Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 19 : Giải Quyết (c91-c95)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Giải Quyết
Hình ảnh bắt đầu méo mó, hư ảo hóa rồi biến mất.
Klein thoát khỏi trải nghiệm hệt như cảnh mộng này, tầm mắt dần thích ứng với căn phòng ngủ u ám.
Hắn biết ông anh Benson của dùng 1 bảng 10 saule, cũng tức là lương tuần 30 saule, mà nuôi mình với Melissa dựa theo tiêu chuẩn bình dân khá là vất vả.
Hắn nghĩ rằng tuyệt đại đa số công nhân có thể nhận được lương tuần lên tới 20 saule.
Hắn từng nghe Melissa nhắc tới rằng ở phố dưới của phố Chữ Thập Sắt, có những gia đình năm, bảy, thậm chí là mười miệng ăn cùng sống trong một căn phòng.
Hắn biết được từ chỗ Benson rằng mấy tháng trước, bị ảnh hưởng bởi thế cuộc ở lục địa Nam nên nền kinh tế của vương quốc bị đình trệ.
Hắn hiểu rằng hầu gái dọn dẹp được bao ăn bao ở có thể nhận từ 3 saule 6 penny đến 6 saule một tuần.
Klein giơ tay nắn bóp ấn đường, không nói gì một lúc lâu.
Mãi tới khi tước sĩ Deville đang nằm trên giường lên tiếng:
“Sĩ quan cảnh sát, anh không nói gì sao? Bác sĩ tâm lý mà lúc trước tôi mời đều nói chuyện với tôi, đề xuất vấn đề trong không gian và thời gian như này.
Chẳng qua tôi cảm thấy rất yên bình.
Ban nãy tôi suýt nữa thì ngủ, nhưng không nghe thấy tiếng kêu tiếng khóc gì nữa.
Anh làm thế nào vậy?”
Klein dựa vào ghế đu, không đáp mà hỏi lại với ngữ khí bằng phẳng: “Tước sĩ, ông có biết trúng độc chì không? Biết chì rất nguy hiểm không?”
“…” Deville im lặng vài giây rồi đáp: “Lúc trước thì không, sau này mới biết.
Ý của anh là vấn đề tâm lý, hoặc có thể nói là bệnh tinh thần, của tôi là vì cảm thấy áy náy với với những công nhân chế biến chì và men sứ à?”
Không đợi Klein trả lời, ông ta tiếp tục nói như thể đã nắm chắc quyền chủ động trong đàm phán vậy:
“Vâng, tôi đã từng rất áy náy, nhưng tôi đã bồi thường bọn họ rồi.
Những công nhân trong nhà máy chì và đồ sứ của tôi đều có được số tiền lương cao hơn những nơi khác không ít.
Ở Backlund, công nhân chế biến chì và men sứ chỉ được chưa tới 8 saule một tuần, mà tôi trả cho bọn họ 10 saule, thậm chí nhiều hơn.
À, không ít người chỉ trích tôi rằng đã khiến bọn họ bị nói là vô đạo đức, khó thuê nhân công.
Nếu không phải ‘Dự luật Ngũ cốc’ bị hủy bỏ khiến không ít nhà nông phá sản phải vào thành phố, có lẽ bọn họ đã đòi tôi tăng lương rồi.
Hơn nữa tôi còn bảo quản lý nhà máy làm cho những công nhân nào bị đau đầu nhiều lần và tầm mắt mờ đi phải rời khỏi nơi có thể tiếp xúc tới chì.
Nếu bị bệnh nặng, bọn họ còn có thể xin viện trợ từ quỹ từ thiện của tôi.
Tôi nghĩ là tôi làm đã đủ nhiều rồi.”
Klein đáp với ngữ khí không chút dao động: “Tước sĩ, đôi khi ông không thể hiểu được sự quan trọng của tiền lương với người nghèo, cho dù chỉ thất nghiệp một hay hai tuần, gia đình bọn họ sẽ không thể sống được, phải chịu tổn thương rất bi thảm.”
Hắn tạm dừng rồi hỏi ngược lại:
“Tôi rất ngạc nhiên, tại sao con người bác ái như ông lại không mua thêm thiết bị phòng bụi và trúng độc chì cho nhà máy?”
Deville nhìn trần nhà, gượng cười một tiếng:
“Làm thế sẽ độn chi phí lên tới mức mà tôi khó chấp nhận được, hoàn toàn không thể cạnh tranh với các nhà máy chế biến chì và đồ gốm khác.
Không phải là tôi quá để ý tiền này, thậm chí tôi còn sẵn lòng trợ cấp một phần tiền, nhưng lúc nào cũng như vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa? Làm thế chỉ giúp được một lượng công nhân rất ít, không thể làm thành tiêu chuẩn cho ngành sản xuất, tạo ra thay đổi hoàn toàn, mà chỉ biến thành tôi cứ chi tiền nuôi người như vậy.
Tôi nghe nói có nhà máy vì tiết kiệm chi phí còn lén sử dụng nô lệ kia.”
Klein đan hai tay lại chống cằm, im lặng một lúc rồi nói:
“Tước sĩ, vấn đề tâm lý của ông thực ra bắt đầu từ những áy náy này.
Tuy ông cho là chúng đã phai nhạt, đã biến mất, vốn không có ảnh hưởng gì quá rõ, nhưng có một sự kiện đã kích thích ông, khiến cho mọi vấn đề bị châm ngòi, bị đốt cháy.”
“Có chuyện kích thích tôi? Tôi không biết có chuyện như vậy.” Deville vừa nghi hoặc lại vừa chắc chắn.
Klein làm cho người khẽ đu đưa theo ghế đu, giải thích với ngữ khí bình thản: “Thực ra ban nãy ông đã ngủ mấy phút, cũng nói cho tôi một việc.”
“Trị liệu bằng thôi miên?” Deville đoán theo thói quen, chuẩn bị kết luận sẵn.
Klein không trả lời ngay mà nói thẳng:
“Ông từng thấy một nữ công nhân chết trên đường đi làm khi ông đang ngồi trên xe ngựa.
Cô ta chết vì trúng độc chì, lúc còn sống từng đi làm quét men sứ ở nhà máy của ông.”
“…” Deville day day hai huyệt thái dương, tỏ ra không quá chắc chắn mà thì thầm: “Hình như đúng là có chuyện như vậy… Nhưng tôi không nhớ rõ cho lắm…”
Mất ngủ lâu dài khiến tinh thần ông ta trở nên kém đi, cảm giác mang máng là có chuyện tương tự thật.
Ông ta ngẫm nghĩ, không ép buộc đầu óc đáng thương của mình nữa mà hỏi: “Nữ công nhân ấy tên là gì? Ừm, ý của tôi là, tôi nên làm gì để trị liệu vấn đề tâm lý của mình?”
Klein trả lời ngắn gọn với chất giọng trầm thấp:
“Hai chuyện.
Thứ nhất, nữ công hân chết trên đường đi làm tên là Harriet Walker, là ông nói cho tôi biết.
Cô ấy là thứ kích thích trực tiếp nhất, cho nên ông cần tìm cha mẹ cô ta, bồi thường nhiều hơn.
Thứ hai, hãy tuyên truyền sự độc hại của chì trên báo chí, khiến quỹ từ thiện của ông giúp đỡ những công nhân bị nhiễm độc.
Nếu ông có thể trở thành nghị sĩ thượng viện, như vậy hãy thúc đẩy lập pháp về mặt này.”
Deville thong thả ngồi dậy, cười tự giễu: “Chuyện khác thì tôi sẽ làm, nhưng về lập pháp, tôi cảm thấy không có khả năng nào cả.
Bởi vì có đối thủ cạnh tranh ở nước ngoài nên lập pháp sẽ khiến những ngành sản xuất này ở trong vương quốc rơi vào nguy cơ mang tính chỉnh thể, sẽ phá sản từng nơi một, và công nhân sẽ thất nghiệp với số lượng lớn.
Tổ chức tế bàn không thể cứu được nhiều người như vậy.”
Ông ta chậm rãi xuống giường, sửa sang cổ áo, nhìn Klein và nói:
“Harriet Wilker đúng không? Tôi sẽ lập tức bảo Cullen tới nhà máy lấy tư liệu về cô ta, mời bố mẹ cô ta tới đây.
Sĩ quan cảnh sát, phiền anh chờ với tôi, đánh giá trạng thái tinh thần của tôi.”
“Vâng.” Klein chậm rãi đứng dậy, phủi phủi bộ đồ cảnh sát trên người.
Mười một giờ sáng, trong phòng khách ở tầng một của nhà Deville.
Klein không nói gì, ngồi một mình trên sô pha, im lặng nhìn hai vợ chồng được quản gia Cullen dẫn vào.
Hai vị khách này da dẻ thô ráp, mặt đã xuất hiện nếp nhăn.
Người đàn ông thì lưng hơi gù, còn người phụ nữ thì có nốt ruồi đen nơi mí mắt.
Bọn họ đều trùng khớp với dáng vẻ mà Klein nhìn qua Harriet, nhưng càng già và tiều tụy hơn, gầy tới gần như giơ xương, mặc bộ đồ cũ rách.
Nghe nói bọn họ sắp không thể ở lại phố dưới của phố Chữ Thập Sắt nữa rồi.
