Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 134 : Kẻ địch không giống (c666-c670)
❮ sautiếp ❯Chương 666: Kẻ địch không giống
Backlund, trong một căn phòng bình thường.
Ince Zangwill tỉnh lại từ trong giấc ngủ thâm trầm, phản ứng đầu tiên là xác nhận tình huống bản thân.
Đây là chuyện hắn mỗi ngày đều lặp lại làm, bởi vì hắn không thể biết được sau khi mình ngủ, “008” sẽ biên ra câu chuyện gì, mang đến dạng ngoài ý muốn gì.
Sau khi xác nhận mình không có bị thương, Ince Zangwill mang giày da, đứng lên.
Hắn không ngoài dự đoán thấy “008” đang lẳng lặng nằm ở trên bàn, giống như một cây bút lông chim bình thường nhất thông thường nhất.
Nhưng mà, tối hôm qua nó đã bị khóa ở trong một cái tráp kim loại có tầng tầng phù hiệu tượng trưng cùng dấu hiệu ma pháp.
Ince Zangwill ngưng trọng đi qua, một tay cầm “008”, một tay mở ra bản bút ký bên cạnh, phát hiện nơi đó đã thêm gần một tờ văn tự:
“Ince Zangwill không nghĩ tới bản thân tối hôm qua đã làm chuyện gì, nhưng hắn đã sâu sắc nhận ra một ít vấn đề.
“Hắn nhìn về phía gương, phát hiện bản thân bên trong lại có loại cảm giác xa lạ, giống như trong cơ thể sinh ra một Ince Zangwill khác.
“Hắn cúi đầu, thấy trong kẽ móng tay hai tay có tồn tại dị thường rõ ràng, nhưng thế nào cũng không nhớ nổi tối hôm qua đã làm cái gì…”
Xem hoàn đoạn miêu tả này, Ince Zangwill theo bản năng liền nhìn về tấm kính lớn toàn thân trong phòng, chỉ thấy bản thân bên trong vẫn mù một mắt, khuôn mặt như tượng điêu khắc cổ điển không có một chút nếp nhăn, nhưng ở vị trí góc miệng của hắn, lại lưu lại một chút ý cười, hình thành đối lập rất rõ ràng với ánh mắt chăm chú.
Giờ khắc này, Ince Zangwill cảm thấy sắc mặt của mình có chút phát thanh, phía dưới hốc mắt thêm đen, lại phối với nụ cười mà hắn hoàn toàn không biết sao lại xuất hiện, chỉnh thể có vẻ cực kỳ âm trầm, tàn nhẫn cùng quỷ dị.
Hắn nâng hai tay lên, cúi đầu, thấy trong kẽ móng tay có từng khối nước bùn màu đen đã khô, tựa như nửa đêm ngày hôm qua đi hoa viên bào rể cây vậy.
Tuy đã từ con đường “Tử Thần” chuyển tới con đường “Đêm tối”, trở thành một “Người gác đêm”, nhưng Ince Zangwill cũng không có mất đi năng lực phi phàm trước đó, vẫn là một Kẻ thông linh mạnh mẽ, đạo sư lĩnh vực tử linh, cho nên, hắn lập tức tính câu thông linh hồn bên ngoài căn nhà, hiểu biết tối hôm qua đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
Lúc này, khóe mắt hắn liếc đến một đoạn nội dung cuối cùng trên bản bút ký:
“Ince Zangwill ý đồ thông linh, nhưng bi ai phát hiện mình không hề có thu hoạch, tựa như có kẻ chuyên nghiệp nào đó xử lý toàn bộ manh mối.
Hắn thực lo lắng, hắn không biết tối hôm qua mình đến cùng đã quấn vào chuyện gì.”
Ince Zangwill vẻ mặt càng thêm trầm ngưng, thử tiến hành thông linh, như trong dự đoán không có thu được kết quả gì đáng bất ngờ.
Buổi sáng thứ tư, bên ngoài quán bar Fragrant Leaves đã thay đổi ông chủ phía sau màn.
Klein vòng tới một ngõ nhỏ yên lặng, thấy Os Kent mang theo một cái túi da nhỏ.
“Tiền thưởng của cậu.” Os Kent mang cái túi da không tính là lớn ném qua.
Cái này thật ra cũng không phải là tiền thưởng trên ý nghĩa chân chính, thuộc về quân đội ứng trước.
Tài chính liên quan đến Phủ Tổng Đốc cùng vương quốc, lưu trình cần đi rất nhiều, ít nhất còn ba ngày nữa mới có thể hoàn thành.
Klein tiếp lấy túi da, mở ra tại chỗ, thấy bên trong là từng xấp tiền mặt xếp chỉnh tề, lấy 1 bảng cùng 5 bảng làm chủ.
“Tổng cộng 5.400 bảng, không có trừ hoa hồng.” Os Kent gượng cười nói.
Đổi là nhà mạo hiểm khác, ông nhiều lắm là cho 4.000 bảng, còn lại là để chi tiêu cho một loạt nhân viên.
Nhưng đối diện là một tên điên cuồng, thực lực lại tiếp cận tướng quân hải tặc, ôngsợ hãi bị bắn chết tại chỗ nên đành phải làm như thế.
Quân đội hẳn sẽ không lấy tiền giả gạt mình… Klein nắm lên một xấp tiền mặt, tùy tay rung lên một cái.
5.400 bảng… Darkwell tránh ở bên ngoài ngõ nhỏ nghe thấy lời nói của Os Kent, nhìn trộm cái túi da kia một cái, bị từng xấp tiền bên trong làm hoa cả mắt.
Hắn là lần đầu tiên thấy nhiều tiền như vậy ở cùng một chỗ.
“Nhà mạo hiểm thật sự là một chức nghiệp kiếm tiền, săn bắn thành công một hải tặc là có mấy ngàn bảng, bảo hộ mình ba ngày thu vào 1000 bảng thêm một cái yêu cầu, ngẫu nhiên còn có thể tìm được thuyền chìm cùng bảo tàng… Mình vì sao phải làm dược sư, mà không phải nhà mạo hiểm? Sớm một chút biết nên tuyển con đường phi phàm may mắn kia…” Darkwell cực kỳ hâm mộ nghĩ.
Bất quá hắn rất nhanh đã nhớ lại hiện thực, đó chính là đại bộ phận nhà mạo hiểm thật ra đều không phải quá giàu có như vậy, cho dù thật có thể phát một số tiền, có một phần ba thu vào là phải cống hiến cho dược sư, không phải trị liệu thương thế, tiêu trừ bệnh cũ, thì chính là mua thuốc trợ hứng, đối phó bệnh không tiện nói ra.
