Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 183 : Dị thường của Walter (2) (c911-c915)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Dị thường của Walter (2)
Mà ở Tingen, Klein có tiếp xúc với một thiếu niên Adelaide Misol con đường “Quái vật”, làm ánh mắt đối phương đổ máu, “Rắn vận mệnh” Will Onsetin chỉ cần nắm giữ tin tức này, so sánh với nhau, đáp án liền xuất hiện.
Nếu Leonard điều tra ra sự thật về Sherlock Moriarty, không biết sẽ có vẻ mặt thế nào… Klein tự giễu cười, rời phòng, đi tới lầu hai, hưởng thụ bữa sáng mà đầu bếp tỉ mỉ chuẩn bị.
Khu tây, đại lộ số 2 quốc vương, viện bảo tàng vương quốc.
Klein dẫn theo quản gia Walter cùng người giúp việc Richardson thông qua khu soát vé, tiến vào bên trong.
Lần triển lãm này do vương thất Ruen tổ chức, bọn họ lấy ra các đồ có ý nghĩa lịch sử từ khi lập quốc tới nay, trưng bày cho công chúng xem xét, từ đó tăng lên sự tôn sùng và tán thành của con dân đối với vương quốc.
Là sinh viên tốt nghiệp đại học chuyên ngành lịch sử, Klein cảm thấy rất hứng thú với lần triển lãm này, rất nhiều thứ anh cực kỳ quen thuộc đều có vật phẩm tương ứng xuất hiện, từ một góc độ khác làm cho người ta đắm chìm trong lịch sử năm tháng.
Điều làm cho Klein hơi cảm thấy kinh ngạc là, quản gia Walter có hiểu biết rất sâu về đại đa số đồ được triển lãm, cực kỳ cẩn thận giới thiệu cho Dwayne Dantes nghe.
Không hổ là đi ra từ gia đình quý tộc… Klein âm thầm gật đầu.
Lúc thì đi chỗ này, lúc thì nghe ngóng chỗ khác, ba người không ngừng gặp gỡ người tham quan khác, mà toàn bộ đại sảnh lại rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nói nhỏ rầm rì vang lên.
Đi ngang qua một tủ triển lãm, Klein phát hiện bước chân quản gia Walter bỗng nhiên tạm dừng, liếc mắt nhìn sang một cái, vẻ mặt trở nên có chút phức tạp.
Bởi vì không phải “Người quan sát”, Klein không thể suy luận cảm xúc phức tạp này có hàm nghĩa cụ thể là gì, chỉ có thể theo ánh mắt Walter nhìn về phía tủ triển lãm phía trước.
Nơi đó có hai người đang đứng, một nam một nữ, nam chừng ba mươi tuổi, mặc chính trang màu đen, đội mũ dạ tơ lụa, tay chống gậy nạm vàng, từ bộ dáng thì hẳn là một quý ngài giàu có, nữ mặc váy dài màu vàng, đeo vòng cổ màu vàng, nhìn rất xinh đẹp diễm lệ.
Quản gia đang nhìn người đàn ông… Klein trong nháy mắt làm ra phán đoán, tầm mắt không để lại dấu vết đảo qua mục tiêu.
Anh phát hiện quý ngài kia có diện mạo già cỗi, làn da có màu ngăm đen, hình như do thường xuyên phơi nắng, mu bàn tay và đầu ngón tay cực kì thô ráp.
Nếu không có quần áo, nói hắn là nông dân, người làm vườn, người đánh ngựa, mình đều tin tưởng… Klein thu hồi ánh mắt, trong lòng có chút nghi hoặc.
Anh sở dĩ có thể chú ý tới chi tiết này, là vì lúc anh xây dựng thân phận Dwayne Dantes đã từng nghiêm túc suy xét bề ngoài của một người mạo hiểm thường xuyên dãi nắng dầm mưa ở nam đại lục sẽ như thế nào.
Anh cho rằng điều này thể hiện ở toàn thân, từ ánh mắt tràn ngập trải nghiệm, khí chất và sinh câu đến khuôn mặt, Dwayne Dantes tất nhiên phải có làn da thường xuyên phơi nắng, bàn tay phải thô ráp có lực, nếu không thì người ta nhìn vào lập tức sẽ hoài nghi.
Không thể không nói, từ khi trở thành “Người không mặt” đến giờ, mình ngày càng nhiều kinh nghiệm với chuyện xây dựng một nhân vật mới, càng ngày càng có tâm đắc… Nếu trở lại địa cầu, kể cả không có năng lực phi phàm thì cũng có điểm mạnh này… Klein tự giễu cười một tiếng, thấy quản gia Walter đã khôi phục bộ dáng nghiêm túc, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Mà quý ngài làn da thô ráp kia thì đang chỉ vào một lá cờ trong tủ triển lãm nói:
“Đây là trận chiến White Rose, đó là cờ mà Bá tước Rustin, vương tử Harold Augustus sử dụng, thực đáng tiếc, ông ta chết trong trận chiến này, nhưng cái chết của ông ta là bước ngoặt của toàn bộ cuộc chiến, Ruen chúng ta cuối cùng đã đạt được thắng lợi, trên lá cờ này có máu của ông ta…”
Rất hiểu biết lịch sử… Klein dùng khóe mắt đảo qua quản gia Walter, suy nghĩ hai giây, lộ ra nụ cười, tới gần cặp nam nữ, thân mật nói xen vào:
“Không nghĩ tới chuyện này cũng có người biết, tôi còn tưởng hiểu biết của mọi người đối với chiến tranh White Rose chỉ giới hạn ở việc Ruen chiến thắng Intis, thu được thắng lợi.
“Thưa ngài, sự uyên bác của ngài đã làm tôi phải kính nể.”
Được người khác tán dương trước mặt bạn gái, vẻ mặt quý ngài kia liền từ đề phòng trở nên thả lỏng, miệng nở nụ cười hơi tự đắc:
“Tôi chỉ là người thích tìm hiểu về lịch sử mà thôi.”
Ông ta tùy ý quét mắt nhìn tùy tùng của quý ngài trước mắt, chân mày đột nhiên cau lại, rồi chợt giãn ra, để lại một chút nghi hoặc.
Quả nhiên quen biết quản gia Walter… Klein cười nói:
“Xin chào, tôi là thương nhân đến từ Disi, Dwayne Dantes, không biết nên xưng hô với ông thế nào?”