Ù…
Trong linh cảm của Klein, gió lạnh bắt đầu xoáy lên.
Hắn nắn nắn ấn đường, đưa mắt nhìn sang tước sĩ Deville, thấy một bóng người trắng nhạt, trong suốt và bóp méo đang xuất hiện sau lưng ông ta không biết từ lúc nào.
“Chào buổi sáng… Thưa ngài Tước gia… Đáng kính!” Cha mẹ Harriet chào đầy câu nệ.
Deville day trán, mở miệng nói:
“Hai người là cha mẹ của Harriet Walker? Không phải cô ấy còn một người anh và một em gái hai tuổi sao?”
Mẹ Harriet sợ sệt đáp: “Anh của con bé bị ngã gãy chân ở bến tàu một thời gian rồi, bọn tôi để nó ở nhà chăm sóc con em.”
Deville im lặng vài giây, thở dài nói: “Tôi thật sự đồng cảm với nỗi bất hạnh của Harriet.”
Nghe vậy, cha mẹ của Harriet đều đỏ bừng mắt, thay nhau nói:
“Cảm ơn, cảm ơn ý tốt của ngài.”
“Cảnh sát nói cho chúng tôi, cho chúng tôi biết rằng Harriet chết vì trúng độc chì, hẳn là từ này nhỉ? Ôi, đứa con gái đáng thương của tôi, con bé mới có mười bảy tuổi, rất im lặng, rất quật cường.”
“Ngài đã phái người tới thăm con bé, đã giúp tiền an táng.
Con bé được chôn ở nghĩa trang Raphael.”
Deville liếc Klein một cái, thay đổi tư thế ngồi, người đưa ra phía trước, nặng nề nói: “Đây là sự sơ suất của chúng tôi, tôi phải xin lỗi.
Tôi đã suy nghĩ rồi, tôi sẽ bồi thường cho ông bà, cho Harriet.
Tiền lương một tuần của cô ấy là 10 saule đúng không? Một năm chính là 540 saule, ừm, 27 bảng, giả sử cô ấy còn làm được chí ít 10 năm nữa.
Cullen, ông lấy 300 bảng cho cha mẹ Harriet đi.”
“Ba… Ba trăm bảng?” Cha mẹ của Harriet đều kinh ngạc tới ngớ người ra.
Lúc bọn họ dư dả nhất, số tiền bọn họ tiết kiệm được còn chưa tới 1 bảng!
Không chỉ bọn họ, người hầu và vệ sĩ trong phòng đều khiếp sợ và hâm mộ.
Cho dù cảnh sát trưởng Gate cũng thở nặng nề hơn – lương một tuần của anh ta mới gần 2 bảng, mà nhân viên cảnh sát cấp dưới lại chỉ được có 1 bảng.
Trong sự im lặng khó mà nói nên lời đó, quản gia Cullen đi ra khỏi phòng làm việc, tay cầm một túi phình to.
Ông ta mở túi ra, để lộ những chồng tiền mặt dày, có tờ 1 bảng, 5 bảng, nhưng phần đa là tờ 1 saule và 5 saule.
Có thể thấy được Deville đã làm cho người ta tới ngân hàng đổi “tiền lẻ” từ trước rồi.
“Đây là tấm lòng của tước sĩ.” Được chủ nhân cho phép, Cullen đưa túi cho cha mẹ Harriet.
Cha mẹ Harriet nhận lấy, dụi mắt, nhìn đi nhìn lại mấy lần.
“Không, đây… Đây quá hào phóng rồi.
Chúng tôi không nên nhận.” Bọn họ cầm túi thật chặt.
Deville nói: “Đây là số tiền mà lẽ ra Harriet cần phải nhận được.”
“Ngài… Ngài là một vị tước sĩ cao thượng, nhân từ!” Cha mẹ Harriet kích động mà cúi người bày tỏ sự tôn kính.
Nụ cười nở toe toét trên mặt bọn họ, khó mà kìm lại được.
Bọn họ liên tục ca ngợi tước sĩ Deville, lặp đi lặp lại vài từ, cũng liên tục tỏ vẻ rằng Harriet ở thiên đường sẽ cảm kích ông ta.
“Cullen, phái người đưa bọn họ về, ừm, tới ngân hàng trước.” Deville thở phào một hơi, lên tiếng dặn quản gia.
Cha mẹ Harriet ôm chặt túi, không dám dừng lại mà vội vàng đi về phía cửa.
Klein nhìn thấy bóng dáng trắng nhạt và trong suốt sau lưng tước sĩ Deville định giơ tay với bọn họ, định đi theo bọn họ, nhưng bọn họ tươi cười rực rỡ dị thường, không hề quay đầu lại.
Bóng dáng kia càng lúc càng nhạt đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Mà trong cảm ứng của Klein, sự lạnh lẽo trong phòng khách lập tức bình thường trở lại.
Từ đầu tới cuối hắn chỉ im lặng nhìn, không nói câu gì.
“Sĩ quan cảnh sát, tôi thấy tốt hơn nhiều rồi.
Giờ anh có thể nói cho tôi biết vì sao quản gia, người hầu và vệ sĩ của tôi cũng nghe được tiếng khóc với tiếng rên rỉ không? Đây không phải vấn đề tâm lý của riêng tôi sao?” Deville tò mò nhìn sang bên hắn.
Đốc sát Tolle, người biết chuyện, trở nên khẩn trương.
Klein mặt không biểu cảm mà đáp: “Trong tâm lý học, chúng tôi gọi hiện tượng đó là hội chứng rối loạn phân ly tập thể.”
Chương 92: Chuyên Gia Tâm Lý Học
“Rối loạn phân ly tập thể?” Deville, người đã được gặp không ít bác sĩ tâm lý trong khoảng thời gian này, lặp lại danh từ mà Klein đưa ra.
Khi không được ông ta cho phép, quản gia, vệ sĩ và người hầu của ông ta đều không phát ra âm thanh nào dù lòng rất tò mò.
Nhưng cảnh sát trưởng Gate thì ngờ vực nhìn Klein kiểu như chưa từng nghe nói tới khái niệm tương tự.
Klein khống chế quán tính dùng đầu gón tay khẽ gõ phần tay ghế sô pha, chậm rãi giải thích:
“Con người là một loài sinh vật dễ bị cảm giác của mình lừa gạt, hội chứng rối loạn phân ly tập thể chính là vấn đề tâm lý con người được sinh ra do yếu tố như tinh thần căng thẳng ở trong một tập thể mà từ đó ảnh hưởng lẫn nhau.”
Những thuật ngữ chuyên nghiệp trong câu nói trên khiến tước sĩ Deville và đám người cảnh sát trưởng Gate nghe mà mơ hồ, bèn quyết định tin tưởng theo bản năng.
“Tôi đơn cử một ví dụ đơn giản, là vụ án mà tôi từng xử lý.
Một quý ông tổ chức dạ tiệc, mời tất cả ba mươi lăm vị khách.
Trong bữa tiệc, ông ta đột nhiên cảm thấy buồn nôn, và đã nôn ra tại chỗ, sau đó còn bị tiêu chảy khá nghiêm trọng.
Một lần, hai lần rồi ba lần, ông ta bắt đầu cho rằng mình bị ngộ độc thức ăn, thế là vừa đi bệnh viện vừa nói suy đoán này cho các vị khách của ông ta.
Hai giờ tiếp theo, trong số ba mươi lăm vị khách thì có hơn ba mươi người bị tiêu chảy, hai mươi sáu người nôn mửa.
Bọn họ chen lấn trong phòng cấp cứu của bệnh viện.
Các bác sĩ đã khám rất kỹ và tiến hành so sánh, cho rằng người đầu tiên kia không bị ngộ độc, mà do thời tiết thay đổi với rượu mạnh và lạnh đã tạo ra chứng viêm dạ dày.
Mà điều khiến người ta kinh ngạc là những vị khách kia không những không ai ngộ độc mà chẳng ai sinh bệnh thật sự cả.
Đây chính là hội chứng rối loạn phân ly tập thể.”
Deville khẽ gật đầu, khen ngợi: “Tôi hiểu rồi, con người quả nhiên rất dễ lừa bản thân, thảo nào Russel đại đế từng bảo rằng nói dối một trăm lần thì sẽ thành chân lý.
Sĩ quan cảnh sát, tôi nên gọi anh như nào nhỉ? Anh là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp nhất mà tôi từng gặp đó.”
“Đốc sát Moretti.” Klein chỉ vào huy hiệu trên vai mình: “Tước sĩ, sự quấy rối của ông đã được giải quyết bước đầu, giờ ông thử ngủ một giấc để tôi xác nhận xem còn vấn đề nào khác không.
Nếu ông có một giấc ngủ ngon, xin cho phép chúng tôi cáo từ trước, không chờ ông dậy nữa.”
“Ok.” Deville bóp bóp trán, cầm gậy chống đi từng bước lên tầng, rồi vào phòng ngủ.
Nửa giờ sau, xe ngựa mang huy hiệu của cảnh sát nhanh chóng rời khỏi khu suối phun của nhà huân tước Deville.
Chờ khi cảnh sát trưởng Gate xuống xe dọc đường trở về cục cảnh sát tương ứng, đốc sát Tolle mới nhìn về phía Klein, vừa khen vừa giỡn: “Ban nãy tôi còn tưởng cậu là một chuyên gia tâm lý học thực sự…”
Ông ta không nói hết lời, vì ông ta thấy thanh niên mặc đồng phục cảnh sát phía đối diện gần như không thể hiện biểu cảm gì.
