bản thân, yên lặng nghe lão già giới thiệu.
Một chợ đen như thế này mà chỉ có chưa tới ba mươi loại vật liệu phi phàm.
Sờ 7 bảng tiền mặt trong túi, lại nhớ tới thái độ của tiểu thư Chính Nghĩa khi nói tới 1.000 bảng, Klein lặng lẽ đứng dậy, thở dài rồi nói: “Tiếc quá, không có thứ mà tôi cần.”
Không chờ lão ta hỏi, hắn quay người, mở cửa rồi bước thẳng ra ngoài.
Trở lại khu chợ, Klein nhìn phía trước, người ngây ra vài giây, lòng thì ngậm ngùi một câu: “Có lẽ mình là boss nghèo nhất…”
Điều này càng làm hắn kiên quyết hơn về ý định lấy được vật liệu từ trong Kẻ Gác Đêm hoặc trao đổi với Chính Nghĩa và Người Treo Ngược.
Dạo quanh chợ đen hai vòng, Klein lựa chọn vật liệu chế tạo bùa chú, ví dụ như miếng bạc bán thành phẩm, hoặc bột thảo dược và khoáng thạch thiên nhiên cần cho nghi thức tương ứng, tốn tất cả là 1 bảng 15 saule.
Tiền riêng chỉ còn 5 bảng 10 saule, trừ đi khoản tiền phải trả cho ủy thác thì còn 1 bảng 10 saule… Klein tính nhẩm tình hình tài chính, lòng đầy bất đắc dĩ.
Đương nhiên hắn biết rất rõ tình trạng của hắn như này là vì hắn mới đi làm được có hơn một tháng.
Nếu là hơn một năm, hắn vẫn có thể tiết kiệm được trăm bảng.
“Hai tuần nữa phải nói cho Benson và Melissa rằng tiền lương của mình hơn ba bảng, có thể thuê hầu gái làm việc vặt rồi… Như vậy sẽ không còn tiền riêng nữa…” Vừa nghĩ, Klein vừa đi tới cửa ra vào chợ đen.
Đúng lúc này hắn thấy Neil mặc áo choàng màu đen cổ điển chậm rãi đi vào.
“Mua xong hết rồi à?” Neil cười hơ hớ chào hỏi.
“Vâng.” Klein thản nhiên đáp.
Neil lập tức chậc một tiếng: “Cậu tới đây sớm thật.”
“Đó là vì tôi vẫn đói, còn ông thì đã ăn tối rồi.” Klein tán gẫu vài câu với Neil.
Một lúc sau, Swain, ông chủ quán bar Ác Long, người mặc trang phục của quân sĩ hải quân bước vào từ bên ngoài, tới gần hai người với vẻ mặt khá nghiêm trọng, rồi nhỏ giọng nói: “Tôi cần hai người giúp.”
“Có chuyện gì vậy?” Neil lập tức nghiêm túc, Klein cũng chăm chú lắng nghe.
Swain với mái tóc nâu rối bời cộng thêm mùi rượu nồng nặc trên người trầm giọng đáp:
“Có một thành viên tiểu đội “Kẻ Trừng Phạt” mất kiểm soát ở khu vực gần đây, chúng tôi bắt buộc phải giải quyết anh ta trước khi anh ta làm hại người bình thường!”
Chương 129: Người mất khống chế
Mất khống chế? Klein căng thẳng trong lòng, suýt thì thốt lên câu hỏi ấy.
Tuy Dunn và Neil thường xuyên nhấn mạnh vào sự nguy hại và xác suất xảy ra của việc mất khống chế, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện này, đâm ra hắn hoảng hốt, mờ mịt, sợ hãi và bi thương, phải nói là có cảm giác rất phức tạp.
“Một phần tư các sự kiện phải xử lý hàng năm đều là người phi phàm mất khống chế… Mà trong một phần tư đó phần lớn là đồng đội của chúng ta…” Những lời mà Dunn nói hiện lên trong đầu hắn, làm cho phản ứng của hắn dường như trở nên chậm đi.
Neil thì đã trải qua quá nhiều sự kiện tương tự nên mở miệng hỏi luôn: “Người mất khống chế đang ở chỗ nào? Cần chúng tôi làm gì?”