Vẫn làm dược sư an toàn hơn… Darkwell ở trong lòng thở dài một tiếng.
Lúc này, Klein đếm sơ xác định đại khái kim ngạch đóng lại túi da, nói với Os Kent:
“Tôi sẽ rời khỏi Bayam một đoạn thời gian, nếu có tin tức gì, nên thông báo cho anh như thế nào?”
“Cậu muốn rời khỏi Bayam?” Os Kent hơi cảm thấy kinh ngạc hỏi ngược lại.
Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Tiếp một nhiệm vụ vệ sĩ.”
Os Kent đầu tiên là giật mình, chợt xuất hiện ra một loại cảm giác thoải mái không hiểu.
Đồ điên này nếu trường kỳ ở Bayam, một ngày nào đó sẽ gặp phải đại sự, vẫn nên phiêu đãng trên biển, chiến đấu cùng đám hải đạo kia có vẻ tốt hơn… Os Kent lúc này mỉm cười nói:
“Cậu có thể trực tiếp phát điện báo đến đây, ghi lên địa chỉ của tôi, cục điện báo có người của chúng tôi.”
“Tốt.” Klein mặc áo khoác len màu đen không có nói nhiều, cần túi da xoay người rời khỏi ngõ nhỏ.
Anh cùng Darkwell đi thẳng đến khu cảng, chuẩn bị lên tàu chở khách sớm nhất đi đảo Olavi, con cú mèo đã bay lên hàng cây bên đường, có vẻ lén lút, bọn họ tối hôm qua đã mua được vé tàu chợ đen.
Lên thuyền trước nửa giờ, Darkwell có chút dày vò, sợ hãi người bán đứng thầy đột nhiên đuổi tới, tập kích mình.
Loại cảm xúc này vẫn duy trì đến khi hắn tiến vào khoang thuyền hạng nhất tương ứng mới dịu xuống.
Chỉ cần tàu chở khách đi ra biển, người phi phàm không có năng lực phi hành hoặc tàu riêng sẽ rất khó chặn lại ở trên đường.
“Mau khởi hành, mau khởi hành…” Darkwell nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào tự nói.
Lúc này, con cú mèo kia đã đi lên theo, đậu ở vai trái hắn, Klein thì ngồi ở trên ghế, đề phòng khả năng bị tập kích.
Đúng lúc này, sắc trời chợt trở nên ảm đạm, tiếng gió càng ngày càng mạnh, độ ẩm trong không khí rõ ràng tăng cao.
“Có gió bão?” Darkwell trợn mắt bật thốt lên.
Cái này ý nghĩa tàu có khả năng sẽ không thể khởi hành đúng giờ, có lẽ sẽ trễ mất mấy giờ!
Mà như vậy, Darkwell sẽ thừa nhận rất nhiều phiêu lưu không cần thiết!
Hắn quay đầu nhìn về phía Hermann Sparrow, gượng ra nụ cười nói:
“Anh có biện pháp nào không?”
Thật ra cũng có, ví dụ như anh lập tức cầu nguyện về phía “Hải thần” Cavitewa, mà tôi lập tức đi phía trên sương mù xám hưởng ứng, xua tan đi trận gió bão này… Nhưng không cần hoài nghi, vài phút thậm chí mấy chục giây sau, “Hải vương” Yann Courtman sẽ chạy tới, mà hắn công kích còn có thể sớm hơn… Klein nhìn dược sư béo, bình tĩnh đáp lại:
“Tôi chỉ là một nhà mạo hiểm.”
Darkwell biết mình quả thật không nên chờ mong không cần thiết như vậy, chỉ có thể thầm mắng thời tiết một tiếng, quay người lại, nhô đầu ra ngoài cửa sổ, nghiên cứu tình huống cụ thể.
Oành đùng!
Một đạo tia chớp trắng bạc đánh xuống, ở trước khi Klein có phản ứng đã thẳng tắp đánh trúng Darkwell.
Darkwell nhất thời run rẩy ngã xuống, toàn thân bốc khói, làn da cháy xém, điện xà tán loạn.
Chương 667: “Phán định” (1)
Klein suýt nữa kinh ngốc, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy có người ở thời tiết dông tố bị tia chớp bổ trúng.
Cái này cũng quá xui xẻo đi… Hắn ngắn ngủi đã quên cứu viện Darkwell.
Con cú mèo ngài Harry cũng ngẩn ra vài giây, sau đó thét lên chói tai:
“Mau, mau! Trong túi ngầm thứ hai bên trái hắn có bình thuốc, mau cho hắn uống!”
Con cú mèo này có thể nói… Klein nhíu mày, tiến lên vài bước, cúi người, tìm ra bình thuốc đỏ như máu nọ, sau đó mang nó mạnh mẽ dốc vào miệng Darkwell.
Qua gần hai phút, Darkwell rốt cuộc thanh tỉnh, vừa phủi đi làn da cháy đen, vừa gian nan đứng lên nói:
“Tôi, tôi đi xử lý thương thế một chút.”
Hắn tập tễnh tiến vào phòng ngủ, khóa trái cửa phòng.
Làm xong tất cả cái này, hắn xuất ra cái hộp nhẫn kia, trầm trọng mở ra cái nắp.
Bên trong hộp nhẫn hầu như không có không gian để chuyển động, viên xúc xắc màu trắng ngà kia không biết khi nào đã có thay đổi, màu đỏ hai điểm hướng lên trên!
Bên ngoài phòng khách, Klein đứng ở tại chỗ, hồi tưởng tất cả phát sinh trước đó, chân mày cau lại từng chút một.
Giờ này khắc này, anh không hiểu cảm thấy nhiệm vụ vệ sĩ lần này sắp sửa đối mặt với kẻ địch có lẽ không quá giống với dĩ vãng.
Đợi cho Darkwell bước đầu khôi phục, một lần nữa đi ra, Klein ngồi ở trên ghế, thân thể thoáng ngã về phía trước mở miệng nói:
“Nói rõ một chút.
“Cái này quan hệ đến tôi cung cấp bảo hộ như thế nào.”
Nghe được Hermann Sparrow nói, Darkwell phản ứng đầu tiên chính là không có giữ lại mà mang chuyện xúc xắc kỳ dị tình nói ra, để cho nhà mạo hiểm mà mình bỏ ra con số lớn để thuê nắm giữ được căn nguyên vấn đề, cam đoan an toàn của bản thân mình một cách hữu hiệu.
Nhưng hắn chợt nghĩ tới thầy dặn dò, nghĩ tới xúc xắc nọ rất có thể là vật phong ấn tương đương quan trọng trong học phái, một khi báo cho Hermann Sparrow biết chuẩn xác, có lẽ sẽ dụ phát tham lam của đối phương, để cho sự việc phát triển về phía càng thêm không tốt!