Đôi mắt hắn đầy vẻ sâu sắc, hắn cố nặn ra một nụ cười mỉm, nói: “Chỉ là trước đây tôi từng gặp qua một vài người như vậy rồi.”
Đốc sát Tolle ngậm miệng, mãi cho tới khi xe ngựa tới ngoài số 36, phố Zoutelande.
“Cảm ơn sự cậu đã giúp tước sĩ Deville thoát khỏi sự quấy rối, tìm được giấc ngủ của mình.” Ông ta chìa tay bắt lấy tay Klein: “Thay tôi cảm ơn Dunn một tiếng.”
Klein khẽ gật đầu đáp: “Vâng.”
Hắn bước lên cầu thang trở lại công ty bảo an Gai Đen, gõ cửa bước vào văn phòng của đội trưởng.
“Giải quyết rồi?” Dunn đang chờ bữa trưa của mình.
“Đã xong.” Klein bóp trán, đáp ngắn gọn và thành thực: “Nguồn gốc vấn đề nằm ở nhà máy chế biến chì và đồ sứ của tước sĩ Deville.
Từ khi chúng được xây dựng tới nay, đã xuất hiện rất nhiều vụ trúng độc chì mà chết, mà mỗi một vụ đều khiến tước sĩ Deville nhận được những oán niệm do linh tính còn sót lại biến thành.”
“Thường thì những thứ đó không gây ra vấn đề lớn, cùng lắm khiến người ta hay gặp ác mộng.” Dunn từng giải quyết vụ án tương tự nên có kinh nghiệm khá phong phú.
Klein khẽ gật đầu:
“Vâng, đáng lẽ sự tình sẽ phát triển theo hướng đó, nhưng rất không may là một ngày nọ tước sĩ Deville gặp một nữ công nhân trúng độc chì trên phố, đúng lúc đó cô ta ngã xuống, cũng nhìn thấy huy hiệu nhà tước sĩ Deville, đồng thời sự không cam lòng, sầu lo và khao khát của cô ta rất mãnh liệt.
Mãi tới khi tước sĩ cho bố mẹ, anh và em gái cô ta 300 bảng tiền bồi thường, những cảm xúc ấy mới tan đi.”
“Đây là một vấn đề xã hội không hề hiếm thấy ở thời đại máy móc và hơi nước này.” Dunn lấy tẩu thuốc ra, ngửi một cái rồi thở dài nói: “Công nhân chế tạo sợi đay vì nguyên vật liệu ẩm ướt khiến bản thân cũng bị ướt theo, từ đó mắc các bệnh viêm khí quản và đốt ngón tay.
Ở nhà máy bụi bặm nghiêm trọng, thì dù không bị trúng độc thì cũng có vấn đề về phổi… Phù, thôi đừng thảo luận những vấn đề này nữa.
Khi vương quốc phát triển hơn, tôi tin rằng mọi thứ sẽ được giải quyết.
Klein, đêm nay chúng ta sẽ tới nhà hàng ăn mừng cậu thành thành viên chính thức chứ nhỉ?”
Klein suy nghĩ rồi nói: “Chắc là tối mai nhé… Đội trưởng, hôm nay tôi dùng linh thị quá lâu, lại dùng kỹ xảo ‘xem bói cảnh mơ’ để giao tiếp với những oán niệm kia, nên cảm thấy rất mệt.
Tôi mong là chiều nay có thể về nhà nghỉ ngơi một trận, được chứ ạ? Ừm, tầm bốn năm giờ tôi sẽ tới câu lạc bộ bói toán để quan sát phản ứng của các hội viên khác khi Hanas Fansent đột tử.”
“Không sao, đây là điều cần làm.” Dunn cười ha ha, nói: “Vậy tối mai nhé, tới nhà hàng cạnh nhà Neil luôn.
Để tôi bảo Roxanne đặt chỗ trước.”
Klein cầm mũ cảnh sát đứng lên, cúi người chào: “Cảm ơn anh, đội trưởng, mai gặp.”
Dunn giơ tay lên, nói: “Chờ chút, cậu vừa bảo là tước sĩ Deville cho cha mẹ nữ công nhân kia một khoản tiền bồi thường là 300 bảng?”
“Vâng.” Klein gật đầu, hiểu tại sao đội trưởng gọi mình lại: “Anh lo bọn họ sẽ gặp tai họa vì số tiền này?”
Dunn thở dài: “Tôi thấy nhiều chuyện như vậy rồi.
Cậu đưa địa chỉ bọn họ cho tôi, tôi sẽ bảo Cornley bố trí cho bọn họ rời khỏi Tingen tới thành phố khác, bắt đầu cuộc sống mới.”
“Vâng.” Klein đáp.
Sau đó hắn rời khỏi phòng Dunn, tiến vào phòng nghỉ ở phía đối diện, đổi lại bộ vest ban đầu và đặt bộ đồ cảnh sát vào trong ngăn tủ treo quần áo của mình.
Klein im lặng lên xe ngựa công cộng, lung la lung lay trở lại phố Hoa Thủy Tiên.
Hắn cởi áo khoác và mũ ra, tìm đồ ăn thừa còn lại của tối qua mang ra hâm nóng, sau đó kèm theo một chiếc bánh yến mạch cuối cùng lấp đầy bụng.
Hắn lên tầng hai, treo quần áo lên rồi nằm lăn ra giường, ngủ một giấc say như chết.
Khi hắn tỉnh dậy, đồng hồ bỏ túi đã chỉ tới hai giờ mười phút chiều.
Ngoài cửa sổ mặt trời đã treo cao, ánh sáng chiếu qua tầng mây.
Trong ánh nắng rực rỡ màu vàng đó, Klein đứng cạnh bàn học nhìn ra ngoài cửa sổ lồi, thấy những người đi đường mặc quần áo cũ và rách, nhìn bọn họ vào hoặc ra phố Chữ Thập Sắt.
Phù… Hắn chậm rãi thở ra một hơi, cuối cùng đã thoát khỏi sự trĩu nặng.
Đường còn phải đi từng bước một, danh sách thì phải tăng lên từng cấp một, bất cứ chuyện gì đều phải làm như vậy.
Hắn lắc đầu, ngồi xuống, bắt đầu tổng kết và tu chỉnh những gì gặp được tuần vừa rồi, thuật lại trọng điểm cần nhớ kỹ để tránh việc quên đi và để lộ sơ hở.
Hai giờ năm mươi lăm phút.
Trên sương mù trắng xám mơ hồ, vô tận và trống vắng là một tòa thần điện cao lớn sừng sững, là một chiếc bàn dài đồng thau với những chiếc ghế bày sẵn.
Mà một người đàn ông được sương xám dày đặc bao phủ đã ngồi trên ghế của chủ nhân.
Klein dựa người vào phần lưng ghế, im lặng suy nghĩ một lúc.
Đột nhiên hắn giơ tay ra chỉ vào ngôi sao đỏ sậm tượng trưng cho “Người Treo Ngược” và ‘Chính Nghĩa”.
Khu Hoàng Hậu, Backlund.
Audrey xách váy nhẹ nhàng đi tới phòng ngủ.
Bỗng nhiên cô như có cảm nhận gì đó, bèn nghiêng đầu nhìn về phía bóng tối của ban công.
Và cô không lấy làm bất ngờ khi thấy chú chó lông vàng Susie đang lẳng lặng ngồi đó nhìn.
Audrey khe khẽ thở dài, vẽ mặt trăng đỏ rực trên ngực, sau đó đi tới, nhìn xuống chú chó lông vàng:
“Susie, mi làm thế này là không đúng, đây là rình coi rồi. ‘Khán Giả’ phải đứng ở vị trí của mình mà quang minh chính đại quan sát chứ.”
Chú chó lông vàng ngẩng đầu nhìn chủ nhân, phẩy đuôi một cái tỏ vẻ phối hợp.
Lải nhải vài câu, Audrey không dám trì hoãn mà lại đi tới phòng ngủ.
Trong lúc mở và đóng cửa lại, cô bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái trong đầu:
“Không biết ngài ‘Kẻ Khờ’ có thể khiến Susie cũng tiến vào không gian thần bí kia không, như vậy thành viên hội Tarot chúng ta sẽ thành bốn người rồi! Hơn nữa tất cả đều là người phi phàm! Mà không được, Susie không biết nói, nếu để nó phát biểu ý kiến, trao đổi ý tưởng thì sao? Gâu gâu gâu? Ngào ú? Phì, sao mình lại học tiếng chó sủa chứ… Cảnh tượng này chỉ nghĩ thôi đã thấy kỳ quái rồi… Trong tụ hội thần bí và nghiêm túc bỗng vang lên tiếng chó sủa… Ngài Kẻ Khờ chắc chắn sẽ đá mình với Susie ra khỏi hội Tarot mất…”
Audrey khóa trái cửa phòng ngủ lại, ngồi xuống mép giường, lấy một tờ giấy cũ màu nâu ra từ dưới gối.
Cô đọc lại mấy lần, bắt đầu khiến bản thân tiến vào trạng thái “Khán Giả”.