Klein nghe mà giật mình, hắn còn tưởng là “nhân viên nửa nghỉ hưu” loại láu cá lười nhác như Neil sẽ kiếm cớ từ chối lời nhờ vả của Swain, hoặc bắt bí đòi một khoản hời nào đó thì mới giúp, chứ hắn có ngờ rằng lão lại không chút do dự mà tham gia luôn, hoàn toàn không để ý sự khác biệt giữa Kẻ Gác Đêm và Kẻ Trừng Phạt.
Thấy Neil tỏ ra rất nghiêm túc, Klein bỗng hiểu được một việc, đó là cho dù là thành viên của Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc thì đều có mục tiêu là ngăn cản sức mạnh siêu phàm làm hại tới người vô tội, bảo vệ sự yên bình và ổn định cho thành phố Tingen.
Nếu gặp phải sự vụ nguy hiểm và khẩn cấp, bọn họ tuân thủ chức trách nhiệm vụ, không thể từ chối!
Lúc này Swain đáp lại rất ngắn gọn: “Phụ giúp tôi!”
Ông ta không giải thích mất khống chế là gì, với người mất khống chế đang ở đâu, mà đi thẳng tới cửa ra.
Rõ ràng vị cựu đội trưởng “Kẻ Trừng Phạt” này vốn chỉ là một ông già chìm đắm trong rượu chè, nhưng Klein lại phát hiện là mình không thể theo kịp bước chân của ông ta, bắt buộc phải chạy mới không tụt lại phía sau.
Hắn nghiêng đầu liếc Neil một cái, thấy vị Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn đã xuất hiện dấu hiệu già cả trên thân thể cũng bắt đầu chạy.
Mặc kệ ánh mắt đám canh gác bên đường, ba người, người thì mặc trang phục lính hải quân thời xưa, một người khác mặc áo choàng tối màu cổ điển và một kẻ mặc áo gió màu đen mỏng dài tới tối cùng chạy bịch bịch ra khỏi phòng đánh bóng bàn, lao ra ngoài quán bar Ác Long.
Đám khách nhậu nhẹt đánh cược theo bản năng dời ánh mắt khỏi chú chó đang bắt lũ chuột mà liếc nhìn đám người Klein vài lần.
“Là Swain?”
“Ông ta chạy đi đâu mà vội vậy?”
“Có kẻ nào đó quịt nợ bỏ trốn à?”
Trong tiếng xì xào bàn tán, có khách lại quay lại lồng tre, lại hò hét cổ vũ để trút bớt áp lực nặng nề của ban ngày, có kẻ lại cảnh giác, cảm thấy bất an sao đó.
Bịch bịch bịch!
Klein và Neil chạy theo Swain tới phố đối diện, tới khu vực bến cảng thật sự.
“Trên con tàu kia.” Swain chậm dần lại, chỉ vào con tàu chở hàng đỗ ở cách đó không xa: “Hai đội viên Kẻ Trừng Phạt đang ở trên đó cầm chân người mất khống chế, không cho hắn tiến vào sông Tasok.
Các cậu giúp tôi tạo ảnh hưởng lên hắn, khống chế hắn, còn chuyện tiếp sau giao cho tôi xử lý là được.”
Neil thở hồng hộc hệt như thổi ống bễ, rồi mới nói: “Được, nhưng… Nhưng ông phải cho tôi một phút, phù, một phút ổn định đã.”
Swain gật đầu, không nói gì thêm, mà lao lên con tàu chở hàng kia gia nhập vào cuộc chiến.
Nghe tiếng đánh nhau rầm rầm trên đó, Neil giương mắt nhìn Klein, người đang khá căng thẳng, rồi rút một mảnh bạc to bằng cỡ bàn tay trẻ con từ trong túi bên trong phần hông áo, đưa cho hắn và nói: “Bùa chú ngủ say, chú ngữ mở nó là ‘đêm tối’ bằng tiếng Hermes cổ.
Đọc chú ngữ xong, hãy rót linh tính của cậu vào, rồi quăng về phía mục tiêu trong vòng ba giây.”
“Vâng!” Klein bắt lấy, cảm động khôn cùng.