Lời đồn nhà mạo hiểm vì thu được lợi ích càng nhiều hơn mà giết chết người ủy thác nhiệm vụ ở trên biển không có một ngàn, cũng không sai biệt cho lắm, mình lại không biết Hermann Sparrow, không rõ ràng hắn là người thế nào, phải đủ cẩn thận cùng cẩn thận! Hơn nữa xúc xắc mới tự chuyển tới hai điểm, tình cảnh không tính là xấu nhất tuyệt vọng nhất, còn cơ hội chờ đợi… Darkwell do dự vài giây, rốt cuộc đưa ra quyết định, tính trước tránh đi trọng điểm, chỉ nói hiện tượng mặt ngoài.
Hắn theo bản năng tránh đi ánh mắt nhìn như bình thản của Hermann Sparrow nói:
“Là như vầy, tôi cùng ta thầy lệ thuộc một tổ chức bí ẩn, chạy trốn là vì nội bộ xuất hiện phản đồ.
“Bọn họ nắm giữ con đường có liên quan đến vận mệnh, có thể làm cho bản thân may mắn, để cho mục tiêu xui xẻo… Tôi, tôi có lẽ đã bị nguyền rủa, cho nên mới có thể xui xẻo bị sét đánh trúng như vậy.”
Giải thích xong, hắn mạnh mẽ che dấu thấp thỏm trong lòng, chờ đợi Hermann Sparrow đáp lại.
Hắn có thể tin mình hay không đây? Nhà mạo hiểm thực lực mạnh mẽ kinh nghiệm phong phú như hắn hẳn rất khó lừa gạt… Hắn nếu phát hiện mình đang nói dối, quá nửa sẽ mang mình trực tiếp dìm xuống đáy biển… Darkwell đứng ở nơi đó, lo sợ bất an, tựa như học sinh bị thầy giáo gọi lên giảng đường vậy.
Quả nhiên là Học phái sinh mệnh… con đường “Quái vật”… Klein có chút suy nghĩ gật đầu:
“Tôi rõ ràng.
“Anh tận lực bớt hoạt động, tôi sẽ suy xét ứng đối vận rủi như thế nào.”
Ặc… Darkwell ngẩn ra một chút, không thể tin được Hermann Sparrow tiếp nhận lý do mình lâm thời làm ra dễ dàng như vậy.
Hắn mạnh mẽ gượng ra nụ cười, liên tục biểu đạt cảm tạ, sau đó trở lại phòng thuộc về mình, lưng dựa cửa, lấy ra cái hộp nhẫn kia.
Bốp! Bàn tay hắn khẽ run mở ra nắp hộp, phát hiện xúc xắc màu trắng ngà không biết khi nào thì đã quỷ dị xoay đi, sáu điểm hướng lên trên.
Cái này thể hiện mình vừa rồi là đủ may mắn, cho nên thuận lợi lừa gạt Hermann Sparrow? Darkwell hơi giật mình nghĩ.
Con cú mèo Harry ngài một lần nữa hạ xuống, lại không lựa chọn bả vai dược sư béo, tựa như đối với chuyện trước đó suýt nữa bị sét đánh trúng lòng còn sợ hãi.
Nó đứng ở trên bàn gỗ, ánh mắt tròn vo nhìn về phía trước nói:
“Darkwell, ông thực khẩn trương.”
“Cái này mày không cần nói tao cũng biết.” Darkwell tức giận nói.
Con cú mèo mở cánh ra nói:
“Được rồi, tôi sẽ đổi một cách nói khác.
“Tôi cho rằng tôi phải suy xét chuyện đổi mới chủ nhân.
“Hermann Sparrow tựa như là một lựa chọn không tệ.”
“… Tao thì sao?” Darkwell ngạc nhiên hỏi, nhất thời quên cả tức giận.
Con cú mèo Harry ngài hắc hai tiếng:
“Ông chẳng lẽ không có phát hiện lo lắng cùng sợ hãi trong lòng của ông sao? Chính ông cũng hoài nghi mình có khả năng không thấy được mặt trời ngày mai, xúc xắc cổ quái kia thật sự thật sự rất nguy hiểm!
“Nếu tôi là ông, tôi sẽ mang nó trực tiếp quăng ra ngoài cửa sổ, quẳng vào trong biển, để thầy của thầy ông tự mình đến vớt.”
“… Mày làm sao biết thầy của thầy tao?” Darkwell bật thốt lên hỏi lại.
Ngài Harry kiêu ngạo ngẩng đầu lên:
“Không cần hoài nghi thị lực của một con cú mèo.”
Darkwell đã lâm vào suy nghĩ, không để ý trả lời của nó:
“Không được, như vậy không được, quẳng xúc xắc vào trong biển không thể giải quyết toàn bộ vấn đề.
“Dựa theo cách nói của ông lão trước kia, nó chẳng sợ bị biển lớn mai táng, qua vài ngày, cũng có thể làm cho các nhân vật lớn đến nhặt, vậy sẽ thật sự mất đi, chim ngốc, mày là không đủ thường thức thần bí học, không rõ ràng sự quan trọng của vật phong ấn này.
Tựa như kỹ nữ được hoan nghênh nhất trong Red Theater này, luôn có thể hấp dẫn đàn ông khao khát.”
“Bao gồm ông.” Con cú mèo Harry bình tĩnh đáp lại, “Về phần vấn đề thường thức thần bí học không đủ, tôi nghĩ có một câu danh ngôn có thể giải thích, Đại đế Russell từng nói qua, con cái nếu không nhận được giáo dục tốt, đó là khuyết điểm của phụ thân.
Những lời này cũng có thể dùng để miêu tả vấn đề giữa sủng vật cùng chủ nhân.
Được rồi, Darkwell, mặc kệ thế nào, tôi đều cho rằng ông phải trao đổi một chút chuyện xúc xắc với Hermann Sparrow, nếu không kế tiếp sẽ càng thêm nguy hiểm.”
“Tao xem một chút, xem lại thế nào, có lẽ nó sẽ cố định ở sáu điểm…” Darkwell do dự nói.
Hắn ngồi ở mép giường, nằm xuống.
Lúc này, một trận bão táp tàn sát bừa bãi dần dần bình ổn, bầu trời bắt đầu trong xanh, tàu chở khách thổi lên còi hơi.
Trong phòng khách khoang hạng nhất, Klein nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cầu vồng mông lung hiện ra sau cơn mưa, trong lòng cũng không bình tĩnh giống như mặt ngoài.