Trên một hải vực ở biển Sunia, con thuyền buồm cổ xưa đuổi theo “Kẻ Lắng Nghe” đã rời xa quần đảo Rorsted.
“Nhà Hàng Hải” Arges Wilson lo sợ đồng hồ treo tường bị sai lệch nên đã vào buồng thuyền trưởng từ nửa tiếng trước, tránh khi tình hình đột phát khiến đám cấp dưới nhìn thấy.
Trước mặt anh ta là một ly rượu mạnh gần như trong suốt, từng mùi rượu chui vào trong mũi anh ta.
Nghĩ tới buổi tụ hội sắp bắt đầu, nghĩ tới màn sương xám vô ngần và ngài Kẻ Khờ thần bí ngồi trong sương mù hiện ra ngay trước mặt lúc ở trên hành lang của quán trọ, Arges lại run rẩy.
Anh cầm ly rượu lên, nhấp một hớp, khiến cảm giác nóng cháy như lửa đốt ở cổ họng làm dịu đi sự lo lắng trong lòng.
Arges nhanh chóng trấn tĩnh và yên lặng, chín chắn như trước.
Chương 93: Nhật Ký Mới
Trong thần điện rộng lớn với những cột đá to đùng trên sương mù xám.
Hai bóng người đỏ sậm, mơ hồ kéo dài thân thể thành hư ảo đột nhiên xuất hiện bên cạnh chiếc bàn dài.
“Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ.” Audrey cúi người chào, cô khẽ cười nói: “Tiếc là nơi này không có rượu ngon, không thì có thể cụng ly vì thử nghiệm của ngài đã thành công rồi.”
Thứ cô nói đến chính là nghi thức ma pháp kia.
“Ngài mạnh hơn những gì chúng tôi tưởng.” Arges Wilson cũng ca ngợi một câu.
Sương mù dày đặc vẫn bao phủ toàn thân Klein như trước, hắn giơ tay phải lên ấn xuống, đáp như đang trả lời một chuyện rất bình thường: “Được rồi, điều này cho thấy chúng ta đang đi trên một con đường có hiệu quả.
Sau này nếu các người bận việc, không rảnh vào chiều thứ Hai thì hãy tiến hành nghi thức bao cho ta biết trước.
Hừm, chỉ cần sửa nội dung phần ‘khẩn cầu giấc mơ đẹp’ trong chú ngữ thành lý do cụ thể là được!”
“Vâng.” Audrey khe khẽ gật đầu: “Thưa ngài Kẻ Khờ, tôi lại lấy được một tờ nhật ký của Russel đại đế, hẳn là tôi còn nợ ngài một tờ nữa.”
“Tuần này tôi rời khỏi đất liền, nên không tìm tờ mới nào.” Arges ấn tay lên ngực, khom người xuống tỏ vẻ xin lỗi.
“Không phải để ý, chuyện này ắt là làm lâu dài.” Klein dựa vào lưng ghế dựa, ngón trỏ khẽ gõ lên phần vịn của ghế, hắn nhìn tiểu thư “Chính Nghĩa”, nói: “Bây giờ cô có thể ‘biểu đạt’ nhật ký ra rồi.”
Audrey khẽ khom người đáp: “Tuân theo ý chí của ngài.”
Cô cầm lấy chiếc bút máy đột nhiên xuất hiện trên bàn, làm cho đầu óc mình nhớ lại những ký hiệu mà cô đã cố học thuộc từ trước, cũng tỏ ra muốn biểu đạt chúng nó ra.
Chỉ vài giây sau, cô thấy tấm da dê trước mặt kín đầy nội dung, chỉnh tề và tự động.
Sau khi kiểm tra qua một lượt, cô đặt bút máy xuống, nói: “Xong rồi.”
Klein khẽ nâng tay, tấm da dê kia bỗng xuất hiện trong ta hắn.
Hắn lướt mắt từ trên xuống, bắt đầu đọc mà cảm xúc rất bình thản:
“Ngày 9 tháng 7, tôi bỗng nghĩ tới hai vấn đề thú vị, nếu danh sách đường tắt còn được gọi là ân điển của thần, con đường của thần, vậy tại sao những phiến đá khi đầy đủ hai mươi hai danh sách đường tắt lại được gọi là phiến đá Khinh nhờn? ‘Khinh nhờn’, thực là một từ có ý nghĩ sâu xa đây… Rốt cuộc là khinh nhờn ai? Là ai tạo ra phiến đá Khinh nhờn? Vì sao có thể nắm giữ được tất cả danh sách đường tắt? Bên trên ghi lại nội dung gì? Thật muốn xem một cái…”
“Ngày 12 tháng 7, hôm nay tôi biết được một sự thật, vật phong ấn là một bộ phận quan trọng tạo thành thực lực cho giáo hội, dẫu cho một số thứ trong những vật phong ấn ấy rất rất rất là nguy hiểm.
Mà trong bảy giáo hội lớn, giáo hội Thần Công Tượng có số lượng vật phong ấn ít nhát, và trình độ nguy hiểm tương ứng cũng thấp nhất… Tôi có nên gia nhập một tổ chức không có tiền đồ gì không? Không, hẳn là phải nghĩ như này, giấy trắng thì mới dễ vẽ tranh, tổ chức nhỏ yếu mới khiến tôi phát huy được bản thân!”
“Ngày 14 tháng 7, tôi lại gặp quý ngài thần bí Zarathu, không ngờ ông ta lại chính là thủ lĩnh của hội Mật Tu cổ xưa!”
Đọc tới đây, đồng tử Klein co rụt lại, suýt thì hắn đã làm ra phản ứng khác thường rồi.
Trong tư liệu của giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, gia tộc Zarathu có đôi chút dính dáng tới hội Mật Tu, mà theo Russel đại đế chứng minh thêm một bước nữa rằng Zarathu thần bí kia là thủ lĩnh của hội Mật Tu.
Như vậy xem ra chuyện hội Mật Tu nắm giữ danh sách đường tắt “Thầy Bói” là không có gì khả nghi.
Ngay khi Klein đọc nhật ký, Audrey nhìn lên ghế chủ nhân, bắt đầu quan sát theo thói quen.
Nhưng tầm mắt của cô bị sương mù xám dày đặc hoàn toàn ngăn cách bên ngoài.
Audrey ngẩn ra, rồi đột nhiên hoàn hồn, vội vã quay đầu nhìn những ngôi sao đỏ sậm hư ảo kia.
“Mình lỗ mãng quá, to gan quá, ngu xuẩn quá, lại định quan sát ngài Kẻ Khờ… May quá, may là ngài không tức giận.” Audrey khe khẽ lè lưỡi, giả vờ như đang ngắm phong cảnh, chỉ thiếu ngâm nga một giai điệu nhẹ nhàng nữa.
Arges im lặng ngồi ở đằng kia, mắt nhìn thẳng vào mặt bàn dài, an phận hệt như đang đối mặt với một vị thần linh chân chính.
Klein thu hồi suy nghĩ, quét mắt về những dòng cuối của nhật ký trong tay:
“Sau khi biết tôi đã thành ‘Thông Thức Giả’, Zarathu bảo rằng tôi đã lựa chọn một con đường chắc chắn sẽ gian nan, nhưng giai đoạn đầu tương đối an toàn.
Tôi hỏi vì sao, ông ta chỉ cười nói rằng bí mật ẩn giấu trong danh sách đường tắt còn nhiều hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Tôi không nhịn được bèn hỏi ông ta là danh sách đường tắt nào, ông ta nói cho tôi biết danh sách 9 của ông ta là ‘Thầy Bói’.
Tôi cố ý châm biếm ông ta rằng chẳng lẽ mỗi một vị ‘Thầy Bói’ đều nói một nửa giấu một nửa, chẳng bao giờ nói rõ mọi chuyện sao? Hơn nữa rõ ràng ông ta ở danh sách cao, đã không cần đóng vai ‘Thầy Bói’ nữa rồi! Zarathu bảo rằng đây là thói quen đã thành hình của ông ta kể từ khi trở thành ‘Thầy Bói’, với cả chỉ như vậy mới gợi được sự tò mò của tôi lên, để tôi hợp tác với ông ta.
Ông ta hy vọng tôi có thể giúp ông ta đánh cắp một vật phong ấn nguy hiểm ra khỏi giáo hội Thần Công Tượng, đó là di vật của gia tộc Antigenous.
Rất hiển nhiên, tôi bắt buộc phải thành viên trung tâm của giáo hội Thần Công Tượng thì mới làm được chuyện này.
Tôi lại hỏi Zarathu rằng, mất bao lâu khi dùng phương pháp đóng vai để tiêu hóa được hết ma dược, dựa theo tiêu chuẩn nào để cân nhắc.
Ông ta bảo tôi rằng ở danh sách thấp ấy, chỉ cần nghiêm chỉnh đóng vai, không quá nửa năm là sẽ tiêu hóa hết ma dược, còn nhanh nhất thì chỉ cần một tháng.
Mà tiêu chuẩn cân nhắc thì rất đơn giản, một khi tiêu hóa xong xuôi, mỗi một người phi phàm sẽ tự mình cảm nhận được ngay tức thì, phải thì sẽ là phải, không phải thì sẽ là không phải.
Tôi tiếp tục hỏi cụ thể hơn, ông ta chỉ cười chứ không đáp.
