Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 177 : Hàm súc kiểu Ruen (2) (c881-c885)
❮ sautiếp ❯Chương 881: Hàm súc kiểu Ruen (2)
Theo Walter giới thiệu, cô sinh ra ở gia đình Nam tước, từ nhỏ đã được giáo dục tốt, sau lại tiến vào cung đình, đảm nhiệm chức nữ quan, tận đến khi kết hôn.
Bởi vì gia tộc đã suy tàn, kinh tế của chồng đi xuống, vốn tín ngưỡng Nữ Thần Đêm Tối, cô lựa chọn trở thành giáo sư gia đình trong phương diện lễ nghi, thường xuyên ra vào gia đình quý tộc hoặc người giàu, dạy con cái của bọn họ.
Tuy quản gia không nói rõ, nhưng Klein biết ở trước mặt cô gái này không thể biểu hiện quá kém, nếu không đánh giá cơ bản là không cứu được.
Một trong những con đường chính để hỏi thăm về một cá nhân mà giới quý tộc, người giàu, cùng nhân sĩ xã hội thượng lưu hay dùng chính là thông qua cộng đồng người quen.
Mà ở góc độ nào đó, người hầu kết giao cũng có ý tứ phương diện này.
Bước chân Vahana nhẹ nhàng, thân thể đu đưa, tóc đen rung động, cô khen ngợi nói: “Ngài Dantes, thật sự rất khó tưởng tượng trước đó anh chưa từng học kiểu nhảy này.
“Không đến 30 phút, anh đã thuần thục như là quý tộc được giáo dục từ nhỏ.”
“Là vì cô dạy tốt.” Klein khiêm tốn cười, vẻ mặt ôn hòa, bộ dáng đàng hoàng.
Có năng lực của “Thằng hề”, khiêu vũ là một chuyện cực kỳ đơn giản với anh.
Vahana cúi đầu, cười nhẹ một tiếng rồi nói:
“Anh là một quý ngài rất dễ mang tới thiện cảm cho các cô gái.”
Con ngươi màu nâu của cô nâng lên, đảo qua thái dương đã có sợi bạc cùng mắt lam sâu thẳm của Dwayne Dantes.
“Đây là lời khen tốt nhất tôi nghe được hôm nay.” Klein cười đáp lại, đồng thời bước chân không hề tạm dừng, dẫn theo Vahana nhẹ nhàng vòng một vòng, cách đó không xa, dàn nhạc được mời đến vẫn để giai điệu duyên dáng tiếp tục vang lên trong đại sảnh.
Anh làm quen với Vahana không chỉ để tăng lên đánh giá, còn bởi vì đối phương đảm nhiệm chức nữ quan cung đình.
Vahana sửa đúng một sai lầm nhỏ của Dwayne Dantes sau đó nói: “Mời một cô gái khiêu vũ thì không chỉ có khiêu vũ, mà còn phải nói chuyện với nhau, không thể im lặng như hai người xa lạ, trừ khi hai người đều đắm chìm trong tiết tấu vũ đạo và âm nhạc nên không muốn phân tâm vì nói chuyện, đương nhiên, cái này cũng là một loại kết nối, kết nối bằng tâm linh.
“Lúc nói chuyện với nhau nhất định phải có ý tứ hàm súc, nơi này là Ruen, không phải Intis.
“Đơn giản mà nói chính là không được quá trực tiếp, không được thô lỗ, mà phải ra vẻ phong độ.
“Tôi lấy ví dụ, nếu anh muốn khen nước hoa của cô gái, không thể nói thẳng là mùi thật thơm, cũng không thể hỏi là cô dùng nước hoa nào vậy, mà phải dùng một câu nói khiến người ta liên tưởng, ví dụ như, ừm, nói thế này đi: Tôi như đang ở ngoại ô giữa mùa xuân vậy.
“Đương nhiên, cái này phải phù hợp với đặc điểm nước hoa.”
Không có cảm giác văn học chút nào, không phải là “Tối nay ánh trăng thật đẹp” sao? Klein lẩm bẩm một câu, tự giễu cười nói: “Cảm ơn cô vừa rồi không chê lời khen của tôi không đủ phong độ.”
Nụ cười của Vahana bỗng trở nên đậm hơn:
“Ngài Dantes, anh có biết khi xã giao các cô gái sẽ hoan nghênh người thế nào nhất không?”
“Không biết.” Klein thản nhiên lắc đầu.
Nụ cười của Vahana vẫn không thay đổi:
“Loại người được các cô gái hoan nghênh thứ hai là người nam thật thông minh.”
“Thứ nhất thì sao?” Klein phối hợp hỏi.
Vahana liếc anh một cái rồi nói:
“Loại người được các cô gái hoan nghênh nhất là người nam thật thông minh.”
Nói tới đây, nàng cười cười, không mở miệng nữa, Klein lập tức rõ ràng cô ta đang khen mình.
Đây là sự hàm súc của Ruen sao… Không giống như là Intis, đều nghĩ bằng nửa thân dưới… Ừm, đây đều là báo chí tạp chí đưa tin, xã giao ở Intis có bộ dáng gì tạm thời chưa thể xác định, dù sao hai nước vẫn luôn chửi bới nhau… Thời đại Đại đế thật ra rất phù hợp với loại miêu tả này… Klein có chút giật mình gật gật đầu.
Chương trình học lễ nghi trong hai giờ kết thúc trong bầu không khí hòa hợp như vậy, Klein dẫn theo quản gia Walter, người giúp việc Richardson tiễn Vahana Heisen ra tới cửa, còn cho cô một món lễ vật nhỏ.
Đó là nước hoa “Ánh trăng” của công ty Derim, bên trong có bụi hổ phách, giá rất đắt đỏ.
Về phần cụ thể là bao nhiêu, Klein cùng không rõ ràng cho lắm, bởi vì là quản gia Walter phụ trách mua, tiền chi là từ nữ quản gia, chắc là cỡ 1.000 bảng, khi nào cần thêm tiền, Tanea mới có thể cầm ngân phiếu định mức cùng danh sách tìm anh xét duyệt.
Sở dĩ Klein biết là công ty nào, nước hoa gì, là vì quản gia đã sớm nói cho anh, miễn cho Vahana hỏi anh lại không trả lời được gì, như vậy có vẻ không đủ thành ý.
Từ chi tiết này, anh đã cảm nhận sâu sắc tác dụng của một vị quản gia tốt.