Kẻ địch đơn thuần, hắn cũng không sợ hãi, trên biển lớn, trừ bỏ tứ vương cùng Bán Thần chính phủ, trừ bỏ tướng quân hải tặc lấy hình thức đội tàu xuất hiện, cái khác đều rất khó uy hiếp đến hắn có được “Mấp máy đói khát” cùng mấy vật phẩm thần kỳ tốt, cho dù thuyền bị đánh chìm, cho dù rơi vào trong biển, hắn có được các loại phù chú lĩnh vực “Hải thần” cũng có thể tìm được chạy trốn đường.
Nhưng thứ vận may này, rất khó có thể nắm bắt, không ở trong phạm vi năng lực của hắn, thậm chí không thể nghĩ được biện pháp ứng đối.
Tuy danh hiệu của mình là vua vàng đen chấp chưởng vận may, nhưng cái này là từ nghi thức đổi vận kia cải thành, mà nghi thức đổi vận tác dụng rất hiển nhiên không phải làm cho người ta thoát khỏi vận rủi… Chuyện Darkwell có chút khó làm, chỉ có thể vất vả một chút, chặt chẽ chú ý tình huống của hắn, một khi xuất hiện sẽ vận xui dẫn đến tử vong, lập tức ra tay cứu viện… Hy vọng có thể chống đỡ qua mấy ngày nay, chống đến đảo Olavi, trưởng bối dược sư béo hẳn có biện pháp để cho hắn đổi vận… Klein day day thái dương, cũng không có gì bất thường.
Chương 668: “Phán định” (2)
Darkwell tối hôm qua quá khẩn trương không thể ngủ ngon bất tri bất giác lâm vào cảnh trong mơ.
Qua một hồi, bụng hắn nói cho hắn, nên dùng bữa trưa.
Hắn cố gắng mở to mắt, vừa vặn phía trên lại giống như đè ép một người vô hình, làm cho hắn khó có thể nhúc nhích.
Hắn cảm thấy gáy của mình đang trướng lên, có chút đau đớn, cảm thấy hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, tần suất trái tim đập vượt qua bình thường.
Sẽ không chứ, sẽ không bất ngờ chết đi ở trong mộng chứ… Darkwell cố gắng giãy dụa, nhưng thế nào cũng không thể tỉnh lại, cả người càng ngày càng vô lực.
Đúng lúc này, miệng của hắn bị một vật sắc nhọn mở ra, chất lỏng lạnh lẽo theo đó chảy vào, cùng chảy dọc theo đường cong khuôn mặt, nhiễm ướt cằm cùng cổ.
Thân thể Darkwell dịu đi một chút, mắt rốt cuộc lặng lẽ mở ra, thấy hai con mắt tròn màu vàng đang kề sát giống như có thể chạm vào đầu của mình vậy.
Nuôi sủng vật phi phàm vẫn là có tác dụng… Darkwell đầu tiên là cảm khái, tiếp theo nhanh chóng ngồi dậy, lấy ra cái hộp nhẫn kia.
Lúc này, xúc xắc bên trong chuyển tới một mặt khác.
1 điểm!
Xui xẻo đến suýt nữa chết bất ngờ trong mộng? Không, cảm giác không phải đơn giản như vậy, nó tựa như phóng đại xác suất nào đó, ví dụ như xác suất chết bất ngờ trong mộng, xác suất bị tia chớp bổ trúng… Không, không được, cứ tiếp tục như vậy, mình tuyệt đối sẽ chết! Darkwell cực kỳ sợ hãi nghĩ.
Sợ hãi nhanh chóng chiến thắng hắn, làm cho hắn tay cầm hộp nhẫn, vọt tới cạnh cửa.
Có lẽ là bởi vì thiếu chút nữa chết bất ngờ ảnh hưởng, hắn lại không có sức lực gì, nắm lấy tay nắm, lại khó có thể xoay mở.
“Cứu mạng! Cứu mạng!” Con cú mèo ngài Harry kêu lên.
Phành!
Cửa phòng bị mở ra, đụng vào trên đầu Darkwell, nếu không phải Klein cố ý khống chế lực lượng, vị dược sư béo này có lẽ đã vỡ đầu, máu tươi giàn giụa.
Bất chấp xoa nắn cái trán bầm tím, Darkwell bối rối nói:
“Là nó, là nó!
“Là viên xúc xắc này làm cho tôi xui xẻo!
“Nó hiện tại là 1 điểm, tôi làm chuyện gì cũng đều thất bại!”
Hắn vừa rồi đã nghĩ mang cả câu chuyện báo cho Hermann Sparrow biết, chờ mong nhà mạo hiểm mạnh mẽ này có thể cho ra đề nghị hữu hiệu.
Về phần khả năng đối phương vì tham lam mà giết người, hắn cũng không có bài trừ, chỉ là cho rằng trong hai chuyện xấu, nếu phải đưa ra lựa chọn, vậy phải chọn cái tương đối kém hơn.
Nói với Hermann Sparrow khả năng sẽ chết, không nói thì nhất định sẽ chết, lựa chọn như thế nào căn bản không phải là một vấn đề cần suy xét.
Xúc xắc mất thì mất, sinh mệnh của mình quan trọng hơn! Darkwell đúng lý hợp tình nghĩ.
Sau đó, hắn thấy Hermann Sparrow lộ ra một nụ cười lễ phép nói:
“Cảm tạ sự hài hước của cậu.
“Chuyện cười này coi như không tệ.”
… Cái này không phải chuyện cười… Darkwell cúi đầu nhìn về phía hộp nhẫn, chỉ thấy 1 điểm đỏ tươi như máu nọ không có biến hóa gì.
Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngay cả có lý do đủ thuyết phục cũng sẽ thất bại… Dược sư béo bỗng nhiên trở nên tuyệt vọng.
“Thật đó! Hắn nói là nói thật!” Con cú mèo Harry ở bên cạnh đập loạn cánh.
Darkwell lại chợt xuất hiện hy vọng nghe thấy Hermann Sparrow trầm thấp nói:
“Vậy vì sao không ném nó vào trong biển?”
Nói xong, Klein lễ phép đóng cửa phòng lại, đi trở về phòng khách.
Người này khẳng định cất giấu bí mật, không thể bị hắn dùng lý do sứt sẹo lừa được… Klein ngồi ở trên ghế, chờ đợi Darkwell nói ra tình huống càng cụ thể càng chi tiết.
Darkwell chán nản một lần nữa ngồi xuống, một chút cử động cũng không dám, sợ hãi gặp phải xui xẻo.