Quý ngài kia chần chờ rồi đáp:
“William Sykes, một chấp sự trang viên.”
William Sykes… Một chấp sự trang viên… Klein ở trong lòng lặp lại một lần, chuyển đề tài sang lá cờ cùng chiến tranh White Rose.
Nói chuyện vài câu, anh lễ phép cáo từ, cùng quản gia Walter, người giúp việc Richardson đi tới chỗ khác, tựa như vừa rồi chỉ là một lần gặp mặt trao đổi ngẫu nhiên.
Tới gần giữa trưa, sau khi trở lại xe bốn ngựa kéo xa hoa, Klein nhìn xe đạp đi ngang qua bên ngoài, bỗng nhiên mở miệng nói:
“Walter, hình như ông biết ngài William Sykes đúng không?”
Walter nghiêm túc gật đầu đáp:
“Khi tôi làm việc ở nhà Tử tước Conrad đã từng thấy ông ta.
“Ông ta phục vụ cho một thành viên vương thất, trước đây được gọi là Bá tước Rustin, vương tử Edsack.”
Hắn không giấu diếm, kể lại chi tiết lai lịch của William Sykes một lần.
Từng phục vụ cho vương tử Edsack? Sau khi vị vương tử kia bỏ mình trong sự kiện sương mù mai Backlund, hắn lại có cuộc sống tốt như vậy, không biết là đảm nhiệm công việc chấp sự cho người nào… Có lẽ là có bí mật? Klein nhẹ nhàng gật đầu, không hỏi thêm, trong lòng nghĩ có nên tìm cơ hội điều tra William Sykes hay không.
Nếu William Sykes thật biết chút gì đó, phe phái vương thất sẽ không mặc kệ, hoặc là, hắn vốn thuộc về phe phái kia, tóm lại, điều tra hắn sẽ là một chuyện tương đối nguy hiểm, cái này không có biện pháp ủy thác tiểu thư “Ma thuật sư”, Emlyn White hoặc là tiểu thư Hugh đi làm… Năng lực của tiểu thư Sharon thật ra là đủ, nhưng cái này rất dễ làm cho cuộc sống an ổn hiện tại của cô ta bị phá hư… Biện pháp tốt nhất là đưa lên hiệp đạo “Hoàng đế đen”, nhưng vấn đề ở chỗ mình đang có kế hoạch đánh cắp bút ký gia tộc Antigonus, mình điều tra đối với sự kiện sương mù Backlund, hy vọng chỉ cực hạn ở bên ngoài, không kinh động bất luận kẻ nào, không không mang đến biến hóa ngoài ý muốn nào… Klein giống như bình tĩnh thưởng thức cảnh phố ngoài cửa sổ, trong lòng hiện lên các ý niệm đan xen.
Cuối cùng, anh quyết định tạm thời nhẫn nại, kẻo chuyện trọng yếu nhất bây giờ lại bị phá hư.
Dùng bữa xong, ngủ giấc ngủ trưa, Klein bắt đầu học bổ túc văn học, mãi cho tới khi gần chạng vạng tối.
Tiễn bước giáo sư gia đình xong, anh đang muốn đi lên phòng ăn lầu hai, đột nhiên nghe thấy chuông cửa vang lên.
Lúc này, Klein nhìn sang Richardson, hắn lập tức tiến lên vài bước, mở ra cửa phòng.
Bên ngoài có hai vị cảnh sát mặc đồng phục trắng đen, từ quân hàm của bọn họ là có thể thấy được, một người là thanh tra cao cấp, một người là Cảnh sát trưởng.
“Cảnh quan, có chuyện gì không?” Richardson hỏi.
Chương 912: Phần thêm vào
Vị thanh tra cao cấp là một quý ngài cao gầy, tóc đen giấu dưới mũ, chỉ có thái dương hiện ra màu sắc, hắn quét mắt nhìn trong phòng một cái, ôn hòa cười nói: “Tôi tìm ngài Dwayne Dantes, có một vụ án mạng liên quan đến ông ấy cùng quản gia của ông ấy.”
“Án mạng?” Klein chậm rãi đi tới cửa nói, “Tôi chính là Dwayne Dantes.”
Tự giới thiệu xong, anh lễ phép nói:
“Hai vị cảnh quan, không biết nên xưng hô với các ngài thế nào?
“Nếu sự tình phiền toái, cần thời gian dài để làm rõ thì hãy tới phòng khách của tôi, vừa uống trà vừa trao đổi.”
Một cảnh sát khác cũng chính là Cảnh sát trưởng, là một cô gái nghiêm ngị, cô rõ ràng có chút động tâm, nhìn về phía thanh tra cao cấp, chờ đợi quyết định từ thủ trưởng.
Bởi vì quan hệ với giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, trong hệ thống cảnh sát Ruen có không ít nữ cảnh sát, nhưng bị những tín ngưỡng còn lại cộng với trào lưu xã hội ảnh hưởng, về mặt thăng chức cùng cương vị của bọn họ thì vẫn bị kì thị ở một mức độ nhất định, đại bộ phận là, không gian tăng lên cũng tồn tại những sự ngăn cản ẩn hình.
Vị thanh tra cao cấp kia cười nói:
“Không cần uống trà, nhưng chúng tôi sẽ hỏi đám người hầu trong nhà ngài.”
Hắn dừng lại, rốt cuộc tiến vào vấn đề chính:
“Thưa ngài Dwayne Dantes, ngài biết William Sykes không?”
“Sáng hôm nay mới gặp ở viện bảo tàng vương quốc.” Klein mơ hồ cảm thấy sự tình xuất hiện biến hóa ngoài ý muốn, chủ động hỏi, “Ông ta xảy ra chuyện gì sao?”
Vị thanh tra cao cấp kia thu hồi nụ cười:
“Ông ta đã chết, chết trong một khách sạn gần viện bảo tàng vương quốc.”
“Đã chết?” Klein không che dấu vẻ kinh ngạc của mình.
Mình mới gặp mặt hắn mà hắn đã chết rồi sao?
Hắn đã sớm bị người khác theo dõi?
Vị thanh tra cao cấp kia gật đầu nói:
“Đúng vậy, vụ án có vẻ phức tạp, không thể loại trừ khả năng bị mưu sát.”