Nhìn Vahana Heisen hài lòng rời đi, Klein nhịn không được xoa xoa thái dương, từ đáy lòng cảm thán một câu: “Cái này còn mệt hơn đại chiến một trận với người phi phàm, phải thời thời khắc khắc chú ý động tác, cân nhắc lí do thoái thác… Mình phải nghỉ ngơi một chút.”
Đúng lúc này, Walter đeo găng tay trắng tiến lên một bước nói: “Thưa ngài, nếu tiến triển của ngài ở phương diện lễ nghi rất nhanh, vậy có thể bắt đầu chương trình học còn lại.”
“Chương trình học gì?” Klein lại cảm thấy đau đầu.
“Lịch sử, quốc tế chính trị, triết học, âm nhạc, cùng với golf, đua ngựa, săn bắn,…” Walter cẩn thận tỉ mỉ hồi đáp.
“Triết học?” Klein hơi ngạc nhiên nên hỏi ngược lại.
Walter gật đầu nói:
“Đây là một trong những đề tài dễ được nói tới nhất trong xã hội thượng lưu, không cần ngài có nghiên cứu quá sâu sắc, nhưng ít ra phải biết được người khác đang thảo luận cái gì, biết ngọn nguồn của triết học chủ nghĩa thực dụng là Consiso, Pomarede cùng Paterson, không phải Đại đế Russell, biết ‘Life is free’ được viết bởi Lurmi.
“Rất nhiều người giàu khi lần đầu tiến vào xã hội thượng lưu đều phạm sai lầm ở phương diện này, họ thậm chí cho rằng tư tưởng triết học là do Đại đế Russell tạo ra.”
Klein nghe mà vô cùng đau đầu, gượng cười nói:
“Tôi gần đây không có chuyện gì làm, ngoại trừ giấc ngủ trưa cùng đi giáo đường, ông có thể an bài chương trình học vào thời gian còn lại.”
Trong một căn phòng u ám, phong thư bay lên, tự mở ra, để lộ trang giấy bên trong.
Sharon đội mũ mềm tinh xảo, lấy bút viết thư, còn thật sự nhìn một lần.
Cô chợt viết hồi âm, bố trí nghi thức, bắt đầu triệu hồi tín sứ Sherlock Moriarty.
Trong quá trình này, cô không quên ném ra một đồng vàng.
Rất nhanh, Sharon niệm xong chú văn, thấy ánh nến bành trướng, nhiễm thượng âm lục.
Bóng dáng Reinette Tincole cầm theo bốn cái đầu tóc vàng mắt đỏ chui ra khỏi ánh nến, đi tới trước mặt Sharon.
Ánh mắt Sharon bị khựng lại, khuôn mặt như con rối đột nhiên có biến hóa cảm xúc mãnh liệt.
Cô thốt lên:
“Thầy!
“Người không phải đã…”
Chương 882: Cảnh cáo
Số 160 Berklund, trong phòng sách sáng sủa.
Nơi này có nhiều giá sách xếp lại với nhau, nhìn qua giống như vào thư viện tư nhân.
Klein đang ngồi trên một cai ghế dựa để đọc báo mới ra hôm nay, anh phát hiện vô luận “Báo Torquack”, hay là “Nhật báo Backlund”, đều thấy được thông tin về vụ chuyển nhượng 10% cổ phần công ty xe đạp Backlund.
Ngài Stanton làm việc quả là lưu loát, mới vài ngày đã hoàn thành điều tra tài vụ cùng đánh giá giá trị… Klein âm thầm cảm khái một tiếng, linh cảm đột nhiên có xúc động.
Anh rất nhanh mở ra linh thị, thấy tiểu thư tín sứ Reinette Tincole đi ra từ hư không, trong tay vẫn cầm theo bốn cái đầu tóc vàng mắt đỏ như trước, một cái trong đó cắn một phong thư.
Hẳn là hồi âm của tiểu thư Sharon… Klein vừa nghĩ vừa đưa tay tiếp nhận, rồi nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Cảm ơn.”
Khi nói chuyện anh còn theo bản năng nhìn cửa phòng sách, bởi vì bên ngoài có người giúp việc Richardson.
Mở ra phong thư, nhìn vào tờ giấy, Klein rất nhanh xem một lượt, xác nhận chủ nhân bức thư chính là tiểu thư Sharon, cô nói tạm thời không có ý định mua “Bình độc tố sinh vật”, chờ thêm một đoạn thời gian, nếu vật phẩm thần kỳ này còn thì có lẽ sẽ suy xét.
Đây là do tài chính không đủ dư dả sao? Hoặc là đang dồn tiền làm chuyện càng quan trọng hơn? Klein suy nghĩ một chút, trực giác cho rằng là khả năng sau, bởi vì vị Bán Thần Zatvin kia không có khả năng luôn ở lại Backlund, Sharon cùng Maric xem như bước đầu thoát khỏi sự đuổi bắt của Học phái Hoa Hồng, với thực lực phi phàm cùng đặc điểm danh sách của bọn họ, hoàn cảnh rộng rãi, kiếm tiền tương đối đơn giản, hơn nữa, bọn họ hình như khống chế được giao dịch vũ khí ở chợ đen “Quán Bar Brave”, làm người ủng hộ sau lưng Ian, chỉ bằng con đường này đã có thể kiếm không ít.
Nghĩ một hồi, Klein ngửa đầu, thấy tám con mắt màu đỏ của tiểu thư tín sứ đang nhìn chằm chằm vào mình.
Anh bị dọa cho giật mình, nghĩ đối phương muốn thúc giục trả nợ, thế là mở miệng nói:
“Không có hồi âm.
“Trong tuần này sẽ trả khoản đầu tiên.”
Bốn đầu của Reinette Tincole theo thứ tự nói:
“Không cần…” “Sốt ruột…” “Không lấy…” “Lợi tức…”
Tiểu thư tín sứ đúng là rất tốt… Klein còn đang cảm thán, bóng dáng của Reinette Tincole đã biến mất tại chỗ, về tới chỗ sâu trong linh giới.
Thiêu hủy lá thư, nghỉ ngơi ba mươi phút, anh đi tới cửa, yêu cầu Richardson chuẩn bị xe ngựa.
Anh định trước khi học khóa triết học sẽ tới giáo đường một lần.