Cmn chứ cười mà không đáp, chờ tôi trở thành đại nhân vật ở danh sách cao xem, cứ thấy ‘Thầy Bói’ nào là phải dần kẻ đó một trận mới được!”
Đại đế, xin ông hãy yên giấc đi… Klein đọc tới đọc lui, rồi lại quăng mắt về phía “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược”:
“Để hai người chờ lâu rồi!”
“Đây là vinh hạnh của chúng tôi.” Audrey vẫn chưa hoàn hồn hẳn nên sao còn nhớ được mình là “Khán Giả” nữa.
Cô quay sang nhìn “Người Treo Ngược”, tổ chức lại ngôn từ rồi hỏi: “Tôi có thể đi đâu để tìm hội Tâm Lý Luyện Kim?”
Hội Tâm Lý Luyện Kim… Klein đột nhiên nhớ tới người đã mua vật liệu phụ cho ma dược “Khán Giả” ở chợ đen thành phố Tingen.
Có lẽ anh ta chính là thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim?
Ngay khi Klein đang nghĩ xem nên tiếp cận đối phương như nào, “Người Treo Ngược” Arges Wilson lắc đầu nói: “Tiểu thư ‘Chính Nghĩa’, thứ nhất alf tôi không biết manh mối gì.
Thứ hai, tôi cho rằng cô không phải vội vã tìm hội Tâm Lý Luyện Kim như vậy làm gì, điều cô cần chú trọng bây giờ đó là tiêu hóa ma dược ‘Khán Giả’.”
Audrey liếc Kẻ Khờ một cái, thấy ngài không có gì bổ sung, bèn thất vọng gật đầu nói:
“Tôi chỉ hy vọng có thời gian chuẩn bị đầy đủ, tiếp cận bọn họ theo cách tự nhiên hơn.
Được rồi, vậy khi nào tôi mới có thể tiêu hóa hết ma dược ‘Khán Giả’, chấm dứt việc đóng vai? Có tiêu chuẩn gì để phán đoán không? Tôi gần như không thấy tâm tình khó chịu phiền não, hay nghe thấy những lời vô nghĩa nữa.”
“Người Treo Ngược” Arges nhìn Kẻ Khờ trong sương mù xám, thấy ngài không tỏ vẻ gì bèn châm chước rồi đáp:
“Nếu không dùng phương pháp đóng vai thì theo nguyên tắc bình thường là phải chờ đợi chí ít ba năm, xác nhận hoàn toàn không còn sự cáu kỉnh, nghe nhầm, ảo giác, và dùng một phương pháp đơn giản để xác định, đó là khiến bản thân mệt mỏi tức cùng cực.
Ở trạng thái này, nếu không nghe thấy tiếng thì thầm điên cuồng nữa, không thấy được chuyện kỳ quái nữa mới có thể thăng cấp.
Mà tôi cũng vừa tiếp xúc với phương pháp đóng vai, cảm thấy rất tốt, hẳn là không tới ba năm.”
Nói vậy khác gì chưa nói… Ba năm, lâu quá… Audrey thầm oán một câu.
Cô vừa nghĩ như vậy thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ bàn cộc cộc vang lên.
Audrey ngẩn ra, sau đó vui sướng.
Cô quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Kẻ Khờ đang gõ lên cạnh bàn.
Arges ngồi càng thêm ngay ngắn, cùng chờ đợi Kẻ Khờ mở miệng.
Klein đáp với ngữ khí như thường: “Ở danh sách thấp, chỉ cần nghiêm chỉnh đóng vai là chưa tới nửa năm có thể tiêu hóa hoàn toàn, thậm chí một tháng không phải là không được.”
Hắn nhìn “Chính Nghĩa”, chậm rãi bổ sung: “Dấu hiệu tiêu hóa hoàn toàn, đến lúc đó cô khác biết, không cần người khác bảo cho.”
“Một tháng… Tốt quá! Cám ơn ngài, Kẻ Khờ!” Audrey vui sướng tới mức không lời nào có thể biểu đạt được đầy đủ.
Tiểu thư Chính Nghĩa, đừng tưởng mình là đứa con mà trời chọn, trọng điểm ở đây là nửa năm… Klein giơ tay phải lên để bên cạnh miệng.
“Nửa năm…” Arges lẩm bẩm.
Từ ngữ khí của anh ta, Audrey nghe ra được sự vui sướng, yên tâm và nghi hoặc mãnh liệt.
Anh ta đang nghi hoặc điều gì? Audrey lại mở miệng hỏi: “Ngài Kẻ Khờ, ngài có định tăng thêm thành viên mới không?”
Klein dựa ra sau, hồi đáp theo những gì mình nghĩ từ trước: “Ban đầu chỉ là thử nghiệm, cho nên không nghĩ nhiều như vậy.
Nhưng hiện giờ, là một tụ hội định kỳ, bắt buộc phải lựa chọn thành viên một cách nghiêm ngặt, tôn chỉ hàng đầu của chúng ta là bí ẩn.”
Audrey khẽ gật đầu, nói: “Nói cách khác, cần các bước như quan sát, đề cử và đánh giá nữa, ừm, là trình tự.”
“Cô hiểu như vậy cũng không sai.” Klein khẳng định.
Lòng hắn thì đang nghĩ xem làm sao để hỏi về hội Mật Tu và ma dược “Tên Hề”.
Phải hỏi như nào mới phù hợp với thân phận của ta? Klein khó xử.
Lúc này, thấy “Chính Nghĩa” tạm thời không có chuyện gì khác, Arges chủ động nói:
“Tôi nghe nói có một vị ‘Kẻ Lắng Nghe’ của hội Cực Quang đang tìm dấu vết của Chúa Sáng Thế Chân Thực, cũng chính là ‘Thánh Sở’ mà họ tuyên bố.”
“Chúa Sáng Thế Chân Thực?” Audrey nghi hoặc hỏi lại.
“Đó là một vị mà không ít tổ chức thần bí với giáo phái bí ẩn cùng thờ phụng.
Bọn họ cho rằng Chúa Sáng Thế chưa thật sự chết, thứ trọng yếu mà Người để lại chính là Chúa Sáng Thế Chân Thực.” Arges giải thích sơ qua: “Từ kỷ thứ năm tới nay, Chúa Sáng Thế Chân Thực đã dùng rất nhiều hình tượng để xuất hiện, ví dụ như ‘Người khổng lồ treo ngược’, ‘Con mắt sau bức màn tối’.
Ha ha, rất nhiều người tin rằng Russel đại đế đã tham khảo hình tượng của Chúa Sáng Thế Chân Thực khi phát minh ra bộ bài Tarot, thế nên mới có lá bài ‘Người Treo Ngược’.”
Nói tới đây, anh ta nhìn Klein, nói: “Những gì tôi nói không có vấn đề gì nhỉ ngài Kẻ Khờ?”
Đang thử cái nhìn của ta về Chúa Sáng Thế Chân Thực à? Klein nhớ tới người đàn ông trần truồng đầy máu tươi bị đóng đinh treo ngược trên giá thập tự mà đội trưởng thấy ở trong giấc mơ của Hanas Fansent, bèn có ý tưởng trong lòng.
Cho dù là treo ngược hay bóng tối, không phải đều mang theo vẻ tà dị sao?
Vì vậy, hắn khẽ cười một tiếng: “Ta muốn gọi hắn là, Chúa Sáng Thế sa ngã.”
Chương 94: Hiền Giả Ẩn Nặc
“Chúa Sáng Thế sa ngã… Sa ngã…” Người Treo Ngược Arges lặp lại những người này của Kẻ Khờ, bắt đầu trầm tư.
Mà thái độ thoải mái, tự nhiên và không thèm để ý của đối phương cứ hiện ra trong lòng anh ta.
Đó là một thái độ kiểu ngang hàng, nhìn thẳng!
Nếu như không có nghi thức lúc trước, có lẽ Arges sẽ cho rằng Kẻ Khờ đang phô trương thanh thế, dùng thủ đoạn nâng bản thân lên để khiến mình và “Chính Nghĩa” phải kính sợ.
Nhưng hiện giờ anh ta thà tin rằng dù Kẻ Khờ không bằng Chúa Sáng Thế Chân Thực, nhưng cũng đã tới gần cấp độ đó.
Là nguy hiểm… Cũng là cơ hội hiếm có… Arges lặng lẽ thì thào một câu, sau đó nói với vẻ khá vui:
“Thưa ngài Kẻ Khờ, câu nói của ngài thích hợp hơn hẳn.
Căn cứ vào những gì chúng tôi quan sát được, mọi người phi phàm thờ phụng Chúa Sáng Thế Chân Thực, không, Chúa Sáng Thế Sa Ngã đều có tỉ lệ mất khống chế cao hơn bình thường, phần lớn còn lại đều là lũ điên.”
Tư liệu của Kẻ Gác Đêm cũng nhắc tới điều này… Hơn nữa “lũ điên” không phải là chỉ việc mất lý trí, mà là tam quan của bọn họ đã bị bóp méo một cách khác thường… Klein vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, không tiếp lời của Người Treo Ngược.
Hắn còn đang mải suy nghĩ xem nên làm cách nào để hỏi chuyện hội Mật Tu và ma dược “Tên Hề”, nhưng mãi không tìm được cách nào phù hợp với thân phận.