Hắn không có phát hiện, viên xúc xắc nọ lại đổi mặt hướng lên trên, lần này là 3 điểm.
Trước bữa trưa, Klein tiến vào nhà vệ sinh, làm trống bụng.
Sau khi rửa tay, anh thuận tiện tiến vào phía trên sương mù xám, chuẩn bị xem tích lũy cầu nguyện của tín đồ “Hải thần”.
Anh vừa ngồi vào ghế dựa cao thuộc về “Kẻ Khờ”, trong đầu đột nhiên hồi tưởng các chi tiết, ánh mắt chợt trợn to.
“Mình, mình sao lại sẽ tin vào lí do như vậy mà không có trải qua cân nhắc…
“Mình sao lại sẽ cho rằng viên xúc xắc kia là lý do sứt sẹo.
“Hai lần liên tiếp vừa rồi giống như bị mỡ heo che lấp tâm linh vậy, không, không là như thế, là Darkwell giải thích vừa vặn phù hợp suy đoán nào đó của mình, vì thế, mình theo bản năng xem đó là thực, xem đó là giả.” Klein đồng tử hơi co lại nghĩ.
Giờ này khắc này, trong lòng anh đã có phán đoán:
“Viên xúc xắc kia thật sự có vấn đề!”
Phía trên sương mù xám, trong cung điện như chỗ ở của Người khổng lồ.
Klein ngón tay khẽ gõ mép bàn dài loang lổ, suy nghĩ không ngừng quay quanh viên xúc xắc kỳ dị kia.
“Nó có thể làm cho mình không hề phát hiện dị thường mà chịu ảnh hưởng… Cái này đã nhắm chừng có thể so với ‘008’ lúc trước, chỉ là một cái ngay trước mặt, một cái trốn ở sau màn… Nó khẳng định là vật phong ấn, hơn nữa thuộc về loại tiếp cận đỉnh, cho dù không phải cấp ‘0’, cũng là tồn tại cực kỳ đặc biệt trong cấp ‘1’…
“Thứ thuộc về vận mệnh này, mình tạm thời vô lực can thiệp, nhưng lại không thể bị động ứng đối, theo thời gian trôi qua, vật phong ấn tầng cấp cùng loại thường thường sẽ tạo thành phá hoại càng thêm nghiêm trọng, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến người xung quanh dược sư béo, ví dụ như mình cùng hành khách trên thuyền…” Klein suy tư một hồi, không có đầu mối, quyết định lập tức quay về thế giới hiện thực.
Hắn không biết nên phong ấn viên xúc xắc nọ như thế nào hoặc là yếu bớt ảnh hưởng của nó như thế nào, nhưng hắn rõ ràng có người biết.
Người này chính là “Rắn thủy ngân” Will Onsetin còn ở trong bụng mẫu thân, còn ở trong trạng thái thai nhi!
Tiến vào phòng ngủ, lấy từ ví tiền ra con hạc giấy kia cùng mở nó ở trên bàn, Klein nhìn dấu vết chà lau còn tồn tại ở mặt ngoài, cầm lấy bút máy, viết xuống câu hỏi đơn giản:
“Xử lý viên xúc xắc nọ như thế nào?”
Anh gấp con hạc giấy trở lại nguyên dạng, nhét vào ví tiền, tiếp theo đi vào phòng người hầu bên ngoài, đưa tay khẽ gõ tam hạ.
Cái này không tính vi phạm hình tượng Hermann Sparrow, bởi vì anh là đồ điên hào hoa phong nhã, đương nhiên, Klein chủ yếu là sợ hãi tùy tiện mở cửa sẽ trực tiếp đụng chết dược sư béo Darkwell xui xẻo, cái này thuộc về kiến thức mà series phim “Final Destination” mang đến cho anh.
Mặt khác, Klein còn có chút lo lắng trực tiếp mở cửa sẽ thấy hình ảnh mù mắt.
Lấy sở thích mà Darkwell biểu hiện ra ngoài, hắn phát hiện bản thân đang ở trong tình cảnh nguy hiểm cực đoan, lại khó có thể thoát khỏi, chỉ có thể chờ chết, xác suất không nhỏ là sẽ quyết định sảng khoái lần cuối cùng… Klein đang lẩm bẩm, nghe thấy dược sư béo hữu khí vô lực đáp lại:
“Chuyện gì?”
Còn chưa chết là tốt rồi… Klein thật cẩn thận mở cửa, thoáng ngã người về phía trước, nhìn Darkwell cùng hộp nhẫn mở ra trước mặt hắn, bình tĩnh hỏi:
“Mấy rồi?”
“Không phải có đồng hồ treo tường sao…” Darkwell vẫn là bộ dáng không có tinh thần kia.
“Tôi hỏi là xúc xắc.” Klein ngắn gọn bổ sung.
“Vẫn là 3 điểm…” Darkwell đầu tiên là trả lời theo bản năng, chợt xoay đầu quá, nhảy dựng lên, “Anh tin tưởng tôi?”
Klein không có đáp lại, miễn cho đối phương nhớ tới cảnh tượng Hermann Sparrow bị xúc xắc lường gạt vừa rồi.
Anh xoay người, giọng điệu không có phập phồng nói:
“Mang xúc xắc ra bên ngoài.”
Chương 669: Đe dọa
“Tốt!”
Darkwell cùng con cú mèo Harry bất ngờ lên tiếng, hầu như đồng thời.
Bọn họ một nâng lên hai tay, một giơ lên cánh.
Chờ dược sư béo cực kỳ cẩn thận cầm hộp nhẫn đi ra, Klein chỉ chỉ bàn trà nói:
“Đặt ở trên đó.”
Anh vừa nói vừa ngồi ở sô pha bên cạnh, hai khửu tay đặt ở trên đùi, thân thể ngã về phía trước quan sát viên xúc xắc kỳ dị kia.
Xem từ bề ngoài, xúc xắc này không có gì cổ quái trên ý nghĩa thần bí học, khác nhau duy nhất so với xúc xắc bình thường là, cho dù 3 điểm cũng dùng màu đỏ.
Klein cẩn thận không đụng vào, thoáng thẳng người dậy, nhìn về phía dược sư béo Darkwell ngồi ở trên ghế đối diện cùng con cú mèo béo Harry đạu ở trên lưng ghế phía sau:
“Miêu tả tình huống cụ thể.”
Darkwell không giấu diếm gì nữa, cười còn khó coi hơn so với khóc nói:
“Cái này là một vật phong ấn quan trọng bên trong tổ chức chúng tôi, nhiệm vụ của tôi chính là mang nó đưa đến trong tay nhân viên chỉ định ở đảo Olavi.