Một đường thuận lợi, Klein uống mấy ngụm hồng trà thì đã tới quảng trường bên ngoài Giáo đường St.
Samuel.
Thưởng thức gió mát mang đến cảm giác bình yên, anh cất bước lướt qua cửa lớn giáo đường, tiến vào đại sảnh cầu nguyện, tùy ý tìm vị trí ngồi xuống, Richardson làm giống như lần trước, ôm mũ cùng gậy chống ngồi ở phía sau.
Vừa bắt đầu cầu nguyện, linh cảm của Klein đã có xúc động, theo bản năng mở to mắt, nhìn về phía bên trái.
Anh lập tức thấy Leonard Mitchell tóc đen mắt xanh.
Vị “Kẻ Gác Đêm” này không mặc áo gió, áo sơ mi trắng không đóng thùng cùng ghi lê đen, phong cách rất tùy ý.
Thấy quý ngài trung niên thái dương nhiễm sương nhìn lại đây, hắn mỉm cười gật đầu, thu hồi ánh mắt, nhắm mắt lại làm bộ cầu nguyện.
Anh không lo lắng đối phương sẽ phát hiện mình đang dò xét, bởi vì anh chỉ nhìn lướt qua, không có động tác dư thừa, vừa rồi không ít tín đồ cũng có cử chỉ cùng loại.
Một quý ngài có bộ dạng không tệ khí chất ngời ngời tiến vào nơi này, khó tránh khỏi sẽ bị chú ý, Leonard Mitchell thường xuyên bị người khác nhìn chăm chú như vậy, nên rất hiểu cảm giác này.
Lúc này, trong đầu hắn, giọng nói hơi già nua vang lên:
“Chính là hắn.”
Không phụ công ta tới giáo đường cả ngày hôm qua lẫn hôm nay… Leonard hơi đắc ý thầm nghĩ, mặt ngoài lại không tỏ vẻ gì.
Klein cũng đang làm bộ cầu nguyện mà không nhịn được nghi hoặc:
“Leonard thành kính như vậy từ bao giờ?
“Tuy rằng hắn khẳng định thành kính hơn mình, nhưng tuyệt đối không phải loại người mỗi ngày đều tiến tới giáo đường, một tuần, thậm chí hai tuần mới đi một lần…
“Hắn có mục đích mà đến? Hình như vừa rồi hắn còn đánh giá mình…”
Nghĩ đến đây, Klein đột nhiên hiểu ra:
“Hẳn là do Thiên sứ Zoroaster trong cơ thể hắn, cũng chính là ‘Kẻ ăn trộm’…
” ‘Kẻ báng bổ thần linh’ Amon là Vua Thiên Sứ con đường này, có thể phát hiện sương mù xám, thậm chí còn xâm nhập vào…
“Rất có khả năng tồn tại trong cơ thể Leonard đã nhận thấy được lực lượng hoặc là dấu vết sương mù xám trên người mình!”
Có phán đoán như vậy, Klein liền nổi tâm đề phòng, tựa như xung quanh đã giăng kín cạm bẫy.
Anh vẫn duy trì động tác cầu nguyện không thay đổi, đôi mắt không hề chuyển động, cả người bình tĩnh vô cùng, hoàn toàn nhất trí với bầu không khí bên trong giáo đường.
Không biết qua bao lâu, anh thong thả đứng dậy, đi tới thánh đàn, kính dâng tiền, bỏ tổng cộng 50 bảng vào.
Tiếp theo, anh giống như lần trước, mỉm cười gật đầu nhìn Giám mục cùng mục sư phụ trách buổi hôm nay, được đáp lại một cách thân mật.
Một đường ra khỏi Giáo đường St.
Samuel, Klein tiếp nhận mũ từ trong tay Richardson, ra quảng trường bên ngoài.
Mà phía sau anh, lục tục có tín đồ đã cầu nguyện xong đi ra ngoài, bao gồm Leonard Mitchell.
Klein không có nhìn vào vị trí cửa chính, nhàn nhã chống gậy nạm vàng đi tới chiếc xe bốn ngựa.
Leonard đứng ở quảng trường, nhìn mục tiêu ngồi lên xe ngựa rời khỏi mà không định đi theo dõi.
Đối phương có khí tức xa xưa, được cả người sống nhờ trong cơ thể coi trọng, hắn đương nhiên không dám sơ sẩy sơ ý, áp dụng biện pháp trực tiếp sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Hắn chuẩn bị điều tra trước, sưu tập các loại tình báo cần thiết.
Đến lúc đó lại xem ông lão nói như thế nào… Hơn nữa hiện tại cũng không phải không có phương hướng điều tra, loại xe ngựa xa hoa này, ở toàn bộ Backlund, số lượng cũng rất có hạn, vô luận mua hay là thuê, đều rất dễ dàng xác định ngọn nguồn, sau đó mình có thể biết được thân phận cùng lai lịch của người kia… Leonard nhìn bồ câu trắng, nội tâm suy nghĩ.
Hắn là một “Kẻ Gác Đêm” kinh nghiệm phong phú, lại còn là “Bao tay đỏ” tinh anh trong những “Kẻ Gác Đêm”!
Đúng lúc này, một con bồ câu trắng vỗ cánh bay lại đây, miệng tựa như ngậm một tờ giấy.
Leonard nhíu mày vươn tay trái ra, nhìn bồ câu trắng thả tờ giấy vào tay mình rồi vỗ cánh bay mất.
Cầm tờ giấy, Leonard vừa cảnh giác vừa nghi hoặc mở nó ra, thấy trên đó chỉ ghi hai từ:
“Zoroaster;
“Kẻ ký sinh.”
Cái này… Đồng tử Leonard bỗng nhiên co rút lại, chỉ cảm thấy tóc gáy toàn thân đều dựng đứng lên, cảm xúc trong nháy mắt có khuynh hướng muốn nổ tung.
Quý ngài kia đã xem thấu bí mật của mình rồi?
Không hổ là người có khí tức xa xưa!
Hắn có lẽ thật sự là một trong những quái vật bất tử còn sót lại từ thời kỷ đệ tứ!
Hắn đang cảnh cáo mình? Muốn mình không nhúng tay chuyện của hắn, thậm chí không cho tới gần?
Giờ khắc này, hồi tưởng lại quý ngài trung niên có thái dương trắng bệch cùng cặp mắt lam thâm thúy, Leonard Mitchell chỉ cảm thấy nhất cử nhất động của đối phương đều mang theo uy hiếp mãnh liệt, làm cho người ta không dám nhìn thẳng, không dám tới gần.