Cả mặt trước và mặt sau của bùa chú này đều khắc chú ngữ viết bằng tiếng Hermes, kèm ký hiệu tượng trưng, thần số tương ứng và đánh dấu ma pháp.
Không cần mở linh thị, chỉ dựa vào linh cảm thôi hắn cũng có thể cảm nhận được thứ sức mạnh thần bí, mơ hồ, yên tĩnh và thâm trầm kia.
Neil đứng thẳng người, móc một bùa chú cũng làm từ bạc ra khỏi túi trong áo, nắm trong lòng bàn tay, vừa đi tới tàu chở hàng vừa giỡn: “Đừng căng thẳng làm gì, cứ thả lỏng tâm tình, nghĩ tới một số chuyện, ví dụ như bùa chú kia là tôi cho cậu mượn thôi, dùng xong nhớ chế tác rồi trả lại cho tôi.
Đương nhiên cậu có thể chờ hạn ngạch vật liệu của tháng sau rồi hãng làm.”
Đúng là người có kinh nghiệm phong phú… Klein nhét bùa chú vào trong túi áo bên trái, rồi thò tay lấy khẩu súng trong bao súng dưới nách ra, điều chỉnh vị trí bắn và cò súng.
“Tôi cảm thấy tôi không còn căng thẳng nữa rồi…” Hắn tay cầm súng, tay cầm gậy cùng Neil đi qua cầu thang mạn, vững vàng lên trên tàu chở hàng.
Con tàu này mang theo dấu vết thời đại rất rõ nét, tuy dùng hơi nước làm động lực, có thêm một ống khói nhưng vẫn còn cột buồm và cánh buồm.
Với cả bên ngoài được lắp phần vỏ kim loại, một phần thì sử dụng sắt thép, nhưng không ít chỗ vẫn được tạo ra từ gỗ.
Tiếng đánh nhau rầm rầm càng lúc càng dữ dội.
Klein và Neil định tìm cửa vào khoang thuyền thì đột nhiên nghe tiếng răng rắc, loảng xoảng vang lên hỗn loạn.
Mặt sườn của khoang được làm từ gỗ vỡ tung ngay tức thì, mảnh vụn bay khắp nơi.
Một bóng người ngã lăn ra ngoài, va vào mạn thuyền.
Không kịp nhìn người kia bị thương như nào, Klein tập trung nhìn vào chỗ quái vật đang lao ra chỗ nứt toác.
Con quái vật này cao tới hơn 1m8, mặc áo sơ mi với quần dài đã rách tới mức không nhìn ra kiểu dáng ban đầu.
Những mảng da thịt hiện ra bên ngoài bị lớp vảy màu xanh thẫm phủ kín, các kẽ tay chân đều mọc ra lớp màng trông như màng của động vật thủy sinh.
Nó có một cái đầu nhăn nheo, tạm có thể nhìn ra vóc dáng con người.
Những chất nhầy chảy xuôi theo lớp vảy nhỏ từng giọt xuống.
Xì xì xì!
Chất nhầy màu xanh thẫm ăn mòn sàn tàu, để lại dấu vết khá rõ.
Rầm! Con quái vật định lao ra thì bị Swain ở bên cạnh đánh cho một quyền, dạt sang ngang hai bước.
Rầm rầm rầm! Sức lực từ cơ bắp trông có phần khoa trương của Swain rõ ràng không bằng quái vật kia, vả lại quyền cước của ông ta rõ ràng đã đánh trúng nó, nhưng lại không phá vỡ được lớp vảy, không tạo nên thương tổn, nên khá là chật vật, lung lay suýt đổ.
Nếu không vì ông ta có năng lực cân bằng rất đáng ngạc nhiên, và không có Kẻ Trừng Phạt khác đi theo nổ súng khống chế, Klein ngờ rằng ông ta đã bị quái vật đánh chết tươi rồi.
Bịch! Bịch! Bịch! Swain không ngừng lùi ra sau, lại không ngừng xông lên, dường như lũ thiêu thân dù biết đó là lửa nhưng vẫn lao đầu vào.
Nhưng Klein cảm giác rằng ông ta đang tích tụ thứ gì đó, và đang chờ đợi điều gì đó.