“Bạn gái ông ta thì sao?” Klein nhíu mày hỏi, “Khi tôi gặp ông ta, ông ta có một người bạn gái.”
“Cô gái đó là tình nhân của ông ta, khi cô rời khỏi khách sạn, William Sykes còn sống, điểm này người phục vụ khách sạn có thể xác định, bởi vì sau đó bọn họ có đưa lên rượu vang.” Thanh tra cao cấp đơn giản thông báo tình hình, “Sau khi rời khỏi viện bảo tàng vương quốc, ngài đã đi nơi nào?”
“Tôi trực tiếp về tới nơi này, dùng bữa trưa, ngủ, cùng với học, người hầu, hàng xóm, thầy giáo văn học của tôi đều có thể chứng minh điểm này.” Klein thản nhiên trả lời.
Anh chợt nghiêng đầu nói với Richardson:
“Đi gọi Walter lại đây.”
Rất nhanh, quản gia Walter đeo bao tay trắng đi xuống lầu hai, trả lời những vấn đề tương tự.
Hai vị cảnh quan được Dwayne Dantes đồng ý, lại hỏi chuyện Richardson một hồi nhưng không phát hiện vấn đề gì.
Bọn họ không dừng lại, lễ phép cáo từ, thăm viếng hàng xóm xung quanh.
Klein không bị chuyện này ảnh hưởng, lên lầu hai dùng bữa tối.
Thời gian trôi rất nhanh, Klein nhàn nhã đọc sách xem báo, khi Klein lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ thì phát hiện đã là ban đêm, bèn chờ đợi người giúp việc Richardson thu dọn hoa quả trong phòng.
Đột nhiên, anh không quay đầu mà vẫn mở miệng hỏi:
“Buổi chiều nay Walter làm cái gì?”
“Luôn luôn xử lý các loại công việc, không rời khỏi nhà.” Richardson thấp giọng hồi đáp.
Klein nhẹ nhàng gật đầu, không hỏi thêm, có chút hoài nghi hay là mình suy nghĩ nhiều.
Phù… Anh thong thả thở hắt ra, đi tới giường ngủ nằm xuống.
Ngủ tới nửa đêm, linh tính của Klein bỗng có xúc động, cả người bừng tỉnh.
Anh đứng dậy đi tới bên cửa sổ, mở vải mành ra một khe hở.
Dưới ánh trăng ảm đảm, bóng đêm càng thêm âm trầm, một bóng người từ đường mòn hoa viên thật cẩn thận đến tường ngoài, đi ra ngoài.
Hắn có trán rộng, tóc đen nhánh cùng đôi mắt nghiêm túc, đúng là quản gia Walter.
“Thân thủ nhanh nhẹn, động tác lưu loát, không phải người thường xuyên luyện tập, thì cũng là người phi phàm danh sách thấp…” Klein nhìn chăm chú một màn này, ở trong lòng làm ra phán đoán bước đầu.
Anh thấy Walter đi dọc theo con đường tối đen, đi tới nắp cống thoát nước trước đó Herrell từng tiến vào, mở ra nắp cống đi xuống, không quên lắp lại như cũ.
Vì sao mọi người đều vào cống thoát nước thuần thục như vậy? Những đêm khuya trước kia, Walter hẳn là không làm chuyện này, nếu không linh tính của mình khẳng định sẽ báo động trước, dù sao cũng là rời khỏi từ “lãnh địa” của mình… Cái này chứng minh lúc hắn ở địa phương khác, khi chưa trở thành quản gia của mình, đã thường xuyên có hành động tương tự… Klein hơi nhếch miệng, quay về bên giường, lấy ra hộp thuốc lá bằng sắt ở dưới gối đầu.
Anh muốn thao túng “Oan hồn” Senol theo dõi quản gia Walter, xem đối phương đang làm cái gì.
Hy vọng không vượt quá 100m, nếu không mình cũng phải tiến vào cống thoát nước… Klein vừa tự nói, vừa quay lại phía sau khe hở vải mành.
Bí ngẫu Senol của anh đang mượn dùng liên hệ thần bí giữa những mặt kính khác nhau, đi tới nắp cống thoát nước bên cạnh đèn đường khí gas, sau đó xuyên thấu qua nắp cống, không một tiếng động đi theo.
Klein thấy Walter ở phía trước chừng mười thước, đi trên con đường ngày càng yên lặng tối tăm, trên tường có rất nhiều rong rêu cùng những thứ dơ bẩn.
Đột nhiên, quản gia ngừng lại, không biết là nói chuyện với ai: “Vì sao bốc đồng như vậy?
“Vì sao không đợi cơ hội tốt hơn?”
Rất nhanh, một giọng nữ suy yếu mà hơi lộ vẻ khàn khàn đáp lại Walter: “Đây là cơ hội tốt nhất.
“Chờ hắn trở lại trang viên, không biết bao lâu mới trở ra.”
“Nhưng vì sao cô còn chịu tổn thương nghiêm trọng như thế?” Walter mang theo vài phần lo lắng hỏi.
Giọng nữ cười đáp:
“William Sykes mạnh hơn ông tưởng, cũng mạnh hơn tôi tưởng, nhưng mà như vậy mới phù hợp với thân phận trong bóng tối của hắn.
“Mặc kệ thế nào, tôi rốt cuộc chiếm được manh mối từ hắn, đã qua lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội tiếp cận chân tướng.”
“Cô không cần phải gấp như vậy.” Walter lặng lẽ nói.
Giọng nữ suy yếu lặng lẽ cười một tiếng:
“Tôi đã bán linh hồn cho Tà Thần, ý nghĩ duy nhất trong cuộc đời chỉ còn báo thù.”
Walter thở hắt ra nói:
“Cô tiếp tục trốn ở chỗ này, tôi sẽ chuẩn bị đồ ăn tới khi cô khôi phục.
“Nếu có chuyện ngoài ý muốn, hãy dùng mọi biện pháp liên lạc tôi.”
Giọng nữ suy yếu chờ một hồi lâu rồi nói:
“Khi hắn còn sống, có rất nhiều cấp dưới ngoài miệng luôn tự xưng trung thành, sau khi hắn chết, lại chỉ có số ít người còn nhớ rõ hắn, dám vì hắn mà mạo hiểm, ông làm tôi cảm thấy rất bất ngờ.”
“Ngài ấy là người đầu tiên cho tôi đãi ngộ quý tộc như vậy, cũng là người mà tôi chân chính muốn trung thành.” Walter trầm thấp đáp lại.