Hắn nhất thời bỏ qua suy nghĩ điều tra đối phương, nhìn bồ câu trắng hạ xuống, đè thấp giọng nói:
“Ông lão, vị kia có lẽ là bạn cũ của ông.
“Nếu muốn điều tra cái gì, thì vẫn nên chờ thực lực của ông khôi phục trước.”
“Bạn cũ…” Giọng nói già nua kia lặp lại hai từ này, tựa như có mấy phần nghi hoặc, lại không dám xác định.
Leonard rất nhanh thu liễm cảm xúc, khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Thì ra ông là người gia tộc Zoroaster…”
Lúc này, cách đó không đến một trăm thước, ở ngã giao nhau giữa phố Phelps cùng con đường khác.
Chương 883: Giám mục đến gặp (1)
Dwayne Dantes tóc đen pha chút bạc dựa vào vách tường phía sau, thong thả khép lại ánh mắt, để cho đường cong ngũ quan ẩn giấu trong bóng xe.
Bên cạnh người giúp việc Richardson, hư ảnh một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đỏ sậm hiện lên, nhìn về chủ nhân cúi chào một cái, sau đó biến mất không thấy đâu, từ đầu tới cuối đều không kinh động bất luận kẻ nào.
Xe ngựa thong thả chuyển hướng, ở vị trí quảng trường, một đám bồ câu trắng xôn xao bay lên.
Về nhà, tiến vào căn phòng có ban công lớn, Klein mới nhẹ nhàng thở phào một tiếng.
Nếu Leonard bị ông già kia mê hoặc, không sợ cảnh cáo, anh sẽ gửi thư tới lần nữa, nội dung là: “Tôi biết ‘Kẻ báng bổ thần linh’ Amon ở nơi nào”.
Ý tứ chính là, còn đến quấy rầy chuyện của tôi, tôi sẽ nói cho “Kẻ báng bổ thần linh” Amon, nơi này có một Thiên sứ gia tộc Zoroaster.
Chuyện này sẽ không làm ông lão kia cảm thấy Dwayne Dantes suy yếu, phải dựa vào người khác mới có thể đối kháng mình, mà càng gần với một loại cảnh cáo.
Không được vượt ngưỡng 3 lần, 2 lần đầu coi như sự tôn trọng dành cho Thiên sứ.
Nếu hai lần cảnh cáo còn không chịu thu liễm, vậy biện pháp sẽ không chỉ là thông báo “Kẻ báng bổ thần linh” Amon.
Ừm, có xác suất rất lớn sẽ dọa sợ bọn họ, ông lão kia lựa chọn ký sinh khẳng định có mưu đồ khác hoặc chỗ khó xử, hẳn là không muốn bị mình lôi ra ánh sáng… Ha ha, việc này còn phải cảm ơn “Ma kính” Arodes, nếu không thì mình sao biết trong cơ thể Leonard có một Thiên sứ “Kẻ ăn trộm”, tới phát hiện còn không được, càng không cần nói tới việc dùng biện pháp thích hợp nhất để cảnh cáo bọn họ… Tâm tình Klein tương đối bình tĩnh thầm nghĩ, đã không còn sự khẩn trương cùng bối rối như trước.
Anh đang thả lỏng thì cửa phòng vang tiếng gõ cửa, người giúp việc Richardson nói:
“Thưa ngài, quản gia muốn tìm ngài.”
“Để ông ấy tiến vào.” Klein xoay người rời khỏi ban công, về tới trong phòng.
Walter đeo găng tay trắng mở cửa tiến vào nói:
“Thưa ngài, giáo viên triết học Hamid đã đến.”
Khóa triết học sao… Klein đau đầu xoa nhẹ thái dương.
Anh trước đó từng nghe Walter nói Hamid là tín đồ của Chúa Tể Của Gió Bão, học giả nổi tiếng Lurmi cũng vậy, một bộ phận triết học gia rất lớn của vương quốc Ruen rất lớn cũng như vậy.
Điều này làm cho anh rất kinh ngạc, bởi vì trong lòng anh tín đồ gió đều là kẻ rất táo bạo mới đúng.
Xem ra thay đổi khô khan không đủ khách quan ấn tượng… A, điều kiện tiên quyết để trở thành triết học gia là không lấy vợ, hoặc là quan hệ gia đình không hòa thuận? Klein lẩm bẩm đồng thời sửa sang lại quần áo, đi tới cửa, nói với quản gia Walter:
“Tốt, tôi đến ngay đây.”
Sau khi khóa triết học kết thúc, Klein có loại cảm giác mình đã ba ngày ba đêm không ngủ, trong đầu đều là siêu hình học, siêu việt học, chủ nghĩa duy danh và chủ nghĩa hiện thực, chủ nghĩa xã hội Roselle, chủ nghĩa tồn tại, chủ nghĩa thực chứng vân vân cùng tên và các loại khái niệm khác.
Nếu không phải đã có một ít tri thức triết học từ kiếp trước, anh thậm chí hoài nghi mình có thể chịu được toàn bộ khóa học này hay không, cái này không giống với lúc anh học đại học ở Địa cầu, nghe không hiểu còn có thể ngủ một giấc hoặc là mở điện thoại đọc tiểu thuyết.
“Thật ra hình tượng của ngài Hamid không quá giống mình tưởng, khôi hài, thân thiện, hướng ngoại, cách giảng bài không buồn tẻ, không giống một người dạy triết học, cũng không có quan niệm cổ hủ giống như các tín đồ ‘Chúa Tể Của Gió Bão’…” Klein đưa tay xoa nhẹ thái dương, xoay người rời khỏi cửa, đi tới thang lầu sâu trong đại sảnh, một đường quay về tầng thứ ba, người giúp việc Richardson lặng lẽ theo sau.
Trong quá trình này, anh phát hiện những người giúp việc nam nữ đều đang bận rộn đủ việc, không một người nào nhàn hạ, chỉ khi biết chủ nhân đi qua mới tạm dừng để cúi chào, rất có lễ phép.
Tanea ở trong nhà đình sắp xếp các loại công việc đâu ra đây, quả là rất có năng lực… Klein lên lầu ba, đi tới phòng mình.