Ầm!
Swain bị đánh cho lùi ra sau mấy bước, cũng che khuất tầm mắt Kẻ Trừng Phạt còn lại.
Nhân cơ hội ấy, quái vật lập tức xông qua lỗ thủng.
Nó định chạy ra khỏi khoang thuyền rồi nhảy vào sông Tasok!
Nhìn quả đầu nhăn nheo dính đầy chất nhầy, Klein giơ tay phải lên, chạm vào cò súng.
Pằng!
Viên đạn săn ma màu bạc bắn trúng cơ thể quái vật như hắn muốn, nhưng chỉ là bắn trúng vảy, vào được một nửa viên.
Quái vật kia lập tức rít lên tiếng thét chói tai, hai chân dồn lực nhào tới phía Klein hệt như một cơn gió vồ tới.
Mùi cá tanh xộc thẳng vào mũi, Klein lập tức cúi người xuống rồi lăn sang bên cạnh.
Choang! Hắn cảm thấy thân thuyền lắc lư một cái, có mảnh vỡ đánh lên người.
Cùng lúc đó, hắn nghe thấy một giọng nói già và trầm thấp đọc chú ngữ bằng tiếng Hermes cổ:
“Đêm Tối!”
Klein lại lăn thêm hai vòng nữa, không kịp nhặt gậy mà cuống quít ngẩng đầu và giơ súng lên.
Hắn thấy lão Neil đang đứng cách quái vật không xa, tỉnh táo ném bùa chú trong tay ra.
Tấm bạc mỏng kia nhanh chóng bị một ngọn lửa đỏ sậm bao phủ, phát ra tiếng nổ nhỏ.
Thứ sức mạnh thâm trầm, yên tĩnh lập tức lan ra.
Con quái vật gần như va đụng làm nát mạn thuyền bắt đầu lắc lư, động tác chậm dần đi.
Lúc này Swain lao ra từ trong khoang thuyền, chạy tới gần quái vật, xoay eo vung tay đánh vài cú gần như là liên tục, toàn bộ đều trúng đầu của quái vật.
Nhưng ông ta chỉ có thể đánh cho nó nứt ra chứ không tạo nên vết thương trí mạng.
Chẳng qua Klein có thể cảm nhận được thứ mà ông ta đang dồn nén lại sắp đạt tới mức cao nhất.
Ầm! Sau khi hồi phục xong, quái vật vung tay đánh lại, khiến Swain phải lùi năm bước.
Mỗi một bước đều giẫm cho boong tàu vỡ vụn.
Khi quái vật sắp quay người nhảy ra khỏi tàu, Klein nhanh chóng móc “bùa chú ngủ say” ra khỏi túi áo bên trái.
Ngay sau đó, hắn thuần thục đọc cụm từ trong tiếng Hermes cổ: “Đêm tối!”
Bỗng nhiên Klein thấy bùa chú bằng bạc trong lòng bàn tay mình lạnh lẽo như do những bông tuyết chất lại mà thành.
Hắn không nghĩ nhiều, rót linh tính vào trong bùa chú, rồi vung tay ném nó tới chỗ quái vật.
Lúc này, quái vật trông giống người cá kia đã nhảy tới giữa không trung.
Ngọn lửa màu đỏ sậm lập tức chiếu sáng bóng tối xung quanh.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên hệt như khúc dạo nhạc du dương thôi miên, rồi nhanh chóng lan ra.
Rầm!
Quái vật ngã lăn xuống bến tàu, co người lại, tạm thời rơi vào trạng thái ngủ say.
Klein đang định xông tới cạnh mạn thuyền rồi bắn vào đầu quái vật, bỗng thấy Swain xông tới, rồi nhảy xuống.
Ông ta điều chỉnh tư thế ngay giữa không trung, cơ bắp trên người nổi lên.
Trong linh cảm của Klein, thứ được dồn nén tới mức tận cùng bộc phát.
Swain từ trên trời giáng xuống, nện lên người quái vật kia, sau đó thẳng lưng lên, rồi lại tung quyền đánh thật mạnh vào đầu đối phương.
Răng rắc!