Klein lúc này để “Oan hồn” Senol biến mất thân hình, lẻn vào thông đạo yên lặng ẩn nấp, thấy Walter đang đứng thẳng, đối thoại với người khác, mà nơi hắn nửa ngăn trở, có một cô gái mặc quần áo màu đen đang ngồi dựa vào tường, khuôn mặt có chút tái nhợt.
Cô gái này nghe xong Walter nói chuyện liền nở nụ cười, nhìn về phía cửa ra nói: “Tới lúc nên rời khỏi rồi, ông nhớ cẩn thận đừng để bị phát hiện.”
Lần này cô quay đầu để Klein thấy rõ ràng bộ dáng của cô, khuôn mặt hơi tròn, ánh mắt dài nhỏ, khí chất nhẹ nhàng, dấu diếm ngọt ngào, là một cô gái cực kì hấp dẫn, cũng là “người quen” của Klein: Triss!
Triss Chirk!
Chương 913: Manh mối
Cô ta còn chưa chết? Trốn thoát được? Cô ta vậy mà còn muốn báo thù cho vương tử Edsack? Thấy Triss, Klein đang đứng ở sau bức màn thiếu chút nữa không khống chế được vẻ mặt của mình.
Tuy căn cứ theo đối thoại trước đó anh đã mơ hồ có chút suy đoán, nhưng sự thật xuất hiện trước mắt vẫn làm anh cảm thấy mọi chuyện vượt quá mình tưởng tượng.
Không cần bói toán lúc ở cảnh trong mơ, anh vẫn có thể hồi tưởng lại màn đối thoại của mình và Triss trước sự kiện sương mù Backlund, thời điểm đó cô ta còn khẩn cấp muốn thoát khỏi sự khống chế của vương tử Edsack, thoát khỏi vận mệnh bị thao túng của mình, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống mình tràn ngập đau đớn.
Ma nữ vốn là đàn ông vậy mà lại vì báo thù cho vương tử Edsack lại bán linh hồn cho Tà Thần? Kịch bản này chẳng khác gì một cuốn tiểu thuyết ngôn tình ba xu điển hình! Khóe miệng Klein giật giật mấy cái, “nhìn” quản gia Walter đưa một túi thức ăn cho Triss, “nghe” thấy hắn dặn dò hai câu, sau đó xoay người ra khỏi thông đạo ẩn nấp.
Đúng lúc này, trong thị giác của bản thân Klein, trong nhà nghị viên Macht có một bóng người nhảy ra, dọc theo con đường tối mịt, rất nhanh tới gần cửa vào cống thoát nước, đúng là Herrel có vật phẩm thần kì con đường “Kẻ ăn trộm”.
Tiếp tục như vậy sẽ đụng mặt Walter… Đây đâu phải cửa vào cống thoát nước, rõ ràng là cửa chính thị trường náo nhiệt! Klein nhìn phía dưới, suýt nữa nâng tay phải ôm mặt bất lực.
Đi tới chỗ cửa cống thoát nước, Herrell cảnh giác quan sát trái phải vài giây, tiếp theo mới mở nắp cống leo xuống, toàn bộ hành trình liền mạch lưu loát, vô cùng chuyên nghiệp.
Đặt chân xuống đất, cô dọc theo ống dẫn bằng sắt rỉ sét cùng dòng nước đen dơ bẩn chậm rãi chảy xuôi, mục đích rõ ràng đi rất nhanh về phía trước.
Đột nhiên, cô thấy sau lưng rét run, xương sống phát lạnh, một sợi tóc gáy dựng hẳn lên.
Ngay sau đó, Herrell giống như rơi vào một con sông kết băng, chỉ cảm thấy sự lạnh buốt nhanh chóng chiếm cứ thân thể của mình.
Cô hoảng sợ chủ động đi tới một hướng khác, thẳng tắp đi hướng bức tường có ống dẫn bằng sắt, mà cái này không phải ý muốn của cô!
Sợ hãi tràn ngập nội tâm Herrell, cô rốt cuộc thoát được cảm giác suy nghĩ cứng ngắc, quán chú toàn bộ linh tính trong thân mình vào cái vòng đang đeo trên cổ.
Cái vòng cổ này có bảy viên đá xanh biếc, khoảng cách bằng nhau, xung quanh khảm một vòng những viên kim cương rất nhỏ, ở trong bóng tối tuyệt đối vẫn lộ ra huỳnh quang nhàn nhạt.
Bỗng nhiên, một viên đá trong đó sáng hẳn lên, hào quang xanh biếc chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp của Herrell.
Động tác đi về phía tường tạm dừng một chút, hai chân rất không tự nhiên phân biệt bước về phía trước, lại lần lượt thu trở về.
Trong nháy mắt này, Herrell cảm giác được sự lạnh lẽo trong cơ thể tạm dừng ngắn ngủi.
Cô không chút do dự lại dùng linh tính đốt sáng lên một viên đá xanh biếc khác, tay phải nâng lên, nhắm ngay cổ mình.
Cùng lúc đó, trong đầu cô xuất hiện một số phù hiệu cùng hoa văn thần bí, linh tính cũng có thay đổi tạm thời.
Cô đánh cắp năng lực “Tiếng rít oan hồn “!
Herrell đang muốn hé miệng, không để ý tất cả phát ra âm thanh, lại cảm giác hai tay mình lại một lần nữa mất đi khống chế, hung hăng giơ lên, rất nhanh bịt chặt miệng của cô.
Tiếng rít của cô biến thành chỉ còn tiếng ú ớ trong miệng, hai chân của cô nhẹ nhàng cất bước, vài cái nữa sẽ đến bên tường, tiến vào một lối rẽ, sau đó ngồi xổm trong bóng tối.
Cô kiệt lực giãy dụa, lại không có tác dụng, dù là kích phát vòng cổ cũng khó lòng làm được.
Đôi mắt màu nâu của Herrell mở thật lớn, tràn ngập vẻ sợ hãi cùng không cam lòng, hai giọt nước mắt trong suốt bắt đầu chảy xuống dọc theo khóe mắt.
Mà lúc này, Walter đi ra từ một lối rẽ khác, quay về tới cửa vào cống thoát nước, nhanh nhẹn leo lên trên.