“Nhưng mà, anh cũng thấy đấy, nó cực kỳ nguy hiểm, nó sẽ tự chuyển động, cho dù căn bản không có không gian tương ứng!
“Khi nó chuyển tới 6 điểm, người nắm giữ sẽ đủ may mắn, làm bất cứ chuyện gì cũng có thể thoải mái thành công, tựa như tôi trước đó dùng lời nói dối tương đối sứt sẹo cũng lừa gạt được anh vậy.”
Không cần đề cập chuyện này… Anh một ngày nào đó sẽ bởi vì mồm miệng mà bị người hung hăng giáo huấn một trận… Klein không có vẻ mặt gì lắng nghe.
Darkwell tiếp tục nói:
“1 điểm thể hiện người nắm giữ sẽ cực kỳ xui xẻo, chuyện gì cũng không thể thành công, cho dù tôi mang sự việc không có giấu diếm gì nói cho anh toàn bộ, anh cũng sẽ không tin tưởng…
“2 điểm hẳn là vận rủi trình độ nhẹ hơn một ít, nhưng vì sao làm cho tôi bị tia sét bổ trúng… Điều này làm cho người không thể lý giải!
“3 điểm cùng 4 điểm thuộc về xui xẻo cùng may mắn bình thường, cái này có thể xác nhận. 5 điểm đối ứng với 2 điểm.”
Anh còn chưa tính là đủ xui xẻo, nếu không tôi vừa rồi đã muốn đánh anh một trận rồi… Klein ngẫm nghĩ, bình tĩnh nói:
“Từ giờ trở đi, các người thay phiên theo dõi viên xúc xắc này, khi nó hạ đến dưới 3 điểm, lập tức nói cho tôi biết.”
“Chúng tôi?” Darkwell nhất thời có chút mờ mịt.
“Bao gồm tôi?” Con cú mèo trên ghế dựa phía sau lưng hắn nâng cánh bên phải lên.
Klein dựa vào lưng sô pha phía sau, gác đùi phải lên, bình tĩnh nói:
“Cái này có trợ giúp bảo trì tinh lực, duy trì chú ý.”
Nói xong, anh dùng cằm hướng về con cú mèo:
“Mày bắt đầu trước.”
“Tên của tôi là Harry.” Con cú mèo than thở một câu.
Harry… Klein nhịn ý cười, chuyển nói với Darkwell:
“Anh đi kéo chuông, để cho người phục vụ lại đây, từ giờ trở đi, chúng ta lựa chọn phục vụ đưa cơm.
“Trước khi đến đảo Olavi, anh phải thời khắc ở trong phòng khách, không thể đi nơi nào cả.
“Cho dù anh muốn vào nhà vệ sinh, cũng phải ở trạng thái 3 điểm cùng 4 điểm.
“Nếu quả thật không nín được, tôi sẽ cho anh một cái thau.”
Nghe Hermann Sparrow sắp xếp đâu vào đấy, dược sư béo Darkwell cũng an tâm một chút, không hề sợ hãi giống như trước nữa.
Chuyện mà hắn vừa rồi lo lắng một là Hermann Sparrow bị câu ra tham lam, lựa chọn giết người cướp hàng, hai là nhà mạo hiểm hơi có vẻ điên cuồng lạnh lẽo này bị xúc xắc dọa, quyết định gián đoạn ủy thác, không hề cung cấp bảo hộ.
Mà hiện tại xem ra, Hermann Sparrow cũng không lo ngại, thậm chí tin tưởng không nhỏ!
Darkwell âm thầm nhẹ nhàng thở ra, thản nhiên thầm nghĩ:
“Hắn vừa rồi biểu hiện thật sự là chuyên nghiệp…
“Hơn nữa tuyệt không sợ hãi!
“Hắn còn có thể mạnh mẽ giãy ra khỏi ảnh hưởng của xúc xắc, nhận giải thích của mình, không hổ là nhà mạo hiểm mạnh mẽ có thể thoải mái săn giết ‘Kẻ xảo ngôn’! Khẳng định là cường giả cấp tướng quân hải tặc!”
Darkwell đứng lên, đi đến cạnh cửa, kéo vang chuông phục vụ.
Ngay tại thời điểm hắn quay về khu vực sô pha, bên tai đột nhiên vang lên thanh âm sắc nhọn của con cú mèo Harry:
“Thay đổi, thay đổi!
“2 điểm!”
Bỗng nhiên, Klein hai chân dùng sức, không hề dấu hiệu đã từ trên sô pha nhảy lên, chạy vội tới bên cạnh Darkwell.
Phành!
Đồng thời khi bên ngoài truyền đến một tiếng súng, Klein giữ cánh tay Darkwell, cánh tay kéo về phía sau, cổ tay rung lên, hất dược sư sang một bên.
Lúc này, trên tường đối ứng vị trí mà Darkwell vốn đang đứng, thêm một lỗ thủng do đạn bắn.
Đây là có súng của thủy thủ bị cướp cò? Hoặc là khi bắn chim chót các mục tiêu, bắt vào chỗ không biết nào đó, lại bắn ngược vào? Vô luận loại tình huống nào, xác suất phát sinh đều là rất thấp, kết quả… Klein nghiêng đầu nhìn về phía dược sư béo:
“Có bị thương không?”
Darkwell nghĩ mà sợ lắc đầu:
“Không có việc gì.”
Trong thời gian kế tiếp, Klein lục tục giải quyết mười tình huống ngoài ý muốn, bao gồm đèn treo trên trần nhà đột nhiên rơi xuống, công nhân duy tu trượt chân làm búa rơi thẳng vào đầu Darkwell, yết hầu dược sư béo bị nghẹn xương cá suýt nữa chết đi.
Cái này xem qua cũng không quá lợi hại, nhưng đối với Klein mà nói lại cần để cho tinh thần tập trung cao độ, mỏi mệt không thể tránh được.
Cũng may xúc xắc lại tự chuyển tới 4 điểm, rốt cuộc đã xong một giờ tràn ngập tai nạn.
Không được, còn tiếp tục như vậy, nói không chừng khi mình cứu người cũng sẽ phát sinh ngoài ý muốn… Klein đuổi đi thuyền trưởng đến xin lỗi, nói với Darkwell:
“Tôi ngủ nửa giờ.
“Hai người nhìn thẳng xúc xắc, có vấn đề lập tức đánh thức tôi.”
Dược sư béo cùng con cú mèo đồng thời gật đầu như gà con ăn thóc.
Lưng dựa vào sô pha, Klein mượn dùng minh tưởng, nhanh chóng đi vào giấc ngủ, hy vọng Will Onsetin đã cho đáp lại.