Đầu quái vật vỡ tung, những phần màu đỏ và màu xám trắng văng ra đầy đất, kèm theo đó là cả chất nhầy màu xanh thẫm nữa.
“Đây là một trong những năng lực của ‘ Người Dân Nổi Giận’ à?” Klein đứng bên mạn thuyền đã vỡ tung, lặng lẽ thì thầm một câu.
Neil ôm tay trái tới gần, cũng nhìn xuống theo.
Lúc này Swain đã đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào quái vật đã mất sinh mệnh.
Ông ta lấy một bình rượu kim loại đáy móp không rõ là từ đâu, mở nắp rồi uống ừng ực đi non nửa, sau đó dốc toàn bộ rượu đổ lên người quái vật.
Làm xong, Swain trở nên già nua hẳn đi, lưng cũng còng hẳn xuống.
Neil thở dài, nhìn cảnh bên dưới rồi nói khẽ với Klein:
“Tôi biết Kẻ Trừng Phạt bị mất khống chế này.
Anh ta đã theo Swain hai ba mươi năm, từng tiêu diệt quỷ nước lên bờ giết người, vây bắt người phi phàm tà ác định lặn xuống sông Tasok để bỏ trốn…”
Ông ta không nói hết, nhưng Klein nghe được ý ngầm trong lời nói đó: Một “người bảo vệ” đã lập nhiều công lao, giết không ít quái vật như vậy cuối cùng lại trở thành quái vật.
Hơn nữa đây không phải trường hợp đơn lẻ, mà là kết cục mà rất nhiều thành viên Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc có thể gặp phải.
Chương 130: Tụ hội bí ẩn ở Backlund
Nhìn Swain đang đứng trước thi thể quái vật, lại quay đầu nghìn Kẻ Trừng Phạt phụ trách khống chế quái vật đang nhấc đồng đội đang hôn mê, Klein bỗng cảm thấy một sự bi thương khó nói thành lời xộc lên trong đầu.
Bất kể là thành viên của Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc thì đều không thể trở thành anh hùng, bởi vì tất cả những gì bọn họ làm đều không thể để cho dân chúng biết, mà chỉ nằm sâu trong các loại tài liệu văn bản mật, nhưng những nguy hiểm và đau đớn mà bọn họ phải chịu đựng lại chân thực và rõ ràng đến thế.
Có lẽ một ngày nào đó, đối thủ của mình cũng sẽ là đồng đội… Klein thở dài im ắng, cảm thấy sức nặng đè nặng trĩu trong những từ như “Kẻ Gác Đêm”, “Kẻ Trừng Phạt” và “Trái Tim Máy Móc”.
Lúc này, Neil thở dài: “Chúng ta đi thôi, đừng quấy rầy bọn họ.”
“Vâng.” Klein nhặt gậy lên, đang định bước đi thì bỗng thấy Neil vẫn ôm tay trái như trước, bèn hỏi quan tâm: “Ông bị thương à?”
Neil cười khà một tiếng: “Bị mảnh vụn đâm vào.
Nếu là lúc trẻ, chắc chắn tôi sẽ né được ngay.
May mắn là đây chỉ là vấn đề nhỏ.”Ông ta buông tay phải để Klein nhìn thấy miệng vết thương nhỏ trên mu bàn tay trái hãy còn đang rỉ máu.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì lớn, Klein vừa đi xuống theo cầu thang mạn vừa ngậm ngùi:
“Neil, ông còn tỉnh táo hơn là tôi tưởng.
Trong lúc con quái vật kia cách ông chưa tới hai mét, thế mà ông còn bình tĩnh đọc chú ngữ để sử dụng bùa chú.”
Tuy lúc ấy quái vật do Kẻ Trừng Phạt mất khống chế biến thành đang lao tới Klein, nhưng Neil vẫn cách hắn ta một khoảng cách rất gần.
Nghe hắn khen, Neil lập tức cười ha ha: “Tôi là Kẻ Gác Đêm thâm niên rồi.
Trong những tình huống nguy hiểm mà tôi từng trải qua ấy, chuyện như vừa rồi còn không thể vào được top 10.
Tôi nhớ có lần tôi với Dunn tuần tra ở nghĩa trang Raphael.