Còn chưa đi vào, Klein đã thấy quản gia Walter đang treo hai khẩu súng săn lên tường, để căn phòng nhiều hơn chút cảm giác phóng khoáng.
Đây là thứ mà trong nhà mỗi vị phú thương đều sẽ bố trí, “Chứng nhận săn bắn” rất dễ xin, hai khẩu súng săn có uy lực không nhỏ, đủ để nhóm giúp việc trong nhà đối phó đạo chích lẻn vào thậm chí là tội phạm bắt cóc.
Treo xong rồi, Walter lui ra phía sau hai bước, nhìn kỹ súng săn vài lần, sau đó lấy ra một cái đồng hồ bỏ túi màu vàng.
Tích!
Hắn nhấn mở đồng hồ, nhìn vào bên trong nắp che, khuôn mặt già nua bỗng nhu hòa hơn vài phần.
Klein ho nhẹ một tiếng nhắc nhở quản gia, sau đó đẩy ra cửa phòng đi vào.
Walter khép lại đưa đồng hồ về chỗ cũ, cúi người chào:
“Thưa ngài, tổng cộng đã mang về 6 tờ ‘Chứng nhận săn bắn’, và 6 cây súng săn 2 nòng cùng số lượng đạn đầy đủ.”
Dưới nách Klein đang cất giấu súng ngắn “Chuông tang”, nên cũng không phải quá để ý cái này, anh gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Sau đó anh lộ ra nụ cười hiền hòa, ra vẻ vu vơ hỏi một câu:
“Lúc trước, khi xem tư liệu từ ‘Hội trợ giúp người hầu hiệp gia đình”, tôi nhớ là ông Walter đã có vợ con rồi đúng không?”
Quản gia, hoặc là nói Tổng quản gia, là cánh tay trái của cố chủ, có rất nhiều chuyện cần đối phương giúp đỡ, cho nên nâng cao tình cảm với quản gia là việc mà mọi chủ nhân cần làm, Klein cũng không muốn ngoại lệ.
Hơn nữa, anh còn nhớ rõ “Ma kính” Arodes đã nói, trên người ngài quản gia Walter có rất nhiều thứ.
Walter nghiêm trang đáp lại:
“Đúng vậy, khi tôi làm người hầu ở cầm viên của Tử tước Conrad đã thường xuyên tiếp xúc với một cô gái, hai bên cảm mến nhau, cuối cùng đi tới hôn nhân, có một người con gái, nó hiện tại đang học ở trường văn học, hy vọng có thể đỗ vào trường đại học Backlund, bất quá đây là chuyện hai năm sau mới cần suy xét…”
Lúc đề cập tới vợ con, giọng điệu của vị quản gia không thích nói cười này không tự giác trở nên mềm mại.
Ở thời đại này, toàn bộ giáo hội đều cường điệu coi trọng gia đình, lấy đó làm điểm đối kháng áp lực do sự phát triển kỹ thuật mà cuộc sống mang tới, chỗ khác nhau duy nhất là, mỗi giáo hội lại đặt trọng điểm khác nhau, Đêm Tối thì là nam nữ ngang hàng, Gió Bão là đàn ông lo việc bên ngoài, phụ nữ quản việc gia đình, làm người trước chống đỡ thiên sứ, Hơi Nước là nâng cao kỹ thuật lao động toàn dân, mỗi người đều có am hiểu, bù trừ lẫn nhau.
Klein nghe được mà thầm cảm khái, chuyển giọng:
“Tanea hình như còn độc thân đúng không?”
“Đúng vậy.” Walter quay trở lại vẻ mặt nghiêm túc nói, “Trong xã hội hiện đại, người giúp việc nam cùng hầu gái vẫn không đủ ngang hàng, cái này không phải chỉ tiền lương, nữ quản gia cùng nam quản gia, phó quản gia đều chung một tầng lớp, lương 1 năm đều là 25 đến 50 bảng, mà vấn đề là tư tưởng đã ăn sâu vào suy nghĩ của mọi người, giáo hội vẫn đang tận lực thay đổi, nhưng lại gặp phải rất nhiều cản trở, dù sao nữ thần Ruen cũng không phải tín ngưỡng duy nhất.”
Hắn dừng một chút, bổ sung thêm:
“Người giúp việc nam có thể kết hôn, mà hầu gái nếu có gia đình, liền ý nghĩa thất nghiệp hoặc là trở thành nữ hầu dưới tầng lớp thấp nhất, thuê theo kiểu tạm thời, không được ở lại nhà gia chủ, cái này phải đợi tới khi trở thành nữ quản gia mới có thể thay đổi, nhưng chức quản gia không phải các cô gái trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm có thể đảm nhiệm.”
Klein không tiếp tục đề tài này, nhẹ nhàng gật đầu, cất bước đi tới ghế bành.
Chương 884: Giám mục đến gặp (2)
Lúc này, ánh mắt của anh đảo qua đống báo chí chất đống trên bàn trà bên cạnh.
Trong lòng chợt động, Klein dừng lại bước chân, quay sang nói với quản gia: “Trang nhất của các tờ báo đều là về chuyện chuyển nhượng cổ phần công ty xe đạp Backlund, ông tìm luật sư chuyên nghiệp nhờ cố vấn một phen để tìm hiểu tình huống cụ thể cho tôi.”
“Tôi cảm thấy rất hứng thú với ngành sản xuất này, nếu giá thích hợp thì sẽ suy xét việc mua hạ.”
Trong nháy mắt vừa rồi, Klein nghĩ tới một vấn đề, đó chính là một phú ông mang theo số tiền lớn đến Backlund tìm kiếm cơ hội để càng tiến thêm một bước thì không có khả năng không liên quan tới chuyện chuyển nhượng công ty xe đạp Backlund.
Cho dù người phú ông này không nhìn ra được tiềm năng ngành sản xuất này, thì cũng phải kêu người tìm hiểu một chút, nếu không thì không phù hợp hình tượng.
Đương nhiên, cũng có thể thuận tiện nâng giá, để cho 10% cổ phần công ty bán được càng nhiều tiền… Ừm, phải nhớ kỹ, chỉ nâng một chút là được, không thể quá tham, nếu cuối cùng lại để toàn bộ vốn lưu động rơi vào đó, không cách nào duy trì chi tiêu cuộc sống hằng ngày thì khóc không ra nước mắt… Klein vừa ảo tưởng tương lai, vừa cảnh báo chính mình vài câu.