Đợi cho hắn lặng yên phiên trở về trong số 160 phố Berklund nhà của Dwayne Dantes, Herrell bỗng nhiên tìm về được quyền khống chế thân thể, cảm giác lạnh lẽo biến mất toàn bộ, giống như chưa từng tồn tại.
Cô đầu tiên là kinh ngạc nâng lên hai tay, lợi dụng năng lực nhìn đêm nhìn thoáng qua, tiếp theo hoảng sợ nhìn xung quanh trái phải, giống như trong bóng tối giữa cống thoát nước cất giấu vô số quái vật.
Herrell lập tức dùng tay phải sờ vòng cổ, thật cẩn thận đứng lên, tới gần lối vào.
Cô không thất kinh chạy như điên, mà thời thời khắc khắc đều đề phòng bị tồn tại nào đó trong bóng tối tập kích.
Rốt cuộc, cô về tới phố Berklund, thấy đèn đường khí gas nằm ở một góc, tỏa ra hào quang, chiếu sáng mặt đường ẩm ướt do cơn mưa lưu lại.
Herrell lúc này mới đẩy nhanh bước chân, chạy về nhà mình, chạy được một nửa, cô bỗng nhiên quay lại, vừa khẩn trương vừa bối rối đóng lại nắp cống.
Làm xong cái này, cô dọc theo con đường tối mịt mờ, trở lại hoa viên nhà mình, mượn dùng ống dẫn khí than cùng hệ thống cung cấp nước uống, tiến vào ban công phòng ngủ.
Tận đến lúc này, cô mới chính thức lấy lại được năng lực suy nghĩ, mở to hai mắt, theo bản năng nhìn trái phải, thân thể vẫn còn đang run rẩy.
Cô nâng lên cánh tay trái, muốn dùng khăn tay lau khuôn mặt, nhưng trên đường vì đi đứng không cẩn thận, khăn tay đã rớt mất từ bao giờ.
Herrell là người có năng lực, không phải dạng vừa… Ở trong ống thoát nước, Senol mặc áo khoác đỏ sậm hiển lộ bóng dáng, âm thầm tự nói một câu.
Tiếp theo, hắn được Klein thao túng một lần nữa biến mất thân hình, tiến vào lối rẽ mà Triss ẩn nấp.
“Oan hồn” vừa tới gần nơi đó, Triss mặc váy dài màu đen liền ngẩng đầu nở nụ cười, vẻ nhu nhược và quật cường cùng tồn tại: “Xem ra ông không có ác ý.”
“Vận may của tiểu thư rất tốt.”
Cô đã nhận ra chuyện của Herrell, cũng phát hiện “Oan hồn” !
Bóng dáng của Senol trong nháy mắt hiện ra, cười nói:
“Nếu giết cô ấy thì xảy ra phiền toái càng lớn hơn.”
Thẳng thắn mà nói, anh rất muốn báo cảnh sát về Triss, bởi vì anh rõ ràng đối phương đã làm chuyện ác độc gì, rõ ràng cô xúi giục hành khách cùng thuyền viên “Tàu Alfalfa” như thế nào, làm cho bọn họ ở trên biển tự giết lẫn nhau, cũng rõ ràng cách cô làm một đám sinh mệnh vô tội mất đi, bất quá, sau khi phát hiện Triss đang điều tra sự kiện vương tử Edsack tử vong, Klein có dự tính mới, đó chính là sử dụng ma nữ này, cùng cô hợp tác trong khuôn khổ nhất định.
Sự thật nằm sau vụ Vương tử Edsack tự sát chẳng khác nào chân tướng sự kiện sương mù mai Backlund!
Điều tra chuyện này khẳng định cực kỳ nguy hiểm, để người khác cuốn vào sẽ làm mình cảm thấy áy náy, sợ hại bọn họ bị thương tổn, thậm chí chết, mà để cho Triss đi làm sẽ không tồn tại loại gánh nặng tâm lý này, những tội cô ta phạm vào đã đủ để cô chiếm được một tấm vé một chiều vào địa ngục! Vấn đề duy nhất là, cô có lẽ chỉ là đang điều tra chuyện vương tử Edsack tử vong để mưu tính chuyện của bản thân, phải đề phòng điểm này, để tránh bị lợi dụng, tạo thành tai nạn… Klein vừa suy tư, vừa để Senol lại tới gần thêm hai bước.
Triss nhìn quý ngài trung niên trước mặt, cười nhạt một tiếng rồi nói:
“Ông đã có ác ý, vậy động thủ đi, ngài Senol.”
Trong nháy mắt này, theo cảm giác của bí ngẫu, xung quanh Triss có vố số sợi tơ vô hình, nhiều đến mức không đếm được đang rung động, mà bản thân sắc mặt tái nhợt quần áo màu đen ngồi ở trung gian, tựa như một con nhện đang đứng ở vị trí trung tâm mạng lưới, nhưng lại tràn ngập cảm giác dụ hoặc làm cho người ta thương tiếc làm cho muốn tới gần.
“Cô biết tôi?” Bí ngẫu dừng lại bước chân.
Chương 914: Lợi dụng (1)
Vẻ mặt Triss có chút hoảng hốt cùng mê man đáp lại:
“Tôi từng có thời điểm sống rất khó khăn trên biển.”
Thời điểm đó, cô vẫn còn là một quý ngài… Klein lẩm bẩm, chuyển giọng cười nói: “Vì sao cô muốn điều tra sự kiện vương tử Edsack tử vong? Hắn không phải tự sát sao?”
Triss mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trên mặt hiện ra vài phần tức giận: “Cùng là tự sát nhưng vẫn sẽ khác nhau, có người tự nguyện, có người bị ép buộc.”
Không phải chứ, nhìn vẻ mặt cô ta vậy mà thật sự để ý cái chết của vương tử Edsack… Tiểu thư, cô quên mình từng là đàn ông sao? Quên đau đớn chính mình từng nói sao? Chẳng lẽ đấy chính hội chứng Stockholm trong truyền thuyết, bị bắt cóc lâu, đối phương biểu lộ một chút thiện ý liền cảm kích gấp mấy chục lần cùng không muốn xa rời? Ừm, mình không phải “Người quan sát”, không thể phán đoán biểu hiện như vậy có phải giả vờ hay không… Klein để Senol cười một tiếng rồi nói: “Cô cho rằng vương tử Edsack bị ép tự sát?