Lúc ấy có người chết biến thành xác sống từ bao giờ không biết, rời khỏi huyệt, mai phục trong bóng của cây cối.
Tôi đi ngang qua đó, hoàn toàn không nhận ra là nó ở đó, lúc ấy định tìm một chỗ kín kín để, hì hì, cậu biết mà.
Kết quả là nó nhào tới từ phía sau, bóp lấy cổ tôi.”
Klein nghe mà sợ hãi, suy đoán: “Trong lúc như vậy, ông còn tỉnh táo sử dụng bùa chú, hoặc ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’ có thể thi triển pháp thuật nhanh chóng?”
Neil liếc hắn một cái, khẽ cười: “Không, là Dunn kéo xác sống kia vào giấc ngủ say đúng lúc.
Tôi kể cho cậu chuyện này là để cậu biết rằng, làm Kẻ Gác Đêm ấy, không những phải tin tưởng vào bản thân, mà còn phải tin tưởng đồng đội.”
“…” Klein im lặng vài giây, nửa nói giỡn lại nửa thật lòng: “Neil, hôm nay ông thật cơ trí.”
Neil nhảy xuống bến tàu, trả lời với ngữ khí kiểu coi nhẹ: “Đó là vì bình thường cậu chỉ biết tới khía cạnh nhỏ bé không đáng kể của tôi mà thôi.”
Hai người ra khỏi bến tàu, trở lại trước quán bar Ác Long.
Klein cất súng, ỷ vào gậy mà cởi áo khoác, nương theo ánh sáng đèn khí gas kiểm tra xem nó có bị xướt xát gì không.
“May quá, chỉ bị dính ít giằm gỗ và bẩn đôi chỗ mà thôi…” Hắn nhổ mấy thứ đâm vào áo, phủi phủi sạch tro bụi rồi mặc lại.
“Neil mỉm cười nhìn, thản nhiên bồi thêm một câu với ngữ khí bắt chước hắn: “Tiếc quá, không được thanh toán rồi.”
“…” Tạm thời Klein không biết nói gì cho đúng.
Tôi không phải người như vậy! Hắn nhấn mạnh một câu như thế trong lòng.
Lúc này xe ngựa công cộng đến.
Klein lấy đồng hồ bỏ túi ra xem.
“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi phải về nhà đây.” Hắn quay đầu nói với Neil.
Neil gật đầu nói: “Về thưởng thức bữa tối đi, không phải suy nghĩ ‘bùa chú ngủ say’ vừa rồi.
Tôi sẽ đòi Swain bồi thường.
Lão ấy là nhiều tiền lắm.
Đương nhiên không phải hôm nay, tôi cũng phải chú ý tới cảm xúc của lão chứ.”
“Cảm ơn sự hào phóng của ông…” Klein há miệng, cuối cùng chỉ nói được câu này.
Hắn bước nhanh lên xe ngựa, trở lại phố Hoa Thủy Tiên.
Lúc này là hơn bảy giờ, trời đã tối om.
Lấy chìa khóa mở cửa, Klein thấy Melissa đang cởi mũ treo lên giá để mũ, bèn cười hỏi một câu thừa thãi: “Em cũng mới về à?”
Lúc này cảm xúc phức tạp ban nãy của hắn bỗng chốc tan sạch, toàn thân thoải mái, cảm thấy ấm áp.
“Hôm nay trường em có tiết hoạt động thực tế.” Melissa giải thích rất nghiêm túc.
Klein ngửi ngửi thấy mùi đồ ăn, giật mình, bèn hỏi theo bản năng: “Vậy ai đang nấu bữa tối?”
Nói xong, cả hắn và Melissa đồng thời đáp: “Benson!” Với ngữ khí có vẻ kinh hoảng.
Lúc này, nghe thấy hai người nói chuyện, Benson vừa đi ra khỏi phòng bếp vừa lau tay lên tạp dề, bèn nói:
“Chẳng lẽ hai đứa không tin vào tay nghề của anh à? Anh nhớ lúc Melissa còn chưa biết nấu ăn, lúc hai đứa còn nhỏ toàn chờ anh về, rồi nhìn anh nấu nướng với ánh mắt khát khao.