“Vâng thưa ngài.” Walter không hỏi thêm, trực tiếp đáp ứng.
4 giờ 35 phút chiều, người giúp việc Richardson gõ cửa tiến vào phòng, nói với Dwayne Dantes đang nhàn nhã đọc sách: “Thưa ngài, ngài Mori Macht cùng phu nhân Liana, giám mục Elektra của Giáo đường St.
Samuel tiến đến muốn gặp.”
Mori Macht? Là nghị viên hạ viện kia? Còn giám mục Giáo đường St.
Samuel, tại sao ông ta cũng đến đây… Klein suy nghĩ một chút rồi cười hỏi: “Có loại lễ tiết này sao?”
Anh tạm thời mới tham gia học hai khóa lễ nghi, biết được ở tầng lớp này, hai bên sẽ không giao lưu trực tiếp như vậy, đều là phái quản gia cùng người hầu tới cửa trước, đưa thư mời hoặc ước định thời gian tới chơi.
Richardson thói quen tính cúi đầu nói:
“Có.”
“Bởi vì khi ngài quản gia đi đưa tặng danh thiếp cùng lễ vật báo với những người hàng xóm, bọn họ buổi chiều đều ở nhà.
“Trong tình huống này, sau khi hàng xóm thu được danh thiếp sẽ hỏi thăm tình huống của ngài, quan sát chi tiết tương ứng, không những được phái người hầu đến mời ngài làm khách, còn có thể chờ tới 4 giờ hoặc 5 giờ chiều, ra bên ngoài tản bộ thuận tiện đi ngang qua, tới cửa chính thức đến gặp, ừm, phụ nữ sẽ mặc đồ tản bộ tương ứng, mà ngài có thể mời bọn họ uống trà chiều.”
Klein vừa đi tới cửa, vừa tùy ý cho Richardson mặc áo khoác cho mình, đồng thời thuận miệng hỏi: “Vậy vì sao còn có Giám mục Elektra?”
Đây mới là chuyện anh để ý nhất, vấn đề vừa rồi chỉ là thuận miệng hỏi thôi.
Richardson giống như sớm có chuẩn bị hồi đáp:
“Chiều hôm nay Giám mục Elektra tới nhà nghị viên Macht làm khách, hẳn là trong quá trình chuyện trò bọn họ nhắc tới ngài, thế là đột nhiên quyết định giả vờ tản bộ để đến gặp mặt.”
Động tác trên tay hắn hoàn toàn không dừng lại, thuần thục giúp Dwayne Dantes sửa sang lại nếp gấp trên áo.
Klein “ừm” một tiếng, đợi Richardson tiến lên mở cửa phòng mới đi ra ngoài.
Rất nhanh, anh ở phòng khách lầu hai gặp được ba người tới chơi.
Mori Macht là một quý ngài Ruen điển hình, tuổi chừng bốn mươi, tóc đen mắt nâu, hình dáng khắc sâu, mép tóc chải cao, mặt hơi gầy và dài, từng phục vụ cho quân đội, sau khi xuất ngũ thì dấn thân vào chính trị, cất bước từ quanh thân Backlund, một đường lên tới nghị viên hạ viện vương quốc, là tín đồ của Nữ Thần Đêm Tối, thành viên tân đảng, ủng hộ cải thiện hoàn cảnh.
Phu nhân Liana của ông ta xuất thân từ một gia đình đại luật sư, cung cấp cho chồng không ít tài nguyên, cũng là tín đồ Nữ Thần Đêm Tối.
Elektra mặc áo bào đen hai lớp dành riêng cho nhân viên thần chức, bề ngoài cũng chừng bốn mươi tuổi, mắt lam sâu thẳm, khuôn mặt gầy, ngũ quan không được đẹp cho lắm, nhưng lại làm cho người ta không hiểu sao cảm thấy thuận mắt, là vị Giám mục đầu tiên Klein gặp khi kính dâng tiền cho giáo hội.
Thấy Dwayne Dantes đi vào, Mori Macht tiến lên hai bước, khẽ cười một tiếng nói: “Mấy ngày nay tôi vẫn nghe nói số 160 khu phố có một tín đồ mới tới, trong lòng nghĩ nhất định phải đến gặp một phen, hôm nay vừa vặn tản bộ đi ngang qua, liền mạo muội tới cửa, xin tha thứ nếu có điều thất lễ.”
Klein lộ ra nụ cười, ở vẽ hình vầng trăng trước ngực:
“Loại thời điểm này, chỉ cần ca ngợi nữ thần.”
“Ca ngợi nữ thần!” Elektra cùng Liana âm thầm gật đầu, cũng vẽ vầng trăng đỏ rực trước ngực.
Chấm dứt hàn huyên, Klein mời ba vị khách nhân ngồi xuống, nữ hầu đúng lúc đưa lên hồng trà cùng cà phê, trước đó nữ quản gia Tanea đã sớm hỏi đối phương muốn uống cái gì.
“Ngài Dantes, nghe nói ông là thương nhân tới từ Disi, không biết trước kia làm trong ngành nào?” Mori Macht hỏi, đồng thời vui đùa một câu, “Họ của ông luôn làm cho tôi liên tưởng rất nhiều thứ.”
Đây là chỉ dòng họ nhân vật chính trong tiểu thuyết nổi tiếng của Đại đế Russell.
Klein nở nụ cười, khôi hài hỏi ngược lại:
“Trộm bảo tàng thì gọi là ngành gì?”
Cái này cũng là nội dung tiểu thuyết nổi tiếng kia.
Không đợi đám người kia đáp lại, anh đã kể ra câu chuyện sớm đã chuẩn bị:
“Tôi từng có mỏ tài nguyên khoáng sán của mình, nhưng mỏ thì sẽ có lúc khai thác hết, thành thị dựng lên quanh đó cũng bởi vậy mà suy sụp.”
Anh ám chỉ mình sinh ra ở chỗ mấy thành thị tài nguyên quận Disi, ở địa phương kia, xã hội đen hoành hành, rất nhiều phú ông ẩn giấu, người thường muốn điều tra rõ ràng tình huống của Dwayne Dantes, không có nửa năm một năm thì rất khó làm được.
Giám mục Elektra Giám như có điều suy nghĩ gật đầu nói:
“Cho nên ông lựa chọn đến Backlund tìm kiếm cơ hội mới?