Tiếc rằng nơi này hoàn toàn khác với mạng xã hội, không thì ta có thể lập một nick ảo đưa vào đây, chỉ phụ trách hỏi những vấn đề mà ta không tiện hỏi… Có lẽ ngày nào đó ta học được ma pháp tương tự là có thể thử xem sao, ví dụ như khiến một nửa thành viên thành nick ảo của ta…
Chỗ này có hai mươi hai chiếc ghế dựa, bộ bài Tarot có hai mươi hai lá, tạo nên một sự đối ứng vô cùng hoàn mỹ.
Nhưng lúc mình “muốn” một thần điện, hoàn toàn không hề tự xưng là “Kẻ Khờ”, cũng không định thành lập hội Tarot, ừm, đây là tượng trưng cho hai mươi hai danh sách đường tắt?
Ta muốn thần điện, thế là thần điện xuất hiện.
Vậy nếu ta muốn một “nick ảo”, liệu có “nick ảo” nào xuất hiện không…
Thấy Kẻ Khờ trong màn sương dày đặc không nói gì, “Chính Nghĩa” Audrey nửa cảm thán nửa tò mò:
“Nghe có vẻ đáng sợ quá.
Ừm, ‘Người Treo Ngược’, anh có thể kể rõ về một số tổ chức thần bí và giáo phái bí ẩn không? Tôi thường ngày khó mà tiếp xúc được với những thứ này, chỉ có thể thông qua các anh mà thôi.
Tôi sẽ trả thù lao, không biết anh muốn gì?”
Hỏi hay lắm! “Chính Nghĩa”, ở một mức độ nào đó cô quả nhiên có thể nhận trách nhiệm làm nick phụ cho tôi… Như vậy “Người Treo Ngược” ắt sẽ nhắc tới hội Mật Tu… Cô đúng là vai phụ tốt nhất! Klein nghe mà tinh thần phấn chấn, nhưng hắn không để tâm tình lộ ra ngoài qua vẻ mặt và động tác chút nào.
Arges suy nghĩ một lát rồi nói:
“Tôi cần một khoản tiền, 1.000 bảng, tốt nhất là tiền mặt mà seri không liền nhau, hoặc đá quý mới được khai thác, tính toán theo giá bình quân hàng tháng của thị trường châu báu Backlund.”
1.000 bảng? Đây là một khoản tiền lớn, có thể mua một tòa nhà ngay khu phố cao cấp của thành phố Tingen rồi! Không phải ai cũng có thể lấy được số tiền như vậy ra… Đây hẳn là lương một năm của đội trưởng nhỉ? “Tiền bồi thường cái chết” của Harriet cũng chỉ có 300 bảng… Tiểu thư “Chính Nghĩa” dù là quý tộc, nhưng rõ ràng cô ta còn chưa thừa kế gia sản, chỉ có thể lợi nhuận hàng năm tương ứng mà thôi… Hừm, thảo nào “Người Treo Ngược” lại bảo có thể thay thế bằng đá quý… Klein rất mẫn cảm với con số về tiền bạc, may là cơ thể hắn đã được sương mù xám dày đặc che phủ.
Với một quý cô độc thân mà nói, 2.000 bảng đã đủ để cô ta có một cuộc sống quá thể diện rồi! Nếu là 2.000 bảng thì lợi nhuận một năm phải tầm 100 bảng.
“1.000 bảng?” Audrey kinh ngạc thốt lên, sau đó trả lời với ngữ khí khá nhẹ nhàng và sung sướng: “Không thành vấn đề, vẫn đưa tới địa chỉ lúc trước à?”
Nghe “Chính Nghĩa” nói như thế nghĩa là cô ta thấy quá rẻ? Klein không làm cho mình nhìn sang bên đó.
Arges phải im lặng tới hơn hai mươi giây mới nói:
“Đúng vậy, quán bar Dũng Sĩ Và Biển ở phố Bồ Nông, khu Hoa Hồng Trắng, cảng Pritz, đưa cho ông chủ là William James, nói là ‘thuyền trưởng’ cần.”
“Ok.” Audrey khẽ dựa ra sau, học theo tư thế của “Kẻ Khờ”: “Người Treo Ngược, anh có thể bắt đầu được rồi.”
Arges liếc Kẻ Khờ một cái, châm chước một lát rồi mới từ tốn nói:
“Chúng ta bắt đầu từ hội Khổ Tu Morse nhỉ.
Đây là tổ chức bí ẩn đầu tiên nhất, đương nhiên không ít người cho rằng tổ chức bí ẩn đầu tiên nhất phải là giáo hội của nữ thần Đêm Tối, Mẫu thần Đất Đai và Thần Chiến Tranh.”
“Những người này chắc chắn là thành viên của giáo hội Chúa Tể Bão Táp, Mặt Trời Vĩnh Hằng hoặc giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ.” Audrey rầu rĩ phản bác một câu.
Giáo hội Nữ Thần là tổ chức bí ẩn đầu tiên nhất? Đây là lần đầu tiên Klein nghe thấy câu nói này.
Rốt cuộc kỷ thứ tư, hoặc kỷ thứ ba đã xảy ra chuyện gì?
Arges cười nói:
“Những chân tướng ấy đã bị chồn vùi trong lịch sử cổ xưa, điều duy nhất có thể khẳng định là chưa có ai nói rằng giáo hội Chúa Tể Bão Táp, Mặt Trời Vĩnh Hằng hoặc giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ từng là tổ chức bí ẩn.
Được rồi, để tiết kiệm thời gian chúng ta hãy trở lại chủ đề chính nào.
Hội Khổ Tu Morse là mấy người đã từng nhìn thấy phiến đá Khinh nhờn lập ra, bọn họ tín ngưỡng một vị thần linh không phải nhân cách hóa, có tên là Hiền Giả Ẩn Nặc.
Người này được miêu tả là thần linh, nhưng càng giống với một loại lý niệm, một loại pháp tắc tự nhiên, ví dụ như mọi vật đều có số, và Hiền Giả Ẩn Nặc chính là hóa thân của thần số.
Ví dụ như tri thức tối thượng, Hiền Giả Ẩn Nặc chính là hiện thân của tri thức.
Cho nên lúc ban đầu hội Khổ Tu Morse là một tổ chức rất được người ta kính trọng, có mối quan hệ hài hòa vưới các giáo hội lớn.
Thành viên của tổ chức này sử dụng việc khổ tu để đối kháng lại sự mất khống chế, hóa giải ảnh hưởng còn sót lại của ma dược, cũng giữ bí mật nghiêm ngặt, kiên trì đạo đức và giới luật, cho rằng người chết rồi sẽ không ngừng chuyển kiếp… Danh sách 9 mà bọn họ nắm giữ tên là ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’… Thuật ngữ ‘Thầy Phù Thủy’ cũng được truyền ra từ tổ chức này.”
Audrey thưởng thức những lời miêu tả của “Người Treo Ngược”, hỏi ngược lại một cách sâu sắc: “Anh bảo rằng ban đầu hội Khổ Tu Morse là một tổ chức được người ta rất kính trọng, chẳng lẽ bây giờ thì không?”
Arges khẽ gật đầu, nói: “Đúng vậy, bọn họ đã sa ngã thành tổ chức tà ác.”
“Vì sao? Tôi cảm thấy lý niệm của bọn họ rất tốt, rất bình thường mà.” Audrey bày tỏ sự nghi ngờ của mình.
Đây cũng là điều Klein hoài nghi, những tư liệu mà cấp độ bảo mật của hắn có thể tiếp xúc đều không ghi chép tới nguyên nhân hội Khổ Tu Morse sa ngã.
Arges lại nhìn ngài Kẻ Khờ cao siêu không nói gì, “ừ” một tiếng rồi nói:
“Tôi không rõ nguyên nhân thực sự lắm, có lẽ cũng bị bụi bặm lịch sử che phủ rồi.
Nhưng tôi có biết một lời giải thích khá rợn người.
Trong lời giải thích ấy, nguyên nhân chủ yếu cho sự sa ngã của hội Mật Tu Morse là vì vị thần mà bọn họ thờ phụng, cũng chính là ‘Hiền Giả Ẩn Nặc’, là sống, và biến thành tà thần nhân cách hóa!”
“Sống? Sao… Sao có thể sống được?” Audrey hỏi lại với ngữ khí không thể tin tưởng, không thể hiểu nổi.
Cô ta thoát khỏi trạng thái “Khán Giả” từ lúc nào không biết.
Hệt như chuyện ma ngày xưa… Hơn nữa “con ma” đó lại còn là thần linh… Nội tâm Klein cũng dấy lên sóng to gió lớn.
“Xin lỗi, không ai biết đáp án.” Arges vốn định thản nhiên nói rằng “Có lẽ ngài Kẻ Khờ biết”, nhưng anh ta vẫn kìm nén nó lại, bởi hôm nay anh ta đã dạo qua bờ vực nguy hiểm một lần rồi.
Mục thứ 7, chương 5 của cuốn “Sách Bão Táp” có một câu mà Arges hãy còn nhớ như in, đó là: “Không thể dò xét thần!”
Audrey thu cảm xúc lại, không hỏi theo nữa, mà chỉ ra hiệu cho anh ta tiếp tục.
Klein vẫn giữ nguyên tư thế ngồi và sự im lặng, xác minh những gì “Người Treo Ngược” kể và thông tin mà bản thân biết một lượt.