Thực ra nấu nướng đơn giản lắm, ví dụ như thịt bò hầm khoai tây chẳng hạn, đầu tiên là nấu thịt bò, sau đó thả khoai tây, rồi thêm gia vị là xong…”
Klein và Melissa liếc nhau, đều im lặng.
Dựa lên gậy, bỏ mũ xuống, Klein lại cười nói: “Em cho rằng đã đến lúc thuê hầu gái rồi.
Ăn tối không đúng giờ thường xuyên sẽ không tốt cho sức khỏe.”
“Nhưng em không mong lúc chúng ta nói chuyện lại có người lạ bên cạnh, như vậy sẽ khiến em cảm thấy không được tự nhiên.” Theo bản năng Melissa lại tìm lý do để phủ quyết.
Klein vừa cởi áo khoác vừa cười nói: “Không phải để ý…”
Đúng lúc này, mặt hắn cứng đờ, dừng động tác lại: Nguy hiểm thật, suýt nữa thì tiện tay cởi luôn áo khoác, mà súng vẫn còn ở dưới nách kia.
“Khụ khụ.” Hắn hắng giọng, vờ như không gì xảy ra: “Không phải để ý, chúng ta về nhà thì sẽ cho hầu gái về phòng cô ta nghỉ ngơi.
Anh không nghĩ chẳng ai là không muốn nghỉ cả, ừm, bắt buộc phải tìm người nào chịu khó học nấu ăn nữa.”
Hắn không muốn tương lai phải chịu đựng sự tàn phá của thế lực đồ ăn bóng tối.
Benson đứng ở cửa phòng bếp, gật đầu đồng ý: “Chờ lúc nào rảnh, chúng ta có thể tới Hiệp hội Người hầu Phụ giúp Gia đình thành phố Tingen, bọn họ rất hiểu biết và có nguồn tài nguyên phong phú về chuyện này.”
“Vâng, cứ quyết định thế đi!” Klein bỏ qua ánh mắt không chút bằng lòng của Melissa.
Nhà tử tước Grilint ở khu Hoàng Hậu, Backlund.
Audrey Hall dẫn hầu gái Annie rời khỏi vũ hội, lên tầng hai, tới căn phòng ngủ mà tử tước đã bố trí từ trước.
Dưới sự giúp đỡ của Annie, cô chậm rãi cởi bộ váy hoa lệ và chiếc giày khiêu vũ nhẹ nhàng, rồi mặc chiếc áo choàng màu đen đã được chuẩn bị từ trước.
Đội mũ lên, Audrey đứng trước gương, bắt đầu quan sát bản thân.
Cô thấy quá nửa khuôn mặt đã bị mũ trùm đầu che khuất, chỉ để lộ đôi môi duyên dáng.
Áo choàng màu đen, khuôn mặt giấu trong bóng tối, cảm giác thâm trầm và bí ẩn… Đây chính là kiểu ăn mặc trong mơ của mình! Audrey mừng rỡ nghĩ.
Không yên tâm cho lắm, cô lại kéo lớp mạng voan mỏng màu đen của chiếc mũ mềm màu lam bên dưới lớp mũ trùm đầu, khiến khuôn mặt mình trở nên mơ hồ.
“Không sai, chính là như này!” Audrey đút chân vào trong đôi ủng ngắn da bò, rồi nghiêng đầu nói với Annie: “Cô chờ tôi ở đây, bất kể ai đến cũng không được mở cửa.”
Annie nhìn cô chủ của mình với ánh mắt bất đắc dĩ: “Cô chủ à, nhưng cô phải cam đoan rằng lần này không đi quá một giờ nhé.”
“Cô phải tin tôi chứ, mấy lần trước tôi luôn tuân thủ lời hứa mà.” Audrey cười tới ôm cô ta một cái, rồi hôn lên má cô ta.
Sau đó, cô nhẹ nhàng lùi ra sau vài bước, đội mũ trùm lại, quay người theo cửa ngầm rời khỏi phòng ngủ này.
Cô đi một mạch tới cửa hông của nhà tử tước, thấy một cỗ xe ngựa đứng chờ nơi đó.