“Không biết ai là người dẫn dắt ông tiến vào giáo hội nhỉ?”
Đối với vấn đề của Giám mục Elektra, Klein sớm đã chuẩn bị, anh nghe vậy liền thở dài nói: “Là phụ thân tôi, một người có trí tuệ chân chính, đáng tiếc, nhiều năm trước ông đã qua đời một cách ngoài ý muốn.”
Lúc nói những lời này, anh nhớ lại cảm thụ khi cha mẹ nguyên chủ qua đời và cảm xúc tích lũy do tha hương không thể về nhà từ lúc ở thành phố Tingen, giọng điệu nhìn như bình thản, mang theo một chút ý cười, nhưng lại ẩn giấu hương vị đau thương sâu sắc.
“Thật có lỗi, ông ấy nhất định tất đã tiến vào thần quốc, yên giấc trong cái nhìn chăm chú của nữ thần.” Giám mục Elektra thành khẩn nói, vẽ một vầng trăng đỏ rực trên ngực thuận theo chiều kim đồng hồ.
Không đợi Dwayne Dantes đáp lại, hắn nhìn đối phương, mở miệng nói:
“Ngày mai giáo hội sẽ cử hành Thánh lễ ánh trăng cho người đã khuất để trợ giúp bọn họ sớm đến được thần quốc, được an bình vĩnh hằng, không biết anh có hứng thú tham dự không?”
Số lượng thánh lễ trong chủ nhật của giáo hội Nữ Thần Đêm Tối cũng không nhiều, quan trọng nhất là lễ mùa đông, tiếp theo là đại thánh lễ khi trăng tròn, còn gọi là thánh lễ ánh trăng, sau đó là thánh lễ bình thường cùng cầu nguyện mỗi ngày chủ nhật, bất quá, giáo khu khác nhau, nhà thờ khác nhau đều có thánh đồ hoặc Thiên sứ khác nhau, sẽ có quà tặng riêng của mình trong ngày lễ riêng.
“Đây đúng là điều tôi mong muốn.” Klein đứng dậy cúi người, nói ra lời từ tận đáy lòng.
Chuyện này có thể giúp anh tiếp xúc với các Giám mục Giáo đường St.
Samuel, thậm chí là kết nối quan hệ với Giám mục giáo khu, để đặt nền tảng cho việc về sau được dễ dàng ra vào giáo đường.
Chương 885: Lời mời
Mà cùng lúc đó, anh lại một lần nữa cảm nhận được con đường “Đêm tối” vì sao có thể trao đổi với con đường “Tử Thần”:
Hai bên đều an bình, yên giấc ngàn thu, ở trong bóng nắm giữ quyền lực, kết thúc cùng chung một điểm!
Kế tiếp, Mori Macht không hỏi về thân phận của Dwayne Dantes nữa mà đổi sang đề tài khác, giống như vừa rồi thật sự chỉ là tùy ý hỏi một câu, ông ta cùng phu nhân Liana có nhắc tới chuyện trong quá khứ nhiều năm trước, việc nghỉ phép ở vịnh Disi, Klein từng ở đó hai ngày dùng giọng điệu như dân bản địa đáp lại, cường điệu khen ngợi đặc sản cá nướng của Disi.
Trong quá trình đó, anh còn làm bộ như lơ đãng đề cập mình đã đến tây Byron khi săn bắn, rất quen thuộc với rừng núi nguyên thủy nơi đó.
Anh làm vậy vì tạo dựng lớp vỏ bọc cho thân phận thứ hai của Dwayne Dantes, tây Byron khác với đông Byron, thế lực thực dân Ruen cùng Intis tương đương nhau, thường xảy ra xung đột, ngay cả khu vực khống chế thực tế cũng thường xuyên phát sinh thay đổi, muốn ở nơi đó tra ra quỹ tích hoạt động của một vị thương nhân hoặc người mạo hiểm thực không phải một chuyện đơn giản, hơn nữa Dwayne Dantes còn có thể dùng tên giả ở đó.
Về phần chuyện săn bắn trong khu rừng nguyên thủy ở tây Byron, Klein cũng không phải tùy ý chém gió, mà là nói chuyện dựa vào thông tin trên tạp chí, anh lấy sự tích của thợ săn mạnh nhất Biển sương mù Anderson làm gốc, bỏ qua thân cây, cắt tỉa cành lá, để biến thành câu chuyện của mình, vừa chân thật lại vừa giả dối.
Nghe được trong rừng có mãng xà thô to, loại cá răng nhọn dữ tợn, đóa hoa có thể săn mồi, Liana phu nhân nghị viên Macht thường xuyên phát ra tiếng sợ hãi than thở, vừa sợ hãi vừa muốn tiếp tục nghe thêm, mà nghị viên cùng Giám mục cũng thực cảm thấy hứng thú, luôn nhịn không được ngắt lời miêu tả của Dwayne Dantes, hỏi một ít nội dung chi tiết.
“Anh thật sự là một thợ săn xuất sắc! Lúc trước khi tôi phục dịch ở đông Byron còn chưa có cơ hội tiến vào tùng lâm, không nghĩ tới nơi đó nguy hiểm như vậy.” Chờ quý ngài biểu hiện cực kì phong độ trước mặt nói xong, Mori Macht cầm lên một miếng bánh ngọt, chân thành ca ngợi, “Về sau nếu có cơ hội, tôi muốn mời anh cùng đi săn thú.”
Trong quá trình bọn họ nói chuyện với nhau, nữ hầu đã đưa tới trà buổi chiều, một người giúp việc nam phụ trách ở bên cạnh hầu hạ.
Nghe được nghị viên Macht nửa thật nửa giả mời, Klein cười đáp lại:
“Tôi luôn sẵn lòng.”
Lại nói chuyện thêm một hồi, bọn họ bàn tới tình huống đại khí thống trị Backlund, cuối cùng ba vị khách nói lời cáo từ, cuộc đối thoại vừa rồi còn chưa tới mức quen thuộc, Klein không giữ lại, mang theo người giúp việc Richardson, tiễn bọn họ ra cửa.
Nhìn Giám mục, nghị viên cùng phu nhân rời khỏi, nụ cười trên mặt Klein dần nhạt nhòa, nhưng lại không hoàn toàn biến mất.