Đến cuối cùng, hắn phát hiện có bốn điểm mà bản thân phải chú ý:
Một, ở kỷ thứ tư, giáo phái Ma Nữ còn được gọi là gia tộc Ma Nữ.
Khi đó bọn họ có rất ít thành viên, duy trì số lượng theo việc sinh sản huyết thống.
Hơn nữa bọn họ sẽ giết chết cha của đứa bé, cũng vứt bỏ con trai, cho nên toàn bộ thành viên đều là nữ.
Đương nhiên, đây là những gì Arges kể, còn thật giả như nào thì tạm thời chưa thể kiểm chứng.
Hai, Linh giáo đoàn tín ngưỡng cái chết và học phái Hoa Hồng thích thờ cúng máu me đều tới từ lục địa Nam.
Sau khi thời đại thuộc địa đến, bọn họ bị bảy giáo hội tấn công tới mức gần như diệt vong, nhưng cũng nhờ thế mà truyền bá được tới lục địa Bắc.
Ba, hiện tại hội Tâm Lý Luyện Kim tương tự với hội Khổ Tu Morse ban đầu, không thờ phụng thứ được nhân cách hóa, và cho rằng tinh thần con người có thể diễn hóa ra tất cả.
Bốn, hội Mật Tu là tổ chức có tần suất hoạt động thấp nhất trong tất cả các tổ chức bí ẩn, bởi vậy không ai biết rõ về nó.
Mỗi lần bọn họ xuất hiện dường như đều lần theo một thứ gì đó, truy tìm thứ gì đó.
Lần theo thứ gì? Truy tìm cái gì? Klein bỗng nhớ tới trang nhật ký vừa đọc, thủ lĩnh Zarathu của hội Mật Tu hợp tác với Russel nhằm mục đích lấy được một dị vật của gia tộc Antigenous.
Mà lần này bọn họ xuất hiện với mục đích tìm lại cuốn bút ký đã mất, cuốn bút ký của gia tộc Antigenous… Klein híp mắt lại, cảm thấy mình nắm bắt được yếu tố trọng tâm trong việc hành động của hội Mật Tu: Bọn họ đang tìm kiếm vật còn sót lại của gia tộc Antigenous!
Klein khắc chế sự muốn gõ bàn của mình, lòng suy nghĩ: Hừm, bọn họ đang tìm dấu vết còn sót lại của gia tộc Antigenous? Nếu muốn lấy được phương pháp điều chế ma dược “Tên Hề” từ chỗ Hội Mật Tu, cần phải bắt tay vào phương diện này?
Sau khi trao đổi tin tức một lúc, Klein tuyên bố cuộc tụ hội lần này đến đây là kết thúc.
“Tuân theo ý chí của ngài.” Audrey và Arges đồng thời đứng dậy.
Sau khi cắt đứt liên hệ, nhìn bóng dáng bọn họ tan biến, Klein nắn bóp ấn đường, thử tưởng tượng một “nick ảo”.
Hắn vừa nghĩ cái là thấy một bóng người xuất hiện ở một góc của bàn dài bên dưới.
Bóng người này mặc áo đuôi tôm màu đen, đội mũ phớt, vẻ mặt dại ra, hành động cứng ngắc, cho dù có sương mù xám bao phủ thì vẫn thấy rõ sự không phù hợp của nó.
Không được… Klein thử lại nhiều lần, cuối cùng thở dài, từ bỏ ý định tạo ra nick ảo.
Lại thử một chuyện khác, hắn tiếp tục ngồi trên chiếc ghế chủ nhân trên màn sương xám, suy xét lời mà Audrey nói lúc trước, tò mò quăng mắt về phía các ngôi sao đỏ sậm và hư ảo.
Sau một lát im lặng, Klein bắt đầu đáp lại lời cầu khẩn mà không phải dùng phương thức thành lập mối liên hệ để tiếp xúc với những ngôi sao này.
Trong sự yên bình và tĩnh lặng, hắn không nhận được bất cứ tin tức gì từ chừng mười ngôi sao ở gần hắn.
Như vậy chỉ khi thành lập mối liên hệ trước, kéo người lên sương mù xám rồi mới có thể “đáp lại”? Klein gật đầu, rồi cảm thấy thất vọng.
Hắn không muốn làm trái lại ý muốn của kẻ khác mà kéo đối phương vào trong không gian này.
Ừm… Klein bắt đầu chuẩn bị rời đi, nhưng theo quán tính tiếp xúc tới một ngôi sao hư ảo ở gần đó.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được có tiếng “khẩn cầu” mong manh và không rõ ràng lắm tới từ ngôi sao kia!
Chương 95: Người Khẩn Cầu
“Khẩn cầu?”
Klein hào hứng, dựa theo biện pháp nhìn trộm “Người Treo Ngược” lần trước khiến linh tính của mình lan tới rồi chạm vào ngôi sao đỏ sậm kia.
Một hình ảnh méo mó và mơ hồ hiện ra trước mắt hắn, chỉ có thể thấy một thiếu niên với mái tóc màu nâu nhạt đang quỳ hai chân dưới đất, quay mặt về phía một quả cầu thủy tinh trong suốt.
Thiếu niên này mặc quần áo màu đen bó sát người, hoàn toàn khác hẳn với phong cách đang thịnh hành ở vương quốc Ruen, cũng có khác biệt rất lớn với trang phục truyền thống của các quốc gia như đế quốc Fusark, nước cộng hòa Entis.
Cảnh vật xung quanh cậu ta tối mờ, có một chiếc bàn cũ, thi thoảng lại được ánh sáng lóe lên chiếu sáng, nhưng Klein không nghe thấy tiếng sấm đì đùng hay tiếng mưa rơi.
Trong hình ảnh đó, thiếu niên kia chống hai tay trước trán, người khom về phía trước, đang không ngừng cầu khẩn điều gì đó, chất giọng trầm vang vọng bên tai Klein.
Klein chăm chú lắng nghe, lại phát hiện một chuyện khiến hắn xấu hổ: Hắn không hiểu đối phương đang nói gì, đó là một ngôn ngữ mà hắn chưa tiếp xúc bao giờ!
Là chúa tể thần bí của màn sương xám, ta lại không biết “ngoại ngữ”… Klein cười tự giễu, không cam lòng mà tiếp tục cố gắng nghe, còn chăm chỉ hơn cả thi nghe Tiếng Anh lúc trước.
Khi nghe như vậy, hắn dần nhận ra một vấn đề: Tuy ngôn ngữ của cậu ta không thuộc bất cứ ngôn ngữ nào mà hắn được học, nhưng rất gần với tiếng Fusark cổ, có dấu vết tương đồng!
“Cha… Mẹ… Hai từ này hẳn là có ý này nhỉ? Rất giống tiếng Fusark cổ, nhưng vẫn có điểm khác…” Klein nhíu mày, trầm tư suy nghĩ: “Tiếng Fusark cổ là ngôn ngữ thông dụng của con người ở kỷ thứ tư, nguồn cội của tất cả ngôn ngữ hiện tại, hơn nữa bản thân nó cũng biến đổi dần dần… HIện giờ mình hoàn toàn không có cách nào xác định…”
Hắn nghe và nghe, dựa theo cấu tạo ngữ pháp loại bỏ các ngôn ngữ đương đại như tiếng Ruen, tiếng Fusark và tiếng Entis.
“Là một biến thể của tiếng Fusark cổ qua dòng lịch sử lâu dài? Giống chữ viết trong cuốn bút ký của gia tộc Antigenous?” Klein gõ ngón tay lên cạnh chiếc bàn đồng thau, khẽ gật đầu: “Còn một khả năng nữa, đó là tiếng Fusark cổ không phải tự nhiên sinh ra, mà biến đổi ra từ tiếng người khổng lồ… Đế quốc Fusark ở phương bắc vẫn tự xưng dân của họ có huyết thống của người khổng lồ… Có lẽ đây là tiếng người khổng lồ từ niên đại cổ xưa…”
Đến bước này, vì không có đủ tri thức nên Klein đành phải dừng lại, thu hồi linh tính, không nhìn cũng không nghe nữa.
Hắn không định kéo thiếu niên đang khẩn cầu kia lên trên màn sương xám này ngay lập tức, mà hắn định phải biết đối phương nói gì trước đã.
Đương nhiên trước đó hắn sẽ quan sát thường xuyên, coi như là “kiểm tra khảo sát” cơ bản.
Phù… Klein thở hắt ra, dựa ra sau trong thần điện sương mù rộng lớn này.
Hắn lấy linh tính bao trùm bản thân, mô phỏng cảm giác rơi xuống.
Sau khi “ôn tập” xong nhật ký Russel, Klein thay bộ vest, ra ngoài đi tới câu lạc bộ bói toán.
Mặc dù lương đã tăng gấp đôi, hắn vẫn đi xe ngựa công cộng, chỉ là chăm sóc quán bánh mì của bà Wendy một phen, mua một cốc trà đá ngọt với 1,5 penny để xua tan cái nóng mùa hè.
Đến quảng trường Holls, Klein ném cốc giấy vào thùng rác, rồi bước lên tầng hai.
Vừa tới trước cửa, hắn đã nắn ấn đường mở linh thị ra trước.