“Cô tìm kiếm William Sykes vì điều tra chuyện này?”
Vẻ tức giận trên mặt Triss biến mất, chuyển thành nụ cười xinh đẹp: “Đúng vậy.
“Hắn ép buộc Edsack tự sát, dùng viên đạn có thể mất đi linh tính, bất quá, hắn cũng là nghe theo người khác phân phó, hắc hắc, hắn vì chiếm được thân thể tôi, cả quá trình đều hết lòng hết dạ, ha ha, tôi vẫn không để hắn chân chính đạt được mục đích, còn cho hắn nhìn ảnh chụp trước kia của tôi, hắn chết rất thống khổ tuyệt vọng…”
Không thể tưởng tượng được rốt cục William gặp những chuyện đáng sợ gì… Tâm lý của Triss tâm vẫn vặn vẹo như trước đây… Ma nữ trong giai đoạn “vui vẻ” thật sự là rất quyến rũ, một vẻ mặt một động tác, cũng có thể làm cho người ta bị hấp dẫn… Bất quá, nhìn ra được Triss đã hiểu được cách giấu đi, chỉ sử dụng khi cần thiết.. Cô ta thăng cấp rồi? Hay là bởi vì có tình yêu? Klein vừa lẩm bẩm, vừa để cho Senol hỏi: “Là ai?”
Lúc hỏi ra những lời này, Klein cũng không chờ mong đạt được đáp án, nhưng Triss lại cười khẽ mở miệng: “Tử tước Stratford.
“Thị vệ trưởng cung đình Vương thất.”
Tử tước Stratford… Thị vệ trưởng cung đình vương thất… Từ chức vị này, phía sau sự kiện sương mù Backlund quả thật có cái bóng của phe phái nào đó trong vương thất, về phần là ai thì cần chờ điều tra… Klein tạm thời chưa thể nghiệm chứng câu trả lời của Triss, chỉ có thể để Senol nói: “Cô thoải mái nói cho tôi manh mối như vậy, cái này làm tôi có chút không thể tin được.”
Triss mang theo vài phần cười nhạo cùng tự giễu nói:
“Bởi vì với tôi đây là chuyện tốt, tôi nhìn ra được ông cùng thế lực của mình cảm thấy rất hứng thú với mưu đồ thực sự của kẻ đứng sau màn chân chính, nếu có thể thông qua việc cung cấp manh mối làm các người phát sinh xung đột với vương thất, khiến kẻ đó trồi lên mặt nước, tôi cực kỳ vui mừng, cái này sẽ trợ giúp tôi báo thù, hơn nữa là trợ giúp rất nhiều.”
Căn cứ theo logic này, cô ta muốn nói mình cũng có thể lợi dụng cô ta điều tra chuyện này, tìm ra độc thủ chân chính phía sau màn, từ đó để cho thế lực bản thân ở trước khi nắm giữ tình báo hữu hiệu, vẫn giấu ở nơi an toàn… Ồ, lời nói của Triss không phải là đang hướng dẫn mình tiến hành hợp tác sao, cô ta đã tự nguyện trở thành “lính gỡ mìn” vạch trần chân tướng… Cô ta đang biểu lộ bản thân có giá trị lợi dụng… Chắc là vì sợ hãi mình sẽ quyết định giết cô ta… Klein đại khái hiểu được ý tứ mà Triss thật sự muốn biểu đạt, thao túng “Oan hồn” nói: “Có đạo lý, tôi cũng có thể làm như vậy.
“Tôi nghĩ không cần tôi uy hiếp hay mê hoặc cô, sau khi thương thế khỏi hẳn tự cô cũng sẽ tìm cách tiếp xúc với Tử tước Stratford đúng không?”
Triss nhếch lên khóe miệng nói:
“Tôi chỉ hy vọng hắn không thích đàn ông.”
Cái này cũng không phải không có biện pháp giải quyết, nếu cô đã có danh sách 5, vậy có thể suy xét đổi sang “Thiết huyết kỵ sĩ” danh sách 4 con đường “Thợ săn”… Còn nữa, cô quên quá khứ của bản thân rồi sao? Vì sao ngày càng quen sử dụng năng lực “Ma nữ vui vẻ” đối phó đàn ông vậy… Klein lẩm bẩm hai câu, để Senol cười nói: “Cái này không thành vấn đề, cô có thể cho hắn xem ảnh chụp trước kia của mình.”
Triss ngẩn ra, vẻ mặt thoáng vặn vẹo, có loại cảm giác bí mật chôn sâu đáy lòng bị người khác đào ra, bại lộ dưới ánh mặt trời.
Đôi mắt thanh tú của cô cũng bị cảm giác xấu hổ tràn ngập, khuôn mặt đang tái nhợt vì bị thương lập tức đỏ lên.
Triss rất nhanh thu lại cảm xúc bản thân, khàn khàn nói: “Không hổ là ‘Thượng tướng máu’, quả nhiên có hiểu biết sâu sắc về con đường Ma nữ.”
Cô ta trước đó cũng không quá xác định, còn tưởng rằng giáo phái Ma Nữ cùng Học phái Hoa Hồng từng hợp tác, cho nên tin tưởng “Thượng tướng máu” biết bí mật con đường “Thích khách”, thành ra bây giờ mới vui đùa như vậy… Mặc kệ thế nào, trào phúng người khác đều không tốt lắm… Ừm, như thế rất phù hợp với hình tượng của “Thượng tướng máu”… Một trong những thủ tục của Bí Ngẫu Đại Sư là “Nhớ kỹ, mỗi một con rối đều có quy tắc của bản thân nó”? Triss vừa rồi sở dĩ đề cập ảnh chụp trước kia là vì đơn thuần phát tiết hưng phấn khi tra tấn cùng diệt trừ một kẻ địch, chứ không đặc biệt miêu tả chi tiết… Klein có chút suy nghĩ gật đầu, thao túng Senol nói: “Đến cấp bậc của rôi thì đương nhiên sẽ hiểu biết không ít bí ẩn.”
Anh không tiếp tục đề tài này, chuyển giọng:
“Tôi nên liên lạc với cô như thế nào?”
“Trong quá trình cô điều tra Tử tước Stratford, có lẽ tôi có thể cung cấp một ít trợ giúp.”
Triss đưa tay tới bên tai, nắm lấy một cây trâm đen kịt, sau đó băng phiến màu u lam ngưng tụ, cắt xuống một đoạn tóc.