Đối với tiến độ hiện tại anh đã cảm thấy hài lòng, Giám mục Elektra và giáo hội Nữ Thần Đêm Tối là mục đích chủ yếu anh lần này trở lại Backlund, Nghị viên Mori Macht là quân nhân xuất ngũ, còn đang tại chức, chắc chắn đang thuộc về một hoặc nhiều câu lạc bộ quan quân, có tác dụng trợ giúp hắn tiếp tục điều tra sự kiện sương mù Backlund.
Kế tiếp chính là tăng tiến giao tình từng chút một… Klein trở lại phòng khách nhỏ, thấy nữ hầu đã thu dọn điểm tâm còn thừa cùng hồng trà đi.
Anh vốn định ăn một chút…
Cái khác không nói, ở Ruen, hay nói đúng hơn là ở Backlund này, đồ ngọt đều rất ngon miệng, mà đầu bếp Dwayne Dantes mời đến cũng rất am hiểu lĩnh vực này, ngay cả phu nhân Liana vừa rồi cũng phải liên tục khen ngợi, Klein cũng ở trong lòng tán đồng sâu sắc.
Thu hồi ánh mắt, Klein không nói gì, trầm ổn đi lên cầu thang thông tới tầng thứ ba.
Trước bữa tối, quản gia Walter rốt cuộc về nhà, tiếp theo báo cáo về chuyện 10% cổ phần công ty xe đạp Backlund:
“Thưa ngài, chúng ta rất may mắn, trước đó đã có người thuê đoàn luật sư chuyên nghiệp điều tra tình huống công ty xe đạp Backlund, lúc quảng cáo vừa đăng đã ra giá với bên abns, nhưng đến tiếp sau có người mua ra giá rất cao tham gia, hắn không thể tiếp tục, chỉ có thể bỏ qua.
“Như vậy chúng ta không cần chờ lâu làm gì, có thể trực tiếp thuê đội luật sư kia.”
Klein gật đầu hỏi tiếp:
“Hiện tại giá là bao nhiêu rồi?”
“Người bỏ qua kia ra giá là 6.000 bảng, tối đa là 7.000 bảng, tình huống khác của người mua thì bên bán ra không để lộ, bất quá từ các phương diện tin tức xung quanh, tôi nghĩ ít nhất là 8.000 bảng.”
8.000 bảng, không tệ lắm… Hay là nâng giá một chút? Nếu mình ra thêm chút giá, đối phương liền trực tiếp bỏ qua, vậy chẳng phải là thực xấu hổ? Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Ông tìm hiểu thật cặn kẽ tình huống cho tôi, tôi sẽ suy xét xem.”
Dùng xong bữa tối, vì giữ hình tượng thoải mái nhưng khôn khéo, Klein nghiêng đầu nói với Richardson:
“Chuẩn bị xe hai con ngựa, tôi muốn ra ngoài.”
Anh vốn tưởng rằng Richardson sẽ kinh ngạc hỏi vì sao chỉ có 2 con ngựa, như vậy không đủ thể diện, ai ngờ người giúp việc này chỉ biểu hiện một tia nghi hoặc rồi cung kính đáp lại:
“Vâng thưa ngài.”
Phục tùng mệnh lệnh, không hỏi vì sao, cái này coi như là một ưu điểm… Klein âm thầm cảm thán một tiếng, chờ Richardson trở về giúp mình mặc áo khoác.
Trên xe hai ngựa kéo, anh ra mệnh lệnh:
“Đi một vòng quanh cầu Backlund cùng khu đông.”
Richardson vẫn như trước không hỏi mục đích, chỉ yêu cầu xa phu cẩn thận khống chế ngựa.
Xe ngựa xuyên qua khu JoWod, dưới ánh sáng chiếu rọi của đèn đường đi tới cầu Backlund.
Klein cũng không nói đia chỉ cụ thể, chỉ nói xa phu tùy ý xuyên qua ngã tư đường gần đó
Anh dựa vào vách xe ngựa, nhìn ra con đường bên ngoài, sau đó thấy được một người đi đường mặc quần áo cũ kỹ, khuôn mặt uể oải, tựa như vừa mới chấm dứt một ngày làm việc kiệt sức, đang gấp rút về nhà ăn bữa tối, ngẫu nhiên sẽ có một chiếc xe đạp chuông leng keng đi ngang qua, phóng về phương xa, người lái xe đạp thì vẻ mặt tương đối phấn chấn khác hẳn người đi bộ, có thể nhìn ra một loại cảm giác tự hào khó có thể diễn tả bằng lời.
Phân chia tầng lớp cực kỳ trực quan, tuy chỉ là công nhân kỹ thuật cùng công nhân bình thường, tiền lương hàng tuần chỉ cách nhau không tới 1~2 bảng… Klein thong thả thở hắt ra, theo bản năng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Lúc này Backlund đã hoàn toàn tiến vào đêm tối, nhưng cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng, trong mắt anh thấy không ít vì sao lấp lánh.
Sau sự kiện sương mù, hoàn cảnh đã dần thay đổi… Nhưng hạ tầng cư dân khu đông thì vẫn như trước, tuy có khả năng tiền lương đã lên cao hơn, thời gian lao động cũng được cải thiện nhất định, nhưng bởi vì số lượng lớn dân cư ùa vào, giá các loại mặt hàng đều tăng lên, còn mức độ thay đổi rất có hạn, nhiều lắm là trước kia 15,16 giờ, bây giờ ngắn hơn một chút, còn lại 11,12 giờ…
Đúng là chỗ nào xảy ra vấn đề thì trọng điểm giải quyết cái đó, còn chỗ nào chưa bùng nổ thì cứ để đấy… Ừm, vương quốc còn đang trong quá trình cải cách, rất nhiều thứ vẫn chưa thể để ý tới… Klein suy nghĩ lung tung nhìn dòng người xô bồ, cho đến khi xe ngựa rời khỏi khu JoWod.
Trên “Tàu Tương Lai”, “Thượng tướng ngôi sao” Capella đứng ở phía sau cánh cửa sổ phòng thuyền trưởng, nhìn Frank Lee mang tới một cái thùng gỗ được sơn đen, không biết bên trong không chứa cái gì, sau đó mở ra nút.
Hắn gần đây hình như đang nghiên cứu hoàn cảnh sinh trưởng của thực vật trong bóng tối… Sao đột nhiên trở nên bình thường rồi? Capella nghi hoặc nhíu mày, nội tâm lo lắng Frank Lee lại sắp có “phát minh” lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