Bước vào sảnh tiếp khách một cái, Klein lập tức cảm nhận sự bi thương đang ngập tràn nơi này.
Cô gái Angelica xinh đẹp đang ngồi yên ở nơi đó, ánh mắt mờ mịt, hốc mắt đỏ bừng.
“Nỗi buồn rồi cũng sẽ qua.” Klein đi tới trước mặt Angelica, dịu dàng nói.
Angelica ngẩng phắt đầu lên, khẽ thì thào với vẻ mờ mịt: “Anh Moretti…”
Rồi cô nhanh chóng tỉnh táo lại, kinh ngạc hỏi: “Anh, anh biết chuyện về Fansent rồi à? À đúng rồi, tôi quên rằng anh là một người xem bói xuất sắc.”
Klein thở dài phối hợp: “Tôi chỉ có thể bói ra được tình huống mơ hồ… Rốt cuộc ông Fansent đã gặp phải chuyện gì?”
“Ông chủ bảo chúng tôi rằng ông Fansent tái phát bệnh tim trong lúc ngủ, đã bình yên rời khỏi trần gian rồi.” Nói xong, Angelica lại nức nở: “Ông ấy là một người nhân ái, khách khí mà, còn là người thầy tinh thần của rất nhiều hội viên.
Ông ấy, ông ấy còn trẻ như vậy…”
“Xin lỗi vì đã khiến cô thêm buồn.” Klein không an ủi nhiều, chậm rãi đi tới phòng hội nghị.
Angelica lấy khăn tay ra lau mắt và mũi, sau đó nhìn bóng lưng Klein, nói với theo: “Anh Moretti, anh muốn uống gì?”
“Hồng trà.” Klein ưa thích hồng trà hơn cà phê, tuy mùi vị cũng không ngon cho lắm.
Tính ra thì hắn thích bia gừng, trà đá ngọt hơn nhiều, chẳng qua là một quý ông, không thể như một đứa trẻ ở các trường hợp chính thức trang trọng được…
Bởi hôm nay là thứ Hai cho nên chỉ có năm, sáu hội viên ở trong phòng hội nghị.
Trong linh thị của Klein, màu sắc cảm xúc của bọn họ có sự khác nhau, có bi thương thấy rõ, lại có cái chỉ nhàn nhạt, có người gần như không bị ảnh hưởng gì.
“Rất bình thường… Đều là phản ứng bình thường.” Klein khẽ gật đầu, cầm gậy rồi kiếm một chỗ ngồi xuống.
Hắn đang định tiện tay đóng linh thị, bỗng thấy Angelica bước vào và đi tới phía mình.
“Anh Moretti, có khách tìm anh, ừm, là vị lần trước.” Cô gái xinh đẹp khẽ nói.
“Cô còn nhớ rõ anh ta?” Klein mỉm cười hỏi lại.
Hừm, không biết anh ta có mua loại thuốc thần kỳ theo lời nhắc nhở của mình không… Không biết anh ta còn cần phẫu thuật không…
Angelica mấp máy môi: “Chỉ có một mình anh ta chịu chờ ở câu lạc bộ cả một buổi chiều để gặp người xem bói.”
Klein cầm gậy đứng lên, không nói gì mà cứ thế đi ra ngoài.
Tới sảnh tiếp đãi, hắn thấy người đàn ông đã tới xem bói lần trước, cũng thấy khí tràng phần gan của anh ta đã trở lại màu bình thường, toàn thân cũng vậy.
“Chúc mừng anh, cảm giác khỏe mạnh tuyệt vời vậy đó.” Klein mỉm cười chìa tay ra.
Bogda sửng sốt, rồi mới hiểu ra, sau đó giơ hai tay nắm chặt lấy tay phải Klein: “Anh Moretti, quả nhiên anh có thể ‘nhìn’ ra tình trạng của tôi! Vâng, tôi khỏi rồi! Bác sĩ hỏi han rồi khám lại nhiều lần, bọn họ vẫn không thể tin rằng tôi cứ khỏi như vậy!”
Nghe Bogda mừng rỡ kể lại, Klein tỉnh táo xác nhận một chuyện: Vị thầy thuốc của hiệu thuốc thảo dược dân tộc Lawson kia chắc chắn là người phi phàm!
Hắn đã tận mắt thấy rõ phần gan của người đàn ông trước mắt này nghiêm trọng tới mức nào, mà lại có thể được chữa trị khỏi hẳn chỉ trong vài ngày, đây đã hoàn toàn ra khỏi phạm trù của thảo dược và y thuật, chỉ có phi phàm mới giải thích được! Lại thêm chuyện của Glacis, như vậy đáp án chỉ có một.
“Tôi muốn sám hối với Thần, tôi lại nghi ngờ anh, nghi ngờ vị thầy thuốc thần kỳ kia.” Bogda nắm chặt tay Klein không chịu buông, vẫn nói liên tục để thể hiện sự hổ thẹn và kích động của mình: “… 10 bảng kia thật đáng giá, nó mua lại được tính mạng cho tôi!”
Cái gì? 10 bảng? Anh chi hẳn 10 bảng cho loại thuốc kia? Mà phí xem bói của tôi anh lại chỉ đưa có 8 penny? Mới có 8 penny… 8 penny… penny… Klein nghe mà suýt nữa nghệt ra.
Lúc này Bogda buông hai tay ra, tươi cười lùi ra sau một bước, cung kính cúi người: “Hôm nay tôi tới để bày tỏ sự cảm kích.
Cảm ơn anh, thầy Moretti, anh đã soi sáng con đường cho tôi, cứu tính mạng tôi.
“Đây là kết quả anh trả tiền xem bói để có được, không phải cảm ơn bất cứ ai.” Klein khẽ ngẩng đầu, u buồn nhìn nơi tường và trần tiếp giáp nhau, đáp lại với phong cách rất thần côn.
“Anh đúng là một vị thầy bói chân chính.” Bogda ca ngợi: “Lát nữa tôi còn phải tới phố Vlad cảm ơn vị thầy thuốc kia, cũng mua loại thuốc mà ông ta đề cử.”
“Không phải anh đã khỏi rồi sao?” Klein che giấu sự kinh ngạc của mình rất tốt.
Bogda nhìn xung quanh, thấy cô gái tiếp đón không chú ý tới bên này, bèn khẽ cười nói: “Đó là thảo dược có bỏ thêm bột xác ướp, có thể hầm ra một loại thuốc khiến cả đàn ông và phụ nữ hài lòng… Lúc trước tôi không tin ông ta, giờ thì không hề nghi ngờ gì rồi.”
Còn có loại thuốc như này? Klein lập tức cảm thấy tên thầy thuốc kia là kẻ lừa đảo, rồi nghi ngờ rằng có phải mình đã đẩy anh chàng đối diện vào giường sưởi không.
Hắn quan sát Bogda từ trên xuống dưới vài lần, xác nhận màu sắc khí tràng của đối phương không có vấn đề gì.
“Bột xác ướp?” Klein bắt được từ này, bèn hỏi lại.
“Đúng vậy, là bột xác ướp.
Tôi hỏi bạn tôi rồi, anh ấy bảo đám quý tộc Backlund luôn điên cuồng theo đuổi thứ này.
Loại bột được mài ra từ xác ướp có thể khiến cánh mày râu thể hiện vô cùng hoàn hảo trên giường.
Tuy nó có vẻ ghê tởm và bẩn thỉu, nhưng đây mới là thứ nguyên vật liệu của quý tộc…” Bogda giải thích cặn kẽ, ánh mắt đầy vẻ muốn có.
Xác ướp? Chế thi thể thành xác ướp? Mài nó thành bột? Klein nghe mà há hốc mồm, suýt thì nôn ọe ra ngay trước mặt Bogda.
Những quý tộc kia biết chơi thật… Hắn đang định khuyên anh ta, Glacis lúc trước bị bệnh phổi vừa mới bước vào, nghe những câu sau của Bogda.
“Đúng vậy, rất hữu hiệu, tôi đề nghị anh tới ‘Hiệu thuốc thảo dược dân tộc Lawson’ ở phố Vlad, phương thuốc bí truyền của ông Lawson hữu hiệu lắm!” Glacis tháo chiếc kính một mắt xuống, cảm thấy hứng thú đi tới bên này, cũng hạ nhỏ giọng đề cử: “Tôi thử rồi, cảm thấy rất là, rất là hoàn mỹ.”
“Anh cũng biết à? Tôi đang định tới hiệu thuốc Lawson đây.” Bogda hoàn toàn yên tâm.
Sau vài câu tán gẫu, anh ta vội vàng rời khỏi câu lạc bộ bói toán.
Mà Klein thì vẫn còn ngơ ngẩn.
Đến năm giờ 20 phút chiều, hắn đội chiếc mũ phớt, lấy chiếc gậy batoong màu đen mạ bạc, đón xe tới thẳng phố Vlad.
Hắn định âm thầm quan sát vị thầy thuốc có tên là Lawson Duckweed kia trước, sau đó quyết định xem có báo đội trưởng không.
Số 18 phố Vlad.
Klein đứng trước cửa hiệu thuốc thảo dược, thấy cửa đã khóa, và còn dán thông báo chuyển nhượng.
“Cảnh giác đấy…” Hắn lặng lẽ nói một câu.
Như vậy hắn không phải khó xử, không phải quan sát nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