Cô chợt mở ra bàn tay, tùy ý tối đen không tiếng động lửa toát ra, thiêu một cọng tóc thành tro tàn.
Tro tàn không bị gió lạnh ào ào trong cống thoát nước thổi bay, mà co rút lại, hội tụ thành một nhúm sền sệt như là keo dán.
“Bôi chúng lên gương, về sau nếu tôi biết ông muốn tìm tôi, tôi sẽ lợi dụng mặt gương tiến hành trao đổi với ông.” Cổ tay Triss run lên, ném vật màu đen kia cho “Thượng tướng máu” Senol, “Cái này có thể sử dụng khoảng năm lần, vậy là đủ rồi.”
Bởi vì Senol chỉ là bí ngẫu, cho nên Klein hoàn toàn không lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nếu chúng dính lên, nhìn vài lần liền tùy tay nhét vào túi.
Triss im lặng vài giây, cắn môi nói:
“Nếu tôi cần trợ giúp thì liên lạc với ông như thế nào?”
Đó là một vấn đề… Klein rất muốn để đối phương trực tiếp triệu hồi tiểu thư tín sứ Reinette Tincole, dù sao sau này Triss chỉ cần hỏi thăm tình hình gần đây của “Thượng tướng máu” là có thể biết sưng lưng oan hồn này cất giấu Hermann Sparrow, đây là chuyện giấu diếm không nổi.
Suy xét vài giây, anh quyết định cẩn thận một chút, chờ Triss thật sự phát hiện rồi sửa đổi phương thức liên lạc cũng không muộn.
Dù sao cô ta không phải một người đáng tín nhiệm… Cô vì báo thù cho vương tử Edsack, có lẽ quả thật có chân tình, nhưng quá nửa còn bao hàm mục đích khác, ví dụ như, cũng là báo thù vì chính mình… Klein để Senol nhìn chung quanh một vòng nói: “Cống thoát nước này cất giấu không ít bí mật, tôi thường xuyên tới đây, cô có thể viết ra những gì cần trợ giúp ở chỗ này.
“Nếu sự tình khẩn cấp, không kịp đi làm, cô có thể liên lạc người lúc nãy, để hắn tới nơi này.”
Triss thong thả gật đầu:
“Tốt.”
Klein thấy đã trao đổi xong, chuẩn bị để bí ngẫu Senol rời khỏi.
Lúc này, “ánh mắt” của anh đảo qua hai tay Triss, phát hiện cái nhẫn ngọc bích có thể so với vật phong ấn “0” vậy mà không còn!
Chương 915: Lợi dụng (2)
Mình vừa rồi còn không chú ý tới, tưởng rằng cô chỉ là đeo ở ngón khác, kết quả là thật sự không còn… Như vậy xem ra, lúc trước cô vì có thể thoát trang viên Red Rose của vương tử Edsack, thoát khỏi sự khống chế của Ince Zangwill cùng “008”, mà phải trả cái giá không nhỏ! Ấn kí “Nguyên sơ ma nữ” lưu lại ở trên người cô cũng biến mất? Klein ngẫm nghĩ, để cho “Thượng tướng máu” Senol cười một tiếng rồi nói:
“Còn có một chuyện.
“Cô bán linh hồn cho vị Tà Thần nào?”
Triss nhìn quý ngài trung niên trước mặt một cái rồi nói:
“Nguyên sơ ma nữ.”
… Cô lúc trước không phải là muốn thoát khỏi trạng thái quái dị này sao? Không phải không muốn bản thân thay đổi ngày càng nhiều sao? Nửa đường rút lui? Cô chẳng lẽ không biết, cái tên Triss Chirk bọn họ cho cô, cùng với dụng ý bọn họ biến cô thành “Nguyên sơ ma nữ”? Không, cô thật sự không biết, cô thậm chí không rõ ràng ý nghĩa của danh hiệu Chirk… Dùng hết toàn lực chạy thoát số mệnh bó buộc, cuối cùng lại từng bước một đi theo số mệnh… Klein giờ khắc này không hiểu sao cảm thấy sợ hãi đối với vận mệnh, đối với thần linh.
Anh miễn cưỡng để Senol cười nói:
“Cô dễ dàng trả lời như vậy, rất khó làm tôi tin tưởng.”
Trong ánh mắt Triss xuất hiện chút sương mù, tự giễu cười nói:
“Bởi vì với tôi mà nói cái này là vấn đề, không phải bí mật.
“Nhiều người biết, có lẽ sẽ nhiều thêm một phần hi vọng giải quyết vấn đề, dù hy vọng cực kỳ xa vời, nhưng vẫn tốt hơn không có.”
Giải quyết vấn đề đồng thời cũng sẽ giải quyết cô luôn… Klein thầm nghĩ rồi nói:
“Khi cô tới gần Tử tước Stratford, tới gần tên giấu phía sau màn, cần chú ý bản thân có thường xuyên gặp được chuyện trùng hợp không.”
Điều tra sự kiện sương mù mai Backlund càng sâu thì càng có khả năng bị Ince Zangwill cùng “008” chú ý tới!
“Trùng hợp…” Triss ngẩn ra một chút, lặp lại từ này.
Giờ khắc này, cô hồi tưởng lại trùng hợp gặp mặt ở trang viên Red Rose.
Trong khi suy nghĩ xoay chuyển, cô đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía đối diện, lại phát hiện “Thượng tướng máu” Senol mặc áo khoác đỏ sậm cũ kĩ sớm biến mất không thấy.
Sáng ngày hôm sau, Klein đúng giờ rời giường, người giúp việc nam Richardson trợ giúp mặc áo khoác.
Anh vừa tới nhà ăn, liền thấy Walter đứng ở cửa, cung kính chờ đợi.
“Thưa ngài, sắp xếp hôm nay của ngài chủ yếu là đi tới nhà nghị viên Macht tham gia hoạt động uống trà buổi chiều.” Walter làm hết phận sự nhắc nhở chủ nhân một câu.
Hắn vẫn nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, không khác gì bình thường, hoàn toàn nhìn không ra nửa đêm ngày hôm qua đã đi vào cống thoát nước.
Klein mỉm cười gật đầu, giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh nói:
“Tôi không quên.”