Khi anh thanh tỉnh ở trong mộng, sau khi thấy vị trí là bình nguyên hoang vu tối đen, lặng yên nhẹ nhàng thở ra, dọc theo con đường quen thuộc, đi vào chỗ sâu trong tháp nhọn màu đen.
Trên mặt đất nhô lên bị những lá bài Tarot vây quanh kia, đã thêm những hàng chữ màu trắng bạc, rậm rạp, số lượng không ít.
Klein dừng bước chân lại, rất nhanh xem qua:
“Nó gọi là ‘Xúc xắc xác suất’.
“Là vật phong ấn đẳng cấp cao nhất trong học phái chúng tôi, tôi cho rằng nó có thể đạt tới tiêu chuẩn cấp ‘0’.
“Nó nắm trong tay là xác suất của mỗi sự kiện, khi 1 điểm sẽ mang xác suất bất lợi đối với mục tiêu phóng đại đến cực hạn, khi 2 điểm tăng lên xác suất bất lợi trên diện rộng, cái này không có nghĩa 2 điểm nhất định an toàn hơn so với 1 điểm, bởi vì xác suất một khi biến cao, ngoài ý muốn gì cũng có khả năng phát sinh. 3 điểm là có phóng đại đối với xác suất bất lợi, 4 đến 6 điểm là ngược lại.
“Cho dù đối với tôi có thể bố trí lại quá trình ở trình độ nhất định mà nói, nó cũng là vật phong ấn tương đương nguy hiểm.
Lợi dụng nó, có thể giết chết Bán Thần, đương nhiên, cũng có khả năng giết chết chính mình.”
Tôi biết, cậu so đấu cùng xúc xắc xác suất tựa như đại thần Saivolod đối kháng cùng thần xúc xắc vậy (đại thần Saivolod là đồng âm với save/load, ý nghĩa là lưu cùng đọc.)… Klein ở trong lòng lẩm bẩm một câu, lại tiếp tục đọc:
” ‘Xúc xắc xác suất’ có đặc tính còn sống, luôn làm cho người nắm giữ qua lại ở giữa xui xẻo cùng may mắn, hơi không lưu ý sẽ bởi ngoài ý muốn mà chết đi.
Khi trình độ thức tỉnh của nó trở nên đủ cao, nó sẽ từng chút một nắm trong tay người nắm giữ cùng sự vật xung quanh, thao túng xác suất hành vi của họ.
“Tuy không có xác nhận, nhưng tôi hoài nghi, nếu cho nó thời gian đủ dài, nó có thể ảnh hưởng toàn bộ thế giới, để cho tất cả sinh linh tất cả hành vi đều xác định từ việc tung xúc xắc, đương nhiên, ngoại trừ thần linh.”
Chương 670: Phát hiện dị thường (1)
Đơn giản mà nói chính là số liệu hóa toàn bộ thế giới… Cái này, cái này tuyệt đối là phạm trù vật phong ấn cấp “0”, trình độ nguy hại cực cao! Thật sự là đáng sợ mà… Klein khó có thể khống chế nhíu mày, bức thiết đọc xuống:
“Nếu muốn chân chính phong ấn ‘Xúc xắc xác suất’ tương đương phức tạp, đơn giản mà nói, chính là dùng vật phong ấn riêng cách ly nó liên hệ cùng linh giới, tinh giới cùng thế giới hiện thực, anh có thể thử một lần.
“Ha ha, tôi ngả bài, tôi đã sớm phát hiện anh có thể đối kháng biết trước của tôi, có lẽ anh có thể lợi dụng điểm này phong ấn nó.
“Mặt khác còn có một biện pháp, nhưng chỉ có thể ngắn ngủi hạ xuống ảnh hưởng, bất quá cái này cũng đủ thuận lợi đưa ‘Xúc xắc xác suất’ đến tay người có thể phong ấn nó.
“Biện pháp đó chính là lợi dụng đặc tính còn sống của nó, dựa vào thủ đoạn hữu hiệu đe dọa nó, như vậy nó sẽ nhu thuận, không, yên tĩnh một đoạn thời gian, đại khái 12 giờ, sau đó sẽ tiếp tục.
“Số lần đe dọa càng nhiều, nó bị ảnh hưởng càng thấp, sau vượt qua một tuần, nó sẽ ghi hận anh, điên cuồng thao túng xác suất của anh.
“Cuối cùng, cảm tạ trợ giúp của anh, người bạn chân thành của anh Will Onsetin.”
Không hổ là “Rắn vận mệnh”, quả nhiên có phát hiện đặc thù của mình… Đưa “Xúc xắc xác suất” lên phía trên sương mù xám, hẳn có thể phong ấn nó… Nhưng vấn đề ở chỗ, loại vật phong ấn cấp “0” có đặc tính còn sống này có lẽ có thể ảnh hưởng không gian thần bí phía trên sương mù xám, đuổi mình ra khỏi, tự biến thành chủ nhân… Loại chuyện này dùng bói toán là không thể được đáp án, nó khẳng định có thể làm ra đối kháng, tựa như “008” vậy… Klein phủ quyết ý tưởng lợi dụng sương mù xám.
Ý niệm trong đầu thay đổi thật nhanh, anh bỗng nhiên có một chủ ý.
Klein vội thoát ly cảnh trong mơ, tỉnh táo lại, nói với dược sư béo Darkwell:
“Tôi có biện pháp áp chế ảnh hưởng của nó.”
“Biện pháp gì?” Darkwell bất ngờ hỏi.
Klein không có trả lời, cầm lấy “Xúc xắc xác suất” “4” điểm hướng lên trên, đi vào nhà vệ sinh.
Hắn muốn làm cái gì? Mình nhớ trong truyền thuyết dân gian nào đó, biện pháp xử lý đối với sự vật tà dị chính là dùng phân… ọe… Darkwell không muốn nghĩ nữa.
Vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa, Klein lập tức bố trí nghi thức, tự mình triệu hồi chính mình, tiếp theo, anh đi phía trên sương mù xám, mang ra hộp thuốc lá bằng sắt kia.
Sau đó, anh cầm lấy “Xúc xắc xác suất” cùng mở ra hộp thuốc lá bên trong là “Mắt toàn màu đen” đến từ Bí Ngẫu Đại Sư.
Trong ánh sáng tăm tối, Klein khuôn mặt cái bóng âm u, ánh mắt u trầm nội liễm mang “Xúc xắc xác suất” để sát vào con mắt quỷ dị kia, đó là đặc tính phi phàm ẩn chứa “Tạo vật chủ chân thật” ô nhiễm tinh thần.