Grilint, chủ nhân ngôi nhà đứng trong bóng tối, liếc Audrey một cái rồi ca ngợi từ tận đáy lòng: “Trang phục của cô thật là, ừm, theo từ mà Russel đại đế hay dùng để miêu tả, rất ngầu!”
“Cảm ơn.” Audrey khẽ nhấc áo choàng lên, tao nhã và thoải mái cúi người thi lễ.
Hai người lên xe ngựa, ra khỏi biệt thự, chạy chừng mười phút thì tới một tòa nhà.
Bên ngoài cửa, Audrey thấy “Người Học Việc Filth Wall mà cô hay gặp gỡ với bạn của cô ta, “Trọng Tài” Hugh Dirchard.
Filth có mái tóc nâu hơi quăn, đôi mắt màu lam nhạt mang theo vẻ biếng nhác.
Cô ta chỉ vào Hugh Dirchard: “Cô ấy là một người thuyết phục xuất sắc, có thể giúp các vị lấy được thứ mà các vị muốn.”
Hugh Dirchard khá thấp, chỉ chừng 1m5 gì đó.
Khuôn mặt cô ta đẹp đẽ và dịu dàng, nhưng chưa trưởng thành hoàn toàn, trông khá ngây ngô.
Tuy có mái tóc vàng ngang vai thô và rối, lại mặc trang phục luyện tập kỵ sĩ truyền thống, nhưng cô ta toát ra sự uy nghiêm khó nói nên lời và sức hút khiến người ta phải tin tưởng.
Audrey đã gặp cô ta vài lần, khẽ cười chào hỏi:
“Hugh, tôi có thể tin cô được không?”
“Cô không phải lo.” Hugh Dirchard cười, rồi chìa tay làm tư thế mời.
Ngay khi cô ta cất bước đuổi theo Audrey và tử tước Grilint, một tiếng “ting” vang lên.
Audrey nhìn lại, thấy một con dao găm ba cạnh lóe ra ánh sáng lạnh lẳng lặng nằm bên chân Hugh Dirchard.
“…” Audrey nhìn cô ta, cô ta nhìn Audrey, cả hai quên việc nói chuyện.
Mười mấy giây sau, Hugh Dirchard nhanh nhẹn ngồi xuống nhặt con dao ba cạnh kia lên, giấu nó sau người.
“Chúng ta phải phòng bị điều bất trắc.
Có người lý trí không đủ, không dễ bị thuyết phục.” Hugh Dirchard nghiêm trang giải thích.
Audrey không lên tiếng, chỉ gật đầu, rồi nhỏ nhẹ trả lời: “Tôi tin cô…”
“Đây là công cụ khiến một số kẻ phải bình tĩnh và ngồi xuống nói chuyện với chúng ta.” Filth quay sang nhìn mặt cỏ, bổ sung thêm một câu.
Bốn người không nói gì thêm, tiếp tục bước đi, gõ lên chiếc cửa gỗ.
Kẹt, cửa từ từ mở ra.
Đã tiến vào trạng thái “Khán Giả”, Audrey thấy bên trong có không ít người đang ngồi rải rác.
Bọn họ dùng đủ mọi cách để che giấu khuôn mặt thật, ví dụ như dùng mũ trùm hoặc mặt nạ.
Nhưng cũng có kẻ mặc kệ, cứ phơi bày hẳn khuôn mặt mình ra.
Gần như trong chớp mắt, Audrey chú ý tới người đàn ông mặc áo choàng đen đang ngồi trên sô pha đơn.
Người này cũng đội mũ trùm, giấu khuôn mặt mình trong bóng của chiếc mũ.
Ông ta lặng lẽ nhìn khách tới, gây cho người ta cảm giác như kẻ bề trên đang nhìn xuống.
Ánh mắt rất tự tin, nhưng vô cùng ghê tởm, luôn di chuyển trên người mình, hệt như hai cái xúc tu trắng và trơn tuột đang định lột quần áo của ta ra… Audrey có giác quan sâu sắc, sự quan sát cẩn thận, bình tĩnh phán đoán, nhưng người suýt thì nổi da gà.
Lúc này Filth giới thiệu: “Đó là ngài A, một người phi phàm rất mạnh, là người triệu tập buổi tụ hội bí ẩn này.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