Anh lập tức tiến vào phòng ăn, bắt đầu hưởng dụng các món bài trí tinh xảo nhưng đã bắt đầu lặp lại.
Chủng loại bữa sáng không đủ phong phú… Klein chuyên tâm ăn xong, buông dao nĩa, thở dài nói:
“Tôi có chút hoài niệm quê nhà, ngày mai để đầu bếp chuẩn bị một phần bánh nướng Disi đi.”
“Vâng thưa ngài, đáng ra tôi phải sớm nghĩ đến điểm này từ trước.” Nữ quản gia Tanea ra vẻ xin lỗi đáp lại.
Klein khoát tay áo, ý bảo cô không cần để ý, sau đó đi tới hoa viên tản bộ.
Làm xong tất cả, anh trở lại lầu ba đọc số báo chí còn lại, cho đến khi thầy lễ nghi Vahana đến.
Vahana vẫn ăn mặc đẹp đẽ như trước, khí chất tao nhã, cười nói với Dwayne Dantes:
“Nghe nói hôm nay ông muốn đi tới chỗ phu nhân Liana dùng trà chiều, vậy trọng điểm khóa lễ nghi hôm nay chính là những gì cần chú ý trong trà chiều…”
Klein vẫn duy trì mỉm cười, chuyên chú nghe giảng, thỉnh thoảng hỏi vài vấn đề.
Ba mươi phút sau, quản gia Walter gõ cửa tiến vào:
“Thưa ngài, người hầu nhà nghị viên Macht vừa sang đây nói hoạt động trà chiều hôm nay bị hủy bỏ, bởi vì con gái phu nhân Liana là tiểu thư Herrell sinh bệnh, bọn họ tỏ vẻ chân thành xin lỗi, hy vọng cuối tuần có thể mời ngài tham gia.”
Herrell sinh bệnh? Bởi vì chuyện tối hôm qua? Nếu là người thường, cái này không phải không có khả năng, nhưng là một người phi phàm tăng lên tố chất thân thể, xác suất rất nhỏ…
Hơn nữa, Herrell rõ ràng còn chưa thấy qua ma dược mang đến biến hóa mất khống chế, trạng thái tinh thần coi như khỏe mạnh, thế nên mới biểu hiện sự ưu việt, không có cảm giác sợ hãi, cho dù gặp chuyện quỷ dị, cũng không đến mức xuất hiện bệnh tâm lý… Con đường ma nữ danh sách 5 có thể làm cho người xung quanh nhiễm bệnh tật…
Tối hôm qua, Triss nhận thấy có người xa lạ tiến vào cống thoát nước, lặng yên rải ra bệnh tật? Mà “Oan hồn” Senol sẽ không sợ việc này, cho nên mình không có phát hiện… Như vậy vấn đề không lớn, Herrell vẫn chưa bị bệnh lâu, chỉ là vì vì kinh sợ nên mới không nhanh chóng khôi phục… Xem ra Triss thật sự đã tấn thăng danh sách 5… Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Thay tôi ân cần thăm hỏi tiểu thư Herrell.”
Đã không đi uống trà chiều, Kleini quyết định đi tới Giáo đường St.
Samuel cầu nguyện, bày ra lòng thành kính của mình.
Đương nhiên, anh không quên nghỉ chân xem xét bồ câu trắng trên quảng trường, để mình có vẻ nhàn nhã bình tĩnh.
Tiến vào giáo đường, xuyên qua từng tấm bích hoạ được ánh mặt trời từ trên cao chiếu rọi xuống, Klein đi tới đại sảnh cầu nguyện u ám thâm thúy.
Nơi này không hoa lệ màu mè như giáo hội khác, nhưng dù không tràn ngập cảm giác rung động thị giác, lại dịu dàng bình yên, cho người ta cảm giác yên tĩnh phát ra từ đáy lòng, mà hào quang lấp lánh phía trước lại tạo nên cảm giác thần thánh trang nghiêm mãnh liệt.
Klein bỏ mũ xuống, đưa nó cùng gậy chống cho người giúp việc Richardson, sau đó tiến lên.
Lúc này, phía trước có hai bóng người đang đứng, xoay người đi tới cửa ra, một người trong đó có tóc đen mắt xanh, động tác phóng khoáng, kiểu tóc thoải mái, đúng là Leonard Mitchell.
Hầu như là cùng lúc, Leonard Mitchell cũng thấy quý ngài trung niên có thái dương trắng bệch, mắt lam thâm thúy.
Dwayne Dantes… Tinh thần của hắn lập tức trở nên căng thẳng, thân thể xuất hiện vẻ cứng ngắc rất nhỏ không thể nhận ra.
Klein nhìn Leonard, mỉm cười gật đầu, vẻ mặt thân mật, tư thái tùy ý.
… Leonard gượng cười đáp trả, nhẹ nhàng gật đầu.
Tiếp theo, hắn nghiêng thân thể, tránh ra một con đường, để Dwayne Dantes đi ngang qua.
Điều này làm cho Klein thấy rõ ràng vị phía sau là ai, cũng là người quen của anh, Dailey mặc áo bào đen Kẻ thông linh.
Cô gái này vẫn có ánh mắt màu lam cùng má hồng như trước kia, xinh đẹp một cách yêu dị.
Dailey nhìn quý ngài trung niên, vẻ mặt đột nhiên trở nên hơi hoảng hốt, chợt thu hồi ánh mắt, lặng lẽ tới gần cửa ra.
Không thể nào, mình chỉ là bắt chước ánh mắt sâu thẳm của đội trưởng, ngay cả màu sắc cũng không giống nhau, vậy mà Dailey cũng cảm giác được quen thuộc? Trực giác của phụ nữ thực đáng sợ… Klein phát hiện sự dị thường ngắn ngủi của Dailey, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán.
Từ rất sớm trước đó, trong nhận thức của anh, cô gái Dailey thầm mến đội trưởng, nếu không sẽ không mạo hiểm đuổi tới Tingen, để Klein tìm cơ hội dạy Cách sắm vai cho Dunn Smith.
Về phần thái độ của đội trưởng, Klein không cách nào xác định, dù sao trong đoạn thời gian đó Dunn Smith thường xuyên không phân rõ hiện thực cùng cảnh trong mơ, vấn đề ký ức không tốt khá là rõ ràng, có lẽ bất tri bất giác đã quên đi chuyện nào đó trong đáy lòng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