Góc miệng hắn thong thả mở ra, lộ ra nụ cười hiền lành, nói khẽ với xúc xắc trong tay:
“Đến, ta mời ngươi nghe nhạc hội.”
Cửa sổ nhà vệ sing rất cao, ánh mặt trời chiếu vào không đủ, chỉ có thể miễn cưỡng xua tan bóng tối, tất cả có vẻ hỗn loạn.
Klein tay phải cầm “Xúc xắc xác suất” vừa tiếp cận “Mắt toàn màu đen”, bỗng nhiên rung động, mang vật đang nắm ném ra một bên của bồn rửa tay.
Xúc xắc màu trắng ngà nọ lăn vài vòng, cuối cùng dừng hình ở 4 điểm màu đỏ hướng lên trên.
Klein mang nụ cười không quá rõ ràng, đi qua một bước, một lần nữa cầm lấy “Xúc xắc xác suất”, hào hoa phong nhã cúi đầu hỏi:
“Ngươi tựa như không muốn nghe?
“Như vậy, cho ta một đáp án, điểm 6 tỏ vẻ hợp tác, còn lại đại biểu cự tuyệt.”
Nói xong, anh tung “Xúc xắc xác suất” lên cao, sau đó vươn tay tiếp lấy.
Xúc xắc màu trắng ngà nọ thẳng tắp hạ xuống, nhanh chóng quay một vòng, để cho 6 điểm màu đỏ tươi sáng chính diện hướng lên trên!
“Tốt lắm.” Klein cười nhẹ khen một câu.
Sau khi mang “Mắt toàn màu đen” đưa về phía trên sương mù xám, anh xoay người mở ra cửa nhà vệ sinh, chậm rãi trở về phòng khách.
Ở trong ánh mắt chờ mong vừa lo lắng vừa tò mò vừa nghi hoặc của dược sư béo Darkwell cùng con cú mèo Harry, anh bỗng nhiên ngừng lại, mang “Xúc xắc xác suất” trong tay ném ra ngoài.
“Không!”
Darkwell cùng con cú mèo đồng thời kêu thảm thiết, sợ ném ra kết quả 3 điểm trở xuống, tên sau theo bản năng bay lên, rời xa tên mập khả năng bị tia sét bổ trúng.
Trong tiếng va chạm thanh thúy, xúc xắc màu trắng ngà liên tục quay cuồng ở trên bàn trà, sắp dừng hình ở 2 điểm.
Ngay ở lúc sắc mặt Darkwell đã trắng bệch một chút, xúc xắc nọ lại lười biếng chuyển lên, cuối cùng 4 điểm hướng lên trên.
“Trong 12 giờ, nó sẽ tương đối yên tĩnh.” Klein bình tĩnh ngồi xuống, bắt đầu hưởng dụng bữa trưa đã lạnh đi của mình.
Biện pháp của hắn thật sự hữu dụng? Darkwell nằm phục người xuống, nhìn chằm chằm xúc xắc kỳ dị trên bàn.
Qua mấy chục giây, hắn nhịn không được đưa tay, chủ động lật xúc xắc lên, trở về mặt 6 điểm.
Tay hắn vừa rời khỏi, xúc xắc không gió tự động, lại trở về 4 điểm.
Thật sự là thần kỳ mà… Hermann Sparrow đến cùng đã dùng biện pháp gì? Chẳng lẽ đi đại tiện, rồi mang xúc xắc tẩm vào trong? Ọe… Darkwell quyết định tiếp nhận kết quả, không hề suy nghĩ nguyên nhân, nếu không hắn hoài nghi mình sẽ ói ngay tại chỗ.
Ngẩng đầu nhìn Hermann Sparrow đang yên tĩnh phết bơ, Darkwell đột nhiên cảm thấy 1.000 bảng cùng một lời hứa mà có thể mời đến loại vệ sĩ tầng cấp như thế này thật sự là rất có lời!
Hắn tuyệt đối có thể cùng sánh vai với bất cứ vị hải tặc tướng quân nào! Nếu có phú ông tao ngộ chuyện như mình, lấy một nửa tài sản để mời cũng sẽ không do dự… Hoàn hảo, mình chỉ trả giá 300 bảng, còn lại từ người của thầy gánh vác… Darkwell nghĩ đến trong 12 giờ không cần lo lắng xúc xắc lăn loạn, thể xác và tinh thần thoải mái một chút, nhịn không được đứng lên, duỗi cái lưng mỏi.
Hắn đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ đã đóng chặt, chỉ thấy bên ngoài mây trôi thưa thớt, trời cao biển rộng.
Xanh thẳm vô biên vô hạn nọ nhẹ nhàng lay động, chiếu ra ánh mặt trời sáng lạn, tựa như được rải vào mảnh vụn hoàng kim không đếm được, điều này làm cho tinh thần Darkwell đột nhiên rung lên, lòng dạ giống như lâm vào sáng sủa.
Khác với Backlund tháng hai mới có thể có tiết trời ấm áp, hải vực quần đảo Roth đã dần dần thoát khỏi nhiệt độ thấp, vạn vật sinh sôi.
Mặt hướng biển lớn, xuân về hoa nở… Klein ăn xong bánh mì đi tới phía sau Darkwell, chỉ cảm thấy lúc này mình tựa như động vật mới thức tỉnh từ trong ngủ đông.
Anh không có mang câu thơ hiện lên trong đầu kia đọc ra miệng, cái này một là không phù hợp hình tượng Hermann Sparrow, hai là đại khái sẽ làm Darkwell cảm khái thiên phú thơ ca của Đại đế Russell.
Đến buổi chiều, dưới tình huống xúc xắc không có chuyển động, thời tiết có thay đổi, gió lớn càn quét, mây đen trùng điệp, mưa to sắp đến.
Đây là nguy hiểm phổ biến nhất ở trên biển, chẳng sợ là đi ở trên tuyến đường an toàn tiền nhân đã thăm dò qua, cũng thường thường sẽ gặp phải tình huống cùng loại, chỉ là cũng không đáng sợ như vậy.
Klein nhìn mắt cuộn sóng cao cao cùng bầu trời âm trầm, phát hiện chiếc thuyền giống như tiến vào trong sơn cốc, hai sườn là “vách đá” lam sậm cao cao bất cứ lúc nào cũng có khả năng sụp xuống.
Loại cảm giác áp bách mãnh liệt này làm cho người phi phàm danh sách trung như anh tinh thần rõ ràng cũng trở nên đi xuống, thậm chí muốn cầu nguyện về phía thần linh, hy vọng tàu khách có thể bình yên vô sự ở trong trận bão táp này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn) [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/thai-thuong-kiem-ton-audio.jpg)




